Cập nhật mới

Khác Biển Sâu Không Lối Thoát

Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 40: Về Nhà


Seungcheol tỉnh dậy trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ — không, phải nói là hoàn toàn sạch sẽ.

Ánh sáng vàng nhạt len qua rèm cửa bằng lụa, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, và tiếng nhạc cổ điển văng vẳng khẽ khàng trong không khí.

Không có xiềng xích, không có máu, không có bóng tối.

Mọi thứ yên bình đến mức… khiến người ta bất an.

Trên bàn đầu giường là một bộ quần áo ngủ bằng lụa, màu trắng ngà.

Một tờ giấy gấp gọn đặt bên cạnh, là nét chữ mềm mại:

“Chào buổi sáng, bé yêu của anh.

Em đã về nhà rồi.”

Không có khóa cửa.

Không có ai canh gác.

Chỉ có sự tự do giả tạo được bọc trong lụa và sự tĩnh lặng đến rợn người.



Jeonghan bước vào, không hề báo trước.

Hắn mặc một chiếc áo choàng dài màu xám nhạt, tóc chải gọn, mùi hương quen thuộc khiến Seungcheol buồn nôn vì sợ hãi… và nhớ.

Hắn ngồi xuống bên giường, đưa tay vuốt tóc cậu, chạm nhẹ như đang chạm vào một món đồ cổ quý giá.

> “Không còn xiềng xích nữa,” hắn nói, giọng nhẹ như gió thoảng.

“Chỉ có tình yêu.”

Seungcheol lùi lại theo bản năng, nhưng Jeonghan không cưỡng ép.

Hắn chỉ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như cha mẹ dỗ con.

> “Em sẽ không phải chịu đựng những đêm đau đớn nữa.

Từ giờ… mọi thứ sẽ dịu dàng hơn.

Và tinh tế hơn.”



Hắn lập trình lại toàn bộ không gian quanh Seungcheol.

Tường được cách âm, không có đồng hồ, không có gương — cậu không biết ngày đêm, không biết bản thân mình trông như thế nào, không biết thời gian đang trôi qua ra sao.

Mỗi bữa ăn đều được bày biện đẹp mắt, hắn tự tay đút cho cậu, kể những câu chuyện dịu dàng về một “gia đình” mà hắn tưởng tượng ra cho cả hai.

> “Anh không cần em phải vâng lời vì sợ nữa.

Anh muốn em chọn anh… vì em không còn nơi nào để quay về.”



Seungcheol cười, một nụ cười méo mó.

“Anh tưởng như vậy sẽ khiến em yêu anh sao?”

Jeonghan không trả lời.

Hắn chỉ hôn nhẹ lên trán cậu.

> “Anh không cần em yêu anh, Cheol à.

Anh chỉ cần em không thể rời xa anh.”



Những viên thuốc bắt đầu xuất hiện trong trà mỗi sáng.

Chúng không làm Seungcheol mệt mỏi, cũng không gây ảo giác.

Chúng chỉ… làm mờ mọi thứ: cảm giác về thời gian, cảm giác về kháng cự, và cả chính cảm xúc của cậu.

Jeonghan không ra lệnh.

Hắn gợi ý.

Không đe dọa.

Hắn thuyết phục.

Không bắt giữ.

Hắn ôm ấp.

Và mỗi khi Seungcheol nghĩ đến việc chạy trốn, chính sự dịu dàng ấy lại níu cậu lại.

---

Trong một buổi chiều mưa, Seungcheol ngồi yên bên cửa sổ, đầu gục vào vai Jeonghan.

> “Nếu em ngoan… em sẽ không đau nữa, đúng không?”

Jeonghan mỉm cười, hôn lên tóc cậu.

> “Đúng vậy.

Ngoan… và ở lại với anh mãi mãi.”

Ở đâu đó, một cánh cửa đã khép lại.

Và lần này, không còn ai có thể mở nó nữa.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 41: Những viên thuốc ngọt ngào. Những buổi nôn thầm lặng.


Căn phòng thơm hương trà thảo mộc.

Rèm trắng phất phơ theo làn gió điều hòa.

Nắng dịu trải dài qua lớp kính, hắt vào thân thể người nằm trên ghế dài, quấn trong chiếc chăn mỏng màu kem nhạt.

Jeonghan ngồi bên giường, tay cầm một ly nước và viên thuốc nhỏ đặt giữa lòng bàn tay.

Hắn cười, giọng nhẹ như lông vũ:

— Cậu thấy sao rồi, Seungcheol?

Vẫn còn đau à?

Uống cái này vào đi, sẽ dễ chịu hơn.

Seungcheol nhìn viên thuốc màu hồng nhạt.

Vị ngọt.

Vị ấm.

Vị giam cầm.

Cậu đón lấy ly nước, nuốt trôi nó xuống cổ họng như một cái máy đã được lập trình.

Nhưng ánh mắt...

ánh mắt ấy vẫn lặng như hồ thu, không gợn một tia phản kháng.

Jeonghan hài lòng vuốt tóc cậu:

— Ngoan lắm.

Chúng ta sẽ đi dạo sau khi em ngủ một chút.

Em mệt rồi mà, đúng không?

Seungcheol khẽ gật đầu.

Lặng im.

Lặng im đến mức tưởng như cậu thực sự đã bị thuần phục.

Nhưng khi Jeonghan rời phòng – như mọi lần – để cậu có "thời gian riêng" trong toilet, Seungcheol mới nắm chặt tay, gập người nôn hết những gì vừa nuốt.

Mỗi lần đều như vậy.

Cậu học được cách kích thích cổ họng, học được cách giữ im lặng ngay cả khi nôn ra cả máu.

Có lần, máu đỏ thẫm dây ra cổ tay áo.

Cậu giặt sạch trong bồn rửa, dùng nước lạnh rửa mặt, che dấu mọi dấu vết.

Lúc bước ra, Jeonghan vẫn đang ngồi đọc sách, chẳng buồn nhìn lên:

— Lâu vậy?

Em ổn chứ?

Seungcheol mỉm cười nhợt nhạt, ánh mắt cụp xuống:

— Vâng... em chỉ hơi mệt.

Jeonghan đặt sách xuống, ôm cậu vào lòng, vỗ nhẹ lưng cậu như vỗ một đứa trẻ.

Hắn thì thầm, ngọt như đường:

— Em ngoan như vậy, anh mới yên tâm.

Em là báu vật mà anh không thể đánh mất nữa... hiểu không?

Seungcheol gật đầu, đầu tựa vào vai hắn.

Vỏ ngoài cam chịu.

Lặng lẽ.

Bình yên đến giả dối.

Nhưng bên trong, giữa từng cơn nôn khan, giữa từng cơn run rẩy khi nghe tiếng chân Jeonghan tiến lại gần... một mẩu nhỏ trong cậu vẫn thì thầm:

"Mình còn sống.

Mình vẫn còn sống..."

Và chỉ cần một kẽ hở... cậu sẽ chạy.

Dù chỉ để được chết như một con người.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 42: Những Gợn Sóng Nhỏ Trong Vũng Lặng


Căn biệt thự vẫn im lặng như mọi ngày.

Mỗi buổi sáng Seungcheol thức dậy với bàn tay Jeonghan đặt nhẹ trên eo mình, hơi thở đều đặn của hắn phả vào gáy, và một lời thì thầm dịu dàng đến mức nghẹt thở: “Chào buổi sáng, người yêu.”

Cậu gật đầu, môi mím chặt.

Vẫn là ánh mắt nhu thuận, vẫn là dáng người lặng lẽ đi theo sau hắn như một cái bóng.

Jeonghan mỉm cười mỗi khi thấy cậu như vậy, khen cậu ngoan, khen cậu biết điều, rồi tưởng thưởng bằng một nụ hôn lên trán hoặc một cái ôm từ phía sau thật lâu, thật siết.

Ai nhìn vào cũng sẽ tưởng như hắn đang yêu Seungcheol bằng thứ tình cảm dịu dàng nhất thế gian.

Chỉ có điều… không ai nhìn thấy ánh mắt cậu mỗi khi rời khỏi vòng tay đó.

Không còn phản kháng.

Không còn nổi loạn.

Nhưng không có nghĩa là cậu đã chết bên trong.

---

Buổi tối, Jeonghan luôn cho cậu uống một viên thuốc màu trắng ngà.

Hắn bảo nó sẽ giúp cậu ngủ ngon, không mơ thấy ác mộng.

Cậu cười nhẹ, gật đầu uống mà không chần chừ.

Nhưng ngay khi hắn ra khỏi phòng — chỉ vừa đủ vài phút để đi chuẩn bị bồn tắm hoặc rót rượu vang — cậu đã bước vào nhà vệ sinh, tựa tay vào bồn rửa mặt và cố ép cổ họng mình.

Không dễ, không nhanh.

Cổ họng đau rát, mắt đỏ hoe, nhưng viên thuốc cuối cùng cũng bị đẩy ra khỏi cơ thể như một hành động bản năng của một con thú bị giam lỏng: từ chối sự ngoan ngoãn giả tạo mà hắn muốn gieo vào máu thịt cậu.

Seungcheol biết, chỉ cần để thuốc thấm sâu hơn vài hôm nữa thôi, não cậu sẽ mờ đi.

Cảm xúc sẽ mờ đi.

Cậu sẽ thật sự trở thành con búp bê trong lồng kính như hắn mong muốn.

Nhưng cậu chưa sẵn sàng từ bỏ điều đó.

---

Jeonghan vẫn không hề hay biết.

Hắn cho rằng mình đang chiến thắng.

Mỗi ngày hắn đều thủ thỉ bên tai cậu những điều đẹp đẽ nhất.

Nụ cười hắn chứa đầy sự thoả mãn, từng hành động đều đầy yêu chiều — nhưng là kiểu yêu chiều được cân đo kỹ càng như một màn kịch đã dựng sẵn: một tay nâng niu, một tay kiểm soát.

Cậu không cười.

Không khóc.

Nhưng đêm xuống, Seungcheol viết nguệch ngoạc vài chữ sau gáy gối bằng mực nhỏ xíu lấy từ hộp bút cũ giấu trong ngăn bàn đá lạnh.

> "Tôi vẫn ở đây.

Tôi không biến mất.

Tôi là tôi."

Dù chỉ là gợn sóng nhỏ trong biển chết, cậu biết — một ngày nào đó, nó sẽ dâng lên thành sóng thần.

---

Cuối chương, là một ánh mắt tưởng như trống rỗng khi cậu ngồi bên cửa sổ, tay cầm ly trà nóng Jeonghan vừa pha.

Nhưng trong đáy mắt đó, là một tia sáng âm ỉ, như ngọn lửa nhỏ chưa chịu tắt.

Và Jeonghan, đứng sau lưng cậu, mỉm cười đặt tay lên vai.

“Cheol à, em ngoan lắm,” hắn dịu dàng nói, “càng ngày càng khiến anh yêu nhiều hơn đấy.”

Seungcheol quay đầu lại.

Cười.

Nhưng không trả lời.

Trong cổ họng cậu, vẫn còn mùi thuốc chưa kịp trôi.
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 43 - Khi Ngục Tù Biết Mỉm Cười


Ban công tầng cao nhất, gió đêm lùa qua mái tóc ẩm mồ hôi của Seungcheol.

Cậu ngồi đó, trên chiếc ghế sắt lạnh, ánh mắt lặng im nhìn vào khoảng không đen đặc.

Không còn dây xích, không còn khóa sắt – Jeonghan đã nói: “Em tự do đi lại trong ngôi nhà này mà.”

Nhưng mỗi cánh cửa vẫn có mã khóa.

Mỗi góc khuất vẫn có camera.

Và mỗi câu nói của người kia đều như tráng một lớp đường mỏng che giấu những mũi dao nhọn hoắt phía sau.

Seungcheol cười nhẹ, lặng lẽ nhét viên thuốc dưới lưỡi, rồi giả vờ nuốt.

Đến khi được phép đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, cậu móc họng, để những thứ đắng ngắt trôi vào bồn rửa.

Những ngày gần đây, Jeonghan bắt đầu chuyển sang thuốc tan chậm – thứ sẽ không tác động ngay, nhưng ngấm dần từng ngày, như axit lặng lẽ rỉ qua mạch máu.

Jeonghan biết.

Dĩ nhiên hắn biết.

Nhưng hắn không ngăn lại.

“Cứ để em nghĩ là mình thông minh một lúc,” Jeonghan nói khi cúi xuống hôn lên cổ cậu đêm trước, “Anh muốn xem em còn chống cự được bao lâu.”

Có gì đó trong câu nói ấy khiến Seungcheol nghẹn thở.

Không phải nỗi sợ – mà là cảm giác như tất cả mình đang làm đều không nằm ngoài dự đoán của hắn.

Như thể hắn đang dựng một vở kịch, còn cậu – diễn viên chính – chỉ đang lặp lại đúng từng bước trong kịch bản hắn viết.

Ban công, đêm nay, Seungcheol cầm trên tay một mảnh gương vỡ.

Không đủ lớn để cắt sâu.

Cũng không đủ sắc để giết chết.

Nhưng đủ để thử một lần: cào nhẹ lên lòng bàn tay.

Máu rịn ra, lăn xuống cổ tay.

Cảm giác rát buốt khiến cậu thở phào.

Cậu vẫn còn biết đau.

Tức là… vẫn còn sống.

Jeonghan đứng phía sau, yên lặng nãy giờ.

Ánh mắt không có kinh ngạc hay giận dữ.

Chỉ có sự dịu dàng kỳ lạ.

“Em muốn thử cảm giác tự do thật à?”

Hắn tiến lại, ngồi xuống bên cạnh, kéo tay Seungcheol lên hôn vào vết máu.

“Để anh cho em một món quà.”

Hôm sau, Seungcheol được ra ngoài – một mình – không có vệ sĩ, không camera, không thuốc, không kiểm soát.

Một ngày.

Hai ngày.

Cậu không quay lại.

Nhưng đến ngày thứ ba, lúc nửa đêm, xe cứu thương tìm thấy một người thanh niên gục bên vệ đường, sốt cao, tim đập rối loạn, có dấu hiệu thiếu thuốc và mất ngủ nhiều ngày liền.

Gương mặt đầy vết xước và ánh mắt lạc lối.

Khi tỉnh dậy, cậu đã ở trên giường trắng tinh, được đắp chăn, tay bị trói mềm mại bằng dây lụa, cổ đeo vòng có khóa nhỏ xíu.

Jeonghan đang nắm tay cậu.

“Chào mừng em trở về, Seungcheol.”

Lần này, Jeonghan không cười.

Nhưng ánh mắt hắn dịu dàng đến phát lạnh.

“Không ai ép em cả.

Chính em quay về.”

Và thế là nhà tù đổi hình dạng.

Nó mang màu sữa, mùi hoa oải hương, và những câu nói như ru ngủ.

Nhưng ở trong đó, một linh hồn đang từ từ bị bóp nghẹt… trong tiếng thì thầm: “Anh yêu em mà.”

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 44: Nụ Cười Trên Gương Mặt Không Còn Hồn


Căn phòng trắng vẫn trắng như ngày đầu tiên cậu bị đưa vào.

Không có một vết bụi, không một góc khuất, mọi thứ đều hoàn hảo một cách rợn người.

Từng viên thuốc Seungcheol uống mỗi sáng nay được nuốt trọn – không còn nôn ra nữa.

Cậu không cần giả vờ nữa.

Không cần giãy giụa.

Chỉ là... không phải vì đã chấp nhận.

Mà vì cậu biết: để thoát, cậu cần phải chết đi một lần trong mắt Jeonghan.

Jeonghan bước vào như mọi khi, với bước chân nhẹ nhàng, đôi mắt cong cong và giọng nói dịu dàng:

> “Cheolie, hôm nay anh mang món em thích.

Gà om hạt dẻ và một chút rượu nho.

Ăn hết nhé, vì nếu không ăn... em biết rồi đấy.”

Giọng anh ngọt như rót mật, nhưng ánh mắt thì lạnh băng.

Không còn bạo lực dằn vặt, không còn dây trói hay roi da.

Chỉ có tình cảm giả dối được chăm chút tỉ mỉ, như một chiếc lồng giam lót lụa.

Seungcheol ngồi thẳng dậy, mỉm cười.

> “Cảm ơn anh.”

Lần đầu tiên cậu gọi anh là "anh" một cách trôi chảy.

Jeonghan thoáng ngẩn người, rồi ánh mắt trở nên ấm áp dị thường.

> “Em ngoan quá…”

Đêm hôm đó, Jeonghan ôm lấy cậu, thì thầm bên tai những lời như ru ngủ: về một mái nhà, về bình yên, về tình yêu.

Tay anh vuốt nhẹ tóc cậu, hôn lên trán, lên mí mắt, lên môi.

Mọi thứ mềm mại đến đáng sợ.

Nhưng trong đầu Seungcheol là một khoảng trắng.

Không có cảm giác, không có phản ứng.

Chỉ có chờ đợi.

Chờ cho đến khi Jeonghan ngủ thiếp đi vì yên tâm tuyệt đối.

Cậu đứng dậy, lặng lẽ mở nắp bình nước cất – bên trong là một miếng vải ướt đẫm mùi thuốc ngủ do chính cậu “vô tình” phát hiện trong lần kiểm tra y tế.

Một cú sốc điện nhỏ từ máy massage bàn tay được tháo rời thành công cụ phát tín hiệu yếu, cài ngầm dưới lớp áo ngủ.

Tín hiệu đó vừa được gửi đi.

Dù ai bắt được, dù có bị chặn, nó vẫn là tia hi vọng cuối cùng.

Nhưng cậu chưa chạy.

Cậu không rời đi.

Vì lần này, Seungcheol không định chạy trốn nữa.

Cậu sẽ ở lại.

Và... từng ngày, từng giờ, làm mục ruỗng tâm trí của Jeonghan bằng chính những điều mà anh khát khao nhất: sự ngoan ngoãn, phục tùng, và tình yêu giả tạo.

Cậu sẽ trở thành thứ búp bê mà anh luôn mơ ước – chỉ để một ngày nào đó, khi anh yêu đến phát điên, cậu sẽ nhìn thẳng vào mắt anh, và nói:

> “Em chưa từng yêu anh.

Em chỉ học cách diễn giỏi hơn.”



Bên ngoài căn phòng, hệ thống theo dõi bắt đầu chập chờn.

Một ai đó đã bắt được tín hiệu từ Cheol.

Trận cờ sắp sang ván mới.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 45: Nụ Hôn Của Kẻ Đào Tẩu


Đêm nay Jeonghan lại không khoá cửa phòng.

Giống như tất cả những đêm gần đây — hắn không cần phải khoá, vì hắn biết Seungcheol sẽ không đi đâu được nữa.

Căn biệt thự nằm sâu trong rừng, camera lắp đầy, thuốc vẫn đều đặn ngấm trong máu.

Hắn để ánh sáng dịu mờ lan khắp căn phòng, để cơ thể người yêu cũ — hay nói đúng hơn, kẻ đã thuộc về hắn — chìm trong hơi ấm và sự ngoan ngoãn giả tạo.

Seungcheol nằm nghiêng, mắt nhắm hờ, hơi thở đều đều.

Nhưng bên trong, anh đang đếm từng nhịp tim.

Bốn mươi tám tiếng trôi qua kể từ lần cuối cùng anh uống thứ thuốc Jeonghan ép.

Và tối nay, anh không nôn ra nữa.

Anh giữ lại, nuốt vào, chờ đợi.

Chờ đúng thời khắc mà cơ thể hắn yếu đi vì tin tưởng.

Chờ khoảnh khắc hắn ngủ, lòng tràn ngập ảo giác về sự thuần phục.

Nhưng Jeonghan chưa bao giờ thật sự ngủ.

Khi Seungcheol chậm rãi rút người khỏi vòng tay, bàn chân vừa đặt xuống thảm, một tiếng thì thầm vang lên sau lưng:

“Lại muốn chạy à, Cheollie?”

Lưng Seungcheol cứng đờ.

Anh không quay đầu, chỉ nhắm mắt thật chặt, cố giữ cho tim không đập quá nhanh.

“Em biết không, em giỏi hơn rồi đấy.

Không nôn ra thuốc nữa.

Không giả vờ mơ màng.

Không còn khóc lóc.

Nhưng em vẫn chưa đủ nhanh đâu…”

Jeonghan bước xuống giường, nhẹ nhàng như mèo, quỳ gối sau lưng anh.

Ngón tay hắn mơn man sau gáy Seungcheol, nơi vẫn còn vết kim mờ mờ.

“Lúc đầu, anh từng nghĩ giữ em bằng xích, bằng máu, bằng đau đớn là đủ.

Nhưng không.

Em cần một thứ khác.

Một cái nhà.

Một nơi mà ngay cả khi anh không ở đó, em cũng không dám rời đi.”

Jeonghan kéo một sợi dây mảnh từ túi áo ngủ, luồn qua cổ Seungcheol.

“Anh sẽ biến em thành một phần nơi này, Cheollie à.

Em sẽ là chiếc ghế, là con mèo trong nhà, là bản nhạc mỗi sáng.

Em không còn là con người nữa.”

Sợi dây siết nhẹ lại.

Không đủ để nghẹt thở, chỉ khiến người ta nhớ mình đang bị giữ.

Seungcheol run rẩy.

Nhưng vẫn không khóc.

Không xin tha.

Anh quay đầu, rất chậm, rất kiên định.

Mắt đối mắt với kẻ từng là ánh sáng, giờ là bóng tối toàn năng.

“Vậy thì anh hãy làm đi, Jeonghan.

Hãy làm em tan biến đi.

Để khi anh mất em lần nữa, anh cũng chẳng còn gì để hối tiếc.”

Jeonghan khựng lại.

Giữa cơn thống trị say mê, giữa khao khát sở hữu và nỗi đau của những tháng ngày bị bỏ lại, hắn nhận ra...

Seungcheol không còn sợ hắn nữa.

Và đó, lại là điều khiến hắn nổi điên hơn cả.

Hắn cúi xuống, môi áp vào môi Seungcheol — không còn là nụ hôn của kẻ yêu thương, mà là nụ hôn của kẻ đào tẩu cuối cùng: cướp đi sự sống, sự phản kháng, và những ký ức từng thuộc về nhau.

Tối hôm đó, trong căn phòng phủ ánh đèn vàng, không ai hét lên, không ai khóc.

Chỉ có tiếng thở, đứt quãng, rối loạn.

Và tiếng sợi dây trên cổ khẽ rung theo từng nhịp cơn điên dịu dàng.

Jeonghan không khóa cửa.

Vì giờ đây, hắn đã khóa được linh hồn.
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 46: HẠ GỤC


Tiếng súng vừa dứt, mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào cổ họng, khiến Seungcheol gần như nôn khan.

Dưới chân cậu, hơn chục xác người nằm ngổn ngang – những kẻ từng thuộc về “tự do,” từng đứng về phía cậu, từng nghĩ họ có thể đưa cậu thoát khỏi tay Jeonghan.

Sai rồi.

Tất cả đều sai rồi.

Súng trong tay run rẩy.

Một tay cầm chặt, tay còn lại cố giữ nó không rơi ra khỏi lòng bàn tay lạnh ngắt.

Trước mặt Seungcheol là Jeonghan – áo sơ mi trắng dính vài vệt máu mờ nhạt, tóc rũ xuống trán, miệng vẫn nở một nụ cười không hẳn là tàn ác, mà là… nhẹ tênh, gần như trìu mến.

“Em muốn bắn anh lắm à?”

Jeonghan hỏi, giọng như một lời thì thầm yêu thương trên gối chứ không phải giữa căn phòng ngập mùi chết chóc.

Seungcheol cắn chặt răng.

Cậu giơ súng lên cao hơn, ngắm thẳng vào trán Jeonghan.

Ngón tay siết lấy cò súng, nhưng… không kéo.

Toàn thân run rẩy.

Mắt cậu ngập nước.

“Vì sao… vì sao lại là em?”

Seungcheol lắp bắp.

“Vì sao anh lại chọn em để…

để làm thế này?”

Jeonghan nhếch môi, bước từng bước đến gần.

Dưới chân hắn là những xác người, là chứng tích cho một màn “trả giá” điên cuồng.

Hắn đi qua máu, đi qua tro tàn, vẫn giữ nụ cười như thể đang bước vào phòng khách quen thuộc.

“Vì em là người duy nhất anh không thể để mất.”

Súng rơi khỏi tay Seungcheol, rơi thẳng vào vũng máu đỏ thẫm.

Cậu khuỵu gối, hai tay bám xuống sàn, toàn thân run lên từng cơn.

“Anh đã phá nát mọi thứ…

đã khiến em không còn gì cả…

Anh muốn em trở thành cái gì nữa đây?”

Jeonghan ngồi xổm xuống, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt lấy má Seungcheol, lau đi vệt nước mắt và máu đã hòa vào nhau.

“Anh chỉ muốn em sống,” Jeonghan nói nhỏ, “Nhưng sống trong tay anh.

Không ai được phép đụng vào em.

Không ai được mang em đi.

Không ai… ngoài anh.”

Seungcheol gục hẳn xuống, khóc như một đứa trẻ vừa mất cả nhà.

Cậu khóc không thành tiếng, nghẹn đến nỗi từng hơi thở cũng như dao cứa vào cổ họng.

Jeonghan lặng im ngắm nhìn.

Hắn không chạm thêm, chỉ ngồi đó, mắt không rời khỏi thân thể đang vỡ vụn dưới chân mình – không phải vì khoái cảm chiến thắng, mà vì nỗi ám ảnh vĩnh viễn không giải thoát được: tình yêu.

Một tình yêu đậm đặc đến mức không còn phân biệt được đâu là dịu dàng, đâu là trói buộc.

Không còn phân biệt được ai là kẻ sống, ai là kẻ chết.

Jeonghan cười nhẹ.

Hắn thì thầm như hát ru:

“Khóc đi, Cheol à…

Khóc cho xong đi.

Rồi mình về nhà.”

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 47: Nhật ký không dành để đọc lại


Trời đổ mưa nhẹ.

Trong căn biệt thự rộng lớn giờ chỉ còn lại mùi thuốc súng, xác người, và tiếng bước chân vang vọng giữa tĩnh lặng.

Jeonghan đẩy cánh cửa căn phòng từng được gọi là "phòng riêng của Seungcheol".

Hắn đi từng bước, đôi mắt trượt qua từng món đồ như thể chúng đều là những bằng chứng về tội lỗi, về yêu thương, và về phản bội.

Chiếc áo sơ mi Seungcheol hay mặc khi pha rượu vẫn còn treo trên ghế.

Tách cà phê hắn từng pha mỗi sáng vẫn nằm nguyên vẹn bên cửa sổ — chỉ khác là nay đã khô cạn từ lâu.

Trên kệ sách, một chiếc hộp gỗ nhỏ bị lệch nắp.

Jeonghan tò mò với tay lấy xuống.

Trong hộp, không có gì ngoài một cuốn sổ tay đã cũ, bìa da tróc mép, góc giấy ố vàng — cuốn nhật ký của Seungcheol.

Jeonghan ngồi xuống nền nhà lạnh, mở trang đầu tiên.

Nét chữ quen thuộc hiện ra:

> Tháng 3 - năm nhất đại học

Mình gặp một người kỳ lạ.

Tóc dài, giọng ngọt, nụ cười như muốn nuốt cả thế giới…

Cậu ấy tên là Jeonghan.

Trang tiếp theo là những dòng ghi chép về những buổi học cùng nhau, lần đầu họ trốn tiết để đi ăn mì, Jeonghan say khướt vì uống bia lần đầu, hay lúc cả hai ngủ gục trong thư viện giữa mùa thi.

Cả một thời tuổi trẻ sống động bung nở giữa trang giấy, như chưa từng bị bóng tối bóp nghẹt.

Jeonghan lật nhanh hơn.

> Tháng 6 năm hai

Tôi nghĩ mình yêu Jeonghan mất rồi.

Không phải kiểu yêu say đắm gì đâu, chỉ là… cậu ấy luôn khiến tôi cảm thấy thế giới không tồi tệ đến vậy.

> Nhưng cậu ấy quá giỏi che giấu.

Tôi không biết Jeonghan nghĩ gì.

Cậu ấy cười, cậu ấy trêu, cậu ấy chạm vào tôi như thể tôi là đồ chơi… mà cũng như thể tôi là điều gì đó quan trọng hơn tất cả.

Một trang bị xé mất.

Một dấu gấp nhẹ.

Và ở trang sau cùng, có lẽ là những dòng cuối:

> Tôi sợ.

Tôi thấy ánh mắt Jeonghan dạo này rất lạ.

Cậu ấy hay nhìn tôi rất lâu, rất yên — không nói gì.

Tôi chẳng hiểu nổi cậu ấy nữa.

Nhưng dù vậy… tôi vẫn yêu cậu ấy.

Có thể mai này tôi sẽ hối hận vì yêu người này.

Nhưng nếu phải lặp lại, tôi vẫn sẽ chọn như vậy.

Jeonghan khựng lại.

Đôi tay hắn siết chặt cuốn sổ.

Một thoáng gì đó như là run rẩy.

Như là đau.

Như là hoài niệm — nhưng tất cả bị bóp nghẹt bởi cơn sóng ngầm lộn xộn hơn nhiều: ghen tuông, tiếc nuối, cả cảm giác bị phản bội khi hắn nghĩ đến hình ảnh Seungcheol đứng trong vũng máu, tay cầm súng, không phải để bảo vệ… mà để nhắm vào hắn.

Jeonghan cười khẽ.

"Nếu ngày đó tôi nhẹ nhàng hơn... thì giờ cậu có còn yêu tôi không?"

Giọng hắn rất nhẹ, nhưng ánh mắt thì lạnh buốt.

Hắn đặt cuốn sổ lại vào hộp, đậy nắp, rồi đứng dậy như thể chưa từng rơi vào cơn hỗn loạn ký ức đó.

Hắn bước ra khỏi phòng.

Nhưng từ khoảnh khắc đó, Jeonghan không còn là Jeonghan của trước.

Trong hắn giờ là một phiên bản... biết yêu, biết đau — và vẫn tiếp tục kiểm soát, nhưng lần này với trái tim bị rạn.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 48: Ván Cờ Mới


Chiếc bàn cờ gỗ được đặt giữa phòng kính.

Bên ngoài là vườn cẩm tú cầu vừa nở rộ sau trận mưa đêm.

Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua lớp kính mỏng, rọi xuống mặt bàn nơi hai người đàn ông ngồi đối diện nhau.

Jeonghan rót trà.

Nước chảy từ ấm xuống tách, tiếng động nhẹ như tiếng thở dài.

“Mở đầu bằng quân mã, Cheol à?”

Giọng anh nhẹ như lụa, nhưng ánh mắt lại như lưỡi dao đã mài sẵn.

Seungcheol không trả lời.

Cậu chỉ đẩy quân mã ra đúng hai ô, rồi ngước lên nhìn.

Gương mặt vẫn đẹp, chỉ có đôi mắt là không còn trong suốt như xưa.

Đôi tay đặt trên bàn, khớp tay hơi run — không biết vì lạnh hay vì nỗi căng thẳng luôn trực chờ.

Hai người bắt đầu chơi.

Nước đi nhẹ nhàng, không vội vã, cứ như thể ván cờ chỉ là cách giữ bình yên tạm thời giữa một căn nhà vốn đã quá nhiều hỗn loạn.

Jeonghan nhìn chằm chằm vào cậu.

Hơi thở anh thơm mùi trà và bạc hà, lành tính nhưng không ai dám lơ là.

“Gần đây em ngoan hơn.

Không khóc, không vùng vẫy, không cầm súng nữa…”

Seungcheol vẫn không nói gì.

Cậu chỉ tiếp tục chơi.

Những đêm dài, những vết máu khô, những tiếng khóc nức nở dưới gầm giường — cậu đã trải qua hết rồi.

Đến lúc này, điều còn giữ lại chỉ là thứ ý chí lặng lẽ, lạnh như đá, được che giấu dưới vẻ phục tùng.

Jeonghan cười khẽ, rồi cúi người lên bàn, nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Anh nghĩ chúng ta có thể làm lại từ đầu.”

“Làm lại?”

Seungcheol nhắc lại, giọng khô khốc.

“Phải.

Một ván cờ mới.

Không ai thua, không ai chết.

Chỉ có em… và anh.”

“Nhưng có tự do không?”

Câu hỏi thoát ra, nhẹ như tiếng thì thầm.

Trong tích tắc, bàn tay Jeonghan khựng lại giữa không trung, rồi từ tốn tiếp tục đẩy quân hậu.

“Em vẫn còn mơ điều đó à?”

Seungcheol cúi đầu, mỉm cười như mỉa mai chính mình.

“Có lẽ.”

Không khí trong phòng chùng xuống.

Ván cờ tiếp tục.

Một vài quân đã bị loại khỏi bàn, những vết trà sánh ra trên mặt gỗ, loang lổ như vết máu.

Cuối cùng, Jeonghan chống cằm, nhìn ván cờ và nói chậm rãi:

“Em nghĩ anh đã không còn yêu em nữa sao?

Anh chỉ… yêu em theo một cách khác thôi.”

“Yêu mà làm người ta chết dần chết mòn à?”

Jeonghan im lặng, ánh mắt lạnh đi một nhịp.

Nhưng rồi, anh mỉm cười, vươn tay ra và đặt lên tay Seungcheol.

“Vậy thì em cũng phải học cách yêu lại anh.

Yêu theo một cách mới.

Chúng ta hãy cùng thử, được không?”

Bên dưới gầm bàn, Seungcheol nắm chặt vạt áo.

Cậu nhìn vào mắt Jeonghan, không gật đầu, cũng không lắc đầu.

Chỉ có ánh mắt… vẫn còn ánh sáng.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 49: Cơn Gió Lặng Trước Cơn Bão


Căn phòng hôm đó dịu hơn mọi ngày.

Không còn dây trói, không thuốc an thần, không những cú chạm gợi cảm nhưng lạnh lẽo như con dao sắc.

Seungcheol ngồi đó, một mình trên ghế, trước khay cơm còn ấm nóng được bưng tới tận nơi.

Mùi canh rong biển thoảng nhẹ, món anh từng nấu cho Jeonghan vào sinh nhật đầu tiên họ bên nhau.

Jeonghan không đến ngay.

Không có camera.

Không có theo dõi.

Mọi thứ… im lặng một cách bất thường.

Và đó chính là thử thách.

Khi cánh cửa mở ra, Jeonghan bước vào nhẹ nhàng.

Ánh mắt không sắc bén, không đề phòng — chỉ có nét bình thản dịu dàng như thuở đầu gặp nhau.

“Anh nghĩ hôm nay chúng ta nên trò chuyện một chút.”

Seungcheol không đáp, mắt dán vào vết sẹo cũ trên cổ tay mình.

Jeonghan thấy vậy, chỉ mỉm cười, rồi nhẹ nhàng kéo ghế đối diện ngồi xuống.

“Em không tò mò tại sao hôm nay anh lại để em một mình à?”

“…Anh đang thử tôi,” Seungcheol nói, giọng khô khốc.

Jeonghan gật đầu.

“Ừ.

Để xem em còn muốn bỏ trốn, hay phản kháng nữa không.

Anh cần biết chắc.”

Không khí ngưng lại.

Đôi đũa trên khay cơm run nhẹ, Seungcheol siết chặt tay.

“Anh đã đọc nhật ký em viết hồi đại học.”

Jeonghan nói tiếp, như thể đang nhắc tới chuyện thời thơ ấu.

“Trang đó… em kể rằng nếu có một ngày em bị giam cầm, em vẫn sẽ giữ một phần nào đó không thể chạm tới bên trong.

Em có còn không?”

Seungcheol im lặng thật lâu.

Rồi anh ngẩng mặt lên, mắt đỏ hoe, nhưng nụ cười lại tàn úa đến quặn thắt.

“Tôi không biết nữa, Jeonghan à.

Tôi không biết cái phần đó… còn sống hay đã chết từ khi anh gọi đây là ‘nhà’.”

Jeonghan mỉm cười, dịu dàng như thể đang nghe một bản nhạc xưa.

Anh đứng dậy, vòng ra sau lưng Seungcheol, đặt hai tay lên vai anh như những lần đầu tiên vỗ về.

“Anh sẽ chờ.

Để xem em có thực sự ngoan, hay chỉ đang chờ cơ hội.”

Bàn tay Jeonghan không siết mạnh, chỉ khẽ vuốt dọc cổ anh.

Nhưng lại lạnh.

Lạnh đến mức khiến Seungcheol thấy mình chẳng khác nào ngọn cỏ đơn độc đang run lên dưới cơn mưa sắp kéo đến.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 50: "Là Em Chọn"


Jeonghan ngồi nơi ban công tầng cao nhất của căn biệt thự lạnh lẽo, gió đêm thổi vờn qua những sợi tóc dài rũ xuống trán.

Cạnh anh là một tách trà đã nguội, chưa từng được uống, chỉ dùng làm cái cớ cho những suy nghĩ dai dẳng không chịu buông tha.

Bên trong nhà, Seungcheol đang ngủ – hay đúng hơn là nằm im trên giường, mắt nhắm nhưng từng ngón tay vẫn co giật khẽ như thể đang đấu tranh trong cơn mộng mị bất tận.

“Anh từng nghĩ giữ em bên cạnh là cách duy nhất để bảo vệ em.”

Giọng Jeonghan vang lên, không rõ nói với gió, hay với chính mình.

“Nhưng nếu bẻ gãy đôi cánh một con chim… thì có thật nó sẽ không còn muốn bay đi nữa không?”

Bên dưới tầng trệt, đội ngũ giúp việc cũ đã bị thay toàn bộ.

Tất cả giờ đây đều là người của Jeonghan – không ai nói nhiều, không ai phản đối.

Biệt thự như một cái lồng mạ vàng, mà dù sang trọng đến đâu, vẫn chỉ là một nhà tù lặng lẽ.

Tối hôm đó, Jeonghan ngồi bên giường Seungcheol như thường lệ.

Anh nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cậu, bàn tay không còn run như trước.

Gương mặt Seungcheol bình thản đến đáng ngờ, như thể đã thôi chống cự.

Khi Jeonghan định đứng dậy rời đi, một bàn tay bất ngờ nắm lấy cổ tay anh.

“Ở lại.”

Seungcheol thều thào, mắt vẫn nhắm.

Jeonghan khựng lại.

Không phải vì câu nói, mà vì trong giọng nói ấy – chẳng còn tuyệt vọng, chẳng còn hận thù – chỉ còn… một thứ gì đó cam chịu đến đáng sợ.

Như thể cậu đã chọn ở lại.

Không phải vì tình yêu, mà vì đã đánh mất niềm tin vào bất kỳ cánh cửa nào khác.

“Em đang thử anh à?”

Jeonghan cười nhẹ, cúi đầu nhìn cậu, nhưng mắt không hề cong theo nụ cười.

“Hay thật sự… em đã chấp nhận rồi?”

Seungcheol mở mắt.

Mắt cậu đỏ lên vì mất ngủ, nhưng ánh nhìn lại sáng một cách bất thường.

Cậu chống người dậy, nhìn thẳng vào mắt Jeonghan, chậm rãi nói: “Anh muốn em là của anh, thì được thôi… nhưng chỉ với một điều kiện.”

“Ồ?”

Jeonghan nghiêng đầu.

“Anh dừng lại.

Đừng giết ai nữa.

Đừng để máu nhuộm tay thêm lần nào nữa.”

Giọng Seungcheol không run, cũng không yếu.

“Em… không chịu nổi thêm nữa.”

Một khoảng lặng dài.

Rồi Jeonghan bật cười.

Nhưng đó không còn là tiếng cười lạnh lùng của một kẻ thắng cuộc.

Đó là tiếng cười của một người vừa bị đâm một nhát sâu vào tận trong lòng.

“Thế thì… là em chọn rồi.”

Anh gục đầu xuống vai Seungcheol, cười trong tiếng nức nở gần như nghẹn lại.

Bàn tay anh siết chặt lưng cậu như sợ người trước mặt sẽ tan biến.

Trong khoảnh khắc đó, hai người như hòa vào nhau – một kẻ đã chạm đáy, và một người đang dốc sức níu lấy chút nhân tính cuối cùng.

Ngày hôm sau, cả căn biệt thự chìm trong im lặng kỳ lạ.

Không còn những người bị dẫn đi giữa đêm, không còn những cuộc gọi lạnh lùng từ Jeonghan.

Chỉ còn lại hai người – một kẻ kiểm soát, và một người cam chịu.

Hay là…

Một ván cờ khác vừa bắt đầu.

---

> "Nếu em không thể thắng được anh… em sẽ học cách khiến anh thay đổi từ bên trong.

Dù phải đánh đổi tất cả." – S.Coups.

"Nếu em chấp nhận ở lại… thì cũng là em chọn chơi tiếp trò chơi này với anh.

Đừng mong được rút lui nữa." – Yoon Jeonghan.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 51 - Bắt Đầu Một Ván Cờ Không Hồi Kết


"Nếu em không thể thắng được anh… em sẽ học cách khiến anh thay đổi từ bên trong.

Dù phải đánh đổi tất cả." – S.Coups.

"Nếu em chấp nhận ở lại… thì cũng là em chọn chơi tiếp trò chơi này với anh.

Đừng mong được rút lui nữa." – Yoon Jeonghan.

---

Phòng khách vẫn ngập ánh nắng dịu buổi chiều, nhưng trong đó, hai người lại như đang ngồi giữa một bàn cờ âm u, lặng thinh.

Jeonghan ngồi bắt chéo chân trên sofa, ly rượu sóng sánh trong tay.

Đối diện, Seungcheol không nói một lời, ánh mắt dán chặt vào người kia như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ đang phủ trên nụ cười dịu dàng đó.

“Anh tưởng em sẽ bỏ trốn lần nữa chứ,” Jeonghan nhấp một ngụm rượu, đôi mắt cong lên như đang thật sự thích thú.

“Nhưng em lại quay về đúng giờ.

Giỏi lắm.”

Seungcheol không đáp.

Anh đặt một chồng sách lên bàn, trong đó là một cuốn sổ da cũ kỹ – cuốn nhật ký mà Jeonghan từng giữ thời đại học, bị lạc từ rất lâu.

Jeonghan thoáng khựng lại.

Ly rượu trong tay dừng giữa không trung.

“Anh giấu nó kỹ thật,” Seungcheol nói nhỏ, giọng điềm tĩnh đến lạ.

“Nhưng cũng không đủ kỹ để không bị tìm thấy.”

Jeonghan đặt ly xuống, cúi người lật từng trang.

Những dòng chữ run rẩy, ghi lại những năm tháng đại học: nụ cười đầu tiên của Seungcheol, lần cậu tặng anh một cây bút nhỏ vào sinh nhật, cả ngày hai người đội mưa đi mua mì gói vì tiền sinh hoạt tháng đó thiếu… từng kỷ niệm rỉ máu bỗng ùa về.

“Anh không nhớ mình từng yếu đuối đến thế.”

Jeonghan bật cười, nhưng giọng không giấu được độ khàn khàn.

“Vì giờ anh không còn là người đó nữa.”

“Còn em?”

Jeonghan ngẩng lên.

“Em nghĩ mình vẫn là thằng sinh viên mơ mộng ngày xưa sao?

Em nghĩ mình còn đủ sạch để thay đổi được anh à?”

Seungcheol ngồi xuống, chậm rãi: “Không.

Em biết mình đã dơ bẩn… vì chính anh.”

Jeonghan mím môi, ánh mắt lạnh đi một nhịp.

“Nhưng cũng chính vì anh,” Seungcheol ngẩng đầu, “mà em chọn ở lại.”

Im lặng.

Dài và nặng.

Jeonghan siết tay.

Nhưng anh không tức giận.

Không đánh, không hét, không mỉa mai.

Anh chỉ... nhìn.

“Em sẽ không bỏ chạy nữa,” Seungcheol nói khẽ, “vì nếu em không thắng được anh… em sẽ học cách khiến anh thay đổi từ bên trong.

Dù phải đánh đổi tất cả.”

Nét mặt Jeonghan không rõ là bàng hoàng hay bật cười.

Anh chậm rãi tiến lại gần, nâng cằm Seungcheol bằng đầu ngón tay.

“Vậy thì em chọn chơi tiếp trò chơi này với anh.

Đừng mong được rút lui nữa.”

“Em không định rút.”

“Dù anh có biến em thành một con rối?”

“Thì em sẽ học cách điều khiển dây từ phía sau.”

Jeonghan cười khẽ.

Nụ cười ấy không lạnh.

Nhưng lại khiến người ta sợ hơn bất cứ thứ gì trên đời.

---

Đêm xuống, Jeonghan bước vào phòng, thấy Seungcheol ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn ngập ánh trăng.

Anh đến gần, đặt tay lên vai cậu, giọng như thôi miên:

“Đêm mai có một buổi tiệc.

Em sẽ đi cùng anh.”

“Ừ.”

Seungcheol gật đầu, không phản đối.

“Và em sẽ đứng cạnh anh như một người tình được nuông chiều nhất.”

“Ừ.”

“Và sẽ hôn anh trước mặt mọi người khi anh ra hiệu.”

Seungcheol quay lại, mỉm cười.

“Vậy thì… anh phải ra hiệu đúng lúc.”

Jeonghan bật cười lớn.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng.

Nhưng khi bước ra khỏi phòng, Jeonghan không thấy nhẹ nhõm.

Mà là... bất an.

Không hiểu vì sao.

Có lẽ... vì ánh mắt của Seungcheol.

Dù phục tùng, dịu dàng... nhưng trong đó lại có một thứ gì đó — vẫn còn sống.

Và đang chờ đợi thời cơ.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 52: KHÔNG CÒN LỐI LUI


Màn đêm buông xuống giữa lòng thành phố ngột ngạt, như một ván cờ vĩnh viễn không có hồi kết.

Những tiếng bước chân vang vọng qua hành lang vắng lặng, lạnh lẽo.

Jeonghan đứng đó, tựa người vào cửa kính, một tay cầm ly rượu đỏ, tay còn lại lật từng trang của một tập hồ sơ dày cộp.

Anh đã đọc đi đọc lại mấy lần, nhưng lần nào cũng thấy khó chịu.

“Từ lúc nào… em lại học được cách giấu anh giỏi như vậy, Cheol?”

Sau lưng anh, Seungcheol bước vào, không gõ cửa.

Quầng thâm dưới mắt chưa kịp biến mất, nhưng ánh nhìn lại quá tỉnh táo.

“Anh nghĩ em giấu được gì?”

Giọng cậu đều đều.

Mỗi từ phát ra như được đo lường.

Lạnh, chậm, sắc.

Jeonghan cười nhẹ, quay người lại.

“Một Seungcheol từng chỉ biết cúi đầu vâng lời, giờ lại biết giấu sổ thuốc, ghi nhật ký ngược, chôn USB vào lòng ghế…

Em nghĩ anh không để ý?”

Seungcheol không đáp.

Cậu nhìn thẳng vào Jeonghan, ánh mắt không còn run sợ, cũng không còn dịu dàng.

“Không còn đường lui đâu, Cheol à.

Nếu em đã chọn ở lại, thì phải chơi tiếp.

Chết hay sống…

đều nằm trong luật anh đặt.”

“Vậy anh cứ đặt tiếp đi,” Seungcheol ngẩng mặt, “nhưng đừng mong em vẫn là con tốt anh kiểm soát được.”

Bàn tay Jeonghan khựng lại trên ly rượu.

Nhưng rồi anh bật cười.

“Vẫn còn cố chấp như hồi đại học.

Em nhớ không?

Có lần em lén trốn đi phỏng vấn thực tập, nghĩ anh không biết.

Nhưng cuối cùng vẫn là anh đón em về.”

“Lúc đó anh còn yêu em.”

“Sai rồi,” Jeonghan bước tới, áp sát, cúi xuống nói sát bên tai, “lúc đó anh mới bắt đầu nhận ra mình muốn giữ em đến mức nào.”



Căn phòng chìm vào im lặng.

Chỉ còn tiếng nhịp tim.

Không rõ là của ai.

Đột nhiên, Seungcheol bước lùi lại.

Cậu rút từ trong áo ra một khẩu súng nhỏ – là khẩu súng đã bị Jeonghan khóa trong két từ lâu.

Jeonghan nhìn chằm chằm nó, ánh mắt không hề dao động.

“Em muốn bắn anh lắm à?”

Jeonghan hỏi khẽ, vẫn nở nụ cười dịu dàng.

Súng giương lên.

Tay Seungcheol run.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Mồ hôi nhỏ giọt theo thái dương.

“Em nghĩ nếu giết anh, mọi thứ sẽ kết thúc?

Tỉnh mộng đi, Seungcheol.”

“Em không muốn giết anh.”

Rồi cậu buông tay, súng rơi xuống nền đá cẩm thạch, vang lên tiếng chát chúa.

Cậu khụy xuống, nước mắt rơi như vỡ đê, ngực thổn thức.

“Em chỉ muốn anh… thôi đi… buông tha em… hoặc buông tha chính anh…”

Jeonghan không tiến lại gần.

Anh đứng yên, nhìn người con trai dưới chân mình đang vỡ vụn từng mảnh.

Đó là lần đầu tiên trong nhiều tháng…

Jeonghan không biết phải làm gì.

Anh không mỉm cười.

Cũng không ra lệnh.

Chỉ đứng đó, như bị đóng băng giữa cơn giông cảm xúc.

Thứ gì đó trong anh – từng nghĩ là bất biến – khẽ chùng xuống.

---

> “Nếu em không thể thắng được anh… em sẽ học cách khiến anh thay đổi từ bên trong.

Dù phải đánh đổi tất cả.” – S.Coups.

“Nếu em chấp nhận ở lại… thì cũng là em chọn chơi tiếp trò chơi này với anh.

Đừng mong được rút lui nữa.” – Yoon Jeonghan.

Giờ đây, trò chơi không còn luật.

Và cũng không còn chỗ cho sự tha thứ.

Chỉ là… liệu có ai còn muốn thắng nữa không?

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 53: Một góc khác của sự thật


Bữa cơm tối đó, không ai lên tiếng.

Ánh đèn vàng mờ trên trần nhà càng khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Jeonghan chỉ lặng lẽ múc canh, động tác chậm rãi như đang cố dời từng khoảnh khắc một.

Seungcheol ngồi đối diện, hai tay siết chặt dưới bàn, nhưng gương mặt thì vô cảm đến mức đáng sợ.

“Anh đọc cuốn nhật ký rồi,” Jeonghan là người mở lời trước, giọng điềm tĩnh đến lạnh buốt.

Seungcheol không đáp.

Môi cậu khẽ giật, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi tô cơm trắng trước mặt.

“Những dòng chữ đó...

Là thật lòng em viết sao?”

“Anh nghĩ em đủ sức giả bộ những điều đó trong bao nhiêu năm?” – Seungcheol ngẩng đầu lên, nở một nụ cười gượng.

“Từng cảm xúc đều là thật.

Nhưng Jeonghan à, con người anh đã thay đổi từ lâu rồi.”

Jeonghan chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn cậu.

“Thay đổi ư?

Vậy còn em thì sao?

Em không thay đổi sao?

Em của hiện tại – có còn là cậu sinh viên ngây thơ từng viết từng dòng nhớ nhung đó không?”

Seungcheol im lặng.

Gió bên ngoài đập vào cửa kính khẽ rung lên từng hồi.

“Anh từng nghĩ, nếu em bỏ cuộc... nếu em rời đi... thì anh sẽ dứt được.” – Jeonghan thở dài.

“Nhưng rốt cuộc, chính em lại kéo anh quay lại.

Em chọn chơi tiếp.

Vậy giờ đừng hỏi tại sao cả hai lại không thoát ra được.”

Seungcheol cười, tiếng cười trầm khàn như vỡ vụn.

“Anh lúc nào cũng giỏi đổ lỗi cho người khác.”

Jeonghan đứng dậy, bước đến bên cạnh cậu, cúi xuống ghé sát tai: “Không phải đổ lỗi.

Là đang nói sự thật mà em vẫn luôn trốn tránh.”

Một giọt nước mắt bất ngờ lăn xuống má Seungcheol, không báo trước.

Jeonghan nhìn thấy – và lần đầu tiên – không nói gì nữa.

Chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh cậu, rót thêm nước vào chén, và lặp lại giọng thật nhỏ:

“Nếu em chấp nhận ở lại… thì cũng là em chọn chơi tiếp trò chơi này với anh.”

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 54: CƠ THỂ CỦA EM, VŨ KHÍ CỦA EM


Không khí trong căn bếp như bị đóng băng khi Jeonghan bất ngờ đặt tay lên eo Seungcheol.

Mọi chuyển động dừng lại khi anh kéo người kia sát vào mình, rồi nhẹ nhàng nhấc bổng Seungcheol lên, đặt ngồi lên bàn ăn gỗ sẫm màu.

Seungcheol hơi giật mình, hai tay theo phản xạ bấu vào bờ vai của Jeonghan, ánh mắt không giấu được ngỡ ngàng.

Nhưng không có kháng cự.

Không có lời từ chối.

Chỉ có nhịp thở nặng dần, và ánh mắt không thể nhìn đi chỗ khác.

Jeonghan đứng giữa hai chân Seungcheol, ngước mắt lên nhìn anh bằng đôi mắt sáng trong, nhưng lại mang một thứ gì đó sâu hoắm và nguy hiểm.

Anh không nói gì trong vài giây, chỉ đưa ngón tay cái nhẹ nhàng lau mảnh vụn bánh mì còn dính bên mép người kia.

Rồi anh cúi xuống, hôn lên nơi đó – nhẹ đến mức gần như là một cái chạm.

Sau nụ hôn ngắn ngủi ấy, Jeonghan chỉ thì thầm:

> "Em lấy chính cái thân hình này thay đổi anh đi, cưng."

Seungcheol ngỡ ngàng.

Cơ thể anh căng cứng.

Tim anh đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Bàn tay đang nắm vai Jeonghan trở nên lỏng lẻo, rồi bất giác trượt xuống khuỷu tay anh, giữ lại một chút điểm tựa giữa hỗn loạn bên trong.

Jeonghan không hề tấn công anh bằng nụ hôn cuồng nhiệt, cũng không trói buộc bằng lời lẽ ủy mị.

Chỉ là sự dịu dàng – nhưng đó mới là điều khiến Seungcheol rối loạn.

Anh đã quen với sự kiểm soát của Jeonghan, với trò chơi tâm lý không hồi kết.

Nhưng hôm nay, ánh mắt kia không cố gắng điều khiển.

Nó… trao quyền.

“Anh…

đang làm gì vậy?” – Seungcheol hỏi, giọng khàn hẳn đi.

“Giao quyền chủ động lại cho em.” – Jeonghan nhếch môi, nhẹ nhàng vuốt ve gò má anh.

“Nếu em thực sự muốn thay đổi anh, vậy thì hãy làm đi.

Dùng tất cả những gì em có.

Kể cả cơ thể này.”

Seungcheol cắn nhẹ môi dưới, trong đôi mắt ánh lên nỗi giằng xé.

Lúc này, giữa họ không còn là chiến tuyến giữa nạn nhân và kẻ điều khiển.

Mà là hai người từng yêu nhau điên dại, giờ đứng giữa ngã ba của tha thứ, thù hận và hy vọng.

Jeonghan kéo nhẹ áo sơ mi của Seungcheol, chạm vào lồng ngực đang phập phồng.

Bàn tay anh không thô bạo, nhưng lại khiến Seungcheol như bị bắn vào điểm yếu nhất.

Lòng tự trọng.

Khát khao yêu thương.

Và vết thương cũ chưa lành.

> "Em đã nói sẽ khiến anh thay đổi từ bên trong…

Được thôi, thử đi, Cheol à.

Đừng chỉ dừng ở lời hứa."

Seungcheol nghẹn lại.

Jeonghan đứng yên.

Không bước thêm.

Cũng không rút lui.

Lần đầu tiên, Seungcheol có quyền chọn: hoặc lùi lại… hoặc thực sự bước tới, đâm xuyên qua trái tim lạnh giá của người con trai mà anh từng yêu.

Chỉ có tiếng thở dốc của hai người vang lên trong không gian chật hẹp.

Mọi vết nứt của cả quá khứ lẫn hiện tại đang chờ được lấp đầy – bằng sự chiếm hữu, hoặc tha thứ.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 55: Khi Trái Tim Cũ Lại Đập Lần Nữa


Tiếng mưa lất phất bên ngoài cửa sổ kính như tiếng vỗ tay dịu dàng cho bản hòa tấu giữa hai con người trong căn bếp im ắng.

Ánh đèn vàng cam rọi nhẹ trên làn da Seungcheol, khiến nó như phát sáng – như một lời mời gọi, như một tín hiệu thầm thì mà Jeonghan không thể cưỡng lại.

Jeonghan ngồi tựa vào bàn bếp, hơi thở anh vẫn chưa kịp ổn định sau khoảnh khắc ban nãy – khi Seungcheol bất ngờ chủ động kéo tay anh đặt lên ngực mình, áp sát, dán chặt, không chừa khoảng trống.

Cái siết tay không mạnh, nhưng đủ để trái tim Jeonghan lạc nhịp.

“Em biết anh thích chạm vào em…” – Seungcheol nói khẽ, giọng khàn khàn.

Jeonghan không đáp.

Anh siết nhẹ tay lại, cảm nhận nhịp tim đều đặn nơi lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từng khiến anh mất phương hướng thời sinh viên.

Ngón tay anh khẽ trượt xuống bụng Seungcheol, dừng lại ở phần hông đang căng cứng.

“Cậu định quyến rũ tôi à?” – Jeonghan nhướng mày, cố gắng tỏ ra lạnh lùng, nhưng đôi mắt lại phủ sương dịu dàng.

“Không.

Em chỉ muốn…

để anh hiểu.

Em chưa từng là con tốt trong ván cờ của anh.” – Seungcheol khẽ nói, rồi cúi xuống, hôn nhẹ lên bả vai anh.

“Em chỉ là một kẻ yêu anh.

Và vẫn yêu.”

Jeonghan ngẩn người.

Một cảm giác lạ len vào lồng ngực – như ai đó vừa nhấn lại nút “play” cho một đoạn ký ức mà anh đã cất đi rất sâu.

Đó là nụ cười của chàng sinh viên năm hai có ánh mắt như mặt trời, là cái ôm bất ngờ giữa thư viện, là tin nhắn lúc 2h sáng: “Ra ngoài uống cà phê với em không?”

Anh đã từng nghĩ trái tim mình là đá.

Nhưng đá cũng tan chảy nếu đủ nhiệt.

Jeonghan khẽ nghiêng đầu, chạm môi mình lên trán Seungcheol.

Tay anh di chuyển chậm rãi, không chỉ mơn trớn làn da mà còn khắc lại từng đường nét của một người từng là tất cả, đã từng biến mất, và giờ đang ở đây – hoàn toàn thuộc về anh.

“Jeonghan…” – Seungcheol khẽ gọi, tiếng gọi mang theo run rẩy – không phải vì lạnh, mà vì tình yêu lâu năm, nén nhịn, giờ được chạm đến.

Anh run không phải vì sợ, mà vì lần đầu trong nhiều năm, anh có cảm giác mình đang được yêu đúng cách.

Jeonghan mím môi, nhẹ nhàng xoay người đẩy Seungcheol nằm xuống ghế dài.

Anh cúi thấp, áp má mình vào ngực người kia, nơi trái tim vẫn đập rộn ràng.

“Em nghĩ… có thể khiến tôi yêu lại à?” – Anh hỏi nhỏ.

“Không.

Em nghĩ… em đang khiến trái tim cũ của anh đập lại.” – Seungcheol khẽ cười, giọng như gió thoảng, như niềm tin được nhặt lại sau mưa.

Và Jeonghan không nói gì nữa.

Anh chỉ hôn xuống lần nữa – không vội vàng, không giằng xé.

Là một nụ hôn dịu dàng như ánh sáng đầu xuân, như chính trái tim anh đang hồi sinh.

Không còn máu, không còn súng, không còn cờ.

Chỉ là một người đàn ông đang nhận ra… hóa ra, tình yêu thật sự không thể giết chết.

Nó chỉ ngủ quên.

Và hôm nay – trái tim ấy đã tỉnh dậy rồi.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 56:𝐂𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐜𝐮̉𝐚 𝐭𝐫𝐨̛̉ 𝐥𝐚̣𝐢


Tiếng mưa chiều rơi lách tách bên khung cửa kính, hương hoa nhài thoảng trong không khí khiến căn bếp trông như được phủ một lớp cảm xúc mơ hồ.

Jeonghan ngồi trên ghế, cằm tựa vào tay, đôi mắt đăm đăm nhìn vào khoảng không, nơi Seungcheol đang cười nhẹ khi cắt bánh mì nướng cháy cạnh.

“Tại sao lại nhìn em như vậy?”

Seungcheol quay lại, cau mày giả vờ trách yêu, “Bánh cháy là lỗi tại cái lò chứ đâu phải tại em.”

Jeonghan không trả lời.

Hắn chỉ bước tới, vòng tay ôm lấy Seungcheol từ sau lưng, siết thật chặt.

Hơi ấm quen thuộc ấy khiến Seungcheol khựng lại trong giây lát.

Một phần trong anh vẫn chưa quen với Jeonghan của hiện tại – không còn là kẻ chỉ biết dùng quyền lực, mà là một người đàn ông đang học cách yêu.

“Jeonghan…”

“Suỵt.”

Jeonghan xoay người Seungcheol lại, nhẹ nhàng nhấc anh lên đặt lên bàn ăn.

“Em đã thay đổi anh một lần, đúng không?”

Seungcheol khẽ gật.

Đôi tay anh chống lên mép bàn, mắt dõi theo từng cử chỉ của Jeonghan.

“Vậy giờ,” Jeonghan thì thầm, ngón tay chạm lên môi người đối diện, “anh cho phép em… dùng chính thân thể này thay đổi anh một lần nữa, được không?”

Đó không phải là sự chiếm hữu.

Đó là một lời trao quyền.

Là một cúi đầu mềm mại từ một trái tim từng cứng rắn như đá.

Seungcheol im lặng.

Nhưng rồi, anh đưa tay lên kéo Jeonghan xuống, môi kề sát môi, môi kề trái tim.

Nụ hôn không vội vàng, mà tha thiết như thể cả hai đang học lại cách yêu nhau từ đầu – không là chủ tớ, không là kẻ giam cầm và con chim nhỏ – mà là hai con người từng lạc đường, giờ tìm thấy nhau trong ánh hoàng hôn muộn màng.

Đêm ấy, họ để ngọn đèn phòng bếp sáng.

Không phải để nhìn rõ nhau, mà để không quên được lần nào hai người thực sự yêu nhau bằng cả trái tim lẫn thể xác.

Không ràng buộc, không trả thù, không trò chơi.

Sáng hôm sau, Jeonghan tỉnh dậy khi Seungcheol đã dậy trước, đang đọc lại một trang trong cuốn nhật ký cũ mà Jeonghan bỏ quên trên bàn.

“Jeonghan…” – Seungcheol khẽ gọi.

“Ừ?” – Hắn dụi mắt, ngồi dậy, khoác tạm áo sơ mi của người kia.

“Anh từng viết: Nếu một ngày em rời đi, có thể anh sẽ không níu kéo.

Nhưng nếu em trở về… thì xin hãy làm anh đau một lần nữa để biết mình còn cảm giác.”

Jeonghan khựng lại.

Seungcheol mỉm cười, vươn tay về phía hắn:

“Anh không cần đau nữa đâu.

Vì giờ… em không rời đi nữa.”

---

> Cả hai đều đổi thay.

Nhưng tình yêu thì chưa từng thay đổi.

Chỉ là đến hôm nay… họ mới đủ trưởng thành để nhận ra điều ấy.
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 57: Một Ngày Đầy Mồ Hôi Và Mê Đắm


Không ai nghĩ Jeonghan sẽ thật sự giữ lời.

Nhưng vào một ngày hè nắng gay gắt, anh đã làm điều đó – từ sáng sớm tinh mơ cho đến tận khi đồng hồ điểm 11 giờ đêm, Choi Seungcheol không có một giây phút nào được thở đúng nghĩa.

Và điều đáng nói nhất là… cậu hoàn toàn không hề muốn ngừng lại.

---

Sáu giờ sáng, Seungcheol bị đánh thức bởi những nụ hôn ướt át dọc sống lưng, làn môi mềm chạm vào từng đốt xương như từng nhịp gõ nhè nhẹ vào lòng kiên nhẫn.

Cậu mơ màng mở mắt, giọng khàn khàn, “Anh… mới sáng sớm mà…”

Jeonghan không đáp, chỉ thì thầm vào tai: “Hôm nay, anh sẽ khiến em nhớ từng giây từng phút.”

Bữa sáng là nụ hôn nóng hổi bên cạnh đĩa trứng lòng đào và bánh mì cháy cạnh.

Seungcheol định mặc áo, Jeonghan giật phăng nó đi, bảo: “Trời nóng thế này, mặc làm gì.

Ở trần cho anh nhìn cả ngày.”

Chín giờ sáng, cậu bị đè lên ghế sofa.

Mười giờ, cậu bị đẩy ngược vào nhà tắm.

Đến trưa, Seungcheol đã mệt rũ, nằm vật ra sàn phòng khách, người dính đầy kem dưỡng lưng do chính Jeonghan bôi lên – chẳng rõ để làm gì ngoài việc… dụ cậu vào ván tiếp theo.

---

Chiều hôm đó, Jeonghan còn cố tình kéo rèm thật chặt, mở máy lạnh ở mức thấp nhất và dùng thân nhiệt của chính mình sưởi ấm Seungcheol – bằng mọi cách.

Cậu có phản kháng, có cào lưng, có cắn môi bật máu, có rên rỉ “em mệt rồi”, nhưng không một lần từ chối thật lòng.

Jeonghan cúi xuống nhìn cậu, mái tóc dài rũ xuống che nửa khuôn mặt, giọng khàn lấp đầy hơi thở:

“Em từng hỏi… vì sao anh luôn kiểm soát em.”

“Giờ anh cho em biết cảm giác khi bị kiểm soát là như thế nào.”

Seungcheol chỉ cười, môi mím chặt, tay siết lấy cổ áo anh kéo xuống.

“Anh làm đi.

Làm đến khi em van xin… cũng không dừng lại.”

---

Tối muộn, Seungcheol mệt đến mức không thể nhấc nổi tay, nằm sấp trên giường với hàng tá vết đỏ tím trải dọc từ vai xuống eo.

Jeonghan lúc này mới nhẹ nhàng đặt chăn lên, kéo cậu vào lòng.

“Anh… tha chưa?” – Seungcheol khàn giọng hỏi, mắt vẫn nhắm nghiền.

Jeonghan cười nhẹ, hôn lên thái dương cậu:

“Vẫn chưa.

Nhưng anh sẽ để em ngủ một lúc.”

“…Yêu em quá nên muốn giữ em luôn trong lòng.”

“Không phải vì hôm nay là ngày nóng… mà vì trong anh chỉ toàn lửa vì em.”

Seungcheol run nhẹ.

Không vì lạnh.

Mà vì tim.

---

Kết thúc một ngày đầy mồ hôi, đam mê và tiếng thở gấp, Jeonghan ôm lấy Seungcheol – không còn là người điều khiển nữa, mà là một kẻ si tình lặng lẽ, chẳng thể dừng yêu.

---

> “Anh có thể hành hạ thân thể em… nhưng em sẽ khiến trái tim anh tự nguyện đầu hàng.”

– S.Coups

> “Và nếu phải đầu hàng… anh chọn chết chìm trong em.”

– Yoon Jeonghan

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 58: Sau Cuồng Nhiệt, Là Dịu Êm


Ánh đèn ngủ mờ vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn đầu giường, phản chiếu lên làn da mịn màng và cơ thể đang cuộn mình dưới lớp chăn mỏng.

Tiếng thở đều đều của Seungcheol vang nhẹ trong căn phòng yên tĩnh, như thể cả thế giới đã lặng đi để dành lại khoảnh khắc này chỉ cho hai người họ.

Jeonghan không ngủ.

Hắn nằm nghiêng, một tay chống đầu, tay còn lại dịu dàng vuốt ve sống lưng người bên cạnh.

Những vết hằn đỏ nhạt, vài dấu răng nhẹ, và cả cái cách Seungcheol khẽ rên khi trở mình… khiến tim Jeonghan dần dần mềm đi theo từng nhịp thở.

Hắn đã có chút điên cuồng.

Không phải chỉ vì dục vọng.

Mà là nỗi khao khát khẳng định điều gì đó – với chính mình, và với Seungcheol.

Rằng người này là của hắn.

Rằng chẳng ai có thể chạm vào cậu ngoài hắn.

Jeonghan khẽ bật dậy, rời giường một cách cẩn thận để không đánh thức cậu.

Hắn đi lấy khăn ấm, mở tủ y tế lấy thuốc thoa dịu da, rồi quay lại.

Ngồi xuống mép giường, hắn kéo chăn xuống một chút, cúi người hôn nhẹ lên bả vai rịn mồ hôi kia.

“Chết tiệt… nhìn em thế này, anh lại thấy đau lòng.”

Bàn tay hắn chạm nhẹ, lau đi những vết mồ hôi còn vương lại, rồi cẩn thận thoa thuốc.

Cậu vẫn chưa tỉnh.

Có lẽ quá mệt.

Cũng có thể là…

đang giả vờ ngủ.

“Anh biết em thức đó, Cheol à.”

Jeonghan mỉm cười, giọng nhẹ như gió thoảng.

“Mở mắt đi, để anh đắp thuốc chỗ đau cho.”

Seungcheol khẽ rùng mình, mí mắt cử động, rồi từ từ mở ra.

Đôi mắt nâu đục vì mệt mỏi, long lanh ánh nước, nhưng vẫn dịu dàng như mọi khi.

Cậu cười yếu ớt.

“Em không ngủ được nếu không có anh ôm…”

Jeonghan khựng lại một giây, rồi bật cười.

Hắn khom người, hôn nhẹ lên trán cậu.

“Ừ, anh ôm đây.

Nhưng để anh chăm em đã, không em sáng mai đau chết mất.”

Seungcheol chẳng nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn hắn – nhìn đôi mắt tràn đầy sự quan tâm, nhìn bàn tay đang dịu dàng xử lý từng vết tích hắn để lại, như thể muốn bù đắp, muốn nói lời xin lỗi không thành tiếng.

Một lúc sau, khi chăn được kéo lên đàng hoàng, khăn ấm được cất lại, và đèn ngủ vừa đủ sáng để giữ lại chút ấm áp, Jeonghan nằm xuống cạnh cậu.

Cậu chậm rãi xoay người, rúc đầu vào ngực hắn.

Jeonghan vòng tay ôm lấy, vùi mặt vào mái tóc mềm, thì thầm bên tai: “Xin lỗi… vì đã không kiềm chế.

Nhưng anh yêu em, nhiều đến mức chẳng biết làm sao để nhẹ nhàng hơn nữa.”

Seungcheol chẳng trả lời, chỉ siết lấy hắn một chút.

Không cần lời nào.

Vì tình yêu này – đôi khi, chỉ cần một cái ôm giữa đêm khuya, cũng đã là đủ đầy.

---

> Một chương nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm tình cảm – như một cái vuốt ve sau cơn cuồng nhiệt, và là lời thầm hứa rằng tình yêu này sẽ không chỉ mãnh liệt mà còn dịu dàng, chở che.
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 59: Hai Vạch


Sáng sớm.

Ánh nắng mới chỉ kịp len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu mờ mờ lên làn da còn in dấu vết của một đêm dài.

Jeonghan thức dậy trước, khẽ xoay người lại để ngắm nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Seungcheol.

Mỗi lần như thế, trái tim anh lại co lại một nhịp — chẳng hiểu từ bao giờ, anh đã quen với hình ảnh này, yêu luôn cả những vết trầy nhỏ, những hơi thở ấm.

“Cheol à, dậy ăn sáng chưa?”

“...”

Không có tiếng trả lời, nhưng Jeonghan mỉm cười.

Anh biết cậu sẽ dậy ngay thôi, chỉ cần có mùi canh kim chi cá thôi là xong.

Và đúng như vậy.

Vừa ngửi thấy hương canh nóng, Seungcheol bật dậy khỏi giường, chưa kịp nói gì đã chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Âm thanh nôn khan vang vọng từ trong đó khiến Jeonghan khựng lại, tay đang cầm muỗng cũng ngừng giữa không trung.

“Cheol?

Em không sao chứ?”

Một lúc sau, Seungcheol mới ló đầu ra, mặt mày tái nhợt, miệng lầm bầm: “Hình như... cái mùi đó làm em muốn nôn...

ớn tới tận óc...”

“Chỉ là canh cá thôi mà?”

Jeonghan nheo mắt.

Linh cảm trong anh lạ lùng trỗi dậy.

Cả buổi sáng Seungcheol cứ lờ đờ, lúc thì ngồi đung đưa chân, lúc lại ôm bụng than “hơi khó chịu”, “buồn ngủ lắm”, rồi đột nhiên giữa trưa, khi đang cắt trái cây, cậu bật dậy, chạy tới bàn ăn, nhìn Jeonghan bằng đôi mắt sáng rỡ:

“Han ơi… có xoài chua không?”

Jeonghan ngẩng đầu lên.

“Hả?”

“Xoài xanh chấm muối ớt ấy…”

Anh đặt dao xuống, bước chậm đến gần Seungcheol.

“Em nói gì kỳ vậy?

Em ghét xoài mà.”

“...Tự nhiên thèm thôi.

Không biết sao nữa... kỳ lắm luôn...”

Jeonghan cúi đầu, nhìn cậu trai trước mặt đang vò vò gấu áo.

Im lặng một chút, rồi anh bật cười khẽ, tay xoa nhẹ lên tóc Seungcheol.

“Đi thử thai nha?”

“Cái gì?!”

Jeonghan vẫn cười dịu dàng, không đùa, không nghi ngờ.

“Em biết tính mình hay nhạy cảm.

Từ hôm qua anh thấy lạ rồi.

Thử đi.

Nếu không có thì thôi, nếu có... thì là quà tặng bất ngờ.”

“...Nếu có thì sao?”

“Thì anh lo hết.”

Giọng nói của Jeonghan ấm áp, vững vàng đến mức Seungcheol chỉ còn biết gật đầu.



Chiều hôm ấy, cả hai cùng ngồi trước que thử thai đặt trên bàn.

Đôi mắt dõi theo chầm chậm từng giây kim trôi, rồi…

Hai vạch.

Không ai nói gì.

Jeonghan lặng lẽ đặt tay lên vai Seungcheol, rồi từ tốn kéo cậu vào lòng.

Bàn tay anh xoa nhè nhẹ phía sau lưng cậu, dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ, như đang ôm lấy cả thế giới nhỏ đang hình thành trong cơ thể người mình yêu.

Seungcheol không khóc, cũng không cười.

Chỉ úp mặt vào cổ Jeonghan, khẽ run lên.

“Han… anh chắc không?”

Jeonghan gật đầu, vùi cằm vào mái tóc mềm của cậu.

“Anh chưa bao giờ chắc điều gì như bây giờ.

Em không cô đơn.

Cả hai người, đều có anh.”

---
 
Back
Top Bottom