Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 414


Chương 414

Đàn ông trên thế giới ai mà không háo sắc. Nhất là con cháu nhà giàu có.

Vừa ra khỏi phòng, Mã Linh Nhi vội vàng chạy tới chỗ Kim Vũ Phi, phấn khởi hỏi: “Chuyện thế nào rồi?”.

“Nhà anh có hai cao thủ cấp võ vương”.

Vừa nghe đến đó, Mã Linh Nhi lập tức sáng mắt lên.

Cao thủ cấp bậc võ vương. Trước đây, cô ta đã từng nghe qua truyền thuyết về bọn họ, nhưng chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy.

Lẽ nào… lần này nhà họ Kim chuẩn bị sử dụng đến bọn họ?

“Ý anh là…?”.

Trên mặt anh ta hiện lên vẻ đắc ý, nói: “Không sai, bố anh nói tiếp theo sẽ dùng đến một trong hai người đó đi giết Tần Cao Văn, đến lúc đó bảo đảm anh ta sống không bằng chết”.

Chuyện này khiến Mã Linh Nhi cảm thấy vô cùng vui sướng.

Bây giờ, trên thế giới này, người cô ta hận nhất là Tần Cao Văn và Vương Thuyền Quyên.

Vì sự xuất hiện của Vương Thuyền Quyên nên tình yêu đầu màu vàng thời đại học của mình đã kết thúc một cách thảm hại. Còn Tần Cao Văn thì phá hoại giấc mộng sống giàu sang của cô ta trước kia.

Đó là hai đoạn hồi ức không muốn nhìn lại nhất trong cuộc đời Mã Linh Nhi.

Bây giờ, cuối cùng anh ta cũng sắp chết rồi.

“Cảm ơn anh, chồng à”, Mã Linh Nhi dựa vào vai Kim Vũ Phi, nở nụ cười quyến rũ động lòng người.

“Có gì mà phải cảm ơn, chúng ta là người một nhà mà”.

Bây giờ Kim Vũ Phi đã hạ quyết tâm, đợi có được Vương Thuyền Quyên rồi sẽ đá Mã Linh Nhi đi.

Người phụ nữ dơ bẩn như cô ta có tư cách gì mà qua lại với Kim Vũ Phi này?

Đương nhiên, lúc này Mã Linh Nhi không hề hay biết suy nghĩ trong lòng Kim Vũ Phi. Cô ta vẫn chìm đắm trong tưởng tượng về một tương lai đẹp đẽ của mình, khó mà dứt ra.

Đúng là một người phụ nữ cực kỳ ngu xuẩn.

Nhà họ Vương.

Trương Thiên Khoát đứng trước cửa nhà Vương Chấn Hoa, mãi không muốn vào trong.

Anh ta tới lui trước cửa một thời gian dài, trong lòng rất băn khoăn.

Bây giờ, cảm xúc của anh ta đối với Vương Chấn Hoa vô cùng phức tạp, chuyện xảy ra lần trước đã cho anh ta thấy rõ bộ mặt thật của Vương Chấn Hoa.

Tên này bỏ đá xuống giếng vào lúc anh ta cần giúp đỡ nhất, anh ta thật sự nảy sinh sự oán hận vô cùng mãnh liệt đối với Vương Chấn Hoa.

Nhưng bây giờ, Vương Chấn Hoa lại là hi vọng duy nhất để anh ta trả thù.

Rốt cuộc vào… hay là không vào?

Thôi vậy.

Bây giờ, anh ta không để ý được nhiều như vậy, vẫn nên vào trong xem sao.

Ding doong.

Tiếng chuông cửa vang lên, chốc lát sau cửa nhà được mở ra, Vương Chấn Hoa đứng trước mặt Trương Thiên Khoát.

“Sao giờ anh mới đến?”, Vương Chấn Hoa có chút bất mãn nhíu mày.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 415


Chương 415

Trương Thiên Khoát lúng túng cười đáp: “Thật ngại quá, có chút chuyện lở dở bên ngoài, cho nên đến muộn một chút”.

“Mau vào đi!”.

Trước kia Vương Chấn Hoa luôn nói chuyện khách sáo với Trương Thiên Khoát, bây giờ ra lệnh càng lúc càng nhiều.

Sự thay đổi thái độ này khiến Trương Thiên Khoát nhất thời không chịu được, nhưng anh ta chỉ đành nhẫn nại. Ai bảo bây giờ tình thế của anh ta đã không bằng người ta.

Vào trong nhà, bố của Vương Chấn Hoa đang ngồi trên ghế sofa.

“Đến rồi à?”.

Bây giờ bố của Vương Chấn Hoa cũng vô cùng lạnh nhạt với Trương Thiên Khoát.

Lúc này, anh ta cảm nhận được một cách chân thực thế nào là tình người bạc bẽo.

Nếu là trước kia, khi nhà họ Trương ở thời kỳ đỉnh cao, bố của Vương Chấn Hoa chắc chắn sẽ không nói chuyện với anh ta như thế.

Nhưng mọi chuyện có thể trách ai đây? Vẫn là anh ta tự làm tự chịu.

Trương Thiên Khoát ngồi xuống ghế sofa, không ngừng xoa bàn tay, nói: “Cháu vừa nghe anh ta nói, chú đã tìm được một cao thủ cấp bậc võ vương sao?”.

“Không sai, chuyện này có liên quan gì đến cậu không?”.

Trương Thiên Khoát lại hỏi: “Chú, vậy cháu muốn hỏi, chú định lúc nào ra tay với Tần Cao Văn?”.

“Chuyện này phải hỏi ý kiến của Tào tiên sinh”.

Nói xong, bố Vương Chấn Hoa đứng dậy khỏi ghế sofa, xoay người gọi với lên trên lầu: “Tào tiên sinh, bây giờ ông có thời gian không, có thể xuất hiện gặp mặt hay không?”.

“Được”.

Dứt lời, cửa phòng trên lầu được mở ra, một người đàn ông dáng người cao to, thể hình cường tráng, mặt để râu quai nón từ trên lầu đi xuống.

Người đàn ông đó đi xuống khỏi mười bậc cầu thang, trên gương mặt dữ tợn có một vết sẹo vô cùng chướng mắt, trông cực kỳ đáng sợ.

“Xin chào ông Tào!”, Vương Chấn Hoa vội vàng cúi chào ông Tào.

Ông Tào gật đầu đáp: “Không cần khách sáo, ngồi xuống hết đi”.

“Cảm ơn ông Tào!”.

Sau đó Vương Chấn Hoa hỏi: “Tôi muốn hỏi ông Tào, ông định khi nào ra tay?”.

“Khi nào cũng được, giết một cao thủ cấp bậc tông sư nho nhỏ đối với tôi mà nói chỉ giống như một đĩa thức nhắm”.

Ông ta tỏ ra rất tự tin. Trong lòng Tào Vân chưa bao giờ xem Tần Cao Văn là đối thủ mà nghiêm túc đối đãi.

“Ông Tào, vậy tôi muốn hỏi xem, ông định ra tay ngay hay là…”.

Ánh mắt Tào Vân lạnh đi, liếc nhìn Trương Thiên Khoát.

“Cậu là cái thá gì, có tư cách nhúng tay vào chuyện của tôi sao?”.

Trương Thiên Khoát hơi xấu hổ, trả lời: “Ông Tào, tôi là người nhà họ Trương”.

“Người của nhà họ Trương cũng đừng dong dài trước mặt tôi, im miệng đi cho tôi”.

Lúc này, Trương Thiên Khoát đã cảm nhận được một luồng ác ý mãnh liệt từ người khác. Anh ta im lặng cúi đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 416


Chương 416

“Ngày mai tôi sẽ gửi thư khiêu chiến cho Tần Cao Văn, một tuần sau, tôi sẽ quyết đấu với cậu ta ở tỉnh Thiên Hải”.

Nghe quyết định của Tào Vân, những người xung quanh đều cảm thấy tò mò. Vì sao bọn họ lại hẹn nơi quyết đấu ở tỉnh Thiên Hải? Đổi một chỗ khác không được sao?

“Vì sao lại là ở đó?”, Vương Chấn Hoa ở bên cạnh cũng cẩn trọng hỏi.

Tào Vân nói: “Việc tôi làm không cần phải giải thích với bất kỳ ai”.



Bóng tối thâm trầm.

Vương Thuyền Quyên nằm trên giường trằn trọc khó ngủ. Không biết vì sao hôm nay cô luôn cảm thấy vô cùng sốt ruột bất an, giống như sắp tới sẽ chuyện trọng đại nào đó xảy ra.

“Vợ à, em sao thế?”, Tần Cao Văn ôm lấy Vương Thuyền Quyên từ phía sau, nhẹ giọng hỏi.

Anh có thể cảm nhận được rõ ràng, bây giờ Vương Thuyền Quyên đang có tâm sự trùng trùng, hình như là đang lo lắng điều gì.

“Chồng, em cũng không biết tại sao, hôm nay em cứ cảm thấy lòng lo lắng bất an, giống như sắp xảy ra chuyện gì đó không hay”.

Tần Cao Văn vuốt nhẹ mũi Vương Thuyền Quyên, cười nói: “Đừng nghĩ nhiều quá, có anh ở đây, trời có sụp xuống cũng không sao”.

Vương Thuyền Quyên ôm chặt lấy Tần Cao Văn, nằm trong lòng anh, nở nụ cười ngọt ngào: “Anh cứ thích dỗ em như dỗ trẻ con vậy”.

Tần Cao Văn hôn xuống trán Vương Thuyền Quyên.

Bây giờ, Tần Cao Văn không hề biết tiếp theo anh sẽ phải đối mặt với thử thách to lớn. Ba cao thủ cấp bậc võ vương cùng lúc muốn đối phó với anh.

Hôm nay, Tần Cao Văn dậy sớm hơn thường ngày, nấu bữa sáng từ sớm.

Ăn xong, Vương Thuyền Quyên thu dọn một lúc rồi chuẩn bị đi làm.

Vừa mới mở cửa ra, cô đã sững cả người.

Trước cửa có một người đàn ông lạ mặt. Gương mặt ông ta vô cùng dữ tợn, người to cao vạm vỡ, cao gần hai mét, để râu quai nón.

“Chào ông, xin hỏi ông là?”.

Ông ta khoanh hai tay trước ngực: “Tôi họ Tào, tên Tào Vân”.

Giọng nói của ông ta khá lớn, giống như gõ chuông khiến Vương Thuyền Quyên đau cả màng nhĩ.

Hai chữ Tào Vân giống như sấm đánh giữa đất bằng, vang vọng bên tai Vương Thuyền Quyên.

Đương nhiên cô từng nghe nói tới danh hiệu của ông ta, thậm chí còn khá quen thuộc. Người này có một biệt hiệu khác ở thành phố Minh Châu, đó là Thần Thoại Bất Bại.

Ông ta là một thiên tài tu luyện thực thụ, lúc mới hai mươi tuổi đã đạt đến cảnh giới tông sư. Trước kia, bất kể đối mặt với cao thủ thế nào cũng chưa từng thất bại. Chỉ là không biết vì sao năm năm nay, ông ta lại đột nhiên biến mất.

Không ai biết Tào Vân đi đâu, trong thời gian ngắn mọi người bàn tán xôn xao, chưa có kết quả gì. Có rất nhiều người cảm thấy chắc chắn là Tào Vân đã đắc tội với kẻ thù nào đó, bị người ta g**t ch*t, không ngờ lại gặp được ông ta ở đây.

“Xin hỏi ông đến đây…”.

Tào Vân lấy một lá thư ra đưa cho Vương Thuyền Quyên.

“Cô hay chuyển lá thư này cho chồng cô, bảy ngày sau tôi đợi cậu ta ở tỉnh Thiên Hải, nếu không dám đến thì tôi sẽ giết cả nhà mấy người”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 417


Chương 417

Nói xong, Tào Vân không đợi Vương Thuyền Quyên trả lời đã quay người rời đi.

Ánh mắt cô vô thức dừng trên bức thư, ba chữ thư khiêu chiến đập vào mắt khiến sắc mặt cô trắng bệch, cơ thể khẽ run lên.

Tào Vân lại muốn quyết đấu với Tần Cao Văn. Chuyện… Chuyện này là sao?

Trước đây, Tần Cao Văn và Tào Vân không có thù oán gì, ông ta làm vậy để làm gì?

Lúc này, Tần Cao Văn đang ở trong phòng thu dọn bát đĩa, Vương Thuyền Quyên lập tức chạy vào trong.

“Chồng, anh đừng thu dọn mấy thứ đó nữa!”, Vương Thuyền Quyên kích động nói.

Thấy cô biểu hiện như vậy, Tần Cao Văn tò mò hỏi: “Sao thế?”.

“Anh mau thu dọn đồ đạc rời khỏi thành phố Minh Châu càng nhanh càng tốt”.

Thấy vợ mình nói năng lộn xộn, mắt đỏ lên, Tần Cao Văn cảm thấy đau lòng, đồng thời lại có chút tò mò rốt cuộc xảy ra chuyện gì khiến cô lo lắng như vậy.

“Em đừng sốt ruột, có gì từ từ nói, rốt cuộc là chuyện gì?”.

Vương Thuyền Quyên trả lời: “Anh đừng quan tâm nhiều như vậy, dù sao…”.

Cốc cốc cốc!

Cô còn chưa kịp nói hết, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa, còn nóng vội hơn trước kia. Cả cánh cửa như muốn đổ sụp xuống.

“Làm gì đấy?”, Tần Cao Văn hơi bất mãn.

Anh mở cửa ra, trước mắt là một người đàn ông trung niên mặc áo quần màu trắng, trong tay cầm một chiếc quạt.

“Chắc hẳn cậu là cậu Tần nhỉ?”, người đàn ông trung niên đối diện nhìn Tần Cao Văn, hỏi.

Tần Cao Văn gật đầu, sau đó hỏi: “Là tôi, còn ông là ai?”.

“Cậu Tần, tôi họ Dương tên Dương Bất Phàm”.

Vương Thuyền Quyên lại run lên.

Hôm nay làm sao vậy? Sao lại có nhiều cao thủ đỉnh cao đến tìm chồng mình vậy?

Đương nhiên cô cũng từng nghe nói tới Dương Bất Phàm, nếu xét về danh tiếng, ông ta còn hơn cả Tào Vân.

Ông ta đã thành danh từ mười mấy năm trước, cuối cùng đã đi tỉnh Thiên Hải, hơn nữa còn trở thành đồ đệ của Phong Vân Đại Hiệp ở tỉnh Thiên Hải.

Phong Vân Đại Hiệp ở tỉnh Thiên Hải đứng thứ ba trên bảng xếp hạng sức mạnh, nghe nói bây giờ đã là cao thủ cấp bậc võ vương đỉnh cao.

Tần Cao Văn không có hứng thú với đám lâu la này. Anh bình thản hỏi: “Đến đây tìm tôi có chuyện gì?”.

Dương Bất Phàm thản nhiên đáp: “Hôm nay tôi đến đây là để gửi một lá thư khiêu chiến cho cậu Tần”.

Ông ta đưa lá thư trong tay cho Tần Cao Văn: “Bảy ngày sau ở tỉnh Thiên Hải, không gặp không về”.

Tần Cao Văn không nhận lấy thư khiêu chiến, nhưng không phải vì sợ không dám quyết đấu với Dương Bất Phàm.

Anh nói: “Trước kia tôi không có thù oán gì với ông, sao ông lại cố tình đến khiêu chiến tôi?”.

Tần Cao Văn có chút tò mò.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 418


Chương 418

Anh không sợ mình không đánh lại ông ta, mà là lo mình lỡ tay g**t ch*t người đó. Nếu hai người trước kia không có mâu thuẫn gì, vậy thì chẳng phải Tần Cao Văn giết người vô tội hay sao.

“Tôi thay nhà họ Mã đến giết cậu”.

Hóa ra là vậy.

“Đừng có nhận!”.

Tần Cao Văn còn chưa kịp bày tỏ thái độ, Vương Thuyền Quyên đã nhanh chóng chạy tới.

Vốn dĩ một Tào Vân là đã đủ khiến Vương Thuyền Quyên lo lắng không yên, nếu còn nhận thêm thư khiêu chiến của ông ta, đến lúc đó, Tần Cao Văn muốn chạy trốn cũng trốn không thoát.

“Lẽ nào cậu Tần sợ rồi?”, Dương Bất Phàm nói với giọng điệu đầy giễu cợt.

“Nực cười!”, Tần Cao Văn chỉ cảm thấy rất buồn cười.

Mình mà lại sợ ông ta? Ông ta là cái thá gì?

“Tôi đồng ý nhận lời khiêu chiến của ông”, Tần Cao Văn nhận lấy thư khiêu chiến trong tay ông ta.

Vương Thuyền Quyên cảm thấy lòng mình nặng trĩu, lần này xong đời rồi.

Đối mặt với tình huống vừa rồi, có lẽ Vương Thuyền Quyên còn có thể giúp Tần Cao Văn chạy trốn. Nhưng đồng thời nhận lời khiêu chiến của hai người Tào Vân và Dương Bất Phàm, vậy còn đánh làm quái gì.

“Cậu Tần quả nhiên đầy bản lĩnh, tôi rất khâm phục”.

Mặc dù ngoài miệng ông ta nói vậy, nhưng trong mắt vẫn lộ ra vẻ khinh miệt. Trước mặt Tần Cao Văn, ông ta luôn giữ thái độ đứng trên cao nhìn xuống, xem thường anh.

Theo ông ta nghĩ, muốn g**t ch*t Tần Cao Văn là một chuyện vô cùng dễ dàng.

Nói xong, ông ta quay người rời đi.

“Anh…”, Vương Thuyền Quyên nhìn Tần Cao Văn, nhất thời không biết nên nói gì.

“Không sao, không phải chỉ hai kẻ võ vương thôi sao?”.

Vương Thuyền Quyên biến sắc, hỏi: “Hai kẻ võ vương? Anh nói vậy là sao?”.

“Vừa rồi, anh đã nghe thấy những lời Tào Vân nói với em rồi, không cần phải sợ, bọn họ chẳng là gì trong mắt anh”.

Vương Thuyền Quyên không biết nên nói gì. Trước kia, Tần Cao Văn quả thật có thể sáng tạo nên kỳ tích vào thời khắc quan trọng hết lần này đến lần khác, nhưng lần này thì khác.

Bây giờ, Tần Cao Văn phải đối mặt là hai vị cao thủ cấp bậc võ vương, mà mọi thứ mới chỉ vừa bắt đầu.

Đúng lúc này, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa cốc cốc.

“Lại là ai nữa?”.

Lần này đứng ngoài cửa là một cô gái, vẻ ngoài vô cùng quyến rũ.

“Tôi là Liễu Băng Yến, tôi tới đây là muốn gặp anh Tần”, cô ta nói chuyện bằng giọng nũng nịu.

Liễu… Liễu Băng Yến?!

Lần này, Vương Thuyền Quyên hoàn toàn sững người. Không biết nên dùng từ gì để hình dung cõi lòng của cô lúc này.

Hôm nay xảy ra chuyện gì vậy? Vì sao lại có nhiều cao thủ đến tìm Tần Cao Văn như thế?

Liễu Băng Yến này cũng là một cao thủ cấp bậc võ vương. Sư phụ của cô ta xếp hạng thứ hai trên bảng xếp hạng sức mạnh tỉnh Thiên Hải, Bách Hoa Nữ. Lẽ nào cô ta cũng đến đây để khiêu chiến với Tần Cao Văn?

“Hóa ra là cô Liễu, cô đến đây có chuyện gì sao?”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 419


Chương 419

Vương Thuyền Quyên không ngừng cầu nguyện trong lòng, tuyệt đối đừng giống như cô tưởng tượng.

“Cô Vương, mong cô đưa thư khiêu chiến này cho anh Tần. Nói với anh ta rằng, một tuần sau, tôi sẽ ở tỉnh Thiên Hải đợi anh ta”.

“Cái, cái gì?”.

Vương Thuyền Quyên sững người.

Chồng mình gần đây đã dây dưa đắc tội với ai?

Tại sao lại có nhiều cao thủ muốn giết anh đến vậy?

Tào Vân, Liễu Băng Yến, còn cả Dương Bất Phàm nữa.

Bất luận là ai trong ba người này đều là cao thủ đỉnh cao, có thể trấn giữ một phương.

Kết quả cả ba người lại liên kết, cùng nhau khiêu chiến Tần Cao Văn, thời gian địa điểm còn giống hệt nhau.

Đây chẳng phải muốn lấy mạng Tần Cao Văn là gì?

“Cô Liễu có thể…”.

“Tôi đồng ý”.

Tần Cao Văn đi ra khỏi phòng, nhận lấy bì thư trên tay Liễu Băng Yến.

“Tôi biết anh Tần là người giỏi nhất quả đất này mà, vậy một tuần nữa chúng ta không gặp không về nhé?”.

Đợi Liễu Băng Yến rời đi, Vương Thuyền Quyên bắt đầu nảy sinh cảm giác bất lực, cũng chẳng buồn để tâm tới việc của công ty nữa.

Cô không thể ngờ được, sự việc lại diễn biến đến mức độ này.

“Chồng, giờ phải làm sao?”.

Vương Thuyền Quyên nghẹn ngào nói, trông có vẻ vô cùng lo lắng, Tần Cao Văn có thế nào cũng không phải là đối thủ của ba cao thủ bậc võ vương.

Tần Cao Văn ung dung đáp: “Chẳng qua chỉ là ba võ vương cỏn con thôi mà”.

“Có gì ghê gớm đâu chứ”.

Tần Cao Văn ung dung trấn tĩnh nói.

Khóe miệng Vương Thuyền Quyên khẽ run lên.

Thậm chí cô còn nghi ngờ, Tần Cao Văn có phải là người tu luyện thực sư không, chỉ cần có chút am hiểu về lĩnh vực này, thì sẽ biết cao thủ cấp võ vương đáng sợ đến thế nào.

Những người bình thường nếu gặp đều kính sợ mà cách xa, đừng nói là quyết đấu chính diện với họ, đến cả nói to một chút bọn họ cũng không dám.

Nhưng Tần Cao Văn thì hay rồi.

Lại còn dám xem thường bọn họ.

“Chồng, lần này anh nhất định phải nghe em, vừa nãy em đã đặt vé máy bay ra nước ngoài cho anh rồi, anh cứ đi trốn một năm rưỡi nữa hẵng về”.

Tần Cao Văn dở khóc dở cười.

Vương Thuyền Quyên rốt cuộc không tin tưởng vào thực lực của anh đến mức nào, mới phải làm như thế chứ.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 420


Chương 420

Lẽ nào khoảng thời gian trước đây, biểu hiện của anh trước mặt cô để lại ấn tượng chưa đủ sâu à?

“Đừng đùa nữa, anh nhất định phải đánh với bọn họ, hơn nữa anh dám bảo đảm, anh nhất định sẽ sống sót trở về”.

“Nhưng mà…”.

Không chờ cho Vương Thuyền Quyên nói hết câu, Tần Cao Văn đã ngắt lời cô.

“Không có nhưng nhị gì cả, việc anh đã ra quyết định thì không ai thay đổi được đâu”.

Giọng điệu của Tần Cao Văn lúc này đột nhiên trở nên rất nghiêm túc.

Vương Thuyền Quyên cũng không muốn khuyên thêm nữa.

Việc này đã gây ra một chấn động cực lớn.

Không chỉ riêng khu vực Minh Châu, cả tỉnh Thiên Hải đều xôn xao, ai ai cũng biết.

Đây tuyệt đối là một đội hình phô trương nhất từ trước đến nay.

Mọi người đều tràn đầy sự mong đợi khó tả đối với ngày hôm đó.

Bọn họ biết đến lúc đó, Tần Cao Văn chỉ có thể chịu thế bị đàn áp, mặc dù trước đây anh đã tạo nên không ít kỳ tích.

Nhưng lần này chạy đâu cho khỏi nắng.

Cư dân mạng thì lại vô cùng tò mò về sự việc này, Tần Cao Văn rốt cuộc đã làm gì, mới có thể khiến mấy người này phải ra tay cùng một lúc.

Buổi tối ngày hôm đó, trên mạng xã hội lại lan truyền một tin nóng.

Ba vị cao thủ cấp võ vương này, đã liên kết cùng công bố.

Đến lúc đó, tất cả những người có liên quan đến Tần Cao Văn cũng đều không thoát.

Một khi Tần Cao Văn chết, bọn họ sẽ bắt đầu thanh tẩy điên cuồng.

Lần này không ít người bị dọa cho hết hồn hết vía, lòng người hoang mang lo sợ, những người từng qua lại với Tần Cao Văn đều tim đập chân run.

Trong phút chốc, rất nhiều công ty liên tục chấm đứt hợp tác với Vương Thuyền Quyên.

Cho dù phải trả tiền bồi thường rất cao, bọn họ cũng không tiếc.

Tiền bạc rất quan trọng, nhưng nếu đem ra so sánh, thì mạng người còn quan trọng hơn.

Chỉ cần được sống, sau này bất luận có mất bao nhiêu tiền bọn họ cũng gánh được, chứ chết đi rồi thì chả còn gì nữa.

Ngày nào Vương Thuyền Quyên cũng nhận được vô số cuộc điện thoại.

Bọn họ không muốn tiếp tục hợp tác với cô nữa.

Vốn dĩ công ty sau khi trải qua một cuộc bão táp lớn, đã rơi vào trạng thái bấp bênh rồi, nhưng giờ còn không ít người lựa chọn từ chức.

Bọn họ đều cho rằng tiếp tục đi theo Vương Thuyền Quyên không có tiền đồ, rất có thể còn khiến cho tương lai mù mịt hơn.

Không ai dám lấy tương lai ra để mạo hiểm.



Công ty Tinh Không tỉnh Thiên Hải.

“Chủ tịch, giờ anh bắt buộc phải đưa ra quyết định!”.

Thư kí của Chủ tịch Công ty Tinh Không đang đứng trước mặt ông ta nói.

Chủ tịch ngồi trên ghế, vẻ mặt rất khó xử.

Ngày đó nếu không phải nhờ Tần Cao Văn giúp đỡ, ông ta chắc chắn đã chết rồi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 421


Chương 421

Giờ là thời khắc quan trọng đối với Tần Cao Văn, anh rất cần sự ủng hộ của mọi người, lúc này mà rời đi chẳng khác nào giậu đổ bìm leo.

Nhưng nếu không làm như thế thì phải làm sao?

Chủ tịch Tinh Không rơi vào trầm tư.

“Chủ tịch?”.

Người thư ký bên cạnh bước tới dịu dàng hỏi.

Một lúc sau, ông ta trả lời: “Tôi tự biết phải làm thế nào”.

Thư ký tiếp tục cảnh cáo: “Chủ tịch, tôi biết ngài là một người trọng tình trọng nghĩa, nhưng tôi vẫn phải cảnh cáo ngài, giờ không phải là lúc để nghĩa khí, giờ đây công ty của Tần Cao Văn gặp khó khăn như thế nào không cần tôi phải nói”.

“Hơn nữa, mấy vị cao thủ cấp võ vương kia đã nói, một khi Tần Cao Văn chết, những người có liên quan đến anh ta đều sẽ bị thanh tẩy”.

“Tốt nhất chủ tịch nên nhanh chóng vạch rõ ranh giới”.

Từng câu mà thư ký nói không ngừng vang lên bên tai, khiến sắc mặt ông ta càng trở nên khó coi, ông ta biết đối phương nói đều là sự thật.

Có thể bản thân ông ta sẽ không bận tâm những điều đó.

Nhưng còn những công nhân viên phía dưới thì sao?

“Tối nay tôi sẽ gọi điện cho cậu ấy”.

Chủ tịch Tinh Không lưỡng lự một lúc rồi lại nói: “Phải rồi, giúp tôi chuẩn bị một tỷ”.

Nghe thấy thế, thư ký không kìm được mà ho khan.

Cô ta nhìn chủ tịch vẻ vô cùng ngạc nhiên, nói: “Lẽ nào chủ tịch định đưa anh ta nhiều tiền như vậy?”.

Rõ ràng là cô ta rất nghi ngờ những gì chủ tịch Tinh Không nói.

Ông ta cân nhắc một lúc rồi nói: “Việc này dù gì cũng là chúng ta không đúng trước, đưa thêm cho họ ít tiền cũng có sao đâu”.

Nghe thấy thế, thư ký biết mình không thể nào thay đổi được quyết định của ông ta.

“Tôi hiểu rồi, thưa chủ tịch”.

Chủ tịch Tinh Không ngồi trên ghế, thở một hơi dài, trong lòng đầy sự bất lực.

“Cậu Tần, xin lỗi!”.

Ông ta nghĩ thầm.



Đối với những sự việc xảy ra mấy ngày nay, Tần Cao Văn tỏ ra rất bình thản, tất cả đều nằm trong dự liệu của anh.

Trước đây anh đã gặp phải chuyện như vậy không dưới một lần.

Chẳng có gì ghê gớm.

Vương Thuyền Quyên lê thân xác mệt mỏi về nhà.

Tần Cao Văn bước lên trước, quan tâm hỏi han: “Hôm nay thế nào?”.

Vương Thuyền Quyên ấm ức nói: “Hôm nay lại có ba công ty chấm dứt hợp tác với chúng ta, hơn nữa có hơn 20 nhân viên nộp đơn xin nghỉ việc, bọn họ đều sợ bị chúng ta liên lụy”.

Tần Cao Văn cười rồi nói: “Không sao”.

“Chồng, bây giờ em hoàn toàn không quan tâm người khác nghĩ gì về mình, em chỉ muốn cả nhà chúng ta bình an sống qua ngày”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 422


Chương 422

Ngay từ đầu, Vương Thuyền Quyên mở công ty chỉ là để bản thân tốt lên, Tần Cao Văn quá ưu tú, cô không muốn sống cuộc sống như đóa hoa trong lồng kính.

Kiểu gì cũng phải học cách ra ngoài bôn ba.

Nhưng những chuyện xảy ra lúc này đã vượt xa ngoài dự liệu của Vương Thuyền Quyên, cô vốn không có khả năng xử lý tốt tình hình trước mắt.

Vương Thuyền Quyên nhìn thấy Tần Cao Văn phải trải qua mối nguy hiểm lớn như vậy, rất muốn giúp đỡ anh, nhưng lại lực bất tòng tâm.

Vương Thuyền Quyên của hiện tại không có tu vi nào.

Sớm biết như vậy, khi đó nên đi theo con đường tu luyện, nói không chừng bây giờ có thể kề vai tác chiến với Tần Cao Văn.

“Đừng nghĩ nhiều như thế, đi nghỉ đi”.

Nói rồi Tần Cao Văn lấy tay véo mũi Vương Thuyền Quyên.

Gương mặt nở một nụ cười cưng chiều, giống như với Đóa Đóa vậy.

Cộc, cộc, cộc!

Đúng vào lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Nghe có vẻ không mấy gấp gáp.

“Em lên trước đi, anh ra xem ai”.

“Vâng”, Vương Thuyền Quyên gật đầu, quay người đi lên nhà.

Cửa mở ra, đứng trước mặt Tần Cao Văn là chủ tịch công ty Tinh Không.

“Ông tới đây làm gì thế?”.

Phịch!

Âm thanh vang lên rõ ràng từ đầu gối của chủ tịch Tinh Không đập mạnh xuống nền đất, ông ta quỳ trước mặt Tần Cao Văn, gương mặt lộ rõ vẻ buồn bã.

“Sao ông lại quỳ thế?”.

Tần Cao Văn khẽ cau mày, trong lòng cũng đoán được phần nào.

Chủ tịch Tinh Không nói: “Tôi có lỗi với cậu Tần”.

Lời nói đó xuất phát từ tận đáy lòng.

Ơn cứu mạng của Tần Cao Văn đối với ông ta mà nói, có làm gì cũng chẳng thể báo đáp.

Nếu như ông ta chỉ có một mình, hoàn toàn có thể đứng về phía Tần Cao Văn mặc đầu rơi máu chảy, nhưng bên dưới ông ta còn mấy nghìn con người.

Ông ta có thể không màng đến tính mạng của bản thân.

Nhưng không thể để những người kia cũng mạo hiểm cùng ông ta được.

Ông ta không thể để họ chết.

“Ông cũng định chấm dứt hợp đồng với Vương Thuyền Quyên à?”.

Giọng nói của Tần Cao Văn chậm rãi bình thản, nghe không ra bất cứ biểu cảm gì.

Đối phương đưa ra quyết định như thế, Tần Cao Văn không hề oán trách, anh sớm đã chuẩn bị tinh thần xong hết rồi.

“Xin lỗi!”.

Chủ tịch Tinh Khôi lặng lẽ cúi đầu, khóe mắt ngấn lệ.

Ông ta thực lòng rất áy náy.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 423


Chương 423

Tần Cao Văn không nhúc nhích nói: “Tôi biết rồi, đứng dậy đi”.

Chủ tịch Tinh Không hơi bất ngờ.

“Cậu không định truy cứu trách nhiệm của tôi sao?”.

Tần Cao Văn quay người ngồi xuống ghế sofa, biểu cảm vô cùng bình thản.

Việc này thì có gì mà phải truy cứu?

Ai mà chẳng có bản năng tránh cái hại, theo cái lợi, bây giờ tránh xa Tần Cao Văn là xu thế tất yếu, bất luận là ai cũng sẽ làm như vậy.

Ông ta lựa chọn đứng về phía số đông, cũng không thể oán trách.

Nhưng anh không biết rằng càng làm như vậy, thì lại càng khiến chủ tịch Tinh Không thấy áy náy.

Nếu như bây giờ Tần Cao Văn đánh mắng ông ta, có khi trong lòng ông ta lại dễ chịu hơn một chút.

“Xin lỗi!”.

Ông ta lại dập đầu mấy cái với Tần Cao Văn, tiếng đập đầu xuống sàn vang lên bôm bốp, máu tươi cũng túa ra.

Từ đầu đến cuối, Tần Cao Văn không hề nhìn thẳng vào ông ta.

Tiếp đó, ông ta ngẩng đầu lên thận trọng nhìn Tần Cao Văn nói: “Cậu Tần, tôi còn một thỉnh cầu nữa, hi vọng cậu sẽ đồng ý”.

“Nói đi”.

Tần Cao Văn nói như đinh đóng cột.

“Cậu có thể ký vào bản thỏa thuận này không?”.

Chủ tịch Tinh Không lặng lẽ cúi đầu, lấy trong áo ra mấy tờ giấy, Tần Cao Văn nhận lấy, sắc mặt khẽ thay đổi.

Bên trên thế mà ghi rất rõ mấy chữ.

Giấy tuyệt giao.

“Ông nóng lòng muốn vạch rõ ranh giới với tôi đến thế à?”.

Ngày trước lúc công ty Tinh Không hợp tác với công ty của Vương Thuyền Quyên, đã gây ra chấn động lớn ở Minh Châu, thậm chí còn lên đài báo.

Có thể nói là tạo ra cơn bão lớn.

Chắc chắn ba cao thủ cấp võ vương kia đã biết chuyện này.

Đến lúc đó bọn họ giết Tần Cao Văn xong, người đầu tiên họ nhắm đến chắc chắn là ông ta.

Ông ta bắt buộc phải có một thứ như thế để chứng minh sự trong sạch của bản thân.

Chủ tịch Tinh Không hổ thẹn nói: “Xin lỗi anh Tần, vì để đề phòng bất trắc, hi vọng anh sẽ ký vào bản thỏa thuận này”.

Tần Cao Văn không nhịn được mà bật cười, âm thanh nghe có chút thê lương.

Anh từng nghĩ đối diện với một nguy cơ to lớn thế này, sẽ có rất nhiều người phản bội anh, nhưng trước giờ chưa từng nghĩ bọn họ lại làm triệt để đến thế.

Còn bảo anh ký vào bản thỏa thuận bảo đảm.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 424


Chương 424

Sao bọn họ lại to gan thế chứ?

Ánh mắt Tần Cao Văn lãnh đạm, anh nói: “Ông cho rằng tôi không dám giết ông à?”.

Đối phương tỏ vẻ vô cùng kinh sợ, dán chặt đầu xuống đất không dám ho he.

“Cầu xin cậu Tần chấp thuận”.

Tần Cao Văn ngửa mặt lên trời thở dài: “Được, tôi đồng ý yêu cầu của ông”.

Thế là Tần Cao Văn lại ký vào bản thỏa thuân, từ đầu đến cuối không để lộ bất cứ biểu cảm nào, chỉ thỉnh thoảng thở dài một cái.

Anh không hề cảm thấy đau lòng, chỉ là có đôi chút thất vọng về đám người này.

Khả năng phán đoán của bọn họ thực sự quá kém.

Thực sự cho rằng mấy tên vô dụng kia là đối thủ của anh, đúng là trò cười.

Mấy người được cho là cao thủ đó, Tần Cao Văn có thể đánh cả đám.

Rồi sẽ có ngày bọn họ phải hối hận.

“Tôi cũng tặng ông một câu”.

Sau khi ký xong bản thỏa thuận, Tần Cao Văn nói: “Tôi hi vọng đến lúc đó ông sẽ không hối hận”.

Cầm bản thỏa thuận trong tay, chủ tịch Tinh Không khẽ trả lời: “Cậu Tần yên tâm, con người tôi trước nay chưa bao giờ hối hận về những việc mình làm”.

Ông ta đang âm thầm chế giễu Tần Cao Văn mơ mộng hão huyền.

Thế cục bây giờ vô cùng rõ ràng, mọi thứ đã định sẵn, Tần Cao Văn có làm thế nào cũng không thể thay đổi được số phận.

Cái chết của anh là điều hiển nhiên.

“Chào cậu Tần, tôi xin phép đi trước”.

Ông ta đứng lên, chuẩn bị rời khỏi phòng.

Tần Cao Văn liền nói: “Không tiễn”.



Vương Thuyền Quyên đứng ở tầng hai, nghe thấy hết câu chuyện của hai người, trái tim như rơi xuống vực thẳm.

Đến cả bọn họ cũng lựa chọn quay lưng lại với Tần Cao Văn, thì nói gì những người khác.

Vương Thuyền Quyên hạ quyết tâm, dù có phải trả bất cứ giá nào cũng sẽ đứng về phía Tần Cao Văn.

Nhất định phải quay lưng với tất cả mọi người để ủng hộ anh.



“Tào đại sư!”.

Tào Vân đang ngồi trong phòng thì nghe thấy tiếng người gọi.

Ông ta mở cửa phòng, nhìn thấy chủ tịch Tinh Không.

“Đến tìm tôi làm gì thế?”.

Tào Vân bình thản hỏi.

Chủ tịch Tinh Không vội vàng đưa bản thỏa thuân đã ký xong cho Tào Vân.

“Anh Tào, đây là bản thỏa thuận mà tôi đã ký với Tần Cao Văn, hi vọng anh Đào sau này có thể cân nhắc, xin đừng động tay với tôi”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 425


Chương 425

Cầm lấy bản thỏa thuận, nhìn lướt qua một cái, Tào Vân gật đầu có vẻ hài lòng, quyết định mà đối phương đưa ra rất sáng suốt.

“Xem ra cậu cũng linh hoạt đấy, nhớ sau này kết giao bạn bè, cậu phải xem kỹ nhân phẩm của người ta, cái thứ không coi ai ra gì, đi theo sớm muộn cũng hại cậu”.

Chủ tịch Tinh Không không ngừng gật đầu.

“Tào đại sư nói đúng, trước đây tôi bị người ta che mắt, sau này tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm ngu dốt đó nữa”.

Tào Vân tỏ ra đắc ý:

“Cũng biết điều đấy nhỉ, sau này làm gì cũng để tâm chút. Cái thứ như Tần Cao Văn mà cũng dám đấu với chúng ta sao? Chán sống rồi à?”

Chủ tịch Tinh Không bèn nói: “Ông Tần nói chí phải, tôi dám đảm bảo tên nhóc Tần Cao Văn không cần quá ba chiêu là đã bị g**t ch*t rồi”

“Đừng lắm lời, mau cút”.

Tào Vân là một kẻ vô cùng ngạo mạn, đối với người hám danh hám lợi như chủ tịch công ty Tinh Không thì ông ta chẳng thèm bận tâm.

Ông ta thấy tu luyện võ đạo sẽ là một xu hướng trong tương lai.

Chỉ khi bạn có được thực lực tuyệt đối thì bạn mới có quyền lên tiếng.

Tới khi đó tiền tài, phụ nữ chẳng là gì.

Chủ tịch Tinh Không là người rất biết điều.

Tào Văn bảo ông ta cút thì chắc chắn ông ta sẽ không đứng đó mà co người lại nằm xuống đất và lăn ra ngoài như một quả bóng.

“Một người như vậy đến mình nhìn còn thấy xấu hổ”.

Tào Văn chế nhạo.

Bề ngoài thì chủ tịch Tinh Không tỏ ra hết sức cung kính đối với ba cao thủ võ vương, hơn nữa còn không ngừng thêu dệt chuyện về Diệp Thiên trước mặt họ nhưng trong lòng ông ta thì cảm thấy áy náy lắm.

Ông ta cũng rất muốn đứng về phe của Trần Cao Văn, dù đối phương có thua cũng không sao. Dưới trướng ông ta còn mấy trăm con người, ông ta phải chịu trách nhiệm với họ.

Cao thủ võ vương liên thủ thì có thể nói là có thể kiểm soát cả vùng trời Thiên Hải này.

Chẳng ai có thể ngăn cản được họ.

Chủ tịch Tinh Không vì sống sót mà bắt buộc phải làm như vậy.



Mây đen giăng kín bầu trời.

Ông ta đứng giữa đường, nhắm mặt lại, khuôn mặt tối sầm và khẽ thở dài.

“Xin lỗi, Tần Cao Văn”.

Ông ta thầm nhủ.



“Ngày hôm nay của em thế nào?”

Thấy Vương Thuyền Quyên trở về, Tần Cao Văn vội vàng bước lên đỡ túi xách cho cô và hỏi với vẻ quan tâm.

Vương Thuyền Quyên trả lời: “Hôm nay lại có thêm vài công ty hủy hợp đồng với chúng ta, nhân viên cũng nghỉ làm mấy người”.

Giờ cộng cả Vương Thuyền Quyên thì công ty chỉ còn năm người, hai bảo vệ, thêm Tiểu Vương và một người dọn dẹp.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 426


Chương 426

Dù Vương Thuyền Quyên đã tăng lương lên gấp đôi nhưng vẫn không thể giữ được họ lại.

Tất cả đều biết nếu đi theo Tần Cao Văn thì sẽ gặp phải đại nạn gì. Đợi một tuần sau, bọn họ sẽ bị mấy cao thủ vương cấp tiêu diệt, và những người khác cũng sẽ bị liên lụy.

Tần Cao Văn trông vô cùng điềm nhiên: “Em yên tâm, sẽ có một ngày bọn họ phải hối hận”

Trước đây, dù Tần Cao Văn nói gì thì Vương Thuyền Quyên đều tin tuyệt đối, nhưng lần này cô bỗng cảm thấy nghi ngờ.

Trước đó, Tần Cao Văn hạ gục Thiên Lôi tông sư, sau đó tiêu diệt ba tổ chức lớn, danh tiếng lẫy lừng cả vùng Minh Châu.

Tất cả nhưng gì anh làm đều khiến người khác cảm thấy kinh ngạc.

Nhưng lần này thứ mà anh phải đối diện là võ vương. Cao thủ cấp bậc võ vương có thể bay như chim, đỡ được cả đạn, đến cả vũ khí hạng nặng cũng không làm khó được bọn họ.

Vương Thuyền Quyên thì chưa thấy Tần Cao Văn có thể làm được như thế.

Anh ấy thật sự có thể thắng được không?

“Chồng hứa với em một chuyện được không!”

Vương Thuyền Quyên dựa vào Tần Cao Văn, khẽ lên tiếng.

Tần Cao Văn hôn lên chán cô và hỏi: “Có gì em cứ nói”.

“Tới khi đó nếu anh phát hiện mình không phải là đối thủ của bọn họ thì nhất định phải bảo vệ tính mạng trước, còn người là còn của”.

Hiện tại Vương Thuyền Quyên không hề quan tâm tới sự an nguy của mình và Đóa Đóa mà chỉ lo lắng cho Tần Cao Văn.

Mấy cao thủ kia chủ yếu là nhằm vào Tần Cao Văn, chỉ cần bọn họ rời đi là Vương Thuyền Quyên và Đóa Đóa sẽ được bình an vô sự.

Thế nhưng một khi Tần Cao Văn mà xảy ra chuyện thì chắc chắn hai người họ sẽ khó thoát được.

Tần Cao Văn trả lời: “Nghe theo em hết”.

Reng!

Tiếng chuông cửa vang lên.

“Xin hỏi anh Tần có nhà không?”

Một giọng nói già nua từ ngoài vọng tới.

Tần Cao Văn cảm thấy khá quen thuộc, anh đi tới mở cửa. Người đứng trước mặt là một ông cụ tóc trắng già nua. Dù tuổi đã cao nhưng trông vô cùng khỏe mạnh, đặc biệt là đôi mắt trông vô cùng tinh anh.

“Ông Hà!”

Tần Cao Văn thản nhiên lên tiếng.

Năm xưa, Tần Cao Văn đã cứu giúp ba môn hộ có tiếng ở Thiên Hải. Hiện tại có hai nhà đã lựa chọn phản bội Tần Cao Văn, định đâm lén sau lưng anh.

Lẽ nào Hà Thắng Vũ cũng lựa chọn như vậy sao.

“Chào cậu Tần!”

Hà Thắng Vũ cúi mình trước Tần Cao Văn.

Tần Cao Văn thản nhiên lên tiếng: “Hôm nay ông tới đây cũng là vì muốn cắt đứt quan hệ với tôi phải không? Tôi có cần ký giấy với ông không?”

Ông Hà khẽ tái mặt.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 427


Chương 427

Một lúc sau ông ta vội vàng lên tiếng: “Cậu Tần nói gì vậy, năm xưa nếu như không phải cậu giúp đỡ kịp thời thì có lẽ cái mạng này của tôi đã mất rồi”.

“Bây giờ là lúc cậu cần tôi, sao tôi có thể phản bội cậu được chứ?”

Lời nói của đối phương khiến Tần Cao Văn cảm thấy hơi bất ngờ.

Giờ việc trở thành kẻ địch của Tần Cao Văn đã là xu thế. Trong mắt đám đông, cái chết trong tương lai của anh là điều không thể tránh khỏi. Dù có là ông trời thì cũng chẳng thể cứu nổi anh.

Đám đông nhân cơ hội này dìm anh xuống ác hơn.

Ý của ông ta cũng là như vậy sao?

“Vậy ông tới tìm tôi làm gì?”

Hà Thắng Vũ nói tiếp: “Cậu Tần, gần đây tôi nghe nói một lượng lớn nhân viên công ty cô Vương xin nghỉ, hơn nữa còn có rất nhiều hợp đồng ngừng hợp tác”.

Tần Cao Văn không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe.

Thực ra những rủi ro mà Vương Thuyền Quyên đang phải đối mặt đối với anh mà nói chẳng khác gì con dĩn, anh có thể giải quyết bất cứ lúc nào.

Chỉ có điều Vương Thuyền Quyên đã nhiều lần nói rằng cô muốn có không gian tự do riêng, không thể cái gì cũng nhờ anh giúp được nên Tần Cao Văn mới kiên nhẫn chờ đợi.

“Đúng vậy!”

Ông ta vội vàng nói tiếp: “Hiện tại công ty tôi có một đơn hàng hai trăm triệu tệ, không biết cô Vương có muốn hợp tác với chúng tôi không?”

Tần Cao Văn bất ngờ lắm.

Đây là đang tặng than trong tuyết sao?

“Đơn hàng của ông cô ấy không nhận được, giờ công ty chỉ còn có năm, sáu người, sao có thể làm được?”

Dù như vậy thì Tần Cao Văn cũng đã nhớ tên người đàn ông Hà Thắng Vũ này rồi.

Anh thầm hạ quyết tâm, đợi sau khi trận quyết đấu với võ vương kết thúc sẽ xử lý toàn bộ những kẻ phản bội anh.

Hà Thắng Vũ nói tiếp: “Cậu Tần yên tâm, đây là vấn đề nhỏ thôi. Chỉ cần cậu cần thì tôi có thể lấy người từ công ty mình chuyển qua giúp cô Vương hoàn thành đơn hàng”.

Dù ông ta đưa tới đơn hàng hai trăm triệu tệ, có thể chỉ hòa hoãn được đôi chút tình cảnh hiện tại của công ty Vương Thuyền Quyên nhưng tấm lòng này của ông ta thì thật đáng quý”.

“Điều này…”

Hà Thắng Vũ nói tiếp: “Nếu cậu Tần cảm thấy đơn hàng này quá ít thì sau đó tôi có thể thêm vài đơn nữa, tất cả đều giao cho công ty của cô Vương”.

Từ nhỏ tới lớn được hưởng giao dục đủ đầy nên Hà Thắng Vũ nhất định hiểu thế nào là báo ơn đối với những gì mà Tần Cao Văn đã giúp mình.

Đêm hôm đó tuyết rơi nhiều, Hà Thắng Vũ bị kẻ thù truy sát. Một người không có tu vi võ thuật như ông ta đối diện với vài kẻ mạnh luyện võ thì rõ ràng là chật vật không lối thoát.

Sau đó mấy kẻ kia ép ông ta tới bên bờ vực. Hà Thắng Vũ đã rơi vào đường cùng, đúng lúc ông ta định nhảy xuống dưới thì Tần Cao Văn đột nhiên xuất hiện.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 428


Chương 428

Anh chỉ dùng có vài chiêu đã khiến cho những tên kia bị hạ gục.

Chính Tần Cao Văn đã thay đổi vận mệnh của ông ta.

Nên giờ dù Tần Cao Văn có gặp khó khăn gì hay là người khác đối xử với anh như thế nào thì Hà Thắng Vũ đều kiên định đứng về phía anh.

Có chết cũng không từ bỏ.

“Ông không sợ sẽ bị liên lụy từ tôi sao? Tới khi đó một khi tôi thua thì ông cũng sẽ chết theo đấy”.

Hà Thắng Vũ thản nhiên lên tiếng: “Trên đời này luôn có những thứ quan trọng hơn sự sống chết”.

Anh cười nhẹ nhàng.

“Không cần đâu”.

Tần Cao Văn từ chối lời đề nghị của Hà Thắng Vũ, tấm lòng ông ta là đủ rồi.

Đơn hàng một, hai trăm triệu tệ đối với một công ty như của bọn họ cũng không phải là một con số nhỏ. Trước mắt Vương Thuyền Quyên cũng chưa chắc đã có thể đảm nhiệm được.

Một khi thất bại sẽ khiến nguyên khí của công ty bị tổn hại.

“Tôi hoàn toàn có thể giải quyết được vấn đề hiện tại của Vương Thuyền Quyên”.

Hà Thắng Vũ do dự: “Cậu Tần, cậu khinh thường đơn hàng của tôi hay là…”

“Đừng hiểu lầm. Là hiện tại tôi không cần đến”.

Hà Thắng Vũ không hề nghi ngờ lời nói của Tần Cao Văn. Anh đã lựa chọn từ chối thì ông cũng không dây dưa thêm nữa.

“Tôi biết rồi, anh Tần”

Hà Thắng Vũ cúi mình trước Tần Cao Văn.

“Đi chậm không tiễn nhé”.

“Vâng!”



Đêm khuya.

Ánh đèn neon soi rọi khắp màn đêm u tối.

Hà Thắng Vũ rời khỏi nhà Tần Cao Văn, mắt phải không ngừng mấp máy. Trong lòng ông ta nặng trĩu.

Ông ta cứ luôn cảm thấy sắp tới sẽ xảy ra điều gì đó.

Rầm!

Đột nhiên một âm thanh nặng nề vang lên khiến Hà Thắng Vũ cảm giác như có gì đó tông mạnh vào người khiến cả cơ thể ông ta bay bật ra xa.

Trên cánh tay ông ta toàn là mảnh thủy tinh.

Hà Thắng Vũ nằm lăn ra đất. Cơn đau kịch liệt truyền khắp cơ thể. Ông ta chật vật đứng dậy. Máu thấm ướt đỏ cả bộ quần áo.

Một miếng kính ghim vào gần mắt khiến ông ta như muốn ngất lịm.

Vụt, vụt.

Vài bóng người đột nhiên lao tới bao vây Hà Thắng Vũ.

“Các…các người là ai?”

Hà Thắng Vũ lắp bắp.

Đứng đầu là một người đàn ông lực lưỡng với khuôn mặt dữ dằn. Hắn mặc áo màu đen, trong tay cầm một con dao đang tiến dần về phía Hà Thắng Vũ.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 429


Chương 429

“Mẹ kiếp, cao thượng gớm nhỉ!”

Hà Thắng Vũ nghiến răng: “Lúc nói chuyện làm ơn ăn nói cho đàng hoàng”.

“Mẹ kiếp, ông dạy bảo người khác đấy à? Tất cả mọi người đều biết lúc này cần phải tránh xa Tần Cao Văn, vậy mà ông còn muốn giúp nó?”

“Ông tưởng ông là ai?”

Người đàn ông chộp lấy cổ Hà Thắng Vũ, hung hăng chửi rửa: “Ông đây nói cho mà biết, trước đó sư phụ ông đây nói rồi, phàm là những người có liên quan tới Tần Cao Văn thì một đứa cũng không giữ. Chỉ cần quen biết nó thôi thì cũng cắt đứt hết mối quan hệ với nó”.

“Ông thì hay rồi!’

“Hôm nay tôi nhất định phải để ông biết kết cục phản bội sư phụ tôi là như thế nào!”

Hà Thắng Vũ cảm giác mình không thể thở được. Trước mặt tối đen, ý thức trong đầu dần biến mất. Ông ta cố gắng hết sức nhưng thực lực của hai bên quá chênh lệch.

Ông ta bị đối phương siết chặt cổ, căn bản không thể nhúc nhích.

“Ông yên tâm, giờ tôi không giết ông đâu, tôi sẽ khiến ông sống không bằng chết”.

Tiếp đó người đàn ông đấm mạnh vào lưng của Hà Thắng Vũ, ông ta cảm thấy sa sầm mặt mày, cả người ngất lịm và đổ xuống.

Cũng không biết mất bao lâu thì Hà Thắng Vũ mới tỉnh lại. Ông ta phát hiện mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, tối đen không thấy gì. Bầu không khí bốc lên một thứ mùi ngai ngái tanh tưởi.

Ông ta vô thức cử động cơ thể thì phát hiện mình đã bị trói chặt. Cơn đau lại truyền khắp cơ thể.

“Có người không?”

Giọng nói của ông ta vang vọng trong không gian trống không. Không ai trả lời.

“Có ai không?”

Giọng ông ta mỗi lúc một khàn đặc, rõ ràng là đã kiệt sức.

Máu rỉ ra từ khoe miệng người đàn ông.

Cộp cộp!

Có tiếng giày cao gót vọng tới. Một lúc sau, cánh cửa căn phòng mở ra. Luồng sáng duy nhất rọi vào như lưỡi dao khiến ông ta đau mắt.

Ông ta vô thức quay đầu lại, một lúc lâu sau mới hoàn hồn và từ từ mở mắt ra.

Đứng trước mặt ông ta là một cô gái xinh đẹp trong chiếc váy liền thân.

Cô gái đứng ngay trước mặt, nở nụ cười châm biếm.

Khoảnh khắc nhìn thấy đối phương, Hà Thắng Vũ như rơi xuống đáy vực.

“Sao lại là cô ấy?”

“Vương Tuyết, sao lại là em?”

Người này chính là thư ký của ông ta, đồng thời cũng là tình nhân của ông ta.

Lẽ nào ông ta bị bắt tới đây là vì Vương Tuyết sắp đặt sao.

“Chủ tịch Hà, tôi thật khâm phục ông, trước đây sao không thấy ông anh hùng như vậy. Ông thích làm những việc ngay thẳng quá nhỉ, vậy bà đây sẽ tác thành cho ông nhé”.

Hà Thắng Vũ không dám tin vào tai mình: “Là cô gây ra sao? Tại sao cô lại làm như vậy?”

Vương Tuyết cười lạnh lùng.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 430


Chương 430

“Tôi nói cho ông biết, ngay từ đầu tôi đã chờ đợi cơ hội này rồi. Tôi là người của Thanh Long Môn”.

“Thanh Long Môn chúng tôi không chị cài gián điệp bên cạnh ông mà hai người còn lại cũng đều có người của Thanh Long Môn chúng tôi”.

Hà Thắng Vũ dằn mặt: “Các người định làm gì?”

“Giai đoạn này chúng tôi không cho phép bất kỳ ai được tiếp cận Tần Cao Văn, nếu không ông sẽ là tấm gương đầu tiên đấy”.

Tiếp đó Vương Tuyết lấy ra một con dao.

Sau khi thông tin các cao thủ võ vương xuất hiện dù có rất nhiều người phản bội Tần Cao Văn nhưng ông ta vẫn là người trung thành. Dù có bị uy h**p thế nào thì cũng không thể thay đổi được ý chí của ông ta.

Vì vậy họ cần phải tạo ra một cơn bão để tất cả mọi người biết rằng kết cục đi theo Tần Cao Văn là như thế nào. Và Hà Thắng Vũ chính là ví dụ tốt nhất.

Nhìn thấy con dao sáng loang loáng trong tay đối phương thì Hà Thắng Vũ cảm thấy ớn lạnh.

“Vương Tuyết, cô…cô định làm gì?”

Vương Tuyết cười lạnh lùng: “Chủ tịch thân mến. Ông yên tâm, nhát dao này sẽ đi nhanh lắm, không phải ông muốn chứng minh cho người khác thấy ông là người không vong ân bội nghĩa sao?”

“Giờ tôi sẽ giúp ông được toại nguyện”.

“Tới khi đó tôi dám đảm bảo tin tức về ông sẽ nhanh chóng truyền khắp cả cái tỉnh này, tất cả đều cảm thấy ông là một anh hùng hiển hách”.

“Đồ đàn bà thối tha! Đồ bỉ ổi!”

Hà Thắng Vũ gầm lên: “Năm xưa không phải tôi cứu cô thì cô đã chết từ lâu rồi. Sao cô dám!”

Ha ha!

Vương Tuyết bật cười. Điệu cười man rợ, châm biếm.

“Đến giờ mà ông còn dám uy h**p bà đây à? Ông là cái thá gì!”

Vụt!

Con dao trong tay cô ta nhanh chóng cắt qua cổ họng của Hà Thắng Vũ. Máu tươi chảy ra ồng ộc. Ông ta phát ra tiếng k** r*n thảm thiết, tầm vài giây sau thì gục đầu xuống. Tắt thở.

Ngay sau đó Vương Tuyết vứt con dao qua một bên.

“Người đâu!”

Gã đàn ông to con trước đó từ ngoài bước vào.

“Cô Vương có gì dặn dò!”

Vương Thuyết nhìn thi thể của Hà Thắng Vũ và nói: “Chặt đầu sau đó cho vào hộp đem tặng Tần Cao Văn. Nhớ viết thêm một bức thư, viết thâm ý và cảm động vào”.

“Rồi up bức thư đó lên mạng, để cho toàn bộ người của tỉnh Thiên Hải biết được cái kết cục của việc đi theo Tần Cao Văn”.

“Dạ!”

Người đàn ông chắp tay nhận lệnh.

Thanh Long Môn chính là tổ chức dưới trướng Tào Vân.

Đôi mắt Vương Tuyết ánh lên sự oán hận, cô ta thầm nhủ: “Tần Cao Văn, ngày tàn của anh không còn xa nữa rồi”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 431


Chương 431

Đương nhiên lúc này Tần Cao Văn vẫn chưa biết thông tin gì về chuyện của Hà Thắng Vũ.

Trên mạng, khắp các mặt trận đều đang chửi rủa anh.

Anh đích thực là một thiên tài số một. Mới ít tuổi đã đạt được rất nhiều thành tựu mà nhiều người cả đời này không có được.

Chỉ có điều anh đứng quá cao, không biết khiêm tốn. Nếu như học được điều đó thì chắc chắn có một ngày sẽ trở thành anh hùng một phương.

Giờ thì anh không có cơ hội đó nữa rồi. Nhiều lắm là anh có thêm bốn ngày nữa.

Tới khi đó, câu truyện truyền kỳ về Tần Cao Văn sẽ chính thức hạ màn.

Đêm về khuya.

Cốc cốc!

Có tiếng gõ cửa từ ngoài vọng vào.

“Xin hỏi anh Tần có nhà không?”

Một giọng nam vọng tới.

Anh mở cửa ra, một nhân viên giao hàng đứng trước cửa biệt thự.

“Tìm tôi có việc gì không?”

Nhân viên đưa một cái hộp được đóng gói tinh tế cho Tần Cao Văn.

“Anh Tần, có người bảo tôi giao anh món quà này”.

Tần Cao Văn cảm thấy hơi bất ngờ.

Giờ tất cả mọi người đều tránh xa anh, sợ bị liên lụy. Lẽ nào còn ai tặng quà sao?

“Ai tặng?”

Nhân viên giao hàng trả lời: “Ngại quá, chúng tôi cũng không biết”.

Tần Cao Văn nhận lấy chiếc hộp. Trông anh khá nhạy cảm. Anh có thể ngửi thấy mùi tanh của máu phả ra từ bên trong.

Bên trong rốt cuộc là gì vậy?

“Anh Tần tôi đi trước đây!”

Nói xong, nhân viên giao hàng lập tức quay người bỏ đi.

Tần Cao Văn bước vào phòng, mở hộp ra. Khoảnh khắc nhìn thấy đầu của Hà Thắng Vũ, anh run bắn người.

Sau đó anh siết chặt nắm đấm vì quá tức giận. Ngọn lửa của sự giận dữ bùng lên trong mắt anh.

Khốn khiếp!

Tối qua Hà Thắng Vũ tới gặp anh, thể hiện ý tứ muốn đứng về phía anh. Kết quả, chỉ trong vòng mười mấy tiếng đồng hồ đã bị người khác chặt đầu và gửi tới tận nhà.

Bọn họ tưởng anh dễ bị bắt nạt sao?

Từ sau khi trở về, Tần Cao Văn chưa lúc nào tức giận hơn lúc này.

Sau đó anh lấy bức thư trong chiếc hộp ra.

“Anh Tần là người tuyệt với nhất trên đời. Tuyệt với tới mức tới những người trung thành nhất với mình cũng không bảo vệ nổi. Một người như thế thật đáng khiến người khác khâm phục”.

“Anh Tần, người là do Thanh Long Môn chúng tôi giết. Đứng sau Thanh Long Môn chính là ông Tào, đồng thời cũng chính là người mấy ngày nữa khiêu chiến với anh”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 432


Chương 432

“Anh Tần, nghe nói anh là số một. Có giỏi thì anh tới hủy diệt Thanh Long Môn đi nào!”

“Để báo thù cho người trung thành nhất với anh”.



Tần Cao Văn siết nắm đấm kêu răng rắc.

Rầm.

Anh đấm mạnh xuống bàn khiến chiếc bàn vỡ tan.

Thanh Long Môn phải chết!

Bức thư nhanh chóng được lan truyền trên mạng, trở thành chủ đề bàn tán sôi mổi của đám đông và trở thành từ khóa được tìm kiếm nhiều nhất.

Sự kiện đã thu hút rất nhiều bình luận.

“May mà khi đó tôi lập tức cắt đứt quan hệ với Tần Cao Văn”.

“Đúng đấy, nếu như ngu ngốc như Hà Thắng Vũ thì xong đời rồi”.

“Mọi người cảm thấy Tần Cao Văn có dám đi tìm người của Thanh Long Môn không?”

“Một tên nhát như cáy như Tần Cao Văn, hắn mà dám đi Tìm Thanh Long Môn, có bản lĩnh như vậy thì Hà Thắng Vũ lại bị giết sao? Tần Cao Văn là rác rưởi thôi!”

“Tôi cũng thấy Tần Cao Văn không dám. Nếu hắn dám thì người của Thanh Long Môn cũng đập hắn chết dí”.



Những người từng sùng bái Tần Cao Văn thì giờ đều tỏ ra khinh miệt anh.

Anh từ trên tượng đài của sự vinh quang rơi xuống đáy vực.

Nói chung trận quyết đấu mấy ngày tới Tần Cao Văn kiểu gì cũng bị cao thủ cấp võ vương g**t ch*t. Nên chẳng có gì mà họ phải lo lắng cả.

Vương Thuyền Quyên vội vàng về nhà.

Khi cô lên mạng nhìn thấy thông tin thì bỗng dấy lên dự cảm chẳng lành. Đối với những gì cô hiểu về Tần Cao Văn thì chắc chắn anh sẽ đi tìm Thanh Long Môn.

Quả nhiên như vậy. Cô vừa về tới nhà thì đã thấy Tần Cao Văn đi thu dọn hành lý.

“Anh muốn đi đâu?”

Vương Thuyền Quyên vội vàng lao về phía Tần Cao Văn.

Tần Cao văn thản nhiên lên tiếng: “Thanh Long Môn!”

“Anh định ra tay với bọn họ thật à? Anh biết đây là kế khích tướng của người khác. Bọn họ muốn anh làm như vậy”.

Sau khi gửi bức thư chiến thì Tào Vân cũng đã bắt đầu hành động.

Tần Cao Văn gật đầu: “Anh biết chứ”.

“Anh đã biết thì sao còn đi!”

Vương Thuyền Quyên cảm thấy không hiểu quyết định của Tần Cao Văn.

Cô thấy hành động của anh có phần ngốc nghếch.

“Sao em biết anh có phải là đối thủ của Thanh Long Môn hay không?”

Vương Thuyền Quyên nói: “Em xin anh, đừng đi. Vì em và Đóa Đóa có được không”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 433


Chương 433

“Anh phải đi!”

Chuyện này không còn gì để bàn nữa. Tần Cao Văn mà đã ra quyết định thì không gì có thể thay đổi.

Không đợi Vương Thuyền Quyên nói thêm thì Tần Cao Văn đã xuất phát.

Thông tin này cũng lập tức bị dư luận chộp được và up lên mạng.

“Tên nhóc Tần Cao Văn đúng là tên ngốc. Chúng ta chỉ nói có vài câu mà nó đã đi rồi”.

“Xem ra không cần dùng đến cao thủ cấp võ vương ra tay, chỉ cần Thanh Long Môn tiêu diệt hắn là đủ”.

“Tần Cao Văn là cái thằng ngu nhất mà tao gặp”.



Tại Thanh Long Môn.

Vương Tuyết là con gái của Tào Vân. Cô ta lấy theo họ mẹ.

Lúc này, Vương Tuyết cũng đã nhận được thông tin. Cô ta ngồi trong phòng khách, mở chiếc quát trên tay ra và cười với vẻ đắc ý.

g**t ch*t Hà Thắng Vũ là ý của Vương Tuyết. Bố cô ta không hề bảo làm vậy.

Cô ta muốn chứng minh cho bố thấy mình là một người có năng lực. Cô ta không muốn để Tào Vân khinh thường mình.

Tại nhà họ Vương.

“Bố nghe nói gì chưa? Tần Cao Văn đi tìm Thanh Long Môn rồi?”

Bố của Vương Chấn Hoa gật đầu.

“Xem ra chúng ta đánh giá cao cậu ta thật rồi”.

Bọn họ vốn tưởng Tần Cao Văn biết nhẫn nhịn, sẽ không bị trúng kế. Ai cũng có thể nhận ra đây là kế khích tướng của Thanh Long Môn.

Vậy mà Tần Cao Văn vẫn cứ đi.

Giờ thì không cần đến cao thủ cấp võ vương ra tay nữa, người của Thanh Long Môn có thể trực tiếp trừ khử Tần Cao Văn rồi.

Bố của Vương Chấn Hoa nói tiếp: “Xem ra cậu ta không đủ tư cách trở thành đối thủ của nhà họ Vương chúng ta”.

“Sau khi Tần Cao Văn chết đi thì em gái sẽ thế nào bố?”

Hai người Vương Thuyền Quyên và Tần Cao Văn là vợ chồng. Nếu như anh bị người của Thanh Long Môn g**t ch*t thì cô chắc chắn cũng sẽ bị liên lụy.

Dù lúc trước Vương Chấn Hoa đã nói thẳng là cắt đứt quan hệ anh em với Vương Thuyền Quyên nhưng dù sao thì máu mủ ruột già, sao có thể nói đoạn tuyệt là đoạn tuyệt được?

Anh ta không muốn đối phương chịu tổn thương.

Bố của vương Chấn Hoa nói tiếp: “Con có suy nghĩ như thế nào?”

Vương Chấn Hóa trả lời: “Đợi thông tin Tần Cao Văn bị giết được tung ra thì chúng ta nhanh chóng đón em về, không thể để người của Thanh Long Môn hại con bé được”.

Ông bố suy nghĩ một lát rồi đồng ý. Dù thế nào thì Vương Thuyền Quyên cũng là con gái ông ta.

“Được, vậy làm theo cách của con đi”.



Tại nhà họ Kim

“Tần Cao Văn đi tính sổ với Thanh Long Môn rồi à?”
 
Back
Top Bottom