Cập nhật mới

Khác Biển Sâu Không Lối Thoát

Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 20: CON THUYỀN LÚC NỬA ĐÊM


07:00 tối, Jeonghan ngồi trước lò sưởi trong thư phòng, ly rượu sóng sánh giữa ngón tay.

Màn hình điện thoại sáng lên, tin nhắn mới từ Wonwoo.

> Jeonghan: “Người của cậu – Lee Chan – đang đến.

Tốt hơn là mang cậu ta về.

Nếu không, tôi sẽ đích thân xử lý.”

Wonwoo khựng lại khi đọc.

Cậu đã luôn biết Chan không thuộc về thế giới này – thế giới của bạo lực, kiểm soát và những mệnh lệnh lạnh lùng.

Nhưng vì yêu, cậu nhắm mắt làm ngơ.

Lần này, cậu gật đầu đồng ý cho Chan ra ngoài, nhưng với một điều kiện: sự tự do có giám sát.

Chan không biết rằng từng bước chân mình đều đang được theo dõi.

08:30 tối, chiếc áo hoodie đen lặng lẽ xuất hiện ngoài cửa sổ phòng Seungcheol.

“Anh, đi thôi.”

Seungcheol không nói gì.

Anh đã thu dọn sẵn mọi thứ từ chiều – chỉ là không biết liệu lần này có thật sự thoát nổi hay không.

Nhưng gương mặt của Chan, ánh mắt cậu, luôn khiến anh tin vào điều kỳ diệu.

Cả hai băng qua hành lang bằng lối phụ, tưởng như mọi chuyện sẽ suôn sẻ.

Nhưng khi họ vừa rẽ ra khỏi cổng biệt thự, đèn pha xe ô tô rọi thẳng vào mắt họ.

Chan kéo tay Seungcheol, lao thẳng về phía chiếc taxi bên đường.

Cậu vung tay ném xấp tiền dày cộp vào lòng tài xế – hơn 900 triệu – rồi cướp lấy chìa khóa, phóng xe đi trong tiếng bánh rít vang lên xé toạc màn đêm.

“Chết tiệt,” Chan chửi nhỏ.

“Xe này đầy xăng chứ?”

“Không,” Seungcheol đáp.

“Chỉ còn nửa bình.”

Họ lái được gần 15 phút thì xe lịm dần.

Đồng hồ xăng nhấp nháy đỏ.

Chan đảo mắt nhìn quanh – và rồi, như có sắp đặt từ trước, một chiếc xe phân khối lớn đậu ngay ven đường.

Không cần nói gì, Seungcheol leo lên, Chan ngồi sau ôm chặt eo anh.

Phía sau họ, đèn xe thứ hai xuất hiện.

Xe của Wonwoo.

“Cậu ấy theo sát thật,” Seungcheol nói khẽ, chân ga bắt đầu đạp mạnh.

Chan lục trong hộp đựng đồ, rút ra một khẩu súng ngắn.

“Anh tin em không?” – cậu nói, mắt không rời mục tiêu phía sau.

Seungcheol gật.

ĐOÀNG!

Tiếng đạn xé gió.

Bánh trước xe của Wonwoo nổ tung, khiến chiếc xe lệch hướng và khựng lại giữa đường.

Chan thở dốc, mắt đỏ hoe vì adrenaline và sợ hãi.

Nhưng không dừng lại, cậu nói lớn: “Anh lái thêm 2 phút nữa, quẹo trái!

Có một con thuyền đang chờ.”

“Chan, sao em biết—”

“Em đã chuẩn bị từ hai tuần trước.

Tin em đi.”

Chiếc xe máy rẽ trái, chạy thẳng xuống bờ sông.

Quả thật có một chiếc du thuyền nhỏ, đèn hiệu nhấp nháy màu lam.

Khi họ vừa chạm bánh xe xuống cầu tàu, cửa thuyền mở, hệ thống định vị tự động kích hoạt.

Chan kéo tay Seungcheol nhảy lên thuyền.

Con thuyền lặng lẽ rời bến, lướt qua màn nước đen như nhung, hướng thẳng về phía sân bay quốc gia.

Seungcheol đứng bên lan can, gió quất vào mặt, mái tóc rối bời.

“Em đã chuẩn bị từ hai tuần trước?” – anh hỏi, mắt nhìn Chan như thể cậu vừa từ trời rơi xuống.

Chan không đáp.

Cậu chỉ cúi đầu, tay siết chặt lấy áo khoác của Seungcheol.

“Em không thể để anh ở lại đó thêm một đêm nào nữa.”

Seungcheol không nói gì.

Chỉ khẽ vươn tay ôm lấy cậu.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng, bầu trời phía trên họ – không có camera, không có tường cao rào sắt – chỉ toàn sao.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 21: TRÊN BẦU TRỜI KHÔNG LỐI VỀ


Tiếng động cơ gầm lên dứt khoát, đèn hiệu rọi đỏ chói cả đường băng tư nhân.

Không một ai khác ngoài họ.

Không có máy quay, không có mạng lưới vệ tinh nào lần ra được tọa độ sân bay đặc biệt này – nơi Chan đã dùng mọi thủ đoạn để mua lại chiếc máy bay phản lực đang chuẩn bị cất cánh đến Hà Lan.

Bầu trời đêm dường như cũng nín thở theo từng bước chân của họ.

Seungcheol bước lên khoang, trong tay vẫn còn run.

Không phải vì lạnh, mà là vì cảm giác… quá thật.

Anh đã thoát.

Thoát khỏi Jeonghan – ít nhất là tạm thời.

Cánh cửa máy bay khép lại.

Một thế giới khác bắt đầu.

Chan đứng giữa khoang chính, bình thản như thể đang đi dạo công viên, không phải đang phạm phải tội phản quốc cấp độ cao nhất.

Cậu mở cốp ngầm, lấy ra khẩu súng lục đặt vào tay Seungcheol – người vẫn đang bối rối ngồi phịch xuống ghế da mềm.

– "Anh cầm lấy," Chan nói khẽ, mắt không rời khỏi mặt Seungcheol.

"Chúng ta có ba lựa chọn.

Một, cả hai cùng trốn thoát với khẩu súng này.

Hai, nếu bị phát hiện, cả hai... chết cùng nhau.

Ba, một người sống, một người phải hy sinh."

Seungcheol nhìn cậu không chớp mắt.

Chan đã luôn là người có thể im lặng trong một căn phòng đầy súng, đầy bí mật, và vẫn giữ được nụ cười.

Nhưng lần này cậu không cười.

– "Tại sao lại đưa anh khẩu súng?

Lẽ ra em mới là người nên giữ nó." – Seungcheol hỏi, giọng khàn khàn.

Chan ngồi xuống đối diện, dựa lưng vào tường máy bay, đôi chân hơi co lên, hai tay buông lỏng.

– "Vì nếu đến lúc phải chọn người hy sinh... em muốn người đưa ra quyết định cuối cùng là anh."

– "Chan, em điên rồi."

– "Ừ, em điên thật.

Điên đến mức mua một cái sân bay mini, lái xe phân khối lớn hết xăng, bắn vào xe của Wonwoo, đánh cược mạng sống của em chỉ để đưa anh đi."

Seungcheol cúi đầu.

Bàn tay anh vẫn cầm súng, nhưng lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

– "Em biết là Wonwoo sẽ đuổi theo.

Em cũng biết anh vẫn còn... luyến tiếc Jeonghan, đúng không?"

– "Anh không biết nữa." – Seungcheol lắc đầu.

"Anh không rõ thứ tình cảm đó là yêu, là sợ, hay là lệ thuộc."

– "Dù là gì đi nữa thì nó cũng đang giết anh từng ngày." – Chan cắt ngang, giọng trầm xuống.

"Anh cứ gọi em là 'ngốc', nhưng em thà bị coi là ngốc còn hơn đứng yên nhìn người mình thương sống như tù nhân."

Im lặng giăng đầy khoang máy bay như một tấm màn nặng nề.

Tiếng phi công báo chuẩn bị cất cánh vang lên.

Máy bay bắt đầu lăn bánh, Seungcheol nhìn khẩu súng trên tay, rồi ngẩng lên nhìn Chan.

Đôi mắt đen ấy không còn là đôi mắt của một thiếu niên vui vẻ trong biệt thự nữa, mà là ánh nhìn của một người đàn ông sẵn sàng đánh đổi tất cả.

– "Chan."

– "Hử?"

– "Nếu tới lúc đó… anh sẽ chọn cách thứ tư."

– "Thứ tư?"

– "Không ai chết.

Không ai phải hy sinh.

Dù là em hay anh…

đều phải sống.

Không vì gì cả, chỉ vì chúng ta đáng được sống đúng nghĩa."

Chan mỉm cười lần đầu tiên trong cả chuyến đi.

Máy bay cất cánh.

Dưới mặt đất, mọi tín hiệu bị cắt đứt.

Trên trời, chỉ còn hai kẻ chạy trốn và một khẩu súng – cùng lời hứa sẽ không chết vì bất kỳ ai ngoài chính mình.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 22: Viên Đạn Gần Tim


Khói bụi cuộn lên từ bãi đỗ xe sau sân bay, nơi Chan vừa nhét tấm vé chuyến bay đến Thổ Nhĩ Kỳ vào tay Seungcheol.

Cậu nắm chặt lấy bàn tay người kia lần cuối, ánh mắt dặn dò đầy cương quyết:

“Đi đi, đừng quay lại, anh sống thì em mới có thể sống.

Nếu anh ở lại, cả hai đều không thoát được.”

Seungcheol đứng chết lặng, ánh mắt lạc đi giữa bầu không khí ngột ngạt và giây phút sinh tử.

Chan mỉm cười nhẹ, dịu dàng đẩy người kia vào dòng người đang làm thủ tục.

Cậu quay lưng, trái tim đập thình thịch, bước chân dồn dập hướng ra lại khu vực cũ – nơi đám vệ sĩ của Jeonghan đã bắt đầu đổ về theo lệnh “tìm cho bằng được” của hắn.

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên giữa những hành lang dài của sân bay tư nhân.

Chan quay đầu lại, đối diện với ánh mắt điên dại của Wonwoo – người vừa xuất hiện cùng bốn vệ sĩ.

Tay hắn cầm khẩu súng vừa bắn phát đầu tiên.

Khẩu súng Chan từng dạy hắn cách sử dụng.

“Cậu thật sự muốn đi sao?” – Wonwoo hỏi, giọng khàn và sắc lạnh.

Chan thở hổn hển, vai áo ướt mồ hôi.

Cậu không trả lời, chỉ nhìn hắn, như thể muốn nói: “Tớ xin lỗi, tớ chọn tự do, không chọn cậu.”

Bất ngờ, một tiếng “đoàng” vang lên.

Chan lảo đảo, ngực đau nhói.

Một vết đạn sượt qua phía dưới xương đòn, sát tim.

Máu trào ra, loang đỏ chiếc áo sơ mi trắng mà cậu chọn mặc vì nghĩ nó “sạch sẽ nếu chết”.

Wonwoo sững người, khuôn mặt tái đi khi nhận ra... chính tay mình bóp cò.

Lúc ấy, không có lệnh, không có ai ép – chỉ có nỗi ghen tuông và cơn giận lấn át lý trí.

“Chan?!” – hắn hét lên, quăng khẩu súng xuống đất, lao tới đỡ lấy thân người đang đổ sụp.

Chan vẫn còn tỉnh, máu từ mép chảy xuống.

Cậu nhìn Wonwoo, không giận, không đau, chỉ nhẹ nhàng nói:

“Đừng nói với Seungcheol.

Cứ để ảnh nghĩ em đã đi trước...”

---

Bệnh viện tư nhân cách sân bay chỉ vài phút lái xe.

Máu Chan vẫn chưa ngừng chảy, sắc mặt trắng bệch.

Wonwoo túm lấy cổ áo bác sĩ, ra lệnh cấp cứu khẩn cấp bằng tất cả mối quan hệ và tiền bạc hắn có.

Trong khi đó, tại một địa điểm khác...

Jeonghan đứng lặng người bên cửa kính tầng cao nhất của dinh thự.

Điện thoại trong tay hắn là đoạn clip ngắn ghi lại cảnh Wonwoo bắn Chan – từ camera vệ sĩ lén gắn trên áo một trong những người được phái theo dõi.

Đôi mắt hắn tối lại.

Trong suốt thời gian điều khiển mọi thứ như một ván cờ, đây là lần đầu tiên quân cờ của hắn... bị thương.

Hắn không nói một lời nào.

Chỉ đơn giản quay lưng lại, ra lệnh:

“Tạm dừng lệnh truy đuổi Seungcheol.”

“Nhưng thưa ngài—”

“Tôi nói rồi.”

Hắn rút điện thoại, nhấn một dãy số quen thuộc.

“Wonwoo, đưa Chan về.

Dù phải đánh đổi bao nhiêu người, cậu cũng phải cứu cậu ta sống.

Nếu không... cậu hiểu hậu quả rồi đấy.”

Điện thoại tắt.

Jeonghan khẽ siết tay, đôi mắt khẽ chùng xuống.

Không ai biết hắn đang nghĩ gì – hối hận, giận dữ, hay sợ hãi – chỉ biết trong đáy mắt kia, lần đầu tiên xuất hiện một thứ không tên... giống như đau.

---

Chan được đưa vào phòng phẫu thuật khẩn cấp.

Những giây phút chậm chạp trôi qua, tiếng máy thở, tiếng kim loại va chạm, tiếng thầm thì lo lắng từ đội bác sĩ – tất cả như đâm vào ngực của Wonwoo đang đứng ngoài cửa, hai tay nhuộm máu, cả của Chan và của chính mình.

Một cơn mưa đổ xuống, nhẹ, dai dẳng.

Tại một sân bay khác, ở một đất nước khác, Seungcheol vừa hạ cánh.

Anh đứng lặng dưới trời đêm Hà Lan, bàn tay vẫn nắm chặt tấm vé Chan đưa, tim thắt lại mà không rõ vì sao.

Có một linh cảm rất mạnh rằng... cậu ấy không đi cùng mình nữa.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 23: Bên Kia Cửa Sổ Ánh Sáng


Ánh nắng cuối ngày chiếu rọi lên hành lang dài của bệnh viện tư nhân — nơi Chan đang được cấp cứu trong phòng áp lực cao.

Wonwoo đứng ngoài cửa kính, cả người run lên, đôi tay đẫm máu của Chan vẫn còn in vệt nơi áo sơ mi trắng.

Anh không nói gì, chỉ gục đầu vào cánh cửa, mắt đỏ hoe.

Jeonghan đến muộn.

Anh không nói một lời khi bước đến, chỉ lặng lẽ nhìn Chan từ phía xa.

Hình ảnh một cậu bé từng cười rạng rỡ trong căn bếp nhỏ, lăn bột bánh ngọt trên tay Jeonghan giờ đây đang nằm lặng im, yếu ớt giữa đống máy móc.

Jeonghan không khóc, nhưng Seungcheol nhận ra, tay anh nắm chặt đến bật máu.

Seungcheol – người đã bị Chan ép lên chuyến bay định mệnh, nhưng chỉ vừa kịp quay lại — giờ đây lặng lẽ đứng giữa cả hai người họ.

Trong tay anh là khẩu súng đã từng khiến cả thế giới của họ chao đảo.

“Em không nên quay lại,” Jeonghan nói khẽ, mắt vẫn nhìn qua lớp kính.

“Cậu ấy quay lại vì tôi,” Seungcheol đáp, chất giọng run run, “và tôi cũng sẽ ở lại… vì Chan.”

---

Một tuần sau.

Chan tỉnh lại.

Vết đạn chỉ cách tim chưa đến hai phân.

Wonwoo không rời khỏi giường bệnh nửa bước suốt bảy ngày.

Khi Chan mở mắt, thứ đầu tiên cậu thấy là ánh đèn mờ và bàn tay thô ráp quen thuộc nắm lấy tay mình.

“Anh xin lỗi…” — là câu đầu tiên Wonwoo nói.

Chan chỉ cười yếu ớt, “Không sao, miễn anh đến là được.”

---

Một tháng sau.

Chan hồi phục dần.

Jeonghan không đến bệnh viện nữa, nhưng mỗi ngày đều gửi hoa và những chiếc bánh ngọt do chính tay anh làm.

Trên thiệp chỉ ghi vỏn vẹn: “Hôm nay em có cười không?”

Seungcheol là người đưa bánh đến.

Anh không vào phòng Chan, chỉ đứng bên ngoài hành lang, đợi đến khi y tá nhận bánh rồi quay đi.

Wonwoo luôn thấy anh đứng đó, nhưng không ai nói gì.

Tối hôm đó, khi trời mưa nặng hạt, Seungcheol một lần nữa đứng dưới hiên bệnh viện, ướt sũng.

Jeonghan lái xe đến, hạ kính xe, không nói gì.

“Em không biết phải lựa chọn ai,” Seungcheol lặng lẽ nói khi bước lên xe.

Jeonghan khẽ bật cười, tiếng cười không chút vui.

“Em không cần phải chọn.

Vì dù em có ở bên ai, thì người còn lại… cũng vẫn yêu em như vậy.”

---

Một buổi chiều cuối mùa thu.

Chan ngồi trên ghế dài nơi sân sau bệnh viện.

Trời trong.

Gió nhẹ.

Seungcheol đến.

Anh ngồi xuống bên Chan, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ lấy trong túi ra một tấm vé máy bay — điểm đến là một hòn đảo nhỏ không tên.

“Muốn đi không?”

Seungcheol hỏi.

Chan nghiêng đầu nhìn anh, rồi ngước mắt lên bầu trời trong xanh.

“Đi.

Nhưng anh phải hứa, đừng biến mất nữa.”

Seungcheol cười, nụ cười buồn.

“Không, lần này, anh sẽ không bỏ em lại.”

Ở xa xa phía sau, Jeonghan đứng sau cửa kính tầng hai, lặng lẽ nhìn xuống.

Anh không trách, không giận, không hối tiếc.

Anh chỉ thì thầm với chính mình:

“Miễn em ấy còn sống và cười… là đủ rồi.”

---

Hết.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 24: "Người mà tôi yêu... có từng tin tôi không?"


Căn biệt thự chìm trong im lặng.

Đêm nay không có tiếng gió thổi, không có tiếng dế kêu, chỉ còn lại tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường như từng nhát dao nhỏ rạch vào lòng Jeonghan.

Trong tay anh là một tập hồ sơ cũ kỹ, dính một ít bụi, phần bìa đã ngả màu vàng vì thời gian.

Thứ bên trong nó — là điều mà anh chưa từng tưởng tượng đến.

Một hợp đồng vay nợ, đứng tên người đi vay là Choi Seungcheol, thời điểm là trước khi họ gặp nhau, và người bảo lãnh… là một cái tên xa lạ, nhưng có mối liên kết với một tổ chức mà Jeonghan từng nghe đến trong quá khứ — không phải tổ chức bình thường.

Jeonghan ngồi bệt xuống sàn nhà, ánh mắt hoang mang.

“Cậu giấu mình chuyện này bao lâu rồi, Cheol…?”

Phòng khách tối om, chỉ có ánh sáng hắt từ đèn bàn.

Seungcheol bước vào, trên tay còn cầm hai lon nước ngọt lạnh vừa lấy trong tủ.

Nhìn thấy Jeonghan ngồi dưới sàn, sắc mặt anh lập tức thay đổi.

“Jeonghan?

Em sao thế?” — anh vội bước đến.

Jeonghan không trả lời, chỉ đưa tập hồ sơ lên trước mặt.

“Thứ này… là gì?”

Seungcheol đứng khựng lại.

Trong tích tắc, đồng tử anh co lại, ngón tay siết chặt lon nước khiến vỏ nhôm phát ra âm thanh lạo xạo.

Nhưng rồi anh thở dài, chậm rãi đặt nước xuống, ngồi xuống đối diện.

“Anh định giấu em mãi à?” — Jeonghan hỏi, giọng run lên không vì tức giận mà vì thất vọng.

“…Là anh sợ em sẽ không còn nhìn anh như trước nữa.”

“Vậy còn em?

Anh có từng nghĩ đến cảm giác của em khi phát hiện ra sự thật không phải từ chính miệng anh?”

Seungcheol im lặng.

Gió đêm bất chợt luồn qua khe cửa, mang theo chút lạnh, khiến không gian càng thêm ngột ngạt.

Jeonghan nói tiếp, lần này là một lời thì thầm, như tự hỏi bản thân:

“Người mà tôi yêu… có từng tin tôi không?”

Câu hỏi ấy khiến Seungcheol rùng mình.

Anh ngước lên, ánh mắt anh giờ đây không còn né tránh.

“Anh tin em.

Tin đến mức sợ đánh mất em nếu em biết mọi thứ.

Em nghĩ anh giấu vì ích kỷ, nhưng thật ra… là vì anh yêu em đến mức hèn nhát.”

Jeonghan cười nhạt.

“Yêu à?

Vậy còn lòng tin?

Nếu anh nói với em từ đầu, em đã không giận.

Em đã có thể cùng anh giải quyết.”

Seungcheol siết tay lại.

“Anh biết.

Anh sai rồi.”

Anh đứng dậy, bước tới sát Jeonghan, cúi người xuống.

“Nếu giờ anh nói: anh sẵn sàng từ bỏ tất cả để chứng minh, em có cho anh một cơ hội không?”

Jeonghan không đáp.

Đôi mắt anh lấp lánh nước, nhưng không rơi giọt nào.

Sau vài giây, anh nhẹ giọng:

“Cơ hội… thì em cho.

Nhưng tin tưởng — thì anh phải tự tìm lại.”

Seungcheol khẽ gật đầu.

“Anh sẽ tìm lại.

Từng chút một, từng ngày một.

Vì em xứng đáng được biết tất cả, và được yêu trong sự thật.”

Jeonghan nhìn anh, ánh mắt vẫn còn tổn thương nhưng đã dịu lại.

Anh đứng lên, bước ra khỏi phòng khách, chỉ để lại một câu:

“Mai mình nói chuyện tiếp.

Em mệt rồi.”

Cánh cửa phòng đóng lại.

Còn lại một mình, Seungcheol ngồi phịch xuống ghế, lấy tay che mặt.

Đêm đó, không ai ngủ yên.

Một người trằn trọc trong phòng với quá nhiều câu hỏi.

Một người thức trắng, ngồi viết ra những điều mình chưa từng đủ can đảm để nói.

Ngày mai — sẽ bắt đầu một chương khác.

Nhưng còn hạnh phúc hay không, họ vẫn chưa thể chắc chắn.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 25: Khi Bóng Tối Có Hình Dáng


Jeonghan đứng trước cửa căn phòng đó một lúc lâu.

Tay nắm cửa lạnh buốt, như thể có ai vừa rút hết hơi ấm trong hành lang này.

Hắn đã mường tượng ra hàng trăm bí mật mà Seungcheol có thể che giấu—một người yêu cũ, một món nợ, một vết sẹo không muốn ai nhìn thấy.

Nhưng không một dự đoán nào chuẩn bị sẵn cho thứ anh sắp đối mặt.

Chiếc laptop còn mở.

Ánh sáng màn hình phản chiếu đôi mắt Jeonghan: trống rỗng, câm lặng, tuyệt vọng.

Một thư mục không được đặt tên, chỉ là một dãy ký tự hỗn loạn.

Nhưng khi nhấp vào, cả thế giới như sụp đổ trong một cú nhịp tim.

Hàng chục video giám sát, hình ảnh khuôn mặt Seungcheol bị theo dõi.

Ghi chép, thời gian, địa điểm, cả lịch trình chi tiết đến từng phút anh rời khỏi ký túc hay đến studio.

Có cả thư điện tử từ một cái tên mà Jeonghan chưa từng nghe tới—một tổ chức ngầm nào đó... mà chính Seungcheol có vẻ đang làm việc cùng.

Jeonghan không nhớ mình đã ngồi xuống từ lúc nào.

"Cheol… rốt cuộc anh đang bị cuốn vào cái gì thế?"

---

Tiếng cửa mở đánh cắt dòng suy nghĩ.

Seungcheol bước vào, vừa tháo khẩu trang vừa định gọi “Hannie” thì khựng lại khi thấy anh.

Jeonghan không nói gì.

Chỉ xoay màn hình chiếc laptop lại, im lặng nhìn người mình yêu biến sắc.

Gương mặt Seungcheol đông cứng trong một thoáng.

“Em…

đã biết rồi sao.”

“Em nên hỏi anh mấy câu như: ‘Tại sao?’, ‘Từ khi nào?’, hay ‘Vì ai?’ nhỉ?

Nhưng em chỉ muốn biết… tại sao anh lại một mình chịu đựng chuyện này?”

Seungcheol ngồi xuống đối diện, ánh mắt không tránh né.

“Anh không thể để em dính vào.

Tổ chức đó… là thứ em không thể tưởng tượng nổi.

Chúng kiểm soát không chỉ con người, mà còn cảm xúc, ký ức.

Nếu em biết sớm hơn, họ đã…”

“Vậy anh tưởng em là ai?

Một người dễ bị xóa bỏ chỉ bằng vài ký ức à?”

Jeonghan bật cười khan, rồi bất ngờ nghiêng người hôn anh.

Nụ hôn không ngọt ngào.

Nó như một câu chất vấn nghẹn ngào, như lời đe dọa lặng lẽ:

“Anh còn giấu em bao nhiêu nữa?”

---

Đêm hôm đó, Seungcheol ôm Jeonghan từ phía sau.

Cả hai không ngủ, chỉ nằm lặng trong bóng tối.

“Một khi anh quay lại tổ chức, sẽ không còn cơ hội rút lui,” Cheol thì thầm.

“Anh định đi tiếp một mình à?”

“…Không.

Nếu em chấp nhận, hãy cùng anh bước vào vùng tối ấy.”

Jeonghan gật đầu, rất chậm.

“Em đã thấy bóng tối của anh.

Và nếu nó có hình dáng… thì em nguyện biến thành con quái vật để giữ anh an toàn.”

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 26: Rằng Buộc


Ánh đèn neon chớp tắt trong căn phòng kín, âm nhạc giật tung nền nhà như thể từng nhịp trống đang gõ thẳng vào tim.

Seungcheol ném chiếc áo khoác da sang một bên, tay rót rượu điêu luyện như chưa từng có một ngày ngưng lại.

“Anh vẫn tiếp tục à?” – Giọng Jeonghan vang lên từ cửa, nhẹ như gió lướt qua gáy nhưng khiến sống lưng Seungcheol lạnh toát.

Seungcheol liếc mắt nhìn người bước vào, môi mím lại.

“Em biết rồi sao.”

“Anh nghĩ em sẽ không biết?” – Jeonghan bước tới, đôi giày đen đạp mạnh lên mảnh thủy tinh vỡ từ ly rượu ai đó đánh rơi trước đó.

Mắt cậu không còn ánh dịu dàng thường thấy, thay vào đó là sự tức giận dồn nén, pha với một nỗi đau âm ỉ.

“Đây là lựa chọn của anh.” – Seungcheol nói, chậm rãi.

“Em nói em yêu anh.

Nhưng nếu yêu mà có nghĩa là giam cầm, thì đó không phải tình yêu.”

Jeonghan bật cười.

Một tiếng cười ngắn, cộc lốc, sắc như dao.

“Anh gọi đây là lựa chọn à?

Làm việc với tổ chức, uống đến say mèm rồi bước lên sân khấu như thể mình đang thăng hoa?

Hay là đứng sau quầy bar mỗi đêm, cười với người khác, bị nhìn như một món đồ giải trí?

Anh nghĩ em sẽ chịu đựng nổi bao lâu nữa?”

“Anh không cần em hiểu.” – Seungcheol quay lại, nhìn thẳng vào Jeonghan.

“Anh chỉ cần em tin.”

“Tin à?” – Jeonghan tiến đến, kéo cổ áo Seungcheol.

“Em tin anh, tin đến mức đã xóa mọi vết tích của anh khỏi radar tổ chức, che tên anh khỏi danh sách đen, xóa đi cả những lần anh giết người vì nhiệm vụ.

Em làm tất cả chỉ để anh được tự do.

Nhưng hóa ra anh lại dùng tự do đó để trốn khỏi em.”

“Không phải trốn.” – Seungcheol nắm tay Jeonghan, siết lại.

“Mà là sống.

Thứ anh muốn, không giống em.”

Một cơn im lặng kéo dài.

Trong khoảnh khắc đó, cả hai như hai con thú hoang bị dồn đến góc chuồng – không phải vì thù hận, mà vì quá yêu nên không thể buông.

“Anh vẫn chọn rượu hơn em?” – Jeonghan thì thầm.

“Anh chọn chính mình.” – Seungcheol đáp.

Jeonghan buông tay ra, bước lùi lại.

Không phải vì sợ, mà vì anh cảm thấy mình đang nổ tung từ bên trong.

“Vậy thì từ giờ, mỗi lần anh lên sân khấu, anh hãy nhớ rằng em đang dõi theo.” – Jeonghan nghiến răng.

“Mỗi lần anh phục vụ người khác, hãy nhớ có một người không bao giờ tha thứ cho sự phản bội này.”

Seungcheol quay mặt đi.

“Nếu anh là con quái vật, thì em chính là cái lưới đã trói anh lại.”

“Và nếu anh dám phá lưới...” – Jeonghan thì thầm, bước đến sát tai Seungcheol – “...thì em sẽ là kẻ xé tan đôi cánh anh bằng chính tay mình.”

Trong ánh đèn đỏ rực, hai người nhìn nhau không chớp mắt.

Đã không còn là yêu thương, mà là một cuộc chiến không khoan nhượng – giữa tự do và chiếm hữu, giữa lý tưởng và cảm xúc.

Tình yêu của họ – không còn là mộng mị.

Mà là chiến trường.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 27: Máu, Lưỡi, Và Những Kẻ Không Còn Lối Về


Trong căn biệt thự bỏ hoang giữa rừng thông, ánh đèn đỏ mờ mịt hắt lên những vệt máu loang lổ còn chưa kịp khô trên nền gỗ lạnh.

Tiếng thở dốc gấp gáp xen lẫn tiếng rên rỉ như vang vọng từ hố sâu địa ngục.

Jeonghan đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, đôi mắt ửng đỏ, vành môi khẽ nhếch lên như đang mỉm cười nhưng trong ánh mắt chỉ còn lại điên cuồng.

Seungcheol đang ngồi đó, bị trói vào chiếc ghế gỗ bằng sợi xích sắt lạnh ngắt.

Mái tóc đẫm mồ hôi, một bên cánh tay đầy máu, ánh mắt vẫn ngạo nghễ dù thân thể rã rời.

Anh bật cười, giọng khàn đặc:

“Cuối cùng cũng chịu ra tay rồi sao?

Người tình dịu dàng của tôi?”

Jeonghan nghiêng đầu.

Bước từng bước chậm rãi như loài nhện săn mồi.

Từng tiếng gót giày nện xuống sàn như nhịp đập của một bản giao hưởng chết chóc.

“Tôi cho anh chọn, Seungcheol à.” – Giọng hắn nhẹ như gió, nhưng lạnh đến rợn người – “Hoặc là chết, hoặc là sống dưới chân tôi.”

Seungcheol nhìn hắn, đôi mắt dần dần nhuốm màu tăm tối.

“Vậy còn em, Jeonghan?

Em đang sống vì tình yêu, hay vì ham muốn trả thù?”

“Cả hai.” – Hắn cúi xuống, liếm dọc má Seungcheol – “Và tôi không thấy vấn đề gì cả.”

Hơi thở hai người quện vào nhau, nóng bỏng như lửa, nhưng trong đó là một mùi tanh nồng của máu, dục vọng và sự vỡ vụn.

Jeonghan đưa lưỡi liếm một vết thương trên vai anh, thì thầm:

“Máu của anh… vẫn ngọt như xưa.”

Seungcheol rít lên:

“Em muốn gì từ tôi?

Muốn giết tôi, hay muốn tôi quỳ xuống cầu xin em tha thứ?”

Jeonghan bật cười.

Tiếng cười kéo dài, vang vọng như một bản kinh ma quái trong đêm đen.

“Không, Cheol à.

Tôi muốn giữ anh lại, để anh không thể rời khỏi tôi, không thể quay về với ánh sáng, không thể làm lại cuộc đời.

Tôi muốn anh sa ngã cùng tôi.

Mãi mãi.”

Hắn giơ dao, cắt sợi xích.

Seungcheol ngã gục xuống sàn, Jeonghan đỡ lấy anh.

Hai thân thể dính máu và mồ hôi va vào nhau, lăn trên nền lạnh.

Nụ hôn như cắn xé, như nuốt chửng nhau.

Jeonghan ngấu nghiến bờ môi Seungcheol, máu tràn ra, lan trên cằm, trên cổ, tạo thành những vệt đỏ như bùa chú trói buộc.

Seungcheol siết eo hắn, như kẻ sắp chết vẫn muốn níu lấy ác mộng cuối cùng.

“Chúng ta...

điên thật rồi.”

Jeonghan áp trán vào anh, thì thầm như rắn độc:

“Ừ, và anh chính là người đã khiến tôi điên.

Nên hãy chết cùng tôi... hoặc sống như một con quỷ tôi nuôi nhốt.”

Ngoài kia, trời bắt đầu mưa.

Từng giọt rơi tí tách, thấm qua vết nứt trên mái gỗ, rơi lên da thịt hai người đàn ông đang ôm chặt lấy nhau giữa căn phòng nhuộm máu.

Không còn yêu – chỉ còn sự ám ảnh.

Không còn lối thoát – chỉ còn một kết thúc cho cả hai: hoặc là cùng xuống địa ngục, hoặc cùng nhau hủy hoại lẫn nhau đến tận cùng.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 28: Xiềng Xích


Ánh sáng đỏ mờ mờ len lỏi qua tấm rèm nhung dày, rọi xuống căn phòng tối sẫm.

Seungcheol khẽ chớp mắt, đầu óc quay cuồng như vừa thoát khỏi một cơn mộng mị kéo dài.

Anh cố ngồi dậy nhưng cảm giác tê dại từ tay và chân khiến anh khựng lại.

Một âm thanh kim loại khẽ vang lên — leng keng.

Seungcheol hạ ánh nhìn xuống: cổ tay bị còng bằng vòng kim loại lạnh toát, hai tay dang ra hai bên, khóa chặt vào thanh ngang đầu giường bằng thép đen.

Hai mắt anh mở to hơn khi nhận ra cổ chân cũng bị xích lại, xích sắt nối từ hai bên giường xuống sàn, tạo thành một khung giới hạn không lối thoát.

Chiếc giường đen rộng lớn, chăn gối đen tuyền, là nơi duy nhất được chiếu sáng bởi ánh đèn trần âm tường đỏ sẫm, khiến mọi thứ như bị nhuộm máu.

Trong căn phòng vắng lặng, hương thơm mơ hồ của thuốc lá trộn với gỗ trầm, quen thuộc và quyến rũ, len vào mũi Seungcheol.

Mắt anh bắt đầu quen với bóng tối.

Trên chiếc ghế bành gần góc phòng, một người đang ngồi vắt chân, ánh mắt như thiêu đốt:

Jeonghan.

Không còn vẻ thư sinh ôn nhu.

Không còn là kẻ hay mỉm cười nhẹ nhàng.

Mái tóc dài xõa xuống, mặc áo sơ mi đen xộc xệch, cúc áo mở gần hết, ánh mắt vừa lạnh vừa điên cuồng.

Trên tay Jeonghan là một ly rượu đỏ thẫm, gần như cùng màu với vệt máu khô bám trên cổ tay anh ta.

> “Anh tỉnh rồi à?” – Giọng Jeonghan trầm khàn, khẽ nhếch môi.

“Em cứ nghĩ anh sẽ nằm bất tỉnh thêm một ngày nữa…”

Seungcheol nuốt khan.

“Jeonghan… thả em ra.”

> “Thả em ra?” – Jeonghan bật cười, tiếng cười dài và trầm như tiếng cưa gỗ — sắc, lạnh, ma mị.

“Em rời bỏ anh, rồi lại quay về muốn được thả ra?

Em nghĩ anh là thằng ngu sao?”

Jeonghan tiến lại gần, ngồi hẳn lên giường, cúi xuống sát mặt Seungcheol.

> “Em chọn tổ chức.

Em chọn sàn diễn.

Em chọn bar.

Em chọn thứ ánh sáng giả tạo đó.

Nhưng giờ thì...” – Jeonghan áp sát môi vào tai Seungcheol, thì thầm. – “Em chỉ được ở trong bóng tối của anh.”

Anh ta rút trong túi ra một chìa khóa, rồi lại cất vào, khẽ vuốt ve chiếc còng tay Seungcheol, đôi mắt mang một dục vọng điên loạn nhưng sâu trong đó là sự tổn thương bị bóp nghẹt.

> “Anh đã cho em mọi thứ.

Anh dọn sạch con đường.

Anh ngăn tất cả các mối liên hệ.

Em còn muốn gì nữa ngoài việc ở cạnh anh mãi mãi?” – Jeonghan nói, giọng rít qua kẽ răng.

“Nếu em đã không chọn ở lại bằng ý muốn, thì từ giờ... em sẽ ở lại bằng xiềng xích.”

Seungcheol định lên tiếng thì Jeonghan đặt một ngón tay lên môi anh.

> “Suỵt.

Đừng nói gì cả.

Đêm nay, em không cần phải làm gì.

Chỉ cần thuộc về anh.”

---

Căn phòng lặng như tờ.

Đồng hồ trên tường tích tắc.

Mỗi tiếng vang lên như kéo dài mãi, như đếm ngược cho một sự giam giữ không lối thoát.

Seungcheol khẽ nhắm mắt.

Lồng ngực phập phồng.

Dây xích rít lên khi anh khẽ giật mạnh — vô ích.

Một giọt mồ hôi lăn dọc thái dương anh.

Một giọt nước mắt rơi từ khóe mắt Jeonghan.

Trong căn phòng ấy, chỉ còn dục vọng, trả thù và khát khao chiếm hữu không thể cứu rỗi.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 29: GỌI TÊN TÔI, CHỈ TÊN TÔI THÔI


Tiếng dây xích lách cách mỗi khi Seungcheol cố cựa quậy khiến không khí càng đặc quánh.

Hắn thở mạnh, tim đập thình thịch khi nhận ra không gian xung quanh vẫn là một màu đen lạnh lẽo, tường gỗ, giường sắt, và hương thơm ấy – hương mà hắn đã từng ngửi thấy mỗi lần Jeonghan áp sát từ phía sau.

“Jeonghan…?”

Giọng hắn khàn đặc, rát bỏng.

Từ trong bóng tối, một tiếng cười khẽ vang lên – không lớn, nhưng đủ để sống lưng hắn lạnh toát.

Jeonghan bước ra, mái tóc buông rũ, ánh mắt không còn là ánh mắt dịu dàng của người từng chăm sóc hắn sau mỗi lần say xỉn.

Bây giờ, trong mắt cậu chỉ còn ám ảnh, chiếm hữu, và một nỗi đau đang mỉm cười.

“Cuối cùng anh cũng chịu gọi tên tôi rồi à?” – Jeonghan nói, chậm rãi.

“Lúc ôm chai rượu và nhảy lên sân khấu, anh gọi ai khác đâu, Seungcheol?”

Seungcheol nghiến răng.

“Em không thể… làm thế này.”

“Không thể?”

Jeonghan bước đến gần, ngồi thẳng lên bụng Seungcheol, cầm lấy cằm hắn.

“Anh đã làm bao nhiêu chuyện sau lưng tôi.

Tôi nói không làm bartender nữa, anh vẫn lén đi làm.

Tôi nói rời khỏi tổ chức đó, anh vẫn quay về.

Anh chọn ai?

Nghề của anh?

Ước mơ của anh?

Hay tôi?”

“Jeonghan... anh không thể sống chỉ vì em…”

Câu nói chưa kịp dứt thì một cú tát giáng thẳng vào mặt Seungcheol.

Không mạnh, nhưng đủ để làm hắn nín lặng.

“Vậy để tôi nhắc anh nhớ,” Jeonghan thì thầm, ghé sát môi hắn, “anh là của tôi, một phần cơ thể tôi, và nếu anh không chịu chọn, tôi sẽ thay anh chọn.”

Cậu cúi xuống, hôn lên cổ Seungcheol – không nhẹ nhàng, không dịu dàng, mà đầy tính trừng phạt.

Một vết cắn hằn lại như dấu ấn khẳng định quyền sở hữu.

Seungcheol rùng mình.

Không phải vì sợ, mà vì một phần trong hắn – cái phần đã quá quen với bóng tối, rượu mạnh, ánh đèn đỏ và giọng cười ma mị của Jeonghan – đang dần sa vào cơn nghiện không lối thoát.

“Gọi tên tôi,” Jeonghan lại thì thầm.

“Chỉ tên tôi thôi.

Nói anh là của ai.”

Seungcheol nhắm mắt, môi run rẩy, như thể trái tim hắn đang bị bóp nghẹt bởi tình yêu biến dạng thành xiềng xích.

“Jeonghan…”

“Lớn hơn.”

“JEONGHAN!”

Nụ cười của Jeonghan cong lên như dao sắc.

“Tốt lắm, tình yêu.”

Cậu siết chặt lấy hắn, như thể nếu lơi tay một giây thôi, người dưới thân sẽ lại bỏ đi, lại quay về với ánh đèn, bục sân khấu và hàng ngàn khán giả đang gào tên hắn.

Không, cậu không cho phép.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 30: Anh Muốn Giam Em Đến Bao Giờ Nữa?


Căn phòng vẫn là tông đen chủ đạo, ánh sáng đỏ u ám hắt từ chiếc đèn nhỏ góc trần, đổ bóng Jeonghan lên vách như một con quỷ đang rình mồi.

Mùi thơm ngọt nhưng ngột ngạt, mang hương rượu và gỗ cháy âm ỉ, vờn quanh lồng ngực Seungcheol.

Cậu đã tỉnh.

Nhưng không hề bình yên.

Sợi xích nơi cổ chân vẫn trói chặt.

Còng tay lạnh lẽo ép sát lên thanh giường gỗ nặng, để lại vết hằn đỏ nơi cổ tay từng run rẩy đêm qua.

Seungcheol vùng vẫy điên cuồng, thân thể rướm mồ hôi và máu từ vết cắt chưa lành sau lần phản kháng tối hôm trước.

Jeonghan ngồi ở cuối giường, áo sơ mi trắng bị xộc xệch bởi chính tay Seungcheol xé toạc trong cơn giận dữ.

Hắn vẫn ung dung như thể đang kiểm soát một trò chơi đã sắp đặt từ lâu.

Môi hắn vương chút máu, là do bị cậu cắn.

“Buông em ra đi, Jeonghan.

Em nói thật.

Em không chịu nổi nữa...” – Giọng Seungcheol nghẹn lại, ánh mắt vừa căm tức vừa hoảng loạn.

Jeonghan cúi người sát xuống, ngón tay lướt nhẹ lên xương quai xanh của cậu – nơi từng là dấu ấn của yêu thương, giờ loang lổ những vết cào cấu, bầm tím và rách nát.

“Em nói buông là anh phải buông à, Cheol?” – Jeonghan thì thầm, ánh mắt lấp lánh trong màn tối – “Vậy ai là người từng đứng trước mặt anh, nói rằng sẽ không bao giờ rời bỏ, rằng ‘em yêu anh kể cả khi cả thế giới quay lưng’ hả?”

“Anh đã giết chết em rồi.

Giết hết đam mê, giết luôn tự do, giết cả người tên Seungcheol...” – Cậu thở dốc, mồ hôi lạnh thấm ướt tóc – “Thứ anh yêu, là một phiên bản anh tự tạo ra.

Không phải em.”

Jeonghan cười khẽ, không phải khinh thường mà đầy đau đớn.

Hắn rút từ túi ra một chiếc chìa khóa, lắc lư trước mặt Seungcheol rồi bỏ vào ngăn kéo.

“Em sai rồi, Cheol à.

Anh yêu em – kể cả khi em phản kháng, khi em nguyền rủa anh, khi em cắn anh tới bật máu.

Anh vẫn muốn có em, bằng mọi giá.”

Seungcheol quay mặt đi, nước mắt tràn khỏi khoé mắt nhưng cậu kiên quyết không rên rỉ hay cầu xin.

Giọng cậu vẫn run nhưng đầy quyết tâm:

“Nếu anh còn là Jeonghan mà em từng biết... thì anh đã chọn yêu em bằng tự do, chứ không phải bằng xiềng xích.”

Jeonghan đứng dậy, tiếng bước chân hắn lạnh lẽo vang lên trong không gian nặng nề.

Trước khi rời khỏi phòng, hắn nói, gần như là lời tuyên án:

“Anh sẽ cho em tự do, Cheol à.

Nhưng chỉ khi em chịu cúi đầu gọi anh là ‘người duy nhất’.”

Cánh cửa sắt đóng sầm lại, để lại Seungcheol trong căn phòng tối – nơi duy nhất cậu còn lại, là chính mình.

Và cơn thở gấp gáp, cố tìm một khe nứt để phá vỡ địa ngục ngọt ngào này.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 31: Săn Thỏ


Mưa đêm.

Tàn dư của cơn bão chưa kịp tan, gió vẫn rít lên từng hồi, quét qua rừng thông đen kịt và lạnh ngắt.

Seungcheol lao qua những nhánh gai nhọn, mồ hôi và máu hòa vào nhau, thấm đẫm áo sơ mi rách bươm.

Tim cậu đập thình thịch như muốn xé toang lồng ngực.

“Phải thoát... lần này nhất định phải thoát...”

Mắt cậu đỏ hoe, không phân rõ là do nước mưa, hay nước mắt.

Dù chân đau, tay rớm máu, Seungcheol vẫn chạy không dừng – chạy như một chú thỏ bị săn đuổi, bị ép đến tận cùng.

Và kẻ săn mồi... vẫn đang cười.

Jeonghan bước từng bước chậm rãi, nhưng ánh mắt lại như dán chặt lên bóng lưng đang chạy trốn.

Không cần vội.

Không cần gấp.

Vì... con thỏ đó, là của hắn.

Dù nó chạy đến đâu, hắn cũng sẽ tìm ra.

Hắn đã nhốt định vị trong máu của Seungcheol – chính tay hắn – sau đêm đầu tiên ràng buộc thể xác và tâm trí.

Áo choàng đen dài quét đất, mái tóc ẩm ướt dính lên trán.

Jeonghan không còn là Jeonghan ngọt ngào của ngày xưa nữa.

Không còn nụ cười thiên thần, không còn giọng nói dịu dàng.

Hắn là quái vật – là kẻ đã yêu đến mức điên loạn, đến mức không cho phép ai thoát khỏi mình, dù chỉ một giây.

“Em chạy giỏi lắm, Seungcheol à...”

Hắn thì thầm với gió, như đang dỗ dành một đứa trẻ.

“Nhưng thỏ nhỏ thì mãi chỉ là con mồi thôi.”

Seungcheol khuỵu xuống bên bờ suối, thở hổn hển.

Cậu giật mạnh vòng sắt vẫn còn còng một bên cổ tay – ký ức căn phòng đen ám ảnh lại ùa về, làm cậu run rẩy.

“Jeonghan...

Jeonghan phát điên thật rồi...”

Tiếng lá rừng xào xạc.

Một tiếng bước chân.

Rồi một tiếng cười nhỏ vang lên phía sau.

“Chậc.

Em nghĩ anh sẽ để em đi dễ vậy sao?”

Seungcheol quay phắt lại – Jeonghan đứng đó, dưới ánh trăng lạnh, mái tóc dính nước che một phần mắt, nhưng vẫn đủ để lộ ra sự điên cuồng trong ánh nhìn.

“Lùi lại!”

Seungcheol rút con dao nhỏ giấu trong túi ra, tay run rẩy.

“Đừng lại gần em!”

Jeonghan nhếch môi, bước thêm một bước.

“Anh không đến để làm đau em, Cheol à,” hắn cười nhẹ, “anh đến để lấy lại thứ thuộc về mình.”

“Em không phải là đồ vật!”

“Nhưng em đã hứa mà…”

Giọng Jeonghan trầm xuống, tay từ tốn tháo găng da, lộ ra dấu vết của máu khô.

“Em đã nói sẽ không rời khỏi anh, rằng em yêu anh…”

“Đó là trước khi anh nhốt em như thú vật!”

Seungcheol hét lên, nước mắt giàn giụa.

“Em không còn là em nữa... em là cái bóng của anh... là con rối...”

Jeonghan dừng lại.

Mắt hắn tối sầm.

Rồi đột ngột, hắn lao tới.

Seungcheol vùng bỏ chạy – nhưng không còn đường.

Đằng sau là vách đá dựng đứng, bên dưới là vực sâu.

“Chạy đi,” Jeonghan thì thầm.

“Chạy nữa đi, thỏ nhỏ của anh.

Anh sẽ lại bắt em.

Lại trói em.

Lại khiến em rên rỉ dưới tay anh…”

Mặt Seungcheol trắng bệch.

Cậu quay phắt lại, định liều mình nhảy xuống – nhưng Jeonghan đã kịp giữ lấy cổ tay cậu, kéo lại.

Cơ thể cả hai đổ vật xuống nền đất ướt.

Seungcheol cố vùng vẫy, giãy giụa, nhưng Jeonghan đã siết chặt, trườn lên cơ thể cậu như một con rắn khổng lồ.

“Thả em ra... làm ơn... anh điên rồi...”

Jeonghan cúi xuống, hôn lên mi mắt cậu.

Một nụ hôn chậm rãi, đầy mê hoặc.

“Ừ,” hắn thì thầm.

“Anh điên rồi.

Vì em.”

Máu, nước mưa, nước mắt hòa vào nhau.

Dưới ánh trăng bạc, một cuộc truy đuổi kết thúc – nhưng ám ảnh mới chỉ bắt đầu.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 32: Phòng Giam Màu Đen


Không khí trong căn phòng đen ngột ngạt như cũ, nhưng lần này, Seungcheol không còn là người đàn ông vùng vẫy đầy quyết tâm nữa.

Mắt cậu thâm quầng, môi khô nứt, mồ hôi lạnh túa ra từng đợt.

Vẫn là cái giường đen phủ satin lạnh lẽo.

Vẫn là đôi xích sắt siết chặt cổ tay và mắt cá.

Nhưng thứ thay đổi... là bên trong cậu.

> “Mình nên hận.

Nhưng sao... mình lại nhớ hơi ấm đó?

Mình ghê tởm những gì hắn làm... mà sao vẫn muốn được chạm vào?”

Seungcheol vừa khóc vừa cười, cảm xúc vỡ vụn.

Trong một góc căn phòng, chiếc máy ghi âm phát lại tiếng rên rỉ của chính cậu từ đêm trước, Jeonghan để lại như một đòn trừng phạt... hay là minh chứng rằng: cậu không thể chối bỏ cảm xúc của chính mình.

---

Cánh cửa mở ra.

Jeonghan bước vào, vẫn là nụ cười đó, nhưng ánh mắt thì cháy rực.

Ánh đèn từ phía sau hắn khiến bóng hắn đổ dài lên người Seungcheol.

> “Cưng tỉnh rồi à?” – Jeonghan cúi người, tay vuốt ve gò má ướt đẫm của cậu. – “Mắt em sưng rồi.

Đừng khóc nữa.

Ở đây... em có anh là đủ.”

Seungcheol lắc đầu yếu ớt, không nói, chỉ run rẩy.

> “Ghét anh?” – Jeonghan thì thầm. – “Tại sao vẫn run lên vì anh?

Tại sao vẫn ngậm chặt môi mỗi khi được anh chạm vào, nhưng lại rên lên như thể khao khát?”

Cậu rít lên: “Đừng... anh bệnh hoạn.”

Jeonghan cười lớn, rồi gập người, thì thầm sát tai cậu:

> “Ừ, anh điên đấy.

Nhưng anh điên vì em.”

---

Đêm đó, Jeonghan không vội vàng như mọi khi.

Hắn chỉ nằm cạnh cậu, một tay đặt lên ngực cậu, cảm nhận từng nhịp tim.

Seungcheol cố gắng quay mặt đi, nhưng cổ tay bị giữ chặt.

> “Ngủ đi, bé thỏ.

Anh sẽ không làm gì... nếu em không muốn.

Nhưng nếu một ngày, em lại gọi tên anh như hôm trước... anh sẽ không kiềm chế nổi đâu.”

Seungcheol không ngủ được.

Cậu vừa thấy ghét, vừa thấy sợ.

Nhưng điều làm cậu đau đớn nhất là — trái tim mình vẫn còn đập loạn lên chỉ vì ánh mắt người kia.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 33 - KHI ÁNH SÁNG KHÔNG CÒN CỨU RỖI


"Muốn trốn nữa không, bé thỏ?"

---

Căn phòng đen vẫn vậy — yên lặng, lạnh ngắt và không có lấy một khe sáng.

Seungcheol ngồi co ro bên tường, hai tay ôm đầu, tóc bết mồ hôi, mắt trống rỗng.

Hơi thở anh đứt đoạn, không còn biết là vì sợ hay vì khao khát.

Trong lòng ngổn ngang: nỗi đau của tự do bị cướp đoạt, và nỗi đau khác còn đáng sợ hơn — nỗi nhớ Jeonghan.

> “Tại sao… tại sao lại nhốt em?”

“Vì anh yêu em.”

“Yêu… kiểu gì mà như địa ngục thế này…?”

Anh nhớ lại đêm hôm đó, khi anh trốn khỏi Jeju, chạy đi, lao ra khỏi biệt thự như một con thỏ bị thương.

Anh chỉ muốn được sống lại như trước — nhưng Jeonghan đã bắt được anh.

Không đánh, không mắng, chỉ ôm anh thật chặt trong mưa và thì thầm:

> “Bé thỏ, em càng trốn, anh càng khát khao giữ em lại.

Anh không cần em ngoài kia.

Em thuộc về anh.

Mãi mãi.”

---

Một tiếng cạch vang lên.

Cửa mở.

Không ánh sáng lọt vào.

Chỉ có tiếng giày da nện từng nhịp lên nền gỗ và mùi hương quen thuộc — mùi oải hương trộn với hương máu của tình yêu ám muội.

Jeonghan bước vào.

Gương mặt đẹp như tượng tạc, nụ cười dịu dàng nhưng đôi mắt lạnh lẽo đến dựng tóc gáy.

> “Lâu rồi chưa ăn gì phải không?

Anh nấu cháo cho em đấy, tự tay nấu mà.”

Seungcheol run run.

Anh không biết cái gì đáng sợ hơn: sự dịu dàng điên loạn của Jeonghan, hay sự mềm yếu của chính anh – khi chỉ cần Jeonghan ngồi xuống bên cạnh, anh lại muốn ngả vào vòng tay đó.

Jeonghan ngồi xuống, dùng khăn lau mồ hôi trên trán anh như thể đang chăm sóc một đứa trẻ.

Rồi lấy thìa, thổi nhẹ, đút cho anh từng miếng cháo.

> “Ngoan, ăn đi.

Bé thỏ phải khỏe thì mới tiếp tục yêu anh được.”

Seungcheol bật khóc.

Không phải vì cháo nóng.

Không phải vì sợ.

> “Jeonghan… sao anh không giết em luôn đi…”

Jeonghan cười, khẽ đặt thìa xuống và thì thầm vào tai anh:

> “Vì nếu anh giết em, ai sẽ run rẩy khi anh chạm vào?

Ai sẽ gọi tên anh giữa cơn mê?

Ai sẽ khóc khi bị anh ôm chặt?

Không, bé thỏ à...

Anh không cần xác em.

Anh cần em còn sống — chỉ để yêu anh đến phát điên.”

---

Seungcheol gào lên.

Anh muốn vùng chạy, muốn đập phá, muốn gào thét gọi tên ai đó cứu mình — nhưng cơ thể yếu ớt không cho phép.

Anh chỉ có thể ngồi đó, nghe tiếng tim mình rạn vỡ, và tiếng Jeonghan ngâm nga bài hát ru trong thứ giọng dịu dàng mà điên loạn.

> "You are mine, Cheol-ah.

Even when you scream, you're still mine."

"Ngay cả khi em sợ anh nhất… em vẫn chỉ là của mình anh thôi."

---

Bên ngoài trời bắt đầu mưa.

Mưa như gột rửa mọi tội lỗi – nhưng căn phòng đen ấy, không có cửa sổ, cũng chẳng có lối thoát.

Và trong góc tường, Seungcheol ngước lên nhìn Jeonghan đang ôm mình, run lẩy bẩy — không biết mình đang yêu hay đang bị nguyền rủa.

---

> "Tình yêu này không cứu em.

Nó đang thiêu rụi em.

Và em... lại mong nó thiêu thêm nữa."

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 34 - Tấm Gương Máu Và Lời Thì Thầm Trong Đêm


Không gian tối đen như mực, chỉ có ánh sáng đỏ lập lòe từ một chiếc đèn treo trần làm bằng chất liệu gì đó sần sùi, như là da người.

Seungcheol nằm bất động trên chiếc giường sắt lạnh, thân thể trần trụi, máu khô lấm tấm nơi mắt cá và cổ tay bị còng.

Hắn thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm, đôi mắt mở trừng, trống rỗng nhưng sâu thẳm đầy sợ hãi.

Trên bức tường đối diện, một chiếc gương lớn bỗng dưng nứt rạn, rỉ ra từng dòng máu đen đặc, chậm rãi chảy xuống nền nhà.

Trong gương phản chiếu bóng dáng Jeonghan – nhưng không phải là Jeonghan anh từng yêu – mà là một bản thể khác, dị dạng hơn, đôi mắt đỏ ngầu, khóe môi kéo dài như đang cười nhưng lại chẳng hề có chút nhân tính nào.

> “Em còn yêu anh mà, đúng không Seungcheol?”

Giọng nói vang vọng khắp phòng, như vọng ra từ chính trong đầu hắn.

Hắn gào lên: “Anh điên rồi, Jeonghan!

Thả em ra!

Em không thể sống thế này!”

Một tràng cười rít lên, chói tai.

Jeonghan từ trong gương bước ra – không phải người – mà như một sinh vật nửa người nửa quỷ.

Mái tóc dài phủ mặt, tay anh cầm một con dao mảnh, sắc như ánh trăng.

> “Em chỉ được sống nếu thuộc về anh.

Còn nếu không—”

Anh giơ dao, nhẹ nhàng cứa một đường mỏng lên ngực mình, máu rỉ ra, rồi anh cúi xuống, hôn Seungcheol bằng miệng đầy máu.

Nụ hôn không phải của tình yêu, mà là sự chiếm hữu, của một con quái vật đang đánh dấu con mồi.

Seungcheol rùng mình.

Dục vọng vẫn còn trong hắn, như một độc dược chưa được giải, khiến hắn run rẩy không biết là vì sợ hay vì thứ cảm xúc lệch lạc nào đó đang trỗi dậy.

Một phần trong hắn muốn phản kháng, phần còn lại lại muốn được giam cầm… vì ít ra, trong đau đớn, anh vẫn còn ở đó, vẫn nhìn hắn.

Jeonghan quỳ lên người hắn, ghé sát tai:

> “Anh đã dán một bùa dưới da em… mỗi lần em nghĩ đến rời bỏ anh, tim em sẽ đau như xé, phải không?”

Seungcheol bật khóc.

Không phải nước mắt của đau đớn thể xác, mà là nước mắt của một tình yêu mục ruỗng, nơi mọi lằn ranh giữa yêu thương và thù hận đã bị xóa nhòa từ lâu.

Căn phòng lúc ấy bỗng vang lên tiếng thì thầm của hàng trăm giọng nói – vọng lên từ sàn nhà, từ bức tường, từ chính đầu Seungcheol.

> “Chạy đi… nếu còn có thể…”

“Ở lại… hắn là nhà của mày…”

“Yêu là máu…

Yêu là xiềng xích…”

Seungcheol cố gắng cựa quậy, tim đập dồn dập như muốn vỡ tung.

Nhưng hắn không biết… là vì hắn sợ Jeonghan, hay vì hắn sợ không còn Jeonghan nữa.

Bên tai hắn, một tiếng cười ma mị khẽ vang:

> “Chúng ta sẽ cùng nhau… mãi mãi…

ở đây.”

Màn đêm nuốt chửng tất cả.

Ngoài cửa, những bóng người không mặt đang tụ lại, gõ lên từng nhịp…

Cốc… cốc… cốc…

Gõ vào trái tim Seungcheol, vào từng vết thương, từng lời thề cũ, từng hồi ức không thể quên.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 35: Lời Thì Thầm Trong Lồng Ngực Máu


Không gian bên trong căn phòng đá ngầm như chìm vào một thứ im lặng nặng trịch—đến cả tiếng thở gấp gáp của Seungcheol cũng như bị bọc trong tầng khí lạnh âm u không lối thoát.

Căn phòng ấy không còn là nơi giam giữ đơn thuần.

Nó là một cơ thể sống, thở bằng những nhịp đập méo mó, rỉ máu từ bức tường nham nhở như tấm da thịt loang lổ.

Seungcheol nằm bất động trên nền đá, tay bị xích ngược lên trần nhà bởi những vòng sắt rỉ sét, máu từ cổ tay nhỏ giọt xuống mi mắt, mặn chát và nóng rực.

Đôi chân trần kéo lê dấu vết tuyệt vọng.

Trong cơn mê tỉnh hỗn loạn, cậu nghe thấy tiếng gọi.

Một giọng thì thầm len lỏi trong từng khe nứt của căn phòng, dội lên từng nếp gấp trong trí óc:

> “Em yêu… sao em lại muốn bỏ anh lần nữa?”

Tiếng nói đó không phải Jeonghan.

Không hoàn toàn.

Nó là thứ gì đó bị bóp méo, thấm đẫm thù hận và dục vọng không được giải thoát.

Seungcheol co người lại khi cảm giác lạnh buốt lan lên xương sống.

Một bàn tay vuốt dọc sống lưng cậu, nhẹ như gió, nhưng lại để lại vệt máu kéo dài.

Cậu không biết nó đến từ đâu, không biết Jeonghan đang ở đâu.

Nhưng ánh mắt ấy, màu đỏ sẫm ấy, luôn xuất hiện mỗi khi cậu nhắm mắt lại.

Góc phòng đột ngột rực lên ánh nến.

Jeonghan xuất hiện trong tấm áo choàng đen dài phủ sàn, đôi mắt như hai viên hồng ngọc nhuộm máu, mỉm cười.

> “Anh đã dặn em rồi.

Em càng chạy, anh càng tìm.

Em càng cắn rứt, anh càng muốn chiếm trọn em.”

Seungcheol rít lên một tiếng từ cổ họng khô rát, gào khản giọng:

> “Anh điên rồi, Jeonghan!

Buông tha em đi!”

Jeonghan tiến lại gần, từng bước chân như vang vọng vào tim Seungcheol, từng giây kéo dài như trăm năm.

Hắn cúi xuống, đặt tay lên lồng ngực ướt đẫm mồ hôi của Seungcheol.

> “Trái tim em vẫn còn đập vì anh, đúng không?”

Câu nói ấy vừa là câu hỏi, vừa là phán quyết.

Một con dao bạc lấp lánh hiện ra từ tay áo Jeonghan.

Hắn kề nhẹ lên phần ngực trái của Seungcheol.

> “Anh sẽ không để em rời đi nữa…

Nếu phải giữ em trong hình hài rỗng ruột, anh vẫn sẽ giữ.”

Seungcheol bật khóc.

Nước mắt hòa lẫn với máu, chảy ngược vào miệng.

Nhưng một phần trong cậu—phần yếu đuối và mù quáng ấy—lại thầm mong Jeonghan chạm vào thêm một lần nữa.

Vì nỗi nhớ, vì yêu, hay vì sợ hãi… cậu không rõ.

Jeonghan cúi xuống, đặt môi lên vết thương ở vai cậu, liếm lấy máu như một nghi lễ hiến tế.

Cậu cảm thấy cơn tê liệt tràn từ cổ lan khắp cơ thể.

Trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác kỳ quái nảy nở trong lòng Seungcheol: vừa run sợ đến cùng cực, vừa khao khát được tan biến trong vòng tay người đàn ông ấy—dù có là địa ngục.

Ngoài cửa phòng, tiếng chuông gió va vào nhau leng keng như những chiếc răng bị gãy.

Không ai đến cứu.

Không còn đường lui.

Chỉ còn Jeonghan.

Và tình yêu đã mục ruỗng trong vũng máu.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 36: Nghi Thức


“Cậu có từng nghĩ rằng: mình muốn chạy trốn... nhưng lại bước vào lòng hắn một cách tình nguyện không?”

Căn phòng đen tĩnh lặng như một lăng mộ.

Nến đỏ cháy leo lét trên bệ đá, sáp tan chảy xuống nền, để lại vệt máu giả hòa lẫn thật.

Trên tường là ký tự cổ xưa được viết bằng máu loãng — chính máu của Seungcheol.

Mỗi lần phản kháng, mỗi lần khóc thét, là mỗi lần Jeonghan lại dùng dao rạch lên da hắn, không quá sâu, nhưng đủ để mỗi chữ khắc ghi được: “Anh yêu em.”

Seungcheol không còn vùng vẫy.

Hắn nằm đó, ngẩng đầu lên nhìn trần nhà – những chiếc xích cũ kĩ kêu cọt kẹt theo từng nhịp thở.

Hai tay hắn bị trói lên cao, chân cũng bị xích nhưng không còn giật mạnh nữa.

Đôi mắt đỏ hoe, ẩm ướt và mệt mỏi.

Nhưng trong sâu thẳm đôi đồng tử ấy – không chỉ là sợ hãi – mà là sự mâu thuẫn quái dị.

> "Anh..." – hắn thì thầm – "Anh đang làm gì với em vậy?"

Jeonghan không trả lời.

Chỉ nhìn hắn, như thể nhìn một món đồ chơi quý giá sắp tan vỡ.

Hắn ngồi xuống giường, tay vén mấy sợi tóc dính mồ hôi khỏi trán Cheol, dịu dàng như người yêu, điên cuồng như ác thần.

> "Em đã ngoan rồi, Seungcheol à.

Em bắt đầu hiểu rồi phải không?

Rằng anh là nơi duy nhất em thuộc về?"

Một cây nến tắt.

Gió từ khe hở tràn vào, thổi qua lớp áo mỏng dính mồ hôi và máu khô của Cheol.

Làn da hắn nổi gai ốc.

Jeonghan đứng dậy.

Hắn mặc áo choàng đen, cổ áo thêu những đường đỏ như tơ máu.

Trong tay là một cuộn chỉ đỏ và một cây kim bạc.

> "Chúng ta sẽ hoàn thành nghi thức.

Một lần cuối."

Seungcheol vùng vẫy, nhưng tay bị trói chặt quá lâu khiến lực hắn không còn là gì.

Jeonghan châm chỉ vào kim, chậm rãi khâu một vòng chỉ đỏ quanh cổ tay hắn – từng mũi như khâu vào tim.

> "Mỗi mũi là một lần em thuộc về anh."

> "Mỗi mũi là một lần em không thể rời xa nữa."

Hắn không la hét.

Chỉ cắn răng, cố gắng không để nước mắt rơi xuống.

Nhưng trong đầu... trong đầu là hỗn loạn.

Những đêm được Jeonghan ôm ngủ, những lần anh cõng hắn về nhà khi say, cả nụ cười ấm áp anh dành cho hắn…

đâu là thật, đâu là giả?

Jeonghan nhìn thấy sự sụp đổ ấy.

Hắn không ngăn lại.

Không vội vã chiếm lấy nữa.

Mà để Cheol từ từ rơi xuống hố sâu, tự mình bước vào lưới mà anh đã dệt sẵn.

Và khi ánh mắt Cheol đờ đẫn, môi run rẩy bật ra hai chữ:

> "Xin… anh…"

Hắn biết — nghi thức đã thành công.

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
CHƯƠNG 37: SÁNG DẠY BÉ THỎ NGOAN - TỐI KHUẤT PHỤC LINH HỒN


Bình minh lên.

Màu trời chưa kịp sáng hẳn thì tiếng roi da đã xé toạc không gian tĩnh mịch.

“Cạch.”

Cửa phòng đen bật mở.

Jeonghan bước vào, tay cầm theo một khay gỗ gọn gàng, trên đó là từng món dụng cụ được xếp ngay ngắn như chuẩn bị cho một ca mổ.

Seungcheol nằm đó, cơ thể trần trụi quấn chặt bởi những sợi dây xích lạnh lẽo.

Ánh mắt cậu nhòe nhoẹt nước, nhưng không dám rơi một giọt nào nữa.

Khóc cũng vô ích.

Van xin cũng vô nghĩa.

Điều duy nhất khiến cậu vẫn còn sống… là cái bóng người đàn ông đứng trước mặt.

"Chào buổi sáng, bé thỏ."

Giọng Jeonghan nhẹ như lông vũ, nhưng từng âm tiết mang sát khí dày đặc.

“Dậy học bài thôi nào.

Em hứa sẽ ngoan rồi mà, nhớ không?”

Bốp!

Một cú tát nghiêng đầu.

Không quá mạnh, nhưng đủ để làm Seungcheol sợ đến mức rùng mình.

“Dạ… em nhớ…”

Giọng cậu run lên, đôi môi sưng đỏ vì bị cắn đến rách từ đêm qua.

Jeonghan cúi xuống, tay luồn qua mái tóc ướt đẫm mồ hôi, kéo ngẩng mặt cậu lên.

“Em biết hôm nay học gì không?”

“…Dạ… học cách phục tùng…”

“Giỏi.”

“Thưởng cho bé thỏ một lần bịt mắt.”

Mảnh vải đen trượt qua đôi mắt ươn ướt, kéo theo đó là một mảng tối hoàn toàn.

Khi thị giác bị tước đoạt, mọi giác quan khác của Seungcheol bị đẩy lên cực hạn.

Tiếng leng keng của kim loại.

Tiếng kéo soàn soạt của da.

Tiếng bước chân của Jeonghan di chuyển quanh cậu như thú săn mồi đi quanh con mồi bị xích.

“Em biết tại sao anh trói em lại mỗi sáng không?”

“…Để em không trốn…”

“Không.”

“Là vì nếu để em tự do… em sẽ lại ngoan theo ý em, chứ không phải ngoan theo cách anh muốn.”

Tiếp đó là hàng loạt cú đánh không quá mạnh để gây thương tích nhưng đủ để rạch từng vết nhỏ trên lưng, mông, đùi – những nơi Jeonghan từng hôn và cưng chiều nhất.

Giờ đây là nơi hắn trừng phạt.

Cứ mỗi lần roi quất xuống, Jeonghan lại hôn lên vết đau, thì thầm:

“Bé ngoan của anh, mỗi sáng cần nhớ…

đau đớn là cách để em nhớ rằng… em thuộc về ai.”

---

Chiều tối hôm đó, khi ánh hoàng hôn phủ mờ lên Villa 203, Jeonghan bước vào phòng với bộ vest đen lịch lãm.

Không còn là kẻ tra tấn, hắn là kẻ chiếm hữu.

Seungcheol được tháo xích, được tắm rửa, mặc bộ áo ngủ trắng mềm, nhưng đôi mắt vẫn bị bịt.

Hắn ngồi gọn gàng trên đùi Jeonghan, ngoan ngoãn như một con búp bê.

“Buổi sáng em học ngoan rồi, giờ đến lượt em hầu hạ anh.”

Jeonghan mở khăn bịt mắt.

Đôi mắt Seungcheol giờ đã không còn ánh sáng phản kháng như trước.

Chỉ còn thứ ánh nhìn trống rỗng và chấp nhận.

“Anh muốn em… yêu anh chưa?”

“…Dạ…”

“Là yêu… hay là sợ đến mức em không thể ghét nổi anh nữa?”

Seungcheol không trả lời.

Nhưng cơ thể cậu dần chủ động áp sát.

Tay run run đặt lên ngực Jeonghan, tựa đầu vào hõm vai hắn.

Một cử chỉ nhu mì đến mức… kinh tởm.

Jeonghan bật cười nhẹ.

“Bé thỏ giờ ngoan ghê.

Nhưng biết không, anh thích nhìn em đau đớn khi tự chọn yêu anh, hơn là anh bắt ép.”

“Tối mai, anh sẽ không chạm vào em nếu em không tự đến giường.”

“Nếu em không đến…”

“…Thì sáng hôm sau… sẽ không còn là roi da nữa.

Mà là… dao mổ.”

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 38: Vết Xước Của Ý Chí - Khi Bé Thỏ Không Còn Ngoan


Bóng đêm trong căn phòng đã không còn là thứ xa lạ với Seungcheol, nhưng đêm nay… nó như đang thì thầm, gào thét và kéo lê linh hồn cậu từng mảnh một.

Từ khi Jeonghan bắt đầu "huấn luyện" bé thỏ phải biết nghe lời vào buổi tối, và tuyệt đối phục tùng vào mỗi sáng, Seungcheol dần chẳng còn nhận ra bản thân mình.

Một con rối mềm oặt, mỉm cười khi được vuốt ve, rên rỉ khi bị dày vò, ngoan như một con thú cưng.

Nhưng ở nơi sâu nhất… vẫn còn một chút tàn dư của chính mình.

Đêm nay, Jeonghan đi vắng, không quên dặn bé phải tự ngoan.

Nhưng chính khoảng trống ấy đã khiến ý thức của Seungcheol vỡ vụn.

Cậu nhìn vào gương.

Thân thể đầy vết xước.

Cổ đeo vòng da sẫm, khoá chặt.

Ánh mắt cậu trống rỗng nhưng tay cậu… run lên vì một ý nghĩ lạ kỳ: “Nếu mình chết, hắn có còn kiểm soát được mình không?”

Seungcheol bước đến chiếc bàn – nơi Jeonghan thường để những món đồ “thưởng phạt”.

Cậu chọn một cây kim sắc nhỏ, rồi rạch lên vết xăm “JEONGHAN” nơi thắt lưng.

Mỗi đường rạch như tiếng gào của trái tim bị nghiền nát.

Máu thấm ướt ga giường, chảy xuống sàn lạnh, nhưng đôi mắt Seungcheol lần đầu tiên ánh lên một tia ý chí: cậu đang lấy lại chính mình bằng đau đớn.

Cậu lết ra cửa, dùng cái kẹp tóc đã giấu trong miệng suốt mấy ngày qua để mở khoá.

Không thành công.

Một, hai, ba lần.

Máu nhỏ trên sàn thành từng giọt tách biệt.

Cuối cùng... cạch.

Cửa bật mở.

Cậu không chạy.

Cậu đi chậm rãi, để lại vết máu kéo dài trên nền đá lạnh, như một tuyên ngôn phản kháng của một linh hồn bị giam cầm quá lâu.

---

Tại một nơi khác, Jeonghan cảm nhận được điều gì đó… tim hắn đập mạnh, một cách bất an kỳ lạ.

Hắn quay lại căn biệt thự giữa đêm.

Khi đẩy cửa phòng ra, điều đầu tiên hắn thấy là máu.

Không có người.

Chỉ có một câu viết bằng máu trên tường:

> “Em đã từng ngoan.

Nhưng em là người, không phải vật nuôi.

Nếu anh muốn giết em… phải chạy nhanh hơn em lần này.”

Jeonghan cười.

Một nụ cười đầy khát máu và say mê.

“Cuộc chơi…

đã thú vị hơn rồi đấy, bé thỏ à.”

---
 
Biển Sâu Không Lối Thoát
Chương 39: Truy Tìm Máu - Lần Cuối Của Tự Do


Cơn gió đầu hạ không mang theo chút dịu dàng nào khi quét qua bờ vai gầy guộc của Seungcheol.

Ba ngày.

Ba ngày ngắn ngủi hắn lẩn trốn như một kẻ chạy án.

Và giờ đây, mỗi bước chân hắn đều vọng lại tiếng thì thầm ma mị của một giọng nói hắn từng yêu — và giờ sợ đến tận xương tủy.

“Bé con nghĩ mình có thể đi được bao xa?”

Seungcheol siết chặt áo khoác, máu đã khô ở bên sườn.

Là hắn tự xé ra, cạy lấy con chip dưới da, tự khâu lại trong một căn phòng trọ tồi tàn ở Jeonju.

Ba ngày không ngủ.

Ba ngày không gọi ai.

Điện thoại bị ném xuống sông, gương mặt thì đổi liên tục bằng kính râm, mũ lưỡi trai, và lớp bùn xoa đầy người.

Tự do?

Không.

Là một ảo ảnh đẹp đẽ.

Hắn biết, Jeonghan sẽ không để yên.

Và điều khiến Seungcheol kinh sợ nhất… là hắn nhớ.

Hắn nhớ vòng tay siết lấy cổ mình mỗi đêm, nhớ những nụ hôn như đánh dấu chủ quyền cắn rách cả môi.

Hắn nhớ ánh mắt ấy — không còn là của người yêu nữa, mà là của một con thú săn mồi, chỉ dịu dàng khi con mồi rên rỉ trong đau đớn và phục tùng tuyệt đối.

Và giờ, con thú ấy đã thả nanh vuốt ra khỏi chiếc lồng nhung.

---

Tại căn biệt thự 203, Jeonghan lau sạch vết máu còn vương trên găng tay da.

Trên sàn là thân xác của một gã dân xã hội đen từng nhận tiền giúp Seungcheol trốn.

Hắn không giết, không cần thiết.

Nhưng gã giờ mù mắt, lưỡi bị rạch một đường đủ để không còn nói tròn tiếng.

“Cưng chạy nhanh đấy.”

Jeonghan lẩm bẩm, tay lật từng hồ sơ định vị, từng ảnh camera, thậm chí thuê cả nhóm hacker để truy tìm giao dịch tài khoản ngân hàng Seungcheol có thể dùng đến.

Tình yêu?

Không còn đơn thuần nữa.

Nó đã biến dị, trở thành một lời nguyền có máu.

Mỗi lần hắn nhắm mắt là lại thấy hình ảnh Seungcheol rên rỉ dưới thân mình.

Nhưng cũng chính ánh mắt van xin đó lại khiến hắn…

điên tiết.

“Tại sao bé lại muốn rời khỏi tôi?

Tôi đã cho bé mọi thứ.

Bé là của tôi… là của tôi mà…”

Jeonghan bật cười.

Một tiếng cười rạn vỡ.

Từng giây, hắn bóp nát nhân tính trong lòng để trở thành thứ duy nhất Seungcheol có thể dựa vào — dù là trong xiềng xích.

---

Đêm thứ ba.

Seungcheol nằm trong toa tàu vắng giữa núi.

Gió lạnh.

Mùi gỉ sét.

Hắn ho khan, máu trào ra nơi vết thương cũ chưa kịp lành.

Tay hắn run rẩy mở một cuốn sổ cũ.

Dòng chữ nguệch ngoạc:

“Nếu có một ngày em biến mất…

đừng tìm em, Jeonghan.

Hãy tha cho em.

Hoặc giết em đi.”

“Vì nếu anh còn yêu em thật sự… anh sẽ không biến em thành con búp bê của anh nữa.”

Nước mắt lặng lẽ rơi.

Nhưng hắn biết, người đó sẽ tìm đến.

Và đúng lúc ấy, chuông báo toa tàu chớp nháy.

Cửa bật mở, một bóng dáng quen thuộc bước vào trong bóng tối, tay cầm chiếc lồng chim trắng.

Jeonghan.

---

Tối nay, tự do sẽ chết.

Tối nay, tình yêu sẽ biến dạng thành một nghi thức hiến tế.

Và bé thỏ… sẽ trở lại bên kẻ săn mồi trong tiếng rên rỉ lẫn máu.

---

Cậu
 
Back
Top Bottom