Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 354


Chương 354

Vì sao đều cảm thấy hôm nay anh sẽ chết chắc?



Máy bay sắp hạ cánh.

Trong lòng tất cả mọi người đều lo lắng.

Bọn họ đều hiểu, chờ sau khi máy bay đến sân bay tỉnh Thiên Hải, thì cũng chính là lúc Tần Cao Văn phải chết.

Với thủ đoạn độc ác của Từ Thiên Hoa, nhất định sẽ dày vò anh các kiểu, sau đó khiến anh phải chết một cách tức tưởi.

Khóe miệng Dương Thúy Phương lộ một thần thái mỉa mai: “Đồ khốn kia, lát nữa anh chết chắc rồi”.

Tần Cao Văn ung dung trả lời: “Đến lúc đó người phải chết là ai còn chưa biết được đâu”.

Mọi người đều thầm thở dài.

Đúng là không hiểu nổi Tần Cao Văn nghĩ kiểu gì.

Cho dù Tiểu Điệp khá là hiểu thực lực của Tần Cao Văn, biết đối phương rốt cuộc lợi hại như thế nào, bây giờ cũng khó tránh khỏi nảy sinh sự sợ hãi.

Đứng lên khỏi ghế, Tiểu Điệp nói: “Anh Tần, anh thật sự chắc chắn chứ?”.

Tần Cao Văn dịu dàng cười nói: “Cứ yên tâm đi, anh ta không dám làm gì anh đâu”.

Chờ khi máy bay dừng lại, vừa mở cửa ra, Dương Thúy Phương vội vàng xông ra.

Cô ta lập tức ập vào lòng Từ Thiên Hoa, vừa khóc vừa nói: “Chồng ơi, cuối cùng anh cũng đến, anh nhất định phải lấy lại công bằng cho em”.

Nhìn thấy mặt mày tím tái sưng húp của Dương Thúy Phương, Từ Thiên Hoa lập tức nổi cơn phẫn nộ.

Thực sự không ngờ lại có người đám ra tay nhẫn tâm với vợ hắn như vậy.

Hắn gằn giọng nói: “Nói cho anh biết là ai đã làm như vậy?”.

Dương Thúy Phương quay người rồi đưa Từ Thiên Hoa lên máy bay.

Cô ta chỉ tay vào một góc bên cạnh nói: “Chồng, chính là người kia”.

Bây giờ gần như tất cả mọi người đều có thể tượng tượng ra cảnh Tần Cao Văn bị Từ Thiên Hoa đánh cho sưng tím mặt mày, dở sống dở chết.

Từ Thiên Hoa nắm chặt nắm đấm, từng bước đi về phía Tần Cao Văn.

Càng đến gần đối phương, Từ Thiên Hoa càng cảm thấy dáng người có hơi quen quen.

Hình như đã từng gặp ở đâu đó.

Cho dù người đó là ai, chỉ cần đắc tội vợ hắn thì đều phải chết.

Hắn không quan tâm gì nhiều.

“Mau quay người lại cho tao”.

Từ Thiên Hoa hét lớn về phía sau lưng của Tần Cao Văn.

Tần Cao Văn vẫn ngồi im ở đó.

Mọi người đều lo lắng đến mức tim đập thình thịch.

“Bố mày cho mày…”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 355


Chương 355

Đúng lúc này, Tần Cao Văn đột nhiên quay người ra, Từ Thiên Hoa còn chưa nói hết câu thì cả người hắn đột nhiên cứng đờ.

Hắn như thể người gỗ đứng đơ tại chỗ.

Dương Thúy Phương vô cùng mong chờ, hi vọng chồng cô ta nhanh chóng ra tay với Tần Cao Văn.

Nhưng hai phút sau, Từ Thiên Hoa vẫn đứng im ở đó không có ý định tiến lên.

Điều này khiến Dương Thúy Phương có hơi không vui.

Anh ấy rốt cuộc là có ý gì vậy?

Dương Thúy Phương đi đến trước mặt Từ Thiên Hoa hỏi: “Chồng, sao anh còn không ra tay đi? Anh nhìn thấy chưa, anh ta đánh em ra nông nỗi này đây”.

“Mau quỳ xuống!”.

Từ Thiên Hoa hét lên.

Gần như tất cả mọi người đều cho rằng câu nói này là nói với Tần Cao Văn.

Dương Thúy Phương hứng khởi chửi: “Đồ khốn, nghe thấy chưa? Chồng tôi bảo anh quỳ xuống đi!”.

Sau đó Từ Thiên Hoa quay người, chỉ tay thẳng mặt Dương Thúy Phương nói: “Tôi nói là cô quỳ xuống”.

Cái gì?

Dương Thúy Phương lập tức cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung.

Cơ thể cô ta sững sờ đứng đó với vẻ mặt không dám tin.

“Chồng, anh… anh vừa nói gì vậy?”.

Không chỉ Dương Thúy Phương, những người khác đều cảm thấy không thể tin nổi.

Bây giờ chẳng phải là lúc hắn nên thay vợ hắn đòi lại công bằng sao?

Vì sao lại quay ra quát cô ta chứ?

“Cô rốt cuộc có quỳ xuống không?”.

Dương Thúy Phương hoàn toàn sững sờ.

Trước đây Từ Thiên Hoa yêu chiều cô ta, đừng nói là quát lớn, cho dù là nói có hơi to tiếng một chút cũng không nỡ.

Thế mà lần này lại khiến cô ta mất mặt trước bao nhiêu người như vậy.

Thế này là vì sao chứ?

“Chồng, em đã làm sai gì sao?”.

Bốp!

Từ Thiên Hoa tát luôn một cái lên mặt Dương Thúy Phương.

Hắn cũng vô cùng thương xót.

Nhưng không thể không làm như vậy.

Dương Thúy Phương dây vào ai không dây, lại đi dây vào Tần Cao Văn.

Đừng nói là bản thân, e rằng cả nước Hoa Hạ này, những người có thể dây vào Tần Cao Văn là vô cùng ít.

Dương Thúy Phương ngông cuồng phách lối.

Nhưng không có nghĩa là cô ta ngu ngốc.

Dù hiện tại đầu óc cô ta không được linh hoạt thì cô ta cũng hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Xem ra hôm nay cô ta đã đắc tội với người mà không nên đắc tội.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 356


Chương 356

“Chồng ơi… Em…!”

Thấy Dương Thúy Phương vẫn chưa quỳ xuống thì Từ Thiên Hoa lại tát cô ta thêm một phát nữa. Hắn túm tóc cô ta: “Đừng có lằng nhằng, mau xin lỗi anh Tần”.

Phụp!

Cô ta quỳ phụp xuống đất.

Sau đó, tình huống khiến người khác há mồm trợn mắt cũng đã xuất hiện. Dương Thúy Phương quỳ phụp xuống, Từ Thiên Hoa cũng làm theo.

Cả hai đều quỳ xuống trước mặt Tần Cao Văn.

Cả hiện trường im lặng như tờ, có thể nghe thấy rõ hơi thở của từng người.

Biến cố đột ngột xảy ra khiến đám đông muốn rơi cả đồng tử.

Chuyện quái quỷ gì thế này?

Rốt cuộc Tần Cao Văn là ai?

Trước đó tất cả mọi người đều cho rằng những lời anh nói chỉ là nói khoác, đợi đến khi tận mắt họ thấy Từ Thiên Hoa dập đầu nhận sai thì bọn họ biết sự suy đoán của mình đã sai.

Có người dập đầu thật kìa.

Chỉ có điều người đó không phải là Tần Cao Văn.

Tần Cao Văn đứng dậy khỏi ghế, đi tới trước mặt Từ Thiên Hoa và nói: “Từ Thiên Hoa! Vợ của anh lợi hại thật. Cô ta làm loạn như vậy trên máy bay, lẽ nào anh không quan tâm sao?”

Sắc mặt Từ Thiên Hoa trở nên vô cùng khó coi.

Hắn không ngờ Dương Thúy Phương lại gây sự với Tần Cao Văn, đồng thời hắn cũng cảm thấy vô cùng hối hận.

Sớm biết như vậy thi ban đầu hắn đã nghiêm túc dạy dỗ vợ mình rồi.

Như vậy thì sẽ không để xảy ra bi kịch này.

Tần Cao Văn nói với vẻ thản nhiên: “Anh nói xem tiếp theo tôi nên làm gì?”

“Anh Tần, tôi sai rồi, tất cả đều là tôi sai. Là do tôi đã không dạy dỗ cô ấy hẳn hoi, nếu anh muốn xử lý thì cứ xử lý tôi đây này”.

Đối xử với người khác đúng là Dương Thúy Phương rất tàn nhẫn, nhưng về tình yêu, thì tình cảm mà cô ta dành cho Từ Thiên Hoa không ít hơn đối phương dành cho cô ta.

Dương Thúy Phương không muốn vì mình mà liên lụy tới chồng nên đã ôm chân Tần Cao Văn thổn thức: “Anh Tần, tất cả đều là lỗi của tôi, không liên quan gì tới chồng tôi cả. Nếu anh muốn trừng phạt thì trừng phạt tôi là được rồi”.

Cách làm này khiến cho Tần Cao Văn có thêm chút thiện cảm đối với Dương Thúy Phương.

Anh thản nhiên nói: “Cô yên tâm, dù những chuyện vừa rồi cô làm rất quá đáng nhưng chưa tới mức phải chết”.

Câu nói này khiến Dương Thúy Phương cảm thấy nhẹ nhõm.

Chỉ cần được sống là ok rồi.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Thế nhưng khó tránh việc bị phạt”.

“Tôi đồng ý chịu phạt”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 357


Chương 357

Đánh kẻ chạy đi không ai đánh kẻ chạy lại.

So với việc phải chết thì những hình phạt khác chẳng là gì.

Tần Cao Văn đi tới bên cạnh cậu bé: “Cậu bạn nhỏ, mặt còn đau không?”

Cậu bé cảm thấy đầy tin tưởng Tần Cao Văn bèn gật đầu nói: “Còn đau, đau lắm ạ”.

Anh tháo dây an toàn của cậu bé vè nói: “Cháu qua đây”

Tần Cao Văn dẫn cậu bé tới trước mặt Dương Thúy Phương, chỉ vào cô ta và nói: “Vừa rồi chính là người phụ nữ này đánh cháu, giờ cháu đánh lại thì thế nào?”

Dù cậu bé còn mơ hồ về thân phận của Dương Thúy Phương nhưng nhìn mọi người tỏ ra tôn kính cô ta như vậy thì cậu cũng biết đối phương là người không dễ dây vào.

Cậu bé cảm thấy lo lắng.

Tần Cao Văn biết được điều đó bèn nói: “Cháu không cần lo lắng, giờ cháu đánh cô ta, sau khi chú đi thì cô ta cũng không dám báo thù đâu”.

Dường như để chứng minh cho những gì Tần Cao Văn vừa nói thì Dương Thúy Phương còn gật đầu lia lịa.

“Đúng vậy, sau này tuyệt đối sẽ không báo thù”.

Đôi mắt cậu bé sáng lên: “Thật sao?”

Dù không muốn nhưng Dương Thúy Phương chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Giờ cô ta không còn gan đi gây chuyện với Tần Cao Văn nữa rồi.

Dương Thúy Phương gật đầu: “Đúng vậy, trước đó do cô không tốt, không nên đánh cháu, giờ đánh lại là điều đương nhiên”.

Bốp!

Vừa nói xong thì cậu bé liền tát cho cô ta một phát bạt tai. Đừng thấy cậu ta ít tuổi mà lầm, vì cú tát vừa rồi của cậu ta cực kỳ mạnh.

Mạnh tới mức khiến khoe miệng Dương Thúy Phương rỉ máu.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Từ Thiên Hoa đau lòng lắm.

Nhưng hắn chẳng thể nói gì.

Hình phạt mà Tần Cao Văn đưa ra không phải quá nghiêm trọng.

Nếu hắn mở lời thì có lẽ tới khi đó sẽ càng tạo ra bi kịch thê thảm hơn mà thôi.

Mỗi lần cậu bé tát lại thì đều dùng lực cực mạnh. Cậu tát tới mười mất phát cho tới khi mệt và phải thở hổn hển thì mới dừng lại.

Sau đó cậu bé nói với Tần Cao Văn: “Cháu đánh xong rồi”

Tần Cao Văn xoa đầu cậu bé và nói: “OK, cháu qua bên kia chơi đi”.

Cậu bé lại quay trở về chỗ ngồi của mình.

“Cô phục chưa?”

Dù là ai thì khi bị đánh trước mặt đám đông đương nhiên sẽ không phục.

Dương Thúy Phương cũng không ngoại lệ.

Nhưng Dương Thúy Phương làm gì có gan phản kháng.

Cô ta không dám nói gì khác.

“Đương nhiên là phục, có gì mà không phục”

Dương Thúy Phương bất giác bật khóc.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 358


Chương 358

Tần Cao Văn nói tiếp: ‘Tôi cảm thấy trừng phạt như vậy với cô chưa đủ, binh thường cô làm không ít chuyện xấu, ngoài việc ức h**p đứa bé kia ra thì chắc chắn cô còn từng ức h**p người khác nữa”.

Dương Thúy Phương bỗng dấy lên dự cảm chẳng lành. Tần Cao Văn tiếp theo định làm gì vậy?

“Có ai cảm thấy bất mãn với người phụ nữ này không?”

Tần Cao Văn vừa nói vừa chỉ vào Dương Thúy Phương đang quỳ dưới đất.

Ầm!

Dương Thúy Phương lập tức tái mặt.

Vì cô ta biết tiếp theo cô ta xong đời thật sự rồi.

Xem ra sự trừng phạt vừa rồi mới chỉ là bắt đầu thôi.

Từ Thiên Hoa cũng muốn mở lời nói đỡ cho vợ mình vài câu nhưng lực bất tòng tâm.

“Tôi!”

Người đàn ông lực lưỡng khi nãy bước ra và giơ cao tay lên.

Tần Cao Văn nhìn và nói: “Giờ ông cũng có thể đánh lại cô ta, hơn nữa tôi dám đảm bảo chồng của cô ta không dám oán hận”.

Từ Thiên Hoa lại phải gật đầu lia lịa.

“Đúng vậy, đúng vậy, không oán hận”.

Người đàn ông trung niên bước tới, tát mạnh vào mặt cô ta.

Dương Thúy Phương suýt ngất.

Những người khác nhát gan hơn nên từ bỏ ý định báo thù.

Tần Cao Văn đi tới trước mặt Từ Thiên Hoa, đỡ hắn dậy.

“Có phải anh cảm thấy vừa rồi tôi làm có phần tàn nhẫn không?”

Từ Thiên Hoa không nói gì. Đó đúng là suy nghĩ lúc này của hắn nhưng hắn không dám nói ra trước mặt Tần Cao Văn.

“Tôi vì muốn tốt cho anh đấy”.

Tần Cao Văn nghiêm túc nói: “Lần này đắc tội với tôi thì tôi chỉ tát bạt tai thôi. Anh đã bao giờ nghĩ rằng nếu lần sau cô ta đắc tội với người khác chưa?”

Chuyện xảy ra lần này khiến Từ Thiên Hoa vô cùng hối hận.

Từ Thiên Hoa trước đây luôn ra vẻ trịch thượng, cho rằng sức ảnh hưởng của mình đủ lớn, căn bản chẳng cần sợ ai ở cái tỉnh Thiên Hải này.

Nhưng những gì xảy ra hôm nay khiến cho Từ Thiên Hoa hiểu được một điều rằng núi cao còn có núi cao hơn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 359


Chương 359

Lần này Tần Cao Văn nể tình là vì trước đó hắn luôn tỏ ra cung kính với anh.

Nếu không, hắn đã chết từ lâu rồi.

“Được rồi, chúng tôi đi trước đây”.

Tần Cao Văn đi tới trước mặt Tiểu Điệp, mỉm cười nói: “Tiểu Điệp, chúng ta đi thôi”.

Tiểu Điệp gật đầu, đi theo Tần Cao Văn giống như một con mèo nhỏ bị dọa sợ trông vô cùng dễ thương.

Vừa rồi tất cả mọi người đều đổ dồn sự chú ý và Dương Thúy Phương và Tần Cao Văn nên ngó lơ Tiểu Điệp.

Giờ Tiểu Điệp bước ra thì ai cũng sáng cả mắt lên.

Dung nhan của cô không hề thua kém Dương Thúy Phương.

Hai người xuống máy bay, Tần Cao Văn hỏi: “Tiểu Điệp, em có biết nhà họ Mã ở đâu không?”

“Anh Tần, lẽ nào anh thật sự muốn báo thù thay cho gia đình em sao?”

Dù đã tận mắt chứng kiến thực lực đáng sợ của Tần Cao Văn nhưng Tiểu Điệp vẫn cảm thấy lo lắng.

Tần Cao Văn thản nhiên đáp lại: “Anh nói rồi, anh sẽ lấy lại công bằng cho em. Dù là ai thì chỉ cần làm hại em cũng nhất định sẽ phải trả giá”.

Tiểu Điệp nghiến răng, rõ ràng là cảm thấy do dự.

Nhà họ Mã ở tỉnh Thiên Hải sở hữu sức ảnh hưởng khá đáng sợ.

Nếu như Tần Cao Văn đối đầu trực diện với họ và phải chịu thiệt thì làm sao?

Bố mẹ của Tiểu Điệp đã qua đời, người thân duy nhất còn lại của cô ấy chính là Tần Cao Văn.

Đối với Tiểu Điệp thì Tần Cao Văn còn thân hơn anh trai ruột.

Tiểu Điệp nói tiếp: “Anh Tần, vậy anh phải hứa với em một điều. Nếu như tới khi đó phát hiện ra mình không phải là đối thủ của bọn họ thì tuyệt đối không động vào, được không anh?”

“Anh biết rồi”.

Tần Cao Văn hào sảng đáp lại, anh không muốn để Tiểu Điệp phải lo lắng.

Tại nhà họ Mã.



Cô gái nở nụ cười quyến rũ đầy rung động dựa vào vai Mã Đằng Vân. Cô ta ăn mặc khá hở hang.

Dù Mã Đằng Vân dù đã ở tuổi trung niên nhưng khả năng về khoản đó vẫn rất mạnh. Có lúc thậm chí có thể duy trì tới một tiếng đồng hồ.

Cô gái ngẩng đầu: “Ông chủ Mã, có phải giờ em tiến bộ hơn trước rồi không?”

Mã Đằng Vân thản nhiên đáp lại: “Là do em càng lúc càng mở lòng đấy”.

Mở lòng còn có cách gọi khác.

Cô gái đương nhiên hiểu. Nhưng cô ta không hề để tâm.

Cô gái nằm trên người Mã Đằng Vân: “Chẳng phải là vì em yêu sếp Mã sao?”

Mã Đằng Vân là người rất thực tế, ông ta không bao giờ tin cái gọi là chân thành.

Một người đàn ông có tiền thì dù là người phụ nữ kiểu gì cũng có thể mua được hết.

Mã Đằng Vân thản nhiên đáp lại: “Đừng mặt dày như vậy được không?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 360


Chương 360

Người phụ nữ tỏ ra vô cùng lúng túng.

“Sếp mã, sếp nói vậy là có ý gì? Người ta thật sự yêu sếp, em đâu có thích tiền của Sếp đâu”.

Mã Đăng Vân đẩy người phụ nữ ra, chửi cho một trận: “Nói vậy mà không thấy buồn nôn sao?”

Sắc mặt người phụ nữ trông khá khó coi, một lúc sau, cô ta lại cười yểu điệu và nói: “Sếp Mã…”

Bốp!

Mã Đằng Vân tát vào mặt cô gái, chỉ thẳng vào cô ta va chửi: “Giờ ông không cần cô nữa, mau cút”

Biểu hiện vô tình của đối phương khiến cô gái cảm thấy thật uất ức, vừa rồi rõ ràng có một tiếng bảo bối hai tiếng bảo bối.

Giờ thì lật mặt không khác gì lật bánh tráng.

Đàn ông đúng là những kẻ bội bạc.

“Đúng là một người vô tình”.

Cô gái ngoài việc tỏ ra oán hận Mã Đằng Vân ra thì căn bản không dám làm gì.

Cô ta mặc đồ và đi ra khỏi phòng.

Giờ ông ta vẫn chưa biết có một mối nguy đang dần ập tớp.



Tần Cao Văn đi tới biệt thự nhà họ Mã.

Anh đi thẳng vào trong, vừa tới cửa thì có hai người bảo vệ chặn đường.

“Anh đang làm gì vậy?”

Tần Cao Văn điềm nhiên lên tiếng: “Tôi tới tìm sếp Mã, những người khác cút qua một bên”.

Hai tên bảo vệ nhìn nhau, sau đó nhìn Tần Cao Văn như nhìn một kẻ thiểu năng. Não của gã này bị úng nước đấy à?

Địa vị của nhà họ Mã ở Thiên Hải rất cao, có giá trị lên tới hàng trăm triệu tệ. Dù là ai gặp ông ta thì cũng phải xin lịch hẹn trước.

Một người như Tần Cao Văn đủ tư cách làm vậy với sếp của bọn họ sao?

Trong đó có một tên bảo vệ chỉ thắng vào mặt Tần Cao Văn và chửi: “Ông nói cho mày biết, mau cút, nếu không lát tao cho người đập chết mày”.

Tần Cao Văn tỏ vẻ khinh thường, anh chẳng bận tâm tới lời uy h**p vừa rồi.

“Chán sống rồi à!”

Rầm rầm!

Âm thanh nặng nề vang lên, hai tên bảo vệ lập tức bay bật ra sau. Bọn họ còn chưa kịp nhìn rõ Tần Cao Văn đã ra tay như thế nào thì đã bị ngã xuống đất rồi.

Tần Cao Văn nắm tay Tiểu Điệp đi vào trong biệt thự nhà họ Mã.

Trong đó có một tên bảo vệ mập vội vàng bật thiết bị cảnh báo.

Rốt cuộc là kẻ nào to gan dám xông vào địa bàn nhà họ Mã?

Tiếng còi báo động vang lên khiến Mã Đằng Vân phải chú ý. Ông ta vội vàng mặc đồ, nhảy từ trên giường xuống.

Tiếng còi này năm, sáu mươi năm qua không hề vang lên.

Nhìn từ cửa sổ nhìn xuống, Mã Đằng Vân lập tức bị thu hút bởi Tiểu Điệp.

Còn Tần Cao Văn ở bên cạnh thì lập tức bị Mã Đằng Vân bỏ qua.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 361


Chương 361

Ông ta vuốt cằm, khuôn mặt để lộ vẻ ý vị.

Đúng là chỉ cần bạn làm đúng thì trời xanh tự khắc an bài.

Câu nói này đúng là không sai.

Ông ta vốn định đích thân đi tìm Tiểu Điệp, nào ngờ cô gái là tự động tìm tới.

Nhìn thấy cơ thể duyên dáng, phần dưới của Mã Đằng Vân bỗng trở nên k*ch th*ch kỳ lạ.

Ông ta vội vàng lao xuống tầng.

Mã Đăng Vân lấy vũ khí ra, chĩa thẳng vào đầu Tần Cao Văn và lạnh lùng hỏi: “Kẻ nào mà dám xông vào địa bàn của tôi? Gan cũng lớn gớm nhỉ?”

Giờ trong tay ông ta có súng nên khi đối diện với Tần Cao Văn thì càng thêm phần tự tin.

Mã Đằng Vân thản nhiên nói tiếp: “Giờ nếu như cậu ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt tôi thì tôi sẽ bỏ quan lỗi lầm vừa rồi”.

“Người nhà cô ấy là do ông hại phải không?”

Tần Cao Văn chỉ về phía Tiểu Điệp.

Mã Đằng Vân đắc ý nói: “Cậu nói đúng, cả nhà họ là do ông đây xử lý. Cậu làm được gì nào?Tôi không chỉ g**t ch*t nhà cô ta mà tôi còn muốn xử luôn cả con bé này nữa”.

Những lời Mã Đằng Vân vừa nói chính là điều mà Tiểu Điệp không muốn nhắc tới nhất.

Cô gái mười mấy tuổi bỗng rơi nước mắt.

Tần Cao Văn quát lên với biểu cảm lạnh lùng: “Ông còn lời gì muốn trăn trối không?”

Mã Đằng Vân tái mặt. Lẽ nào thằng này điên rồi à?

Óc bã đậu à?

Chỉ cần là người bình thường thì có ai dám nói như vậy không?

Rõ ràng lúc này ông ta đang chiếm thế thượng phong mà lại hỏi như thế á?

Đúng là nực cười.

“Câu nói này là tôi nói với cậu mới đúng!”

Tần Cao Văn ung dung nói: “Ông cảm thấy vũ khí trong tay ông có thể đối phó nổi với tôi sao?”

“Ông có thể thử xem!”.

Tần Cao Văn chậm rãi bước đến chỗ Mã Đằng Vân. Sát khí trên người anh dần toát ra ngoài, nhiệt độ không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo.

Nhìn dáng vẻ của anh, Mã Đằng Vân vô cùng sợ hãi, vô thức lùi về sau.

“Đây là cậu ép tôi đấy”.

Pằng!

Một viên đạn b*n r*.

Trong khi mọi người đều cho rằng Tần Cao Văn sẽ bị bắn nổ đầu, điều ngoài dự liệu đã xảy đến. Tần Cao Văn dùng hai ngón tay của mình kẹp lấy viên đạn.

Tất cả mọi người đều rộ lên xôn xao. Mấy người bảo vệ ở bên cạnh sững sờ đứng ngây ra như người gỗ.

Rốt cuộc người kia là ai mà đáng sợ như vậy? Chỉ dùng ngón tay lại có thể tiếp xúc với đạn bằng tay không.

Cảnh tượng này khiến Mã Đằng Vân sợ hãi. Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 362


Chương 362

Ông ta lại bóp cò liên tục, bắn vài viên đạn nữa về phía Tần Cao Văn, nhưng tất cả đều bị Tần Cao Văn né được, hoặc bị anh dùng ngón tay bắt được.

Trong giây lát, súng trong tay Mã Đằng Vân đã bắn hết đạn.

Nhìn Tần Cao Văn đến gần từng bước, Mã Đằng Vân cảm giác được sự áp bách cực lớn.

“Cậu muốn làm gì? Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu dám ra tay với tôi…”.

Bốp!

Một cái tát giáng lên mặt Mã Đằng Vân, cả người ông ta văng mạnh lên trên xe.

“Dưới trướng ông còn có cao thủ gì nữa, gọi luôn qua đây một lần để tôi dễ tốc chiến tốc thắng”.

Ngông!

Quá sức ngông!

Cao thủ dưới trướng Mã Đằng Vân nhiều như mây, ông ta nuôi đến mấy trăm vệ sĩ, ai cũng giỏi đánh đấm, thế mà Tần Cao Văn lại nói lời ngông cuồng như vậy.

Lá gan lớn thật!

Mã Đằng Vân dùng tay lau máu bên khóe miệng, đứng dậy khỏi mặt đất, chửi mắng: “Cậu đợi đấy cho tôi, lát nữa tôi sẽ gọi bọn họ đến g**t ch*t cậu!”.

Trước kia Mã Đằng Vân đã bao giờ chịu thiệt, mất hết mặt mũi trước mặt đám đông như vậy đâu. Đây vẫn là lần đầu tiên ông ta chịu sự sỉ nhục như thế này, ông ta chắc chắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào đòi lại.

Mã Đằng Vân cầm điện thoại lên gọi cho mấy chục cao thủ dưới trướng.

Ánh mắt của ông ta vẫn dán chặt lên người Tiểu Điệp, trên mặt lộ ra vẻ d*m đ*ng, nói: “Hôm nay cô bé này đã đến đây rồi, tôi sẽ không để cô ta rời đi, tôi nhất định sẽ chơi một cách vui sướng”.

Tiểu Điệp căng thẳng trốn ra sau Tần Cao Văn.

“Đừng sợ, có anh ở đây, không ai có thể làm hại đến em”.

Nửa tiếng đồng hồ sau.

Vù vù…

Tiếng động cơ xe ô tô liên tục vang lên, mười mấy chiếc siêu xe lần lượt lái tới nơi, mấy chục người mặc áo đen bước xuống xe, người nào người nấy đều cao to cường tráng.

Người đi ở trước nhất là một tên chột vô cùng nổi bật, trên cánh tay có xăm một con rồng.

“Ông chủ, là ai đến đây gây rắc rối vậy?”, gã nhổ một bãi nước bọt xuống đất, hỏi Mã Đằng Vân.

Mã Đằng Vân đưa tay chỉ vào Tần Cao Văn, quát: “Hôm nay ai đánh chết được cậu ta, tôi sẽ thưởng cho người đó mười triệu tệ”.

Chút tiền này đối với Mã Đằng Vân mà nói thì chẳng là gì, ông ta chỉ quan tâm tới mặt mũi.

Người xưa có câu phần thưởng lớn ắt có kẻ can đảm. Tên chột chủ động xung phong, gã quan sát Tần Cao Văn, khinh thường nói: “Chắc mày vừa mới chui ra khỏi bụng mẹ phải không?”.

Tần Cao Văn không biểu lộ cảm xúc, nói: “Nói năng sạch sẽ chút cho tôi”.

Soạt!

Tên chột móc một con dao găm ra, trên mặt hiện lên vẻ khinh thường.

“Kẻ như mày cũng đủ tư cách gây hấn trước mặt tao à? Hôm nay tao sẽ cắt từng miếng thịt trên người mày xuống cho chó ăn”.

Hừ!

Tần Cao Văn lạnh lùng hừ một tiếng, cười nói: “Một đám rác rưởi cũng dám ra tay với tôi?”.

“Mày chửi ai là rác rưởi?”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 363


Chương 363

Câu nói này đã hoàn toàn chọc giận tên chột.

“Tao nói mày là rác rưởi đấy, mày làm gì được tao?”.

Tên chột nghiến răng nói: “Tao phải xé nát miệng mày!”.

Dứt lời, tên chột xông về phía Tần Cao Văn.

Sức lực của gã rất lớn, nghe nói từng dùng một cú đấm đánh chết một con bò. Đi theo bên cạnh Mã Đằng Vân hơn mười năm, gã luôn là vệ sĩ số một của ông ta, thực lực khá mạnh.

Nhìn thấy gã từng bước đến gần, Tần Cao Văn vẫn đứng yên tại chỗ.

“Muốn chết!”.

Rầm!

Rắc!

Nắm đấm hai người đối chọi nhau giữa không trung, một tiếng nổ cực lớn vang lên. Sau đó, tên chột kêu lên một tiếng thê thảm, vẻ mặt đau đớn nhăn nhó dữ tợn, cơ thể lập tức quỵ xuống đất.

Tần Cao Văn dùng tay bóp cổ gã, lạnh lùng nói: “Đây là thực lực của mày sao?”.

Rắc!

Tên chột lập tức tử vong.

Hai vệ sĩ bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì không khỏi chấn động cả người, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng. Không ai ngờ Tần Cao Văn lại đáng sợ như vậy.

Trong tất cả vệ sĩ ở đây, tên chột đã là người có thực lực mạnh nhất, bây giờ ngay cả gã cũng bị Tần Cao Văn g**t ch*t, những kẻ khác đều mất đi một nửa dũng khí.

Mã Đằng Vân cũng bị dọa sợ ngây người. Từ lúc nào nhà họ Trần lại có được chỗ dựa mạnh đến vậy?

“Các người còn ngây ra làm gì? Mau xông lên cho tôi, ai giết được cậu ta, tôi sẽ thưởng cho người đó hai mươi triệu tệ!”.

Hiệu quả lần này lại không rõ rệt. Tiền bạc quả thật quan trọng, nhưng tính mạng mới là nguồn gốc của mọi thứ. Nếu không còn mạng, tiền của anh có nhiều đến mấy cũng có thể làm gì được?

Mã Đằng Vân sốt sắng quát lên: “Tôi đang nói chuyện với các người, các người không nghe thấy sao? Mau xông lên cho tôi, g**t ch*t cậu ta!”.

Tất cả mọi người vẫn đứng im tại chỗ. Bọn họ không những không có dấu hiệu chuẩn bị ra tay với Tần Cao Văn, ngược lại đã hơi chùn chân, bất giác lùi về sau.

Mỗi người bọn họ đều có thể nhìn ra, lần này Tần Cao Văn đến tìm Mã Đằng Vân không liên quan đến bọn họ quá nhiều.

Mã Đằng Vân cũng phát giác được điều này, tỏ ra vô cùng sợ hãi.

“Bảo vệ tôi, mau đến đây bảo vệ tôi!”.

Không ai nghe lời ông ta nói.

“Cút!”, Tần Cao Văn quát lên khiến những người khác hoảng sợ bỏ chạy, kể cả hai người bảo vệ ngông cuồng tự đại ở trước mặt anh lúc nãy.

“Ông chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay?”.

Đi đến trước mặt Mã Đằng Vân, Tần Cao Văn không biểu lộ cảm xúc gì, hỏi.

Ừng ực!

Mã Đằng Vân nuốt nước bọt, cổ họng phát ra âm thanh rất rõ ràng.

“Người anh em, cậu đừng giết tôi, tôi có thể cho cậu tiền, bất kể bao nhiêu tiền tôi cũng có thể cho cậu”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 364


Chương 364.

Tần Cao Văn cảm thấy hơi buồn cười. Nói chuyện tiền bạc trước mặt anh sao? Đùa gì thế?

Tần Cao Văn trả lời: “Ông cảm thấy tôi thiếu chút tiền đó sao?”.

Mã Đằng Vân lắp bắp: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Tôi và cậu không thù không oán…”.

Bộp!

Tần Cao Văn không muốn dài dòng với ông ta, dùng tay bóp cổ Mã Đằng Vân.

Cánh tay của anh giống như sắt thép bóp chặt cổ Mã Đằng Vân. Ông ta dùng hết sức lực phản kháng, muốn thoát khỏi sự ràng buộc của anh. Nhưng thực lực giữa hai người khác nhau quá lớn, dù ông ta có giãy giụa thế nào, cuối cùng vẫn chỉ phí công vô ích, ông ta ho khan dữ dội.

“Buông… buông tôi ra!”, Mã Đằng Vân lắp bắp.

“Buông ông ra?”, Tần Cao Văn cảm thấy hơi buồn cười.

“Đến tận lúc này mà vẫn muốn bàn điều kiện trước mặt tôi? Ông là cái thá gì!”.

Rầm!

Tần Cao Văn ném mạnh Mã Đằng Vân ra xa.

Rầm!

Cơ thể ông ta đập mạnh ra bức tường đằng sau và phun ra một ngụm máu tươi.

Mã Đằng Vân đã chết.

Tiểu Điệp nhìn rõ mồn một những gì vừa xảy ra. Từ đầu tới cuối cô đều không để lộ biểu cảm gì, khuôn mặt với ngũ quan xinh đẹp chỉ thể hiện sự lạnh lùng.

Tần Cao Văn đi tới trước mặt Tiểu Điệp, dịu dàng nói: “Tiểu Điệp, anh đã báo thù cho bố mẹ của em rồi”.

Tiểu Điệp nói: “Cảm ơn anh”.

“Đồ ngốc này, có gì mà phải cảm ơn chứ”.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Lúc đó, ngoài nhà họ Mã ra còn người nào ra tay với gia đinh em không?”

Dù là ai đi chăng nữa, chỉ cần làm hại Tiểu Điệp thì Tần Cao Văn đều không bỏ qua.

Tiểu Điệp lắc đầu nói: “Hết rồi”.



Thành phố Minh Châu.

Gần đây Vương Thuyền Quyên không tăng ca, mỗi ngày đều đón con gái rất đúng giờ.

Từ sau khi Tần Cao Văn trở về, tình cảm giữa Vương Thuyền Quyên và Đóa Đóa lạnh nhạt đi đôi chút.

Đóa Đóa rất thích dính lấy Tần Cao Văn.

Giai đoạn này Tần Cao Văn không có nhà, ngày nào Đóa Đóa cũng phụng phịu không vui.

“Mẹ ơi, khi nào bố mới về ạ?”

Đóa Đóa ngồi trên ghế, hỏi Vương Thuyền Quyên với vẻ ngây thơ.

Vương Thuyền Quyên nói với vẻ điềm nhiên: “Mẹ cũng không biết, có lẽ tầm hai ngày nữa”.

Đóa Đóa cảm thấy không vui: “Bố không có nhà, mỗi ngày đều thật vô vị”.

“Không phải vẫn còn mẹ sao?”

Đóa Đóa không nói gì.

Nhưng biểu cảm trên khuôn mặt cô bé thì đã quá rõ ràng. Cô bé chỉ quan tâm tới bố mà thôi.

Két.

Vương Thuyền Quyên phanh gấp bởi phía trước có một chiếc xe Rolls – Royce đột ngột đỗ ngang.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 365


Chương 365

Đầu hai mẹ con suýt nữa thì đập vào kính xe.

“Người này lái xe kiểu gì vậy?”

Nếu trên xe chỉ có một mình thì Vương Thuyền Quyên sẽ không tức giận như thế, mấu chốt là có Đóa Đóa, nếu như cô bé bị thương thì phải làm sao?

Vương Thuyền Quyên từ trên xe bước xuống, đi về phía trước Rolls – Royce

Càng đến gần chiếc xe thì Vương Thuyền Quyên càng cảm thấy quen thuộc.

Chắc chắn là cô đã bắt gặp ở đâu rồi.

Một lúc sau cánh cửa xe được mở ra, người từ trên bước xuống đúng là người quen.

Trương Thiên Khoát.

Vương Thuyền Quyên khẽ tái mặt.

Hôm nay anh ta xuất hiện ở đây chắc chắn không phải do trùng hợp.

“Đã lâu không gặp”.

Cái dáng vẻ chơi bời, ngông nghênh của Trương Thiên Khoát vẫn không đổi.

Vương Thuyền Quyên nhìn anh ta và lạnh lùng nói: “Vừa rồi anh lái xe kiểu gì vậy? Sau này có thể cẩn thận một chút được không”.

Trương Thiên Khoát vứt đầu lọc xuống đất rồi day mạnh.

“Cô đang dạy tôi đấy à? Cô có tư cách gì mà quản việc của ông đây chứ?”

Vương Thuyền Quyên cạn lời, không biết phải trả lời như thế nào.

Trương Thiên Khoát nói tiếp: “Hôm nay tôi tới không phải để cãi nhau với cô mà có chuyện muốn cảnh cáo cô”.

Vương Thuyền Quyên không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe. Mặc dù không thể hiện ra mặt nhưng cô cảm thấy rất tức giận.

Lúc đó dù không gặp Tần Cao Văn thì khả năng Vương Thuyền Quyên và Trương Thiên Khoát có thể đi tới cùng cũng là điều không thể. Nhân sinh quan giữa hai người bọn họ quá cách biệt.

Đối phương là một kẻ trăng hoa, thích gây sự ở bên ngoài.

Mỗi năm thậm chí đổi tới mười mấy người bạn gái.

Trương Thiên Khoát nói: “Tôi biết mấy ngày này Tần Cao Văn không ở thành phố Minh Châu, đợi đến khi hắn về thì nói với hắn rằng, nếu hắn biết điều thì nên chủ động tới hai nhà xin lỗi. Nếu không, kết cục của hắn sẽ vô cùng thê thảm đấy”.

Vương Thuyền Quyên chẳng buồn bận tâm tới sự uy h**p của Trương Thiên Khoát.

“Hôm nay anh tới đây là muốn nói với tôi điều này sao?”

Trương Thiên Khoát nói tiếp: “Đúng vậy, còn nữa, tốt nhất là cô cũng suy nghĩ cho kỹ, đừng có đối đầu với hai gia tộc chúng tôi. Cái công ty rách nát mà cô mở ra, chúng tôi chỉ cần vài phút là có thể khiến nó bị sụp thôi”.

“Vậy anh cứ thử xem”

Vương Thuyền Quyên tỏ ra không nhượng bộ.

Đừng tưởng Tần Cao Văn không có nhà mà dễ bắt nạt Vương Thuyền Quyên.

“Vương Thuyền Quyên, tốt nhất là cô hãy nhớ kỹ quyết định mà bản thân đã đưa ra ngày hôm nay. Không phải là tôi không cho cô cơ hội đâu đấy”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 366


Chương 366

“Đi chậm nhé, khỏi tiễn”.

Rầm!

Anh ta hung hăng đóng rầm cửa lại và khởi động máy.

Nhìn chiếc xe Rolls – Royce dần biến mất, ánh mắt Vương Thuyền Quyên đanh lại.

Trực giác mách bảo cô những lời Trương Thiên Khoát vừa nói chắc chắn không phải là vô duyên vô cớ.



“Sự việc sao lại thành ra thế này chứ?”

Vương Trấn Hoa nhìn Trương Thiên Khoát từ ngoài cửa bước vào bèn uống một tách café và lên tiếng.

Trương Thiên Khoát ngồi trước mặt Vương Chấn Hoa, gọi một ly trà đá.

Anh ta ung dung nói: “Kế hoạch của chúng ta có thể triển khai rồi. Người phụ nữ đó không có ý định quay đầu”.

Vương Chấn Hoa thở dài, day trán.

Anh ta vốn định cho em gái thêm một cơ hội để đối phương có thể đưa ra lựa chọn đúng đắn.

Nếu như Vương Thuyền Quyên có thể sớm kết thúc mối quan hệ với Tần Cao Văn thì kế hoạch tiếp theo của bọn họ có thể thay đổi.

Đó là họ sẽ chỉ cần chĩa vào Tần Cao Văn thôi, không cần động tới công ty của Vương Thuyền Quyên.

Giờ cô đã kiên quyết đứng về phe của Tần Cao Văn thì bọn họ cũng chẳng còn gì phải kiêng kị nữa.

“Bảo lão Hắc ra tay đi”.

Trương Thiên Khoát nói: “OK)



Đêm mưa

Cơn mưa xối xả khiến cả thế giới như bị nhấn chìm.

Người lái xe lái với tốc độ rất chậm.

Anh ta biết được tầm quan trọng của lô hàng này.

Mặc dù công ty của Vương Thuyền Quyên mới thành lập nhưng phúc lợi và sự đãi ngộ với nhân viên thì vô cùng hậu hĩnh.

Lương bình quân hàng tháng của các nhân viên đều tới bảy, tám nghìn tệ.

Với một nhân viên lái xe như anh ta thì lương tháng trước đã lấy được tới hơn mười nghìn tệ rồi.

Đối với anh ta mà nói, con số đó chẳng khác gì một giấc mơ xa vời.

Vậy mà lúc này tất cả đều là sự thật.

Người tài xế thầm hạ quyết tâm, sau này nhất định sẽ làm việc thật tốt để báo đáp Vương Thuyền Quyên.

Đó là một người sếp đáng để bạn bỏ công sức ra đồng hành cùng.

Đột nhiên phía trước xuất hiện một chiếc xe tải khiến người tài xế phải dừng xe lại.

“Thằng nào vậy, có biết lái xe không thế?”

Trời đang mưa, bên ngoài trắng xóa, tầm nhìn bị hạn chế, đoạn đường lại hẹp. Tên kia chán sống rồi chắc.

Người tài xế không muốn sinh sự.

Anh ta chỉ muốn nhanh chóng đưa lô hàng về công ty.

Anh ta ấn còi liên tục, tiếng còi vang lên rõ ràng trong màn đêm.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 367


Chương 367

Thế nhưng bên kia không có phản ứng gì.

Sau đó chiếc xe kia mở cửa, mấy người mặc đồ đen từ trên xe bước xuống. Trong tay chúng cầm vũ khí, tên nào tên nấy vô cùng tráng kiện.

Bọn chúng đi về phía người tài xế.

Thấy bộ dạng hùng hổ của đối phương, người tài xế bỗng cảm thấy sợ hãi.

Chuyện gì thế này?

Trong đó một tên đi tới trước mặt tài xế, chĩa thẳng vũ khí vào đầu anh ta.

“Các…các người làm gì vậy?”

Nỗi tức giận vốn có của người tài xế bỗng chốc tan thành mây khói, giờ chỉ còn lại sự sợ hãi và kinh hoàng.

Bọn chúng chỉ cần bóp cò là anh ta xong đời.

“Mau xuống xe!”

Bọn chúng mở cửa và nhảy lên xe.

Nước mưa lạnh lẽo hắt lên người khiến người lái xe cảm nhận được cơn lạnh thấu xương. Anh ta dùng tay ôm đầu, ngồi xuống đất, cơ thể run lẩy bẩy. Một mặt là vì lạnh, nhưng nhiều hơn là vì sợ hãi.

“Mấy người đưa số hàng hóa này đi đi”.

Vừa nghe thấy vậy, người lái xe lập tức trở nên kích động.

Anh ta không quan tâm được gì nhiều nữa, lập tức đứng dậy: “Không được, các người không được cướp lô hàng này đi”.

Lô hàng này vô cùng quan trọng với công ty của Vương Thuyền Quyên. Công ty vừa mới được thành lập, mỗi một đơn hàng cần phải hoàn thành một cách nghiêm túc. Nếu không sẽ tạo thành ảnh hưởng chí mạng cho sự phát triển sau này.

Một khi bọn họ lấy lô hàng này đi, đồng nghĩa sẽ không thể hoàn thành đúng hẹn hợp đồng tiếp theo. E rằng công ty bọn họ sẽ phải bồi thường một khoản tiền vi phạm hợp đồng rất lớn.

Pằng!

Một viên đạn xuyên qua chân của người lái xe, máu chảy đầm đìa, cả người anh ta ngã xuống đất.

“Mấy người đi mau!”.

Mấy người nọ lên xe, chở hàng hóa trên xe đi. Người lái xe chỉ đành trơ mắt nhìn bọn họ biến mất trong màn đêm tăm tối.

Không biết anh ta lấy đâu ra can đảm, siết chặt nắm đấm, chửi mắng: “Hôm nay ông đây liều mạng với mày”.

“Muốn chết!”.

Người đàn ông áo đen nhắm vào đầu anh ta bóp cò. Cho dù trời mưa tầm tã át tiếng súng đi nhiều, nhưng tiếng động vẫn vang lên vô cùng rõ ràng.

Rầm!

Cơ thể anh ta ngã xuống trong mưa. Người lái xe đã chết.

Tối hôm qua, Vương Thuyền Quyên ngủ không ngon, cứ luôn gặp ác mộng. Hơn nữa, ác mộng đó vô cùng rõ ràng, giống như xảy ra ngoài đời thật.

Vương Thuyền Quyên rời giường rửa mặt, sau đó chuẩn bị bữa sáng cho con gái, đưa con gái đến trường rồi đi làm.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 368


Chương 368

Hôm nay đối với Vương Thuyền Quyên mà nói là một ngày rất quan trọng. Công ty mà bọn họ thành lập sắp hoàn thành bàn giao đơn hàng đầu tiên.

Để hoàn thành đơn hàng này, thời gian qua Vương Thuyền Quyên đã vô cùng vất vả, mỗi ngày trung bình chỉ ngủ ba bốn tiếng đồng hồ. Hơn nữa, rất nhiều chỗ cô đều tự tay xử lý, chỉ sợ xảy ra sai sót.

Cuối cùng, những ngày như vậy cũng sắp kết thúc.

Reng reng!

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Vương Thuyền Quyên vội vàng bắt máy, bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông trung niên: “Chủ tịch Vương phải không?”.

Vương Thuyền Quyên cười đáp: “Phải, chủ tịch Bành, ông có thể đến đây kiểm hàng rồi. Một giờ chiều nay, có lẽ lô hàng đó sẽ được giao tới như bình thường”.

“Không thành vấn đề”.

Nửa tiếng đồng hồ sau, chủ tịch Bành đã đến công ty của Vương Thuyền Quyên.

Vương Thuyền Quyên tiến lên phía trước, nói: “Chủ tịch Bành, thật ngại quá, hôm nay tôi hơi bận nên không đích thân đi đón ông được”.

Chủ tịch Bành cười đáp: “Không sao, tôi có thể hiểu được chủ tịch Vương. Bây giờ công ty của các cô mới vừa thành lập, chắc chắn có rất nhiều việc cần cô tự mình giải quyết, chuyện này rất bình thường”.

Tên đầy đủ của chủ tịch Bành là Bành Khải, một người đã hơn năm mươi tuổi, dáng người hơi mập mạp, cho người ta cảm giác thân thiện dễ gần.

Bây giờ đã hơn mười hai giờ, còn nửa tiếng nữa là đến thời gian giao hàng như đã hẹn. Vương Thuyền Quyên hơi sốt ruột, bình thường đáng lẽ giờ này người lái xe đã về từ lâu, vì sao đến bây giờ vẫn chưa có tin tức?

Vương Thuyền Quyên gọi điện thoại cho anh ta, bên kia lại ở trạng thái tắt máy. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Chớp mắt thời gian giao hàng đã đến.

Chủ tịch Bành buông tờ báo trong tay xuống, nâng gọng kính lên, nói: “Chủ tịch Vương, bây giờ đã một giờ hơn rồi, lô hàng hóa của cô đâu?”.

Vương Thuyền Quyên cũng vô cùng sốt ruột, nhưng trên mặt không biểu lộ ra, nói: “Chủ tịch Bành cứ yên tâm, tôi nhất định không phụ sự kỳ vọng của ông”.

Mặc dù ngoài mặt chủ tịch Bành không nói gì, nhưng trong lòng đã có chút không vui.

“Vậy tôi đợi thêm nửa tiếng nữa”.

Lại nửa tiếng trôi qua, hàng hóa vẫn chưa đến.

Chủ tịch Bành buông tờ báo xuống, đứng lên nói: “Cô Vương, thật sự xin lỗi, chuyện này khiến sự hợp tác giữa chúng ta có chút không thoải mái, cô đã vượt quá thời gian giao hàng đã hẹn hơn một tiếng đồng hồ rồi”.

Tình huống giao dịch đặt hàng như thế này chỉ có sớm hơn vài giờ hoặc thậm chí là vài ngày, chậm trễ như vậy vẫn là lần đầu chủ tịch Bành gặp phải.

“Chuyện… Chuyện này nhất định có hiểu lầm gì rồi”, Vương Thuyền Quyên tiếp tục giải thích.

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của cô vang lên.

Sau khi kết nối, đầu bên kia vang lên giọng nói của thư ký Tiểu Vương.

Từ khi Vương Thuyền Quyên thành lập công ty, Tiểu Vương cũng đi theo cô, hai người cùng nhau cố gắng lập nghiệp.

Tiểu Vương ở đầu bên kia rõ ràng rất sốt ruột.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 369


Chương 369

“Không hay rồi, chị Thuyền Quyên!”.

Mặc dù cô ấy còn chưa nói gì, Vương Thuyền Quyên đã biết có chuyện không ổn, có lẽ lô hàng hóa này đã xảy ra vấn đề.

Cô cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình, nói: “Tiểu Vương, em đừng lo lắng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.

“Lô hàng hóa trong công ty chúng ta bị người khác cướp mất rồi”.

Ầm!

Vương Thuyền Quyên lập tức có cảm giác như bên tai mình nổ vang, cơ thể như không đứng vững được nữa.

Giá trị của lô hàng hóa đó đã là mấy chục triệu tệ, không thể giao hàng đúng giờ đồng nghĩa không thể thực hiện nghĩa vụ trên hợp đồng, đến lúc đó lại phải trả số tiền bồi thường là mấy chục triệu tệ.

Cú sốc lần này đủ khiến công ty của Vương Thuyền Quyên tổn thất lên đến trăm triệu tệ.

Phải… phải làm sao?

Sắc mặt chủ tịch Bành trở nên u ám: “Cô Vương, rốt cuộc là sao? Tôi hi vọng cô có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý. Tôi đã hẹn trước với khách hàng phía bên kia, kết quả bây giờ hàng hóa của cô vẫn chưa đến”.

“Xin lỗi chủ tịch Bành, có lẽ tôi không hoàn thành hợp đồng được rồi”, Vương Thuyền Quyên tỏ ra vô cùng áy náy.

Chủ tịch Bành vỗ bàn đứng dậy, quát: “Vương Thuyền Quyên, rốt cuộc cô có ý gì? Cô có biết đơn hàng lần này quan trọng thế nào với tôi không? Nó có lợi nhuận mấy trăm triệu đấy!”.

“Có người cướp mất lô hàng của chúng tôi, cho nên bây giờ không thể giao hàng, xin lỗi chủ tịch Bành”.

Chủ tịch Bành tức giận đến mức cả người phát run: “Đừng nói xin lỗi với tôi, dù sao trên hợp đồng cũng đã viết rõ ràng, nếu không thể giao hàng đúng hạn thì phải đền hợp đồng”.

Rầm!

Chủ tịch Bành đóng sầm cửa lại, quay người rời đi.

Reng reng!

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại lại vang lên.

Lần này, người gọi đến là Trương Thiên Khoát.

“Cô Vương, thế nào? Món quà tôi chuẩn bị cho cô rất có tâm phải không?”.

Lúc này Vương Thuyền Quyên mới hiểu ra.

“Mọi chuyện là anh làm sao?”.

Anh ta gật đầu đáp: “Cô Vương quả nhiên là người thông minh, không sai, chuyện này là tôi làm. Cô Vương có ý kiến gì sao?”.

Vương Thuyền Quyên mắng: “Vì sao anh lại làm vậy?”.

Anh ta trả lời bằng giọng ung dung: “Không vì sao cả, chỉ đơn thuần là có chút bất mãn với cô mà thôi”.

“Trả lô hàng đó lại cho tôi”.

Trương Thiên Khoát cười nhạt đáp: “Cô Vương, có phải cô kích động quá nên đầu óc hồ đồ rồi không? Vất vả lắm tôi mới lấy được số hàng hóa đó, sao có thể trả không cho cô được?”.

“Rốt cuộc anh muốn thế nào mới trả nó cho tôi?”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 370


Chương 370

Trương Thiên Khoát nở nụ cười lạnh lùng: “Cô Vương, đây không giống thái độ đi cầu xin người khác chút nào cả. Nếu thật sự muốn tôi trả lại lô hàng thì ít nhất cũng phải có thành ý một chút chứ”.

Vương Thuyền Quyên siết chặt bàn tay nhỏ, cơ thể run lên vì tức giận.

Bất luận thế nào thì cô cũng không nghĩ rằng Trương Thiên Khoát lại bỉ ổi, vô liêm sỉ như vậy.

Công ty của Vương Thuyền Quyên mới thành lập. Mỗi một chi tiết trong các quy trình đều vô cùng quan trọng. Một khi để xảy ra sai sót, thì bọn họ sẽ rơi vào tình huống khó có thể phục hồi.

Trương Thiên Khoát cướp mất lô hàng đó đã đánh bọn họ một đòn chí mạng.

Sau này công ty của Vương Thuyền Quyên mà muốn phụ trách đơn hàng khác thì sẽ gặp khó khăn vô cùng.

“Trương Thiên Khoát, anh là tên khốn nạn, vô liêm sỉ”

Đầu dây bên kia vọng tới tiếng cười của Trương Thiên Khoát.

“Vừa rồi cô nói hay lắm. Tôi chính là một tên khốn vô liên sỉ. Cô Vương, để có được cô, dù phải làm những chuyện bỉ ổi thì tôi cũng sẽ làm”.

Lúc này tình cảm của Trương Thiên Khoát dành cho Vương Thuyền Quyên hết sức phức tạp.

Trước khi scandal giữa Tần Cao Văn và Vương Thuyền Quyên xảy ra, anh ta luôn si mê cô.

Là người đẹp số một thành phố Minh Châu, dù là thân hình, dung nhan hay khí chất thì Vương Thuyền Quyên đều nổi bật, không chê vào đâu được.

Nhưng sau đó khi cô chưa kết hôn mà đã sinh con, trao tặng lần đầu quý giá của mình cho Tần Cao Văn thì Trương Thiên Khoát bỗng dẫy lên cảm giác muốn hủy diệt đối phương.

Thế nhưng sau đó anh ta đã từ bỏ suy nghĩ đó.

Giờ đây anh ta không còn quá thích Vương Thuyền Quyên nữa mà chỉ là muốn thỏa mãn d*c v*ng của bản thân mà thôi.

Đương nhiên Trương Thiên Khoát hoàn toàn có thể sử dụng thủ đoạn nhưng anh ta không muốn làm như vậy.

Anh ta nhất định phải khiến Vương Thuyền Quyên đích thân quỳ xuống trước mặt anh ta, hôn lên chân anh ta và tỏ ra sám hối.

“Cô Vương, cô muốn lấy lại lô hàng đó hết sức đơn giản, chỉ cần tối nay cô tới khách sạn Đế Quốc, phòng 302 tìm tôi là được”.

Đối phương định làm gì thì không cần nói cũng biết.

Công ty đúng là quan trọng nhưng Vương Thuyền Quyên chắc chắn sẽ không vì chuyện đó mà bán linh hồn mình.

“Tôi nói anh biết, anh đừng hòng. Tôi nhất định sẽ không để anh đạt được mục đích của mình đâu”.

Trương Thiên Khoát cười nói: “Cô Vương, cô đừng vội. Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi”.

Nói xong, anh ta tắt máy.

Vương Chấn Hoa ngồi đối diện với Trương Thiên Khoát nói: “Em gái tôi nói thế nào?”

Trương Thiên Khoát thở dài, trả lời với vẻ bất lực: “Cô ấy đúng là không biết điều, không chịu đáp ứng yêu cầu của tôi”.

Vương Chấn Hoa tỏ ra điềm nhiên giống như anh ta sớm đã đoán được mọi chuyện sẽ như vậy.

Là anh trai của Vương Thuyền Quyên nên anh ta biết rất rõ tính cách của em gái mình.

Cô gái đó luôn cứng đầu, ương ngạnh như vậy.

“Vậy tiếp theo anh định làm gì? Thật sự sẽ dùng kế hoạch tiếp theo à?”

Lô hàng bị mất đã gây ra tổn thất hết sức to lớn cho công ty của Vương Thuyền Quyên.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 371


Chương 371

Nếu tiếp tục triển khai bước tiếp theo thì Vương Thuyền Khuyên sẽ rơi vào tình cảnh không thể phục hồi.

Trương Thiên Khoát tới gần Vương Chấn Hoa và nói: “Anh đừng nói với tôi là giờ anh mềm lòng rồi đấy nhé?”

Anh ta không nói gì.

Con người mà, dù nói thế nào thì Vương Thuyền Quyên cũng là em gái anh ta.

Nhìn thấy cô ấy rơi vào tình cảnh như vậy, chắc chắn Vương Chấn Hoa cũng cảm thấy đau lòng.

Trương Thiên Khoát nói tiếp: “Anh yên tâm, tôi sẽ không làm gì cô ấy đâu. Chỉ cần Vương Thuyền Quyên ngoan ngoãn quỳ trước mặt tôi ăn năn sám hối thì công ty của cô ấy đương nhiên sẽ an toàn”.

Giờ đây Tần Cao Văn không có ở Minh Châu nên Trương Thiên Khoát chẳng có gì phải kiêng dè cả.

Đợi đến khi anh quay lại thì có lẽ có lẽ bố con Vương Chấn Hoa đã mời được cao thủ cấp bậc võ vương rồi.

Thực lực hiện tại của Tần Cao Văn cũng lắm là tới mức tông sư.

Sự chênh lệch giữa võ vương và tông sư có thể chỉ là một cấp nhưng thực lực thì cách biệt rất lớn.

Tới khi đó Tần Cao Văn chết chắc.

Ân oán nhiều năm giữa bọn họ đã đến lúc kết thúc rồi.

Vương Chấn Hoa nói tiếp: “Anh có thể ra tay với công ty của con bé nhưng với nó thì không được, hiểu chưa?”

Trương Thiên Khoát lắc nhẹ ly rượu trong tay, cười đáp lại: “Chúng ta quen biết bao nhiêu năm, tôi là người thế nào, lẽ nào anh không rõ sao?”

Vương Chấn Hoa thầm thở dài.

Giờ anh ta cảm thấy hơi hối hận rồi.

Bành Khải lần đầu hợp tác với Vương Thuyền Quyên mà đã bị tổn thất lớn như vậy, hơn nữa các phương tiện truyền thông cũng đăng tin về chuyện này.

Trong nháy mắt sự việc đã bùng nổ khắp các mặt trận phương tiện truyền thông khiến ai ai cũng biết.

Hiện tại công ty của Vương Thuyền Quyên đã trở thành trò cười cho thiên hạ.

Vương Chấn Hoa mở điện thoại, đập vào mắt đều là những tin tức liên quan tới Vương Thuyền Quyên.

Mới có một, hai tiếng đồng hồ mà thôi.

Nếu sự việc cứ tiếp tục thế này thì thật sự khủng khiếp.

Vương Chấn Hoa thật không dám tin.



Lúc này tại sân bay…

Tần Cao Văn và Tiểu Điệp đang làm thủ tục check in. Đúng lúc này, điện thoại của anh đổ chuông.

Sau khi nghe máy thì giọng nói cuống quýt của Vương Thuyền Quyên vang lên.

“Chồng ơi, anh đang ở đâu? Khi nào về?”

Tần Cao Văn có thể nghe thấy rõ giọng nói khẽ run lên của vợ mình.

Anh cảm thấy thật đau lòng.

Tần Cao Văn vội vàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy vợ?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 372


Chương 372

Thế là Vương Thuyền Quyên thuật lại một lượt cho Tần Cao Văn nghe.

Sau khi nghe xong Tần Cao Văn không để lộ ra biểu cảm gì nhiều. Anh chỉ cảm thấy tức giận bèn siết nắm đấm khiến xương cốt kêu lên răng rắc.

“Đừng lo, chiều nay anh sẽ quay về Minh Châu, tới khi đó anh sẽ lấy lại lô hàng cho em”.

Vương Thuyền Quyên vốn không định gọi điện cho Tần Cao Văn. Đây là mối họa do cô gây ra nên cô muốn một mình gánh vác.

Tần Cao Văn ưu tú quá khiến nhiều khi đứng cạnh anh mà cô cũng cảm thấy bản thân thật thấp kém.

Vậy nên Vương Thuyền Quyên muốn thông qua sự nỗ lực của bản thân để khiến mình càng ngày càng tốt lên.

Nhưng tình huống hiện tại của công ty khiến cô thật sự không thể tự giải quyết nữa rồi.

Vương Thuyền Quyên nghẹn ngào: “Có phải em vô dụng lắm không? Luôn gây phiền phức cho anh?”

Tần Cao Văn dịu dàng nói: “Ngốc này, em đừng nghĩ nhiều, trong mắt anh, em là tuyệt vời nhất, chẳng có ai bằng em cả”.

Vương Thuyền Quyên bỗng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Anh đi làm thủ tục check in và về ngay. Khi đó mình nói tiếp nhé”.

Nói xong, Tần Cao Văn bèn tắt máy.

Tiểu Điệp đứng từ xa nhìn cảnh tượng Tần Cao Văn nói chuyện với Vương Thuyền Quyên mà cảm thấy ngưỡng mộ.

Thậm chí…Còn có một chút đố kỵ.

Khi ở gần Tiểu Điệp, Tần Cao Văn cũng tỏ ra vô cùng dịu dàng. Nhưng đó là sự dịu dàng của một người anh trai dành cho em gái chứ không phải tình yêu đôi lứa.

Nó khác xa so với những gì Tần Cao Văn dành cho Vương Thuyền Quyên.

“Tiểu Điệp chúng ta về thôi”.

Tần Cao Văn quay qua gọi Tiểu Điệp

“Dạ, em tới đây”.

Tiểu Điệp vội vàng đi theo Tần Cao Văn.

Đèn vừa thắp sáng, ánh trăng mông lung.

Làm việc liên tục hơn hai mươi tiếng đồng hồ, Mã Phi Thiên cảm thấy hơi đau đầu.

Với vai trò là đứa con trai duy nhất của nhà họ Mã, Mã Phi Thiên không giống như những người khác từ nhỏ đến lớn được bố mẹ nuông chiều, muốn gì được nấy. Mã Đằng Vân vô cùng nghiêm khắc với anh ta.

Mấy năm trước, ông ta đã giao mọi việc trong công ty cho Mã Phi Thiên xử lý, nhưng cứ qua một khoảng thời gian lại đến kiểm tra. Nếu anh ta không làm tốt, Mã Đằng Vân sẽ trừng phạt anh ta rất nghiêm.

Những người con ông cháu cha khác cả ngày tiêu xài, ăn chơi xa xỉ, còn Mã Phi Thiên chỉ có công việc ngày qua ngày làm mãi không xong.

Nhưng Mã Phi Thiên chưa bao giờ oán giận, ngược lại, anh ta rất thích cảm giác bận rộn mà phong phú này.

Mã Phi Thiên đứng dậy, xoa xoa thái dương, đã đến lúc đi ngủ một giấc rồi.

Đợi đến khi Mã Phi Thiên về nhà thì phát hiện tình hình không ổn.

Bố vô cùng nghiêm khắc với anh ta trên rất nhiều phương diện, nhưng đôi khi ông ấy lại chú trọng những chi tiết rất nhỏ. Mỗi lần tan làm về, ông ấy sẽ để đèn cho anh, thế mà hôm nay trong nhà lại tối đen.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 373


Chương 373

Mã Phi Thiên thoáng ngửi thấy một mùi máu xanh nhàn nhạt tỏa ra trong không khí, ban đầu anh ta còn tưởng rằng mình bị ảo giác.

Mã Phi Thiên đi tới hai bước, đột nhiên cơ thể cứng đờ, ngã xuống đất.

Anh ta cúi đầu nhìn, lập tức tái mặt.

Nằm trên đất là một xác chết, trên ngực cắm một con dao, máu ồ ạt chảy ra. Cơ thể người đó đã cứng lại, có lẽ đã chết từ rất lâu.

Mã Phi Thiên lập tức cảm thấy không rét mà run, trong lòng sinh ra dự cảm chẳng lành vô cùng mãnh liệt.

“Bố!”.

Giọng của anh ta vang vọng trong bóng tối, nhưng lại không nhận được lời hồi đáp của Mã Đằng Vân.

“Bố, bố ở đâu rồi?”.

Dù anh ta có hét thế nào, Mã Đằng Vân cũng không cho anh ta câu trả lời.

Anh ta tìm kiếm khắp mọi ngóc ngách trong nhà, nhưng vẫn không thấy tung tích của Mã Đằng Vân.

Anh ta vô cùng chán nản, sức lực toàn thân giống như bị rút cạn.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Bố của anh đã chết rồi”.

Đúng lúc đó, một giọng nói lạ lùng đột nhiên vang lên bên tai.

Mã Phi Thiên đứng bật dậy, xoay người lại, một người bí ẩn đeo mặt nạ, mặc đồ màu đen đang đứng trước mặt anh ta.

Mặt nạ trên mặt người đó trông dữ tợn mà đáng sợ, đứng trong bóng tối lại càng ghê rợn.

Câu nói đó khiến Mã Phi Thiên vô cùng kích động, anh ta chắc chắn không chấp nhận sự thật tàn nhẫn như vậy.

“Anh đừng nói linh tinh, bố tôi đang yên lành, sao lại chết được!”.

Người đeo mặt nạ bí ẩn cũng không tức giận, đưa điện thoại của mình cho Mã Phi Thiên: “Nếu anh không tin thì có thể tự mình xem đi”.

Cơ thể Mã Phi Thiên khẽ run lên, nhận lấy điện thoại xem lướt qua, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Anh ta cảm thấy đất trời tối sầm, cơ thể đứng không vững, suýt chút nữa ngã xuống đất.

Sao chuyện lại biến thành thế này?

Điện thoại quay lại toàn bộ quá trình Tần Cao Văn giết bố anh ta.

“Vậy thi thể của bố tôi đâu?”.

Người áo đen bí ẩn nói: “Thi thể của bố anh đang được tôi bảo quản”.

Nghe thấy câu nói này, Mã Phi Thiên tỏ ra vô cùng tức giận. Anh ta siết chặt nắm đấm, chửi mắng: “Mau trả lại thi thể của bố tôi cho tôi”.

Bây giờ bố đã rời xa anh ta, anh ta tuyệt đối không cho phép người khác đưa thi thể của ông ấy đi mất.

Người đeo mặt nạ đứng trước mặt anh ta, không có cảm xúc gì, nói: “Muốn tôi trả cho anh cũng được, nhưng anh phải đồng ý với yêu cầu của tôi”.

Mã Phi Thiên cảm thấy nực cười, trả lại thi thể của bố anh ta cho anh ta vốn là điều đương nhiên, lại còn phải đồng ý yêu cầu của hắn.

Dựa vào đâu?
 
Back
Top Bottom