Khác BÁNH XE VẬN MỆNH TẠI HOGWARTS- Quyển 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 80: Lời Tiên Tri Của Kẻ Say & Con Mắt Của Rắn Bạc


Những ngày sau kỳ thi cuối cùng, lâu đài Hogwarts chìm vào một trạng thái lơ lửng, yên ắng đến lạ thường.

Sự căng thẳng tột độ của những tuần ôn luyện đã tan đi, giống như một cơn sốt vừa hạ, để lại một cảm giác mệt mỏi, trống rỗng và một sự chờ đợi âm thầm.

Không còn những tiếng lật giấy sột soạt trong thư viện, không còn những tiếng thì thầm thần chú trong các hành lang khuất.

Giờ đây, không khí chỉ còn đong đầy mùi nắng hanh của đầu hè, mùi cỏ mới cắt từ sân Quidditch xa xa, và tiếng gió lùa qua những tháp pháo, mang theo một giai điệu uể oải, như thể chính tòa lâu đài cũng đang thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.

Bầu trời mang một màu xám bạc, thứ ánh sáng mềm mại, khuếch tán, khiến mọi đường nét của khu vườn thảo dược trở nên dịu dàng, như một bức tranh thủy mặc chưa khô hẳn.

Tristan Prewett bước chậm rãi trên lối mòn lát sỏi, tấm áo chùng đen của cậu lướt đi gần như không một tiếng động trên nền cỏ ẩm.

Cậu không có mục đích cụ thể, chỉ đơn thuần là để cho đôi chân dẫn dắt, trong khi linh thị của cậu, thứ giác quan thứ sáu luôn nhạy bén, đang dò xét một gợn sóng bất thường trong không khí.

Nó không phải là một mối đe dọa, không giống như dòng chảy sắc lẻm của Amon, mà là một thứ gì đó khác.

Nó giống như một nốt nhạc bị lạc, một sự trật nhịp trong bản giao hưởng vĩ đại của thời gian mà cậu luôn cảm nhận được.

Cậu cảm thấy, sâu thẳm bên trong, rằng bánh xe số phận đang khẽ chệch khỏi rãnh quay quen thuộc của nó.

Trong túi áo, chiếc bùa hộ mệnh – cái răng rồng mà Barnaby tặng – vốn luôn im lìm, giờ đây đang ấm lên một cách nhè nhẹ, rung động theo một tần số mà chỉ cậu mới có thể nhận ra.

Mercury, chú niffler lông bạc, đang bám trên vai cậu, đôi mắt đen láy lanh lợi quan sát xung quanh.

Cảm nhận được sự tập trung của chủ nhân, nó cũng im lặng, chỉ thỉnh thoảng rít lên một tiếng "chít" khe khẽ, như đang tự hát cho mình nghe.

Tristan dừng lại bên một phiến đá phủ đầy rêu, ngón tay thon dài vô thức chạm vào lớp vỏ xù xì của một cây sồi cổ thụ.

Cậu ngước nhìn bầu trời xám bạc, đôi mắt tím sâu thẳm khẽ nheo lại, như thể cậu đang lắng nghe một âm thanh mà không ai khác có thể nghe thấy.

"Có gì đó... không đúng nhịp," cậu lẩm bẩm, giọng nói trầm, gần như hòa lẫn vào tiếng gió.

Mercury, như thể cảm nhận được sự bất an, trườn xuống khỏi vai cậu, lách qua đám cỏ dại, và chỉ một lát sau, nó quay lại với một chiếc khuy áo đồng lấp lánh tìm được ở đâu đó.

Nó đặt chiến lợi phẩm lên mũi giày của Tristan, ngước nhìn cậu với vẻ tự hào, như một món quà nhỏ để xua đi những ưu phiền.

Một nét dịu dàng hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt Tristan.

Cậu khẽ nhếch môi, không hẳn là một nụ cười, mà là một sự thả lỏng thoáng qua.

"Cảm ơn, nhóc," cậu thì thầm.

Nhưng trước khi cậu kịp cúi xuống nhặt chiếc khuy, linh thị của cậu bỗng co giật.

Cái răng rồng trong túi nóng lên.

Một luồng năng lượng hỗn loạn, nhuốm mùi rượu sherry và một sự bi thương cũ kỹ, vừa xuất hiện gần đó.

Cậu ngẩng đầu.

Ẩn mình sau bức tượng đá của Paracelsus, nửa trong bóng râm, nửa ngoài ánh sáng, là Giáo sư Trelawney.

Bà ta đang ngồi bệt trên một phiến đá, mái tóc rối bù xù như tổ quạ, và cặp kính lúp khổng lồ khiến đôi mắt bà trông càng to hơn, hoang mang hơn.

Trong tay bà là một chai sherry màu nâu sẫm, đã vơi quá nửa.

Mùi cồn ngọt ngào, hăng hắc, thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm và hương hoa oải hương dại.

Khi nhận ra Tristan, Giáo sư Trelawney giật nảy mình, vội vàng giấu chai rượu ra sau lưng, cố gắng khoác lên mình vẻ huyền bí, mờ ảo thường thấy, dù hai má bà đã ửng đỏ.

"Trò Prewett!" bà kêu lên, giọng nói hơi run rẩy, cao vút như một nốt nhạc lạc điệu.

"Ta... ta đang thiền định, trò biết đấy.

Ta đang lắng nghe những rung động của vũ trụ, những lời thì thầm của cõi vô hình.

Trò... trò đến đây làm gì vào giờ này?"

Tristan bình thản bước tới, sự hiện diện của cậu dường như làm dịu đi không khí xung quanh.

Đôi mắt tím của cậu nhìn thẳng vào bà, không phán xét, chỉ có một sự tò mò điềm tĩnh.

"Thưa giáo sư," cậu bắt đầu, giọng nói trầm ấm.

"Con không đến để làm phiền buổi thiền định của cô.

Con chỉ muốn hỏi... về những cảm nhận."

Cậu khẽ chạm tay vào ngực, nơi chiếc bùa hộ mệnh đang nằm.

"Con có một vật, nó giúp con cảm nhận được các dòng chảy năng lượng.

Gần đây, nó rung động rất lạ.

Con muốn hiểu sâu hơn, về cách nó dẫn dắt, và liệu con có thể tin tưởng vào những gì nó báo hiệu hay không."

Giáo sư Trelawney, người thường bị phần lớn học sinh coi là một trò đùa, bỗng trở nên nghiêm túc một cách đáng ngạc nhiên.

Cặp kính lúp của bà dường như mờ đi, và ánh mắt bà, không còn tập trung vào Tristan, mà như đang nhìn xuyên qua cậu, nhìn vào một cõi nào đó xa xôi.

Giọng bà trầm xuống, mất đi vẻ run rẩy thường ngày, trở nên vang vọng, như thể phát ra từ một cái giếng sâu.

"Những vật thể như thế, trò Prewett, không phải là công cụ," bà nói, giọng mơ màng.

"Chúng là những mỏ neo, níu giữ linh hồn con với những dòng chảy vĩ đại của định mệnh.

Khi con chạm vào nó, con không phải đang 'sử dụng' nó.

Con đang trò chuyện với nó.

Con đã chạm vào thứ lớn hơn chính bản thân mình."

Tristan gật đầu chậm rãi, hoàn toàn tập trung.

Cái răng rồng trong túi cậu rung lên mạnh hơn, như thể đồng tình với lời nói của bà.

Mercury, trên vai cậu, có vẻ đã chán cuộc trò chuyện triết học.

Nó kêu "chít" một tiếng nhỏ, rồi nhanh như chớp, nó nhảy xuống, lén lút bò về phía Giáo sư Trelawney, người đang chìm trong trạng thái xuất thần.

Bằng một động tác nhanh gọn, nó giật lấy một hạt hổ phách lớn, lấp lánh trên dải khăn choàng của bà.

"Ôi!

Cái giống lén lút này!"

Trelawney giật mình, tỉnh khỏi cơn mơ màng, la lên, nhưng giọng bà không có vẻ gì là giận dữ, chỉ như một lời trách yêu.

Tristan khẽ thở dài, cúi người nhặt hạt hổ phách từ móng vuốt của Mercury, đưa trả lại cho bà.

Ánh mắt cậu dừng lại trên khuôn mặt bà lâu hơn bình thường, như thể đang đọc thấy một điều gì đó vừa ngưng tụ lại trong không khí.

Nhưng trước khi cậu kịp nói thêm bất cứ điều gì, một sự thay đổi kinh hoàng đã xảy ra.

Không khí xung quanh họ đặc quánh lại, mọi âm thanh của lâu đài – tiếng gió, tiếng chim hót xa xa – đột ngột tắt lịm.

Mắt của Giáo sư Trelawney trợn ngược, lòng trắng dã, và bà ngã người về phía trước, hai tay bám chặt vào phiến đá.

Và rồi, một giọng nói vang lên, không còn là giọng run rẩy của bà, mà là một giọng khàn, đặc, vang vọng như từ một vực sâu:

"Đêm nay... khi mặt trăng nhuộm màu máu đỏ... chuyện đó sẽ xảy ra!

Đêm đen vĩnh cửu sẽ bao phủ!

Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy, đang cô độc, không bạn bè, bị đệ tử bỏ rơi!

Kẻ thuộc hạ, bị xiềng xích suốt mười hai năm, sẽ được tự do!

Hắn sẽ được tự do trước nửa đêm!

Kẻ thuộc hạ sẽ tìm đến, xin thần phục chủ nhân!

Kẻ ấy sẽ trỗi dậy, vĩ đại hơn, khủng khiếp hơn bao giờ hết!"

Lời tiên tri như một nhát búa bổ vào không gian tĩnh lặng, làm không khí run rẩy, như mặt nước bị xé toạc bởi một tảng đá.

Những từ ngữ "mặt trăng máu" và "đêm đen" vang lên như những hồi chuông báo tử, gợi lên hình ảnh một thế giới bị nuốt chửng bởi bóng tối.

Tristan đứng sững, đôi mắt tím lóe lên một tia kinh ngạc tột độ.

Đây không phải là linh thị, đây là một thứ năng lượng thuần túy, thô ráp, một sự thật không thể chối cãi vừa được ném vào thế giới.

Và ngay lúc đó, một tiếng hét nhỏ vang lên từ phía sau hàng rào cây thủy tùng.

Harry, Ron, và Hermione, vừa đi ngang qua khu vườn trên đường trở về tháp Gryffindor, đã vô tình nghe thấy toàn bộ.

Họ chạy ùa ra, khuôn mặt ai cũng tái mét, mắt mở to vì sợ hãi.

"Giáo sư!

Cô... cô ấy vừa nói gì vậy?"

Hermione thì thào, giọng lạc đi, tay cô siết chặt lấy cánh tay áo chùng của Ron.

"Tui nghe rõ... kẻ thuộc hạ... mười hai năm..."

Ron lẩm bẩm, mặt trắng bệch như phấn, "Không lẽ... cô ấy đang nói về Sirius Black?"

Harry, ngược lại, không nói gì.

Ánh mắt cậu sắc lạnh, dán chặt vào Giáo sư Trelawney, rồi quay sang Tristan, người duy nhất có mặt từ đầu.

"Bồ nghe thấy chứ?

Cô ấy nói về... hắn.

Về Voldemort.

Về đêm nay."

Nhưng không gian dường như ngưng đọng lại một lần nữa.

Ngay khi lời tiên tri của Trelawney vừa dứt, cái răng rồng trong túi Tristan bỗng nóng rực lên như lửa đốt.

Một luồng năng lượng lạnh như băng, nhưng sáng chói như thủy ngân, đột ngột trào dâng từ lồng ngực cậu.

Tristan đứng sững, nhưng không phải vì sợ hãi.

Cậu ngẩng đầu lên.

Đôi mắt tím của cậu từ từ mờ đi, biến thành một màu xám bạc đục ngầu, phản chiếu bầu trời, nhưng trống rỗng, vô hồn.

Mercury, cảm nhận được sự thay đổi đáng sợ, gầm gừ khe khẽ, lùi lại, bộ lông bạc trên gáy dựng đứng.

Một giọng nói vang lên, không phải của cậu.

Nó lạnh lùng, trong trẻo như tiếng chuông bạc, không mang cảm xúc của con người, nhưng lại vang vọng một uy quyền cổ xưa.

"Nhưng chưa phải tất cả..."

Giọng nói vang lên.

"Một con rắn thủy ngân sẽ thức tỉnh...

Nó sẽ cuộn xoáy quanh Hogwarts, như một vòng tròn Ouroboros không có lối thoát..."

Bộ ba sững sờ.

Harry, Ron và Hermione lùi lại một bước, nỗi sợ hãi từ lời tiên tri của Trelawney giờ bị thay thế bằng một sự hoang mang tột độ.

Rồi, như thể một luồng gió từ một phương trời xa xôi nào đó thổi qua, giọng nói của Tristan thay đổi nhịp điệu, trở nên trầm bổng, du dương, vang lên những âm thanh lạ lùng, như một bài thơ cổ được ngâm lên từ một cõi khác:

"Thử tầm xà huyệt thiên sơn dị

Khuyển khấp lộc thi nhất dã bi.

Khởi tích vi khu đương tiễn thỉ

Thệ tru nguyên ác hận nan di.

Thiên tế phượng hoàng duy lãnh thị

Phàm gian tục tử khởi năng tri.

Nhất kỷ luân hồi cựu hận khiên

Thế nhân thác nhận trục tân mi."

Harry, Ron và Hermione đứng như trời trồng, ánh mắt dán chặt vào Tristan, hoàn toàn hoang mang.

Những âm thanh đó, dù mang một âm hưởng cổ xưa, lại không phải thứ ngôn ngữ Latin họ thường nghe trong các câu thần chú, cũng không phải Cổ Ngữ Runes.

Nó như một bài ca bi thương từ một phương Đông xa xôi, vừa quen thuộc trong nhịp điệu, vừa xa lạ đến rợn người.

"Đó...

đó là gì vậy?"

Hermione thì thào, giọng run rẩy, cô là người đầu tiên thoát khỏi sự sững sờ.

"Tui chưa từng nghe thứ ngôn ngữ này...

Nó nghe giống như...

Hán Việt, nhưng... không phải.

Cổ xưa hơn."

Ron, mặt đã tái không còn một giọt máu, lẩm bẩm: "Tui chẳng hiểu gì hết, tui chỉ biết là nó làm tui nổi da gà.

Bồ ấy đang nói cái gì thế, Tristan?"

Harry, ánh mắt vẫn dán chặt vào Tristan, cảm thấy lồng ngực thắt lại.

"Nó nghe như... một lời nguyền.

Hay một lời cảnh báo."

Cậu thì thầm.

"Chó khóc thây hươu...

Đuổi bắt hươu kia...

Nó có nghĩa là gì?"

Hình ảnh con rắn Ouroboros ánh bạc cắn đuôi chính mình, xoay tròn trong một điệu vũ bất tận, hiện lên trong tâm trí họ, như một giấc mộng siêu thực.

Giọng nói của Tristan, dù đã ngừng, vẫn như vọng lại trong không khí:

"Ranh giới giữa bảo vệ và hủy diệt sẽ tan biến...

Vòng xoáy bạc lạnh... mọi số phận hòa làm một."

Không gian rung lên một lần cuối, như thể vũ trụ vừa bị bẻ cong bởi một thế lực cổ xưa.

Và rồi, đột ngột như lúc bắt đầu, sợi dây kết nối bị cắt đứt.

Giáo sư Trelawney rên lên một tiếng rồi đổ gục xuống phiến đá, chai sherry lăn lóc trên cỏ.

Gần như cùng lúc, Tristan khuỵu xuống, cơ thể mềm nhũn, đôi mắt nhắm nghiền.

Cái răng rồng rơi ra khỏi bàn tay buông thõng của cậu, lấp lánh trên nền cỏ ẩm.

Mercury kêu "chít" một tiếng thảm thiết, lao đến bên Tristan, móng vuốt nhỏ bé bấu vào áo chùng cậu, cố gắng lay cậu dậy, đôi mắt đen láy lấp lánh sự hoảng loạn tột độ.

"Tristan!"

Ron là người phản ứng đầu tiên, cậu hét lên, lao tới đỡ lấy người bạn cùng nhà.

Hermione, mặt tái nhợt, chạy đến kiểm tra Giáo sư Trelawney, lay lay vai bà.

"Giáo sư!

Giáo sư, cô có sao không?"

Harry đứng sững giữa hai người, ánh mắt dán vào cái răng rồng trên mặt đất.

"Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?"

Không ai trả lời.

Trong cơn hoảng loạn, cả nhóm vội vã, người đỡ Trelawney, người dìu Tristan, nhanh chóng đưa cả hai đến bệnh xá.

Mercury chạy theo sát gót, kêu thút thít không ngừng, đôi mắt không rời chủ nhân.

Madam Pomfrey nhíu mày khi thấy "lô hàng" bất đắc dĩ của mình.

Sau khi nghe Hermione lắp bắp kể lại, bà chỉ thở dài, lẩm bẩm điều gì đó về "những lời tiên tri ngớ ngẩn" và "áp lực thi cử," rồi nhanh chóng ổn định Trelawney (người vẫn còn lơ mơ) và Tristan vào hai chiếc giường cạnh nhau.

Tristan tỉnh lại khoảng một giờ sau đó, đầu óc mơ hồ, nặng trĩu, như vừa bước ra từ một giấc mộng sâu không hình dạng.

Điều đầu tiên cậu nhận thấy là bàn tay mình đang nắm chặt cái răng rồng, nó vẫn còn hơi ấm, rung động nhè nhẹ, như một nhịp tim xa xôi.

"Mình... mình đã nói gì sao?" cậu hỏi, giọng khàn đặc, đôi mắt tím lướt qua ba khuôn mặt đang lo lắng tột độ của Harry, Ron, và Hermione.

Hermione cắn môi, giọng vẫn còn run: "Bồ... bồ nói về một con rắn thủy ngân.

Một vòng xoáy Ouroboros quanh Hogwarts.

Và rồi... bồ ngâm một bài thơ lạ lắm.

Tớ không hiểu.

Nó nghe như Hán Việt, nhưng tớ không chắc..."

Ron, tay vẫn siết chặt cây đũa phép của mình, lẩm bẩm: "Còn Giáo sư Trelawney thì nói về...

Kẻ-mà-ai-cũng-biết.

Về mặt trăng đỏ, về đêm đen...

Tui không muốn nghĩ tới chuyện Black đang ở trong lâu đài đâu..."

Harry, ánh mắt sắc lạnh, không nhìn Tristan, mà nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xám bạc đang bắt đầu tối sầm lại, báo hiệu hoàng hôn.

"Đêm nay," cậu thì thào, giọng nói chắc nịch một cách đáng sợ.

"Cả hai người đều nói.

Nó sẽ xảy ra.

Đêm nay."

Tristan, dù vẫn còn mệt lử, siết chặt cái răng rồng, ánh mắt lấp lánh một tia lo lắng hiếm thấy.

Cậu không nhớ chính xác mình đã nói gì, nhưng linh thị của cậu, giờ đã rõ ràng hơn bao giờ hết, đang cảm nhận được một luồng năng lượng đen tối, hỗn loạn, như một cơn bão khổng lồ đang tập trung ngay trên đỉnh lâu đài.

Mercury nhảy lên giường, dụi cái đầu lông bạc mềm mại vào tay cậu, kêu "chít" một tiếng an ủi.

Cậu nghĩ, nhưng không nói ra: Có gì đó đang đến.

Và không một ai trong chúng ta sẵn sàng để đối mặt với nó.

Nhóm bạn ngồi lặng lẽ trong bệnh xá, không gian đặc quánh lại bởi sức nặng của hai lời tiên tri.

Dư âm của chúng, một từ vực sâu tuyệt vọng, một từ cõi xa lạ bí ẩn, treo lơ lửng, như một giai điệu buồn bã không thể nào dứt.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 81: Dưới Cánh Màn Nhung & Cơn Khát Đỏ


Hoàng hôn không buông xuống Hogwarts một cách dịu dàng như mọi khi.

Hôm nay, bầu trời phía Tây như một vết thương hở miệng, rỉ ra thứ ánh sáng màu đỏ bầm, đặc quánh, nhuộm lên những tháp canh cổ kính một sắc thái bệnh hoạn.

Bên trong Bệnh xá, không khí dường như bị hút cạn, để lại một khoảng chân không nặng nề, nơi âm thanh trở nên đục ngầu và méo mó.

Tristan Prewett ngồi dựa lưng vào thành giường đá lạnh lẽo.

Cậu không ăn sôcôla.

Thanh kẹo của Madam Pomfrey nằm trơ trọi trên bàn, lớp giấy bạc phản chiếu ánh lửa đuốc chập chờn trông như những con mắt đang nhấp nháy.

Cậu cảm thấy... sai.

Một cái lạnh thấu xương, không phải từ gió lùa, mà từ chính trong tủy sống, đang lan tỏa ra khắp cơ thể.

Nhịp tim cậu chậm lại, đập từng nhịp rời rạc, nặng nề: Thịch... ... ...

Thịch.

Mỗi nhịp đập lại bơm đi một cảm giác khao khát xa lạ, cồn cào.

Cổ họng cậu khô khốc, nhưng nước không thể xoa dịu nó.

Khứu giác của cậu bỗng trở nên nhạy bén một cách tàn nhẫn.

Cậu ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nồng nặc, mùi bụi vải mốc meo trên rèm cửa, và rõ ràng nhất, đáng sợ nhất—mùi tanh nồng, ngọt lịm của máu đang chảy rần rật dưới lớp da của những người xung quanh.

Đó là dư chấn của lời tiên tri.

Khi cánh cổng số phận hé mở để "Mặt Trăng Đỏ" của Trelawney và "Rắn Thủy Ngân" của cậu giao thoa, Tristan đã vô tình hấp thụ một chút hơi thở của Mặt Trăng.

"Lạnh quá," Tristan thì thào, giọng cậu khàn đặc, nghe như tiếng gió rít qua khe đá.

Cậu rụt người lại, kéo tấm chăn lên cao, cố gắng che đi đôi mắt tím đang dần chuyển sang một sắc đỏ thẫm u tối dưới ánh đuốc.

Chiara Lobosca đang thay băng gạc ở giường bên cạnh, bỗng khựng lại.

Cô gái tóc bạch kim quay phắt người, đôi mắt mở to đầy cảnh giác.

Là một người sói, dù đang ở dạng người, bản năng của Chiara cực kỳ nhạy bén với những "kẻ thù tự nhiên".

Cô ngửi thấy một mùi hương... lạnh lẽo, quý tộc, nhưng đầy mùi tử khí toát ra từ phía Tristan.

Nó khiến lông tóc gáy cô dựng đứng, một nỗi sợ hãi nguyên thủy pha lẫn sự thù địch dâng lên trong lồng ngực.

"Tristan?"

Chiara gọi khẽ, tay cô vô thức siết chặt khay thuốc bằng bạc.

"Cậu... cậu ổn chứ?"

Tristan không trả lời ngay.

Cậu đang bận chiến đấu.

Trong đầu cậu, linh tính của một "Kẻ Được Chọn" (Lucky One) thuộc đường tắt Bánh Xe Số Phận đang gào thét báo động.

Những xác suất xung quanh cậu đang sụp đổ và tái cấu trúc liên tục.

Cậu nhìn thấy những sợi dây số phận của Harry, Ron và Hermione đang rối tung lên, đen kịt như mực, xoắn bện vào nhau thành một cái thòng lọng khổng lồ.

Nhưng cơ thể cậu lại phản bội cậu.

Dưới ảnh hưởng của sự "Sanguine hóa" tạm thời, cậu thấy bóng tối trong góc phòng trở nên thân thương lạ kỳ.

Những cái bóng đổ dài trên sàn nhà dường như đang vươn ra, mềm mại như nhung, muốn ôm lấy cậu, che giấu cậu vào một giấc ngủ vĩnh hằng yên bình.

Đó là cái nhìn chăm chú của Vị Nữ Thần cai quản màn đêm, lặng lẽ và bao dung, nhưng cũng lạnh lùng đến rợn người.

Đồng thời, những chậu cây thảo dược trên bậu cửa sổ – vốn là những cây tía tô đất hiền lành – bỗng vươn dài ra một cách quái dị.

Lá của chúng chuyển sang màu xanh đen, gân lá phồng lên như mạch máu, tỏa ra một sức sống mãnh liệt đến mức ngột ngạt.

Mùi hương thảo mộc trở nên nồng nặc, trộn lẫn với mùi đất ẩm ướt, gợi lên hình ảnh của sự sinh sôi nảy nở trên xác chết.

Đó là sự trù phú méo mó dưới ánh nhìn của Mẫu Thần.

Hogwarts đêm nay không còn là trường học.

Nó là một tế đàn.

"Tớ... cần bóng tối," Tristan nói, hơi thở cậu phả ra một làn sương trắng mỏng, dù lò sưởi đang cháy đượm.

"Kéo rèm lại...

Làm ơn."

Harry Potter đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ cạo xuống sàn đá tạo nên một âm thanh chói tai.

Cậu bước nhanh đến bên cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm nhung dày lại, che đi ánh hoàng hôn đỏ quạch đang hấp hối.

"Bồ trông tệ lắm, Tristan," Harry nói, giọng cậu căng thẳng, đôi mắt xanh lục bảo xoáy sâu vào người bạn nhà Slytherin.

"Bồ cũng cảm thấy nó, đúng không?

Sự nguy hiểm.

Lời tiên tri đó... nó không phải trò đùa."

"Kẻ tôi tớ," Ron Weasley lẩm bẩm từ trong góc tối, giọng run rẩy nhưng chứa đầy sự kinh hoàng.

Cậu đang ôm chặt con chuột Scabbers trong túi áo ngực, như thể sợ nó bị lạnh.

"Mười hai năm... xiềng xích...

Nó chỉ có thể là Sirius Black.

Hắn đang ở đây.

Ngay trong lâu đài này."

Hermione Granger ngồi trên mép ghế, hai tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Cô nhìn Tristan, rồi nhìn Harry, lý trí của cô đang cố gắng xây dựng một bức tường logic để ngăn chặn cơn thủy triều hoảng loạn.

"Nhưng làm sao hắn vào được?"

Hermione thì thào, giọng cô lạc đi.

"Các Giám ngục canh gác mọi lối vào.

Và giáo sư Dumbledore...

Thầy ấy biết mà.

Không thể nào Black lại..."

"Hắn đã từng làm được!"

Harry cắt ngang, giọng cậu sắc lạnh, chứa đựng một cơn giận dữ kìm nén.

Cậu quay lại nhìn Tristan, ánh mắt như muốn đòi một câu trả lời xác đáng.

"Bồ đã thấy gì, Tristan?

Lúc bồ ngâm bài thơ đó...

'Khuyển khấp lộc thi' – Chó khóc xác hươu.

Đó là Black, đúng không?

Hắn là con chó, và ba tôi là con hươu!"

Tristan nhắm mắt lại.

Cơn khát máu khiến đầu óc cậu quay cuồng.

Tiếng mạch máu đập trong cổ Harry nghe như tiếng trống trận.

Thịch.

Thịch.

Thịch.

Máu của Kẻ Được Chọn.

Nó thơm mùi của định mệnh và tai ương.

Cậu cắn chặt môi dưới đến mức bật máu để giữ tỉnh táo.

Vị sắt tanh nồng tràn vào miệng giúp cậu lấy lại chút kiểm soát.

"Không đơn giản thế đâu, Harry," Tristan nói, giọng cậu thấp, mang âm hưởng của một lời thì thầm từ hầm mộ.

Cậu không thể nói ra sự thật.

Cậu không thể nói cái tên Peter Pettigrew.

Số phận chưa cho phép.

Nếu cậu nói ra lúc này, dòng chảy sẽ vỡ đê, và kết cục có thể tồi tệ hơn cái chết.

"Thế giới này... không vận hành theo đường thẳng," cậu tiếp tục, hơi thở nặng nhọc.

Cậu đưa tay lên, nhìn những ngón tay mình dưới ánh đuốc.

Chúng trắng bệch, móng tay dường như dài ra và sắc nhọn hơn một chút.

"Mắt thấy chưa chắc là thật.

Kẻ bị xiềng xích...

đôi khi không phải là kẻ ở trong tù."

"Ý bồ là sao?"

Ron hỏi dồn, mặt cậu tái mét.

Scabbers trong túi cậu cựa quậy dữ dội, rít lên những tiếng chít chít hoảng loạn, như thể nó ngửi thấy mùi của tử thần toát ra từ Tristan.

Tristan không trả lời Ron.

Cậu quay sang nhìn Mercury.

Chú Niffler đang co rúm ở góc giường, bộ lông bạc dựng đứng, đôi mắt đen láy nhìn chủ nhân với vẻ sợ hãi tột độ.

Nó là sinh vật nhạy cảm nhất ở đây.

Nó biết chủ nhân của nó đang bị một thứ gì đó xâm chiếm.

Một thứ gì đó thuộc về bóng đêm và máu.

"Đêm nay..."

Tristan nói, cố gắng đè nén cơn buồn nôn khi mùi hương thảo mộc quá mức nồng nặc từ chậu cây tía tô xộc vào mũi.

Cậu cảm thấy ánh mắt của Đất Mẹ đang soi mói sự sống méo mó trong cơ thể mình.

"Đêm nay là một điểm gút của thời gian.

Đừng tin vào những gì các cậu nhìn thấy đầu tiên.

Hãy tin vào... sự phi lý."

Đúng lúc đó, cửa bệnh xá mở toang.

Không phải Madam Pomfrey.

Giáo sư Snape bước vào, áo choàng đen cuộn sóng sau lưng như đôi cánh dơi khổng lồ.

Gương mặt ông ta lạnh băng, làn da sáp vàng nhợt nhạt dưới ánh đuốc, và đôi mắt đen thẳm chứa đựng một sự khinh miệt xen lẫn lo âu hiếm thấy.

Ông ta không nhìn bộ ba Gryffindor.

Ông ta đi thẳng đến giường của Tristan.

"Trò Prewett," Snape nói, giọng ông trơn tuột và nguy hiểm.

Ông rút đũa phép ra, không phải để tấn công, mà để vẫy nhẹ qua người Tristan.

Một luồng sáng màu xanh lục nhạt quét qua cơ thể cậu.

Snape cau mày.

Ông cúi xuống, ghé sát vào mặt Tristan, đủ gần để cậu ngửi thấy mùi dược liệu đắng nghét trên áo ông, át đi phần nào mùi máu cám dỗ.

"Đồng tử giãn.

Thân nhiệt hạ thấp.

Mạch chậm," Snape lầm bầm, ánh mắt ông lóe lên một tia nghi ngờ sắc bén.

Ông liếc nhìn Chiara, người đang đứng lùi lại phía sau, tay vẫn đặt hờ trên đũa phép.

"Và một... hào quang không thuộc về con người."

Snape quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào Harry, Ron và Hermione.

"Ra ngoài," ông rít lên.

"Ngay lập tức."

"Nhưng thưa giáo sư, bọn em..."

Hermione định phản đối.

"Ta nói RA NGOÀI!"

Snape gầm lên, khuôn mặt ông đột ngột vặn vẹo vì giận dữ.

"Về tháp Gryffindor.

Khóa cửa lại.

Nếu ta thấy bất cứ đứa nào trong các ngươi lang thang hành lang đêm nay... ta sẽ đích thân tống cổ các ngươi khỏi trường trước khi Black kịp tìm đến!"

Harry nghiến răng, trừng mắt nhìn Snape một cái đầy thù hận rồi quay lưng bỏ đi, kéo theo Ron và Hermione.

Trước khi cánh cửa đóng lại, Harry ngoái nhìn Tristan một lần cuối.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Harry thấy Tristan ngẩng đầu lên.

Đôi mắt tím của người bạn Slytherin đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là hai hố sâu đỏ rực như máu tươi, sáng quắc lên trong bóng tối.

Tristan nở một nụ cười, nhưng không phải nụ cười của con người – nanh của cậu lộ ra, trắng ởn và sắc nhọn.

Cánh cửa đóng sầm lại.

Bên trong bệnh xá, sự im lặng trở lại, nặng nề hơn gấp bội.

Snape đứng thẳng dậy, nhìn xuống Tristan với vẻ mặt phức tạp.

Ông ta không sợ hãi, chỉ có sự chán ghét và tính toán.

"Uống cái này," Snape móc từ trong túi áo chùng ra một lọ thuốc nhỏ màu đỏ sậm, ném lên giường.

"Dược trấn an tinh thần.

Ta không biết trò đã dính vào thứ ma thuật hắc ám gì từ mụ già Trelawney đó, Prewett.

Nhưng nếu trò dám nhe nanh ra trong trường của ta... ta sẽ dùng trò làm nguyên liệu độc dược."

Tristan chộp lấy lọ thuốc.

Tay cậu run rẩy.

Cậu mở nắp và dốc cạn nó vào họng.

Vị đắng chát và cay xè xộc lên mũi, nhưng nó dập tắt cơn khát máu ngay lập tức.

Màu đỏ trong mắt cậu dần phai đi, trả lại màu tím thẫm mệt mỏi.

"Cảm ơn...

Giáo sư," Tristan thở hắt ra, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán.

"Đừng cảm ơn ta vội," Snape quay lưng bước đi, bóng ông hòa vào bóng đêm đang xâm chiếm căn phòng.

"Đêm nay còn dài.

Và lũ ngu ngốc Gryffindor đó sẽ không bao giờ chịu ngồi yên."

Snape rời đi, để lại Tristan một mình với Mercury và Chiara.

Cô gái nhà Hufflepuff bước tới gần hơn, ánh mắt cô không còn sự thù địch bản năng, mà thay vào đó là sự đồng cảm của một kẻ cũng mang trong mình một "con quái vật".

"Cậu... không phải là ma cà rồng," Chiara nói nhỏ, như một lời khẳng định.

"Nhưng cậu cũng không hoàn toàn là phù thủy."

Tristan cười khổ, vuốt ve bộ lông đang run rẩy của Mercury.

Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối đã hoàn toàn nuốt chửng khuôn viên trường.

Bên ngoài kia, dưới ánh trăng đỏ mờ ảo, những nhánh cây Liễu Roi đang quật điên cuồng vào không khí.

Lũ Giám ngục đang lượn lờ, mang theo hơi thở của tuyệt vọng.

Và một con chuột cụt ngón đang run rẩy trong túi áo của một cậu bé.

"Tớ là một con bạc, Chiara ạ," Tristan thì thầm, ngón tay cậu xoay nhẹ chiếc khuy áo đồng mà Mercury đã tìm được.

"Và ván cược lớn nhất vừa mới bắt đầu."

Cậu nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng thì thầm của gió.

Không, đó không phải là gió.

Đó là tiếng cười khúc khích của định mệnh, và tiếng thở dài của những vị thần đang dõi theo bàn cờ Hogwarts từ trên cao.

Đêm nay, ai sẽ là thợ săn?

Ai sẽ là con mồi?
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 82: Khi Bóng Tối Mỉm Cười & Con Thú Trong Lồng Ngực


Cánh cửa sồi nặng nề của Bệnh xá đóng lại sau lưng họ với một tiếng rầm trầm đục, vang vọng dọc hành lang đá như tiếng nắp quan tài hạ xuống, nhốt chặt lại sự an toàn giả tạo phía sau.

Tristan Prewett bước ra ngoài không khí loãng của buổi chiều tà, và ngay lập tức, thế giới ập vào các giác quan của cậu như một cơn bão dữ dội.

Với Harry, Ron và Hermione, hành lang chỉ đơn giản là tối hơn thường lệ.

Nhưng với Tristan – kẻ đang bị nhiễm bẩn bởi hơi thở của Mặt Trăng từ lời tiên tri dang dở – đó là một cuộc tấn công tàn bạo lên thần kinh.

Không khí không còn trong lành.

Nó đặc quánh, nhớp nhúa như thể cậu đang lội qua một bể thạch đang đông lại.

Mùi hương trở nên sắc bén đến mức đau đớn: mùi sợ hãi chua loét toát ra từ lỗ chân lông đang co rút của Ron; mùi lo âu cháy khét, khô khốc như giấy cũ của Hermione; và mùi phẫn nộ, nóng rực như than hồng từ Harry.

Tất cả những "mùi vị" cảm xúc đó trộn lẫn với một thứ hương thơm thực thể, tanh nồng, ngọt lịm và lôi cuốn đến điên dại – tiếng thịch... thịch... thịch rền rĩ của dòng máu đang chảy dưới lớp da mỏng manh của những sinh vật sống xung quanh.

Tristan lảo đảo, tay cậu bám chặt vào bức tường đá lạnh lẽo.

Những ngón tay cậu bấu vào kẽ đá, móng tay dường như cứng hơn, sắc hơn, cào lên bề mặt thô ráp tạo ra những vệt trắng mờ.

"Tristan?"

Hermione quay lại, giọng cô lạc đi trong bóng tối nhập nhoạng.

"Bồ đi nổi không?

Hay chúng ta quay lại xin bà Pomfrey..."

"Đừng," Tristan ngắt lời, giọng cậu khàn đặc, nghe như tiếng sỏi nghiến vào nhau dưới đáy vực.

Cậu không dám ngẩng đầu lên.

Cậu sợ họ sẽ nhìn thấy đôi mắt mình.

Lúc này, tầm nhìn của cậu đã thay đổi hoàn toàn.

Những ngọn đuốc trên tường không còn cháy bằng lửa cam bình thường, mà tỏa ra những quầng sáng màu đỏ bầm ốm yếu.

Bóng tối ở các góc khuất không còn là khoảng không vô định, mà chúng đang chuyển động.

Chúng mềm mại như nhung lụa, sâu thẳm và mời gọi, như vòng tay của một người mẹ vĩ đại, Nữ Thần của Màn Đêm, đang dang rộng để che giấu mọi tội lỗi, thì thầm những lời ru ngủ vĩnh hằng vào tai những kẻ đang đau khổ.

"Bóng tối là an toàn.

Ánh sáng là sự phơi bày tàn nhẫn," một giọng nói lạ lẫm vang lên trong đầu Tristan.

Đó không phải suy nghĩ của cậu.

Đó là bản năng của loài sinh vật bóng đêm mà cậu đang tạm thời vay mượn.

Cậu hít sâu một hơi, cố gắng dùng lý trí lạnh lùng của con đường "Bánh Xe Số Phận" để trấn áp cơn đói khát và sự hoang tưởng này.

Cậu ép mình tập trung vào chiếc răng rồng trong túi áo – vật phẩm neo giữ cậu với thực tại.

"Đi thôi," cậu nói, hơi thở phả ra một làn sương lạnh lẽo dù trời đang vào hè.

"Đừng để Hagrid đợi.

Ông ấy đang cần chúng ta."

Cả nhóm tiếp tục di chuyển.

Họ đi qua Đại Sảnh Đường vắng lặng, bước ra khoảng sân lát đá rộng lớn.

Và đó là lúc họ nhìn thấy nó.

"Trời ơi..."

Ron thốt lên, tay cậu vô thức ôm chặt lồng ngực nơi có con chuột Scabbers đang run rẩy điên cuồng.

"Cái mặt trăng đó... nó bị làm sao vậy?"

Dù mặt trời chưa hoàn toàn lặn xuống phía sau những ngọn núi tím thẫm phía Tây, nhưng ở phía đối diện, một vầng trăng đã treo lơ lửng trên đỉnh tháp Thiên văn.

Nó không mang màu bạc thanh khiết, cũng không phải màu vàng nhạt ấm áp.

Nó to một cách bất thường, phình ra như một khối u ác tính của bầu trời, và nhuộm một màu đỏ thẫm nhớp nhúa.

Ánh sáng đỏ quạch ấy đổ xuống sân trường, biến những bức tượng đá gargoyle vô tri thành những con quỷ đang rỉ máu.

Cỏ dưới chân họ dường như mọc nhanh hơn, cao hơn, quấn lấy cổ chân người đi.

Những phiến lá chuyển sang màu xanh đen, dày cộp, gân lá phồng lên như mạch máu.

Mùi đất ẩm bốc lên nồng nặc, trộn lẫn với mùi mục rữa của lá khô, gợi lên một sự sinh sôi nảy nở méo mó, điên loạn trên xác chết – dấu ấn của Mẫu Thần Đất Đai, vị thần của sự sống nhưng cũng là sự sống không kiểm soát.

"Kẻ Tù Nhân...

Kẻ Tôi Tớ...

Máu..."

Harry lẩm bẩm, ánh mắt cậu dại đi khi nhìn vào mặt trăng đỏ.

Cậu dường như không còn ở Hogwarts nữa.

Tâm trí cậu đang trôi dạt về một nơi nào đó tăm tối, nơi có những tên Giám ngục lướt qua và tiếng hét của một người phụ nữ vang lên trong đầu.

"Harry!"

Hermione nắm chặt cánh tay bạn mình, móng tay cô cắm sâu vào da thịt cậu để kéo cậu về thực tại.

"Tập trung vào Buckbeak.

Chúng ta phải cứu Buckbeak trước.

Đừng để lời tiên tri đó ám ảnh bồ."

Harry giật mình, quay sang nhìn Hermione.

Trong ánh sáng đỏ, gương mặt cô bạn thân trông nhợt nhạt và hốc hác, đôi mắt nâu mở to đầy lo âu nhưng kiên định.

"Mình biết," Harry nói, giọng cậu run rẩy nhưng chứa đầy sự kìm nén.

"Nhưng mình có cảm giác... mọi thứ đang liên kết với nhau.

Sirius Black.

Con chuột.

Buckbeak.

Và cái mặt trăng quỷ quái này.

Như thể đêm nay là điểm kết thúc của tất cả."

Tristan đi phía sau cùng, im lặng lắng nghe.

Điểm kết thúc?

Không, Harry à.

Đây mới chỉ là khúc dạo đầu.

Cơn khát trong cổ họng Tristan lại bùng lên khi họ bắt đầu đi xuống con dốc dẫn tới túp lều của Hagrid.

Gió từ Rừng Cấm thổi thốc lên, mang theo tiếng hú dài thê lương.

Đâu đó trong lâu đài, từ hướng văn phòng của Giáo sư Lupin, Tristan thề rằng cậu nghe thấy một tiếng gầm gừ nghẹt thở, tiếng móng vuốt cào lên gỗ sồi trong cơn đau đớn của sự biến đổi bị kìm nén.

Dược Tắt Sói (Wolfsbane) có lẽ đang mất dần tác dụng dưới sức mạnh cường đại của mặt trăng máu đêm nay.

Và Tristan, lúc này, cũng là một con thú đang cố gắng xích mình lại.

Khi họ đến gần vòng đá xếp tàn tích, một giọng nói nhão nhoét, kéo dài vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng căng thẳng của nhóm bạn.

"Nhìn xem ai đến kìa.

Tới xem buổi biểu diễn à?"

Draco Malfoy.

Hắn đứng đó cùng Crabbe và Goyle, dựa lưng vào một tảng đá rêu phong cổ thụ.

Tư thế của hắn toát lên vẻ nhàn nhã, thượng đẳng, hoàn toàn đối lập với sự lo âu, bẩn thỉu của bộ ba Gryffindor.

Ánh trăng đỏ chiếu vào mái tóc bạch kim chải chuốt của Malfoy, khiến hắn trông như một hồn ma bệnh hoạn bước ra từ hầm mộ quý tộc.

Đôi mắt xám của hắn ánh lên sự tàn nhẫn, thích thú, soi mói từng biểu hiện đau khổ trên gương mặt Harry.

"Mày làm cái gì ở đây?"

Harry gầm lên, tay cậu đã nắm chặt đũa phép trong túi áo.

Cơn giận dữ bị dồn nén từ lời tiên tri, từ nỗi sợ về Black, giờ đây tìm được một mục tiêu cụ thể để trút xuống.

"Thưởng thức không khí trong lành thôi, Potter," Malfoy cười khẩy, nụ cười méo mó dưới ánh sáng đỏ.

Hắn bước lên một bước, đá nhẹ vào một hòn đá dưới chân.

"Cha tao nói đao phủ đã đến rồi.

Macnair...

ông ấy là một nghệ sĩ với chiếc rìu.

Một nhát sạch sẽ.

Phập!"

Hắn mô phỏng động tác chém xuống, kèm theo tiếng cười khúc khích của Crabbe và Goyle.

"Và tao đã xin cha tao giữ cái đầu con hippogriff đó làm kỷ niệm," Malfoy tiếp tục, giọng hắn ngọt xớt như mật độc.

Hắn lướt ánh mắt khinh miệt sang Ron.

"Có lẽ tao nên hào phóng tặng lại nó cho mày, Weasley?

Để mày treo trong cái phòng khách chật chội đầy mùi nghèo đói của nhà mày?

Ít nhất thì nó cũng có giá trị hơn tất cả tài sản nhà mày cộng lại."

"Mày câm mồm!"

Ron lao tới, mặt đỏ bừng vì giận và nhục nhã, nhưng Harry đã kịp giữ cậu lại.

Malfoy không dừng lại.

Hắn cảm thấy mình đang nắm quyền kiểm soát.

Hắn quay sang Hermione, ánh mắt nheo lại đầy vẻ ghê tởm.

"Và mày nữa, Granger.

Tao thấy mày đang run rẩy.

Sợ à?

Hay là mày đang khóc thương cho con quái vật đó?

Đúng là đồng loại thì hay thương xót nhau.

Một con thú và một đứa Máu Bùn..."

Không gian xung quanh Hermione như đông cứng lại.

Cô bé không hét lên.

Sự run rẩy lo âu biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ, lạnh lẽo hơn cả sương mù Rừng Cấm.

Trong một khoảnh khắc, lý trí, sách vở, luật lệ trường học – tất cả sụp đổ trước cơn thịnh nộ nguyên thủy.

Cô quay phắt lại, đũa phép đã nằm gọn trong tay, chĩa thẳng vào giữa trán Malfoy.

"Mày...

đồ khốn nạn xấu xa, hèn hạ..."

Hermione rít lên, từng từ như nhổ ra từ kẽ răng.

Đầu đũa phép của cô rung lên, những tia lửa nhỏ bắn ra tanh tách.

Malfoy tái mặt.

Hắn lùi lại, lưng dán chặt vào tảng đá.

Nụ cười ngạo nghễ tắt ngấm, thay vào đó là nỗi sợ hãi trần trụi.

Crabbe và Goyle giật mình lùi lại, đôi mắt đảo điên nhưng không dám cử động trước khí thế áp đảo của cô gái nhỏ bé này.

"Hermione!"

Ron hét lên, hoảng hốt.

"Đừng!"

Harry lao tới, nắm lấy cổ tay cô, cố gắng bẻ hướng cây đũa phép đi.

"Đừng làm thế, Hermione!

Hắn không đáng!

Bồ sẽ bị đuổi học!

Nghĩ đi!"

Hermione thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Mắt cô ầng ậng nước, không phải vì buồn, mà vì sự ức chế đã chạm đến đỉnh điểm.

Cô nhìn Malfoy, nhìn vẻ mặt hèn nhát của hắn, rồi nhìn Harry.

Từ từ, rất chậm, cô hạ đũa phép xuống.

"Đi thôi," cô nói, giọng vỡ vụn, quay lưng lại.

"Ha!"

Malfoy thở hắt ra một hơi dài, sự sợ hãi ban nãy ngay lập tức chuyển hóa thành sự kiêu ngạo ngu xuẩn gấp bội phần.

Hắn cảm thấy mình vừa chiến thắng.

Hắn chỉnh lại cổ áo chùng, nhìn bóng lưng Hermione với vẻ đắc thắng.

"Tao biết mà," Malfoy cười lớn, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

"Máu Bùn thì làm gì có gan.

Mày chỉ giỏi vùi đầu vào sách vở rác rưởi thôi.

Mày không có dòng máu của kẻ thống trị..."

Bịch.

Một âm thanh rất khẽ, nhẹ như tiếng mèo tiếp đất, vang lên ngay bên cạnh tai trái Malfoy.

Trước khi hắn kịp hiểu chuyện gì xảy ra, nhiệt độ xung quanh hắn giảm xuống đột ngột.

Một bóng đen đã trùm lên hắn, nuốt chửng ánh sáng đỏ từ mặt trăng.

Không phải Harry.

Không phải Ron.

Là Tristan.

Cậu đã di chuyển với tốc độ không tưởng, nhẹ nhàng lướt đi qua những cái bóng đổ dài, như thể cậu là một phần của chúng.

Tristan đứng sát sạt Malfoy, gần đến mức Draco có thể nhìn thấy sự phản chiếu kinh hoàng của chính mình trong đôi mắt tím đang rực lên sắc đỏ như than hồng của đối phương.

Draco định mở miệng nói gì đó, nhưng lời nói nghẹn ứ lại trong cổ họng.

Tristan không dùng đũa phép.

Cậu dùng sự hiện diện của mình.

Một áp lực vô hình, nặng nề và tanh tưởi, đè nặng lên vai Draco, khiến đầu gối hắn run rẩy muốn khuỵu xuống.

"Dòng máu của kẻ thống trị?"

Tristan thì thầm.

Giọng cậu êm ái, nhẹ nhàng như tiếng lụa xé, nhưng lại khiến Draco nổi da gà toàn thân.

"Mày có biết dòng máu thống trị thực sự có mùi vị thế nào không, Draco?"

Tristan cúi xuống, ghé sát vào cổ Malfoy.

Hơi thở của cậu lạnh ngắt, phả vào da thịt Draco, mang theo mùi tử khí và sương lạnh.

Trong đầu Tristan, bản năng Sanguine đang gào thét sung sướng.

Tiếng tim đập của Malfoy — thịch, thịch, thịch — vang vọng trong tai cậu như tiếng trống trận, như tiếng chuông báo giờ ăn tối.

Mạch máu ở cổ Draco đang đập mạnh mẽ, căng đầy sức sống dưới lớp da trắng xanh nhợt nhạt.

Chỉ cần một cú cắn.

Tristan hé môi.

Trong một giây ngắn ngủi, dưới ánh trăng máu, Malfoy – và chỉ có Malfoy – nhìn thấy hai chiếc răng nanh trắng ởn, dài và sắc nhọn lạ thường, đang kề ngay sát động mạch cảnh của mình.

Cơn khát bùng lên.

Tristan cảm thấy nước bọt tứa ra trong miệng.

Máu của nỗi sợ hãi.

Máu của sự kiêu ngạo.

Nó sẽ ngọt ngào biết bao.

Nó sẽ ấm áp biết bao.

Nó sẽ dập tắt cơn lạnh đang hành hạ cậu.

"Cắn đi.

Xé xác nó đi.

Nó là con mồi.

Ngươi là thợ săn," tiếng nói trong đầu cậu thúc giục.

Malfoy há hốc mồm, mắt trợn ngược, linh hồn như lìa khỏi xác.

Hắn nhìn thấy Tử Thần.

Không phải kiểu Tử Thần dùng lời nguyền Avada Kedavra, mà là một con quái vật nguyên thủy, đói khát, đang thèm muốn từng giọt sự sống của hắn.

Tristan nhắm mắt lại, chuẩn bị tận hưởng khoảnh khắc phá vỡ giới hạn...

BỐP!

Một tiếng va chạm khô khốc, thô bạo vang lên, xé toạc ảo ảnh đẫm máu.

Cả người Malfoy văng mạnh sang một bên như một con búp bê vải, đập mạnh vào tảng đá rồi trượt dài xuống đất.

Hắn ôm lấy mũi, tru lên một tiếng đau đớn, máu tươi trào ra qua kẽ tay, đỏ thẫm và nhớp nhúa.

Tristan khựng lại, đứng chôn chân tại chỗ.

Cơn say máu bị ngắt quãng đột ngột.

Cậu mở mắt ra, đôi đồng tử co lại, quay đầu nhìn.

Hermione.

Cô gái nhà Gryffindor đã quay lại từ lúc nào không hay.

Nhanh như cắt, cô đã tung một cú đấm móc hàm bằng tất cả sức mạnh và sự giận dữ dồn nén suốt bao lâu nay.

Cú đấm ấy không chỉ hạ gục Malfoy, mà tiếng động của sự va chạm vật lý thô sơ ấy còn như một cái tát mạnh vào sự tỉnh táo đang lung lay của Tristan.

Cậu lùi lại một bước, lẩn vào bóng tối của tảng đá.

Cậu đưa tay lên, ngón cái quệt mạnh qua môi mình, cảm nhận đầu nhọn của chiếc răng nanh đang đau đớn thu lại, ẩn mình vào nướu.

"Suýt nữa thì..."

Tristan rùng mình, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.

Nếu Hermione không đấm, nếu cô ấy dùng phép thuật thay vì nắm đấm, có lẽ Tristan đã không tỉnh lại kịp.

Và giờ này, cổ họng Malfoy đã bị xé toạc.

"CÚT ĐI!"

Hermione hét lên, giọng cô vang vọng cả một góc rừng.

Tay phải cô nắm chặt, đỏ ửng và sưng lên vì cú va chạm.

Malfoy, giờ đây hoàn toàn vỡ mộng và khiếp đảm, lồm cồm bò dậy.

Máu mũi chảy ròng ròng xuống cái áo chùng đắt tiền.

Hắn nhìn Hermione với vẻ oán hận, nhưng khi ánh mắt hắn liếc sang góc tối nơi Tristan đang đứng, sự oán hận chuyển thành kinh hoàng tột độ.

Hắn không biết mình vừa ảo giác hay đó là sự thật, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo hắn phải chạy.

Ngay lập tức.

"Tụi bay... tụi bay đợi đấy!

Cha tao sẽ biết chuyện này!"

Hắn rên rỉ, giọng méo mó vì cái mũi gãy, rồi cùng hai tên tay sai to xác chạy thục mạng về phía lâu đài, dáng vẻ nhếch nhác thảm hại, không dám ngoái đầu lại dù chỉ một lần.

Sự im lặng bao trùm nhóm bạn.

Chỉ còn tiếng gió rít qua những tán cây và tiếng thở dốc nặng nề của Hermione.

"Tuyệt vời..."

Ron thì thào, phá vỡ bầu không khí, mắt cậu mở to hết cỡ nhìn Hermione như nhìn một vị thần chiến tranh.

"Đó là... cú đấm đẹp nhất, uy lực nhất tui từng thấy trong đời."

Harry nhìn Hermione, vừa kinh ngạc vừa buồn cười, gánh nặng trên vai dường như nhẹ đi một chút: "Bồ làm tui hết hồn, Hermione.

Tui tưởng bồ định ếm bùa hắn."

Hermione xoa xoa bàn tay đau điếng của mình, những đốt ngón tay đã trầy xước.

Gương mặt cô vẫn còn đỏ bừng vì adrenaline, nhưng cô mỉm cười, một nụ cười run rẩy nhưng nhẹ nhõm, giải tỏa: "Hắn xứng đáng bị thế.

Tui... tui cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi.

Rất nhiều."

Tristan vẫn đứng trong bóng râm, dựa lưng vào thân cây sồi già, cố gắng điều hòa nhịp thở.

Mercury, con Niffler đang bám trên vai cậu, run rẩy rúc đầu vào cổ chủ nhân, hai móng vuốt nhỏ bám chặt vào vải áo.

Nó biết chủ nhân vừa suýt mất kiểm soát.

"Một đòn tấn công vật lý hiệu quả," Tristan lên tiếng, giọng cậu vẫn còn chút khàn đặc dư âm của cơn khát.

Cậu bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt tím đã trở lại bình thường nhưng vẫn còn vẻ mệt mỏi.

"Đôi khi... bạo lực thô sơ lại giải quyết vấn đề tâm lý tốt hơn bất kỳ bùa chú phức tạp nào.

Bồ đã cứu hắn đấy, Hermione.

Theo một cách nào đó."

Hermione nhìn Tristan, hơi khó hiểu trước câu nói cuối cùng, nhưng cô gật đầu.

"Cảm ơn, Tristan.

Lúc nãy... bồ định làm gì hắn thế?

Trông bồ lúc đó... rất đáng sợ."

Tristan cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.

"Chỉ là một chút đe dọa kiểu Slytherin thôi.

Đừng bận tâm."

"Đi thôi," Harry nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người.

Cậu nhìn về phía túp lều đang tỏa khói nghi ngút phía dưới.

Nụ cười vụt tắt trên môi cậu.

"Niềm vui thế là đủ rồi.

Chúng ta phải đối mặt với thực tế thôi."

Họ tiếp tục bước đi.

Không khí chiến thắng ngắn ngủi nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự trĩu nặng quay trở lại.

Càng đến gần lều của Hagrid, cảm giác bất an càng tăng lên gấp bội.

Khu vườn bí ngô của Hagrid hiện ra trước mắt họ.

Nhưng dưới ánh trăng đỏ và ảnh hưởng của Mẫu Thần, những quả bí ngô khổng lồ trông không còn vẻ hiền lành, ngộ nghĩnh nữa.

Chúng phình to một cách quái dị, vỏ sần sùi nổi lên những đường gân xanh lét, nhưng đang đập thình thịch như những trái tim khổng lồ bị chôn vùi một nửa dưới đất.

Dây leo bí ngô vươn dài ra, đen thẫm, trườn bò trên mặt đất như những con rắn đang rình mồi.

Tristan rùng mình.

Cảnh tượng này quá mức sống động, quá mức "phì nhiêu" theo một cách bệnh hoạn.

"Tui có cảm giác rất xấu," Ron thì thào, tay lại sờ lên túi áo ngực.

"Scabbers cứ run mãi không thôi.

Có lẽ nó ngửi thấy mùi của con mèo Crookshanks."

"Hoặc thứ gì đó tệ hơn," Harry nói, mắt nhìn chằm chằm vào bìa Rừng Cấm đen ngòm phía sau túp lều.

Tristan đi sau cùng, tay cậu vô thức siết chặt chiếc răng rồng trong túi áo.

Linh thị của cậu lại rung lên bần bật, đau đớn như bị kim châm.

Những hình ảnh rời rạc lại lóe lên trong đầu cậu: Một con chuột thiếu ngón chân đang lột xác...

Một con chó đen khổng lồ với đôi mắt buồn bã...

Và một chiếc rìu dính máu cắm phập vào gốc cây.

Lời tiên tri đang ứng nghiệm.

Từng chút một.

Các bánh răng của số phận đang khớp vào nhau với những tiếng nghiến ken két đẫm máu.

Khi họ gõ cửa lều Hagrid, tiếng sủa ầm ĩ của Fang vang lên.

Nhưng Tristan không nghe thấy tiếng chó sủa.

Trong tai cậu, chỉ có tiếng thì thầm của gió, mang theo một thông điệp từ bóng tối sâu thẳm:

"Màn kịch đã bắt đầu.

Máu đã đổ trên mặt Malfoy, nhưng đó mới chỉ là món khai vị.

Hãy chọn vai diễn của ngươi cho cẩn thận, hỡi Kẻ Xoay Vòng."

Cánh cửa gỗ mở ra với tiếng kẽo kẹt thê lương.

Khuôn mặt sưng húp, đẫm nước mắt của Hagrid hiện ra dưới ánh đèn dầu vàng vọt.

Ông trông già đi cả chục tuổi, đôi mắt đỏ hoe vì khóc.

"Các con..."

Hagrid nấc lên, giọng ông vỡ vụn.

"Các con không nên xuống đây...

Ủy ban sắp tới rồi..."

Nhưng Tristan không nhìn Hagrid.

Đôi mắt tím của cậu xuyên qua vai người khổng lồ lai, nhìn qua khung cửa sổ nhỏ phía sau lều, hướng thẳng ra vườn bí ngô.

Ở đó, trong bóng tối nhập nhoạng giữa những dây leo đang uốn éo, cậu thấy một cái bóng đen dài, linh hoạt đang trườn qua.

Một đôi mắt sáng quắc phản chiếu ánh trăng đỏ.

Là một con mèo?

Hay là một kẻ đang rình rập chờ đợi thời cơ?

Tristan nheo mắt, đôi đồng tử co lại thành một đường thẳng đứng.

Cậu mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và sắc bén.

Cơn đói đã dịu đi, nhưng bản năng thợ săn thì mới chỉ vừa được đánh thức.

Cuộc chơi tối nay, giờ mới thực sự bắt đầu.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 83: Vở Kịch Câm Của Số Phận & Tiếng Khóc Người Khổng Lồ


Hoàng hôn không buông xuống Hogwarts một cách dịu dàng.

Nó sụp đổ.

Bầu trời phía Tây như một vết thương hở miệng không thể khép lại, rỉ ra thứ ánh sáng màu tím bầm hoại tử, pha lẫn với sắc đỏ thẫm của một vầng trăng đang phình to bất thường phía chân trời đối diện.

Đó không phải là ánh sáng của sự kết thúc một ngày, mà là ánh sáng của một nghi thức hiến tế.

Gió thổi từ Rừng Cấm không còn mang hơi thở thanh sạch của cây cỏ.

Nó rít qua những khe đá, lùa qua những tán lá đen sẫm đang run rẩy, mang theo mùi tanh nồng của đất ẩm, mùi nhựa cây ứa ra như máu, và một thứ mùi kim loại lạnh lẽo – mùi của những sợi xích sắt đang căng ra chờ đợi.

Tristan Prewett bước đi phía sau cùng, tách biệt khỏi nhóm bạn đang hối hả.

Mỗi bước chân của cậu đặt xuống nền cỏ mềm nhũn đều là một sự đấu tranh.

Dưới ánh trăng đỏ – biểu tượng quyền năng của Mẫu Thần đọa lạc – thảm thực vật xung quanh đang biến đổi.

Những dây leo bí ngô trong vườn Hagrid không còn nằm yên.

Chúng vươn dài ra, đen bóng và nhớp nhúa, những chiếc lá xòe rộng như bàn tay của những oan hồn đang chới với từ dưới lòng đất, cố gắng nắm lấy cổ chân người đi đường.

Cậu cảm thấy dòng máu trong người mình đang sôi lên, hưởng ứng lời gọi của mặt trăng.

Cơn khát máu, sự thèm muốn xé xác con mồi lại nhen nhóm trong lồng ngực.

Nhưng Tristan không hoảng sợ.

Cậu nhắm mắt lại trong giây lát, bàn tay phải vô thức chạm vào chiếc răng rồng trong túi áo, còn tâm trí cậu hướng về một khái niệm trừu tượng hơn, vĩ đại hơn.

"Số phận là một vòng tròn," Tristan thầm niệm, như một lời kinh cầu nguyện để neo giữ nhân tính.

"Hỗn loạn là trật tự chưa được thấu hiểu.

Ngài là Bánh Xe, Ngài là Con Rắn, Ngài là sự Ngẫu Nhiên tuyệt đối.

Xin hãy để con nhìn thấy... không phải kết quả, mà là dòng chảy."

Cậu không cầu xin sự cứu rỗi.

Cậu cầu xin sự thấu suốt.

Cậu tin rằng sự hỗn loạn đêm nay không phải là ngẫu nhiên.

Nó là một kịch bản được viết bởi những bàn tay vô hình, và cậu – một con bạc, một "Quái Vật" – chỉ cần đặt cược đúng cửa.

Sự tin tưởng này mang lại cho cậu một sự bình thản lạnh lùng, đối lập hoàn toàn với sự hoảng loạn của Harry và Hermione.

Khi cánh cửa lều của Hagrid hiện ra trước mắt, nó trông giống một nấm mồ cô độc giữa biển bí ngô quái dị hơn là một ngôi nhà.

Tiếng Fang sủa vang vọng từ bên trong, nhưng không phải tiếng sủa mừng rỡ, mà là tiếng gầm gừ sợ hãi, tiếng rên rỉ của một con vật cảm nhận được lưỡi hái tử thần đang kề cổ.

Harry đẩy cửa bước vào.

Không khí bên trong ập vào mặt họ, nóng hầm hập, ngột ngạt và đặc quánh mùi rượu mạnh rẻ tiền.

Rubeus Hagrid ngồi đó, chiếm gần hết không gian của chiếc bàn gỗ khổng lồ.

Ông không giống người giữ khóa vui tính thường ngày.

Ông giống một ngọn núi đang lở.

Đôi vai rộng lớn, vốn luôn là chỗ dựa vững chãi cho lũ trẻ, giờ đây gù xuống, rung lên bần bật theo từng cơn nấc nghẹn.

Mái tóc và bộ râu rậm rạp rối bù, bết dính nước mắt và mồ hôi.

Trước mặt ông, một chiếc cốc vại to bằng cái xô nhỏ đã cạn sạch, bên cạnh là một bình rượu lăn lóc.

Ông đang khóc.

Nhưng đó không phải là tiếng khóc của sự yếu đuối.

Đó là tiếng khóc của sự bất lực tuyệt vọng, của một sức mạnh thể chất vô song nhưng hoàn toàn vô dụng trước sự tàn nhẫn của luật pháp và lòng người.

"Hagrid..."

Hermione thốt lên, giọng cô vỡ vụn.

Hagrid ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đen láy của ông sưng húp, đỏ ngầu, vằn lên những tia máu đau đớn.

Khi nhìn thấy ba đứa trẻ, ông không mỉm cười.

Ông co rúm người lại, như thể sự hiện diện của họ là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự thất bại của ông.

"Đi đi..."

Hagrid nói, giọng ông đặc sệt, khàn đục như tiếng sỏi đá nghiến vào nhau.

Ông xua đôi bàn tay to bè như cái quạt nan, suýt làm đổ cả ngọn đèn dầu.

"Các con không nên ở đây...

Không nên nhìn thấy..."

"Chúng con không đi đâu cả!"

Harry hét lên, sự giận dữ và đau xót hòa làm một.

Cậu lao tới, nắm lấy cánh tay khổng lồ của Hagrid.

"Chúng con sẽ ở lại.

Chúng con sẽ làm chứng.

Dumbledore..."

"Dumbledore không thể làm gì được nữa!"

Hagrid gầm lên, tiếng gầm đau đớn làm rung chuyển cả căn lều gỗ.

Ông đập mạnh nắm đấm xuống bàn.

Rầm!

Chiếc bàn gỗ dày cộp nứt toác một đường.

Fang rên ư ử, chui tọt xuống gầm giường.

"Ông ấy đã cố...

Tất cả mọi người đã cố..."

Hagrid nấc lên, nước mắt lại trào ra, chảy tràn qua những nếp nhăn sâu hoắm trên mặt ông.

"Nhưng Lucius Malfoy... hắn có tiền... hắn có quyền...

Còn Buckbeak... nó chỉ là một con thú...

Nó không hiểu...

Nó không biết tại sao nó phải chết..."

Hagrid gục đầu xuống bàn tay, cả người ông run rẩy dữ dội.

Đó là hình ảnh của sự sụp đổ hoàn toàn.

Đối với Hagrid, Buckbeak không chỉ là một con Bằng Mã.

Nó là biểu tượng cho sự chấp nhận, cho tình yêu thương vô điều kiện mà ông dành cho những sinh vật bị thế giới ruồng bỏ.

Việc Buckbeak bị xử tử không chỉ là cái chết của một con vật, mà là sự phủ nhận chính con người Hagrid – sự phủ nhận rằng lòng tốt và sự ngây thơ có thể tồn tại trong thế giới nghiệt ngã này.

Tristan đứng dựa lưng vào vách gỗ trong góc tối, quan sát Hagrid.

Cậu không cảm thấy thương hại theo cách thông thường.

Cậu cảm thấy một sự cộng hưởng bi kịch.

"Người khổng lồ với trái tim trẻ thơ," Tristan nghĩ, ánh mắt tím thẫm nhìn thấu qua lớp vỏ bọc thô kệch.

"Ông ta là nạn nhân của định mệnh, bị nghiền nát bởi bánh xe quyền lực.

Nhưng nỗi đau của ông ta... nó quá thật.

Nó là một loại năng lượng thuần khiết."

Linh thị của Tristan nhìn thấy hào quang của Hagrid đang vỡ vụn, xám xịt và tàn lụi.

Nhưng ngay trong sự tàn lụi đó, có một sự phản kháng ngầm.

Hagrid không hận thù.

Ông chỉ đau đớn.

Và nỗi đau đó đang thu hút những thứ... không sạch sẽ.

Đột nhiên, Hermione, người đang cố gắng giữ bình tĩnh để pha trà, thét lên một tiếng thất thanh.

Cô đánh rơi chiếc bình gốm đựng sữa xuống sàn.

Choang!

Mảnh gốm vỡ vụn, sữa trắng chảy lênh láng.

"Cái... cái gì thế?"

Ron giật bắn mình, mặt cắt không còn giọt máu.

"Trong bình...

Ron!

Nhìn kìa!"

Hermione chỉ tay vào mảnh vỡ, giọng cô lạc đi vì kinh hoàng và ngạc nhiên.

Giữa vũng sữa trắng đục và mảnh gốm sắc nhọn, một sinh vật ướt sũng, run rẩy đang cố gắng trườn ra.

Scabbers.

Con chuột của Ron.

Nó gầy trơ xương, trụi lông từng mảng lớn, lộ ra làn da nhăn nheo, sần sùi đầy những vết sẹo mờ.

Nó trông không giống một con vật nuôi, mà giống một xác chết vừa sống dậy.

"Scabbers!"

Ron hét lên, không màng đến những mảnh gốm sắc nhọn, lao tới chộp lấy con chuột.

"Mày còn sống!

Ôi Merlin, tao cứ tưởng... tao cứ tưởng mày bị ăn thịt rồi!"

Cậu ôm chặt con chuột vào lòng, nước mắt ứa ra vì nhẹ nhõm.

Cậu quay sang Hermione, lắp bắp: "Tui... tui xin lỗi.

Tui đã trách nhầm Crookshanks.

Scabbers... nó chỉ trốn thôi."

Nhưng không khí trong phòng không hề nhẹ đi.

Ngược lại, nó trở nên quái đản hơn.

Tristan bước lên một bước, rời khỏi bóng tối.

Đôi mắt cậu nheo lại, tập trung toàn bộ linh lực vào con chuột trong tay Ron.

Mercury trên vai cậu rít lên một tiếng chói tai, móng vuốt bám chặt vào da thịt Tristan đến bật máu.

Con Niffler đang sợ hãi.

Nó cảm nhận được một thứ gì đó "giả tạo" đến rợn người.

Scabbers không hề tỏ ra vui mừng khi được chủ cứu.

Nó đang diễn.

Con chuột giãy giụa trong tay Ron, không phải vì hoảng loạn bản năng, mà là một sự giãy giụa có tính toán.

Đôi mắt hạt đậu đen láy của nó mở to, đảo liên tục khắp căn phòng.

Nó nhìn Harry, nhìn Hermione, nhìn Hagrid đang gục đầu khóc.

Và cuối cùng, ánh mắt nó dừng lại ở Tristan.

Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Tristan cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.

Đó không phải là mắt chuột.

Trong đôi mắt đen đó chứa đựng một trí tuệ vặn vẹo, một sự điên loạn được che giấu kỹ lưỡng dưới lớp vỏ bọc thảm hại.

Tristan nhìn thấy một nụ cười vô hình.

Một nụ cười méo mó, chế nhạo, thách thức.

"Một Tên Hề," Tristan nhận ra ngay lập tức, dù cậu không biết thuật ngữ chính xác của thế giới này.

"Nó đang cười.

Nó thấy cảnh tượng này hài hước.

Nó đang tận hưởng sự hỗn loạn."

Scabbers – hay kẻ đang núp trong lốt chuột – sở hữu một trực giác đáng sợ về nguy hiểm.

Hắn biết "tử thần" đang đến gần (theo nghĩa đen là Sirius Black và Lupin), nhưng thay vì sợ hãi đến tê liệt, hắn lại tỏ ra một sự phấn khích bệnh hoạn.

Hắn đang đi trên dây.

Hắn đang đùa giỡn với số phận.

Đột ngột, Scabbers vặn mình một cách quái dị, cơ thể nó dẻo dai đến mức phi lý.

Nó há miệng, để lộ hàm răng vàng ệch, và cắn mạnh vào ngón tay cái của Ron.

"Á!"

Ron kêu lên đau đớn, máu tươi rỉ ra.

"Scabbers!

Mày làm sao thế?

Tao là Ron mà!"

Con chuột không buông tha.

Nó liếm vệt máu trên môi, đôi mắt sáng rực lên.

Nó vùng vẫy, tạo ra một cảnh tượng hỗn loạn nhỏ trên tay Ron, khiến cậu bé luống cuống suýt đánh rơi nó.

Hành động của nó vụng về một cách cố ý, lố bịch một cách tàn nhẫn – như một màn biểu diễn xiếc thú rẻ tiền giữa một bi kịch.

Tristan định rút đũa phép.

Bản năng mách bảo cậu phải kết liễu thứ quái thai này ngay lập tức.

Con chuột này là một biến số nguy hiểm, một khối u ác tính.

Nhưng ngay khi ngón tay cậu chạm vào gỗ cây phỉ, một cảm giác tê liệt truyền từ chiếc răng rồng lên cánh tay cậu.

Dừng lại.

Không có giọng nói nào cả.

Chỉ có một sự áp đặt của ý chí.

Một bức màn sương mù vô hình nhưng nặng ngàn cân ập xuống tâm trí Tristan.

Linh thị của cậu bị chặn đứng.

Cậu không thể nhìn thấu quá khứ hay tương lai của con chuột này.

Nó được bảo vệ.

Không phải bởi phép thuật bảo vệ thông thường, mà bởi Dòng Chảy Của Số Phận.

Sự tồn tại của nó ở đây, vào lúc này, là một điểm mấu chốt (Singularity) không thể thay đổi.

Kịch bản đã được viết, và các "Vị Thần" đang quan sát không cho phép một kẻ ngoại lai phá hỏng màn cao trào.

Tristan buông tay khỏi đũa phép, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán.

Cậu thở hắt ra, ánh mắt nhìn lên trần nhà ám khói của túp lều.

"Con hiểu rồi," cậu thầm nghĩ, một nụ cười cam chịu nhưng đầy tôn kính hiện lên trên môi.

"Sự ngẫu nhiên.

Sự sắp đặt.

Con chuột này là con cờ quan trọng nhất.

Ngài muốn vở kịch này tiếp diễn...

Vậy thì con sẽ chỉ là khán giả."

Đức tin của cậu vào "Sự An Bài Của Số Phận" (Wheel of Fortune) mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Cậu tin rằng sự hỗn loạn này sẽ dẫn đến một trật tự mới, và việc can thiệp thô bạo lúc này là báng bổ.

"Bác Hagrid..."

Harry lên tiếng, giọng cậu run rẩy, kéo mọi người về thực tại tàn khốc.

"Mặt trời... mặt trời sắp lặn rồi."

Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng tím bầm cuối cùng đang lụi tàn, nhường chỗ cho bóng đêm đen đặc.

Tiếng gió rít mạnh hơn, mang theo tiếng bước chân nặng nề nện xuống con đường đá.

Cộp...

Cộp...

Cộp...

Hagrid giật mình như bị điện giật.

Ông đứng bật dậy, chiếc ghế đổ rầm ra sau.

Ông vội vàng lau nước mắt bằng tay áo, hành động mạnh bạo đến mức làm xước cả da mặt.

"Đi!

Đi ngay!"

Hagrid gầm lên, đẩy Harry và Hermione về phía cửa sau.

"Đừng để chúng thấy các con!

Nhanh lên!"

"Nhưng bác Hagrid..."

Hermione nức nở.

"ĐI NGAY!"

Ông hét lên, một lần nữa, sự tuyệt vọng biến thành cơn giận dữ bảo vệ.

Ông chộp lấy bình rượu, tu một hơi dài để lấy can đảm đối mặt với đao phủ.

Harry trùm Tấm Áo Khoác Tàng Hình lên cả ba người.

Tristan lùi lại, để bóng tối nuốt chửng lấy mình.

Cánh cửa sau mở ra.

Gió lạnh ùa vào.

Trước khi bước ra ngoài, Tristan ngoái lại nhìn Hagrid lần cuối.

Người khổng lồ đang đứng quay lưng lại, đôi vai run rẩy, cô độc và nhỏ bé lạ thường trong chính căn nhà của mình.

Và trong túi áo của Ron, con chuột Scabbers im bặt.

Nó không còn giãy giụa.

Nó rúc sâu vào bóng tối của cái túi, nhưng Tristan thề rằng cậu vẫn cảm nhận được sự rung động từ nó – nó đang cười.

Một tràng cười câm lặng, man dại chờ đợi khoảnh khắc bức màn nhung được kéo lên.

Tristan bước ra ngoài vườn bí ngô.

Ánh trăng đỏ chiếu rọi xuống Buckbeak, con vật vẫn đứng yên, đôi mắt vàng rực nhìn chằm chằm vào những kẻ hành quyết đang tiến đến.

Tiếng mài rìu vang lên.

Két... két...

Tristan nắm chặt chiếc răng rồng.

Cậu thì thầm vào bóng đêm, gửi gắm niềm tin duy nhất của mình:

"Canh bạc bắt đầu.

Xin hãy gieo xúc xắc, hỡi những Vị Thần của Đêm Đen và Định Mệnh."
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 84: Nhát Rìu Của Kẻ Điên & Sự Trừng Phạt Câm Lặng


Sự im lặng bên trong căn lều của Hagrid không chỉ đơn thuần là sự vắng lặng của âm thanh.

Nó đã đặc quánh lại, nặng nề như chì lỏng đổ vào tai, ép chặt lấy lồng ngực của từng người.

Đó là sự im lặng của một nấm mồ vừa lấp đất, nơi thời gian dường như bị bóp méo, kéo dài ra vô tận trong sự chờ đợi đau đớn.

Ánh đèn dầu vàng vọt hắt lên những bức tường gỗ cũ kỹ, vẽ nên những cái bóng vặn vẹo, run rẩy.

Chúng nhảy múa trên vách như những linh hồn méo mó đang co giật, chờ đợi một lời phán quyết cuối cùng từ tử thần.

Mùi gỗ thông cháy từ lò sưởi gần như đã tàn, chỉ còn lại tro lạnh.

Mùi hương trà nguội ngắt và mùi bánh quy cũ kỹ trộn lẫn với mùi lông chó ẩm ướt của Fang tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, buồn nôn – mùi của một tổ ấm sắp bị phá hủy.

Harry ngồi bất động, hai tay nắm chặt vào mép bàn đến mức các khớp xương trắng bệch.

Cậu cảm thấy một cơn giận dữ lạnh lẽo đang cuộn trào trong bụng, khác hẳn với sự nóng nảy thường ngày.

Đây là sự bất lực.

Cậu là "Kẻ Được Chọn", người đã đánh bại Voldemort, giết chết Tử Xà, nhưng giờ đây cậu không thể cứu nổi một con Bằng Mã vô tội khỏi thói quan liêu và sự hèn hạ của con người.

Hermione ngồi đối diện, đôi mắt sưng húp vì kìm nén nước mắt.

Cô cắn môi đến bật máu, ánh mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ treo tường, nơi kim giây nhích từng nhịp vô cảm.

Tích... tắc... tích... tắc...

Mỗi tiếng động như một nhát búa đóng đinh vào quan tài.

Gió từ cửa sổ không còn rít lên, mà chuyển thành một tiếng rên rỉ than khóc kéo dài, mang theo hơi lạnh buốt giá từ Rừng Cấm.

Nó mang theo mùi tanh nồng của đất ẩm, mùi lá mục rữa, và một thứ mùi kim loại lạnh lẽo, toát ra từ mặt hồ Đen đang sủi bọt trong bóng tối, như thể chính thiên nhiên cũng đang chuẩn bị cho một cuộc hiến tế đẫm máu.

Bên ngoài, tiếng xích của Buckbeak đã im bặt.

Con Bằng Mã dường như cũng cảm nhận được hơi thở của cái chết đang kề cận lớp lông vũ của mình.

Đột ngột.

VÚT!

Một vật thể nhỏ, cứng, bay vút qua cửa sổ đang mở hờ, xé toạc không khí với tốc độ của một viên đạn.

Linh thị của Tristan, vốn đang căng như dây đàn vĩ cầm trước cơn bão, giật nảy lên một hồi chuông cảnh báo chói tai trong đầu.

Cậu không suy nghĩ, cơ thể tự phản ứng theo bản năng của một "Quái Vật" (Monster Pathway).

Cậu nghiêng đầu sang một bên, động tác mượt mà như nước chảy.

Một con ốc sên to bằng nắm tay, vỏ đen bóng, ướt át, bay sượt qua tai cậu chỉ trong gang tấc.

Nó đập thẳng vào chiếc bình sữa bằng sành trên bàn – chiếc bình mà Hermione vừa tìm thấy Scabbers.

LOẢNG XOẢNG!

Tiếng mảnh sành vỡ vang lên chói tai, sắc lẹm, xé toạc sự tĩnh lặng.

Cả nhóm giật bắn mình như bị điện giật.

Hermione hét lên một tiếng nhỏ, tay ôm lấy ngực, mặt cắt không còn giọt máu.

"Cái quái gì vậy?"

Ron lẩm bẩm, giọng cậu lạc đi.

Cậu vội vàng rút đũa phép, đôi mắt đảo liên hồi quanh căn phòng tối, tìm kiếm kẻ tấn công vô hình.

Scabbers trong túi áo ngực cậu cựa quậy điên cuồng, móng vuốt cào vào da thịt cậu đau nhói.

"Ai đó?

Ai ở ngoài đó?"

Harry hét lên, bật dậy, chĩa đũa phép về phía cửa sổ đen ngòm.

VÚT!

Một con ốc sên thứ hai bay qua.

Lần này, nó đập vào tường ngay sau lưng Harry với một tiếng BÉP ướt át, kinh tởm.

Nó vỡ nát, để lại một vệt chất nhầy màu xanh lục lấp lánh dưới ánh đèn dầu, bốc lên mùi tanh tưởi của bùn lầy lâu năm và xác chết thối rữa dưới đáy hồ.

Mercury, trên vai Tristan, kêu "chít" một tiếng hoảng sợ tột độ.

Bộ lông bạc của nó dựng đứng lên như gai nhím.

Nó không sợ con ốc sên.

Nó sợ thứ đã ném con ốc sên đó.

Một thứ gì đó ở bên ngoài, trong bóng tối, đang cười cợt, đang đùa giỡn với nỗi sợ hãi của họ.

Hagrid, người đã ngồi như một tảng đá đau khổ nãy giờ, bỗng bật dậy.

Chiếc ghế gỗ đổ rầm xuống sàn, gãy nát một chân.

"Họ đến rồi!"

Ông gầm lên, giọng vỡ vụn, hoảng loạn như một đứa trẻ lạc mẹ.

"Họ đang trêu ngươi chúng ta!

Mấy con ốc sên đó... là điềm báo...

Tụi con, đi ngay!

Ra ngoài ngay!

Bằng cửa sau, nhanh lên!

Đừng để họ thấy!

Nếu họ thấy Harry ở đây...

ôi trời ơi..."

Ông không chờ đợi sự phản đối.

Ông dùng thân hình khổng lồ của mình, lao tới như một cơn bão, lùa cả nhóm—Harry, Ron, Hermione, và cả Tristan—về phía cánh cửa sau nhỏ hẹp, cánh cửa dẫn ra khu vườn bí ngô ma quái.

"Nhưng bác Hagrid... bọn con muốn ở lại..."

Harry cố gắng kháng cự, nhưng sức mạnh của người khổng lồ lai là tuyệt đối.

"KHÔNG!"

Hagrid hét lên, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt râu ria.

"Bác không muốn tụi con thấy cảnh này!

Không ai được thấy!

ĐI ĐI!"

Hagrid đẩy họ ra ngoài, và đóng sập cửa lại.

Tiếng chốt cửa vang lên cái cạch khô khốc, chia cắt hai thế giới.

Không khí lạnh lẽo, ướt đẫm sương đêm ập vào mặt họ, khiến cả nhóm rùng mình.

Bầu trời giờ đây đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi bóng đêm.

Màu tím bầm đã biến mất, thay vào đó là màu đen mực đặc quánh, không một ngôi sao.

Chỉ có vầng trăng đỏ quạch treo lơ lửng trên cao như một con mắt đẫm máu đang soi mói xuống mặt đất, chờ đợi hiến tế.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía trước lều.

Tiếng sỏi lạo xạo dưới những đôi giày da đắt tiền và những đôi ủng quân nhu nặng nề.

Và sau đó.

CỐC.

CỐC.

CỐC.

Ba tiếng gõ cửa vang lên.

Khô khốc.

Dứt khoát.

Lạnh lùng.

Giống như tiếng búa đóng những chiếc đinh cuối cùng vào nắp quan tài.

Cả nhóm nín thở, nép mình vào bóng tối của những dây leo bí ngô khổng lồ.

Dưới ảnh hưởng của ánh trăng đỏ và sự hiện diện vô hình của Mẫu Thần Đất Đai, khu vườn bí ngô trông không còn bình thường nữa.

Những quả bí phình to một cách quái dị, to như những tảng đá, vỏ sần sùi nổi lên những đường gân xanh lét đập thình thịch.

Những chiếc lá bí ngô đen thẫm, to như những chiếc ô, dường như đang cố tình che chắn cho họ, hoặc là đang vươn những xúc tu gai góc ra để giữ chân họ lại, bắt họ phải chứng kiến màn kịch sắp tới.

"Lên đồi," Tristan thì thầm, giọng cậu lạnh và sắc như dao cạo, cắt ngang sự hoảng loạn của mọi người.

"Nấp sau mấy tảng đá.

Góc nhìn ở đó... rõ hơn."

Họ lén lút trườn lên sườn đồi thoai thoải, lẩn vào những bụi cây gai dại và tảng đá mòn.

Cỏ ướt đẫm sương đêm thấm vào đầu gối, lạnh buốt.

Từ vị trí này, khu vườn bí ngô của Hagrid hiện ra bên dưới như một sân khấu bi thảm được chiếu sáng bởi ánh trăng đỏ quạch và ánh đèn hắt ra từ cửa sổ lều.

Cánh cửa trước của lều mở ra.

Năm bóng người bước ra.

Albus Dumbledore, với bộ râu bạc dài lấp lánh, nhưng tối nay, ánh sáng từ ông dường như bị kìm hãm, mờ nhạt.

Cornelius Fudge, Bộ trưởng Bộ Pháp thuật, với cái nón quả dưa màu xanh chanh lố bịch, đi đứng bệ vệ nhưng cái bóng của ông ta lại co rúm.

Một gã già nua thuộc Ủy ban Xử lý Sinh vật Nguy hiểm, tay cầm một cuộn giấy da dài.

Và cuối cùng.

Walden Macnair – gã đao phủ.

Macnair là một gã đàn ông to lớn với bộ ria mép đen nhánh, bóng loáng dầu mỡ.

Hắn không mặc áo choàng pháp sư, mà mặc một chiếc áo da thú bó sát, để lộ những bắp thịt cuồn cuộn.

Trong tay hắn là một chiếc rìu bạc khổng lồ, lưỡi rìu sáng loáng phản chiếu ánh trăng đỏ, trông như đang được tôi luyện bằng máu tươi.

Hắn bước đi với sự háo hức trần trụi, đôi mắt hắn sáng lên một vẻ tàn bạo, khát máu, hệt như một con thú săn mồi vừa nhìn thấy thịt tươi.

Tristan nheo mắt lại.

Linh thị của cậu bắt đầu gào thét dữ dội hơn bao giờ hết.

Dưới con mắt của Tristan, không khí xung quanh nhóm người của Bộ Pháp thuật đang bị bóp méo.

Một màn sương mù màu xám nhạt, vô hình với mắt thường, đang cuộn xoáy quanh họ.

Cậu thấy những bào tử nấm mốc li ti đang rơi lả tả từ không trung xuống vai áo của Macnair và Fudge.

Chúng bám vào da thịt họ, chui vào lỗ chân lông họ.

Đó là sự trừng phạt của Tự Nhiên dành cho những kẻ dám xâm phạm vào sự sống một cách ngạo mạn.

Đồng thời, những cái bóng dưới chân họ bắt đầu cựa quậy, tách rời khỏi chủ nhân.

Cái bóng của Fudge kéo dài ra một cách bất thường, vặn vẹo thành hình thù một con quái vật đang há miệng nuốt chửng chính ông ta.

Cái bóng của Macnair thì cầm một chiếc rìu bóng tối, chém liên tục vào không khí.

Đó là sự mỉa mai của Bóng Tối.

Nhưng Harry, Ron và Hermione không nhìn thấy những điều đó.

Họ chỉ thấy Macnair giơ cao chiếc rìu, cười nhếch mép với Dumbledore rồi tiến về phía Buckbeak.

"Nhanh lên đi, Macnair," giọng Fudge vang lên, nghe lảnh lót một cách kỳ cục trong không gian tĩnh mịch.

"Chúng ta còn nhiều việc phải làm.

Tôi không muốn ở lại cái nơi... hoang dã này lâu hơn cần thiết."

Macnair không trả lời.

Hắn bước tới gốc cây.

Buckbeak – hay ít nhất là cái bóng của con Bằng Mã – đang đứng đó, đầu cúi thấp.

Lúc này, ảo ảnh bắt đầu xâm chiếm tâm trí nhóm bạn.

Do góc nhìn bị che khuất một phần bởi hàng rào và bóng tối, cùng với nỗi sợ hãi tột độ, trí não họ bắt đầu tự vẽ ra kịch bản tồi tệ nhất.

"Tui... tui không thể nhìn được!"

Hermione nức nở, quay mặt đi.

Cô úp mặt vào vai áo chùng của Ron, hai tay bịt chặt tai lại.

Cô run lên bần bật, tiếng khóc nghẹn ngào trong cổ họng.

Ron tái mặt như xác chết.

Cậu ôm chặt lấy Hermione, một tay vỗ về cô, nhưng đôi mắt cậu mở to kinh hoàng, dán chặt vào lưỡi rìu của Macnair.

Cậu muốn nhắm mắt lại, nhưng cậu không thể.

Cậu bị tê liệt bởi sự tàn nhẫn đang diễn ra ngay trước mắt.

Harry đứng sững sờ như một bức tượng đá.

Đôi mắt xanh lục bảo của cậu phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi rìu.

Cậu cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, lan ra khắp tứ chi.

Cậu muốn hét lên, muốn lao xuống, muốn ếm bùa Macnair.

Nhưng cổ họng cậu nghẹn ứ.

Chân cậu như mọc rễ xuống đất.

Macnair vung rìu lên cao.

Ánh trăng đỏ chiếu vào lưỡi rìu, biến nó thành một tia chớp máu rạch ngang màn đêm.

"CHẾT ĐI, SÚC SINH!"

Macnair gầm lên.

Cánh tay hộ pháp của hắn giáng xuống.

Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi rìu bổ xuống, Tristan – người duy nhất giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng của một Quan sát viên – nhìn thấy một sự thật khác.

Một sự thật bị che giấu bởi tấm màn của định mệnh.

Buckbeak không còn ở đó.

Sợi xích sắt trống trơn.

Con Bằng Mã đã biến mất vào bóng đêm như chưa từng tồn tại, để lại một khoảng không gian vắng lặng đến rợn người.

Thay vào vị trí cổ của con Bằng Mã, nơi lưỡi rìu sắp chạm tới, là một quả bí ngô khổng lồ.

Một quả bí ngô đã bị đột biến bởi ánh trăng đỏ, phình to như một cái đầu lâu quái dị, với những đường vân giống như mạch máu đang đập.

PHẬP!

Một tiếng động ướt át, kinh tởm vang lên.

Không phải tiếng kim loại cắt vào xương thịt.

Không phải tiếng rắc của xương gãy.

Mà là tiếng lưỡi rìu chém ngập vào một thứ gì đó mềm nhũn, thối rữa, mọng nước.

Và rồi, cơn ác mộng thực sự bắt đầu.

Từ vết chém toác hoác trên quả bí ngô, một dòng chất lỏng màu đen sẫm, đặc quánh như hắc ín phun ra xối xả.

Nó bắn thẳng vào mặt Macnair với áp lực khủng khiếp.

Nó không giống nhựa cây.

Nó giống như máu đen của Đất Mẹ đang phẫn nộ, giống như mủ độc của một vết thương hoại tử từ lòng đất.

"AAAAAGH!"

Tên đao phủ hét lên.

Nhưng không phải vì đau đớn thể xác.

Mà là tiếng hét của sự kinh tởm và hoảng loạn tột độ.

Hắn buông rơi chiếc rìu.

Keng!

Dưới ánh trăng đỏ ma quái, từ góc nhìn xa của nhóm Harry, họ chỉ thấy Macnair quằn quại.

Họ thấy dòng chất lỏng đen phun ra (mà họ nghĩ là máu Buckbeak).

Nhưng Tristan thấy nhiều hơn thế.

Cậu thấy Macnair ôm lấy mặt mình.

Và trong giây lát, dưới tác động của sự "ô nhiễm" từ các thế lực ngoại lai (Outer Gods/Deities ảnh hưởng nhẹ), khuôn mặt của Macnair bắt đầu tan chảy.

Làn da hắn sủi bọt, mọc lên những mụn mủ to tướng, tím bầm như những quả nho độc.

Những sợi nấm trắng xóa, mảnh như tơ nhện, mọc ra từ tai, mũi và hốc mắt hắn với tốc độ chóng mặt.

Chúng quấn lấy đầu hắn, siết chặt, biến cái đầu hắn thành một khối cầu nấm mốc kinh dị.

Hắn cào cấu vào mặt mình, kéo ra từng mảng da thịt lẫn với nấm, hú lên những tiếng không còn giống tiếng người.

Cornelius Fudge đứng gần đó, bị vài giọt chất lỏng đen bắn vào chiếc nón quả dưa.

Chiếc nón lập tức rũ xuống, mềm nhũn như một miếng thịt thối rữa, và bắt đầu rỉ ra một thứ nước vàng khè, bốc khói.

Fudge lùi lại, vấp ngã sóng soài, miệng há hốc nhưng không thốt nên lời.

Cái bóng dưới chân ông ta chồm lên, quấn lấy cổ chân ông ta như những con rắn đen, kéo ông ta trượt đi trên mặt đất bùn lầy.

"Cái... cái gì thế?"

Ron thì thào, giọng cậu run rẩy đến mức không thành tiếng, nước mắt chảy dài.

"Hắn... hắn giết Buckbeak rồi...

Tàn bạo quá...

Máu... nhìn kìa, máu đen..."

Harry nhắm nghiền mắt lại.

Cậu không dám nhìn nữa.

Cậu nghe thấy tiếng hét của Macnair, và cậu nghĩ đó là tiếng cười man dại của tên đao phủ sau khi hoàn thành công việc.

Hagrid, người đang đứng quay lưng lại, cũng nghe thấy tiếng Phập.

Ông không quay lại.

Ông ngửa mặt lên trời, và phát ra một tiếng hú dài, thê lương, đau đớn thấu tận tâm can.

"AOOOOOOOOH!"

Tiếng hú của người khổng lồ hòa lẫn với tiếng rên rỉ quái đản, ọc ọc của Macnair (kẻ đang bị nấm mốc bịt kín miệng) và tiếng gió rít gào, tạo thành một bản giao hưởng của địa ngục ngay giữa sân trường Hogwarts.

Hermione khóc nấc lên, cả người cô rũ xuống như một con rối đứt dây.

Cô tin rằng Buckbeak đã chết.

Cô tin rằng thế giới này đã mục nát đến tận cùng.

Chỉ có Tristan đứng lặng im.

Gió thổi tung mái tóc đen của cậu, để lộ đôi mắt tím đang sáng rực lên một cách kỳ dị trong bóng tối.

Cậu nhìn thấy tất cả.

Cậu thấy Macnair đang quỳ sụp xuống, nôn thốc nôn tháo ra những bãi chất lỏng đen ngòm đầy rễ cây.

Cậu thấy Dumbledore lùi lại, giơ đũa phép lên, vẻ mặt kinh ngạc và nghiêm trọng khi nhìn thấy sự biến đổi quái đản của Macnair – một loại ma thuật hắc ám hoặc nguyền rủa mà ngay cả cụ cũng chưa từng thấy.

Và quan trọng nhất, cậu thấy sự trống rỗng nơi sợi xích.

Tristan thở hắt ra một hơi dài, làn khói trắng bay lên, hòa vào màn đêm.

Bàn tay cậu trong túi áo buông lỏng chiếc răng rồng.

"Không có cái chết nào cả," Tristan thầm nghĩ, một luồng điện chạy dọc sống lưng, vừa lạnh lẽo vừa hưng phấn.

"Chỉ là sự hoán đổi.

Con Bằng Mã đã đi rồi.

Bánh xe số phận đã quay một vòng, đánh lừa tất cả mọi người."

Cái "chết" của Buckbeak đã xảy ra trong nhận thức của Harry, Ron và Hermione.

Nỗi đau là thật.

Sự tuyệt vọng là thật.

Đó là điều kiện cần để kích hoạt các chuỗi sự kiện tiếp theo.

Nhưng thực tế vật lý lại là một cú lừa ngoạn mục của thời gian và không gian.

Và cái giá phải trả cho cú lừa đó là sự trừng phạt lên những kẻ thi hành án.

Macnair, kẻ khát máu, giờ đây đang nếm trải cảm giác bị thiên nhiên "ăn mòn" sống.

Fudge, kẻ hèn nhát, đang bị bóng tối "nuốt chửng" danh dự.

"Đi thôi!"

Harry đột ngột quay lại, giọng cậu nghẹn ngào nhưng dứt khoát.

Cậu kéo tay Ron và Hermione.

"Chúng ta không thể làm gì nữa.

Nó chết rồi.

Đi thôi!"

Họ quay đầu bỏ chạy.

Họ chạy thục mạng về phía lâu đài, như thể đang bị ma đuổi.

Họ chạy để trốn thoát khỏi hình ảnh lưỡi rìu đẫm máu, khỏi tiếng hét điên dại của Macnair, và khỏi nỗi đau đang xé nát lồng ngực mình.

Tristan chạy theo sau cùng.

Trước khi khuất bóng sau ngọn đồi, cậu ngoái lại nhìn lần cuối.

Dưới ánh trăng đỏ, quả bí ngô bị chém toác ra trông giống như một cái đầu lâu đang cười ngoác miệng, chế nhạo sự ngu dốt của loài người.

Và Macnair, gã đao phủ, vẫn đang quằn quại trong vũng bùn đen, một hình phạt xứng đáng cho kẻ dám múa rìu dưới mắt của các Vị Thần.

"Vở kịch đã hạ màn chương một," Tristan thì thầm, nụ cười nửa miệng thoáng hiện trên môi cậu, lạnh lẽo và bí ẩn.

"Nhưng con chuột vẫn còn đó.

Và đêm nay... bóng tối mới chỉ bắt đầu nuốt chửng ánh sáng."
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 85: Bóng Ma Trong Tấm Bản Đồ & Sự Thật Dưới Ánh Trăng Máu


Bóng tối không buông xuống ngọn đồi thoai thoải dẫn về lâu đài; nó nuốt chửng lấy nó.

Vệt sáng tím bầm cuối cùng nơi đường chân trời, vốn mỏng mảnh như một lưỡi dao cạo rạch ngang bầu trời, giờ cũng đã bị màn đêm đen đặc bóp nghẹt.

Gió rít lên từng hồi, không còn là tiếng gió đơn thuần của tự nhiên, mà mang theo âm hưởng của sự tang tóc.

Nó cuộn xoáy quanh bốn bóng người nhỏ bé đang lầm lũi bước đi, mang theo tiếng khóc ai oán, đứt quãng của Hagrid từ khu vườn bí ngô vọng lên.

Mỗi âm thanh vang đến tai họ, dù đã xa, vẫn sắc lẹm như tiếng đất đá ném xuống nắp quan tài gỗ.

Họ bước đi, không phải như những học sinh vừa trốn khỏi ký túc xá, mà như những bóng ma vừa rời khỏi nghĩa địa của chính niềm tin mình.

Sự im lặng bao trùm lấy nhóm bạn, nặng nề và đặc quánh như thủy ngân.

Không ai nói một lời nào, bởi ngôn ngữ dường như đã trở nên thừa thãi và bất lực trước sự tàn khốc của thực tại.

Harry đi đầu, dẫn lối nhưng không hề nhìn đường.

Dáng đi của cậu cứng ngắc như một con rối gỗ bị giật dây thô bạo.

Nắm đấm cậu siết chặt trong túi áo chùng đến mức móng tay bấm sâu vào da thịt, rướm máu, nhưng cậu không cảm thấy đau.

Cơn đau thể xác đó chẳng là gì so với cơn giận dữ lạnh lẽo đang cuộn trào trong ruột gan cậu.

Cậu là "Kẻ Được Chọn", người đã đánh bại Voldemort, giết chết Tử Xà Basilisk, nhưng giờ đây, đứng trước thói quan liêu hèn hạ của Bộ Phép Thuật và sự tàn nhẫn của đồng tiền nhà Malfoy, cậu hoàn toàn bất lực.

Cảm giác vô dụng ấy như một liều thuốc độc, gặm nhấm lòng tự trọng của cậu.

Hermione đi bên cạnh Ron, nhưng khoảng cách giữa họ dường như xa vạn dặm.

Tiếng nức nở của cô đã tắt ngấm, chỉ còn lại những hơi thở đứt quãng, nặng nhọc, nghe như tiếng rạn nứt của thủy tinh.

Cô gái luôn tin vào sách vở, vào luật lệ, vào sự công bằng của hệ thống, giờ đây đang trải qua sự sụp đổ của thế giới quan.

Cô nhận ra rằng chân lý không nằm trong những trang sách dày cộp ở thư viện, và công lý đôi khi chỉ là một trò đùa của kẻ mạnh.

Đôi mắt nâu thông minh thường ngày giờ trống rỗng, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.

Ron lầm lũi bước đi, vai so lại, đầu cúi gằm như muốn giấu mặt vào bóng tối.

Cậu không chửi thề, không đá vào những viên sỏi trên đường như mọi khi.

Cậu ôm chặt lồng ngực trái của mình, nơi con chuột Scabbers đang nằm trong túi áo.

Cậu cảm thấy nhịp tim của con chuột đập loạn xạ vào ngực mình, nhưng cậu không biết rằng đó không phải là nhịp tim của sợ hãi, mà là sự hưng phấn bệnh hoạn.

Ron cảm thấy tê liệt, một sự tê liệt lan từ đầu ngón tay đến tận tim, khi hình ảnh chiếc rìu sáng loáng của Macnair cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu.

Tristan đi sau cùng, giữ một khoảng cách an toàn khoảng mười bước chân.

Không phải vì cậu muốn cho họ không gian riêng, mà vì cậu cần không gian cho chính mình.

Cậu cần tách mình ra khỏi "trường năng lượng" tiêu cực đang tỏa ra từ ba người bạn.

Mùi máu tanh nồng tưởng tượng từ cú chém của Macnair – dù cậu biết đó là giả – vẫn còn lởn vởn trong khoang mũi cậu, kích thích dòng máu "Sanguine" đang bị nhiễm bẩn bởi ánh trăng đỏ đêm nay.

Cậu cảm thấy khát.

Không phải khát nước, mà là một cơn khát bản năng, muốn xé toạc sự giả tạo của màn đêm này để tìm kiếm sự thật trần trụi bên dưới.

Cổ họng cậu khô cháy, và đồng tử cậu liên tục co giãn, đấu tranh để không chuyển sang màu đỏ rực.

Linh thị của Tristan, sau khi bị nhiễu loạn bởi "cú lừa" ở vườn bí ngô, giờ đây đang tự tái cấu trúc lại.

Bộ não của cậu, được tôi luyện bởi con đường "Bánh Xe Số Phận", bắt đầu hoạt động như một cỗ máy tính lạnh lùng, gạt bỏ lớp cảm xúc bề mặt để phân tích dữ liệu cốt lõi.

Dữ kiện 1: Lời tiên tri của Trelawney nói về "Kẻ tôi tớ bị xiềng xích 12 năm sẽ vượt thoát đêm nay để tái ngộ chủ nhân".

Dữ kiện 2: Buckbeak biến mất.

Không có năng lượng của cái chết thực sự.

Đó là vật tế thần, là màn sương mù che mắt dư luận và cả những nhà tiên tri khác.

Dữ kiện 3: Cảm giác "giả tạo", "diễn kịch" và nụ cười vô hình từ con chuột Scabbers khi ở trong lều Hagrid.

Tại sao một con chuột lại "diễn"?

Tại sao linh thị của cậu bị chặn khi cố soi vào nó?

Dữ kiện 4: Ánh trăng đỏ đêm nay là đỉnh điểm của sự hỗn loạn và biến đổi.

Nó cường hóa ma thuật hắc ám, kích động người sói, và đánh thức những bản năng ngủ quên.

Tristan ngước nhìn lên bầu trời.

Mặt trăng đã lên cao, to một cách bất thường và đỏ quạch như một vết loét trên nền trời đen.

Nó đang nhìn xuống Hogwarts, và Tristan cảm giác như nó đang cười cợt.

Mercury, bám chặt trên vai cậu, khẽ rùng mình.

Nó cảm nhận được nhịp tim của chủ nhân đang chậm lại một cách đáng sợ, lạnh lùng như nhịp tim của một loài bò sát đang rình mồi.

Nó dúi cái mỏ dài vào cổ Tristan, tìm kiếm hơi ấm, nhưng chỉ thấy da thịt cậu lạnh ngắt.

Khi họ bước vào Đại Sảnh Đường, những cánh cửa gỗ sồi khổng lồ đóng lại sau lưng họ, ngăn cách gió lạnh bên ngoài.

Nhưng ánh nến ấm áp và mùi thức ăn từ Đại Sảnh không thể xua tan cái lạnh trong xương tủy họ.

"Tớ... tớ nghĩ tớ sẽ lên phòng," Hermione nói, giọng cô khàn đặc, vỡ vụn như tiếng lá khô bị giẫm nát.

"Tớ không nuốt nổi gì cả.

Tớ muốn... tớ muốn ngủ."

Ron gật đầu vô thức, đôi mắt lờ đờ.

"Ừ.

Tui cũng vậy."

Cậu bắt đầu lê bước về phía cầu thang cẩm thạch như một cái xác không hồn, tay vẫn giữ chặt túi áo ngực.

Harry đứng lại một chút, nhìn cánh cửa gỗ sồi đóng chặt, như thể muốn nhìn xuyên qua nó để về lại căn lều của Hagrid.

Rồi cậu quay lại, ánh mắt chạm vào Tristan.

"Bồ không đi à?"

Harry hỏi, giọng cậu sắc lạnh, đầy nghi ngờ.

Cậu luôn cảm thấy Tristan biết nhiều hơn những gì cậu nói, và sự bình thản của Tristan lúc này khiến Harry cảm thấy khó chịu, thậm chí là tức giận.

Tristan ngẩng lên.

Đôi mắt tím của cậu giờ đây sẫm màu lại, gần như đen tuyền dưới ánh đuốc chập chờn.

Cậu mỉm cười nhẹ, một nụ cười không có hơi ấm, chỉ có sự mệt mỏi giả tạo.

"Mình cần yên tĩnh một chút," Tristan nói, giọng trầm và đều đều.

"Cảm xúc của các cậu... quá ồn ào.

Mình cần tìm một chỗ để thở."

Harry cau mày, định nói gì đó, định chất vấn về thái độ của Tristan.

Nhưng rồi cậu lắc đầu, quay lưng bước tiếp.

Cậu quá mệt mỏi để tranh luận.

Cậu cần được ở một mình để gặm nhấm nỗi đau này.

Ngay khi bóng ba người bạn khuất sau khúc quanh cầu thang, nụ cười trên môi Tristan tắt ngấm.

Cậu không tìm chỗ để thở.

Cậu tìm chỗ để săn.

Tristan quay người, đi nhanh về phía một hành lang khuất bóng, nơi ánh trăng đỏ chiếu xuyên qua những ô cửa sổ vòm cao vút, in lên sàn đá những vệt sáng đỏ như máu loang lổ.

Cậu dựa lưng vào tường đá lạnh lẽo, hít sâu một hơi để trấn áp cơn đói khát Sanguine, rồi thọc tay vào túi áo chùng.

Ngón tay cậu chạm vào hai thứ.

Một là chiếc răng rồng nóng rực.

Hai là tấm Bản đồ Đạo Tặc.

Cậu rút tấm bản đồ ra.

Mặt giấy da dê cũ kỹ, sờn mép, trông thật tầm thường.

Nhưng Tristan biết, đây là con mắt của Chúa tể trong tòa lâu đài này.

"Tôi long trọng thề rằng tôi đang toan tính chuyện bất lương," Tristan thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió rít qua khe cửa.

Mực đen hiện lên trên mặt giấy, lan tỏa như những mạch máu đang sống lại.

Nó vẽ nên những hành lang chằng chịt, những cầu thang chuyển động, và hàng trăm cái tên đang di chuyển trong lâu đài.

Tristan không nhìn vào tháp Gryffindor.

Cậu không quan tâm đến Harry hay Hermione lúc này.

Cậu nhìn vào vị trí của chính mình, rồi quét mắt ra xung quanh khu vực cầu thang lớn.

Cậu đang tìm kiếm một cái tên.

Một cái tên mà tiềm thức cậu đã gào thét từ lúc ở lều Hagrid, từ lúc cậu nghe bài thơ Hán Việt trong đầu mình, nhưng lý trí chưa dám thừa nhận vì nó quá hoang đường.

"Chuột tìm hang rắn, ngàn non chuyện lạ...

Chó khóc thây hươu, một cõi sầu bi..."

Cậu lẩm nhẩm lại câu thơ.

Chuột.

Scabbers.

Chó.

Sirius Black (Animagus dạng chó đen).

Thây hươu.

James Potter (Prongs - Hươu).

Sirius Black không khóc thương bản thân mình.

Hắn khóc thương người bạn đã chết – James.

Và hắn đang đuổi theo con chuột.

Nếu con chó là người, thì con chuột... cũng là người.

Tristan nheo mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào tấm bản đồ.

Và rồi cậu thấy.

Ở hành lang tầng ba, một chấm nhỏ đang di chuyển cực nhanh ra khỏi lâu đài, hướng về phía cửa chính.

Chấm đó mang tên: Peter Pettigrew.

Và ngay cạnh đó, di chuyển cùng tốc độ, dính chặt vào nhau, là Ron Weasley.

Tristan cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại, sau đó sôi lên sùng sục.

Mọi mảnh ghép rơi vào đúng vị trí với một tiếng click hoàn hảo và kinh hoàng.

Không còn là giả thuyết nữa.

Đây là bằng chứng không thể chối cãi.

Suy luận logic hoàn tất:

Bản đồ không bao giờ nói dối.

Nó hiển thị linh hồn, không phải thể xác.

Ron chỉ đi cùng Harry, Hermione và... con chuột Scabbers.

Scabbers đã sống 12 năm – một tuổi thọ phi lý đối với loài chuột.

Nó mất một ngón chân.

Peter Pettigrew chỉ để lại một ngón tay.

Sirius Black vượt ngục sau 12 năm, không phải để giết Harry, mà để tìm kẻ phản bội đang trốn ngay trong trường.

Kết luận: Scabbers là Peter Pettigrew.

Kẻ phản bội thực sự.

Kẻ tôi tớ của Voldemort.

"Thì ra là thế..."

Tristan rít lên, tay siết chặt tấm bản đồ đến nhăn nhúm.

"Màn kịch vĩ đại nhất... một kẻ sát nhân ngủ trên giường của một cậu bé phù thủy suốt mười hai năm."

Cậu nhét bản đồ vào túi.

Cậu phải đi.

Ron đang gặp nguy hiểm.

Không phải từ Sirius, mà từ việc ở quá gần một kẻ tuyệt vọng như Pettigrew khi sự thật bị phơi bày.

Nhưng ngay khi Tristan rời lưng khỏi bức tường, một bóng người từ hành lang tối phía trước lao ra, loạng choạng và gấp gáp, suýt va vào cậu.

Giáo sư Remus Lupin.

Tristan lùi lại một bước, nhanh nhẹn và im lặng như một con mèo bóng đêm.

Cậu quan sát người thầy Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám, và những gì cậu thấy khiến cậu phải cảnh giác cao độ.

Lupin trông thật thảm hại, như một người đang lên cơn sốt rét ác tính.

Mái tóc lốm đốm bạc rối bù, mồ hôi ướt đẫm trán, chảy ròng ròng xuống cổ áo sơ mi xộc xệch.

Nhưng điều đáng sợ nhất là đôi mắt ông.

Dưới ánh trăng đỏ đang chiếu qua cửa sổ hành lang, đồng tử của Lupin giãn to hết cỡ, chiếm gần hết tròng mắt, biến đôi mắt ông thành hai hố đen sâu thẳm.

Hơi thở của ông khò khè, nặng nhọc, mang theo tiếng gầm gừ nghẹn ứ trong cổ họng mỗi khi thở ra.

Ông đang đấu tranh.

Con sói bên trong ông đang cào cấu, gào thét đòi thoát ra, bị kích thích tột độ bởi ánh trăng máu đêm nay.

Dược Tắt Sói – thứ thuốc giúp ông giữ tỉnh táo – dường như đang mất dần tác dụng trước sức mạnh áp đảo của tự nhiên.

"Prewett..."

Lupin nói, giọng ông rung lên, méo mó, nửa người nửa thú.

Ông nhìn Tristan, và trong một khoảnh khắc, ông khựng lại, mũi ông phập phồng.

Ông ngửi thấy mùi gì đó trên người Tristan.

Không phải mùi của một học sinh bình thường.

Đó là mùi của Máu.

Mùi của Bóng Tối.

Mùi của sự Nguy Hiểm.

Mùi của một "đồng loại" – một sinh vật thuộc về màn đêm.

Lupin lùi lại một bước, tay run rẩy nắm chặt đũa phép, không phải để tấn công, mà để tự vệ trước bản năng của chính mình.

"Em... em không nên ở đây," Lupin nghiến răng, cố gắng nuốt xuống tiếng gầm gừ đang dâng lên trong cổ họng.

Mồ hôi nhỏ giọt xuống sàn đá.

"Về ký túc xá...

Ngay lập tức.

Đêm nay... không an toàn...

Ta... ta không chắc mình..."

Tristan không trả lời.

Cậu đứng thẳng người, đối diện với con quái vật đang chực chờ bùng nổ trong người thầy giáo.

Cậu không sợ hãi.

Ngược lại, sự hiện diện của Lupin khiến máu cậu đập rộn ràng hơn.

Cậu từ từ rút tấm bản đồ ra một lần nữa, giơ lên trước mặt Lupin.

"Giáo sư," Tristan nói, giọng cậu lạnh băng, cắt ngang cơn đau đớn của Lupin.

"Thầy cần phải xem cái này.

Ngay bây giờ.

Trước khi quá muộn."

Lupin nheo mắt, cố gắng tập trung thị lực đang mờ đi của mình vào tấm giấy da.

"Cái gì...

Bản đồ Đạo Tặc..."

Ông thì thào, nhận ra vật cũ.

"Sao em có..."

"Nhìn đi!"

Tristan gắt lên, chỉ tay vào cái chấm đang di chuyển điên cuồng ở bãi cỏ.

Lupin nhìn theo ngón tay cậu.

Và rồi, đồng tử ông co rút lại dữ dội.

Cơn run rẩy của ông dừng lại trong một giây, thay thế bằng sự kinh hoàng tột độ.

Khuôn mặt ông chuyển từ màu xám ngoét sang trắng bệch như xác chết.

"Không thể nào..."

Lupin thì thào, giọng ông vỡ vụn như tiếng kính vỡ.

"Peter...

Peter...

Hắn đã chết...

Ta đã...

Sirius đã giết hắn..."

"Bản đồ không bao giờ nói dối, thưa thầy.

Thầy biết rõ điều đó hơn ai hết," Tristan nói, từng từ sắc như dao, đóng đinh vào tâm trí Lupin.

"Hắn đang ở đó.

Cùng với Ron.

Và...

Sirius Black."

Lupin ngẩng phắt lên, nhìn Tristan.

Sự do dự biến mất.

Bản năng bảo vệ bùng lên, lấn át cả con sói đang gào thét trong ông.

Sự thật này quá lớn, quá khủng khiếp, nó đánh thức nhân tính của ông dậy một lần nữa.

"Hắn còn sống..."

Lupin lẩm bẩm, một tia hy vọng và đau đớn điên cuồng lóe lên trong mắt.

"Nếu hắn còn sống... thì Sirius...

Sirius vô tội."

Đúng lúc đó, một tiếng hét thất thanh vọng lại từ phía sân trường, xuyên qua những bức tường đá dày, vang vọng trong hành lang vắng lặng.

"CỨU!

CỨU VỚI!

HARRY!

HERMIONE!"

Giọng của Ron.

Đầy đau đớn, hoảng loạn và kinh hoàng tột độ.

Lupin giật bắn mình.

Ông không nói thêm một lời nào với Tristan.

Ông quay phắt người, áo choàng sờn cũ bay phấp phới, và lao vụt đi như một cơn gió lốc về phía cửa chính, quên cả cơn đau chuyển đổi, quên cả nguy hiểm.

Tristan đứng yên trong một giây, nhìn bóng lưng thầy giáo khuất dạng.

Cậu có nên ở lại không?

An toàn nhất là về phòng.

Nhưng cậu là một "Quái Vật".

Và Quái Vật không trốn chạy khi ngửi thấy mùi của định mệnh.

"Ván bài lật ngửa," Tristan thì thào.

Cậu nhét bản đồ vào túi, bàn tay chạm vào chiếc răng rồng nóng rực.

Cậu lao theo Lupin, nhưng giữ một khoảng cách.

Cậu di chuyển trong bóng tối, hòa mình vào những cái bóng dài ngoằng trên sân trường, lợi dụng khả năng ẩn mình để trở thành một quan sát viên vô hình.

Khi Tristan chạy ra khỏi cửa chính, gió đêm quất vào mặt cậu như những cái tát.

Bãi cỏ mênh mông trải ra trước mắt, nhuộm một màu đỏ thẫm ma quái dưới ánh trăng.

Ở phía xa, ngay dưới chân Cây Liễu Roi – cái cây cổ thụ điên loạn đang vung vẩy cành lá như hàng trăm chiếc roi – là một cảnh tượng hỗn loạn.

Một con chó đen khổng lồ – to như một con gấu, gầy trơ xương nhưng mạnh mẽ kinh hồn – đang ngoạm chặt lấy chân Ron Weasley.

Nó kéo lê cậu bé trên mặt cỏ như kéo một con búp bê vải rách về phía cái hang hốc dưới gốc cây.

"AAAA!

Harry!

Giúp tớ!"

Ron gào thét, tay cào cấu xuống đất trong vô vọng, để lại những vệt dài trên cỏ ướt.

Harry và Hermione đang chạy thục mạng phía sau, đũa phép giơ cao, la hét trong tuyệt vọng, nhưng Cây Liễu Roi đang quất những cành cây gai góc của nó vào không khí, tạo thành một bức tường tử thần ngăn cản bất cứ ai đến gần.

Vút!

Một cành cây to bằng bắp đùi người lớn quất xuống ngay chỗ Harry vừa đứng, tạo ra một tiếng nổ lớn trên mặt đất.

Tristan dừng lại ở bìa rừng, nấp sau một bức tượng đá gargoyle vỡ nát.

Đôi mắt tím của cậu rực sáng lên trong bóng tối, phản chiếu toàn bộ thảm kịch.

Cậu nhìn thấy con chó đen kéo Ron – và con chuột đang điên cuồng giãy giụa trong túi cậu ấy – biến mất vào cái hang sâu hun hút dưới gốc cây Liễu.

Bóng tối nuốt chửng họ.

Lời tiên tri Hán Việt của cậu vang lên trong đầu, rõ ràng từng chữ, như một lời sấm truyền đã hoàn tất: "Chuột tìm hang rắn, ngàn non chuyện lạ...

Chó khóc thây hươu, một cõi sầu bi..."

Hang rắn...

Lối đi bí mật dẫn đến Lều Hét.

Nơi mọi bí mật bị chôn vùi suốt mười hai năm nay sẽ được đào lên.

Tristan hít sâu một hơi, cảm nhận mùi của ozone, mùi của phép thuật hỗn loạn, và mùi của sự thật đang rỉ máu.

"Màn hai bắt đầu," cậu thì thầm, rồi lướt đi trong bóng tối, tiến về phía Cây Liễu Roi đang gào thét, chuẩn bị bước vào nơi mà lịch sử sẽ được viết lại.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 86: Sự Thật Dưới Lớp Da Chuột


Bóng tối bao trùm khuôn viên Hogwarts không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng; nó là một thực thể sống động, nhầy nhụa và nặng nề như chì.

Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh tháp Thiên văn, nhợt nhạt và bệnh hoạn như con mắt của một kẻ hấp hối đang nhìn xuống hạ giới.

Gió rít qua những khe đá cổ xưa, mang theo mùi ẩm mốc của đất và sự mục rữa của lá chết, gợi lên cảm giác về những bí mật đã bị chôn vùi quá lâu nay đang đội mồ sống dậy.

Tristan lao ra khỏi cửa chính lâu đài, bước chân cậu không tạo ra tiếng động, như thể cậu đang lướt đi trên ranh giới giữa thực tại và cõi linh hồn.

Không khí lạnh buốt tát vào mặt, nhưng linh tính của cậu đang rực cháy, nóng rẫy như than hồng.

Mọi mảnh ghép đã vào vị trí.

Peter Pettigrew.

Sirius Black.

Remus Lupin.

Một vở kịch bi kịch kéo dài mười hai năm sắp hạ màn, và sân khấu chính là Lán Hét – nơi nỗi đau được cô đặc thành vật chất.

Cây Liễu Roi hiện ra trước mắt cậu, sừng sững và hung bạo.

Nó không giống một cái cây.

Dưới cái nhìn của Tristan – người mang trong mình năng lực quan sát của một "Quái Vật" (Monster pathway) – cái cây là một khối năng lượng hỗn loạn, giận dữ và điên cuồng.

Những cành cây khổng lồ quất vào không khí với tiếng VÚT VÚT xé gió, như những xúc tu của một con bạch tuộc khổng lồ đang cố nghiền nát bất cứ kẻ nào dám xâm phạm lãnh địa của nó.

Mercury, con Niffler bám chặt trên vai Tristan, rúc sâu vào cổ áo chùng, toàn thân run lên bần bật.

Nó không run vì lạnh, mà vì bản năng loài vật đang gào thét trước sự nguy hiểm chết chóc.

"Yên nào," Tristan thì thầm, tay phải vô thức siết chặt đũa phép, trong khi tay trái nắm lấy chiếc bùa hộ mệnh bằng bạc ròng trong túi.

Cậu không dừng lại để quan sát hay tính toán nhịp điệu như cách một phù thủy bình thường sẽ làm.

Đối với Tristan, thế giới vận hành bằng xác suất và linh tính.

Cậu nhắm mắt lại trong một tích tắc.

Trái... ba bước.

Cúi xuống.

Lướt sang phải.

Cơ thể cậu chuyển động trước khi não bộ kịp xử lý.

Tristan lao vào cơn bão cành lá.

Một cành cây to bằng bắp đùi người lớn quất sượt qua tai cậu, gần đến mức cậu nghe thấy tiếng gió rít bên màng nhĩ, nhưng nó không chạm được vào cậu.

Cậu trượt người trên nền cỏ ướt sương, lách qua khe hở hẹp giữa hai cái rễ cây đang vặn vẹo như rắn, và lao tới cái nút gỗ sần sùi trên thân cây.

Chạm!

Cậu dùng đầu đũa phép chọc mạnh vào cái nút.

Cây Liễu Roi khựng lại.

Cơn giận dữ điên cuồng của nó tắt ngấm ngay lập tức, như thể ai đó vừa cắt đứt dây cót của một con rối khổng lồ.

Sự im lặng đột ngột đổ ập xuống, nặng nề và đáng sợ hơn cả tiếng ồn ào trước đó.

Tristan không chần chừ, trườn người chui tọt vào cái lỗ đen ngòm giữa rễ cây, biến mất vào lòng đất.

Đường hầm dẫn đến Lán Hét ngập trong mùi bụi cũ và sự thối rữa.

Đó là mùi của thời gian bị bỏ quên.

Tristan bước đi trong bóng tối, ánh sáng yếu ớt từ đầu đũa phép Lumos chỉ đủ soi rõ vài bước chân phía trước.

Trần hầm thấp lè tè, buộc cậu phải cúi người, tạo cảm giác như đang đi vào ruột của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say.

Càng đi sâu, tiếng ồn ào càng rõ rệt.

Những giọng nói vang vọng, dội lại từ những bức vách đất nện, méo mó và đầy sự căng thẳng.

"...Nếu thầy muốn giết Harry, thì thầy phải giết cả tụi này nữa!"

Giọng nói của Ron.

Run rẩy, yếu ớt vì đau đớn, nhưng đầy sự quyết liệt tuyệt vọng.

Tristan tăng tốc.

Linh tính mách bảo cậu rằng ranh giới giữa hiểu lầm và thảm kịch đang mỏng như tờ giấy.

Cậu cảm nhận được sự xung đột của các luồng cảm xúc phía trước: sự hận thù đỏ rực của Harry, nỗi sợ hãi tím tái của Hermione, và sự hối lỗi xám xịt của Lupin.

Cậu bước lên những bậc thang gỗ mục nát, tiếng kẽo kẹt dưới chân bị lấn át bởi tiếng hét của Harry.

"Thầy đã phản bội ba mẹ tôi!

Thầy đã giúp hắn!"

Tristan đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ.

Cảnh tượng bên trong căn phòng lụp xụp đập vào mắt cậu như một bức tranh hỗn loạn của những gam màu tối.

Căn phòng bừa bộn bụi bặm, giấy dán tường bong tróc từng mảng lớn như da chết.

Harry Potter đang đứng đó, đũa phép chĩa thẳng vào ngực Remus Lupin, khuôn mặt cậu bé méo mó vì sự căm hận tột độ.

Hermione nép sát vào tường, mặt cắt không còn giọt máu.

Ron Weasley ngồi bệt trên cái giường gãy chân, ôm cái chân rỉ máu, khuôn mặt trắng bệch vì đau.

Và ở góc phòng, Sirius Black nằm sóng soài, gầy gò như một bộ xương khô khoác lên mình mớ giẻ rách, máu rỉ ra từ mũi, nhưng đôi mắt trũng sâu của ông ta sáng rực một ngọn lửa điên dại – ngọn lửa của một kẻ đã nhìn thấy địa ngục và quay trở lại.

Lupin đứng đó, hai tay giơ lên đầu hàng, cây đũa phép của ông đã bị văng ra xa sau đòn Expelliarmus của Harry.

"Harry, nghe thầy nói..."

Lupin cố gắng trấn an, giọng ông khàn đặc.

"Tôi không muốn nghe!"

Harry gào lên, tay cầm đũa phép run bần bật.

"Ông và hắn... các ông là bạn!

Các ông đã giết họ!"

"Đúng!

Bọn ta là bạn!"

Sirius Black đột ngột lên tiếng, giọng nói của ông ta nghe như tiếng kim loại cạo vào đá, chói tai và man dại.

Ông ta lồm cồm bò dậy, phớt lờ đũa phép của Harry.

"Và đó là lý do tại sao ta phải giết hắn!

Để trả nợ cho James và Lily!"

"Im đi!"

Harry quát, chuyển hướng đũa phép sang Black.

"Ông định giết tôi như đã giết họ sao?"

"Không phải con!

Là con chuột!"

Black gầm lên, chỉ tay vào Ron – hay chính xác hơn, là vào túi áo ngực của Ron.

Ron co rúm lại, che chắn cho cái túi áo phồng lên.

"Ông điên rồi!

Scabbers chỉ là một con chuột!"

Không khí trong phòng căng như dây đàn, chỉ cần một tác động nhỏ cũng đủ khiến mọi thứ đứt tung.

Harry đang đứng bên bờ vực của việc phạm tội giết người, bị thúc đẩy bởi nỗi đau mất mát và sự phản bội.

Tristan bước vào.

"Hạ đũa xuống đi, Harry."

Giọng nói của Tristan không lớn, nhưng nó lạnh và sắc, cắt ngang bầu không khí cuồng loạn như một lưỡi dao băng.

Cả căn phòng giật mình quay lại.

Harry mở to mắt, sự ngỡ ngàng thoáng qua thay thế cho cơn giận dữ.

"Tristan?

Bồ làm cái quái gì ở đây?"

Tristan không trả lời ngay.

Cậu bình thản bước qua ngưỡng cửa, phủi một chút bụi trên vai áo chùng, thái độ điềm nhiên đến mức lạc lõng giữa bối cảnh chết chóc này.

Mercury nhảy xuống khỏi vai cậu, đôi mắt đen láy của con Niffler nhìn chằm chằm vào Ron, cái mũi dài khịt khịt liên tục.

"Tôi đến để đảm bảo bồ không làm điều gì ngu ngốc mà cả đời bồ sẽ hối hận," Tristan nói, ánh mắt lướt qua Lupin, rồi dừng lại ở Sirius Black.

Cậu khẽ gật đầu, một cử chỉ chào hỏi xã giao kỳ quặc dành cho một tên tội phạm truy nã.

"Chào buổi tối, ông Black.

Trông ông tệ hơn ảnh truy nã đấy."

Sirius chớp mắt, sự điên cuồng trong mắt ông ta hơi dịu lại vì ngạc nhiên.

"Cậu là ai?"

"Một người biết xem bản đồ," Tristan đáp gọn lỏn.

Cậu quay sang Harry, giọng trở nên nghiêm nghị.

"Harry, nếu thầy Lupin và chú Black muốn giết bồ, bồ đã chết từ lúc bước vào cửa rồi.

Họ là những phù thủy trưởng thành, còn bồ chỉ là một học sinh năm ba đang hoảng loạn."

"Nhưng hắn đã nhận tội!"

Harry hét lên, chỉ vào Black.

"Hắn nói hắn đã giết ba mẹ tôi!"

"Ta không giết họ!"

Black gào lên, sự tuyệt vọng khiến giọng ông vỡ ra.

"Ta thà chết còn hơn phản bội James!

Là Peter!

Peter Pettigrew!"

"Peter Pettigrew đã chết!"

Harry phản bác.

"Ông đã giết hắn!"

"Đó là điều ai cũng nghĩ," Tristan xen vào, bước đến gần chiếc bàn cũ nát ở giữa phòng.

Cậu rút từ trong túi ra tấm Bản đồ Đạo tặc, ném nó lên mặt bàn.

Tấm giấy da ố vàng mở ra, những dòng mực chạy ngoằn ngoèo hiện lên rõ rệt.

"Nhìn đi, Harry," Tristan chỉ tay vào một điểm trên bản đồ.

"Bồ tin vào mắt mình hay tin vào những gì người ta kể?"

Harry, Hermione và Ron cùng nhìn vào bản đồ.

Một chấm nhỏ đang di chuyển, ngay tại vị trí của họ.

Cái tên hiện lên rõ ràng, không thể chối cãi: Peter Pettigrew.

Và cái tên đó đang nằm đè lên cái tên Ronald Weasley.

Ron há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu.

"Cái... cái này bị hỏng rồi!

Scabbers là chuột!

Nó ở với gia đình mình mười hai năm rồi!"

"Mười hai năm," Lupin thì thầm, giọng ông run lên vì xúc động.

Ông nhìn chằm chằm vào con chuột đang lú đầu ra khỏi túi áo Ron, đôi mắt nó đảo điên cuồng, đầy sợ hãi.

"Đó là một quãng đời rất dài đối với một con chuột thường, phải không Ron?

Nó có bao giờ bị bệnh không?

Có bao giờ già đi không?"

"Nó... nó chỉ là..."

Ron lắp bắp, cố tìm lời bào chữa, nhưng sự nghi ngờ đã bắt đầu len lỏi vào mắt cậu.

"Nó thiếu một ngón chân," Sirius nói, giọng khàn đặc, đầy oán hận.

"Tất cả những gì người ta tìm thấy của Pettigrew là một ngón tay.

Thằng hèn đó đã tự cắt ngón tay mình để giả chết, rồi biến thành chuột để trốn chui trốn lủi!"

"Không thể nào..."

Hermione thì thào, tay che miệng, đôi mắt mở to kinh hoàng.

"Animagus... nếu Pettigrew là một Animagus không đăng ký... thì mọi chuyện..."

Tristan quan sát con chuột.

Dưới "tầm nhìn linh tính" của cậu, con chuột đó không phải là một sinh vật bình thường.

Hào quang của nó vẩn đục, méo mó, chứa đầy sự hèn hạ, sợ hãi và toan tính của con người.

Đó không phải linh hồn của loài vật.

Đó là một con người đang bị mắc kẹt trong hình hài thú vật, mục rữa từ bên trong.

"Chứng minh đi," Tristan nói lạnh lùng.

"Nếu ông Black nói thật, hãy ép nó hiện nguyên hình."

Cậu ra hiệu cho Mercury.

Con Niffler, vốn đã chờ đợi từ lâu, lao tới như một tia chớp đen.

Ron hét lên khi Mercury nhảy bổ vào ngực cậu, móng vuốt sắc nhọn cào vào túi áo.

Con Scabbers rít lên một tiếng chói tai, không giống tiếng chuột chút nào, rồi cắn mạnh vào tay Ron.

"Á!"

Ron buông tay ra.

Con chuột rơi xuống sàn và lao đi với tốc độ không tưởng, hướng về phía lỗ hổng trên vách tường.

"Bắt lấy nó!"

Sirius gầm lên.

Nhưng Tristan đã nhanh hơn.

Hay đúng hơn, cậu đã thấy trước.

"Impedimenta! (Cản trở)" Tristan vung đũa phép.

Một luồng sáng xanh nhạt bắn ra, nhưng không nhắm vào con chuột, mà nhắm vào khoảng không phía trước nó một tấc.

Con chuột đâm sầm vào bức tường vô hình, văng ngược trở lại, lăn lốc lốc trên sàn gỗ bụi bặm.

Sirius và Lupin lao tới cùng lúc.

Hai cây đũa phép chĩa thẳng vào con chuột đang rúc vào góc tường, run lẩy bẩy.

"Cùng lúc nào," Lupin nói, tay ông siết chặt đũa phép của Ron mà ông vừa nhặt được.

"Được," Sirius gật đầu, khuôn mặt ông giãn ra, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như dao.

Một luồng sáng xanh trắng chói lòa bùng lên từ hai đầu đũa phép.

Nó bao trùm lấy con chuột, nhấc bổng nó lên không trung.

Scabbers giãy giụa điên cuồng, xoay vòng tròn trong không khí.

Cơ thể nó bắt đầu biến đổi một cách grotesque (kỳ dị).

Nó phình to ra, lông lá rụng xuống, tay chân kéo dài, vặn vẹo.

Tiếng kêu chít chít biến thành tiếng rên rỉ của con người.

Cảnh tượng thật kinh khủng, như một thước phim kinh dị quay chậm.

Cái đầu chuột biến mất, thay vào đó là một cái đầu người hói lóc, lấm tấm mồ hôi.

Cái đuôi chuột thu lại, da thịt hồng hào mọc ra.

Và rồi, một người đàn ông thấp bé, mập mạp rớt xuống sàn với một tiếng "bộp" nặng nề.

Hắn nằm đó, co rúm người lại.

Hắn trông như một phiên bản to xác của con chuột vừa rồi: mũi nhọn, mắt ti hí đẫm nước, và hàm răng hô vàng khè.

Hắn thở hổn hển, đôi mắt đảo quanh căn phòng, tìm kiếm một lối thoát không tồn tại.

Peter Pettigrew đã trở lại.

Căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc.

Harry há hốc mồm, cây đũa phép trên tay cậu hạ xuống trong vô thức.

Ron nhìn chằm chằm vào người đàn ông từng là thú cưng của mình, mặt cắt không còn giọt máu, vẻ kinh tởm hiện rõ.

Hermione thì ép chặt lưng vào tường, như thể muốn tan biến đi.

"Chào Peter," Lupin nói, giọng ông bình thản đến mức đáng sợ, nhưng ẩn chứa bên trong là cơn bão tố đang chực chờ bùng nổ.

"Đã lâu không gặp."

Pettigrew ngước lên, khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi co giật.

Hắn nhìn Lupin, rồi nhìn Sirius, ánh mắt đầy vẻ van lơn hèn hạ.

"Remus...

Sirius... những người bạn cũ của tôi..."

Pettigrew rên rỉ, giọng nói eo éo như tiếng chuột kêu.

Hắn lồm cồm bò về phía Lupin, hai tay chắp lại.

"Harry... nhìn kìa... con giống cha con quá...

James..."

"Đừng có nhắc đến James!"

Sirius gầm lên, lao tới định đá vào mặt Pettigrew, nhưng Lupin đã giữ ông lại.

"Khoan đã, Padfoot," Lupin nói lạnh lùng.

"Chúng ta cần Harry hiểu rõ mọi chuyện."

Tristan đứng tựa lưng vào khung cửa, khoanh tay trước ngực.

Mercury đã leo lại lên vai cậu, vẻ mặt thất vọng vì "kho báu" hóa ra chỉ là một gã đàn ông bẩn thỉu.

Tristan quan sát Pettigrew.

Trong mắt cậu, gã đàn ông này không chỉ là một kẻ phản bội.

Hắn là hiện thân của sự hèn nhát, một con ký sinh trùng sống bằng cách bám víu vào những kẻ mạnh hơn.

Hắn toát ra một thứ năng lượng đen tối, nhớp nhúa, thứ năng lượng của sự lừa dối và tội lỗi.

"Mười hai năm," Tristan lên tiếng, giọng nói trầm thấp thu hút sự chú ý của Pettigrew.

"Ông đã ngủ trên giường của một đứa trẻ, ăn thức ăn của họ, nghe những bí mật của họ.

Ông không cảm thấy ghê tởm chính mình sao, Pettigrew?"

Pettigrew quay sang nhìn Tristan, đôi mắt ti hí mở to.

Hắn không biết cậu là ai, nhưng hắn cảm nhận được sự nguy hiểm từ ánh nhìn thấu suốt của cậu.

"Cậu không hiểu..."

Pettigrew thút thít, nước mắt cá sấu trào ra.

"Hắn...

Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy... hắn có sức mạnh khủng khiếp...

Tôi có thể làm gì chứ?

Từ chối hắn sao?"

"Vậy nên ông bán đứng bạn bè mình?"

Sirius hét lên, giằng ra khỏi tay Lupin.

"Ông bán đứng James và Lily để cứu cái mạng chuột của ông?"

"Hắn sẽ giết tôi!"

Pettigrew rít lên, bò lùi lại.

"Sirius, cậu không hiểu đâu... hắn tra tấn..."

"Ta thà chết chứ không bao giờ phản bội bạn bè!"

Sirius gào lên, và lần này, Lupin không ngăn cản nữa.

Cả hai người đàn ông, một người sói và một tù nhân vượt ngục, đứng sừng sững trước kẻ phản bội nhỏ thó, bóng của họ đổ dài trên sàn nhà, trùm lên người Pettigrew như bản án tử hình.

Harry đứng đó, nhìn chằm chằm vào Pettigrew.

Sự thật đang ngấm dần vào não cậu, thay thế cơn giận dữ bằng một nỗi đau buốt giá và một sự ghê tởm tột cùng.

Người đàn ông này... kẻ hèn hạ đang run rẩy dưới sàn nhà này... chính là lý do khiến cậu trở thành trẻ mồ côi.

"Harry," Pettigrew bất ngờ đổi hướng, bò về phía Harry, đưa bàn tay thiếu ngón ra định nắm lấy gấu áo chùng của cậu.

"Harry... cha con sẽ không muốn thấy ta bị giết...

James sẽ tha thứ cho ta..."

Harry lùi lại, vẻ mặt ghê tởm như vừa giẫm phải phân.

"Bỏ tay ra khỏi người cậu ấy," Tristan nói, đũa phép trên tay cậu hơi nâng lên.

Một áp lực vô hình, một dạng "Uy áp tinh thần" nhẹ nhàng của đường tắt Monster, đè xuống khiến Pettigrew khựng lại, không dám chạm vào Harry.

"Màn kịch kết thúc rồi, Peter," Tristan nói, ánh mắt lạnh băng.

"Không còn đường lui đâu.

Số phận của ông đã được định đoạt ngay từ khoảnh khắc ông bán linh hồn mình."

Bên ngoài, gió rít lên từng hồi qua khe cửa sổ đóng ván, nghe như tiếng cười nhạo báng của định mệnh.

Ánh trăng xuyên qua khe hở chiếu thẳng vào khuôn mặt méo mó của Pettigrew, làm lộ rõ sự tuyệt vọng của một con chuột đã cùng đường.

Nhưng Tristan biết, đêm nay vẫn chưa kết thúc.

Linh tính của cậu vẫn đang rung lên, cảnh báo về một mối nguy hiểm khác, lớn hơn, đang lẩn khuất dưới ánh trăng tròn vành vạnh kia.

Cậu liếc nhìn ra cửa sổ.

Mây đang tan dần.

Và mặt trăng...

đang lên rất cao.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chapter 87: The Clown's Smile & The Forbidden Treasure


The air within the Shrieking Shack was thick, heavy as if gravity had doubled.

Dust motes suspended in the pale shafts of moonlight filtering through the rotted wooden slats danced to the ragged breathing of those in the room.

On the floor, where Scabbers the rat had just vanished, was a mass of twitching flesh, reshaping itself in a grotesque fashion.

The dry, brittle crack-snap of twisting bones rang out, sounding like branches breaking in a night forest, but far more terrifying for originating from a living frame.

Harry Potter stood rooted, his wand-hand drenched in cold sweat.

He stared fixedly at the creature forming before him.

It was no mighty monster.

It was a short, stout man with skin as pallid as mold growing in a dark cellar.

Sparse, ash-colored, filthy hair draped over a sagging face; tiny, beady eyes darted frantically like a rat's.

Peter Pettigrew.

He lay huddled, his breath wheezing like a torn bellows.

The stench from his tattered clothes—the shroud of twelve years lived as a beast—rose pungently, mingled with the metallic tang of blood and the musty rot of the shack.

"Remus..."

Pettigrew whimpered, his voice squeaky and trembling, sounding simultaneously piteous and artificial.

He scrambled up, hands clasped, revealing a right hand missing the index finger.

"Sirius... my old friends..."

Sirius Black stood stunned, his chest heaving violently.

His gaunt face contorted between fury and ultimate agony.

Twelve years in Azkaban, twelve years of having his joy drained by Dementors, all to nourish a single intent: to kill this traitor.

"Don't call my name!"

Sirius roared, lunging to kick Pettigrew hard in the ribs.

"OW!"

Pettigrew rolled away, striking a broken table leg.

He shriveled, tears and snot flowing in a pathetic display.

"I didn't mean to...

Sirius, you know...

He forced me...

He-Who-Must-Not-Be-Named... he has such terrible powers..."

"Powers?"

Lupin stepped forward, his voice colder than Harry had ever heard.

"What power made you sell out James and Lily?

What power made you frame Sirius and murder twelve Muggles?"

"I was scared!"

Pettigrew shrieked, crawling toward Lupin and grabbing the hem of his robes.

"Remus, you don't understand...

He would have killed me... tortured me...

I'm just a weak man..."

Tristan stood leaning against the doorframe, detached from the chaotic emotional vortex.

He observed Pettigrew through Spirit Vision.

And he saw something peculiar.

Pettigrew's aura was not merely the ash-grey of fear and cowardice.

Hidden deep within that pathetic shell were distorted streaks of orange-red, dancing chaotically yet with calculated precision.

These were the colors of controlled madness.

The colors of a "Clown."

A boon, Tristan thought privately, from Voldemort?

Or from an entity Voldemort worships?

Pettigrew was performing.

He was trembling, he was weeping, yet his heartbeat—which Tristan could hear thanks to the keen hearing of the Monster pathway—was unnervingly steady.

He was assessing the situation.

He was calculating probabilities.

"Harry!"

Pettigrew suddenly pivoted.

He lunged toward Harry, his beady eyes alight with a spark of cunning hope.

He gripped Harry's knees.

"Harry... you look so like your father...

James...

James wouldn't have let them kill me...

James would have forgiven..."

"GET OFF ME!"

Harry shrieked, recoiling, revulsion surging in his throat.

"You dare mention my father?

You are the reason he's dead!"

"Harry, please..."

Pettigrew sobbed.

"Kill him!"

Sirius bellowed, raising his wand.

"Harry, move!

Let me end this!"

"No!"

Harry shouted, spreading his arms to shield Pettigrew.

The room froze in shock.

"Harry?"

Lupin gasped.

"After everything he's done?"

"I know what he's done," Harry said, his voice shaky, chest heaving.

He looked down at Pettigrew with ultimate disdain.

"But we aren't killing him.

My dad... my dad wouldn't want you two to become murderers for a piece of filth like this."

Pettigrew exhaled, a faint smile of relief flickering across his lips, so fast it went almost unnoticed.

But Tristan saw it.

It wasn't a smile of gratitude.

It was the smirk of a man who had just hit the jackpot—a distorted, satirical grin.

The smile of a Clown.

"Thank you, Harry... thank you..."

Pettigrew began to babble again, but his hand surreptitiously slid toward his waist.

"We're taking him to the castle," Harry said decisively.

"Turn him over to the Dementors."

"Fine," Lupin sighed, lowering his wand.

He flicked it, conjuring magical ropes that bound Pettigrew's hands tightly behind his back.

"If that's what you want, Harry."

Ron, still clutching his pained leg on the bed, muttered: "At least...

Scabbers...

I mean him... won't bite me again."

Hermione approached Ron to check his wound.

The tension seemed to sag slightly.

Everyone believed the situation was under control.

Except Tristan.

His spirituality rang out with a deafening alarm.

He saw the "threads of probability" around Pettigrew suddenly stretch and snap.

"Watch out!"

Tristan barked, but it was too late.

Just as Lupin leaned down to check the bindings, Pettigrew—the man supposedly hog-tied—abruptly twisted.

His movement was neither human nor rodent.

It was supple, irrational, as if his bones were made of rubber.

He performed a mid-air somersault, escaping the circle of Lupin and Sirius with a bone-chilling agility.

The ropes loosened inexplicably—a classic escape trick of a circus harlequin.

"What the—?"

Sirius startled, flicking his wand.

"Stupefy!"

But Pettigrew knew.

He tilted his head; the red bolt grazed his ear, singeing a patch of hair.

He laughed, a guttural chuckle in his throat, distorted and crazed.

Sequence 8 ability: Clown.

Danger intuition and absolute body control.

Pettigrew didn't run for the door.

He lunged toward Ron.

"Ron!"

Hermione shrieked.

Pettigrew snatched Ron's wand from the bed.

He spun, brandishing it with expert grace, devoid of any of the clumsiness of a fat rat.

"Expelliarmus!"

A powerful blast knocked Lupin's wand away.

Pettigrew leaped onto the table, his posture bizarre—feet together, arms wide as if balancing on a tightrope—his mouth wide in a grin that showcased yellowed teeth.

His eyes no longer held fear; they glittered with mockery.

He was enjoying the chaos.

He was performing the greatest role of his life.

"You thought I was weak?"

Pettigrew hissed, his voice shifting, becoming high-pitched like a stage actor.

"The Dark Lord granted me more than just life!

He granted me the ability to see... how ridiculous you all are!"

He leveled the wand at Harry.

"Crucio!"

"Protego!"

Sirius lunged in front of Harry.

His shield charm blocked the torture curse, but the force of the impact sent him crashing into the wall.

The tables had turned in a heartbeat.

Pettigrew, with his Clown's intuition, seemed a step ahead of them all.

He capered upon the rickety table, dodging Hermione's spells while cackling wildly.

"Catch me!

Catch the rat, then!" he taunted, his left hand juggling a small stone picked up from the table while his right fired off continuous spells.

Tristan narrowed his eyes.

This wasn't ordinary sorcery.

This was a fusion of magic and Beyonder powers.

Pettigrew was manipulating the rhythm of the battle.

He reached into his pocket, touching Mercury's soft fur.

"Mercury," Tristan whispered in Ancient Hermes, his voice laced with spectral enticement.

"Look.

He is hiding his most precious treasure."

The Niffler poked his head out, beady eyes lighting up.

He followed Tristan's finger pointing toward Pettigrew dancing on the table.

"See it?"

Tristan whispered, transmitting the intent into the greedy creature's mind.

He used a sliver of Sequence 7: Robot ability to calculate the angles, and a touch of Monster to manipulate the luck.

In Mercury's eyes now, the sensitive area between Pettigrew's legs was not filthy fabric.

Under Tristan's guidance, that spot radiated a brilliant golden aura.

Two spheres of pure gold, round and glittering, dangled and beckoned with every skip the traitor took.

"Two colossal jewels," Tristan murmured.

"Take them."

Mercury let out an intensely excited screech.

He didn't care about wands, Killing Curses, or Torture Curses.

He only saw TREASURE.

WHOOSH!

A silver-black blur launched from Tristan's shoulder.

Pettigrew was preparing to launch an Avada Kedavra at Lupin.

His Clown intuition warned of danger from the right.

He turned to dodge a magical strike.

But he did not foresee a purely physical attack.

And he certainly did not foresee the target of that attack.

Mercury arrived with the velocity of a heat-seeking missile.

He did not aim for the hands, nor the throat.

He dove straight into Pettigrew's crotch, where the "two golden jewels" beckoned.

"CHÍT!"

The Niffler's sharp claws—designed to dig through earth and metal—clamped onto the target.

And he yanked hard.

A blood-curdling shriek tore through the night.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!"

Pettigrew's scream was unlike anything human.

It was high-pitched, jarring, shattered, containing the most primal agony a male could perceive.

His triumphant "Clown" face disintegrated.

His eyes rolled back until they were white.

The wand fell from his hand.

Pettigrew collapsed face-first onto the table, both hands clutching his loins, convulsing like a prawn being grilled on live coals.

He foamed at the mouth, unable to articulate words, leaving only pained, guttural gurgles.

Mercury, tossed back by the impact, rolled across the floor.

He stood up, dusted himself off, his face a picture of profound disappointment that the "treasure" couldn't be taken and was, furthermore, quite squishy.

He turned to Tristan with a reproachful look.

Tristan shrugged, walking forward nonchalantly to kick Pettigrew's wand away.

"Sorry," he said to the writhing Pettigrew.

"My pet is a bit greedy.

He thought you were hiding gold there.

Turns out they were just... two shriveled chestnuts."

Sirius and Lupin stood paralyzed, wands hanging limp.

Harry and Hermione were agape.

The extreme tension of a moment ago had vanished, replaced by a bewildered and... sympathetic silence.

"That was..."

Ron stammered from the bed, pale but looking vindicated.

"That was the dirtiest hit I've ever seen."

"He's finished," Sirius muttered, looking at the now-unconscious Pettigrew.

"In every sense of the word."

But just as they thought it was over, a loud explosion rang out from the door.

BOOM!

The door to the Shrieking Shack, already rickety, was blown off its hinges, slamming into the wall.

Dust billowed.

A tall, dark silhouette stood at the threshold.

Long black robes swept the floor, billowing like giant bat wings in the draft.

A sallow face, a hooked nose, and black eyes filled with cold fury.

Professor Severus Snape.

He entered, wand leveled, eyes sweeping the chaotic room.

He saw Sirius Black.

He saw Lupin beside him.

He saw Harry, Ron, and Hermione.

And he saw a strange man lying prone on the table, unconscious, hands clutching his crotch, foaming at the mouth.

But Snape's confirmation bias was absolute.

He didn't look closely at the man on the table.

In his eyes, there were only Black and Lupin.

"I knew it," Snape hissed, his voice carrying a venomous triumph.

"I knew you were up to something."

"Severus, listen—" Lupin began, stepping forward.

"Expelliarmus!"

A brilliant red flash shot from Snape's wand.

Lupin's wand (Ron's, actually) flew into the air and into Snape's hand.

Snape smiled, a cold and ruthless grin.

He leveled his wand at Sirius.

"Caught you at last," Snape whispered, eyes burning with hatred.

"Lupin and Black.

Colluding to kill Harry Potter, just as you conspired to kill me all those years ago."

"You've got it all wrong!"

Hermione shrieked.

"Professor!

Look!

That's Pettigrew!"

She pointed at the moaning wreck on the table.

Snape flicked his eyes over, but his lip curled in disdain.

"Another deception?

A Transfiguration to distract?

I am no fool, Miss Granger."

He turned back to Harry, his gaze razor-sharp.

"Potter, come here.

Get away from these criminals."

Tristan stood in the shadows, stroking a sulking Mercury on his shoulder.

He let out a soft sigh.

Truly, destiny, Tristan thought.

No matter how many variables I change, human stubbornness remains a constant.

Snape had control of the situation.

But he did not know that outside, the clouds had completely cleared.

And a perfectly round moon, brilliantly bright and cold, was shining directly through the shattered window, striking Remus Lupin's back.

Lupin's body began to shake.

A low growl erupted from his chest, drowning out even Pettigrew's moans.

Snape froze.

He slowly turned his head.

Tristan took a step back, receding deeper into the shadows.

Act two begins, he whispered.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 88: Huyết Nguyệt Và Kẻ Bị Nguyền Rủa


Sự xuất hiện của Severus Snape giống như một gáo nước lạnh tạt vào đám than hồng đang cháy dở, không làm tắt ngọn lửa mà chỉ khiến khói đen bốc lên mù mịt, cay xè và ngột ngạt.

Không khí trong Lều Hét đông cứng lại.

Snape đứng đó, áo choàng đen rũ xuống như đôi cánh của một con quạ tử thần.

Đũa phép trên tay ông ta không rung chuyển dù chỉ một milimet, chĩa thẳng vào huyệt thái dương của Sirius Black.

Dưới chân ông, những cây đũa phép của Harry, Ron, Hermione và Lupin nằm chỏng chơ – tàn tích của một chiến thắng chóng vánh và tàn nhẫn.

"Trả thù thật ngọt ngào," Snape thì thầm.

Giọng nói của ông ta không lớn, nhưng nó len lỏi vào từng kẽ hở của căn phòng gỗ mục, mang theo sự thỏa mãn bệnh hoạn.

Đôi mắt đen láy của ông ta sáng lên, không phải ánh sáng của lý trí, mà là ánh sáng của một kẻ nghiện vừa tìm thấy liều thuốc của đời mình.

Ông ta lướt mắt qua Peter Pettigrew đang quằn quại ôm hạ bộ trên bàn, rồi quay lại nhìn Sirius với nụ cười khinh miệt.

"Ta đã nói với cụ Dumbledore, Lupin.

Ta đã cảnh báo rằng ngươi sẽ dẫn con sói cũ vào nhà.

Và giờ ta đã có bằng chứng.

Một kẻ sát nhân vượt ngục.

Một người sói phản bội.

Và xác của một gã đàn ông tội nghiệp – à không, hắn còn sống, nhưng có vẻ các người đã tra tấn hắn ra trò trước khi giết hắn bịt đầu mối, phải không?"

"Severus, thầy sai rồi," Lupin nói, giọng ông khàn đặc, cố gắng giữ bình tĩnh dù mạch máu trên trán đang giật liên hồi.

Ông giơ hai tay lên, lòng bàn tay mở ra.

"Hãy nhìn kỹ đi.

Đó là Peter.

Hắn chưa bao giờ chết.

Hắn đã phản bội..."

"IM MIỆNG!"

Snape gầm lên, sợi dây lý trí mỏng manh đứt phựt.

"Ta không muốn nghe những lời dối trá của ngươi nữa, Lupin!

Ta sẽ lôi cổ cả hai người đến gặp Giám ngục.

Để xem sau khi nhận Nụ Hôn, các người còn có thể bịa chuyện được không."

"Thầy điên rồi!"

Harry hét lên, bước lên phía trước, tay nắm chặt thành nắm đấm.

"Thầy không chịu nghe!

Thầy chỉ muốn trả thù vì những chuyện ngu ngốc thời đi học!"

Snape quay ngoắt sang Harry, đũa phép chĩa thẳng vào ngực cậu bé.

"Im lặng, Potter!

Ngươi giống hệt cha ngươi.

Kiêu ngạo, ngu xuẩn, luôn xía vào những chuyện không phải của mình.

Trừ năm mươi điểm của Gryffindor!"

"Thầy mới là kẻ ngu xuẩn!"

Ron gào lên từ trên giường, mặt tái mét vì đau nhưng mắt rực lửa.

"Pettigrew là con chuột của em!

Hắn mới là kẻ xấu!"

"Cả trò nữa, Weasley?

Hay trò Granger?"

Snape liếc nhìn Hermione đang run rẩy.

"Ta ngạc nhiên đấy.

Ta cứ tưởng trò thông minh hơn.

Hóa ra cũng chỉ là một con cừu non ngu ngốc bị dẫn dắt bởi đám tội phạm này."

Sự căng thẳng trong phòng đã chạm ngưỡng nổ tung.

Snape đang nắm quyền kiểm soát, nhưng sự kiêu ngạo và định kiến (bias) đang bịt mắt ông ta.

Ông ta say sưa trong chiến thắng, trong việc chà đạp lên những kẻ thù cũ, đến mức ông ta quên mất một biến số.

Một biến số đang đứng lặng lẽ trong góc tối, nơi ánh trăng chưa chiếu tới.

Tristan Prewett.

Snape đã thấy cậu khi bước vào.

Nhưng trong mắt Snape, Tristan chỉ là một đứa trẻ năm hai nhà Slytherin, một "kẻ qua đường" xui xẻo bị cuốn vào.

Ông ta không coi cậu là mối đe dọa.

Và đó là sai lầm chết người.

Tristan đứng dựa lưng vào tường, tay đút trong túi áo chùng, ngón tay mân mê chiếc bùa hộ mệnh lạnh lẽo.

Cậu cảm thấy một sự thay đổi trong không khí.

Không chỉ là sự căng thẳng của con người.

Đó là một sự thay đổi từ bên ngoài.

Một áp lực vô hình đang đè nặng xuống Lều Hét.

Máu trong người Tristan bắt đầu chảy nhanh hơn.

Tim cậu đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hưng phấn kỳ lạ, nguyên thủy.

Nó đang đến, linh tính của cậu thì thầm.

Mặt trăng.

Nhưng không phải mặt trăng bạc.

Tristan cảm nhận được vị sắt trong miệng.

Một cơn khát mơ hồ dâng lên cổ họng.

Cậu phải kết thúc chuyện này nhanh.

Trước khi "thứ đó" lên cao.

Tristan rút đũa phép ra.

Cậu không nhắm vào Snape.

Đẳng cấp chênh lệch quá lớn, Snape sẽ phản đòn ngay lập tức.

Cậu nhắm vào những cây đũa phép trên sàn.

"Accio đũa phép," Tristan thì thầm.

Câu thần chú nhẹ nhàng, gần như không nghe thấy tiếng, nhưng hiệu quả tức thì.

Ba cây đũa phép của Harry, Ron và Hermione rùng mình rồi bay vút lên khỏi sàn gỗ đầy bụi, lao về phía chủ nhân của chúng như những con chim tìm về tổ.

Snape, với phản xạ của một bậc thầy, quay ngoắt lại ngay khi nghe tiếng gió rít.

"Cái gì-?"

Harry chụp lấy đũa phép của mình.

Cảm giác quen thuộc của gỗ và lõi phượng hoàng truyền vào tay cậu một luồng sức mạnh.

Cậu không suy nghĩ.

Cậu hành động theo bản năng sinh tồn.

"Expelliarmus!"

Harry hét lớn.

Cùng lúc đó, Ron và Hermione cũng chĩa đũa phép.

"Stupefy!"

"Expelliarmus!"

Ba luồng sáng đỏ rực bắn ra cùng một lúc, hội tụ lại thành một cơn bão năng lượng.

Snape cố gắng dựng lên một Bùa Khiên (Protego), nhưng ông ta đã mất đi lợi thế bất ngờ.

Lá chắn bạc của ông ta vỡ tan như kính bị búa đập.

RẦM!

Giáo sư Snape bị nhấc bổng lên không trung, bay ngược về phía sau và đập mạnh vào bức tường gỗ mục nát.

Ông trượt xuống đất, mắt trợn trừng, máu rỉ ra từ thái dương, rồi gục đầu xuống bất tỉnh.

Sự im lặng đổ ập xuống căn phòng, nặng nề hơn cả trước đó.

"Chúng ta... chúng ta vừa tấn công giáo sư," Hermione thì thào, tay che miệng, đôi mắt mở to kinh hoàng.

"Hắn xứng đáng," Sirius nói, thở hắt ra, lau vết máu trên môi.

Ông ta nhìn cái xác bất động của Snape với vẻ hả hê, rồi quay sang Tristan.

"Nhóc con... phản xạ tốt đấy."

Tristan bước ra khỏi bóng tối.

Khuôn mặt cậu bình thản, nhưng đôi mắt cậu sẫm lại một cách kỳ lạ.

Cậu không nhìn Sirius, cũng không nhìn Harry.

Cậu nhìn ra khe hở của cửa sổ ván gỗ.

Bầu trời bên ngoài không đen.

Nó đang chuyển sang màu đỏ.

Một màu đỏ thẫm, ma quái, như màu máu khô.

"Chúng ta phải đi," Tristan nói, giọng cậu trầm xuống, khàn hơn bình thường.

Cậu cảm thấy một sự bứt rứt dưới da, như thể có hàng ngàn con kiến đang bò.

"Ngay bây giờ."

Lupin, người vừa lấy lại đũa phép, cũng có vẻ bất ổn.

Ông ta run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm.

"Đúng...

đúng...

Harry, trói Pettigrew lại.

Ron, em có đi được không?"

"Được... em nghĩ vậy," Ron nhăn nhó, nhưng vẫn để Harry và Hermione dìu dậy.

Sirius vung đũa phép, tạo ra những sợi dây xích ma thuật trói chặt Pettigrew – kẻ vẫn đang rên rỉ vì cơn đau thấu trời xanh ở hạ bộ.

Snape được đặt lên một cái cáng vô hình, lơ lửng trôi theo sau.

Đoàn người rời khỏi Lều Hét, chui vào đường hầm tối tăm dẫn về Cây Liễu Roi.

Không khí trong đường hầm ngột ngạt và ẩm ướt.

Mùi đất nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng.

Tristan đi cuối cùng.

Mỗi bước chân của cậu đều nặng nề.

Cậu có thể nghe thấy tiếng tim đập của tất cả mọi người.

Tiếng tim đập nhanh, hoảng loạn của Harry.

Tiếng tim đập yếu ớt vì đau đớn của Ron.

Và tiếng tim đập... mạnh mẽ, dữ dội như tiếng trống trận của Lupin.

Và một thứ gì đó khác.

Một sự cộng hưởng.

Huyết thống Sanguine (Huyết Tộc) trong cậu đang thức tỉnh.

Dù chỉ là một phần nhỏ do ảnh hưởng của con đường Mặt Trăng (Moon pathway) từ thế giới LotM, nhưng dưới tác động của Huyết Nguyệt đêm nay, nó đang trỗi dậy.

Cậu cảm thấy khát.

Không phải khát nước.

Cậu nhìn vào cổ của Ron đang đi phía trước, nhìn thấy mạch máu xanh nhạt đập dưới lớp da trắng bệch...

Dừng lại, Tristan cắn mạnh vào môi mình đến bật máu.

Vị sắt mặn chát tràn vào miệng giúp cậu tỉnh táo lại đôi chút.

Cậu áp dụng kỹ thuật "Cogitation" (Minh tưởng) để trấn áp bản năng.

Mình là người quan sát.

Mình không phải quái vật.

Cuối cùng, họ cũng bò ra khỏi gốc cây Liễu Roi.

Harry và Hermione kéo Ron lên bãi cỏ.

Sirius lôi Pettigrew ra, ném xuống đất như một bao tải rác.

Lupin bước ra sau cùng, đỡ cái cáng chở Snape.

"Chúng ta an toàn rồi," Hermione thở phào, hít một hơi không khí đêm trong lành.

Nhưng Tristan, vừa bước ra khỏi hốc cây, đã ngước nhìn lên bầu trời.

Và đồng tử cậu co rút lại.

Mây đen đã tan biến hoàn toàn.

Treo lơ lửng trên đỉnh tháp Thiên văn không phải là mặt trăng bạc dịu dàng thường ngày.

Đó là một Mặt Trăng Đỏ Thẫm.

To lớn.

Tròn vành vạnh.

Đỏ như một bể máu khổng lồ đang treo ngược trên đầu họ, nhuộm cả sân trường Hogwarts trong một thứ ánh sáng ma mị, chết chóc.

Bóng của Cây Liễu Roi đổ dài trên cỏ, đen kịt và vặn vẹo như những con quái vật từ địa ngục.

"Ôi Merlin ơi..."

Hermione thì thào, giọng cô lạc đi.

Sirius quay lại nhìn Lupin, và khuôn mặt ông ta biến sắc.

"Remus?"

Lupin đứng sững lại.

Đôi mắt ông dán chặt vào Huyết Nguyệt.

Cây đũa phép rơi khỏi tay ông, lăn lốc trên cỏ.

Cơ thể ông bắt đầu cứng đờ.

Một cơn run rẩy dữ dội chạy dọc sống lưng ông, lan ra tứ chi.

"Chạy đi..."

Lupin rên rỉ, giọng nói không còn là của con người nữa.

Nó ồm ồm, nghe như tiếng đá nghiến vào nhau.

"Chạy... ngay..."

"Thầy đã không uống thuốc!"

Hermione hét lên kinh hoàng.

"Đêm nay thầy chưa uống thuốc!"

"Chạy đi!"

Sirius hét lên, lao tới đẩy Harry và Hermione lùi lại.

Ông biến hình.

Bùm!

Một con chó đen khổng lồ xuất hiện, đứng chắn giữa đám trẻ và Lupin.

Nhưng đã quá muộn.

Dưới ánh sáng đỏ quạch của Huyết Nguyệt, quá trình biến đổi của Lupin diễn ra nhanh và tàn khốc hơn bao giờ hết.

Đầu ông ngửa ra sau, miệng há to trong một tiếng gào câm lặng.

Xương sống của ông cong lên, kêu răng rắc.

Quần áo rách toạc.

Lông lá đen xì mọc ra tua tủa từ da thịt, nhanh như nấm mốc lan tràn.

Khuôn mặt hiền lành, mệt mỏi của Remus Lupin biến mất.

Mõm ông dài ra, hàm răng nanh sắc nhọn mọc dài, trắng ởn dưới ánh trăng đỏ.

Đôi mắt người tan biến, thay vào đó là đôi mắt của dã thú – vàng rực, vô hồn, và tàn bạo.

Một Người Sói (Werewolf) đứng sừng sững dưới Huyết Nguyệt.

Nó cao hơn Lupin bình thường rất nhiều, cơ bắp cuồn cuộn sức mạnh đen tối.

Nó ngửa cổ lên trời và tru lên một tiếng dài.

Aoooooouuuuuuuu...

Tiếng tru vang vọng khắp sân trường, khiến máu trong huyết quản của Harry đông cứng lại.

Nhưng có một người không sợ hãi.

Tristan đứng đó, cách con quái vật chỉ vài mét.

Ánh sáng đỏ của Huyết Nguyệt phủ lên người cậu, khiến làn da cậu trông trắng bệch như sứ, còn đôi mắt cậu...

đôi mắt cậu dường như cũng đang phản chiếu sắc đỏ ấy.

Dưới tác động của Huyết Nguyệt, phong ấn của con đường "Moon" trong cậu lỏng ra.

Cảm giác sợ hãi biến mất, thay vào đó là sự kiêu ngạo của một sinh vật thượng đẳng đối diện với một con thú hoang.

Con Người Sói cúi đầu xuống, gầm gừ, nước dãi chảy ròng ròng từ mép.

Nó nhìn thấy Tristan đầu tiên.

"Tristan!

Chạy đi!"

Harry gào lên.

Con Sói lao tới.

Nhưng Tristan không chạy.

Cậu đứng yên, chỉ khẽ nhếch mép, để lộ một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, cậu không dùng đũa phép.

Cậu dùng một thứ khác.

Một thứ quyền năng thuộc về bóng tối và mặt trăng.

Cậu trừng mắt nhìn con Sói.

Một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và tà ác, bùng phát từ cơ thể nhỏ bé của cậu, đập thẳng vào con quái vật.

Uy áp.

Con Người Sói khựng lại giữa không trung trong một tích tắc, như thể bị một bức tường vô hình chặn lại.

Bản năng dã thú của nó cảm nhận được một mối đe dọa.

Không phải từ một con người, mà từ một thứ gì đó... cổ xưa hơn.

Nhưng khoảnh khắc đó trôi qua rất nhanh.

Cơn đói khát máu thịt của người sói dưới trăng tròn quá mạnh mẽ.

Nó gầm lên, phá vỡ áp lực vô hình, và tiếp tục lao tới.

Con Chó Đen (Sirius) lao vào từ bên hông, húc mạnh vào cổ con Sói, cả hai con vật lăn lộn trên cỏ, cắn xé nhau điên cuồng.

"Kéo Ron đi!

Mau lên!"

Harry hét lên, cùng Hermione lôi xềnh xệch Ron đang há hốc mồm lùi lại phía sau.

Tristan lùi lại, hơi thở dốc.

Cậu đưa tay lên sờ ngực.

Tim cậu đập mạnh đến mức đau đớn.

Sự cám dỗ của việc lao vào cuộc chiến, của việc xé xác con mồi, đang gào thét trong đầu cậu.

Không được, Tristan tự nhủ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Giữ lấy nhân tính.

Cậu nhìn về phía hỗn chiến.

Con Chó Đen đang bị lép vế hoàn toàn trước sức mạnh điên cuồng của Người Sói.

Máu đã bắt đầu nhuộm đỏ bộ lông của Sirius.

Và trong bóng tối hỗn loạn đó, không ai để ý đến một chi tiết nhỏ.

Peter Pettigrew.

Sợi dây trói ma thuật của Sirius đã biến mất khi ông hóa thú.

Tên Pettigrew, dù vẫn còn đau đớn tột cùng ở hạ bộ, đã tận dụng cơ hội hỗn loạn này.

Hắn lồm cồm bò dậy, đôi mắt ti hí ánh lên sự xảo quyệt tuyệt vọng.

Hắn nhìn thấy chiếc đũa phép của Lupin rơi gần đó.

Hắn lao tới, chộp lấy cây đũa phép.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên.

Pettigrew biến mất.

Và một con chuột nhỏ xíu, khập khiễng, lao vút vào bóng đêm của Rừng Cấm.

"Hắn trốn rồi!"

Harry gào lên, chỉ tay vào chỗ trống nơi Pettigrew vừa nằm.

Nhưng không ai có thể đuổi theo.

Vì con Người Sói vừa hất văng Sirius ra xa, và giờ đôi mắt vàng rực của nó đang quay lại nhìn chằm chằm vào ba đứa trẻ và Tristan.

Nó gầm gừ, và lần này, không còn ai cản đường nó nữa.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 89: Điểm Kỳ Dị Của Số Phận


Khoảnh khắc đám mây đen cuối cùng trôi qua, để lộ bầu trời đêm trần trụi, thời gian như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Không phải ánh trăng bạc dịu dàng thường thấy của những bài thơ tình lãng mạn.

Treo lơ lửng trên đỉnh tháp Thiên văn là một con mắt khổng lồ, đỏ thẫm và bệnh hoạn.

Huyết Nguyệt.

Ánh sáng đỏ quạch đổ xuống sân trường Hogwarts như một cơn mưa máu vô hình, nhuộm đỏ những ngọn cỏ xanh, biến những bóng cây Cây Liễu Roi thành những con quái vật đang vặn vẹo trong cơn đau đớn.

Không khí trở nên đặc quánh, mang theo mùi sắt rỉ và sự điên loạn nguyên thủy.

Remus Lupin khựng lại.

Đó là một sự dừng lại đột ngột và tàn khốc, như thể dây cót duy trì nhân tính của ông vừa bị cắt đứt.

Đũa phép rơi khỏi tay ông, rơi xuống thảm cỏ ướt đẫm sương đêm với một tiếng thịch vô vọng.

"Không..."

Sirius Black thét lên, âm thanh xé toạc sự im lặng.

Ông lao tới, đôi mắt trũng sâu mở to đầy kinh hoàng.

"Remus!

Chống lại nó!

Cậu đã uống thuốc mà...

Khoan đã..."

Sự nhận thức ập đến như một cú đấm.

Đêm nay, trong sự hỗn loạn của việc phát hiện ra Peter Pettigrew, Lupin đã không uống thuốc Bả Sói.

Cơ thể Lupin bắt đầu phản bội ông.

Một tiếng rắc khô khốc vang lên từ cột sống, nghe như tiếng cành cây khô bị bẻ gãy, nhưng ghê rợn hơn gấp ngàn lần vì nó phát ra từ cơ thể sống.

Vai ông gập xuống, co giật dữ dội.

Những ngón tay thon dài của một giáo sư bỗng chốc vặn vẹo, móng tay đen xì, sắc nhọn mọc ra, cào sâu xuống đất đá.

Khuôn mặt hiền lành, mệt mỏi thường ngày biến mất.

Xương hàm kéo dài ra, nứt toác, định hình lại thành một cái mõm dài đầy lông lá.

Da thịt nứt ra, nhường chỗ cho bộ lông xám xịt, bết bát.

Và đôi mắt...

đôi mắt con người chứa đựng sự trí tuệ và lòng trắc ẩn đã tan biến, thay vào đó là hai hố sâu vàng rực, vô hồn, chứa đựng cơn đói khát và sự tàn độc của loài dã thú.

Người Sói ngửa cổ lên trời.

"Aoooooouuuuuuuu..."

Tiếng hú vang vọng, xuyên thấu qua màn đêm, len lỏi vào từng lỗ chân lông của những người đứng đó, đánh thức nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất.

Tristan đứng lùi lại phía sau, tay siết chặt chiếc bùa hộ mệnh.

Dưới ánh Huyết Nguyệt, dòng máu trong người cậu sôi sục.

Cậu cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ.

Nhịp tim cậu đập mạnh, không phải vì sợ, mà vì một sự hưng phấn đen tối.

Một phần trong cậu muốn lao vào, muốn tham gia vào bữa tiệc của máu và bản năng này.

Nhưng phần lý trí lạnh lùng của con đường "Monster" đã giữ cậu lại.

"Đây là sự mất kiểm soát," Tristan tự nhủ, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

"Đây là hậu quả của việc để bản năng nuốt chửng lý trí."

Người Sói cúi đầu xuống.

Đôi mắt vàng rực của nó quét qua Harry, Ron và Hermione.

Nó nhe nanh, nước dãi chảy ròng ròng.

"Harry!

Chạy đi!"

Hermione hét lên, giọng cô vỡ ra vì sợ hãi.

Nhưng trước khi con Sói kịp lao tới, một bóng đen khổng lồ đã ập vào nó.

Sirius Black.

Ông đã hóa thú ngay giữa không trung.

Một con chó đen khổng lồ, to như một con gấu nhỏ, húc mạnh vào sườn Người Sói, đẩy con quái vật ra xa khỏi đám trẻ.

Cả hai con thú lăn lộn trên cỏ, cắn xé nhau điên cuồng.

Tiếng gầm gừ, tiếng sủa, tiếng móng vuốt xé rách da thịt vang lên hỗn loạn.

Máu tươi bắn tung tóe.

Trong cơn hỗn loạn đó, bùa chú Mobilicorpus duy trì chiếc cáng vô hình chở Ron và Snape tan biến.

Bịch!

Bịch!

"ÁÁÁÁ!"

Ron hét lên thất thanh khi cái chân gãy đập xuống đất cứng.

Cậu cuộn tròn người lại, mặt trắng bệch như xác chết.

Cú va đập cũng đánh thức Severus Snape.

Vị Giáo sư Độc dược mở bừng mắt.

Ông nằm trên cỏ, đầu óc quay cuồng, cơ thể đau nhức.

Nhưng ngay lập tức, ông nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: Một con người sói đang xé xác một con chó đen.

Và cách đó không xa, là Harry Potter.

Sự hận thù, nỗi ám ảnh quá khứ, và định kiến đã ăn sâu vào tủy xương khiến Snape không nhìn thấy sự thật là con chó đang bảo vệ lũ trẻ.

Trong mắt ông, đó là hai con quái vật của nhóm Đạo Tặc đang hoành hành.

"POTTER!"

Snape gầm lên, lồm cồm bò dậy, chộp lấy cây đũa phép rơi gần đó.

Nhưng không ai chú ý đến một chi tiết nhỏ nhặt, hèn mọn và nguy hiểm nhất ở đó.

Peter Pettigrew.

Sợi dây trói ma thuật do Sirius tạo ra đã tan biến khi ông hóa thú.

Gã đàn ông thấp bé, dù đang đau đớn tột cùng ở hạ bộ sau cú đòn hiểm hóc của Mercury, vẫn tìm thấy cơ hội sống sót trong sự hỗn loạn này.

Đôi mắt ti hí của hắn đảo nhanh như chớp.

Hắn nhìn thấy đũa phép của Lupin rơi cách đó vài mét.

Hắn nhìn thấy sự chú ý của mọi người đều dồn vào cuộc chiến giữa Chó và Sói.

Hắn nhoài người tới, chộp lấy cây đũa phép.

Bùm!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên.

Gã đàn ông béo mập biến mất.

Một con chuột cống trụi lủi, thiếu một ngón chân, lao vút đi trong đám cỏ rậm rạp, hướng về phía Rừng Cấm.

"HẮN TRỐN RỒI!"

Harry gào lên, chỉ tay vào khoảng không trống rỗng.

"PETER TRỐN RỒI!"

Harry và Hermione giơ đũa phép lên, bắn bùa chú loạn xạ vào đám cỏ.

"Stupefy!

Impedimenta!"

Những tia sáng đỏ và xanh xé toạc màn đêm, nhưng con chuột quá nhỏ và quá nhanh.

Tristan Prewett đứng đó, đôi mắt hổ phách nheo lại.

Linh tính của cậu đã dự báo điều này.

Cậu cảm nhận được sự chuyển dịch của các sợi chỉ xác suất.

Peter Pettigrew là một "nút thắt" quan trọng.

Hắn không được phép thoát.

Nếu hắn thoát, Voldemort sẽ trở lại.

Một tương lai đen tối, đẫm máu mà cậu đã lờ mờ nhìn thấy qua những giấc mơ tiên tri sẽ thành hiện thực.

Cơn thịnh nộ bùng lên trong lòng Tristan.

Không phải cơn giận của một đứa trẻ, mà là sự phẫn nộ của một kẻ nắm giữ vận mệnh bị qua mặt.

"Mày không thoát được đâu," Tristan rít lên.

Cậu không chạy đuổi theo bằng đôi chân con người.

Dưới ánh Huyết Nguyệt, cậu buông thả sự kiểm soát.

Cơ thể Tristan phát sáng.

Một luồng ánh sáng bạc lạnh lẽo bao trùm lấy cậu, rồi co rút lại, kéo dài ra.

Quần áo cậu tan biến vào da thịt.

Xương cốt thay đổi cấu trúc một cách mượt mà, không đau đớn như Lupin, mà uyển chuyển như dòng nước.

Trong nháy mắt, Tristan biến mất.

Trên mặt cỏ, một con Rắn Bạc khổng lồ xuất hiện.

Nó dài gần ba mét, vảy lấp lánh như được đúc từ thủy ngân lỏng, phản chiếu ánh trăng đỏ thành những tia sáng ma mị.

Đôi mắt nó vẫn giữ nguyên màu hổ phách lạnh lùng của Tristan, nhưng giờ đây đồng tử đã dựng đứng, sắc lẹm.

Harry, Ron và Hermione há hốc mồm kinh ngạc đến mức quên cả thở.

"Tristan...?"

Hermione thốt lên, giọng nghẹn lại.

"Cậu ấy là...

Animagus?"

Con Rắn Bạc không chần chừ một giây.

Nó quất đuôi, lao đi như một mũi tên bạc xé gió.

Tốc độ của nó nhanh gấp nhiều lần con người, nhanh hơn cả con chuột đang bán sống bán chết chạy trốn.

Nó lướt qua đám cỏ, cơ thể uốn lượn nhịp nhàng, im lặng tuyệt đối.

Peter Pettigrew, trong lốt chuột, đang cắm đầu chạy về phía rễ cây Liễu Roi.

Hắn có thể cảm nhận được tự do đang ở ngay trước mắt.

Chỉ cần chui vào cái lỗ đó...

Nhưng bỗng nhiên, một cái bóng bạc khổng lồ lướt qua đầu hắn và chắn ngang đường.

Con chuột phanh gấp, móng vuốt cày xuống đất.

Nó ngước lên, và nỗi kinh hoàng tột độ hiện lên trong đôi mắt hạt đậu đen láy.

Con Rắn Bạc đang dựng đứng phần thân trước lên cao, cái đầu tam giác lạnh lùng nhìn xuống con chuột nhỏ bé.

Cái lưỡi chẻ đôi thò ra thụt vào, nếm mùi sợ hãi nồng nặc tỏa ra từ con mồi.

Con chuột rít lên, quay đầu định chạy hướng khác.

VÚT!

Con Rắn Bạc lao tới.

Nhanh không thể đỡ.

Cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn của nó ngoạm chặt lấy thân mình béo ú của con chuột.

"CHÍT!!!"

Tiếng kêu thất thanh của Pettigrew vang lên, đau đớn và tuyệt vọng.

Tristan cảm nhận được sự run rẩy của con mồi trong hàm răng mình.

Vị máu tanh của con chuột bắt đầu rỉ ra.

Chỉ cần một cú siết nhẹ.

Chỉ cần tiêm nọc độc, hoặc đơn giản là nghiến nát xương sống của nó.

Pettigrew sẽ chết.

Kẻ phản bội sẽ bị tiêu diệt.

Voldemort sẽ mất đi bề tôi trung thành nhất để hồi sinh.

Harry sẽ được giải oan.

Sirius sẽ được tự do.

Tương lai sẽ thay đổi.

Tristan siết hàm răng lại.

Chết đi, đồ sâu bọ.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc răng nanh của cậu sắp xuyên thủng tim con chuột, một cơn chấn động dữ dội ập đến.

Nó không đến từ bên ngoài.

Nó đến từ bên trong đầu Tristan.

Từ linh tính của một "Quái Vật" (Monster pathway).

Thời gian như ngừng lại.

Trước mắt con Rắn Bạc, thế giới bỗng nhiên nứt toạc.

Không gian xung quanh vặn vẹo như một bức tranh sơn dầu bị nung chảy.

Những "sợi chỉ số phận" mà Tristan lờ mờ cảm nhận được, bỗng nhiên căng ra đến cực hạn và bắt đầu đứt phựt từng sợi một.

CẢNH BÁO!

CẢNH BÁO!

Một cảm giác nguy hiểm tột độ, khủng khiếp hơn cả cái chết, ập xuống tâm trí cậu.

Nó giống như việc cậu đang đứng trước một con đập khổng lồ chứa đựng cả đại dương, và cậu đang chuẩn bị rút viên gạch cuối cùng giữ cho con đập đó không vỡ.

Cậu nhìn thấy—hay cảm thấy—một viễn cảnh đen tối.

Nếu Pettigrew chết ở đây, ngay lúc này, thực tại sẽ sụp đổ.

Không phải là một tương lai tốt đẹp hơn.

Mà là sự hủy diệt.

Một nghịch lý thời gian?

Hay một lời nguyền cổ xưa?

Hay đơn giản là "kịch bản" của định mệnh không cho phép sai số này xảy ra?

Điểm Kỳ Dị của Số Phận (Singularity of Fate).

Linh tính gào thét vào não cậu: "DỪNG LẠI!

NẾU HẮN CHẾT, TẤT CẢ SẼ KẾT THÚC!"

Cảm giác bị đe dọa đó quá thật, quá áp đảo.

Nó khiến toàn thân con Rắn Bạc cứng đờ lại.

Một nỗi sợ hãi siêu hình, vượt qua cả nỗi sợ cái chết vật lý, xâm chiếm lấy Tristan.

Hàm răng cậu vô thức nới lỏng ra trong một tích tắc của sự do dự.

Đó là tất cả những gì Pettigrew cần.

Con chuột, cảm nhận được gọng kìm tử thần nới lỏng, giãy giụa điên cuồng.

Da nó rách toạc, để lại một mảng thịt trong miệng rắn, nhưng nó đã thoát ra được.

Nó lao tọt vào cái lỗ nhỏ xíu dưới rễ cây Liễu Roi, biến mất vào lòng đất đen ngòm.

Tristan sững sờ.

Cậu nhả miếng thịt chuột ra khỏi miệng.

Cơn chấn động linh tính qua đi, để lại cậu trơ trọi với sự thất bại.

Cậu đã có hắn.

Cậu đã nắm hắn trong tay.

Nhưng chính linh tính—thứ vũ khí mạnh nhất của cậu—lại là thứ ngăn cản cậu kết liễu hắn.

Con Rắn Bạc rít lên một tiếng đầy giận dữ và bất lực.

Nó đập đuôi mạnh xuống đất, tạo thành một rãnh sâu trên cỏ.

Cậu biến hình trở lại.

Tristan ngã quỵ xuống cỏ, thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm trán.

Cậu nhìn chằm chằm vào cái lỗ đen ngòm nơi Pettigrew vừa biến mất.

Cảm giác ghê tởm và hoang mang trộn lẫn.

Tại sao?

Tại sao thế giới lại bảo vệ kẻ hèn hạ đó?

"Hắn... hắn thoát rồi sao?"

Giọng Harry vang lên từ phía xa, yếu ớt và tuyệt vọng.

Tristan không trả lời.

Cậu không biết phải giải thích thế nào về cảm giác "thế giới sắp sụp đổ" vừa rồi.

Nhưng cậu không có thời gian để suy ngẫm.

Vì một mối nguy hiểm khác, thực tế hơn và lạnh lẽo hơn, đang ập đến.

Nhiệt độ giảm xuống đột ngột.

Cỏ dưới chân Tristan bắt đầu đóng băng.

Những giọt sương hóa thành đá vụn rào rào.

Hơi thở của cậu phả ra thành những làn khói trắng dày đặc.

Tiếng gầm gừ của Người Sói và tiếng sủa của Chó Đen im bặt.

Thay vào đó là một sự im lặng chết chóc.

Và rồi, tiếng rít khàn khàn, như tiếng gió luồn qua khe cửa nhà mồ, vang lên.

Tristan ngước lên.

Từ trên bầu trời đêm, đen kịt và rộng lớn, những bóng đen đang sà xuống.

Không phải một.

Không phải mười.

Mà là hàng trăm.

Những chiếc áo choàng đen rách nát bay phần phật trong không trung.

Những bàn tay xám ngoét, lở loét, thò ra từ tay áo, vươn về phía họ.

Chúng lướt đi mà không chạm đất, như những bóng ma của sự tuyệt vọng.

Giám Ngục Azkaban.

Chúng đã đến.

Bị thu hút bởi mùi hương nồng nặc của những cảm xúc tiêu cực đang bùng nổ ở đây: Nỗi hận thù của Snape, sự tuyệt vọng của Sirius, nỗi sợ hãi của Harry, và cơn đau đớn của Ron.

Một bữa tiệc thịnh soạn.

"Chạy đi..."

Sirius rên rỉ.

Ông đã biến trở lại thành người, nằm co quắp bên bờ hồ, máu chảy đầm đìa từ những vết thương do người sói gây ra.

Người Sói, bị ảnh hưởng bởi sự hiện diện của những sinh vật hút linh hồn, tru lên một tiếng sợ hãi rồi quay đầu bỏ chạy sâu vào Rừng Cấm.

Snape, lảo đảo đứng dậy, cũng bị cái lạnh làm cho tê liệt, ký ức đen tối ùa về khiến ông khựng lại.

Đám Giám Ngục sà xuống, vây quanh Sirius và Harry bên bờ hồ đen.

Harry quỳ xuống bên cạnh cha đỡ đầu.

Cậu cố gắng giơ đũa phép lên.

Bàn tay cậu run bần bật.

"Expecto...

Patronum..."

Chỉ có một làn khói bạc mỏng manh bay ra.

Nó tan biến ngay lập tức trước cơn bão đen ngòm đang ập tới.

"Expecto...

Patronum..."

Harry nức nở, nước mắt trào ra.

Cậu không thể tìm thấy ký ức hạnh phúc.

Tiếng hét của mẹ cậu... tiếng cười lạnh lẽo của Voldemort... mọi thứ đang nhấn chìm cậu.

Một Giám Ngục cao lớn lướt tới, hạ thấp cái mũ trùm đầu xuống mặt Harry.

Một cái hốc miệng xám xịt, tròn vo như giác hút của bạch tuộc hiện ra, hút lấy từng chút không khí, từng chút hy vọng của cậu.

Nụ Hôn của Giám Ngục.

Tristan đứng cách đó một đoạn.

Cái lạnh thấu xương cũng đang tấn công cậu.

Những tiếng thì thầm điên loạn bắt đầu vang lên trong đầu cậu—những âm thanh từ "Lớp Sương Mù Lịch Sử" (Historical Void) mà cậu từng nghe thấy trong giấc mơ.

Nhưng Tristan không sợ hãi như Harry.

Dưới ánh Huyết Nguyệt, nỗi sợ trong cậu bị đốt cháy bởi một thứ khác mạnh mẽ hơn: Sự Kiêu Ngạo.

Dòng máu Sanguine—Huyết Tộc—đang chảy trong huyết quản cậu (dù chỉ là hiệu ứng của con đường Beyonder) cảm thấy bị xúc phạm.

Những sinh vật bẩn thỉu, mục rữa này dám tấn công cậu?

Dám làm hỏng màn đêm của cậu?

"Lũ rác rưởi..."

Tristan rít lên qua kẽ răng.

Đôi mắt hổ phách của cậu chuyển sang màu đỏ rực.

Cậu nhớ lại cảm giác khi mình nắm giữ vận mệnh.

Cảm giác đứng trên tất cả, nhìn xuống thế giới như một bàn cờ.

Không phải niềm vui trẻ con.

Mà là sự thỏa mãn của Quyền Lực.

Của sự Kiểm Soát.

Của một "Vị Vua" từ chối cúi đầu trước bóng tối.

Cậu bước lên phía trước.

Dáng đi của cậu, dù cơ thể đang tê cóng, vẫn toát lên vẻ ngạo nghễ, quý tộc đến lạ lùng.

Mercury, con Niffler đang run lẩy bẩy, rúc vào chân cậu tìm sự bảo vệ.

Tristan rút đũa phép ra.

Cậu không run.

Tay cậu vững như đá tảng.

Cậu chĩa thẳng vào đám mây đen kịt đang bao vây Harry và Sirius.

Cậu không cầu xin ánh sáng.

Cậu ra lệnh cho nó.

Cậu hít một hơi thật sâu, tập trung toàn bộ "Linh tính" và sự kiêu hãnh của mình vào đầu đũa phép.

"EXPECTO PATRONUM!"

Một luồng sáng bạc bùng nổ.

Nhưng nó không có hình dạng ngay lập tức.

Nó cuộn xoáy, dữ dội và áp đảo, đẩy lùi bóng tối xung quanh cậu, tạo ra một vùng chân không của ánh sáng thuần khiết.

Chương truyện kết thúc ngay tại khoảnh khắc luồng sáng đó bắt đầu ngưng tụ, hứa hẹn sự xuất hiện của một thực thể hộ mệnh không giống bất kỳ thứ gì thế giới phù thủy từng thấy.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 90: Nghi Thức Của Vị Vua Và Sự Hủy Diệt Câm Lặng


Cái lạnh ập đến không phải là nhiệt độ, mà là sự vắng mặt tuyệt đối của sự sống.

Nó giống như việc bị ném trần truồng vào khoảng không vũ trụ, nơi không có không khí, không có âm thanh, và không có hy vọng.

Hàng trăm Giám ngục sà xuống từ bầu trời đen kịt, chiếc áo choàng rách nát của chúng bay phần phật như những lá cờ tang tóc của một đạo quân tử thần.

Tiếng rít của chúng là âm thanh của những linh hồn đang bị xé nhỏ, vang vọng trong lồng ngực của từng người đang nằm trên bãi cỏ ven Hồ Đen.

Harry Potter cảm thấy mình đang chìm xuống đáy vực.

Tiếng hét của mẹ cậu vang lên, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết.

"Làm ơn...

đừng hại Harry...

Giết tôi đi..."

Ký ức đó như lưỡi dao cùn cứa vào não bộ, làm tê liệt mọi dây thần kinh vận động.

Cậu muốn giơ đũa phép lên, muốn bảo vệ Sirius, nhưng cánh tay cậu nặng như đeo chì.

Đũa phép rơi khỏi những ngón tay tê cóng.

Cậu ngã gục xuống, hơi thở hóa thành làn khói trắng tuyệt vọng.

Bên cạnh cậu, Sirius Black nằm co quắp.

Người đàn ông đã sống sót qua mười hai năm địa ngục ở Azkaban nhờ vào ý chí trả thù và sự ngây thơ, giờ đây hoàn toàn sụp đổ.

Sự hiện diện của hàng trăm cai ngục cũ đã kích hoạt những vết thương tâm lý sâu sắc nhất.

Ông không còn là Padfoot dũng cảm; ông chỉ là một tù nhân số hiệu 390, đang chờ đợi nụ hôn cuối cùng.

Hermione đã bất tỉnh.

Ron rên rỉ trong cơn mê sảng đau đớn.

Ngay cả Severus Snape, kẻ có Occlumency (Bế Quan Bí Thuật) bậc thầy, cũng đang quỳ trên mặt đất, hai tay ôm đầu, run rẩy chống chọi lại hình ảnh Lily Potter chết trong vòng tay mình lặp đi lặp lại.

Cả thế giới dường như đã chấp nhận đầu hàng.

Bóng tối đã chiến thắng.

Ngoại trừ một người.

Tristan Prewett đứng đó, giữa tâm bão của sự tuyệt vọng.

Dưới ánh sáng đỏ quạch, nhầy nhụa của Huyết Nguyệt, chiếc cà vạt sọc đỏ vàng của nhà Gryffindor trên cổ cậu dường như rực sáng lên, không phải màu của lòng dũng cảm ấm áp, mà là màu của máu tươi vừa đổ.

Cái lạnh thấu xương của Giám ngục cố gắng xâm nhập vào tâm trí cậu, nhưng nó đã va phải một bức tường rực lửa.

Đó không phải là Bế Quan Bí Thuật.

Đó là bản năng.

Dòng máu nhân tạo mang đặc tính của con đường "Moon" (Mặt Trăng) trong cơ thể cậu đang sôi sục dữ dội.

Huyết Nguyệt trên cao đang thì thầm vào tai cậu những lời cổ xưa, những lời của các vị Thủy Tổ Huyết Tộc, những kẻ coi mình là chủ nhân của màn đêm, là quý tộc của bóng tối.

Trong mắt Tristan, lũ Giám ngục này không đáng sợ.

Chúng thật... bẩn thỉu.

Cậu nhìn thấy chúng không phải như những con quái vật hùng mạnh, mà như những con giòi bọ đang bò lổm ngổm trên bàn tiệc của một vị vua.

Sự hiện diện của chúng, mùi hôi thối mục rữa của chúng, tiếng rít gào thảm hại của chúng... tất cả đều là một sự xúc phạm đối với thẩm mỹ và phẩm giá của cậu.

"Ồn ào quá," Tristan lầm bầm.

Giọng nói của cậu thay đổi.

Nó không còn là giọng nói trầm ổn, tính toán của một "Monster" luôn quan sát bên lề.

Nó trở nên lảnh lót hơn, kéo dài hơn, mang âm hưởng ngạo nghễ và khinh bạc của một quý tộc đang nhìn xuống đám nô lệ nổi loạn.

Cậu chỉnh lại cổ áo chùng, phủi một hạt bụi vô hình trên vai áo, động tác tao nhã đến mức vô lý giữa bối cảnh sinh tử này.

Mercury, con Niffler đang run lẩy bẩy dưới chân cậu, ngước nhìn chủ nhân.

Nó thấy đôi mắt hổ phách của Tristan đã chuyển sang màu đỏ rực.

Một màu đỏ không chứa sự điên loạn của thú tính, mà chứa sự lạnh lùng của thần tính.

Một con Giám ngục tách khỏi đàn, lướt về phía Tristan.

Nó cảm nhận được một linh hồn ngon lành, khác biệt, đầy kiêu hãnh.

Nó hạ thấp cái mũ trùm đầu, để lộ cái miệng giác hút xám ngoét, vươn tới mặt cậu.

Tristan không lùi lại.

Cậu thậm chí không chớp mắt.

Cậu nâng cằm lên, nhìn thẳng vào hốc mắt đen ngòm của con quái vật.

Một nụ cười nửa miệng, đầy vẻ ghê tởm và thương hại, vẽ lên trên khuôn mặt cậu.

"Ngươi nghĩ..."

Tristan thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng như tiếng chuông ngân trong đầu con Giám ngục, "...ngươi xứng đáng chạm vào ta sao?"

RẦM!

Một luồng áp lực vô hình bùng phát từ cơ thể Tristan.

Đó là "Uy áp" của kẻ bề trên.

Con Giám ngục khựng lại giữa không trung, như đâm phải một bức tường kính.

Nó rít lên, lùi lại trong sự bối rối.

Nhưng Tristan chưa dừng lại.

Cơn thịnh nộ của Huyết Tộc đang đòi hỏi một sự trừng phạt.

Cậu cảm thấy bị xúc phạm.

Cậu cảm thấy không gian xung quanh mình đã bị vấy bẩn.

Cậu rút đũa phép ra.

Động tác rút đũa của cậu chậm rãi, phô trương, như một nhạc trưởng đang nâng cây đũa điều khiển trước dàn nhạc giao hưởng.

"Lũ sinh vật hạ đẳng, hôi hám, rách nát," Tristan nói, từng từ nhả ra như nhổ nước bọt.

Cậu bước lên một bước, chắn giữa Harry và bầy Giám ngục.

Bóng lưng cậu, với chiếc áo chùng Gryffindor bay phần phật, bỗng trở nên cao lớn lạ thường.

"Các ngươi dám làm hỏng đêm trăng của ta.

Các ngươi dám đem cái mùi xú uế đó đến trước mặt ta."

Cậu giơ đũa phép lên cao, chỉ thẳng vào tâm điểm của đám mây đen.

Tristan không cần ký ức hạnh phúc.

Ký ức hạnh phúc là dành cho những kẻ yếu đuối cần tìm nơi trú ẩn.

Cậu không cần nơi trú ẩn.

Cậu là Cơn Bão.

Cậu tập trung toàn bộ "Linh tính" của mình, kết hợp với sự kiêu ngạo tột cùng của Huyết Tộc, và sự lạnh lùng tính toán của Quái Vật.

Cậu hình dung về một thực thể đứng trên cả định mệnh, một thực thể nuốt chửng mọi khả năng, một vòng lặp vĩnh cửu không có điểm đầu và điểm cuối.

Trong khoảnh khắc đó, cậu không phải là một học sinh Hogwarts.

Cậu là đại diện của Thủy Ngân Chi Xà.

"Hãy quỳ xuống," Tristan ra lệnh, giọng vang rền.

Và rồi, cậu niệm chú.

Không phải hét lên trong sợ hãi.

Cậu niệm như đang tuyên án tử hình.

"EXPECTO...

PATRONUM!"

Thế giới nổ tung.

Không có tia sáng bạc mỏng manh nào cả.

Đầu đũa phép của Tristan bùng nổ như một ngôi sao siêu tân tinh.

Một luồng ánh sáng bạc đặc quánh, lỏng và nặng như thủy ngân, phun trào ra, xé toạc màn đêm, đẩy lùi ánh trăng máu, biến cả khu vực Hồ Đen thành một thế giới đơn sắc: Bạc và Đen.

Đám Giám ngục rít lên đau đớn khi ánh sáng bạc thiêu đốt lớp da mục rữa của chúng.

Nhưng cơn ác mộng thực sự mới chỉ bắt đầu.

Từ trong biển thủy ngân lấp lánh đó, một cái đầu khổng lồ trồi lên.

Nó to lớn đến mức phi lý.

Một con Rắn Bạc khổng lồ, dài hàng chục mét, cuộn mình chiếm trọn không gian giữa bầu trời và mặt đất.

Thân hình nó không có vảy, trơn bóng hoàn hảo, phản chiếu mọi thứ xung quanh nhưng bị bóp méo, vặn vẹo theo những quy luật hình học không thuộc về thế giới này.

Trên thân nó, những vòng tròn đồng tâm xoay chuyển liên tục.

Những bánh xe số phận, những ký tự bí ẩn của Hermes cổ đại trôi nổi xung quanh nó như những vệ tinh.

Nó không có mắt.

Thay vào đó là hai vực thẳm đỏ rực, sâu hun hút, nơi ánh sáng bị bẻ cong và nuốt chửng.

Ouroboros.

Con rắn cắn đuôi.

Biểu tượng của sự tuần hoàn, của định mệnh không thể tránh khỏi.

Nó không toát ra sự ấm áp hay an toàn.

Nó toát ra sự Uy Nghi.

Một sự uy nghiêm đè nén, khiến người ta muốn quỳ lạy và dâng hiến linh hồn.

Đó là Thần Hộ Mệnh của một kẻ thống trị, không phải của một người bảo vệ.

Con Rắn Bạc cúi cái đầu khổng lồ xuống, nhìn vào đám Giám ngục đang hoảng loạn.

"Ăn đi," Tristan nói lạnh lùng, phất tay như đuổi ruồi.

"Dọn sạch rác rưởi cho ta."

Con Rắn Bạc mở miệng.

Cái miệng của nó không có giới hạn vật lý.

Nó mở toác ra, để lộ một không gian đen ngòm bên trong, nơi những ngôi sao bạc đang chết dần.

Từ trong cái miệng đó, vô số những xúc tu trong suốt, lấp lánh ánh bạc bắn ra.

Chúng nhanh hơn cả ý nghĩ.

VÚT!

VÚT!

VÚT!

Những xúc tu lao vào đám Giám ngục như những mũi lao.

Chúng xuyên qua lớp áo choàng đen, quấn chặt lấy những thực thể hút hồn.

Đám Giám ngục giãy giụa điên cuồng.

Chúng cố gắng hút hạnh phúc từ con Rắn, nhưng chúng chỉ hút được sự trống rỗng vô tận của vận mệnh.

Chúng rít lên những tiếng kêu chói tai, sợ hãi tột độ.

Kẻ đi săn đã trở thành con mồi.

Con Rắn Bạc không nhai.

Nó kéo.

Hàng chục con Giám ngục bị kéo giật về phía cái miệng khổng lồ.

Chúng bị nuốt chửng.

RỘP!

Tiếng động vang lên không giống tiếng thịt xương bị nghiền nát, mà giống tiếng không gian bị xé rách và nuốt chửng.

Mỗi con Giám ngục bị nuốt vào, cơ thể con Rắn lại sáng lên một chút, những hoa văn trên thân nó xoay nhanh hơn.

Nó đang biến "nỗi tuyệt vọng" thành "thức ăn".

Con Rắn lao vào giữa bầy Giám ngục.

Nó quẫy đuôi, hất văng cả một mảng lớn những bóng đen ra xa.

Nó trườn đi trên không trung, uyển chuyển và tàn bạo.

Nó không chỉ xua đuổi chúng.

Nó đang thanh trừng chúng.

Tristan đứng dưới mặt đất, ngước nhìn tác phẩm của mình.

Gió thổi tung mái tóc cậu, áo chùng Gryffindor bay phần phật như áo choàng của một vị tướng.

Đôi mắt đỏ rực của cậu ánh lên sự thỏa mãn điên cuồng.

"Đúng rồi," cậu cười khẩy, tiếng cười vang vọng một cách quái đản.

"Chạy đi!

Rít lên đi!

Cảm nhận nỗi sợ mà các ngươi rieo rắc!

Đây là lãnh địa của ta!

Ta là Vua của nơi này!

Ai cho phép các ngươi thở chung bầu không khí với ta?"

Cậu giơ đũa phép lên cao, chỉ đạo con Rắn như một nhạc trưởng điên loạn.

"Bên trái!

Bắt lấy con to xác đó!

Đừng để nó thoát!

Nghiền nát nó!"

Con Rắn Bạc tuân lệnh tuyệt đối.

Nó lao xuống, ngoạm lấy con Giám ngục chúa đàn, kẻ vừa định hôn Harry.

Chỉ một cú đớp, con quái vật biến mất vào hư vô.

Cảnh tượng thật tráng lệ và kinh hoàng.

Một con rắn bạc khổng lồ đang tàn sát quân đoàn bóng tối dưới ánh trăng máu, trong khi một cậu bé 13 tuổi đứng chỉ huy với thái độ của một vị thần.

Sirius Black, dù đang nằm bẹp dí dưới đất, cũng phải há hốc mồm.

Ông nhìn Tristan, rồi nhìn con Rắn.

"James..."

ông thều thào, "Con trai cậu... nó kết bạn với cái thứ quái quỷ gì thế này?"

Snape, người vừa hồi tỉnh lại một chút, nhìn chằm chằm vào Tristan với vẻ kinh hoàng xen lẫn... một chút kính sợ méo mó.

Ông ta nhận ra, sức mạnh này không phải là phép thuật Hogwarts.

Đây là một thứ gì đó tà ác hơn, hoặc thần thánh hơn.

Cuối cùng, đám Giám ngục còn lại vỡ trận.

Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn cơn đói.

Chúng tản ra, bỏ chạy tán loạn về phía Rừng Cấm, biến mất vào những bóng cây đen kịt.

Không gian trở nên tĩnh lặng.

Chỉ còn lại con Rắn Bạc lơ lửng giữa bầu trời.

Nó đã nuốt chửng gần một phần ba số lượng Giám ngục.

Thân hình nó giờ đây rực sáng đến mức chói mắt.

Nó từ từ hạ thấp xuống, cuộn mình quanh Tristan, tạo thành một bức tường bảo vệ bằng bạc lỏng.

Nó cúi cái đầu khổng lồ xuống trước mặt cậu chủ nhỏ bé.

Tristan đưa tay lên.

Cậu không sợ hãi.

Cậu chạm vào cái mũi lạnh lẽo của con Rắn.

"Làm tốt lắm," cậu nói, giọng đầy vẻ ban ơn.

"Ngươi có thể lui."

Con Rắn Bạc gật đầu.

Rồi, trong một khoảnh khắc phá vỡ hoàn toàn sự uy nghiêm, nó mở miệng và...

ỢỢỢỢỢỢỢ!!!

Một tiếng ợ khổng lồ vang lên, làm rung chuyển cả mặt hồ.

Nó nhả ra một vài mảnh vải vụn đen sì – tàn tích của những chiếc áo choàng Giám ngục không tiêu hóa được.

Sau đó, nó vỡ tan.

Hàng tỷ hạt bụi bạc rơi xuống như mưa sao băng, phủ lên những người đang nằm bất tỉnh, mang theo hơi ấm chữa lành kỳ lạ.

Huyết Nguyệt trên cao cũng bắt đầu mờ đi khi mây đen kéo tới che phủ.

Và đó cũng là lúc... cơn say của Tristan tan biến.

Hiệu ứng của Huyết Nguyệt rút đi nhanh như thủy triều.

Dòng máu Sanguine trở lại trạng thái ngủ đông.

Sự kiêu ngạo, cơn thịnh nộ, cái cảm giác "Ta là Vua của thế giới" bốc hơi sạch sẽ.

Tristan Prewett chớp mắt.

Đôi mắt cậu chuyển từ màu đỏ rực trở về màu hổ phách bình thường.

Cậu đứng đơ ra đó, tay vẫn giơ lên cao trong tư thế "nhạc trưởng".

Ký ức ùa về.

"Lũ sinh vật hạ đẳng..."

"Quỳ xuống..."

"Ta là Vua của nơi này..."

"Ai cho phép các ngươi thở chung bầu không khí với ta..."

Mặt Tristan bắt đầu nóng lên.

Không phải vì ma lực.

Mà vì xấu hổ.

Cậu từ từ hạ tay xuống.

Cậu nhìn xung quanh.

Harry vẫn bất tỉnh (Tạ ơn Merlin).

Ron và Hermione vẫn bất tỉnh (Tạ ơn Merlin lần nữa).

Nhưng...

Sirius Black đang nhìn chằm chằm vào cậu, mắt mở to như hai cái đĩa, mồm há hốc.

Và Severus Snape...

ông ta đang nhìn cậu với ánh mắt như thể đang nhìn một ca bệnh tâm thần phân liệt hiếm gặp nhất lịch sử.

Tristan cảm thấy dạ dày mình quặn lại.

Cậu muốn đào một cái lỗ.

Không, cậu muốn dùng Thủy Ngân Chi Xà nuốt chửng chính mình ngay lập tức.

Cậu muốn Reboot lại cuộc đời.

Cậu vừa hành xử như một thằng nhóc "Chunibyo" (Hội chứng tuổi dậy thì) chính hiệu.

Cậu vừa diễn thuyết đầy vẻ sến súa trước mặt Giáo sư và tội phạm truy nã.

"Mình tiêu rồi," Tristan nghĩ, mặt đỏ bừng như quả cà chua chín nẫu.

"Mình không thể sống nổi nữa.

Mình phải di cư.

Đến Châu Úc.

Hay lên Mặt Trăng luôn cũng được."

Cậu nhìn Sirius.

Sirius chớp mắt.

"Nhóc con..."

Sirius khàn khàn nói, giọng đầy vẻ hoang mang, "...vừa rồi... cháu diễn kịch Shakespeare à?"

Tristan cứng họng.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía xa.

Những ánh đèn pin ma thuật loang loáng.

"Harry!

Harry!"

Giọng cụ Dumbledore vang lên đầy lo lắng.

Cứu tinh đây rồi.

Tristan biết mình không thể đối mặt với Dumbledore trong trạng thái "muốn độn thổ" này.

Và cậu cũng không biết giải thích thế nào về màn trình diễn "Vua Chúa" vừa rồi.

Cách tốt nhất để trốn tránh thực tại?

Giả chết.

"Ôi... mình kiệt sức quá..."

Tristan nói to một cách giả trân, tay đặt lên trán theo kiểu các tiểu thư quý tộc trong kịch.

Cậu lảo đảo vài bước, cố tình xoay một vòng để ngã sao cho đẹp mắt và không làm bẩn cái áo chùng Gryffindor (cái áo mà cậu vừa tuyên bố là áo choàng của Vua).

"Tristan!"

Sirius kêu lên, tưởng cậu kiệt sức thật.

Tristan ngã phịch xuống bãi cỏ mềm, nhắm tịt mắt lại.

Mercury, con Niffler đang đứng cạnh, nghiêng đầu nhìn chủ nhân diễn sâu.

Nó lắc đầu ngán ngẩm, rồi chui tọt vào túi áo cậu, cuộn tròn lại đi ngủ.

Khi cụ Dumbledore, Giáo sư McGonagall, và bác Hagrid chạy tới nơi, họ chỉ thấy một bãi chiến trường hoang tàn, những người bị thương nằm la liệt, và một cậu bé nhà Gryffindor nằm bất động với tư thế "người hùng tử vì đạo", trên môi vẫn còn vương lại nụ cười... gượng gạo.

Trong bóng tối của cơn "bất tỉnh", Tristan thầm thề với lòng mình: "Lần sau có đánh nhau, mình sẽ câm miệng lại.

Tuyệt đối không nói lời thoại ngầu lòi nữa.

Tuyệt đối!"

Nhưng cậu biết, với cái số phận "Quái Vật" này, lời thề đó có lẽ chẳng giữ được bao lâu.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 91: Sự Thức Tỉnh Trong Bệnh Xá Và Hội Chứng Hoang Tưởng Tuổi Dậy Thì


Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi Tristan Prewett, kéo cậu ra khỏi bóng tối êm ái của sự vô thức.

Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng gió rít qua những khe đá cổ kính của lâu đài Hogwarts.

Nhưng đó không phải là sự tĩnh lặng bình yên.

Đó là sự im lặng đè nén, như thể cả thế giới đang nín thở chờ đợi một bản án tử hình.

Tristan mở mắt.

Trần nhà bằng đá quen thuộc của Bệnh xá hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng.

Nhưng ánh trăng đêm nay không bình thường.

Dù Huyết Nguyệt đã bị mây đen che phủ bên ngoài, nhưng thứ ánh sáng lọt qua khung cửa sổ vòm cao vút vẫn mang một sắc thái nhợt nhạt, bệnh hoạn, như màu da của một xác chết lâu ngày.

Cậu thử cử động ngón tay.

Tê dại.

Cậu thử nhớ lại chuyện gì đã xảy ra.

Và rồi, ký ức ập đến như một cơn lũ quét.

"Lũ sinh vật hạ đẳng..."

"Ta là Cơn Bão..."

"Quỳ xuống!"

"Ai cho phép các ngươi thở chung bầu không khí với ta?"

Tristan cứng người.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ Giám ngục, mà vì một nỗi kinh hoàng mang tên "xấu hổ tột độ".

Cảm giác nóng bừng bốc lên từ cổ, lan ra tận mang tai, khiến cậu chỉ muốn ngay lập tức thi triển phép Độn Thổ đến một hành tinh khác, nơi không có sự sống thông minh nào từng chứng kiến cảnh tượng vừa rồi.

Cậu đã diễn.

Cậu biết điều đó.

Để tiêu hóa ma dược "Monster" (Quái Vật), cậu cần phải đóng vai một kẻ đứng bên lề, một con quái vật lý trí.

Nhưng dưới tác động của Huyết Nguyệt, màn diễn xuất đó đã đi quá xa.

Nó không còn là sự nhập vai nữa.

Nó là sự bùng nổ của cái tôi bị dồn nén, pha trộn với sự kiêu ngạo đặc trưng của con đường "Moon" (Mặt Trăng).

"Mất mặt quá..."

Tristan rên rỉ trong tâm trí, nhắm nghiền mắt lại, cố gắng giả vờ như mình vẫn đang hôn mê.

"Mình đã hành xử như một thằng nhóc Chunibyo (Hội chứng tuổi dậy thì) cấp độ cuối.

Làm sao mình dám nhìn mặt mọi người đây?"

"Ồ, cậu tỉnh rồi sao, Ngài Prewett?"

Giọng nói nghiêm khắc nhưng mang chút lo âu của bà Pomfrey vang lên ngay bên cạnh, khiến Tristan giật thót mình.

Cậu hé một mắt ra.

Y tá trưởng của Hogwarts đang đứng đó, tay cầm một chai thuốc màu tím sẫm bốc khói nghi ngút.

Nhưng điều khiến Tristan chú ý không phải là chai thuốc, mà là cuốn sách dày cộp đang lơ lửng bên cạnh bà, tự động lật trang sột soạt.

Tiêu đề cuốn sách đập vào mắt cậu: "Những Rối Loạn Tâm Thần Do Ma Thuật Ở Lứa Tuổi Vị Thành Niên: Từ Ảo Giác Quyền Lực Đến Hội Chứng Đấng Cứu Thế".

Tristan cảm thấy dạ dày mình quặn lại.

"Uống cái này đi," bà Pomfrey nói, giọng điệu như đang dỗ dành một bệnh nhân tâm thần không ổn định.

"Nó sẽ giúp làm dịu... sự hưng phấn quá độ của cậu.

Giáo sư Snape nói rằng cậu đã có những biểu hiện của việc...

ảo tưởng sức mạnh nghiêm trọng."

Tristan nuốt khan.

Snape.

Dĩ nhiên là ông ta.

"Con... con ổn," Tristan thều thào, giọng khàn đặc.

Cậu cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể nặng trĩu như chì.

"Con không bị điên, thưa bà."

"Đó là điều tất cả bọn họ đều nói," bà Pomfrey lầm bầm, ghi chép gì đó vào bệnh án bay lơ lửng.

"La hét về việc là 'Vua của nơi này', ra lệnh cho sinh vật hắc ám 'quỳ xuống', tự xưng là 'Cơn Bão'....

Điển hình.

Rất điển hình.

Áp lực thi cử và sự tiếp xúc với Giám ngục đã kích hoạt cơ chế phòng vệ tự tôn quá mức (Narcissistic Defense Mechanism)."

Tristan: "..."

Cậu muốn giải thích rằng đó là nghi thức đóng vai, là tác dụng phụ của Huyết Tộc, là quyền năng của Thủy Ngân Chi Xà.

Nhưng cậu biết, càng giải thích, cậu càng giống một bệnh nhân đang cần nhập viện Thánh Mungo gấp.

"Nằm xuống," bà Pomfrey ấn vai cậu xuống gối.

"Và đừng có nghĩ đến việc triệu hồi rắn rết hay bão tố gì ở đây.

Đây là Bệnh xá, không phải sân khấu kịch."

Bà quay lưng bỏ đi, để lại Tristan nằm trân trân nhìn trần nhà, lòng chết lặng.

"Sân khấu kịch".

Từ đó như nhát dao cứa vào tim cậu.

Ở giường bên cạnh, Ron Weasley đang nằm mê man, cái chân bị gãy được băng bó trắng toát treo lơ lửng.

Cậu chàng rên rỉ trong giấc ngủ, lẩm bẩm những từ vô nghĩa như "nhện" và "tại sao lại là chuột".

Phía xa hơn, ở cuối phòng, hai bóng người đang ngồi thu lu trên giường.

Harry Potter và Hermione Granger.

Harry đang tỉnh táo, đôi mắt xanh lục bảo mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không với vẻ tuyệt vọng và giận dữ.

Hermione ngồi bên cạnh, nắm chặt tay cậu bạn, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sưng húp vì khóc.

Tristan khẽ nghiêng đầu.

Cậu kích hoạt "Linh Tính".

Trong mắt cậu, hào quang của Harry đang dao động dữ dội – một hỗn hợp của màu đỏ giận dữ và màu xám tro của sự bất lực.

Cậu bé vừa tìm thấy cha đỡ đầu, người thân duy nhất còn lại, chỉ để thấy ông ấy bị tước đoạt một lần nữa ngay trước mắt mình.

Cánh cửa lớn của Bệnh xá đột ngột mở toang.

Tiếng gỗ va vào đá vang lên chát chúa, phá vỡ sự tĩnh lặng u ám.

Giọng nói ồm ồm, đầy vẻ quan trọng hóa vấn đề của Cornelius Fudge vang lên, kéo theo sau là tiếng bước chân rầm rập.

"Thật là một đêm kinh hoàng!

Kinh hoàng!"

Fudge bước vào, chiếc mũ quả dưa trên tay xoay tròn liên tục.

Theo sau ông ta là Giáo sư Snape – người đang mang vẻ mặt đắc thắng lạnh lẽo, và cụ Dumbledore – với vẻ mặt trầm ngâm khó đoán.

Harry bật dậy khỏi giường như một cái lò xo nén chặt.

"Thưa ngài Bộ trưởng!"

Harry hét lên, giọng lạc đi vì xúc động.

"Ngài phải nghe con!

Giáo sư Black vô tội!

Peter Pettigrew còn sống!

Hắn là con chuột của Ron!"

Fudge dừng lại giữa phòng, nhìn Harry với ánh mắt thương hại trịch thượng – ánh mắt dành cho một đứa trẻ đang kể chuyện cổ tích.

"Harry, Harry..."

Fudge lắc đầu, giọng nói mềm mỏng nhưng chứa đầy sự bác bỏ.

"Ta biết cậu đã trải qua một cú sốc lớn.

Giám ngục, người sói, và cả... chấn thương đầu nữa.

Cậu đang bị lẫn lộn."

"Con không lẫn lộn!"

Harry gào lên, nắm tay siết chặt đến trắng bệch.

"Con đã nhìn thấy hắn!

Hermione cũng thấy!

Cả Tristan cũng thấy!"

Ánh mắt của mọi người trong phòng đổ dồn về phía giường của Tristan.

Tristan nhắm mắt lại giả vờ ngủ, nhưng cậu biết mình không thể trốn tránh mãi.

"Social death" hay không, cậu vẫn cần phải can thiệp.

Đây là điểm mấu chốt của định mệnh.

Cậu từ từ mở mắt, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, dù bên trong đang gào thét.

Cậu ngồi dậy, chỉnh lại cổ áo bệnh nhân một cách chậm rãi – một thói quen quý tộc khó bỏ.

"Ngài Bộ trưởng," Tristan lên tiếng.

Giọng cậu không còn cái vẻ "bề trên" như lúc nãy, mà trở về chất giọng trầm ổn, hơi mệt mỏi của một học sinh vừa kiệt sức.

"Harry nói đúng.

Có một người đàn ông thứ tư ở Lều Hét.

Một kẻ có bàn tay bạc thiếu ngón."

Snape cười khẩy, một âm thanh sắc lạnh như tiếng dao cạo trên mặt kính.

"Prewett," Snape nói, ánh mắt đen thẳm xoáy sâu vào Tristan, đầy vẻ chế giễu.

"Ta cứ tưởng trò vẫn còn đang bận...

đóng vai Vua trong giấc mơ của mình chứ?

Hay trò định nói với ngài Bộ trưởng rằng con rắn khổng lồ của trò đã 'phán xét' Pettigrew?"

Tristan cảm thấy mặt mình nóng lên lần nữa.

Snape, lão dơi già này, lão ta sẽ không bao giờ để yên chuyện đó.

"Đó là... phản ứng phụ của phép thuật, thưa Giáo sư," Tristan đáp trả, cố giữ giọng bình thản.

"Nhưng điều đó không thay đổi sự thật về những gì chúng con thấy."

Fudge xua tay, vẻ mặt trở nên cứng rắn.

Sự kiên nhẫn của ông ta đang cạn dần.

"Đủ rồi!

Đủ rồi!"

Ông ta quát.

"Ta đến đây không phải để nghe những giả thuyết hoang đường về người chết sống lại!

Black đã bị bắt.

Hắn bị nhốt trên tháp Tây.

Các Giám ngục sẽ thực hiện Nụ Hôn ngay khi Macnair đến nơi."

"KHÔNG!"

Hermione hét lên, lao ra khỏi giường.

"Ngài không thể làm thế!

Ông ấy vô tội!"

"Đây là vấn đề an ninh quốc gia, cô bé Granger!"

Fudge gắt gỏng, quay lưng lại.

"Severus, hãy đảm bảo bọn trẻ ở yên trong giường.

Ta phải đi chuẩn bị."

Snape nhếch mép, một nụ cười tàn nhẫn thoáng qua trên môi ông ta.

Ông ta liếc nhìn Harry với vẻ thỏa mãn sâu sắc – sự trả thù ngọt ngào cho những ám ảnh thời đi học.

"Các trò nghe rồi đấy," Snape nói, giọng trơn tuột.

"Hãy tận hưởng sự chăm sóc của bà Pomfrey.

Đêm nay, công lý sẽ được thực thi."

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng Fudge và Snape.

Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Hy vọng vừa bị dập tắt một cách tàn nhẫn.

Harry ngồi sụp xuống giường, hai tay ôm đầu.

Cậu không khóc, nhưng đôi vai cậu run lên bần bật.

Cảm giác bất lực bao trùm lấy cậu – cảm giác giống như lúc cậu nghe tiếng mẹ hét trong đầu khi Giám ngục đến gần.

"Thầy Dumbledore..."

Hermione quay sang vị Hiệu trưởng già, nước mắt lưng tròng.

"Làm ơn...

Thầy biết sự thật mà..."

Dumbledore đứng đó, bên cạnh cửa sổ.

Ánh trăng hắt lên bộ râu bạc và chiếc kính nửa vầng trăng của cụ, tạo nên những cái bóng dài ma quái trên sàn nhà.

Cụ trông già nua và mệt mỏi hơn thường lệ.

"Thầy tin các con, Hermione," Dumbledore nói nhẹ nhàng.

"Nhưng lời nói của ba đứa trẻ phù thủy mười ba tuổi sẽ không thuyết phục được ai khác.

Không có bằng chứng.

Pettigrew đã trốn thoát.

Và Severus...

Severus đã bị định kiến làm mờ mắt."

"Vậy chúng ta cứ để ông ấy chết sao?"

Harry ngẩng đầu lên, giọng vỡ vụn.

Dumbledore nhìn Harry, đôi mắt xanh lơ của cụ ánh lên một tia sáng kỳ lạ – sắc bén và tính toán.

Cụ bước chậm rãi về phía bọn trẻ, hạ giọng xuống mức thì thầm.

"Chúng ta cần thời gian," Dumbledore nói, từng từ một cách chậm rãi, đầy ẩn ý.

Tristan, người đang dựa lưng vào gối, bỗng chốc tỉnh táo hẳn.

Thời gian.

Cậu biết điều gì sắp đến.

Đây là khoảnh khắc thay đổi tất cả.

Cậu liếc nhìn Hermione.

Cô bé dường như cũng nhận ra điều gì đó, tay vô thức đưa lên ngực áo, nơi giấu chiếc Xoay Thời Gian.

"Sirius bị nhốt ở phòng giam trên đỉnh Tháp Thiên Văn," Dumbledore tiếp tục, mắt không rời Harry.

"Cửa sổ hướng Tây.

Nếu thầy nhớ không lầm, cửa sổ đó luôn mở."

Cụ quay sang nhìn đồng hồ treo tường.

Những chiếc kim đồng hồ đang nhích dần đến con số 12 định mệnh.

"Bây giờ là mười một giờ năm mươi lăm phút," Dumbledore nói.

"Các con sẽ cần quay lại... ba tiếng.

Ba tiếng là đủ để thay đổi một số việc, nếu các con cẩn thận."

Cụ nhìn thẳng vào mắt Hermione.

"Cô Granger, ta tin là trò biết quy tắc.

Các con không được để ai nhìn thấy.

Đặc biệt là chính bản thân các con trong quá khứ.

Hậu quả sẽ rất khủng khiếp."

Rồi, ánh mắt cụ lướt qua Tristan.

Một cái nhìn đầy thâm ý.

"Và trò Prewett," Dumbledore nói, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hóm hỉnh hiếm hoi.

"Thầy hy vọng...

'Vị Vua' có thể kiềm chế cơn thịnh nộ của mình lần này.

Bóng tối cần sự im lặng, không phải những bài diễn văn."

Tristan muốn độn thổ ngay lập tức.

Cụ đã nghe thấy.

Hoặc cụ đã biết.

Dĩ nhiên là cụ biết.

Không gì qua mắt được Dumbledore.

"Con sẽ... cố gắng," Tristan lí nhí, mặt đỏ bừng.

"Tốt," Dumbledore gật đầu.

Cụ lùi lại phía cửa.

"Thầy sẽ khóa cửa lại.

Không ai có thể vào làm phiền các con cho đến khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm nay.

Chúc may mắn."

Cánh cửa khép lại.

Tiếng khóa lạch cạch vang lên, nghe như tiếng súng hiệu lệnh bắt đầu một cuộc đua.

Hermione run rẩy rút từ trong áo ra sợi dây chuyền vàng mảnh mai.

Một chiếc đồng hồ cát nhỏ xíu lấp lánh dưới ánh trăng.

"Harry, lại đây," cô bé thì thầm, tay kéo Harry lại gần.

Harry vẫn còn ngơ ngác, nhưng cậu hiểu rằng đây là cơ hội cuối cùng.

Cậu bước tới.

Hermione quay sang Tristan.

"Tristan, cậu có đi không?"

Cô bé hỏi, ánh mắt đầy khẩn cầu.

"Tụi mình cần cậu.

Cậu... cậu mạnh hơn tụi mình."

Tristan nhìn chiếc Xoay Thời Gian.

Trong đầu cậu, những bánh răng của định mệnh đang quay.

Quay ngược thời gian.

Thay đổi quá khứ.

Đây là một vùng cấm kỵ, một ranh giới nguy hiểm mà ngay cả những phi phàm giả cao cấp cũng e ngại.

Nhưng cậu nhìn Harry – đứa trẻ được chọn đang tuyệt vọng.

Cậu nhìn Hermione – cô gái thông minh nhất đang đánh cược tất cả vào một phép thuật rủi ro.

Và cậu nhớ lại cảm giác bất lực khi nhìn Sirius Black, người đàn ông đã mất 12 năm cuộc đời, nằm co quắp dưới chân mình.

Cái tôi "Chunibyo" của cậu có thể đáng xấu hổ, nhưng bản năng bảo vệ của một "Hiệp Sĩ" (hoặc ít nhất là một người bạn) thì không.

Tristan thở dài, gạt bỏ sự mệt mỏi và xấu hổ sang một bên.

Cậu bước xuống giường, đi chân trần trên sàn đá lạnh buốt.

"Đi thôi," Tristan nói, giọng chắc nịch.

"Nhưng lần này, làm ơn đừng để tui phải diễn thuyết nữa."

Hermione tròng sợi dây xích vàng qua cổ Harry, rồi kéo Tristan vào vòng tròn.

Ba cái đầu chụm lại gần nhau.

Mùi tóc của Hermione, mùi mồ hôi và bụi đất trên người Harry, và mùi thuốc sát trùng trên người Tristan hòa quyện vào nhau.

"Sẵn sàng chưa?"

Hermione thì thầm, tay đặt lên chiếc đồng hồ cát.

Bên ngoài cửa sổ, những đám mây đen bắt đầu tan ra một chút, để lộ ánh trăng bàng bạc chiếu rọi xuống khuôn mặt của ba đứa trẻ.

Một thế giới đầy rẫy những bóng ma và sự bất công đang chờ đợi họ ở phía bên kia của thời gian.

"Ba vòng," Hermione lẩm bẩm.

Cô xoay chiếc đồng hồ cát.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

Cảm giác như bị móc ngược ruột gan ập đến.

Thế giới xung quanh họ bắt đầu tan chảy, nhòe đi thành những vệt màu hỗn loạn.

Bệnh xá biến mất.

Bóng tối ập xuống, nuốt chửng lấy họ, kéo họ ngược về quá khứ, nơi những sai lầm chưa được sửa chữa và định mệnh vẫn còn có thể viết lại.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 92: Những Kẻ Lắng Nghe Trong Khe Nứt Thời Gian


"Ba lượt xoay."

Giọng Hermione vang lên, mỏng manh như tiếng dây đàn sắp đứt giữa không gian tĩnh lặng chết chóc của Bệnh xá.

Bàn tay cô run rẩy siết chặt chiếc đồng hồ cát nhỏ xíu, những đốt ngón tay trắng bệch vì áp lực.

Cô đang đánh cược với tự nhiên, với những quy luật bất biến của vũ trụ.

Một.

Hai.

Ba.

Thế giới không sụp đổ.

Nó tan rã.

Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự dịch chuyển, mà là một cơn buồn nôn dữ dội, như thể lục phủ ngũ tạng của Tristan bị một bàn tay vô hình móc ngược ra ngoài.

Trọng lực biến mất.

Không gian vật lý quen thuộc của Hogwarts – những bức tường đá, mùi thuốc sát trùng, ánh trăng bạc – bỗng chốc bị bóp méo, kéo dài ra thành những vệt màu hỗn loạn, nhòe nhoẹt như bức tranh sơn dầu bị tạt axit.

Harry và Hermione nhắm nghiền mắt, mặt cắt không còn giọt máu.

Họ chỉ cảm thấy sự quay cuồng, cảm thấy mình đang bị ném ngược về phía sau với tốc độ chóng mặt.

Nhưng Tristan Prewett thì không.

Cậu mở mắt.

Hoặc nói đúng hơn, Linh Tính của cậu đã mở ra.

Dưới tác động của Cỗ Máy Thời Gian, lớp màng mỏng manh ngăn cách giữa thế giới vật chất và Linh Giới bị xé toạc.

Tristan không nhìn thấy những hình ảnh tua ngược của quá khứ như Harry hay Hermione.

Cậu nhìn thấy bản chất của chuyến đi này.

Họ đang trôi dạt trong một dòng sông ánh sáng vỡ vụn, lấp lánh và điên loạn.

Nhưng dòng sông đó không trong sạch.

"Đừng nhìn!"

Tristan muốn hét lên, nhưng âm thanh bị nuốt chửng ngay khi vừa rời khỏi cổ họng.

Xung quanh họ, từ những khe nứt đen ngòm của không-thời gian bị xé rách, những thứ khác đang trồi lên.

Chúng không có hình dạng cố định.

Chúng là những khối bóng tối đặc quánh, trườn bò như dầu loang, rỉ ra từ những vết nứt của thực tại.

Chúng là những "Kẻ Lắng Nghe" – những tàn dư ý thức cổ xưa, những thực thể bị mắc kẹt trong khe hở của thời gian, luôn đói khát sự sống và biến số.

Trong mắt của một Phi phàm giả thuộc đường tắt "Mặt Trăng", cảnh tượng này còn kinh khủng hơn cả Địa Ngục.

Tristan thấy hàng ngàn con mắt – hay thứ gì đó giống như mắt, xoáy tròn như những vực thẳm nhỏ – đang đồng loạt mở ra trong bóng tối bao quanh ba đứa trẻ.

Nhìn kìa...

Những kẻ lạc lối...

Thời gian... ngon quá...

Tiếng thì thầm không vang lên bên tai, mà khoan thẳng vào não bộ Tristan như những mũi khoan băng giá.

Đó là sự ô nhiễm tinh thần thuần túy.

Những lời mời gọi ngọt ngào, hứa hẹn về tri thức cấm kỵ, về sức mạnh để viết lại mọi sai lầm, để trở thành Thần.

Một xúc tu sương mù xám xịt, lạnh lẽo vươn ra từ hư không, lướt nhẹ qua vai Hermione.

Cô bé rùng mình, mặt tái mét dù vẫn đang nhắm mắt, bàn tay siết chặt lấy Harry như người chết đuối vớ được cọc.

Tristan cắn chặt môi đến bật máu.

Cơn đau nhói giúp cậu giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.

Cậu biết, nếu cậu đáp lại, nếu cậu để lộ ra bất kỳ sự chú ý nào đối với chúng, cả ba sẽ bị kéo tuột ra khỏi dòng chảy an toàn của Cỗ Máy Thời Gian, lạc lối vĩnh viễn trong mê cung của lịch sử, trở thành những bóng ma không bao giờ siêu thoát.

"Cút đi!"

Tristan gầm lên trong tâm trí, kích hoạt chút hào quang đỏ thẫm còn sót lại của Huyết Tộc, tạo thành một lớp vỏ bọc mỏng manh quanh tâm trí mình.

Mercury, đang trốn trong túi áo cậu, rít lên một tiếng chói tai.

Con Niffler cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ – thứ nguy hiểm có thể cướp đi mọi kho báu trên đời.

Nó cuộn tròn lại, run rẩy bám chặt vào lồng ngực chủ nhân.

Những con mắt trong bóng tối nheo lại.

Chúng dường như thất vọng vì con mồi không cắn câu.

Hoặc có lẽ, dòng chảy thời gian quá mạnh, cuốn phăng ba kẻ xâm nhập đi trước khi chúng kịp ra tay.

Ánh sáng bùng nổ.

Cảm giác rơi tự do đột ngột dừng lại bằng một cú va chạm mạnh mẽ.

"Ưm!"

Tristan, Harry và Hermione ngã dúi dụi vào nhau.

Chân họ chạm đất cứng.

Không khí ùa vào phổi, mang theo mùi bụi, mùi nắng chiều và mùi... bình yên giả tạo.

Tristan chống tay xuống sàn đá lạnh lẽo, thở hồng hộc như vừa chạy marathon.

Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.

Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách vẫn còn vương vấn sự hoảng loạn, quét nhanh qua căn phòng.

Vẫn là Bệnh xá.

Nhưng không phải Bệnh xá của nửa đêm u ám.

Ánh nắng vàng rực rỡ của buổi hoàng hôn xuyên qua những ô cửa sổ vòm cao vút, nhuộm đỏ cả căn phòng rộng lớn.

Những chiếc giường bệnh trắng toát tắm mình trong ráng chiều, trông yên bình đến lạ lùng.

Không có bóng dáng của Giám ngục, không có Thần Sáng, không có sự tuyệt vọng đè nén.

Nhưng sự hiện diện của Madam Pomfrey ở cuối phòng thì có thật.

Bà đang đứng quay lưng lại phía họ, tay cầm một cái khay bạc đựng đầy băng gạc, lẩm bẩm kiểm tra danh sách thuốc men.

Tiếng loảng xoảng của dụng cụ y tế vang lên giòn giã, tương phản hoàn toàn với sự tĩnh lặng chết chóc mà họ vừa trải qua vài giây trước (hoặc ba tiếng sau).

Nghe tiếng động lạ, Madam Pomfrey quay phắt lại.

Đôi mắt bà nheo lại đầy nghi hoặc khi thấy ba học sinh đang lồm cồm bò dậy giữa sàn nhà, trông tơi tả và xộc xệch.

"Trò Potter?

Trò Granger?

Và cả cậu nữa, Prewett?"

Bà nhíu mày, bước nhanh về phía họ, tà áo trắng bay phấp phới.

"Ta tưởng các trò đang ở Đại Sảnh Đường dự tiệc chứ?

Sao lại lấm lem thế này?

Lại đánh nhau à?"

Tim Harry nảy lên một nhịp mạnh.

Cậu há miệng định nói gì đó, nhưng cổ họng khô khốc.

Cậu vẫn chưa thoát khỏi cú sốc của việc dịch chuyển.

Hermione phản ứng nhanh hơn cả.

Cô bé đứng bật dậy, kéo tay Harry và Tristan lùi lại phía cửa, khuôn mặt trắng bệch nhưng nụ cười xã giao thì được nặn ra ngay lập tức – một cơ chế phòng vệ tuyệt vời của học sinh gương mẫu.

"Dạ không ạ!

Tụi con... tụi con chỉ ghé qua lấy chút đồ để quên thôi ạ!"

Hermione nói nhanh, giọng cao hơn bình thường một tông.

"Tụi con đi ngay đây!

Xin lỗi đã làm phiền cô!"

"Đồ để quên?"

Madam Pomfrey cau mày, ánh mắt sắc sảo quét qua bộ dạng nhếch nhác của họ.

"Trò Prewett trông như sắp ngất đến nơi rồi kìa.

Quay lại đây để ta kiểm tra—"

"Tụi con ổn mà!

Tạm biệt cô!"

Harry nắm lấy tay còn lại của Tristan, và cùng với Hermione, cả ba lao ra khỏi cửa Bệnh xá như bị ma đuổi.

Họ chạy thục mạng dọc hành lang vắng vẻ, tiếng bước chân vang vọng trên nền đá cổ kính, hòa lẫn với tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.

Họ không dừng lại cho đến khi rẽ ngoặt vào một cầu thang xoắn ốc ít người qua lại, nấp sau bức tượng đá của Gregory Kẻ Nịnh Hót.

Harry dựa lưng vào tường, trượt dài xuống đất, thở dốc.

Hermione ôm ngực, mặt đỏ bừng vì chạy và vì sợ hãi.

Còn Tristan, cậu đứng tựa vào bệ tượng, nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nhịp thở và xua đi dư âm của những "tiếng thì thầm" trong đầu.

"Nó... nó hoạt động thật rồi," Harry thì thào, nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ nơi mặt trời đang dần lặn xuống sau những ngọn núi.

"Bây giờ là... bảy giờ rưỡi tối?

Chúng ta đã quay lại ba tiếng?"

"Tất nhiên là nó hoạt động!"

Hermione rít lên, giọng cô vỡ ra, hòa lẫn giữa sự phấn khích điên rồ và nỗi sợ hãi tột độ.

Cô đi qua đi lại trong khoảng không chật hẹp, hai tay vò đầu bứt tóc.

"Harry, cậu có biết chúng ta vừa làm gì không?

Chúng ta vừa vi phạm cả tá luật lệ của Bộ Pháp Thuật!

Giáo sư McGonagall sẽ giết tui mất!

Nếu ai đó nhìn thấy chúng ta...

ôi trời ơi..."

Tristan mở mắt.

Ánh hoàng hôn chiếu vào đôi mắt hổ phách của cậu, khiến chúng trông sâu thẳm và khó đoán hơn bao giờ hết.

Cậu nhìn Hermione, rồi nhìn Harry – hai con người bình thường vừa thực hiện một phép màu mà không hề hay biết cái giá thực sự của nó.

"Bình tĩnh đi, Granger," Tristan lên tiếng.

Giọng cậu lạnh, trầm và sắc bén, cắt đứt sự hoảng loạn đang leo thang của Hermione.

"Kêu ca bây giờ chẳng giải quyết được gì đâu.

Chúng ta đã ở đây rồi.

Trên bàn cờ rồi."

Cậu đưa tay lên day day thái dương, nơi cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ.

"Và, nói cho hai bồ biết," Tristan tiếp tục, giọng đượm vẻ mỉa mai mệt mỏi, "cái cảm giác vừa rồi... kinh khủng hơn cả việc bị Giám ngục hôn.

Tui thề là tui đã thấy linh hồn cụ cố của mình đang vẫy tay chào từ trong cái đồng hồ cát đó."

Câu đùa nhạt nhẽo (và đen tối) của Tristan khiến Harry bật cười một tiếng ngắn ngủi, căng thẳng giảm đi đôi chút.

"Cậu cũng thấy à?"

Harry hỏi, lau mồ hôi trên trán.

"Lúc nãy... tui cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình."

Tristan khựng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ cảnh giác.

"Đừng nghĩ về nó nữa, Harry.

Đừng nhớ lại.

Những thứ tồn tại trong khe hở thời gian không thích bị gọi tên đâu."

Cậu đứng thẳng dậy, phủi bụi trên áo chùng – một động tác quý tộc vô thức nhằm lấy lại vẻ điềm tĩnh.

Cậu hít sâu một hơi, mùi của lâu đài cổ xưa lấp đầy phổi, xua đi mùi hư vô lạnh lẽo.

"Được rồi," Tristan nói, giọng trở nên nghiêm túc, mang dáng dấp của một người chỉ huy – hoặc ít nhất là một "Khán Giả" đang phân tích kịch bản.

"Chúng ta cần xác định tình hình.

Hermione, luật chơi là gì?"

Hermione dừng lại, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh.

Cô bé quay sang nhìn hai người bạn, ánh mắt trở lại vẻ kiên định, thông minh vốn có.

"Thầy Dumbledore đã dặn rất kỹ," cô nói nhanh, liệt kê từng điều một.

"Một: Chúng ta không được để ai nhìn thấy.

Đặc biệt là không được để chính bản thân chúng ta trong quá khứ nhìn thấy.

Nếu điều đó xảy ra... thời gian sẽ bị xáo trộn, chúng ta có thể sẽ phát điên hoặc tấn công chính mình."

"Nghe hợp lý," Tristan gật đầu.

"Nghịch lý ông nội.

Gặp bản sao của mình là công thức hoàn hảo cho một thảm họa tâm thần."

"Hai," Hermione tiếp tục, giọng trầm xuống, "chúng ta phải cứu được Sirius và Buckbeak mà không thay đổi những sự kiện đã được định đoạt là phải xảy ra."

Harry nhíu mày, đứng dậy.

"Nghĩa là sao?

Ý bồ là chúng ta không thể ngăn Pettigrew chạy thoát?"

"Không thể, Harry," Tristan chen vào, giọng kiên quyết.

Cậu bước đến bên cửa sổ hẹp, nhìn xuống sân trường đang chìm dần vào bóng tối.

"Hãy nghĩ đi.

Nếu Pettigrew không chạy thoát, Sirius sẽ được minh oan ngay tại Lều Hét.

Nếu Sirius được minh oan, chúng ta sẽ không bao giờ cần quay ngược thời gian.

Nếu chúng ta không quay ngược thời gian... thì ai đang đứng ở đây?"

Harry sững người.

Logic tàn nhẫn của vòng lặp thời gian đập vào tâm trí cậu.

Sự bất lực lại dâng lên, nhưng lần này nó đi kèm với sự hiểu biết.

"Chúng ta là kết quả của sự thất bại," Tristan nói, quay lại nhìn Harry, ánh mắt không chút thương hại nhưng đầy sự thật.

"Nhiệm vụ của chúng ta không phải là thay đổi quá khứ để chiến thắng.

Nhiệm vụ của chúng ta là chèn thêm một chiến thắng vào giữa những thất bại đó."

Cậu chỉ tay ra ngoài cửa sổ, về phía túp lều nhỏ của bác Hagrid ở rìa Rừng Cấm, nơi khói đang bốc lên nghi ngút.

"Hiện tại là bảy rưỡi.

Phiên bản quá khứ của chúng ta đang trên đường xuống thăm bác Hagrid.

Buckbeak vẫn còn sống, bị xích trong vườn bí ngô."

"Bộ trưởng Fudge và cụ Dumbledore cũng sắp xuống đó để chứng kiến vụ hành quyết," Hermione nói, giọng run run khi nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay.

"Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu."

Tristan gật đầu, một nụ cười nhạt thếch, sắc lạnh hiện lên trên môi.

Cậu thò tay vào túi áo, lôi Mercury ra.

Con Niffler chớp chớp mắt, dường như đã hết sợ hãi và bắt đầu đánh hơi thấy mùi vàng bạc châu báu (hoặc ít nhất là xích sắt sáng bóng) ở đâu đó gần đây.

"Nghe này," Tristan nói, hạ giọng xuống mức thì thầm của một kẻ mưu mô.

"Kế hoạch như sau.

Chúng ta sẽ là những bóng ma.

Chúng ta không can thiệp vào Lều Hét.

Chúng ta không cứu cái chân của Ron.

Chúng ta chỉ tập trung vào hai mục tiêu."

Cậu giơ hai ngón tay lên.

"Một: Đánh cắp Buckbeak ngay dưới mũi của lão đao phủ Macnair.

Con Bằng Mã đó sẽ là phương tiện tẩu thoát của Sirius."

"Hai: Phá ngục Tháp Tây.

Đưa Sirius đi trước khi đám Giám ngục kịp hôn ông ấy."

Harry siết chặt đũa phép, cảm giác dòng máu nóng hổi đang chảy rần rật trong huyết quản.

Không còn là sự giận dữ mù quáng nữa, mà là một mục tiêu rõ ràng.

Cậu nhìn Tristan, rồi nhìn Hermione.

"Tụi mình làm được," Harry nói chắc nịch.

"Phải làm được," Hermione thì thầm, siết chặt Cỗ Máy Thời Gian trên cổ.

Tristan nhếch mép, cái vẻ ngạo nghễ (dù đã được tiết chế bớt sau sự cố "Vua Chúa") lại thoáng hiện lên trong đáy mắt.

Cậu vuốt ve bộ lông mềm mượt của Mercury.

"Đi nào, các đồng chí," cậu nói, giọng nhẹ bẫng như gió thoảng.

"Đã đến giờ đi săn.

Và con mồi đêm nay... là Định Mệnh."

Cả ba len lén rời khỏi chỗ nấp, hòa mình vào bóng tối nhập nhoạng của hành lang đá, bắt đầu cuộc hành trình sửa chữa những sai lầm của một đêm dài đằng đẵng, trong khi ánh tà dương đỏ rực ngoài kia đang báo hiệu một đêm trăng đẫm máu khác - nhưng lần này, họ sẽ là người cầm lái.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 93: Cái Bóng Của Những Con Rối Và Lưỡi Rìu Phán Xét


Hoàng hôn không dịu dàng buông xuống; nó đang chảy máu.

Những vệt sáng cam đỏ cuối cùng rỉ ra từ chân trời như máu tươi từ một vết thương hở miệng, nhuộm lên những bức tường đá cổ kính của Hogwarts một màu sắc bệnh hoạn, báo hiệu sự chuyển giao giữa ngày và đêm, giữa trật tự và hỗn mang.

Gió lạnh từ Hồ Đen thổi thốc lên, mang theo hơi ẩm ướt và mùi tanh nồng của bùn lầy, len lỏi qua những khe hở của Cầu Gỗ.

Nép mình sau những cột đá lạnh lẽo, ba kẻ xâm nhập thời gian—Harry, Hermione và Tristan—đang nín thở.

Sự tồn tại của họ ở đây, ngay lúc này, là một vết xước chói tai trên mặt đĩa than của vũ trụ.

Không khí xung quanh họ đặc quánh mùi ozone và bụi phép thuật, dư vị của chuyến du hành bão táp vừa rồi.

Nhưng thứ khiến dạ dày Harry quặn thắt không phải là dư chấn không gian, mà là cảnh tượng bên dưới sườn đồi.

Ba bóng người nhỏ bé đang bước đi trên thảm cỏ xanh thẫm, hướng về phía túp lều của Hagrid.

Đó là họ.

Hay nói đúng hơn, là những "cái vỏ" của họ cách đây ba tiếng đồng hồ.

Harry (Hiện tại) nhìn chằm chằm vào Harry (Quá khứ).

Cậu thấy vẻ mặt căng thẳng, đôi vai gồng lên vì gánh nặng cứu vớt Sirius mà không hề hay biết về thất bại thảm hại đang chờ đợi.

Cậu thấy sự ngây thơ đến đau lòng trong ánh mắt kiên định đó.

Bên cạnh cậu, Hermione (Hiện tại) cắn chặt môi, móng tay bấu sâu vào lớp áo chùng.

Cô nhìn thấy Hermione (Quá khứ) đang lo âu xoắn tay áo, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

Cô muốn lao xuống, ôm lấy cô bé đó và nói rằng mọi chuyện sẽ ổn, hoặc cảnh báo cô bé về những gì sắp xảy ra.

Nhưng cô biết mình không thể.

Luật lệ của thời gian là tuyệt đối: Quan sát, nhưng không được can thiệp trực tiếp vào bản thân.

Và Tristan (Hiện tại) đang nhìn chằm chằm vào Tristan (Quá khứ).

Tristan "Quá khứ" đang đi với dáng vẻ điềm tĩnh, tay đút túi quần, Mercury đậu trên vai.

Cậu ta toát ra một vẻ ngạo nghễ ngầm, một sự tự tin thái quá của kẻ nghĩ rằng mình nắm rõ mọi quân cờ.

Tristan (Hiện tại) cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Không phải vì lạnh, mà vì sự ghê tởm bản năng.

Cảm giác nhìn thấy chính mình từ góc nhìn thứ ba không mang lại sự hoài niệm.

Nó gợi lên sự buồn nôn.

Đó là hội chứng Doppelgänger—nỗi sợ hãi nguyên thủy khi đối diện với bản sao.

"Nhìn cái mặt tự mãn đó đi," Tristan thầm rủa xả trong đầu, ngón tay vô thức siết chặt viên đá lạnh buốt trên lan can cầu.

"Mày tưởng mày là ai?

Mày tưởng mày đang kiểm soát mọi thứ sao?

Đồ ngốc.

Chỉ vài tiếng nữa thôi, mày sẽ đứng trước mặt cả trường và gào lên 'Ta là Cơn Bão'.

Mày sẽ biến thành trò cười vĩ đại nhất lịch sử Hogwarts.

Tận hưởng sự bình thường nốt đi."

Sự xấu hổ về màn trình diễn "Chunibyo" sắp tới khiến Tristan (Hiện tại) chỉ muốn lao xuống tát cho gã Tristan (Quá khứ) một cái thật đau để hắn tỉnh ngộ.

Nhưng cậu biết, nỗi đau đó là cần thiết.

Sự sụp đổ cái tôi đó là cái giá phải trả để cậu trưởng thành hơn—hoặc ít nhất là bớt ảo tưởng hơn.

"Suỵt!"

Hermione (Hiện tại) đột ngột rít lên, tay bấu chặt vào tay áo Harry, kéo cậu lùi sâu hơn vào bóng tối.

"Nhìn kìa!

Malfoy!"

Từ sau tảng đá lớn phía dưới, Draco Malfoy cùng hai gã hộ pháp Crabbe và Goyle bước ra, chặn đường nhóm Quá khứ.

"Đến xem buổi biểu diễn à?"

Giọng Malfoy vọng lại, méo mó qua khoảng cách, nhưng sự độc địa thì vẫn nguyên vẹn.

"Cha tao bảo cái đầu của con quái thú đó... có thể sẽ là một món quà tuyệt vời...

để tụi bay nhớ vị trí của mình ở đâu."

Ký ức ùa về như một cơn sóng thần.

Cơn giận dữ, nỗi nhục nhã, sự bất lực trước quyền lực và tiền bạc của nhà Malfoy.

Harry (Hiện tại) cảm thấy máu nóng dồn lên mặt y hệt lúc chiều.

Tay cậu siết chặt đũa phép, đầu đũa lóe lên những tia lửa nhỏ.

Nhưng lần này, kịch bản đã có khán giả, và những khán giả này biết đoạn kết.

Họ thấy Hermione (Quá khứ) lao tới, nhanh như một con mèo hoang bị dồn vào chân tường.

Cô rút đũa phép ra, chĩa thẳng vào cổ họng Malfoy, ép hắn vào vách đá.

"Làm đi..."

Harry (Hiện tại) thì thầm, nín thở.

"Làm đi, Hermione."

Bên dưới, Hermione (Quá khứ) hạ đũa phép xuống.

Malfoy bắt đầu cười, điệu cười khinh khỉnh đáng ghét, tưởng rằng cô bé "Máu Bùn" này không dám làm gì.

Hắn quay sang Crabbe, định nói gì đó mỉa mai để vớt vát lại chút thể diện.

Tristan (Hiện tại) nhếch mép.

Cậu biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Cậu khẽ cựa mình, cố tình để một đồng Knut rơi khỏi túi áo.

Keng.

Một âm thanh kim loại nhỏ xíu vang lên trên cầu đá.

Nhưng đối với thính giác siêu phàm của loài Niffler, đó là tiếng gọi của tình yêu.

Mercury (Quá khứ) đang ngồi trên vai Tristan (Quá khứ) lập tức vểnh tai lên.

Nó lao vút đi như một tia chớp bạc về phía tiếng động, đâm sầm vào chân Crabbe, khiến gã béo loạng choạng ngã dúi dụi.

Sự xao nhãng nhỏ đó là tất cả những gì Hermione (Quá khứ) cần.

Và rồi.

BỐP!

Âm thanh va chạm giữa nắm đấm và xương mặt vang lên khô khốc, giòn giã, vọng lại tận chỗ nấp của nhóm Hiện tại.

Nó thỏa mãn một cách kỳ lạ, như tiếng bẻ gãy một thanh củi khô.

Malfoy lảo đảo, ngã dúi dụi vào người Crabbe, ôm lấy cái mũi đang bắt đầu rỉ máu ròng ròng.

Hắn rên rỉ, hoàn toàn mất đi vẻ quý tộc thường ngày, trông thảm hại như một con chuột ướt.

Đám Crabbe và Goyle hoảng loạn dìu hắn bỏ chạy.

"Tuyệt vời," Tristan (Hiện tại) lẩm bẩm, không giấu được sự tán thưởng trong giọng nói.

Cậu quay sang Hermione bên cạnh, nhướn mày.

"Đó là cú đấm móc hàm chuẩn mực đấy, Granger.

Có lực lắm.

Mình nghĩ cậu nên cân nhắc sự nghiệp đấm bốc thay vì làm Bộ trưởng Bộ Pháp thuật."

Hermione (Hiện tại) che mặt bằng cả hai tay, nhưng qua kẽ ngón tay, đôi mắt cô lấp lánh một sự hưng phấn tội lỗi và tự hào.

"Tớ... tớ thật bạo lực.

Tớ không tin là tớ đã làm thế."

"Đôi khi bạo lực là ngôn ngữ duy nhất mà lũ ngốc hiểu được," Tristan nhún vai, giọng lạnh lùng.

"Đi thôi, màn kịch vui đã hết.

Giờ đến phần kinh dị."

Nhóm Hiện tại đợi họ khuất bóng sau rặng cây rồi mới bắt đầu di chuyển.

Họ trườn qua những bụi rậm, bám theo cái bóng dài của Rừng Cấm, tiến về phía túp lều của Hagrid.

Khu vườn bí ngô hiện ra trong ánh sáng nhập nhoạng.

Dưới ảnh hưởng của ánh trăng đỏ đang dần lên cao, những quả bí ngô khổng lồ trông không còn bình thường nữa.

Vỏ chúng sần sùi, nổi lên những đường gân xanh lét đập thình thịch như mạch máu.

Chúng nằm im lìm như những cái đầu lâu của người khổng lồ bị chôn vùi một nửa dưới đất, chờ đợi thời khắc hồi sinh.

Mùi đất ẩm, mùi lá mục và mùi hăng hắc của khói lò sưởi tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Buckbeak bị xích ở cột rào, đôi mắt cam rực sáng của nó quét qua bóng tối một cách cảnh giác.

Nó khẽ cựa mình, tiếng xích sắt va vào nhau leng keng—âm thanh của tử thần đang đếm ngược.

Nhóm Hiện tại nấp sau một quả bí ngô to tướng, to đến mức che khuất cả ba người.

Từ đây, họ nhìn thấy cửa sổ lều Hagrid đang mở hờ.

Tiếng nói chuyện lo lắng vọng ra.

"Bây giờ là lúc nào rồi?"

Harry thì thầm, nhìn vào chiếc đồng hồ cũ kỹ của Ron mà cậu đang đeo tạm.

Kim đồng hồ chỉ bảy giờ ba mươi phút tối.

"Hagrid vừa tìm thấy Scabbers," Tristan nói, đôi mắt hổ phách nheo lại, tập trung cao độ.

"Khoảnh khắc quyết định sắp đến.

Chúng ta phải đuổi 'chúng ta' ra khỏi lều trước khi Dumbledore và lão đao phủ tới.

Nếu họ bị bắt gặp ở đó, dòng thời gian sẽ sụp đổ."

"Làm sao đây?"

Hermione lo lắng thì thầm, tay cô run rẩy.

"Chúng ta không thể hét lên được."

Tristan không trả lời.

Cậu cúi xuống, những ngón tay thon dài lướt trên nền đất ẩm ướt, lạnh lẽo, tìm kiếm "đạn dược".

Cậu nhớ lại cảm giác ở trong lều lúc đó: tiếng Vút xé gió và vật thể lạ bay vào.

Giờ cậu là người tạo ra nó.

Tay cậu chạm vào một thứ gì đó nhớt nhát, lạnh ngắt.

Một con ốc sên vỏ đen, to bằng nắm tay.

Cậu nhặt nó lên, cân nhắc trọng lượng trong tay.

Linh tính của "Quái Vật" (Monster Pathway) tự động kích hoạt.

Trong mắt Tristan, không gian được chia thành các đường kẻ, các vectơ lực và quỹ đạo.

Cậu tính toán sức gió, độ cong, khoảng cách đến ô cửa sổ, và vị trí cái bình gốm bên trong lều—nơi Hermione (Quá khứ) đang đứng.

"Xin lỗi nhé, cậu bé," Tristan thì thầm với con ốc sên, rồi vung tay.

VÚT!

Cánh tay cậu vung lên dứt khoát.

Con ốc sên bay xé gió, vẽ một đường cong parabol hoàn hảo trong không khí, chui tọt qua khe cửa sổ hẹp.

XOẢNG!

Tiếng gốm vỡ vang lên từ bên trong, chói tai và giật gân.

Tiếp theo là tiếng hét thất thanh của Hermione (Quá khứ).

"Trúng phóc," Tristan lẩm bẩm, mặt không đổi sắc, tay đã nhặt lên con ốc sên thứ hai.

Cậu cần tạo ra sự hoảng loạn đủ lớn.

"Ai đó?"

Tiếng Harry (Quá khứ) hét lên, đầy cảnh giác.

Tristan ném con thứ hai.

BỐP!

Tiếng va chạm ướt át, kinh tởm vang lên khi nó đập vào tường gỗ, ngay sát đầu Harry (Quá khứ).

"Họ đến rồi!"

Tiếng gầm của Hagrid vọng ra, đầy hoảng loạn.

"Ra cửa sau!

Nhanh!

Đừng để họ thấy!"

Cánh cửa sau của túp lều bật mở.

Harry, Ron, Hermione và Tristan (Quá khứ) lao ra ngoài, trùm Áo Tàng Hình, chạy thục mạng lên đồi, lẩn vào bóng tối.

Harry (Hiện tại) thở hắt ra, dựa lưng vào quả bí ngô.

"Cảm giác... thật kỳ quặc.

Tụi mình vừa tự dọa chính mình."

"Đó là cách thế giới vận hành, Harry," Tristan nói, phủi sạch chất nhầy trên tay vào vạt áo chùng.

"Chúng ta là kiến trúc sư cho nỗi sợ hãi của chính mình.

Và đôi khi, sợ hãi là thứ duy nhất cứu mạng chúng ta."

Ngay khi nhóm Quá khứ khuất dạng, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía trước.

CỐC.

CỐC.

CỐC.

Ba tiếng gõ cửa vang lên, lạnh lùng và dứt khoát như tiếng đóng đinh quan tài.

Cánh cửa trước mở ra.

Dumbledore, Fudge, gã già nua từ Ủy ban, và Macnair bước vào lều.

"Đi!"

Tristan ra lệnh khẽ.

Cả ba lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, chạy khom người về phía Buckbeak.

Thời gian không còn nhiều.

Con Bằng Mã giật mình, định rít lên và tung vó đá.

"Suỵt!"

Harry thì thầm, tiến tới vuốt ve cái mỏ cứng của nó, nhưng tay cậu run rẩy.

Cậu cúi đầu chào nó một cách vội vã.

Buckbeak, nhận ra mùi quen thuộc và cử chỉ tôn trọng, dịu lại.

Nó dụi đầu vào vai Harry, khẽ kêu gừ gừ.

Tristan tiến đến cọc gỗ.

Cậu không dùng chìa khóa.

Cậu cũng không dùng phép Alohomora.

Cậu đặt bàn tay lên sợi xích sắt lạnh buốt, mắt nhìn chằm chằm vào ổ khóa rỉ sét.

Mercury (Hiện tại) thò đầu ra từ túi áo, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào ổ khóa.

Nó thò cái móng vuốt nhỏ xíu, sắc lẹm vào lỗ khóa, ngoáy nhẹ một cái.

Cạch.

Chốt khóa bật mở.

Đơn giản, hiệu quả và im lặng tuyệt đối.

"Dễ như ăn kẹo," Tristan nhếch mép, tháo sợi xích ra khỏi cọc.

"Nhanh lên!"

Hermione thúc giục, mắt dán chặt vào cửa sổ lều.

Bóng của Dumbledore đang di chuyển bên trong, ông đang nói chuyện to tiếng để lấn át mọi âm thanh bên ngoài, câu giờ cho họ.

Ông biết.

Ông chắc chắn biết.

Họ dẫn Buckbeak đi.

Con Bằng Mã bước đi nhẹ nhàng đáng ngạc nhiên, những móng vuốt khổng lồ của nó đặt êm ái lên lớp đất mùn, như thể nó cũng hiểu sự im lặng là sống còn.

Họ kéo nó về phía bìa rừng, nơi bóng tối dày đặc nhất.

Họ vừa kịp khuất vào sau những thân cây sồi già, hơi thở còn chưa kịp ổn định, thì cánh cửa lều bật mở lần nữa.

Nhóm người của Bộ Pháp Thuật bước ra.

Macnair đi đầu, cây rìu đã sẵn sàng trên tay.

"Cái...?"

Giọng Fudge thảng thốt vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng.

"Nó đâu rồi?

Con thú đâu rồi?"

Từ trong bụi rậm, Harry, Hermione và Tristan nín thở quan sát qua kẽ lá.

Tim Harry đập mạnh đến mức cậu sợ nó sẽ vang vọng ra ngoài.

Họ thấy Macnair đứng chết trân.

Gương mặt gã, từ vẻ hung tàn háo hức, chuyển sang sự ngỡ ngàng, rồi tím tái vì giận dữ.

Con mồi đã biến mất.

Sân khấu trống rỗng.

"Không thể nào!"

Macnair gầm gừ, vung cây rìu chém vào không khí vì ức chế.

"Nó bị xích ở đây mà!

Tôi đã kiểm tra cái xích đó!"

Dumbledore đứng đó, và trong khoảnh khắc, Tristan thề rằng cậu thấy một tia sáng lấp lánh sau cặp kính nửa vầng trăng của cụ.

Cụ không ngạc nhiên.

Cụ đang... mỉm cười?

Rất nhẹ, một nụ cười của kẻ đồng lõa vĩ đại.

"Có lẽ..."

Dumbledore nói, giọng điềm tĩnh đến mức châm biếm, "nó quá thông minh để chờ đợi số phận của mình, thưa ngài Bộ trưởng."

"Lục soát!

Lục soát khu rừng!"

Fudge hét lên, hoảng loạn, cái nón quả dưa suýt rơi xuống.

"Nếu tin này đồn ra ngoài... sự uy nghiêm của Bộ..."

"Thưa ngài," Macnair cắt ngang, giọng hắn run lên vì cơn giận không được giải tỏa.

Hắn cần phải phá hủy thứ gì đó.

Hắn cần phải trút bỏ cơn khát máu này.

Hắn đã mài rìu cả buổi chiều.

Hắn cần nghe tiếng xương gãy.

Hắn nhìn chằm chằm vào hàng rào gỗ, nơi sợi xích bị cắt đứt đang đung đưa trêu ngươi hắn.

Bên cạnh đó là một quả bí ngô khổng lồ, sần sùi, trông như một cái đầu quái dị.

Hắn giơ cao cây rìu khổng lồ lên quá đầu.

Ánh trăng đỏ phản chiếu trên lưỡi thép lạnh lẽo, tạo nên một vệt sáng tử thần.

"CHẾT TIỆT!"

PHẬP!

Cây rìu giáng xuống với toàn bộ sức mạnh.

Nó không chém vào cổ Bằng Mã.

Nó chém ngập vào quả bí ngô khổng lồ bên cạnh, chẻ đôi nó ra, và găm sâu vào cọc gỗ.

Âm thanh đó—tiếng phập ướt át của bí ngô vỡ nát hòa lẫn với tiếng gỗ gãy—nghe giống hệt tiếng lưỡi rìu xuyên qua da thịt và xương cốt.

Ngay lập tức, từ phía đồi xa, vọng lại tiếng hú thê lương của Hagrid (Quá khứ), và tiếng hét thất thanh của Hermione (Quá khứ).

Ở trong rừng, Hermione (Hiện tại) rùng mình, nước mắt ứa ra.

Cô bám chặt vào Harry, run rẩy.

"Nghe thật kinh khủng..." cô thì thầm.

"Tụi mình... tụi mình đã nghĩ nó chết thật.

Tiếng hét đó... là của tớ."

Harry (Hiện tại) vuốt ve cổ Buckbeak, cảm nhận nhịp tim ấm nóng của con vật dưới lớp lông vũ.

"Nhưng nó không chết.

Nó ở đây.

Chúng ta đã thay đổi nó."

Tristan dựa lưng vào thân cây sồi, nhìn về phía hiện trường vụ án giả tạo đó.

Ánh mắt cậu sâu thẳm, phản chiếu sự tàn nhẫn của định mệnh.

Nhưng rồi, một cảnh tượng khác đập vào mắt cậu.

Một cảnh tượng mà chỉ cậu mới thấy rõ, nhờ vào Linh tính nhạy cảm với những biến đổi dị thường.

Macnair không chỉ đơn giản là chém vào bí ngô.

Hắn đã chém vào một thứ gì đó tà ác hơn.

Dưới ánh trăng đỏ, quả bí ngô vỡ toác đó không chảy ra nhựa cam.

Nó phun ra một dòng chất lỏng đen ngòm, đặc quánh như hắc ín, bắn thẳng vào mặt Macnair.

Macnair buông rìu, ôm lấy mặt, tru lên một tiếng đau đớn không giống tiếng người.

"Cái gì thế?"

Harry thì thào, nheo mắt nhìn.

"Hắn bị sao vậy?"

Tristan nheo mắt.

Cậu thấy những sợi nấm mốc màu xám tro bắt đầu mọc ra từ những nơi chất lỏng đen chạm vào da thịt Macnair.

Chúng lan nhanh một cách khủng khiếp, ăn mòn da mặt hắn, biến khuôn mặt hắn thành một ổ nấm di động.

"Sự trừng phạt," Tristan thì thầm, giọng lạnh lẽo như sương đêm.

"Hắn đã xâm phạm vào khu vườn được bảo hộ bởi những thế lực cổ xưa dưới ánh trăng đỏ.

Hắn muốn máu, và hắn nhận được độc dược."

Macnair quằn quại trên mặt đất, cào cấu vào mặt mình, trong khi Fudge lùi lại đầy kinh hoàng, vấp ngã sóng soài.

Dumbledore bước tới, giơ đũa phép lên, vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng thấy.

"Đó là cái giá của sự thật, Harry," Tristan quay sang hai người bạn, che đi tầm nhìn kinh dị đó.

"Để cứu một sinh mạng, đôi khi chúng ta phải giết chết một niềm tin.

Phiên bản quá khứ của chúng ta phải chịu đựng nỗi đau đó, tin rằng Buckbeak đã chết, để chúng ta có đủ động lực quay về đây.

Và Macnair... hắn là vật tế thần cho cơn giận dữ của khu rừng."

Cậu nhìn về phía quả bí ngô vỡ nát, giờ đây trông giống như một cái đầu lâu đang cười ngoác miệng, chế nhạo sự ngu dốt của loài người.

"Đi thôi," Harry nói, giọng kiên định, kéo dây Buckbeak.

"Chúng ta còn một người nữa phải cứu.

Sirius đang đợi."

Họ dẫn con Bằng Mã đi sâu vào Rừng Cấm, để lại sau lưng tiếng quát tháo hoảng loạn của Fudge, tiếng rên rỉ của Macnair và sự im lặng giả dối của màn đêm.

Họ đi được một đoạn, tiếng gió từ phía Hồ Đen bắt đầu rít gào dữ dội hơn.

Không khí trở nên lạnh buốt đột ngột.

Mercury trong túi áo Tristan chợt kêu lên một tiếng nhỏ, tai nó giật giật.

Nó quay đầu lại nhìn về phía hồ Đen xa xăm, nơi ánh sáng bạc bắt đầu lóe lên yếu ớt.

Tristan cũng dừng lại.

Cậu cảm nhận được.

Một nguồn năng lượng quen thuộc đang bùng nổ ở đó.

Cậu (Quá khứ) đang chuẩn bị bước ra sân khấu.

Cậu (Quá khứ) đang chuẩn bị gào lên: "Ta là Cơn Bão."

Cậu (Quá khứ) đang chuẩn bị triệu hồi Thủy Ngân Chi Xà và hành xử như một vị thần.

Tristan (Hiện tại) rùng mình, lấy tay che mặt, cảm giác xấu hổ trào dâng mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi.

"Đi nhanh lên," cậu thúc giục Harry và Hermione, giọng đầy vẻ đau khổ và khẩn khoản.

"Làm ơn, đi nhanh lên.

Tui không muốn nghe thấy tiếng của chính mình lúc đó đâu.

Nhục nhã lắm.

Nếu tui nghe thấy tui nói 'Quỳ xuống', tui thề tui sẽ nhảy xuống hồ tự tử mất."

Harry và Hermione nhìn cậu khó hiểu, nhưng cũng vội vã rảo bước theo.

Họ có một chuyến bay định mệnh đang chờ đợi.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 94: Màn Kịch Của Số Phận Và Những Bóng Ma Từ Tương Lai


Màn đêm đã nuốt chửng hoàn toàn những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn, để lại một bầu trời đen kịt, nơi ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng như một con mắt bạc khổng lồ, lạnh lẽo và vô cảm.

Ánh sáng ma mị của nó biến mặt Hồ Đen thành một tấm gương phẳng lặng, đen ngòm và tĩnh mịch đến rợn người, phản chiếu sự méo mó của thế giới bên trên.

Không khí gần bìa Rừng Cấm đặc quánh, nặng nề, như thể một lời nguyền cổ xưa đang trườn đi lổm ngổm giữa những thân cây, mang theo mùi ẩm mốc của lá mục và hơi lạnh thấu xương bốc lên từ mặt nước.

Harry, Hermione, và Tristan nép mình sau một lùm cây đỗ quyên dại rậm rạp.

Những cành lá dày đặc che khuất họ khỏi ánh trăng tàn nhẫn, nhưng không thể che giấu nỗi sợ hãi đang len lỏi trong từng thớ thịt.

Họ ép sát vào nhau, kìm nén từng nhịp thở, cảm giác cái lạnh của sương đêm thấm qua lớp áo mỏng, nhưng không gì lạnh lẽo bằng sự căng thẳng đang siết lấy lồng ngực họ như một bàn tay vô hình.

Từ vị trí ẩn nấp, họ có một tầm nhìn hoàn hảo ra bãi đất trống bên bờ hồ, nơi Cây Liễu Roi đứng sừng sững, những cành cây khẳng khiu vặn vẹo trong gió như những cánh tay xương xẩu.

Và rồi, cánh cửa bí mật dưới gốc cây mở ra.

Họ xuất hiện.

Phiên bản quá khứ của chính họ—những bóng dáng mờ ảo dưới ánh trăng, như những ký ức vừa mới được kéo ra khỏi dòng thời gian và ném vào thực tại—lảo đảo bước ra khỏi đường hầm.

Harry (hiện tại) nhìn thấy Sirius Black, rách rưới và hốc hác, đang hít lấy hít để bầu không khí tự do, niềm hy vọng mong manh hiện lên trong đôi mắt trũng sâu.

Cậu thấy Giáo sư Lupin bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm, điều khiển hai chiếc cáng vô hình lơ lửng bên cạnh, mang theo Ron (quá khứ) đang bất tỉnh và Giáo sư Snape (quá khứ) đầu ngoẹo sang một bên.

Cậu nhìn thấy chính mình (quá khứ) và Hermione (quá khứ) đi bên cạnh, khuôn mặt căng thẳng nhưng đầy cảnh giác, đũa phép lăm lăm trong tay.

Và rồi, cậu nhìn thấy hắn.

Peter Pettigrew.

Kẻ phản bội.

Con chuột cống trong hình hài con người.

Hắn bị trói chặt bởi những sợi dây ma thuật, run rẩy và rên rỉ trên mặt đất, đôi mắt ti hí đảo điên cuồng tìm kiếm lối thoát.

Từ chỗ ẩn nấp, trái tim Harry (hiện tại) đập dồn dập trong lồng ngực như một con thú bị mắc kẹt.

Cơn giận dữ bùng lên, nóng hổi và thiêu đốt, hòa lẫn với niềm hy vọng mong manh về một chiến thắng đã bị đánh cắp, khiến cậu gần như nghẹt thở.

Cậu muốn lao ra, muốn gào lên cảnh báo, muốn xé xác kẻ phản bội kia ngay lập tức.

"Nó sắp xảy ra rồi," Tristan (hiện tại) thì thầm, giọng trầm và chắc nịch như tiếng búa gõ vào đe sắt.

Cậu không nhìn Harry.

Đôi mắt hổ phách của cậu, giờ đây sâu thẳm như vực thẳm không đáy, đang tập trung vào vầng trăng tròn trên cao.

Linh tính của một "Quái Vật" đang đếm ngược từng giây đến thảm kịch.

Đúng như lời cậu nói.

Họ thấy Giáo sư Lupin (quá khứ) khựng lại đột ngột.

Họ thấy ông rên rỉ, một âm thanh đau đớn xé lòng khi sự nhận thức kinh hoàng ập đến: ông đã quên uống thuốc Bả Sói.

"Không..."

Hermione (hiện tại) co rúm lại, cô nhắm nghiền mắt, hai tay bịt chặt tai, không dám chứng kiến cơn ác mộng tái diễn.

Nhưng Harry (hiện tại) và Tristan (hiện tại) buộc mình phải nhìn.

Họ phải nhìn.

Đó là cái giá của sự thật.

Họ chứng kiến sự biến hình tàn bạo.

Họ thấy xương cốt của Lupin (quá khứ) kêu rắc rắc, vặn vẹo một cách ghê rợn.

Họ thấy vai ông gập xuống, những ngón tay thon dài biến thành móng vuốt sắc nhọn.

Họ thấy khuôn mặt hiền lành của ông kéo dài ra thành một cái mõm sói đầy lông lá, và đôi mắt con người chứa đựng trí tuệ tan biến, thay vào đó là đôi mắt vàng rực hoang dại bừng lên cơn đói khát.

Họ nghe thấy tiếng hú rợn người, kéo dài, vang vọng khắp khuôn viên trường, đánh thức nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất trong lòng mỗi người.

Hỗn loạn bùng nổ.

"Sirius!"

Harry (hiện tại) kêu lên một tiếng nghẹn ngào, khi cậu thấy một con chó đen khổng lồ lao tới, húc thẳng vào con người sói, bắt đầu một cuộc chiến nguyên thủy dữ dội.

Chúng lăn lộn trên bãi cỏ, một mớ hỗn độn của lông đen và xám, tiếng gầm gừ và tiếng xé thịt vang lên rợn người.

"Nhìn kìa!"

Hermione (hiện tại) rít lên, mở hé mắt và chỉ tay run rẩy.

Khi bùa chú Mobilicorpus của Lupin (quá khứ) tan vỡ, hai chiếc cáng vô hình biến mất.

Họ thấy Ron (quá khứ) và Snape (quá khứ) rơi thẳng xuống đất.

Tiếng thét đau đớn của Ron (quá khứ) vang lên khi cái chân gãy đập xuống đất cứng.

"Chuyện... chuyện này..."

Harry (hiện tại) lẩm bẩm, ký ức của cậu về đêm nay là một mớ hỗn độn mờ nhạt.

Cậu không nhớ rõ chi tiết... chỉ nhớ nỗi sợ hãi bao trùm.

"Tỉnh rồi," Tristan (hiện tại) nói khẽ, ánh mắt sắc lạnh dán chặt vào bóng người áo đen đang lồm cồm bò dậy.

Dưới ánh trăng, họ thấy Giáo sư Snape (quá khứ) mở bừng mắt.

Ông ta tỉnh dậy giữa một cơn ác mộng có thật: một con người sói đang xé xác một con chó đen ngay trước mắt.

"Không, thầy Snape, đừng!"

Harry (hiện tại) thì thầm tuyệt vọng, bàn tay vô thức vươn ra như thể có thể ngăn cản quá khứ.

Họ thấy Snape (quá khứ) chộp lấy đũa phép của mình.

Nhưng thay vì tấn công con người sói đang đe dọa mạng sống tất cả, cơn thịnh nộ và nỗi ám ảnh quá khứ đã làm mờ mắt ông.

Ông nhắm vào kẻ thù truyền kiếp.

"INCARCEROUS!"

Họ thấy những sợi dây thừng ma thuật bắn ra từ đầu đũa của Snape, không phải vào con sói, mà trói chặt lấy con chó đen (Sirius), kéo giật ông ra khỏi cuộc chiến sinh tử.

"Ông ta làm cái gì vậy?!"

Harry (hiện tại) gầm gừ trong cuống họng, nắm tay siết chặt đến trắng bệch.

"Con sói sẽ giết ông ta!"

Và đúng như vậy, con người sói, mất đi đối thủ kìm kẹp, quay phắt về phía Snape.

Nó vung móng vuốt, phá vỡ bùa Khiên vội vàng của Snape và hất văng ông ta đi như một con búp bê vải.

"Đây rồi," Tristan (hiện tại) nói, giọng cậu lạnh đi vài độ, như băng giá ngàn năm.

"Cái gì đây?"

Hermione (hiện tại) hỏi, giọng run rẩy.

"Sơ hở," Tristan (hiện tại) đáp cụt lủn.

"Nhìn đi.

Tất cả bọn họ."

Đúng như cậu nói.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn tột độ đó, mọi phiên bản quá khứ—Harry, Hermione, và Snape—đều tập trung hoàn toàn vào con người sói đang lồng lộn.

Và không ai—ngoại trừ Tristan (quá khứ)—đang nhìn Peter Pettigrew.

"Không," Harry (hiện tại) rít lên, nhận ra thảm họa đang đến gần.

"Không, không, không!"

Họ thấy Pettigrew (quá khứ) vặn vẹo người.

Sợi dây trói của Sirius đã biến mất khi ông hóa thú.

Gã đàn ông thấp bé, hèn hạ đó, dù đang đau đớn, vẫn chớp lấy cơ hội sống còn.

Hắn không bỏ chạy ngay.

Hắn nhoài người tới, đôi tay run rẩy chộp lấy cây đũa phép của Lupin rơi gần đó.

Và rồi, hắn cười.

Một nụ cười méo mó, quái dị.

Hắn giơ đũa phép lên, không phải để tấn công, mà để thực hiện một màn ảo thuật của "Kẻ Hề".

BÙM!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, kèm theo làn khói trắng mù mịt bốc lên, che khuất tầm nhìn.

Trong làn khói đó, gã đàn ông biến mất.

Chỉ còn lại một con chuột cống trụi lủi, thiếu một ngón chân, lao vút đi trong đám cỏ rậm rạp.

"HẮN TRỐN RỒI!"

Harry (hiện tại) gào lên, cơn giận và sự bất lực bùng nổ, thiêu đốt tâm trí cậu.

Cậu lao ra khỏi lùm cây, quên mất mọi quy tắc an toàn.

"Tớ sẽ bắt hắn!"

"KHÔNG ĐƯỢC, HARRY!"

Hermione (hiện tại) hét lên, lao theo cố kéo cậu lại.

"Cậu sẽ—!"

Harry (hiện tại) không nghe.

Cơn giận đã che mờ lý trí.

Cậu giơ đũa phép lên, nhắm vào con chuột đang lao về phía Rừng Cấm.

Cậu sắp niệm thần chú Avada Kedavra hoặc bất cứ thứ gì có thể giết chết con quái vật đó.

Bất ngờ, không khí rung chuyển.

Nó không phải là một âm thanh.

Nó là một sự ngưng đọng tuyệt đối.

Tiếng gió rít đột ngột im bặt.

Tiếng sói hú bị bóp nghẹt.

Ánh trăng dường như đông cứng lại, và không khí trở nên lạnh buốt, một cái lạnh phi tự nhiên, như thể thời gian vừa hụt đi một nhịp thở.

Từ chính những kẽ hở của thực tại, từ những góc không gian không tồn tại, có thứ gì đó đang nhìn trộm.

Giống như trong Bệnh xá, nhưng lần này còn dữ dội hơn gấp bội.

Thực tại xung quanh Harry (hiện tại) dường như rạn nứt như mặt gương vỡ, và qua những kẽ nứt đen ngòm đó, hàng ngàn con mắt vô hình, vô định hình—Những Kẻ Lắng Nghe—đổ dồn sự chú ý vào cậu.

Chúng không tấn công vật lý.

Chúng thì thầm.

Những lời thì thầm không phải là âm thanh, mà là một sự ô nhiễm tinh thần lạnh buốt, len lỏi thẳng vào tâm trí Harry.

Chúng không cảnh báo.

Chúng chỉ đơn giản là phủ định sự tồn tại của cậu.

Cảm giác bị hàng ngàn thực thể cổ xưa từ bên kia Bức Màn phát hiện, soi mói vào tận cùng linh hồn khiến Harry đông cứng tại chỗ, nỗi kinh hoàng còn đáng sợ hơn cả khi đối mặt với một trăm Giám ngục.

"Đứng yên, Harry," giọng Tristan (hiện tại) vang lên bên cạnh cậu, lạnh lùng, sắc bén và tỉnh táo đến lạ thường.

Cậu ta cũng đang nhìn vào khoảng không, không chút sợ hãi, mà bằng một sự nhận biết lạnh lùng của kẻ đã nhìn thấy vực thẳm.

"Bồ đang cố gắng phá vỡ một 'Điểm Cố Định'.

Đừng cử động."

"Nhưng...

Pettigrew..."

Harry (hiện tại) lắp bắp, đũa phép run rẩy trên tay, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

"Pettigrew phải thoát," Tristan (hiện tại) nói, giọng không chút cảm xúc, như thể đang đọc một bản án tử hình đã được định sẵn.

"Đó là một phần lịch sử đã được niêm phong.

Can thiệp vào nó, và chúng sẽ không chỉ ngăn cản.

Chúng sẽ xóa sổ chúng ta khỏi dòng chảy, như thể chúng ta chưa từng tồn tại."

Bị bức tường vô hình của Những Kẻ Lắng Nghe chặn lại, bị tê liệt bởi nỗi sợ hãi siêu hình, Harry (hiện tại) buộc phải đứng yên, bất lực nhìn kẻ thù tẩu thoát.

Và cậu phải chứng kiến tất cả.

Cậu thấy Harry (quá khứ) nhận ra quá muộn và gào lên trong tuyệt vọng.

Cậu thấy bùa chú của mình (quá khứ) bắn sượt qua con chuột, chỉ làm cháy xém một mảng cỏ.

Nhưng rồi, một vệt sáng bạc lao ra từ bóng tối.

"Mercury!"

Hermione (hiện tại) thì thầm, ánh mắt dán chặt vào sinh vật nhỏ bé.

Họ thấy con Niffler lông bạc (quá khứ) lao đi như một tia chớp, guồng bốn chân nhỏ xíu, đuổi kịp con chuột béo ú.

Nó chồm lên, móng vuốt sắc lẹm cào trúng đuôi con chuột, để lại một vệt máu dài.

"Nó bắt được rồi!"

Harry (hiện tại) reo lên, hy vọng loé lên một lần nữa.

"Không," Tristan (hiện tại) nói, giọng đượm vẻ cam chịu.

"Nhìn kĩ đi."

Con chuột, dù bị thương, vẫn lách được cú vồ của Mercury.

Hắn rít lên đau đớn nhưng không dừng lại, lao thục mạng về phía Cây Liễu Roi như một kẻ điên cuồng.

Mercury (quá khứ) trượt chân, ngã lăn quay, kêu lên những tiếng "chít chít" đầy thất vọng.

Harry (hiện tại) quay sang Tristan (hiện tại), ánh mắt cầu khẩn.

"Vậy là hết sao?

Hắn thoát rồi sao?"

Tristan (hiện tại) không trả lời ngay.

Cậu chỉ khẽ gật đầu về phía bãi cỏ, nơi Tristan (quá khứ) đang đứng.

"Xem đi.

Sự trừng phạt."

Và rồi, Harry (hiện tại) và Hermione (hiện tại) chứng kiến một điều không tưởng.

Họ thấy Tristan (quá khứ) đứng đó, đôi mắt hổ phách nheo lại đầy sát khí.

Cậu không chạy đuổi theo.

Cậu buông thả sự kiểm soát.

Cơ thể Tristan (quá khứ) phát sáng, một luồng ánh sáng bạc lạnh lẽo bao trùm lấy cậu.

Không có sự đau đớn vặn vẹo như Lupin.

Đó là một sự chuyển dịch mượt mà, uyển chuyển như dòng thủy ngân chảy.

Ánh trăng bạc chiếu lên, và nơi cậu học sinh năm hai đứng, giờ là một con rắn.

Một con Rắn Bạc khổng lồ, dài gần ba mét, vảy lấp lánh như được đúc từ kim loại lỏng, đôi mắt hổ phách dựng đứng sắc lẹm.

Hermione (hiện tại) há hốc miệng, cô đưa tay lên che, một tiếng kêu nghẹn lại trong cổ họng.

Cô quay sang nhìn Tristan (hiện tại) trong bóng tối, nhưng khuôn mặt cậu ta vẫn lạnh lùng như tượng tạc, không thể đọc được cảm xúc.

"Cậu ấy..."

Harry (hiện tại) thì thào, không tin vào mắt mình.

"Cậu ấy là một Animagus?"

Họ thấy con Rắn Bạc (Tristan-quá khứ) lao vút trên cỏ, nhanh hơn cả gió, nhanh hơn cả tia chớp, cắt ngang đường con chuột.

Pettigrew-chuột rít lên, quay ngoắt 90 độ, lao về phía rễ cây Liễu Roi.

Con Rắn đuổi theo sát nút.

Nó há cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn, lao tới ngoạm chặt lấy thân mình béo ú của con chuột.

"CHÍT!!!"

Tiếng kêu thất thanh, đau đớn tột cùng của Pettigrew vang lên.

Harry (hiện tại) thấy con Rắn siết chặt hàm.

Máu từ con chuột tuôn ra, nhuộm đỏ cả hàm răng bạc.

Pettigrew giãy giụa điên cuồng, nhưng vô vọng.

"Giết hắn đi!"

Harry (hiện tại) thì thầm, một sự thỏa mãn đen tối len lỏi trong lòng.

Nhưng rồi, con Rắn Bạc khựng lại.

Toàn thân nó cứng đờ, như bị một cú sốc điện vô hình.

Tristan (hiện tại) bên cạnh Harry cũng khẽ rùng mình, như thể cậu đang cảm nhận lại nỗi đau linh tính đó.

"Tại sao cậu ấy dừng lại?"

Harry (hiện tại) hỏi, giọng đầy hoang mang.

"Vì thế giới không cho phép," Tristan (hiện tại) đáp, giọng khàn đặc.

"Linh tính đã ngăn cản.

Nếu hắn chết lúc đó, tất cả chúng ta đều chết."

Họ thấy con Rắn Bạc buộc phải nới lỏng hàm răng trong một khoảnh khắc do dự.

Pettigrew, kẻ hèn nhát nhưng cũng là kẻ sống sót bậc thầy, chớp lấy thời cơ.

Hắn giãy mạnh, để lại một mảng da thịt lớn trong miệng rắn, và lao tọt vào cái lỗ nhỏ dưới rễ cây Liễu Roi, biến mất vào lòng đất đen ngòm.

Họ thấy Tristan (quá khứ) biến trở lại hình người, ngã quỵ xuống cỏ, thở hổn hển, đấm mạnh tay xuống đất đầy bất lực và giận dữ.

"Cậu ấy... thất bại," Harry (hiện tại) nói, cảm giác thất vọng ập đến, đè nặng lên vai cậu còn hơn cả lúc đầu.

"Không," Tristan (hiện tại) thì thầm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn.

"Không hoàn toàn thất bại đâu."

Họ thấy Mercury (quá khứ) chạy lại, kêu "chít chít" an ủi chủ nhân.

Nhưng quan trọng hơn, con Rắn Bạc đã nhả ra thứ gì đó từ miệng trước khi biến lại thành người.

Một mảng thịt đẫm máu của Pettigrew, và một vật gì đó lấp lánh.

"Hắn đã trả giá," Tristan (hiện tại) nói.

"Và hắn sẽ còn trả giá nhiều hơn nữa.

Lời nguyền của Huyết Tộc đã găm vào xương tủy hắn rồi."

Những Kẻ Lắng Nghe, dường như cảm thấy "Điểm Cố Định" (Pettigrew trốn thoát) đã được bảo toàn, bắt đầu rút lui vào bóng tối.

Cảm giác bị nhìn trộm và sự ô nhiễm lạnh lẽo tan đi, trả lại âm thanh của màn đêm.

Nhưng sự hỗn loạn chỉ mới bắt đầu.

Họ nghe thấy tiếng Snape (quá khứ) đắc thắng: "Ngươi sẽ không đi đâu hết, Black!".

Họ nghe thấy tiếng Sirius (quá khứ) gầm lên đau đớn.

Và rồi, nhiệt độ giảm xuống đột ngột.

"Ôi, không," Hermione (hiện tại) rên rỉ, giọng cô vỡ ra vì sợ hãi, hơi thở hóa thành khói trắng.

Một luồng khí lạnh buốt, thấu tận tâm can, tràn ngập không gian.

Sương đêm bắt đầu đóng băng trên cỏ, tạo thành những tinh thể đá sắc nhọn.

Từ trên bầu trời đêm đen kịt, từ mọi hướng, chúng đang đến.

Những bóng đen trùm áo choàng rách nát, lướt tới mà không gây ra tiếng động, như những cơn ác mộng có thật.

Hàng trăm tên.

Lũ Giám ngục Azkaban.

"Chúng ta phải làm gì đó!"

Harry (hiện tại) nói, giọng cậu run rẩy, nhưng cậu biết mình không thể.

Cậu phải để cho quá khứ tự diễn ra.

Họ đứng đó, trong nỗi kinh hoàng câm lặng, chứng kiến cơn ác mộng tồi tệ nhất của mình tái diễn.

Họ thấy Harry (quá khứ) giơ đũa phép lên, cố gắng tạo ra một Thần Hộ Mệnh, nhưng con nai bạc lờ mờ, yếu ớt, nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng.

Họ thấy Harry (quá khứ) ngã khuỵu, bị nhấn chìm trong ký ức đau thương về cái chết của cha mẹ.

Họ thấy Hermione (quá khứ) và Ron (quá khứ) bất tỉnh nhân sự.

Họ thấy Sirius (quá khứ) gục ngã, co giật khi ký ức mười hai năm địa ngục Azkaban ập về, bóp nghẹt ý chí sinh tồn của ông.

Ngay cả Snape (quá khứ), người dũng cảm đứng chắn trước nhóm học sinh, cũng bắt đầu run rẩy, chìm trong nỗi đau và sự hận thù của riêng mình.

Những Giám ngục bắt đầu hạ xuống thấp hơn, chuẩn bị cho bữa tiệc linh hồn.

Một con nhắm vào Harry (quá khứ).

Một con nhắm vào Sirius (quá khứ).

Harry (hiện tại) siết chặt đũa phép, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa lẫn với nước mắt.

Cậu biết điều gì sắp xảy ra.

Cậu biết ai sẽ cứu họ.

Cậu đã nhìn thấy người đó từ bên kia hồ.

Cậu nhìn về phía bên kia hồ, chờ đợi hình bóng của cha mình xuất hiện.

Nhưng Tristan (hiện tại) lại đang nhìn vào một cảnh tượng khác.

Cậu ta đang nhìn chằm chằm vào Tristan (quá khứ) với ánh mắt phức tạp: vừa xấu hổ, vừa chờ đợi.

Họ thấy một Giám ngục thứ ba lướt về phía Tristan (quá khứ).

Nhưng đúng lúc đó, con người sói (Lupin) gầm lên một tiếng tuyệt vọng từ phía xa.

Con Giám ngục dường như bị thu hút bởi cảm xúc nguyên thủy mạnh mẽ đó hơn, nó chần chừ, rồi đổi hướng, lướt về phía Rừng Cấm.

Tristan (quá khứ) đã được tha, trong một khoảnh khắc.

Và rồi, nhóm du hành thời gian chứng kiến điều cuối cùng.

Điều mà Harry (quá khứ) đã không thể nhìn thấy vì đã ngất đi.

Họ thấy Tristan (quá khứ), cậu học sinh năm hai luôn đứng trong bóng tối, bước lên phía trước, đứng chắn trước Harry (quá khứ) và Sirius (quá khứ).

Họ thấy Mercury (quá khứ) chui ra, thả một viên đá lấp lánh xuống chân cậu.

Họ thấy Tristan (quá khứ) hít một hơi thật sâu.

Đôi mắt cậu ta rực lên một màu đỏ thẫm đáng sợ dưới ánh Huyết Nguyệt.

Cậu ta giơ đũa phép lên cao, dáng vẻ ngạo nghễ như một vị vua đang ra lệnh cho thần dân.

Và cậu niệm, giọng nói lạnh lùng, sắc nét, mang âm hưởng của quyền lực tuyệt đối, cắt xuyên qua màn đêm tuyệt vọng:

"EXPECTO PATRONUM!"

Harry (hiện tại) sững sờ, mắt mở to hết cỡ.

"Tớ... tớ không nhớ điều này...

Tớ tưởng là cha tớ..."

Tristan (hiện tại) khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ tự trào và cam chịu.

Ánh mắt hổ phách của cậu lấp lánh trong bóng tối khi họ cùng nhau nhìn về phía bãi cỏ, chờ đợi xem màn trình diễn "thần thánh" (và xấu hổ) nhất lịch sử của cậu sắp sửa bắt đầu.

"Chuẩn bị tinh thần đi, Harry," Tristan (hiện tại) thì thầm.

"Bồ sắp được xem một vị thần... hay đúng hơn là một thằng ngốc hoang tưởng... cứu thế giới."
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 95: Vị Vua Của Sự Xấu Hổ Và Con Rắn Nuốt Chửng Bóng Đêm


Khoảnh khắc câu thần chú được thốt ra, không gian không bừng sáng như cách một ngọn đuốc được thắp lên.

Thay vào đó, thế giới dường như bị bẻ cong, nứt toác dưới sức nặng của một thực tại khác đang xâm lấn.

Harry (hiện tại), Hermione (hiện tại) và Tristan (hiện tại), đang ẩn mình trong bụi rậm bên kia hồ, nín thở chứng kiến cảnh tượng mà chính họ - hay đúng hơn là phiên bản ngây thơ của họ - đang trải qua.

"EXPECTO PATRONUM!"

Giọng nói của Tristan (quá khứ) vang lên.

Nhưng có điều gì đó không ổn.

Nó không phải là giọng nói bình thường của một cậu bé mười ba tuổi.

Nó vang rền, trầm đục và cộng hưởng với không khí, tạo thành những đợt sóng âm hữu hình làm rung chuyển mặt nước Hồ Đen.

Tristan (hiện tại) cứng người lại, đôi mắt hổ phách mở to đầy kinh hoàng.

Cậu nhận ra điều gì đã xảy ra.

Trong trạng thái hưng phấn tột độ do ảnh hưởng của Huyết Nguyệt và sự mất kiểm soát linh tính của con đường "Mặt Trăng", Tristan (quá khứ) đã vô tình kích hoạt—hoặc tệ hơn, cố tình sử dụng—một biến thể của bùa Sonorus (Phóng to giọng nói).

Và không chỉ là phóng to bình thường.

Ma lực của Huyết Tộc đã biến giọng nói đó thành một lời tuyên cáo, một sắc lệnh vang vọng khắp thung lũng, len lỏi qua từng viên đá của lâu đài Hogwarts, đánh thức mọi sinh vật đang ngủ say trong bán kính mười dặm.

"Chết tiệt..."

Tristan (hiện tại) rên rỉ, hai tay ôm lấy mặt, muốn độn thổ ngay lập tức xuống tâm Trái Đất.

"Hỡi Nữ Thần Vĩnh Dạ, làm ơn hãy mang con đi..."

Nhưng màn kịch vẫn tiếp diễn, tàn nhẫn và tráng lệ.

Từ đầu đũa phép của Tristan (quá khứ), ánh sáng bạc bùng nổ.

Không phải ánh bạc dịu dàng, ấm áp của niềm hạnh phúc.

Đó là màu bạc của kim loại lạnh, của thủy ngân lỏng, của lưỡi dao phẫu thuật vô trùng.

Nó không ngưng tụ thành một con vật cụ thể ngay lập tức.

Nó trào ra như một dòng lũ, đặc quánh, nhớt nhát, nuốt chửng bóng tối xung quanh.

Và rồi, từ trong khối thủy ngân đó, Nó hình thành.

Một con Rắn Bạc khổng lồ.

Nó to lớn đến mức phi lý, cuộn mình chiếm trọn không gian giữa mặt hồ và bầu trời.

Thân hình nó không có vảy, mà trơn bóng như gương, phản chiếu lại thế giới một cách méo mó, quái đản.

Trên thân nó, những vòng tròn đồng tâm xoay chuyển liên tục, như những bánh răng của số phận đang nghiền nát thực tại.

Nhưng điều khiến Harry (hiện tại) và Hermione (hiện tại) phải lùi lại, da gà nổi khắp người, không phải là kích thước của nó.

Là những cái xúc tu.

Từ cơ thể trơn bóng của con rắn, hàng chục, hàng trăm xúc tu mỏng như sương mù, nhưng sắc bén như dao cạo, bất ngờ vươn ra.

Chúng ngọ nguậy trong không khí, tìm kiếm con mồi, tỏa ra một thứ ánh sáng ma mị, lạnh lẽo đến thấu xương.

"Đó...

đó là Thần Hộ Mệnh sao?"

Hermione thì thào, giọng cô run rẩy, đôi mắt mở to đầy sợ hãi.

"Nó trông như... một con quái vật từ chiều không gian khác."

Harry (hiện tại) nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

Cậu đã mong chờ con Hươu Bạc của cha mình.

Cậu đã mong chờ sự ấm áp, sự bảo vệ của tình cha con.

Nhưng thứ đang lơ lửng kia không mang lại cảm giác an toàn.

Nó mang lại cảm giác sợ hãi.

Một nỗi sợ hãi nguyên thủy về những thứ vượt quá sự hiểu biết của con người.

"Nó không xua đuổi chúng," Tristan (hiện tại) nói, giọng trầm và vô cảm, dù bên trong đang gào thét vì xấu hổ.

"Nó phán xét chúng."

Bên kia hồ, con Rắn-Xúc-Tu bắt đầu hành động.

Nó không tỏa sáng để đẩy lùi Giám ngục như những Thần Hộ Mệnh thông thường.

Nó lao vào giữa bầy sinh vật hút hồn như một kẻ săn mồi lao vào đàn cá.

Những chiếc xúc tu ánh sáng quất mạnh, xuyên qua những tấm áo choàng rách nát.

RỘP!

RỘP!

Những âm thanh ghê rợn vang lên, nghe như tiếng vải bị xé rách, hay tiếng xương cốt bị nghiền nát.

Lũ Giám ngục—những sinh vật được cho là bất tử, chỉ có thể bị xua đuổi—bị những xúc tu đó cuốn chặt, siết lại và kéo về phía cái miệng khổng lồ đang mở toác của con Rắn.

Cái miệng đó không có răng nanh thông thường.

Nó là một vực thẳm đen ngòm, xoáy trôn ốc, nơi ánh sáng bị nuốt chửng.

Con Rắn Bạc nuốt chửng con Giám ngục đầu tiên.

Sau đó là con thứ hai.

Con thứ mười.

"Nó... nó đang ăn chúng..."

Harry (hiện tại) thì thào, mặt cắt không còn giọt máu.

Cảm giác Uncanny Valley (Thung lũng kỳ lạ) ập đến.

Cậu đang được cứu, nhưng kẻ cứu cậu còn đáng sợ hơn cả kẻ thù.

Và rồi, giọng nói của Tristan (quá khứ) lại vang lên, được khuếch đại bởi ma thuật, vang vọng khắp cả trường Hogwarts như sấm rền.

"QUỲ XUỐNG!"

Âm thanh đó làm rung chuyển cả những ngọn tháp đằng xa.

Cửa kính của nhà kính thảo dược vỡ loảng xoảng.

Nước trong Hồ Đen cuộn lên thành sóng lớn.

Harry (hiện tại) và Hermione (hiện tại) giật bắn mình, bịt chặt tai lại.

Tristan (hiện tại) thì gục đầu vào vai Hermione, rên rỉ thảm thiết: "Ôi Merlin ơi...

Giết tôi đi...

Ai đó làm ơn Avada Kedavra tôi đi..."

Nhưng quá khứ tàn nhẫn không buông tha cậu.

Tristan (quá khứ) đang đứng đó, tay giơ cao như một vị thần, áo chùng bay phần phật, tiếp tục bài diễn văn "Chunibyo" (Hội chứng tuổi dậy thì) đi vào lịch sử của mình.

"LŨ SINH VẬT HẠ ĐẲNG!

HÔI HÁM!

CÁC NGƯƠI DÁM LÀM BẨN MÀN ĐÊM CỦA TA SAO?"

Giọng nói vang vọng, đầy vẻ kịch nghệ, phô trương và... ngạo mạn đến mức lố bịch.

Hermione (hiện tại) quay sang nhìn Tristan (hiện tại), đôi mắt cô mở to, nửa kinh ngạc, nửa buồn cười, và một chút thương cảm.

"Tristan... cậu... cậu thực sự đã nói như thế sao?

Cho cả trường nghe?"

"Đó không phải là tui," Tristan (hiện tại) lí nhí, mặt đỏ bừng dù đang ở trong bóng tối.

"Đó là... tác dụng phụ của thuốc.

Là ảo giác.

Là quỷ nhập.

Đừng nhìn tui."

Nhưng màn tra tấn tinh thần chưa kết thúc.

Tristan (quá khứ), say sưa trong quyền lực của Huyết Nguyệt và sự ảo tưởng sức mạnh, chỉ tay vào con Giám ngục chúa đàn.

"TA LÀ CƠN BÃO!

TA LÀ ĐỊNH MỆNH!

BIẾN KHỎI MẮT TA, LŨ RÁC RƯỞI!"

Con Rắn Bạc tuân lệnh.

Nó lao xuống, xúc tu quấn chặt lấy những con Giám ngục còn lại.

Một vụ nổ ánh sáng bạc bùng lên, chói lòa, quét sạch mọi bóng tối trên bờ hồ.

Tất cả Giám ngục.

Hàng trăm tên.

Bốc hơi.

Hoặc bị nuốt chửng vào cái bụng không đáy của con Rắn Ouroboros.

Không gian chìm vào sự im lặng tuyệt đối.

Một sự im lặng nặng nề, choáng váng.

Ánh sáng bạc tan dần, để lại những hạt bụi lấp lánh rơi xuống mặt hồ như tuyết.

Tristan (quá khứ) đứng đó một lúc, tay vẫn giữ tư thế chỉ huy dàn nhạc.

Rồi, như một con rối bị cắt dây, cậu ngã quỵ xuống, bất tỉnh nhân sự (hoặc giả chết vì xấu hổ, ngay cả bản thân Tristan hiện tại cũng không phân biệt được nữa).

Bên kia hồ, Harry (hiện tại) đứng sững, tay vẫn nắm chặt đũa phép nhưng buông thõng xuống.

Cậu nhìn bờ hồ trống trải.

Cậu nhìn Harry (quá khứ) và Sirius (quá khứ) đang nằm đó, an toàn nhưng sững sờ.

Cái bóng hình con hươu mà cậu luôn tưởng tượng... chưa bao giờ tồn tại.

"Không phải bố..."

Harry (hiện tại) thì thầm, giọng vỡ vụn, mang theo một chút hụt hẫng nhưng cũng đầy sự chấp nhận.

"Bố không đến.

Cũng không phải mình."

Cậu quay sang nhìn Tristan (hiện tại), người đang đứng dựa vào gốc cây, vẻ mặt đau khổ như vừa nuốt phải một con ốc sên sống.

"Là cậu ấy," Harry nói, ánh mắt chuyển từ sự kinh ngạc sang một sự biết ơn sâu sắc, và cả một chút... e dè.

"Ngay từ đầu...

đã luôn là cậu ấy.

Người bảo vệ."

"Và là Kẻ Phô Trương vĩ đại nhất lịch sử," Hermione (hiện tại) bổ sung, dù giọng cô đầy vẻ thán phục.

Cô nhìn Tristan (hiện tại).

"Cậu đã cứu tất cả bọn họ.

Bằng một con quái vật... và một cái loa phóng thanh."

Tristan (hiện tại) thở dài thườn thượt, vuốt mặt.

Cảm giác "Vịt con xấu xí" đảo ngược đang hành hạ cậu.

Cậu luôn cố gắng giữ hình tượng một kẻ đứng bên lề, bí ẩn, lạnh lùng, "ngầu lòi".

Nhưng đêm nay, cậu đã tự biến mình thành tâm điểm của sự chú ý theo cách "quê độ" nhất có thể.

Cả trường Hogwarts—từ cụ Dumbledore trong văn phòng đến những con gia tinh trong bếp—chắc chắn đều đã nghe thấy bài diễn văn "Ta là Cơn Bão" đó.

"Đừng bao giờ," Tristan (hiện tại) chỉ tay vào mặt Harry và Hermione, giọng đe dọa yếu ớt, "đừng bao giờ nhắc lại chuyện này.

Nếu ai hỏi, cứ nói là tui bị ám.

Hoặc đó là giọng của Sirius Black.

Hiểu chưa?"

Harry (hiện tại) bật cười, một tiếng cười ngắn ngủi, giải tỏa bớt sự căng thẳng.

"Được rồi, 'Ngài Cơn Bão'.

Bí mật của cậu an toàn với tụi này."

Đúng lúc đó, không khí xung quanh họ khẽ rung động.

Những Kẻ Lắng Nghe—những thực thể vô hình từ khe nứt thời gian—đang rút lui.

Tristan (hiện tại) cảm nhận được điều đó qua Linh tính.

Sự kiện đã hoàn thành.

Vòng lặp đã khép kín.

Pettigrew trốn thoát.

Harry và Sirius sống sót.

Sự can thiệp của Tristan (quá khứ) đã trở thành một phần của lịch sử.

Tiếng vỡ vụn sắc lạnh vang lên trong đầu Tristan, như tiếng kính vỡ, báo hiệu cánh cửa thời gian đã đóng lại.

Sự ô nhiễm tinh thần tan biến.

"Xong rồi," Tristan (hiện tại) nói, đứng thẳng dậy, rũ bỏ sự xấu hổ (tạm thời) để quay lại với thực tại khắc nghiệt.

"Vòng lặp đã đóng.

Nhưng nhiệm vụ chưa hết."

Cậu nhìn về phía lâu đài, nơi những ngọn đèn bắt đầu sáng lên ở các cửa sổ.

Chắc chắn mọi người đang nhốn nháo vì "giọng nói lạ".

"Sirius," Harry (hiện tại) nói, ánh mắt trở nên sắc bén.

"Họ sẽ đưa chú ấy lên tháp Tây ngay bây giờ.

Chúng ta phải đến đó trước khi Macnair và đám Giám ngục quay lại."

"Đi thôi," Hermione (hiện tại) giục, kéo tay áo hai người bạn.

"Chúng ta có Buckbeak.

Chúng ta có thể bay lên đó."

Họ quay lại chỗ con Bằng Mã đang đứng đợi trong bóng tối.

Buckbeak có vẻ cũng bị hoảng sợ bởi tiếng gầm và ánh sáng bạc vừa rồi, nó đang cào móng xuống đất một cách bồn chồn.

Harry tiến lại gần, cúi chào nó một lần nữa.

Buckbeak cúi đầu đáp lễ.

"Lên nào," Harry nói, trèo lên lưng con thú.

Cậu kéo Hermione lên ngồi phía sau mình.

Tristan chần chừ một chút.

Cậu nhìn con Bằng Mã, rồi nhìn Mercury đang thò đầu ra từ túi áo.

"Tui ghét bay," Tristan lầm bầm.

"Đặc biệt là trên lưng một con gà lai ngựa."

"Lên đi, Vua Cơn Bão," Hermione trêu chọc, chìa tay ra.

Tristan nhăn mặt, nắm lấy tay cô và leo lên, ngồi sau cùng.

Cậu vòng tay ôm lấy eo Hermione (một cách lịch sự nhất có thể), cảm thấy nhịp tim cô cũng đang đập dồn dập.

"Giữ chặt nhé!"

Harry hô lên.

Cậu thúc nhẹ vào sườn Buckbeak.

Con Bằng Mã chồm lên, sải đôi cánh khổng lồ.

Với một cú đập cánh mạnh mẽ tạo ra luồng gió lớn, nó lao vút lên bầu trời đêm.

Họ bay lên cao, vượt qua những ngọn cây của Rừng Cấm.

Gió lạnh quất vào mặt họ, nhưng cảm giác tự do thật mãnh liệt.

Dưới chân họ, khuôn viên Hogwarts trải rộng như một bản đồ thu nhỏ.

Họ thấy ánh đèn từ lều của Hagrid, họ thấy mặt Hồ Đen phẳng lặng—nơi vừa diễn ra trận chiến kinh thiên động địa.

Và họ thấy những bóng người nhỏ bé của Dumbledore, McGonagall và Hagrid đang chạy về phía bờ hồ, nơi nhóm quá khứ đang nằm bất tỉnh.

"Họ sẽ ổn thôi," Harry nói, giọng bị gió cuốn đi.

"Thầy Dumbledore đã đến."

"Hướng về tháp Tây, Harry!"

Hermione hét lên, chỉ tay về phía tòa tháp cao nhất của lâu đài, nơi ánh đèn leo lét đang cháy qua một ô cửa sổ nhỏ.

Buckbeak nghiêng cánh, lượn một vòng cung lớn trên không trung.

Tristan nhắm mắt lại, cố gắng không nhìn xuống.

Cảm giác dạ dày lộn nhào khi bay lượn hoàn toàn không dễ chịu chút nào đối với một người thuộc đường tắt "Quái Vật"—vốn quen với việc đứng vững trên mặt đất để quan sát hơn là bay lượn.

"Mẹ Đất ơi," Tristan lẩm bẩm, bám chặt vào áo chùng của Hermione.

"Con thề sẽ quyên góp mười ngàn Galleon cho Giáo hội nếu con sống sót qua đêm nay."

Con Bằng Mã lao về phía tòa tháp.

Gió rít bên tai họ.

Ánh trăng soi sáng con đường giải cứu.

Họ đáp xuống nóc tháp Thiên văn một cách khá êm ái.

Harry và Hermione nhảy xuống ngay lập tức.

Tristan trượt xuống, chân hơi run rẩy, mặt tái mét.

"Đến nơi rồi," Harry nói, chạy về phía lan can đá, nhìn xuống ô cửa sổ phòng giam bên dưới.

Tristan hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ bình tĩnh.

Cậu nhìn Harry và Hermione.

"Nghe này," cậu nói, giọng nghiêm túc trở lại.

"Chúng ta có khoảng mười lăm phút trước khi Dumbledore quay lại từ bờ hồ và Fudge ký lệnh hành quyết.

Phải nhanh lên."

Cậu rút đũa phép ra, chạm nhẹ vào Mercury.

Con Niffler hiểu ý, nhảy phắt xuống lan can, sẵn sàng cho công việc yêu thích của nó: mở khóa.

"Và Harry," Tristan nói thêm, ánh mắt hổ phách nhìn thẳng vào người bạn.

"Khi gặp Sirius...

đừng nói gì về con rắn bạc.

Hãy để ông ấy tin rằng đó là một phép màu.

Đừng phá vỡ ảo tưởng của ông ấy."

Harry nhìn Tristan, rồi gật đầu.

"Cảm ơn cậu, Tristan.

Vì tất cả."

"Đừng cảm ơn vội," Tristan nhếch mép, nụ cười nửa miệng quen thuộc đã trở lại.

"Cứu được người ra đã rồi tính.

Và nhớ đấy, tui vẫn chưa quên vụ 'Vua Cơn Bão' đâu."

Họ cùng nhau nhìn xuống ô cửa sổ tối tăm, nơi người tù nhân vô tội đang chờ đợi cái chết, không hề hay biết rằng ba "bóng ma" từ tương lai, cưỡi trên một con Bằng Mã "đã chết", đang đến để viết lại đoạn kết cho câu chuyện bi kịch của ông.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 96: Bóng Ma Trên Tháp Cao Và Đường Bay Của Những Kẻ Phản Nghịch


Màn đêm đã hoàn toàn nuốt chửng lâu đài Hogwarts.

Những vì sao yếu ớt trên đỉnh Tháp Tây bị mây đen che khuất, chỉ còn lại vầng trăng tròn lạnh lùng treo lơ lửng như một con mắt thủy tinh khổng lồ bị đục thủy tinh thể, quan sát thế gian trong sự câm lặng chết chóc.

Gió từ Rừng Cấm thổi thốc vào hành lang đá, mang theo mùi ẩm mốc và tiếng rít gào như tiếng cười của những linh hồn lạc lối.

Ánh trăng vỡ vụn trên mặt Hồ Đen, phản chiếu lại thực tại hỗn loạn vừa diễn ra, tạo nên những vệt sáng sắc nhọn như dao cạo cứa vào màn đêm.

Ba bóng người nhỏ bé di chuyển nép sát vào những gốc sồi cổ thụ, cố gắng hòa mình vào bóng tối.

Harry (hiện tại) đi đầu, đũa phép nắm chặt, các khớp ngón tay trắng bệch.

Sự kiên định hằn rõ trên khuôn mặt cậu sau cú sốc về sự thật bên hồ, nhưng trong ánh mắt vẫn còn vương lại sự hoang mang.

Hermione (hiện tại) đi ngay sau, hơi thở dồn dập, tay cô đỡ lấy Tristan (hiện tại).

Tristan trông tệ hại nhất.

Làn da cậu dưới ánh trăng tái nhợt như một bức tượng thạch cao nứt vỡ.

Mỗi bước chân của cậu nặng trĩu như đeo chì.

Cái giá của việc "thêm gia vị" cho dòng thời gian, việc cưỡng ép Linh Tính bùng nổ để tạo ra màn trình diễn "Thần Hộ Mệnh Eldritch" vừa rồi là một sự vắt kiệt tinh thần khủng khiếp.

Trong đầu cậu, tiếng thì thầm của Những Kẻ Lắng Nghe vẫn chưa dứt hẳn.

Chúng như tiếng ve kêu râm ran, gây ra cơn đau buốt nhói ở thùy thái dương, nhắc nhở cậu rằng ranh giới giữa thực tại và sự điên loạn mỏng manh đến thế nào.

"Tristan," Hermione thì thầm, giọng cô run rẩy vì lo lắng.

"Cậu... cậu có đi nổi không?

Chúng ta có thể..."

"Đừng nói những lời thừa thãi, Granger," Tristan ngắt lời, giọng khàn đặc nhưng lạnh lùng.

Cậu gạt tay cô ra, tựa người vào một thân cây, cố gắng điều chỉnh nhịp thở hỗn loạn.

Đôi mắt hổ phách của cậu sáng lên một cách kỳ lạ trong bóng tối.

"Tui không phải là gánh nặng.

Tui là người điều phối."

Cậu nhắm mắt lại, kích hoạt Linh Tính.

Thế giới xung quanh cậu thay đổi.

Không còn là cây cối hay đá lạnh, mà là những đường kẻ của xác suất và vận mệnh.

Những sợi dây màu xám (nguy hiểm), màu đỏ (máu), và màu bạc (lối thoát) đan xen vào nhau.

"Phía trước," Tristan thì thầm, chỉ tay về phía chân Tháp Tây, nơi bóng tối dường như đặc quánh hơn.

"Có hai chốt chặn.

Một Thần Sáng ở cửa chính.

Một bùa chú cảnh báo ở cầu thang xoắn ốc tầng ba."

Harry nheo mắt nhìn.

"Chúng ta không thể đi đường bộ.

Chúng ta cần Buckbeak."

"Đúng," Tristan gật đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương.

"Nhưng chúng ta không thể bay thẳng lên đó như những con chim ngốc nghếch.

Bầu trời... không an toàn."

Cậu chỉ lên trời.

Dù lũ Giám ngục đã bị "nuốt chửng" hoặc xua đuổi ở bờ hồ, nhưng tàn dư của chúng vẫn lởn vởn quanh các đỉnh tháp canh gác, tạo thành một mạng lưới tuần tra vô hình.

"Harry, Hermione," Tristan ra lệnh, giọng cậu trở nên sắc bén như dao mổ.

"Hai bồ đi lấy Buckbeak.

Hãy bay thấp, bám sát ngọn cây.

Đừng bay cao quá 50 feet cho đến khi đến sát chân tháp.

Tui sẽ... dọn đường."

"Dọn đường?"

Harry hỏi lại.

"Cậu định làm gì?"

Tristan không trả lời.

Cậu tách ra khỏi nhóm, đi về phía bóng tối của bức tường thành, nơi một cây chổi Cleansweep Five cũ kỹ đang dựa vào – một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà Linh Tính của cậu đã "nhìn thấy" từ trước.

Đó là cây chổi bỏ quên của một nhân viên bảo trì lâu đài, hoặc có lẽ là sự sắp đặt của vận mệnh dành cho kẻ biết quan sát.

"Đi đi!"

Tristan rít lên.

Harry và Hermione nhìn nhau, rồi gật đầu và lao về phía Rừng Cấm.

Tristan đứng lại một mình.

Cậu nắm lấy cán chổi cũ kỹ, cảm nhận sự thô ráp của gỗ sồi.

"Mercury," cậu thì thầm.

Từ trong túi áo choàng, cái đầu nhỏ xíu với bộ lông ánh bạc thò ra.

Con Niffler nhìn chủ nhân với đôi mắt đen láy đầy vẻ lo âu.

Nó cảm nhận được sự suy yếu của Tristan.

Nó kêu lên một tiếng "chít" nhỏ, dụi đầu vào tay cậu.

"Tui biết, tui biết," Tristan cười khổ, vỗ nhẹ đầu nó.

"Tui cũng muốn về ngủ lắm rồi.

Nhưng đêm nay chúng ta làm đạo chích.

Một vụ trộm thế kỷ.

Bồ thích đồ sáng bóng đúng không?"

Mắt Mercury sáng rực lên.

Tristan chỉ tay lên đỉnh tháp cao vút, nơi ánh đèn vàng vọt hắt ra từ cửa sổ phòng giam.

"Ở đó có một cái lồng sắt rất đẹp.

Và quan trọng hơn, gã Thần Sáng canh cửa sổ đó... hắn có một cái huy hiệu bằng bạc đúc nguyên khối."

Mercury rít lên phấn khích, nhảy phắt xuống đất, biến thành một vệt bóng bạc lao vút lên tường đá, bám vào những khe hở nhỏ xíu mà mắt thường không thấy được, leo lên thoăn thoắt như một con thằn lằn.

Tristan hít sâu một hơi, trèo lên cây chổi.

"Được rồi, bạn già.

Đừng gãy nhé."

Cậu đạp mạnh chân.

Cây chổi rên rỉ phản đối rồi nhấc bổng cậu lên không.

Cơn chóng mặt ập đến tức thì, khiến tầm nhìn của Tristan chao đảo.

Cậu nghiến răng, dùng ý chí sắt đá ép cơ thể tuân lệnh, điều khiển cây chổi bay là đà sát mặt tường, ẩn mình trong cái bóng của tòa tháp để tránh ánh trăng.

...

Mười phút sau, tại độ cao hơn trăm mét so với mặt đất.

Gió rít gào điên cuồng, quất vào mặt buốt giá.

Tristan lơ lửng bên ngoài cửa sổ văn phòng Giáo sư Flitwick, nấp sau một bức tượng Gargoyle đá xấu xí.

Bên dưới, Harry và Hermione cưỡi Buckbeak vừa trồi lên từ biển mây, đôi cánh của con Bằng Mã vỗ mạnh mẽ nhưng cố gắng giữ im lặng nhất có thể.

"Cửa sổ bị khóa phép," Hermione thì thầm, chĩa đũa phép.

"Alohomora!"

Không có gì xảy ra.

Cửa sổ vẫn đóng chặt.

"Bùa niêm phong của Bộ," Tristan nói qua kẽ răng, cậu bay lại gần hơn.

"Cấp độ Thần Sáng.

Bồ không mở được bằng thần chú phổ thông đâu."

"Vậy làm sao?"

Harry sốt ruột, nhìn vào bên trong.

Cậu thấy Sirius đang đi đi lại lại trong phòng giam chật hẹp.

"Nhìn kìa," Tristan hất hàm về phía gờ tường bên trong.

Một gã Thần Sáng đang đứng canh gác ngay bên trong cửa sổ, quay lưng lại phía họ, đang lơ đãng nhìn vào lò sưởi.

Hắn có thể quay lại bất cứ lúc nào.

Đúng lúc đó, một cái bóng nhỏ xíu trườn qua khe cửa sổ thông gió.

Mercury.

Con Niffler nhẹ nhàng đáp xuống sàn nhà sau lưng gã Thần Sáng.

Nó không gây ra bất cứ tiếng động nào.

Mắt nó dán chặt vào cái huy hiệu bạc sáng loáng đeo bên hông gã đàn ông.

Với sự khéo léo của một bậc thầy móc túi, Mercury vươn móng vuốt ra.

Tách.

Cái huy hiệu nằm gọn trong tay nó.

Nhưng Mercury không dừng lại ở đó.

Nó nhìn thấy chùm chìa khóa đeo lủng lẳng bên cạnh.

Nó giật mạnh chùm chìa khóa.

Xoảng!

Gã Thần Sáng giật mình quay phắt lại.

"Cái quái gì...?"

Hắn thấy một con vật nhỏ lông xù đang cầm chùm chìa khóa và cái huy hiệu của hắn, đứng trên bàn làm việc.

Mercury nhe răng cười (nếu Niffler biết cười), rồi ném chùm chìa khóa về phía cửa sổ, ngay chỗ Tristan đang lơ lửng bên ngoài.

"Bắt lấy nó, đồ chuột cống!"

Gã Thần Sáng gầm lên, lao tới vồ lấy Mercury.

Mercury nhanh nhẹn nhảy tót lên tủ sách, làm đổ một chồng sách cổ.

"Bây giờ!"

Tristan hét lên.

Trong khi gã Thần Sáng đang bị phân tâm, Tristan dùng đũa phép điều khiển chùm chìa khóa (đang nằm trên bệ cửa sổ bên trong do Mercury ném tới).

"Accio Chìa Khóa!"

Chùm chìa khóa bay xuyên qua khe hở nhỏ, đập vào mặt kính.

Tristan bắt lấy nó.

Cậu tra chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ nhất vào ổ khóa ma thuật bên ngoài (Linh tính mách bảo cậu đó là chìa đúng).

Cạch.

Tiếng chốt khóa bật mở nghe như tiếng nhạc.

Harry lập tức thúc Buckbeak lao tới, tông mạnh vào khung cửa sổ.

Cánh cửa bật tung.

"Sirius!

Lên đây!"

Harry hét lớn.

Sirius Black, đang ngỡ ngàng trước sự hỗn loạn, bừng tỉnh.

Ông không hỏi han, lao tới bệ cửa sổ, nhảy phắt lên lưng Buckbeak ngay sau Hermione.

"Này!

Dừng lại!"

Gã Thần Sáng quay lại, giơ đũa phép lên.

"Stupefy!"

Hermione hét lên.

Tia sáng đỏ đánh trúng ngực gã Thần Sáng, hất văng hắn vào tường.

"Mercury!"

Tristan gọi lớn.

Con Niffler, đang ôm cái huy hiệu bạc, nhảy phắt từ tủ sách ra ngoài cửa sổ, rơi tự do giữa không trung.

Tristan lao cây chổi xuống, bắt gọn nó vào trong túi áo.

"Chạy!"

Tristan gào lên.

Buckbeak sải cánh, lao vút đi.

Nhưng bầu trời không yên tĩnh.

"Báo động!

Tù nhân vượt ngục!"

Tiếng còi báo động ma thuật vang lên khắp lâu đài.

Từ các tháp canh khác, những bóng đen bắt đầu di chuyển.

Không phải Thần Sáng.

Là những Giám ngục còn sót lại.

"Lên cao!

Bay vào mây!"

Tristan chỉ đạo, cây chổi của cậu rung lắc dữ dội trước sức gió.

"Đừng để chúng bao vây!"

Họ bay trong một cuộc rượt đuổi nghẹt thở.

Buckbeak, chở ba người, nặng nề lách qua những làn sương mù dày đặc.

Những cái bóng áo choàng đen lướt qua sát sạt, mang theo hơi lạnh chết chóc.

Tristan, bay phía sau bọc lót, cảm thấy Linh Tính của mình gào thét báo động.

"Bên trái!

3 giờ!

Né đi Harry!"

Cậu hét lên.

Harry giật dây cương sang trái.

Một bàn tay xương xẩu của Giám ngục vừa quờ qua chỗ họ vừa bay.

"Chúng đang săn đuổi bằng cảm xúc!"

Sirius hét lên bên tai Harry.

"Đừng sợ hãi!

Nghĩ về những gì vui vẻ!"

"Khó lắm chú ơi!"

Harry nghiến răng.

Tristan nghiến răng.

Cậu không thể dùng Thần Hộ Mệnh "khủng bố" kia nữa.

Cậu đã cạn kiệt.

Cậu thò tay vào túi, nắm chặt một nắm bột "Ngủ Ngon" (Sleep Powder) mà cậu tự chế—một loại độc dược gây mê dạng bột.

Cậu rải nó vào trong gió, ngay đường bay của lũ Giám ngục phía sau.

Nó không có tác dụng với Giám ngục, nhưng nó có tác dụng che giấu mùi hương và làm nhiễu loạn luồng khí.

Quan trọng hơn, Tristan kích hoạt năng lực Monster của mình lần cuối cùng trong đêm: "Bóp méo xác suất".

Cậu tập trung vào ý niệm: Chúng sẽ không nhìn thấy chúng ta.

Chúng sẽ rẽ nhầm hướng.

Một con Giám ngục đang lao tới bỗng khựng lại, dường như bị thu hút bởi một con cú mèo bay ngang qua, và cả đàn rẽ ngoặt theo hướng đó.

"Điểm mù!"

Tristan thở hắt ra, máu mũi bắt đầu rỉ ra vì quá sức.

"Chúng ta thoát rồi!"

Họ lao xuống, xuyên qua tán cây rậm rạp của Rừng Cấm, bỏ lại sự truy đuổi phía sau.

Harry tìm thấy một khoảng trống nhỏ, một cái hốc đá được bao phủ bởi dây leo và rêu, nơi mà Tristan đã chỉ định là "an toàn tuyệt đối".

Buckbeak đáp xuống đất nặng nề, trượt dài trên thảm lá mục.

Tristan hạ cánh ngay sau đó, nhưng chân cậu không còn giữ nổi cơ thể.

Cây chổi rơi khỏi tay, và cậu ngã khuỵu xuống, nôn khan.

"Tristan!"

Harry và Hermione vội vã đỡ lấy cậu.

"Sống... sống rồi..."

Tristan thều thào, lau vệt máu mũi.

Cậu ngước nhìn Sirius, người đang đứng đó, hít lấy hít để bầu không khí tự do, đôi mắt rực sáng dù thân hình tiều tụy.

Sirius nhìn ba đứa trẻ—những kẻ vừa thực hiện một cuộc vượt ngục táo bạo ngay dưới mũi Dumbledore và Bộ Pháp Thuật.

Ông nhìn Harry, rồi nhìn Tristan.

"Các con..."

Giọng ông run rẩy, nghẹn ngào.

"Các con điên thật rồi.

Điên giống hệt James."

"Đó là tiêu chuẩn đầu vào của nhóm này mà chú," Tristan cười yếu ớt, dựa lưng vào vách đá lạnh.

"Giờ thì... chúng ta có khoảng mười phút để nói lời tạm biệt.

Trước khi bình minh lên."

Không gian trong hốc đá chìm vào sự tĩnh lặng thiêng liêng.

Chỉ còn tiếng thở dốc, tiếng tim đập, và ánh mắt của hai người đàn ông—một già, một trẻ—tìm thấy nhau sau mười hai năm xa cách.

Harry bước tới trước mặt cha đỡ đầu của mình.

Cậu không biết bắt đầu từ đâu.

Có quá nhiều câu hỏi, quá nhiều nỗi đau, và quá nhiều tình yêu chưa kịp nói.

"Chú Sirius," Harry bắt đầu, giọng vỡ vụn.

"Chú sẽ đi đâu?"

Sirius đặt hai bàn tay gầy guộc lên vai Harry, nhìn sâu vào đôi mắt xanh lục bảo giống hệt Lily.

"Bất cứ đâu," ông nói, một nụ cười buồn bã nhưng tự do nở trên môi.

"Miễn là chú được tự do.

Nhưng nghe này, Harry..."

Tristan và Hermione lùi lại một bước, chìm vào bóng tối, nhường lại sân khấu ánh trăng hiếm hoi này cho cuộc hội ngộ ngắn ngủi nhưng vĩnh cửu của họ.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 97: Lời Tạm Biệt Dưới Ánh Bình Minh Và Sự Trở Về Của Những Kẻ Nói Dối


Sự im lặng bao trùm lấy hốc đá, một sự tĩnh lặng đặc quánh, nặng trĩu, gần như có thể sờ thấy được.

Không gian chật hẹp, ẩm ướt, phảng phất mùi rêu đá và mùi lông vũ nồng đặc trưng của Buckbeak.

Bên ngoài, Rừng Cấm thở than trong giấc ngủ, tiếng gió rít qua kẽ lá không còn là một giai điệu đơn thuần, mà nghe như tiếng thì thầm của hàng ngàn sinh vật cổ xưa, quan sát và phán xét.

Ánh trăng, vỡ nát qua tầng tầng lớp lớp tán cây sồi, chỉ để lại những vệt sáng bạc lờ mờ, yếu ớt, chiếu lên bốn con người và một con Bằng Mã đang ẩn mình khỏi dòng chảy tàn nhẫn của số phận.

Từ xa, tiếng xào xạc của lá khô vọng lại, có thể là một con Nhím Sáu Chân, hoặc cũng có thể là bước chân tuần tra của một Thần Sáng.

Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến không khí càng thêm ngột ngạt, như một sợi dây thun bị kéo căng đến giới hạn.

Buckbeak cựa mình bồn chồn, tiếng móng vuốt cào nhẹ lên nền đá khô, rồi con vật kiêu hãnh lại rúc đầu vào bộ lông vũ dày sụ của nó, đôi mắt màu cam rực lửa cảnh giác nhìn ra bóng tối.

Sirius Black ngồi dựa vào vách đá, tấm thân chỉ còn da bọc xương run rẩy không ngừng, không phải vì cái lạnh của đêm, mà vì cú sốc khi được tự do sau mười hai năm đọa đày.

Ông thở dốc, từng hơi thở khò khè, nhưng đôi mắt, trũng sâu trong hốc mắt tối tăm, lại bừng lên một ánh sáng hoang dại và sống động đến đáng sợ.

Harry ngồi đối diện, cậu không thể rời mắt khỏi người đàn ông này.

Đây là Sirius.

Là cha đỡ đầu của cậu.

Là người bạn thân nhất của cha cậu.

Là tất cả những gì còn sót lại của một gia đình mà cậu chưa từng biết đến, một khái niệm xa xỉ như vàng của yêu tinh.

Cảm xúc dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng, vừa vui sướng, vừa xót xa, vừa hoảng sợ đến tột độ.

Hermione là người giữ cho thực tại không sụp đổ.

Cô ngồi co ro bên cạnh Harry, chiếc Time-Turner vàng óng vẫn lủng lẳng trên cổ, lạnh ngắt khi chạm vào da.

Cô liên tục liếc nhìn nó, rồi lại nhìn đồng hồ đeo tay, những ngón tay siết chặt lấy mặt đồng hồ nhỏ bé.

"Chúng ta không có nhiều thời gian," cô thì thầm, giọng nói mượt mà thường ngày giờ đây run rẩy, lạc đi trong bóng tối.

"Chúng ta phải quay lại bệnh thất trước khi cụ Dumbledore khóa cửa.

Phải đúng thời điểm.

Phải là chúng ta ở trong đó khi cụ khóa lại.

Nếu không... nếu không mọi thứ sẽ lệch hướng.

Chúng ta có thể tạo ra một mâu thuẫn không thể cứu vãn."

Ở lối vào hốc đá, Tristan đứng gác.

Tấm màn dây leo che giấu họ, nhưng không che được âm thanh.

Cậu vẫn còn tái nhợt sau cú vắt kiệt tinh thần bên hồ, cơ thể mệt mỏi dựa vào phiến đá, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu vẫn sắc như dao, quét qua từng bóng đen, lắng nghe từng tiếng động.

Cậu không chỉ dùng tai mắt, mà dùng một giác quan khác.

Trong túi áo choàng, tay cậu siết chặt chiếc răng rồng mà Barnaby đã tặng.

Món bùa hộ mệnh không còn là vật kỷ niệm; nó đã trở thành một công cụ tầm long, một vật dẫn cho linh tính thần bí học của cậu.

Cậu nhắm mắt, để trực giác của mình lan tỏa ra bên ngoài, dò xét sự an toàn, sự may mắn của nơi trú ẩn.

Mercury, với bộ lông ánh bạc lấp lánh như trăng lỏng, ngồi dưới chân cậu, cái mũi nhỏ liên tục khịt khịt, đôi tai nhỏ vểnh lên, cảnh giác thay cho chủ nhân.

"Chú," Harry cuối cùng cũng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng nặng nề, giọng cậu khàn đặc.

"Chú... chú ổn chứ?"

Sirius bật ra một tiếng cười, âm thanh đó khô khốc, giống như tiếng cành cây gãy.

"Ổn ư?

Ta đang trốn trong một cái hang với con trai đỡ đầu, một con Bằng Mã bị kết án tử, và hai người bạn dũng cảm của nó, trong khi cả Bộ Phép Thuật đang lùng sục ta.

Ta chưa bao giờ... cảm thấy 'ổn' hơn thế này."

Ông đưa mắt nhìn Harry, một ánh nhìn kéo dài, sâu thẳm, chất chứa mười hai năm dồn nén.

"Merlin ơi, Harry.

Con giống James đến mức đáng kinh ngạc.

Ngoại hình của con, cái cách con liều mạng...

đó chính là nó.

Cả cái tổ chim mà con gọi là tóc nữa."

Harry bất giác đưa tay lên vuốt tóc mình, một cử chỉ mà cậu không hề ý thức.

"Nhưng con có đôi mắt của mẹ con," Sirius tiếp tục, giọng ông dịu lại, nhuốm một nỗi buồn xa xăm, như thể ông đang nhìn xuyên qua Harry để thấy một bóng hình khác.

"Lily.

Cô ấy có đôi mắt đẹp nhất... và cũng là người dũng cảm nhất ta từng biết."

"Kể cho con nghe đi chú," Harry vội vã nói, cậu trườn người tới gần hơn, sợ rằng khoảnh khắc này sẽ tan biến, sợ rằng ánh bình minh sẽ cướp mất ông.

"Về họ.

Con... con không biết gì cả.

Chỉ những điều dì dượng Dursley nói..."

"Đừng nghe lũ Muggle đó," Sirius gầm gừ, sự thù địch lóe lên trong mắt ông, nhưng rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi dòng ký ức.

"James... cậu ấy là anh em của ta.

Chúng ta gặp nhau trên chuyến tàu đầu tiên đến Hogwarts, ngay lập tức trở nên không thể tách rời.

Cậu ấy kiêu ngạo, ồn ào, luôn là trung tâm của mọi rắc rối, và là người trung thành nhất con có thể gặp.

Cậu ấy có thể đối đầu với một con rồng chỉ bằng một nụ cười toe toét và một câu đùa."

Một nụ cười yếu ớt, đầy yêu thương, thoáng qua trên khuôn mặt hốc hác của Sirius.

"Và Lily.

Cô ấy là người duy nhất có thể trị được James.

Thông minh, mạnh mẽ, và có một trái tim bao dung vô tận.

Cô ấy thấy được điều tốt đẹp trong tất cả mọi người, kể cả những kẻ như... như Snape."

Ánh mắt ông tối sầm lại khi nhắc đến cái tên đó, nhưng rồi lại sáng lên.

"Khi con ra đời, Harry...

đó là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời James và Lily.

Và họ chọn ta làm cha đỡ đầu," giọng ông vỡ ra, cảm xúc của mười hai năm bị giam cầm trong nỗi thống khổ ùa về.

"Ta đã hứa.

Ta đã hứa sẽ bảo vệ cả ba người.

Nhưng rồi..."

Ông cúi đầu, đôi vai gầy guộc rung lên.

Nỗi đau của Azkaban, của sự phản bội, của cái chết của những người bạn thân nhất, tất cả ập xuống cùng một lúc.

"Ta đã thất bại.

Lẽ ra ta nên biết Pettigrew...

Lẽ ra ta phải là người giữ bí mật.

Lẽ ra ta phải chết thay cho họ."

"Không!"

Harry hét lên, nước mắt mà cậu không hề nhận ra đang chảy tràn trên má.

Cậu lao tới, nắm lấy bàn tay gầy gò, bẩn thỉu của Sirius.

"Chú không thất bại!

Chú ở đây!

Chú ở đây với con ngay bây giờ!"

Sirius ngẩng lên, sững sờ.

"Con không quan tâm quá khứ," Harry nức nở, giọng cậu nghẹn lại.

"Con chỉ... con chỉ muốn có chú.

Con chưa bao giờ...

ý con là, con chưa baoară có một gia đình."

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài.

Sirius nhìn chằm chằm vào Harry, rồi, bằng một động tác chậm chạp, run rẩy, ông kéo Harry vào một cái ôm.

Harry ôm chầm lấy ông, vùi mặt vào tấm áo tù nhân rách nát, hôi hám, hít hà mùi ẩm mốc, mùi của biển cả và tuyệt vọng.

Nhưng dưới tất cả những thứ đó, là một cảm giác an toàn, một cảm giác "thuộc về" mà cậu chưa từng biết.

"Con chính là gia đình của ta, Harry," Sirius thì thầm, giọng khàn đặc.

"Là thứ duy nhất ta còn quan tâm trên đời.

Ta sẽ không bao ..."

"Shhh!"

Tiếng rít của Tristan sắc lạnh, cắt đứt lời nói của Sirius.

Mọi âm thanh như đông cứng lại.

Mercury, dưới chân Tristan, đã đứng thẳng bằng hai chân sau, bộ lông ánh bạc xù lên, và nó phát ra một tiếng "chít" cảnh báo, nhe răng về phía lối vào.

Tristan siết chặt chiếc răng rồng trong túi.

Nó không còn ấm áp.

Nó đang rung lên, không phải vì nóng, mà lạnh như một mảnh băng từ Bắc Cực, một cái lạnh thấu xương.

Linh tính thần bí học của cậu không còn thì thầm, nó đang gào thét một tiếng báo động chói tai.

"Họ đang đến," cậu rít lên, giọng nhỏ nhưng xuyên thấu.

"Rất nhiều.

Hướng Đông Bắc.

Cách 50 mét.

Họ đang bao vây khu vực này."

Hermione liếc vội xuống chiếc Time-Turner, rồi nhìn đồng hồ đeo tay của mình.

Khuôn mặt cô trắng bệch như tờ giấy, không còn một giọt máu.

"Ôi, không...

Harry!

Tristan!

Đã đến giờ!"

Giọng cô vỡ ra trong tuyệt vọng.

"Ba tiếng của chúng ta đã hết!

Đây chính là khoảnh khắc cụ Dumbledore nói chúng ta phải có mặt ở bệnh thất!

Chúng ta phải quay lại ngay lập tức để đóng vòng lặp!"

Sự hoảng loạn ập đến như một cơn thủy triều.

"Họ ở ngay ngoài!"

Tiếng hét lớn vang lên từ trong rừng, chỉ cách họ vài mét.

"Tôi nghe thấy tiếng động!"

"Chết tiệt!"

Sirius chửi thề.

Ông nhìn lối vào duy nhất, rồi nhìn Harry, Hermione, và Tristan.

Họ đã bị dồn vào chân tường.

"Sirius!

Chú phải đi!"

Harry hét lên, hoảng hốt đẩy ông về phía Buckbeak.

"Bay lên!

Bay đi!"

"Không!"

Sirius gầm gừ, rút ra cây đũa phép (vốn là của Ron) mà ông đã nhặt được.

"Ta không thể bỏ các con lại!

Họ sẽ thấy cả ba đứa!"

"Chúng con không sao!"

Hermione la lên, nước mắt giàn giụa.

"Chúng con có cách quay lại!

Chúng con phải ở đây!

Nhưng chú thì không!

Đi đi chú!

Làm ơn!"

Ánh sáng từ đũa phép của các Thần Sáng bắt đầu rọi xuyên qua lớp dây leo.

Họ chỉ còn vài giây.

Sirius nhìn Harry, một quyết định điên rồ lóe lên trong đôi mắt hoang dại của ông.

Ông hiểu ra.

Họ không thể cùng nhau trốn thoát.

Ông phải chọn.

Ông túm lấy Harry, kéo cậu vào một cái ôm cuối cùng, một cái ôm siết chặt đến đau đớn, hít một hơi thật sâu như muốn ghi nhớ mùi của con trai đỡ đầu.

"Ta yêu con, Harry.

Hãy sống.

Hãy hứa với ta là con sẽ sống!"

"Con hứa!

Chú cũng vậy!

Hãy an toàn!"

"Ta không thể hứa," Sirius cười, một nụ cười của nhà Black, vừa kiêu ngạo vừa liều lĩnh.

"Nhưng ta sẽ cho chúng một cuộc rượt đuổi ra trò."

Ông buông Harry ra.

"Tristan!"

ông hét.

Tristan ngẩng lên, bất ngờ.

"Cảm ơn con," Sirius nói.

"Vì dòng máu của mẹ con.

Giờ thì đưa chúng nó ra khỏi đây khi ta ra hiệu!"

Trước khi Harry kịp phản ứng, Sirius đã nhảy phắt lên lưng Buckbeak.

"Bắt hắn!"

Một Thần Sáng xé toạc bức màn dây leo.

"QUÁ TRỄ RỒI, LŨ NGỐC!"

Sirius hét lên.

Ông không thúc Buckbeak bay lên.

Ông thúc nó bay ra.

Con Bằng Mã gầm lên một tiếng thách thức, đập mạnh đôi cánh hùng vĩ, lao thẳng ra khỏi hốc đá như một mũi tên lông vũ.

Nó tông thẳng vào vị Thần Sáng đầu tiên, móng vuốt giơ ra, hất văng ông ta vào một gốc cây.

"LÀ HẮN!

LÀ BLACK!"

"HẮN VÀ CON QUÁI VẬT!"

Cả khu rừng nổ tung trong ánh sáng.

Bùa chú bay tứ tung.

"Stupefy!"

"Impedimenta!"

"Incarcerous!"

Buckbeak gầm rống, nó vừa phi nước đại vừa đập cánh, dùng thân mình to lớn húc ngã một Thần Sáng khác.

Nó không bay lên cao, mà bay lướt, bay luồn lách giữa những thân cây cổ thụ, một mục tiêu di động hoàn hảo.

"BẮT TA NẾU CÁC NGƯƠI CÓ THỂ!"

Sirius hét vang, tiếng cười điên dại của ông vọng lại khắp khu rừng.

"Hắn đang chạy về phía hồ!

Đừng để hắn trốn thoát!"

Toàn bộ đội tuần tra, ít nhất sáu Thần Sáng, đồng loạt đuổi theo.

Họ lao qua khu vực hốc đá, ánh sáng bùa chú của họ chiếu rọi con đường Sirius đã đi, hoàn toàn bị thu hút bởi con mồi lớn hơn.

Tiếng la hét, tiếng bùa nổ, và tiếng đập cánh của Buckbeak nhỏ dần, xa dần về phía Nam.

Sự hỗn loạn biến mất nhanh như khi nó xuất hiện.

Trong hốc đá, sự im lặng chết chóc quay trở lại, chỉ còn vương lại mùi khét của bùa chú và hơi thở dồn dập của ba đứa trẻ.

Harry đông cứng tại chỗ, nước mắt chảy dài, tay cậu giơ ra khoảng không nơi Sirius vừa biến mất.

Tristan, dù kiệt sức đến lảo đảo, đã nắm lấy cổ tay Harry, giật mạnh.

"Ông ấy vừa dùng mạng mình để câu giờ cho chúng ta.

Đừng lãng phí nó.

Chạy!"

Hermione đã ở lối ra bí mật, một khe hở nhỏ phía sau hốc đá mà Tristan đã nhận ra bằng linh tính của mình.

"Lối này!

Nhanh lên!"

Không cần nói thêm.

Harry lau vội nước mắt, lòng căm hận và nỗi sợ hãi nhường chỗ cho adrenaline.

Họ lao đi.

Họ lách qua khe hở, lao vào bóng tối của Rừng Cấm, chạy về hướng ngược lại với cuộc truy đuổi.

Họ chạy không ngừng nghỉ, cành cây quất vào mặt, rễ cây suýt làm họ vấp ngã.

Mercury bám chặt trên vai Tristan, bộ lông bạc óng ánh như một vệt sáng mờ ảo, đôi mắt đen láy nhìn về phía sau, cảnh giác.

Tristan bắt đầu hụt hơi, sự mệt mỏi của việc can thiệp vào thời gian cuối cùng cũng đòi lại cái giá của nó.

Cậu vấp ngã.

Harry lập tức quay lại, kéo cậu dậy.

"Không ai bị bỏ lại!"

Họ dìu nhau.

Họ chạy xuyên qua những bụi cây gai, băng qua con lạch nhỏ.

Họ không còn chạy trốn khỏi các Thần Sáng; họ đang chạy đua với chính bản thân mình, chạy đua với thời gian, chạy đua với phiên bản quá khứ của họ đang nằm trong bệnh thất.

Cuối cùng, họ cũng phá vỡ được hàng cây.

Lâu đài Hogwarts hiện ra trước mắt họ, sừng sững dưới ánh trăng.

Nó vừa là nơi trú ẩn, vừa là vạch đích của một cuộc đua không thể thất bại.

Và trên tầng ba, một ô cửa sổ duy nhất còn sáng đèn.

Bệnh thất.

"Merlin ơi," Hermione thở dốc, tay ôm lấy ngực.

"Chúng ta muộn mất...

Cánh cửa..."

"Không," Harry nghiến răng, kéo cả hai người bạn của mình.

"Chúng ta sẽ làm được."

Họ lao qua bãi cỏ ẩm ướt, ba cái bóng tuyệt vọng chạy về phía cánh cửa gỗ sồi nặng nề, nơi số phận của họ đang chờ được niêm phong.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 98: Sự Trở Về Của Những Kẻ Chạy Đua Với Tử Thần


Hơi thở của Harry xé rách phổi, nóng rát như nuốt phải than hồng.

Không gian xung quanh cậu nhòe đi thành những vệt màu đen và xám xịt.

Tiếng gió rít bên tai không còn là âm thanh của thiên nhiên, mà nghe như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm trong Rừng Cấm đang đuổi sát gót.

Dưới chân, cỏ ướt đẫm sương đêm trơn trượt như bôi mỡ, chực chờ kéo họ ngã xuống bùn lầy.

Họ không chạy.

Họ đang đào thoát khỏi lưỡi hái của Tử thần.

"Nhanh lên!"

Hermione nức nở, tiếng khóc nghẹn ứ trong cổ họng.

Cô liên tục liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, mặt kính đã nứt vỡ một đường nhỏ.

"Còn ba phút!

Chỉ ba phút nữa thôi!"

Tristan chạy sau cùng.

Cậu không nói gì, cũng không còn sức để nói.

Cơ thể của một đứa trẻ mười hai tuổi đang gào thét đòi bỏ cuộc.

Nhưng đáng sợ hơn là sự trống rỗng trong linh hồn.

Việc cưỡng ép "May Mắn" để đánh lạc hướng bầy nhện, cộng với việc duy trì Linh Tính ở cường độ cao trong suốt ba giờ đồng hồ đã vắt kiệt linh tính của cậu.

Đầu cậu đau như búa bổ.

Những "đường dây xác suất" trong mắt cậu giờ đây rối tung, đứt đoạn, chớp tắt liên hồi như một chiếc tivi hỏng tín hiệu.

Cậu cảm thấy buồn nôn – tác dụng phụ đặc trưng của Monster Pathway khi lạm dụng năng lực vượt cấp.

"Mẹ kiếp... cái giá phải trả này... quá đắt..."

Tristan nghiến răng, vị máu tanh nồng trong miệng giúp cậu giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.

Cậu cố tình lờ đi những lời nói của Sirius về mẹ mình.

Não bộ cậu tự động đóng băng ký ức đó lại.

Không phải lúc này.

Sống trước đã.

Mọi bí mật đều vô nghĩa nếu mày chết vì kiệt sức giữa cái sân trường chết tiệt này.

"Lâu đài!"

Harry hét lên, giọng khàn đặc.

Khối kiến trúc đá đen sừng sững hiện ra trước mắt họ như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say.

Cánh cửa gỗ sồi đóng kín mít, lạnh lùng và vô cảm.

Họ lao lên bậc thềm đá.

Harry và Hermione dùng hết sức bình sinh đẩy cánh cửa nhỏ bên hông.

Nó kẹt cứng.

"Tránh ra!"

Tristan lảo đảo tiến tới.

Cậu không dùng đũa phép.

Tay trái cậu, run rẩy và lạnh toát, mò mẫm trong túi áo chùng, lôi ra chiếc chìa khóa vạn năng mà Mercury đã "mượn" được từ văn phòng Filch hồi đầu năm học.

Cạch.

Tiếng mở khóa vang lên như tiếng súng nổ trong đêm tĩnh lặng.

Họ ngã nhào vào bên trong sảnh đường.

Hơi ấm của lâu đài ập đến, nhưng không mang lại sự an ủi.

Nó ngột ngạt.

Những ngọn đuốc trên tường cháy leo lét, hắt những cái bóng dài ngoằng, vặn vẹo lên sàn đá cẩm thạch, trông như những cánh tay đen đang vươn ra để bắt lấy họ.

"Cầu thang!"

Hermione thở dốc, kéo tay Harry.

"Bệnh thất... tầng ba... nhanh..."

Họ bắt đầu leo.

Mỗi bậc thang là một ngọn núi.

Chân Tristan nặng như đeo chì.

Cậu suýt trượt ngã ở chiếu nghỉ tầng hai, nhưng bàn tay rắn chắc của Harry đã kịp túm lấy cổ áo cậu, giật ngược lại.

"Đừng có gục ở đây, Tristan!"

Harry gầm gừ, đôi mắt xanh lục bảo rực lên sự man dại.

"Cậu đã lôi tôi ra khỏi cái hồ đó!

Cậu không được phép gục!"

Tristan nhìn Harry, khóe môi nứt nẻ nhếch lên một nụ cười yếu ớt.

Thằng nhóc này... nó thực sự có tố chất lãnh đạo của một Red Priest.

Đột nhiên, một tiếng cười khúc khích chói tai vang lên từ phía trên đầu họ.

"Hô hô hô!

Lũ chuột con đi đâu trong đêm thế này?"

Peeves.

Con yêu tinh siêu quậy lơ lửng lộn ngược giữa không trung, khuôn mặt ác độc của nó sáng bừng lên khi nhìn thấy bộ dạng thảm hại của ba đứa trẻ.

"Bẩn thỉu!

Rách rưới!

Và phạm luật!"

Peeves rú lên, tay nó cầm một nắm bóng nước to tướng.

"Ta nên gọi ai đây?

Lão Filch già nua hay là... giáo sư Snape đáng kính?"

"Peeves, làm ơn!"

Hermione van xin, mặt cắt không còn giọt máu.

"GIÁO SƯ SNAPE!

CÓ HỌC SINH TRỐN..."

Peeves hít một hơi thật sâu để hét lên.

Nếu tiếng hét này vang lên, mọi thứ sẽ chấm dứt.

Snape sẽ xuất hiện, và alibi (bằng chứng ngoại phạm) của họ sẽ tan tành.

Harry tuyệt vọng giơ đũa phép lên, nhưng cậu biết mình không thể ngăn cản một con yêu tinh vô hình vô ảnh.

Tristan nheo mắt.

Trong tầm nhìn mờ ảo của cậu, cậu thấy một "sợi dây" xác suất màu xám nối từ trần nhà xuống ngay đỉnh đầu Peeves.

Đó là một khả năng rất nhỏ, chỉ khoảng 1%.

1% là đủ.

Tristan không dùng đũa phép.

Cậu búng nhẹ ngón tay cái vào không khí, kích hoạt chút tàn dư linh tính cuối cùng của Robot (Máy móc - một phần của Monster pathway liên quan đến tính toán vật lý).

Cậu không tác động vào Peeves.

Cậu tác động vào cái đinh ốc rỉ sét trên chùm đèn treo ngay phía trên.

Tách.

Cái đinh gãy đôi.

RẦM!

Chiếc đèn chùm bằng sắt nặng nề rơi xuống, sượt qua mũi Peeves chỉ vài milimet và đập mạnh xuống sàn đá, tạo ra một tiếng nổ kinh hoàng, bụi bay mù mịt.

Peeves giật bắn mình, quả bóng nước trên tay rơi xuống, tự vỡ tung vào mặt nó.

"ÁÁÁ!

Lão Baron Đẫm Máu ám sát ta!"

Peeves rú lên hoảng loạn, tưởng rằng mình bị tấn công bởi hồn ma nhà Slytherin, và bay vút xuyên qua tường biến mất.

"Đi!"

Tristan rít lên, máu mũi bắt đầu rỉ ra.

Họ lao qua đám bụi mù, chạy dọc hành lang tầng ba.

Cuối hành lang, cánh cửa bệnh thất hiện ra.

Và họ nghe thấy tiếng bước chân.

Tiếng bước chân khoan thai, bình tĩnh, cùng tiếng ngâm nga một giai điệu cổ điển.

Dumbledore.

Cụ đang đi ra từ bên trong.

Cụ đã kiểm tra xong.

Cụ đang chuẩn bị khóa cửa.

"Không... không..."

Hermione thì thầm, nước mắt trào ra.

Nếu cụ khóa cửa trước khi họ vào, họ sẽ bị mắc kẹt ở ngoài dòng thời gian.

Họ sẽ gặp chính bản thân mình.

Nghịch lý thời gian sẽ xé nát họ.

Họ còn cách cửa mười mét.

Năm mét.

Dumbledore đã rút đũa phép ra.

Cụ quay lưng lại phía họ, nhẹ nhàng gõ vào ổ khóa.

"Collopor..." (Khóa lại...)

"HARRY!"

Hermione hét lên trong tâm trí.

Harry lao người về phía trước như một cầu thủ Quidditch đang bắt trái Snitch.

Cậu không màng đến việc giữ im lặng nữa.

Cậu lao thẳng vào cánh cửa đang khép hờ.

Hermione và Tristan lao theo ngay sát nút.

Harry đâm sầm vào cánh cửa gỗ, đẩy nó bung ra một khe hở vừa đủ người chui lọt.

Cả ba ngã nhào vào bên trong bệnh thất, lăn lông lốc trên sàn đá lạnh lẽo.

Cánh cửa đóng sập lại sau lưng họ.

CẠCH.

Tiếng chốt khóa vang lên.

Lạnh lùng.

Dứt khoát.

Sự im lặng bao trùm căn phòng.

Chỉ còn tiếng thở dốc ồ ồ như bễ lò rèn của ba đứa trẻ đang nằm sóng soài trên sàn.

Harry mở mắt, tim đập thình thịch vào lồng ngực đau nhức.

Cậu nhìn về phía giường bệnh.

Trống rỗng.

Không còn Harry quá khứ.

Không còn Hermione quá khứ.

Không còn Tristan quá khứ.

Họ đã biến mất.

Hay đúng hơn, họ đã trở thành phiên bản hiện tại.

Vòng lặp đã khép kín.

"Thần chú hay đấy, Hiệu trưởng," một giọng nói lạnh lẽo, đầy nọc độc vang lên từ phía cửa văn phòng bà Pomfrey.

Harry giật mình quay phắt lại.

Snape đứng đó, khuôn mặt vàng vọt méo mó vì giận dữ, đũa phép lăm lăm trong tay.

Bên cạnh hắn là Bộ trưởng Fudge với vẻ mặt ngơ ngác, và cụ Dumbledore đang đứng ngay cửa chính (bên trong phòng), mỉm cười hiền hậu như thể cụ đã đứng đó cả tiếng đồng hồ.

"Giáo sư Snape," Harry thều thào, cố gắng đứng dậy nhưng chân cậu khuỵu xuống.

Tristan và Hermione vẫn ngồi bệt dưới sàn, thở không ra hơi.

"Thầy xem!"

Snape rít lên, chỉ thẳng đũa phép vào mặt Harry, ngón tay hắn run lên bần bật.

"Thầy xem bọn chúng kìa!

Bẩn thỉu!

Thở dốc!

Máu me!

Chúng vừa mới ở ngoài kia!

Chúng vừa mới giúp Black trốn thoát!"

"Severus, bình tĩnh nào," Dumbledore nói, giọng nhẹ nhàng nhưng mang âm hưởng của một tảng đá ngầm vững chãi.

"Ông đang làm các trò ấy sợ đấy."

"Sợ ư?"

Snape cười gằn, một âm thanh chói tai nghe như tiếng xé vải.

Hắn sấn tới, dí sát mặt vào Harry.

Đôi mắt đen của hắn xoáy sâu vào tâm trí cậu, cố gắng dùng Chiết tâm trí thuật.

"Nói ta nghe, Potter!

Ngươi đã giấu con chó ghẻ đó ở đâu?

Ngươi đã dùng trò gì để qua mặt Giám ngục?"

Harry trừng mắt nhìn lại, nỗi căm hận bùng lên lấn át cả sự sợ hãi.

"Con không biết thầy đang nói gì cả!

Con vừa mới ngủ dậy!"

"Nói dối!"

Snape gầm lên.

Hắn quay sang Tristan.

"Còn trò, Prewett!

Trò là một Slytherin!

Đừng nói với ta là trò cũng hùa theo cái đám Gryffindor ngu ngốc này!

Tại sao trò lại thở dốc?

Tại sao áo chùng của trò lại rách?"

Tristan dựa lưng vào thành giường, tay ôm lấy ngực để kìm nén cơn buồn nôn.

Cậu ngước nhìn Snape, đôi mắt hổ phách lờ đờ nhưng vẫn giữ được vẻ bình thản đáng sợ.

"Thưa Giáo sư," Tristan nói, giọng khàn đặc nhưng rành rọt.

"Em gặp ác mộng.

Em mơ thấy mình bị một con nhện khổng lồ đuổi bắt.

Và khi tỉnh dậy... em thấy Potter và Granger cũng đang gặp ác mộng.

Chúng em... chỉ đang hoảng loạn thôi."

"Ác mộng?"

Snape lặp lại, giọng đầy vẻ khinh miệt.

"Trò nghĩ ta là trẻ lên ba sao?"

"Severus," Dumbledore cắt ngang, bước lên một bước chắn giữa Snape và lũ trẻ.

"Trừ khi anh định nói rằng Harry, Hermione và Tristan có khả năng phân thân, hoặc ở hai nơi cùng một lúc.

Tôi đã khóa cửa này mười phút trước.

Bà Pomfrey đã kiểm tra bọn trẻ suốt cả buổi tối.

Cornelius đây cũng đã chứng kiến."

Ông quay sang Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật.

Fudge giật mình, lúng túng vân vê vành mũ nồi.

"À...

ừ... phải.

Albus nói đúng, Severus à.

Tôi... tôi đã thấy Black bay đi trên con Bằng Mã từ tháp Tây.

Lúc đó...

ừm... lũ trẻ này chắc chắn đang ở trong phòng."

"Nhưng..."

Snape cứng họng.

Mạch máu trên thái dương hắn giật giật.

Hắn biết.

Hắn biết chắc chắn Harry dính líu đến chuyện này.

Nhưng hắn không thể chứng minh.

Logic thông thường đang chống lại hắn.

"Không thể nào..."

Snape thì thầm, ánh mắt hắn chuyển từ giận dữ sang tuyệt vọng.

Mối thù mười hai năm, cơ hội để trả thù Sirius Black, vừa tuột khỏi tay hắn một lần nữa.

Và tồi tệ hơn, hắn lại thua dưới tay con trai của James Potter.

"Điên rồ!"

Snape hét lên, vung tay làm vỡ một cái bình hoa trên bàn đầu giường.

"Tất cả đều điên rồ!

Các người... các người đang bao che cho một tên giết người!"

Hắn quay phắt lại, áo choàng đen tung lên tạo thành một vòng cung sắc lẹm, rồi lao ra khỏi phòng bệnh, đóng sầm cửa lại mạnh đến mức cả khung cửa rung lên bần bật.

Sự im lặng quay trở lại, nhưng lần này nhẹ nhõm hơn.

"Thôi nào, thôi nào," Bà Pomfrey vội vã chạy ra từ văn phòng, tay cầm một khay đầy sôcôla.

"Ồn ào quá!

Đây là bệnh thất, không phải sân vận động Quidditch!

Các trò, ăn cái này ngay!

Trông các trò như vừa bị rút cạn sinh lực vậy."

Bà bẻ những miếng sôcôla to tướng, nhét vào tay từng đứa.

"Thầy e là Severus có chút... thất vọng," Dumbledore nói, đôi mắt xanh lấp lánh nhìn Harry, rồi liếc qua Tristan.

"Nhưng thầy tin là một chút sôcôla sẽ giải quyết được mọi chuyện.

Phải không, Tristan?"

Tristan cầm miếng sôcôla, không ăn ngay.

Cậu nhìn cụ Dumbledore.

Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ vị phù thủy già.

Cụ biết.

Cụ biết về năng lực của cậu, hoặc ít nhất cụ nghi ngờ.

"Vâng, thưa Giáo sư," Tristan đáp, cắn một miếng sôcôla.

Vị ngọt đắng lan tỏa trong miệng, xua đi cái lạnh của Giám ngục và sự mệt mỏi của Linh Tính.

"Sôcôla luôn giúp người ta... quên đi những gì cần quên."

Dumbledore mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý.

"Chính xác.

Giờ thì, thầy nghĩ các trò nên nghỉ ngơi.

Đêm nay đã đủ dài rồi."

Cụ gật đầu chào Fudge, rồi cả hai cùng bước ra khỏi phòng.

Khi tiếng bước chân của họ khuất hẳn, Harry mới dám thở mạnh ra.

Cậu ngã phịch xuống gối, cười như mếu.

"Chúng ta làm được rồi."

Hermione chui tọt vào chăn, trùm kín đầu, vai cô rung lên nhẹ.

Cô đang khóc, nhưng là những giọt nước mắt giải tỏa.

Tristan vẫn ngồi đó, dựa vào thành giường, nhấm nháp thanh sôcôla một cách máy móc.

Mercury chui ra khỏi túi áo cậu, ôm lấy một mẩu vụn sôcôla rơi vãi, ăn ngấu nghiến.

Đầu óc Tristan trống rỗng.

Cậu cố tình giữ cho nó trống rỗng.

Hình ảnh của Sirius, lời nói về Minh Prewett, về "đôi mắt soi gương mặt trăng"... tất cả những thứ đó đang chực chờ ùa về tấn công tâm trí cậu.

Nhưng cậu dựng lên một bức tường.

Không phải bây giờ, cậu tự nhủ.

Ngủ đi.

Mày là một Monster.

Mày sống dựa vào bản năng.

Và bản năng bây giờ bảo mày phải ngủ.

Ở giường bên cạnh, Ron cựa mình, mở mắt.

Cậu chàng nhìn quanh với vẻ mặt ngái ngủ và hoang mang tột độ.

"Ủa?"

Ron dụi mắt, nhìn Harry đang băng bó lại vết thương, Hermione đang trùm chăn, và Tristan đang ngồi thất thần.

"Mấy bồ... mấy bồ làm gì mà trông tã tượi vậy?

Tớ vừa bỏ lỡ cái gì à?

Sirius đâu?

Lũ Giám ngục đâu rồi?"

Harry quay sang Ron.

Cậu nhìn Tristan, rồi nhìn Hermione.

Ba người họ trao nhau một ánh mắt của những kẻ đồng lõa, những kẻ vừa trở về từ cõi chết.

"Ngủ đi, Ron," Harry nói, giọng nhẹ bẫng.

"Mai tớ kể.

Chuyện dài lắm.

Dài như cái mũi của Snape vậy."

Ron lầm bầm gì đó rồi lăn ra ngủ tiếp.

Bóng tối bao trùm bệnh thất.

Nhưng bên ngoài cửa sổ, những tia nắng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu len lỏi qua những rặng núi phía xa.

Một ngày mới đã đến.

Sirius đã an toàn.

Nhưng Tristan biết, trong giấc ngủ chập chờn của mình, rằng những cái bóng trong thế giới này... chúng chỉ vừa mới bắt đầu thức giấc.
 
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 99: Cơn Bão, Con Chó Vàng Và Lời Tiên Tri Của Kẻ Điên


Bình minh tại Hogwarts không mang lại sự cứu rỗi như người ta vẫn thường ca ngợi trong những bài thơ sáo rỗng.

Nó chỉ đơn thuần là sự phơi bày.

Ánh sáng lạnh lẽo, nhợt nhạt len lỏi qua những ô cửa sổ kính màu cao vút của bệnh thất, rọi lên những khuôn mặt mệt mỏi, những vết thương chưa lành và cả những sự thật trần trụi mà bóng đêm đã cố che giấu.

Không khí trong phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng, mùi thảo dược đắng ngắt và mùi của sự im lặng gượng gạo.

Chiara Lobosca di chuyển giữa các giường bệnh như một bóng ma dịu dàng.

Bước chân cô không gây ra tiếng động, đôi mắt màu bạc ánh lên sự thấu hiểu cam chịu—thứ đặc quyền đau đớn của những kẻ mang dòng máu bị nguyền rủa.

Cô dừng lại bên giường Giáo sư Lupin, người đang nằm đó, tiều tụy và già đi trông thấy chỉ sau một đêm.

"Giáo sư," Chiara thì thầm, đặt một lọ Độc Dược Phục Hồi lên bàn.

"Thầy nên uống cái này.

Đêm qua... con thú bên trong đã giày vò thầy rất nhiều."

Lupin mở mắt.

Đôi mắt ông trũng sâu, đầy ắp sự tự trách và mệt mỏi.

"Cảm ơn trò, Chiara.

Ta xin lỗi... vì đã để trò phải chứng kiến..."

"Đừng xin lỗi," cô ngắt lời, giọng kiên định nhưng nhẹ như gió thoảng.

"Chúng ta giống nhau, thầy nhớ chứ?

Chỉ là... thế giới ngoài kia không giống chúng ta."

Cô quay đi, giấu nhẹm tiếng thở dài, rồi bước sang giường của Ron.

Cậu chàng tóc đỏ đang ngủ say, miệng há hốc, ngáy khò khò như một cái cối xay gió hỏng.

Nhưng khi cô đến gần giường cuối cùng—nơi "người hùng" bất đắc dĩ của đêm qua đang nằm—một nụ cười hiếm hoi nở trên môi cô.

Tristan Prewett đang trùm chăn kín mít, chỉ để lộ chỏm tóc đen rối bù.

Cậu không ngủ.

Cậu đang trốn.

"Tristan," Chiara gọi khẽ, giọng pha chút trêu chọc.

"Đừng giả vờ nữa.

Chị biết em đã tỉnh.

Nhịp tim của em đang đập nhanh hơn bình thường."

Tấm chăn khẽ động đậy.

Một đôi mắt hổ phách, thâm quầng và đầy vẻ cảnh giác, hé ra nhìn cô.

"Tui đang thiền," Tristan lầm bầm, giọng khàn đặc.

"Đừng làm phiền một Monster đang giao tiếp với vũ trụ."

"Giao tiếp với vũ trụ hay là đang trốn tránh sự nổi tiếng?"

Giọng nói vang lên không phải của Chiara, mà là của Hermione.

Cô bé và Harry vừa bước vào, trên tay cầm một túi đầy ắp đồ ăn sáng từ Đại Sảnh Đường.

Nhưng nụ cười trên môi Hermione không phải là nụ cười lo lắng thường thấy.

Đó là nụ cười của một người đang nắm giữ một bí mật "chết người".

Tristan rên rỉ, kéo chăn lên cao hơn.

"Làm ơn đi, Granger.

Đừng."

"Ồ, cậu không muốn nghe lại sao?"

Hermione giả bộ ngây thơ, nhưng ánh mắt cô lấp lánh tinh quái.

Cô hắng giọng, cố tình hạ thấp tông giọng xuống cho nghe thật trầm, thật vang, bắt chước (một cách khá tệ hại nhưng đầy tính sát thương) ngữ điệu của Tristan đêm qua:

"TA LÀ CƠN BÃO!

TA LÀ ĐỊNH MỆNH!

LŨ SINH VẬT HẠ ĐẲNG, QUỲ XUỐNG TRƯỚC VẺ ĐẸP CỦA MÀN ĐÊM!"

Harry không nhịn được nữa, cậu bật cười thành tiếng, suýt thì làm rơi cốc nước bí ngô trên tay.

Ngay cả Ron đang ngủ cũng giật mình tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn quanh: "Hả?

Cơn bão nào?

Có bão hả?

Mẹ ơi, con thu quần áo rồi mà!"

"Im đi!"

Tristan bật dậy, mặt đỏ bừng lan xuống tận cổ, phá tan cái vỏ bọc lạnh lùng bí ẩn thường ngày.

Cậu trông như muốn dùng đầu đập vào tường đá cho mất trí nhớ ngay lập tức.

"Đó là tác dụng phụ!

Là do thuốc!

Là do... do Huyết Nguyệt làm hỏng não tui!

Tui không có bị Chunibyo!"

"Chunibyo là cái gì?"

Ron ngáp dài, gãi đầu.

"Là bệnh của mấy đứa nghĩ mình là chúa tể bóng tối nhưng thực ra chỉ là mấy đứa trẻ con mặc áo choàng đi ngủ," Harry giải thích, vỗ vai Tristan đầy cảm thông (nhưng vẫn cười).

"Đừng lo, Tristan.

Cả trường đều nghe thấy.

Thậm chí cặp song sinh Fred và George đang định phổ nhạc bài diễn văn của cậu đấy."

"Tui sẽ giết họ," Tristan gục đầu vào hai đầu gối, đau khổ.

Mercury từ trong chăn chui ra, cầm một mẩu bánh mì nướng, vỗ vỗ vào tay chủ nhân như an ủi, nhưng cái điệu bộ của con Niffler trông cũng đầy vẻ chế giễu.

Không khí vui vẻ hiếm hoi đó kéo dài không được bao lâu.

Cánh cửa bệnh thất mở toang.

Không phải Hagrid, cũng không phải Dumbledore.

Một nhóm học sinh nhà Hufflepuff đi ngang qua, ngó vào trong.

Khi nhìn thấy Lupin đang ngồi trên giường, họ giật mình lùi lại, thì thầm to nhỏ với vẻ mặt sợ hãi, rồi bỏ chạy như thể vừa nhìn thấy Tử Thần Thực Tử.

Nụ cười trên môi Harry tắt ngấm.

Hermione nhíu mày.

Tristan ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách trở nên lạnh lẽo.

"Chuyện gì vậy?"

Harry hỏi.

Đúng lúc đó, bà Pomfrey bước ra từ văn phòng, vẻ mặt giận dữ hiếm thấy.

Bà đóng sầm cửa lại, ngăn chặn những ánh mắt tò mò bên ngoài.

"Thật là quá quắt!"

Bà lầm bầm, tay sắp xếp lại các lọ thuốc với lực mạnh hơn cần thiết.

"Giáo sư Snape...

ông ta thật sự đã làm điều đó."

"Snape làm gì ạ?"

Hermione hỏi dồn.

Lupin thở dài.

Âm thanh đó nghe như tiếng một tòa nhà cũ kỹ đang sụp đổ.

Ông chậm rãi gấp lại tấm chăn, đôi tay run rẩy.

"Severus đã nói cho mọi người biết," Lupin nói, giọng bình thản đến đau lòng.

"Rằng ta là người sói."

Sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng.

Lời trêu chọc về "Cơn bão" ban nãy tan biến như khói, nhường chỗ cho một thực tại tàn nhẫn và xấu xí.

"Nhưng...

ông ấy hứa giữ bí mật mà!"

Harry hét lên.

"Severus không hứa gì cả," Lupin cười buồn.

"Và sau đêm qua... sau khi ta suýt tấn công các con... có lẽ ông ấy đúng.

Ta là một mối nguy hiểm."

"Thầy không nguy hiểm!"

Harry phản đối dữ dội.

"Thầy đã uống thuốc!

Thầy đã dạy tụi con Bùa Hộ Mệnh!

Thầy là giáo sư tuyệt vời nhất!"

"Phụ huynh sẽ không nghĩ thế, Harry," Lupin đứng dậy, bắt đầu thu dọn đồ đạc vào chiếc vali sờn rách.

"Vào giờ này ngày mai, cú sẽ bay ngập trời.

Dumbledore đã chịu quá nhiều áp lực vì ta rồi.

Ta không thể để ông ấy khó xử thêm nữa."

Hermione định nói gì đó, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Cô biết luật lệ.

Cô biết sự định kiến của thế giới phù thủy đối với người sói khủng khiếp đến mức nào.

Tristan ngồi im lặng nãy giờ, tay mân mê chiếc răng rồng lạnh lẽo trong túi.

Cậu nhìn Lupin – người đàn ông hiền lành, nghèo khổ, luôn mặc những bộ đồ vá víu, người đã tặng sôcôla cho cậu khi cậu ngất xỉu trên tàu.

Cậu thấy những sợi dây số phận xung quanh Lupin.

Chúng xám xịt, đứt đoạn, dẫn về một tương lai cô độc và bi thảm.

"Thầy sẽ đi đâu?"

Tristan đột ngột lên tiếng.

Lupin khựng lại khi đang gấp chiếc áo chùng cũ.

"À... ta cũng chưa biết.

Có lẽ về lại căn nhà cũ ở Yorkshire.

Hoặc đi lang thang một thời gian.

Ta quen rồi."

"Về nhà con đi."

Câu nói của Tristan rơi xuống giữa phòng, gọn lỏn và chắc nịch.

Mọi người quay lại nhìn cậu.

Lupin ngơ ngác.

"Gì cơ?"

"Nhà con," Tristan lặp lại, giọng bình thản như đang nói về thời tiết, dù tai cậu vẫn còn hơi đỏ vì vụ "Cơn bão".

"Con có một căn nhà ở London.

Rộng thênh thang.

Lạnh lẽo.

Và chỉ có mình con với một con gia tinh già lẩm cẩm."

Cậu ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Lupin.

"Con cần một gia sư dạy thêm Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám trong hè.

Và con nghĩ thầy cần một chỗ ở mà không ai soi mói.

Thầy không cần trả tiền nhà.

Chỉ cần...

đừng cắn con gia tinh của con là được."

"Tristan..."

Lupin xúc động, mắt ông hoe đỏ.

"Ta không thể...

Ta là một con quái vật, con trai à."

"Ai cũng là quái vật cả thôi, tùy vào việc ai đang kể câu chuyện," Tristan nhún vai, giọng điệu bất cần đời đặc trưng lại xuất hiện.

"Hơn nữa, con là một Monster theo đúng nghĩa đen của con đường tắt.

Chúng ta hợp nhau đấy chứ."

Lupin nhìn cậu bé gầy gò với đôi mắt già nua trước tuổi.

Ông định từ chối.

Ông định nói rằng ông không xứng đáng.

Nhưng rồi, Tristan bỗng nhiên rùng mình.

Đôi mắt hổ phách của cậu dại đi.

Không phải kiểu buồn ngủ, mà là kiểu mất tiêu cự, đồng tử giãn ra như thể đang nhìn xuyên qua Lupin, xuyên qua bức tường đá của Hogwarts, nhìn vào một dòng thời gian hỗn loạn nào đó.

Cậu bắt đầu nói.

Giọng cậu thay đổi, không còn trầm đục như đêm qua, mà mỏng manh, bay bổng, nghe như tiếng gió rít qua khe cửa – phong cách đặc trưng của Giáo sư Trelawney, nhưng mang theo sức nặng của một Linh Tính thực sự.

"Đừng lo sợ con sói, Remus Lupin...

Con sói không phải là kết thúc..."

Tristan vươn tay ra, những ngón tay gầy guộc múa may trong không khí như đang bắt lấy những sợi tơ vô hình.

Harry và Hermione rùng mình lùi lại.

Ron trố mắt nhìn.

"Ta thấy... ta thấy một màu vàng rực rỡ...

Không phải vàng của Galleon, không phải vàng của Gryffindor..."

Cậu nghiêng đầu, đôi mắt trợn ngược, thì thầm một cách ma quái:

"Là lông.

Lông vàng óng ả.

Một con chó... không, không phải chó thường.

Một con chó biết đọc tâm trí.

Một con chó đi bằng bốn chân nhưng nhìn thấu lòng người bằng con mắt của một Khán Giả..."

Lupin nhíu mày, vừa lo lắng vừa khó hiểu.

"Một con chó?

Ta là người sói, Tristan.

Chó và sói không..."

"IM LẶNG!"

Tristan rít lên, cắt ngang lời ông.

"Nó đang đến... trong tương lai của sự sương mù và máy móc.

Một Bác sĩ Tâm lý... với cái mũi ướt và cái đuôi vẫy mừng..."

Cậu túm lấy tay Lupin, siết chặt:

"Susie...

Tên nó là Susie.

Nó sẽ nhìn thấu con quái vật trong thầy.

Nó sẽ dùng lời nói... những lời nói của Rồng Tâm Trí...

để ru ngủ con thú.

Nó sẽ dạy thầy cách chấp nhận... cách hòa hợp..."

Tristan bỗng nhiên buông tay Lupin ra, ngã phịch xuống gối, thở dốc như vừa chạy marathon.

Đôi mắt cậu trở lại bình thường, vẻ mệt mỏi ập đến.

"Hả?

Tui vừa nói cái quái gì vậy?"

Tristan ngơ ngác hỏi, dụi mắt.

Cả phòng im lặng.

Ron là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí quỷ dị đó bằng một tiếng cười khinh khỉnh.

"Bác sĩ tâm lý là một con chó lông vàng tên là Susie?"

Ron cười khúc khích, lắc đầu.

"Bồ phê thuốc nặng rồi Tristan ơi.

Trelawney mà nghe thấy chắc bà ấy tuyển bồ làm trợ giảng ngay lập tức.

Một con chó giúp người sói?

Nghe như truyện cổ tích của Beedle Người Hát Rong phiên bản lỗi vậy."

Hermione cũng thở hắt ra, vẻ căng thẳng biến mất.

"Tristan, cậu làm tớ sợ đấy.

Chắc cậu mệt quá nên mê sảng thôi.

Làm gì có chuyện một con chó... làm bác sĩ tâm lý?"

Harry cũng mỉm cười, vỗ vai Lupin.

"Đừng để ý lời cậu ấy, thưa thầy.

Tristan thỉnh thoảng lại...

'lên đồng' như vậy đấy."

Lupin mỉm cười hiền hậu, ánh mắt ông nhìn Tristan đầy vẻ bao dung như nhìn một đứa trẻ đang cố gắng an ủi mình bằng những câu chuyện tưởng tượng.

"Cảm ơn con, Tristan," ông nói nhẹ nhàng.

"Một con chó Golden Retriever biết chữa bệnh tâm lý...

Đó là một giấc mơ đẹp.

Ta sẽ nhớ kỹ cái tên Susie này."

Không ai tin cả.

Họ coi đó là lời nói nhảm của một cậu bé kiệt sức sau một đêm chiến đấu với Giám ngục.

Họ cười xòa cho qua chuyện.

Chỉ có Tristan, khi quay mặt vào tường để trốn tránh ánh sáng, mới khẽ nhíu mày.

Trong đầu cậu, hình ảnh đó vẫn rõ mồn một.

Một con chó lớn với bộ lông vàng óng, đeo một chiếc kính gọng vàng treo lủng lẳng trên cổ, ngồi đối diện với Lupin trong một căn phòng sang trọng.

Con chó đó không sủa.

Nó nói.

Và đôi mắt của nó chứa đựng trí tuệ của một Manipulator (Kẻ Thao Túng) hùng mạnh thuộc đường tắt Khán Giả.

Đó không phải là mê sảng, Tristan nghĩ thầm, tay siết chặt chiếc răng rồng.

Đó là một lời hứa của định mệnh.

Nhưng mà... tại sao lại là một con chó nhỉ?

Thế giới này điên thật rồi.

"Thầy Lupin," Tristan nói vọng ra từ trong chăn, giọng buồn ngủ nhưng kiên quyết.

"Lời mời vẫn còn hiệu lực.

Hè này.

Số 12 Quảng trường Grimmauld...

à nhầm, đó là nhà chú Sirius.

Nhà con ở số 4 Phố Peverell.

Đừng để con đợi."

Lupin đứng ở cửa, tay xách chiếc vali cũ kỹ.

Ông nhìn lại đám học trò lần cuối, ánh mắt dừng lại ở bọc chăn đang run nhẹ của Tristan.

"Tạm biệt, các trò," ông nói, và lần đầu tiên sau nhiều năm, bước chân của ông khi rời đi không còn quá nặng nề.

Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, một con chó vàng tên Susie đang đợi ông ở đâu đó trong tương lai, như lời kẻ điên kia nói.

Cánh cửa đóng lại.

Nắng lên cao, rực rỡ và chói chang, báo hiệu một mùa hè đầy biến động sắp bắt đầu.

Và trong góc phòng, Mercury lặng lẽ nhét thêm một đồng Galleon nữa vào túi áo chùng của Ron đang treo trên ghế, chuẩn bị cho một vụ "tài trợ bí mật" tiếp theo.
 
Back
Top Bottom