[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 100: Phòng Yêu Cầu, Mẫu Thần Đất Mẹ Và Công Thức Tai Họa
Chương 100: Phòng Yêu Cầu, Mẫu Thần Đất Mẹ Và Công Thức Tai Họa
Có những buổi sáng, bầu trời Scotland trong vắt đến mức tàn nhẫn.
Ánh nắng rọi xuống mặt hồ Đen phẳng lặng, phản chiếu những đám mây trắng xốp trôi lững lờ, tạo nên một bức tranh hoàn hảo về sự bình yên.
Nhưng với những kẻ vừa bước ra từ bóng tối, sự rực rỡ ấy chỉ càng làm nổi bật lên những vết sẹo—cả hữu hình lẫn vô hình—vẫn còn đang rỉ máu trong tâm hồn.
Tristan ngồi bên bệ cửa sổ cao vút của bệnh thất, đôi chân buông thõng xuống khoảng không, mắt lơ đãng nhìn theo một con chim ưng đang chao liệng.
Cốc trà thảo mộc an thần mà bà Pomfrey ép cậu uống đã nguội ngắt trên tay.
Cậu đã ở lại đây thêm ba ngày sau khi Harry, Ron và Hermione xuất viện.
Bà Pomfrey kiên quyết giữ cậu lại, lẩm bẩm những điều khó hiểu về "sự sụt giảm ma lực đột ngột" và "dấu hiệu của sự quá tải thần kinh".
Bà không sai.
Việc thao túng xác suất để đánh lừa cả một bầy nhện, cộng với việc duy trì Linh Tính ở cường độ cao để dẫn đường cho cuộc giải cứu, đã vắt kiệt cậu.
Nhưng sự mệt mỏi thể xác không đáng sợ bằng sự trống rỗng trong tâm trí.
Lupin đã đi rồi.
Cậu nhớ lại buổi chiều hôm qua, khi vị giáo sư ấy xách chiếc vali cũ kỹ bước ra khỏi cổng trường.
Bóng lưng ông cô độc, nhỏ bé trước sự phán xét của thế giới.
Tristan đã đề nghị giúp đỡ, đã mở lời mời, nhưng cậu biết, một căn nhà trống ở London không thể che chắn cho Lupin khỏi những ánh nhìn kỳ thị, những lời thì thầm ác ý, và cái bóng đen của định kiến xã hội.
"May mắn không phải là tất cả," Tristan thì thầm với chính mình, ngón tay miết nhẹ lên thành cốc sứ lạnh lẽo.
"May mắn có thể cứu mạng một người trong một đêm, nhưng không thể cứu cuộc đời họ khỏi một định mệnh đã được sắp đặt bởi những kẻ quyền lực."
Cậu cần nhiều hơn thế.
Cậu cần quyền năng thực sự.
Thứ quyền năng không chỉ để nhìn thấy số phận, mà còn để bẻ gãy nó.
"Trò Prewett?"
Giọng nói nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự quan tâm của bà Pomfrey vang lên phía sau.
Tristan quay lại, đặt cốc trà xuống.
"Trò có thể đi," bà nói, đưa cho cậu một tờ giấy da dê đã ký tên.
"Nhưng nhớ lời ta dặn: Không bùa chú phức tạp.
Không thức khuya.
Và tuyệt đối không được trêu chọc cụ Dumbledore hay thầy Snape trong vòng ít nhất một tuần.
Thần kinh của trò cần nghỉ ngơi."
"Con hứa, thưa bà," Tristan mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng hiếm thấy, "Con sẽ ngoan như một con Niffler...
đã ăn no."
Cậu cúi xuống, vỗ nhẹ vào túi áo choàng.
Một cái đầu nhỏ đầy lông lá màu đen bạc thò ra, đôi mắt đen láy chớp chớp.
Mercury ngáp một cái rõ to, nhe ra hàm răng sắc nhọn nhưng vô hại, rồi lại rúc vào sâu hơn.
Tristan bước ra khỏi bệnh thất, hành lang vắng lặng.
Đa số học sinh đang tận hưởng những ngày cuối tuần nắng đẹp ngoài sân cỏ.
Nhưng Tristan không hướng về tháp Gryffindor.
Đôi chân cậu, như được dẫn dắt bởi một bản năng vô hình, đưa cậu lên những tầng lầu cao hơn, đi qua những bức chân dung đang ngủ gật, xuyên qua những dãy hành lang đầy bụi.
Tầng bảy.
Cậu dừng lại trước bức tường đá trống trơn đối diện tấm thảm thêu Barnabas Dở Hơi.
Một nơi dành cho những kẻ đang tìm kiếm, những kẻ đang khao khát, hoặc những kẻ cần giấu mình.
Tristan nhắm mắt lại, hít một hơi sâu mùi đá lạnh và mùi giấy cũ của lâu đài.
Cậu tập trung ý nghĩ, để khao khát của mình thành hình: Tui cần một nơi yên tĩnh.
Một nơi thuộc về tui.
Một nơi để đối diện với vận mệnh.
Cậu đi qua đi lại ba lần.
Cạch...
Rầm...
Tiếng đá chuyển động vang lên trầm đục.
Một cánh cửa gỗ lim sẫm màu, chạm khắc những hoa văn Á Đông tinh xảo, hiện ra từ hư không.
Mùi hương trầm thoảng qua khe cửa, kéo Tristan về một miền ký ức xa xăm.
Cậu đẩy cửa bước vào.
Và ngay lập tức, Hogwarts biến mất.
Không gian bên trong Phòng Yêu Cầu không phải là một thư viện kiểu Anh, cũng không phải là một phòng thí nghiệm ma dược u ám.
Nó là một căn nhà phố cổ kính ở Sài Gòn những năm 90.
Sàn gạch bông họa tiết đồng tiền mát lạnh dưới chân.
Một chiếc quạt trần ba cánh màu xanh rêu quay "vo vo" nhè nhẹ trên trần nhà cao, xua đi cái nóng ẩm ướt tưởng tượng.
Góc phòng đặt một bộ sa lông gỗ mun cũ kỹ, nước sơn đã bong tróc ở vài chỗ nhưng bóng loáng vì thời gian.
Trên tường treo một tờ lịch bloc đã ngả vàng, in hình Hạ Long, ngày tháng dừng lại ở một con số mà Tristan không dám nhìn kỹ.
Và ở chính giữa, một bàn thờ nhỏ với lư hương đang tỏa khói nghi ngút.
Mùi nhang trầm quyện với mùi dầu gió xanh tạo nên một thứ hương vị của "nhà", của "quá khứ", của một cuộc đời đã trôi qua nhưng chưa bao giờ thực sự kết thúc.
Mercury nhảy phốc ra khỏi túi áo, cái mũi nhỏ khịt khịt liên hồi.
Nó có vẻ thích thú với không gian lạ lẫm này.
Nó leo lên bộ ghế gỗ, rồi tìm thấy một chiếc võng dù màu xanh lá cây đang mắc ở góc phòng.
Chú Niffler sung sướng lăn vào đó, để cái võng đung đưa, mắt lim dim tận hưởng.
Tristan mỉm cười chua chát.
"Chỉ có mày là sướng nhất, Mercury."
Cậu bước đến bàn thờ, không phải để thắp nhang, mà để tìm kiếm.
Cậu thò tay vào túi, lấy ra chiếc răng rồng—món quà của Barnaby.
Vật phẩm này đã trở thành một vật dẫn linh tính cực mạnh đối với cậu.
"Cho ta thấy," Tristan thì thầm, siết chặt chiếc răng rồng.
"Cho ta thấy cái giá của đêm hôm đó."
Chiếc răng rồng nóng rực lên.
Không gian xung quanh cậu bắt đầu vặn xoắn.
Tiếng quạt trần tắt ngấm.
Mùi hương trầm trở nên nồng nặc đến mức nghẹt thở.
Một luồng ánh sáng vàng kim bùng lên giữa căn phòng, tạo thành một vòng tròn huyền bí.
Từ trong vòng tròn đó, những lá bài Tarot bay ra, xoay tròn, sắp xếp thành hình Bánh Xe Vận Mệnh.
Hệ thống—hay đúng hơn là sự phản chiếu của Sefirah Castle (Lâu đài Sefirah)—đã phản hồi.
Một lá bài lớn bay tới, lơ lửng trước mặt Tristan.
Hình ảnh trên đó chuyển động như một thước phim: Harry và Hermione cưỡi Buckbeak, Sirius bay vào màn đêm, và hàng trăm Giám ngục bị đẩy lùi bởi một luồng ánh sáng bạc—Thần Hộ Mệnh của cậu.
Dòng chữ vàng rực hiện lên:
Nhiệm vụ chính tuyến: "Tù Nhân Vượt Ngục Azkaban"
Bánh xe nghiệp chướng đã quay.
Bạn đã chọn lòng trắc ẩn thay vì luật pháp.
Bạn đã thay đổi dòng chảy của một nhánh sông nhỏ, nhưng liệu bạn có chịu được cơn lũ phía sau?
Trạng thái: HOÀN THÀNH (Xuất sắc).
Tristan thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó, những dòng chữ tiếp theo khiến đồng tử cậu co rút lại:
Nhiệm vụ phụ:
The Hierophant (Đức Tin): Tìm thân phận thật sự của Remus John Lupin.
-> Hoàn thành.
The Tower (Tòa Tháp): Tìm kẻ phản bội (Pettigrew).
-> Hoàn thành.
Death (Cái Chết): Đẩy lùi Giám ngục Azkaban.
-> Tiến độ: 100/10. (Đánh giá: Vượt trội - Bạn đã dùng ánh sáng của "Mặt Trời" để thiêu đốt bóng tối).
PHẦN THƯỞNG ĐẶC BIỆT: MỞ KHÓA KÝ ỨC & CÔNG THỨC.
Lá bài The Wheel of Fortune đột ngột bốc cháy, biến thành một cánh cổng sương mù xoáy trôn ốc.
Lực hút từ nó mạnh đến mức Tristan không kịp phản ứng.
Cậu cảm thấy linh hồn mình bị giật mạnh ra khỏi cơ thể, lao vút vào khoảng không vô tận.
...
Khi Tristan mở mắt ra, cậu không còn ở trong căn nhà phố nữa.
Cậu đang đứng trên một nền đá xám lạnh lẽo, giữa một biển sương mù vô tận.
Những cột đá khổng lồ cao chót vót chống đỡ một mái vòm hư ảo, nơi những ngôi sao đỏ thẫm lấp lánh như những con mắt đang quan sát.
Sảnh Danh Dự.
Cung điện của Kẻ Khờ.
Nhưng lần này, không khí khác hẳn.
Nó nặng nề, áp bức và mang theo hơi thở của những thực thể vĩ đại hơn cả sự hiểu biết của con người.
Trước chiếc bàn dài bằng đồng thau lốm đốm rỉ sét, ba hình bóng đang hiện diện.
Ở vị trí chủ tọa, The Fool (Kẻ Khờ) - Klein Moretti.
Anh ta ngồi đó, được bao phủ bởi lớp sương dày đặc, chỉ lộ ra nụ cười bí hiểm dưới vành mũ.
Anh ta không nói gì, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, tạo ra những tiếng vang vọng vào tận tâm khảm Tristan.
Bên phải Klein, một thanh niên đeo kính một mắt, mặc áo choàng cổ điển kiểu quý tộc, đang nghịch một con sâu thời gian trong tay.
Amon.
Hắn nghiêng đầu, chiếc kính lấp lánh ánh sáng tà ác, nhìn Tristan như nhìn một con chuột thí nghiệm thú vị.
Mercury—bằng một cách thần kỳ nào đó cũng bị kéo vào đây—đang nằm co ro dưới chân Amon, run rẩy bần bật, hoàn toàn mất đi vẻ tinh quái thường ngày.
Bên trái, một vị tăng lữ già nua trong bộ cà sa đỏ rực, đôi mắt nhắm nghiền, tay lần tràng hạt.
Thánh Tăng.
Sự hiện diện của ngài là một mỏ neo, giữ cho tâm trí Tristan không bị vỡ vụn trước áp lực của hai thực thể kia.
Nhưng sự chú ý của Tristan bị thu hút bởi hình bóng thứ tư.
Bên cạnh Kẻ Khờ, một thực thể vĩ đại khác đang hiện diện.
Không có ghế ngồi cho bà ta, bởi vì bà ta là sự sống đang xâm lấn nơi này.
Những dây leo khổng lồ, mập mạp, đầy gai nhọn và hoa hồng đen, mọc ra từ hư không, quấn quanh các cột đá.
Mặt đất dưới chân bà ta không phải là đá xám, mà là đất đen ẩm ướt, mọc đầy những cây nấm rực rỡ sắc màu và những loài thực vật kỳ dị đang thở phập phồng.
Bà ta—Earth Mother (Mẫu Thần Đất Mẹ - Lilith)—hiện thân dưới hình dáng một người phụ nữ khổng lồ, mơ hồ.
Váy của bà được dệt từ rễ cây và hoa cỏ.
Khuôn mặt bà hiền từ nhưng cũng đầy đe dọa, mang vẻ đẹp nguyên thủy và man dại của tự nhiên.
Ngay khi Tristan nhìn vào bà, dòng máu trong người cậu sôi lên.
Không phải theo nghĩa bóng.
Cậu cảm thấy mạch máu mình nóng rực, như thể có những hạt giống đang nảy mầm trong tủy xương.
Lời nói của Sirius trong hang đá vọng lại: "Mẹ con... nhìn mặt trăng như soi gương...
Bà ấy thai nghén ra độc dược..."
Mẫu Thần Đất Mẹ khẽ cúi xuống.
Một mùi hương nồng nàn của đất mẹ, của sữa, và của máu tanh xộc vào mũi Tristan.
Bà ta không nói bằng ngôn ngữ loài người, mà bằng tiếng rên rỉ của rễ cây khi đâm xuyên qua đá.
[Con của trăng non...
Kẻ mang dòng máu bị lãng quên...]
Âm thanh đó vang vọng trong đầu Tristan, khiến cậu khuỵu xuống, ôm lấy đầu đau đớn.
[Ngươi đã đi quá xa trên con đường của Vận Mệnh...
Nhưng ngươi không thể chối bỏ nguồn gốc của Sự Sống.
Sự sống là gì, nếu không phải là một tai họa đẹp đẽ?]
Klein gõ tay lên bàn lần nữa, cắt đứt sự áp bức của Mẫu Thần.
Ánh mắt anh ta nhìn Tristan, bình thản nhưng nghiêm nghị.
"Cậu đã hoàn thành tốt vai diễn của mình," Klein nói, giọng anh ta vang vọng từ mọi hướng.
"Nhưng con đường phía trước của Monster Pathway không còn là sự quan sát thụ động nữa.
Để nắm giữ vận mệnh, cậu phải trở thành kẻ gieo rắc sự hỗn mang."
Amon bật cười khúc khích, tiếng cười nghe như tiếng kim đồng hồ gãy.
"Thú vị đấy.
Một con quái vật nhỏ bé muốn chơi trò chơi của các vị thần.
Đừng để bị ăn thịt nhé."
Thánh Tăng mở mắt.
Một luồng ánh sáng vàng dịu dàng bao bọc lấy Tristan, xoa dịu cơn đau do Mẫu Thần gây ra.
"Nhận lấy," Thánh Tăng nói, giọng trầm ấm.
"Đây là bước tiếp theo của con."
Một tấm da dê cháy sém bay từ tay Klein, lơ lửng trước mặt Tristan.
[Cảnh báo: Tiếp nhận tri thức vượt cấp.]
Tristan cắn răng, vươn tay nắm lấy tấm da dê.
BÙM!
Cung điện sương mù sụp đổ.
Những dây leo của Mẫu Thần rút lại vào lòng đất.
Tiếng cười của Amon tan biến.
...
"Hộc... hộc..."
Tristan bật dậy, ngã lăn ra khỏi chiếc ghế gỗ trong Phòng Yêu Cầu.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Căn phòng vẫn yên tĩnh, quạt vẫn quay, Mercury vẫn ngủ say (hoặc giả vờ ngủ) trên võng.
Nhưng trong đầu cậu, một lượng kiến thức khổng lồ vừa được khắc sâu vào, rõ ràng đến mức đau đớn.
Cậu nhắm mắt lại, đọc những dòng chữ rực lửa đang cháy trong tâm trí:
CÔNG THỨC MA DƯỢC: SEQUENCE 6 - CALAMITY PRIEST (MỤC SƯ TAI HỌA) (Thuộc đường tắt: Wheel of Fortune / Monster)
Mô tả: Bạn không còn chỉ nhìn thấy tai họa.
Bạn là người báo hiệu nó.
Bạn nhạy cảm với mọi sự xáo trộn của tự nhiên và vận mệnh.
Lời nói của bạn mang theo sức nặng của điềm báo.
Nguyên liệu chính:
Trái tim của một con Chim Lửa Đốm Xanh (Creature of pure disaster flame).
Đuôi rắn của một con Bò Trắng Một Mắt (Catoblepas - Sinh vật mang ánh nhìn tử thần). (Hoặc: Đặc tính Phi thường của một Mục Sư Tai Họa đã chết).
Nguyên liệu bổ sung:
90 ml máu của Bò Trắng Một Mắt.
3 chiếc lông đuôi của Chim Lửa Đốm Xanh.
7 giọt tinh dầu hoa hạt dẻ trắng (White Chestnut).
10 giọt nước cất (hydrosol) hoa Long Đởm (Gentian).
Một mảnh đá vỏ chai (Obsidian) đã từng dính máu của kẻ thù.
Tristan thở hắt ra, tay run run vuốt ngược mái tóc đẫm mồ hôi.
"Chim Lửa Đốm Xanh...
Bò Trắng Một Mắt..."
Cậu lẩm bẩm.
Những cái tên nghe xa lạ với thế giới Muggle, nhưng trong thế giới phù thủy, chúng là những sinh vật huyền bí cực kỳ nguy hiểm và hiếm gặp.
Đặc biệt là Bò Trắng Một Mắt (Catoblepas).
Nó được đồn đại là sống ở những vùng đầm lầy chết chóc ở Ethiopia, ánh mắt của nó có thể giết chết người ngay lập tức.
Còn Chim Lửa?
Có lẽ nó liên quan đến Phượng Hoàng, nhưng là một biến thể hoang dã và tàn bạo hơn.
Cậu đứng dậy, đi đến bên cửa sổ ảo ảnh của căn phòng, nhìn ra ngoài.
Cảm giác nóng rực trong máu vẫn còn đó—di chứng từ cuộc gặp gỡ với Mẫu Thần Đất Mẹ.
Bà ta đã nói gì?
"Con của trăng non...
Kẻ mang dòng máu bị lãng quên..."
Tristan siết chặt tay.
Có quá nhiều bí mật đang bủa vây cậu.
Thân thế của mẹ cậu.
Mối liên hệ với Lilith.
Sự quan tâm của Amon.
Và giờ là con đường trở thành Mục Sư Tai Họa.
Nhưng cậu không sợ.
Một nụ cười nửa miệng quen thuộc lại xuất hiện trên môi cậu, dù lần này nó sắc bén hơn, lạnh lùng hơn.
"Được thôi," Tristan thì thầm vào khoảng không tĩnh lặng.
"Nếu thế giới này muốn chơi trò tai họa... thì tui sẽ trở thành vị linh mục chủ trì buổi lễ đó."
Cậu quay sang Mercury, búng tay một cái rõ to.
"Dậy đi, đồ lười.
Chúng ta cần viết thư cho Barnaby.
Và có lẽ... cần ghé qua Hẻm Knockturn một chuyến vào hè này."
Mercury giật mình tỉnh dậy, rơi bịch xuống đất, ngơ ngác nhìn quanh rồi nhanh chóng chạy tới, trèo lên vai Tristan, sẵn sàng cho những rắc rối mới.
Bánh xe vận mệnh lại bắt đầu quay, và lần này, nó sẽ nghiền nát bất cứ ai dám cản đường.