[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 60: Xin Lỗi... Và Cảm Ơn Vì Vẫn Ở Đây
Chương 60: Xin Lỗi... Và Cảm Ơn Vì Vẫn Ở Đây
Nắng cuối chiều len qua rèm cửa, rọi nhẹ lên đôi mắt khẽ khép hờ của Seungcheol đang nằm tựa vào vai Jeonghan.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ tí tách và nhịp thở đều đặn của hai người.
Jeonghan nhìn xuống bụng người kia - nơi cậu biết, từ hôm nay trở đi, không chỉ có một trái tim đang đập nữa.
Cậu nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên lớp áo mỏng, rồi dừng lại nơi bụng dưới, lòng bàn tay ấm áp, dịu dàng như bao bọc cả một thế giới nhỏ đang lớn lên từng ngày.
"Xin lỗi em," Jeonghan thì thầm, đôi mắt khẽ cụp xuống.
"Xin lỗi vì suốt mấy năm qua, anh đã khiến em tổn thương nhiều đến vậy..."
Seungcheol không trả lời, chỉ khẽ nhích người lại gần hơn, siết lấy tay Jeonghan đang đặt trên bụng mình.
"Em chưa bao giờ trách anh hết," giọng khàn vì cảm xúc lẫn dư âm buổi trưa vừa rồi, "chỉ là... em đã từng rất sợ.
Sợ mất anh.
Sợ không đủ sức để ở lại."
Jeonghan cười, nụ cười chua ngọt, mỏng manh nhưng ấm lạ.
"Anh cũng sợ... nhưng anh giấu.
Vì nếu em rời đi, anh không biết sẽ trở thành dạng người gì nữa."
Một khoảng lặng rất dài bao trùm, trước khi Jeonghan siết chặt tay lại, giọng run run: "Từ giờ anh sẽ không để em chịu một mình nữa đâu.
Không là người yêu, thì là gia đình.
Không là lời nói, thì là hành động.
Không cần em tha thứ ngay, chỉ cần em ở lại... và để anh chăm sóc em, chăm sóc con tụi mình."
Seungcheol bật cười khẽ, ánh mắt long lanh ngấn nước.
"Anh à... em đã ở lại từ lâu rồi."
Ngoài hiên, một cơn gió nhẹ lướt qua, cuốn theo những cánh hoa đầu mùa rơi xuống ban công.
Jeonghan cuối cùng cũng cúi xuống, áp má mình lên bụng Seungcheol, khẽ thủ thỉ như đang nói với sinh linh nhỏ bé kia:
"Bé con à, cảm ơn vì đã đến với bọn anh.
Mẹ...
à không, ba hứa sẽ yêu em, yêu cả ba của em... bằng tất cả những gì anh có."
Seungcheol bật cười, ánh mắt không còn vướng khổ đau, chỉ còn lại ấm áp.
"Ba à, lần sau đừng gọi em là ba nữa, nghe mắc cười lắm."
Jeonghan bật cười theo, gõ nhẹ lên trán người yêu: "Gọi vậy con mới biết ai là người chủ gia đình chứ."
"Ừ, vậy ba ơi, tối nay nấu canh rong biển được không?"
"Ừ, cho cả ba lẫn bé con luôn."
Căn phòng nhỏ, bao năm từng là nơi giam hãm tổn thương, giờ đây lại trở thành nơi bắt đầu cho một chương mới - chương của chữa lành, thấu hiểu, và yêu thương không điều kiện.
---
"Ba con chưa có vợ ,thầy có muốn làm không?
" là bộ truyện tớ lụy nhất luôn nhanh phải kết thúc vì còn người dự án khác đáng để các bạn đọc nữa nên sắp tới tớ muốn một bộ truyện Gyucheol giống kiểu vậy nhưnh sẽ thay đổi nghề nghiệp của Mingyu và độ tuổi của các bé mọi người thấy sao?