[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 1
Chương 22: Những Bóng Ma Trong Trang Sách
Chương 22: Những Bóng Ma Trong Trang Sách
Hogwarts về đêm mang hình hài của một con quái vật đang ngủ say, nhưng Thư viện vào buổi sáng sớm lại giống như một hầm mộ lộng lẫy và trang nghiêm của những linh hồn đã khuất.
Tristan Prewett đẩy cánh cửa gỗ sồi nặng nề, bước vào không gian tĩnh lặng đến ngạt thở này.
Ngay lập tức, các giác quan được cường hóa bởi Ma dược của cậu bị tấn công.
Không phải bởi tiếng ồn, mà bởi sự "im lặng" quá mức.
Hàng vạn cuốn sách nằm trên kệ, mỗi cuốn đều chứa đựng tâm tư, ý chí và một phần linh hồn của người viết ra nó.
Dưới Linh Thị ở mức thấp nhất, Tristan thấy không khí trong thư viện không trong suốt.
Nó đặc quánh, trôi nổi những hạt bụi lấp lánh màu vàng nhạt – tàn dư của tri thức và ma thuật tích tụ qua hàng ngàn năm.
Cậu hít sâu một hơi.
Mùi giấy mục, mùi da thuộc cũ kỹ, mùi mực in hăng hắc và mùi sáp nến cháy dở.
Đối với một kẻ đang cố gắng trốn chạy khỏi sự hỗn loạn của thực tại như Tristan, đây là mùi của sự an toàn.
Nhưng sự an toàn này cũng mong manh như lớp băng mỏng trên mặt hồ.
"Trò Prewett?"
Một giọng nói khô khốc vang lên từ phía sau quầy thủ thư, sắc lạnh như tiếng dao cạo lướt trên mặt đá.
Tristan giật mình, quay lại.
Bà Pince đứng đó, gầy gò và khắc khổ như một con kền kền đang đậu trên cành cây khô.
Bà không nhìn cậu bằng ánh mắt chào đón.
Đôi mắt bà nheo lại, dò xét, như thể đang tìm kiếm dấu hiệu của một kẻ phá hoại tiềm năng.
"Thư viện là nơi để nghiên cứu, không phải nơi để trốn tiết hay ủ mưu," bà nói, giọng thì thầm nhưng vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian vòm cao vút.
"Em chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh, thưa bà," Tristan đáp, cố gắng giữ giọng điệu lễ phép và vô hại nhất có thể.
Cậu cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ người phụ nữ này.
Bà ta không phải là một Beyonder, nhưng sự gắn kết lâu dài với những cuốn sách ma thuật đã khiến hào quang của bà ta trở nên sắc bén và mang tính "cấm đoán".
Bà ta là một Vật phong ấn sống của nơi này.
Bà Pince hừ mũi, phẩy tay ra hiệu cho cậu đi vào trong.
"Đừng để ta nghe thấy một tiếng động nào, dù là tiếng lật sách quá mạnh.
Và tránh xa Khu Vực Cấm."
Tristan gật đầu, nhanh chóng lẩn vào mê cung của những kệ sách cao chót vót.
Cậu cần tránh xa ánh mắt soi mói đó.
Và cả sự nhiệt tình thái quá của Colin hay những ánh nhìn tò mò của Ginny.
Đôi khi, sự cô độc là liều thuốc an thần tốt nhất cho một kẻ đang mang trong mình bí mật của hai thế giới.
Cậu lang thang qua các dãy kệ, để cho trực giác dẫn lối.
Con đường "Quái Vật" (Monster Pathway) có một đặc tính thụ động: nhạy cảm với vận mệnh và xác suất.
Đôi khi, cậu không cần tìm kiếm, những thứ cậu cần – hoặc những thứ nguy hiểm liên quan đến cậu – sẽ tự động xuất hiện.
Ngón tay Tristan lướt trên những gáy sách sần sùi.
Lịch sử Pháp thuật Hiện đại, Những lời nguyền bị lãng quên, Thảo dược học vùng cao nguyên...
Đột nhiên, ngón tay cậu tê rần.
Một cảm giác như bị điện giật nhẹ chạy dọc cánh tay, xộc thẳng lên não bộ.
Tristan dừng lại.
Trước mặt cậu, nằm khiêm tốn ở ngăn dưới cùng của một kệ sách bám đầy bụi, là một cuốn sách bìa da màu đen tuyền.
Nó không có vẻ gì là nổi bật so với những cuốn sách bìa vàng lấp lánh xung quanh, nhưng đối với Tristan, nó đang "tỏa sáng" theo một cách u ám.
Một luồng linh tính màu xám xanh, mang hơi thở của tự nhiên hoang dã và những bí ẩn chưa được giải đáp, đang rỉ ra từ kẽ hở của các trang giấy.
Tristan cúi xuống, nhặt cuốn sách lên.
Nó nặng hơn vẻ ngoài của nó.
Sinh Vật Huyền Bí và Nơi Tìm Ra Chúng (Fantastic Beasts and Where to Find Them).
Tác giả: Newt Scamander.
Tristan lật trang bìa.
Một dòng chữ viết tay bằng mực xanh lam đã phai màu hiện ra, nét chữ phóng khoáng nhưng hơi run rẩy ở phần đuôi, như thể người viết đang vội vã hoặc đang bị kích động:
"Tặng cho Thư viện Hogwarts.
Hy vọng những đứa trẻ sẽ hiểu rằng, quái vật đáng sợ nhất không phải là những kẻ có nanh vuốt."
Tristan mân mê dòng chữ.
Có một sự cộng hưởng kỳ lạ.
Newt Scamander, người đã nhìn thấu vẻ đẹp của những con quái vật bị thế giới ruồng bỏ.
Và Tristan, kẻ đang mang trong mình dòng máu và con đường của "Quái Vật".
Cậu mang cuốn sách về một chiếc bàn khuất sau tấm rèm nhung đỏ thẫm, nơi ánh sáng ban mai chỉ lọt qua những khe hở nhỏ, tạo thành những vệt sáng bụi bặm cắt ngang không khí.
Tristan mở sách.
Không phải ngẫu nhiên mà cậu tìm thấy nó.
Trực giác của cậu đang gào thét rằng có manh mối ở đây.
Manh mối về cơn ác mộng.
Về tiếng thì thầm trong bức tường.
Những trang sách lật giở, sống động đến kinh ngạc.
Một con Đào Mỏ (Niffler) nhảy ra khỏi trang giấy dưới dạng ảo ảnh mực in, cố gắng chộp lấy chiếc khuy đồng trên áo chùng của Tristan.
Một con Nundu thu nhỏ gầm gừ, phả ra làn khói độc vô hại.
Nhưng Tristan không cười.
Cậu lật nhanh hơn.
Tim cậu đập thình thịch.
Trang 142.
Một luồng khí lạnh toát ra từ trang sách, làm đông cứng những đầu ngón tay của Tristan.
Hình minh họa là một sinh vật gầy guộc đến mức chỉ còn da bọc xương, lớp da đen bóng như than đá dính chặt vào khung xương xiêu vẹo.
Nó có đầu của một con rồng, nhưng thân hình của một con ngựa, và đôi cánh dơi khổng lồ gấp lại bên sườn.
Đôi mắt của nó trắng dã, không có đồng tử, nhìn chằm chằm vào người đọc bằng một sự thấu hiểu lạnh lẽo.
Vong Mã (Thestrals).
"Loài sinh vật vô hình đối với những ai chưa từng chứng kiến và thấu hiểu cái chết.
Chúng bị coi là điềm xấu, nhưng thực chất lại là những người dẫn đường hiền lành..."
Tristan nín thở.
Cậu đưa tay chạm vào hình vẽ con Vong Mã.
Con thú trong tranh dường như cảm nhận được cậu.
Nó chớp đôi mắt trắng dã, cúi đầu cọ vào ngón tay cậu.
Nó nhìn thấy cậu.
Và cậu nhìn thấy nó.
Tristan chưa bao giờ nhìn thấy ai chết trước mặt mình trong kiếp này – ở thế giới này.
Nhưng cậu đã chết.
Cái chết của chính cậu ở kiếp trước.
Khoảnh khắc linh hồn bị xé toạc khỏi cơ thể, trôi dạt qua dòng sông thời gian và không gian để nhập vào thân xác đứa trẻ Tristan Prewett này.
Đó là lý do cậu nhìn thấy chúng.
Cậu mang "mùi" của cái chết.
"Chúng ta giống nhau, phải không?"
Tristan thì thầm, một nỗi cô đơn sâu thẳm dâng lên trong lòng.
Giữa ngôi trường đầy phép thuật và tiếng cười này, cậu là một bóng ma.
Một kẻ đã chết đang giả vờ sống.
Nhưng trực giác Quái Vật không để cậu chìm đắm trong cảm xúc lâu.
Nó thúc giục cậu lật tiếp.
Mối nguy hiểm thực sự không nằm ở Vong Mã.
Tristan lật trang.
Một lần nữa.
Và một lần nữa.
Đến trang mục chữ B.
Một cảm giác rợn người, như có ngàn con kiến bò dọc sống lưng, khiến Tristan suýt đánh rơi cuốn sách.
Trên trang giấy ố vàng, một con quái vật đang cuộn mình.
Nó không giống những hình vẽ khác.
Nó to lớn, chiếm trọn hai trang giấy.
Một con rắn khổng lồ màu xanh lục bảo rực rỡ (Vivid Green).
Thân mình nó dày như cột đình, uốn lượn thành những vòng tròn chết chóc.
Nhưng đáng sợ nhất là đôi mắt.
Dù chỉ là hình vẽ bằng mực, đôi mắt màu vàng rực của nó dường như có ma lực.
Tristan cảm thấy hoa mắt, đầu óc choáng váng trong tích tắc.
TỬ XÀ BASILISK.
"Vua của các loài Rắn."
Tristan đọc ngấu nghiến những dòng chữ bên dưới, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán.
"...Có thể đạt chiều dài khổng lồ lên tới năm mươi feet...
Sinh ra từ trứng gà được ấp bởi cóc...
Nọc độc cực mạnh, nhưng vũ khí nguy hiểm nhất là ánh nhìn: bất cứ ai nhìn thẳng vào mắt nó sẽ chết ngay lập tức..."
"...Nhện chạy trốn khỏi nó...
Tiếng gà gáy là tử huyệt của nó..."
"...Herpo a Tàn Bạo (Herpo the Foul), một Phù thủy Hắc ám Hy Lạp, là người đầu tiên lai tạo thành công..."
Mọi mảnh ghép vỡ vụn trong đầu Tristan đột ngột khớp lại với nhau tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh đến kinh hoàng.
Tiếng thì thầm trong bức tường mà cậu nghe thấy hôm trước.
"Đói...
Ta ngửi thấy máu..."
Nỗi sợ hãi vô hình của lũ nhện trong Rừng Cấm mà Hagrid đã nhắc đến.
Và giấc mơ.
Giấc mơ về đại dương máu và con rắn khổng lồ.
Nó ở đây.
Ngay tại Hogwarts này.
Không phải là một lời đồn đại.
Không phải là truyền thuyết.
Có một con quái vật hạng S – một sinh vật huyền bí cấp cao, có khả năng giết người hàng loạt chỉ bằng một cái nhìn – đang trườn bò trong hệ thống đường ống nước, ngay dưới chân các học sinh đang ngồi ăn sáng trong Đại Sảnh Đường.
Tristan rùng mình, đóng sầm cuốn sách lại.
Tiếng động vang lên hơi lớn trong thư viện tĩnh lặng.
"Suỵt!"
Tiếng rít của bà Pince vọng lại từ xa.
Tristan không quan tâm.
Tay cậu run rẩy đặt lên bìa sách da lạnh lẽo.
Dưới góc nhìn của Lord of the Mysteries, Tử Xà Basilisk không chỉ là một con thú.
Nó là một sinh vật mang đặc tính của con đường "Tử Thần" (Death Pathway) hoặc "Quỷ Dữ" (Abyss Pathway).
Ánh mắt chết chóc.
Nọc độc hủy diệt.
Sự trường sinh.
Và quan trọng hơn, đối với Tristan – người thuộc con đường Vận Mệnh (Wheel of Fortune) – con rắn này là một "biến số" khổng lồ.
Sự tồn tại của nó làm nhiễu loạn mọi dòng chảy xác suất xung quanh lâu đài.
Tại sao Dumbledore không biết?
Hay cụ biết nhưng không thể tìm ra?
Tristan nhớ lại chi tiết trong truyện gốc.
Phòng chứa Bí mật.
Người thừa kế của Slytherin.
Ginny Weasley bị điều khiển bởi cuốn nhật ký.
Cậu quay đầu nhìn về phía cửa thư viện, nơi ánh nắng bên ngoài đang chiếu vào.
Ginny đang ở ngoài đó.
Cô bé có lẽ đang cầm cuốn nhật ký đen sì đó ngay lúc này, trút bầu tâm sự với Tom Riddle – Chúa tể Hắc ám thời niên thiếu.
Một quả bom nổ chậm.
Tristan cảm thấy ngột ngạt.
Cánh cửa tri thức vừa mở ra, nhưng nó không dẫn đến kho báu.
Nó dẫn đến một cái hang rắn.
Mình nên làm gì?
Báo cáo?
Không ai tin một đứa trẻ 11 tuổi.
Kể cả Dumbledore cũng sẽ nghi ngờ tại sao cậu biết những điều này.
Chiết Tâm Trí Thuật (Legilimency) của cụ sẽ lôi ra bí mật về hệ thống Beyonder và thân phận xuyên việt của cậu.
Đó là án tử.
Tự mình giải quyết?
Đối đầu với một con Tử Xà?
Cậu mới chỉ là một Monster danh sách 9 (hoặc thậm chí chưa tiêu hóa hết ma dược).
Cậu sẽ chết trước khi kịp nhìn thấy cái đuôi của nó.
Sự bất lực len lỏi vào tâm trí Tristan, lạnh lẽo như nọc độc.
Nhưng rồi, một ý nghĩ khác trỗi dậy.
Bản năng sinh tồn.
Cậu là một Monster.
Con đường của Vận Mệnh.
Cậu không thể chiến đấu bằng sức mạnh cơ bắp hay phép thuật hủy diệt.
Cậu chiến đấu bằng thông tin và sự may mắn.
Cậu đã biết tên của con quái vật.
Cậu biết điểm yếu của nó (gà trống).
Cậu biết kẻ chủ mưu (cuốn nhật ký).
Tristan hít sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim.
Ánh mắt cậu trở lại vẻ bình tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong là sự cảnh giác cao độ.
Cậu mở cuốn sách ra một lần nữa, rút cây bút lông ngỗng và một mảnh giấy da nhỏ từ trong túi áo.
Cậu bắt đầu chép lại đoạn mô tả về Tử Xà, tay vẫn còn hơi run nhưng nét chữ đã dứt khoát hơn.
Không phải để báo cáo.
Mà để chuẩn bị.
Nếu vận mệnh đã ném cậu vào bàn cờ này, cậu sẽ không làm con tốt thí.
Cậu sẽ là người quan sát, kẻ nắm giữ bí mật, và khi thời cơ đến... kẻ xoay chuyển cục diện.
"Mày đang săn mồi sao, Vua Rắn?"
Tristan thì thầm với hình vẽ con Basilisk đang uốn lượn đầy đe dọa.
"Nhưng hãy cẩn thận.
Ở đây không chỉ có mình mày là quái vật đâu."
Cậu gấp mảnh giấy lại, nhét sâu vào túi áo trong, ngay sát ngực trái.
Ngay lúc đó, ánh nến trên bàn chợt lụi đi một chút, rồi bùng sáng trở lại.
Bóng của Tristan in trên vách tường đá phía sau khẽ dao động, kéo dài ra, trông méo mó và dị dạng.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cái bóng đó không giống hình người.
Nó giống một vòng xoáy.
Hoặc một con rắn đang cuộn mình chờ đợi.
Tristan đứng dậy, kẹp cuốn sách Sinh Vật Huyền Bí vào nách.
Cậu sẽ mượn nó.
Cậu cần nghiên cứu kỹ hơn.
Về Tử Xà.
Và về Vong Mã.
Về cái chết.
Và cách để sống sót qua nó.
Bước ra khỏi góc tối của thư viện, Tristan hòa mình vào ánh sáng của hành lang.
Nhưng trong mắt cậu, Hogwarts đã thay đổi.
Những bức tường không còn vững chãi.
Những tiếng cười đùa của học sinh nghe thật xa xăm và mong manh.
Dưới lớp vỏ bọc yên bình này, một cuộc đi săn đã bắt đầu.
Và Tristan Prewett, với đôi mắt nhìn thấu vận mệnh, vừa chính thức bước vào vùng ngắm bắn.