[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần 2- Bóng Ma Ngục Tù Và Kẻ May Mắn
Chương 16: Con Thú Bị Xiềng Xích & Bản Giao Hưởng Của Mưa
Chương 16: Con Thú Bị Xiềng Xích & Bản Giao Hưởng Của Mưa
Tiếng còi tàu Tốc hành Hogwarts hú lên một hồi dài, xé toạc không gian ẩm ướt của London, nghe như tiếng thét hấp hối của một con quái vật kim loại khổng lồ.
Bánh xe bắt đầu nghiến lên đường ray, tạo ra những rung động nhè nhẹ truyền qua sàn tàu, chạy dọc lên gót chân của Tristan Prewett.
Cậu ngồi đối diện Harry, lưng thẳng tắp, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi.
Trong khi Harry, Ron và Hermione đang cố gắng ổn định chỗ ngồi và sắp xếp lại hành lý, Tristan lại chìm vào một thế giới khác—thế giới của sự quan sát và phân tích lạnh lùng.
Bên ngoài cửa sổ, khung cảnh nhà ga King's Cross trôi tuột về phía sau, nhường chỗ cho những dãy nhà ngoại ô xám xịt dưới cơn mưa lất phất.
"Tớ cần nói chuyện này," Harry lên tiếng, giọng cậu trầm và căng thẳng, phá vỡ bầu không khí gượng gạo trong khoang.
Cậu liếc nhìn ra cửa hành lang rồi kéo rèm cửa xuống một nửa, như thể sợ có ai đó đang theo dõi.
Ron ngừng nhai chiếc bánh bí ngô, Hermione đặt cuốn sách xuống.
Cả hai đều nhận ra sự nghiêm trọng bất thường trên gương mặt người bạn thân.
"Có chuyện gì vậy, Harry?"
Hermione hỏi, giọng lo lắng.
Harry hít một hơi sâu, ánh mắt cậu đảo qua Tristan một giây như tìm kiếm sự đồng thuận, rồi quay lại nhìn hai người bạn.
"Bố Ron... tối qua tớ đã nghe lén ông ấy nói chuyện với mẹ cậu.
Về Sirius Black."
"Black?"
Ron há hốc mồm.
"Hắn ta liên quan gì đến bồ?"
"Hắn trốn khỏi Azkaban là để tìm tớ," Harry nói nhanh, như muốn tống khứ bí mật này ra khỏi lồng ngực.
"Hắn muốn giết tớ.
Để trả thù cho Voldemort."
Cái tên cấm kỵ khiến Ron rùng mình, đánh rơi cả mẩu bánh xuống sàn.
Hermione đưa tay che miệng, đôi mắt mở to kinh hoàng.
"Nhưng... nhưng họ sẽ bắt được hắn chứ, đúng không?"
Hermione lắp bắp.
"Cả thế giới pháp thuật đang truy lùng hắn mà."
"Đó là lý do tại sao năm nay Hogwarts có thêm 'bảo vệ'," Tristan lên tiếng.
Giọng cậu phẳng lặng, không mang chút cảm xúc nào, nhưng chính sự vô cảm đó lại khiến thông tin cậu sắp đưa ra trở nên đáng sợ hơn.
"Bảo vệ?"
Ron hỏi lại, mắt vẫn chưa hết hoảng hốt.
"Giám ngục," Tristan đáp gọn lỏn.
Không gian trong khoang tàu như đông cứng lại.
"Cha tớ có nói về chúng," Ron nuốt nước bọt.
"Ông bảo chúng canh gác Azkaban.
Những sinh vật khủng khiếp."
"Khủng khiếp là một từ nói giảm nói tránh, Ronald," Tristan nghiêng đầu nhẹ.
Cậu quan sát phản ứng của ba người bạn, hệ thống trong đầu tự động phân tích các chỉ số sợ hãi. [Nhịp tim Harry: 98.
Ron: 102.
Hermione: 95.
Phản ứng sinh học: Đồng tử giãn, cơ bắp căng cứng.]
"Giám ngục không phải là sinh vật sinh học theo nghĩa thông thường," Tristan bắt đầu bài thuyết giảng của mình, giọng điệu như một bác sĩ pháp y đang mô tả tử thi.
"Chúng là những ký sinh trùng cảm xúc.
Chúng không có mắt, nhưng chúng 'nhìn' thấy thế giới bằng cách cảm nhận nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của con người."
"Chúng...
ăn nỗi sợ ư?"
Harry hỏi, cảm giác lạnh sống lưng bắt đầu lan tỏa.
"Không, Harry.
Chúng ăn hạnh phúc," Tristan chỉnh lại, ánh mắt cậu trở nên sâu thẳm.
"Khi một Giám ngục đến gần, mọi ký ức vui vẻ của cậu sẽ bị hút sạch.
Cậu sẽ chỉ còn nhớ lại những khoảnh khắc tồi tệ nhất đời mình.
Nỗi đau, sự mất mát, sự nhục nhã... tất cả sẽ bị khuấy lên, nhấn chìm cậu trong một vùng đầm lầy của sự trầm cảm vĩnh cửu."
Hermione rùng mình, ôm chặt lấy hai cánh tay mình.
"Thật kinh khủng.
Tại sao Bộ lại cho phép những thứ đó đến gần trường học?"
"Để bắt một con quái vật, đôi khi người ta phải thả ra những con quái vật tồi tệ hơn," Tristan nhún vai.
"Và nếu cậu xui xẻo để chúng hôn..."
"Hôn?"
Ron lắp bắp, mặt tái mét.
"Nụ hôn của Giám ngục," Tristan hạ giọng, thì thầm nhưng rõ ràng từng chữ.
"Chúng sẽ kề cái miệng loét lở của chúng vào miệng cậu, và hút linh hồn cậu ra ngoài.
Cậu vẫn sống.
Tim cậu vẫn đập.
Nhưng cậu chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch.
Không ký ức.
Không cảm xúc.
Không bản ngã.
Một cái xác sống biết thở."
Sự im lặng bao trùm toa tàu sau lời mô tả của Tristan.
Tiếng mưa đập vào cửa kính ngày càng nặng hạt hơn, nghe như tiếng móng tay cào vào mặt kính.
Đúng lúc đó, cửa khoang trượt mở.
Cả bốn người giật bắn mình quay lại.
Nhưng người đứng ở cửa không phải là Giám ngục, cũng không phải Sirius Black.
Đó là một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài tiều tụy đến mức đau lòng.
Áo chùng của ông sờn rách, vá víu chằng chịt.
Mái tóc nâu nhạt đã lấm tấm bạc dù khuôn mặt ông trông chưa quá già.
Dưới mắt ông là những quầng thâm sâu hoắm, dấu hiệu của sự kiệt sức mãn tính.
"Xin lỗi," người đàn ông nói, giọng khàn khàn và mệt mỏi.
"Các toa khác đều đầy rồi.
Tôi có thể ngồi đây không?"
Harry gật đầu ngay lập tức.
"Dĩ nhiên rồi ạ."
Người đàn ông bước vào, đặt chiếc vali cũ kỹ có in dòng chữ Giáo sư R.
J.
Lupin lên giá hành lý, rồi ngồi sụp xuống góc ghế đối diện Tristan.
Ông gật đầu chào cả nhóm một cái nhẹ, rồi kéo áo chùng che kín người, tựa đầu vào cửa sổ và nhắm mắt lại.
Chỉ trong vài giây, tiếng thở đều đều của ông cho thấy ông đã chìm vào giấc ngủ.
"Giáo sư Lupin," Hermione thì thầm, đọc dòng chữ trên vali.
"Chắc là giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám mới."
"Hy vọng ông ấy đủ sức dạy," Ron lầm bầm, nhìn vẻ ngoài ốm yếu của vị giáo sư.
"Trông ông ấy như vừa bị một con hà mã dẫm qua vậy."
Tristan không tham gia vào cuộc bàn tán.
Mọi sự chú ý của cậu bây giờ dồn chặt vào người đàn ông đang ngủ say kia.
Ngay từ khoảnh khắc Lupin bước vào, linh tính của một "Nhà Tiên Tri" (Seer) trong Tristan đã rung lên những hồi chuông cảnh báo kỳ lạ.
Không phải là sự nguy hiểm trực diện, mà là một cảm giác sai lệch, một sự ngụy trang vụng về của tạo hóa.
Tristan nheo mắt lại.
Cậu khẽ gõ ngón tay trỏ vào thái dương hai lần—một cử chỉ kích hoạt trong vô thức.
[Kích hoạt Linh Thị (Spirit Vision).]
Thế giới trước mắt Tristan thay đổi.
Màu sắc trở nên bão hòa và méo mó.
Những luồng khí (Aura) của Harry, Ron và Hermione hiện lên với những màu sắc đặc trưng của cảm xúc—đỏ của lo âu, xanh của lý trí, vàng của sự tò mò.
Nhưng khi ánh mắt cậu chạm vào Remus Lupin, Tristan sững lại.
Hào quang của người đàn ông này không ổn định.
Nó là một mớ hỗn độn của màu xám tro (sự ốm yếu) và màu nâu đất (sự kiên nhẫn).
Nhưng ẩn sâu bên trong cái vỏ bọc yếu ớt đó, Tristan nhìn thấy một thứ gì đó đang quằn quại.
Một bóng đen.
Một thực thể năng lượng hoang dã, thô bạo, bị trói buộc bởi những xiềng xích vô hình.
Nó đang ngủ, cuộn tròn trong lồng ngực gầy gò của Lupin, nhưng hơi thở của nó mang theo mùi máu tanh và ánh trăng lạnh lẽo.
[Cảm giác: Sự kìm nén cực độ.
Đau đớn.
Tự chủ.
Con đường của "Tù Nhân" (Prisoner)?
Không... nó nguyên thủy hơn.]
Tristan cảm thấy một luồng xung động kỳ lạ từ không gian tâm linh.
Đó là sự cộng hưởng của định mệnh, một "Tiếng Vọng" (Echo) từ tương lai hoặc một khả năng đã bị bỏ lỡ.
Trong một khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi—nhanh hơn cả một cái chớp mắt—Tristan nhìn thấy một ảo ảnh chồng lên người Lupin.
Đó không phải là hình ảnh con người.
Cậu thấy một cái vạc độc dược đang sôi sùng sục, bốc lên làn khói màu tím nhạt.
Và ngồi cạnh cái vạc đó, điềm tĩnh quan sát, là một con chó Golden Retriever khổng lồ.
Con chó có bộ lông vàng óng mượt mà, nhưng điều kỳ dị nhất là nó đang đeo một cặp kính gọng dày, tròn xoe, trông cực kỳ tri thức.
Đôi mắt của con chó vàng nhìn thẳng vào Tristan qua cặp kính.
Ánh nhìn đó không chứa đựng sự hoang dã của loài thú, mà chứa đựng một trí tuệ sâu sắc, thấu hiểu lòng người—ánh nhìn của một Khán Giả (Spectator), một nhà tâm lý học đại tài.
"Gâu?" (Cậu cũng nhìn thấy tôi sao?)
Ảo ảnh tan biến ngay lập tức.
Tristan chớp mắt mạnh, cảm thấy đầu óc choáng váng nhẹ.
Cậu vừa nhìn thấy cái quái gì vậy?
Một con chó vàng đeo kính?
Susie?
[Hệ thống: Ghi nhận nhiễu loạn thị giác cấp độ 2.
Phân tích thất bại.
Đối tượng Remus Lupin có liên kết định mệnh với các yếu tố: "Kiểm soát", "Thuốc", và "Sự quan sát".]
Tristan hít sâu, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim.
Cậu nhìn Lupin một lần nữa.
Người đàn ông vẫn ngủ, nhưng trong giấc ngủ, đôi mày ông cau lại, tay vô thức nắm chặt vạt áo chùng rách rưới.
Sự "Xiềng Xích" (Chained).
Lupin đang tự giam cầm con quái vật bên trong mình.
Con chó vàng đeo kính kia... phải chăng là biểu tượng cho mong muốn được "chữa lành", được dùng lý trí để kiểm soát bản năng thú vật của ông ta?
Hay đó là một điềm báo về một sự trợ giúp từ con đường "Khán Giả" trong tương lai?
Tristan không biết.
Nhưng cậu biết một điều: Vị giáo sư này nguy hiểm hơn, và thú vị hơn vẻ bề ngoài rất nhiều.
Thời gian trôi qua chậm chạp.
Bên ngoài, trời đã tối sầm lại dù mới chỉ là đầu giờ chiều.
Mưa trút xuống như thác đổ, khiến cửa sổ trở nên mờ mịt, thế giới bên ngoài chỉ còn là những mảng màu xám và đen loang lổ.
Harry, Ron và Hermione đã chìm vào im lặng từ lâu, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng.
Crookshanks cuộn tròn trong lòng Hermione, trong khi Scabbers run rẩy trong túi áo Ron.
Đột nhiên, con tàu giật mạnh.
KÉT...
ÉT...
ÉT...
Tiếng phanh kim loại rít lên chói tai khiến tất cả mọi người đổ dồn về phía trước.
Ron suýt đập đầu vào cái rương của Harry.
Đoàn tàu giảm tốc độ đột ngột, rồi dừng hẳn lại giữa đường ray.
"Chuyện gì vậy?"
Ron hỏi, giọng hoảng hốt, chống tay đứng dậy.
"Chúng ta tới nơi rồi sao?"
Harry nhìn đồng hồ, cố nheo mắt trong ánh sáng lờ mờ.
"Chưa đâu.
Mới đi được nửa đường thôi."
Hermione nhìn ra cửa sổ đen kịt.
"Có khi nào tàu bị hỏng không?"
Đột nhiên, tất cả đèn trong toa tàu vụt tắt.
Bóng tối ập xuống, đặc quánh và ngột ngạt.
Chỉ còn lại chút ánh sáng yếu ớt hắt vào từ hành lang tàu.
"Ouch!
Ron, cậu dẫm vào chân tớ!"
Hermione kêu lên.
"Xin lỗi!
Tớ không thấy gì cả!"
"Suỵt!"
Harry đột ngột rít lên, tay cậu vươn ra nắm lấy cánh tay Ron và Hermione.
"Im lặng nào."
Có tiếng động.
Không phải tiếng gió, không phải tiếng mưa.
Mà là một âm thanh lạ lùng, như tiếng hít thở khò khè của một người bị bệnh phổi, xen lẫn với tiếng lách cách đóng băng của sương giá.
Nhiệt độ trong toa tàu bắt đầu giảm xuống với tốc độ chóng mặt.
Tristan nhìn thấy hơi thở của mình phả ra thành làn khói trắng xóa trước mặt.
Cửa kính cửa sổ bắt đầu đóng một lớp băng mỏng, vẽ nên những hoa văn chết chóc màu trắng đục.
Cái lạnh không chỉ tác động lên da thịt, mà nó luồn sâu vào trong xương tủy, thấm vào tận tâm can.
Cảm giác vui vẻ, háo hức về bữa tiệc khai giảng biến mất.
Thay vào đó, một nỗi buồn vô cớ ập đến.
Harry ôm lấy ngực, mặt cậu tái đi trong bóng tối.
Cậu cảm thấy như mình đang rơi xuống một cái hố sâu không đáy, xung quanh vang vọng tiếng cười lạnh lẽo và tiếng hét thất thanh của một người phụ nữ.
Ron rên rỉ khe khẽ, co rúm người lại vào góc ghế.
Ngay cả Ginny, người vừa mới ghé sang chơi, cũng đang run lên bần bật, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Tristan ngồi bất động.
Hệ thống phòng thủ tinh thần của "Nhà Tiên Tri" tự động kích hoạt.
Cậu tưởng tượng ra tháp đồng hồ, những bánh răng xoay đều đặn để giữ cho tâm trí mình không bị ảnh hưởng bởi làn sóng tuyệt vọng đang lan tỏa.
[Cảnh báo: Phát hiện năng lượng tà ác.
Mức độ ô nhiễm tinh thần: Tăng nhanh.
Nguồn gốc: Hành lang.]
Cửa khoang trượt ra chậm rãi.
Một bàn tay thối rữa, xám ngoét và nhớt nhát bám vào mép cửa.
Nó trông như thể đã bị ngâm trong nước hàng tuần liền.
Và rồi, sinh vật đó lướt vào.
Một cái bóng cao lớn, mặc áo choàng đen rách nát trùm kín đầu.
Nó không có chân, lơ lửng trên mặt sàn.
Khi nó bước vào, ánh sáng từ hành lang dường như bị hút sạch vào trong lớp áo choàng đen kịt đó.
Giám ngục.
Nó đứng đó, ngay cửa ra vào, cái đầu trùm kín hơi nghiêng về phía Harry.
Một tiếng hít vào rùng rợn vang lên, nghe như tiếng hút không khí của một cái máy hút bụi khổng lồ.
Toàn bộ niềm vui trên thế giới dường như bị hút vào cái miệng vô hình đó.
Harry trợn ngược mắt, cơ thể cậu co giật nhẹ rồi ngã ngửa ra sau, bất tỉnh nhân sự.
"Harry!"
Hermione hét lên.
Nhưng Tristan không nhìn Harry.
Cậu nhìn sang góc đối diện.
Người đàn ông ốm yếu, Giáo sư Lupin, đã mở mắt.
Và lần này, không còn chút buồn ngủ hay mệt mỏi nào trong đôi mắt đó nữa.
Chỉ còn lại sự sắc lạnh của một con sói đầu đàn bị đánh thức khi lãnh thổ bị xâm phạm.
Tay ông nắm chặt cây đũa phép, chĩa thẳng vào sinh vật đen ngòm kia.
Một luồng ánh sáng bạc bắt đầu tụ lại ở đầu đũa, sẵn sàng bùng nổ.
Con thú bị xiềng xích đã thức tỉnh.