[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 40: Mùi Của Bạc & Sự Im Lặng Của Bầy Sói
Chương 40: Mùi Của Bạc & Sự Im Lặng Của Bầy Sói
Hogwarts đang chết dần.
Không phải cái chết về mặt vật lý, mà là cái chết của niềm vui.
Tháng Mười Một ập đến như một bản án, mang theo cái lạnh sắc như những mảnh thủy tinh vỡ và một màn sương mù dày đặc, nhớt nhát như dịch lỏng của một xác chết khổng lồ đang phân hủy.
Màn sương này không giống bất kỳ hiện tượng khí tượng nào mà Tristan từng phân tích trong sách giáo khoa địa lý.
Nó cuộn lên từ Hồ Đen, mang theo mùi tanh tưởi của rong rêu mục nát và hơi thở băng giá của lũ Giám ngục đang đói khát lượn lờ ngoài cổng trường.
Nó trườn qua sân Quidditch, bám riết lấy từng tháp pháo cổ kính, và len lỏi vào tận những hành lang đá sâu nhất, biến ánh sáng ban ngày thành một thứ dung dịch màu hổ phách yếu ớt, bệnh hoạn.
Cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt; nó len lỏi vào tận xương tủy, đánh thức những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất đang ngủ yên trong tiềm thức mỗi người.
Những hành lang từng vang vọng tiếng cười đùa giờ đây chìm trong sự im lặng nặng nề.
Học sinh di chuyển thành từng nhóm nhỏ, co cụm vào nhau như những con thú non sợ hãi trước cơn bão.
Ánh mắt họ đảo liên tục, liếc nhìn những góc tối nơi bóng đêm dường như đặc quánh hơn bình thường.
Tin đồn về Sirius Black không còn là những câu chuyện giật gân trên tờ Nhật Báo Tiên Tri nữa; nó đã trở thành một thực thể vô hình, một bóng ma rình rập trong chính ngôi nhà của họ.
Tristan Prewett bước đi giữa dòng người ấy, nhưng cậu không thuộc về họ.
Chiếc áo chùng đen của cậu không bay phấp phới, nó rủ xuống, tĩnh lặng theo từng nhịp bước chân đều đặn như một chiếc đồng hồ quả lắc.
Hơi thở của cậu tạo thành những làn khói trắng mỏng manh, tan biến ngay lập tức vào màn sương xám.
Cậu vừa rời khỏi lớp Biến hình.
Nhưng tâm trí cậu vẫn đang phân tích dữ liệu từ tiết học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám buổi sáng – tiết học "Người Sói" đầy thù hận của Snape.
[HỆ THỐNG: Cập nhật trạng thái môi trường.
Chỉ số áp lực tâm lý (Psychological Pressure Index): 8.2/10 (Mức Báo Động).
Nguyên nhân: Hiệu ứng cộng hưởng từ Giám ngục + Tin đồn Black + Sự kiện Snape công kích Lupin.
Dự báo: Sự hoang mang lan rộng sẽ dẫn đến các hành vi phi lý trí của tập thể.]
Tristan rẽ vào hành lang tầng ba vắng lặng.
Tiếng bước chân của cậu vang lên cộp... cộp...
đơn điệu trên sàn đá lạnh lẽo.
Hệ thống của cậu đã đưa ra một Chỉ thị Mới (Ưu tiên 2): Đánh giá lại Tài sản Nhân sự (R.J.
Lupin).
Trạng thái hiện tại của Lupin được đánh dấu là "Không ổn định".
Ông ta vừa trải qua đêm trăng tròn (suy yếu thể chất), vừa bị Snape tung đòn tấn công tâm lý (suy yếu uy tín).
Một người bảo vệ không ổn định là một lỗ hổng an ninh chí mạng đối với Harry Potter – đối tượng mà Tristan đã nhận lời bảo vệ.
Cậu cần xác nhận mức độ thiệt hại.
Khi đi ngang qua bức chân dung Bà Béo – giờ đây bị chiếm giữ bởi Ngài Cadogan – Tristan dừng lại một nhịp.
Vị hiệp sĩ nhỏ bé trong bộ giáp sáng loáng đang gào thét vào mặt một nhóm học sinh năm nhất Hufflepuff đang run rẩy.
"Đứng lại, lũ gián điệp!"
Ngài Cadogan vung thanh kiếm rỉ sét, con ngựa béo ú của ông ta lùi lại, suýt hất ông ta ngã.
"Muốn đi qua, các ngươi phải thề trung thành với thanh kiếm của ta!
Đọc mật khẩu: 'Máu nhuộm chiến bào'!"
"Nhưng... chúng em chỉ muốn về ký túc xá..." một cô bé nức nở.
[GHI NHẬN: Giao thức an ninh (Cadogan).
Hiệu quả: Thấp.
Gây rối loạn trật tự.
Xác suất Sirius Black bị chặn lại bởi đối tượng này: 12%.
Xác suất Sirius Black dùng mánh khóe tâm lý để vượt qua: 88%.]
Tristan lắc đầu nhẹ, tiếp tục bước đi.
Cậu không can thiệp.
Đó không phải nhiệm vụ của cậu.
Càng đến gần văn phòng của Giáo sư Lupin, Linh giác (Spirituality) của Tristan càng rung lên mạnh mẽ.
Không khí ở đây đặc quánh mùi thảo dược cháy khét, mùi ẩm mốc của sách cũ, và một mùi hương khác – sắc lẹm, lạnh lẽo, khiến lông tóc gáy cậu dựng đứng.
Mùi của thú săn mồi.
Văn phòng nằm ở cuối hành lang, khuất sau một bức tượng đá gargoyle sứt mũi.
Cánh cửa gỗ sờn cũ khép hờ, để lộ một khe sáng vàng vọt hắt ra nền đá đen.
Tristan không gõ cửa ngay.
Cậu đứng lại, nhắm mắt, kích hoạt Linh Thị (Spirit Vision) ở mức độ thấp để quét qua căn phòng.
Trong tầm nhìn tâm linh nhập nhòe màu sắc, cậu thấy hai luồng hào quang.
Một luồng màu xám xanh, yếu ớt, rách nát như một mảnh vải cũ bị xé tơi tả – đó là Lupin.
Hào quang của ông đang dao động dữ dội, biểu hiện của sự đau đớn thể xác và sự kiệt quệ tinh thần.
Nhưng luồng hào quang thứ hai mới là thứ khiến Tristan cảnh giác.
Nó là một màu bạc lạnh lẽo, sáng rực rỡ nhưng bị bao bọc bởi một lớp sương đen dày đặc.
Ở trung tâm của luồng sáng đó, Tristan thoáng thấy hình bóng mờ ảo của một con sói trắng đang cuộn mình, đôi mắt xanh lam sáng quắc nhìn chằm chằm ra cửa.
[CẢNH BÁO: Phát hiện Thực thể Bán nhân loại (Demi-human).
Phân loại: Người Sói (Lycanthrope).
Trạng thái: Ổn định (Dạng người).
Kiểm soát tốt.]
Một Người Sói khác?
Trong trường Hogwarts?
Tristan mở mắt.
Đồng tử cậu co lại, trở về trạng thái bình thường, nhưng bàn tay trong túi áo đã siết chặt lấy chiếc đũa phép.
Cậu gõ cửa.
Ba tiếng dứt khoát.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
"Mời vào," giọng Lupin vang lên, khàn đục như tiếng giấy nhám cọ vào nhau.
Tristan đẩy cửa bước vào.
Căn phòng nhỏ, vốn thường mang lại cảm giác ấm áp và lộn xộn một cách dễ chịu, hôm nay lại lạnh lẽo như một hầm chứa xác.
Lò sưởi chỉ có vài hòn than hồng leo lét, không đủ sức xua tan cái lạnh ẩm ướt len lỏi từ cửa sổ.
Lupin đang ngồi sau bàn làm việc, khuôn mặt hốc hác đến đáng sợ.
Những vết sẹo trên mặt ông dường như đỏ hơn, nổi bật trên nền da xám ngoét.
Ông trông già đi mười tuổi chỉ sau một đêm.
Và bên cạnh ông, đang thu dọn những lọ thuốc rỗng trên bàn, là người sở hữu luồng hào quang màu bạc kia.
Đó là một phụ nữ trẻ, có lẽ chỉ hơn Tristan khoảng mười tuổi.
Cô mặc áo chùng màu xanh nhạt của Lương y Bệnh viện Thánh Mungo.
Mái tóc ngắn màu bạch kim cắt gọn gàng, sáng lấp lánh dưới ánh nến.
Nhưng nổi bật nhất là đôi mắt – đôi mắt màu xanh lam sâu thẳm, tĩnh lặng, nhưng ẩn chứa một sự hoang dã được kìm nén kỹ lưỡng.
Khi Tristan bước vào, cô gái quay phắt lại.
Động tác của cô nhanh, sắc bén, không giống một Lương y bình thường mà giống phản xạ của một chiến binh.
Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt Tristan.
Trong một giây, không khí giữa hai người dường như tóe lửa điện.
Bản năng Quái Vật (Monster Pathway) của Tristan gầm gừ nhận ra đồng loại – hoặc kẻ thù – trong khi bản năng sói của cô gái cũng dựng lên phòng thủ.
"Trò Prewett," Lupin lên tiếng, phá vỡ sự căng thẳng vô hình.
Giọng ông cố tỏ ra vui vẻ, nhưng nghe thật yếu ớt.
"Vào đi em.
Thật bất ngờ khi thấy em ở đây."
Tristan bước tới, giữ khoảng cách an toàn 2 mét – khoảng cách đủ để phản ứng nếu bị tấn công.
"Thưa thầy," Tristan gật đầu chào, giọng đều đều.
"Em đến để nộp bài luận sớm.
Và... kiểm tra một số biến số."
Lupin mỉm cười mệt mỏi, chỉ tay về phía người phụ nữ.
"Tristan, đây là Chiara Lobosca.
Cô ấy là Lương y thực tập từ St.
Mungo, ghé qua để... giúp thầy một chút về vấn đề sức khỏe hậu...
ốm vặt."
Chiara nhìn Tristan, đôi mắt xanh lam nheo lại đánh giá.
Cô mỉm cười, một nụ cười xã giao nhưng không giấu được sự sắc sảo.
"Chào em, Tristan," giọng cô nhẹ nhàng, nhưng có độ vang.
"Thầy Remus đã nhắc đến em.
Cậu học trò thông minh nhà Gryffindor."
"Chào Lương y Lobosca," Tristan đáp, ánh mắt lướt qua chiếc huy hiệu bạc hình mặt trăng khuyết cài trên áo cô.
"Rất vui được gặp cô."
Cậu không vạch trần cô.
Cậu là một Robot, cậu chỉ xử lý dữ liệu cần thiết.
Việc vạch trần thân phận của một Người Sói khác ngay tại đây là hành động phi logic và gây nguy hiểm.
"Em có việc gì cần trao đổi riêng với thầy ấy không?"
Chiara hỏi, tay cô vô thức đặt lên vai Lupin như một cử chỉ bảo vệ.
"Thầy ấy cần nghỉ ngơi, Tristan.
Sức khỏe của thầy ấy đang... rất tệ."
"Em hiểu," Tristan nói, nhìn thẳng vào Lupin.
"Dữ liệu cho thấy sức khỏe của thầy suy giảm nghiêm trọng sau đêm trăng tròn.
Điều này khớp với những triệu chứng thầy Snape đã liệt kê trong bài giảng sáng nay."
Lupin khựng lại.
Tay ông đang cầm cốc trà bỗng run lên, làm sánh một ít nước ra bàn.
Chiara nhíu mày, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
"Severus?
Ông ấy đã giảng gì?"
Tristan kéo một chiếc ghế gỗ, ngồi xuống đối diện họ.
Cậu ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên đầu gối, tư thế của một thẩm phán chuẩn bị đọc bản cáo trạng.
"Giáo sư Snape đã dạy thay lớp Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám sáng nay," Tristan báo cáo, giọng lạnh băng.
"Chủ đề: Người Sói.
Cách nhận biết và tiêu diệt."
Cậu quan sát phản ứng của hai người họ.
Lupin nhắm mắt lại, thở dài một hơi đau đớn.
Chiara thì siết chặt nắm tay, móng tay cô bấu vào lòng bàn tay trắng bệch.
"Thầy ấy đã liệt kê các dấu hiệu," Tristan tiếp tục không khoan nhượng.
"Vẻ ngoài ốm yếu.
Vắng mặt hàng tháng.
Vết sẹo.
Và sự nguy hiểm tiềm tàng đối với những người xung quanh."
Cậu dừng lại một nhịp, rồi thả ra đòn kết liễu: "Thầy ấy gọi đó là 'bài học thực tế'.
Mục tiêu của thầy ấy rất rõ ràng: Vũ khí hóa sự thật để cô lập thầy, Giáo sư Lupin."
"Severus..."
Lupin thì thầm, giọng vỡ ra.
"Ông ấy vẫn không thể tha thứ."
"Đây không phải vấn đề tha thứ," Tristan cắt ngang, giọng sắc lẹm.
"Đây là chiến tranh tâm lý.
Thầy Snape đang muốn đẩy thầy ra khỏi trường bằng áp lực từ học sinh.
Ginny Weasley đã sợ hãi.
Các học sinh khác đang nghi ngờ.
Uy tín của thầy đang bị xói mòn với tốc độ 40% mỗi ngày."
Chiara bước lên một bước, đứng chắn giữa Tristan và Lupin.
"Tại sao em lại nói những điều này với thầy ấy lúc này?" cô hỏi, giọng gay gắt.
"Em muốn gì?
Em cũng đến để buộc tội thầy ấy là quái vật sao?"
Tristan ngước lên nhìn cô.
Đôi mắt nâu sau tròng kính phản chiếu ánh nến, vô cảm và sâu thẳm.
[PHÂN TÍCH: Đối tượng (Chiara) đang kích động.
Phản ứng bảo vệ bầy đàn.
Cần xác định lập trường để giải tỏa căng thẳng.]
"Nếu tôi coi thầy ấy là quái vật," Tristan nói chậm rãi, "tôi đã không đứng đây nói chuyện.
Tôi sẽ báo cáo lên Bộ Pháp Thuật hoặc gửi thư cho phụ huynh.
Hành động của tôi là cảnh báo, không phải buộc tội."
Cậu quay sang Lupin, người đang nhìn cậu với vẻ ngỡ ngàng.
"Thưa thầy, một Người Sói mất kiểm soát là mối đe dọa Cấp 4.
Nhưng một Người Sói sử dụng Thuốc Bả Sói và duy trì lý trí chỉ là một bệnh nhân mang lời nguyền.
Tôi phân biệt rất rõ giữa 'Quái vật' và 'Nạn nhân'."
Lupin mở to mắt.
Ông chưa bao giờ nghe một học sinh - hay thậm chí một người lớn - nói về tình trạng của mình với sự rạch ròi lạnh lùng nhưng công bằng đến thế.
Không có sự thương hại, chỉ có logic.
"Em... em biết về Thuốc Bả Sói?"
Lupin hỏi, giọng run run.
"Tôi đọc nhiều sách," Tristan đáp lấp lửng.
"Vấn đề hiện tại là: Thầy định làm gì?
Nếu thầy để mặc cho Snape điều khiển câu chuyện, thầy sẽ thua.
Và nếu thầy rời đi, Harry Potter sẽ mất đi lớp phòng thủ tốt nhất trước Giám ngục."
Lupin nhìn chằm chằm vào Tristan.
Cái tên "Harry Potter" như một liều thuốc kích thích, đánh thức ông dậy từ cơn mê muội của sự tự ti.
"Harry..."
ông lẩm bẩm.
"Đúng.
Harry cần được bảo vệ."
"Vậy thì hãy ngừng tỏ ra yếu đuối," Tristan đứng dậy.
"Hãy uống thuốc của Lương y Lobosca.
Hồi phục sức khỏe.
Và quay lại lớp học vào thứ Hai như không có chuyện gì xảy ra.
Sự bình thản của thầy sẽ là đòn phản công tốt nhất vào sự khiêu khích của Snape."
Chiara nhìn Tristan, sự thù địch trong mắt cô tan biến, thay vào đó là một sự kinh ngạc pha lẫn thán phục.
Cô mỉm cười - một nụ cười nhe răng nhẹ đặc trưng của loài sói.
"Cậu nhóc này..." cô lắc đầu, bật cười khe khẽ.
"Remus, thầy có một học sinh đáng sợ đấy.
Cậu ta nói chuyện như một Thần Sáng già đời vậy."
"Em ấy là một Ravenclaw đội lốt Gryffindor," Lupin cười yếu ớt, nhưng ánh mắt đã có thần sắc hơn.
"Cảm ơn em, Tristan.
Thầy đã suýt quên mất lý do thầy đến đây."
"Không có chi," Tristan chỉnh lại áo chùng.
"Chỉ là tối ưu hóa các biến số thôi."
Cậu quay lưng đi ra cửa.
Nhưng trước khi bước ra, cậu dừng lại, không quay đầu, nói vọng lại:
"Và Lương y Lobosca... mùi bạc hà trong thuốc của cô rất nồng.
Lần sau nên thêm chút rễ cây Nữ Lang để át mùi lưu huỳnh.
Nếu không, những người có khứu giác nhạy bén... như thầy Snape... sẽ nhận ra cô cũng giống thầy Lupin đấy."
Cánh cửa đóng lại cạch.
Để lại hai Người Sói trong phòng nhìn nhau sững sờ.
Tristan bước đi trên hành lang dài hun hút.
Sương mù bên ngoài cửa sổ dường như đang cuộn trào dữ dội hơn, ép sát vào mặt kính.
[HỆ THỐNG: Nhiệm vụ hoàn tất.
Trạng thái (Lupin): Đã ổn định tâm lý.
Ý chí chiến đấu được khôi phục.
Biến số (Chiara): Đã xác định (Đồng minh tiềm năng).
Nguy cơ lộ diện bản thân: Tăng nhẹ (Do tiết lộ kiến thức chuyên sâu).
Đánh giá chung: Rủi ro chấp nhận được.]
Cậu thò tay vào túi áo, chạm vào lá bài The Hierophant (Giáo Hoàng).
Lá bài đại diện cho niềm tin, truyền thống và sự hướng dẫn.
Cậu đã đóng vai một người hướng dẫn cho Lupin hôm nay.
Nhưng khi Tristan đi qua khúc quanh dẫn về tháp Gryffindor, cậu đột ngột dừng lại.
Lông tơ sau gáy cậu dựng đứng.
Một cảm giác lạnh lẽo, tà ác hơn cả sương mù hay Giám ngục ập đến.
Trên bức tường đá phía trước, nơi ánh đuốc không chiếu tới, một bóng đen đang di chuyển.
Nó không phải là bóng của bất kỳ ai.
Nó tách rời khỏi vật chủ, trườn đi như một sinh vật sống.
Cái bóng đó có hình dạng của một con chó khổng lồ.
Và nó đang nhìn cậu.
Không, nó không nhìn cậu.
Nó đang nhìn vào Chiếc Nhẫn Bí Ngô Rỗng trong túi áo cậu.
[CẢNH BÁO: Tương tác Linh tính Cấp cao.
Đối tượng: Grim (Tử Thần Khuyển).
Thông điệp: "Kẻ giả mạo...
Ngươi đang giữ thứ không thuộc về ngươi..."]
Tristan chớp mắt.
Cái bóng tan biến vào vách đá như chưa từng tồn tại.
Chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa sổ nghe như tiếng cười khanh khách của một gã hề điên loạn.
"Pumpkin Johnny..."
Tristan thì thầm, ngón tay siết chặt chiếc nhẫn lạnh toát.
"Ngươi đang đòi lại quà sao?"
Hogwarts không chỉ bị vây hãm bởi Sirius Black.
Nó đang trở thành sân chơi của những thế lực cổ xưa hơn nhiều.
Và Tristan biết, ván cờ này chỉ mới bắt đầu.
----------------------------------Chiara Lobosca – Giữa Ánh Trăng Và Bóng Tối
Có những học sinh đến Hogwarts như một cơn gió nhẹ – không rực rỡ, không ồn ào – nhưng để lại dư âm dai dẳng hơn bất kỳ tiếng sấm nào.
Chiara Lobosca là một người như thế.
Năm 1984, cô bước qua cánh cổng cổ kính của trường Hogwarts, được phân vào nhà Hufflepuff, mang theo dáng vẻ mong manh, mái tóc bạch kim như sợi sương và đôi mắt lặng lẽ chất chứa những điều không nói thành lời.
Ai cũng có bí mật, nhưng bí mật của Chiara không chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong đời sống học đường.
Từ khi còn là một đứa trẻ, cô đã mang trong mình lời nguyền – một vết cắn định mệnh khiến cô trở thành người sói.
Đó không phải là sự lựa chọn, mà là vết thương sâu hoắm nằm im lìm dưới lớp da người.
Cứ mỗi kỳ trăng tròn, bản năng trỗi dậy, nuốt chửng đi sự kiểm soát và để lại trong cô nỗi sợ hãi không tên: nỗi sợ làm tổn thương người khác.
Dù vậy, Chiara không bao giờ để bản thân trở thành kẻ bị nhấn chìm trong bóng tối.
Trong suốt những năm tháng học tại Hogwarts, cô học cách kiềm chế, học cách lặng lẽ tìm đến phòng y tế, học cách pha chế từng giọt thuốc Wolfsbane như người gieo hạt mong chờ mùa xuân.
Cô không chiến đấu bằng đũa phép hay lời nguyền, mà bằng lòng kiên nhẫn và khát khao chữa lành – không chỉ cho bản thân, mà cho bất kỳ ai chịu đựng nỗi đau bị bỏ quên.
Trong Hogwarts Mystery, Chiara không phải là người xuất hiện nhiều, nhưng mỗi lần có mặt, cô đều mang theo sự dịu dàng khiến người khác muốn lắng nghe.
Cô thân thiết với những học sinh yêu sự yên tĩnh, quý mến động vật, và thường xuất hiện bên cạnh chú sói nhỏ tên Borf – như một phiên bản thuần hóa của chính nỗi cô đơn cô từng trải qua.
Qua những nhiệm vụ và biến cố của trò chơi, người ta thấy Chiara không ngừng đấu tranh – không phải để loại bỏ phần sói trong mình, mà để sống cùng nó, chấp nhận nó, và khiến nó trở thành một phần của ánh sáng.
hi tốt nghiệp, Chiara không chọn con đường rút lui khỏi thế giới.
Cô gia nhập Bệnh viện St.
Mungo, chuyên nghiên cứu và điều trị cho những người bị ảnh hưởng bởi lời nguyền và các biến dị phép thuật.
Với những bệnh nhân là người sói, cô không chỉ là y sĩ, mà còn là một biểu tượng: một người đã sống sót, đã giữ được bản thân giữa cơn cuồng loạn bản năng.
Cô không còn trốn tránh trăng tròn, không còn lo sợ lời thì thầm sau lưng.
Giờ đây, cô là người bước vào bóng tối để thắp đèn cho kẻ khác.
Chiara không để lại câu chuyện chấn động, không phải anh hùng trên trang nhất tờ Nhật Báo Tiên Tri.
Nhưng với những ai từng gặp cô – trong trò chơi hay trong lòng tưởng tượng – Chiara là một dạng huyền thoại khác: huyền thoại của lòng nhân hậu, của sự kiên cường lặng lẽ, của một cô gái đã biến điều đáng sợ nhất thành điều đẹp đẽ nhất trong đời mình.