Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 374


Chương 374

Anh ta rút một khẩu súng ra chĩa thẳng vào đầu người đeo mặt nạ: “Nếu anh không trả thi thể của bố tôi cho tôi, bây giờ tôi sẽ nổ súng bắn nát đầu anh”.

Người đeo mặt nạ đứng đó không động đậy, hoàn toàn không để tâm đến lời đe dọa của Mã Phi Thiên.

“Anh cho rằng đạn có thể bắn được tôi sao?”, giọng nói của hắn đầy sự chế giễu.

Pằng!

Một tiếng súng rõ rệt vang lên trong bóng tối, viên đạn theo đó bay ra.

Anh ta nhắm vào chân người đeo mặt nạ mà bắn. Sau đó, cảnh tượng khiến Mã Phi Thiên không thể tin nổi đã xảy ra, người đàn ông đeo mặt nạ thật sự đã tránh khỏi viên đạn.

Anh ta còn chưa kịp phản ứng lại, người đeo mặt nạ đã đến phía sau lưng Mã Phi Thiên. Một con dao lạnh lẽo kề lên cổ anh ta, truyền đến xúc cảm không rét mà run.

Cả người Mã Phi Thiên cứng đờ: “Anh… anh định làm gì?”.

Hắn nhìn Mã Phi Thiên, cười nói: “Anh yên tâm, thi thể của bố anh đối với tôi mà nói không có tác dụng gì lớn, đó chỉ là một người chết mà thôi”.

“Vậy vì sao anh không trả cho tôi?”, Mã Phi Thiên siết chặt nắm đấm, quát mắng.

“Tôi từng nói anh phải đồng ý với yêu cầu của tôi, tôi mới trả lại cho anh”.

Hôm nay, Mã Phi Thiên biết mình lấy cứng chọi cứng với người áo đen bí ẩn này là không sáng suốt, anh ta hoàn toàn không phải đối thủ của hắn.

Anh ta ngập ngừng hỏi: “Vậy anh nói xem là yêu cầu thế nào?”.

Người đeo mặt nạ không thay đổi sắc mặt, trả lời: “Trả thù cho bố anh, nói trắng ra là giúp tôi đi giết một người”.

Mã Phi Thiên hỏi: “Là ai?”.

“IQ của anh đúng là khiến người ta cảm động, không phải vừa nãy tôi đã nói rồi sao? Đi giết người ở trong video giám sát đó, cũng chính là kẻ thù của anh, Tần Cao Văn”.

Điều này khiến khóe miệng Mã Phi Thiên hơi giật giật. Thế không phải là làm điều thừa thãi c** q**n đánh rắm sao?

Cho dù không cần lấy bố anh ta ra đe dọa, Mã Phi Thiên chắc chắn cũng sẽ tìm Tần Cao Văn trả thù, hắn làm vậy là không cần thiết.

“Anh…”.

Người mặc áo đen cắt ngang lời anh ta: “Tôi biết anh muốn nói gì, anh chắc chắn cảm thấy tôi làm vậy là không sáng suốt cho lắm”.

Mã Phi Thiên gật đầu.

“Sau này anh sẽ hiểu vì sao tôi lại làm như vậy”.

Mã Phi Thiên nói với người mặc áo đen: “Làm sao tôi có thể tin anh được?”.

Người mặc áo đen vỗ tay.

Không lâu sau, hai người mặc áo đen nữa đi vào, bọn họ khiêng theo một cái băng ca, có một người đang nằm trên đó, chính là Mã Đằng Vân.

“Bây giờ thì tin rồi chứ?”.

Mã Phi Thiên siết chặt nắm đấm, nói: “Được, tôi đồng ý”.

“Anh chỉ có một tháng, đến lúc đó nếu anh không giết được người này, chúng tôi sẽ băm nát thi thể của bố anh ra cho chó ăn”.

Mặc dù bây giờ Mã Phi Thiên bất mãn trong lòng, nhưng lại không dám từ chối.

Thực lực của người kia bày ra đó, dù Mã Phi Thiên không muốn cũng có thể làm gì được?
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 375


Chương 375

“Không phải chỉ là một người trong thành phố thôi sao? Có gì ghê gớm chứ?”, giọng nói anh ta tràn đầy sự khinh thường.

Mã Phi Thiên chẳng coi trọng Tần Cao Văn. Nếu lần này bên cạnh bố có cao thủ đỉnh cao bảo vệ thì sao ông ấy gặp bất trắc được chứ?

Hắn gật đầu đáp: “Mãi mãi không được xem thường kẻ địch, nếu không anh sẽ chịu thiệt”.

Hắn rút lại dao găm trong tay, sau đó quay người rời đi.

“Có thể nói cho tôi biết anh là ai không?”, đợi hắn đi ra đến cửa, Mã Phi Thiên lên tiếng hỏi.

Người mặc áo đen cũng không quay đầu lại mà trả lời: “Đợi đến khi anh trả được thù, anh sẽ biết thôi”.

Mấy ngày nay Vương Thuyền Quyên bận rộn tối tăm mặt mày. Dư luận của các giới trong xã hội đã gây nên cú sốc cực lớn cho Vương Thuyền Quyên.

Sau đợt thao tác của hai người Trương Thiên Khoát và Bành Khải, bây giờ ở trong lòng tất cả mọi người, công ty Vương Thuyền Quyên chính là một doanh nghiệp lòng dạ hiểm ác.

Những công ty lúc trước vốn có ý muốn hợp tác với Vương Thuyền Quyên bây giờ đều hủy bỏ hợp tác.

Càng ngày càng có nhiều nhân viên oán hận Vương Thuyền Quyên.

Cô đã liên tục hai hôm không được ngủ ngon giấc.

“Chủ tịch, chị có ở trong đó không?”, bên ngoài vang lên một giọng nữ.

Vương Thuyền Quyên mở cửa phòng ra, thư ký của cô đi vào.

“Tìm chị có chuyện gì vậy?”, thư ký còn chưa kịp nói gì, bên ngoài đã có một nhóm người ùa vào, bao vây Vương Thuyền Quyên vào giữa.

Những người này đều là nhân viên cấp dưới của Vương Thuyền Quyên.

“Mọi người đến đây tìm tôi có việc gì?”.

Vương Thuyền Quyên mơ hồ có dự cảm chẳng lành, dường như cô đã đoán được những người này muốn làm gì.

Một người đàn ông trung niên trong số họ đi tới, đưa đơn xin nghỉ việc của mình.

Có người mở đầu, những người khác cũng lần lượt làm theo, đặt đơn xin nghỉ việc lên bàn Vương Thuyền Quyên.

“Mọi người đều muốn đi sao?”.

Cô tính sơ qua, trên bàn ít nhất có khoảng hai mươi mấy lá đơn từ chức. Hơn nữa, trong đó còn có một số quản lý cấp cao của công ty.

Vốn dĩ bây giờ công ty đang ở trong giai đoạn bấp bênh, bọn họ vẫn chọn cách bỏ đi. Điều này khiến cho tình hình vốn đã khó khăn càng trở nên gian nan.

Giám đốc của công ty Vương Thuyền Quyên nói: “Chủ tịch Vương, tôi nói có khi không phải, cô là người không biết kinh doanh cho lắm. Đơn hàng đầu tiên đã bị cô biến thành thế này, chúng tôi ai còn dám làm cho cô?”.

“Không sai, chủ tịch Vương, tôi cảm thấy người phụ nữ như cô ở nhà giặt quần áo, nấu cơm, chăm con là được rồi, ra ngoài mở công ty làm gì?”.

“Tôi nghĩ cô nên nhân lúc còn sớm mà bán công ty này cho người khác, như vậy chí ít cô cũng không lỗ quá nhiều”.



Những câu chữ đó giống như con dao đâm vào lồng ngực Vương Thuyền Quyên, khiến cơ thể cô lảo đảo.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 376


Chương 376

Vương Thuyền Quyên đặt tay lên ngực tự hỏi, những người này làm việc ở công ty của cô, cô chưa từng bạc đãi bọn họ, bất kể là tiền lương hay là phúc lợi đãi ngộ khác đều có cả. Vì sao bọn họ lại nói ra những lời cay đắng như vậy?

Giám đốc trước kia nói: “Chủ tịch Vương, thật ra lúc cô vừa mới mở công ty, tôi vốn đã không tin tưởng cô. Sở dĩ tôi chọn công ty của cô chỉ là vì tiền ở chỗ cô dễ kiếm mà thôi”.

Những người khác cũng phụ họa theo.

Vương Thuyền Quyên lập tức cảm thấy tay chân lạnh ngắt, giống như rơi vào hầm băng. Hóa ra trước kia những gì mình làm đều là sai lầm.

“Đám vong ân phụ nghĩa các người!”.

Thư ký Tiểu Vương đứng ra, chỉ tay vào mũi bọn họ mà chửi: “Lúc vào công ty sao các người không nói đi, bây giờ gặp phải chút thử thách nho nhỏ đã biểu hiện ra bộ mặt này, các người có thấy buồn nôn không?”.

“Tôi cảm thấy xấu hổ thay cho các người, một đám đàn ông, lẽ nào ngay cả chút khó khăn như vậy đã sợ rồi?”.

“Cho dù các người không từ chức, có ngày công ty chúng tôi cũng sẽ sa thải các người, bỏi vì chúng tôi không cần loại người tham sống sợ chết như các người!”.



Lời Tiểu Vương nói khiến Vương Thuyển Quyên cảm thấy ấm áp trong lòng. Dù ở bất cứ lúc nào, Tiểu Vương vẫn luôn kiên định lựa chọn đứng về phía cô.

Giám đốc cười nhạt nói: “Nếu công ty đã không xem trọng chúng tôi, chúng tôi còn ở lại đây làm gì? Chúng tôi đợi xem công ty các người phá sản như thế nào”.

Nói xong, giám đốc đó xoay người rời khỏi phòng, những người khác cũng lần lượt đi ra.

“Tiểu Vương, em nói xem có phải chị làm sai rồi không?”.

Biểu hiện của bọn họ lúc nãy khiến Vương Thuyền Quyên rất thất vọng.

Tiểu Vương an ủi: “Chị Thuyền Quyên, chị không cần phải nghĩ nhiều, mấy người đó chỉ đơn thuần đố kỵ với chị mà thôi”.



“Chủ tịch, bên ngoài có người tìm chị!”.

Vương Thuyền Quyên tò mò hỏi: “Là ai?”.

“Nghe nói là con trai của chủ tịch công ty cổ phần tập đoàn Thái Dương”.

Chuyện này khiến Vương Thuyền Quyên tò mò, công ty Thái Dương ở tỉnh Thiên Hải là một công ty khá có tiếng. Nhưng trước đó Vương Thuyền Quyên chưa bao giờ tiếp xúc với bọn họ, bọn họ đến đây làm gì?

Cho dù là công ty của cô xảy ra chuyện cũng không liên quan tới công ty Thái Dương.

“Được, chị sẽ ra ngay”.

Tại sảnh tiếp khách.

Một nam một nữ đang ngồi trong phòng khách, nam mặc Âu phục đi giày da, đeo kính, mang lại cho người ta cảm giác nho nhã lịch sự.

Người phụ nữ thì ăn mặc hở hang, trông vô cùng gợi cảm, trên mặt hiện lên nụ cười quyến rũ động lòng người, dựa mãi vào vai người đàn ông kia.

Nếu Vương Thuyền Quyên có ở đây thì chắc chắn sẽ nhận ra, người phụ nữ đó chính là bạn học cũ quen thuộc của cô: Mã Linh Nhi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 377


Chương 377

Sau khi Mã Linh Nhi ly hôn với Từ Hạo cũng đau buồn một thời gian. Nhưng sau này cô ta đi nước ngoài du học, tình cờ gặp được con trai chủ tịch công ty Thái Dương – Kim Vũ Phi. Mã Linh Nhi cố gắng dùng hết mọi khả năng, cuối cùng cũng tán đổ Kim Vũ Phi.

Sau thất bại lần trước, Mã Linh Nhi đã đúc kết được kinh nghiệm. Bây giờ Kim Vũ Phi đối với cô ta có thể nói là nói gì nghe nấy.

“Chồng à… Lát nữa phải làm thế nào, chồng đừng quên đấy”.

Kim Vũ Phi ngồi bắt chéo hai chân trên ghế sofa, nói: “Vợ cứ yên tâm, lát nữa anh nhất định sẽ cho em nở mày nở mặt”.

Cho dù đã qua lâu như vậy, cơn oán hận của Mã Linh Nhi đối với Vương Thuyền Quyên vẫn không hề giảm bớt, ngược lại càng thêm mãnh liệt.

Khi quay về thành phố Minh Châu, Mã Linh Nhi vô tình biết được tin công ty Vương Thuyền Quyên sắp phá sản mà phấn khởi không thôi.

Cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, cuối cùng cũng có thể sỉ nhục Vương Thuyền Quyên một trận.

Không bao lâu sau, Vương Thuyền Quyên từ trong phòng đi ra. Khi Kim Vũ Phi nhìn thấy cô, đôi mắt lập tức lóe sáng.

Người phụ nữ này thật là xinh đẹp!

Vương Thuyền Quyên nhìn Mã Linh Nhi, có chút kinh ngạc: “Sao lại là cậu?”.

Mã Linh Nhi đứng lên, khoanh hai tay trước ngực, đi giày cao gót đến trước mặt Vương Thuyền Quyên, trên mặt tràn đầy đắc ý và kiêu ngạo.

“Có phải cậu không ngờ người đến đây hôm nay là tôi không?”.

Vương Thuyền Quyên hỏi: “Qua đây tìm tôi có việc gì?”.

Mã Linh Nhi trả lời: “Nghe nói bây giờ công ty của cậu đang gặp nguy cơ xoay vòng vốn rất nghiêm trọng, bạn trai tôi có thể giúp cậu giải quyết vấn đề này”.

Biết được tin tức này, Vương Thuyền Quyên không vui vẻ gì mấy.

Tiếp xúc với Mã Linh Nhi bao nhiêu năm nay, cô hiểu rất rõ tính cách của cô ta, chắc chắn cô ta sẽ không vô duyên vô cớ chạy đến đây giúp đỡ cô.

“Mau nói đi, điều kiện là gì?”.

Mã Linh Nhi cười đáp: “Tôi rất thích nói chuyện với người thông minh như cậu đấy. Đơn giản thôi, chỉ cần hôm nay cậu quỳ xuống trước mặt tôi dập đầu ba cái, sau đó kêu tiếng chó, tôi sẽ nói bạn trai tôi cho cậu hai mươi triệu tệ”.

Số tiền này Mã Linh Nhi đã tính toán kỹ càng. Mặc dù không tính là quá nhiều, nhưng đã đủ để Vương Thuyền Quyên giải quyết chuyện trước mắt.

Thấy Vương Thuyền Quyên không nói gì, khuôn mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, Mã Linh Nhi lại nói: “Tôi biết có khi cậu cảm thấy chồng của cậu hoàn toàn có thể giải quyết những vấn đề này, căn bản không cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai”.

“Nhưng cậu đừng có quên công ty này là do bản thân cậu mở ra, nếu có bất cứ chuyện gì cũng đều cần Tần Cao Văn ra mặt, vậy nhân viên cấp dưới của cậu sẽ nghĩ sao về cậu?”.

“Bọn họ sẽ cho rằng Vương Thuyền Quyên cậu chỉ là một bình hoa di động, ngoài xinh đẹp ra thì chẳng được tích sự gì cả, bọ họ sẽ không tín phục cậu đâu”.

“Trong mắt bọn họ, cậu chính là loại vô tích sự”.



Từng câu từng chữ mà Mã Linh Nhi nói ra khá là cay độc, nhưng lại cũng có lý.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 378


Chương 378

Đây cũng chính là vấn đề mà Vương Thuyền Quyên cảm thấy bức bối bấy lâu nay.

Người khác mở công ty, cho dù nam hay nữ đều từng bước từng bước dựa vào sự cố gắng của bản thân để đi lên.

Nhưng Vương Thuyền Quyên ngay từ ban đầu đã luôn có Tần Cao Văn một tay giúp đỡ.

Cho dù là vấn đề tài chính hay nguồn khách hàng, thậm chí ngay cả nơi sản xuất hàng hóa, cũng đều có liên quan mật thiết đến Tần Cao Văn.

Vương Thuyền Quyên luôn muốn tự lập làm, dựa vào sự cố gắng của bản thân để khiến công ty phát triển mạnh lên.

Nhưng…

Có lúc cô phát hiện khi rời khỏi Tần Cao Văn, bản thân cô thực sự không làm được gì cả.

Mã Linh Nhi lại nói: “Vương Thuyền Quyên… cậu nghĩ mà xem, chỉ cần cậu quỳ xuống trước mặt tôi dập đầu vài cái là có ngay vài chục triệu tệ, lẽ nào không xứng đáng sao?”.

“Nếu tôi mà là cậu tôi sẽ quỳ xuống ngay”.

Vương Thuyền Quyên vẫn không nói gì, nhưng trong lòng đã có chút dao động.

Cô cũng rất muốn có khí phách, giáng thẳng cho Mã Linh Nhi một cái tát ngang mặt, rồi đuổi cút cô ta đi.

Nhưng cho dù Vương Thuyền Quyên không suy nghĩ cho bản thân, thì cũng phải đứng dưới góc độ của công ty mà suy nghĩ.

“Nếu anh là em thì trong ba giây sẽ đuổi cô ta ra khỏi đây luôn”.

Một giọng nói của người đàn ông thuần phác đột nhiên vang lên từ trong phòng tiếp khách.

Mọi người đều đổ dồn sự chú ý về phía anh ấy, một người đàn ông cao to, khuôn mặt tuấn tú đang bước đến.

Người này chính là Tần Cao Văn.

Vừa nhìn thấy Tần Cao Văn đến, Vương Thuyền Quyên lập tức đi tới, ôm chầm lấy anh, những tủi thân mà mấy hôm nay cô phải chịu cuối cùng cũng được trút ra.

Nước mắt chảy như mưa.

Tần Cao Văn dùng tay vỗ nhẹ vào vai Vương Thuyền Quyên, nói với giọng thương xót: “Đừng lo lắng, có chồng ở đây rồi, không ai dám làm tổn thương em đâu”.

“Cuối cùng thì anh cũng về rồi”.

Khi Vương Thuyền Quyên đứng trước mặt Tần Cao Văn, cô đã không còn sự kiên cường dũng cảm trước đó nữa.

Cô trông vô cùng yếu đuối, như một đứa trẻ con vậy.

Tần Cao Văn nói: “Việc còn lại cứ giao cho anh”.

Đối với đại danh của Tần Cao Văn, Kim Vũ Phi trước đó cũng đã nghe đến.

Cho dù là ở tỉnh Thiên Hải, cũng có những lời đồn liên quan đến anh.

Chỉ dùng một tay đã có thể đánh bại tông sư, cao thủ như vậy Kim Vũ Phi xưa nay rất ít gặp.

Mà thanh niên trẻ như Tần Cao Văn thì lại càng chưa gặp bao giờ.

“Anh là Tần tiên sinh?”.

Kim Vũ Phi đã đưa tay phải ra, có ý muốn bắt tay với Tần Cao Văn.

“Anh còn chưa có tư cách bắt tay với tôi”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 379


Chương 379

Sắc mặt anh ta hơi thay đổi, vẻ mặt có hơi khó coi, Kim Vũ Phi ngại ngùng rút tay về.

Mã Linh Nhi nói với vẻ ghê gớm: “Tần Cao Văn, tôi biết anh rất giàu có, nhưng anh định sẽ giúp Vương Thuyền Quyên cả đời sao?”.

“Lẽ nào anh muốn người của công ty toàn bộ đều phục anh chứ không phải là phục Vương Thuyền Quyên?”.

“Anh làm như vậy còn có ý nghĩa gì không?”.

Sau khi yêu Kim Vũ Phi, Mã Linh Nhi lại khôi phục thái độ ngạo mạn trước đây, hoàn toàn không còn vẻ sợ anh như ban đầu nữa.

Tần Cao Văn chậm rãi nói: “Tôi chưa từng nghĩ sẽ giúp vợ tôi”.

Câu này nói ra khiến tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Mã Linh Nhi cười khẩy một tiếng rồi nói: “Xem ra là tôi đã đánh giá cao anh rồi, tôi còn tưởng số tiền này đối với anh chẳng là gì cơ, thì ra đến hai mươi triệu mà anh cũng không đem ra được”.

Vương Thuyền Quyên chỉ cảm thấy hơi là lạ, ngoài ra thì cô không cảm thấy gì cả.

Tần Cao Văn đưa ra quyết định này là điều vô cùng bình thường.

Cho dù là bố mẹ, giúp đỡ con cái cũng đều có mức độ, không thể cứ dung túng mãi được.

Việc tiếp theo cô sẽ nghĩ cách giải quyết vấn đề của bản thân.

“Với các mối quan hệ của vợ tôi hiện nay, các ngân hàng lớn muốn cho cô ấy vay e rằng cũng đều phải xếp hàng”.

Tần Cao Văn nắm tay Vương Thuyền Quyên nói với giọng kiên định.

Mã Linh Nhi cảm thấy có hơi nực cười.

“Đầu óc anh có vấn đề rồi à?”.

Mã Linh Nhi chỉ tay về phía Tần Cao Văn hét lên: “Tôi đây không tin đấy, bây giờ lại có ngân hàng nào mà dám cho Vương Thuyền Quyên vay tiền? Đơn hàng trước trong tay cô ta đã thất bại rồi, khiến Bành Khải tổn thất mấy trăm triệu tệ liền”.

Đừng nói là Mã Linh Nhi, đến ngay cả bản thân Vương Thuyền Quyên cũng cảm thấy câu nói của Tần Cao Văn là đang đùa cợt.

Sau khi xảy ra chuyện lần trước, các công ty và những người vốn dĩ tin tưởng vào Vương Thuyền Quyên, bây giờ thái độ đều đã thay đổi hết.

Tần Cao Văn coi thường nói: “Loại người có hiểu biết nông cạn như cô chắc chắn sẽ không hiểu được”.

“Nhân viên ngân hàng lựa chọn cho vợ tôi vay tiền, là xem trọng tiềm năng phát triển trong tương lai của công ty chúng tôi”.

Mã Linh Nhi ngồi trên sofa vắt chân chữ ngũ, mỉa mai nói: “Có giỏi thì giờ anh gọi điện thoại thử xem, hôm nay nếu Vương Thuyền Quyên mà vay được ngân hàng tiền thì tôi sẽ quỳ xuống xin lỗi cô ta”.

Thái độ mà cô ta thể hiện vô cùng kiên định.

Tần Cao Văn nghiêm túc nói: “Đây là do cô nói đấy nhé, đến lúc đó đừng có hối hận”.

Mã Linh Nhi trả lời chắc như đinh đóng cột: “Nếu hôm nay Vương Thuyền Quyên không vay được ngân hàng thì sao?”.

“Nếu cô ấy không thể vay ngân hàng… vậy thì tôi sẽ cho không cô 20 triệu tệ”.

Bây giờ toàn bộ ngân hàng ở khu Minh Châu đều đã thể hiện rõ thái độ sau này sẽ không qua lại với Vương Thuyền Quyên nữa.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 380


Chương 380

Thế nên Mã Linh Nhi mới thể hiện tự tin như vậy.

Tần Cao Văn đúng là ngu ngốc, lần này bọn họ thắng chắc rồi.

“Vậy được, đây là anh nói đấy nhé, đến lúc đó anh đừng có hối hận”.

Tần Cao Văn ung dung nói: “Người phải hối hận sẽ là cô”.

Vương Thuyền Quyên nắm chặt điện thoại trong tay, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng, cô không hề tự tin về bản thân.

Ngân hàng thật sự sẽ cho cô vay tiền sao?

“Chồng… anh nghĩ xem em nên gọi điện cho ngân hàng nào?”.

Vương Thuyền Quyên vô cùng tin tưởng Tần Cao Văn, nếu anh đã nói được, vậy thì chắc chắn được.

Tần Cao Văn dửng dưng trả lời: “Không sao cả, em gọi cho ngân hàng nào cũng đều được”.

Vương Thuyền Quyên e dè nói: “Anh nói thật không? Ngân hàng nào cũng được á?”.

“Đúng thế, ngân hàng nào cũng được”.

Mã Linh Nhi lại nói: “Người như anh chẳng được cái tích sự gì ngoài diễn kịch, anh mà không đi đóng phim thì đúng là tiếc”.

Hít sâu một hơi, Vương Thuyền Quyên gọi điện cho một ngân hàng nhỏ.

Không bao lâu, có một giọng đàn ông vọng đến.

“Xin hỏi, cô là…”.

Vương Thuyền Quyên nói: “Tôi là Vương Thuyền Quyên, chủ tịch Tập đoàn Vương Thị, tôi muốn vay tiền ở chỗ ngân hàng các anh…”.

“Không vấn đề, thưa chủ tịch Vương”.

Phía bên kia đồng ý vô cùng nhanh chóng.

Vừa rồi Vương Thuyền Quyên gọi điện thoại có mở loa ngoài.

Mã Linh Nhi đứng bên cạnh nghe rõ mồn một.

Câu đồng ý từ phía điện thoại như sét đánh ngang tai họ, cô ta sững sờ tại chỗ.

Mã Linh Nhi cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Sao lại như vậy được.

Bây giờ công ty của Vương Thuyền Quyên đang rối tanh bành, đừng nói là ngân hàng, ngay đến cả nhiều nhân viên cũng tuy kính trọng nhưng vẫn tránh thật xa.

Nhưng Vương Thuyền Quyên lại có thể vay được ngân hàng một cách dễ dàng.

Đừng nói là Mã Linh Nhi, ngay đến bản thân Vương Thuyền Quyên cũng không dám tin.

Cô nhìn sang Tần Cao Văn, vẻ mặt kinh ngạc.

Đã xảy ra chuyện gì thế?

“Chuyện này…”.

Tần Cao Văn nói thẳng: “Người ta đồng ý cho em vay tiền, em nên cảm thấy vui mới phải”.

Vương Thuyền Quyên cảm thấy vô cùng hưng phấn, trong lúc quá bất ngờ như thế này cô chỉ thấy lúng túng.

Thấy Vương Thuyền Quyên mãi không nói gì, giám đốc ngân hàng nói lên trong điện thoại: “Chủ tịch Vương, xin hỏi cô có cần vay tiền nữa không?”.

Vương Thuyền Quyên lúc này mới phản ứng kịp, liền nói: “Tôi vay, nhưng không rõ phía các anh có thể cho tôi vay bao nhiêu?”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 381


Chương 381

“Một trăm triệu tệ được không?”.

Hả?

Vẻ mặt Mã Linh Nhi trở nên vô cùng khó coi, mắt cô ta trố ra.

Cô ta thậm chí còn tưởng tai cô ta có vấn đề nên nghe nhầm.

Đến ngay cả Kim Vũ Phi cũng có hơi ngạc nhiên.

Ngân hàng đồng ý cho một công ty nào đó vay tiền là xem trọng tiềm lực phát triển trong tương lai và năng lực trả tiền của công ty đó.

Nhưng bây giờ công ty của Vương Thuyền Quyên đang bên bờ sụp đổ, có thể nói là khốn đốn tứ bề.

Có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Sau lại có ngân hàng đồng ý giúp đỡ họ chứ?

Vương Thuyền Quyên lắp bắp nói: “Một trăm triệu?”.

“Nếu cô cảm thấy một trăm triệu ít quá thì tôi có thể cho cô vay hai trăm triệu tệ!”.

Số tiền này đối với Mã Linh Nhi mà nói rõ ràng là một con số trên trời.

Bốp bốp!

Những câu nói của giám đốc ngân hàng như những cái tát giáng thẳng xuống mặt Mã Linh Nhi, khiến mặt cô ta cảm thấy nóng rát.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Vương Thuyền Quyên nói: “Không cần đâu, một trăm triệu đã là nhiều rồi”.

“Còn nữa, cô Vương ạ, số tiền vay ngân hàng này có thể gia hạn vô thời hạn thời gian hoàn trả”.

Đến Vương Thuyền Quyên cũng hít ngược một hơi.

Phúc lợi tốt như vậy sao?

“Tôi sẽ để cho cô số tiền lãi thấp nhất trong ngân hàng chúng tôi, nên cô Vương không cần phải có áp lực gì”.

Vương Thuyền Quyên ngơ ngác không hiểu chuyện gì cả.

Những tin vui lớn cứ lần lượt ập đến.

Trước đó Vương Thuyền Quyên chưa bao giờ nghĩ sẽ đi vay ngân hàng.

Vì cô cho rằng công ty của cô là một mớ hỗn độn, ngân hàng sẽ không dám liều đâu.

Bây giờ cô thấy bản thân đã nhầm.

“Chủ tịch Vương, nếu cô quyết định thì chiều nay tôi sẽ đến công ty cô, hai bên cùng ký hợp đồng vay mượn”.

Vương Thuyền Quyên gật đầu nói: “Vậy thì phiền anh rồi, giám đốc Trần”.

“Chủ tịch Vương, đến lúc đó cô đừng có đồng ý vay của ngân hàng khác đó”.

Bình thường trong nhưng trường hợp này, bên vay tiền sẽ phải cung kính với phía ngân hàng, nhưng lần này lại hoàn toàn trái ngược.

Giám đốc Trần hình như rất lo lắng Vương Thuyền Quyên sẽ hợp tác với ngân hàng khác?

Có đùa không đấy?

Bây giờ người có thể cho Vương Thuyền Quyên vay tiền vốn dĩ rất ít, thậm chí người giống giám đốc Trần dám nhượng bộ lớn như vậy tuyệt đối sẽ không thể xuất hiện thêm người thứ hai.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 382


Chương 382

“Giám đốc Trần cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ tuân thủ hai quy định này của chúng ta”.

Giám đốc Trần cười lên: “Vậy thì được”.

Chờ sau khi cúp điện thoại, Vương Thuyền Quyên phát hiện ra sắc mặt của Mã Linh Nhi vô cùng khó coi.

Cơ thể thon thả của cô ta hơi run run, trong ánh mắt tràn đầy oán hận.

Hôm nay đến đây là muốn nhìn Vương Thuyền Quyên phải xấu mặt, dự định sẽ làm khó đối phương một phen, kết quả lại bị đối phương làm cho bẽ mặt một cách thê thảm.

Vì sao chứ?

Vì sao mỗi lần Vương Thuyền Quyên gặp nguy nan đến mức nào, cũng luôn có thể hóa nguy thành an.

Chưa cần nói đến công ty bây giờ của cô đang chẳng còn bao lâu nữa, cho dù là các công ty lớn, có thế lực phát triển hùng hậu, ngân hàng cũng không thể cho nhiều phúc lợi như vậy.

Nếu như vậy lợi ích của ngân hàng sẽ chịu nhiều ảnh hưởng lớn.

Nhưng Vương Thuyền Quyên lại làm được điều đó.

“Cô Mã!”.

Tần Cao Văn khoanh hai tay trước ngực, đi từ từ đến trước mặt cô ta nói: “Cảm giác bị người khác làm cho bẽ mặt chắc là khó chịu lắm nhỉ?”.

Mặt mũi Mã Linh Nhi lúc đỏ lúc tái.

Biểu cảm vô cùng phong phú.

“Đừng tưởng tôi không biết người đứng sau chuyện này chắc chắn là anh”.

Tần Cao Văn nhún vai nói: “Nếu cô nói vậy thì oan cho tôi rồi, tôi vừa về đến nơi là đến công ty luôn, căn bản không liên hệ với bất kỳ ai”.

“Hơn nữa cô có hơi đánh giá tôi cao rồi đấy, tôi làm gì có bản lĩnh lớn như vậy”.

Mã Linh Nhi đương nhiên sẽ không tin Tần Cao Văn giải thích, dựa vào mối quan hệ hiện nay của Vương Thuyền Quyên, muốn vay được ngân hàng số tiền lớn như vậy, tuyệt đối là không thể.

“Anh tưởng tôi sẽ tin lời của anh sao?”.

Vừa rồi Tần Cao Văn không hề nói dối.

Thực ra từ sau khi công ty của Vương Thuyền Quyên xảy ra chuyện, có rất nhiều công ty đều đến để vùi dập, nhưng ngân hàng luôn ở trạng thái quan sát.

Đối với nhân viên cao cấp của một số ngân hàng mà nói, thân phận của Tần Cao Văn căn bản không phải bí mật gì cả.

Biết được điều này, cho dù Tần Cao Văn không chủ động đưa ra yêu cầu vay tiền của ngân hàng họ, thì tất cả mọi người cũng sẽ tranh nhau chủ động cho vay.

Mục đích chỉ là muốn để lại ấn tượng tốt trọng lòng Tần Cao Văn.

Việc này sẽ có lợi rất lớn cho sự phát triển sau này.

Thế nên giám đốc Trần mới thể hiện một cách nhanh chóng và thành khẩn như vậy, thậm chí còn sợ Vương Thuyền Quyên sẽ ký hợp đồng với ngân hàng khác.

Hơn nữa Tần Cao Văn nếu không đoán nhầm thì tới đây sẽ có rất nhiều ngân hàng chủ động tìm đến.

“Chủ tịch!”.

Tiểu Vương chạy từ ngoài vửa vào, khuôn mặt tỏ rõ vui mừng.

Vương Thuyền Quyên hỏi: “Có chuyện gì thế?”.

Biểu hiện của cô như thể muốn hỏi lẽ nào lại có công ty nào đến tìm cô gây rắc rối sao.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 383


Chương 383

“Có mấy giám đốc của mấy ngân hàng đến tìm chị, nói là muốn ký hợp đồng vay vốn với chị, hơn nữa số tiền cao nhất lên tới năm trăm triệu tệ”.

Khóe miệng Mã Linh Nhi hơi giật giật.

Thế giới này rốt cuộc là sao cơ chứ?

Dựa vào đâu mà Vương Thuyền Quyên có thể có nhiều người đổ xô vào công ty của cô vậy?

Vì Vương Thuyền Quyên xinh đẹp sao?

Không!

Cô ta không phục!

Đến Vương Thuyền Quyên cũng hoàn toàn ngơ ngác.

Cô có thể cảm nhận được Tần Cao Văn lần này thực sự không hề nhúng tay vào.

Vậy nguyên ngân các giám đốc ngân hàng cho cô vay tiền là từ đâu?

Lẽ nào là xem trọng thực lực của cô và tiềm lực phát triển trong tương lai của công ty sao?

Có đùa không đấy?

Đương nhiên trong lòng Vương Thuyền Quyên vẫn còn một suy đoán khác.

Chỉ là cô không muốn nói ra suy đoán này.

Nếu thực sự như vậy, thì đúng là khiến người ta phải nổi da gà.

Đó chính là những người này chủ động đến cho Vương Thuyền Quyên vay tiền, hoàn toàn là vì nể mặt Tần Cao Văn.

Thân phận của Tần Cao Văn đã tôn quý đến mức không cần lên tiếng đã có rất nhiều ông lớn lần lượt chủ động ra tay giúp đỡ.

Vương Thuyền Quyên nhìn Tần Cao Văn một hồi lâu không nói gì.

“Em có muốn gặp họ không?”

Vương Thuyền Quyên do dự một lúc rồi nói: “Thôi bỏ đi, Tiểu Vương nói với họ rằng công ty chúng ta tạm thời không cần vay tiền”.

Tiểu Vương không rõ lắm về cuộc nói chuyện vừa rồi giữa Vương Thuyền Quyên và giám đốc Tần. Nhưng nghe đối phương nói vậy thì Tiểu Vương cảm thấy bất ngờ.

Rõ ràng công ty đang rơi vào tình thế nguy cấp.

Việc có thể nhận được một khoản tiền mặt là vô cùng quan trọng, nó có thể khiến công ty độ qua được giai đoạn khó khăn này. Đây là một cơ hội ngàn năm có một.

Vậy mà Vương Thuyền Quyên lại bỏ lỡ sao.

Tiểu Vương tò mò hỏi: “Chủ tịch, giờ công ty chúng ta đang gặp khó khăn, nhận được khoản tiền vay này là vô cùng quan trọng với chúng ta đấy ạ”.

“Không có gì, hiện tại chúng ta có tiền rồi”.

Nghe thấy vậy, hai mắt Tiểu Vương lập tức sáng rực.

“Thật sao chủ tịch?”

Vương Thuyền Quyên gật đầu.

“Vậy tốt rồi ạ”.

Tiểu Vương lập tức ra khỏi phòng.

Một lúc lâu sau Mã Linh Nhi mới hoàn hồn sau cơn thất kinh.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 384


Chương 384

Thế nhưng cái vẻ cao ngạo trên khuôn mặt thì vẫn không hề giảm đi phân nào.

Cô ta khoanh tay trước ngực, đi tới trước mặt Vương Thuyền Quyên, dùng giọng điệu trịch thượng nói với cô: “Vương Thuyền Quyên, lần này đúng là tôi đánh giá thấp cậu rồi, không ngờ có nhiều người chịu cho cô vay tiền đến như vậy”.

Vương Thuyền Quyên bật cười: “Cảm ơn đã khen ngợi”.

“Nhưng cậu cũng đừng có đắc ý, sẽ có một ngày tôi đánh sụp công ty của cậu. Để cậu rơi vào đường cùng không ngóc đầu lên được”.

Vương Thuyền Quyên thở dài: “Linh Nhi, tôi cảm thấy không hiểu. Giữa chúng ta không thù không oán, tại sao cậu cứ chĩa vào tôi thế?”

Mã Linh Nhi cười lạnh lùng giống như nghe thấy chuyện nực cười.

“Có thể mọi người thấy chúng ta không thù không oán nhưng trong mắt tôi, cậu chính là kẻ địch. Đến nằm mơ tôi cũng muốn cậu phải chết”.

Tần Cao Văn nhìn với ánh mắt lạnh lùng, sát khí bộc phát khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống rõ rệt. Mã Linh Nhi khẽ run rẩy, cảm thấy ớn lạnh toàn thân.

Tiếp đó Tần Cao Văn nói tiếp: “Có tôi ở đây mà còn dám nói vậy với vợ tôi à? Gan cô cũng lớn gớm nhỉ”.

Gần đây Mã Linh Nhi cũng nghe nói được ít nhiều về Tần Cao Văn, con người này có thực lực vô cùng đáng sợ, thật sự khiến cô ta bị sốc rất lớn.

Mã Linh Nhi cảm thấy kiêng dè Tần Cao Văn.

“Tôi nói cho anh biết Tần Cao Văn, anh cũng đừng có đắc ý quá”.

Lúc nói những lời này, Mã Linh Nhi vô thức lùi về phía sau Kim Vũ Phi.

Kim Vũ Phi đi tới trước mặt Tần Cao Văn và nói: “Anh Tần quả nhiên là một người đặc biệt. Tôi rất khâm phục anh”.

Tần Cao Văn không nói gì, thậm chí là chẳng buồn nhìn anh ta.

“Anh Tần, hai chúng ta có thể làm bạn được không?”

Kim Vũ Phi thích Mã Linh Nhi, ở phương diện nào đó anh ta có thể giúp đỡ cô ta với nguồn tài nguyên vô hạn.

Nhưng anh ta cũng là người hiểu rõ khi nào thì cần phải điều tiết.

Anh ta biết Tần Cao Văn là một người không dễ dây vào.

Anh ta không thể vì Mã Linh Nhi mà vạch mặt Tần Cao Văn được.

Tần Cao Văn thản nhiên lên tiếng: “Với người như anh thì không đủ tư cách kết bạn với tôi”.

Kim Vũ Phi vẫn cười nhưng trong lòng thì cảm thấy tức lắm.

Gã này ngông cuồng quá.

“Anh Tần, nếu như anh có thời gian, thì nên đi nghe ngóng nhà họ Kim ở tỉnh Thiên Hải một chút nhé”.

Câu nói này mặc dù anh ta vừa cười vừa nói nhưng sự uy h**p trong từng câu chữ thì vô cùng rõ ràng.

Tần Cao Văn chẳng bận tâm: “Nhà họ Kim là cái cục shit!”

Lúc này thì nụ cười trên khuôn mặt Kim Vũ Phi đã cứng như đá.

Anh ta cuối cùng cũng phải bày ra bộ mặt thật trước Tần Cao Văn.

Kim Vũ Phi lạnh lùng nói: “Tần Cao Văn mà ngông cuồng quá là sẽ bị thiệt đấy”.

“Cút!”

Tần Cao Văn dùng tay chỉ vào cửa và quát lớn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 385


Chương 385

Kim Vũ Phi siết chặt nắm đấm và nói: “Anh Tần, tôi hi vọng là anh sẽ không thấy hối hận. Không biết có bao nhiêu người xếp hàng muốn kết giao với nhà họ Kim chúng tôi mà không có cơ hội. Tôi đang đề cao anh đấy”.

Đề cao anh sao?

Đùa nhau chắc?

Trước đây không biết có bao nguyên thủ quốc gia phải xếp hàng để mong được gặp mặt Tần Cao Văn mà không có cơ hội.

Một gia tộc hạng hai mà cũng đòi có tư cách để Tần Cao Văn phải nhìn mặt sao?

Còn nói là đề cao anh.

Đúng là đồ mặt dày.

“Chúng ta đi thôi!”

Kim Vũ Phi cúi đầu dắt Mã Linh Nhi rời khỏi phòng.

Biểu hiện vừa rồi của Tần Cao Văn lại khiến Mã Linh Nhi thở phào.

Cô ta rất lo lắng anh sẽ thỏa hiệp với Kim Vũ Phi. Giờ đây Mã Linh Nhi đã nhìn thấu đám ông hơn bao giờ hết. Trong thế giới của bọn họ, phụ nữ chỉ là đồ chơi mà thôi.

Thứ bọn họ quan tâm hơn cả vẫn là lợi ích của bản thân.

Như vậy một khi Tần Cao Văn mà đồng ý sống dưới trướng của Kim Vũ Phi thì địa vị của Mã Linh Nhi sẽ phải chịu ảnh hưởng cực lớn.

May mà não của Tần Cao Văn có vấn đề nên đã không làm thế.

Anh vừa để mất một cơ hội tốt.

Vương Thuyền Quyên một lúc sau hỏi lại: “Có phải chồng đã gọi điện hỏi thăm trước với bên ngân hàng không?”

Dù biết khả năng này không lớn nhưng Vương Thuyền Quyên vẫn hỏi.

Tần Cao Văn mỉm cười lên tiếng: “Ngốc này đừng có nghĩ linh tinh có được không. Chuyện này chẳng liên quan gì tới anh cả. Do bọn họ nhìn thấy năng lực của em và tương lai của công ty thôi”.

Vương Thuyền Quyên cười nhưng không nói gì.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra thì Vương Thuyền Quyên cũng mơ hồ đoán ra được.

Tần Cao Văn rốt cuộc là ai mà có thể diện lớn tới mức khiến nhiều ngân hàng đều phải kính nể như vậy chứ?

Bất luận thế nào thì Vương Thuyền Quyên cũng không ngờ người mà mình tình cờ gặp khi đó lại sở hữu thân phận khủng khiếp như thế.

Vương Thuyền Quyên lại hỏi: “Tiếp theo chồng định làm gì?”

Tần Cao Văn ung dung trả lời: “Giết người”.

Nếu là người bình thường nói vậy thì Vương Thuyền Quyên sẽ cho rằng đúng là nực cười nhưng hai từ đó lại được thốt ra từ Tần Cao Văn thì tức là anh sẽ giết người thật.

Điều này khiến Vương Thuyền Quyên khẽ run rẩy, đôi mắt cô ánh lên vẻ sợ hãi.

Cô nhìn Tần Cao Văn: “Anh định ra tay với ai?”

“Ai cướp hàng của chúng ta thì chúng ta sẽ ra tay với người đó”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 386


Chương 386

Nhà họ Trương.

Gần đây Trương Thiên Khoát đắc ý lắm. Anh ta cảm thấy vô cùng hài lòng với kế hoạch đã triển khai, trước mắt mỗi giai đoạn đều được tiến hành theo kế hoạch của anh ta.

Nếu như anh ta đoán không lầm thì Tần Cao Văn có lẽ đã quay về rồi.

Cộc cộc.

Có tiếng gõ cửa từ ngoài vọng tới.

Cánh cửa mở ra, người đứng bên ngoài chính là Vương Chấn Hoa.

“Sự việc đúng như những gì anh nghĩ, Tần Cao Văn đã trở về rồi”.

Trương Thiên Khoát rót cho Vương Chấn Hoa một ly rượu: “Không vội”.

“Anh không sợ Tần Cao Văn sẽ báo thù sao?”

Hiện tại cao thủ cấp võ vương vẫn chưa tới nơi. Tần Cao Văn một khi đối phó với một trong hai nhà thôi thì chắc chắn sẽ gây ra nạn hủy diệt.

Trương Thiên Khoát thản nhiên nói: “Anh cảm thấy sau khi Tần Cao Văn trở về sẽ làm điều gì đầu tiên?”

“Không phải là báo thù chúng ta sao?”

Trương Thiên Khoát lắc đầu: “Không phải”

Thấy đối phương vô cùng tự tin thì Vương Chấn Hoa tò mò lắm.

Khoảng thời gian Tần Cao Văn không có ở đây, hai người bọn họ đã khiến Vương Thuyền Quyên bị tổn hại tới như vậy. Vừa mới bắt đầu thôi mà bọn họ đã mang tới họa diệt vong cho công ty của cô rồi.

“Nếu như bản thân là người bị rơi vào tình huống như vậy, khi quay trở về chắc chắn sẽ tấn công điên cuồng hai nhà họ Vương và họ Trương”.

Đấy là người bình thường sẽ suy nghĩ như thế.

“Cho tôi một lý do”.

Trương Thiên Khoát trả lời: “Rất đơn giản, bởi vì Tần Cao Văn không phải là người bình thường”.

Tiếp đó Trương Thiên Khoát còn bổ sung thêm một câu: “Những gì anh vừa nói là suy nghĩ của người bình thường. Nhưng trong thời gian qua khi tôi nghiên cứu về Tần Cao Văn thì tôi có thể đảm bảo hắn sẽ không làm như vậy”.

Điều này khiến Vương Chấn Hoa lập tức chú ý. Anh ta cảm thấy hết sức tò mò. Không biết tiếp theo Tần Cao Văn sẽ làm gì.

“Hãy nói cho tôi biết kế hoạch tiếp theo của Tần Cao Văn”.

Trương Thiên Khoát trả lời: “Tần Cao Văn khi làm việc có một điểm đặc biệt, đó là ngã ở đâu thì sẽ đứng lên ở đó”.

Chỉ cần nghe thấy vậy thôi thì Vương Chấn Hoa đã lập tức tỉnh ngộ.

“Ý của anh là Tần Cao Văn sẽ cướp lại lô hàng sao?”

Trương Thiên Khoát trả lời: “Chính xác”.

Vương Chấn Hoa nhếch miệng cười lạnh lùng. Nếu đúng là như vậy thì mọi việc dễ xử lý hơn nhiều rồi.

Không chừng bọn họ có thể chuyển từ thế khách sang chủ. Thông qua cơ hội lần này có thể tiêu diệt hoàn toàn Tần Cao Văn.

“Anh đã có cách rồi đúng không?”

Trương Thiên Khoát đáp lại: “Chỉ cần anh ta dám đi tìm lô hàng đó thì tôi có thể đảm bảo là anh ta một đi không trở lại”.



Đêm khuya.

Tại KTV Đại Tự Nhiên.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 387


Chương 387

Vài cô gái xinh đẹp với thân hình thướt tha đang tựa vào một người đàn ông vạm vỡ. Họ cười lẳng lơ, quyến rũ và không ngừng rót rượu cho người kia.

Người đàn ông này thi thoảng lại s* s**ng vào vài chỗ hiểm của những cô gái.

Căn phòng nhỏ đôi lúc vang lên tiếng cười ẽo ợt.

“Anh Hắc, nghe nói gần đây anh mới làm một phi vụ, kiếm được không ít tiền, em thích một chiếc túi, có thể mua cho em được không?”

Người vừa lên tiếng chính là cô gái xinh đẹp nhất hội. Cô gái này tầm mười tám, mười chín tuổi không hề trang điểm, trông vô cùng thuần khiết.

Đàn ông mà lăn lộn nhiều năm trong xã hội thì thường thích thể loại phong cách này.

Anh Hắc cười he he, nói: “Được, chỉ cần tối nay em phục vụ tốt, đừng nói là một cái túi mà đến cả trăm cái túi anh cũng mua”.

Hai mắt cô gái sáng rực.

“Anh Hắc, anh nói thật không. Anh đừng lừa em đấy nhé”.

Anh Hắc ôm cô gái vào lòng nói: “Em yên tâm, anh là người giữ lời, hơn nữa lừa ai thì lừa chứ sao nỡ lừa em, bảo bối của anh”.

Rầm.

Đúng lúc này có tiếng đá cửa vang lên.

Cánh cửa bung ra.

Âm thanh nặng nề khiến mấy cô gái sợ hết hồn. Tiếng cười lập tức tắt lịm. Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng nhạc.

Ánh mắt lão Hắc trở nên vô cùng lạnh lùng. Hắn nhìn ra phía cửa.

Một người đàn ông vạm vỡ đứng ngay lối ra.

Đó chính là Tần Cao Văn.

Sắc mặt lão Hắc trông vô cùng khó coi. Hắn đứng dậy, siết chặt nắm đấm, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn.

“Mày là thằng nào mà dám làm ông mất hứng, chán sống rồi à?”

Tần Cao Văn thản nhiên bước vào và không nói gì. Sắc mặt anh vô cùng điềm nhiên.

Nhưng không biết vì sao mà trên người anh phát ra một luồng khí thế đủ để khiến lão Hắc phải thấy sợ.

Hắn bất giác lùi về phía sau.

Đối phương giống như một con mãnh thú, có thể vồ về phía hắn bất cứ lúc nào khiến cho lão Hắc mất đi khả năng phản kháng.

Một lúc sau, lão Hắc lùi sát tới góc tường: “Tên khốn này mày định là gì?”

“Mau nói cho tôi biết, lô hàng đó đang ở đâu”.

Tần Cao Văn không phải dùng giọng điệu thương lượng mà là đang ra lệnh.

Lão Hắc tái mặt, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác sợ hãi.

Lẽ nào người đứng trước mặt này chính là…

“Tôi không biết anh đang nói gì”.

Tần Cao Văn lạnh lùng nói: “Tôi cho anh thêm ba giây, anh không nói thì chết chắc”.

“Mày tưởng tao sợ à?”

Lão Hắc từ lúc mười mấy tuổi đã lăn lộn giang hồ, có gì mà chưa từng trải? Đương nhiên hắn đâu sợ sự uy h**p của Tần Cao Văn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 388


Chương 388

Làm nghề như họ vốn đã mất dây thần kinh sợ từ lâu rồi.

“Ba giây đã hết”.

Vụt!

Lão Hắc lấy vũ khí ra, nhằm chuẩn vào đầu của Tần Cao Văn, đang định bóp cò g**t ch*t đối phương thì Tần Cao Văn lên tiếng: “Mày biết võ thì làm sao? Ông có súng, chỉ cần mày nhúc nhích thì bụp, tao sẽ xử lý mày”.

“Tôi cá là súng của anh không có đạn”

Lão Hắc bật cười.

“Mẹ kiếp, mày xem tivi quá 180 phút đấy à”.

Nói xong hắn bóp cò.

Có không ít cô gái sợ hãi bịt tai lại.

Thế nhưng cảnh tượng xảy ra tiếp theo khiến đám đông phải sững sờ.

Quả nhiên giống y như những gì Tần Cao Văn nói.

Súng không có đạn thật.

Lão Hắc khẽ tái mặt, đệ lộ vẻ kinh hoàng. Hắn nhìn Tần Cao Văn với vẻ không dám tin.

Chuyện…chuyện gì vậy?

Nhìn lại một lần nữa thì lão Hắc phát hiện ra đạn trong súng đã biến mất.

Rắc.

Tần Cao Văn dùng tay vặn cổ lão Hắc.

Cảnh tượng đó diễn ra quá nhanh khiến lão Hắc không kịp nhìn rõ đối phương đã ra tay kiểu gì.

Hắn cảm nhận được thực lực của đối phương mạnh hơn mình gấp nhiều lần.

Lão Hắc cố gắng giãy giụa, hắn ho khụ khu và chửi rửa: “Mau…bỏ tao ra!”

“Tôi vừa cho anh cơ hội rồi, mau nói lô hàng đó ở đâu”.

Lão Hắc gần như tắt thở: “Tôi nói, tôi nói, lô hàng đó đang ở vịnh Bàn Long”.

“Tốt lắm!”

Lắc Hắc ho khụ khụ: “Giờ có thể thả tôi ra được chưa”.

“Không thành vấn đề”.

Anh xách cổ lão Hắc đi tới bên cửa sổ, mở cửa ra.

Anh đưa cơ thể của lão Hắc ra bên ngoài ở độ cao mấy chục mét.

Một khi lão Hắc mà bị rơi xuống thì chẳng khác gì một đống bầy nhầy.

Hắn sợ tới mức mặt cắt không ra hột máu.

Lão Hắc chưa bao giờ cảm nhận qua sự sống chết cận kề đến như thế. Lúc này, hắn thật sự sợ lắm rồi.

“Đừng giết tôi, tôi xin anh…”

Bụp!

Cơ thể hắn giống như một hòn đá từ trên cao rơi xuống đất và nát bét.

Mấy cô gái sợ tới mức co rúm người.

Tần Cao Văn liếc nhìn bọn họ thản nhiên nói: “Vừa rồi các cô không nhìn thấy gì cả, rõ chưa?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 389


Chương 389

Đám người đó nào dám nói nửa lời.

Anh giết một người cũng là giết, giết mười người cũng là giết.

Chẳng có ai lại dám khiêu khích tới điểm giới hạn của anh cả.

Tần Cao Văn rời khỏi phòng, anh không hề phát hiện ra đằng sau có một người mặc đồ đen đeo khẩu trang đang quan sát nhất cử nhất động của anh.

Đợi sau khi Tần Cao Văn đi khỏi, người đó lấy điện thoại ra, gọi vào số điện thoại của Trương Thiên Khoát.

“Đại ca!”.

Trương Thiên Khoát hưng phấn hỏi: “Mau nói xem tình hình thế nào rồi?”.

“Mọi chuyện đều giống như anh dự liệu, quả nhiên anh ta đã đến giết lão Hắc rồi”.

Trương Thiên Khoát kích động hỏi: “Quả nhiên tên này không hành động theo lẽ thường, nhưng tôi lại thích hắn như vậy, nói nhanh, có phải hắn đang đi về phía vịnh Bàn Long không?”.

“Đúng ạ”, tên đàn em kia đáp.

Trương Thiên Khoát nhắm mắt lại, gương mặt lộ ra vẻ say sưa.

“Tất cả mọi việc đều giống như tôi tưởng tượng, tôi bây giờ thật sự càng ngày càng thích Tần Cao Văn rồi, tối này tôi sẽ tận mắt chứng kiến hắn bị nổ tung thành từng mảnh”.

Nói xong, anh ta cúp điện thoại.

Cuộc điện thoại của hai người vừa rồi Vương Chấn Hoa nghe không sót một chữ nào, lúc trước anh ta vốn không biết gì về kế hoạch của Trương Thiên Khoát.

Một lúc sau, anh ta hỏi: “Có thể cho tôi biết rốt cuộc anh tính thế nào không?”.

“Tôi nói cho anh biết, tôi dám đảm bảo kế hoạch này là kế hoạch chấn động lòng người nhất thế kỷ, ở gần vịnh Bàn Long, tôi đã đặt mấy tấn thuốc nổ, chỉ cần Tần Cao Văn đi vào phạm vi đó, tôi sẽ cho người châm ngòi, đến lúc đó…”.

Trương Thiên Khoát nói tiếp: “Anh có thể tưởng tượng ra cảnh đó không? Giống như pháo hoa rực rỡ không ngừng nở rộ, Tần Cao Văn sẽ chết rất thê thảm”.

Hòn đá lớn trong lòng Vương Chấn Hoa cũng được đặt xuống.

Những tranh đấu với Tần Cao Văn trước đây cuối cùng cũng có thể dừng lại rồi, anh ta rất ủng hộ kế hoạch của Vương Thiên Khoát, đây quả thực là một cách rất hay.

Đến lúc đó thủ tiêu Tần Cao Văn sẽ là một việc rất dễ dàng.

“Sao trước đây không nhìn ra anh thông minh như vậy nhỉ?”.

Trương Thiên Khoát tựa lưng vào ghế, nói: “Trước đây có bố tôi, đương nhiên tôi phải tỏ ra khiêm tốn một chút, giờ ông ấy đã giao công ty lại cho tôi rồi, thì tôi phải thể hiện bản thân chứ”.

Vương Chấn Hoa hiện giờ không hề vui như Trương Thiên Khoát.

Thậm chí anh ta còn có phần lo sợ.

Anh ta có thể cảm nhận được, Trương Thiên Khoát còn nguy hiểm hơn bố anh ta nhiều.

Hơn nữa con người này có thể vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, lão Hắc là đàn em của anh ta, một lòng trung thành với anh ta.

Trước đây lão Hắc đã giúp anh ta không ít.

Cuối cùng lần này nói hi sinh là hi sinh.

E là cho đến tận khi sắp chết, lão Hắc vẫn không biết, tất cả đều là do Trương Thiết Khoát cố ý sắp xếp.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 390


Chương 390

Gần vịnh Bàn Long.

“Đại ca nói sao?”.

Một tên mắt chột nói với tên áo đen vừa nãy.

Tên áo đen đáp: “Đại ca nói nửa tiếng nữa anh ta sẽ đến đây, bảo chúng ta chuẩn bị sẵn sàng”.

Tên mắt chột thở dài.

“Sợ là sẽ chẳng có ai ngờ được rằng, Tần Cao Văn lại chết theo cách này”.

Giọng nói của hắn mang theo chút thương cảm.

Rất nhiều người ở khu Minh Châu kính phục Tần Cao Văn, bao gồm cả đám đàn em nhà họ Vương và nhà họ Trương.

Tần Cao Văn tuổi trẻ tài cao, một thân một mình mà lập nên được không ít kỳ tích, những nhân vật mang cấp bậc tông sư, đứng trước mặt anh cũng dễ dàng bị đánh bại.

Thêm một thời gian nữa, anh nhất định sẽ trở thành một cao thủ đỉnh cao.

Chỉ tiếc là anh không làm việc cho ai, thái độ quá ngông cuồng.

Tuổi trẻ ngông cuồng đắc tội với quá nhiều người, mới rơi vào bước đường này.

Tình cảm mà tên mắt chột dành cho Tần Cao Văn khá phức tạp, một mặt là vì hắn rất hận Trương Thiên Khoát.

Một mặt khác là vì tất cả những gì Tần Cao Văn làm trước đây khiến hắn vô cùng kính phục.

Đó là một người rất giỏi.

Tên mắt chột nói: “Đại ca nói rồi… chỉ cần chúng ta trừ khử được anh ta, thì sẽ cho chúng ta một khoản tiền lớn”.

Người chết vì tài, chim chết vì mồi.

Bất luận là ai, cũng đều có lòng tham với tiền bạc, những người như bọn họ càng không ngoại lệ.

“Đại ca yên tâm, chúng em sẽ cố hết sức”.

Những người khác cũng lần lượt đáp lời.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, thoắt cái đã qua nửa tiếng đồng hồ.

Mọi người đều yên lặng chờ đợi.

Nửa tiếng trôi qua, không thấy Tần Cao Văn đâu.

Một tên đàn em ở bên cạnh không hiểu, hỏi tên mắt chột: “Đại ca, chuyện này là thế nào?”.

Mắt chột khẽ cau mày, nói: “Tao làm sao mà biết được”.

Lẽ nào Tần Cao Văn đã biết kế hoạch của bọn họ, cho nên nửa đường đã quay về.

Hoặc là giữa đường đã gặp chuyện gì rồi.

Mắt chột gõ nhẹ ngón tay lên bức tường gạch bên cạnh, trông có vẻ rất sốt ruột.

Lại qua một tiếng nữa, Tần Cao Văn vẫn chưa đến.

Lúc này, Trương Thiên Khoát gọi điện thoại đến.

“Tình hình thế nào rồi?”.

Mắt chột lắp ba lắp bắp nói: “Đại ca, anh ta không đến”.

Trương Thiên Khoát ở đầu dây bên kia quát lên: “Sao có thể như thế được, một, hai tiếng trước hắn đã ra khỏi KTV, tại sao giờ vẫn chưa tới?”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 391


Chương 391

“Em… em cũng không biết!”.

Tên mắt chột lắp bắp nói.

Trương Thiên Khoát nghiến răng chửi: “Tao nói cho mày biết, nếu như hôm nay bọn mày không giết được hắn, thì đừng trách tao không khách khí”.

Mắt chột vội vàng nói: “Đại ca, việc này anh cứ yên tâm, bọn em sẽ không phụ sự kỳ vọng của anh đâu”.

“Tốt nhất là mày hãy nhớ cho kỹ những lời mày vừa nói”.

Cúp điện thoại, tên mắt chột vô cùng lo lắng, hắn nhìn con đường phía trước mặt, thần sắc càng trở nên nghiêm trọng.

Tần Cao Văn hay hành động không theo lẽ thường, có khi nào tối hôm nay anh ta không tới không?

Đúng vào lúc đó, hắn đột nhiên nhìn thấy phía trước có một chiếc xe đi đến.

Vội vàng lấy ống nhòm ra, thì thấy người ngồi trên xe chính là Tần Cao Văn, tảng đá trong lòng tên mắt chột như được đặt xuống.

May mà Tần Cao Văn đã đến.

“Anh em chuẩn bị sẵn sàng!”.

Tất cả mọi người đều chuẩn bị sẵn bật lửa, chỉ cần Tần Cao Văn lái xe vào phạm vi phát nổ, bọn họ sẽ lập tức châm ngòi.

Nhưng điều khiến người ta bất ngờ là, Tần Cao Văn lái một đoạn liền dừng lại.

Chỗ đó cách phạm vi phát nổ của bọn họ vừa đúng có vài trăm mét nữa.

Chuyện này là thế nào?

Sau khi Tần Cao Văn dừng lại, cũng không có ý định vào trong, nhất quyết ngồi tại chỗ.

Thế rồi anh bắt đầu ngịch điện thoại.

Tất cả mọi người đều há hốc miệng.

Đầu óc của tên này có vấn đề à?

Rốt cuộc Tần Cao Văn định làm gì?

“Anh… anh ta làm sao thế?”.

Một tên đàn em ở bên cạnh đi lên, thận trọng hỏi.

Tên mắt chột cho hắn một cái tát.

“Đừng có lắm mồm, sao tao biết được”.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Tần Cao Văn.

Và rồi việc khiến bọn họ phát điên đã xảy ra, Tần Cao Văn sau một hồi thì quay đầu xe, vốn không hề có ý định đi vào vịnh Bàn Long.

Ơ… ơ…, đầu óc anh ta có vấn đề à?

Tên mắt chột sắp phát điên rồi.

Tên này đang trêu ngươi bọn họ à?

Mẹ kiếp! Cũng thật là ác ôn mà.

Đúng vào lúc tất cả mọi người đều cho rằng kế hoạch tối nay sẽ không lãng phí một giây phút nào.

Thì Tần Cao Văn lại quay về.

Đám người đó hoàn toàn trở nên hỗn loạn.

Tất cả mọi người đều chết lặng.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 392


Chương 392

Nhìn miếng ngon dâng đến tận miệng rồi còn vụt mất.

Bọn họ đều khóc không thành tiếng.

Tình huống này xảy ra nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, bọn họ chưa từng nghĩ đến.

Tần Cao Văn đã lái xe đến đây rồi, tại sao lại đi?

Lẽ nào tên này điên rồi?

“Đại ca, chuyện này là sao?”.

Một tên đàn em bên cạnh vô cùng khó hiểu, đi đến chỗ tên mắt chột hỏi.

“Mày hỏi tao thì tao hỏi ai?”.

Giờ trong lòng hắn khó chịu hơn bất kỳ ai, lúc trước Trương Thiên Khoát đã nói, chỉ cần lần này hoàn thành nhiệm vụ, sẽ cho hắn một khoản tiền lớn.

Mắt thấy sắp thành công rồi, đến cuối cùng lại đổ sông đổ bể.

Ai hiểu cho hắn đây?

Bốp!

Hắn tát tên đàn em một cái, quát: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đuổi theo Tần Cao Văn cho tao, phải tìm hiểu rõ xem rốt cuộc anh ta đi đâu”.

Tên đàn em xoa mặt nói: “Vâng ạ”.

“Mẹ nó xúi quẩy thật!”.

Tên mắt chột không nhịn được mà chửi.

Ring ring!

Đúng vào lúc này, chuông điện thoại reo lên, tên mắt chột lấy điện thoại ra xem, bỗng dựng hết tóc gáy, người gọi đến là Trương Thiên Khoát.

Chắc chắn là đối phương muốn hỏi xem tiến trình đến đâu rồi.

Ăn nói thế nào với anh ta đây?

“Đại… đại ca?”.

Hắn lúc này nói năng không được lưu loát lắm.

Trương Thiên Khoát ở bên kia dường như cũng nghe ra có gì đó không đúng, hỏi: “Đừng có lèo nhèo với tao, mau nói xem tình hình thế nào rồi?”.

“Đại ca, bọn em cũng không biết tại sao, Tần Cao Văn đó rõ ràng sắp vào đến phạm vi phát nổ rồi, nhưng lại đột nhiên dừng xe lại, em đã cho người đi theo anh ta rồi”.

“Cái gì?”.

Trương Thiên Khoát quát lớn trong điện thoại: “Tao nuôi bọn mày cho tốn cơm à? Sao có một việc cỏn con như thế cũng làm không xong, tao nói cho chúng mày biết, hôm nay nếu không g**t ch*t Tần Cao Văn, thì mai tao sẽ giết chúng mày”.

“Tao cho bọn mày thêm thời gian hai tiếng, nếu vẫn chưa thấy đầu Tần Cao Văn, thì dặn người chuẩn bị hậu sự cho chúng mày luôn đi”.

Tút tút!

Nói xong anh ta cúp luôn điện thoại.

Tên mắt chột dở khóc dở cười.

Tần Cao Văn này rốt cuộc làm sao thế? Tại sao cứ làm việc thất thường thế?

“Đừng có ngây ra đấy nữa, chúng mày không nghe thấy đại ca vừa nói gì à? Một lũ không có não, còn không mau hành động đi”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 393


Chương 393

Tên mắt chột bị Trương Thiên Khoát chửi, đương nhiên phải tìm một chỗ để phát tiết, mấy tên đàn em bên cạnh là đối tượng tốt nhất.

Bọn họ lần lượt lấy vũ khí nóng ra.

“Cùng tao đuổi theo, tối nay Tần Cao văn không bị nổ chết, thì cũng phải bị đánh cho nhừ xương”.

“Vâng!”.

Tất cả đồng thanh đáp.

Vào lúc bọn họ định xoay người hành động, thì một tên đàn em ở bên cạnh đột nhiên nói: “Đại ca, anh xem kia có phải xe của Tần Cao Văn không?”.

Tên mắt chột dừng lại quay người ra xem, lấy tay dụi mắt, phát hiện ra xe của Tần Cao Văn quả nhiên đã quay lại.

Hắn hùng hùng hổ hổ quát: “Tên này bị ấm đầu à? Có phải đang chơi chúng ta không?”.

“Đại ca, vậy chúng ta có đuổi nữa không?”.

Bốp!

Hắn lấy tay gõ một cái vào đầu tên đàn em.

“Mày bị ấm đầu à?”.

Tên mắt chột tiếp tục mắng: “Giờ Tần Cao Văn quay lại rồi, đuổi cái gì nữa mà đuổi”.

Tên đàn em thấy hơi ấm ức, khẽ cúi đầu, không nói gì.

Tên mắt chột lại bảo bọn đàn em cúi người xuống, núp người vào trong góc tối, im lặng chờ đợi, một khi Tần Cao Văn đi vào phạm vi phát nổ, sẽ lập tức châm lửa dây dẫn.

Vẫn như lần trước, Tần Cao Văn lái xe đến vị trí cách phạm vi nổ một, hai trăm mét thì lập tức dừng lại.

Sau đó mở cửa xe ra, đứng tựa vào cánh cửa hút thuốc.

Khói thuốc trắng bay bay.

Tần Cao Văn tỏ ra rất vui mừng tự đắc, những người khác thì ruột nóng như lửa đốt.

Xin anh đấy anh giai.

Tại sao thế anh, sao không thể tiến thêm một đoạn nữa?

Chỉ cần lái xe tiến lên một, hai trăm mét nữa thôi là đủ rồi.

Nhưng Tần Cao Văn nhất quyết không.

Tiếp đó, một việc khiến người ta phát điên lại xảy ra, sau khi Tần Cao Văn hút thuốc xong, lại quay trở lên xe.

Anh bắt đầu lùi xe, sau đó lái xe đi.

Tất cả mọi người đều mắt chữ A miệng chữ O.

Đây… đây là đang chơi khăm bọn họ à?

“Đại ca, sao lại như thế, em nhìn mà chẳng hiểu gì cả?”.

Tên mắt chột nhổ một bãi nước miếng quát: “Mày nghĩ là tao hiểu à?”.

Hắn lăn lộn trong xã hội mười mấy năm, tay từng nhuốm máu không ít người.

Nhưng hắn trước nay chưa từng gặp người kỳ lạ như vậy.

Tần Cao Văn này rốt cuộc đang nghĩ gì thế?

“Nói ít thôi, chúng ta chỉ còn một tiếng nữa, mau hành động đi”.
 
Back
Top Bottom