[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 80: Lời Tiên Tri Của Kẻ Say & Con Mắt Của Rắn Bạc
Chương 80: Lời Tiên Tri Của Kẻ Say & Con Mắt Của Rắn Bạc
Những ngày sau kỳ thi cuối cùng, lâu đài Hogwarts chìm vào một trạng thái lơ lửng, yên ắng đến lạ thường.
Sự căng thẳng tột độ của những tuần ôn luyện đã tan đi, giống như một cơn sốt vừa hạ, để lại một cảm giác mệt mỏi, trống rỗng và một sự chờ đợi âm thầm.
Không còn những tiếng lật giấy sột soạt trong thư viện, không còn những tiếng thì thầm thần chú trong các hành lang khuất.
Giờ đây, không khí chỉ còn đong đầy mùi nắng hanh của đầu hè, mùi cỏ mới cắt từ sân Quidditch xa xa, và tiếng gió lùa qua những tháp pháo, mang theo một giai điệu uể oải, như thể chính tòa lâu đài cũng đang thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.
Bầu trời mang một màu xám bạc, thứ ánh sáng mềm mại, khuếch tán, khiến mọi đường nét của khu vườn thảo dược trở nên dịu dàng, như một bức tranh thủy mặc chưa khô hẳn.
Tristan Prewett bước chậm rãi trên lối mòn lát sỏi, tấm áo chùng đen của cậu lướt đi gần như không một tiếng động trên nền cỏ ẩm.
Cậu không có mục đích cụ thể, chỉ đơn thuần là để cho đôi chân dẫn dắt, trong khi linh thị của cậu, thứ giác quan thứ sáu luôn nhạy bén, đang dò xét một gợn sóng bất thường trong không khí.
Nó không phải là một mối đe dọa, không giống như dòng chảy sắc lẻm của Amon, mà là một thứ gì đó khác.
Nó giống như một nốt nhạc bị lạc, một sự trật nhịp trong bản giao hưởng vĩ đại của thời gian mà cậu luôn cảm nhận được.
Cậu cảm thấy, sâu thẳm bên trong, rằng bánh xe số phận đang khẽ chệch khỏi rãnh quay quen thuộc của nó.
Trong túi áo, chiếc bùa hộ mệnh – cái răng rồng mà Barnaby tặng – vốn luôn im lìm, giờ đây đang ấm lên một cách nhè nhẹ, rung động theo một tần số mà chỉ cậu mới có thể nhận ra.
Mercury, chú niffler lông bạc, đang bám trên vai cậu, đôi mắt đen láy lanh lợi quan sát xung quanh.
Cảm nhận được sự tập trung của chủ nhân, nó cũng im lặng, chỉ thỉnh thoảng rít lên một tiếng "chít" khe khẽ, như đang tự hát cho mình nghe.
Tristan dừng lại bên một phiến đá phủ đầy rêu, ngón tay thon dài vô thức chạm vào lớp vỏ xù xì của một cây sồi cổ thụ.
Cậu ngước nhìn bầu trời xám bạc, đôi mắt tím sâu thẳm khẽ nheo lại, như thể cậu đang lắng nghe một âm thanh mà không ai khác có thể nghe thấy.
"Có gì đó... không đúng nhịp," cậu lẩm bẩm, giọng nói trầm, gần như hòa lẫn vào tiếng gió.
Mercury, như thể cảm nhận được sự bất an, trườn xuống khỏi vai cậu, lách qua đám cỏ dại, và chỉ một lát sau, nó quay lại với một chiếc khuy áo đồng lấp lánh tìm được ở đâu đó.
Nó đặt chiến lợi phẩm lên mũi giày của Tristan, ngước nhìn cậu với vẻ tự hào, như một món quà nhỏ để xua đi những ưu phiền.
Một nét dịu dàng hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt Tristan.
Cậu khẽ nhếch môi, không hẳn là một nụ cười, mà là một sự thả lỏng thoáng qua.
"Cảm ơn, nhóc," cậu thì thầm.
Nhưng trước khi cậu kịp cúi xuống nhặt chiếc khuy, linh thị của cậu bỗng co giật.
Cái răng rồng trong túi nóng lên.
Một luồng năng lượng hỗn loạn, nhuốm mùi rượu sherry và một sự bi thương cũ kỹ, vừa xuất hiện gần đó.
Cậu ngẩng đầu.
Ẩn mình sau bức tượng đá của Paracelsus, nửa trong bóng râm, nửa ngoài ánh sáng, là Giáo sư Trelawney.
Bà ta đang ngồi bệt trên một phiến đá, mái tóc rối bù xù như tổ quạ, và cặp kính lúp khổng lồ khiến đôi mắt bà trông càng to hơn, hoang mang hơn.
Trong tay bà là một chai sherry màu nâu sẫm, đã vơi quá nửa.
Mùi cồn ngọt ngào, hăng hắc, thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm và hương hoa oải hương dại.
Khi nhận ra Tristan, Giáo sư Trelawney giật nảy mình, vội vàng giấu chai rượu ra sau lưng, cố gắng khoác lên mình vẻ huyền bí, mờ ảo thường thấy, dù hai má bà đã ửng đỏ.
"Trò Prewett!" bà kêu lên, giọng nói hơi run rẩy, cao vút như một nốt nhạc lạc điệu.
"Ta... ta đang thiền định, trò biết đấy.
Ta đang lắng nghe những rung động của vũ trụ, những lời thì thầm của cõi vô hình.
Trò... trò đến đây làm gì vào giờ này?"
Tristan bình thản bước tới, sự hiện diện của cậu dường như làm dịu đi không khí xung quanh.
Đôi mắt tím của cậu nhìn thẳng vào bà, không phán xét, chỉ có một sự tò mò điềm tĩnh.
"Thưa giáo sư," cậu bắt đầu, giọng nói trầm ấm.
"Con không đến để làm phiền buổi thiền định của cô.
Con chỉ muốn hỏi... về những cảm nhận."
Cậu khẽ chạm tay vào ngực, nơi chiếc bùa hộ mệnh đang nằm.
"Con có một vật, nó giúp con cảm nhận được các dòng chảy năng lượng.
Gần đây, nó rung động rất lạ.
Con muốn hiểu sâu hơn, về cách nó dẫn dắt, và liệu con có thể tin tưởng vào những gì nó báo hiệu hay không."
Giáo sư Trelawney, người thường bị phần lớn học sinh coi là một trò đùa, bỗng trở nên nghiêm túc một cách đáng ngạc nhiên.
Cặp kính lúp của bà dường như mờ đi, và ánh mắt bà, không còn tập trung vào Tristan, mà như đang nhìn xuyên qua cậu, nhìn vào một cõi nào đó xa xôi.
Giọng bà trầm xuống, mất đi vẻ run rẩy thường ngày, trở nên vang vọng, như thể phát ra từ một cái giếng sâu.
"Những vật thể như thế, trò Prewett, không phải là công cụ," bà nói, giọng mơ màng.
"Chúng là những mỏ neo, níu giữ linh hồn con với những dòng chảy vĩ đại của định mệnh.
Khi con chạm vào nó, con không phải đang 'sử dụng' nó.
Con đang trò chuyện với nó.
Con đã chạm vào thứ lớn hơn chính bản thân mình."
Tristan gật đầu chậm rãi, hoàn toàn tập trung.
Cái răng rồng trong túi cậu rung lên mạnh hơn, như thể đồng tình với lời nói của bà.
Mercury, trên vai cậu, có vẻ đã chán cuộc trò chuyện triết học.
Nó kêu "chít" một tiếng nhỏ, rồi nhanh như chớp, nó nhảy xuống, lén lút bò về phía Giáo sư Trelawney, người đang chìm trong trạng thái xuất thần.
Bằng một động tác nhanh gọn, nó giật lấy một hạt hổ phách lớn, lấp lánh trên dải khăn choàng của bà.
"Ôi!
Cái giống lén lút này!"
Trelawney giật mình, tỉnh khỏi cơn mơ màng, la lên, nhưng giọng bà không có vẻ gì là giận dữ, chỉ như một lời trách yêu.
Tristan khẽ thở dài, cúi người nhặt hạt hổ phách từ móng vuốt của Mercury, đưa trả lại cho bà.
Ánh mắt cậu dừng lại trên khuôn mặt bà lâu hơn bình thường, như thể đang đọc thấy một điều gì đó vừa ngưng tụ lại trong không khí.
Nhưng trước khi cậu kịp nói thêm bất cứ điều gì, một sự thay đổi kinh hoàng đã xảy ra.
Không khí xung quanh họ đặc quánh lại, mọi âm thanh của lâu đài – tiếng gió, tiếng chim hót xa xa – đột ngột tắt lịm.
Mắt của Giáo sư Trelawney trợn ngược, lòng trắng dã, và bà ngã người về phía trước, hai tay bám chặt vào phiến đá.
Và rồi, một giọng nói vang lên, không còn là giọng run rẩy của bà, mà là một giọng khàn, đặc, vang vọng như từ một vực sâu:
"Đêm nay... khi mặt trăng nhuộm màu máu đỏ... chuyện đó sẽ xảy ra!
Đêm đen vĩnh cửu sẽ bao phủ!
Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy, đang cô độc, không bạn bè, bị đệ tử bỏ rơi!
Kẻ thuộc hạ, bị xiềng xích suốt mười hai năm, sẽ được tự do!
Hắn sẽ được tự do trước nửa đêm!
Kẻ thuộc hạ sẽ tìm đến, xin thần phục chủ nhân!
Kẻ ấy sẽ trỗi dậy, vĩ đại hơn, khủng khiếp hơn bao giờ hết!"
Lời tiên tri như một nhát búa bổ vào không gian tĩnh lặng, làm không khí run rẩy, như mặt nước bị xé toạc bởi một tảng đá.
Những từ ngữ "mặt trăng máu" và "đêm đen" vang lên như những hồi chuông báo tử, gợi lên hình ảnh một thế giới bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Tristan đứng sững, đôi mắt tím lóe lên một tia kinh ngạc tột độ.
Đây không phải là linh thị, đây là một thứ năng lượng thuần túy, thô ráp, một sự thật không thể chối cãi vừa được ném vào thế giới.
Và ngay lúc đó, một tiếng hét nhỏ vang lên từ phía sau hàng rào cây thủy tùng.
Harry, Ron, và Hermione, vừa đi ngang qua khu vườn trên đường trở về tháp Gryffindor, đã vô tình nghe thấy toàn bộ.
Họ chạy ùa ra, khuôn mặt ai cũng tái mét, mắt mở to vì sợ hãi.
"Giáo sư!
Cô... cô ấy vừa nói gì vậy?"
Hermione thì thào, giọng lạc đi, tay cô siết chặt lấy cánh tay áo chùng của Ron.
"Tui nghe rõ... kẻ thuộc hạ... mười hai năm..."
Ron lẩm bẩm, mặt trắng bệch như phấn, "Không lẽ... cô ấy đang nói về Sirius Black?"
Harry, ngược lại, không nói gì.
Ánh mắt cậu sắc lạnh, dán chặt vào Giáo sư Trelawney, rồi quay sang Tristan, người duy nhất có mặt từ đầu.
"Bồ nghe thấy chứ?
Cô ấy nói về... hắn.
Về Voldemort.
Về đêm nay."
Nhưng không gian dường như ngưng đọng lại một lần nữa.
Ngay khi lời tiên tri của Trelawney vừa dứt, cái răng rồng trong túi Tristan bỗng nóng rực lên như lửa đốt.
Một luồng năng lượng lạnh như băng, nhưng sáng chói như thủy ngân, đột ngột trào dâng từ lồng ngực cậu.
Tristan đứng sững, nhưng không phải vì sợ hãi.
Cậu ngẩng đầu lên.
Đôi mắt tím của cậu từ từ mờ đi, biến thành một màu xám bạc đục ngầu, phản chiếu bầu trời, nhưng trống rỗng, vô hồn.
Mercury, cảm nhận được sự thay đổi đáng sợ, gầm gừ khe khẽ, lùi lại, bộ lông bạc trên gáy dựng đứng.
Một giọng nói vang lên, không phải của cậu.
Nó lạnh lùng, trong trẻo như tiếng chuông bạc, không mang cảm xúc của con người, nhưng lại vang vọng một uy quyền cổ xưa.
"Nhưng chưa phải tất cả..."
Giọng nói vang lên.
"Một con rắn thủy ngân sẽ thức tỉnh...
Nó sẽ cuộn xoáy quanh Hogwarts, như một vòng tròn Ouroboros không có lối thoát..."
Bộ ba sững sờ.
Harry, Ron và Hermione lùi lại một bước, nỗi sợ hãi từ lời tiên tri của Trelawney giờ bị thay thế bằng một sự hoang mang tột độ.
Rồi, như thể một luồng gió từ một phương trời xa xôi nào đó thổi qua, giọng nói của Tristan thay đổi nhịp điệu, trở nên trầm bổng, du dương, vang lên những âm thanh lạ lùng, như một bài thơ cổ được ngâm lên từ một cõi khác:
"Thử tầm xà huyệt thiên sơn dị
Khuyển khấp lộc thi nhất dã bi.
Khởi tích vi khu đương tiễn thỉ
Thệ tru nguyên ác hận nan di.
Thiên tế phượng hoàng duy lãnh thị
Phàm gian tục tử khởi năng tri.
Nhất kỷ luân hồi cựu hận khiên
Thế nhân thác nhận trục tân mi."
Harry, Ron và Hermione đứng như trời trồng, ánh mắt dán chặt vào Tristan, hoàn toàn hoang mang.
Những âm thanh đó, dù mang một âm hưởng cổ xưa, lại không phải thứ ngôn ngữ Latin họ thường nghe trong các câu thần chú, cũng không phải Cổ Ngữ Runes.
Nó như một bài ca bi thương từ một phương Đông xa xôi, vừa quen thuộc trong nhịp điệu, vừa xa lạ đến rợn người.
"Đó...
đó là gì vậy?"
Hermione thì thào, giọng run rẩy, cô là người đầu tiên thoát khỏi sự sững sờ.
"Tui chưa từng nghe thứ ngôn ngữ này...
Nó nghe giống như...
Hán Việt, nhưng... không phải.
Cổ xưa hơn."
Ron, mặt đã tái không còn một giọt máu, lẩm bẩm: "Tui chẳng hiểu gì hết, tui chỉ biết là nó làm tui nổi da gà.
Bồ ấy đang nói cái gì thế, Tristan?"
Harry, ánh mắt vẫn dán chặt vào Tristan, cảm thấy lồng ngực thắt lại.
"Nó nghe như... một lời nguyền.
Hay một lời cảnh báo."
Cậu thì thầm.
"Chó khóc thây hươu...
Đuổi bắt hươu kia...
Nó có nghĩa là gì?"
Hình ảnh con rắn Ouroboros ánh bạc cắn đuôi chính mình, xoay tròn trong một điệu vũ bất tận, hiện lên trong tâm trí họ, như một giấc mộng siêu thực.
Giọng nói của Tristan, dù đã ngừng, vẫn như vọng lại trong không khí:
"Ranh giới giữa bảo vệ và hủy diệt sẽ tan biến...
Vòng xoáy bạc lạnh... mọi số phận hòa làm một."
Không gian rung lên một lần cuối, như thể vũ trụ vừa bị bẻ cong bởi một thế lực cổ xưa.
Và rồi, đột ngột như lúc bắt đầu, sợi dây kết nối bị cắt đứt.
Giáo sư Trelawney rên lên một tiếng rồi đổ gục xuống phiến đá, chai sherry lăn lóc trên cỏ.
Gần như cùng lúc, Tristan khuỵu xuống, cơ thể mềm nhũn, đôi mắt nhắm nghiền.
Cái răng rồng rơi ra khỏi bàn tay buông thõng của cậu, lấp lánh trên nền cỏ ẩm.
Mercury kêu "chít" một tiếng thảm thiết, lao đến bên Tristan, móng vuốt nhỏ bé bấu vào áo chùng cậu, cố gắng lay cậu dậy, đôi mắt đen láy lấp lánh sự hoảng loạn tột độ.
"Tristan!"
Ron là người phản ứng đầu tiên, cậu hét lên, lao tới đỡ lấy người bạn cùng nhà.
Hermione, mặt tái nhợt, chạy đến kiểm tra Giáo sư Trelawney, lay lay vai bà.
"Giáo sư!
Giáo sư, cô có sao không?"
Harry đứng sững giữa hai người, ánh mắt dán vào cái răng rồng trên mặt đất.
"Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?"
Không ai trả lời.
Trong cơn hoảng loạn, cả nhóm vội vã, người đỡ Trelawney, người dìu Tristan, nhanh chóng đưa cả hai đến bệnh xá.
Mercury chạy theo sát gót, kêu thút thít không ngừng, đôi mắt không rời chủ nhân.
Madam Pomfrey nhíu mày khi thấy "lô hàng" bất đắc dĩ của mình.
Sau khi nghe Hermione lắp bắp kể lại, bà chỉ thở dài, lẩm bẩm điều gì đó về "những lời tiên tri ngớ ngẩn" và "áp lực thi cử," rồi nhanh chóng ổn định Trelawney (người vẫn còn lơ mơ) và Tristan vào hai chiếc giường cạnh nhau.
Tristan tỉnh lại khoảng một giờ sau đó, đầu óc mơ hồ, nặng trĩu, như vừa bước ra từ một giấc mộng sâu không hình dạng.
Điều đầu tiên cậu nhận thấy là bàn tay mình đang nắm chặt cái răng rồng, nó vẫn còn hơi ấm, rung động nhè nhẹ, như một nhịp tim xa xôi.
"Mình... mình đã nói gì sao?" cậu hỏi, giọng khàn đặc, đôi mắt tím lướt qua ba khuôn mặt đang lo lắng tột độ của Harry, Ron, và Hermione.
Hermione cắn môi, giọng vẫn còn run: "Bồ... bồ nói về một con rắn thủy ngân.
Một vòng xoáy Ouroboros quanh Hogwarts.
Và rồi... bồ ngâm một bài thơ lạ lắm.
Tớ không hiểu.
Nó nghe như Hán Việt, nhưng tớ không chắc..."
Ron, tay vẫn siết chặt cây đũa phép của mình, lẩm bẩm: "Còn Giáo sư Trelawney thì nói về...
Kẻ-mà-ai-cũng-biết.
Về mặt trăng đỏ, về đêm đen...
Tui không muốn nghĩ tới chuyện Black đang ở trong lâu đài đâu..."
Harry, ánh mắt sắc lạnh, không nhìn Tristan, mà nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xám bạc đang bắt đầu tối sầm lại, báo hiệu hoàng hôn.
"Đêm nay," cậu thì thào, giọng nói chắc nịch một cách đáng sợ.
"Cả hai người đều nói.
Nó sẽ xảy ra.
Đêm nay."
Tristan, dù vẫn còn mệt lử, siết chặt cái răng rồng, ánh mắt lấp lánh một tia lo lắng hiếm thấy.
Cậu không nhớ chính xác mình đã nói gì, nhưng linh thị của cậu, giờ đã rõ ràng hơn bao giờ hết, đang cảm nhận được một luồng năng lượng đen tối, hỗn loạn, như một cơn bão khổng lồ đang tập trung ngay trên đỉnh lâu đài.
Mercury nhảy lên giường, dụi cái đầu lông bạc mềm mại vào tay cậu, kêu "chít" một tiếng an ủi.
Cậu nghĩ, nhưng không nói ra: Có gì đó đang đến.
Và không một ai trong chúng ta sẵn sàng để đối mặt với nó.
Nhóm bạn ngồi lặng lẽ trong bệnh xá, không gian đặc quánh lại bởi sức nặng của hai lời tiên tri.
Dư âm của chúng, một từ vực sâu tuyệt vọng, một từ cõi xa lạ bí ẩn, treo lơ lửng, như một giai điệu buồn bã không thể nào dứt.