[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 40: Về Nhà
Chương 40: Về Nhà
Seungcheol tỉnh dậy trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ — không, phải nói là hoàn toàn sạch sẽ.
Ánh sáng vàng nhạt len qua rèm cửa bằng lụa, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, và tiếng nhạc cổ điển văng vẳng khẽ khàng trong không khí.
Không có xiềng xích, không có máu, không có bóng tối.
Mọi thứ yên bình đến mức… khiến người ta bất an.
Trên bàn đầu giường là một bộ quần áo ngủ bằng lụa, màu trắng ngà.
Một tờ giấy gấp gọn đặt bên cạnh, là nét chữ mềm mại:
“Chào buổi sáng, bé yêu của anh.
Em đã về nhà rồi.”
Không có khóa cửa.
Không có ai canh gác.
Chỉ có sự tự do giả tạo được bọc trong lụa và sự tĩnh lặng đến rợn người.
—
Jeonghan bước vào, không hề báo trước.
Hắn mặc một chiếc áo choàng dài màu xám nhạt, tóc chải gọn, mùi hương quen thuộc khiến Seungcheol buồn nôn vì sợ hãi… và nhớ.
Hắn ngồi xuống bên giường, đưa tay vuốt tóc cậu, chạm nhẹ như đang chạm vào một món đồ cổ quý giá.
> “Không còn xiềng xích nữa,” hắn nói, giọng nhẹ như gió thoảng.
“Chỉ có tình yêu.”
Seungcheol lùi lại theo bản năng, nhưng Jeonghan không cưỡng ép.
Hắn chỉ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như cha mẹ dỗ con.
> “Em sẽ không phải chịu đựng những đêm đau đớn nữa.
Từ giờ… mọi thứ sẽ dịu dàng hơn.
Và tinh tế hơn.”
—
Hắn lập trình lại toàn bộ không gian quanh Seungcheol.
Tường được cách âm, không có đồng hồ, không có gương — cậu không biết ngày đêm, không biết bản thân mình trông như thế nào, không biết thời gian đang trôi qua ra sao.
Mỗi bữa ăn đều được bày biện đẹp mắt, hắn tự tay đút cho cậu, kể những câu chuyện dịu dàng về một “gia đình” mà hắn tưởng tượng ra cho cả hai.
> “Anh không cần em phải vâng lời vì sợ nữa.
Anh muốn em chọn anh… vì em không còn nơi nào để quay về.”
—
Seungcheol cười, một nụ cười méo mó.
“Anh tưởng như vậy sẽ khiến em yêu anh sao?”
Jeonghan không trả lời.
Hắn chỉ hôn nhẹ lên trán cậu.
> “Anh không cần em yêu anh, Cheol à.
Anh chỉ cần em không thể rời xa anh.”
—
Những viên thuốc bắt đầu xuất hiện trong trà mỗi sáng.
Chúng không làm Seungcheol mệt mỏi, cũng không gây ảo giác.
Chúng chỉ… làm mờ mọi thứ: cảm giác về thời gian, cảm giác về kháng cự, và cả chính cảm xúc của cậu.
Jeonghan không ra lệnh.
Hắn gợi ý.
Không đe dọa.
Hắn thuyết phục.
Không bắt giữ.
Hắn ôm ấp.
Và mỗi khi Seungcheol nghĩ đến việc chạy trốn, chính sự dịu dàng ấy lại níu cậu lại.
---
Trong một buổi chiều mưa, Seungcheol ngồi yên bên cửa sổ, đầu gục vào vai Jeonghan.
> “Nếu em ngoan… em sẽ không đau nữa, đúng không?”
Jeonghan mỉm cười, hôn lên tóc cậu.
> “Đúng vậy.
Ngoan… và ở lại với anh mãi mãi.”
Ở đâu đó, một cánh cửa đã khép lại.
Và lần này, không còn ai có thể mở nó nữa.
---