Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1897: 1897: Chương 1907


“Vâng!”
Vương Chiến biến mất ngay tại chỗ, nhảm về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen.

Mặc dù Mã Siêu có thể bùng nổ năng lực Thần Cảnh đỉnh phong nhưng suy cho cùng phải cố gắng tăng thực lực mới được như vậy.

Mà bản thân lão già áo đạo sĩ đen là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, lại có cổ thuật mạnh mẽ.

Mặc dù Mã Siêu và Vương Chiến đã bắt tay nhưng chưa chắc đã là đối thủ của lão già áo đạo sĩ đen.

Lúc này, sau khi Vương Chiến khôi phục, Hoa Anh Kiệt cũng khôi phục lại bình thường.

Bản thân lão ta cũng là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, lại là hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật, lão ta có thể dùng thực lực võ thuật của mình để ép cổ độc ra ngoài.

Lúc này, mặt lão ta cực kỳ dữ tợn, thân là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong nhưng suýt nữa đã bị lão già mặc áo đạo sĩ đen giết.

Đây là nỗi nhục lớn nhất đời lão ta.

Đương nhiên lão ta cũng hiểu lão già mặc áo đạo sĩ đen không hề đơn giản, chỉ cần dùng cổ thuật mạnh mẽ thôi cũng đủ để đàn áp lão ta.

Sau khi Vương Chiến và Hoa Anh Kiệt khôi phục, tám cao thủ Thần Cảnh của bốn Hoàng tộc lớn cũng lần lượt khôi phục lại bình thường, chỉ là hơi thở của mỗi người đều vô cùng hỗn loạn.

Mặt họ đầy sợ hãi.

Ban nãy sau khi trúng cổ độc, cơ thể đau đớn đến cực đỉnh, đúng là ác mộng của bọn họ.

Khi mặt của đám người Hoàng tộc ở Chiêu Châu u tám hì trong phòng họp trực tuyến Liên minh Vương tộc, Liên minh Tam Vương ai nấy Khi mặt của đám người Hoàng tộc ở Chiêu Châu u tám hì trong phòng họp trực tuyến Liên minh Vương tộc, Liên minh Tam Vương ai nấy đều kích động.

“Cuối cùng Lưu lão quái cũng ra tay rồi!”
Bạch Vương kích động nói.

Bởi vì kiêng kị người trăm năm trước nên Liên minh Tam Vương không dám đến hội trường đấu võ ở Yến Đô nhưng hiện trường có thám tử của họ, có thể báo cáo tất cả những chuyện xảy ra trong Võ quán Yến Đô bất cứ lúc nào.

“Không hổ là đại sư cổ thuật đứng đầu Miêu Thành, vừa ra tay đã đàn áp mười cao thủ Thần Cảnh”.

Tiết Vương và Mã Vương cũng kích động nói.

“Đợi đến khi giải quyết Hoàng tộc Chiêu Châu, Hiệp hội Võ thuật và Dương Thanh thì ai có tư cách giành Đế Thôn với chúng ta?”
“Cuối cùng chúng ta cũng chờ đến ngày này!”
Ba vị Vương kích động nói.

Trong võ quán Yến Đô, lão già mặc áo đạo sĩ đen chính là Lưu lão quái của Miêu Thành, cũng chính là sư phụ của Miêu Vân Nghiễm.

Khi ba vị Vương của Liên minh Vương tộc biết lão già mặc áo đạo sĩ đen có thể một mình đánh bại mười cao thủ Thần Cảnh, cuối cùng họ cũng biết tại sao lúc trước Lưu lão quái lại bảo họ tìm bốn cao thủ Thần Cảnh mới chịu giúp họ khống chế Đế Thôn.

“Bởi vì bản thân lão ta là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong! Trước mặt lão ta, cao thủ Thần Cảnh cũng chỉ như con sâu cái kiến mà thôi!”
Bạch Vương cười ha ha nói.

Mặt Tiết Vương cũng toát lên vẻ kích động: “Lưu lão quái quá mạnh, lão ta lại là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Khắp Chiêu Châu này mấy ai là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong?”
“Đúng vậy! Cuộc chiến xưng Vương ở Yến Đô này, tất cả mọi người sẽ làm nền cho Lưu lão quái.

Có Lưu lão quái ở đây, ai có thể xưng Vương ở Yến Đô?”
Mã Vương cũng cười nói.

Trong phòng họp video của Liên mình Vương tộc, lâu rồi không có tiếng cười sảng khoái như bây giờ.

“Mọi người, có phải chúng ta nên chuẩn bị đến Yến Đô hay không?”
Bạch Vương chợt cười nói..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1898: 1898: Chương 1908


Tiết Vương và Mã Vương đều bất ngờ nhưng thoáng chốc đã sực tỉnh ngay, có Lưu lão quái ở đây, bọn họ hoàn toàn không cần phải sợ gì.

Mặc dù người trăm năm trước được truyền thuyết nói rằng vô cùng thần thông nhưng bây giờ đến Hoàng tộc cũng tham gia vào cuộc chiến xưng Vương ở Yến Đô này, lại có Lưu lão quái ở đây.

Nếu họ đến Yến Đô, chắc sẽ không sao.

“Được! Bây giờ tôi sẽ đưa cao thủ của gia tộc đến Yến Đô!”
Tiết Vương đứng lên nói.

Mã Vương cũng cười nói: “Tôi cũng đi chuẩn bị!”
Thoáng chốc phòng họp video lại chìm vào bóng tối.

Thoáng chốc ba vị Vương của Liên minh Vương tộc đã dẫn theo cao thủ đứng đầu gia tộc nhà mình lao đến sân bay chạy đến Yến Đô.

Có Lưu lão quái ra tay, Hoàng tộc Chiêu Châu cũng vậy mà Hiệp hội Võ thuật cũng thế, tuyệt đối không ai sống sót khỏi tay Lưu lão quái để đi khống chế Đế Thôn.

Ba vị Vương của Liên minh Vương tộc hoàn toàn không tin khắp Chiêu Châu này lại có người sẽ là đối thủ của Lưu lão quái.

Cùng lúc đó, ở võ quán Yến Đô.

Mã Siêu và Vương Chiến bắt tay nhau đấu với Lưu lão quái, Lưu lão quái hừng hực sức chiến đấu, mặt đầy sát khí.

“Khốn khiếp, các người chết đi!”
Lão ta phẫn nộ gần lên, xoè mười ngón tay ra đánh về phía hai người.

“Cẩn thận!”
Vương Chiến kinh hãi, lão ta biết mười ngón tay của Lưu lão quái đều có cổ độc, một khi bị cào trúng là sẽ trúng độc.

Lúc trước mười cao thủ Thần Cảnh của các thế lực hàng đầu không biết Lưu lão quái là đại sư cổ thuật nên mới bị Lưu lão quái đánh bại chỉ trong một chiêu.

Vương Chiến hét lên rồi tấn công về phía Lưu lão quái.

Bởi vì mười ngón tay của Lưu lão quái chuẩn bị đụng lên người Mã Siêu.

Tất nhiên Mã Siêu cũng hiểu rõ, mắt thấy hai bàn tay của Lưu lão quái chộp đến, chuẩn bị đụng lên người anh ta, anh ta giãm mạnh xuống đất.

“Âm!”
Mặt đất dưới chân anh ta nứt toạc, cơ thể lùi thẳng ra sau.

“Chết đi cho tôi!”
Nhưng đúng lúc này, vốn dĩ đã chộp trúng Mã Siêu, mắt Lưu lão quái loé sát khí, bỗng vung hai bàn tay lại ra phía sau.

“Phụt!”
Ngực Vương Chiến bị cào hai vết máu.

“Ông Chiến!”
Mã Siêu thấy Vương Chiến bị Lưu lão quái đánh bay, mặt tái mét vì kinh hãi, người như bùng nổ bay thẳng sang chỗ Lưu lão quái.

Khoảnh khắc Dương Thanh thấy Vương Chiến bị đánh bay, ánh mắt loé lên sự tức giận.

Giờ phút này, anh cảm giác cơn phẫn nộ mạnh mẽ đang mâu thuẫn với phong ấn trong người anh.

Phùng Tiểu Uyển dùng đại pháp phong ấn huyệt vị mới khống chế được hơi thở điên cuồng trong cơ thể anh.

Một khi anh mất kiểm soát, có lẽ toàn bộ võ quán Yến Đô này sẽ máu chảy thành sông.

Anh cũng cố chịu đựng không để mình bùng nổ nhưng lửa giận trong người cứ bùng lên dữ dội.

Mã Siêu cũng chìm trong điên cuồng, tấn công về phía Lưu lão quái hệt như một con dã thú..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1899: 1899: Chương 1909


Mà Vương Chiến thì khoảnh khắc bị Lưu lão quái đánh trúng, cảm giác vết cào ở ngực đau dớn cực kỳ, sự đau đớn đó từ từ lan ra khäp cơ thể lão ta, dường như mỗi một tế bào đều cực kỳ đau khổ.

NG Vương Chiến nhịn không được hét to, dù là lúc dùng thuốc Cố Cơ Phùng Tiểu Uyển điều chế cho.

lão ta, lão ta cũng không thấy đau đớn như vậy.

Lão ta chỉ cảm thấy có hàng nghìn con kiến đang chui vào miệng vết thương, điên cuồng g*m c*n nội tạng lão ta.

“Ông Chiến!”
Dương Thanh vừa nhúc nhích là xuất hiện trước mặt Vương Chiến, lấy ra một viên thuốc nhét vào miệng Vương Chiến, hét lên: “Ông cố chịu đựng cho tôi!”
Mặt Vương Chiến méo mó vì đau, tay không ngừng gãi, mới vài giây ngản ngủi mà miệng vết thương trên ngực lão ta đã máu thịt lẫn lộn.

Dương Thanh dùng một tay để ấn hai tay Vương Chiến xuống đất.

“Giết tôi! Giết tôi đi! Xin cậu hãy giết tôi!”
Mắt Vương Chiến đỏ lên vì máu, mặt méo mó vì đau đớn, đầu đầy mồ hôi, cảm xúc hoàn toàn bùng nổ, gào †o: “Cậu Thanh, xin cậu giết tôi đi!
Giết tôi đi! A…”

Lão ta vừa gào trong đau khổ vừa bảo Dương Thanh hãy giết mình.

Lúc này, lão ta sống không bảng chết, với lão ta mà nói chỉ có cái chết mới có thể để lão ta được giải thoát.

Nhìn Vương Chiến đau khổ, Dương Thanh chỉ cảm thấy càng lúc càng phẫn nộ, dường như phong ấn huyệt vị đang biến mất từ từ.

Bên kia, Mã Siêu cũng đang điên cuồng chiến đấu kịch liệt với Lưu lão quái.

Vốn dĩ thực lực của anh ta đã không bằng Lưu lão quái, nhờ vào thực lực đã cố tăng lên để đấu tiếp.

Hơn nữa, anh ta đã bộc phát ra thực lực mạnh nhất nhưng suy cho cùng, thực lực tăng lên nhờ sử dụng bí pháp cũng chỉ có hiệu quả trong một khoảng thời gian nhất định.

Lúc này hơi thở trên người Mã Siêu cũng yếu đi rất nhiều, bị Lưu lão quái ép đánh.

Trái lại các cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc và Hiệp hội Võ thuật lại thờ ơ lạnh nhạt, không ai ra tay giúp Mã Siêu đối phó với Lưu lão quái.

Tất cả những thứ này làm ngọn lửa phần nộ trong lòng Dương Thanh từ từ bùng lên.

“Cậu Thanh, giết tôi đi!”
Vương Chiến đỏ mắt nói: “Mạng tôi là do cậu cứu, giết tôi rồi cậu sẽ không cần phải thấy nặng nề!”
“Cậu Thanh, cậu nhất định phải cố nhịn, nhất quyết đừng ra tay.

Một khi cậu ra tay rồi, mọi sự cố gắng của Tiểu Uyển đều đổ sông đổ bểi”
“Cậu Thanh, xin cậu giết tôi đi!”
Vương Chiến đau khổ không thôi, đã dùng đan dược do Phùng Tiểu Uyển điều chế nhưng vẫn không thể giảm bớt nỗi đau trong người lão †a.

Dù vậy nhưng lão ta vẫn lo Dương Thanh sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.

“Râm!”
Đúng lúc này, một bóng người bay sang, đó là Mã Siêu.

Anh ta bị Lưu lão quái đánh một cú chí mạng, ngã thẳng xuống bên cạnh Dương Thanh.

“Phụt!”
Khoảnh khác Mã Siêu ngã xuống đất, anh ta phun một ngụm máu, hơi thở trên người yếu ớt dần.

Dương Thanh ngây người, không nhìn Mã Siêu lấy một lần nhưng hơi thở võ thuật trên người anh †ừ từ bùng nổ.

Một luồng hơi thở điên cưồng từ từ bùng nổ trong cơ thể anh..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1900: 1900: Chương 1910


“Anh Thanh, đừng mài”
Miệng Mã Siêu chảy máu, vẻ mặt cầu xin.

Anh ta đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu, lúc này thậm chí anh ta còn không có sức đứng dậy nhưng vẫn cố gắng giấy dụa bò sang chỗ Dương Thanh.

Vương Chiến cũng sống không bằng chết, hô to: “Cậu Thanh, đừng! Xin cậu đừng mà!”
Mã Siêu và Vương Chiến đều hiểu rất rõ một khi Dương Thanh hoàn toàn bùng nổ thì không ai có thể ngăn cản Dương Thanh được.

Nếu Dương Thanh mất kiểm soát, những người ở đây chỉ có con đường chết.

Từ nay về sau, Dương Thanh cũng sẽ hoàn toàn trở thành một tên con quỷ giết người khát máu, thậm chí là chết vì nổ tan xác.

“Cậu Thanh!”
Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo chợt vang lên bên tai Dương Thanh.

Dương Thanh chợt tỉnh táo lại nhưng đôi mắt vẫn đỏ rực, ngâng đầu nhìn bóng người trẻ trung đang bước đến đưa cho anh một chiếc bình ngọc.

.

Truyện chính ở ~ T R U М t r u y e n.

v n ~
“Bọn họ đã trúng Sinh Tử Cổ.

Nếu không có cách để khống chế cơn đau đớn của họ, cuối cùng họ sẽ chết vì quá đau.

Trong bình ngọc này có hai viên thuốc giải Sinh Tử Cổ, cậu cho họ dùng đi!”
Là Thượng Quan Nhu của Hoàng tộc họ Thượng Quan, lúc này đôi mắt Thượng Quan Nhu đầy dịu dàng.

Lúc nhìn Dương Thanh, ánh mắt không còn kiêu ngạo như lúc mới gặp Dương Thanh nữa.

“Cảm ơn!”
Dương Thanh không hề do dự, vội vàng đút hai viên thuốc cho Mã Siêu và Vương Chiến.

Quả nhiên mới vừa uống được mười mấy giây, mặt hai người không còn đau khổ nữa.

Hai người nằm dưới đất th* d*c, người đẫm mồ hôi lạnh.

Mà lúc này, hai tên cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan đã ra tay chiến đấu với Lưu lão quái.

“Cô Thượng Quan, cảm ơn cô!”
Sau khi Mã Siêu và Vương Chiến bình tính lại, hai người đều cảm kích nhìn Thượng Quan Nhu.

Ban nãy bọn họ sống không bằng chết, cơn đau của Sinh Tử Cổ đúng là đau đến cực đỉnh.

Không những thế còn làm Dương Thanh đang đứng trên bờ vực bùng nổ bình tĩnh trở lại.

Thượng Quan Nhu khẽ lắc đầu, nhìn về phía Dương Thanh, mặt nghiêm túc nói: “Tôi có thể cảm nhận được cảm xúc ban nãy của cậu rất lạ, dường như trong cơ thể cậu đang ẩn chứa một sức mạnh cực kỳ điên cuồng”.

“Tôi có cảm giác một khi cậu phát ra sức mạnh đó, có lẽ không ai có thể ngăn cản cậu, mà bản thân cậu cũng hoàn toàn trở thành ác quỷ”.

Dương Thanh không ngờ cảm giác của cô gái này lại nhạy bén như vậy, cảm nhận được tình trạng ban nãy của anh.

Nhưng dù thế nào, chỉ riêng việc Thượng Quan Nhu đưa thuốc giải khi Mã Siêu và Vương Chiến đang gần kề cái chết vì đau, cô ta cũng đã xứng làm bạn của anh.

“Chuyện này nói ra rất dài, nếu sau này có cơ hội tôi sẽ nói cho chị biết”.

Dương Thanh nhìn Lưu lão quái đang chiến đấu kịch liệt, nghiêm túc nói: “Bây giờ có lẽ nên nghĩ xem làm thế nào để giải quyết tên khốn này”.

Thượng Quan Nhu cũng nhìn Lưu lão quá, mặt nghiêm túc nói: “Nếu tôi không đoán nhầm, đây là Lưu lão quái cực kỳ nổi tiếng ở Miêu Thành.

Dù ở Miêu Thành, lão ta cũng là cao thủ đứng đầu”.

“Không những thế lão ta còn có bốn đệ tử, trong đó đại đệ tử của lão ta là cao thủ Thần Cảnh, thừa kế cổ thuật của lão ta”.

“Thứ lão ta am hiểu nhất là cổ thuật, với cảnh giới võ thuật của lão ta mà còn dùng thêm cổ thuật thì ít ai có thể đấu lại”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1901: 1901: Chương 1911


Dương Thanh nhíu mày: “Đại đệ tử của lão ta tên Miêu Vân Nghiễm à?”
“Cậu biết hả?”
Thượng Quan Nhu ngạc nhiên nhìn Dương Thanh.

Những chuyện liên quan đến Miêu Thành đều là những bí mật, thậm chí chuyện của Lưu lão quái còn là bí mật trong bí mật, chỉ có những người quan trọng của Hoàng tộc mới được biết những chuyện này.

Không ngờ Dương Thanh cũng biết đại đệ tử của Lưu lão quái tên Miêu Vân Nghiễm.

“Thì ra là thế!”
Mắt Dương Thanh loé sát khí.

Vốn dĩ anh còn đang nghỉ ngờ quan hệ giữa Lưu lão quái và Miêu Vân Nghiễm, không phải đệ tử thì cũng là người thân.

Không ngờ lại giống như những gì anh nghĩ, Miêu Vân Nghiễm là đại đồ đệ của Lưu lão quái.

“Miêu Vân Nghiễm, đại đồ đệ của Lưu lão quái, năm mươi ba tuổi, thực lực Thần Cảnh trung Thượng Quan Nhu nghiêm túc nói: “Dù là ở Miêu Thành nhưng thiên phú võ thuật của Miêu Vân Nghiễm cũng thuộc dạng cực kỳ mạnh”.

“Nghe đồn sau khi Miêu Vân Nghiễm lợi dụng cổ thuật bùng nổ hết thực lực thì sức chiến đấu có thể so với Thần Cảnh đỉnh phong”.

Hiển nhiên Thượng Quan Nhu hiểu rõ tình hình của Miêu Thành.

Dương Thanh gật đầu: “Dù thiên phú võ thuật của ông ta có mạnh đi chăng nữa thì cũng chết rồi”
“Cái gì? Cậu nói ông ta chết rồi?”
Thượng Quan Nhu ngạc nhiên: “Ông ta là cao thủ có thể đấu với Thần Cảnh đỉnh phong, sao lại chết được?”
Bỗng nhiên cô ta nghĩ đến chuyện gì đó, kinh hãi nhìn Dương Thanh: “Chẳng lẽ cái chết của ông ta có liên quan đến cậu?”
Dương Thanh nhìn Thượng Quan Nhu, không trả lời lại mà chỉ nói: “Thế giới này rất lớn”.

Một câu hờ hững như chẳng có nghĩa gì lại làm tim Thượng Quan Nhu đập thình thịch.

Gô ta không biết cuối cùng có phải Dương Thanh đã giết Miêu Vân Nghiễm hay không nhưng cô ta hiểu ý Dương Thanh là trên thế giới này, có rất nhiều người có thể giết Miêu Vân Nghiễm.

Mỗi người đều có bí mật của riêng mình nên tất nhiên Thượng Quan Nhu sẽ không ép hỏi Dương Thanh.

“Bốn Hoàng tộc lớn, Hiệp hội Võ thuật, bắt tay đi!”

Dương Thanh chợt lên tiếng hỏi: “Nếu không sẽ không ai là đối thủ của Lưu lão quái”.

Hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Thượng Quan thất bại liên tục, nếu không nhờ họ có bí dược có thể ức chế cổ độc thì sẽ không thể chiến đấu lâu như vậy.

Nhưng chiến đấu càng lâu, vết thương trên người họ chồng chất, trái lại Lưu lão quái thì vần còn rất mạnh.

Ngoài việc trông có vẻ hơi nhếch nhác một chút thì hơi thở võ thuật trên người lão ta vẫn ở Thần Cảnh đỉnh phong.

Cho dù Dương Thanh bùng nổ hoàn toàn thực lực thì chưa chắc có thể giết Lưu lão quái một cách dễ dàng.

Đến Thần Cảnh đỉnh phong rồi, ai mà chẳng có cách bảo vệ mạng sống?
Dương Thanh muốn giết Lưu lão quái, không hề dễ dàng.

Chứ đừng nói đến việc bây giờ anh không thể chiến đấu.

Nếu không một khi phá giải phong ấn huyệt vị rồi, rất có thể hơi thở điên cuồng trong cơ thể anh sẽ làm anh hoàn toàn mất trí.

“Mọi người còn muốn xem đến khi nào?”
Thượng Quan Nhu bước lên phía trước, cô ta nhìn các Hoàng tộc khác và Hiệp hội Võ thuật, lạnh giọng nói: “Bây giờ chỉ có bắt tay, tập trung hết cao thủ Thần Cảnh cùng nhau đối phó mới có thể có một cơ hội.

Nếu không, không ai có thể đánh bại lão ta”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1902: 1902: Chương 1912


Sau khi Thượng Quan Nhu nói xong, ngay lập tức các Hoàng tộc và Hiệp hội Võ thuật im lặng.

Hôm nay bọn họ đến đây với mục đích là cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, muốn khống chế Đế Thôn.

Nếu bây giờ để lộ thực lực thật của bọn họ thì chờ sau khi giải quyết Lưu lão quái, sao bọn họ có thể tham gia cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô nữa?
“Diệp Xung, cậu thấy thế nào?”
Không ai nói chuyện, Thượng Quan Nhu chủ động hỏi.

Bên phía Hoàng tộc họ Diệp, Diệp Xung cười chua xót: “Tôi chỉ là cao thủ bán bộ Thần Cảnh, không có tư cách quyết định cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp có bắt tay đối phó với Lưu lão quái hay không”.

“Hoàng tộc họ Đoàn cũng không có ý định bắt tay!”
Bên phía Hoàng tộc họ Đoàn, một người trung niên mặc trang phục truyền thống lạnh nhạt nói, hoàn toàn không hề nể mặt Thượng Quan Nhu.

“Hoàng tộc họ Long cũng không có ý định!”
Bên phía Hoàng tộc họ Long, Long Khoa cũng lạnh giọng nói: “Cô Thượng Quan muốn làm mỹ nhân cứu anh hùng thì cứ làm đi, chúng tôi không có nhu cầu!”

Thượng Quan Nhu tức giận nhưng cuối cùng vân không nói gì.

Vốn dĩ cô ta cứ tưởng trong tình huống như thế này, ít nhất bốn Hoàng tộc lớn sẽ bắt tay nhau đối phó Lưu lão quái.

Nhưng cô ta sai rồi, đám khốn khiếp này không muốn bắt tay nhau chống kẻ thù mà chỉ muốn ngồi giữa hưởng lợi.

Cô ta lại nhìn sang hướng của Hiệp hội Võ thuật, nhìn Hoa Anh Kiệt.

Hoa Anh Kiệt chỉ hừ lạnh, thậm chí còn không hề có ý định trả lời Thượng Quan Nhu.

Điều này làm Thượng Quan Nhu cực kỳ bực mình nhưng cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Thượng Quan đã bị cô ta phái ra đối phó với Lưu lão quái nên giờ có nói gì cũng đã muộn.

“Âm ầm!”
Đúng lúc này, hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Thượng Quan đã bị đánh bay.

Nhất thời chỉ còn lại mình Lưu lão quái, lão ta đứng khoanh tay nhìn mọi người, cười mỉa hỏi: “Còn ai dám đấu với tôi không?”

Võ quán to như vậy nhưng không hề có bất kỳ tiếng động nào, không ai dám lên tiếng.

Nhưng phàm là những cao thủ bị Lưu lão quái nhìn đến, ai cũng cúi đầu xuống.

“Dương Thanh, bây giờ đến lượt cậu!”
Cuối cùng Lưu lão quái nhìn sang Dương Thanh.

Giờ phút này, ánh mät mọi người đều dồn lên người Dương Thanh.

Rất nhiều người nhìn Dương Thanh băng ánh mắt khác, Lưu lão quái vừa ra tay, chỉ mười mấy giây thôi đã dùng cổ thuật đánh bại mười cao thủ Thần Cảnh.

Ngay sau đó lại đánh bại Mã Siêu và Vương Chiến, đánh bại thêm hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Như vậy tính ra, bây giờ đã có mười bốn cao thủ Thần Cảnh thua dưới tay lão ta.

Nhưng một cao thủ Thần Cảnh mạnh mẽ như thế lại chủ động mời Dương Thanh, chẳng lẽ cảnh giới võ thuật của Dương Thanh cũng là Thần Cảnh đỉnh phong?
Nếu không sao Lưu lão quái lại nhằm vào anh?
Mã Siêu và Vương Chiến đã bị thương nặng, mặc dù vẫn còn sức để chiến tiếp nhưng nếu bây giờ mà đi đấu với Lưu lão quái thì chẳng khác nào đi chết.

“Anh ThanhI”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1903: 1903: Chương 1913


Mắt Mã Siêu đỏ bừng, ánh mắt cực kỳ không cam tâm.

Anh ta muốn thay Dương Thanh ngăn cản mọi thứ.

Nhưng không ngờ mặc dù anh ta đã bước vào Thần Cảnh, phá giải phong ấn sức chiến đấu lại còn dùng cả thuốc tăng thực lực, nhưng anh ta vẫn thất bại thảm hại dưới tay của Lưu lão quái Ngoài anh ta và Phùng Tiểu Uyển thì không ai biết ban nãy khi anh ta phá vỡ cảnh giới Thần Cảnh, anh ta phải chịu cơn đau thế nào.

Vốn dĩ anh ta ngâm trong thuốc tắm do Phùng Tiểu Uyển điều chế, sau khi kiên trì khoảng bốn mươi chín tiếng đồng hồ vẫn chỉ có thể tăng từ Vương Cảnh hậu kỳ đến bán bộ Thần Cảnh.

Bán bộ Thần Cảnh và Thần Cảnh chân chính khác nhau rất nhiều.

Nhưng anh ta hiểu nếu chỉ là bán bộ Thần Cảnh thì không thể giúp Dương Thanh được nên anh ta lại bảo Phùng Tiểu Uyển tăng lượng thuốc vào thuốc tắm của anh ta.

Cơn đau mà anh ta phải chịu cũng tăng gấp mấy lần nhưng may mà anh ta có thể chịu nổi, từ đó đột phá Thần Cảnh sơ kỳ.

Nhưng bây giờ anh ta vấn không thể giúp Dương Thanh.

“Cậu Thanh!”
Vương Chiến cũng đỏ mắt, lão ta cực kỳ biết ơn Dương Thanh.

Có thể nói không có Dương Thanh thì sẽ không có Vương Chiến của ngày hôm nay.

Vì Dương Thanh, lão ta có thể trả giá cả mạng sống nhưng bây giờ lão ta đã bị thương nặng, hoàn toàn không thể tiếp tục chiến đấu nữa.

Nhất thời, toàn bộ hội trường đều yên lặng không một tiếng động, dường như mọi người có thể cảm nhận được ý chí chiến đấu lẫn sự đau khổ của Mã Siêu và Vương Chiến.

“Hoàng tộc họ Diệp, Hoàng tộc họ Đoàn, Hoàng tộc họ Long và Hiệp hội Võ thuật, các người định khoanh tay đứng nhìn thật à?”
Mắt Thượng Quan Nhu loé sáng, nhìn sang những thế lực đứng đầu, tức giận nói: “Bây giờ chúng ta phải bắt tay mới có cơ hội.

Nếu không không ai có thể một mình đánh bại Lưu lão quái!”

“Lão ta là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, nếu hôm nay chúng ta không dạy lão ta một vài học thì có thể sau này sẽ có càng nhiều cao thủ đứng đầu Miêu Thành đến Yến Đô”.

Bên phía Hoàng tộc họ Long, Long Khoa hừ lạnh: “Thượng Quan Nhu, đây chỉ là cái nhìn của cô thôi, Hoàng tộc họ Long chúng tôi muốn ra tay lúc nào thì ra tay lúc đó, liên quan gì đến Hoàng tộc họ Thượng Quan các cô?”
“Đúng vậy!”
Bên phía Hoàng tộc họ Đoàn, một người đàn ông trung niên mặc đồ truyền thống cũng lạnh giọng nói: “Lo cho Hoàng tộc họ Thượng Quan các người đi, chuyện của Hoàng tộc họ Đoàn chúng tôi, không mượn một cô gái ngoài lề như cô xen vào”.

Bên phía Hoàng tộc họ Diệp, mặc dù Diệp Xung không khiến Thượng Quan Du bế mặt như Long Khoa và người phụ trách của Hoàng tộc họ Đoàn nhưng anh ta vẫn từ chối khéo: “Lúc cần ra tay, chắc chắn cao thủ Hoàng tộc họ Diệp sẽ ra tay, nhưng không phải bây giờ”.

Nhất thời, bốn Hoàng tộc lớn, trừ Hoàng tộc họ Thượng Quan ra thì ba Hoàng tộc kia đều từ chối bắt tay đấu với Lưu lão quái.

.

Đam Mỹ Hay
Thượng Quan Nhu thất vọng, cuối cùng cô ta nhìn sang Hoa Anh Kiệt, nghiêm giọng nói: “Hội trưởng Hoa, võ thuật của ông đã lên đến Thần Cảnh đỉnh phong, bây giờ cũng chỉ có ông mới có thể đánh bại Lưu lão quái, mời hội trưởng Hoa ra tay!”

Đối diện với Hoa Anh Kiệt, thái độ của Thượng Quan Nhu kính trọng nhiều.

ị Nhưng vẫn không thể thuyết phục được Hoa Anh Kiệt, chỉ thấy Hoa Anh Kiệt chợt nhìn sang Dương Thanh, lạnh giọng nói: “Dương Thanh, lúc trước tôi cho người mời cậu gia nhập vào Hiệp hội Võ thuật nhưng đã bị cậu từ chối”.

“Bây giờ, tôi cho cậu thêm một cơ hội nữa, gia nhập vào Hiệp hội Võ thuật, tôi sẽ giúp cậu một tay!”
“Cậu có đồng ý không?”
Lão ta vừa dứt lời, đám Hoàng tộc đều cực kỳ kinh hãi.

Lưu lão quái Thần Cảnh đỉnh phong chủ động mời Dương Thanh chiến đã đủ làm họ kinh ngạc rồi, bây giờ đến Hoa Anh Kiệt cũng chủ động mời Dương Thanh gia nhập vào Hiệp hội Võ thuật..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1904: 1904: Chương 1914


Không những thế còn muốn phong Dương Thanh là tổng chỉ hội trưởng thứ hai của Hiệp hội Võ thuật.

Ở Hiệp hội Võ thuật, từ trước đến nay chưa bao giờ có chuyện như vậy, vừa gia nhập vào Hiệp hội Võ thuật đã có thể thành tổng chỉ hội trưởng thứ hai.

Lúc tất cả mọi người đều tò mò liệu Dương Thanh có đồng ý không, chỉ thấy Dương Thanh bỗng cất bước đi về phía Lưu lão quái đang ở giữa võ quán.

Khi anh bước đến trước mặt Lưu lão quái, chỉ nghe anh lạnh lùng nói: “Khắp thế giới này, chưa có cao thủ nào có thể khiến tôi phải thần phục, dù ông là hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật, ông cũng không có tư cách!”
Ẩm!
Câu nói này làm mọi người phải sợ ngây người.

Mặt Hoa Anh Kiệt u ám cực kỳ, mắt nhìn Dương Thanh chäm chăm, lạnh lùng nói: “Kiêu ngạo sẽ phải trả một cái giá rất lớn! Tôi cũng muốn xem thử xem, không có sự giúp đỡ của bất kỳ ai, cậu có thể giải quyết phiền phức trước mặt hay không”.

Dương Thanh không trả lời lại, đứng ở chỗ cách Lưu lão quái khoảng ba bốn mét, bình tĩnh nhìn đối phương.

Khi anh nhìn Lưu lão quái, Lưu lão quái cũng nhìn Dương Thanh, điều khiến mọi người ngạc nhiên là ánh mắt Lưu lão quái nghiêm túc hơn nhiều.

Nhưng trong sự nghiêm túc đó lại ẩn chứa sát ý ngợp trời.

“Dương Thanh, cậu dám giết đồ đệ của tôi.

Hôm nay tôi sẽ lấy máu tươi của cậu để an ủi đồ đệ trên trời của tôi!” Mặt Lưu lão quái dữ tợn, hơi thở võ thuật trên người lão ta tăng vọt.

Giờ phút này, khắp võ quán bị bao trùm bởi hơi thở đàn áp kinh khủng.

Nhưng Dương Thanh vẫn đứng tại chỗ, chưa hề thả ra chút khí thế võ dạo nào, những người không biết anh rất mạnh còn tưởng anh chỉ là người bình thường.

Nhưng bây giờ, điều làm mọi người ngạc nhiên là đồ đệ của Lưu lão quái lại chết dưới tay của Dương Thanh.

Thượng Quan Nhu cũng tròn mắt, mặt ngạc nhiên như thể không tin nổi: “Thì ra cậu ta đã giết Miêu Vân Nghiễm!”
Lúc trước khi cô ta hỏi Dương Thanh có phải cái chết của Miêu Vân Nghiễm có liên quan đến Dương Thanh hay không, Dương Thanh không trả lời mà chỉ nói thế giới này rất lớn.

Từ nhỏ, Thượng Quan Nhu đã là sự kiêu ngạo của Hoàng tộc họ Thượng Quan, lớn lên trong sự bao bọc của mọi người, thiên phú võ thuật của cô ta cực kỳ mạnh mẽ nhưng chỉ mới thực chiến được vài lần.

Với sự kiêu ngạo của cô, mặc dù chỉ là Thần Cảnh sơ kỳ nhưng cô ta vẫn muốn đấu với Lưu lão quái một trận nhưng sau khi tận mắt chứng kiến sự mạnh mẽ của Lưu lão quái, cô ta mới ý thức được với năng lực của mình, cô ta sẽ bị Lưu lão quái đánh bại trong chớp mắt.

Cho nên cô ta không ra mặt, chỉ khuyên các thế lực đứng đầu khác bắt tay nhau đối phó Lưu lão quái.

Bây giờ một cao thủ còn trẻ hơn cô lại được hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật mời, được Lưu lão quái Thần Cảnh đỉnh phong mời đấu.

“Ông muốn đấu thì đấu đi!”
Dương Thanh chợt lên tiếng, bỗng nhiên một hơi thở chẳng kém gì Lưu lão quái toả ra từ người anh.

Khoảnh khảc này, mọi người trong hội trường đều khiếp sợ.

Bởi vì hơi thở toát ra từ người Dương Thanh quá mạnh mẽ, mặc dù họ đứng rất xa nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự đàn áp của Dương Thanh.

“Sao lại thế được?”
Bên phía Hiệp hội Võ thuật, Hoa Anh Kiệt không thể tin nổi.

Đến tận giờ phút này, lão ta mới ý thức được người mà Dương Thanh trông cậy vào không phải là Vương Chiến, mà là chính bản thân anh..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1905: 1905: Chương 1915


Bản thân Hoa Anh Kiệt là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong nhưng giờ phút này, lão ta lại cảm nhận được hơi thở rất kinh khủng đang toát ra từ người của Dương Thanh.

Không chỉ có mình Hoa Anh Kiệt mà người của Hoàng tộc cũng rất kinh hãi.

“Âm ầm ầml”
Chỉ thấy mặt đất dưới chân Dương Thanh nứt toạc, hơn nữa lấy vị trí dưới hai chân anh làm †rung tâm, khe nứt lan ra bốn phương tám hướng.

“Anh Thanh!”
Cảm nhận được hơi thở trên người Dương Thanh càng ngày càng kinh khủng, Mã Siêu đầy lo lắng.

Vương Chiến cũng vậy, mắt lão ta cực kỳ nghiêm túc và tập trung.

Họ hiểu rõ tình trạng của Dương Thanh, một khi anh tức giận, cơn tức giận của anh sẽ dẫn đường cho tàn dư của liều thuốc hoàn mỹ còn tôn đọng trong cơ thể anh phát huy tác dụng, Dương Thanh sẽ chìm trong điên cuồng.

Dương Thanh là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, một khi tiến vào trạng thái điên cuồng, thực lực của anh sẽ tăng vọt.

Đến lúc đó, dù tất cả mọi người trong hội trường có bắt tay nhau thì chưa chắc có thể làm đối thủ của Dương Thanh.

Võ quán Yến Đô sẽ máu chảy thành sông.

“Mã Siêu, chúng ta phải tìm cách ngăn cản, một khi cậu Thanh mà điên cuồng thì không có thuốc giải đâu”.

Vương Chiến chợt nói.

Mã Siêu nhìn Vương Chiến, mắt đỏ hoe hỏi: “Đến bước này rồi mà ông nghĩ chúng ta còn ngăn cản nổi à?”
Dương Thanh đã tỏ ý chí chiến đấu, còn Lưu lão quái thì đến vì Dương Thanh, không ai có thể ngăn cản trận chiến tiếp theo.

“Có lẽ mọi thứ chỉ có thể dựa vào một mình Dương Thanh! Mong cậu ấy có thể tự giữ bình tĩnh!” Vương Chiến cần răng nói.

“Giết!”
Trong lúc hai người đang lo lắng, Lưu lão quái chợt gầm lên một tiếng, lão ta vừa nhấc chân, mặt đất nứt toạc.

Dường như trong nháy mắt, lão ta đã vọt đến trước mặt Dương Thanh.

Chỉ thấy mười ngón tay của lão ta điên cuồng tấn công Dương Thanh.

Mắt Dương Thanh hoàn toàn không hề hoảng loạn, mặt không hề có cảm xúc gì, chân nhẹ như mây, lui thẳng ra mười mấy mét.

Tất nhiên anh biết trên tay Lưu lão quái có chứa cổ độc, dù là anh thì có trúng cổ độc cũng không chịu nổi.

Quan trọng là bây giờ anh còn phải chia một phần lớn sức lực và tinh thần ra kiểm soát hơi thở điên cuồng đang bùng nổ trong cơ thể.

Có thể nói anh của bây giờ không thể chiến đấu hết mình được, chỉ có thể cố gảng chiến đấu dưới sự bảo đảm có thể kiểm soát được hơi thở điên cuồng.

“Nhanh thật!”
Mọi người kinh hô, Dương Thanh quá nhanh, cao thủ dưới cảnh giới Thần Cảnh hoàn toàn không thể bắt được bóng dáng của anh.

Mặc dù là cao thủ Thần Cảnh thì cũng chỉ có thể thấy được tàn ảnh.

Bọn họ mới thấy Dương Thanh đứng đó nhưng giây tiếp theo, anh đã xuất hiện ở chỗ cách đó mười mét.

Đôi mắt xinh đẹp của Thượng Quan Nhu đầy kinh hãi, lầm bầm: “Thì ra đây mới là năng lực thật sự của cậu ta, mình tự xưng là thiên tài võ thuật nhưng so với cậu ta, mình còn chẳng đáng để nhắc đến”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1906: 1906: Chương 1916


Sắc mặt Diệp Xung cực kỳ khó chịu, thân là lớp trẻ của Hoàng tộc họ Diệp, thiên phú võ thuật mạnh nhất, thực lực bán bộ Thần Cảnh.

Khắp bốn Hoàng tộc lớn này, có lẽ chỉ có thiên phú của một mình Thượng Quan Nhu mới có tư cách được so với anh ta.

Chỉ còn một bước nữa là anh ta sẽ tiến vào Thần Cảnh sơ kỳ nhưng anh ta nhỏ hơn Thượng Quan Nhu hai tuổi.

Một khi anh ta có thể phá vỡ cảnh giới Thần Cảnh trước ba mươi tuổi thì trong bốn Hoàng tộc lớn này, anh ta sẽ là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong tầng lớp con cháu.

Nhưng giờ phút này anh ta lại phát hiện một người cũng trẻ trung trạc tuổi anh ta nhưng lại có thể đấu với cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Thế chẳng phải đang nói, anh ta và Dương Thanh chênh nhau cả một cảnh giới võ thuật hay sao.

Trong Thần Cảnh, sự chênh lệch giữa bất kỳ hai ranh giới nhỏ nào cũng đều rất lớn chứ đừng nói đến sự chênh lệch giữa bán bộ Thần Cảnh và Thần Cảnh đỉnh phong.

Bên phía Hoàng tộc họ Long, mặt Long Khoa tái mét.

Bỗng nhiên ông ta hiểu tại sao lúc trước Long Hoàng cứ muốn làm thân với Dương Thanh.

Nếu không phải vì con trai của ông ta Long Phi Dương chọc tức Dương Thanh thì sao Hoàng tộc họ Long và Dương Thanh lại đi đến bước đường như hôm nay chứ?
Cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn cũng nghiêm túc, lúc nhìn Dương Thanh, ánh mắt họ sáng như ánh sao.

“Người này không hề tâm thường, một khi cậu †a sẵn sàng góp sức cho Hoàng tộc họ Đoàn thì sẽ mang đến lợi ích rất lớn”.

Hoàng tộc họ Đoàn, một người đàn ông trung niên mặc đồ truyền thống tên Đoàn Vô Nhai, cũng là người phụ trách của Hoàng tộc họ Đoàn trong cuộc hành trình đến Yến Đô lần này.

Đoàn Vô Nhai = người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, cao thủ cảnh giới Thần Cảnh hậu kỳ.

“Điện hạ, muốn làm cậu ta thần phục, sợ là rất khó!”
Một lão già thân hình gây gò đứng bên cạnh Đoàn Vô Nhai nói.

“Trước mặt Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta, dù cậu ta có là thiên tài võ thuật Thần Cảnh đỉnh phong thì cũng phải cúi đầu!”
Đoàn Vô Nhai kiêu ngạo, nói với giọng ngang ngược vô cùng.

Lão già khẽ lắc đầu: “Người này mới hai mươi tám tuổi mà đã là Thần Cảnh đỉnh phong, chắc chăn có lai lịch không tâm thường nhưng chúng ta không tra được.

Nói không chừng, cậu ta có liên quan đến gia tộc Cổ Võ”.

“Gia tộc Cổ VõI”
Sắc mặt Đoàn Vô Nhai âm u cực kỳ, gia tộc Cổ Võ mới chính là gia tộc võ thuật ở ẩn của Chiêu Châu này.

Bất kỳ một người nào thuộc dòng chính của gia tộc Cổ Võ, họ đều tập võ từ nhỏ, sau khi qua lễ thành niên, nếu cảnh giới võ thuật không thể đột phát Vương Cảnh đều sẽ bị đuổi ra khỏi gia tộc Cổ Võ.

Đây là quy tắc mấy trăm năm của gia tộc Cổ Võ, bởi thế thiên phú của dòng chính trong gia tộc Cổ Võ đều cực mạnh, hơn nữa rất chịu khó tu võ thuật.

“Cũng chỉ có dòng chính gia tộc Cổ Võ mới có thể có thiên phú võ thuật kinh khủng như vậy”.

Lão già nghiêm túc nói.

Sau khi Đoàn Vô Nhai im lặng thật lâu, ông ta chợt nói: “Dù cậu ta là dòng chính của gia tộc Cổ Võ thì cũng lắm chỉ có huyết mạch của gia tộc Cổ Võ.

Nếu không gia tộc Cổ Võ không thể để mặc cho một thiên tài võ thuật như thế rong ruổi bên ngoài”.

“Gó lẽ bố mẹ cậu ta là người thuộc dòng chính gia tộc nhưng bị gia tộc Cổ Võ đuổi đi, cũng có thể là tổ tiên của cậu ta”.

Lão già gật đầu: “Có lẽ vậy!”
“Nếu đã như vậy, người này đúng là bom hẹn giờ, dù cậu ta có đồng ý trở thành một phần của Hoàng tộc họ Đoàn thì Hoàng tộc họ Đoàn cũng chỉ có thể cung phụng.

Nếu không một khi gia tộc Cổ Võ cho cậu ta về tộc, đó sẽ là ngày tận thế của Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta”.

Đoàn Vô Nhai không còn kiêu ngạo như trước nữa, ông ta nghiêm túc nói.

Ông ta biết rõ trong gia tộc Cổ Võ sẽ có cao.

thủ cỡ nào, họ có cả cao thủ trên cả Thần Cảnh..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1907: 1907: Chương 1917


Nói không ngoa, bất kỳ cao thủ đứng đầu nào của gia tộc Cổ Võ đều có thể tiêu diệt toàn bộ Hoàng tộc họ Đoàn một cách dễ dàng.

“Âm!”
Đúng lúc này, Dương Thanh đang đánh nhau với Lưu lão quái bị Lưu lão quái đánh một cú, anh phun một ngụm máu, cơ thể như con diều bị đứt dây, bay hơn mười mét rồi ngã mạnh xuống đất.

“Anh Thanh!”
“Cậu Thanh!”
Mặt Mã Siêu và Vương Chiến đều biến sắc.

Đặc biệt là Mã Siêu, cơn giận trong lòng bùng nổ, đi theo Dương Thanh lâu như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên anh ta thấy Dương Thanh bị người ta đánh bay, hộc máu.

Mọi người ồ lên, rất nhiều cao thủ Thần Cảnh đều cực kỳ nghỉ ngờ.

Bởi vì bọn họ có thể cảm nhận được hơi thở võ thuật trên người Dương Thanh không hề thua kém Lưu lão quái nhưng không biết tại sao hình như Dương Thanh đang kiềm chế võ thuật của mình.

Có điều tại sao Dương Thanh lại muốn kiềm chế võ thuật?
Sau khi Lưu lão quái đánh Dương Thanh một cú, sát khí càng nhiều hơn.

Lão ta nhìn Dương Thanh chằm chằm, nói: “Nhóc con, từ khi cậu giết đồ đệ của tôi thì trời định là sẽ có ngày hôm nay rÖÓI..

“Cậu yên tâm, tạm thời tôi sẽ không giết cậu.

Cậu giết đồ đệ của tôi, vậy tôi sẽ cũng sẽ để cậu hiểu cảm giác bị mất người thân rồi mới tiễn cậu lên đường”.

.

Truyện Việt Nam
Am!
Dương Thanh vốn đang cố kiềm chế lửa giận nghe Lưu lão quái nói xong, anh không thể kiểm soát nữa, một luồng hơi thở kinh khủng bùng nổ trên người anh.

“Loảng xoảng!”
Vật dụng băng thuỷ tỉnh trong võ quán Yến Đô vỡ vụn trong sự khiếp sợ của mọi người.

Một luồng hơi thở đàn áp kinh khủng quét qua toàn bộ hội trường.

Chỉ thấy Dương Thanh đã đứng lên, không còn giống như đang bị thương nữa.

Anh của bây giờ, mắt đỏ tươi, khí thế vượt xa Thần Cảnh đỉnh phong điên cưồng sinh sôi trong cơ thể anh.

Trong nháy mắt, mặt đất dưới chân anh vỡ tung.

“Trời ơi! Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?”
“Tại sao tôi lại có cảm giác như sắp bị giết vậy?”
“Cuối cùng Dương Thanh là cao thủ thuộc cảnh giới nào? Tại sao tôi là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong rồi mà cảm giác tim đập thình thịch vậy?”
Lúc này, cao thủ trong võ quán Yến Đô đều sợ ngây người.

Tất nhiên Lưu lão quái cũng cảm nhận được.

hơi thở kinh khủng trên người Dương Thanh, gương mặt vốn dĩ đang kiêu ngạo trở nên khiếp SỢ.

“Gậu, cảnh giới võ thuật của cậu không phải Thần Cảnh đỉnh phong, mà là Siêu Phàm Cảnh!”
Lưu lão quái chợt hô lên.

“Siêu Phàm Cảnh? Siêu Phàm là gì? Là cảnh giới sau khi đột phá khỏi Thần Cảnh à?”
Nghe Lưu lão quái kêu lên, đám cao thủ Hoàng tộc đều kinh hãi..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1908: 1908: Chương 1918


Với bọn họ mà nói, Thần Cảnh đỉnh phong đã là đích đến của võ thuật mà họ theo đuổi, còn về cảnh giới sau Thần Cảnh đỉnh phong là gì, họ hoàn toàn không biết và cũng chưa từng có ý định tìm hiểu.

Nhưng bây giờ, một người còn trẻ, chỉ mới hai mươi tám tuổi mà đã đột phá cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong?
Dù có là Lưu lão quái thì bây giờ lão cũng cảm nhận được sự đàn áp cực đại, lần đầu tiên trong đời lão ta thấy sợ một cao thủ võ thuật.

“Bộp!”
Bỗng nhiên một bóng dáng bay thẳng sang bóp cổ Lưu lão quái.

Cơ thể Lưu lão quái từ từ bị cánh tay Dương Thanh giơ lên, hai chân nhấc lên khỏi mặt đất trong sự khiếp sợ của mọi người.

Người mạnh như Lưu lão quái mà lại bị Dương Thanh chộp lấy xách lên như con gà.

Chỉ thấy Lưu lão quái giấy giụa điên cuồng, hơi thở Thần Cảnh đỉnh phong bùng nổ đến cực đỉnh nhưng lại không thể làm được gì, không thể thoát khỏi tay Dương Thanh.

“Chuyện này…
“Sao lại thế được?”
Vô số cao thủ Thần Cảnh đều phát ra tiếng cảm thán.

Một chiêu của Lưu lão quái có thể đánh bại mười cao thủ Thần Cảnh trong vòng một giây nhưng bây giờ lão ta lại bị Dương Thanh giơ lên không trung, thậm chí còn không thể trốn thoát.

Mặt Hoa Anh Kiệt tái đến cực đỉnh, lúc trước lão ta còn ảo tưởng răng đợi những người khác bị tiêu hao trước rồi cuối cùng lão ta sẽ ra tay.

Nhưng bây giờ lại xuất hiện cao thủ Siêu Phàm Cảnh kh*ng b* cỡ này, quan trọng là người đó chỉ mới hai mươi tám tuổi.

Điều này làm lão ta có cảm giác răng, lão ta luyện võ mấy chục năm nhưng trước mặt Dương Thanh, lão ta chỉ như một trò hề.

Mặt Diệp Xung tái nhợt, lúc trước khi Dương Thanh chuẩn bị đấu với Lưu lão quái, Thượng Quan Nhu còn xin anh ta giúp đỡ, muốn cao thủ Hoàng tộc họ Diệp ra tay cùng đối phó với Lưu lão quái.

Ầ Nhưng đã bị anh ta từ chối.

Nếu ban nãy anh ta đồng ý, với thực lực của Dương Thanh, đánh bại Lưu lão quái là việc chẳng tốn bao nhiêu sức.

Dù cao thủ Hoàng tộc họ Diệp chẳng giúp được gì nhiều nhưng ít nhất cũng thể hiện được thái độ của Hoàng tộc họ Diệp.

Một khi được làm bạn với Dương Thanh, sau này Hoàng tộc họ Diệp cũng sẽ lên mây, vượt qua nhưng Hoàng tộc khác.

Nhưng bây giờ mọi thứ đã muộn rồi!
Đoàn Vô Nhai cũng trợn mắt há mồm nhìn Dương Thanh, mặt như thể không tin nổi: “Sao lại thế được?”
“Lưu lão quái là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Miêu Thành, là đại sư am hiểu cổ thuật, cao thủ Thần Cảnh tâm thường không phải là đối thủ của lão ta.”
“Tại sao Dương Thanh có thể khống chế mạng sống của lão ta?”
Lão già bên cạnh ông ta nghiêm túc nói: “Điện hạ, cậu cũng nói rồi, Lưu lão quái chỉ là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong mà Dương Thanh đã đột phá Thần Cảnh đỉnh phong rồi.

Bây giờ cậu ta là cao thủ Siêu Phàm!”
Đoàn Vô Nhai lảo đảo chợt lùi về sau vài bước.

Đây cũng là lần đầu tiên ông ta nghe đến Siêu Phàm Cảnh.

Nếu ông ta biết Dương Thanh mạnh đến vậy thì đã chủ động làm thân với Dương Thanh rồi, cần gì chờ tới bây giờ?
Ông ta không biết cảnh giới trên Thân Cảnh đỉnh phong là gì nhưng lại biết trong gia tộc Cổ Võ có cao thủ vượt trên Thần Cảnh.

Hiển nhiên cao thủ đứng đầu gia tộc Cổ Võ sẽ là cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Bất kỳ cao thủ Siêu Phàm Cảnh nào đều có thể tiêu diệt Hoàng tộc họ Đoàn một cách dễ dàng.

Nhưng ông ta lại bỏ lỡ cơ hội làm quen với cao thủ như vậy, bây giờ ông ta cực kỳ hối hận.

Thượng Quan Nhu cũng sợ ngây người, hé miệng, ánh mắt đầy khiếp sợ..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1909: 1909: Chương 1919


Vốn dĩ cô ta cứ tưởng mình đã đánh giá Dương Thanh rất cao rồi, nhưng bây giờ cô ta phát hiện, cô ta đã đánh giá thấp Dương Thanh, rất rất thấp.

Một cao thủ còn trẻ mà đã đạt vượt khỏi Thần Cảnh đỉnh phong, anh là thiên tài cái thế à?
Bỗng nhiên mắt cô ta toát lên vẻ kiên quyết, cô ta phải có được thiên tài này!
Thân là cô gái có thiên phú võ thuật mạnh nhất Hoàng tộc họ Thượng Quan, thậm chí là cô gái có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong thế hệ con cháu của bốn Hoàng tộc lớn ở Chiêu Châu.

Gô ta chưa bao giờ gặp chàng trai trẻ nào có thiên phú mạnh hơn mình, dù có là Diệp Xung thì cô ta cũng chưa bao giờ thèm xem trọng.

Từ nhỏ cô ta đã sùng bái cao thủ, cũng từng suy nghĩ, cả đời này, trừ phi gặp được người tài trẻ nào có thiên phú võ thuật mạnh hơn mình, cô ta mới chịu lấy.

Nếu không cô ta thà ở thế cả đời!
Cứ ngỡ đời này cô ta sẽ không gặp được người đàn ông nào mạnh hơn cô ta.

Đến hôm nay gặp Dương Thanh, cô ta mới hiểu có lẽ mình đã gặp được chân mệnh thiên tử của mình.

“Thả… Tôi… Ra…
Lưu lão quái cố hết sức mới nói được ba chữ này.

Lúc này, mắt Dương Thanh đỏ rực, hơi thở điên cưồng trong cơ thể anh đang điên cuồng tấn công vào huyệt vị phong ấn mà Phùng Tiểu Uyển đã đặt trên người anh.

Anh cũng không muốn giết Lưu lão quái nhưng tận sâu trong não lại có một bản thân khác đang cố khống chế cơ thể anh, muốn giết Lưu lão quái.

“Anh Thanh! Đừng mài”
Mã Siêu rống lên.

Vương Chiến cũng sốt ruột nói: “Cậu Thanh, đừng giết lão ta! Xem như là vì Tiêu Tiêu! Đừng giết lão ta”.

Họ hiểu rất rõ bây giờ Dương Thanh đang cố gắng cật lực kiểm soát cảm xúc của mình.

Một khi anh mất kiểm soát, toàn bộ võ quán Yến Đô sẽ máu chảy thành sông.

Ngay từ đầu Thượng Quan Nhu đã cảm giác được trong cơ thể Dương Thanh ẩn chứa một sức mạnh cực kỳ điên cuồng.

Bây giờ nghe Mã Siêu và Vương Chiến nói, dường như cô ta đã hiểu được gì đó.

Nhất thời, cô ta cũng tái mặt, vội vã khuyên: “Cậu Thanh, cậu đã đánh bại Lưu lão quái rồi, không nhất thiết phải giết lão ta”.

“Dù sao lão ta cũng là cao thủ đứng đầu Miêu Thành, nếu lão ta chết ở đây, sợ là toàn bộ Miêu Thành sẽ lấy cái cớ này để nhập thế”.

Cảm giác của cô ta cực kỳ nhạy bén, giờ phút này cô ta có thể cảm nhận rõ rằng Dương Thanh đang cố gắng đấu tranh với lý trí mình.

Một khi anh mất lý trí, có lẽ sẽ hoàn toàn trở thành một ma đầu.

“Hả?”
Mã Siêu và Vương Chiến cứ ngăn cản liên tục, bây giờ đến Thượng Quan Nhu cũng ngăn cản làm cao thủ khắp nơi đều ý thức được một vài điều là lạ.

Lúc này, bên phía Hoàng tộc họ Long, đôi mắt đen láy của Đồng Dã cao thủ Thần Cảnh trung kỳ biết thuật thôi miên chợt nhìn Dương Thanh chằm chăm.

Chỉ trong nháy mắt, mát lão ta khôi phục lại như bình thường nhưng lại đầy sợ hãi giống như thấy được một thứ gì đó rất kinh khủng.

“Ông Đồng, ông phát hiện ra gì à?”
Long Khoa nghiêm túc hỏi.

Đồng Dã từ từ bình tĩnh trở lại nhưng tận sau trong đôi mắt lão ta vẫn toát lên sự sợ hãi.

Một lúc lâu sau, lão ta mới nói: “Trong cơ thể cậu ta ẩn chứa một sức mạnh cực kỳ điên cuồng, dường như sức mạnh này bị phong ấn, đang không ngừng tấn công phong ấn đó.

Một khi phong ấn của cậu ta bị phá vỡ, thực lực của cậu †a sẽ còn mạnh hơn nữa”.

“Nhưng với cảnh giới võ thuật bây giờ của cậu †a, cơ thể cậu ta không thể chịu nổi luồng sức mạnh điên cuồng đó.

Một khi phong ấn bị phá vỡ, có lẽ cậu ta cũng sẽ chết vì nổ tung”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1910: 1910: Chương 1920


“Bây giờ, cậu ta đang cố khống chế sức mạnh điên cưồng trong cơ thể, không những thế sức mạnh càng lúc càng lớn, lý trí của cậu ta sẽ từ từ biến mất”.

Đồng Dã không hề nhỏ giọng nên lão ta vừa nói ra, đám cao thủ của những thế lực đứng đầu đều nghe thấy.

“Thì ra là vậy!”
Mắt Long Khoa sáng lấp lánh: “Nói vậy thì lưỡng sức mạnh này không hề thuộc về cậu ta.

Một khi bùng nổ thì cậu ta sẽ đối diện với sự huỷ diệt”.

“Thảo nào cậu ta còn trẻ vậy mà lại có thực lực mạnh mẽ như vậy, thì ra sức mạnh này không thuộc về cậu ta”.

Vốn dĩ Diệp Xung còn không thể chấp nhận việc Dương Thanh bằng tuổi với anh ta lại có thể bộc phát thực lực Thần Cảnh đỉnh phong, bây giờ biết vậy nên anh ta thở phào nhẹ nhõm.

Bên phía Hoàng tộc họ Đoàn, lão già bên cạnh Đoàn Vô Nhai nói với âm lượng chỉ có hai người nghe được: “Điện hạ, tiếp theo sẽ là cơ hội của Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta.

Nếu điện hạ có thể năm bắt thì nó sẽ là nguồn lực khổng lồ cho Hoàng tộc họ Đoàn”.

“Ð2”
Đoàn Vô Nhai hứng thú, mắt sáng như sao, nhìn lão già nói: “Tôi muốn nghe rõ hơn!”
“Dù sức mạnh trong cơ thể Dương Thanh không thuộc về cậu ta nhưng bản thân cậu ta cũng là một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Nếu cậu ta có thể khống chế sức mạnh trong cơ thể thì sau này cậu ta sẽ là cao thủ Siêu Phàm Cảnh”.

Lão già nghiêm túc nói: “Điện hạ, điện hạ ngâm lại xem, khäp bốn Hoàng tộc lớn ở Chiêu Châu này, chưa có cao thủ nào đột phá khỏi cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong”.

“Nếu hôm nay nhân cơ hội làm quen với một người rất có khả năng trở thành cao thủ Siêu Phàm Cảnh, thậm chí là giúp cậu ta một phen, điện hạ nói xem chờ khi cậu ta bước vào Siêu Phàm Cảnh rồi, với quan hệ giữa điện hạ và cậu †a, trong Hoàng tộc họ Đoàn, ai dám động đến địa vị của điện hạ nữa?”
Mắt Đoàn Vô Nhai sáng lên, nhìn Dương Thanh đang cố gắng khống chế hơi thở điên cưồng trong cơ thể mình, nghiêm túc nói: “Nhưng bây giờ chúng ta chưa biết liệu cậu ta có thể khôi phục lý trí hay không”.

Nếu lúc này tôi đứng ra giúp đỡ cậu ta, cậu ta có thể kiểm soát được mình thì tốt nhưng nếu không kiểm soát được thì sao?”

“Hoàng tộc họ Long, hoàng tộc họ Diệp và Hiệp hội Võ thuật đều đang bàng quan ngồi quan sát, chuẩn bị làm ngư ông đắc lợi.

Nếu tôi ra mặt, sẽ bị thế lực của ba người đó lật đổ”.

“Một khi Dương Thanh bất lợi thì trong trận chiến giành ngôi Vương của Yến Đô, có lẽ những thế lực khác sẽ bắt tay nhằm vào Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta”.

Đoàn Vô Nhai rất rõ tình hình trước mặt.

€ó thể nói một khi giúp Dương Thanh, đó sẽ là một ván cược khổng lồ, ván cược đắc tội với Hoàng tộc họ Long, hoàng tộc họ Diệp và Hiệp hội Võ thuật.

Một khi thua, có lẽ Hoàng tộc họ Đoàn sẽ bị các thế lực khác bắt tay chèn ép.

Còn về cuộc thi tranh ngôi Vương của Yến Đô, có lẽ Hoàng tộc họ Đoàn chỉ có thể làm khán giả.

Nhưng lão già gầy gò của Hoàng tộc họ Đoàn lại nghiêm túc nói: “Điện hạ, có lẽ điện hạ nghĩ đây là một ván cược lớn nhưng tôi lại nghĩ đây không phải đánh cược”.

“Với thực lực Thần Cảnh đỉnh phong của Dương Thanh cũng đã chứng minh cậu ta không hề tầm thường, dù cậu ta không thể bước vào Siêu Phàm Gảnh thì cậu ta cũng là một cao thủ có thể so với Đoàn Hoàng, quan trọng là cậu ta còn trẻ, còn nhiều tiềm năng”.

“Nếu sau lưng cậu ta là gia tộc Cổ Võ thật thì không những chúng ta đang làm quen được một chàng trai có thiên phú võ thuật xuất chúng mà còn làm quen được với gia tộc Cổ Võ mạnh mẽ vô cùng”.

“Tôi chắc chắn hôm nay cậu ta sẽ không sao, dù cậu ta có mất kiểm soát thì cũng sẽ có người cứu cậu ta về!”
“Còn về cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô, đó chỉ là một cái bây thôi, chắc điện hạ cũng hiểu mà đúng không?”
“Với sự lớn mạnh của Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta, có Hoàng tộc hay thế lực đứng đầu nào dám chủ động cạch mặt chúng ta?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1911: 1911: Chương 1921


Nghe lão già nói, mắt Đoàn Vô Nhai sáng như sao, ánh mắt lại nhìn về phía Dương Thanh.

Lúc này, mắt Dương Thanh đỏ tươi, hơi thở điên cưồng trên người còn mạnh mẽ hơn ban nãy nhiều.

Lưu lão quái bị anh xách lên không trung, không thể giấy ra được.

Gó vài lần, Dương Thanh sắp bóp gấy cổ Lưu lão quái nhưng tia lý trí cuối cùng kia nói với anh rằng, anh không thể giết lão ta.

Lưu lão quái đứng trên bờ vực sống chết, có rất nhiều lần lão ta cảm giác được mình sắp bị vặn gấy cổ nhưng Dương Thanh lại chợt khôi phục lại một tia lý trí.

“Cút!”
Dương Thanh nổi giận gầm lên, tiện tay vung lên, người Lưu lão quái bay thẳng ra mười mét.

“Âm!”
Một tiếng vang lớn, người Lưu lão quái đập mạnh lên vách tường của Võ quán Yến Đô.

Chịu đòn nặng như vậy làm Lưu lão quái phun một ngụm máu, hơi thở võ thuật trên người yếu đi rất nhiều.

“Anh Thanh!”
Mã Siêu sốt sắng gọi.

“Cút! Cút hết cho tôi! Cút ra khỏi nơi này ngay!”
Dương Thanh hét lên.

Anh đau khổ đến nỗi mặt méo mó, sức mạnh điên cưồng trong cơ thể không ngừng tấn công vào phong ấn trên cơ thể anh.

Anh có cảm giác mình sắp không chịu nổi, dường như phong ấn đã nứt thành vô số khe hở, còn một bước nữa thôi phong ấn sẽ hoàn toàn rách toạc.

Mắt của Mã Siêu và Vương Chiến cũng đỏ bừng, tất nhiên họ biết rõ tại sao Dương Thanh bảo họ phải cút.

Bởi vì anh sắp bùng nổ, anh sợ mình sẽ đích thân giết họ.

“Tất cả mọi người rời khỏi võ quán Yến Đô ngay, nếu không giết không thai”
Mã Siêu cố gắng chịu đựng cơn đau trong lòng, anh ta hét lên.

Vương Chiến cũng hét to: “Trong vòng một phút, tất cả mọi người rời khỏi Yến Đô ngay.

Nếu không, giết
Thượng Quan Nhu cũng hiểu ý Dương Thanh, tỏ vẻ không cam tâm.

Khó khăn lắm gặp được một người cùng lứa nhưng thiên phú võ đạo vượt xa mình, bây giờ lại không thể thoát khỏi việc mất lý trí à?
Đúng là ông trời đố ky người tài!
“Mọi người rời khỏi võ quán Yến Đô ngay, nếu không sẽ xem như kẻ thù của Hoàng tộc họ Thượng Quan!”
Thượng Quan Nhu cũng hô to.

Nhất thời mọi người trong võ quán Yến Đô đều ngơ ngác.

“Tại sao lại bảo chúng tôi phải rời khỏi Võ quán Yến Đô?”
“Đúng rồi, chúng tôi được mời đến đây, dù không có tư cách tham gia cuộc chiến thì ít nhất cũng có tư cách ngồi xem mà?”
“Đúng, chúng tôi không đi!”
Nào ngờ đám cao thủ Vương Cảnh tầm thường đó hoàn toàn không ý thức được họ đang gặp nguy hiểm đến nhường nào.

Mặt Thượng Quan Nhu âm u đến đáng sợ, đe doạ: “Nói vậy là các người định làm kẻ thù của Hoàng tộc họ Thượng Quan tôi?”
“Hay là các người nghĩ bắt tay nhau là có thể đàn áp Hoàng tộc họ Thượng Quan?”
Nghe vậy, đám cao thủ Vương Cảnh đang ồn ào chợt im lặng, không ai dám nói gì nữa.

Nhưng vẫn không ai chịu rời đi..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1912: 1912: Chương 1922


Bọn họ không biết Dương Thanh đang gặp chuyện gì, chỉ biết năng lực chiến đấu cực kỳ xuất sắc.

Bọn họ không muốn từ bỏ việc tận mắt chứng kiến các cao thủ đứng đầu đấu với nhau.

“Một người thuộc nhóm con cháu của Hoàng tộc họ Thượng Quan mà cũng dám kiêu ngạo thế à?
Đúng lúc này, bên phía Hoàng tộc họ Long, Long Khoa chợt hừ lạnh, chất vấn cô ta.

Bên phía Hoàng tộc họ Diệp, Diệp Xung cũng nhìn Thượng Quan Nhu nói: “Thượng Quan Nhu, mọi người đều được mời mới đến đây, chị lại muốn cướp quyền lợi quan sát cuộc chiến của mọi người, không đúng lắm nhỉ?”
Mặc dù Diệp Xung không bá đạo và thẳng thắn như Long Khoa nhưng rõ ràng ý của anh ta là Hoàng tộc họ Diệp cũng không đồng ý để mọi người rời đi.

Bên phía Hiệp hội Võ thuật, Hoa Anh Kiệt cũng hừ lạnh: “Hôm nay mọi người tề tựu về đây là vì cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô.

Thượng Quan Nhu cô bảo mọi người đi thì mọi người phải đi à?” Ì Nhất thời, mấy Hoàng tộc lớn và Hiệp hội Võ thuật, trong năm thế lực đứng đầu, ngoài Hoàng tộc họ Thượng Quan và Hoàng tộc họ Đoàn ra thì hai Hoàng tộc khác đều tỏ thái độ.

Mặc dù họ cũng cảm giác được Dương Thanh của lúc này cực kỳ đáng sợ, rất có khả năng sế mất kiểm soát, đại khai sát giới.

Nhưng với họ mà nói, chuyện này chẳng sao cả.

Có Dương Thanh ở đây là có thể khống chế được Lưu lão quái.

Đợi sau khi Dương Thanh và Lưu lão quái đều bị thiệt, có lẽ họ mới có thể tiến hành cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô.

Nếu bây giờ mọi người rời đi, cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô phải thế nào đây?
Mặt Thượng Quan Nhu tái mét, cô ta căn răng nói: “Tôi không tin các người không cảm nhận được cậu Dương Thanh của bây giờ đang mạnh đến nhường nào nhỉ?”
“Một khi cậu ấy mất kiểm soát thì tất cả mọi người đều sẽ bị cậu ấy giết!”
“Tôi bảo bọi người đi là đang cứu mọi người!”
Không còn cách nào khác nên Thượng Quan Nhu đành nói ra sự thật.

Trên thực tế, cao thủ bốn Hoàng tộc lớn và Hiệp hội Võ thuật đều hiểu rõ, chỉ có đám cao thủ Vương Cảnh là không biết mà thôi.

Ầ “Ha ha ha ha…”
Long Khoa cười to, lạnh nhạt nói: “Thượng Quan Nhu, cô quan tâm cậu ta thật đấy.

Một người mà đến bản thân mình còn không kiểm soát nổi thì liệu có thể giết hết tất cả mọi người ở đây à?”
“Đúng vậy!”
Diệp Xung cũng lên tiếng: “Dù anh ta có mạnh vậy thật thì chúng ta có nhiều cao thủ Thần Cảnh như vậy, chẳng lẽ không thể đánh bại một ma đầu?”
“Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô phải được tiến hành!”
Hoa Anh Kiệt cũng thể hiện thái độ của lão ta.

“Cô Thượng Quan, hình như cô hơi làm quá rồi nhỉ?”
Một cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong nói: “Cao thủ của Hoàng tộc họ Long, Hoàng tộc họ Diệp và Hiệp hội Võ thuật đã nói là không sao thì chắc chắn sẽ không sao”.

“Hơn nữa, dù nhóm cao thủ Vương Cảnh chúng tôi không bằng cao thủ Thần Cảnh các người nhưng nếu chúng tôi bắt tay lại cũng có thể bộc phát sức mạnh rất lớn”.

“Đúng vậy, chúng tôi không tin một tên vô dụng sắp mất lý trí lại có thể làm gì được chúng tôi”.

“Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô phải được tiến hành!”
Nhất thời, mọi người ở hiện trường sôi nổi lên tiếng.

Ngoài Hoàng tộc họ Thượng Quan và Hoàng tộc họ Đoàn, tất cả mọi người đều muốn cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô được tiếp tục.

Mã Siêu và Vương Chiến nhìn nhau, mọi người đều thấy được sự lo lắng trong mắt đối phương.

“Chú Đoàn, chú thấy thế nào?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1913: 1913: Chương 1923


Đúng lúc này, Thượng Quan Nhu chợt nhìn sang Đoàn Vô Nhai.

Bây giờ mọi người mới phát hiện Hoàng tộc họ Đoàn chưa tỏ thái độ.

Mắt Đoàn Vô Nhai sáng như sao, chỉ thấy ông †a đứng lên nhìn mọi người, nói to: “Tôi chọn đứng về phe Hoàng tộc họ Thượng Quan, tôi xin khuyên mọi người hãy rời đi thì hơn”.

“Các người hoàn toàn không hiểu cậu Dương Thanh của bây giờ, một khi cậu ấy mất kiểm soát thì các người sẽ gặp đại nạn”.

“Với các người, cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô chỉ là một vở kịch, bây giờ chỉ có cao thủ Thần Cảnh mới có tư cách tranh giành”.

“Tôi không quan tâm suy nghĩ của các Hoàng tộc khác nhưng tôi chỉ cho các người một phút cuối cùng.

Nếu cao thủ dưới cấp Thần Cảnh vẫn còn ở hiện trường thì đừng trách Hoàng tộc họ Đoàn không nể mặt tình nghĩa”.

Đoàn Vô Nhai vừa dứt lời, mọi người ồ lên.

Cao thủ Hoàng tộc họ Long, Hoàng tộc họ Diệp và Hiệp hội Võ thuật lạnh lùng nhìn Đoàn Vô Nhai.

Thượng Quan Nhu vui vẻ, cuối cùng cũng có một thế lực đứng đầu chọn đứng cùng một phe với cô ta.

“Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng chỉ cho các người một phút! Các người tự giải quyết cho tốt!”
Thượng Quan Nhu nhìn mọi người, lạnh giọng nói.

Các cao thủ Vương Cảnh nhìn nhau, đi cũng không được mà ở cũng không xong.

Tính cả Hiệp hội Võ thuật thì trong năm thế lực lớn, có hai thế lực yêu cầu họ rời đi.

Nếu chỉ có mình Hoàng tộc họ Thượng Quan, có các Hoàng tộc khác chống lưng, họ không cần phải lo lắng gì cả nhưng bây giờ Hoàng tộc họ Nếu chỉ có mình Hoàng tộc họ Thượng Quan, có các Hoàng tộc khác chống lưng, họ không cần phải lo lăng gì cả nhưng bây giờ Hoàng tộc họ Đoàn cũng yêu cầu họ rời đi, họ hơi sợ hãi.

Thoáng chốc, có cao thủ Vương Cảnh đứng lên chuẩn bị rời đi.

€ó vài tên cao thủ Vương Cảnh chưa đi, một luồng hơi thở đàn áp kinh khủng quét qua toàn bộ Võ quán.

“Hoàng tộc họ Long chúng tôi muốn được xem thử sức mạnh của Hoàng tộc họ Thượng Quan!”
Long Khoa lạnh giọng nói.

Dứt lời, hai cao thủ Thần Cảnh bước ra từ sau lưng ông ta, quan sát cao thủ Hoàng tộc họ Thượng Quan như hổ rình mồi.

“Hoàng tộc họ Diệp cũng muốn xem thử thực lực của Hoàng tộc họ Thượng Quan!”
Bên phía Hoàng tộc họ Diệp cũng có hai cao thủ Thần Cảnh bước ra giằng co với Hoàng tộc họ Đoàn.

Hơi thở Thân Cảnh đỉnh phong toát ra từ người Hoa Anh Kiệt, chỉ nghe lão ta cũng lạnh giọng nói: “Hiệp hội Võ thuật cũng muốn được Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Thượng Quan chỉ giáo!”
Lão ta vừa dứt lời, ba cao thủ Thần Cảnh cũng bước ra.

Nhất thời, cao thủ của Hoàng tộc họ Long, Hoàng tộc họ Diệp và Hiệp hội Võ thuật bao vây Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Nhóm cao thủ Vương Cảnh chuẩn bị rời đi thấy cảnh tượng như vậy, mắt sáng lên dồn dập dừng bước, kích động nhìn ra giữa võ quán.

Tính cả Thượng Quan Nhu và Đoàn Vô Nhai thì bên phía họ chỉ có sáu cao thủ Thần Cảnh.

Mà Hoàng tộc họ Long, Hoàng tộc họ Diệp và Hiệp hội Võ thuật lại có chín cao thủ Thần Cảnh.

Gòn chưa đánh nhau mà hơi thở cao thủ Thần Cảnh đã ngập tràn.

Mặt Mã Siêu và Vương Chiến lạnh lẽo, hai người cũng tiến lên đứng chung với cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Dù vậy nhưng bên phía họ cũng chỉ có tám cao thủ Thần Cảnh..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1914: 1914: Chương 1924


Mặc dù trên phương diện số lượng, họ chỉ thiếu một cao thủ Thần Cảnh nhưng thường thì một người này có thể quyết định thắng thua.

Mà đối phương lại có Hoa Anh Kiệt là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

“Các người định quyết chiến đúng không?”
Đoàn Vô Nhai lạnh lùng hỏi.

Thượng Quan Nhu cũng tức giận: “Các người tưởng răng bất tay rồi là có thể đánh bại chúng tôi à?”
“Chú Đoàn, Thượng Quan Nhụ, hai người hiểu lầm rồi.

Chúng tôi không muốn quyết chiến nhưng hôm nay mọi người đến đây vì cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô.

Nếu đã vậy thì bây giờ chúng ta đấu võ luôn đi”.

Diệp Xung cười lịch sự nhưng trong mắt mọi người, nụ cười của anh ta lại cực kỳ dối trá và ghê tởm.

Thượng Quan Nhu cắn răng nói: “Diệp Xung, cậu dối trá quá rồi đó? Tôi nói cho cậu biết, rồi cậu sẽ hối hận!”
Diệp Xung cũng không tức giận, cười nhạt: “Tôi không biết sau này tôi có hối hận hay không nhưng tôi biết bây giờ tôi không hối hận!”

“Được, nếu các người đã muốn đấu thì Hoàng tộc họ Thượng Quan chúng tôi sẽ đấu tới cùng!”
Thượng Quan Nhu phãn nộ nói.

Bỗng nhiên, hơi thở võ thuật vượt xa Thần Cảnh sơ kỳ toát ra từ người cô ta.

Mặt Diệp Xung trở nên khó chịu, mặc dù anh ta là người do Hoàng tộc họ Diệp phái đến Yến Đô nhưng anh ta còn quá trẻ, chỉ là cao thủ bán bộ Thần Cảnh.

Bây giờ anh ta không có tư cách tham gia cuộc chiến, chỉ có thể lùi ra sau.

Đoạn Vô Nhai cũng không hề do dự, hơi thở Thần Cảnh hậu kỳ toát ra từ người ông ta, thậm chí còn gần giống với cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Cảm nhận được hơi thở trên người Đoàn Vô Nhai, mặt Long Khoa khó chịu đến cực đỉnh.

Mặc dù ông ta chưa được xác lập là người thừa kế của Hoàng tộc họ Long nhưng ngày đó cũng chẳng còn xa.

Ông ta trạc tuổi Đoàn Vô Nhai nhưng lại chỉ mới tới cảnh giới Thần Cảnh trung kỳ, mà Đoàn Vô Nhai thì đã đặt chân đến Thần Cảnh hậu kỳ.

Mã Siêu và Vương Chiến cũng lần lượt bộc phát hơi thở võ thuật trên người.

Điều làm Long Khoa tức giận đó là ngay cả Vương Chiến, người từng là một trong năm cao thủ Thần Cảnh đứng đầu của Hoàng tộc họ Long mà cũng bước vào cảnh giới Thần Cảnh trung kỳ.

Thậm chí Long Khoa có thể cảm giác được, mặc dù Vương Chiến cùng cảnh giới với ông ta nhưng thực lực lại mạnh hơn ông ta, điều này làm ông ta thấy không cam tâm.

“Giải!”
Mã Siêu gầm lên, vốn dĩ anh ta chỉ mới là Thần Cảnh sơ kỳ nhưng sau khi phá giải phong ấn sức chiến đấu, hơi thở võ thuật của anh ta cũng bùng nổ theo.

Trong nháy mắt, hơi thở võ thuật có thể so với Thần Cảnh hậu kỳ từ từ bùng nổ trong cơ thể anh 1a.

“Nếu các người đã muốn quyết đấu thì phải chuẩn bị sẵn sàng không chết không thôi!”
Mắt Mã Siêu đầy sát ý.

Lúc này, Dương Thanh còn đang cố gắng đấu tranh với lý trí nhưng Hoàng tộc họ Long, Hoàng tộc họ Diệp và Hiệp hội Võ thuật lại đổ thêm dầu vào lửa.

Chỉ riêng việc này thôi đã khiến anh liệt các thế lực đứng đầu này vào danh sách đen.

“Muốn chết!”
Một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hoàng tộc họ Long gầm lên, đi đầu phát động tấn công, vọt về phía Mã Siêu.

“Giết!”
Vương Chiến cũng gầm lên tức giận, nhắm về phía một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ.

Cuộc chiến giữa các thế lực lớn bùng nổ..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1915: 1915: Chương 1925


Đám cao thủ Vương Cảnh ở hiện trường, ai nấy đều sợ ngây người, mặt phấn khích.

Vốn dĩ đám cao thủ Thần Cảnh đang ngồi ở hàng khách quý trên cùng lại bắt đầu đấu đá lẫn nhau.

Bình thường họ không có cơ hội tận mắt chứng kiến trận đấu giữa cao thủ Thần Cảnh nhưng hôm nay lại được thấy cảnh mười bảy cao thủ Thần Cảnh đánh nhau.

“Quá mạnh!” 1 “Đến khi nào tôi mới đột phá cảnh giới bước vào Thần Cảnh đây?”
“Anh mới đột phá Vương Cảnh sơ kỳ mà đã mơ được đột phá Thần Cảnh sơ kỳ? Đang mơ hả?”
Nhóm cao thủ Vương Cảnh đó kích động đến mức nói năng lộn xộn.

Khi cao thủ Thần Cảnh của năm bên đang đấu nhau, Dương Thanh đứng một mình giữa võ quán, mắt đỏ rực, mặt vặn vẹo vì đau đớn.

Anh có thể cảm giác được liều thuốc hoàn mỹ lại điên cuồng xâm chiếm cơ thể anh, cảm giác giống như khi Black Doctor mới cho anh dùng liều thuốc hoàn mỹ.

Sự đau đớn xuyên tim đó làm anh sống không bằng chết.

Liều thuốc hoàn mỹ vốn bị Phùng Tiểu Uyển dùng huyệt vị phong ấn khống chế đang phá tan phong ấn, tác dụng của liều thuốc hoàn mỹ đang †toả ra liên tục.

Một hơi thở điên cuồng từ từ lan tràn khắp cơ thể anh.

“Ap”
Anh chợt ngửa mặt lên trời thét, tiếng gầm giận dữ này làm toàn bộ võ quán Yên Đô đều chấn động.

Lưu lão quái đang cuộn tròn trong góc khá sợ hãi.

Ban nấy, có rất nhiều lần lão ta suýt chết trong tay Dương Thanh.

Nếu không nhờ Dương Thanh không muốn giết lão ta, có lẽ lão ta đã chết lâu rồi.

“Không xong rồi, cậu ta sắp hoàn toàn mất khống chế”.

Mặt Lưu lão quái trắng bệch.

Ban nấy bị một chiêu của Dương Thanh đánh bay, dường như lão ta đã mất sức chiến đấu, cơ thể cũng bị thương rất nặng.

Chỉ cần lão ta vẫn có thể bộc phát sức mạnh Thần Cảnh đỉnh phong thì sẽ tuyệt đối không trốn một góc run lẩy bẩy.

Trong tình huống thế này, một khi lão ta dám ra tay với Dương Thanh, sợ rằng sẽ bị đánh bại trong nháy mắt.

Bây giờ đã mất ưu thế, lão ta có muốn báo thù thì cũng sợ răng không còn bất kỳ cơ hội nào nữa.

Nhưng hôm nay lão ta đến đây, báo thù chỉ là một chuyện, có chuyện còn quan trọng hơn đó là có đủ máu tươi của cao thủ Thần Cảnh.

Nghĩ đến đây, mắt lão ta đây điên cuồng.

“Đánh đi! Đánh đi! Chờ hai bên đều thảm hại thì cũng là lúc tôi thu hoạch máu tươi của các người”.

Mắt Lưu lão quái đây phấn khích, kích động nói: “Chắc cổ trùng được nuôi bằng máu của các người sẽ rất mạnh nhỉ?”
“Chỉ cần có máu tươi của bốn cao thủ Thần Cảnh, tôi có thể phá vỡ xiềng xích của Thần Cảnh đỉnh phong, trở thành cao thủ Siêu Phàm chân chính”.

“Đến lúc đó, khắp thế giới này, gia tộc Cổ Võ không ra mặt, ai dám đấu với tôi?”
Lão ta nhìn mười cao thủ Thần Cảnh đang chiến đấu kịch liệt, cảm giác hơi thở từ từ dồn dập.

Hiện trường đã hỗn loạn lắm rồi nhưng vẫn chưa đủ, lão ta muốn nó càng hỗn loạn hơn nữa.

Lão ta nhìn Dương Thanh, khoé miệng cười mỉa mai: “Chắc cậu của bây giờ không thể thấy máu đúng không?”
“Nếu đã vậy thì tôi giúp cậu một tay!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1916: 1916: Chương 1926


Dứt lời, lão ta giơ mười ngón tay đập mạnh về phía trước, mười con cổ trùng bay thẳng về phía mười cao thủ Vương Cảnh đứng gần Dương Thanh nhất.

Mười tên cao thủ Vương Cảnh đang nhìn cao thủ Thần Cảnh chiến đấu kịch liệt, chưa kịp phản ứng thì tự dưng cảm giác tim mình tê rần.

Giây tiếp theo, sắc mặt của mười tên cao thủ Vương Cảnh dữ tợn cực kỳ, bỗng nhảy vào trận chiến, nhắm thẳng về phía Dương Thanh.

“Không xong rồi!”
Mã Siêu đang chiến đấu kịch liệt bỗng thấy mười tên cao thủ Vương Cảnh mặt mày dữ tợn nhằm về phía Dương Thanh, mặt biến sắc hét lên: “Các người muốn chết à!”
Vương Chiến cũng chú ý đến tình hình bên phía Dương Thanh, mặt tái mét, bỗng nhiên đánh cao thủ Thần Cảnh đang đấu với mình một cú rồi bay sang chỗ Dương Thanh.

Lão ta rất rõ Dương Thanh của bây giờ đáng sợ đến mức nào.

Một khi mười tên cao thủ Vương Cảnh này dám tiếp cận Dương Thanh, sợ rằng chỉ có con đường chết.

Bọn họ chết thì chết nhưng cái chết của bọn họ sẽ làm Dương Thanh mất kiểm soát.

Nhưng mười tên cao thủ Vương Cảnh đã vọt đến trước mặt Dương Thanh, đồng thời còn phát động tấn công Dương Thanh.

Mã Siêu và Vương Chiến muốn ngăn cản nhưng muộn rồi.

Chỉ thấy đòn tấn công của mười cao thủ Thần Cảnh cùng dồn lên người Dương Thanh.

“Âm ầm ầm!”
Đòn tấn công của mười tên cao thủ Vương Cảnh cùng dồn lên người Dương Thanh.

“Âm!
Trong nháy mắt này, một hơi thở kinh khủng làm người ta phải giật mình bùng nổ trên người Dương Thanh.

Chỉ thấy mặt đất dưới chân hoá thành bột mịn, khí thế kinh khủng lan tràn khắp bốn phương tám hướng.

“Phụt phụt phụt!”
Trong nháy mắt, mười cao thủ Vương Cảnh hóa thành sương máu.

Cả võ quán Yến Đô đều ngập mùi máu tươi.

Ẩm!
Võ quán to như vậy lại yên tĩnh không một tiếng động, ngay cả những cao thủ Thần Cảnh đang chiến đấu cũng dừng tấn công.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn lên người Dương Thanh.

Dương Thanh của bây giờ giống như một người máu, quần áo đã bị máu thấm đấm, đây là máu tươi của mười tên cao thủ Vương Cảnh.

Ầ Mắt anh cũng đỏ rực, một lưồng khí thế vượt xa Thần Cảnh đỉnh phong toát ra từ người anh.

Mặc dù là cao thủ mạnh nhất trong số nhóm cao thủ Thần Cảnh như Hoa Anh Kiệt cũng cảm nhận được sự đàn áp đến cực đỉnh, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.

Gòn về các cao thủ Vương Cảnh trên khán đài, họ chỉ thấy như có một ngọn núi đang đè lên người mình làm họ không thể thở nổi.

Cơ thể run rẩy không ngừng, mắt ánh lên vẻ sợ hãi.

Ban nấy bọn họ tận mắt thấy mười tên cao thủ Vương Cảnh bao vây Dương Thanh bị hoá thành sương máu trong nháy mắt, thậm chí họ còn không thấy Dương Thanh đã ra tay như thế nào.

Trong số những cao thủ Vương Cảnh có vài người là Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh!
Nhưng lại bị giết trong vòng một giây!
Lưu lão quái đang trốn cách đó không xa cũng trợn mắt, ánh mắt đầy kinh hãi, run rẩy nói: “Gậu ta, cậu ta đã bước vào Siêu Phàm Cảnh thật rồi!”
“Anh Thanh!”.
 
Back
Top Bottom