[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần 2- Bóng Ma Ngục Tù Và Kẻ May Mắn
Chương 76: Cơn Bão Đỏ Và Những Cái Bóng Bất Động
Chương 76: Cơn Bão Đỏ Và Những Cái Bóng Bất Động
Đại sảnh đường vào bữa sáng không giống một nơi để nạp năng lượng, mà giống phòng chờ của một cuộc phẫu thuật lớn.
Mùi xúc xích nướng và cháo bột yến mạch đặc quánh hòa lẫn với mùi của sự lo âu – một thứ mùi kim loại, chua loét tỏa ra từ mồ hôi lạnh và những hơi thở dồn dập của hàng trăm học sinh.
Bàn ăn nhà Gryffindor là một biển màu đỏ và vàng rực rỡ, nhưng không khí thì căng như dây đàn sắp đứt, đặc quánh và ngột ngạt.
Harry Potter ngồi đó, tách biệt hẳn với sự ồn ào xung quanh.
Mặt cậu tái mét, đôi mắt sau cặp kính tròn dán chặt vào một điểm vô định trên mặt bàn gỗ sờn.
Cậu không chạm vào đĩa thức ăn.
Tay cậu vô thức siết chặt cán nĩa đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, đau nhức.
Áp lực của trận Chung kết, nỗi ám ảnh về việc Slytherin đang dẫn trước điểm số quá xa trong bảng xếp hạng, và trên hết, sự thật tàn khốc rằng chỉ vài giờ nữa thôi, khi mặt trời lặn, một lưỡi rìu sẽ rơi xuống cổ Buckbeak... tất cả đang nghiền nát dạ dày cậu.
"Ăn đi, Harry," Hermione đẩy đĩa bánh mì nướng về phía cậu, giọng cô cố gắng tỏ ra cứng rắn nhưng ánh mắt lại dao động, phản chiếu sự kiệt quệ sau những đêm thức trắng ở thư viện.
"Bồ cần năng lượng.
Bồ là Tầm thủ.
Nếu bồ ngất xỉu trên không trung, Malfoy sẽ cười vào mặt chúng ta cả đời."
"Mình không nuốt nổi," Harry lầm bầm, cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng như thể cậu vừa nuốt phải một con sên.
Oliver Wood, Đội trưởng đội Quidditch, đi qua đi lại phía sau họ như một con thú bị nhốt.
Đôi mắt anh ta trũng sâu, vằn lên những tia máu đỏ quạch của sự mất ngủ và nỗi ám ảnh chiến thắng kéo dài suốt bảy năm.
Anh ta lẩm bẩm những câu vô nghĩa về chiến thuật, tay vung vẩy mô phỏng các động tác chặn bóng.
"Đừng có nói đến chuyện không nuốt nổi!"
Wood rít lên, dừng lại đột ngột, dí sát mặt vào Harry.
Hơi thở anh ta gấp gáp.
"Đây là cơ hội cuối cùng của anh, Harry.
Của tất cả chúng ta.
Slytherin... bọn chúng sẽ chơi bẩn.
Malfoy sẽ chơi bẩn.
Nhưng chúng ta có Firebolt.
Chúng ta phải thắng.
Phải thắng!"
Tristan ngồi cách đó vài ghế, chậm rãi phết bơ lên một mẩu bánh mì cháy cạnh.
Cậu ăn uống điềm đạm, từng miếng nhỏ, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn xung quanh.
Mercury, con Niffler lông bạc, đang lén lút thò cái mũi dài về phía cái muỗng bạc của Seamus Finnigan, nhưng bị Tristan dùng một ngón tay ấn nhẹ lên đầu, giữ chặt lại.
Dưới cái nhìn của Tristan, Đại sảnh đường không chỉ là hình ảnh, mà là những mảng màu cảm xúc đang đấu đá nhau dữ dội.
Màu đỏ rực của sự hưng phấn quá khích, pha lẫn chút điên cuồng bao trùm bàn Gryffindor.
Màu xanh lục nhầy nhụa, lạnh lẽo của sự đố kỵ và toan tính tỏa ra từ phía Slytherin.
Và bao trùm lên Harry là một màu xám tro đặc quánh của áp lực – thứ áp lực có thể bẻ gãy xương sống của một người trưởng thành, huống chi là một đứa trẻ mười ba tuổi đang gánh trên vai quá nhiều kỳ vọng.
Nhưng có một điều khác lạ.
Tristan nheo mắt, đồng tử tím thẫm khẽ co lại, linh thị của "Khán Giả" được kích hoạt ở mức độ thấp nhất.
Cậu cảm nhận được những gợn sóng vô hình.
Không phải ma thuật của phù thủy.
Nó cổ xưa hơn, thầm lặng hơn.
Cậu nhìn xuống bàn gỗ sồi già cỗi.
Những vân gỗ dường như đang "thở".
Một sức sống vô hình, ấm áp, dai dẳng đến kỳ lạ đang lan tỏa từ lòng đất, xuyên qua móng đá của lâu đài, thấm vào từng thớ gỗ của bàn ghế, và quan trọng hơn, thấm vào cán những cây chổi bay đang dựng ở góc tường.
Đó là dư âm từ nghi thức bên Hồ Đen hôm qua.
Một sự ban phước thầm lặng của sự sinh sôi, không ồn ào, không phô trương, chỉ đơn giản là làm cho "gỗ chết" nhớ lại cảm giác khi còn là "cây sống".
Và ở những góc tối dưới gầm bàn, nơi ánh sáng từ trần nhà phù phép không chiếu tới, bóng tối dường như đậm hơn, tĩnh lặng hơn.
Nó không đáng sợ, lạnh lẽo như bóng tối của Giám ngục.
Nó giống như một tấm màn nhung êm ái, một sự che chở thầm lặng của màn đêm vĩnh cửu.
Sự tĩnh lặng đó đang cố gắng len lỏi, vỗ về những dây thần kinh đang căng như dây đàn của Harry, như một người mẹ vô hình đang thì thầm những lời ru không tiếng động.
"Cậu sẽ ổn thôi, Harry," Tristan lên tiếng.
Giọng cậu không lớn, chìm nghỉm giữa tiếng ồn ào, nhưng nó cắt ngang dòng suy nghĩ hoảng loạn của Harry một cách kỳ lạ, sắc bén như một con dao mổ tâm lý.
"Cán chổi hôm nay... có vẻ rất tỉnh táo."
Harry ngẩng lên, ngơ ngác nhìn Tristan.
Cậu không hiểu câu nói đó.
Cán chổi thì làm sao mà tỉnh táo?
Nhưng kỳ lạ thay, khi cậu đưa tay chạm vào cán cây Firebolt, một cảm giác ấm áp, vững chãi truyền từ gỗ sang tay cậu, khiến cơn run rẩy nơi đầu ngón tay dịu đi.
Sân vận động Quidditch bùng nổ.
Không phải tiếng reo hò, mà là tiếng gầm thét của hàng ngàn con thú.
Bốn khán đài cao vút chật kín người, tạo thành một lòng chảo âm thanh điên cuồng, nhốt chặt mọi cảm xúc bên trong.
Gió tháng Sáu thổi mạnh, giật từng cơn, nhưng không xua tan được cái nóng hừng hực của sự thù địch giữa hai nhà.
Khi Madam Hooch thổi tiếng còi khai cuộc, mười bốn cái bóng phóng vút lên không trung như những mũi tên được giải phóng.
"Và trận đấu bắt đầu!
Gryffindor đang nắm quyền kiểm soát!"
Tiếng bình luận của Lee Jordan vang lên, được khuếch đại bởi phép thuật Sonorous, vang vọng khắp thung lũng.
"Alicia Spinnet chuyền cho Angelina Johnson!
Cô ấy lách qua Warrington!
Một cú Bludger hiểm hóc từ Bole...
Ồ!
Suýt chút nữa thì Angelina rớt đài!"
Trận đấu ngay lập tức biến thành một cuộc chiến hỗn loạn.
Đây không còn là thể thao.
Đây là bạo lực được hợp pháp hóa trên không trung.
Slytherin, đúng như dự đoán và sự chỉ đạo của Marcus Flint, đã vứt bỏ mọi quy tắc chơi đẹp.
Chúng lao vào các Truy thủ của Gryffindor như những con troll điên loạn, dùng khuỷu tay, đầu gối và cán chổi để va chạm bất cứ khi nào trọng tài Hooch quay đi chỗ khác.
Harry bay vút lên cao, lượn vòng trên chiếc Firebolt, cố gắng tách mình ra khỏi cuộc chiến đẫm máu bên dưới để tìm kiếm tia lấp lánh vàng của trái Snitch.
Nhưng Draco Malfoy bám theo cậu như một cái bóng độc địa.
Hắn cưỡi trên cây Nimbus 2001, tuy không nhanh bằng Firebolt nhưng đủ để đeo bám dai dẳng.
"Mày không cứu được nó đâu, Potter!"
Malfoy hét lên trong gió, nụ cười khinh khỉnh méo mó trên mặt khi lướt ngang qua Harry.
Hắn không nói về trận đấu.
Hắn nói về Buckbeak.
"Cha tao nói đao phủ đã đến rồi!
Lão Macnair!
Con gà đó sẽ mất đầu trước khi mày kịp ăn tối!
Mày có nghe thấy tiếng mài rìu không?"
Những lời nói như nọc độc rót thẳng vào tai Harry.
Máu nóng dồn lên não cậu.
Hình ảnh Buckbeak bị trói trong vườn bí ngô, chờ chết, hiện lên rõ mồn một.
Cơn giận dữ làm mờ mắt cậu.
Tay cậu siết chặt cán chổi đến mức đau nhói.
Cậu muốn lao vào đấm nát cái mặt nham hiểm của Malfoy, muốn dùng phép thuật hất tung hắn khỏi chổi.
Ngay lúc đó, sự mất tập trung của Harry suýt phải trả giá đắt.
Một trái Bludger đen sì, do Derrick của Slytherin đánh lén với toàn bộ sức mạnh, lao thẳng vào gáy Harry với tốc độ xé gió.
"HARRY!
SAU LƯNG!"
Tiếng hét thất thanh của George Weasley vang lên, nhưng quá xa.
Tristan, đứng trên khán đài, vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, đôi mắt tím quan sát quỹ đạo chết chóc của trái bóng sắt.
Cậu không rút đũa phép.
Quá lộ liễu.
Nhưng bàn tay trong túi áo chùng của cậu đã siết chặt chiếc răng rồng - vật dẫn truyền tâm linh.
Quy tắc cần được bẻ cong một chút.
Trong tích tắc trái Bludger chạm vào Harry, một sự việc kỳ lạ xảy ra.
Cán chổi Firebolt – được làm từ gỗ tần bì thượng hạng – bỗng nhiên co lại.
Những thớ gỗ dường như mềm ra trong một phần nghìn giây, rồi đàn hồi mạnh mẽ như một cơ bắp sống, tự động uốn cong một góc độ phi vật lý, hất Harry lệch sang bên phải một inch.
Vút.
Trái Bludger sượt qua tai Harry, chỉ làm rối tung mái tóc đen của cậu và để lại một vết xước rát bỏng trên má thay vì đập vỡ hộp sọ.
Harry thở hắt ra, tim đập như muốn vỡ lồng ngực.
Cậu nhìn trân trân vào cán chổi của mình.
Vừa rồi... nó vừa tự di chuyển?
Cảm giác như cái cây đã sống lại trong tay cậu, bảo vệ cậu theo bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất.
Trên khán đài, Tristan khẽ thả lỏng ngón tay.
"Sự sống" được đánh thức bởi nghi thức hôm qua đã phản ứng để bảo vệ "sự sống" mà nó đang chuyên chở.
Một phép màu nhỏ nhoi, vô hình, bị nhầm lẫn với phản xạ siêu phàm của Harry.
Nhưng trận đấu không dừng lại.
Nó kéo dài lê thê và ngày càng tàn khốc.
Mười lăm phút.
Ba mươi phút.
Một tiếng đồng hồ.
Gryffindor dẫn trước 60-10, nhưng cái giá phải trả là quá đắt.
Oliver Wood đã bị trúng hai trái Bludger liên tiếp vào bụng khi cố gắng cản phá cú ném của Flint.
Anh ta lơ lửng trước khung thành, mặt tái xanh, thở hắt ra đau đớn, một tay ôm bụng, tay kia vẫn nắm chặt cán chổi.
Bầu trời bắt đầu chuyển màu.
Những đám mây xám xịt từ từ tan ra, để lộ ánh mặt trời gay gắt của buổi trưa, nhưng nắng không mang lại sự ấm áp.
Nó chỉ làm chói mắt, khiến mồ hôi chảy ròng ròng vào mắt các cầu thủ, làm cay xè tầm nhìn.
Sự mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm cơ thể Harry.
Cổ cậu đau nhức vì phải liên tục ngoái nhìn, mắt mỏi nhừ vì tìm kiếm chấm vàng bé tí giữa khoảng không mênh mông.
Và tệ hơn cả sự mệt mỏi thể xác là sự tra tấn tinh thần.
Mỗi khi cậu bay ngang qua khán đài Slytherin, những lời dè bỉu về Buckbeak, về cha mẹ cậu lại vang lên.
Malfoy, tận dụng mọi cơ hội, lướt sát qua cậu, thì thầm những lời độc địa: "Có lẽ mày nên bỏ cuộc để về khóc thương cho con thú đó đi, Potter."
Sự hoảng loạn bắt đầu len lỏi.
Harry cảm thấy lạnh.
Không phải cái lạnh của gió trên cao.
Mà là cái lạnh từ bên trong.
Một nỗi sợ hãi vô hình.
Những bóng đen của Giám ngục – dù không có mặt ở đây – dường như đang hiện về trong tâm trí cậu, được kích hoạt bởi sự kiệt sức và nỗi sợ mất mát.
Chúng đang đến...
Đao phủ đang đến...
Tiếng ồn ào của sân vận động bỗng nhiên trở nên méo mó, xa xăm.
Hơi thở của Harry trở nên nông và gấp.
Cậu bắt đầu mất kiểm soát độ cao.
Đột nhiên.
Tất cả âm thanh hỗn tạp biến mất.
Tiếng gió rít, tiếng la ó, tiếng va chạm của chổi... tất cả bị một lớp bông dày vô hình chặn lại.
Một sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy tâm trí Harry.
Nó giống như cảm giác khi chìm sâu xuống đáy hồ vào ban đêm, hoặc khi nằm trong một căn phòng kín mít không có cửa sổ.
Tối đen, nhưng an toàn.
Một bóng tối dịu dàng, mềm mại như nhung lụa, không có sự đe dọa, không có quái vật.
Nó chỉ đơn giản là sự nghỉ ngơi.
Nó vỗ về cơn hoảng loạn của cậu, "giấu" đi những nỗi sợ hãi vào một góc khuất mà ý thức không thể chạm tới.
Harry hít một hơi sâu.
Không khí tràn vào phổi cậu, lạnh và trong lành.
Đầu óc cậu bỗng nhiên trở nên trong veo, sắc bén như một mặt hồ phẳng lặng.
Cậu không còn nghe thấy tiếng Malfoy nữa.
Cậu chỉ nghe thấy nhịp tim bình ổn của chính mình.
Từ khán đài, Tristan khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng làn sóng năng lượng tĩnh mịch vừa lan tỏa.
Bà ấy không can thiệp vào cuộc chơi.
Bà ấy chỉ ban cho những kẻ sắp sụp đổ một chút bình yên của màn đêm, để họ có thể tiếp tục đứng vững.
Một sự "che giấu" cảm xúc hoàn hảo.
Harry mở mắt.
Đồng tử xanh biếc của cậu co lại, tập trung cao độ.
Cậu lại là một Tầm thủ.
"Gryffindor ghi điểm!
70-10!"
Lee Jordan gào lên, giọng đã khản đặc.
Trận đấu bước sang giờ thứ hai.
Cả hai đội đều đã kiệt sức.
Tóc của Angelina bết bát mồ hôi.
Fred và George Weasley đánh Bludger không còn uy lực như lúc đầu, cánh tay họ run rẩy vì mỏi.
Slytherin cũng bắt đầu mắc sai lầm.
Flint suýt nữa thì đâm vào cột gôn.
Nhưng trái Snitch vẫn biệt tăm.
Harry và Malfoy lượn lờ ở tầng không khí cao nhất, như hai con kền kền kiên nhẫn chờ đợi xác chết.
Harry cảm thấy từng thớ cơ trên người mình đang gào thét đòi nghỉ ngơi.
Cán chổi Firebolt vẫn rung nhẹ, truyền một chút sức lực ít ỏi từ gỗ vào tay cậu, giúp cậu không bị tuột tay.
Tristan nhìn lên bầu trời.
Mặt trời đã bắt đầu hành trình đi xuống phía Tây.
Bóng của những ngọn tháp lâu đài đang dài ra, sắc nhọn như những lưỡi kiếm đen ngòm, trườn dần trên mặt cỏ xanh, hướng về phía Rừng Cấm.
Thời gian đang cạn dần.
Không phải cho trận đấu, mà cho sinh mạng đang bị giam cầm trong vườn bí ngô của Hagrid.
"Trận đấu này..."
Hermione thì thầm, tay bấu chặt vào lan can khán đài, mặt trắng bệch.
"Nó kéo dài quá lâu rồi.
Harry trông có vẻ kiệt sức."
"Nó phải kết thúc sớm," Ron nói, giọng run rẩy, mắt không rời khỏi Harry.
"Nếu không... nếu không Harry sẽ không kịp..."
Cậu bỏ lửng câu nói, nhưng ai cũng hiểu.
Nếu trận đấu kéo dài đến hoàng hôn, Harry sẽ bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để gặp Buckbeak.
Hoặc tệ hơn, cậu sẽ nhìn thấy cảnh tượng đó ngay từ trên không trung.
Sân vận động lúc này giống như một đấu trường La Mã cổ đại, nơi khán giả say máu hò reo, còn những đấu sĩ bên dưới đang vắt kiệt những giọt sinh lực cuối cùng.
Sự phấn khích ban đầu đã nhường chỗ cho sự căng thẳng nghẹt thở.
Mỗi cú va chạm giờ đây đều mang sức nặng của sự tuyệt vọng.
Bỗng nhiên, Harry nhìn thấy nó.
Một tia sáng vàng lóe lên gần chân cột gôn của Slytherin.
Không cần suy nghĩ, Harry ép người sát vào cán chổi, lao xuống như một viên đạn.
Gió tát vào mặt cậu đau rát.
"Hắn nhìn thấy Snitch!"
Malfoy hét lên, và ngay lập tức lao theo.
Cả hai lao xuống với tốc độ chóng mặt.
Mặt đất lao nhanh về phía họ.
Nhưng lần này, Malfoy không sợ hãi.
Hắn liều mạng.
Hắn thúc cây Nimbus, cố gắng tạt đầu Harry.
"Tránh ra, Potter!"
Malfoy gầm lên, thúc cùi chỏ vào sườn Harry.
Cú va chạm mạnh ở tốc độ cao khiến cả hai chao đảo.
Harry suýt nữa thì mất kiểm soát, nhưng "cán chổi sống" lại một lần nữa rung lên, giữ thăng bằng cho cậu một cách thần kỳ.
Trái Snitch đột ngột đổi hướng, bay vút lên cao trở lại.
Harry nghiến răng, bẻ lái gấp, chịu đựng lực G khủng khiếp ép lên lồng ngực, và lại bay vút lên.
Malfoy chửi thề, bám theo sát nút.
Cuộc rượt đuổi lại tiếp tục.
Vẫn chưa có hồi kết.
Tristan nhìn cảnh tượng đó, khuôn mặt vô cảm.
Ánh nắng chiều tà bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời, một màu đỏ thê lương như máu loãng.
Đám đông vẫn hò reo điên cuồng, không hay biết rằng ở một nơi khác, cách đó không xa, một lưỡi rìu đang được mài sắc.
Sự tương phản giữa tiếng cười reo của sự sống và sự im lặng của cái chết sắp tới tạo nên một bản giao hưởng châm biếm đến rợn người.
Tristan khẽ vuốt ve Mercury trong túi áo, cảm nhận con vật nhỏ đang run rẩy vì bầu không khí sát khí ngày càng đậm đặc.
"Cứ bay đi, Harry," Tristan thì thầm, giọng nói chìm vào tiếng gió, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
"Bay cho đến khi đôi cánh gãy nát.
Vì khi chân cậu chạm đất, thực tại sẽ tồi tệ hơn cơn ác mộng rất nhiều."
Dưới sân, Oliver Wood hét lên khản đặc: "Cẩn thận Bludger, Harry!"
Một tiếng "BỐP" khô khốc vang lên.
Harry lách người, nhưng đuôi chổi vẫn bị sượt qua, làm gãy vài nhánh nhỏ.
Cậu chao đảo, nhưng vẫn nghiến răng tiếp tục bay.
Trận chiến trên không vẫn chưa chịu dừng lại, trong khi bóng tối dưới mặt đất ngày một dài thêm.