[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 1
Chương 82: Giao Thức Ký Sinh & Nghệ Thuật Thao Túng Tâm Trí
Chương 82: Giao Thức Ký Sinh & Nghệ Thuật Thao Túng Tâm Trí
Bình minh ở Hogwarts không đến với sự rạng rỡ thường thấy.
Nó len lỏi qua những kẽ hở của rèm cửa nhung đỏ trong Tháp Gryffindor như một vị khách không mời, mang theo sắc xám tro của sương mù và cái lạnh ẩm ướt từ Hồ Đen.
Đồng hồ sinh học của Tristan Prewett điểm đúng 04:00 sáng.
Cậu không thức dậy, bởi vì thực chất cậu chưa từng ngủ theo đúng nghĩa sinh học của con người.
Suốt bốn tiếng qua, cậu duy trì trạng thái "Ngủ đông giả lập"—hơi thở nông, nhịp tim giảm xuống 45 nhịp/phút, cơ thể bất động hoàn toàn.
Đây là một phần của nghi thức Acting (Đóng vai).
Một cỗ máy khi sạc pin sẽ không mơ mộng, không trằn trọc.
Nó chỉ tồn tại ở trạng thái chờ.
Nhưng đêm nay, Tristan phá vỡ quy tắc.
Cậu kích hoạt năng lực "Bói toán giấc mơ".
Không gian xung quanh cậu vặn xoắn lại.
Bức tường đá của lâu đài tan chảy thành những vệt màu loang lổ như tranh sơn dầu bị tạt nước.
Tristan bước vào tiềm thức của Harry Potter—một hành lang dài hun hút, tối tăm, nơi những ngọn đuốc cháy bằng lửa xanh lục bập bùng một cách ma quái.
Ở cuối hành lang, cậu nhìn thấy Harry.
Harry đang đứng đó, nhỏ bé và cô độc.
Và trước mặt cậu bé là một dáng hình cao lớn, mờ ảo nhưng toát lên vẻ quyến rũ chết người: Tom Riddle.
Không có âm thanh thực sự, chỉ có những ý niệm truyền thẳng vào não bộ.
"Họ không hiểu cậu đâu, Harry," Riddle thì thầm, không mấp máy môi.
Những con chữ tựa như rắn trườn ra từ hư không, quấn lấy cổ chân Harry.
"Họ nghĩ cậu là kẻ điên.
Là Người Thừa Kế Slytherin.
Ngay cả bạn bè cậu cũng sợ hãi cậu."
"Không...
Ron và Hermione tin mình..."
Hình ảnh Harry trong mơ phản kháng yếu ớt, nhưng giọng nói run rẩy.
"Thật sao?
Hãy nhìn vào mắt họ xem.
Sự nghi ngờ.
Nỗi sợ hãi.
Chỉ có tôi... chỉ có tôi mới biết cảm giác bị bỏ rơi là như thế nào.
Hãy tin tôi.
Tôi sẽ cho cậu thấy sự thật."
Tristan nheo mắt quan sát.
Dưới "Thị giác máy móc" của cậu, cảnh tượng này không hề lãng mạn hay bi tráng.
Nó đầy rẫy lỗi (glitch).
Hình ảnh Riddle thỉnh thoảng giật cục, để lộ ra bản chất thật phía sau lớp vỏ bọc điển trai: một khối hắc ín đen ngòm, nhầy nhụa, đang vươn những xúc tu gầy guộc cắm thẳng vào vùng thùy trán của Harry—khu vực chịu trách nhiệm cho lý trí và quyết định.
Phân tích: Đối tượng Horcrux đang sử dụng kỹ thuật "Cô lập xã hội" (Social Isolation) và "Phản chiếu cảm xúc" (Mirroring) để tạo sự đồng cảm giả tạo.
Mức độ xâm nhập: 23%.
Đánh giá: Nguy hiểm cấp độ Báo Động Đỏ.
Nếu Harry tiếp tục giao tiếp với nó thêm 24 giờ nữa, ranh giới giữa ký ức của Riddle và ký ức của Harry sẽ bị xóa nhòa.
Harry sẽ không còn là Harry nữa.
Cậu bé sẽ trở thành một con rối sinh học cho Chúa tể Hắc ám.
Tristan cưỡng ép ngắt kết nối.
Thế giới giấc mơ vỡ tan như tấm kính bị búa đập.
Cậu mở mắt trừng trừng trong bóng tối của phòng ngủ thực tại.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nhưng khuôn mặt cậu vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm cứng nhắc.
Dạ dày cậu quặn lên—không phải vì sợ, mà vì sự ghê tởm của một Beyonder thuộc trật tự đối với sự hỗn loạn của Tà thần.
Cậu xoay đầu, nhìn sang giường đối diện.
Harry đang nằm co quắp, tay phải luồn dưới gối, siết chặt một vật gì đó.
Trong giấc ngủ, cậu bé cau mày, miệng lẩm bẩm những từ vô nghĩa, đôi khi co giật nhẹ như đang bị điện giật.
Tristan ngồi dậy, không một tiếng động.
"Giao thức Đàm phán được kích hoạt," cậu thì thầm trong đầu.
"Mục tiêu: Tước đoạt vũ khí.
Phương thức: Thao túng ngược."
6:30 sáng.
Tiếng chuông báo thức ma thuật của Neville reo lên inh ỏi, phá tan sự im lặng ngột ngạt.
Phòng ngủ nam sinh bỗng chốc trở nên ồn ào với tiếng ngáp dài, tiếng loảng xoảng của rương hòm và tiếng Ron làu bàu tìm chiếc tất bị mất.
Harry ngồi dậy, đầu đau như búa bổ.
Giấc mơ đêm qua quá thật.
Cảm giác được Riddle dẫn dắt qua những hành lang tối tăm của quá khứ, nhìn thấy Hagrid...
Mọi thứ sống động đến mức cậu cảm thấy như mình vừa sống ở một thế giới khác.
Tay cậu vô thức sờ vào túi áo ngủ, nơi cuốn nhật ký nằm gọn lỏn, ấm nóng như một sinh vật sống.
"Harry."
Một giọng nói vang lên ngay sát bên tai, lạnh lẽo và vô cảm đến mức Harry suýt nhảy dựng lên khỏi giường.
Tristan Prewett đã đứng đó từ lúc nào.
Cậu đã mặc xong đồng phục, áo chùng phẳng phiu không một nếp nhăn, cà vạt thắt nút tam giác cân hoàn hảo.
Đôi mắt xanh sau cặp kính gọng vàng nhìn xuống Harry như một bác sĩ đang nhìn bệnh nhân trong phòng hồi sức cấp cứu.
"Tristan!
Cậu..."
Harry thở hắt ra, tim đập thình thịch.
"Đừng đi lại như bóng ma thế được không?"
"Tôi không phải ma.
Ma tạo ra dao động nhiệt độ âm.
Tôi duy trì thân nhiệt ở mức 37 độ C," Tristan đáp, bỏ qua sự mỉa mai của Harry.
Cậu không lùi lại, mà tiếp tục đứng trong vùng "không gian cá nhân" (personal space) của Harry, tạo ra một áp lực vô hình.
"Chúng ta cần nói chuyện.
Về cuốn sổ cậu đang giấu trong túi áo ngực bên trái."
Harry theo phản xạ che tay lên ngực.
"Cậu đang nói gì vậy?
Mình đâu có giấu..."
"Đừng phủ nhận dữ liệu," Tristan ngắt lời, giọng sắc bén hơn.
"Tôi đã quan sát cậu suốt chu kỳ ngủ REM (chuyển động mắt nhanh) từ 3:00 đến 4:15 sáng.
Cậu có biểu hiện co thắt cơ mặt, đổ mồ hôi lạnh và nói mớ.
Tần suất lặp lại của từ 'Riddle' là 14 lần.
Từ 'Hiểu' là 8 lần."
Ron, đang cố tròng cái áo len vào người, khựng lại.
"Cậu đếm Harry nói mớ á?
Tristan, cậu...
ừm, cậu hơi đáng sợ đấy."
"Quan sát là nền tảng của khoa học," Tristan không quay đầu lại, vẫn khóa chặt ánh nhìn vào Harry.
"Harry, cậu đang bị thao túng."
"Không phải!"
Harry bật dậy, sự giận dữ bùng lên một cách bất thường.
Cảm giác như có ai đó đang xúc phạm người bạn thân nhất của mình.
"Riddle không thao túng mình!
Ông ấy chỉ cho mình thấy sự thật!
Ông ấy đã bắt được kẻ mở Phòng Chứa Bí Mật năm mươi năm trước!
Ông ấy là người duy nhất hiểu chuyện gì đang xảy ra!"
Hermione, người vừa đẩy cửa bước vào (với vẻ mặt lo lắng thường trực), nghe thấy câu cuối cùng và khựng lại.
"Harry... một cuốn sổ không thể 'hiểu' cậu được.
Trừ khi..."
"Trừ khi nó đang đọc cậu," Tristan tiếp lời, lạnh lùng và tàn nhẫn như một con dao mổ xẻ sự thật.
Cậu bước thêm một bước.
Harry lùi lại, lưng chạm vào cột giường.
"Phân tích tâm lý cơ bản, Harry," Tristan bắt đầu sử dụng đòn tấn công Cold Reading (Đọc nguội).
"Cậu cảm thấy cô đơn giữa đám đông, phải không?
Cả trường nhìn cậu và thì thầm rằng cậu là Kẻ Thừa Kế Slytherin.
Ngay cả những người bạn thân nhất đôi khi cũng nhìn cậu với ánh mắt e dè."
Harry cứng người.
Tristan đang nói trúng tim đen cậu.
"Cậu khao khát một ai đó nói với cậu rằng: 'Cậu không xấu xa.
Cậu là người hùng'.
Và rồi cuốn sổ đó xuất hiện.
Nó không phán xét.
Nó lắng nghe.
Nó trả lời ngay lập tức.
Nó cho cậu thấy những gì cậu muốn thấy."
Tristan nghiêng đầu, ánh sáng phản chiếu trên tròng kính khiến mắt cậu trắng dã.
"Nhưng Harry, hãy tự hỏi đi: Tại sao một ký ức từ 50 năm trước lại quan tâm đến cảm xúc của một cậu bé 12 tuổi?
Tại sao nó lại nhiệt tình giúp đỡ cậu đến thế?
Trừ khi... nó cần thứ gì đó từ cậu."
"Nó... nó không cần gì cả," Harry lắp bắp, nhưng giọng đã yếu đi.
Bàn tay cậu siết chặt cuốn nhật ký qua lớp vải áo.
Riddle trong đầu cậu đang gào thét: Hắn đang nói dối!
Hắn ghen tị với cậu!
Đừng nghe hắn!
"Nó cần lòng tin," Tristan nói, giọng hạ thấp xuống thành một âm trầm đe dọa.
"Và sau đó, nó sẽ cần năng lượng sống.
Năm 1978, Arthur Pettigrew tìm thấy một chiếc gương biết nói lời khen ngợi.
Hai tuần sau, người ta tìm thấy ông ta chết khô trên tháp Thiên văn, vì ông ta đã dành cả ngày lẫn đêm để nhìn vào gương, quên cả ăn uống, trong khi chiếc gương hút cạn sinh lực của ông ta."
Ron rùng mình, đánh rơi chiếc tất.
"Bố mình có kể chuyện đó!
Đó là chú họ xa của mình!"
Hermione tái mặt.
Cô bé bước nhanh đến bên cạnh Harry.
"Harry, Tristan nói đúng đấy.
Những vật thể hắc ám thường đánh vào điểm yếu tâm lý của nạn nhân.
Làm ơn, nó rất nguy hiểm."
Harry nhìn Ron, rồi nhìn Hermione.
Sự sợ hãi trong mắt họ là thật.
Nhưng cảm giác kết nối với Riddle cũng là thật.
Cậu cảm thấy bị xâu xé.
"Nhưng nếu mình bỏ nó... mình sẽ không bao giờ biết ai là người mở Phòng Chứa," Harry nói, giọng tuyệt vọng.
"Riddle biết!
Ông ấy sẵn sàng chỉ cho mình!"
Đây là lúc Tristan tung đòn quyết định.
Cậu không dùng tình cảm.
Cậu dùng Uy quyền của Chuyên gia.
"Tôi không bảo cậu vứt nó đi," Tristan nói, chìa bàn tay phải được bọc trong găng da rồng dày cộp ra.
Động tác dứt khoát, quyền lực.
"Tôi bảo cậu hãy giao nó cho tôi để Kiểm toán Rủi ro."
"Kiểm toán...?"
Harry ngơ ngác.
"Tôi có khả năng phân tích các cấu trúc ma thuật mà không cần tương tác trực tiếp về mặt tinh thần," Tristan nói dối không chớp mắt.
Thực ra cậu có Linh Thị, nhưng cách diễn đạt kỹ thuật này khiến cậu nghe đáng tin cậy hơn nhiều so với một pháp sư bình thường.
"Tôi sẽ cô lập nó trong một hộp chắn ma thuật.
Tôi sẽ trích xuất dữ liệu ký ức mà nó chứa đựng, sàng lọc các yếu tố thao túng cảm xúc, và chỉ đưa lại cho cậu những thông tin s facts (sự thật) khô khan.
Cậu muốn biết sự thật về Phòng Chứa, đúng không?
Tôi sẽ lấy nó cho cậu.
Nhưng tôi sẽ không để cậu phải trả giá bằng linh hồn mình."
Tristan nhìn thẳng vào mắt Harry, sử dụng chút ít năng lực Sequence 8: Khả năng thuyết phục dựa trên logic giả lập.
"Xác suất cậu bị cuốn sổ chiếm hữu nếu giữ nó thêm 24 giờ: 78%.
Xác suất cậu có được thông tin an toàn nếu đưa nó cho tôi: 99%.
Hãy lựa chọn đi, Harry Potter.
Cậu muốn làm người hùng giải cứu trường học, hay muốn trở thành nạn nhân tiếp theo?"
Căn phòng chìm trong im lặng tuyệt đối.
Chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ.
Harry nhìn cuốn sổ trong tay, rồi nhìn Tristan.
Sự cám dỗ của Riddle vẫn còn đó, nhưng nỗi sợ hãi về "sự chiếm hữu" mà Tristan gieo rắc đã lớn hơn.
Hình ảnh người chú của Ron chết khô ám ảnh cậu.
Và quan trọng hơn, Tristan đưa ra một giải pháp vẹn cả đôi đường: Vẫn có thông tin, nhưng an toàn.
Harry hít một hơi sâu, run rẩy rút cuốn nhật ký ra khỏi túi.
"Cậu hứa... cậu sẽ cẩn thận chứ?"
Harry hỏi, giọng nhỏ xíu.
"Tôi không hứa hẹn.
Tôi tính toán," Tristan đáp lạnh lùng.
Harry đặt cuốn sổ vào tay Tristan.
Khoảnh khắc da găng tay của Tristan chạm vào bìa cuốn nhật ký, một cú sốc tâm linh mạnh mẽ ập đến.
OÀNH!
Trong đầu Tristan, không gian yên tĩnh bị xé toạc.
Một tiếng rít chói tai vang lên, mang theo sự giận dữ tột cùng của Chúa tể Hắc ám thời niên thiếu.
KẺ GIẢ MẠO!
NGƯƠI LÀ AI?
Bóng tối từ cuốn sổ trào ra, vô hình với người thường nhưng rõ mồn một trong Linh Thị.
Những cái gai nhọn hoắt đâm vào rào chắn tinh thần của Tristan, cố gắng tìm kiếm nỗi sợ hãi, lòng tham hay sự yếu đuối để bám rễ.
Nếu Tristan là một phù thủy bình thường, cậu đã ngã quỵ.
Nhưng cậu là một "Robot".
Cậu đã dành cả tháng nay để luyện tập việc đóng băng cảm xúc.
Phát hiện mã độc, Tristan tư duy lạnh lùng.
Kích hoạt tường lửa.
Cách ly tệp tin.
Mặt cậu không biến sắc, dù các cơ bắp dưới lớp áo đang căng cứng như đá.
Cậu siết chặt cuốn sổ, cưỡng ép đóng lại kênh kết nối tâm linh bằng sức mạnh ý chí thuần túy.
"Dữ liệu đã được tiếp nhận," cậu nói, giọng bình thản đến mức đáng sợ, trong khi bên trong đầu cậu đang diễn ra một cuộc chiến kịch liệt.
Cậu quay người, bước nhanh về phía rương của mình.
Cậu mở khóa, lôi ra một chiếc hộp kim loại nặng trịch—thứ cậu đã ếm bùa phong ấn từ trước.
Cậu ném cuốn nhật ký vào đó.
Cạch.
Nắp hộp đóng lại.
Tiếng rít trong đầu tắt ngấm.
Tristan đứng yên trong vài giây, tay vẫn đặt trên nắp hộp.
Hơi thở của cậu hơi rối loạn một chút, nhưng cậu nhanh chóng điều chỉnh lại nhịp điệu: hít vào 3 giây, thở ra 3 giây.
"Nó...
ổn chứ?"
Ron hỏi, dè dặt.
Tristan quay lại, đẩy gọng kính.
Ánh sáng phản chiếu che đi sự mệt mỏi thoáng qua trong mắt.
"Biến số đã được kiểm soát," cậu tuyên bố.
"Tôi sẽ tiến hành phân tích vào tối nay.
Giờ thì, theo lịch trình, chúng ta còn 15 phút để xuống Đại Sảnh Đường ăn sáng.
Tôi khuyên cậu nên ăn cháo yến mạch, Harry.
Mức đường huyết thấp đang làm giảm khả năng tư duy logic của cậu đấy."
Harry đứng ngẩn ngơ, nhìn Tristan bước ra khỏi phòng với phong thái của một vị tướng vừa thắng trận mà không tốn một viên đạn.
Cậu cảm thấy trống rỗng, như vừa bị mất một phần cơ thể, nhưng đồng thời, tảng đá nặng trĩu trong ngực cũng biến mất.
"Cậu ấy... thực sự là một con robot," Ron thì thầm, vừa sợ hãi vừa thán phục.
"Không," Hermione nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Tristan, ánh mắt suy tư.
"Cậu ấy chỉ là người tỉnh táo duy nhất trong cái nhà thương điên này thôi."
Bên ngoài hành lang, Tristan dựa lưng vào tường đá lạnh lẽo.
Bàn tay đeo găng của cậu vẫn còn run nhẹ—di chứng của việc tiếp xúc trực tiếp với linh hồn Voldemort.
Nhưng trong lồng ngực, nơi ma dược Sequence 8 đang lưu chuyển, cậu cảm thấy một sự thay đổi rõ rệt.
Cảm giác ấm nóng lan tỏa, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cậu đã không chỉ quan sát.
Cậu đã can thiệp vào vận mệnh, bẻ lái một biến số thảm họa bằng chính sự tính toán và đóng vai của mình.
Cậu đã thao túng Harry Potter—nhân vật chính của thế giới này—để đạt được mục đích an toàn.
Tiến độ tiêu hóa ma dược: 5.5%
Một nụ cười nhạt thếch, méo mó hiện lên trên môi Tristan.
"Hóa ra," cậu lẩm bẩm một mình trong bóng tối hành lang, "Robot không phải là kẻ phục tùng mệnh lệnh.
Robot là kẻ kiểm soát hệ thống."
Cuộc chơi với Tom Riddle chỉ mới bắt đầu.
Và lần này, Tristan là người cầm cái điều khiển.