Cập nhật mới

Khác Biển Sâu Không Lối Thoát

Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 60: Xin Lỗi... Và Cảm Ơn Vì Vẫn Ở Đây


Nắng cuối chiều len qua rèm cửa, rọi nhẹ lên đôi mắt khẽ khép hờ của Seungcheol đang nằm tựa vào vai Jeonghan.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ tí tách và nhịp thở đều đặn của hai người.

Jeonghan nhìn xuống bụng người kia - nơi cậu biết, từ hôm nay trở đi, không chỉ có một trái tim đang đập nữa.

Cậu nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên lớp áo mỏng, rồi dừng lại nơi bụng dưới, lòng bàn tay ấm áp, dịu dàng như bao bọc cả một thế giới nhỏ đang lớn lên từng ngày.

"Xin lỗi em," Jeonghan thì thầm, đôi mắt khẽ cụp xuống.

"Xin lỗi vì suốt mấy năm qua, anh đã khiến em tổn thương nhiều đến vậy..."

Seungcheol không trả lời, chỉ khẽ nhích người lại gần hơn, siết lấy tay Jeonghan đang đặt trên bụng mình.

"Em chưa bao giờ trách anh hết," giọng khàn vì cảm xúc lẫn dư âm buổi trưa vừa rồi, "chỉ là... em đã từng rất sợ.

Sợ mất anh.

Sợ không đủ sức để ở lại."

Jeonghan cười, nụ cười chua ngọt, mỏng manh nhưng ấm lạ.

"Anh cũng sợ... nhưng anh giấu.

Vì nếu em rời đi, anh không biết sẽ trở thành dạng người gì nữa."

Một khoảng lặng rất dài bao trùm, trước khi Jeonghan siết chặt tay lại, giọng run run: "Từ giờ anh sẽ không để em chịu một mình nữa đâu.

Không là người yêu, thì là gia đình.

Không là lời nói, thì là hành động.

Không cần em tha thứ ngay, chỉ cần em ở lại... và để anh chăm sóc em, chăm sóc con tụi mình."

Seungcheol bật cười khẽ, ánh mắt long lanh ngấn nước.

"Anh à... em đã ở lại từ lâu rồi."

Ngoài hiên, một cơn gió nhẹ lướt qua, cuốn theo những cánh hoa đầu mùa rơi xuống ban công.

Jeonghan cuối cùng cũng cúi xuống, áp má mình lên bụng Seungcheol, khẽ thủ thỉ như đang nói với sinh linh nhỏ bé kia:

"Bé con à, cảm ơn vì đã đến với bọn anh.

Mẹ...

à không, ba hứa sẽ yêu em, yêu cả ba của em... bằng tất cả những gì anh có."

Seungcheol bật cười, ánh mắt không còn vướng khổ đau, chỉ còn lại ấm áp.

"Ba à, lần sau đừng gọi em là ba nữa, nghe mắc cười lắm."

Jeonghan bật cười theo, gõ nhẹ lên trán người yêu: "Gọi vậy con mới biết ai là người chủ gia đình chứ."

"Ừ, vậy ba ơi, tối nay nấu canh rong biển được không?"

"Ừ, cho cả ba lẫn bé con luôn."

Căn phòng nhỏ, bao năm từng là nơi giam hãm tổn thương, giờ đây lại trở thành nơi bắt đầu cho một chương mới - chương của chữa lành, thấu hiểu, và yêu thương không điều kiện.

---

"Ba con chưa có vợ ,thầy có muốn làm không?

" là bộ truyện tớ lụy nhất luôn nhanh phải kết thúc vì còn người dự án khác đáng để các bạn đọc nữa nên sắp tới tớ muốn một bộ truyện Gyucheol giống kiểu vậy nhưnh sẽ thay đổi nghề nghiệp của Mingyu và độ tuổi của các bé mọi người thấy sao?
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 61:HAI BÉ CON VÀ MỘT GIA ĐÌNH


Sáng sớm mùa thu, ánh nắng nhẹ rọi qua tấm rèm trắng, phản chiếu lên làn da trắng nhợt của Seungcheol đang nằm nghiêng, ôm lấy chiếc gối ôm hình quả chuối yêu thích.

Chiếc bụng nhô cao rõ ràng theo từng nhịp thở nhẹ nhàng của anh.

Hơn bảy tháng rồi.

Mang thai đôi khiến cơ thể anh nặng nề hơn, khó ngủ hơn, nhưng chưa một lần anh than mệt.

Bởi mỗi lần bàn tay Jeonghan đặt lên bụng, anh lại cảm thấy bình yên kỳ lạ.

Jeonghan ngồi bên giường, một tay xoa đều lên bụng Seungcheol, tay còn lại cẩn thận bôi kem dưỡng chống rạn.

Giọng anh dịu dàng đến lạ, chẳng còn cái vẻ chọc ghẹo, nghịch ngợm ngày nào nữa.

“Anh xin lỗi, những năm qua đã để em cô đơn và chịu tổn thương nhiều quá…

Nhưng từ giờ anh sẽ bù đắp lại.

Không bỏ lỡ thêm một giây phút nào bên cạnh em và hai bé nữa đâu.”

Seungcheol hé mắt, lười biếng cười khẽ.

“Anh đang cố gắng làm một ông bố mẫu mực đây à?”

“Ừ,” Jeonghan khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn lên bụng.

“Anh phải tranh thủ lấy điểm trước hai thằng nhóc này chứ.

Anh nghi có đứa sẽ bám em còn hơn anh đấy.”

Hai người cười nhỏ.

Tin vui đến vài tuần trước khi bác sĩ siêu âm và thông báo là song sinh nam.

Cả phòng khám đã bật cười khi Jeonghan gần như hét lên, “Hai đứa con trai!

Trời ơi, hai đứa nhóc con!” rồi sau đó không ngừng hỏi bác sĩ hàng loạt câu về sức khoẻ, chế độ ăn, thai máy… y hệt một ông bố trẻ lần đầu tiên được làm cha.

Từ hôm đó, mỗi sáng Jeonghan đều dậy sớm nấu cháo cá hồi, ép nước trái cây, kiểm tra từng lọ vitamin.

Hễ thấy Seungcheol nhăn mặt vì chuột rút hay mất ngủ, anh liền gác hết công việc, ngồi bên cạnh cả đêm xoa bóp, thủ thỉ kể chuyện ngày xưa hai người gặp nhau, yêu nhau ra sao.

Cũng có lúc Seungcheol xúc động quá, nước mắt trào ra không kiểm soát.

Nhưng lần nào Jeonghan cũng vỗ nhẹ lưng anh, ôm vào lòng và nói, “Em không cần phải mạnh mẽ nữa.

Có anh rồi, lần này thật sự có anh rồi, Cheol à.”

---

Chiều hôm đó, Jeonghan đưa Seungcheol đi khám định kỳ.

Hai trái tim nhỏ đập rộn ràng vang lên trong căn phòng siêu âm khiến cả hai lặng người.

Seungcheol bất giác nắm lấy tay Jeonghan, và lần đầu tiên, anh thấy anh ấy run nhẹ.

“Em biết không…”

Jeonghan nói khi đang lái xe về nhà, tay vẫn siết nhẹ lấy tay anh, “Hồi trước anh cứ nghĩ yêu là bảo vệ, giữ lấy, chiếm hữu…

Nhưng giờ anh mới hiểu yêu là học cách dịu dàng hơn mỗi ngày, là đi chậm lại để nắm tay em thật chắc.”

Seungcheol ngả đầu vào vai Jeonghan, thì thầm, “Em cũng vậy.

Nhờ có con… nhờ có anh bây giờ… em mới thấy mọi đau đớn mấy năm trước đều đáng giá.”

---

Đêm hôm đó, Seungcheol không ngủ được.

Hai bé đạp mạnh quá.

Anh khẽ trở mình, rồi cảm thấy vòng tay Jeonghan kéo lại, ôm anh từ phía sau.

Bàn tay ấm áp đặt lên bụng, miệng thì thầm:

“Ngủ đi, bảo bối.

Ba ở đây rồi.”

Seungcheol mỉm cười, đôi mắt chậm rãi khép lại trong hơi thở vững vàng, ấm áp của người mình yêu.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 62: Ngày Mà Chúng Ta Được Làm Cha


Trời còn chưa sáng hẳn.

Gió sớm thổi qua khung cửa sổ, nhẹ lay rèm trắng.

Trong phòng, Seungcheol cựa mình, tay vô thức xoa bụng theo phản xạ.

Nhưng rồi — cơn đau nhói đầu tiên ập đến như một cơn sóng, kéo dài từ thắt lưng lên bụng, khiến anh bật người dậy, ôm lấy thành giường.

“Anh…

Jeonghan…

đau quá…”

Giọng gọi yếu ớt vang lên chưa kịp lần thứ hai thì Jeonghan đã bật dậy, cả gương mặt tái đi khi thấy Seungcheol ôm bụng, thở dốc.

Anh không cần hỏi, chỉ biết nắm chặt tay người yêu, gọi lớn ra ngoài:

“Mẹ ơi!

Cheol…

Cheol đau rồi!

Mẹ ơi, nhanh lên!”

Mẹ Jeonghan — bà Yoon — chạy vội vào, mắt lướt một cái đã hiểu.

Bà lập tức quay sang Vernon, đang mặc đồ ngủ mơ màng ở ngưỡng cửa:

“Vernon, nghe mẹ.

Xuống tầng lấy sẵn giỏ đồ sơ sinh đã gói sẵn trong tủ gỗ.

Đừng quên hai mũ len, khăn quấn, và giấy tờ bệnh viện!”

“Dạ!

Dạ vâng!”

Vernon quýnh quáng chạy đi, vừa chạy vừa lầm bầm, “Hai bé, hai bé…”

Bà Yoon quay lại phía giường, nắm lấy tay Seungcheol.

“Con cố gắng hít sâu, đừng rướn bụng quá.

Sắp được gặp con rồi.

Ngoan, có mẹ và Jeonghan đây.”

Jeonghan đang giữ đầu Seungcheol trên vai, lòng bàn tay lạnh toát vì lo lắng.

“Em cố lên.

Anh ở đây.

Đừng ráng một mình.”

---

Xe lăn chờ sẵn dưới nhà.

Bà Yoon ngồi sau ô tô, giữ lấy lưng và vai Seungcheol suốt quãng đường.

Jeonghan cầm tay lái, nhưng mắt không ngừng liếc gương chiếu hậu, lồng ngực như bị bóp nghẹt theo từng tiếng rên khẽ của người yêu.

“Anh không sao đâu... em cố chịu chút thôi…”

Đến bệnh viện, bác sĩ trực nhận ra ngay trường hợp đặc biệt — sản phụ là nam giới và mang thai đôi ở tuần 38.

Seungcheol được đưa thẳng vào phòng sinh cấp cao.

Jeonghan không thể vào cùng.

Anh chỉ có thể đứng ngoài, qua lớp kính mờ mà nhìn thấy lưng Seungcheol khom lại, mồ hôi nhỏ giọt từ trán xuống cằm, từng nhịp thở đứt đoạn vang lên làm tim Jeonghan thắt lại.

Anh áp trán vào kính, thì thầm như cầu nguyện: “Cheol à, xin em… em nhất định phải bình an…”

---

Gần hai giờ sau, tiếng trẻ con cất lên vang dội.

Một cô y tá trẻ bước ra, bế trên tay hai thiên thần nhỏ, được quấn khăn trắng ngà, da đỏ hồng, đôi mắt nhắm nghiền.

“Chúc mừng gia đình!

Hai bé trai đều khỏe mạnh, một bé 2.9kg, một bé 3.1kg.”

Bà Yoon òa lên, vội vàng đỡ lấy đứa nhỏ gần mình nhất.

“Trời ơi, giống ba nó như đúc!”

Vernon đến kịp lúc, tóc tai rối bù, nhưng mắt sáng rỡ.

“Hai đứa nhỏ… tụi nó nhỏ xíu vậy á hả trời…”

Jeonghan thì không nói được gì.

Anh chỉ đứng chết lặng, hai tay run rẩy chạm vào mép khăn của một bé con, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán con mình.

“Ba xin lỗi… vì đã quá tàn nhẫn với mẹ tụi con trong quá khứ… nhưng từ giờ ba sẽ bảo vệ cả ba người, bằng mọi cách.”

---

Phòng hồi sức được dọn riêng cho Seungcheol.

Khi anh tỉnh lại, mắt vẫn còn lờ mờ, cổ họng khô rát, điều đầu tiên anh thấy… là ánh sáng dịu nhẹ từ cửa sổ và Jeonghan đang ngồi ở mép giường, mắt ươn ướt, tay không rời bàn tay anh.

“Anh à…”

Jeonghan bật dậy, cúi sát xuống.

“Cheol… em có đau lắm không?

Em ổn rồi… tụi nhỏ ra đời rồi… hai bé, cả hai đều khỏe mạnh.”

Seungcheol mỉm cười, nước mắt rơi không kiểm soát.

“Em nghe tiếng tụi nhỏ khóc… trong mơ… tưởng là mình không qua được…”

Jeonghan siết lấy tay cậu, hôn lên mu bàn tay lạnh.

“Không sao rồi.

Tụi nhỏ chờ em về… anh cũng vậy.”

Cả hai không nói thêm gì nữa.

Jeonghan chỉ cúi xuống, gối đầu lên bụng người mình yêu — giờ đã không còn nhô lên nữa, nhưng chứa đựng tất cả nỗi đau, tình yêu, và sự sống mới.

“Mình… là một gia đình rồi, phải không anh?” – Seungcheol thì thầm.

“Ừ.

Gia đình của anh.”

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 63: Đặt Tên Cho Những Mầm Nhỏ


Sáng sớm ở bệnh viện, khi ánh nắng mỏng nhẹ lách qua khung cửa kính, Jeonghan đã ngồi bên giường Seungcheol từ lúc trời còn tối.

Mắt anh vẫn sưng lên một chút vì khóc đêm qua, vì vừa quá sợ, vừa quá xúc động.

Seungcheol đang được truyền nước, sắc mặt vẫn còn hơi nhợt nhạt, nhưng ánh mắt anh nhìn Jeonghan thì lại đầy yêu thương và bình yên.

“Mình đặt tên cho hai bé đi anh,” Jeonghan nói nhỏ, cúi xuống hôn lên trán người yêu.

“Tụi nhỏ sinh ra khoẻ mạnh như vậy, mình phải chọn cái tên thật đẹp cho tụi nó mới được.”

Seungcheol mỉm cười yếu ớt, giọng khàn khàn: “Ừ, đặt tên đi…

Anh muốn… một đứa có nốt ruồi nhỏ dưới mắt phải, gọi là Seokmin nhé.

Tên đó nghe sáng sủa, đáng yêu.”

Jeonghan nhớ lại bé đó — là em bé ngoan, sinh ra khóc nhẹ nhất, mắt tròn xoe, có một nốt ruồi tí xíu như giọt mực ngay dưới mắt phải.

Anh gật đầu.

“Seokmin.

Nghe như ánh mặt trời nhỏ.”

Rồi anh cúi đầu suy nghĩ, nhìn sang em bé còn lại — cậu bé được y tá bế ra đầu tiên, người hơi mũm mĩm, đỏ hồng, vừa ra đời đã hét lớn như muốn chiếm trọn cả không gian.

“Còn bé này… trời ơi nhìn cái tay cái chân nè.

Y tá nói nặng tới ba ký mốt đó!

Mạnh mẽ, chắc chắn, anh thấy sao… nếu đặt là Mingyu?”

Seungcheol gật đầu.

“Ừ… hợp lắm… nghe như đứa trẻ sinh ra để làm chỗ dựa cho người khác vậy.”

Jeonghan ngồi xuống bên giường, tay anh đan lấy tay Seungcheol, còn tay kia thì lần xuống bụng anh, nơi đã từng chứa hai đứa nhỏ suốt mấy tháng trời.

“Anh đã giỏi lắm rồi, Seungcheol à.

Cảm ơn anh vì đã mang đến cho em hai món quà quý giá như vậy…”

Seungcheol đỏ mắt.

Anh siết nhẹ tay Jeonghan.

“Cảm ơn em… vì chưa từng bỏ anh lại.”

Y tá mang hai bé vào phòng, đặt cẩn thận vào nôi bên cạnh giường bệnh.

Hai đứa nhỏ ngủ ngoan trong chiếc khăn mềm màu trắng, một đứa thỉnh thoảng chu mỏ, một đứa thì co tay chân như đang mơ chạy.

Jeonghan bế từng bé lên, áp vào lòng rồi đặt xuống cạnh Seungcheol.

“Đây, anh ôm thử đi, tụi nhỏ ngoan lắm.”

Seungcheol run run đưa tay, đón lấy bé Seokmin.

Nước mắt anh lại lặng lẽ rơi, ấm nóng.

“Mình có gia đình rồi ha, Jeonghan...”

Jeonghan tựa đầu vào vai Seungcheol, tay vuốt nhẹ lưng người yêu.

“Ừ.

Một gia đình nhỏ.

Và em sẽ bảo vệ gia đình này, bằng tất cả những gì em có.”

Ngoài trời, mây lững lờ trôi qua như thở, nắng vẫn cứ nhẹ nhàng rót lên bậu cửa, còn trong căn phòng bệnh yên ắng, chỉ có tiếng thở dịu dàng của hai người đàn ông, và nhịp tim nhỏ xíu của hai sinh linh mới.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 64: "Ba ơi, ảnh giành của con á!"


Nắng buổi trưa rọi qua khung cửa kính lớn, nhuộm vàng cả gian phòng khách nơi hai nhóc con – Seokmin và Mingyu – đang lăn lê bò toài trong chiếc thảm mềm hình gấu.

Seokmin có nốt ruồi nhỏ dưới mắt, ánh nhìn lanh lợi còn chưa kịp hiểu hết mọi thứ xung quanh.

Mingyu thì mũm mĩm hơn chút, hay cười và rất thích… cắn đồ chơi.

Và có một món cả hai đều yêu thích: chú khủng long xanh bằng vải lông mềm.

"Con giành trước màaaa!" – tiếng của Seokmin vang lên, tay níu chặt chân khủng long.

"Không, của con!

Con thấy trước!" – Mingyu nũng nịu gào lên, kéo ngược lại, mắt rơm rớm.

Đúng khoảnh khắc khủng long bị kéo hai đầu căng đến méo cả miệng, một giọng thút thít vang lên từ Seokmin – người bình thường hiền hơn.

"Ba ơi!

Ảnh giành của con á!"

Tiếng "ba ơi" bật ra tự nhiên đến mức khiến Jeonghan – đang ngồi đọc sách cách đó không xa – chết lặng.

Anh ngẩng đầu, quyển sách trên tay rơi xuống đùi.

Trái tim anh như bị thứ gì đó mềm mại vỗ vào.

Ngay sau đó là tiếng Mingyu cũng không chịu thua:

"Ba ơi!

Ba coi nè!

Ảnh nói xạo á, ảnh giành của con!"

Hai đứa đều đỏ mặt, cùng nhau bò lạch bạch về phía Jeonghan, mỗi tay cầm một chân khủng long, mắt long lanh mong anh “xử lý công bằng”.

Jeonghan bật cười khẽ, nước mắt ứa ra lúc nào không hay.

Anh vươn tay ôm cả hai đứa vào lòng, thơm lên đỉnh đầu mỗi bé.

Cảm giác béo mềm trong vòng tay khiến anh thấy như cả thế giới đã gói gọn trong lồng ngực mình.

"Được rồi, được rồi.

Hai công chúa—à không, hoàng tử của ba," Jeonghan sửa lại, giọng dịu dàng.

"Ba thương cả hai.

Nhưng khủng long chỉ có một thôi, mình chơi lần lượt nhé?"

"Con chơi trước!" – cả hai đồng thanh.

"Vậy thì..."

Jeonghan cười, giả vờ suy nghĩ.

"Ai hôn ba nhiều hơn sẽ được chơi trước."

Mingyu nhào tới đầu tiên, thơm vào má Jeonghan một cái chụt rõ to.

Seokmin thấy vậy cũng không chịu thua, thơm vào trán ba mình tới hai cái.

Jeonghan ôm cả hai bé vào lòng, nụ cười tràn ngập hạnh phúc.

Seungcheol – đứng lặng ở cửa phòng, vẫn còn mang tạp dề do đang pha sữa cho bọn trẻ – lặng người khi thấy cảnh ấy.

Mắt anh hoe đỏ, không biết vì xúc động hay vì... ghen nhẹ.

Ghen vì người mình yêu đang được hôn tới tấp còn mình thì chỉ là người pha sữa.

"Ủa, anh Cheol đứng đó làm gì thế?" – Jeonghan ngước lên, gọi nhẹ.

Seungcheol bước vào, đặt hai hộp sữa lên bàn.

"Anh chỉ đứng nhìn thôi… mà anh thấy hình như mình bị tụi nhỏ cướp mất vai người được cưng rồi."

"Thì ra là ghen à?" – Jeonghan trêu, rồi kéo Seungcheol ngồi xuống cùng.

"Vậy thì hai con yêu ơi, thơm ba Cheol một cái đi nào!"

Cả hai nhóc, tuy còn chưa phát âm tròn vành rõ chữ, nhưng nghe thấy "ba Cheol" thì quay sang đồng loạt thơm lên má Seungcheol.

Anh khựng lại, rồi không kìm nổi nữa, ôm cả ba vào lòng, cười đến rưng rưng.

Lần đầu tiên, sau bao tháng ngày dài, căn nhà ngập tràn tiếng cười và những lời gọi "ba" vụng về nhưng đầy yêu thương.

Jeonghan nhìn Seungcheol – mái tóc có chút rối, mắt mệt nhưng sáng, môi cười không giấu nổi niềm hạnh phúc.

Anh biết, gia đình này – dù bắt đầu từ bao thăng trầm – cuối cùng cũng đã đến lúc bình yên.
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 65: Một Ngày Nhỏ - Một Gia Đình Lớn


Nắng nhẹ buổi sớm len qua tấm rèm mỏng, đậu lên sống mũi Seungcheol đang ngủ ngon lành.

Anh khẽ cựa mình, tay theo thói quen mò sang bên cạnh tìm Jeonghan nhưng chỉ chạm phải chiếc gối ôm hình quả chuối.

Vừa mở mắt ra đã nghe tiếng dép lạch bạch ngoài hành lang và tiếng cười khúc khích quen thuộc:

“Ba!

Ba Han ơi!

Seokmin cướp xe của con!”

“Không!

Cái xe là của con mà!

Con lấy trước!”

Tiếng la hét dội cả lên như hai chú cún con rượt nhau quanh nhà.

Jeonghan từ trong bếp thò đầu ra, cười đến cong cả mắt:

“Cãi nữa là hôm nay khỏi đi chơi nha!”

Hai đứa nhỏ lập tức đứng im, mắt chớp chớp long lanh như thể sợ ba Han sẽ thực sự không cho đi.

Jeonghan bước đến, cúi người lau miệng cho Seokmin rồi vuốt tóc Mingyu:

“Đi đánh răng, thay đồ.

Mẹ Seungcheol dậy là xuất phát liền đó.”

Rồi anh quay vào phòng, thấy Seungcheol đang ngồi trên giường, tóc rối bù, mắt còn ngái ngủ.

Jeonghan đến gần, đặt một nụ hôn lên trán anh.

“Chào buổi sáng, anh yêu.

Em chuẩn bị đồ ăn sáng rồi.

Hôm nay tụi mình đi biển chơi nhé?”

---

Chiếc SUV trắng đỗ trước bãi biển Jeju.

Sóng vỗ rì rào.

Seokmin ôm chiếc xẻng nhựa chạy lon ton trên cát, còn Mingyu thì kéo theo chiếc xe ben màu xanh, cái miệng không ngừng lảm nhảm hát bài gì đó chẳng ai hiểu rõ lời.

Seungcheol vừa trải xong tấm bạt picnic thì cảm thấy một vòng tay ôm từ sau lưng.

“Để em lo, anh chơi với con đi,” Jeonghan thì thầm.

Seungcheol xoay lại, mỉm cười và nắm lấy tay Jeonghan.

“Hôm nay để ba Han vất vả rồi.”

Cả nhà bắt đầu bữa picnic nhỏ với kimbap, trái cây, nước ép và bánh cá do Jeonghan chuẩn bị.

Seokmin ngồi ngoan trong lòng Seungcheol, tay cầm trái nho nhét cho ba ăn.

Mingyu thì được Jeonghan đút kem, dính cả lên cằm khiến anh không nhịn được mà lấy khăn lau, vừa lau vừa nói:

“Con trai ba Han mà lười như vầy là không được nha!”

Sau khi ăn, cả nhà kéo nhau xuống sát biển.

Jeonghan và Seungcheol cùng nhau xây lâu đài cát, mỗi người một đứa con ngồi kế bên.

Seokmin thì cứ lấy xẻng xúc cát đổ lung tung, còn Mingyu thì hí hoáy đắp mái bằng vỏ sò.

Lúc mặt trời ngả bóng, cả nhà ra khu trò chơi mini gần đó.

Seokmin và Mingyu leo lên tàu lượn mini, vừa đi vừa vẫy tay gọi:

“Ba Han ơi, ba Cheol ơi, tụi con bay nè!”

Jeonghan vội rút điện thoại ra quay lại từng khoảnh khắc.

Seungcheol nhìn hai đứa trẻ rồi quay sang anh, ánh mắt dịu dàng:

“Em nghĩ… tụi mình đã làm tốt lắm rồi đó.”

Jeonghan tựa đầu vào vai anh, gật khẽ.

“Vẫn còn những lần giành đồ chơi, những tối quậy tưng phòng, nhưng có tụi nhỏ... cuộc đời mình đầy màu sắc hẳn ra.”

---

Tối hôm đó, cả nhà trở về biệt thự.

Hai đứa nhỏ ngủ gục trong xe từ lúc về, đầu tựa vào nhau như hai cái bánh bao.

Seungcheol nhẹ nhàng bế Seokmin, còn Jeonghan cõng Mingyu lên phòng.

Sau khi thay đồ, đắp chăn cho tụi nhỏ, họ cùng nhau ngồi ở ban công, tay đan tay.

Đêm yên ắng, chỉ còn tiếng gió biển và nhịp tim lặng lẽ.

“Anh à…”

Jeonghan lên tiếng, giọng nhỏ.

“Ừ?”

“Cảm ơn anh vì đã không bỏ cuộc.

Kể cả khi em từng khiến anh tổn thương nhiều như vậy.”

Seungcheol siết tay anh.

“Em là gia đình của anh.

Tụi nhỏ là phép màu của tụi mình.

Anh không tiếc gì cả.”

Jeonghan cười, ngả đầu lên vai Seungcheol, ánh mắt dõi vào ánh đèn ngủ trong phòng – nơi hai đứa con đang say giấc.

Họ đã trải qua bao nhiêu thăng trầm, đau đớn và cả nước mắt.

Nhưng khoảnh khắc này – bên nhau, một mái ấm trọn vẹn – là cái kết đẹp nhất mà họ từng mơ đến.

Gia đình nhỏ ấy... giờ đã là thế giới của nhau.

– Hết –

---
 
Back
Top Bottom