[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 20: CON THUYỀN LÚC NỬA ĐÊM
CHƯƠNG 20: CON THUYỀN LÚC NỬA ĐÊM
07:00 tối, Jeonghan ngồi trước lò sưởi trong thư phòng, ly rượu sóng sánh giữa ngón tay.
Màn hình điện thoại sáng lên, tin nhắn mới từ Wonwoo.
> Jeonghan: “Người của cậu – Lee Chan – đang đến.
Tốt hơn là mang cậu ta về.
Nếu không, tôi sẽ đích thân xử lý.”
Wonwoo khựng lại khi đọc.
Cậu đã luôn biết Chan không thuộc về thế giới này – thế giới của bạo lực, kiểm soát và những mệnh lệnh lạnh lùng.
Nhưng vì yêu, cậu nhắm mắt làm ngơ.
Lần này, cậu gật đầu đồng ý cho Chan ra ngoài, nhưng với một điều kiện: sự tự do có giám sát.
Chan không biết rằng từng bước chân mình đều đang được theo dõi.
08:30 tối, chiếc áo hoodie đen lặng lẽ xuất hiện ngoài cửa sổ phòng Seungcheol.
“Anh, đi thôi.”
Seungcheol không nói gì.
Anh đã thu dọn sẵn mọi thứ từ chiều – chỉ là không biết liệu lần này có thật sự thoát nổi hay không.
Nhưng gương mặt của Chan, ánh mắt cậu, luôn khiến anh tin vào điều kỳ diệu.
Cả hai băng qua hành lang bằng lối phụ, tưởng như mọi chuyện sẽ suôn sẻ.
Nhưng khi họ vừa rẽ ra khỏi cổng biệt thự, đèn pha xe ô tô rọi thẳng vào mắt họ.
Chan kéo tay Seungcheol, lao thẳng về phía chiếc taxi bên đường.
Cậu vung tay ném xấp tiền dày cộp vào lòng tài xế – hơn 900 triệu – rồi cướp lấy chìa khóa, phóng xe đi trong tiếng bánh rít vang lên xé toạc màn đêm.
“Chết tiệt,” Chan chửi nhỏ.
“Xe này đầy xăng chứ?”
“Không,” Seungcheol đáp.
“Chỉ còn nửa bình.”
Họ lái được gần 15 phút thì xe lịm dần.
Đồng hồ xăng nhấp nháy đỏ.
Chan đảo mắt nhìn quanh – và rồi, như có sắp đặt từ trước, một chiếc xe phân khối lớn đậu ngay ven đường.
Không cần nói gì, Seungcheol leo lên, Chan ngồi sau ôm chặt eo anh.
Phía sau họ, đèn xe thứ hai xuất hiện.
Xe của Wonwoo.
“Cậu ấy theo sát thật,” Seungcheol nói khẽ, chân ga bắt đầu đạp mạnh.
Chan lục trong hộp đựng đồ, rút ra một khẩu súng ngắn.
“Anh tin em không?” – cậu nói, mắt không rời mục tiêu phía sau.
Seungcheol gật.
ĐOÀNG!
Tiếng đạn xé gió.
Bánh trước xe của Wonwoo nổ tung, khiến chiếc xe lệch hướng và khựng lại giữa đường.
Chan thở dốc, mắt đỏ hoe vì adrenaline và sợ hãi.
Nhưng không dừng lại, cậu nói lớn: “Anh lái thêm 2 phút nữa, quẹo trái!
Có một con thuyền đang chờ.”
“Chan, sao em biết—”
“Em đã chuẩn bị từ hai tuần trước.
Tin em đi.”
Chiếc xe máy rẽ trái, chạy thẳng xuống bờ sông.
Quả thật có một chiếc du thuyền nhỏ, đèn hiệu nhấp nháy màu lam.
Khi họ vừa chạm bánh xe xuống cầu tàu, cửa thuyền mở, hệ thống định vị tự động kích hoạt.
Chan kéo tay Seungcheol nhảy lên thuyền.
Con thuyền lặng lẽ rời bến, lướt qua màn nước đen như nhung, hướng thẳng về phía sân bay quốc gia.
Seungcheol đứng bên lan can, gió quất vào mặt, mái tóc rối bời.
“Em đã chuẩn bị từ hai tuần trước?” – anh hỏi, mắt nhìn Chan như thể cậu vừa từ trời rơi xuống.
Chan không đáp.
Cậu chỉ cúi đầu, tay siết chặt lấy áo khoác của Seungcheol.
“Em không thể để anh ở lại đó thêm một đêm nào nữa.”
Seungcheol không nói gì.
Chỉ khẽ vươn tay ôm lấy cậu.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, bầu trời phía trên họ – không có camera, không có tường cao rào sắt – chỉ toàn sao.
---