Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1875: 1875: Chương 1884


“Hội trưởng bớt nóng!”
Kim Cương thấy thế, vội vàng cầu xin, nói với vẻ vừa sợ hãi vừa bất an: “Hội trưởng, do tôi tìm hiểu sai về tình hình của Dương Thanh nên mới khiến tổng chi hội trưởng Hồng khinh địch”.

“Xin ông cho tổng chi hội trưởng Hồng cơ hội nữa, chắc chắn ông ấy sẽ không khiến ông thất vọng đâu, xin hội trưởng tha cho tổng chi hội trưởng Hồng lần này!”
Không ai ngờ Kim Cương luôn đối đầu với tổng chi hội trưởng Hồng lại nói đỡ cho ông ta vào lúc này.

Ngay cả tổng chi hội trưởng Hồng cũng bất ngờ, trong mắt tràn ngập vẻ cảm kích.

Hoa Anh Kiệt híp mắt nhìn Kim Cương, hất tay một cái, tổng chi hội trưởng Hồng lập tức bay ra xa.

“Nể mặt Kim Cương, hôm nay tôi tha cho cậu! Nhưng nếu có lần sau nữa, tôi sẽ không bỏ qua đâu!”
Hoa Anh Kiệt lạnh lùng nói.

“Cảm ơn hội trưởng! Cảm ơn hội trưởng!”
Tổng chi hội trưởng Hồng vội quỳ xuống cảm ơn.

Hoa Anh Kiệt nhìn về phía Kim Cương, híp mắt: “Chuyện hiểu sai về Dương Thanh không phải lỗi của cậu, dù sao cậu cũng chỉ là Vương Cảnh đỉnh phong, khi gặp cao thủ Thần Cảnh, trừ khi đánh với nhau hoặc đối phương cố tình phô bày uy thế, bằng không cậu không thể biết đối phương là cao thủ Thần Cảnh được”.

“Tôi không trách cậu vì chuyện này!”
Nghe thấy thế, Kim Cương vô cùng mừng rỡ, vội nói: “Cảm ơn hội trưởng! Cảm ơn hội trưởng!”
“Ban thưởng thuốc đi!”
Hoa Anh Kiệt chợt nói.

Lão ta vừa dứt lời, một lão già tóc bạc đã bước đến, cầm một bình sứ trắng trong tay, thận trọng đưa cho Kim Cương.

Vào giờ phút này, tất cả cao thủ của Hiệp hội Võ thuật đều nhìn Kim Cương với vẻ hâm mộ.

Còn Kim Cương thì vô cùng kích động, người cũng hơi run lên.

Ông ta là cao thủ của Hiệp hội Võ thuật, đương nhiên biết viên thuốc mà Hoa Anh Kiệt ban thưởng cho mình là thứ gì.

Tổng chi hội trưởng Hồng cũng nhìn về phía Kim Cương với vẻ mặt phức tạp, cách đây không lâu, Hoa Anh Kiệt vừa ban cho ông ta một viên thuốc như thế.

Một khi cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong uống viên thuốc này thì sẽ có tỷ lệ bước vào Thần Cảnh rất cao.

Cho dù không thể bước vào Thần Cảnh ngay thì thực lực võ thuật cũng sẽ tăng vọt.

Có thể nói, đây là một viên thuốc thần kỳ có thể thay đổi số phận con người.

“Cảm ơn hội trưởng! Cảm ơn hội trưởng! Chắc chắn Kim Cương sẽ không phụ công ơn bồi dưỡng của hội trưởng đâu!”
Kim Cương kích động đến mức nói năng lộn xộn, vội quỳ xuống cảm ơn.

“Tổng chi hội trưởng Hồng đã nhắm vào cậu năm lần bảy lượt, nhưng khi tôi sắp giết cậu ta, chẳng những cậu không đổ thêm dầu vào lửa mà còn mạo hiểm xin tha cho cậu ta nữa”.

“Hành động này đã giúp Hiệp hội Võ thuật giữ lại được một cao thủ Thần Cảnh, đó là công lớn, nên tôi mới thưởng thuốc thần cho cậu”.

Hoa Anh Kiệt trầm giọng nói: “Mau uống đi!”
“Vâng, thưa hội trưởng!”
Kim Cương không hề do dự, nuốt viên thuốc luôn.

Viên thuốc đó vừa vào miệng đã tan, hóa thành một dòng nước ấm chảy xuống cổ họng.

Cùng lúc đó, một luồng năng lượng đáng sợ cũng bùng nổ trong người ông ta, được cơ thể ông ta điên cuồng hấp thu.

Trước ánh nhìn chăm chú của mọi người, khí thế của ông ta liên tục tăng lên, chỉ trong chớp mắt đã đạt tới bán bộ Thần Cảnh.

“Phá!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1876: 1876: Chương 1885


Kim Cương hét lớn, khí thế đáng sợ lập tức tràn ra từ người ông ta, lao ra bốn phương tám hướng.

“Thần Cảnh!”
Có người hoảng sợ nói, ai cũng nhìn Kim Cương với vẻ hâm mộ.

Từ khi uống thuốc đến khi đột phá Thần Cảnh chỉ mất mười phút ngắn ngủi, có thể tưởng tượng được sự đáng sợ của viên thuốc này.

“Chúc mừng tổng chi hội trưởng Kim!”
“Chúc mừng tổng chi hội trưởng Kim!”

Trong lúc nhất thời, những người có quyền cao chức trọng ở Hiệp hội Võ thuật thi nhau chúc mừng.

Một cao thủ Thần Cảnh xứng đáng nhận được sự coi trọng của họ.

Dù sao trong cả Hiệp hội Võ thuật, trừ hội trưởng ra cũng chỉ có hai người thực sự bước vào Thần Cảnh, giờ lại thêm Kim Cương nữa.

Nhưng chuyện này không quan trọng, quan trọng là Kim Cương mới hơn bốn mươi tuổi mà đã lên đến Thần Cảnh, chắc chắn tiền đồ sau này sẽ rất khó lường.

Rõ ràng Hoa Anh Kiệt đang chuẩn bị trọng dụng Kim Cương, bằng không cũng không ban cho ông ta thuốc thần như thế.

“Cảm ơn hội trưởng!”
Kim Cương lại cảm ơn, trong mắt tràn ngập sự mừng rỡ.

Hoa Anh Kiệt bình tĩnh gật nhẹ đầu: “Trong Hiệp hội Võ thuật, cậu là người có thiên phú võ thuật cao nhất, có khi sau này sẽ có hy vọng đạt đến Thần Cảnh đỉnh phong”.

Lão ta nói rồi nhìn quanh: “Bất cứ ai trong số mọi người cũng có cơ hội bước vào Thần Cảnh, chỉ cần mọi người có đóng góp lớn lao với Hiệp hội Võ thuật, chắc chắn tôi sẽ không tiếc gì phần thưởng đâu”.

Nghe thấy thế, dường như mọi người đã nhìn thấy hy vọng, ai cũng có vẻ kích động.

“Ba ngày sau, tôi sẽ đứng trên đỉnh cao của Yến Đô, thần cản giết thần, Phật cản giết Phật!”
Hoa Anh Kiệt chắp tay sau lưng, ngạo nghễ nói: “Chắc chắn Đế Thôn sẽ thuộc về tôi!”
Lần này ông ta về nước để trở thành Vương của Yến Đô, nhân đó nắm giữ Đế Thôn.

Truyền thuyết về Yến Đô quá hấp dẫn, Hoa Anh Kiệt là hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật, sao có thể bỏ qua cơ hội như vậy?

Không riêng gì Hiệp hội Võ thuật, Hoàng tộc và Vương tộc của Chiêu Châu cũng thi nhau mở cuộc họp gia tộc.

Các thế lực đỉnh cao của Chiêu Châu đều muốn nắm giữ Đế Thôn, họ đều biết cho dù là ai nắm giữ Đế Thôn, người đó cũng có thể đứng đầu Chiêu Châu.

Trong phòng họp trực tuyến của Vương tộc.

Sau khi Vương tộc họ Quan đi theo Dương Thanh, còn Vương tộc họ Tào bị nhà họ Tần thay thế, bây giờ Liên minh Vương tộc chỉ còn ba gia tộc.

Trong phòng họp trực tuyến, sắc mặt của Bạch Vương, Tiết Vương và Mã Vương vô cùng nghiêm nghị.

“Không ngờ Hoa Anh Kiệt của Hiệp hội Võ thuật lại về Yến Đô!”
Bạch Vương lên tiếng trước: “Lần này lão già đó quay về, rõ ràng cũng vì cuộc chiến tranh giành Đế Thôn đấy”.

“Nghe đồn Hoa Anh Kiệt đã bước vào Thần Cảnh từ nhiều năm trước, thậm chí thực lực của ông ta bây giờ đã ổn định ở mức Thần Cảnh đỉnh phong rồi”.

Tiết Vương cung nghiêm nghị nói: “Có lẽ ngay cả mấy cao thủ đỉnh cao của Hoàng tộc cũng không phải đối thủ của ông ta”.

Ma Vương lạnh lùng nói: “Bách Vương, chẳng phải ông nói Lưu lão quái ở Miếu Thành sẽ giúp chúng ta tranh giành Dế Thôn sau khi chúng ta gom đủ bốn cao thủ Thần Cảnh à?”
Tiết Vương nói: “Ở Yến Đô bây giờ đừng nói là bốn cao thủ Thần Cảnh, chỉ sợ mười người cũng có ấy chứ?”
Bạch Vương nhíu mày, trầm giọng nói: “Không giấu gì các ông, ba ngày trước, tôi đã nói chuyện này cho Lưu lão quái biết, nhưng tôi cũng không rõ ông ta định ra tay khi nào”.

“Có lẽ ông ta sắp rồi!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1879: 1879: Chương 1889


“Cô chủ, cô không sao chứ?”
Thượng Quan Nhu vừa quay lại biệt thự, lão già đã đến tập đoàn Nhạn Thanh với cô ta lập tức bước ta, lo lắng nhìn Thượng Quan Nhu.

Thượng Quan Nhu khẽ lắc đầu, nhưng không ngạo nghễ và tự tin như ban đầu mà có vẻ nghiêm nghị.

“Trong vòng một tiếng, mang hết tài liệu liên quan tới Dương Thanh lại đây cho tôi!”
Cô ta chợt nói.

“Cô chủ, tôi đã chuẩn bị xong rồi, đây là tất cả tài liệu liên quan tới cậu ta, cô đọc đi!”
Lão giả đã chuẩn bị xong từ lâu, vội lấy tài liệu cho Thượng Quan Nhu.

Cũng không có nhiều tài liệu về Dương Thanh, Thượng Quan Nhu chỉ mất năm phút là đã đọc xong rồi.

Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!
Ánh mắt cô ta trở nên khác thường: “Sáu năm trước, cậu ta chỉ là một tên khố rách áo ôm, bị gia tộc họ Vũ Văn trong tám nhà quyền thế ở Yến Đô đuổi đi, sau đó cậu ta ra chiến trường, chỉ mất 5 năm để trở thành cao thủ Thần Cảnh?”
“Ông chắc chắn đây là tất cả thông tin về cậu ta mà ông có thể điều tra được à?”
Lão già gật đầu: “Thân thế của cậu ta đúng là rất đơn giản, cậu ta lớn lên ở gia tộc họ Vũ Văn, luôn rất bình thường, thậm chí có thể miêu tả là tầm thường, nhưng sau năm năm ra chiến trường, cậu ta đã có thực lực xuất chúng”.

“Thậm chí có lời đồn, cậu ta chính là Dương Bất Bại – Tướng quân của biên giới phía Bắc, người được thủ lĩnh nước đối địch ca ngợi rằng một mình cậu ta có thể đánh bại nửa đất nước họ!”
Nghe thấy thế, Thượng Quan Nhu có vẻ ngạc nhiên: “Không ngờ cậu ta lại là Tướng quân của biên giới phía Bắc, đúng là bất ngờ!”
Chỉ những gia tộc đỉnh cao mới biết đến Tướng quân của biên giới phía Bắc mà thôi.

Nhưng Thượng Quan Nhu chợt nói: “Nhưng chắc hẳn Tướng quân của biên giới phía Bắc đã đạt đến Thần Cảnh đỉnh phong rồi, ông đừng bảo tôi rằng Dương Thanh đã là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đấy nhé”.

Lão già cười khổ, lắc đầu: “Đó chỉ là lời đồn, chứ thực hư là gì thì tôi cũng không biết”.

Thượng Quan Nhu tiếp tục đọc tài liệu về Dương Thanh, trước đó cô ta chỉ đọc lướt qua, giờ xem kỹ mới thấy chỗ đáng kinh ngạc.

“Nếu cậu ta chỉ mất 5 năm để trở thành cao thủ Thần Cảnh từ một người bình thường, cậu ta không phải thiên tài nữa, mà phải gọi là nghịch thiên”.

Thượng Quan Nhu cảm khái: “Tôi tập võ từ năm 4 tuổi, tuy thiên phú võ thuật cao nhưng năm 18 tuổi mới đạt đến Vương Cảnh, 30 tuổi mới đột phá Thần Cảnh”.

“Hơn nữa tôi còn được hưởng tài nguyên của Hoàng tộc họ Thượng Quan, nhưng cũng phải mất tận 27 năm để đột phá đến Thần Cảnh đấy”.

“Cho dù cậu ta tập võ từ trong bụng mẹ thì cũng không thể có được thành tựu như ngày hôm nay đúng không?”
“Thế nên, nếu thông tin trong tài liệu là thật, phải dùng từ nghịch thiên để miêu tả thiên phú võ thuật của cậu ta mới đúng”.

Không riêng gì Hoàng tộc họ Thượng Quan, Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Diệp cũng đã điều tra về Dương Thanh rồi.

Nhưng chỉ mình Thượng Quan Nhu đi gặp Dương Thanh mà thôi.

Bây giờ Yến Đô rất hỗn loạn, vừa có những gia tộc đỉnh cao, vừa có những kẻ muốn đục nước béo cò, các khách sạn ở Yến Đô đã chật kín.

Ngay cả mấy khách sạn nhỏ có điều kiện chẳng ra sao cũng hết phòng.

Trừ bốn Hoàng tộc lớn của Chiêu Châu, còn có cả Hiệp hội Võ thuật nổi tiếng ở nước ngoài nữa.

Về phần Liên minh Vương tộc thì đã bị những gia tộc đỉnh cao ngó lơ từ lâu rồi.

Chi nhánh Chiêu Châu của Hiệp hội Võ thuật.

Một chiếc xe sang trọng chậm rãi ngừng ở cửa ra vào, một người trung niên bước xuống xe.

“Ông Hoa, Long Khoa thay mặt bố là Long Hoàng, đến thăm hỏi ông ạ!”
Sau khi gặp được Hoa Anh Kiệt, người trung niên cung kính nói.

Hoa Anh Kiệt thản nhiên nhìn Long Khoa: “Lâu rồi không gặp, chẳng biết Long Hoàng có khỏe không thế?”
“Cám ơn ông Hoa đã quan tâm, bố tôi rất khỏe ạ”
Long Khoa vội nói..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1880: 1880: Chương 1890


Lúc trước khi ở Hoàng tộc họ Long, Long Hoàng dẫ nói cho ông ta bất đến lúc thay đổi mục tiêu bồi dưỡng rồi, ông ta còn không biết đó là ai, mãi đến khi Hoa Anh Kiệt về Yến Đô, ông ra mới biết Long Hoàng muốn bồi dưỡng người nào.

Không ai biết mấy chục năm trước Hoa Anh Kiệt cẫn chỉ là một thiên tài võ thuật nghèo túng, chính nhờ Long Hoàng giúp đơc nên Hoa Anh Kiệt mới xây dựng được Hiệp hội võ thuật, đồng thời phát triển tới quy mô như bây giờ.

Nhưng bây giờ hiệp hội võ thuật đã trãi rộng toàn thế giới, hơn nữa thực lực của Hoa Anh Kiệt cũng sâu không lường được.

Long Khoa bổng không biết nên báo chuyện Long HOàng muốn hiệp hội võ thuật phụctừng hoang tộc họ Long cho Hoa Anh Kiệt biết như thế nào đây.

“Long Hoàng bảo cậu đến tìm tôi, chắc không chỉ để thăm hỏi nhỉ? Có gì thì cứ nói thằng đi!”
Hoa Anh Kiệt bình tỉnh nói.

Nghe thấy Hoa Anh Kiệt nói thế, Long Khoa mới đáp: “Ông Hoa, chắc ông vẫn nhớ việc ông nội tôi giúp ông vào hơn bốn mươi năm nhỉ?”
Hoa Anh Kiệt gật nhẹ đầu, trong mắt còn có vẻ cảm kích, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Năm đó, nếu không nhờ Long Hoàng giúp đỡ, có lẽ đã không có Hoa Anh Kiệt ngày hôm nay rồi”.

“Cậu bảo Long Hoàng cứ yên tâm, tôi không phải loại vong ơn phụ nghĩa, nếu có ngày tôi nắm giữ được Đế Thôn, chắc chắn sẽ không quên Hoàng tộc họ Long”.

Nét mặt Long Khoa lập tức cứng đờ, vì Long Hoàng đã giao cho ông ta nhiệm vụ bảo Hiệp hội Võ thuật quy thuận Hoàng tộc họ Long, chứ không chỉ đòi hỏi chút lợi ích.

Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!
Nhưng câu nói này của Hoa Anh Kiệt đã chặn họng ông ta, Hoa Anh Kiệt nhớ ơn Long Hoàng, cũng sẽ báo đáp Long Hoàng, nhưng không bao giờ quy thuận Hoàng tộc họ Long hết.

“Sao thế? Long Hoàng còn bảo cậu chuyển lời gì nữa à?”
Hoa Anh Kiệt nhíu mày nhìn Long Khoa.

Khí thế trên người lão ta rất uy nghiêm, khiến Long Khoa cảm nhận được áp lực khổng lồ.

“Không! Không!”
Long Khoa lau mồ hôi lạnh trên trán, vội phủ nhận.

Khi ở mặt Hoa Anh Kiệt, ông ta cảm thấy mình như một đứa trẻ con, không thể chịu nổi áp lực từ Hoa Anh Kiệt.

Cho dù là ở mặt Long Hoàng, ông ta cũng chưa bao giờ thấy như thế.

Ông ta sợ sau khi ông ta nói rõ mục đích thật sự, Hoa Anh Kiệt sẽ giết ông ta.

“Nếu không có thì cứ quyết định thế đi, trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, tôi sẽ giành vị trí quán quân, sau đó thừa kế Đế Thôn”.

Hoa Anh Kiệt ngạo nghễ nói: “Đến khi đó, tôi sẽ tuyên bố, Hoàng tộc họ Long là đồng minh của Hiệp hội Võ thuật”.

“Cảm ơn ông Hoa!”
Long Khoa vội nói rồi lập tức đứng dậy: “Ông Hoa, vậy tôi về
để báo tin tốt này cho bố tôi nhé”.

“Ừ!”
Hoa Anh Kiệt thản nhiên nói.

Sau khi Long Khoa rời đi, một cao thủ bên cạnh Hoa Anh Kiệt mới hừ lạnh: “Hội trưởng, rõ ràng tên này chưa nói hết”.

“Ông ta cố tình nhắc đến chuyện cũ năm xưa, có lẽ muốn Hiệp hội Võ thuật phục tùng Hoàng tộc họ Long đấy”.

Hoa Anh Kiệt thản nhiên nói: “Không hổ là Long Hoàng, quả nhiên vẫn kiêu ngạo và ngang ngược như năm đó”.

“Nếu Hoàng tộc họ Long biết khó mà lui thì thôi, sau khi nắm giữ Đế Thôn xong, tôi sẽ tuyên bố tin Hiệp hội Võ thuật liên minh với Hoàng tộc họ Long”.

“Còn nếu họ không biết điều, muốn tôi dâng cả Hiệp hội Võ thuật lên chỉ bằng chút tình cảm năm đó thì đừng trách tôi không khách khí!”
Lão ta vừa dứt lời, khí thế đáng sợ lập tức tràn ra từ người lão ta.

Lão ta không quên sự giúp đỡ của Long Hoàng năm đó, nhưng lão ta phải tự cố gắng thì mới được như ngày hôm nay.

Có thể nói, bây giờ Hiệp hội Võ thuật cũng không yếu hơn bất cứ Hoàng tộc nào.

Nếu Hoàng tộc họ Long chán sống thật, lão ta cũng không ngại điều chi nhánh của Hiệp hội Võ thuật ở các nơi trên thế giới về đối phó với Hoàng tộc họ Long.

Sau khi rời khỏi chi nhánh Chiêu Châu, Long Khoa gọi cho Long Hoàng.

“Bố, con xin lỗi, con đã khiến bố thất vọng rồi!”
Long Hoàng vừa nghe máy, Long Khoa lập tức xin lỗi ngay.

“Ông ta từ chối à?”
Long Hoàng lạnh lùng chất vấn.

Long Khoa vội nói: “Bố, con còn chưa mở lời, Hoa Anh Kiệt đã nói rõ, ông ta nhớ kỹ ân tình của bố năm đó, còn bảo sau khi thừa kế Đế Thôn xong, ông ta sẽ tuyên bố chuyện liên minh giữa Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Long ạ”.

Nghe thấy thế, Long Hoàng im lặng một lúc lâu.

Mãi sau Long Hoàng mới lạnh lùng nói: “Giỏi cho Hoa Anh Kiệt, năm đó, nếu không có bố, ông ta sẽ được như ngày hôm nay ư?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1881: 1881: Chương 1891


“Giờ ông ta định dùng chuyện liên minh để trả ân tình đó à?”
Giọng lão ta vô cùng giận dữ.

Nếu không kiêng dè người của trăm năm trước, lão ta đã đích thân đến Yến Đô từ lâu rồi.

Với thực lực võ thuật của lão ta, nếu có thể tham gia cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, khắp Chiêu Châu có mấy ai là đối thủ của lão ta chứ?
Nắm giữ Đế Thôn chỉ là chuyện vặt.

Nhưng bây giờ, một thiếu niên nghèo từng được lão ta giúp đỡ năm đó lại không hề nể mặt lão ta.

Theo Long Hoàng thấy, cho dù Hiệp hội Võ thuật phát triển tốt, nắm giữ thực lực mạnh hơn nữa thì cũng là nhờ có lão ta.

Có thể nói, lão ta đã cứu mạng Hoa Anh Kiệt, tức là mọi thứ của Hoa Anh Kiệt cũng thuộc về lão ta hết.

Năm đó, lão ta giúp Hoa Anh Kiệt cũng vì coi trọng tài năng võ thuật của Hoa Anh Kiệt, hy vọng một ngày nào đó, khi Hoa Anh Kiệt có thực lực rồi thì sẽ trở thành một phần tử của Hoàng tộc họ Long.

Nhưng sự phát triển của Hoa Anh Kiệt đã vượt khỏi tưởng tượng của lão ta, giờ Hiệp hội Võ thuật không thua kém gì Hoàng tộc họ Long rồi.

.

Kiếm Hiệp Hay
“Bố, bây giờ con nên làm gì đây?” Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!
Long Khoa hỏi với vẻ căng thẳng, sợ Long Hoàng trách tội mình.

“Con không cần đi tìm Hoa Anh Kiệt nữa, bố sẽ đích thân liên lạc với ông ta, con cứ chuẩn bị kỹ càng, cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô vào ba ngày sau có liên quan tới việc Đế Thôn nhập thế, cũng là cơ hội để các thế lực so tài một phen”.

“Cho dù thế nào, kể cả không giành được quán quân, cao thủ đỉnh cao của Hoàng tộc họ Long cũng không thể thua ba Hoàng tộc khác được”.

Long Hoàng trầm giọng nói.

“Vâng, thưa bố!”
Long Khoa vội đáp.

Đúng như Long Hoàng nói, bình thường bốn Hoàng tộc lớn của Chiêu Châu gần như không qua lại gì với nhau, chứ đừng nói gì tới việc so tài.

Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô lần này chính là cơ hội để bốn Hoàng tộc lớn va chạm trực diện với nhau.

Long Hoàng kết thúc cùng Long Khoa trò chuyện về sau, đối bên người quản gia phân phó nói: “Liên hệ Hoa Anh Kiệt!”
“Vâng!”
Quản gia vội bấm số Hoa Anh Kiệt.

Hoa Anh Kiệt nghe máy rất nhanh.

“Hội trưởng Hoa, lâu rồi không gặp!”
Long Hoàng nghiêm nghị nói.

“Ông là… Long Hoàng à?”
Hoa Anh Kiệt hỏi.

“Ha ha, nhiều năm không gặp, không ngờ hội trưởng Hoa vẫn nhớ tôi”.

Long Hoàng cười lớn, không hề có vẻ tức giận.

Hoa Anh Kiệt c*̃ng mỉm cười: “Không ngờ là Long Hoàng thật, chia tay hơn bốn mươi năm, không ngờ chúng ta vẫn có cơ hội trò chuyện đấy”.

Long Hoàng cười ha hả: “Hội trưởng Hoa, trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô vào ba ngày sau, ông nắm chắc mấy phần thế?”
Hoa Anh Kiệt không hề che giấu sự kiêu ngạo của mình, nói luôn: “Mười phần!”
“Với cảnh giới võ thuật của tôi bây giờ, khắp Chiêu Châu, có ai xứng làm đối thủ của tôi chứ?”
“Chỉ là Yến Đô mà thôi, ai có thể ngăn tôi nắm giữ Đế Thôn đây?”
“Ba ngày sau, thần cản giết thần.

Phật cả giết phật!”
Tuy đang gọi điện thoại nhưng Long Hoàng vẫn cảm nhận được sát khí.

Lão ta lập tức nhíu mày, giọng điệu của Hoa Anh Kiệt nghe rất ngông cuồng cũng thể hiện rõ sự tự tin của Hoa Anh Kiệt.

Nhưng lão ta vẫn hiểu Hoa Anh Kiệt muốn nói gì.

Rõ ràng lão ta đang nói cho Long Hoàng cũng không thể thay đổi việc lão ta thừa kế Dế Thôn, trên khắp Chiếu Châu, không ai có thể ngăn cản lão ta cả.

“Hội trưởng Hoa đúng là tự tin thật đấy!”
Long Hoàng híp mắt: “Không biết hội trưởng Hoan còn nhớ câu tôi đã nói khi giúp đỡ ông vào bốn mươi năm
không?”
“Ồ”
Hoa Anh Kiệt giả vờ không biết: “Tôi chỉ nhớ Long Hoàng đã giúp tôi mà thôi, còn về việc Long Hoàng từng nói gì thì thôi quên mất rồi”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1882: 1882: Chương 1892


Lời đáp của Hoa Anh Kiệt khiến cơn giận trong lòng Long Hoàng lên đến đỉnh điểm.

“Tức là hội trưởng Hoa đã quên rồi à!”
Long Hoàng nói bằng giọng tức giận: “Nếu ông quên thì tôi có thể nhắc cho ông nhớ”.

“Ha ha, không cần đâu!”
Hoa Anh Kiệt cười lạnh: “Bao năm qua, số người từng giúp tôi không đến một trăm thì cũng phải mấy chục, tôi cũng không thể nhớ hết những lời mà họ nói được chứ?”
“Nếu tôi không nhớ nhầm, hơn bốn mươi năm trước, Long Hoàng đã cho tôi một nghìn tệ đúng không?”
“Bây giờ tôi trả Long Hoàng mười triệu, báo đáp gấp mười nghìn lần, chắc đã đủ rồi chứ?”
“Đương nhiên, nếu Long Hoàng nghĩ mười triệu không đủ thì tôi sẽ đưa thêm, hai mươi triệu, được chứ?”
Hoa Anh Kiệt nói bằng giọng trêu ngươi và mỉa mai.

“Nếu vậy thì quên đi! Tôi cũng không cần tiền của hội trưởng Hoa”.

Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!
Long Hoàng cố nén giận: “Hơn nữa sau bao năm như thế, số người tôi đã giúp không được một trăm thì cũng phải mấy chục, cũng không thể trông chờ họ nhớ ân tình của tôi hết nhỉ?”
“Không sao đâu, tôi gặp nhiều kẻ vô ơn lắm rồi, không vấn đề gì hết”.

Long Hoàng nói rồi cúp máy luôn.

“Loảng xoảng!”
Sau khi cúp máy xong, Long Hoàng hất luôn đĩa trái cây và chén trà trên bàn trà xuống, như thể đang trút giận.

Đến cảnh giới như Long Hoàng, những chuyện bình thường rất khó khiến lão ta nổi giận, không ngờ lúc này lão ta lại ném đồ để trút giận.

Có thể tưởng tượng được lão ta đang phẫn nộ tới mức nào.

Quản gia của Hoàng tộc họ Long e dè đứng cạnh, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng.

“Long Hoàng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Đến khi Long Hoàng bình tĩnh, quản gia mới thận trọng hỏi.

“Tên khốn đó dám sỉ nhục tôi!”
Ánh mắt Long Hoàng đằng đằng sát khí, lão ta nghiến răng nghiến lợi: “Không ngờ ông ta dám nói, hơn bốn mươi năm trước, tôi đã cho ông ta một nghìn tệ, giờ ông ta sẽ trả mười triệu cho tôi làm thù lao”.

Nghe thấy thế, quản gia c*̃ng nổi giận: “Hoa Anh Kiệt đúng là đồ vô ơn, năm đó tuy ông chỉ giúp ông ta một nghìn tệ, nhưng số tiền đó đã giải quyết được bao nhiêu chuyện cơ mà?”
“Quan trọng nhất chính là, ông đã cho ông ta rất nhiều tài nguyên của Hoàng tộc họ Long để giúp ông ta thành lập Hiệp hội Võ thuật, khi đó ông ta đã nói, đến khi ông ta có thành tựu thì sẽ nương nhờ vào Hoàng tộc họ Long, chẳng lẽ ông ta quên hết rồi chắc?”

Quản gia cũng biết việc Long Hoàng đã giúp Hoa Anh Kiệt năm đó, giờ Long Hoàng lại bị Hoa Anh Kiệt sỉ nhục nên ông ta rất tức giận.

“Long Hoàng, hay để tôi đến Yến Đô giết tên khốn đó đi!”
Quản gia chợt nói.

Khí thế của Thần Cảnh đỉnh phong cũng lan từ người ông ta ra ngoài.

Trừ Long Hoàng ra, có lẽ không ai ngờ cảnh giới võ thuật của quản gia đi theo Long Hoàng đã đạt đến Thần Cảnh đỉnh phong.

Trong mắt Long Hoàng lóe lên sát khí, lão ta suy nghĩ năm phút rồi mới lắc đầu: “Bây giờ chưa đến lúc ông ra tay, cứ chờ xem sao, chắc chắn cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô sẽ không dễ phân ra thắng bại như vậy”.

“Ý ông là?”
Quản gia hỏi với vẻ ngờ vực.

Long Hoàng hơi nheo mắt, trong con ngươi thâm thúy lóe lên ánh sáng trí tuệ.

“Bởi vì cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô vốn là một cái bẫy! Một cái bẫy chết người!”

Long Hoàng trầm giọng nói.

“Bẫy ư?”
Quản gia mở to mắt, bỗng nghĩ tới điều gì, lập tức kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ…”
Ông ta chưa nói xong thì đã bị Long Hoàng ngắt lời: “Phải tránh họa từ miệng!”
Nghe thấy thế, quản gia vội im lặng, nhưng trong mắt vẫn tràn ngập vẻ kinh hãi.

Phía bên kia, sau khi bị Long Hoàng dập máy, Hoa Anh Kiệt cười lạnh: “Nghĩ mình là ân nhân cứu mạng của tôi thật ư?”
“Năm đó, chúng ta chỉ lợi dụng lẫn nhau mà thôi, ông tưởng tôi là đồ ngu chắc?”
Thời gian trôi đi rất nhanh, thoáng cái đã qua ba ngày.

Trong ba ngày này, vô số người đã đổ dồn đến Yến Đô..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1883: 1883: Chương 1893


Cao thủ Vương Cảnh vốn rất hiếm gặp giờ lại xuất hiện nhiều không kể xiết, có thể thấy ở bất cứ nơi nào.

Nhưng cũng không có nhiều người thực sự đạt đến Vương Cảnh đỉnh phong.

Dù sao, ngay cả Vương của năm Vương tộc lớn ở Chiêu Châu cũng chỉ có thực lực Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh, trừ những gia tộc và thế lực hàng đầu, chỉ những cao thủ lánh đời mới có thực lực từ Vương Cảnh đỉnh phong trở lên mà thôi.

Phòng khám Ái Dân, Thành Cửu Châu.

Dương Thanh đang nằm trên giường bệnh, Phùng Tiểu Uyển cầm mấy cây kim bạc, nhanh chóng đâm vào mấy huyệt vị quan trọng trên người anh.

Trán Phùng Tiểu Uyển rịn mồ hôi, người hơi run rẩy, nhưng cô ta vẫn kiên trì chữa trị cho Dương Thanh.

Sau khi 81 cây kim bạc cắm hết lên người Dương Thanh, Phùng Tiểu Uyển vuốt kim thật nhanh một lượt.

Ngay sau đó, một cảnh tượng khiến người khác kinh ngạc đã xảy ra, từng cây kim vừa được Phùng Tiểu Uyển vuốt đều rung lên rất mạnh.

Còn sắc mặt Phùng Tiểu Uyển thì tái nhợt, rõ ràng cách điều trị này rất tốn công sức.

Dương Thanh đang nằm trên giường bệnh chỉ thấy một luồng khí dễ chịu chậm rãi rót vào người anh qua kim bạc, vô cùng thư thái.

Anh có ảo giác mình đang ở giữa tiên cảnh, có hoa thơm cỏ lạ, chim hót véo von, hít thở tiên khí trong lành.

Sự điên cuồng trong lòng anh cũng dần lắng lại.

“Phong ấn!”
Đúng lúc này, Phùng Tiểu Uyển bỗng hét lớn, tám mươi mốt cây kim bạc đều ngừng rung.

“Phụt!”
Cô ta bỗng hộc máu, mặt tái mét.

“Tiểu Uyển!”
Dương Thanh sợ hết hồn, anh đang nằm trên giường bệnh nên không thấy được Phùng Tiểu Uyển trông như thế nào, nhưng anh có thể cảm nhận được, lúc này Phùng Tiểu Uyển hết sức yếu ớt.

“Đừng nhúc nhích!”
Phùng Tiểu Uyển quát, lập tức ấn nhanh vào mấy huyệt vị sau lưng Dương Thanh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Ngay sau đó, tia máu dần xuất hiện xung quanh từng cây kim bạc rồi liên tục hội tụ về một chỗ ở giữa.

Năm phút sau tất cả tia máu biến mất, tám mươi mốt tia máu hội tụ vào một điểm, tạo thành bọng máu.

“Phụt!”
Phùng Tiểu Uyển lại lấy kim lạc ra dâm vào bọng mày, máu tươi lập tức phun ra.

Dương Thanh cảm thấy cơ thể nhẹ nhỏm vô vùng, tràn ngập sức mạnh.

Hơi thở điên cuồng còn sót lại trong lòng anh tan biến thành mây khói, như đã mất hẵn.

“Tiểu Uyển, em đã chữa khỏi cho anh rồi à?”
Sau khi đứng dậy Dương Thanh rất kinh hãi.

Vì anh đã thấy ở khóe miệng Phùng Tiểu Uyển có vệt máu, còn sắc mặt thì trắng bệch, khiến người khác phải đau lòng.

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu: ” Em đã dùng cách phong ấn huyệt vị để phong ấn hết liều thuốc hoàn mỹ trong người anh, nếu anh lại bị k*ch th*ch phong ấn vỡ nát thì có lẽ anh sẽ rơi vào trạng thái hoàn toàn điên cuồng, ngay cả em cũng rất khó khiến anh tỉnh táo.

Cứ tưởng Phùng Tiểu Uyển đã giải quyết được vấn đề của liều thuốc hoàn mỹ, nào ngờ chỉ là tạm thời phong ấn.

“Tiểu Uyển vất vả rồi!”
Dương Thanh áy náy nói.

Lúc
thần y Phùng dùng mọi thủ đoạn khiến anh chịu ơn của lão ta và cháu gái, để anh bảo vệ Phùng Tiểu Uyển.

Không ngờ từ ngày Phùng Tiểu Uyển theo anh tới Yến Đô, cô ta vẫn luôn giúp đỡ anh, còn anh lại không giúp được gì.

Hiện giờ, Phùng Tiểu Uyển còn tốn bao công sức khống chế liều thuốc hoàn mỹ trong người anh.

Phùng Tiểu Uyển khẽ lắc đầu: “Anh Thanh yên tâm, em không sao”.

“Nhưng trong cuộc chiến tranh ngôi Vương của Yến Đô hôm nay, nếu không vì bất đắc dĩ anh đừng ra tay, dù có ra tay cũng đừng tức giận”.

Phùng Tiểu Uyển trầm giọng nhắc nhở: “Mặc dù em đã phong ấn liều thuốc hoàn mỹ trong người anh nhưng cũng chỉ là tạm thời.

Nếu không vì sợ hôm nay anh sẽ cuồng bạo lúc ra tay, em sẽ không bao giờ dùng đến cách này”.

“Bởi vì một khi phong ấn huyệt vị, ít nhất sẽ phải phong ấn trong ba ngày liên tiếp, phong ấn mới dần hình thành”.

“Nhưng trong ba ngày này, nếu phong ấn bị yếu tố bên ngoài ảnh hưởng phá hủy sẽ không chỉ không khống chế được trạng thái cuồng bạo của anh, mà còn khiến nó trở nên nghiêm trọng gấp bội”.

“Bây giờ trừ phi anh có thể dựa vào ý chí của chính mình khống chế trạng thái cuồng bạo, nếu không sẽ hoàn toàn biến thành quái vật mất kiểm soát”.

Phùng Tiểu Uyển nói vẻ khẩn cầu, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Sắc mặt Dương Thanh cũng trầm trọng hơn nhiều, gật đầu nghiêm túc nói: “Em yên tâm, anh nhất định sẽ cố gắng không tức giận”.

“Được!”
Phùng Tiểu Uyển gật đầu, lại chờ mong nhìn về phòng bệnh trong cùng.

“Đã bốn mươi tám tiếng rồi, vẫn còn một tiếng nữa.

Chỉ cần anh Siêu có thể đột phá, có lẽ anh sẽ không phải ra tay”.

Phùng Tiểu Uyển nói..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1884: 1884: Chương 1894


Cùng lúc đó, trong phòng bệnh cá nhân sâu nhất của phòng khám Ái Dân, Mã Siêu đang ngâm trong một thùng tắm bằng gỗ cỡ lớn.

Nước thuốc đục ngầu trong thùng tắm đã trong hơn rất nhiều, nhưng vẫn còn một phần nước thuốc chưa được Mã Siêu hấp thụ.

Đây chính là thuốc Cố Cơ Phùng Tiểu Uyển điều chế.

Người dùng sẽ rất đau đớn, nhưng nếu có thể kiên trì trong vòng bốn mươi chín tiếng sẽ có thể khôi phục vết thương, đồng thời còn gia tăng cảnh giới võ thuật.

kia Vương Chiến cũng dùng cách này mới đột phá từ Thần Cảnh sơ kỳ lên Thần Cảnh trung kỳ.

Lúc này, cả người Mã Siêu đều ngâm trong nước thuốc, chỉ lộ ra cái đầu, vẻ mặt đau đớn nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.

Mặc dù nước thuốc chẳng còn bao nhiêu nhưng nỗi đau vẫn không hề giảm bớt, ngược lại còn ngày càng đau nhức hơn.

Hiện giờ Mã Siêu đang ở Vương Cảnh hậu kỳ, nhưng sau khi phá giải phong ấn vẫn có thể đấu với cao thủ Thần Cảnh trung kỳ.

Một khi anh ta có thể đột phá Vương Cảnh đỉnh phong, có lẽ cũng có thể đánh ngang sức với cả Thần Cảnh hậu kỳ.

“Cậu Thanh, sắp đến giờ rồi.

Chúng ta phải tới võ quán Yến Đô rồi!”
Đúng lúc này, Vương Chiến đi tới cung kính nói.

Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô tổ chức tại võ quán Yến Đô.

Một tiếng nữa Mã Siêu mới có thể kết thúc tắm thuốc, nhưng cuộc đấu võ đã sắp bắt đầu.

“Được, bọn anh qua đó
đợi Mã Siêu.

Em bảo cậu ấy tới thẳng võ quán Yến Đô”.

Dương Thanh nhìn sang Phùng Tiểu Uyển.

Cô ta gật đầu, nghiêm túc nói: “Anh Thanh, ông Chiến, hai người nhất định phải cẩn thận!”
“Yên tâm, bọn anh sẽ tự bảo vệ mình”.

Dứt lời, Dương Thanh dẫn Vương Chiến rời đi.

Lúc này, võ quán Yến Đô đã đông nghịt người.

Khán đài bốn góc rộng lớn chật như nêm.

Cả võ quán đều chìm trong đủ loại khí tức võ thuật kh*ng b*.

Người vào được đây không giàu có cũng quyền quý, cao thủ đều có cảnh giới từ Vương Cảnh trở lên.

“Cậu Thanh, tôi cảm nhận được mấy cao thủ Thần Cảnh”.

Vừa bước vào khán đài, Vương Chiến trầm giọng nói.

Dương Thanh gật đầu.

Vương Chiến có thể cảm nhận được sự tồn tại của cao thủ Thần Cảnh, đương nhiên anh cũng có thể.

Không ngờ ngoại trừ anh và Vương Chiến, trong đây ít nhất cũng phải có mười lăm cao thủ Thần Cảnh.

Trong số họ có tận bốn cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

“Chiêu Châu đúng là ngọa hổ tàng long!”
Ánh mắt Dương Thanh lóe lên, híp mắt nói: “Nếu những cao thủ Thần Cảnh này làm việc cho chiến vực, có lẽ thực lực của Chiêu Châu sẽ vô cùng lớn mạnh.

Có thể nói, số lượng cao thủ Thần Cảnh có mặt trong võ quán Yến Đô hôm nay nhiều hơn cả chiến vực.

Quan trọng là, bọn họ chưa phải tất cả cao thủ Thần Cảnh của Chiêu Châu.

Vương Chiến không khỏi đỏ mặt nói: “Sau này nếu Chiêu Châu cần tới, tôi nhất định sẽ xông pha chiến trường!”
Lão ta từng là cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long, cả đời làm việc vì Hoàng tộc họ Long, cũng chưa từng đi tới chiến trường, càng đừng nói tới chiến đấu vì Chiêu Châu.

Từ lúc Dương Thanh và Vương Chiến bước vào võ quán Yến Đô đã bị đám cao thủ hàng đầu để mắt tới.

Nếu Hoàng tộc và Vương tộc không nhúng tay, Dương Thanh mới là người có khả năng trở thành Vương của Yến Đô nhất.

Chính vì có người loan tin Dương Thanh muốn xưng Vương ở Yến Đô nên người của Vương tộc mới nhao nhao kéo tới.

Sau đó, cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc và Hiệp hội Võ thuật cũng chạy tới Yến Đô.

Dương Thanh không thèm nhìn bọn họ, đi một mạch tới ghế khách quý.

“Người trẻ tuổi kia là ai? Sao lại có tư cách ngồi ghế khách quý?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1885: 1885: Chương 1895


“Người ngồi ghế khách quý đều là cao thủ đứng đầu Chiêu Châu, hình như còn có cả cao thủ Thần Cảnh.

Sao cậu ta lại dám ngồi ở đó?”
“Ngu ngốc, cậu ấy chính là Dương Thanh, chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh! Nếu Hoàng tộc và Vương tộc không nhúng tay, cậu ấy mới là Vương của Yến Đô!”
Sự xuất hiện của Dương Thanh thu hút vô số người.

Sau khi Dương Thanh và Vương Chiến ngồi xuống ghế khách quý, cao thủ Thần Cảnh đều lạnh lùng nhìn sang.

“Ranh con, mày là Dương Thanh hả?”
Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên có thực lực Thần Cảnh sơ kỳ khinh miệt chất vấn.

“Cút!”
Vương Chiến đứng bật dậy quát lớn.

“Khí thế kh*ng b* tràn trên người ông ta tràn ra, càn quét về phía cao thủ Thần Cảnh sơ lỳ kia.

Không ai ngờ tới Vương Chiến sẽ ra mặt.

Người trung niên có thực lực Thần Cảnh sơ kỳ kia cảm nhận được khí thế kh*ng b* trên người Vương Chiến lập tức tái mét.

Lúc này, ông ta cảm thấy trước mặt mình không phải người mà là ác ma đến từ địa ngục, đối phương có thể dễ dàng g**t ch*t ông ta chỉ bằng một suy nghĩ.

Sau lưng ông ta ướt sũng mồ hôi.

Mọi người xung quanh đều đang nhìn ông ta, khiến ông ta thấy mặt mình nóng rát.

Dương Thanh vẫn không thèm nhìn ông ta lấy một cái, giống như vừa rồi người ông ta hỏi không phải anh.

“Vương Chiến, từ bao giờ ông đã biến thành con chó trung thành thế?”
Đúng lúc này, một người trung niên đứng ở khu vực của Hoàng tộc họ Long châm chọc hỏi.

Vương Chiến lập tức cau mày.

Ông ta từng là cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long, sao lại không nhận ra đối phương?
Người trung niên kia chính là Long Khoa con trai thứ của Long Hoàng, cũng là bố của Long Phi Dương từng chạy tới phòng khám Ái Dân khiêu khích lão ta và Long Thiên Vũ.

Từ khi Long Thiên Vũ bị phế võ thuật, bố của hắn ta cũng dần bị thu hồi quyền lợi.

Hiện giờ nhánh của Long Khoa mới mạnh nhất Hoàng tộc họ Long.

Còn Long Khoa cũng đang được Long Hoàng coi trọng, nghe nói có khả năng trở thành người thừa kế.

Bên cạnh ông ta còn có Long Giang, cao thủ Thần Cảnh trung kỳ đi theo Long Phi Dương tới phòng khám Ái Dân gây chuyện.

Nhưng Long Giang không phải người mạnh nhất Hoàng tộc họ Long.

Một lão già da mặt nhăn nheo đang nhìn chằm chằm Dương Thanh, đôi mắt sắc bén như mắt chim ưng.

Dường như cảm nhận được, Dương Thanh quay lại đối mặt với lão ta.

Giây phút nhìn vào mắt lão già kia, anh lập.

tức hoảng hốt, cảm thấy như đang rơi vào địa ngục.

Nhưng chỉ trong phút chốc, Dương Thanh đã thoát ra được, nhếch miệng nở nụ cười khinh bỉ.

Rốt cuộc trong mắt lão già kia lộ ra vẻ kinh ngạc.

Từ nhỏ lão ta đã luyện thuật thôi miên, lúc chiến đấu có thể khiến đối thủ chìm trong ảo giác, thậm chí là ngủ say.

Cao thủ giao đấu có thể nhanh chóng phân thắng bại..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1886: 1886: Chương 1896


Khi đối đầu với cao thủ có thực lực tương đương, lão ta chỉ cần khiến đối phương chìm vào ảo giác trong nháy mắt là có thể lấy mạng đối phương.

Nhưng vừa rồi Dương Thanh bị lão ta dùng thuật thôi miên, anh lại có thể khôi phục bình thường trong nháy mắt.

Khi lão ta đang kinh ngạc, lòng Dương Thanh cũng trầm xuống.

Anh biết Hoàng tộc Chiêu Châu.

có một vài cao thủ cực mạnh, còn có thủ đoạn.

đặc biệt, nhưng không ngờ lại gặp được một cao.

thủ biết thôi miên.

Lão già của Hoàng tộc họ Long kia chỉ có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ, nhưng kết hợp với thuật thôi miên chắc chắn có thể phát huy sức chiến đấu của Thần Cảnh đỉnh phong.

Một khi lão ta đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, đến cả anh cũng thấy khó giải quyết.

Í “Sao không nói chuyện? Chủ của ông không ra lệnh, ông không có gan trả lời tôi nữa à?”
Long Khoa thấy Chiến Vương ngó lơ mình, lập tức mỉa mai hỏi.

Vương Chiến nhíu mày định lên tiếng, lại nghe thấy Dương Thanh nói: “Chó thích sủa loạn.

Khi có chó sủa loạn, ông mà đáp lại chẳng phải cũng giống nó rồi sao?”
“Cậu Thanh dạy phải!”
Sắc mặt Vương Chiến lập tức dịu đi, vội vàng ngồi xuống cạnh anh.

“Uỳnh!”
Long Khoa võ bàn đứng bật dậy, cả giận nói: “Ranh con, mày mắng ai là chó?”
Nhưng Dương Thanh vẫn chẳng thèm nhìn ông ta như thật sự coi ông ta là một con chó thích sủa loạn.

“Chết tiệt, mày muốn chết hả?”
Long Khoa hoàn toàn bị chọc giận.

“Điện hạ…”

Đúng lúc này, lão già biết thôi miên sau lưng Long Khoa đột nhiên ngăn ông ta lại, trầm giọng nói: “Cậu ta rất mạnh!”
“Cái gì?”
Long Khoa chỉ biết Dương Thanh rất mạnh nhưng không ngờ đến cả lão ta cũng phải công nhận.

Long Giang cũng lên tiếng: “Điện hạ, Đồng Dã nói đúng đấy.

Thăng ranh kia rất mạnh, chính nó đã lừa mười tỷ của chúng tôi”.

Hai cao thủ Thần Cảnh bên cạnh đều nói vậy khiến sắc mặt Long Khoa cực kỳ khó coi.

“Vậy thì cho nó sống thêm một lúc nữa!”
Long Khoa nghiến răng nghiến lợi nói.

Đám người hóng hớt thấy Long Khoa im bặt đều cảm thấy kinh hãi.

Trong mắt mọi người, Hoàng tộc là gia tộc đứng đầu Chiêu Châu, vậy mà lại có người dám nói người của Hoàng tộc họ Long là chó ngay trước mặt bao người.

Khiếp sợ hơn cả là Long Khoa có khả năng trở thành Long Hoàng tương lai lại không nói gì.

Giờ phút này, nhiều người đổ dồn ánh mắt về phía Dương Thanh, vô cùng tò mò chàng trai trẻ có tư cách ngồi ghế khách quý này.

“Cậu Thanh, chúng ta lại gặp nhau rồi!”
Đúng lúc ấy, một cô gái xinh đẹp tươi cười đi tới chủ động chào hỏi Dương Thanh..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1887: 1887: Chương 1897


Thượng Quan Nhu của Hoàng tộc Thượng QuanI Trong khi mọi người đều đang hoài nghi thân phận của Thượng Quan Nhu, cô ta đã ngồi xuống ghế khách quý bên cạnh Dương Thanh, vẻ mặt thân thiện, Dương Thanh không có cảm giác gì với cô ta, chỉ lạnh lùng nhìn một cái: “Chỗ này có người ngồi rồi!” l Anh giữ chỗ bên cạnh cho Mã Siêu, không ngờ cô ta lại chiếm đoạt.

Thượng Quan Nhu khẽ cười nói: “Cậu Thanh yên tâm, tôi chỉ muốn nói với cậu vài câu, nói xong sẽ đi ngay”.

Dứt lời, cô ta thì thầm vào tai anh: “Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô hôm nay vốn là một cái bãy, dù cậu thật sự có thể giành được quán quân cũng chưa chắc đã kế thừa được Đế Thôn”.

Ngay sau đó, cô ta liền đứng dậy rời đi.

Đến khi Dương Thanh lấy lại tinh thần, Thương Quan Nhu đã trở về chỗ mình.

Ngoài mặt anh tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng lại cực kỳ kinh ngạc.

Mặc dù đây mới là lần thứ hai anh gặp Thượng Quan Nhu nhưng không biết tại sao anh lại tin lời cô ta nói.

Chẳng lẽ cuộc đấu võ lần này thật sự chỉ là một cái bẫy?
Người giăng bấy là ai mà dám dùng toàn bộ cao thủ hàng đầu Chiêu Châu làm quân cờ?
Nếu đây là sự thật, người giăng bãy quá kh*ng b*.

Càng nghĩ anh càng thấy sợ hãi.

Các cao thủ xung quanh thấy Thượng Quan Nhu thì thầm với Dương Thanh cũng rất tò mò.

“Cậu Thanh, xảy ra chuyện gì à?”
Vương Chiến ngồi cạnh thấy sắc mặt Dương Thanh hơi biến đổi, nghiêm trọng hỏi.

Dương Thanh khẽ lắc đầu đáp: “Không có gì!”
Không biết vì sao anh lại thấy lo lắng lạ thường, cảm giác cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô hôm nay sẽ xảy ra chuyện lớn.

Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô bắt đầu tiến hành.

Đám người có mặt đều vô cùng kích động, nhưng Dương Thanh lại thấy bất an.

Rốt cuộc Thượng Quan Nhu nói cuộc đấu võ hôm nay là một cái bấy là có ý gì?
Quy tắc đấu võ cực kỳ đơn giản.

Người nhận được thư mời đều có quyền tham gia đấu võ, thua một lần lập tức loại bỏ.

Người thắng có thể lựa chọn nhận lời khiêu chiến của người khác, cũng có thể lựa chọn nghỉ.

ngơi.

Từ đầu đến giờ, trên sàn đấu đều là cao thủ Vương Cảnh, không có lấy một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ.

“Cậu Thanh, cứ tiếp tục như vậy đến bao giờ mới kết thúc?”
Vương Chiến đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: “Không biết ai là người tổ chức đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô?”
“Rõ ràng chỉ cần mời cao thủ Thần Cảnh tham gia là được, nhưng đối phương lại mời cả cao thủ Vương Cảnh lên đấu, đúng là lãng phí thời gian”.

Các khách mời xem đấu say sưa.

Nhưng đối với cao thủ Thần Cảnh như Dương Thanh và Vương Chiến, quả thực là lãng phí thời gian.

“Tổng cộng có bao nhiêu người tham gia đấu võ?”
Dương Thanh bỗng hỏi.

Vương Chiến đáp: “Mười bảy cao thủ Thần Cảnh, còn cao thủ Vương Cảnh nghe nói có hơn một nghìn hai trăm người, nhưng cụ thể là bao nhiêu tôi cũng không rõ”.

“Theo tiến độ hiện giờ, trung bình mười phút đấu xong một trận.

Ở đây có hơn một nghìn hai trăm cao thủ, vậy ít nhất cũng cần đấu một nghìn hai trăm trận mới có thể chọn ra quán quân cuối cùng”.

“Võ quán có mười sàn đấu, tức là ít nhất cũng cần đấu một trăm hai mươi lượt trận, là một nghìn hai trăm phút”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1888: 1888: Chương 1898


Dương Thanh cau mày nói: “Vậy thì ít nhất cũng phải mất hai mươi tiếng mới có thể kết thúc cuộc đấu võ”.

Vương Chiến gật đầu: “Tôi cứ cảm thấy cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô lần này có vấn đề gì đó, nhưng lại không nói rõ ra được”.

Đến cả Vương Chiến cũng ý thức được vấn đề sao?
Xem ra Thượng Quan Nhu nói đúng, cuộc đấu võ hôm nay chính là một cái bẫy.

Rốt cuộc là kẻ nào dám mời toàn bộ cao thủ hàng đầu Chiêu Châu tới đấu võ?
Nếu mục đích của đối phương không phải muốn chọn ra Vương của Yến Đô, vậy thì là vì cái gì?
Dương Thanh vô thức nhìn sang Thượng Quan Nhu.

Lúc này cô ta đang nhàm chán nghịch điện thoại, dường như không hề hứng thú với cuộc đấu võ trước mặt.

Không chỉ cô ta, cao thủ của bốn Hoàng tộc cũng không thèm xem xấu võ.

Thậm chí đến cả cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ và Vương Cảnh đỉnh phong cũng không xem đấu võ.

Ngay khi Dương Thanh đang nghi ngờ, một bóng người trẻ tuổi chợt bước tới.

“Chào anh Thanh, tôi là Diệp Xung của Hoàng tộc họ Diệp”.

Anh ta mặc bộ quần áo sang trọng, nhìn là biết thuộc dòng chính của Hoàng tộc.

Lúc này, anh ta đang tươi cười giơ tay với Dương Thanh.

Dương Thanh lạnh lùng nhìn Diệp Xung, tuy không biết đối phương có ý đồ gì nhưng vẫn đồng ý bắt tay.

“Không biết điện hạ tìm tôi có chuyện gì?”
Anh lạnh nhạt hỏi.

Vừa rồi Vương Chiến đã giới thiệu các nhân vật quan trong của bốn Hoàng tộc với anh.

Diệp Xung là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất đời thứ ba của Hoàng tộc họ Diệp.

Bố của anh ta còn mạnh hơn, mới năm mươi tuổi đã đột phá Thần Cảnh hậu kỳ, được chọn làm người thừa kế của Hoàng tộc họ Diệp.

Có thể đoán được địa vị của Diệp Xung trong gia tộc rất cao.

Anh ta hai mươi tám tuổi, bằng tuổi Dương Thanh, có thực lực bán bộ Thần Cảnh.

Dù là Dương Thanh cũng chưa gặp được mấy người đạt được bán bộ Thần Cảnh trước năm ba mươi tuổi.

“Tôi tin anh cũng cảm nhận được, cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô hôm nay rất kỳ lạ”.


Diệp Xung bình tĩnh nói: “Tôi có cảm giác nó giống đại hội lựa chọn cao thủ võ thuật để dâng cho người khác hơn”.

Nghe vậy, Dương Thanh rất ngạc nhiên, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi: “Lựa chọn cao thủ cho người khác? Ý của điện hạ là có người dùng cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô này làm vỏ bọc, tập hợp tất cả cao thủ trên Vương Cảnh ở đây thật ra là để chọn người có thiên phú võ thuật xuất chúng sao?”
Diệp Xung gật đầu, sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng: “Đương nhiên đây chỉ là suy đoán cá nhân của tôi.

Chân tướng là gì tôi cũng không rỡ”.

“Không biết anh có biết được gì không?”
Diệp Xung là người đứng đầu đời thứ ba của Hoàng tộc họ Diệp, thế nhưng thái độ bình dị gần gũi khiến người ta không có cảm giác xa lạ với anh ta.

Dương Thanh đáp: “Tôi cũng nghe người ta nói đây là một cái bẫy”.

.

Ngôn Tình Hay
“Bẫy?”
Diệp Xung nhíu mày: “Xem ra đây đúng là một cái bãy.

Nhưng rốt cuộc là kẻ nào dám lợi dụng cả người của Hoàng tộc?”
Rõ ràng anh ta cũng chẳng biết được bao nhiêu, chỉ tự suy đoán có người muốn mượn cuộc đấu võ lần này để chọn ra một vài cao thủ có thiên phú hơn người.

Nhưng như vậy đã đủ khiến Dương Thanh phải giật mình kinh hãi..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1889: 1889: Chương 1899


Lúc này anh cũng cảm thấy giống như lời Diệp Xung nói, có người muốn chọn những người có thiên phú võ thuật xuất chúng ở Chiêu Châu.

Anh cũng rất muốn biết rốt cuộc là ai, hay là thế lực nào dám lợi dụng toàn bộ cao thủ của Chiêu Châu giăng ra cái bẫy này.

“Không biết anh có hứng thú muốn nhập cuộc cùng tôi không?”
Diệp Xung bỗng bật cười nhìn chằm chằm Dương Thanh.

“Ồ? Ý của điện hạ là đang muốn nhập cuộc sao?”
Dương Thanh nở nụ cười.

Diệp Xung gật đầu: “Có tất cả mười sàn đấu.

Tôi định liên thủ với ba Hoàng tộc còn lại đồng loạt ra tay, mỗi nhà chiếm một sàn đấu, cộng thêm Hiệp hội Võ thuật và anh Thanh sẽ có sáu sàn đấu”.

“Nếu cao thủ của sáu thế lực lớn chúng ta nhập cuộc, chắc là có thể dụ người đứng sau xuất hiện”.

Dương Thanh im lặng một lúc, gật đầu đáp: “Chỉ cần điện hạ thuyết phục được các thế lực khác, tôi cũng đồng ý tham gia”.

“Được, quyết định vậy đi.

Tôi đi thương lượng với các thế lực khác”.

Diệp Xung nói xong lập tức quay lưng đi mất.

Sau khi anh ta rời khỏi, Vương Chiến mới trầm giọng nói: “Cậu Thanh, Diệp Xung này rất không đơn giản”.

Dương Thanh gật đầu: “Đúng là không đơn giản.

Anh ta có thể suy đoán được như vậy, chắc chăn không phải kẻ tâm thường, còn muốn liên thủ các thế lực lớn của Chiêu Châu nhập cuộc, sự quyết đoán này cũng không đơn giản”.

“Nhỡ cái bẫy này do Hoàng tộc họ Diệp giăng ra thì sao?”
Vương Chiến chợt lo lắng hỏi.

Dương Thanh lắc đầu: “Chắc là không đâu.

Nếu là bọn họ, trừ phi dám chắc có thể đối mặt với lửa giận của toàn bộ cao thủ Chiêu Châu, nếu không nhất định sẽ không giăng bãy như vậy”.

Lúc Dương Thanh nhận được thư mời còn tưởng đây là trò của Hoàng tộc, bây giờ xem ra cũng không phải.

Người thực sự muốn tổ chức cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô này là một người hoàn toàn khác!
“Nếu cứ tiếp tục như vậy e là một ngày một đêm cũng chưa thể chọn ra quán quân cuối cùng.

Hay là bây giờ chúng ta cùng nhập cuộc?”
Diệp Xung nhìn bốn Hoàng tộc rồi nhìn về phía Hiệp hội Võ thuật và Dương Thanh, cất tiếng nói.

Mấy thế lực này đều ngồi ở ghế khách quý.

Rõ ràng Diệp Xung đang nói với bọn họ.

“Không biết Diệp điện hạ muốn nhập cuộc thế nào?”
Long Khoa ngồi ở khu của Hoàng tộc họ Long hỏi.

Người phụ trách của các Hoàng tộc còn lại và Hoa Anh Kiệt của Hiệp hội Võ thuật đều nhìn về phía Diệp Xung.

Diệp Xung khẽ cười đáp: “Có mười sàn đấu, bốn Hoàng tộc chúng ta mỗi nhà chiếm một sàn, Hiệp hội võ thuật chiếm một sàn, anh Thanh của tập đoàn Nhạn Thanh chiếm thêm một sàn nữa.

Vậy thì sáu sàn đấu đều bị chúng ta độc chiếm rÖI...
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1890: 1890: Chương 1900


“Chúng ta cứ phái cao thủ Thần Cảnh lên đấu luôn, loại hết đám tôm tép nhãi nhép ra đã.

Sau đó chúng ta lại đấu với nhau, được không?”
“Đương nhiên, Hoàng tộc họ Diệp định phái ra k hai cao thủ Thần Cảnh cùng lúc để tỏ lòng thành”.

Anh ta vừa dứt lời, hai cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ tự giác đi lên hai sàn đấu khác nhau.

“Diệp điện hạ có lòng!”
Thượng Quan Nhu cười nói: “Hoàng tộc Thượng Quan đồng ý nhập cuộc.

Chúng tôi cũng đồng ý phái ra hai cao thủ Thần Cảnh”.

Ngay sau đó, hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc Thượng Quan cũng leo lên sàn đấu.

“Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc Thượng Quan đều đã tỏ thái độ, Hoàng tộc họ Long không thể lạc hậu được.

Chúng tôi cũng đồng ý phái ra hai cao thủ Thần Cảnh”.

Long Khoa cũng cười nói.

“Hoàng tộc họ Đoàn ra trận Người phụ trách của Hoàng tộc họ Đoàn là một người đàn ông trung niên.

Ông ta vừa vung †ay một cái, hai cao thủ Thần Cảnh liền bước lên sàn đấu.

Thoáng chốc tám trong số mười sàn đấu đã bị bốn Hoàng tộc chiếm đoạt, chỉ còn lại hai cái cuối cùng.

Hoa Anh Kiệt vẫn nhắm chặt hai mắt, chỉ gọi tên một người: “Chi hội trưởng Hồng!”
Chỉ hội trưởng Hồng cũng đi lên sàn đấu thứ chín.

Tất cả mọi người đều nhìn sang Dương Thanh.

“Cậu Thanh, tôi lên cho”.

Vương Chiến hỏi.

Thấy Dương Thanh gật đầu, Vương Chiến cũng leo lên sàn đấu.

Thoáng chốc, toàn bộ võ quán Yến Đô tràn ngập khí thế của cao thủ Thần Cảnh.

Đám cao thủ Vương Cảnh vốn đang định tranh đấu đều xám xịt mặt mày.

Mười sàn đấu đều bị cao thủ Thần Cảnh độc chiếm, bọn họ làm gì còn cơ hội?
Tuy nhiên vẫn có kẻ ngu xuẩn muốn thử sức với cao thủ Thần Cảnh.

Mấy cao thủ bán bộ Thần Cảnh liếc mắt nhìn nhau rồi cùng đi lên sàn đấu.

“Bắt đầu!”
Trong tài ra hiệu, mười cao thủ bán bộ Thần Cảnh đồng loạt xông tới đối thủ của mình.

Giờ phút này, bầu không khí trong võ quán cũng được đẩy lên cao trào, tất cả đều mong chờ, căng thảng năm chặt tay.

Nhưng mười cao thủ Thần Cảnh đều không thèm ra tay, chỉ đứng im tại chỗ, không hề e ngại cao thủ bán bộ Thần Cảnh tấn công.

“Bịch!”
Người đầu tiên bị cao thủ bán bộ Thần Cảnh tấn công là cao thủ của Hoàng tộc họ Long.

Cao thủ bán bộ Thần Cảnh vừa tung đấm về phía cao thủ của Hoàng tộc họ Long dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người.

Nhưng cao thủ của Hoàng tộc họ Long không hề bị dao động, nhếch miệng cười lạnh: “Không biết tự lượng sức mình!”
“Âm!”
Nói xong, một luồng khí thế kh*ng b* trên người lão ta bộc phát.

Lão ta đá bay cao thủ bán bộ Thần Cảnh rơi thẳng xuống dưới sàn đấu..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1891: 1891: Chương 1901


Cùng lúc đó, các cao thủ bán bộ Thần Cảnh trên chín sàn đấu còn lại cũng đồng loạt bị đánh văng ra khỏi sàn đấu.

Cả khán đài lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn mười cao thủ Thần Cảnh trên sàn đấu.

“Mạnh… Mạnh thật đó!”
“Cao thủ bán bộ Thần Cảnh không hề có sức phản kháng”.

“Đến cả cao thủ bán bộ Thần Cảnh còn không chịu nổi một đòn, thực lực Vương Cảnh như chúng ta còn cơ hội gì nữa?”
Đám cao thủ Vương Cảnh đứng phía dưới đều tái mét.

Giờ phút này bọn họ mới ý thức được mình chỉ là vật hi sinh.

“Tôi rút khỏi cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô!”
“Tôi cũng rút lui!”
Cao thủ Vương Cảnh nhao nhao tuyên bố muốn rút khỏi cuộc đấu võ.

Nhưng vẫn còn người đang quan sát.

“Còn ai muốn đấu tiếp, lên hết đi!”
Một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hoàng tộc họ Diệp bỗng lạnh giọng nói.

Các cao thủ Thần Cảnh còn lại trên sàn đấu cũng thi nhau tỏ thái độ: “Các người cùng lên đi!”
Rõ ràng, bọn họ đều muốn đánh nhanh thẳng nhanh, cứ tiếp tục thế này vẫn còn quá chậm.

“Vậy thì chúng tôi chỉ có thể liên thủ”.

“Chúng ta liên thủ đánh bại họ trước rồi quyết thắng thua sau được không?”
“Được, tôi đồng ý!”
“Tôi cũng đồng ý!”
Những cao thủ Vương Cảnh vẫn chưa từ bỏ ước mơ trở thành Vương của Yến Đô dõng dạc nói.

Nhất thời, mỗi sàn đấu đều có mười mấy cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh lao lên.

Nếu không phải diện tích sàn đấu có hạn, sợ là sẽ còn nhiều người hơn nữa.

Các cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ không có tư cách tham chiến, chỉ có thể trở thành khán giả.

“Giết!”
Rốt cuộc cũng có người bắt đầu.

Trên sàn đấu của Vương Chiến, mười mấy cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh đồng loạt xông tới chỗ lão ta.

Vương Chiến vẫn tỏ ra lạnh lùng, khí thế Thần Cảnh trung kỳ bộc phát.

“Cút!”
Lão ta gầm lên, giãm mạnh xuống sàn đấu.

Sàn đấu phát ra tiếng vang cực lớn.

Ngay sau đó, khí thế kh*ng b* bao phủ cả sàn đấu.

“Bịch bịch bịch!”
Vương Chiến đột nhiên biến mất, đến khi xuất hiện trên sàn đấu chỉ còn một mình lão ta..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1892: 1892: Chương 1902


Chín sàn đấu còn lại cũng tương tự, cuộc chiến vừa mới bắt đầu đã chỉ còn các cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc trụ lại.

Cảnh tượng này khiến đám cao thủ còn rục rịch muốn xông lên hoàn toàn tuyệt vọng.

Có thể nói, Thần Cảnh và dưới Thần Cảnh là hai khái niệm khác hẳn nhau.

Thần Cảnh vô địch không thể đánh bại.

“Tôi từ bỏ!”
“Tôi cũng từ bỏI”
Trong hội trường rộng lớn, các cao thủ Vương Cảnh nhao nhao bỏ quyền thi đấu.

Từ lúc Diệp Xung đề nghị các thế lực đứng đầu Chiêu Châu cùng nhập cuộc đến nay chỉ mới được năm phút, vậy mà đã có thể loại bỏ toàn bộ cao thủ dưới Thần Cảnh.

Cuộc đấu võ vốn phải diễn ra hai mươi tiếng nữa thoät cái rút ngắn chỉ còn vài tiếng, có khi chỉ còn mấy chục phút.

“Còn ai dám đấu nữa không?”
Chi hội trưởng Hồng của Hiệp hội Võ thuật đứng chắp tay giữa sàn đấu, ngạo nghễ hỏi.

Ông ta liên tục phạm sai lầm, đã bị Hoa Anh Kiệt ghi nhớ.

Đây là cơ hội tốt để ông ta lập công “Bịchl”
Nhưng ngay khi ông ta vừa dứt lời, một bóng người leo thẳng lên sàn đấu của ông ta.

Không ai biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy chỉ hội trưởng Hồng như con diều đứt dây bị đánh rơi xuống sàn đấu.

Aml Mọi người đều kinh hãi.

Chi hội trưởng Hồng là cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ, sao lại bị đánh bại?
Đến cả Hoa Anh Kiệt cũng đứng bật dậy, ánh mắt khiếp sợ.

Cao thủ vừa một đòn đánh bay chỉ hội trưởng Hồng có khí tức quá mạnh, đến cả lão ta cũng cảm thấy sức uy h**p cực lớn.

Không chỉ mình Hoa Anh Kiệt, các cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc cũng đồng loạt đứng dậy, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Ông là ai?”

Hoa Anh Kiệt giận dữ nhìn cao thủ thần bí kia, lạnh giọng chất vấn.

Cao thủ bí ẩn vừa xuất hiện liền đánh bại chỉ hội trưởng Hồng mặc một chiếc áo khoác màu đen, đầu đội mũ đen che kín mặt.

Nhưng khí thế mạnh mẽ trên người lão ta lại khiến mọi người hoảng loạn.

Ánh mắt Dương Thanh trở nên lạnh lẽo, cùng nhìn chăm chằm cao thủ áo đen.

Không biết tại sao anh cảm thấy ở lão ta có gì đó rất quen thuộc.

Thực lực của cao thủ áo đen cực mạnh, khí tức võ thuật là Thần Cảnh đỉnh phong.

Ở đây có rất nhiều cao thủ Thần Cảnh, nhưng trừ Dương Thanh và Hoa Anh Kiệt không còn ai có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong nữa.

Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong chỉ có thể là người đứng đầu Hoàng tộc, hoặc là cao thủ bí mật của Hoàng tộc, hay là các cao thủ sống ẩn dật.

Mặc dù Hoàng tộc ngấp nghé Đế Thôn nhưng cũng e ngại người từ trăm năm trước kia.

Có thể nói, bọn họ phái người tới tham gia cuộc đáu võ giành ngôi Vương của Yến Đô đã là phạm quy.

Đương nhiên sẽ không dám để chủ nhân Hoàng tộc tự mình tới.

Nhưng bây giờ lại xuất hiện một cao thủ áo đen có thực lực Thần Cảnh, khiến mọi người cảm thấy bị uy h**p..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1893: 1893: Chương 1903


“Rốt cuộc ông là ai?”
Hoa Anh Kiệt lại hỏi, ý chí chiến đấu phun trào.

“Cút!”
Cao thủ áo đen bỗng gầm lên khiến tất cả đều kinh hãi.

“Ông muốn chết hả?”
Hoa Anh Kiệt là hội trưởng Hiệp hội Võ thuật, sao có thể chịu nổi sự sỉ nhục này?
Lão ta lập tức lao thẳng về phía cao thủ áo đen.

Cao thủ trên các sàn đấu khác cũng nhìn sang, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Bịch!”
Một giây sau, Hoa Anh Kiệt nhảy lên sàn đấu, tung đấm tấn công cao thủ áo đen.

Mọi người sợ hãi chứng kiến cao thủ áo đen cũng vung nắm đấm chống đỡ.

Đồng thời một khí thế kinh người từ giữa sàn đấu càn quét bốn phía.

Sàn đấu vô cùng cứng rắn bắt đầu xuất hiện vết nứt.

“Bịch!”
Ngay sau đó, tiếng động thật lớn vang lên, sàn đấu vỡ nát.

Cao thủ áo đen và Hoa Anh Kiệt đều đứng trên mặt đất.

Lúc này không một ai chú ý tới, sàn đấu đã bị hủy không thể đấu võ được nữa.

Tất cả đều dán mắt lên người cao thủ áo đen và Hoa Anh Kiệt.

Chuyện đến nước này, sàn đấu đã trở nên vô nghĩa, chỉ còn trận đấu võ thuật đúng nghĩa.

“Giết!”
Hoa Anh Kiệt gào lên, thực lực Thần Cảnh đỉnh phong bộc phát chèn ép về phía cao thủ áo đen.

“Bịch bịch bịch!”
Hai người đều là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, cuộc chiến lập tức bắt đầu.

Các cao thủ Vương Cảnh vây quanh quan sát chỉ cảm thấy trái tim cũng rung động theo từng đòn công kích của hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Các cao thủ Thần Cảnh ở chín sàn đầu còn lại đều sa sầm mặt.

Phần lớn bọn họ đều là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ và hậu kỳ.

Dù chỉ quan sát cũng vẫn cảm nhận được áp lực đè nặng như núi, đừng nói là giao đấu với hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong thực thụ.

Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong chưa xuất hiện, còn ai có tư cách tranh giành quán quân?
“Bịch!”
Bỗng Hoa Anh Kiệt bị một đòn của cao thủ áo đen đánh bay, đâm thẳng vào một sàn đấu khác.

Giờ phút này, tất cả đều sợ ngây người nhìn chăm chằm cao thủ áo đen.

“Không chịu nổi một đòn!”
Cao thủ áo đen cười lạnh nhìn các cao thủ Thần Cảnh trên chín sàn đấu còn lại, chỉ vào từng người: “Các người cùng lên đi!”
“Cái gì?”
“Lão ta muốn một mình khiêu chiến mười cao thủ Thần Cảnh?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1894: 1894: Chương 1904


“Lão ta điên rồi sao?”
“Thật sự coi mình là vô địch thiên hạ à?”
“Dù lão ta là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cũng đâu thể nào đối phó được cả mười cao thủ Thần Cảnh cùng lúc?”
Đám cao thủ Vương Cảnh đều sợ chết khiếp.

Người của Hoàng tộc cũng có cảm giác như vậy.

Còn Dương Thanh lại cau mày.

Đương nhiên anh cảm nhận được thực lực của cao thủ áo đen này cực kỳ kh*ng b*, dù cùng là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong nhưng sức chiến đấu lại vượt xa các cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong bình thường.

Sợ là mười cao thủ Thần Cảnh đồng loạt ra tay cũng chưa chắc đánh lại một mình lão ta.

Anh không quan tâm sự sống chết của cao thủ Hoàng tộc, chỉ lo lắng cho Vương Chiến.

Cao thủ áo đen đã dám khiêu chiến cả mười cao thủ Thần Cảnh, đương nhiên là có lòng tin sẽ giành chiến tháng.

“Chết tiệt!”
Hoa Anh Kiệt cũng bò lồm cồm dậy, bộ dạng thê thảm không còn giống hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật.

Sắc mặt lão ta tràn đầy dữ tợn.

Bị đánh bại trước mặt mọi người chính là nỗi nhục lớn nhất của lão ta.

Nói đúng hơn, lão ta đã thua trận.

Sàn đấu ban đầu của lão ta đã bị phá hủy, nhưng vừa rồi lão ta lại bị cao thủ áo đen đánh bay ra một sàn đấu khác.

Như vậy khác gì đã thua?
Nhưng lão ta không hề có ý định rời khỏi, đăng đăng sát khí nhìn chăm chằm cao thủ áo đen.

Cao thủ áo đen không thèm nhìn lão ta, dường như lão ta có tham chiến hay không cũng không quan trọng.

“Vậy thì bọn tôi chỉ có thể liên thủ”.

Đúng lúc này, cao thủ của Hoàng tộc họ Long bồng lên tiếng.

Tuy những người khác không nói gì nhưng đều đang đợi người nói ra câu này.

Thực lực của cao thủ áo đen quá kh*ng b*, trừ phi bọn họ liên thủ với nhau, nếu không sẽ không có một chút phần thắng nào.

“Giết!”
Mười cao thủ cùng xông lên.

Cao thủ áo đen nhếch môi cười lạnh, xòe mười ngón tay hét lớn: “Biến!”
Mọi người giật mình phát hiện, mười cao thủ vốn đang lao về phía cao thủ áo đen lại đồng loạt ngã lăn ra đất, vẻ mặt vặn vẹo vì đau đớn.

“Xảy ra chuyện gì vậy!”
Cả võ quán chìm vào yên lặng tròn mười giây mới có người thốt lên.

Sắc mặt của đám người đến từ Hoàng tộc đều cực kỳ khó coi.

Mặc dù bọn họ không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng mười cao thủ Thần Cảnh thực sự đã bị một mình cao thủ áo đen đánh bại.

Thậm chí lão ta còn chưa tiếp xúc đã khiến cả mười cao thủ Thần Cảnh ngã xuống, đau đớn tới mức mặt mày biến dạng.

Nhưng lúc này, hai mắt Dương Thanh lại lóe lên sát khí, sắc mặt tối sâm..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1895: 1895: Chương 1905


Người khác không nhìn ra, nhưng anh lại nhìn thấy rõ ràng vừa rồi có mười con cổ trùng bay ra từ mười đầu ngón tay của cao thủ áo đen.

Hiện giờ, mười cao thủ Thần Cảnh ngã lăn ra đất không dậy nổi kia đều đã trúng cổ độc nên vẻ mặt mới đau đớn như vậy.

“Gao thủ Miêu Thành cũng không nhãn nại được nữa rồi sao?”
Dương Thanh bỗng đứng dậy, đẳng đằng sát khí nhìn cao thủ áo đen.

Anh đã từng tiếp xúc với cao thủ Quỷ Môn của Miêu Thành, đương nhiên biết rõ cao thủ áo đen chính là đại sư cổ thuật của Miêu Thành, còn có thực lực rất mạnh.

Lúc trước anh đã từng giết một cao thủ Miêu Thành, tên Miêu Vân Nghiễm.

Miêu Vân Nghiêm cũng là một đại sư cổ thuật, chỉ là ông ta thua xa lão già mặc áo đạo sĩ đen trước mặt.

Đây cũng là lý do tại sao Dương Thanh chỉ liếc mắt thôi là đã nhận ra đây là cao thủ Miêu Thành.

Bởi vì hơi thở trên người Miêu Vân Nghiễm đã bị anh giết giống hệt hơi thở của lão già mặc áo đạo sĩ đen này, có lẽ hai người là người cùng sư môn.

“Dương Thanhl”
Đúng lúc này, lão già mặc áo đạo sĩ đen nhìn sang Dương Thanh.

Đó là một gương mặt cực kỳ già nua và gầy gò, gương mặt nhăn nheo.

Lúc này, đôi mắt đen nhánh đó toả ra luồng sát khí mãnh liệt.

Dương Thanh nhíu mày: “Miêu Vân Nghiễm là gì của ông?”
Hơi thở trên người lão già mặc áo đạo sĩ đen cực kỳ giống Miêu Vân Nghiềễm, lúc này ánh mắt nhìn Dương Thanh cũng đầy sát khí.

Dương Thanh gần như có thể xác định được lão già mặc áo đạo sĩ đen này là người rất thân với Miêu Vân Nghiễm.

Căn cứ theo sự chênh lệch tuổi tác của hai người thì Miêu Vân Nghiễm có thể là đồ đệ hoặc con cháu của lão ta.

“Lăn đến đây chịu chết đi!”
Lão già mặc áo đạo sĩ đen rống lên phần nộ.

Trong nháy mắt, một luồng hơi thở kinh khủng của Thần Cảnh đỉnh phong không ngừng toát ra từ người lão ta.

“Nếu ông đã muốn chết thì tôi tác thành cho ông!”
Dương Thanh nói rồi bước ra.

Nhưng đúng lúc này, một hơi thở kinh khủng khác lại đi trước Dương Thanh một bước, xông thẳng về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen, đồng thời còn quát to: “Muốn động đến anh Thanh thì phải bước qua xác tôi trước!”
Người đó không phải ai khác mà chính là Mã Siêu.

Mã Siêu của lúc này, toàn thân toát ra hơi thở Thần Cảnh sơ kỳ, chỉ thấy anh ra giãm mạnh xuống đất, rống to: “Phá giải phong ấn!”
Giây tiếp theo, một luồng hơi thở võ thuật kinh khủng phát ra từ người anh ta.

“Giết!”
Anh ta rống lên rồi xông thẳng về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen.

Lúc anh ta đang ở cảnh giới Vương Cảnh trung kỳ, sau khi phá giải phong ấn sức chiến đấu thì có thể bộc phát đến bán bộ Thần Cảnh.

Bây giờ anh ta đã bước vào Thần Cảnh sơ kỳ, lại phá giải phong ấn nữa, một luồng hơi thở võ thuật cao hơn Thần Cảnh hậu kỳ toát ra từ người anh ta.

Nhưng đây vẫn chưa phải là trạng thái mạnh nhất của anh ta, lúc anh ta xông về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen, anh ta nuốt viên thuốc màu đen, hiển nhiên đó là viên thuốc Phùng Tiểu Uyển cho anh ta.

Phá giải phong ấn sức chiến đấu cộng thêm viên thuốc tăng thực lực, sau vài giây ngắn ngủi hơi thở võ thuật trên người Mã Siêu đã vọt thẳng lên Thần Cảnh đỉnh phong..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1896: 1896: Chương 1906


“Muốn chết!”
Lão già mặc áo đạo sĩ đen lên cơn thịnh nộ, đánh về phía Mã Siêu, trong lòng bàn tay lão ta còn có một con cổ trùng dữ tợn.

Một khi cổ trùng này dính lên người Mã Siêu, có lẽ Mã Siêu cũng sẽ trúng cổ độc giống như mười cao thủ Thần Cảnh kia.

Dương Thanh nhíu mày đổ mồ hôi thay Mã Siêu.

Thực lực của lão già mặc áo bào đen quá mạnh, lại còn là đại sư cổ thuật, trong số những người cùng cảnh giới, ít ai là đối thủ của lão ta, huống chỉ là người mới bước vào Thần Cảnh sơ kỳ, ép mình tăng thực lực như Mã Siêu.

EU) Bàn tay của lão già mặc áo đạo sĩ đen chuẩn bị dính lên người mình, Mã Siêu nổi giận gầm lên, bỗng giãm mạnh xuống đất, vội vã tránh né.

Cùng lúc đó, anh ta chưởng một chiêu về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen.

“Am Bị trúng chiêu này nên lão già mặc áo đạo sĩ đen lùi ra sau vài bước.

Mã Siêu không hề nương tay, thừa dịp lão già mặc áo bào đen bị anh ta đánh đến mức lùi về sau vài bước, anh ta lại xông đến.

“Âm ầm ầm!”

Đợt tấn công của Mã Siêu cứ rơi xuống một cách điên cuồng, lão già mặc áo bào đen chỉ có thể đánh trả.

Nhất thời toàn bộ hội trường bị bao trùm bởi ý chiến chiến đấu kinh khủng.

Đám người quý tộc đứng xung quanh đang ngây người vì ngạc nhiên.

Mười cao thủ Thần Cảnh bắt tay mà vẫn bị lão già mặc áo đạo sĩ đen đánh bại.

Lúc này một cao thủ trẻ tuổi khoảng hai mươi mấy tuổi bỗng xuất hiện nhưng lại có thể đánh ngang tay với lão già mặc áo bào đen.

“Rốt cuộc chàng thanh niên này là ai? Sao lại có sức chiến đấu mạnh mẽ như vậy?”
“Chắc hản cậu ta mới hai mươi mấy tuổi nhỉ?
Từ lúc nào mà võ thuật lại có nhiều thiên tài như vậy?”
“Hình như cậu ta là một người anh em tốt của Dương Thanh, tên Mã Siêu!”
Có người nhận ra quan hệ giữa Mã Siêu và Dương Thanh nên nhất thời, ánh mắt của mọi người dồn lên người Dương Thanh.

Dù là Dương Thanh hay Mã Siêu thì cao thủ Thần Cảnh ba mươi tuổi đã cực kỳ thưa thớt nhưng bây giờ lại xuất hiện tận hai người.

Quan trọng là hai người này còn là anh em tốt.

Thật ra khi thấy Mã Siêu đột phá đến Thần Cảnh sơ kỳ, Dương Thanh cũng cực kỳ ngạc nhiên.

Dù sao lúc trước Mã Siêu mới chỉ là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ.

Không ngờ ngâm nước thuốc do Phùng Tiểu Uyển điều chế suốt bốn mươi chín tiếng đồng hồ, Mã Siêu đột phá liên tục, thậm chí còn tiến vào Thần Cảnh sơ kỳ.

Đối với Dương Thanh mà nói đây là một niềm vui bất ngờ.

Hiện giờ thậm chí cao thủ Thần cảnh của Miêu Thành cũng đã xuất hiện rồi, còn có một người điên cuồng như Black Doctor nữa.

Nếu bên cạnh anh mà có một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong như Mã Siêu thì cũng có thể chia sẻ bớt gánh nặng cho anh.

“Cậu Thanh!”.

Đọc truyện tại ~ T RUмtгцуeИ.VЛ ~
Lúc này, Vương Chiến là người đầu tiên thoát khỏi cổ độc, ban nãy khoảng thời gian lão ta mới trúng độc, lão ta đã dùng một viên đan dược do Phùng Tiểu Uyển tự phối.

Dương Thanh khẽ gật đầu, nhìn Vương Chiến hỏi: “Có thể chiến một trận không?”
Vương Chiến gật đầu, một luồng hơi thở võ thuật Thần Cảnh trung kỳ gần đến Thần Cảnh hậu kỳ bùng nổ trong cơ thể lão ta.

“Đi đi!”
Dương Thanh lạnh lùng nói..
 
Back
Top Bottom