Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1937: 1937: Chương 1947


Bọn họ càng xem càng bối rối.

Bọn họ còn đang chờ xem Dương Thanh bị giết, nhưng kết quả lại thấy Dương Thanh càng mạnh hơn.

“Tôi lại đang muốn đợi xem, lát nữa các cao thủ đứng đầu của các vị đấu với cậu Thanh thế nào’.

Đoàn Vô Nhai châm chọc nói.

Thượng Quan Nhu cũng nở nụ cười: “Thần Cảnh đấu với Siêu Phàm Cảnh, cháu chưa thấy bao giờ’.

“Chú cũng chưa được thấy bao giờ, nhưng hôm nay có lẽ sẽ được mở mang kiến thức đôi chút đấy”.

Đoàn Vô Nhai cười nói: “Chỉ có điều, chú đang thắc mắc, cao thủ Thần Cảnh có thể chống đỡ cao thủ Siêu Phàm Cảnh được bao lâu nhỉ?”

“Cháu đoán, chắc chừng mười giây!”
Thượng Quan Nhu nói.

Đoàn Vô Nhai lắc đầu: “Quá lâu, một giây cũng đã là quá lâu”.

Cuộc hội thoại của hai người lọt tới tai đám người Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp cùng đám cao thủ của Hiệp hội Võ thuật, sảc mặt bọn họ trở nên khó coi tột đỉnh.

Nếu Dương Thanh thật sự có thể đánh bại gã đàn ông trung niên cao to kia thì dù không đạt tới cảnh giới Siêu Phàm Cảnh, sức chiến đấu của anh cũng đã ngang ngửa cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Trừ khi cao thủ Thần Cảnh bên họ cực đông, đông đến mức chết vài người cũng không thành vấn đề, nếu không, bọn họ có điên mới để cao thủ Thần Cảnh nhà mình đấu với Dương Thanh, như vậy khác nào tự sát.

Mã Siêu đang thấp thỏm lo sợ, nay thấy thế cũng đã thở ra nhẹ nhõm, nhưng đáy mắt vấn tràn đầy âu lo.

Tình trạng của Dương Thanh cực kì không bình thường, anh ta không biết có phải thân thể Dương Thanh đã xảy ra vấn đề gì chăng.

Hiện giờ, thực lực của anh Thanh rốt cuộc là sức mạnh thuộc về chính anh ấy hay là do cưỡng chế tăng lên?
Nếu như là do cưỡng chế tăng mạnh thì dù có thể giữ Lưu lão quái lại, sau đó Dương Thanh sẽ thế nào?
Lúc này, các cao thủ của Hoàng tộc và Hiệp hội Võ thuật đều đang chăm chú trông mong Dương Thanh bị thương.

“Cút”
Gã trung niên cao to kia cũng đã bị Dương Thanh chọc cho nổi điên thật sự, tung một chiêu cực mạnh đẩy lùi Dương Thanh.

Trong khoảnh khắc, đáy mắt ông ta tràn ngập ý định giết chóc: “Ranh con, đây là do mày ép tao!”
Vừa dứt lời, ông ta đã phẫn nộ quát to: “Nổi”
Ẩm!
Đột nhiên, một hơi thở võ thuật khủng khiếp bỗng chốc bùng phát từ trên người ông ta, tảng đá dưới chân nháy mắt hóa thành bột mịn.

“Không ổn rồi, lùi lại maul”
Đám cao thủ của Hoàng tộc và Hiệp hội Võ thuật đang đứng cách đó cả trăm mét đột ngột kinh hãi tột độ, vội vàng lùi lại phía sau.

Tuy đã cách rất xa nhưng bọn họ vẫn cảm nhận được một mối nguy hiểm cực lớn, chỉ sợ chút dư âm của cuộc chiến tiếp theo đó cũng có thể khiến bọn họ trọng thương..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1938: 1938: Chương 1948


Chỉ sau vài tích tắc, các cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc và Hiệp hội Võ thuật lại lùi về phía sau vài trăm mét.

Lúc này ở chiến trường, trên người gã trung niên cao to kia lại bùng nổ một hơi thở cực kh*ng b*, đá sỏi bốn phía cũng phải nảy khỏi mặt đất.

Bấy giờ, Dương Thanh cũng nghiêm nghị hẳn.

Anh biết, người này đang phát huy trạng thái mạnh nhất, lần này ông ta thật sự muốn lấy mạng anh.

Nhưng anh vấn không hề sợ hãi, chỉ ánh mắt trở nên tập trung hơn.

Anh tự biết rất rõ tình hình của bản thân mình, dù gã đàn ông trung niên này có mạnh hơn nữa thì cũng rất khó lòng mà giết được anh.

Không một ai hay, anh nhất quyết muốn giữ Lưu lão quái lại không phải chỉ để báo thù mà còn vì bất ngờ trước cảnh giới võ thuật của gã đàn ông cao lớn kia.

Siêu Phàm Cảnh không phải là trình độ có thể cố găng là vươn tới được, thực lực của anh đã đạt tới trình độ như ngày hôm nay, muốn tăng mạnh hơn nữa chỉ có thể so đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác.

“Ranh con, đỡ đòn này của tao đi!”
Gã trung niên cao lớn kia quát to một tiếng, nháy mắt đã biến mất khỏi vị trí.

Đột nhiên, một cảm giác nguy hiểm tột cùng ập tới, Dương Thanh lập tức hiểu được, gã đàn ông trung niên kia đã tung đòn tấn công.

Anh không hề do dự bắt chéo hai tay trước ngực để phòng ngự.

“Uỳnh!”
Một giây sau đó, một quyền của ông ta giáng xuống, trúng giữa vị trí giao nhau của hai cánh tay Dương Thanh.

“Xet…
Chân Dương Thanh trượt về sau hơn chục mét.

Anh cảm thấy xương cánh tay mình gần như gãy ra, anh không kịp nghĩ nhiều, chân phải đạp mạnh xuống mặt đất, mượn lực này đẩy mình lao về phía trước.

Gã đàn ông trung niên kia cau mày nhìn, ông †a không ngờ Dương Thanh có thể đỡ được chiêu vừa rồi, thậm chí còn có thể tiếp tục tấn công mình lần nữa.

Điều này làm ông ta có cảm giác mình đang bị khiêu khích.

“Hừ!”
Ông ta quát lạnh một tiếng, nhìn Dương Thanh đang lao về phía mình tấn công, tay chém ra một đòn thật mạnh.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”
Trong khoảnh khảc, đòn tấn công của hai người chạm nhau.

Sức mạnh đáng sợ của nó khiến phế tích dưới chân hai người lập tức tan thành tro bụi, nên đường lõm xuống thật sâu.

““Uỳnh!”
Gã đàn ông trung niên chém ra một quyền nữa, trúng giữa ngực Dương Thanh.

Lần này, Dương Thanh không thể tránh né, anh hộc máu tươi, thân thể bay ngược ra sau như diều đứt dây.

Bay ra xa mấy chục mét, anh nặng nề rơi xuống mặt tuyết.

Hơi thở võ thuật của anh chớp mắt đã biến biến mất..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1939: 1939: Chương 1949


Anh bị trọng thương nhưng gã đàn ông trung niên kia cũng không khá hơn là bao, ông ta cũng bị trúng một đòn cuối cùng của Dương Thanh.

Bị đẩy lùi bảy, tám bước, ông ta nhìn Dương Thanh chật vật không bò dậy nổi, cảm thấy hơi thở võ thuật trong người mình đột nhiên trở nên ” kì hỗn loạn.

Hai người đứng cách nhau một khoảng xa, nhìn thẳng vào nhau, nhưng không ai tiếp tục ra chiêu tấn công.

“Khu khụ!”
Một hồi lâu sau, gã đàn ông trung niên kia không thể khống chế thương tích của mình nữa, ho khan mấy cái, hơi thở võ thuật trên người cũng yếu đi rất nhiều.

“Ranh con, cậu mạnh đấy!”
Ông ta nghiêm nghị nói.

Ánh mắt Dương Thanh lạnh lẽo như băng, lần này anh không nhắc lại chuyện muốn giữ Lưu lão quái nữa mà chỉ hỏi: “Nói cho tôi biết ông là ail Một ngày nào đó, tôi sẽ đến tìm ông!”
Gã trung niên cao lớn của sửng sốt, ngay sau đó liền hiểu ý Dương Thanh, anh đã quyết định tha cho Lưu lão quái lần này.

“Hoàng Tiến, thuộc khu vực số chín của Miêu Thành!”
Ông ta nhanh chóng thông báo lai lịch của mình.

Quả nhiên đúng là cao thủ của Miêu Thành, trong mười ba khu vực của Miêu Thành, ông ta là cao thủ của khu vực số chín, nhất định phải là nhân vật hàng đầu của khu vực này.

“Tôi chờ cậu!”
Hoàng Tiến nói xong bèn quay đầu rời đi, ngang qua Lưu lão quái, ông ta xách lão lên mang theo.

Mãi đến khi bóng dáng Hoàng Tiến biến mất hẳn, Dương Thanh mới ho thật mạnh, anh nhanh nhẹn nuốt ngay một viên thuốc mà Phùng Tiểu Uyển đã đưa cho mình.

Vừa rồi, khi đối đầu với Hoàng Tiến, ông ta đã khiến anh bị thương rất nặng, nhưng với năng lực khôi phục hiện nay của anh thì chẳng bao lâu là có thể trở về trạng thái tốt nhất rồi.

Trận chiến vừa rồi khiến anh hiểu được rất nhiều.

Đúng là anh vẫn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, nhưng cũng đã cách cảnh giới này không bao xa.

Anh có thể cảm nhận được mình đã rất rất gần Siêu Phàm Cảnh, có lẽ chẳng bao lâu nữa, anh thật sự có thể tiến vào cảnh giới này.

Mối thù ngày hôm nay, anh sẽ tự tay bắt Lưu lão quái trả lại đầy đủ!
“Anh Thanh!”
Đúng lúc này, Mã Siêu chạy tới, thấy hơi thở của Dương Thanh đã hỗn loạn, anh ta lo lăng ra mặt.

“Cậu Thanh!”
“Cậu Thanh!”
Thượng Quan Nhu và Đoàn Vô Nhai cũng đi tới cạnh Dương Thanh, nhìn anh, ánh mắt cực kì phức tạp.

Đoàn Vô Nhai vốn là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, thân phận địa vị đều hiển hách, trước giờ cực kì cao ngạo.

Nhưng nay, trước mặt Dương Thanh, ông ta không hề lộ vẻ ngạo mạn, ánh mắt nhìn Dương Thanh chỉ còn kính trọng, đó là ý tôn kính dành cho kẻ mạnh hơn.

Dương Thanh khẽ lắc đầu: “Tôi không sao!”
Dứt lời, anh liếc nhìn Thượng Quan Nhụ, lại nhìn Đoàn Vô Nhai, chân thành nói: ‘Cảm ơn hai vị đã trợ giúp nhiều như vậy, ân huệ hôm nay, tôi xin ghi nhớt”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1940: 1940: Chương 1950


Thượng Quan Nhu và Đoàn Vô Nhai vội lắc đầu.

“Cậu Thanh quá lời rồi, chúng tôi cũng chưa làm được gì, trái lại còn được nương uy phong của cậu, nếu không, Lưu lão quái kia mạnh cỡ đó, chỉ sợ chúng tôi đã chết sạch trong tay lão ta rồi”.

Đoàn Vô Nhai nói.

Thượng Quan Nhu lo âu hỏi: “Cậu Thanh, không biết tình hình cậu bây giờ ra sao?”
Dương Thanh hơi nhíu mày, không rõ ý Thượng Quan Nhu hỏi.

Thượng Quan Nhu vội giải thích: “Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp cùng với Hiệp hội Võ thuật đang tính tiếp tục cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô, tôi lo bọn họ sẽ gây khó dễ cho cậu”.

“Hừ!”
Dương Thanh cười nhạt: ‘Nếu bọn họ muốn chết thì cứ nhằm vào tôi đi!”
Tuy nay anh đang bị thương nặng nhưng không đến mức không còn sức đánh một trận, chí ít lúc này anh vẫn có thể duy trì thực lực Thần Cảnh đỉnh phong.

Trong số các cao thủ ở đây, chỉ có Hoa Anh Kiệt, người của Hiệp hội Võ thuật có được thực lực Thân Cảnh đỉnh phong.

Nhưng chỉ một gã Hoa Anh Kiệt mà muốn giết anh thì còn xa mới đủ.

“Dương Thanh, không ngờ mạng của cậu lớn thật, đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh mà còn có thể sống sót”.

Bỗng một giọng nói châm chọc vang lên, Long Khoa dẫn theo đám cao thủ của Hoàng tộc họ Long đi tới.

“Võ thuật của anh Thanh đây cực mạnh, thật làm người ta khiếp sợ”.

.

ngôn tình ngược
Diệp Xung cũng cười nói, mang đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp bước lại.

Hoa Anh Kiệt cùng các cao thủ của Hiệp hội Võ thuật bước đến, tuy không lên tiếng nhưng ánh mắt lão ta nhìn về phía Dương Thanh tràn đầy ý chí chiến đấu.

“Các vị hẳn đã rõ, cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô hôm nay chỉ là một cái bấy, nay võ quán Yến Đô đã bị hủy diệt, cuộc đấu lần này coi như kết thúc, mời các vị quay về đi thôi!”
Dương Thanh đưa mắt nhìn lướt qua đám người ở đây, lạnh lùng nói.

Anh vẫn luôn cố ngăn cản Đế Thôn xuất thế, nhưng những người này lại vì Đế Thôn mà tới, sao anh có thể để bọn họ được như ý?
“Cậu bảo chúng tôi đi thì chúng tôi phải đi à?
Cậu đang lấy thân phận Vương của Yến Đô này để ra lệnh cho chúng tôi sao?”
Hoa Anh Kiệt bước lên nửa bước, hơi thở của Thần Cảnh đỉnh phong đột nhiên bùng nổ từ trên người lão ta.

“Ông muốn gì?”
Mã Siêu lập tức bước ra, tức giận nhìn chằm chăm vào Hoa Anh Kiệt.

“Cút!”
Hoa Anh Kiệt vung một quyền, Mã Siêu không hề phòng bị, lập tức bị đánh bay.

Không một ai ngờ Hoa Anh Kiệt sẽ ra tay với Mã Siêu.

Tuy Mã Siêu có thể bộc phát được thực lực tương đương Thần Cảnh đỉnh phong nhưng cũng phải phá giải phong ấn sức chiến đấu, còn phải uống thuốc tăng sức mạnh mới làm được.

Vừa rồi anh ta đã bị thương nặng, bây giờ đến cả Thần Cảnh sơ kỳ còn không thể phát huy nổi, càng đừng nói tới Thần Cảnh đỉnh phong.

Bản thân Hoa Anh Kiệt đã là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Mã Siêu trúng một đòn này lập †ức phun máu bay ngược ra ngoài, vết thương càng thêm nghiêm trọng..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1941: 1941: Chương 1951


“Ông muốn chết hả?”
Dương Thanh nổi giận thoät cái xuất hiện trước mắt Hoa Anh Kiệt, tung đấm ra.

“Hừi”
Hoa Anh Kiệt hừ lạnh, cánh tay vung lên, ngưng tụ một lưồng khí tức võ thuật khủng khiếp.

“Bịchl”
Tiếng nổ ầm vang, hai người va chạm vào nhau.

Dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, Hoa Anh Kiệt lùi lại bảy tám bước, Dương Thanh cũng phải lùi về sau ba bốn nước.

“Chuyện này…”
Cao thủ xung quanh đều khiếp sợ.

Bọn họ không ngờ Dương Thanh có thể đánh lui Hoa Anh Kiệt bảy tám bước.

Mặc dù trước đó Dương Thanh đã có thực lực đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nhưng đó không phải thực lực của bản thân anh.

Hơn nữa, Dương Thanh cũng bị thương nặng khi đấu với Hoàng Tiến.

Vậy mà anh vẫn có thể khiến Hoa Anh Kiệt lùi lại bảy tám bước chỉ với một đòn tấn công, quả thực quá kh*ng b*.

Sắc mặt Hoa Anh Kiệt vô cùng khó coi, nhìn chăm chăm Dương Thanh.

Chỉ một đòn đã có thể phân thắng bại rồi sao?
“Anh Thanh!”
Tuy Mã Siêu lại bị thương nặng nhưng cũng biết rõ, hiện giờ Dương Thanh đã tốn quá nhiều sức lực, có lẽ đã nỏ mạnh hết đà.

Anh ta nhìn ra được vì Dương Thanh không một đòn giết luôn Hoa Anh Kiệt, sợ bệnh tình của anh lại chuyển biến xấu bèn vội vàng ngăn cản.

“Anh Thanh, hôm nay bỏ đi.

Một ngày nào đó em sẽ tự tay lấy mạng lão già chó chết này!”
Mã Siêu l**m vết máu trên khóe miệng, vẻ mặt dữ tợn nhìn chăm chằm Hoa Anh Kiệt.

“Mày chết đi!”
Tổng chỉ hội trưởng Hồng đứng cạnh Hoa Anh Kiệt lập tức cả giận nói: “Mày dám sỉ nhục hội trưởng của bọn tao, đúng là không biết sợi”
Mã Siêu không thèm để ý với ông ta, chỉ nhìn chăm chằm Hoa Anh Kiệt.

Hoa Anh Kiệt nhíu mày, dường như nhìn thấy ý muốn giết người mãnh liệt cuồn cuộn trong mắt Mã Siêu.

“Vậy thì tôi càng không thể tha mạng cho.

cậu!”
Hoa Anh Kiệt nheo mắt nói.

Bồng trên người lão ta bộc phát khí tức võ thuật vô cùng mạnh mẽ.

“Hội trưởng Hoa, ông làm vậy hơi quá đáng rồi đấy!”
Đoàn Vô Nhai đột nhiên bước tới, lạnh nhạt nói: “Cậu Thanh vừa đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh, bị thương nặng.

Ông đang định thừa cơ cậu ấy suy yếu để ra tay sao?”
Thượng Quan Nhu cũng không do dự tiến lên một bước, lạnh lùng nhìn Hoa Anh Kiệt: “Hội trưởng Hoa, cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô hôm nay đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Mọi người vẫn nên trở về đi, ngày khác tổ chức lại sau..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1942: 1942: Chương 1952


“Hôm nay vốn là ngày tổ chức cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, chẳng qua là sàn đấu bị hủy thôi.

Ai quy định không có sàn đấu thì không thể tiếp tục đấu võ?”
Diệp Xung cười nói.

Lúc nào anh ta cũng trưng ra vẻ mặt tươi cười giả dối.

Long Khoa cũng lên tiếng: “Không sai! Hôm nay chúng ta tập trung ở đây vốn là để đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô.

Vậy thì nhất định phải tiến hành đấu võ tiếp, đến khi chọn được Vương của Yến Đô mới thôi!”
Hoa Anh Kiệt lạnh lùng nhìn Đoàn Vô Nhai và Thượng Quan Nhu, híp mắt hỏi: “Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan định đối địch với Hiệp hội Võ thuật sao?”
“Ông tự đánh giá cao mình quá đấy!”
Đoàn Vô Nhai cười lạnh nói: “Đúng là Hiệp hội Võ thuật rất mạnh, nhưng đừng quên ở đây là Chiêu Châu, một thế lực nước ngoài chưa có tư cách khoa chân múa tay đâu!”
“Ông tưởng Hoàng tộc họ Đoàn chúng tôi sợ Hiệp hội Võ thuật của ông à? Đối dịch với các ông thì đã sao?”
Thượng Quan Nhu cũng không hề e ngại: “Ông nghĩ Hoàng tộc Thượng Quan dễ ức h**p hả? Dù có chiến một trận chúng tôi cũng không sợ đâu!”
“Được, được lắm!”

Hoa Anh Kiệt tức điên lên, nghiến răng nói: “Vậy thì đừng trách tôi không khách sáo!”
“Đợi tôi đoạt được Đế Thôn sẽ bắt Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan các người ra xử lý đầu tiên!”
Hoa Anh Kiệt không thèm che giấu tham vọng với Đế Thôn, cao giọng uy h**p.

Nghe vậy, sắc mặt đám cao thủ của bốn Hoàng tộc đều trở nên khó coi.

Nhất là Long Khoa và Diệp Xung.

Bọn họ vốn định mượn tay Hiệp hội Võ thuật làm suy yếu Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan.

Nhưng hiện giờ xem ra, chưa chắc lão ta sẽ liên thủ với họ.

Hoa Anh Kiệt quá mạnh, cũng quá kiêu ngạo, tựa như đã chạm được tới Đế Thôn.

“Hội trưởng Hoa yên tâm, dù Hoàng tộc Thượng Quan và Hoàng tộc họ Đoàn đối đầu với Hiệp hội Võ thuật, Hoàng tộc họ Long chúng tôi cũng sẽ không trở thành kẻ địch với các ông”.

Long Khoa cười nói.

Dù sao Hoa Anh Kiệt cùng từng được Hoàng tộc họ Long giúp đỡ.

Nếu lão ta thật sự có thể khiến Hoàng tộc Thượng Quan và Hoàng tộc họ Đoàn suy yếu, Hoàng tộc họ Long không ngại tạm thời hợp tác với Hiệp hội Võ thuật.

Diệp Xung cũng cười nói: “Hoàng tộc họ Diệp cũng sẽ không đối địch Hiệp hội Võ thuật!”
Hoa Anh Kiệt lại ngó lơ bọn họ, chỉ lạnh lùng nhìn Đoàn Vô Nhai và Thượng Quan Nhi: “Tôi cho các người cơ hội cuối cùng, lập tức cút khỏi Yến Đô, tôi có thể tha cho hai Hoàng tộc các người!”
Các cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan đều sa sầm mặt.

Hoa Anh Kiệt quá ngông cuồng, không hề coi bọn họ ra gì.

“Ông muốn chết hả?”
Đoàn Vô Nhai gầm lên, khí tức Thần Cảnh hậu kỳ chợt bộc phát.

Mấy cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Đoàn sau lưng ông ta cũng thể hiện khí thế mạnh nhất.

Cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan cũng bộc phát khí thế, chuẩn bị giao đấu với Hiệp hội Võ thuật.

Dương Thanh lạnh lùng quan sát, không hề nhúng tay, chỉ tập trung khôi phục thực lực thật nhanh.

Mặc dù giao đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh giúp anh rèn luyện nhưng lại mất sức quá nhiều, còn khiến anh bị thương không nhẹ..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1943: 1943: Chương 1953


Bây giờ, nếu Hiệp hội Võ thuật liên thủ với Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc họ Long, chưa chắc anh sẽ có thể dễ dàng chém giết Hoa Anh Kiệt.

Tranh thủ Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc.

Thượng Quan đang câu giờ, anh nhất định phải nghĩ cách khôi phục thực lực.

“Đoàn Vô Nhai, Thượng Quan Như, hai người định khai chiến luôn à?”
Long Khoa cũng bước lên một bước.

Các cao.

thủ của Hoàng tộc họ Long phía sau đều nhìn chăm chảm cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan.

Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp cũng bộc lộ khí thế võ thuật, định trấn áp Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan.

Thoáng chốc, cả không gian đều tràn ngập áp lực của cao thủ Thần Cảnh.

Đám cao thủ Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan lại càng hốt hoảng.

Hiện giờ phe bọn họ chỉ có hai thế lực lớn, đối phương có tận ba thế lực lớn.

So về số lượng cao thủ Thần Cảnh, bọn họ đã thua thiệt rất nhiều.

“Các người quyết định muốn liên thủ với thế lực nước ngoài đấu với chúng tôi sao?”
Đoàn Vô Nhai híp mắt hỏi.

Tính ra, bốn Hoàng tộc của Chiêu Châu mới là một phe, lẽ ra phải liên thủ cùng trấn áp Hiệp hội Võ thuật mới đúng.

Vậy mà hiện giờ Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp lại lựa chọn về phe của Hiệp hội Võ thuật.

“Đoàn Vô Nhai, đừng có nói nhảm.

Sao lại nói là liên thủ với thế lực nước ngoài?”
Long Khoa cười lạnh nói: “Hiệp hội Võ thuật vốn là thế lực của Chiêu Châu, Hội trưởng Hoa cũng là người Chiêu Châu trở về tổ quốc, sao lại là thế lực nước ngoài?”
Tuy Diệp Xung không lên tiếng nhưng vẻ mặt tươi cười giả dối kia cũng tỏ thái độ đồng tình với Long Khoa.

Trong mắt Hoa Anh Kiệt lóe lên tia khinh thường, lạnh giọng nói: “Hôm nay các thế lực tập hợp là để thi đấu giành ngôi Vương của Yến Đô.

Chuyện đến nước này, tốt nhất các thế lực cùng phái người ra đấu, người chiến thắng cuối cùng chính là Vương của Yến Đô, thế nào?”
Lão ta không chờ nổi nữa, chỉ muốn mau chóng kế thừa Đế Thôn.

Cao thủ của Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp đều bực bội.

Bọn họ đã tỏ ý muốn liên thủ với Hoa Anh Kiệt, chỉ cần thành công liên thủ, Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan sẽ tổn thất nặng nề, còn bị loại bỏ hoàn toàn.

Thế nhưng bây giờ, Hoa Anh Kiệt lại đê nghị năm thế lực lớn nhất đồng thời giao chiến phân thẳng bại.

Chẳng phải nghĩa là bọn họ cũng phải đối phó lấn nhau sao?
“Hội trưởng Hoa, tôi đề nghị vẫn nên giải quyết Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan trước.

Sau đó chúng ta lại thương lượng tổ chức cuộc đấu giành ngôi Vương sau”.

Long Khoa lên tiếng.

Diệp Xung cũng nói: “Tôi cũng thấy nên giải quyết Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan trước”.

“Câm miệng!”
Hoa Anh Kiệt quát lớn, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám cao thủ Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp: “Các người tưởng tôi không biết các người đang có ý đồ gì sao?”
“Các người dám tính toán sau lưng tôi, muốn chết hả?”
Dứt lời, toàn thân lão ta toát ra khí tức Thần Cảnh đỉnh phong..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1944: 1944: Chương 1954


Sắc mặt đám cao thủ của Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp đều trở nên trắng bệch.

Long Khoa và Diệp Xung lại càng giận méo mặt.

Bọn họ chủ động lấy lòng Hiệp hội Võ thuật, kết quả lại bị người ta ghẻ lạnh.

“Hội trưởng Hoa, ông hiểu lầm rồi.

Chúng tôi không hề có ý định lợi dụng ông, mà là…”
Long Khoa vội vàng giải thích nhưng lại bị Hoa Anh Kiệt chen ngang: “Tôi có nói các người muốn lợi dụng tôi đâu?”
“Hay là các người vốn muốn lợi dụng Hiệp hội Võ thuật đối phó Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan cho các người?”
Hoa Anh Kiệt lạnh giọng chất vấn.

SIỐI LOIE 8 Long Khoa hốt hoảng, lắp bắp nói không nên lời.

Diệp Xung thầm măng đồng đội heo, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười nói: “Nếu Hội trưởng Hoa đã muốn các thế lực đồng thời giao đấu, Hoàng tộc họ Diệp đồng ý!”
Diệp Xung không dám không đồng ý, sợ bị Hoa Anh Kiệt nhằm vào.

Hơn nữa, dù các thế lực cùng giao đấu như Hoa Anh Kiệt nói cũng chẳng khác gì bọn họ liên thủ đối phó Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan trước.

Chỉ là, họ vốn chỉ muốn Hiệp hội Võ thuật ra tay đàn áp Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan, đồng thời cũng có thể mượn tay cao thủ của hai Hoàng tộc này đối phó Hoa Anh Kiệt.

Nếu ý đồ này đã bị Hoa Anh Kiệt nhìn ra được, vậy thì có gì khác biệt với đề nghị của lão ta, nói không chừng vẫn còn hi vọng.

Hoa Anh Kiệt không thèm nhìn Diệp Xung, quay sang hỏi Đoàn Vô Nhai: “Dám không?”
Đoàn Vô Nhai và Thượng Quan Nhu đều đang rất do dự.

Bọn họ tự biết dù cao thủ đứng đầu hai nhà bọn họ liên thủ cũng không đánh lại Hoa Anh Kiệt.

Nếu bọn họ đồng ý, chắc chắn ba thế lực lớn kia sẽ liên thủ đối phó bọn họ trước.

Nhưng nếu từ chối, đối phương vẫn sẽ ra tay với họ.

Dường như đồng ý hay không đã không còn quan trọng nữa.

“Vậy thì chiến đi!”
Đoàn Vô Nhai liếc nhìn Thượng Quan Nhu rồi đáp.

“Tốt!”
Hoa Anh Kiệt bỗng đạp mạnh xuống đất, vô số đá vụn bay lên.

“Phập phập phập…”
Những viên đá vụn kia cứ như đạn b*n r* mặt đất xung quanh.

Sau đó, mặt đất xuất hiện một hình tròn đường kính khoảng hai mươi mét.

“Dùng đường tròn này làm ranh giới sàn đấu.

Người nào bước ra đều bị loại, mọi người có ý kiến gì không?”
Hoa Anh Kiệt lạnh giọng hỏi.

Đám người đồng loạt lắc đầu.

Đến giờ phút này, bọn họ làm gì có cửa nêu ý kiến?
Hiệp hội Võ thuật có bốn cao thủ Thần Cảnh.

Hoàng tộc họ Diệp có hai cao thủ Thần Cảnh..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1945: 1945: Chương 1955


Ba Hoàng tộc còn lại, mỗi nhà có ba cao thủ Thần Cảnh.

Nhưng tất cả đều biết rõ, tạm thời Hiệp hội Võ thuật sẽ liên thủ với Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp.

Bởi vậy, phe của Hoa Anh Kiệt sẽ có chín cao thủ Thần Cảnh.

Còn Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan chỉ có sáu cao thủ Thần Cảnh.

Ngoài ra chỉ còn lại Dương Thanh và Mã Siêu.

Mã Siêu bị thương nặng, không còn sức đấu tiếp, chỉ còn Dương Thanh vẫn có thể đấu.

“Nếu mọi người đều không có ý kiến, cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô sẽ tiếp tục!”
Dứt lời, Hoa Anh Kiệt lao thẳng tới chỗ Dương Thanh.

Gần như cùng lúc, cao thủ Thần Cảnh của các thế lực đều ra tay.

Quả nhiên vừa bắt đầu, cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, Hoàng tộc họ Long và Hiệp hội Võ thuật đều nhăm vào người của Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc Thượng Quan.

Ánh mắt Dương Thanh trở nên lạnh lẽo.

Tuy anh vẫn chưa khôi phục hoàn toàn nhưng cũng đã có chút sức lực, Hoa Anh Kiệt khó có thể đánh bại anh.

“Đến đúng lúc lắm!”
Dương Thanh lạnh giọng nói, giơ tay ra đòn, vọt lên nghênh chiến.

“Bịch bịch bịch!”
Dương Thanh và Hoa Anh Kiệt va chạm, năng lượng kh*ng b* như xé rách cả bầu trời.

Các cao thủ khác cũng lao vào chiến đấu.

Đoàn Vô Nhai có thực lực Thân Cảnh hậu kỳ, cũng là người có thực lực chỉ đứng sau Hoa Anh Kiệt.

Ngay từ đầu, ông ta đã tấn công Long Khoa có thực lực Thần Cảnh trung kỳ.

Long Khoa biết mình không đánh lại, gào lên: “Đối phó Đoàn Vô Nhai đãi”
Hai cao thủ của Hoàng tộc họ Long đồng loạt xông tới Đoàn Vô Nhai.

Hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Đoàn chia ra hai bên theo sát Đoàn Vô Nhai.

Đối phương muốn liên thủ đối phó Đoàn Vô Nhai, đương nhiên bọn họ không thể để đối phương được như ý.

Hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp cũng xông tới chỗ hai cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan.

Còn ba cao thủ của Hiệp hội Võ thuật chia ra, một người đấu Đoàn Vô Nhai, hai người đối phó cao thủ còn lại của Hoàng tộc Thượng Quan.

Trận quyết chiến giành ngôi Vương của Yến Đô chính thức bắt đầu!
Thượng Quan Nhu chỉ có thực lực Thần Cảnh sơ kỳ nhưng lúc này lại có khí thế Thần Cảnh trung kỳ, không hề thua kém cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc.

“Cút ral”
Gô ta nổi giận quát lớn, cơ thể lướt qua giữa hai cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, tung chưởng về phía Diệp Xung.

“Bịch!”
Diệp Xung là cao thủ bán bộ Thần Cảnh, mặc dù lúc này cũng bộc phát ra được thực lực Thần Cảnh sơ kỳ nhưng dù sao vẫn chưa thực sự bước vào Thần Cảnh.

Anh ta trúng một chưởng của Thượng Quan Nhu, phun máu bay thẳng ra khỏi vòng tròn như con diều đứt dây.

“Thượng Quan Nhui”
Diệp Xung là người đầu tiên bị loại, giận dữ gầm lên.

Vẻ mặt tươi cười giả dối đã biến mất, không còn bộ dạng ôn tồn lịch sự như trước..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1946: 1946: Chương 1956


Thượng Quan Nhu không thèm nhìn anh ta, sau khi loại được Diệp Xung lại tấn công một cao thủ Hoàng tộc họ Diệp khác.

Hai cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan liên thủ với Thượng Quan Nhu đánh cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.

“Bịch bịch bịch!”
Các đòn tấn công mạnh mẽ không ngừng được tung ra.

Nhưng đúng lúc này, hai cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật lao tới, không thèm nói nhảm dứt khoát dồn sức công kích cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan.

“Bịch bịch bịch!”
Ba cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan không thể đấu lại bốn cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Diệp, đều bị đẩy lùi ra xa mấy mét, sắp bị dồn ra ngoài vòng tròn.

“Giết!”
Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp hét lớn, thừa thắng xông lên.

Diệp Xung được bọn họ bảo vệ mà vẫn bị Thượng Quan Nhu loại ra đầu tiên khiến họ vô.

cùng tức giận, liên thủ đồn đánh Thượng Quan Nhu.

“Cô chủ cẩn thận!”
Hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc Thượng Quan thấy thế lập tức hoảng sợ muốn chạy tới giúp đỡ, nhưng lại bị hai cao thủ của Hiệp hội Võ thuật giữ chân.

Bọn họ chỉ có thể bỏ mặc Thượng Quan Nhu tiếp tục nghênh chiến.

“Chết tiệt!”
Thượng Quan Nhu nghiến răng, cánh tay mềm mại đột nhiên bộc phát sức mạnh cực kỳ khủng khiếp tấn công một cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp.

Cho dù bị loại, cô ta cũng muốn kéo theo một cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.

“Bịchl”
Một chưởng của cô ta đánh bay một cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.

“Bịch!”

Ngay khi cô ta đánh trúng đối phương, cao thủ Hoàng tộc họ Diệp còn lại có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ cũng đánh trúng cô ta.

Thượng Quan Nhu phun máu, cơ thể bay thẳng ra ngoài vòng tròn.

“Bịch!”
Cô ta rơi xuống mặt đất ở ngoài vòng chiến.

Cao thủ Hoàng tộc họ Diệp bị cô ta đánh trúng cũng bị loại, cô ta thở phào một hơi.

Mặc dù bị thương nặng nhưng mới chỉ Thần Cảnh sơ kỳ mà cô ta lại có thể loại được hai cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, tuy trong đó có một tên chỉ mới là bán bộ Thần Cảnh.

“Thượng Quan Nhu, không ngờ chị cũng có ngày hôm nay.

Diệp Xung thấy cô ta bị loại, đắc ý nói.

Anh ta biết Thượng Quan Nhu bị cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hoàng tộc họ Diệp đánh bị thương nặng, chỉ sợ nền tảng võ thuật cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Thượng Quan Nhu lạnh lùng nhìn anh ta, lau đi vết máu trên khóe môi, châm chọc nói: “Dù tôi không thăng cũng loại được hai người của Hoàng tộc họ Diệp, cậu còn là người đầu tiên bị loại.

Đừng có tỏ vẻ kiêu ngạo đáng thương trước mặt tôi nữa!”
“Cô.”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1947: 1947: Chương 1957


Diệp Xung tức điên lên nhưng lại không làm gì được.

Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp bị loại cũng lạnh lùng nhìn Thượng Quan Nhu, ánh mắt tràn ngập sát khí.

Ông ta chợt nghĩ nếu bây giờ lấy mạng Thượng Quan Nhu có thể đổ cho bị thương trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô.

Nghĩ vậy, ông ta bèn thì thầm bên tai Diệp Xung vài câu.

Diệp Xung kinh hãi hỏi lại: “Ông năm chắc được bao nhiêu?”
Người này có thực lực Thần Cảnh trung kỳ, ít nhất so về cảnh giới cũng cao hơn Thượng Quan Nhu.

Trừ phi chắc thắng, nếu không Diệp Xung sẽ không dám ra tay với Thượng Quan Nhu.

Dù sao Thượng Quan Nhu cũng là người có thiên phú mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Hoàng tộc Thượng Quan.

Nếu cô ta bỏ mạng ở đây, Hoàng tộc Thượng Quan nhất định sẽ nổi trận lôi đình.

Thượng Quan Nhu chết thì thôi, nhưng nếu không giết được cô ta, còn bị phát hiện cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp muốn giết cô ta ở ngoài trận đấu, sợ là sẽ khiến hai Hoàng tộc trở mặt.

Thượng Quan Nhu không biết đối phương đang nói gì nhưng lại có dự cảm chẳng lành, lông mày nhíu chặt.

“80%!”
Cao thủ Thần Cảnh trung kỳ kia đáp.

Ánh mắt Diệp Xung trở nên dữ tợn, cắn răng nói: “Tốt! Vậy thì giao cho ông!”
“Vâng thưa điện hại”
Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp vội vàng đáp.

Ngay sau đó, ông ta đột nhiên biến mất.

Thượng Quan Nhu vẫn luôn cảnh giác quan sát đối phương nên khi ông ta lao tới, cô ta lập tức hiểu ra đối phương muốn giết mình.

“Diệp Xung!”
Cô ta nổi giận quát tháo, hội tụ toàn bộ sức mạnh ở đùi, đạp mạnh xuống đất định chạy đi.

Nhưng cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đã dám giết cô ta, đương nhiên phải nắm chắc phần thắng.

Còn Thượng Quan Nhu lại bị thương nặng từ cuộc chiến vừa rồi, thực lực giảm mạnh, không thể tránh được công kích của đối phương.

“Bịch!”
Cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đấm thẳng vào ngực Thượng Quan Nhu.

“Phụt!”
Cô ta phun máu, bị đánh bay ngược ra ngoài.

Giây phút cô ta rơi xuống đất, cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp lại vọt lên, hung ác nói: “Chết đi!”
Ông ta giơ chân định đạp xuống đầu Thượng Quan Nhu.

Diệp Xung hưng phấn tin tưởng Thượng Quan Nhu sẽ đi đời.

Chỉ cần cô ta chết, anh ta sẽ trở thành người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong thế hệ trẻ của cả bốn Hoàng tộc.

Thượng Quan Nhu bị đấm bay, cảm thấy ruột gan đều nhộn nhạo, võ thuật lập tức bị phế bỏ, vẻ mặt tuyệt vọng.

Cô ta trợn ngược mắt nhìn bàn chân của cao.

thủ Thần Cảnh trung kỳ đang đạp xuống đầu mình..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1948: 1948: Chương 1958


Cô ta biết mình thực sự phải chết rồi.

Thế nhưng cô ta mới tròn ba mươi tuổi, trẻ như vậy đã trở thành người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong thế hệ trẻ của bốn Hoàng tộc.

Cô ta không cam lòng bị người ta giãm chết như Vậy.

Không cam lòng!
“Phập!”
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, giữa trán cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp đột nhiên xuất hiện một lỗ máu.

Bàn chân của ông ta chỉ còn cách đầu Thượng Quan Nhu vài centimet.

“Uỳnh!”
Cơ thể ông ta ngã lăn ra đất.

Diệp Xung sợ ngây người, không thể tin nổi nhìn cao thủ gia tộc vừa nói với mình nắm chắc 80% giết được Thượng Quan Nhu.

Thượng Quan Nhu cũng kinh ngạc, không ngờ mình vẫn còn sống.

Nhưng tất cả mọi người đều đang hỗn chiến, rốt cuộc là ai đã cứu cô ta?
Thượng Quan Nhu cảm thấy may mãn vì đã thoát chết, trong lòng khiếp sợ.

Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp kia có thực lực Thần Cảnh trung kỳ.

Người có thể giết ông ta chỉ bằng một đòn là cao thủ kinh khủng cỡ nào?
Gô ta bỗng nghĩ đến một người, vô thức nhìn sang.

Quả nhiên Hoa Anh Kiệt giận dữ nghiến răng nghiến lợi nói: “Ranh con, đấu với tôi còn dám phân tâm.

Gậu tưởng tôi dễ bắt nạt lắm hả?”
Dương Thanh cười lạnh: “Muốn trách chỉ có thể trách ông không đủ thực lực”.

“Khốn kiếp, cậu chết đi!”
Hoa Anh Kiệt bị chọc giận, khí tức trên người càng mãnh liệt hơn, càn quét về phía Dương Thanh.

Mặc dù cuộc nói chuyện giữa hai người không rõ ràng lắm nhưng Thượng Quan Nhu đã biết người vừa giết cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp chính là Dương Thanh.

Diệp Xung cũng biết được chân tướng, vẻ mặt khó coi.

Lần này đến Yến Đô chỉ có hai cao thủ Thần Cảnh hộ tống anh ta, bây giờ một người đã chết.

Tuy chỉ chết một người nhưng lại gây ra tổn thất cực lớn cho Hoàng tộc họ Diệp.

Số lượng cao thủ Thần Cảnh của bọn họ vốn không nhiều, mất một người cũng khiến thực lực của Hoàng tộc họ Diệp bị suy giảm.

“Diệp Xung!”
Thượng Quan Nhu căm tức nhìn chằm chằm Diệp Xung: “Sao cậu dám sai cao thủ của mình giết tôi.

Cậu muốn gây chiến giữa Hoàng tộc Thượng Quan và Hoàng tộc họ Diệp sao?”
Diệp Xung vội vàng phủ nhận: “Chị đừng có vu oan cho tôi.

Tôi thừa nhận là cao thủ Hoàng tộc họ Diệp ra tay với chị, nhưng chuyện này không hề liên quan tới tôi”.

“Hơn nữa, ai nói ông ta đánh chị vì muốn lấy mạng chị?”
“Cái này phải để tôi hỏi chị mới đúng.

Chị dám âm thầm cấu kết với Dương Thanh giết hại cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp, món nợ này phải tính thế nào?”
Thượng Quan Nhu bị sự vô sỉ của Diệp Xung chọc tức.

Nếu không vì đang bị thương nặng, đến cả nền tảng võ thuật cũng có thể bị ảnh hưởng, cô ta chắc chắn sẽ tự tay tiêu diệt tên khốn dối trá vô liêm sỉ này..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1949: 1949: Chương 1959


“Cậu đừng nói bậy.

Tôi mới quen biết cậu Thanh chưa lâu, sao lại nói chúng tôi cấu kết giết cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp các cậu?”
Thượng Quan Nhu giận dữ nói: “Hơn nữa, tôi vốn bị cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của các cậu đánh bị thương nặng, vốn đã nguy hiểm lắm rồi.

Các cậu còn ra tay với tôi ở ngoài vòng chiến, không phải muốn dồn tôi vào chỗ chết thì là gì?”
“Cậu thì hay rồi, bây giờ lật lọng vu oan cho tôi và cậu Thanh cấu kết giết cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp nhà cậu”.

“Trước mặt cậu Thanh, cao thủ Thần Cảnh trung kỳ còn chẳng có tư cách xác giày cho cậu ấy, đáng để cậu ấy phải cấu kết với tôi để giết sao?”
“Đương nhiên, cậu cứ cho rằng tôi cấu kết với cậu Thanh tiêu diệt cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp nhà cậu cũng được.

Muốn đấu thì đấu, Hoàng tộc Thượng Quan có gì phải sợ Hoàng tộc họ Diệp các cậu?”
Thượng Quan Nhu nổi giận nói.

Diệp Xung bỗng thấy bối rối.

Tuy lời Thượng Quan Nhu nói không có chứng cứ xác thực nhưng các Hoàng tộc nhất định sẽ nhìn ra được chân tướng.

Thượng Quan Nhu là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất Hoàng tộc Thượng Quan, lại được Thượng Quan Hoàng cưng chiều hết mực.

Nếu lão ta biết Diệp Xung sai người giết Thượng Quan Nhụ, rất có thể sẽ nổi trận lôi đình giết tới tận cửa Hoàng tộc họ Diệp.

Nghĩ tới đây, anh ta thấp thỏm lo sợ.

Trong bốn Hoàng tộc, thực lực của Hoàng tộc họ Diệp tương đối yếu.

Nếu Hoàng tộc Thượng Quan muốn khai chiến với Hoàng tộc họ Diệp, Hoàng tộc họ Diệp sẽ không có phần thắng.

Quan trọng là hôm nay, Thượng Quan Nhu đã tạo dựng quan hệ với Dương Thanh.

Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp định giết cô ta cũng bị Dương Thanh đoạt mạng.

Nếu hai Hoàng tộc khai chiến, nhất định Dương Thanh cũng sẽ tham gia.

Bây giờ Dương Thanh bị thương nặng vẫn có thể đấu với Hoa Anh Kiệt, chẳng phải nghĩa là thực lực của Dương Thanh ít nhất cũng phải ngang bằng người đứng đầu Hoàng tộc sao?
Diệp Xung càng nghĩ càng hoảng loạn.

“Chị Thượng Quan!”

Đúng lúc này, Mã Siêu đi tới bên cạnh Thượng Quan Nhu, lấy một bình sứ đổ ra một viên thuốc màu đen.

“Anh Thanh bảo tôi đưa cho chị uống.

Nếu chị tin chúng tôi thì mau uống đi, thuốc này rất có ích với vết thương của chị”.

Mã Siêu đưa thuốc cho Thượng Quan Nhu.

Cô ta không hề do dự, lập tức uống vào khiến Mã Siêu rất bất ngờ.

“Cảm ơn cậu!”
Thượng Quan Nhu chân thành nói.

Mã Siêu hiếm khi nở nụ cười: “Đừng khách sáo!”
Thượng Quan Nhu hào sảng khiến anh ta có thiện cảm.

Hai bên quen biết chưa lâu nhưng cô ta lại không hề nghỉ ngờ viên thuốc này sẽ hại mình.

“Diệp Xung, cậu cứ đợi Hoàng tộc Thượng Quan trả thù đi!”
Thượng Quan Nhu uống thuốc xong, nhìn Diệp Xung hăm dọa, ánh mắt tràn đầy sát khí.

Mã Siêu cũng lạnh lùng nhìn anh ta: “Tôi chưa từng gặp được kẻ nào dối trá như anh.

Sau này anh đổi tên thành Xung Dối Trá luôn đi”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1950: 1950: Chương 1960


“Ha hai”
Thượng Quan Nhu không nhịn được cười phá lên, phối hợp nói: “Đề nghị của cậu Siêu không tệ!”
“Chết tiệt! Sao mày dám sỉ nhục tao?”
Diệp Xung giận dữ nghiến răng nghiến lợi chất vấn.

“Đồ vô dụng! Ông đang chửi mày đấy, mày làm gì được ông?”
Mã Siêu không hề e sợ dù đang bị thương nặng.

Với tình hình hiện giờ gặp phải cao thủ Thần Cảnh có lẽ anh ta sẽ gặp nguy hiểm, nhưng muốn đánh bại Diệp Xung còn chưa bước vào Thần Cảnh lại dễ như trở bàn tay.

Nếu không phải sợ trở thành gánh nặng cho Dương Thanh, anh ta đã tham gia quyết chiến rồi.

Sau khi uống thuốc của Phùng Tiểu Uyển, anh †a cảm thấy vết thương đỡ hơn nhiều, thực lực cũng đang không ngừng khôi phục.

“Mày… mày… mày…”
Diệp Xung chỉ vào Mã Siêu, lắp bắp mãi không nói ra lời.

Anh ta chỉ có thực lực bán bộ Thần Cảnh, Mã Siêu và Thượng Quan Nhu đều là Thần Cảnh sơ kỳ.

Nếu Mã Siêu đánh hết sức còn có thể tương đương sức chiến đấu của cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Dù hai người họ đều bị thương nặng, anh ta cũng không phải đối thủ.

“Mày cái gì? Bảo mày vô dụng còn khó chịu à?
Mã Siêu châm chọc nói: “Khó chịu thì tới giết tao đi?”
“Không phải vừa nãy mày hống hách lắm sao, còn ra lệnh cho cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp ra tay với chị Thượng Quan đang bị thương cơ mà?”
“Sao bây giờ lại sợ rồi?”
“Mày là đàn ông thì đến giết tao đi.

Nhưng tốt nhất mày phải nghĩ cho kỹ, tao sẽ không nương †ay đâu.

Dù sao anh Thanh cũng đã giết một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp rồi, tao giết thêm một thiên tài của Hoàng tộc họ Diệp như mày cũng chẳng sao”.

Diệp Xung vốn đang rục rịch ra tay với Mã Siêu lập tức tỉnh táo lại, ánh mắt tràn đầy kiêng kị.

“Mày cứ kiêu căng đi, đợi Dương Thanh bị hội trưởng Hoa giết rồi, tao xem mày còn kiêu căng kiểu gì?”
Diệp Xung nghiến răng nghiến lợi nói.

“Bịch!”
Ngay sau đó, Hoa Anh Kiệt bị Dương Thanh đấm phun máu bay ra khỏi vòng quyết chiến.

Diệp Xung trợn tròn mắt, vẻ mặt bàng hoàng khó tin.

Mã Siêu và Thượng Quan Nhu đều nở nụ cười, Mã Siêu nhìn về phía Diệp Xung, hài hước nói: “Điều mày muốn nhìn thấy, có lế cả đời này cũng không thể thấy được đâu”.

Thượng Quan Nhu cũng nở nụ cười: “Diệp Xung, cậu Thanh là cao thủ từng g**t ch*t một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp, người nổi bật thế hệ thứ ba của Hoàng tộc họ Diệp là cậu không có ý định báo thù rửa hận cho cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp sao?”
Lời của Mã Siêu và Thượng Quan Nhu khiến sắc mặt Diệp Xung cực kỳ khó coi, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

Đồng thời, Diệp Xung còn cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Hoa Anh Kiệt là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cũng bị Dương Thanh đánh bại, như thế chẳng phải chứng minh thực lực của Dương Thanh tương đương với Diệp Hoàng sao?
Thực lực của Thượng Quan Hoàng cũng là như thế..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1951: 1951: Chương 1961


Nếu Hoàng tộc họ Thượng Quan khai chiến với Hoàng tộc họ Diệp, với hai người Dương Thanh và Thượng Quan Hoàng, e rằng có thể càn quét cả Hoàng tộc họ Diệp cũng không chừng.

“Đương nhiên nếu Hoàng tộc họ Diệp dám nhằm vào cậu Thanh, Hoàng tộc họ Thượng Quan tôi chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn mình cậu Thanh chịu trận, có lẽ ông nội tôi sẽ rất sẵn lòng đến Hoàng tộc họ Diệp một chuyến cùng cậu ấy đấy”.

Thượng Quan Nhu cười híp mắt nói.

Diệp Xung vốn dĩ sợ nhất kết quả như vậy, lúc này Thượng Quan Nhu lại nhắc đến, khiến hai chân anh ta mềm nhũn, quỳ phịch xuống đất.

“Thượng Quan Nhụ, tôi biết lỗi rồi, tôi không nên nảy sinh ý đồ giết chị, xin chị rộng lòng tha thứ cho tôi lần này, sau này tôi không dám làm thế nữa đâu”.

Diệp Xung lộ vẻ thấp thỏm lo âu.

Không phải anh ta mềm yếu, mà là vì Dương Thanh quá mạnh, nếu Hoàng tộc họ Thượng Quan thật sự khai chiến với Hoàng tộc họ Diệp, Hoàng tộc họ Diệp vì sợ thua trận nhất định sẽ giao anh ta cho Hoàng tộc họ Thượng Quan xử lý.

Dù thiên phú võ thuật của anh ta là mạnh nhất trong lớp trẻ của Hoàng tộc họ Diệp, nhưng so sánh với sự an toàn của cả Hoàng tộc, Hoàng tộc họ Diệp chắc chăn sẽ hy sinh anh ta.

Cho nên anh ta nhất định phải xin Thượng Quan Nhu tha thứ.

Thượng Quan Nhu phì cười một tiếng: “Tôi cũng không có năng lực lớn như vậy, cũng không thể quyết định được việc Hoàng tộc họ Thượng Quan có muốn ra tay với Hoàng tộc họ Diệp hay không, cậu vẫn nên cầu nguyện đi!”
Nhìn Diệp Xung quỳ trước mặt mình, Thượng Quan Nhu cảm thấy cực kỳ dễ chịu, thậm chí còn không hề nhận ra tình trạng thương tích của mình đã ổn định rồi.

Diệp Xung lập tức mặt xám như tro tàn, anh ta biết mình thật sự sắp xong đời rồi.

Cùng lúc đó trong vòng quyết chiến, Hoa Anh Kiệt bị một đòn tấn công mạnh của Dương Thanh làm đánh bay ra ngoài, phun máu, khí thế trên người lập tức yếu đi.

Cảnh này khiến tất cả mọi người đều sửng sốt, những cao thủ Thần Cảnh khác cũng vô thức dừng chiến đấu, trợn mắt há mồm nhìn Hoa Anh Kiệt rơi ra khỏi vòng quyết chiến.

Không ngờ Hoa Anh Kiệt lại thua!

Thay vì nói đây là một trận đại chiến giữa các thế lực hàng đầu, không băng nói là trận chiến của Dương Thanh và Hoa Anh Kiệt thì đúng hơn.

Hoa Anh Kiệt cũng thua rồi, còn ai là đối thủ của Dương Thanh đây?
“Hay lắm!”
Đoàn Vô Nhai lập tức cười to, vẻ mặt cực kỳ kích động.

Bắt đầu từ khi ông ta quyết định muốn làm thân với Dương Thanh thì cũng đã từ bỏ việc tranh giành ngôi Vương của Yến Đô rồi, có Dương Thanh ở đây, ai có thể đấu với anh chứ?
Cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan và Hoàng tộc họ Đoàn đều tỏ vẻ kích động.

Ngược lại, Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc họ Long, và cả cao thủ của Hiệp hội Võ thuật thì đều tái hết cả mặt.

Trong vòng quyết chiến bây giờ, Hoàng tộc họ Đoàn còn lại một mình Đoàn Vô Nhai, Hoàng tộc họ Thượng Quan thì toàn quân bị diệt.

Về phía thế lực liên minh do Hoa Anh Kiệt đứng đầu, ngoài Hoàng tộc họ Diệp toàn quân bị diệt, vì ưu thế về số lượng cao thủ, Hoàng tộc họ Long và Hiệp hội Võ thuật vẫn còn đủ thành viên, ngoại trừ Hoa Anh Kiệt vừa bị loại.

Bên phe Dương Thanh còn lại hai người!
Bên phe Hoa Anh Kiệt thì vẫn còn sáu người!
Nhưng cao thủ bên phe của Hoa Anh Kiệt lại không có ai dám ra tay nữa..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1952: 1952: Chương 1962


“Dương Thanh!”
Hoa Anh Kiệt bò dậy từ dưới đất, vô cùng tức giận, đôi mắt hoàn toàn đỏ ngầu, lúc nhìn về phía Dương Thanh, trong mắt tràn đầy sát khí.

Cũng không phải lão ta không còn sức để tiếp tục chiến đấu nữa, mà là bị Dương Thanh dùng một đòn đánh bay ra khỏi vòng quyết chiến rồi.

Theo quy tắc đã đưa ra trước đó, lão ta đã thuat “Vòng quyết chiến là ông đề ra, bây giờ thua rồi ông lại không chịu nhận à?”
Đoàn Vô Nhai nhìn chằm chằm Hoa Anh Kiệt, tức giận chất vấn.

Hoa Anh Kiệt không đáp lại, vẫn nhìn chăm chăm Dương Thanh bằng đôi mắt đỏ như máu, chỉ muốn lột da rút gân Dương Thanh.

Dương Thanh bình tĩnh, anh hờ hững nhìn về phía Hoa Anh Kiệt, niệm tình Hoa Anh Kiệt cũng là người của Chiêu Châu, chỉ cần lão ta không tự tìm đường chết, anh có thể tha cho lão ta một con đường sống.

Nhưng nếu Hoa Anh Kiệt tìm đường chết thì đừng trách anh ra tay giết người.

Hơi thở võ thuật trên người Hoa Anh Kiệt vô cùng rối loạn, lão ta cứ nhìn chăm chằm Dương Thanh như thế, dường như cũng đang do dự, không biết có nên tiếp tục ra tay không.

Kéo dài đến ba phút, hơi thở võ thuật trên người Hoa Anh Kiệt mới dần biến mất.

Rõ ràng lão ta chịu thua rồi!
“Dương Thanh, coi như tôi thua, nhưng trong vòng quyết chiến vẫn còn sáu cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Long.

Cậu vốn dĩ đã bị thương nặng, còn đấu với tôi, tốn rất nhiều sức lực, tôi rất muốn xem cậu có thể đối phó với sự vây công của sáu cao thủ Thần Cảnh hay không đấy”.

Hoa Anh Kiệt cắn răng nghiến lợi nói.

Dương Thanh hờ hững nhìn Hoa Anh Kiệt một cái, cũng không đáp lời, đảo mắt nhìn về phía cao thủ còn ở trong vòng quyết chiến, lạnh lùng hỏi: “Các người chắc chắn vấn còn muốn tiếp tục chứ?”
Đoàn Vô Nhai đứng bên cạnh anh, trên người phát ra hơi thở Thần Cảnh hậu kỳ, lạnh lùng nhìn về phía đối thủ, chỉ cần Dương Thanh ra tay, ông ta sẽ lập tức nhằm vào kẻ thù.

Sắc mặt của những cao thủ còn lại đều cực kỳ khó coi.

Dù khi nãy Hoa Anh Kiệt đã tiết lộ một tin tức vô cùng quan trọng với bọn họ, Dương Thanh đã bị thương nặng, tốn nhiều sức lực, đã nỏ mạnh hết đà rồi.

Nhưng vừa nấy, lúc Dương Thanh đấu với Hoa Anh Kiệt, thực lực anh bộc phát ra đã khiến bọn họ phải khiếp sợ.

Ở trong bọn họ, người có thực lực mạnh nhất cũng chỉ là Thần Cảnh hậu kỳ, sao có thể đấu một trận với Dương Thanh có sức chiến đấu Thần Cảnh đỉnh phong chứ?
“Sợ cái gì?”
Long Khoa chợt nghiến răng nói: “Hội trưởng Hoa đã khiến tên ranh con này bị thương nặng rồi, cũng làm cho thực lực cậu ta giảm mạnh, như thế chẳng lẽ sáu cao thủ Thần Cảnh chúng ta vẫn không thể đánh bại cậu ta à?”
“Đúng thế! Dù cậu ta có mạnh hơn nữa cũng đã thế suy sức yếu rồi, chỉ cần chúng ta hợp tác với nhau, cậu ta chỉ có con đường chịu thua thôi!”, một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ bên Hiệp hội Võ thuật cũng lên tiếng.

Ngay cả tổng chỉ hội trưởng Hồng và Kim Cương cũng đứng hai bên trái phải người nọ, đủ để chứng minh địa vị của người nọ trong Hiệp hội Võ thuật gần như chỉ đứng dưới Hoa Anh Kiệt mà thôi.

“Không biết điều!”
Ánh mắt Dương Thanh lạnh dần, anh nhìn Đoàn Vô Nhai bên cạnh, cất tiếng hỏi: “Ông dám một mình nghênh chiến không?”
Đoàn Vô Nhai hơi sửng sốt, Dương Thanh định để ông ta một thân một mình đi đấu với sáu cao thủ Thần Cảnh này sao?
Trong đó còn có hai cao thủ cùng cảnh giới với ông ta nữa..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1953: 1953: Chương 1963


Không biết vì sao, câu nói này của Dương Thanh lại khiến Đoàn Vô Nhai thoáng chốc cảm thấy nhiệt huyết trong người đang sôi trào.

“Có gì không dám chứ?”
Đoàn Vô Nhai cười ha ha, hơi thở võ thuật Thần Cảnh hậu kỳ, gần đến Thần Cảnh đỉnh phong bỗng nhiên bộc phát.

Không đợi Dương Thanh lên tiếng, ông ta đã chủ động xông về phía sáu cao thủ Thần Cảnh.

Đoàn Vô Nhai không hề do dự lao tới sáu cao thủ Thần Cảnh khiến Dương Thanh khá bất ngờ và hài lòng.

“Đúng là cậu ta đã kiệt sức, còn phải nhờ Đoàn Vô Nhai giúp mình chống lại sáu cao thủ Thần Cảnh để tranh thủ thời gian khôi phục, quá hèn hại”.

Ngôn Tình Sắc
“Tôi cứ tưởng cậu ta đã lợi hại đến mức có thể đánh lại cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thì ra chỉ là tạm thời”.

“Chẳng qua hội trưởng Hoa chủ quan mới bị cậu ta chọn đúng thời cơ loại khỏi vòng quyết chiến.

Nếu không với thực lực của ông ta muốn giết cậu ta dễ như trở bàn tay”.

Đám cao thủ đã bị loại đều tỏ vẻ khinh thường.

Dường như bọn họ đã quên vừa rồi chính bọn họ ỷ đông h**p yếu vây đánh Dương Thanh.

Con người luôn tiêu chuẩn kép như vậy, lúc mình làm chuyện xấu xa thì thấy rất bình thường, nhưng khi người khác làm vậy lại thấy không ổn.

“Cậu Thanh, thế này…”
Thượng Quan Nhu đứng cạnh Mã Siêu nghi hoặc lên tiếng.

Cô ta không tin Dương Thanh thực sự không còn sức chiến đấu nên mới để Đoàn Vô Nhai nghênh chiến.

Nếu cậu ấy kiệt sức sao còn có thể đánh Hoa Anh Kiệt bay ra ngoài vòng quyết chiến?
Mã Siêu nhếch miệng cười nói: “Đoàn Vô Nhai gặp may đấy!”
“Hả?2”
Thượng Quan Nhu lại càng hoài nghi.

Đương nhiên Mã Siêu biết lý do, nhưng anh ta không nói cô ta cũng không thể ép buộc, chỉ có thể tiếp tục quan sát.

Lúc này, Đoàn Vô Nhai bộc phát ý chí chiến đấu, khí tức của Thần Cảnh hậu kỳ tràn ra.

Sáu cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Long liên thủ cũng chỉ có thể miễn cưỡng khống chế, không thể lấy mạng Đoàn Vô Nhai.

Sắc mặt Hoa Anh Kiệt âm trầm đáng sợ, không ngờ Đoàn Vô Nhai lại mạnh như vậy.

Lão †a thấy Dương Thanh chỉ đang muốn mượn tay Đoàn Vô Nhai để tranh thủ khôi phục thực lực.

Lão ta không sợ Đoàn Vô Nhai có thể đánh bại sáu cao thủ Thần Cảnh, mà là sợ Dương Thanh khôi phục sẽ đánh bại bọn họ.

“Các người chỉ có chút thực lực thế này thôi hả? Mau đánh hết sức đi! Ha ha ha…”
Đoàn Vô Nhai bộc phát toàn bộ sức chiến đấu, nhiệt huyết trong người sôi trào.

Trông ông ta như một vị chiến thần lao vào giữa sáu cao thủ Thần Cảnh, mỗi đòn tấn công đều là đòn mạnh nhất.

Dù sao đối thủ của ông ta cũng là sáu cao thủ Thần Cảnh, trong đó còn có hai người cùng cảnh giới với ông ta, áp lực rất lớn.

Nhưng ông ta không hề sợ hãi, cảm thấy chỉ cần mình đánh hết sức sẽ không thất bại.

Quan trọng nhất là, ông ta tin Dương Thanh sẽ không để mình gặp nguy hiểm.

“Bịch bịch bịch!”
Ông ta liên tiếp tung ra các đòn tấn công mạnh nhất..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1954: 1954: Chương 1964


Ông ta đột nhiên xông lên nhún chân nhảy lên không trung.

“Bịchl”
Đá mạnh vào ngực Long Khoa.

“Phụt!”
Long Khoa phun máu, bay ra ngoài vòng quyết chiến như con diều đứt dây.

Long Khoa lập tức bị loại.

“Đoàn Vô Nhai!”
Long Khoa nghiến răng, cơn đau ở lồng ngực khiến ông ta vô cùng tức giận.

Ông ta không giận vì mình bị thương, mà là vì ông ta và Đoàn Vô Nhai đều là người nổi bật nhất đời thứ hai của các Hoàng tộc, đều có khả năng thừa kế Hoàng vi.

Nhưng giờ đây, ông ta liên thủ với sáu cao thủ Thần Cảnh vẫn bị Đoàn Vô Nhai đánh bại.

Đây là nồi nhục lớn nhất đời này của ông ta.

Đối thủ của Đoàn Vô Nhai trong vòng quyết đấu chỉ còn năm người!
Sau khi Long Khoa bị loại, sắc mặt năm cao thủ Thần Cảnh còn lại đều cực kỳ khó coi.

Bọn họ liên thủ mà vấn bị Đoàn Vô Nhai loại mất một người, ai cũng cảm thấy bị sỉ nhục.

“Không cần che giấu nữa, đánh hết sức cho tôi! Nếu để Dương Thanh có thời gian khôi phục, e là chúng ta sẽ bị diệt sạch!”
Cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hiệp hội Võ thuật bỗng nghiêm giọng nói.

Ngay sau đó, khí tức võ thuật trên người ông ta tăng vọt, lập tức lao thẳng tới chỗ Đoàn Vô Nhai.

Thấy thế, bốn cao thủ Thần Cảnh còn lại cũng không giấu tài nữa, tất cả đều bộc phát thực lực mạnh nhất nhao nhao phóng tới.

“Ha ha, tới hay lắm!”
Đoàn Vô Nhai cười lớn, hai tay năm chặt tung đấm.

“Bịch bịch bịch!”
Cuộc va chạm kịch liệt khiến cả không gian như bị xé rách.

Mỗi cú đấm của Đoàn Vô Nhai như mang theo uy lực của thiên đạo, rung chuyển đất trời.

Nhưng dù sao ông ta cũng chỉ có một mình.

Sau khi năm cao thủ Thần Cảnh đồng loạt đánh hết sức, ông ta cũng bị trúng đòn.

Tuy nhiên, ông ta không hề cảm thấy đau đớn, ý chí chiến đấu vẫn hừng hực, càng thêm điên cùng.

“Cút hết cho tôi!”
Ông ta gào lên đấm mạnh ra, cả không gian như bị chấn động.

“Bịch!”
Kim Cương bị đấm trúng, lập tức phun máu bay ngược ra ngoài.

“Cút!”
Cú đấm tiếp theo rơi trúng vào người tổng chỉ hội trưởng Hồng.

Tổng chỉ hội trưởng Hồng cũng phun ra một ngụm máu, bị đánh bay khỏi vòng quyết chiến.

Năm cao thủ Thần Cảnh dồn hết sức đánh lại bị Đoàn Vô Nhai liên tiếp đánh bại hai người trong nháy mắt.

Nhưng Kim Cương và tổng chỉ hội trưởng Hồng đều mới bước vào Thần Cảnh, thế nên có thể trụ lại đến giờ đều là nhờ ưu thế về số lượng..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1955: 1955: Chương 1965


Với thực lực của bọn họ, bị Đoàn Vô Nhai có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ đánh trúng chỉ có thể bại trận.

Thoáng chốc, Hiệp hội Võ thuật chỉ còn sót lại một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, Hoàng tộc họ Long cũng chỉ còn một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ và một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ.

“Khốn kiếp, chết đi!”
Cả ba đều bị Đoàn Vô Nhai chọc giận, đồng loạt xông lên tấn công.

Trong mát Đoàn Vô Nhai hiện lên vẻ nghiêm trọng.

Mấy người ông ta đã loại đều có cảnh giới thấp hơn ông ta, nhưng hiện giờ dù chỉ còn ba người nhưng đều có thực lực rất mạnh.

Lúc này, ông ta cảm thấy thể lực của mình đã sắp cạn kiệt, chẳng chống đỡ được bao lâu nữa.

Có lẽ chỉ có thế trông chờ Dương Thanh ra tay.

Lúc này, ông ta cảm thấy thể lực của mình đã sắp cạn kiệt, chẳng chống đỡ được bao lâu nữa.

Có lẽ chỉ có thể trông chờ Dương Thanh ra tay.

Đúng lúc ấy, Dương Thanh bỗng lên tiếng: “Nếu ông không kiên trì nổi, chắc là chỉ còn đường chết.

Tôi không còn sức đấu tiếp nữa!”
“Cái gì?”
Lời Dương Thanh nói khiến Đoàn Vô Nhai cảm thấy như sét đánh bên tai.

Ông ta cứ nghĩ Dương Thanh bảo mình nghênh chiến là để rèn luyện, không hề nghĩ tới anh thực sự đã kiệt sức.

Nhưng mà ông ta cũng sắp không xong rồi!
“Liều mạng vậy!”
Đoàn Vô Nhai hoàn toàn từ bỏ ý định ỷ lại vào Dương Thanh, nghiến răng lao tới.

Dương Thanh thấy dường như ông ta lại mạnh lên không ít, hài lòng nở nụ cười.

Anh nhìn ra được, tuy thực lực của Đoàn Vô Nhai là Thần Cảnh hậu kỳ nhưng cách Thần Cảnh đỉnh phong rất gần, chỉ cần có thể đột phá cực hạn của bản thân là có thể đạt tới Thần Cảnh đỉnh phong.

Dù không thể đột phát lên Thần Cảnh đỉnh phong thì cũng giúp ông ta tăng vọt thực lực.

Cơ hội liều mạng chiến đấu này không nhiều, đây là cơ hội hiếm thấy của Đoàn Vô Nhai.

Bây giờ Đoàn Vô Nhai có thể đột phá cực hạn của mình hay không chỉ có thể dựa vào chính ông ta.

Dương Thanh chỉ cho ông ta cơ hội mà thôi.

“Quả nhiên, Dương Thanh đã mất sức chiến đấu!”
Hoa Anh Kiệt thầm nghĩ, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Dù lão ta đã bị loại, cũng bị thương nặng nhưng vẫn có thể đánh ra thực lực của Thần Cảnh đỉnh phong.

Nếu không phải tại lão ta chủ quan, người bị loại chỉ có thể là Dương Thanh.

Nói không chừng hiện giờ lão ta đã kế thừa Đế Thôn.

Chỉ là, Dương Thanh thực sự đã mất sức chiến đấu rồi sao?
Lần này, Đoàn Vô Nhai hoàn toàn bộc phát sức mạnh, không còn giữ lại chút gì.

Dương Thanh nói anh không đấu tiếp được nữa, ông ta chỉ có thể dựa vào chính mình.

“Đáng chết!”
Cao thủ Hoàng tộc họ Long đăng đẳng sát khí, mạnh mẽ đá ra.

Đây là đòn mạnh nhất của ông ta, dồn sức ở mũi chân, trên mũi giày còn có lưỡi dao sắc bón..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1956: 1956: Chương 1966


Nếu bị trúng đòn, Đoàn Vô Nhai không chết cũng thành tàn phế.

Ông ta lại lao vọt về phía Đoàn Vô Nhai.

Sau trận chiến này, ông ta đã ý thức được chênh lệch thực lực giữa Đoàn Vô Nhai và Long Khoa lớn cỡ nào.

Nếu Đoàn Vô Nhai chết đi sẽ giảm bớt một uy h**p cho Long Khoa.

“Giết!”
Cao thủ Hoàng tộc họ Long gầm lên, mũi chân tức thì đạp tới vị trí tim của Đoàn Vô Nhai.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Đoàn Vô Nhai như cảm giác được sát khí của đối phương, không còn cứng rắn chống đỡ mà nghiêng người tránh né.

“Phập!”
Ông ta vừa tránh ra đã nghe thấy tiếng lưỡi dao đâm vào cơ thể người.

Đến khi ông ta đứng vững, quay lại nhìn mới phát hiện vì mình tránh kịp nên cú đá của cao thủ Hoàng tộc họ Long kia trúng vào lưng cao thủ Thần Gảnh trung kỳ của Hiệp hội Võ thuật, đâm thẳng vào tim.

Tất cả đều sợ ngây người!
Mặc dù cuộc đấu tranh ngôi Vương của Yến Đô không có quy tắc cụ thể nhưng mỗi cao thủ tham gia thi đấu đều lựa chọn đấu võ.

Vậy mà mũi chân của cao thủ Hoàng tộc họ Long lại giấu một lưỡi dao.

“Bịch!”
Cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hiệp hội Võ thuật kia ngã lăn ra đất, chết không nhắm mắt.

Ông ta không thể ngờ được cao thủ hàng đầu của Hiệp hội Võ thuật như mình lại vô duyên vô cớ bị giết, còn bị cao thủ Hoàng tộc họ Long mà ông ta liên thủ lấy mạng.

“Mày đáng chết!”
Cao thủ còn lại duy nhất của Hiệp hội Võ thuật lập tức trợn trừng mắt, đăng đăng sát khí nhìn cao thủ của Hoàng tộc họ Long.

Sắc mặt Hoa Anh Kiệt cũng sa sầm, hung dữ nhìn Long Khoa đang trợn mắt há mồm bên cạnh.

“Hoàng tộc họ Long dám giết cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật! Các người giỏi lắm!”
Hoa Anh Kiệt nghiến răng nghiến lợi nói.

“Hội trưởng Hoa, nhất định là hiểu lầm!”
Long Khoa hốt hoảng nói: “Ông thấy mà, tại Đoàn Vô Nhai chết tiệt kia né tránh nên cao thủ của Hiệp hội Võ thuật mới chết”.

“Tất cả đều tại đồ khốn Đoàn Vô Nhai, nếu không người của ông đã không bị giết”.

“Hội trưởng Hoa, bây giờ không phải lúc chúng ta xích mích nội bộ đâu.

Cứ giết Đoàn Vô Nhai rồi nói tiếp, được không?”
Bây giờ ngoài Dương Thanh và Đoàn Vô Nhai, trong vòng quyết chiến chỉ còn lại hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Long.

Sức chiến đấu Đoàn Vô Nhai thể hiện quá mạnh mấ, lúc trước sáu cao thủ Thần Cảnh liên thủ cũng không đánh bại được.

Nếu hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Long quay ra đánh nhau, chắc chắn Đoàn Vô Nhai sẽ là người thắng lợi cuối cùng.

Dù là Hoàng tộc họ Long hay Hiệp hộ Võ thuật cũng đều không muốn nhìn thấy kết cục này.

“Tôi… tôi không cố ý đâu!”
Cao thủ của Hoàng tộc họ Long trong vòng quyết chiến cũng sợ hãi thanh minh..
 
Back
Top Bottom