[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần 2- Bóng Ma Ngục Tù Và Kẻ May Mắn
Chương 36: Dư Âm Của Tiếng Cười & Vết Cào Của Bóng Tối
Chương 36: Dư Âm Của Tiếng Cười & Vết Cào Của Bóng Tối
Hành lang đá phía Tây chìm trong sự im lặng nặng nề sau khi tiếng cười man dại của bộ ba nhà Gryffindor dứt hẳn.
Những âm thanh vui sướng ban nãy – tiếng cười khúc khích của Ron, tiếng thở phào nhẹ nhõm của Harry, và cả nụ cười đầy tự hào của Hermione – giờ đây, dưới đôi mắt và thính giác đã được cường hóa của Tristan, nghe chẳng khác nào tiếng vọng lạc lõng của những kẻ đi trên dây mà không biết bên dưới là vực thẳm.
Bữa tiệc Halloween đã tàn.
Dòng người ồn ào đã rút về các tháp.
Mùi bí ngô nướng, mùi nến sáp cháy dở và hương kẹo bơ ngọt ngậy vẫn còn vương vất trong không khí lạnh lẽo, nhưng chúng đang bị lấn át bởi một thứ mùi khác.
Mùi của đá ẩm, rêu mốc, và sự mục rữa vô hình.
"Cậu có thấy cái mặt của nó không?"
Ron thở hổn hển, tay ôm bụng, phải dựa lưng vào bức tường đá lạnh buốt để lấy lại hơi.
Ánh đuốc chập chờn hắt lên khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích của cậu ta một vẻ ma quái.
"Khi Crabbe đạp lên lưng Malfoy...
Ôi, Merlin, mình thề là mình nghe thấy Malfoy ré lên như một con heo con bị chọc tiết!"
Harry vỗ mạnh vào vai Ron, đôi mắt xanh lục bảo lấp lánh một niềm vui hiếm hoi, thứ ánh sáng đã vắng bóng quá lâu kể từ khi cậu biết tin về Sirius Black.
"Tuyệt vời, Hermione.
Không chỉ là trang phục... cái cách cậu điều khiển nhịp điệu...
Cậu thực sự đã làm chủ sân khấu đó."
Hermione vuốt lại mái tóc xù, giờ đã quay lại trong bộ đồng phục sạch sẽ nhờ bùa Tẩy rửa (Scourgify), nhưng dư âm của sự phấn khích vẫn khiến hai má cô ửng hồng.
Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt nâu thông minh nhanh chóng chuyển hướng về phía người thứ tư trong nhóm.
"Đó là công của cả nhóm," cô nói, giọng khiêm tốn nhưng không giấu được vẻ tự hào.
"Nhưng Tristan... những bùa chú đó.
Cách sương mù cuộn lên từ sàn nhà, tiếng thì thầm đa hướng...
Cậu làm thế nào để tạo ra áp lực không khí đó?
Nó không chỉ là ảo ảnh, nó mang lại cảm giác... ngạt thở thật sự."
Tristan Prewett đi chậm hơn họ một bước chân.
Cậu vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đôi mắt nâu tĩnh lặng như mặt hồ không đáy.
Nhưng nếu Hermione tinh ý hơn, hoặc nếu cô sở hữu Linh thị (Spirit Vision), cô sẽ thấy sắc mặt cậu nhợt nhạt hơn thường lệ, gần như trong suốt dưới ánh lửa leo lét.
"Chỉ là một chút thủ thuật cộng hưởng âm thanh và điều chỉnh độ ẩm," Tristan đáp, giọng nói đều đều, không gợn sóng.
Nhưng bên trong vỏ bọc bình tĩnh đó, tâm trí cậu đang chạy đua với hàng ngàn luồng dữ liệu hỗn loạn.
Tay phải Tristan đút sâu vào túi áo chùng, các ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch quanh một vật thể kim loại lạnh ngắt.
[Chiếc Nhẫn Bí Ngô Rỗng].
Nó lạnh.
Không phải cái lạnh vật lý của kim loại vào mùa đông, mà là cái lạnh thấu xương của cái chết, của Thế giới Linh hồn (Spirit World).
Nó từ chối hấp thụ nhiệt độ cơ thể cậu.
Nó nằm đó, trơ trọi, như một khối u ác tính đang chờ đợi thời điểm để di căn.
Tristan không nghe thấy tiếng cười của Ron nữa.
Trong đầu cậu, chỉ còn tiếng vọng rè rè của Bản Thể Thật (True Form) lúc nãy.
"Khi đeo mặt nạ quá lâu... nó sẽ trở thành da mặt..."
Câu nói đó không phải là một lời đe dọa sáo rỗng.
Với một người thuộc con đường Vận Mệnh (Monster Pathway) như Tristan, đó là một lời Tiên tri.
Một lời nguyền rủa.
[HỆ THỐNG: Cảnh báo trạng thái tâm lý.] [Chỉ số Sanity (Độ minh mẫn): 88% (Giảm nhẹ do tiếp xúc thực thể cấp cao).] [Phân tích sự kiện vừa qua:
Sự kiện bề mặt (Tầng 2): Trả thù Malfoy.
Thành công 100%.
Cảm xúc mục tiêu: Hả hê, Thỏa mãn.
Sự kiện ẩn (Tầng 1): Tiếp xúc "Pumpkin Johnny" thật.
Mức độ nguy hiểm: Không xác định (Dự đoán: Sequence 5 trở lên hoặc Vật phẩm phong ấn cấp 1).
Vật phẩm thu được: Chiếc Nhẫn Bí Ngô Rỗng.
Rủi ro: Cám dỗ sử dụng.
Lời nguyền mùi hương.
Tiềm năng: "May mắn" nhân tạo. ]
Tristan cảm thấy một sự tách biệt sâu sắc.
Cậu đang nhìn ba người bạn của mình – những đứa trẻ đang say sưa trong men say chiến thắng nhỏ nhoi – với con mắt của một bác sĩ pháp y nhìn những cái xác biết đi.
Họ không biết gì cả.
Họ cười đùa vì một trò ma giả, trong khi con ma thật vừa lướt qua vai họ, để lại một món quà chết chóc trong túi áo Tristan.
"Này, cậu sao thế?"
Harry nhận ra sự im lặng bất thường của Tristan.
Cậu dừng lại, nụ cười tắt dần.
"Cậu không thấy vui à?
Hay là...
Malfoy có kịp nhìn thấy cậu không?"
"Không," Tristan lắc đầu, đẩy cặp kính gọng bạc lên sống mũi, động tác máy móc giúp cậu tái thiết lập lại cơ mặt.
"Malfoy quá bận rộn với việc gọi mẹ.
Mình chỉ đang nghĩ...
đôi khi sự sợ hãi là một con dao hai lưỡi.
Chúng ta vừa mài sắc nó cho Malfoy, nhưng dư âm của nó có thể thu hút những thứ không mong muốn."
Ron bĩu môi, xua tay.
"Thôi nào, ông cụ non.
Đừng làm mất hứng chứ.
Đêm nay là đêm tuyệt nhất từ đầu năm đến giờ!"
"Nhanh lên nào," Hermione giục, liếc nhìn đồng hồ đeo tay.
"Chúng ta sắp trễ giờ giới nghiêm rồi.
Mình không muốn bị trừ điểm ngay sau khi vừa lập công lớn đâu."
Họ rẽ vào khúc quanh quen thuộc dẫn đến Tháp Gryffindor.
Hành lang ở đây thường ngày ấm áp với ánh đuốc và tiếng trò chuyện của các bức chân dung, nhưng đêm nay, nó chìm trong một sự im lặng kỳ lạ.
Không.
Không phải im lặng.
Tristan dừng bước.
Linh giác của Sequence 8 Robot – khả năng tính toán và cảm nhận môi trường – gửi về một tín hiệu báo động đỏ rực trong não bộ.
[HỆ THỐNG: Phát hiện sự thay đổi mật độ không khí.
Chỉ số tiếng ồn: Tăng đột biến ở tần số thấp (Tiếng thì thầm, tiếng xì xào hoảng loạn).
Dự đoán: Tụ tập đám đông bất thường.]
"Có gì đó không ổn," Tristan nói, giơ tay chặn Harry lại.
"Gì cơ?"
Ron ngơ ngác hỏi, miệng vẫn còn nhai dở viên kẹo bạc hà.
Nhưng cậu không cần Tristan trả lời.
Ngay khi họ bước qua vòm đá cuối cùng, đập vào mắt họ là một cảnh tượng hỗn loạn.
Hành lang dẫn đến bức chân dung Bà Béo chật cứng người.
Không chỉ học sinh nhà Gryffindor, mà cả đám Hufflepuff và Ravenclaw từ các tầng khác cũng đang tụ tập ở đây, tạo thành một biển người đen đặc.
Những chiếc áo chùng đen chen chúc nhau, những cái đầu nhấp nhô cố rướn lên để nhìn về phía trước.
Không khí đặc quánh mùi sợ hãi.
Nó lan truyền như virus, nhảy từ người này sang người khác qua những ánh mắt hoang mang và những lời thì thầm run rẩy.
"Chuyện quái gì thế này?"
Ron thốt lên, cố gắng nhón chân.
"Tránh ra!
Tránh đường nào!"
Một giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng thay vì vẻ trịch thượng thường ngày, nó mang đầy sự hoảng loạn.
Percy Weasley, huy hiệu Thủ lĩnh Nam sinh lấp lánh trên ngực áo, đang cố gắng rẽ đám đông một cách tuyệt vọng.
"Tại sao tất cả lại đứng đây?
Mật khẩu!
Ai đó nói mật khẩu đi!
'Fortuna Major'!
Tôi nói là 'Fortuna Major'!"
Im lặng.
Bức chân dung không hề đáp lại.
Harry, Ron và Hermione lách qua đám đông nhờ vóc dáng nhỏ bé của mình.
Tristan đi ngay phía sau, tay vẫn không rời khỏi chiếc đũa phép trong túi áo.
Cậu quan sát.
Cậu không nhìn vào đám học sinh, cậu nhìn vào các dấu hiệu.
Khi họ chen được lên hàng đầu, Hermione hít một hơi sắc lạnh, hai tay bụm chặt lấy miệng để ngăn tiếng hét.
Bức chân dung Bà Béo...
đã biến mất.
Khung tranh mạ vàng to lớn vẫn còn đó, nhưng tấm vải vẽ đã bị tàn phá một cách man rợ.
Nó không bị xé rách bình thường.
Nó bị chém.
Những vết cào sâu hoắm, tàn bạo xé toạc lớp vải dầu, để lộ ra những thớ gỗ gãy nát và mảng tường đá lạnh lẽo phía sau.
Những mảnh vải vụn vương vãi trên sàn nhà như da thịt bị xé rời.
Một dải vải dài còn sót lại đung đưa trong gió lùa, tạo nên tiếng phạch... phạch... khô khốc.
Tristan nheo mắt.
Chế độ Phân tích (Analysis Mode) tự động kích hoạt.
[HỆ THỐNG: Hiện trường vụ án.
Đối tượng tổn hại: Vật thể chứa linh hồn (Bức chân dung).
Mức độ thiệt hại: 95% (Hủy hoại hoàn toàn chức năng).
Dấu vết: Vết cắt song song.
Độ sâu: 1.5 cm vào khung gỗ.
Kết luận sơ bộ: Vũ khí sắc nhọn (Dao găm, Móng vuốt).
Lực tác động: Rất lớn, kèm theo sự giận dữ mất kiểm soát.
Không phát hiện dấu vết bùa chú nổ (Bombarda) hay cắt (Diffindo).]
Đây không phải là tác phẩm của phép thuật tinh vi.
Đây là tác phẩm của một con thú điên loạn.
"Bà ấy đâu rồi?"
Harry thì thầm, giọng lạc đi.
Cậu bước tới gần hơn, như thể không tin vào mắt mình.
"Cần giáo sư Dumbledore!"
Percy hét lên, mồ hôi vã ra trên trán.
"Ai đó đi gọi Giáo sư Dumbledore ngay!"
"Ôi, kịch tính làm sao!
Kịch tính làm sao!"
Một tiếng cười lanh lảnh, độc địa vang lên từ trên trần nhà.
Peeves, con tinh linh quậy phá, đang lơ lửng lộn ngược phía trên đám đông.
Khuôn mặt nhăn nhó của nó ánh lên sự thích thú bệnh hoạn khi nhìn thấy nỗi sợ hãi của lũ học trò.
"Peeves!"
Percy gầm lên, giọng run rẩy vì giận dữ và sợ hãi.
"Ngươi đã thấy gì?
Ai đã làm chuyện này?"
Peeves cười khúc khích, lộn một vòng trên không trung.
"Ta không làm nha, thưa ngài Thủ lĩnh Đần Độn!
Ta chỉ xem thôi!
Ôi chao, bà già tội nghiệp.
Bà ấy hét to lắm!
Chạy trốn rồi!
Trốn sang bức tranh phong cảnh ở lầu bốn, nấp sau mấy con hà mã, khóc huhu!"
"Ai đã làm?"
Percy quát.
Đúng lúc đó, đám đông dạt ra như nước rẽ đôi.
Giáo sư Dumbledore xuất hiện.
Cụ bước đi nhanh nhẹn, tà áo chùng quét trên sàn đá.
Theo sau cụ là Giáo sư McGonagall, môi mím chặt thành một đường chỉ mỏng, và Giáo sư Snape, với vẻ mặt cau có nhưng đôi mắt đen láy đang quét khắp xung quanh với sự cảnh giác cao độ.
Không khí dường như đóng băng khi Dumbledore đứng trước khung tranh tan nát.
Cụ không nói gì, chỉ đưa bàn tay dài, gầy guộc chạm nhẹ vào mép vải bị xé rách.
Một luồng hào quang uy nghiêm tỏa ra từ cụ, khiến Peeves im bặt ngay lập tức.
"Peeves," Dumbledore nói, giọng trầm và bình tĩnh, nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân.
"Ai đã ở đây?"
Peeves nuốt khan, sự cợt nhả biến mất.
Nó lơ lửng thấp xuống, giọng lí nhí, nhưng trong không gian tĩnh lặng chết chóc này, ai cũng nghe rõ.
"Hắn nổi điên, thưa cụ Hiệu trưởng.
Hắn không vào được...
Hắn có cái tính nóng nảy lắm, cái gã đó..."
"Ai?"
Dumbledore hỏi lại.
Peeves đảo mắt nhìn quanh, rồi thì thầm cái tên như thể đó là một lời nguyền:
"Sirius Black."
Cái tên rơi xuống giữa đám đông như một tảng đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng kinh hoàng.
Những tiếng hét thất thanh vang lên.
Một vài nữ sinh năm nhất òa khóc.
Ron mặt cắt không còn giọt máu, tay nắm chặt lấy Harry như để đảm bảo bạn mình chưa bị bắt mất.
Hermione run rẩy, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn.
Sirius Black.
Kẻ phản bội.
Tên sát nhân điên cuồng.
Hắn đã ở đây.
Ngay trước cửa phòng ngủ của Harry Potter.
Tristan quan sát Harry.
[Ghi nhận: Phản ứng của Harry Potter.
Hơi thở: Dồn dập (Hyperventilation).
Đồng tử: Co rút.
Cơ thể: Cứng đờ (Phản ứng 'Freeze' trong chuỗi Fight-Flight-Freeze).
Trạng thái tâm lý: Sốc chấn thương.
Cảm giác bị săn đuổi được kích hoạt lại.]
Trong khi mọi người hoảng loạn vì cái tên, Tristan lại cảm thấy một sự sai lệch trong logic.
[HỆ THỐNG: Phân tích hành vi tội phạm.
Mục tiêu giả định của Black: Harry Potter.
Hành động: Tấn công bức tranh.
Mâu thuẫn: Nếu Black là một phù thủy hắc ám hùng mạnh (như lời đồn), tại sao lại dùng dao/móng vuốt để phá tranh?
Tại sao không dùng Alohomora hay bùa chú phá vỡ cao cấp?
Tại sao lại bỏ đi khi chưa vào được?
Giả thuyết:
Hắn không có đũa phép.
Hắn mất kiểm soát hành vi (Điên loạn).
Hắn không nhắm vào Harry, mà nhắm vào thứ gì đó bên trong tháp.]
"Tất cả về Đại Sảnh Đường!"
Giọng nói vang rền của Dumbledore cắt đứt dòng suy nghĩ của mọi người.
"Ngay lập tức!
Các Huynh trưởng dẫn đường!
Giáo sư McGonagall, phong tỏa lâu đài!"
Hogwarts chuyển mình.
Không phải sự chuyển mình êm ái của những cầu thang, mà là sự chuyển mình của một pháo đài chuẩn bị chiến tranh.
Tiếng kim loại va chạm rầm rầm vang lên khi các cánh cổng sắt từ từ hạ xuống che kín các cửa sổ và lối ra vào.
Các bộ giáp sắt dọc hành lang đột ngột cử động, giậm chân rầm rập, tay nắm chặt vũ khí đứng gác.
Dòng người lũ lượt kéo về Đại Sảnh Đường.
Không còn tiếng cười nói.
Chỉ còn tiếng bước chân vội vã, tiếng thút thít và tiếng thì thầm đầy sợ hãi.
Đại Sảnh Đường, nơi mười phút trước là thiên đường lễ hội, giờ biến thành một trại tị nạn khổng lồ.
Bốn dãy bàn dài đã biến mất.
Thay vào đó là hàng trăm chiếc túi ngủ màu tím nằm san sát nhau trên sàn nhà đá lạnh lẽo.
Những quả bí ngô trên trần nhà vẫn tỏa sáng, nhưng nụ cười của chúng giờ trông thật méo mó, chế giễu hoàn cảnh của đám học sinh bên dưới.
"Cụ Dumbledore nói cả trường sẽ ngủ ở đây," Percy nói, giọng cố tỏ ra bình tĩnh khi đi kiểm tra nhóm của mình.
"Mọi người tìm chỗ ngủ đi.
Đừng tách ra."
Harry, Ron và Hermione chui vào túi ngủ ở một góc, sát vách tường.
Họ nằm co cụm lại với nhau.
"Hắn đã ở đó," Ron thì thầm trong bóng tối, giọng run rẩy.
"Ngay sát chúng ta.
Nếu chúng ta về sớm hơn mười phút..."
"Đừng nói nữa, Ron," Hermione rít lên, nhưng tay cô đang run rẩy kéo khóa túi ngủ lên tận cổ.
Harry nằm im, mắt mở to nhìn lên trần nhà đầy sao giả tạo.
Cậu không nói gì, nhưng Tristan có thể nghe thấy nhịp tim đập thình thịch của cậu bạn qua lớp túi ngủ.
Nỗi sợ hãi của Harry không phải là sợ chết, mà là nỗi sợ của con mồi biết rằng kẻ đi săn đang lởn vởn quanh hang ổ của mình.
Tristan trải túi ngủ của mình ra cạnh Ron.
Cậu nằm xuống, gối đầu lên cánh tay.
Khác với sự hoảng loạn xung quanh, nhịp tim của Tristan vẫn duy trì ở mức 60 nhịp/phút.
Sequence 8 giúp cậu kiểm soát cơ thể hoàn hảo.
Nhưng sự bình tĩnh này không mang lại sự an tâm.
Nó chỉ giúp cậu cảm nhận nỗi sợ rõ ràng hơn.
Đêm nay, Hogwarts có hai con quái vật.
Một con quái vật ồn ào, điên loạn, dùng móng vuốt cào xé bức tranh – Sirius Black.
Và một con quái vật lịch thiệp, lặng lẽ, đeo kính đơn tròng và thì thầm trong sương mù – Pumpkin Johnny.
[HỆ THỐNG: Đối chiếu dữ liệu.
Sự xuất hiện của Black và Johnny có liên quan không?
Khả năng cao: Sự hỗn loạn của Black đã làm suy yếu rào chắn ma thuật của lâu đài, hoặc sự chú ý của Dumbledore dồn vào Black đã tạo kẽ hở cho Johnny xâm nhập (hoặc ngược lại).
Kết luận: Hogwarts không còn là vùng an toàn (Safe Zone).]
Tristan xoay nhẹ chiếc nhẫn trong túi áo.
Mùi bí ngô thối rữa thoang thoảng bay lên, chỉ mình cậu ngửi thấy.
Đó là cái giá phải trả.
Cậu nhìn quanh Đại Sảnh.
Các giáo sư đang đi tuần tra quanh mép tường.
Cụ Dumbledore đứng ở cửa chính, bóng lưng già nua in trên nền đá, cô độc và mệt mỏi.
Hàng trăm học sinh đang cố dỗ giấc ngủ trong sợ hãi.
Họ tin rằng Dumbledore sẽ bảo vệ họ.
Họ tin rằng bức tường đá này là bất khả xâm phạm.
Chỉ có Tristan biết rằng, bức màn ngăn cách giữa an toàn và nguy hiểm mỏng manh đến thế nào.
Cậu nhắm mắt lại, kích hoạt trạng thái Ngủ đông cục bộ (Partial Hibernation) để phục hồi năng lượng, nhưng vẫn giữ một phần não bộ thức tỉnh để canh gác.
Trong bóng tối của Đại Sảnh Đường, giữa hàng ngàn nhịp thở lo âu, Tristan Prewett là kẻ duy nhất thực sự tỉnh thức.
Và trong giấc mơ chập chờn của mình, cậu thấy một quả bí ngô đội nón, mỉm cười với chiếc kính đơn tròng, đang nhảy múa cùng một con chó đen khổng lồ trên tàn tích của Hogwarts.
Đêm Halloween này, lũ quỷ dữ thực sự đã được thả xích.