[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 2
Chương 20: Dạ Tiệc Của Những Kẻ Giả Trang & Lời Cảnh Báo Từ Vực Thẳm
Chương 20: Dạ Tiệc Của Những Kẻ Giả Trang & Lời Cảnh Báo Từ Vực Thẳm
Cánh cửa gỗ sồi khổng lồ của Đại Sảnh Đường mở ra với một tiếng rên rỉ trầm thấp, như cái miệng rộng ngoác của một con quái vật cổ đại đang nuốt chửng lấy dòng học sinh ướt sũng, mệt mỏi.
Bước qua ngưỡng cửa, một làn sóng nhiệt và ánh sáng ập vào mặt họ.
Hàng ngàn ngọn nến lơ lửng giữa không trung, rực rỡ và ấm áp, trải dài tít tắp đến tận khu vực bàn giáo viên.
Những chiếc đĩa vàng sáng loáng, những ly rượu pha lê lấp lánh phản chiếu ánh lửa, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, xa hoa đặc trưng của Hogwarts.
Nhưng đối với Tristan Prewett, cảnh tượng này đêm nay giống như những đốm lân tinh trôi nổi trên một đầm lầy chết chóc hơn là một lễ hội.
Cậu bước vào, đôi mắt ngay lập tức hướng lên trần nhà phép thuật.
Thông thường, nó sẽ phản chiếu một bầu trời đêm đầy sao lãng mạn.
Nhưng đêm nay, nó là một tấm gương đen ngòm, vần vũ mây tím và những tia chớp chằng chịt, ngăn cách sự an toàn giả tạo bên trong với cơn bão tố điên cuồng đang gào thét bên ngoài.
"Thật là... tráng lệ, đúng không?"
Harry thì thầm, giọng cậu vẫn còn vương chút mệt mỏi và run rẩy sau dư chấn của Giám ngục.
Cậu ngước nhìn lên trần nhà, như tìm kiếm một chút an ủi từ phép thuật.
"Đó là một ảo ảnh quang học cao cấp, Harry," Tristan đáp, giọng phẳng lặng, lách người qua đám học sinh năm nhất đang há hốc mồm kinh ngạc.
"Nó được thiết kế để đánh lạc hướng thị giác.
Đừng để nó đánh lừa.
Cơn bão bên trên là thật, và trần nhà chỉ là một lớp kính mỏng manh ngăn cách chúng ta với nước lạnh."
Lời nhận xét trần trụi của Tristan khiến Harry rụt cổ lại.
Cậu bé gật đầu, kéo lại cổ áo chùng, cảm giác ớn lạnh lại chạy dọc sống lưng.
Họ tìm thấy Ron và Hermione ở bàn Gryffindor.
Hermione đang cúi gằm mặt vào một tấm da dê chi chít chữ, có vẻ như là thời khóa biểu, ngón tay cô lướt nhanh trên mặt giấy như đang đánh đàn piano.
Ron thì đang nhìn chằm chằm vào cái đĩa vàng trống rỗng với vẻ thèm thuồng pha lẫn lo âu, tay cậu vô thức bẻ vụn một mẩu bánh mì sót lại.
"Cuối cùng hai bồ cũng tới!"
Ron thở phào, xê dịch mông để nhường chỗ, suýt làm đổ cái ly nước bí ngô.
"Lễ Phân loại sắp xong rồi.
Có vẻ năm nay không có ai quá kỳ quặc... ngoại trừ việc cụ Dumbledore trông có vẻ rất nghiêm trọng."
Tristan ngồi xuống.
Cậu không đụng vào dao nĩa ngay.
Thay vào đó, cậu chỉnh lại tư thế, kích hoạt trạng thái quan sát thụ động của một "Khán Giả" (dù cậu thuộc đường tắt khác, nhưng kỹ năng quan sát là cơ bản).
[Hệ thống: Phân tích môi trường xã hội.
Mức độ tiếng ồn: 75dB (Thấp hơn trung bình 15%).
Tâm trạng đám đông: Căng thẳng ngầm.
Ghi nhận nhiều ánh mắt lén lút hướng về phía cửa ra vào.]
Bầu không khí trong Đại Sảnh Đường không giống mọi năm.
Không có tiếng cười đùa sảng khoái, không có những trò đùa nghịch ngợm của anh em sinh đôi nhà Weasley.
Mọi người đều nói chuyện thì thầm, mắt dáo dác nhìn quanh.
Tin tức về Giám ngục trên tàu hỏa đã lan đi nhanh hơn cả cháy rừng.
Nỗi sợ hãi là một loại virus lây lan cực mạnh.
Ở dãy bàn Slytherin phía đối diện, một mái tóc bạch kim nổi bật giữa đám đông áo đen.
Draco Malfoy đang thì thầm gì đó với Pansy Parkinson, tay chân múa may điên cuồng.
Hắn đột ngột ngã vật ra bàn, mắt trợn ngược, tay ôm ngực, rồi co giật giả tạo.
Đám Slytherin xung quanh cười hô hố, nhưng tiếng cười của chúng nghe chói tai và gượng gạo.
"Nhìn kìa," Ron gầm gừ, mặt đỏ bừng lên vì giận, tay siết chặt cái nĩa đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Nó đang diễn lại cảnh Harry ngất xỉu."
Harry cúi gằm mặt, vành tai đỏ bừng vì xấu hổ và giận dữ.
Cậu nhìn chằm chằm vào cái đĩa vàng, ước gì mình có thể tàng hình ngay lúc này.
"Mặc kệ nó, Ron."
"Không thể mặc kệ được!"
Ron rít lên.
"Nó là một thằng khốn nạn."
Malfoy, cảm thấy có người nhìn, quay đầu lại.
Nụ cười chế nhạo trên môi hắn đang nở rộng hết cỡ, định buông ra một câu châm chọc về "Potter yếu đuối".
Nhưng ánh mắt hắn không gặp Harry hay Ron.
Hắn va phải Tristan.
Tristan không cười, không giận dữ.
Cậu ngồi đó, lưng thẳng tắp, điềm nhiên cầm một con dao bạc dùng để cắt thịt.
Những ngón tay thon dài, nhợt nhạt của cậu xoay nhẹ con dao.
Xoẹt...
Xoẹt...
Ánh nến phản chiếu lên lưỡi dao bạc, lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, cắt ngang không khí.
Nó gợi nhớ lại một cách hoàn hảo cái mép sắc ngọt của lá bài Tarot đã găm vào gỗ trên tàu, chỉ cách tai Malfoy vài milimét.
Tristan hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen thẳm nhìn Malfoy như đang nhìn một con chuột bạch đang chạy trong lồng kính.
Cậu khẽ nhếch mép—một nụ cười cực nhẹ, nhưng chứa đựng sự đe dọa tàn nhẫn.
[Hệ thống: Kích hoạt ám thị tâm lý.
Đối tượng: Draco Malfoy.
Kích hoạt neo cảm xúc: Nỗi sợ hãi trên tàu.]
Nụ cười của Malfoy tắt ngúm như bị ai đó tát một cái thật mạnh.
Hắn rụt cổ lại theo phản xạ, ký ức về lá bài và tiếng rít của Giám ngục ùa về, bóp nghẹt sự kiêu ngạo giả tạo của hắn.
Hắn quay phắt đi, giả vờ bận rộn với ly nước bí ngô, nhưng bàn tay cầm ly của hắn run rẩy đến mức nước sóng sánh ra ngoài.
[Hệ thống: Phản ứng đối tượng: Sợ hãi (Cấp 2).
Mối đe dọa xã hội tạm thời bị vô hiệu hóa.]
"Hắn im rồi," Ron ngạc nhiên, mắt tròn mắt dẹt.
"Bồ làm thế nào vậy Tristan?
Bồ có dùng bùa chú không?"
"Chỉ là nhắc nhở hắn về hậu quả của những hành động phi lý trí," Tristan đáp, đặt con dao xuống bàn một cách nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động.
"Kẻ yếu thường dùng sự ồn ào để che giấu nỗi sợ.
Khi bị tước đi sự ồn ào đó, chúng chẳng còn gì cả."
Harry ngẩng lên nhìn Tristan, ánh mắt cậu chứa đựng sự biết ơn lẫn e dè.
"Cảm ơn, Tristan."
Lúc này, Tiếng hát của Chiếc Nón Phân Loại kết thúc.
Những tràng pháo tay lẹt đẹt vang lên.
Giáo sư McGonagall, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, cuộn tấm da dê danh sách lại và mang chiếc nón đi.
Ở vị trí trung tâm của Bàn Giáo Viên, Albus Dumbledore từ từ đứng dậy.
Cả Đại Sảnh Đường im phăng phắc.
Không khí ồn ào náo nhiệt biến mất như thể bị hút chân không.
Tristan nheo mắt lại.
Đây là lần đầu tiên trong năm học, cậu thực sự tập trung toàn bộ sự chú ý và năng lực phân tích vào vị Hiệu trưởng già nua này.
Dưới góc nhìn của một người thường, Dumbledore chỉ là một ông già hiền từ với bộ râu bạc dài chấm thắt lưng và cặp kính nửa vầng trăng.
Nhưng dưới "Linh Thị" (Spirit Vision) bị kìm nén của Tristan, ông là một thực thể hoàn toàn khác.
Ông là một ngọn hải đăng chói lòa giữa biển đêm.
[Hệ thống: Ghi nhận nguồn năng lượng Ether cực đại.
Cảnh báo: Đối tượng vượt quá khả năng đo lường của cấp độ hiện tại.
Phân loại: Bán Thần (Demigod) hoặc tương đương Sequence 4 trở lên.]
Hào quang quanh người Dumbledore không hỗn loạn như những phù thủy khác.
Nó tĩnh lặng, dày đặc và mênh mông như đại dương.
Chỉ cần ông đứng đó, áp lực linh hồn tỏa ra đã đủ khiến không khí xung quanh ông rung động nhẹ.
Tristan cảm thấy da mình râm ran như bị kim châm—phản ứng bản năng của một sinh vật yếu hơn trước một kẻ săn mồi tối thượng.
"Chào mừng!"
Cụ Dumbledore nói.
Giọng cụ vang vọng khắp sảnh đường mà không cần dùng bùa Sonorus.
Nhưng ánh mắt xanh lơ của cụ tối sầm, không còn tia lấp lánh tinh nghịch thường ngày.
"Chào mừng các trò bước vào một năm học mới tại Hogwarts."
"Ta có vài điều cần nói," cụ tiếp tục, nụ cười hiền từ trên môi cụ không chạm đến đáy mắt, "và vì chúng rất nghiêm trọng, ta nghĩ tốt nhất là nên nói ra trước khi các trò bị những món ăn ngon lành làm cho mụ mẫm đầu óc."
Cụ ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua toàn bộ sảnh đường.
Khi ánh mắt đó lướt qua bàn Gryffindor, Tristan cảm giác như mình bị một chùm tia X quang chiếu xuyên thấu tâm can, soi rọi mọi bí mật, mọi ngóc ngách trong tâm trí.
Cậu lập tức thu mình lại, vận dụng kỹ thuật "giả chết" của tâm trí, đưa mọi suy nghĩ về trạng thái "câm lặng" để che giấu sự khác biệt của mình.
Dumbledore lướt qua cậu, rồi dừng lại ở Harry một giây lâu hơn bình thường, trước khi tiếp tục.
"Như các trò đã biết sau cuộc khám xét trên tàu hỏa," Dumbledore nói, giọng trầm xuống, mang âm hưởng của sấm rền từ xa, "trường chúng ta hiện đang tiếp đón một số vị khách từ Azkaban theo lệnh của Bộ Pháp Thuật."
Một sự im lặng lạnh lẽo bao trùm.
Harry cúi gằm mặt, tay xoắn vào khăn trải bàn.
"Đó là các Giám ngục," Dumbledore nói rõ ràng từng chữ, không né tránh sự thật.
"Chúng đóng quân ở mọi lối ra vào của khu vực trường học.
Trong thời gian chúng ở đây, ta phải nói rõ điều này: Không ai được phép rời khỏi trường mà không có sự cho phép.
Giám ngục không phải là những sinh vật biết bị lừa bởi các mánh khóe hay thuật tàng hình."
Cụ dừng lại, nhìn thẳng vào đám học sinh, ánh mắt nghiêm khắc chưa từng thấy.
"Giám ngục không biết tha thứ," cụ nói, giọng lạnh lùng như băng giá vĩnh cửu.
"Chúng không có bản chất con người.
Chúng không quan tâm đến lời cầu xin, sự vô tội hay tuổi tác của các trò.
Do đó, ta cảnh báo từng người trong các trò: Đừng tạo cho chúng bất kỳ lý do nào để làm hại các trò.
Đừng khiêu khích chúng.
Đừng lại gần chúng."
Tristan ghi nhớ từng từ.
Không biết tha thứ.
Không phân biệt.
Đó không phải là lính gác.
Đó là những cỗ máy giết chóc sinh học được thả rông, và Dumbledore—người mạnh nhất ở đây—cũng đang phải kiềm chế sự ghê tởm của mình đối với chúng.
"Tuy nhiên," Dumbledore nói thêm, giọng cụ ấm lại một chút, như ánh nắng hiếm hoi xuyên qua mây mù, "hạnh phúc có thể được tìm thấy ngay cả trong những thời điểm đen tối nhất... nếu chỉ cần một ai đó nhớ bật đèn lên."
Cụ vung tay.
Hàng trăm đĩa vàng trước mặt họ đột ngột đầy ắp thức ăn.
Đùi gà nướng, sườn heo, khoai tây nghiền, đậu hà lan, nước sốt thịt... mùi thơm ngào ngạt bốc lên, xua tan phần nào bầu không khí u ám.
Sự căng thẳng vỡ tan như bong bóng xà phòng.
Tiếng dao nĩa va chạm lách cách vang lên.
Ron, như thường lệ, lao vào đống đùi gà nướng như một kẻ chết đói ba ngày.
Hermione bắt đầu lấy thức ăn một cách từ tốn hơn, nhưng mắt vẫn dán vào cuốn sách đặt trên đùi.
Tristan chỉ lấy một ít salad, một miếng ức gà luộc và một ly nước lọc.
Cậu ăn một cách cơ học, cắt thức ăn thành những miếng vuông vức hoàn hảo.
Cậu nạp năng lượng, không phải thưởng thức.
Tâm trí cậu vẫn đang bận rộn phân tích những người ngồi trên Bàn Giáo Viên.
Cậu nhìn về phía Giáo sư Lupin.
Vị giáo sư mới ngồi ở phía xa, trông ốm yếu và lạc lõng trong bộ áo chùng cũ nát, vá víu.
Ông đang ăn chậm rãi, ánh mắt lảng tránh đám đông, như thể ông không quen với ánh sáng và sự ồn ào này.
Và rồi, Tristan bắt gặp một luồng năng lượng thù địch cực mạnh.
Cậu quay sang phía bên phải của bàn giáo viên.
Severus Snape.
Vị giáo sư Độc dược, với mái tóc đen nhờn bóng rủ xuống khuôn mặt vàng vọt, đang không nhìn vào đĩa thức ăn của mình.
Ông ta đang nhìn chằm chằm vào Lupin.
Đó không phải là cái nhìn tò mò hay nghi ngờ thông thường.
Đó là một cái nhìn chứa đựng sự thù hận cô đặc, một thứ axit ăn mòn được tích tụ và lên men qua hàng thập kỷ.
Đôi mắt đen của Snape sâu hun hút như hai đường hầm dẫn xuống hầm ngục, lóe lên sự ghê tởm tột độ.
Bàn tay ông ta siết chặt ly rượu đến mức Tristan lo sợ cái ly sẽ vỡ tan.
[Hệ thống: Ghi nhận xung đột tiềm ẩn.
Đối tượng Severus Snape và Remus Lupin.
Mức độ thù địch: Chí mạng.
Giả thuyết: Ân oán quá khứ chưa được giải quyết.
Lưu ý: Tránh bị kẹt giữa hai đối tượng này.]
Như cảm nhận được sự quan sát, Snape đột ngột chuyển hướng ánh mắt.
Ông ta nhìn lướt qua Harry với vẻ khinh bỉ quen thuộc, rồi dừng lại ở Tristan.
Lần này, Tristan không lảng tránh.
Cậu không thể.
Ánh mắt của Snape như một mũi khoan tâm linh.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Một bên là Bậc thầy Bế Quan Bí Thuật (Occlumency) hàng đầu thế giới, kẻ che giấu cảm xúc giỏi nhất.
Một bên là "Người Không Ngủ" với tâm trí được rào chắn bởi logic lạnh lùng và Bùa Hộ Mệnh.
Snape nheo mắt lại.
Ông ta dường như cảm thấy một sự "trơn trượt" kỳ lạ khi cố gắng đọc vị cậu học trò này.
Không có sợ hãi, không có bối rối, chỉ có một mặt hồ phẳng lặng.
Ông ta nhếch mép một cái đầy khinh bỉ—hoặc có lẽ là một chút hứng thú tàn độc—rồi quay đi, vạt áo choàng đen tung lên như cánh dơi.
"Tristan, bồ không ăn à?"
Hermione hỏi, cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu.
"Bồ cứ nhìn chằm chằm vào bàn giáo viên mãi.
Bồ đang tìm gì thế?"
"Đang thu thập dữ liệu về hệ thống phân cấp quyền lực mới," Tristan đáp, bình thản xiên một miếng khoai tây.
"Giáo sư Lupin có vẻ là một biến số không ổn định.
Và Snape...
ông ta đang ở trạng thái kích động cao hơn bình thường."
"Thầy Snape lúc nào chả thế," Ron nói với cái miệng đầy khoai tây nghiền, nước sốt dính trên mép.
"Lão ghét tất cả các giáo viên Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám.
Lão muốn cái ghế đó mà.
Nhưng nghe nói lão ghét thầy Lupin đặc biệt.
Chắc vì thầy Lupin trông... nghèo quá chăng?"
"Không," Tristan lắc đầu nhẹ.
"Cái nhìn đó không dành cho sự nghèo khó.
Nó mang tính cá nhân.
Rất cá nhân."
Harry ngừng ăn, nhìn lên bàn giáo viên.
"Có lẽ thầy Snape biết thầy Lupin từ trước?"
"Có thể," Hermione suy đoán.
"Dù sao thì, mình hy vọng thầy Lupin giỏi.
Chúng ta cần một giáo viên thực sự sau thảm họa Lockhart năm ngoái."
Bữa tiệc kết thúc nhanh hơn mọi năm.
Không ai muốn nán lại lâu trong Đại Sảnh Đường rộng lớn này khi biết rằng bên ngoài những bức tường đá kia, hàng trăm Giám ngục đang lượn lờ trong bóng tối, chờ đợi một sai lầm.
Dumbledore đứng dậy lần nữa để thông báo vài việc vặt.
"Về vấn đề giáo viên mới," cụ nói, "tôi vui mừng thông báo rằng Giáo sư Lupin đã đồng ý đảm nhận vị trí giáo viên môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám."
Tiếng vỗ tay vang lên, nhưng khá rời rạc.
Chỉ có Harry, Ron, Hermione và vài người khác vỗ tay nhiệt tình.
Đa số học sinh nhìn bộ dạng tơi tả của Lupin với vẻ nghi ngờ.
Snape thì hoàn toàn không vỗ tay, ông ta nhìn cái đĩa trước mặt với vẻ căm thù.
"Và tôi cũng xin thông báo," Dumbledore tiếp tục, giọng hào hứng hơn, "rằng Giáo sư Kettleburn, giáo viên môn Chăm sóc Sinh vật Huyền bí, đã quyết định nghỉ hưu để dành thời gian chăm sóc cho những bộ phận cơ thể còn lại của mình.
Người thay thế ông không ai khác chính là...
Rubeus Hagrid!"
Harry, Ron và Hermione hét lên sung sướng, vỗ tay rầm rộ.
Tristan cũng vỗ tay nhẹ nhàng theo phép lịch sự.
Hagrid, ngồi ở bàn giáo viên, mặt đỏ bừng như củ dền, lau nước mắt vào cái khăn tay to như tấm trải bàn.
"Tuyệt vời!"
Ron nói.
"Hagrid dạy chúng ta!
Ít nhất môn đó sẽ thú vị."
[Hệ thống: Phân tích rủi ro môn Chăm sóc Sinh vật Huyền bí.
Giáo viên: Rubeus Hagrid.
Xu hướng: Yêu thích sinh vật nguy hiểm chết người.
Mức độ an toàn dự kiến: Thấp.
Khuyến nghị: Chuẩn bị bông băng và thuốc giải độc.]
Dumbledore giải tán đám đông.
Tiếng ghế kéo lê trên sàn đá vang lên chói tai, tạo thành một âm thanh hỗn loạn như tiếng sấm rền trong nhà.
Họ lê bước ra khỏi Đại Sảnh, hòa vào dòng người đông đúc leo lên Cầu thang Cẩm thạch.
Cảm giác no nê từ thức ăn không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn.
Hành lang Hogwarts dường như tối hơn mọi năm, những bóng đuốc chập chờn tạo ra những cái bóng dài ma quái nhảy múa trên tường.
Khi đi ngang qua một khung cửa sổ lớn hình vòm nhìn ra sân trường, Harry bỗng dừng lại.
Tristan cũng dừng theo.
Bên ngoài, màn đêm đen kịt bị xé toạc bởi những tia chớp tím.
Và trong ánh chớp loang lổ đó, họ thấy chúng.
Những bóng đen lờ lững trôi quanh các tháp canh, lượn lờ trên mặt hồ đen ngòm, như những con kền kền khổng lồ đang chờ đợi xác chết.
Chúng không tấn công, chỉ quan sát.
Một sự bao vây thầm lặng, nghẹt thở.
"Chúng ta đang bị cầm tù," Harry thì thầm, giọng run run, tay bám chặt vào bệ cửa sổ đá lạnh ngắt.
"Đây không phải là trường học nữa.
Đây là nhà tù."
"Nhà tù là nơi giam giữ tội phạm để trừng phạt, Harry," Tristan nói, bước đến bên cạnh cậu, giọng cậu lạnh lùng hòa vào tiếng sấm rền bên ngoài.
Ánh mắt cậu phản chiếu những tia chớp, trông sắc bén và đáng sợ.
"Còn đây là một cái lồng thí nghiệm.
Và chúng ta là những con chuột đang được quan sát bởi những thực thể đói khát."
Harry rùng mình, quay sang nhìn Tristan.
"Bồ lúc nào cũng biết cách làm mọi thứ tệ hơn, Tristan à."
"Tôi chỉ mô tả thực tế," Tristan đáp, quay lưng lại với cửa sổ.
"Sự thật thường không dễ chịu."
[Hệ thống: Giai đoạn thâm nhập hoàn tất.
Hogwarts: Trạng thái thiết quân luật.
Cấp độ đe dọa môi trường: Tăng 200%.
Chiến lược tối ưu: Nâng cao cảnh giác, hạn chế di chuyển ban đêm, và quan trọng nhất: Không tin tưởng bất kỳ ai hoàn toàn.]
"Đi thôi," Hermione giục từ phía cầu thang, giọng cô đầy vẻ bất an khi thấy họ tụt lại phía sau.
"Mật khẩu tháp Gryffindor năm nay đổi rồi.
Là 'Fortuna Major'."
Tristan chỉnh lại áo chùng, bước theo các bạn.
Cậu để lại bóng tối và những con quái vật sau lưng, bên ngoài bức tường đá.
Nhưng cậu biết, với sự hiện diện của Dumbledore đầy bí ẩn, Snape đầy thù hận, Lupin đầy bí mật và Sirius Black đang lẩn trốn... bóng tối thực sự đã len lỏi vào bên trong lâu đài rồi.
Và nó đang chờ đợi thời điểm để nuốt chửng tất cả.