[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 60: Dư Âm Của Lễ Hội & Con Lắc Của Số Phận
Chương 60: Dư Âm Của Lễ Hội & Con Lắc Của Số Phận
Trong căn phòng sinh hoạt chung Gryffindor, thời gian dường như bị mắc kẹt trong một vùng đệm kỳ lạ giữa dư âm của lễ hội và sự khắc nghiệt của thực tại.
Những tàn dư của Giáng sinh vẫn còn đó.
Cây thông Noel khổng lồ ở góc phòng chưa được dỡ bỏ, những quả châu bằng bạc vẫn lấp lánh phản chiếu ánh lửa, tựa như những giọt sương ký ức bị đóng băng.
Nhưng không khí đã thay đổi.
Mùi hương nồng nàn của bánh quy gừng và sô-cô-la nóng—thứ mùi vị của niềm vui—đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi ẩm mốc của tuyết tan bám trên áo chùng, mùi gỗ thông già cháy sém trong lò sưởi, và mùi của sự lo âu.
Học sinh đã quay trở lại sau kỳ nghỉ, mang theo tiếng ồn ào huyên náo lấp đầy những khoảng trống của tòa tháp.
Tiếng cười đùa, tiếng sách vở va đập, tiếng mèo kêu meo meo tranh giành chỗ nằm ấm áp.
Nhưng dưới lớp vỏ bọc rộn ràng ấy, Tristan Prewett cảm nhận được một dòng chảy ngầm lạnh lẽo.
Qua những ô cửa sổ hình vòm mờ đục vì sương giá, Rừng Cấm hiện lên như một vết mực loang khổng lồ trên nền tuyết trắng xóa.
Những bóng đen của Giám ngục lướt qua ở phía xa, dù chỉ là những chấm nhỏ, vẫn tỏa ra một áp lực tâm linh vô hình.
Chúng giống như những con kền kền đang kiên nhẫn bay lượn quanh một sinh vật sắp chết, chờ đợi giây phút Hogwarts sụp đổ.
Tristan ngồi thu mình trên chiếc sofa bọc nhung đỏ đã sờn rách ở một góc khuất, tránh xa đám đông ồn ào gần lò sưởi.
Trên đùi cậu là cuốn Lịch sử Ma thuật mở ra ở trang 394, nhưng đôi mắt cậu không hề đọc lấy một chữ.
Cậu đang "nhìn".
Không phải bằng đôi mắt vật lý, mà bằng "Linh thị" (Spirit Vision) sơ khai của Sequence 7.
Thế giới trong mắt cậu giờ đây tràn ngập những màu sắc mà người thường không thấy.
Cậu thấy hào quang màu cam rực rỡ nhưng dao động thất thường của Seamus Finnigan khi cậu ta cố gắng biến nước thành rượu.
Cậu thấy một luồng khí màu xám xịt, u sầu bao trùm lấy Neville Longbottom khi cậu bé loay hoay tìm con cóc Trevor.
Và đặc biệt, cậu cảm nhận được sự "ngẫu nhiên".
Một học sinh năm nhất vấp ngã, làm rơi chồng sách.
Một tia lửa từ lò sưởi bắn ra, xém chút nữa đốt cháy tà áo của Percy Weasley.
Những sự kiện nhỏ nhặt, rời rạc đó, dưới con mắt của Tristan, lại hiện lên như những nốt nhạc trong một bản giao hưởng hỗn loạn của Vận Mệnh.
Cậu đưa tay lên, vô thức chạm vào chiếc bùa Răng Rồng thô mộc đang đeo trên cổ.
Chiếc răng nanh của loài Rồng Đen Hebridean nặng trĩu, lạnh ngắt, cọ vào da thịt cậu như một lời nhắc nhở về thực tại tàn khốc.
Mercury đâu rồi?
Câu hỏi vừa nảy ra trong đầu, thì cánh cửa chân dung Bà Béo đột ngột bật mở.
Một cơn gió lạnh buốt thốc vào phòng, kéo theo sự xuất hiện ồn ào của cặp song sinh Weasley.
Fred và George lao vào như hai quả pháo hoa sống, tóc đỏ rực, mặt mày lấm lem bùn đất nhưng nụ cười thì rạng rỡ đến chói mắt.
Và trên tay Fred, bị giơ cao lên như một chiếc cúp Quidditch, là Mercury.
Con Niffler lông trắng bạc không hề tỏ ra sợ hãi.
Ngược lại, nó đang kêu "chít chít" đầy phấn khích, bốn chân quẫy đạp trong không khí, cái túi bụng căng phồng đung đưa.
"Tristan!"
George hét lớn, giọng vang vọng khắp phòng, thu hút sự chú ý của mọi người.
"Em phải giải thích về con quái vật đáng yêu này!
Nó vừa cố gắng đào xuyên qua bức tường đá ở hành lang tầng ba!"
"Nó khẳng định là có kho báu của Salazar Slytherin chôn dưới đó!"
Fred tiếp lời, đặt con Niffler xuống chiếc bàn gỗ trước mặt Tristan.
"Anh thề là anh thấy mắt nó sáng lên như đèn pha ô tô vậy!"
Tristan thở dài, gập cuốn sách lại.
Cậu nhìn con thú cưng của mình—biến số hỗn loạn mà cậu đã quyết định giữ lại.
"Nó không tìm kho báu đâu," Tristan nói, giọng bình thản, vươn tay ra gãi nhẹ vào cằm Mercury.
Con thú lập tức nằm ngửa ra, hưởng thụ.
"Nó chỉ đang tìm đường ống nước thôi.
Nó thích tiếng nước chảy."
"Đường ống nước?"
Fred nhăn mặt thất vọng.
"Chán thế?
Anh tưởng nó là radar dò vàng chứ."
Nhưng Tristan biết, Fred không sai.
Mercury thực sự đã "đánh hơi" thấy một cái gì đó.
Hành lang tầng ba... gần bức tượng phù thủy một mắt gù.
Đó là lối vào mật đạo đến Tiệm Công tước Mật (Honeydukes).
Con Niffler này, bằng bản năng tham lam bẩm sinh hoặc một sự nhạy cảm siêu nhiên, đã phát hiện ra "con đường bí mật" mà không cần Bản đồ Đạo tặc.
Mercury đột nhiên lật người dậy, nhảy phốc lên đùi Tristan.
Nó thò tay vào túi bụng, lôi ra một thứ gì đó và đặt vào lòng bàn tay cậu.
Một chiếc huy hiệu cũ kỹ, rỉ sét, có khắc hình con rắn mờ nhạt.
"Cái gì đây?"
George cúi xuống nhìn.
"Đồ cổ à?"
"Chắc là rác thôi," Tristan nói dối trơn tru, nhưng ngón tay cậu siết chặt lấy chiếc huy hiệu.
Cậu cảm nhận được một luồng linh tính yếu ớt nhưng tà ác tỏa ra từ nó.
Đồ vật bị nguyền rủa hạng thấp?
Hay di vật của một Tử Thần Thực Tử nào đó đã từng học ở đây?
Dù là gì, Mercury đã tìm thấy nó chỉ trong một buổi chiều đi dạo.
"Giữ nó cẩn thận đấy," Fred vỗ vai Tristan.
"Nếu Filch bắt được nó đang đào tường, ông ta sẽ lột da nó làm bao tay đấy."
"Em biết," Tristan gật đầu, ánh mắt tối sầm lại trong một khoảnh khắc.
"Em sẽ không để ai chạm vào nó đâu."
Ngày hôm sau, bầu trời Hogwarts chuyển sang một màu xám chì nặng nề.
Mưa tuyết bắt đầu rơi, biến sân trường thành một bãi lầy lội.
Trong phòng thay đồ Quidditch, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi da thuộc của đồ bảo hộ và mùi dầu đánh bóng chổi.
Đội Gryffindor đang tập trung cho buổi họp chiến thuật trước trận đấu của Ravenclaw và Slytherin.
Oliver Wood đứng giữa phòng, tay cầm sa bàn chiến thuật, đôi mắt rực lửa cuồng nhiệt đến mức đáng sợ.
"Nghe này!"
Wood gầm lên, giọng át cả tiếng gió rít bên ngoài.
"Trận đấu chiều nay quyết định số phận của chúng ta!
Nếu Slytherin thắng, chúng ta vẫn còn cơ hội tranh cúp!
Anh sẽ thuyết phục cô McGonagall trả lại Tia Chớp cho Harry!
Anh sẽ quỳ xuống xin cô ấy nếu cần!"
Harry ngồi co ro trên băng ghế dài, trông cậu thật thảm hại.
Đôi mắt xanh lục bảo thâm quầng, mái tóc đen rối bù bết bát mồ hôi.
Cậu không hề hào hứng với bài diễn văn của Wood.
Cậu đang run rẩy.
Tristan đứng dựa lưng vào tủ đồ cá nhân, quan sát Harry.
Cậu không cần dùng đến năng lực "Robot" để phân tích tình hình.
Chỉ cần nhìn vào hào quang của Harry, cậu cũng thấy rõ sự kiệt quệ.
Màu xám của nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy Harry—nỗi sợ về Giám ngục, về những tiếng thét của mẹ cậu vang vọng trong đầu mỗi khi cậu nhắm mắt.
Và Wood...
Tristan liếc nhìn vị đội trưởng.
Hào quang của Wood đỏ rực như lửa, nhưng đó là ngọn lửa của sự ám ảnh mù quáng.
Vô vọng, Tristan nghĩ thầm.
Cô McGonagall sẽ không trả lại cây chổi chỉ vì một trận đấu.
Logic của cô ấy là an toàn trên hết.
Wood đang đánh cược vào một xác suất bằng không.
Cuộc họp kết thúc.
Tristan đi cùng Harry và Ron trở về tháp Gryffindor.
Hành lang vắng lặng, tiếng bước chân của họ vang vọng trên nền đá lạnh lẽo.
"Bồ ổn không, Harry?"
Ron hỏi, giọng lo lắng.
Cậu ta vừa đi vừa xốc lại cái túi áo chùng rách rưới đang trễ xuống.
"Tớ ổn," Harry đáp, nhưng giọng cậu yếu ớt như tiếng gió thoảng.
"Chỉ là... thầy Lupin bảo tớ tiến bộ với bùa Patronus, nhưng... mỗi lần tớ đến gần Boggart, tớ lại nghe thấy nó.
Tiếng mẹ tớ thét lên..."
Tristan im lặng lắng nghe.
Cậu đi tụt lại phía sau một chút.
Ánh mắt cậu dán chặt vào lưng Ron.
Chính xác hơn, là vào cái túi áo bên phải của Ron.
Nơi con chuột Scabbers đang ngủ.
Lại là cảm giác đó.
Ngay khi ánh mắt Tristan chạm vào khối u nhỏ đang phồng lên trong túi áo, Trực giác Nguy hiểm (Danger Intuition) của cậu rú lên.
Nó không giống như tiếng còi báo động chói tai khi gặp Amon, mà nó giống như một cơn buồn nôn dai dẳng.
Một cảm giác nhớp nháp, bẩn thỉu.
Cậu cảm thấy có một "thứ gì đó" đang ẩn nấp trong hình hài con chuột.
Một linh hồn méo mó.
Một sự giả dối đen tối đến mức làm ô nhiễm cả không khí xung quanh.
Nó không phải chuột.
Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Tristan, sắc bén và lạnh lùng.
Sequence 7 cho cậu khả năng cảm nhận sự bất thường của vận mệnh.
Và con chuột này... nó là một "lỗi" của tạo hóa.
Nó mang hào quang của con người, nhưng lại bị nén ép trong hình hài loài vật.
Animagus?
Tristan rùng mình.
Nếu đó là một Animagus, thì hắn là ai?
Tại sao hắn lại trốn chui trốn lủi ở nhà Weasley suốt 12 năm?
Và tại sao... tại sao mỗi lần nhìn hắn, Tristan lại cảm thấy một mối liên kết mờ nhạt với tổ chức R?
Cậu muốn rút đũa phép ra và bắn một bùa Homenum Revelio ngay lập tức.
Nhưng cậu kìm lại.
Cậu chưa đủ mạnh để đối mặt với biến số này nếu hắn hiện nguyên hình.
"Tristan?"
Harry quay lại, nhận ra sự tụt hậu của bạn mình.
"Không sao," Tristan mỉm cười, nụ cười gượng gạo che giấu sự căng thẳng.
"Chỉ là tớ đang nghĩ... có lẽ chúng ta nên xin thầy Lupin thêm sô-cô-la."
Đêm đó, sau khi trận đấu Quidditch kết thúc với chiến thắng đầy tiểu xảo của Slytherin (đúng như Wood mong đợi, nhưng không phải theo cách anh ta muốn), tháp Gryffindor chìm vào giấc ngủ.
Trong căn phòng ngủ đơn lạnh lẽo của mình, Tristan ngồi xếp bằng trên giường.
Ngọn nến trên bàn đã cháy gần hết, sáp nến chảy dài xuống đế đồng như những giọt nước mắt đóng băng.
Bóng tối bao trùm bốn bức tường đá, tạo nên một không gian cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Mercury đang ngủ say trên gối, cuộn tròn thành một quả cầu lông màu bạc, tiếng thở đều đều của nó là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
Tristan nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.
Hôm nay, cậu đã cảm thấy quá nhiều thứ: sự sợ hãi của Harry, sự ám ảnh của Wood, sự tà ác từ con chuột của Ron.
Những luồng thông tin đó đến từ trực giác, nhưng chúng hỗn loạn và mơ hồ.
Cậu cần một câu trả lời rõ ràng hơn.
"Bói toán," Tristan lẩm bẩm.
Trong kho tàng tri thức của Lord of the Mysteries, có vô vàn phương pháp bói toán.
Phổ biến nhất, sang trọng nhất và chi tiết nhất chính là Tarot.
Tristan nhắm mắt, nhớ lại những gì cậu biết về Tarot.
Tarot là một hệ thống biểu tượng phức tạp.
Nó là ngôn ngữ của thế giới tinh thần.
Để thực hiện một quẻ bói Tarot chuẩn xác, cậu cần:
Rửa tay, tịnh tâm.
Trải khăn nhung (cách ly với vật chất trần tục).
Tráo bài, tập trung cao độ vào câu hỏi.
Rút bài theo các sơ đồ (Celtic Cross, Three Cards...).
Và quan trọng nhất: Giải mã.
Cậu phải phân tích ý nghĩa của từng lá bài, vị trí của nó (xuôi hay ngược), mối liên hệ giữa các lá bài với nhau.
The Tower có nghĩa là tai họa, nhưng đi cùng The Star lại là hy vọng sau đống đổ nát.
The Moon là sự lừa dối, nhưng cũng là tiềm thức.
Nó quá rắc rối.
Nó đòi hỏi tư duy logic, sự phân tích biểu tượng, và thời gian.
Nó giống như việc giải một phương trình toán học cao cấp để tìm ra đáp án.
Với một kẻ xuất thân từ con đường "Robot" (người máy/tính toán), Tarot lẽ ra phải rất hấp dẫn.
Nhưng Tristan hiện tại là "Lucky One" (Kẻ May Mắn).
Con đường Vận Mệnh (Monster Pathway) không thích sự vòng vo.
Nó không thích suy luận.
Nó thích trực tiếp.
Nó kết nối thẳng với dòng chảy của số phận, bỏ qua các bước trung gian của biểu tượng.
Cậu mở mắt ra, tháo chiếc bùa trên cổ xuống.
Sợi dây da thô ráp.
Chiếc Răng Rồng trắng ngà, nặng trịch, sần sùi.
Dowsing (Tầm long/Con lắc).
Đây mới là công cụ của cậu.
So với Tarot, Dowsing thô sơ hơn nhiều.
Nó chỉ là một vật nặng treo trên một sợi dây.
Nhưng chính sự đơn giản đó lại là sức mạnh của nó.
Nó không bắt cậu phải suy nghĩ.
Nó biến cơ thể cậu—cụ thể là sự rung động vô thức của cơ bắp—thành ăng-ten thu sóng từ thế giới tâm linh.
Nó biến trực giác thành chuyển động vật lý.
Không cần giải mã.
Chỉ có: Xoay thuận (Có/Tốt) hoặc Xoay nghịch (Không/Xấu).
Nhanh.
Gọn.
Bản năng.
Tiện lợi vô cùng.
Tristan hít một hơi sâu, để tâm trí trôi vào trạng thái "Linh tính".
Cậu cầm sợi dây da bằng ngón cái và ngón trỏ tay phải, để chiếc Răng Rồng treo lơ lửng phía trên lòng bàn tay trái khoảng 5cm.
"Hãy cho ta thấy," Tristan thì thầm, mắt nhìn chằm chằm vào đầu nhọn của chiếc răng.
Câu hỏi đầu tiên.
Đơn giản để kiểm tra độ nhạy.
"Trận đấu tiếp theo của Gryffindor... chúng ta có thắng không?"
Cậu nhắm mắt lại, lặp lại câu hỏi bảy lần trong đầu.
Cậu không cố điều khiển tay mình.
Cậu thả lỏng, để cho "Vận Mệnh" mượn cánh tay cậu làm đòn bẩy.
Cậu cảm nhận được một luồng nhiệt chạy từ tim, qua vai, xuống cánh tay và truyền vào sợi dây.
Mở mắt ra.
Chiếc Răng Rồng đang di chuyển.
Ban đầu là lắc lư nhẹ, rồi dần dần mở rộng biên độ.
Nó xoay tròn theo chiều kim đồng hồ.
Đều đặn.
Mạnh mẽ.
Xoay thuận = Có.
Tristan khẽ nhếch môi.
Tốt.
Ít nhất là Gryffindor sẽ không thảm bại.
Dowsing phản hồi gần như ngay lập tức, không cần phải ngồi ngẫm nghĩ xem lá bài Six of Wands có ý nghĩa gì trong bối cảnh trời mưa.
Câu hỏi thứ hai.
Nghiêm túc hơn.
"Harry... cậu ấy có học được Thần hộ mệnh trong năm nay không?"
Lại nhắm mắt.
Tập trung.
Lần này, chiếc Răng Rồng phản ứng chậm hơn.
Nó đứng yên một lúc, như thể dòng chảy vận mệnh đang bị nhiễu loạn bởi sự hiện diện của Giám ngục.
Nhưng rồi, nó bắt đầu xoay.
Vẫn là chiều kim đồng hồ.
Nhưng vòng xoay méo mó, giật cục, lúc nhanh lúc chậm.
Xoay thuận = Có. (Nhưng chật vật).
Tristan gật đầu.
Kết quả phù hợp với thực tế.
Harry sẽ làm được, nhưng cậu ấy sẽ phải trải qua địa ngục.
Và bây giờ, câu hỏi cuối cùng.
Câu hỏi khiến Tristan phải nín thở.
Cậu nghĩ về Jacob – người anh trai (hay người giám hộ) bí ẩn của thân xác này.
Người đã để lại cuốn nhật ký, cây đũa phép gãy, và những lời cảnh báo về R.
Người đã biến mất không dấu vết.
"Ta... có an toàn khi tìm kiếm sự thật về Jacob trong tháng này không?"
Không khí trong phòng dường như lạnh đi vài độ.
Ngọn nến trên bàn phụt tắt, rồi lại bùng lên với ánh lửa màu xanh lục ma quái.
Tristan cảm thấy chiếc Răng Rồng trong tay trở nên nặng trĩu, như thể nó vừa biến thành một tảng chì.
Cánh tay cậu run lên bần bật.
Chiếc răng bắt đầu di chuyển.
Nó không xoay tròn.
Nó lắc mạnh sang trái, rồi sang phải, như một con dao đang chém vào không khí.
Rồi đột ngột, nó xoay tít.
Ngược chiều kim đồng hồ.
Nhanh.
Điên cuồng.
Dữ dội.
Sợi dây da căng ra như muốn đứt.
Chiếc răng rồng rít lên trong không khí tạo thành tiếng gió nhỏ.
Xoay nghịch = KHÔNG.
TUYỆT ĐỐI KHÔNG.
Cạch!
Tristan buông tay.
Chiếc Răng Rồng rơi xuống lòng bàn tay trái của cậu, đau điếng.
Cậu thở hắt ra, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.
Tim cậu đập thình thịch như trống trận.
Thông điệp quá rõ ràng.
Không có sự mập mờ, không có sự ẩn dụ như Tarot (nếu rút được lá The Hanged Man ngược, cậu còn có thể tự trấn an là chỉ cần hy sinh một chút).
Nhưng Dowsing đã hét vào mặt cậu: CHẾT CHÓC.
Nếu cậu đào sâu vào vấn đề của Jacob lúc này, cậu sẽ chết.
Tristan nắm chặt chiếc răng rồng trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó thấm vào xương tủy.
"Tiện lợi thật," cậu cười khan, một nụ cười méo mó trong bóng tối.
"Nhưng cũng tàn nhẫn thật."
Với Tarot, cậu có thể mất 30 phút để giải mã và tìm ra một tia hy vọng mong manh nào đó trong các lá bài phụ.
Với Dowsing, Vận Mệnh tát thẳng vào mặt cậu một câu trả lời nhị phân: Dừng lại hoặc Chết.
Cậu lấy cuốn sổ tay bìa da đen từ dưới gối, lật ra một trang mới.
Dưới ánh nến chập chờn, cậu ghi lại kết quả bằng những nét chữ dứt khoát:
Gryffindor: Thắng.
Harry: Gian nan nhưng thành công.
Jacob/R: TỬ ĐỊA (Tháng 1 - Tránh xa).
Cậu đóng cuốn sổ lại.
Mercury cựa mình, mở mắt nhìn cậu, kêu "chít" một tiếng ngái ngủ.
"Ngủ đi," Tristan thì thầm, đeo lại chiếc bùa lên cổ.
"Hôm nay chúng ta biết thế là đủ rồi."
Cậu nằm xuống, kéo chăn lên ngang ngực.
Bên ngoài, gió vẫn rít gào, và Rừng Cấm vẫn thì thầm những lời nguyền rủa.
Nhưng ít nhất đêm nay, Tristan biết mình không nên đi về hướng nào.
Trong thế giới của những kẻ đùa giỡn với số phận, biết khi nào nên dừng lại... cũng là một loại may mắn.