[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần -3 - Vòng Xoáy Đầu Tiên Của Tai Họa
Chương 29: Dư Âm Của Chiến Thắng Và Những Ngọn Đuốc Của Sự Hủy Diệt
Chương 29: Dư Âm Của Chiến Thắng Và Những Ngọn Đuốc Của Sự Hủy Diệt
Tiếng còi chung cuộc rít lên, sắc lẻm như lưỡi dao vô hình cắt đứt sợi dây thần kinh đang căng như đàn của cả sân vận động khổng lồ.
Trong một tích tắc im lặng ngỡ ngàng, khi não bộ của một trăm ngàn con người cùng xử lý thông tin vừa nhận được, thế giới như ngừng quay.
Và rồi, nó vỡ òa.
Một cơn đại hồng thủy của âm thanh thuần túy nổ tung, rung chuyển cả những thanh dầm kim loại kiên cố nhất.
"170-160!
IRELAND VÔ ĐỊCH!"
Giọng của Ludo Bagman, dù đã khản đặc, vẫn vang dội khắp không gian nhờ bùa Sonorus, nhưng ngay lập tức bị nhấn chìm bởi một vụ nổ ánh sáng.
Pháo hoa màu xanh lục bảo bắn lên từ mọi phía khán đài, tạo thành hình ảnh những vũ công Leprechaun khổng lồ đang nhảy múa giữa bầu trời đêm.
Chúng tung ra hàng triệu đồng vàng lấp lánh—thứ vàng giả lóa mắt của kẻ chiến thắng—rơi xuống như một cơn mưa kim loại trong tiếng cười và tiếng hò reo man dại.
"TÔI BIẾT MÀ!"
Ron Weasley gào lên, giọng lạc đi vì sung sướng, mặt đỏ bừng như quả cà chua chín.
Cậu nhảy cẫng lên, cái ống nhòm Omnilculars văng vẳng trên cổ, suýt đập vào mặt Harry.
"Krum bắt được Snitch, nhưng Ireland VẪN VÔ ĐỊCH!
Cha ơi!
Con nói đúng rồi!
Fred, George, trả tiền đây!
Trả ngay!"
"BA MƯƠI BẢY GALLEON, MƯỜI LĂM SICKLE, VÀ BA KNUT!"
Fred gầm lên, ôm chầm lấy George, cả hai cười như điên dại, không hề tiếc nuối số tiền vừa thắng cược từ Ludo Bagman (dù việc đòi được nợ hay không lại là chuyện khác).
"Bagman tiêu rồi!"
George rút đũa phép bắn những tia lửa bạc lên trời, vẽ thành hình một cái ví tiền rỗng tuếch.
"Lần này ổng không trốn được đâu!"
Đó là một bức tranh hoàn hảo của niềm vui.
Một đại dương của hạnh phúc tập thể.
Những lá cờ Ireland phấp phới như sóng biển, những bài ca chiến thắng vang lên bằng thứ tiếng Gaelic cổ xưa hào hùng.
Nhưng đối với Tristan Prewett, cơn lốc của sự hân hoan này giống như một bức tường kính dày, ngăn cách cậu khỏi phần còn lại của thế giới.
Cậu đứng đó, nụ cười gượng gạo như được dán hồ lên mặt, tay phải vẫn đặt hờ lên ngực áo, nơi con Niffler Mercury đang cuộn tròn run rẩy.
Dấu ấn Tử thần dưới lớp găng lụa bên tay trái không còn bỏng rát như khoảnh khắc cậu chạm vào lồng ngực kẻ tàng hình, nhưng nó để lại một di chứng còn tệ hơn: một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, thẩm thấu vào tủy xương, như thể có ai đó vừa tiêm nọc độc băng giá vào mạch máu cậu.
Cái "sự hiện diện" ở chiếc ghế trống đó...
Nó đã rời đi, nhưng mùi vị của sự điên loạn, tà ác và mục rữa mà nó để lại vẫn còn lơ lửng trong không khí, bám vào khứu giác nhạy bén của một "Monster".
Tristan không biết kẻ đó là ai.
Không biết tại sao hắn lại tàng hình ở ngay hàng ghế VIP.
Nhưng trực giác của cậu gào thét rằng cậu vừa vuốt râu một con quái vật đang ngủ.
Và tồi tệ hơn, con quái vật đó giờ đã biết đến sự tồn tại của cậu.
"Tristan?"
Giọng nói của Hermione vang lên ngay bên cạnh, sắc sảo và đầy lo lắng, cắt đứt dòng suy nghĩ hoảng loạn của cậu.
Cô không tham gia vào màn ăn mừng điên cuồng của đám con trai.
Đôi mắt nâu thông minh của cô đang quan sát cậu chằm chằm.
"Mặt cậu trắng bệch kìa," cô nói khẽ, giọng nói bị át đi một phần bởi tiếng hò reo, nhưng Tristan vẫn nghe rõ sự nghi hoặc trong đó.
"Đừng nói là do pháo hoa nữa.
Lúc nãy... cậu thực sự đã nhìn thấy gì ở cái ghế trống đó?
Hay cậu cảm thấy gì?"
Tristan giật mình.
Cô ấy quá nhạy cảm.
Quá thông minh.
Đó là điểm mạnh, nhưng cũng là điểm yếu chết người của Hermione trong thế giới đầy rẫy bí mật đen tối này.
"Không có gì," cậu nói dối, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, ép cơ mặt giãn ra.
"Chỉ là... mình tưởng mình thấy một con Boggart.
Cậu biết đấy, ám ảnh từ năm ba.
Thầy Lupin đã dạy chúng ta kỹ quá mà."
Đó là một lời nói dối vụng về, và Hermione cau mày, rõ ràng là không tin.
Nhưng trước khi cô kịp vặn hỏi thêm, ông Weasley đã hét lớn, giọng nói vang vọng niềm vui của một người cha vừa có một buổi tối tuyệt vời cùng các con:
"Nào các con!
Về lều thôi!
Đừng để lạc nhau trong đám đông này!
Chúng ta sẽ có một bữa tiệc ca cao nóng mừng chiến thắng!"
Họ bắt đầu di chuyển xuống cầu thang xoắn ốc, hòa vào dòng người đang đổ ra ngoài như thác lũ.
Sự chen chúc thật khủng khiếp.
Mùi mồ hôi, mùi bia rượu, mùi khói pháo hoa quyện vào nhau tạo nên một thứ không khí ngột ngạt.
Tristan để dòng người đẩy mình đi, nhưng toàn bộ giác quan của cậu đều căng ra như dây đàn.
Cậu cảm thấy hàng ngàn ánh mắt lướt qua mình.
Hầu hết là vô hại.
Nhưng có những ánh mắt... khác biệt.
Khi họ bước ra khỏi cổng sân vận động, thoát khỏi mái vòm kim loại khổng lồ để trở về với bầu trời đêm đầy sao, Tristan cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc gáy.
Lần này, nó không đến từ một kẻ tàng hình.
Nó đến từ bóng tối hữu hình.
Cậu dừng lại, giả vờ cúi xuống buộc dây giày để có cớ quan sát phía sau mà không gây chú ý.
Ánh mắt xám tro của cậu xuyên qua biển người đang nhảy múa, quét về phía bìa rừng đen thẫm bao quanh sân vận động.
Ở đó.
Lẩn khuất sau những thân cây sồi già, nơi ánh sáng của đèn lồng không thể chạm tới, cậu thấy một bóng người.
Một người đàn ông mặc áo choàng xám tro.
Không mặt nạ.
Không huy hiệu.
Hắn đứng bất động giữa sự hỗn loạn, như một tảng đá giữa dòng suối chảy xiết.
Đôi mắt của hắn – ngay cả trong bóng tối – dường như phát ra một thứ ánh sáng bạc mờ ảo, nhìn thẳng về phía Tristan.
Không phải cái nhìn đe dọa.
Mà là quan sát.
Như một nhà sinh vật học đang quan sát một mẫu vật quý hiếm vừa vượt qua bài kiểm tra sống còn.
Tristan nheo mắt.
Hắn là ai?
Một tên Tử thần Thực tử khác?
Hay... một thế lực thứ ba?
Người đàn ông đó dường như nhận ra Tristan đã phát hiện ra mình.
Hắn không hề bối rối.
Trái lại, hắn khẽ nghiêng đầu chào cậu – một cử chỉ lịch thiệp, tôn kính đến rợn người – rồi lùi lại một bước và tan biến vào bóng tối của khu rừng như chưa từng tồn tại.
"Tristan!
Nhanh lên!
Bồ làm gì thế?"
Tiếng Harry gọi giục giã từ phía trước.
Tristan đứng dậy, tim đập thình thịch.
Bàn cờ đêm nay có quá nhiều người chơi.
Kẻ tàng hình điên loạn.
Kẻ quan sát bí ẩn.
Và cậu, một quân cờ bé nhỏ, đang bị kẹt giữa các thế lực khổng lồ mà cậu chưa hiểu hết quy luật.
"Đến đây," cậu đáp, chạy theo nhóm Weasley, nhưng bàn tay trong túi áo đã siết chặt lấy chiếc đũa phép.
Trong khi đó, sâu trong khu rừng rậm rạp phía Bắc, nơi ánh đèn lễ hội bị nuốt chửng bởi tán cây dày đặc.
Một không gian tĩnh lặng đến rợn người, hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào bên ngoài.
Một ngọn lửa xanh lam lạnh lẽo bùng lên giữa một vòng tròn đá cổ (Druid circle).
Ngọn lửa không tỏa nhiệt, mà tỏa ra một sự uy nghiêm chết chóc.
Xung quanh ngọn lửa, hơn hai mươi bóng người mặc áo choàng xám bạc hiện ra từ hư không.
Họ không Độn thổ (vì bùa chống Độn thổ vẫn còn hiệu lực quanh khu vực), họ di chuyển bằng những con đường bóng tối (Shadow Travel), nhanh và im lặng như những bóng ma.
Đứng ở trung tâm, bên cạnh ngọn lửa xanh, là cô gái tóc vàng – Thánh nữ.
Cô ta không còn vẻ tinh nghịch hay cợt nhả như lúc trêu chọc nhà Malfoy trên khán đài.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô giờ đây lạnh băng, toát lên một uy quyền tuyệt đối khiến những phù thủy lão luyện xung quanh cũng phải cúi đầu.
Trên tay cô, chiếc đũa phép thon dài làm từ gỗ cơm nguội vẫn còn vương vấn làn khói bạc – tàn dư của câu thần chú "Cắt" mà cô dùng để cảnh cáo kẻ tàng hình lúc nãy.
"Báo cáo," cô ra lệnh, giọng nói trong trẻo nhưng sắc bén như dao cạo.
Một người đàn ông bước ra từ hàng ngũ, quỳ một chân xuống.
Trên vai áo hắn thêu biểu tượng một con mắt nằm trong tam giác.
"Thưa Thánh nữ.
Lũ chuột cống đã bắt đầu uống rượu và đeo mặt nạ.
Chúng đang tập trung ở phía Nam khu trại.
Mục tiêu của chúng là gia đình Roberts – người quản lý khu cắm trại."
"Đê tiện," Thánh nữ nhếch môi khinh bỉ.
"Chỉ giỏi bắt nạt Muggle vô tội để thỏa mãn cái tôi rẻ tiền.
Đó là lý do tại sao Voldemort thất bại.
Hắn không có tầm nhìn, chỉ có sự tàn bạo vô nghĩa."
Cô quay sang một người phụ nữ đứng bên trái.
"Còn kẻ ở trên khán đài VIP?
Kẻ tàng hình?"
"Hắn đã biến mất, thưa Thánh nữ," người phụ nữ báo cáo, giọng trầm thấp.
"Kẻ đó rất giỏi che giấu tung tích.
Nhưng dựa trên luồng khí tà ác và sự điên loạn mà ngài mô tả... chúng tôi nghi ngờ đó là Barty Crouch Jr. – kẻ được cho là đã chết trong ngục Azkaban."
"Barty Crouch Jr.," Thánh nữ thì thầm cái tên đó, đôi mắt xanh lóe lên tia sát khí.
"Một con chó điên trung thành.
Hắn dám tiếp cận Thiếu chủ.
Hắn dám vươn cái móng vuốt bẩn thỉu đó ra ngay trước mũi ta."
Cô nắm chặt bàn tay, ngọn lửa xanh bùng lên dữ dội, soi rõ những khuôn mặt cuồng tín xung quanh.
"Nghe lệnh đây."
Tất cả các Thánh đồ đồng loạt cúi đầu, tay phải đặt lên ngực trái.
"Đêm nay sẽ hỗn loạn.
Lũ Tử thần Thực tử sẽ làm loạn.
Bộ Pháp Thuật sẽ bất lực.
Đây là sân khấu hoàn hảo, nhưng không phải để chúng ta diễn kịch, mà để quan sát."
Cô chỉ tay về phía khu trại rực sáng phía xa, nơi tiếng cười nói vẫn chưa dứt.
"Chia làm ba đội.
Đội Một: Giám sát lũ Tử thần Thực tử.
Nếu chúng dám bén mảng đến gần lều của Thiếu chủ... giết không tha.
Nhưng –" cô nhấn mạnh, ánh mắt nghiêm khắc "– đừng can thiệp vào trò vui của chúng với Muggle.
Hãy để thế giới thấy sự bất tài của Bộ Pháp Thuật Anh quốc.
Sự hỗn loạn là cái thang để trật tự mới leo lên."
"Đội Hai: Truy tìm dấu vết của Barty Crouch Jr.
Ta muốn biết hắn đang mưu tính gì.
Nhưng cẩn thận, hắn không phải tay vừa.
Đừng để bị bắt."
"Đội Ba:" Giọng cô dịu xuống một chút, nhưng lại trở nên nguy hiểm hơn.
"Theo sát Thiếu chủ.
Bảo vệ Ngài ấy.
Nhưng nhớ kỹ lời ta dặn: Tuyệt đối không được lộ diện trước mặt Ngài ấy trừ khi Ngài ấy sắp chết.
Thiếu chủ rất thông minh, Ngài ấy đã bắt đầu nghi ngờ sau vụ vỏ chuối và hố bùn."
Hai gã Thánh đồ (tác giả của vụ vỏ chuối và hố bùn) cúi gằm mặt, run rẩy xấu hổ, lùi sâu vào bóng tối.
"Rõ, thưa Thánh nữ!"
"Giải tán.
Hãy là những bóng ma của công lý."
Hơn hai mươi bóng người tan biến vào màn đêm, chỉ để lại ngọn lửa xanh lụi tàn dần, như con mắt của Grindelwald đang khép lại, chờ đợi thời cơ.
Trở lại con đường mòn dẫn về khu trại.
Không khí lễ hội vẫn đang ở đỉnh điểm, nhưng nó bắt đầu mang một màu sắc man dại của sự say xỉn.
Những người hâm mộ Ireland, sau khi uống cạn những thùng bia khổng lồ, đang nhảy múa vòng quanh các đống lửa trại, hát vang những bài ca chiến thắng.
Một vài vụ ẩu đả nhỏ lẻ tẻ diễn ra giữa fan Ireland và Bulgaria, nhưng nhanh chóng bị tiếng cười át đi.
Tristan đi giữa dòng người, cố gắng giữ mình tỉnh táo.
Mercury trong túi áo vẫn đang run rẩy, móng vuốt bám chặt vào lớp vải lót, từ chối thò đầu ra ngoài.
Con vật cảm nhận được điều gì đó sắp xảy ra – một sự thay đổi trong áp suất của định mệnh.
"Bồ ổn chứ, Tristan?"
Harry hỏi, vỗ vai cậu.
"Trông bồ vẫn chưa hoàn hồn sau vụ... con chuột."
"À, ừ," Tristan cười gượng, vuốt mồ hôi trên trán.
"Con Mercury làm mình hết hồn.
Mình sợ nó bị người ta dẫm bẹp."
Cậu không thể nói cho Harry biết sự thật.
Rằng cậu vừa chạm trán với một con quái vật vô hình.
Rằng cậu cảm thấy một cuộc chiến ngầm đang diễn ra ngay dưới chân họ.
"Về đến lều rồi!"
Ông Weasley reo lên vui vẻ, chỉ về phía căn lều nhỏ bé quen thuộc.
"Nào, ai muốn một cốc ca cao nóng trước khi ngủ?
Hay chúng ta nướng thêm chút xúc xích?"
"Con muốn bia bơ cơ!"
Ron hét lên.
"Và con muốn xem lại cú Wronski của Krum trên cái mô hình này!"
Họ bước vào khoảng đất trống quen thuộc.
Căn lều vẫn đứng đó, bình yên và ấm áp, hứa hẹn một giấc ngủ ngon sau một ngày dài.
Nhưng sự bình yên đó vỡ tan ngay lập tức.
ĐOÀNG!
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía xa, phía bên kia khu rừng.
Nó không giống tiếng pháo hoa.
Nó không có tiếng rít vui tai, không có tiếng nổ giòn tan.
Nó trầm đục, nặng nề, và mang theo sự rung chuyển của mặt đất.
Giống như tiếng đại bác.
Mọi người dừng lại.
Tiếng cười tắt ngấm.
Những người đang nhảy múa khựng lại giữa chừng.
ĐOÀNG!
ĐOÀNG!
Tiếp theo đó là tiếng la hét.
Lúc đầu, người ta tưởng đó là tiếng hét vui sướng.
Nhưng rồi, âm sắc của nó thay đổi.
Nó cao vút, xé lòng, đầy sự kinh hoàng và đau đớn.
Bầu trời phía xa bỗng rực sáng.
Nhưng không phải ánh sáng xanh lục của Ireland hay đỏ thẫm của Bulgaria.
Mà là màu cam hung tàn của lửa thực sự.
Và những tia sáng xanh lè chết chóc của lời nguyền.
"Cái gì thế?"
Ginny sợ hãi nép vào người ông Weasley, đánh rơi lá cờ trên tay.
Ông Weasley biến sắc.
Nụ cười hiền hậu của người cha biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự nghiêm trọng và cảnh giác của một nhân viên Bộ lâu năm, người đã từng sống qua thời kỳ đen tối.
Ông rút đũa phép ra nhanh như chớp.
"Không phải pháo hoa," ông nói, giọng lạnh băng, át cả tiếng ồn ào đang chuyển thành hỗn loạn.
"Fred, George, rút đũa phép ra!
Bảo vệ em gái và Harry!
Mọi người, vào lều ngay!
Không, khoan đã... vào lều là tự sát... chúng đang đốt lều!"
Từ phía bìa rừng, đám đông bắt đầu vỡ trận.
Những bóng người đang chạy toán loạn về phía họ.
Họ không nhảy múa.
Họ đang chạy trốn để giữ lấy mạng sống.
Và phía sau họ, lờ mờ trong ánh lửa và khói bụi cuồn cuộn bốc lên, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra.
Một đoàn người.
Hàng chục kẻ mặc áo choàng đen tuyền, trùm kín từ đầu đến chân.
Trên mặt họ đeo những chiếc mặt nạ trắng toát, vô cảm, chỉ có hai hốc mắt đen ngòm.
Họ di chuyển chậm rãi, ung dung, tạo thành một hàng ngang càn quét qua khu trại.
Họ không chạy.
Họ đi bộ như những kẻ đi dạo trong công viên của riêng mình.
Vừa đi, họ vừa vung đũa phép một cách lười biếng.
Những tia lửa bắn ra, đốt cháy bất cứ cái lều nào cản đường.
Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là lửa.
Mà là những gì đang lơ lửng trên đầu họ.
Bốn hình nhân méo mó đang bị treo ngược giữa không trung, xoay tròn một cách kỳ dị như những con rối bị hỏng.
Đó là gia đình Roberts – người quản lý khu trại, vợ ông ta, và hai đứa con nhỏ.
Họ đang bị điều khiển bởi những chiếc đũa phép bên dưới, bị va đập vào nhau, bị làm nhục công khai.
Một trong những tên mặc áo choàng đen vung đũa phép, lật ngược bà Roberts lại, khiến chiếc váy ngủ của bà rơi xuống che kín mặt, để lộ đồ lót trước hàng ngàn người.
Đám đông Tử thần Thực tử bên dưới cười hô hố, tiếng cười méo mó vang vọng qua lớp mặt nạ.
"Tử thần Thực tử," Harry thì thầm, mặt cắt không còn giọt máu.
Tristan đứng chết lặng.
Cảnh tượng trước mắt giống hệt như trong sách lịch sử, nhưng thực tế tàn khốc hơn gấp ngàn lần.
Mùi khói khét lẹt của vải cháy, mùi thịt nướng (thức ăn, hay là...), tiếng gào thét của trẻ con lạc mẹ, và sự tàn độc toát ra từ những kẻ đeo mặt nạ – một sự tàn độc vui vẻ, hưởng thụ.
Dấu ấn trên tay trái cậu nóng lên dữ dội.
Nhưng lần này, không phải là sự cảnh báo, cũng không phải sợ hãi.
Mà là sự Hưng Phấn.
Dấu ấn đang rung lên bần bật vì sự hiện diện của những kẻ mang Dấu ấn Hắc Ám.
Nó nhận ra "đồng loại" – hoặc con mồi.
Nó muốn Tristan lao vào đó.
"Harry, Hermione, Ron!
Chạy vào rừng!
Ngay lập tức!"
Ông Weasley hét lên, đẩy bọn trẻ về phía ngược lại với đám Tử thần Thực tử.
"Cha phải đi giúp Bộ!
Chạy đi và trốn kỹ vào!
Fred, George, trách nhiệm của hai đứa là bảo vệ các em!
Đừng có làm anh hùng!"
"Nhưng cha..."
Fred định phản đối, mắt rực lửa giận dữ.
"ĐI NGAY!"
Ông Weasley gầm lên, rồi lao ngược dòng người, chạy về phía những kẻ đeo mặt nạ.
"Đi thôi!"
Hermione kéo tay Harry và Ron.
Cả nhóm bắt đầu chạy thục mạng về phía rừng rậm đen tối.
Tristan cũng chạy theo, tay nắm chặt đũa phép, tay kia giữ chặt Mercury.
Nhưng trong khi chạy, cậu cảm thấy một luồng áp lực khác từ phía trên cao.
Cậu ngước mắt lên trong một tích tắc.
Trên những ngọn cây cao nhất, cậu thấy những bóng đen lướt qua.
Nhanh hơn gió.
Lặng lẽ hơn bóng tối.
Thánh nữ và đội quân của cô ta đang ở đó.
Quan sát.
Chờ đợi thời cơ để gặt hái những cái đầu đeo mặt nạ.
Đêm nay, khu rừng này sẽ không chỉ có Tử thần Thực tử và những nạn nhân bất lực.
Nó sẽ là chiến trường đẫm máu của ba phe phái.
Và Tristan, với Dấu ấn Tử thần đang rực cháy trên tay, biết rằng mình không thể chỉ chạy trốn mãi.
Hỗn loạn đã bắt đầu.
Và trong hỗn loạn, Quái Vật mới thực sự thức tỉnh.