Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 394


Chương 394

Chính vào lúc bọn họ lấy súng ra, chuẩn bị xuất trận thì điều bất ngờ lại xảy ra.

Vù….

Không sai, Tần Cao Văn lại lái xe quay trở lại.

Tình hình lúc đó giống hệt ban nãy.

Sau khi Tần Cao Văn lái xe đến vị trí cũ không xa hơn một phân, thì lại dừng xe.

Anh lại mở cửa xe ra.

Sau đó cầm hộp cơm lên ăn.

Sau khi ăn xong lại hút một điếu thuốc, rồi quay người rời đi.

Đám người đó hỗn loạn thực sự rồi.

“Đại ca, có phải anh ta bị điên không?”.

Tên mắt chột không trả lời câu hỏi của đàn em.

Có phải Tần Cao Văn bị điên? Hắn không biết, hắn chỉ biết nếu cứ thế này thì hắn sớm muộn cũng phát điên.

Tên này cũng thật là bất thường.

“Im mồm, sao tao biết được”.

Tên đàn em đó lại lên trước hỏi: “Đại ca, hay là chúng ta để một vài người ở đây, một vài người đuổi theo?”.

Con mắt còn lại của tên chột bỗng sáng lên.

Sao lúc trước hắn không nghĩ ra nhỉ?

“Thế mà không biết thằng ranh mày đầu óc cũng linh hoạt đấy”.

Tên đàn em đó cười ngượng nghịu.

“Một nửa lấy vũ khí đi theo tao, nửa còn lại ở lại đây!”.

“Vâng!”.

Sau khi tên mắt chột bố trí xong kế hoạch, thì xe của Tần Cao Văn lại xuất hiện.

“Mặc kệ, bất luận Tần Cao Văn có đến không, bây giờ chúng ta cứ tìm chỗ nấp đi đã, một khi thấy xe của anh ta, thì lập tức chặn lại.

“Rõ!”.

Mấy tên đi theo tên chột nói.

Xe của Tần Cao Văn hình như đang không ngừng tăng tốc.

Hơn nữa còn càng lúc càng nhanh, cứ như không có dấu hiệu định dừng lại.

“Đại ca, hình như lần này là thật đấy!”.

Tên mắt chột dừng bước, lấy tay dụi dụi mắt, phát hiện quả thật là xe của Tần Cao Văn.

Qua khoảng chừng vài giây, xe của Tần Cao Văn phóng thẳng vào khu vực nổ với tốc độ tia chớp.

Tên mắt chột sắp phát khóc rồi.

Tên đó cuối cùng cũng làm theo kế hoạch rồi, thật không dễ dàng gì.

“Anh em còn làm gì thế? Mau châm ngòi!”.

Đùng, đùng, đùng!

Đoàng, đoàng, đoàng!
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 395


Chương 395

Cùng với tiếng hạ lệnh của tên chột, tiếng nổ lớn không ngừng vang lên, ánh lửa rợp trời, chói lóa giữa màn đêm, chiếu rọi cả vùng xung quanh sáng như ban ngày.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy, chiếc BMW của Tần Cao Văn đã nhanh chóng bị nhấn chìm trong biển lửa.

Tiếng nổ nặng nề vang lên khiến tên chột cảm thấy thật đã đời

Cuối cùng hắn cũng thở phào.

Lúc này chỉ còn cách thời hạn mà Trương Thiên Khoát đặt ra là hơn một tiếng đồng hồ.

Hắn khoanh tay trước ngực, đắc ý nói: “Đây chính là kết cục khi đối đầu với ông. Dám chơi ông à? Ông sẽ cho mày nổ nát bét”.

Người thuộc hạ bên cạnh lên tiếng: “Đại ca, lần này chúng ta g**t ch*t Tần Cao Văn thì có nhận được một khoản hậu hĩnh không ạ?”

Tên chột vuốt cằm, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ít thì cũng phải vài triệu tệ”

Con số này khiến đám đông sục sôi.

“Thật không đại ca!” – Tên thuộc hạ bên cạnh hỏi lại

Hắn tỏ ra đắc ý đáp lời: “Ông đùa mày làm gì? Đương nhiên là thật rồi”.

“Cậu Trương đã nói với chúng ta rồi, sau khi xử lý Tần Cao Văn thì sẽ đưa cho tao hai mươi triệu tệ, tao không phải là loại tham lam, đương nhiên sẽ chia đều cho các anh em”.

Những tên khác nghe thấy vậy thì mừng lắm. Cách làm của tên chột rất được lòng người khác.

Nhìn biển lửa hừng hực, tên chột bèn quay video và gửi cho Trương Thiên Khoát.

Sau đó hắn lại gọi điện cho đối phương.

Do quá hào hứng mà giọng của Trương Thiên Khoát bỗng trở nên run run.

“Có phải là đã g**t ch*t Tần Cao Văn rồi không?”

Tên chột tự hào lên tiếng: “Em làm việc mà anh còn không tin à? Em nói anh biết Tần Cao Văn đã bị em đốt thành thịt nướng rồi, nó sẽ không bao giờ đối đầu với anh được nữa”.

Trương Thiên Khoát thầm cảm thấy nhẹ nhõm.

Lúc này, người mà anh ta căm hận nhất chính là Tần Cao Văn. Chỉ cần Tần Cao Văn chết thì sẽ chẳng còn ai ngang được anh ta nữa.

Dù lần này có phải bỏ ra vài chục triệu tệ thì Trương Thiên Khoát vẫn thấy đáng.

Có thể trừ khử Tần Cao Văn thì dù có phải bỏ nhiều tiền hơn nữa cũng không thành vấn đề.

Trương Thiên Khoát nói tiếp: “Làm tốt lắm. Ngày mai tôi mời cậu và các anh em ăn cơm, tới khi đó tôi sẽ đích thân đưa tiền cho mọi người”.

“Cảm ơn cậu Trương!!”

Ngay sau đó Trương Thiên Khoát tắt máy.

Tên chột đưa điện thoại lên và nói: “Anh em nhiệm vụ thành công, chúng ta thu dọn về nhà thôi”.

Nói xong tên chột lập tức quay người.

Thế nhưng hắn ngay lập tức đứng ngây như trời chồng.

Mặt hắn lúc đỏ lúc trắng, trông vô cùng khó coi.

Hắn dụi mắt, thậm chí là còn tưởng mình đang nằm mơ.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 396


Chương 396

Sau đó hắn lấy tay nhéo chân mình, cơn đau truyền tới hết sức rõ ràng báo cho hắn biết là mọi thứ đều là hiện thực.

Tên chột ho khù khụ.

Không…thể nào!

Những người anh em khác cũng tái mặt, cơ thể cứng đơ.

Họ đứng ngây như phỗng.

Trước mặt họ là một người. Một người rất quen thuộc với tất cả.

Một người mà trước đó đã bị vùi lấp trong biển lửa, bị thuốc nổ nổ tung thành tương.

Đó chính là Tần Cao Văn.

Thế mà anh không chết, vẫn sống sờ sờ.

Tên chột cảm thấy hoảng loạn.

Chuyện này…Là thế quái nào vậy?

Anh là thần tiên chắc? Đến cả thuốc nổ cũng không thể khiến anh ta chết sao?

“Vừa rồi trông anh có vẻ vui nhỉ”.

Tần Cao Văn thản nhiên lên tiếng. Anh ngồi xuống phiến đá bên cạnh, châm một điếu thuốc.

“Mau nói, thằng đó cho anh bao nhiêu tiền?”

Tên chột biết Tần Cao Văn rất đáng sợ, đến cả Thiên Lôi tông sư, ông Hai mà còn không phải là đối thủ của anh.

Thế nên người của hắn đến cơ hội động vào lông chân anh cũng không có.

Tên chột cười khổ: “Anh Tần, anh nói vậy là có ý gì? Tôi không hiểu!”

Rắc!

Tần Cao Văn bẻ bàn tay tên chột.

“Thế giờ hiểu chưa?”

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong màn đêm. Ngay sau đó Tần Cao Văn đá tên chột quỳ phụp xuống.

Bụp!

Cơ thể hắn đập mạnh xuống đất, quỳ không ngóc đầu lên được.

“Tôi hiểu rồi, hiểu rồi”.

Tên chột gào ầm lên.

Tần Cao Văn vẫn ung dung trả lời: “Sự nhẫn nại của tôi có giới hạn thôi. Nếu ai mà ép tôi thì tôi sẽ giết cả nhà người đó”.

Người khác nói ra những lời này có thể bọn chúng không sợ nhưng Tần Cao Văn thì khác.

Ai cũng biết anh độc ác thế nào. Anh mà đã nói là sẽ làm.

Tên chột nhìn Tần Cao Văn với vẻ hoảng sợ: “Họ đưa chúng tôi hai mươi triệu tệ, bảo chúng tôi mai phục ở đây để giết anh”.

“Khá lắm!”

Tần Cao Văn tựa vào phiến đá: “Thật không ngờ tôi lại có giá như thế”.

Không ai dám ho he.

“Anh đã chịu hợp tác làm ăn với Trương Thiên Khoát thì có muốn làm ăn với tôi không?”

Tên chột cười khổ: “Anh Tần cứ nói đùa, chúng tôi…”

“Anh thấy tôi đang giống nói đùa không?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 397


Chương 397

Hắn còn chưa nói hết thì đã bị Tần Cao Văn ngắt lời.

Tên chột run rẩy, lắp bắp nói: “Anh có gì dặn dò thì cứ nói. Chỉ cần chúng tôi làm được thì nhất định sẽ làm”.

Tần Cao Văn gật đầu: “Tôi thích thái độ của anh. Hắn đưa anh hai mươi triệu tệ, tôi đưa các anh hai tệ, giúp tôi làm một việc nhé!”

Hai tệ á?

Mẹ kiếp…Còn làm ra vẻ?

Đương nhiên là tên chột chỉ nghĩ thầm trong bụng.

Hắn biết giờ Tần Cao Văn chỉ cần tiện tay là có thể g**t ch*t hắn ngay.

Nhưng hình như anh không định làm như vậy.

Tên chột lắp bắp nói tiếp: “Anh Tần khỏi cần, chúng tôi có thể làm không công cho anh, không lấy một cắc”.

“Làm người ai làm thế”.

Tần Cao Văn nói với vẻ nghiêm túc: “Tôi coi trọng nhất là chữ tín. Mọi người làm việc cho tôi nếu tôi không trả tiền, sau này truyền ra ngoài người khác lại tưởng tôi là một tên ác bá mất”.

Haha! Thế nào là tưởng?

Khiêm tốn gớm nhỉ?

Không thế thì là gì, chẳng ác bá thì sao?

Có khi ác bá bình thường còn không bằng anh đấy? Vậy mà cũng nói ra được?

Tên chột thầm nghĩ.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Cầm lấy hai tệ đi”.

Rồi anh móc từ trong túi ra hai tệ đưa cho tên chột.

Tên này thật chỉ muốn khóc, chậm chạp nhận lấy hai đồng.

“Việc mọi người giúp tôi hết sức đơn giản, đó là đốt toàn bộ kho của công ty Trương Thiên Khoát”.

Rầm!

Cả đám lập tức tái mặt.

Mẹ nó chớ, vậy mà đơn giản sao?

Anh có hiểu đơn giản là gì không đấy?

Chưa nói tới việc xung quanh kho hàng của nhà Trương Thiên Khoát luôn có cao thủ trấn giữ thì giả sử không có cao thủ, việc đốt kho cũng là mắc tội chết.

Tới khi đó bọn hắn thoát kiểu gì?

“Không chịu à?”

Tần Cao Văn cúi người, nói với tên chột: “Anh không chịu cũng được, vậy tôi sẽ lấy mạng các người để nhờ người khác giúp vậy”.

“Người muốn kiếm hai đồng của tôi còn nhiều lắm”

Tần Cao Văn không hề nói dối.

Tên chột nghe thấy vậy thì bị dọa sợ hết hồn.

Giờ hắn không muốn chết.

Hắn vội vàng nói với Tần Cao Văn: “Không thành vấn đề, tôi đồng ý yêu cầu. Hôm nay chúng tôi sẽ làm luôn”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 398


Chương 398

“Tôi biết là anh chê tiền ít. Hai tệ không phù hợp với nhiệm vụ hiện tại của mọi người, tôi cảm thấy làm như vậy không hợp tình hợp lý cho lắm”.

Phát hiện ra được như vậy là tốt rồi!

Tần Cao Văn lại nói tiếp: “Tăng thêm năm hào nhé”.

“Không…không thành vấn dề!”

Chẳng lẽ tên chột lại dám nói gì khác sao?

Chỉ cần hắn dám nói thì chết chắc.

Đúng là tiền rất quan trọng đối với tên chột nhưng tính mạng mới là thứ xếp hàng đầu.

Nếu cái gì cũng muốn, vừa muốn tiền lại vừa muốn có tính mạng thì có khác gì được voi đòi hai bà trưng.



Tại nhà họ Trương.

Trương Thiên Khoát muốn ăn mừng lắm rồi.

Anh ta gọi Vương Chấn Hoa đến

“Rốt cuộc là chuyện gì mà khiến anh vui mừng thế?”

Nhìn thấy bộ dạng đắc ý, còn đang ngâm nga hát của Trương Thiên Khoát thì Vương Chấn Hoa cảm thấy hết sức tò mò.

Trương Thiên Khoát rót cho Vương Chấn Hoa một ly rượu rồi ngồi đối diện anh ta.

“Chắc chắn là tin tốt, hơn nữa còn là tin cực tốt”.

Vương Chấn Hoa lập tức bị chú ý. Anh ta khẽ lắc ly rượu trong tay.

“Là tin tốt gì vậy?”

Trương Thiên Khoát đáp lời: “Tôi nói anh nghe, Tần Cao Văn chết rồi”.

“Cái, cái gì?”

Vương Chấn Hoa nhìn bộ dạng của Trương Thiên Khoát thì cảm thấy không dám tin. Anh ta lập tức giật mình.

Nhìn thấy biểu cảm của đối phương, Trương Thiên Khoát càng thêm đắc ý. Đấy chính là hiệu quả mà anh ta muốn nhìn thấy.

Anh ta vội vàng sà xuống bên cạnh Vương Chấn Hoa: “Thế nào,có phải cảm thấy là vui mừng bất ngờ không?”

“Người tôi cử đi đã tận mắt nhìn thấy Tần Cao Văn và xe của hắn bị nổ nát bét bởi thuốc nổ mà chúng tôi gài sẵn, giờ đến xương cũng chẳng còn nữa rồi”.

“Nghĩ lại thì thấy hắn cũng đáng thương thật”.

“Đối đầu với ai thì không đối đầu, lại cứ thích gây sự với cậu Trương cơ?”

“Vậy có phải là chán sống rồi hay không?”

Vương Chấn Hoa không nói gì.

Theo lý mà nói, lúc này anh ta phải cảm thấy cực kỳ hưng phấn, nhưng không biết tại sao mà anh ta luôn có dự cảm chẳng lành.

Bởi vì chuyện này thuận lợi quá.

Thuận lợi tới mức vượt cả tưởng tượng của anh ta.

“Tôi đang nói chuyện với anh đấy, anh không nghe thấy à?”

Thấy đối phương không vui mừng như những gì mình nói, Trương Thiên Khoát cảm thấy không vui.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 399


Chương 399

Một lúc sau Vương Chấn Hoa mới lên tiếng: “Lẽ nào anh không cảm thấy kỳ lạ sao?”

Trương Thiên Khoát không hề bận tâm tới lời nói của Vương Chấn Hoa. Giờ anh ta chỉ quan tâm tới kết quả.

Đó là Tần Cao Văn đã bị anh ta g**t ch*t rồi.

Đây là sự thực không thể thay đổi. Có gì mà kỳ lạ chứ?

“Nếu như anh không tin thì tôi sẽ cho anh xem video”.

Trương Thiên Khoát lấy video mà tên chột gửi cho mình đưa cho Vương Chấn Hoa xem.

Vương Chấn Hoa xem video, càng xem càng đanh mặt.

Chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.

Vương Chấn Hoa nói tiếp: “Hi vọng mọi chuyện như anh nói!”

“Cậu chủ!”

Bảo mẫu chạy tới.

Trương Thiên Khoát cảm thấy không hài lòng. Anh ta không muốn bị làm phiền khi đang tiếp khách.

Anh ta gầm lên với người bảo mẫu: “Có chuyện gì, không phải trước đó đã nói là không có chuyện gì thì không được tự ý vào phòng sao”.

“Bên ngoài có người muốn gặp cậu”.

Người bảo mẫu lên tiếng.

Trương Thiên Khoát xua tay: “Nói bọn họ cút. Ông đây không tiếp”.

“Anh ta nói tên mình là Tần Cao Văn”.

Trương Thiên Khoát giật bắn người.

“Cái gì? Tên là Tần Cao Văn!”

Ha ha ha!

Trương Thiên Khoát bật cười. Giống như anh ta vừa nghe chuyện cười vậy.

“Bảo hắn mau tới đây quỳ xuống trước mặt ông. Nếu không lát nữa tôi sẽ cho người lột da bóc gân đấy”.

Trương Thiên Khoát thấy việc giết Tần Cao Văn là điều đã định sẵn, không còn gì phải nghi ngờ.

Câu nói vừa rồi của anh ta không chỉ để cho bảo mẫu nghe thấy mà còn cảnh cáo cả Vương Chấn Hoa đừng có nghi ngờ tính xác thực của chuyện này.

“Dạ!”

Nói xong, bảo mẫu bèn lui ra.

Vương Chấn Hoa đương nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của Trương Thiên Khoát. Đối phương đã kiên định với suy nghĩ của mình thì anh ta cũng không có ý định xen ngang.

Hai người nói chuyện vẫn khá vui vẻ.

Rầm!

Đúng lúc này có âm thanh nặng nề từ ngoài vọng vào. Cảnh cử bị đá bung. Bụi bay mịt mù.

Trương Thiên Khoát giật bắn người, lập tức đứng bật dậy.

“Thằng khốn nào dám làm hỏng chuyện tốt của ông thế? Chán sống rồi à!”

Khi Trương Thiên Khoát đứng lên thì đã phải khựng người.

Anh ta đơ toàn tập.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 400


Chương 400

Trương Thiên Khoát dụi mắt, rồi lại dụi mắt vì cứ tưởng mình bị ảo giác.

Người đứng trước mặt họ đúng là Tần Cao Văn.

Điều này…là phản khoa học á!

Tại sao Tần Cao Văn vẫn còn sống?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Vương Chấn Hoa dù cũng cảm thấy bất ngờ nhưng không phản ứng mãnh liệt như Trương Thiên Khoát.

Bởi anh ta sớm đã có dự cảm là Tần Cao Văn sẽ không dễ dàng bị xử lý như vậy.

Sau chuyện này chắc chắn cất giấu bí mật mà người khác không biết.

Quả nhiên giống như những gì anh ta suy đoán.

“Rốt…rốt cuộc anh là người hay ma vậy?”

Trương Thiên Khoát chỉ vào Tần Cao Văn và gầm lên.

Tần Cao Văn trông vô cùng thản nhiên. Anh đi tới bên chiếc bàn, nâng ly rượu vang lên, nhấp một ngụm và nói:

“Rượu này cũng không tệ nhỉ”.

Trương Thiên Khoát lùi về sau và lại gào lên: “Ông đang hỏi, mày là người hay ma, tại sao mày không trả lời, điếc à?”

“Tôi nói rồi, tôi là Tần Cao Văn”.

Trương Thiên Khoát không thể nào chấp nhận được sự thực tàn khốc này. Tần Cao Văn đã chết rồi mới phải.

Kẻ này chắc chắn là giả.

“Bớt nói nhảm trước mặt ông lại. Tôi nói cho anh biết Tần Cao Văn, anh chết từ lâu rồi. Giờ chỉ còn là đống bầy nhầy thôi”.

Tần Cao Văn ngồi xuống ghế: “Vừa rồi những gì anh nhìn thấy đó là xe của tôi bị nổ tung. Xin hỏi anh có nhìn thấy chính tôi bị nổ chết không?”

Ầm!

Câu nói này chẳng khác gì gáo nước lạnh đổ thẳng vào người Trương Thiên Khoát.

Anh ta bỗng cảm thấy chân tay lạnh ngắt.

Sao anh ta có thể bỏ qua điều đó chứ?

Đúng là anh ta chỉ nhìn thấy chiếc xe bị nhấn chìm trong biển lửa chứ không hề nhìn thấy Tần Cao Văn ngồi ở bên trong.

“Tôi sớm đã biết các người sẽ mai phục”.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Tôi tới đó đã dừng xe lại bởi vì tôi biết cách tốt nhất để các người giết tôi là gài thuốc nổ ở khu vực gần đó”.

“Thuộc hạ của anh chẳng có ai là cao thủ, bọn họ nào dám đấu trực diện với tôi”.

“Nghĩ ra được điều đó thì tôi càng cần phải giữ khoảng cách với kho hàng thôi”

“Rồi tôi phân tích tiếp”.

“Tiếp theo, vấn đề tôi phải suy tính là người dẫn nổ thuốc nổ rốt cuộc trốn ở đâu”.

“Tôi có được vài kết luận như sau, thứ nhất các người phải quan sát được vị trí của tôi. Thứ hai các người nhất định phải ở ngoài phạm vi sát thương của thuốc nổ. Cuối cùng đồng thời cũng là điều quan trọng nhất, các người phải phản ứng trong thời gian ngắn nhất”.

Càng nghe về sau, sắc mặt Trương Thiên Khoát càng trở nên khó coi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 401


Chương 401

Bây giờ, anh ta đột nhiên phát hiện, cái gọi là không có kẽ hở ở trước mặt Tần Cao Văn lại biến thành nực cười như vậy.

Tần Cao Văn lại nói tiếp: “Khi tôi hiểu rõ được những vấn đề này, tôi đã suy đoán được nơi mà thuộc hạ của các người ẩn nấp”.

“Thế là tôi tạo cho bọn họ một loại ảo giác, đó là tôi sẽ không lái xe vào phạm vi cho nổ”.

“Tôi làm như vậy có thể buông lỏng sự cảnh giác của bọn họ ở mức độ cao nhất, bọn họ sẽ cảm thấy tôi không dám lái xe vào đó”.

“Lúc ấy các người muốn nhìn thấy nhất điều gì?”.

“Đương nhiên là muốn thấy tôi lái xe vào trong đó. Cho nên lần cuối cùng, tôi đã cho các người toại nguyện, đưa xe vào phạm vi cho nổ”.

“Nhưng cũng chỉ đưa xe vào thôi, từ đầu đến cuối tôi không hề ngồi trong đó”.



Hành động lúc trước của anh đã mài mòn sự nhẫn nại của bọn họ, sau đó bọn họ không có tâm tư xác nhận kỹ càng, vừa thấy Tần Cao Văn lái xe vào phạm vi thuốc nổ thì lập tức dẫn nổ.

Do đó, bọn họ đều tin rằng Tần Cao Văn đã chết, bấy giờ mới xảy ra những chuyện về sau.

“Anh… anh đúng là tên điên, lẽ nào anh không cần số hàng hóa đó nữa sao?”.

Anh ta thật sự không ngờ kế hoạch của mình đã bị Tần Cao Văn đoán trước được. Vậy thì còn chơi gì nữa?

Tần Cao Văn ung dung nói: “Số hàng hóa đó tượng trưng cho tiền bạc, tôi có cách khác để kiếm được nhiều tiền hơn, vì sao tôi phải để tâm đến số hàng hóa đó nữa?”.

Khi Tần Cao Văn nói ra những lời đó, Trương Thiên Khoát lập tức cảm thấy sự việc không ổn, sắc mặt trở nên khó coi.

Trương Thiên Khoát hỏi Tần Cao Văn: “Anh nói vậy là có ý gì?”.

Tần Cao Văn bình thản trả lời: “Tôi có ý gì? Lẽ nào anh không hiểu thật hay sao?”.

“Anh… anh muốn làm gì?”.

Soạt!

Tần Cao Văn nhanh chóng đứng dậy, bóp cổ Trương Thiên Khoát.

Anh ta giãy giụa dữ dội giữa không trung, muốn thoát khỏi sự khống chế của Tần Cao Văn. Nhưng thực lực giữa hai người chênh lệch quá lớn, hoàn toàn không ở trên cùng một đường thẳng, dù Trương Thiên Khoát có cố gắng thế nào cũng không có tác dụng gì.

Lúc này, cuối cùng anh ta cũng cảm thấy sợ hãi.

“Anh… anh không được giết tôi!”, Trương Thiên Khoát dùng hết sức giãy giụa, anh ta cũng không nhịn được ho khan.

“Muốn tôi không giết anh cũng được!”.

Thấy Tần Cao Văn đồng ý sảng khoái như vậy, Trương Thiên Khoát không thở phào nhẹ nhõm, mà ngược lại càng lo lắng thêm. Chắc chắn Tần Cao Văn không có ý tốt.

Tần Cao Văn lại nói: “Anh đưa tôi một tỷ là được”.

Một…

Một tỷ?

Sao anh không đi cướp luôn đi?

Làm sao anh ta có thể lấy ra nhiều tiền mặt như thế trong một lần chứ?
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 402


Chương 402

“Tôi không có nhiều tiền như vậy”.

Tần Cao Văn không nói gì, tiếp tục dùng thêm sức bên tay phải của mình. Trương Thiên Khoát cảm giác hơi thở trở nên khó khăn hơn, đầu óc cũng dần dần trống rỗng.

Hai mắt anh ta bắt đầu tối sầm, cứ tiếp tục như vậy thời gian nữa, anh ta sẽ chết chắc.

Bây giờ, Trương Thiên Khoát cảm thấy bước chân của thần chết cách anh ta càng lúc càng gần.

Loại cảm giác sợ hãi và nghẹt thở mãnh liệt đó khiến Trương Thiên Khoát không thở nổi.

Anh ta vô cùng sợ hãi.

Trương Thiên Khoát hiểu cứ tiếp tục như vậy thì qua hai phút nữa, anh ta sẽ biến thành một thi thể lạnh lẽo.

Không được!

Tuyệt đối không thể chết.

Không tiếc bất cứ giá nào cũng phải sống sót.

Chỉ cần có thể thoát kiếp này, dù có bắt anh ta làm gì cũng được.

Không phải chỉ là một tỷ thôi sao? Núi xanh còn đó, sợ gì không có củi đun, sau này sẽ có cơ hội kiếm lại được.

“Được, tôi đồng ý với anh!”, anh ta ho khan hai tiếng, nói với Tần Cao Văn.

Rầm!

Tần Cao Văn ném cơ thể anh ta đi giống như ném rác, làm anh ta va mạnh vào tường.

Phụt!

Trương Thiên Khoát phun ra máu.

“Mau đi lấy tiền đi”.

Trương Thiên Khoát chật vật đứng dậy, ho khan hai tiếng: “Tôi không có nhiều tiền như vậy, có thể thư thả cho tôi một hai ngày không?”.

Trông như anh ta đang bàn điều kiện trước mặt Tần Cao Văn, nhưng cùng lắm qua ba ngày nữa, các cao thủ khác sẽ đến, Tần Cao Văn sẽ chết chắc.

Nam tử hán đại trượng phu, nhất định phải biết co được dãn được.

“Không được!”, thái độ của Tần Cao Văn rất kiên định, không dài dòng với anh ta, lại bước tới bóp cổ anh ta.

“Được, tôi đưa, tôi sẽ đưa ngay!”.

Trương Thiên Khoát đứng dậy khỏi mặt đất, đến trước mặt Vương Chấn Hoa, ho khụ hai tiếng, cầu xin: “Anh Vương, có thể cho tôi mượn chút tiền không?”.

Vương Chấn Hoa nhanh chóng kéo dãn khoảng cách giữa anh ta với Trương Thiên Khoát.

“Ngại quá, tôi không hiểu anh nói gì, tôi không quen anh”.

Nhân lúc Tần Cao Văn còn chưa có ý định gây rắc rối cho mình, Vương Chấn Hoa nhất định phải rời khỏi đây ngay lập tức, tránh để đến lúc đó lại bị Trương Thiên Khoát liên lụy.

Nói xong, Vương Chấn Hoa vội vàng chạy khỏi phòng, trong phòng chỉ còn Tần Cao Văn và Trương Thiên Khoát.

Trương Thiên Khoát sững sờ tại chỗ.

Chuyện này là sao? Trước kia còn xưng anh gọi em, kết quả vừa gặp phải nguy hiểm đã chạy trước tự lo thân mình. Vương Chấn Hoa đúng là không biết xấu hổ!

Anh ta nói với Tần Cao Văn: “Anh Tần, hay là tôi đưa anh một nửa số tiền trước?”.

“Trong vòng nửa tiếng, xoay sở đủ số tiền cho tôi, nếu không anh biết sẽ có kết cục thế nào đấy”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 403


Chương 403

Anh dứt lời, Trương Thiên Khoát vội vàng gọi điện cho các ngân hàng và một số mối quan hệ thân thiết của mình, cố gắng mượn tiền. Sau đó lại dốc hết số tiền trong tay mình ra, cuối cùng cũng gom được bảy tám trăm triệu.

Còn thiếu hai ba trăm triệu nữa, anh ta quả thật không kiếm ra được.

“Anh Tần, tôi cầu xin anh, thư thả cho tôi thêm vài ngày, bây giờ tôi thật sự hết tiền rồi”.

Tần Cao Văn nói: “Trước trưa mai phải gửi số tiền còn lại đến công ty cho tôi, hơn nữa phải quỳ xuống xin lỗi vợ tôi”.

Mặc dù Trương Thiên Khoát cảm thấy vô cùng nhục nhã, nhưng hết cách, ai bảo mình thua chứ.

Thắng làm vua, thua làm giặc, anh ta hiểu đạo lý này.

“Tôi hiểu rồi”, Trương Thiên Khoát siết chặt nắm đấm, đáp.

“Hiểu thì tốt, còn nữa… Tôi đã chuẩn bị cho anh một món quà, khoảng mười phút nữa sẽ có người mang món quà đó đến cho anh”.

Nhìn anh nở nụ cười bí ẩn khó dò, Trương Thiên Khoát lập tức cảm thấy không rét mà run.

Anh ta mong rằng Tần Cao Văn không chuẩn bị gì cả. Trực giác nói cho anh ta biết, món quà mà Tần Cao Văn nhắc tới chắc chắn không phải thứ tốt lành gì.

Anh ta chỉ đành âm thầm cầu nguyện công ty không xảy ra biến cố gì mới. Anh ta thật sự sợ rồi.

Trương Thiên Khoát ngồi bệt dưới đất, ánh mắt lạnh lùng: “Tần Cao Văn, anh đừng quá ngông cuồng!”.

Đúng lúc đó, thư ký đột nhiên tông cửa chạy vào.

“Không hay rồi, chủ tịch, kho hàng của chúng ta bị thiêu cháy hết rồi”.

“Cái… cái gì?”, cả người anh ta trở nên cứng đờ, đứng sững tại chỗ, đầu óc kêu ong ong.

Lời thư ký vừa nói không ngừng vang lên bên tai, anh ta lập tức cảm thấy nơi ngực truyền tới cơn đau, sức lực cả người giống như đều bị rút cạn.

Trương Thiên Khoát đứng không vững nữa, anh ta ngã ngồi xuống ghế sofa ở gần đó.

Phụt!

Miệng phun ra máu, văng cả lên khay trà ở phía trước.

“Không…”, anh ta không ngừng lắc đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chắc chắn đây là tin giả, chắc chắn đây là tin giả”.

Rõ ràng lúc trước tình hình đang rất tốt. Dù là ở phương diện nào, anh ta luôn là người cười đến cuối cùng, lần này Tần Cao Văn sẽ chết chắc. Nào ngờ vào thời khắc quan trọng cuối cùng lại xảy ra chuyện thế này.

Không, chuyện này không thể nào!

Bây giờ, tất cả hàng hóa trong kho hàng của bọn họ đều bị thiêu rụi, mọi đơn hàng kế tiếp đều sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Cú sốc thế này đối với công ty anh ta mà nói có thể gọi là chí mạng.

Hơn nữa, không lâu trước kia, anh ta đã lấy hết số tiền tích góp trả cho Tần Cao Văn, còn lấy từ công ty một khoản tiền lớn. Bây giờ, vốn xoay vòng của công ty đã bị khuyết một lỗ hổng lớn, nếu không nghĩ được cách lấp vào, nhiều lắm là một tháng bọn họ sẽ đối mặt với chuyện phá sản.

Trương Thiên Khoát lập tức từ trên đỉnh cao rơi xuống đáy vực sâu.

Sao lại như vậy?

“Chủ tịch, bây giờ chúng ta nên làm thế nào?”, thư ký vô cùng nóng ruột hỏi.

“Đừng ở đó nhiều lời, mau cút đi cho tôi”.

Thư ký có thể hiểu được tâm trạng của Trương Thiên Khoát lúc này, công ty xuất hiện nguy cơ lớn như vậy, dù là ai cũng sẽ trở nên mất kiên nhẫn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 404


Chương 404

“Tôi biết rồi, thưa chủ tịch”, thư ký chậm rãi rời khỏi phòng.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Trương Thiên Khoát, anh ta túm chặt đầu tóc mình, ngực lại truyền tới cơn đau đớn.

Làm sao đây?

Nếu để bố biết mình mới vừa tiếp quản công ty, chưa tới một tháng đã điều hành nó thành thế này, không biết ông ấy sẽ có cảm tưởng thế nào.

“Không được!”, anh ta siết chặt nắm đấm, lẩm bẩm: “Mình tuyệt đối không thể từ bỏ ở đây”.

Trương Thiên Khoát không thể để mặc sự việc phát triển tiếp như vậy, cách tốt nhất để cứu công ty là ra tay từ Tần Cao Văn.

Chỉ cần g**t ch*t Tần Cao Văn, số tiền còn lại không cần phải đưa cho anh ta nữa, hơn nữa mấy trăm triệu lúc trước đưa cho anh ta cũng sẽ quay về tay mình. Chỉ cần khống chế được dòng tiền, bất kể vấn đề có lớn thế nào cũng có thể giải quyết dễ dàng.

“Tần Cao Văn, mày đợi đấy cho tao, tao nhất định sẽ g**t ch*t mày!”.



Ở nhà họ Bành.

Bành Khải đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nhẹ nhàng lắc ly rượu vang trong tay, trên mặt nở nụ cười vô cùng đắc ý.

Ông ta vô cùng đắc ý với kế hoạch lần trước. Có lẽ đến bây giờ, Vương Thuyền Quyên vẫn cho rằng ông ta vạch trần công ty bọn họ trên các nền tảng xã giao trên mạng là vì bọn họ không hoàn thành hợp đồng.

Từ ban đầu, đó đã là kế hoạch của ông ta và Trương Thiên Khoát.

Trương Thiên Khoát từng nói, chỉ cần ông ta có thể khiến công ty của Vương Thuyền Quyên sụp đổ, anh ta sẽ cho ông ta một khoản tiền lớn.

Ai mà không thích tiền chứ?

Ông ta cũng là một khách hàng của Vương Thuyền Quyên, một khi ông ta làm đơn hàng không thể giao được, chuyện này sẽ gây ảnh hưởng cực kỳ lớn cho sự uy tín của công ty bọn họ.

Sau này, Vương Thuyền Quyên sẽ khó mà tiến bước. Có lẽ cùng lắm là nửa năm, công ty của Vương Thuyền Quyên sẽ phá sản hoàn toàn.

Rầm!

Trong lúc ông ta đang đắc ý, ngoài cửa lại vang lên tiếng động lớn. Ông ta giật mình, đứng dậy khỏi ghế sofa, ngẩng đầu nhìn lên.

Cửa biệt thự của ông ta bị người ta đạp một cú đổ sụp. Trước cửa có một bóng người cao lớn cường tráng, trông rất quen mắt.

Bành Khải lập tức kinh hãi, người đứng trước mặt ông ta là Tần Cao Văn.

Ánh mắt Tần Cao Văn lạnh lùng, bước dần từng bước về phía Bành Khải.

Bây giờ, anh giống như con dã thú hung hãn, toàn thân tỏa ra khí tức lạnh lẽo.

Nhìn anh bước tới gần từng bước, cả người Bành Khải trở nên cứng đờ, nuốt nước bọt, cổ họng phát ra tiếng ừng ực.

“Cậu… sao cậu lại đến đây?”.

Khi trước, Trương Thiên Khoát đã đảm bảo nhiều lần trước mặt Bành Khải rằng sau một tháng nữa Tần Cao Văn mới quay lại, cho nên ông ta mới đồng ý với yêu cầu của anh ta.

Bành Khải dự định đợi sau khi lấy được tiền sẽ mau chóng rời khỏi thành phố Minh Châu, nhưng không ngờ Tần Cao Văn lại quay về nhanh như vậy.

“Kế hoạch của ông không tồi”, Tần Cao Văn biểu hiện vô cùng bình tĩnh, ngồi xuống ghế sofa ở bên cạnh.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 405


Chương 405

Bành Khải do dự hỏi: “Cậu nói vậy là có ý gì? Tôi không hiểu”.

“Nếu tôi đoán không lầm, chắc là ông đã thông đồng với Trương Thiên Khoát để đối phó với vợ tôi đúng không?”.

Giọng nói trầm thấp, từng câu từng chữ đều giống như dao nhọn đâm vào ngực Bành Khải, khiến cơ thể ông ta khẽ run lên.

“Tần Cao Văn, tôi biết cậu rất lợi hại, nhưng cậu không thể ỷ thực lực mình mạnh mà ngậm máu phun người. Tôi không hiểu cậu đang nói gì”.

Bây giờ ông ta tuyệt đối không thể thừa nhận chuyện này trước mặt Tần Cao Văn. Nếu không, đến lúc đó, ông ta chắc chắn sẽ chết không chỗ chôn thân.

Tần Cao Văn dựa vào ghế sofa, nói: “Tôi thừa nhận kế hoạch của ông không tồi, chỉ đáng tiếc có một chuyện làm ông bại lộ”.

“Cậu Tần, tôi mong cậu đừng ngậm máu phun người. Chuyện này rõ ràng là vợ cậu không đúng trước, cậu không thể vì cô ta là người nhà cậu mà nhắm mắt bênh vực cô ta”.

Tần Cao Văn đứng dậy, nhanh chóng xông tới trước mặt Bành Khải, bóp cổ ông ta.

“Tôi không bênh vực người nhà tôi, lẽ nào lại đi bênh vực ông hay sao?”.

Bành Khải cảm giác được hô hấp của mình trở nên khó khăn. Ông ta dùng hết sức lực giãy giụa, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của anh, nhưng thực lực giữa hai người chênh lệch quá lớn.

Cánh tay của Tần Cao Văn giống như sắt thép bóp chặt cổ ông ta.

Bây giờ chỉ cần Tần Cao Văn hơi dùng sức là sẽ g**t ch*t Bành Khải.

“Tôi nói cho ông biết, Trương Thiên Khoát đã nói hết chân tướng cho tôi biết rồi”.

Soạt!

Sắc mặt ông ta lập tức trắng bệch.

Không ngờ Trương Thiên Khoát lại không có nghĩa khí bán đứng ông ta như vậy, đúng là khốn nạn.

“Thằng khốn, thằng khốn!”.

Ông ta hung hăng mắng chửi: “Mọi chuyện đều là thằng khốn đó sai khiến tôi làm, không ngờ cậu ta lại bán đứng tôi”.

“Vì sao cậu ta lại làm như vậy?”.

Nếu không phải Trương Thiên Khoát xúi giục, Bành Khải có lớn gan thế nào cũng không dám đắc tội với Tần Cao Văn.

Không phải cậu ta nói đến lúc đó dù có xảy ra chuyện gì cũng để một mình cậu ta gánh hết sao?

Không ngờ cậu ta lại bán đứng mình, đúng là súc sinh!

Rầm!

Tần Cao Văn buông tay ra, cơ thể ông ta ngã thẳng xuống đất.

Tần Cao Văn nở nụ cười, nói: “Vừa rồi tôi lừa ông đấy, Trương Thiên Khoát vốn không bán đứng ông”.

“Cậu…”, Bành Khải chỉ tay vào Tần Cao Văn, cơ thể khẽ run lên.

“Hừ!”, Tần Cao Văn lạnh lùng hừ một tiếng, khinh thường nói: “Thể loại như các người cũng dám gây rắc rối cho vợ tôi, ai cho các người lá gan này?”.

“Xin lỗi cậu Tần, tôi sai rồi!”.

“Chuyện này không trách tôi được. Tất cả đều do Trương Thiên Khoát. Tên đó bắt tôi làm. Khi đó tôi nào muốn, đều là do bị ép cả. Bọn họ nói nếu như không đồng ý thì sẽ khiến công ty của tôi bị phá sản”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 406


Chương 406

“Họ còn lấy người nhà tôi ra uy h**p. Những gì tôi vừa nói đều là thật. Nếu tôi lừa anh thì tôi sẽ bị sét đánh chết”.



Tần Cao Văn ngồi xuống đối diện, lặng lẽ nhìn màn biểu diễn của đối phương. Một chữ cắn làm đôi của đối phương anh cũng không tin.

Tần Cao Văn thản nhiên nói: “Bỏ toàn bộ tiền của anh ra đây. Nếu như để tôi biết ông còn giữ tiền để ngày mai mua cơm hộp thì tôi sẽ g**t ch*t ông đấy”.

Anh nói rất bình thường nhưng mỗi chữ đều có uy lực khiến cho Bành Khải như bị đánh phủ đầu.

Nghe thấy vậy Bành Khải thở phào.

Còn người là còn của, chỉ cần còn sống thì sau này cơ hội sẽ lại còn. Còn nếu chết thì tất cả sẽ trở về không.

Ông ta bò lồm cồm tới trước mặt Tần Cao Văn, dập đầu liên tục.

“Cảm ơn cậu Tần, cảm ơn cậu!”

“Còn nữa, ngày mai ông phải nói rõ toàn bộ chân tướng sự việc trước các nhà đài và báo chí rõ chưa?”

Câu nói này khiến Bành Khải run rẩy.

Nếu để toàn bộ truyền thông biết được chuyện này thì danh tiếng của ông ta sẽ trở nên thối lắm.

Như thế còn nặng hơn cả việc phạt tiền ông ta.

Ông ta ngẩng đầu lắp bắp nói: “Cậu Tần, chuyện này…”

Ông ta còn chưa nói hết câu thì đã bị Tần Cao Văn ngắt lời.

Thái độ anh thể hiện vô cùng quyết đoán, căn bản không thể thương lượng.

“Không đồng ý cũng được, ngày mai để kêu người tới dọn xác ông”.

Bành Khải suýt bật khóc.

Có thể nào đừng suốt ngày như vậy không? Dọa ông ta sắp đái ra quần tới nơi rồi.

“Vâng, tôi hứa”.

Bành Khải biết một khi nói ra sự thật trước truyền thông báo chí thì người bị ảnh hưởng không chỉ có ông ta mà còn cả công ty của Trương Thiên Khoát.

Vậy thì việc sau này có thể ngóc đầu lên trong xã hội này thật khó chẳng khác gì lên trời.

Nhưng ông ta có thể từ chối yêu cầu của anh được sao? Đáp án đương nhiên là không thể.

Chọn lựa đồng ý thì chỉ bị tổn thất về mặt kinh tế. Còn một khi từ chối Tần Cao Văn thì đến mạng cũng không giữ nổi.

Ông ta biết đối phương là người nói được làm được.



Mấy ngày gần đây Vương Thuyền Quyên luôn đầu tắt mặt tối.

Công việc của công ty khiến cô ăn không ngon ngủ không yên. Dù ngân hàng đã cho cô vay tiền thế nhưng vẫn không thể giải quyết được tình huống cấp bách trước mắt.

Công ty họ vẫn không thể nào có được đơn hàng mới. Nếu như muốn phát triển về lâu về dài thì thực sự là rất khó.

Sự việc xảy ra lần trước đã khiến danh tiếng công ty bị ảnh hưởng. Rất nhiều người chỉ cần nghe thấy cái tên Vương Thuyền Quyên là tự động lựa chọn tránh xa.

Nên việc hợp tác sâu hơn một bước là điều không thể.

“Mẹ làm sao thế ạ?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 407


Chương 407

Đóa Đóa đi tới bên cạnh Vương Thuyền Quyên, nhìn mẹ với vẻ ngây thơ: “Gần đây ngày nào mẹ cũng không vui, có phải là gặp phiền phức gì không ạ?”

Vương Thuyền Quyên xoa đầu Đóa Đóa.

“Con đừng nghĩ nhiều, mẹ có thể gặp phiền phức gì chứ. Giờ bố về rồi, chuyện gì chúng ta cũng có thể giải quyết được”.

Câu nói này phát ra từ tận đáy lòng cô.

Cô luôn cảm thấy có Tần Cao Văn ở bên cạnh thì dù có gặp phải chuyện gì cũng không thành vấn đề.

“Vậy mẹ có thể vui lên một chút không?”

Đóa Đóa nhìn Vương Thuyền Quyên.

“Mẹ rất vui, con đừng nghĩ nhiều, đi chơi nhé”.

Đóa Đóa không hề rời đi, chỉ ôm lấy cánh tay mẹ.

“Mẹ nói cho Đóa Đóa biết được không, không biết chừng con có thể giúp mẹ bớt lo lắng”.

Vương Thuyền Quyên nở nụ cười ngọt ngào khi nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu, ngây thơ của con gái.

“Con bé này”.

Cạch.

Cánh cửa được mở ra, Tần Cao Văn từ bên ngoài bước vào.

Đóa Đóa rời khỏi mẹ, chạy tới ôm chặt bố.

Dù Tần Cao Văn đã về được hai ngày nhưng vẫn chưa gặp Đóa Đóa. Mấy ngày này anh khá bận rộn.

Nhìn thấy bố, Đóa Đóa vui lắm.

“Cuối cùng bố cũng về rồi. Bố biết con nhớ bố lắm không ạ”.

Tần Cao Văn cười thản nhiên: “Bố đi có mấy ngày, chẳng phải đã về rồi sao?”

Đóa Đóa bỗng tỏ ra không vui.

“Đối với bố có mấy ngày nhưng đối với Đóa Đóa cứ như mấy thế kỷ vậy”.

Đóa Đóa không hề nói quá lời. Thời gian này, cô bé rất nhớ Tần Cao Văn, luôn hi vọng anh có thể sớm trở về.

Nghe thấy vậy, Tần Cao văn liền xoa mũi con gái.

“Con yên tâm, sau này dù bố đi đâu bố cũng cho Đóa Đóa đi theo nhé”.

Đóa Đóa vô cùng hào hứng: “Bố không lừa con đấy nhé”.

“Bố lừa con khi nào chứ?”

Đóa Đóa cười he he để lộ vẻ ngọt ngào.

“Con lên lầu trước nhé, bố có chút chuyện muốn nói với mẹ”.

“Dạ!”

Đóa Đóa gật đầu thật mạnh.

Tần Cao Văn đi tới trước Vương Thuyền Quyên, ôm cô vào lòng, dịu dàng nói: “Em đang nghĩ gì đó, sau nhìn cứ không vui?”

“Ông xã, giờ ngân hàng cho chúng ta vay tiền, đúng là đã giải quyết được nguy cơ về dòng tiền nhưng…”

Nói tới đây, Vương Thuyền Quyên lại thở dài.

“Giờ chẳng có công ty nào chịu hợp tác với chúng ta cả. Nếu tiếp tục như vậy em e rằng…”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 408


Chương 408

Cô còn chưa nói hết thì Tần Cao Văn đã ngắt lời.

“Em đừng lo, anh đảm bảo ngày mai sẽ có rất nhiều công ty tới hợp tác với chúng ta’.

Vương Thuyền Quyên cảm thấy tò mò: “Sao anh có thể khẳng định như vậy?”

Tần Cao Văn đưa hay tay kê sau gáy, dựa vào ghế sô pha với vẻ ung dung: “Bởi vì chồng của em là một người cực kỳ lợi hại, trên thông thiên văn dưới tường địa lý mà”.

Vương Thuyền Quyên trừng mắt với anh rồi nói tiếp: “Em không tin, anh là một kẻ đại lừa đảo thì có”.

Câu nói sau chỉ là lời nói hờn dỗi. Ngay sau đó Vương Thuyền Quyên ôm chặt lấy Tần Cao Văn.

“Ông xã, có đôi lúc em nghĩ nếu một ngày không có anh bên cạnh thì em không biết sẽ phải làm thế nào”.

Vương Thuyền Quyên của trước đây sở hữu một cuộc sống độc lập, hơn nữa cô ấy xử lý công việc cũng rất tốt.

Vương Thuyền Quyên luôn cho rằng mình là một người phụ nữ mạnh mẽ.

Thế nhưng sau khi Tần Cao Văn trở về thì đã bảo vệ Vương Thuyền Quyên quá tốt. Giờ cô giống như một bông hoa được trồng trong nhà kính.

Có lúc Vương Thuyền Quyên lo lắng. Có khi nào Tần Cao Văn cưng cô quá thành hư không?

“Đừng nghĩ nghiều, say này anh sẽ không rời xa em nữa, sẽ luôn ở thật gần bên em”.

Dù Vương Thuyền Quyên rất ít khi nói cho Tần Cao Văn nghe những chuyện từng xảy ra khi anh không có ở đây thế nhưng anh có thể tưởng tượng ra cuộc sống của hai mẹ con vất vả tới mức nào.

Đây là một cô gái lương thiện mà mạnh mẽ. Anh không thể phụ đối phương được. Sau này nhất định sẽ đối xử thật tốt với cô.

Tối nay hai người lại có một “cuộc chiến” đầy k*ch th*ch hơn một tiếng đồng hồ.

Cho tới khi Vương Thuyền Quyên không chịu được nữa thì mới chìm sâu vào giấc ngủ.

Đợi đến khi thức giấc thì Vương Thuyền Quyên phát hiện ra Tần Cao Văn đã không còn ở bên cạnh nữa.

Vương Thuyền Quyên cũng lập tức ngồi dậy, đi đánh răng rửa mặt. Vừa xuống dưới phòng khách thì cô đã nghe thấy có tiếng gõ cửa vọng tới.

“Ai vậy?”

Vương Thuyền Quyên hỏi với vẻ tò mò.

“Chủ tịch Vương, chúng tôi là người của công ty Thái Dương”.

“Chúng tôi bên công ty Hải Dương”.

“Chúng tôi bên công ty Tinh Thần”.



Vương Thuyền Quyên đơ người khi nghe thấy mấy cái tên đó.

Mấy công ty này có thể nói là danh tiếng lẫy lững, Vương Thuyền Quyên sớm đã thuộc lòng.

Mỗi công ty đều là những công ty đa quốc gia.

Một thành phố nhỏ như Minh Châu căn bản không đáng để họ phải bận tâm.

Vậy hôm nay bọn họ tới đây tìm cô làm gì?

Vương Thuyền Quyên mở cửa, phát hiện ra là mình đã nghĩ lầm. Đứng trước mặt không chỉ có ba người mà ít nhất cũng phải hơn chục người.

Tất cả bọn họ đều mặc âu phục, đeo kính râm mang vẻ nho nhã.

“Xin chào chủ tịch Vương”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 409


Chương 409

Một người đàn ông trung niên đưa tay phải ra bắt tay mang tính tượng trưng với Vương Thuyền Quyên. Ông ta dường như hơi sợ tiếp xúc với cô.

Lúc đối diện cô, ông ta luôn tỏ ra tôn kính.

“Chào cô”

Người đàn ông trung niên nói tiếp: “Tôi là Trần Phi Dương, chủ tịch công ty Thái Dương. Hôm nay tới đây tìm chủ tịch Vương là vì muốn triển khai hợp tác với công ty cô, hi vọng cô không thấy phiền”.

Vương Thuyền Quyên khẽ run lên.

Cô nuốt nước bọt, nhìn Trần Phi Dương với vẻ không dám tin: “Chủ tịch Trần, ông đang nói đùa phải không. Chúng tôi chỉ là một công ty nhỏ mới thành lập, sao có thể cùng với công ty như ông…”

“Chủ tịch Vương, cô đừng khiêm tốn nữa, đối với năng lực kinh doanh của cô, tôi vô cùng tự tin. Tôi biết là nếu giao đơn hàng cho công ty cô xử lý thì nhất định sẽ không thành vấn đề”.

Tiếp đó, Vương Thiên Quyên bèn xem hợp đồng của Trần Phi Dương.

Sau khi xem xong thì cô giật bắn người.

Tỷ lệ lợi nhuận trong hợp đồng cao quá.

Cho họ tới 60% lợi nhuận.

Có…phải là quá cao không?

Vương Thuyền Quyên ho hung hắng, hỏi lại với vẻ không dám tin: “Chủ tịch Trần, ông nghiêm túc chứ?”

“Chủ tịch Vương, có phải cô thấy lợi nhuận này không đủ cao đúng không, vậy thì tôi nhường thêm một chút”.

Vương Thuyền Quyên vội vàng lắc đầu.

“Không phải, mà là lợi nhuận này cao quá…”

Vương Thuyền Quyên không dám tin người đứng trước mặt này chính là Trần Phi Dương.

Nếu ông ta làm việc theo cách này thì sao có thể khiến công ty Thái Dương trở thành một tập đoàn được chứ?

“Nếu cô cảm thấy không có vấn đề gì thì giờ chúng ta ký hợp đồng nhé”.

Còn chưa đợi Vương Thuyền Quyên kịp trả lời thì một người khác lại đưa ra hợp đồng.

“Tôi là chủ tịch công ty Tinh Thần, hi vọng chủ tịch Vương có thể hợp tác với công ty chúng tôi”.

Chuyện…chuyện gì thế này?

Bình thường không phải là cô phải chủ động đi tìm họ hợp tác sao. Tại sao những con người hiển hách này lại lũ lượt tới tìm cô chứ?

Quan trọng nhất là họ còn để cô có lợi nhuận cao như vậy.

Hầu như hợp đồng của họ đều giống nhau.

Làm gì có chuyện họ không biết những hợp đồng mà họ đề xuất với cô thì bản thân họ chẳng kiếm được chút lãi nào?

Tất cả những điều này họ làm là đều vì nể Tần Cao Văn.

Sức ảnh hưởng của Tần Cao Văn quá lớn. Anh không chỉ gây chấn động trong nước mà còn cả quốc tế nữa. Tất cả họ đều từng nhận ơn từ anh.

Những người này chủ động giúp Vương Thuyền Quyên một mặt vì muốn báo đáp ân tình của Tần Cao Văn, mặt khác là muốn mối quan hệ giữa họ trở nên thân thiết hơn một bước.

Bọn họ biết thân phận thực sự của Tần Cao Văn và cũng hiểu thực lực của anh đáng sợ tới mức nào.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 410


Chương 410

Anh chỉ cần động nhẹ chân là cả đất trời rung chuyển.

Lúc hạ bút ký những hợp đồng này, đầu óc Vương Thuyền Quyên hoàn toàn trống rỗng, đến cả bản thân cô cũng không biết là chuyện gì, cứ thế nhắm mắt ký đại mà thôi.

Lúc ăn cơm, Vương Thuyền Quyên hỏi Tần Cao Văn: “Ông xã, nói thật em nghe có phải những người kia đều có liên quan tới anh không”.

Tần Cao Văn nói với vẻ tỉnh bơ: “Em nói vậy là có ý gì, anh không hiểu”.

“Ông xã đừng giả vờ trước mặt em nữa được không. Em biết cả rồi. Em dám đảm bảo những chuyện này đều là do anh giúp phía sau”.

Ngoài khả năng đó ra thì Vương Thuyền Quyên chẳng thể nghĩ được khả năng nào khác. Công ty vừa mới thành lập có thể hợp tác được với nhiều doanh nghiệp lớn như vậy thì đến tiểu thuyết cũng không dám viết như thế.

“Nếu em thật sự nghĩ như vậy thì cứ coi vậy nhé”.

Tần Cao Văn cười và uống một ly sữa.

Lúc ăn cơm, Đóa Đóa mở tivi. Đang có chương trình phát sóng trực tiếp.

Những nhà báo đang vây quanh một người và tiến hành phỏng vấn. Đó chính là người trước đây đã từng hợp tác với công ty của Vương Thuyền Quyên.

“Các bạn phóng viên báo chí có mặt tại đây, tôi muốn xin lỗi mọi người. Trước đây tôi đã lừa dối tất cả. Thực ra là công ty tôi xảy ra vấn đề, không liên quan gì tới công ty của cô Vương cả”.

“Tất cả đều là do công ty chúng tôi gây ra. Khi đó tôi và Trương Thiên Khoát đã hợp tác với ý định hãm hại cô Vương”.

“Tất cả đều là do chúng tôi không tốt’ .

Vương Thuyền Quyên nghe thấy vậy thì khẽ tái mặt.

Sự việc sao lại thành ra như vậy chứ?

Dù thế nào thì Vương Thuyền Quyên cũng không ngờ tất cả đều là do Trương Thiên Khoát sắp đặt.

Trước đó Vương Thuyền Quyên cảm thấy lo lắng lắm, nhưng giờ thì đã khác.

Hóa ra đây là điều người khác luôn muốn hãm hại cô.

“Vậy xin hỏi ông Bành, giờ tại sao ông lại nói ra chân tướng sự việc cho mọi người vậy? Điều này đâu có lợi lạc gì cho ông”.

Bành Khải thở dài: “Giờ tôi cảm thấy không thể tiếp tục như vậy nữa, tôi không thể trở thành một người vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn được”.

“Tôi thành thật xin lỗi cô Vương Thuyền Quyên và anh Tần Cao Văn. Xin lỗi!”

Sau đó Bành Khải cúi người trước toàn bộ đám đông.

Xem xong, Tần Cao Văn bèn tắt tivi.

Phần trước đó không tệ, chỉ có điều mấy câu phía sau khiến người khác cảm thấy thật buồn nôn.

“Vậy nên giờ em không cần tự trách mình nữa. Tất cả đều là do người khác lên kế hoạch, em rõ chưa?”

Vương Thuyền Quyên nhắm mắt lại và thở dài.

Chuyện này đã gây ra sự chấn động cực lớn ở cả khu vực Minh Châu.

Khiến cho đám đông phải sục sôi, người người nhà nhà đều biết và cảm thấy tức giận.

“Đúng là khốn nạn!”

“Chuẩn không cần chỉnh. Mấy người Bành Khải sao lại làm thế chứ?”

“Cả cái công ty Trương Thị nữa, sau này đừng hòng tôi sử dụng sản phẩm của họ”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 411


Chương 411



Tràn ngập các trang mạng là những câu chửi rủa, miệt thị. Công ty của Bành Khải sắp phá sản đến nơi, hơn nữa chẳng có tiếng tăm gì ở thành phố Minh Châu nên đám cư dân mạng cũng không la lối nhiều.

Ngược lại, Trương Thiên Khoát thì khác.

Công ty họ có sức ảnh hưởng tương đối lớn ở đây, rất nhiều người đã bắt đầu hợp tác tẩy chay hàng hóa của chọ.

Tình cảnh hiện tại của Trương Thiên Khoát đã đủ khốn đốn lắm rồi, giờ xảy ra tình huống này thì cuộc sống đúng là càng thêm mịt mờ. Anh ta sắp không cầm cự nổi nữa.

Giờ phải làm sao đây?

Reng reng!

Khi Trương Thiên Khoát đang cảm thấy bí bách thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

Anh ta cầm máy lên thì phát hiện ra là Vương Chấn Hoa gọi tới.

Nhớ lại việc xảy ra lần trước, Trương Thiên Khoát điên lắm, cho tới bây giờ, Vương Chấn Hoa vẫn còn dám gọi điện thoại cho anh ta cơ à?

Anh ta tắt máy.

Nhưng sau khi tắt thì Vương Chấn Hoa lại gọi tới.

Trương Thiên Khoát tức giận chửi rửa: “Tên khốn này, còn gọi cho tôi làm gì? Anh hại tôi vẫn chưa đủ thảm hay sao?”

“Bố tôi về rồi, ông ấy dẫn theo một cao thủ cấp võ vương. Có lẽ người này có thể giết được Tần Cao Văn”.

Chỉ riêng câu này thôi đã đủ để khiến mọi cơn giận của Trương Thiên Khoát tan biến.

Anh ta bật dậy khỏi ghế.

“Vừa rồi anh nói là thật chứ?”

Vương Chấn Hoa trả lời: “Đương nhiên! Nếu anh không tin thì tới nhà tôi”.



Tại nhà họ Mã ở Thiên Hải.

Mã Phi Thiên là một người khá mạnh mẽ. Chuyện của bố khiến anh ta bị sốc khủng khiếp nhưng cũng chỉ cần vài ngày là anh ta lại có thể bước ra ngoài được.

Bởi vì anh ta biết rất rõ một đạo lý. Rằng giờ chìm đắm trong đau khổ sẽ chẳng giúp ích gì cho hoàn cảnh hiện tại.

Cần phải trả thù trong thời gian ngắn nhất có thể. Nhất định phải g**t ch*t Tần Cao Văn bằng mọi giá.

“Chủ tịch!”

Thư ký từ ngoài bước vào. Đó là một cô gái vô cùng xinh đẹp trong bộ trang phục công sở.

Mã Phi Thiên đứng dậy nói: “Tìm tôi có việc gì?”

“Cao thủ mà anh cần đã tới rồi ạ”.

Mã Phi Thiên cảm thấy kích động, vội vàng đi tới phòng khách.

Một người đàn ông tóc bạc già nua đang ngồi đó nhắm mắt dưỡng thần. Ông ta khoanh chân với vẻ mặt vô cùng bình thản.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 412


Chương 412

Dù không đứng gần đối phương nhưng anh ta có thể cảm nhận được người đàn ông này sở hữu sức mạnh vô đối.

Mã Phi Thiên vội vàng đi tới.

“Ông là Châu Phi?”

Người này bèn gật đầu.

“Chính xác, tôi chính là Châu Phi”.

Mã Phi Thiên ngồi xuống trước Châu Phi, để lộ vẻ kích động.

“Ông Châu, tôi hi vọng ông có thể giúp tôi giết một người”.

Ông Châu khẽ nheo mắt hỏi: “Muốn tôi giết ai thì cứ nói”.

Anh ta lấy ảnh của Tần Cao Văn ra và đưa tới phía trước.

“Người này à!”

Châu Phi cầm bức ảnh trong tay nhìn với vẻ khinh thường.

Ông ta nói với vẻ ung dung: “Một tên rác rưởi như thế này mà cũng đáng để tôi phải ra tay sao?”

Giờ đây ông ta đã là cao thủ võ vương, thực lực vô cùng mạnh, người bình thường căn bản không phải là đối thủ của ông ta.

Ông ta cảm thấy nếu ra tay với một người như Tần Cao Văn thì sau này sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của ông ta mất.

Người khác sẽ cảm thấy ông ta ức h**p trẻ con.

“Ông Châu, sau khi sự việc thành công tôi sẽ đưa ông năm triệu tệ”.

Ông ta dựa người vào ghế với vẻ khinh thường.

“Cậu thấy tôi là người thấy tiền là mắt sáng lên à?”

Mã Phi Thiên thở dài.

“Ông Châu, ông đã không chịu giúp thì tôi phải đi tìm người khác vậy”.

Nghe thấy vậy ông Châu liền co giật khoe miệng.

Sau cái thằng này nó lại thẳng đến thế chứ?

Thế là ông ta vội vàng nói: “Tôi đùa thôi mà, cậu đã thành khẩn như vậy thì chắc chắn là tôi phải giúp cậu rồi, thế nhưng thành công thì phải thêm tiền”.

“Thêm bao nhiêu?”

Ông Châu suy nghĩ một lúc rồi nói: “Dù thế nào thì cũng phải thêm một triệu tệ”.

Cơ mặt Mã Phi Thiên co giật.

Lý tưởng của đối phương có phải là hơi thấp quá không?

“Không thành vấn đề”.

Thế nhưng anh ta vẫn đáp lại một cách vui vẻ.

“Được, cậu yên tâm, tôi đảm bảo sau ba ngày sẽ để cậu thấy đầu của kẻ đó”.

“Vậy thì cảm ơn ông Châu nhé”.



“Ông xã, anh xem cái tên Tần Cao Văn đó chẳng coi ai ra gì, lẽ nào anh vẫn để hắn sống trên đời sao?”

Mã Linh Nhi dựa vào Kim Vũ Phi nũng nịu nói.

Kim Vũ Phi lạnh lùng lên tiếng: “Đương nhiên là phải giết rồi, đến nằm mơ còn muốn giết”.

Là người nhà họ Kim, chưa bao giờ anh ta phải chịu nhục như vậy?
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 413


Chương 413

Hành động của Tần Cao Văn rất quá đáng, đã nhiều lần anh ta chủ động làm thân mà đối phương đều khinh ra mặt.

Lẽ nào Tần Cao Văn thật sự nghĩ rằng mình lợi hại lắm sao?

“Em biết chồng em là số một mà”.

Mã Linh Nhi cười lạnh.



“Bố, có chuyện này con muốn nói với bố”.

Kim Vũ Phi đi vào phòng bố và nói.

Chủ tịch Kim đang bận rộn, bèn ngẩng lên hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Có thể cho con mượn một cao thủ của bố không, có cần dùng”.

Chủ tịch Kim khẽ chau mày.

Ông ta cảm thấy tò mò với lời nói của con trai.

Cần dùng?

Có việc gì cần dùng vậy?

“Nói xem, để bố cân nhắc”.

Trước giờ ông ta luôn tỏ ra nghiêm khắc trước mặt con trai mình, chưa bao giờ dễ dàng đáp ứng yêu cầu của anh ta.

Kim Vũ Phi cười: “Con muốn nhờ họ giết người”.

“Giết ai?”

Ông ta gõ tay xuống bàn, sắc mặt có phần khó coi.

Chủ tịch Kim đã nói nhiều lần với con trai là không được tự ý ra tay với người khác. Nhưng đối với ông con trai thì việc đó cứ như là chuyện thường ngày ở huyện vậy.

“Con cũng đã hỏi rồi, rốt cuộc bố có đồng ý hay không?”

Anh ta nhìn bố với vẻ kích động.

“Bố hỏi lại, con muốn giết ai?”

Kim Vũ Phi nói thẳng: “Tần Cao Văn”.

Nghe thấy ba từ này, ông ta lập tức chau mày. Trực giác mách bảo rằng ông ta đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó.

“Tên này tát bôm bốp vào mặt con trước mặt bao người, bố thấy lý do như vậy đã đủ chưa?”

Nói dối trước mặt bố đúng như những gì Kim Vũ Phi tưởng tượng bởi ông bố lập tức sầm mặt lại ngay.

“Được, gia tộc chúng ta có hai cao thủ võ vương, con chọn một đi”.

Có kẻ dám đánh con trai ông ta à? Vậy thì không thể bỏ qua.

Phải băm vằm nó ra…

Kim Vũ Phi lộ ra nụ cười lạnh lùng. Anh ta nhất định sẽ khiến Tần Cao Văn biết kết cục khi đối đầu với mình.

Dám chọc giận anh ta? Xem anh ta có băm vằm người đó ra không.

Đợi sau khi g**t ch*t Tần Cao Văn, anh ta sẽ thưởng thức mùi vị của Vương Thuyền Quyên.

Vẻ ngoài của Mã Linh Nhi quả thật không xấu, nhưng so sánh với Vương Thuyền Quyên thì khác một trời một vực. Thậm chí đặt hai người cạnh nhau mà so sánh cũng là sự sỉ nhục đối với Vương Thuyền Quyên.
 
Back
Top Bottom