[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 1
Chương 62: Vũ Điệu Của Tấm Gương Đen Và Lời Nguyền Sắc Đẹp
Chương 62: Vũ Điệu Của Tấm Gương Đen Và Lời Nguyền Sắc Đẹp
Không gian bị xé toạc bởi tiếng thét chói tai của kim loại ma sát và tiếng cười khúc khích điên dại của một người phụ nữ.
"CHẠY!
ĐỪNG NHÌN LẠI!"
Tiếng gầm của Tristan Prewett như bị nuốt chửng giữa cơn bão tuyết đen ngòm đang ập tới.
Bốn bóng người lao đi trong khe nứt hẹp phía sau ngai vàng, trượt ngã dúi dụi trên nền đá phủ băng trơn tuột.
Hơi lạnh không còn đơn thuần là nhiệt độ thấp nữa; nó mang theo mùi hương ngào ngạt của hoa hồng thối rữa và mùi tanh của máu cũ—dấu hiệu đặc trưng của ma thuật hắc ám thuộc Con đường Nữ Phù Thủy (Demoness).
Tristan chạy ở vị trí cuối cùng để bọc lót, tay trái cậu siết chặt đến trắng bệch quanh hai vật thể cậu vừa đánh cắp từ lồng ngực Kỵ Sĩ: một quyển sách bìa da dày cộm và một cây đũa phép gãy đôi.
Chúng lạnh buốt, nhưng không phải cái lạnh của băng, mà là cái lạnh của tử khí, liên tục phát ra những xung động "thump... thump..." yếu ớt, đồng bộ với nhịp tim cậu, như muốn xâm nhập và đồng hóa cơ thể cậu.
KÉTTTTTT...
RẦM!
Phía sau lưng họ, lối vào khe nứt rung chuyển dữ dội.
Bức tường đá kiên cố bị một lực vô hình xé toạc như tờ giấy mỏng.
Harry Potter ngoái lại trong một tích tắc bản năng, và cảnh tượng đập vào mắt khiến cậu suýt nữa ngừng thở.
Kỵ Sĩ Băng Giá không còn là một bộ giáp sắt nặng nề, cục mịch nữa.
Nó đang biến đổi.
Bộ giáp đen sần sùi bắt đầu nứt ra, rỉ ra một chất lỏng sệt màu đen như nhựa đường.
Những cái gai nhọn hoắt mọc lên tua tủa từ cầu vai và mũ giáp, uốn lượn mềm mại như những con rắn sống.
Và kinh khủng nhất, từ bên trong bộ giáp rỗng tuếch, không còn là hai đốm sáng xanh lam lạnh lẽo.
Một ngọn lửa màu hồng tím ma quái bùng lên, phác họa hình dáng lờ mờ của một người phụ nữ khổng lồ, nửa hư ảo nửa thực thể, đang vươn những móng vuốt đen đúa về phía họ.
"Đó là cái quái gì vậy?!"
Ron Weasley hét lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng khi cậu trượt chân, đầu gối đập mạnh xuống sàn đá.
"Đừng dừng lại!
Đứng dậy ngay!"
Hermione Granger lao tới, túm lấy cổ áo Ron giật mạnh.
Cô quay lại, vung đũa phép trong tuyệt vọng.
"Glacius Tria!"
Ba bức tường băng dày dựng lên chắn ngang hành lang hẹp, hy vọng mua thêm cho họ vài giây sự sống.
Nhưng đối thủ của họ là chủ nhân của băng giá và tai ương.
Kỵ Sĩ—hay giờ đây là hiện thân của Nữ Phù Thủy Băng Giá—không hề giảm tốc độ.
Nó lướt tới, thanh đại kiếm trong tay vẽ một đường cong tuyệt đẹp vào không trung.
Choang!
Bức tường băng của Hermione không vỡ vụn.
Nó biến đổi.
Ngay khi mũi kiếm chạm vào, lớp băng trong suốt lập tức chuyển sang màu đen kịt.
Bề mặt băng trở nên phẳng lì, sáng bóng như gương.
Và từ trong mặt gương đen đó, hàng chục cánh tay phụ nữ trắng toát, gầy guộc như xác chết, vươn ra, xuyên qua lớp băng rắn chắc như thể đó là mặt nước, quờ quạng tìm kiếm con mồi.
"Nó biến phép thuật của tớ thành... thành cửa ngõ của nó!"
Hermione hét lên, mặt cắt không còn giọt máu.
"Đó là Ma Thuật Gương!
Đừng dùng phép hệ Băng hay Nước nữa!"
Tristan quát lớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
"Chạy sâu vào trong!
Nhanh lên!"
Linh Thị của Tristan đang gào thét cảnh báo.
Cậu nhìn thấy những sợi tơ màu đen mảnh như tóc đang lan ra từ Kỵ Sĩ, bám vào vách đá, trần hang, và cả không khí.
Bất cứ nơi nào những sợi tơ đó chạm vào, bề mặt vật chất đều biến thành những tấm gương phản chiếu méo mó.
Thế giới thực tại đang bị ăn mòn, bị thay thế bởi "Thế Giới Gương" của con quái vật.
Họ lao đi trong hành lang dốc ngược, phổi nóng rát như bị lửa đốt.
Nhưng con đường phía trước cũng bắt đầu thay đổi.
Vách đá gồ ghề hai bên bỗng chốc trở nên trơn nhẵn, phản chiếu hình ảnh bốn người họ đang chạy trốn.
Nhưng hình ảnh phản chiếu trong gương không chạy.
Harry trong gương dừng lại, quay đầu nhìn Harry thật, nở một nụ cười quyến rũ đến rợn người, đôi mắt long lanh ngập nước đầy mê hoặc.
"Harry..."
Hình ảnh trong gương thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật ong pha thuốc độc.
"Ở lại đây đi...
Bên ngoài lạnh lắm...
Ở đây ấm áp hơn nhiều..."
Harry cảm thấy chân mình nặng trĩu.
Một cảm giác đê mê, buồn ngủ ập đến, thôi thúc cậu muốn dừng lại, muốn chạm vào khuôn mặt xinh đẹp trong gương kia.
Bốp!
Một cú tát trời giáng vào gáy khiến Harry tỉnh hẳn.
"Đừng nhìn vào gương!"
Tristan gầm lên, tay cậu vẫn siết chặt quyển sách và cây đũa gãy.
"Nó đang dùng 'Mê Hoặc' (Charm)!
Đó là kỹ năng của Demoness!
Tự cắn lưỡi mình đi nếu cảm thấy buồn ngủ!"
"Demoness?
Nữ Phù Thủy?"
Harry lắp bắp, cơn đau giúp cậu lấy lại sự tỉnh táo.
Cậu nhận ra sự nguy hiểm chết người đằng sau vẻ đẹp ma quái đó.
"Sao cậu biết nhiều thế?"
"Vì tớ không muốn chết trinh, được chưa!"
Tristan thốt ra một câu nói dối lố bịch để lấp liếm kiến thức Beyonder của mình, nhưng hiệu quả bất ngờ—nó khiến không khí căng thẳng giảm đi một chút.
Nhưng Kỵ Sĩ không cho họ thời gian để thở.
Từ phía sau, một làn sương đen cuồn cuộn ập tới.
Nó không lan tỏa theo quy luật vật lý, mà di chuyển như một sinh vật sống, len lỏi qua các khe nứt, trườn trên trần hang.
"Cẩn thận!
Độc tố!"
Tristan cảnh báo, bịt mũi lại bằng tay áo chùng.
Làn sương đen lướt qua một tảng đá dưới chân Ron.
Ngay lập tức, tảng đá xèo xèo bốc khói, tan chảy thành một vũng dịch nhầy nhụa bốc mùi hôi thối.
Đó là Dịch Bệnh—một năng lực khác của con đường Demoness, gây ra sự mục rữa và cái chết đau đớn.
"Đường cụt!"
Hermione hét lên đầy tuyệt vọng.
Trước mặt họ, hành lang kết thúc.
Một vách đá dựng đứng, trơn tuột và đen bóng chắn ngang lối đi.
Không có ngã rẽ, không có khe hở.
Họ đã bị dồn vào rọ.
"Không thể nào..."
Ron lùi lại, va vào người Harry.
"Chúng ta chết chắc rồi."
Phía sau lưng, tiếng bước chân kim loại KÉTTTT...
KÉTTTT... chậm lại.
Kỵ Sĩ Băng Giá—bây giờ trông giống một nữ thần chiến binh sa ngã hơn là một hiệp sĩ—bước ra từ làn sương đen.
Nó đứng đó, chắn ngang lối thoát duy nhất.
Bộ giáp đen của nó dường như đang "thở", phập phồng theo nhịp điệu quyến rũ.
Ngọn lửa màu hồng tím bên trong mũ giáp rực sáng, chiếu rọi bốn con mồi nhỏ bé đang run rẩy.
Nó không tấn công ngay.
Nó nâng thanh đại kiếm lên, dùng lưỡi kiếm vuốt ve nhẹ nhàng lên vách tường băng bên cạnh.
Keng...
Vách tường biến thành gương.
Và từ trong đó, một bản sao của Kỵ Sĩ bước ra.
Rồi một cái nữa ở trần hang.
Rồi một cái nữa ở sàn nhà.
Bốn phía đều là Kỵ Sĩ.
Bốn phía đều là cái chết.
"Nó đang chơi đùa với chúng ta," Tristan nói, giọng cậu lạnh lùng đến lạ thường.
Cậu ép lưng vào vách đá cụt, đặt quyển sách cổ và cây đũa gãy xuống chân mình.
"Cậu làm gì vậy?"
Harry hỏi, tay nắm chặt đũa phép, sẵn sàng cho một trận chiến cuối cùng vô vọng.
"Đừng nói là cậu định đầu hàng nhé?"
"Đầu hàng?"
Tristan cười khẩy, một nụ cười méo mó.
Cậu thò tay vào túi áo trong, rút ra một chiếc gương nhỏ bằng đồng thau, viền chạm khắc hình những con mắt đang nhắm nghiền.
Đó là Gương Của Kẻ Nói Dối—Vật phẩm phong ấn cấp 3 mà cậu đã đánh đổi rất nhiều điểm tín dụng ở Cửa Hàng Vận Mệnh để có được.
"Nghe này," Tristan nói nhanh, mắt không rời khỏi bốn bản thể Kỵ Sĩ đang từ từ tiến lại gần.
"Sinh vật này, dù là Kỵ Sĩ hay Demoness, sức mạnh của nó bắt nguồn từ sự phản chiếu và... sự ái kỷ."
"Ái kỷ?"
Hermione ngơ ngác.
"Nó bị ám ảnh bởi sự hoàn hảo và cái đẹp," Tristan giải thích, mồ hôi rịn ra trên trán.
"Nhưng bản chất của nó là một xác chết thối rữa được bao bọc bởi băng giá.
Nó ghét sự thật.
Nó sợ nhìn thấy hình dạng thật của mình."
Những con Kỵ Sĩ bắt đầu giơ kiếm lên.
Những quả cầu năng lượng màu đen tím bắt đầu tụ lại ở mũi kiếm, xoay tít, rít lên những tiếng thét oán than.
"Hermione," Tristan ra lệnh, giọng đanh thép.
"Khi tớ hô, cậu hãy dùng bùa Lumos Solem—ánh sáng mặt trời.
Phải là ánh sáng mạnh nhất, chói lòa nhất cậu có thể tạo ra.
Nhắm thẳng vào cái gương trên tay tớ."
"Nhưng..."
"Làm đi!
Nếu không muốn thành tượng băng trang trí cho nó!"
"Được!"
Hermione gật đầu, giơ đũa phép lên.
Bốn thanh đại kiếm đồng loạt chém xuống.
Bốn luồng sóng xung kích đen ngòm lao thẳng vào họ từ bốn phía.
"NGAY BÂY GIỜ!"
Tristan gầm lên.
"LUMOS SOLEM!"
Hermione hét lên, dồn toàn bộ ma lực còn lại vào câu thần chú.
Một vụ nổ ánh sáng trắng chói lòa bùng phát từ đầu đũa phép của cô, rực rỡ như một mặt trời thu nhỏ, xua tan bóng tối và sương mù trong tích tắc.
Tristan không nhắm mắt.
Cậu giơ Gương Của Kẻ Nói Dối lên, đón lấy luồng ánh sáng cực mạnh đó.
Bình thường, chiếc gương sẽ phản chiếu ánh sáng.
Nhưng đây là vật phẩm Beyonder.
Khi được kích hoạt, nó không phản chiếu vật lý.
Nó phản chiếu ý niệm.
Tristan kích hoạt năng lực "Quái Vật", tiêm một luồng linh tính vào chiếc gương, bẻ cong hình ảnh phản chiếu.
Cậu điều hướng chùm sáng từ chiếc gương thẳng vào mũ giáp của bản thể Kỵ Sĩ chính giữa.
Trong khoảnh khắc ánh sáng chạm vào Kỵ Sĩ, thời gian như ngưng đọng.
Kỵ Sĩ Băng Giá không nhìn thấy ánh sáng chói lòa.
Thông qua tấm gương ma quái của Tristan, nó nhìn thấy bản thân mình.
Nhưng không phải là hình ảnh uy nghi, xinh đẹp và chết chóc mà nó tự huyễn hoặc.
Trong gương, nó nhìn thấy một cái xác thối rữa, trương phình, giòi bọ đang bò lổm ngổm trong hốc mắt rỗng tuếch.
Da thịt nó bong tróc từng mảng, lộ ra xương trắng đen đúa.
Một hình ảnh gớm ghiếc, tởm lợm và... xấu xí tột cùng.
Đó là sự thật trần trụi bên dưới lớp vỏ bọc băng giá hào nhoáng.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của mọi kẻ thuộc con đường Demoness: Sự xấu xí và mục rữa.
AAAAAAIIIIIIIIEEEEEEEEEEE!!!
Một tiếng thét kinh hoàng vang lên, không phải tiếng gầm của quái vật, mà là tiếng hét thất thanh của một người phụ nữ bị tạt axit vào mặt.
Tiếng hét mang tần số siêu âm, đập vỡ nát tất cả những tấm gương băng xung quanh.
Choang!
Choang!
Choang!
Hàng ngàn mảnh gương vỡ vụn bắn ra tung tóe như mưa rào.
Ba bản sao Kỵ Sĩ tan biến thành khói đen.
Bản thể chính của Kỵ Sĩ ôm lấy đầu, lảo đảo lùi lại, thanh đại kiếm rơi xuống đất Keng một tiếng lớn.
Nó gào thét trong đau đớn và nhục nhã, làn khí đen quanh người nó trở nên hỗn loạn, mất kiểm soát.
"Cơ hội!"
Tristan hét lên, máu mũi cậu trào ra vì phản phệ tinh thần khi điều khiển chiếc gương.
Cậu cúi xuống, chộp lấy quyển sách và cây đũa gãy, nhét vội vào túi áo.
"Phá vỡ sàn nhà!
Ngay chỗ nó đứng!"
Harry và Ron hiểu ý ngay lập tức.
Cả hai chĩa đũa phép vào phần sàn băng dưới chân Kỵ Sĩ, nơi đã bị rạn nứt vì tiếng thét.
"CONFRINGO!" (Bùa nổ) "REDUCTO!" (Bùa phá hủy)
Hai tia sáng đỏ và xanh lam hòa vào nhau, lao thẳng vào mặt sàn.
ẦM!
Một vụ nổ lớn rung chuyển cả hành lang.
Sàn băng vốn đã mỏng manh không chịu nổi sức ép, sụp đổ hoàn toàn, tạo ra một hố sụt khổng lồ ngay dưới chân Kỵ Sĩ.
Con quái vật, đang trong cơn hoảng loạn vì ảo ảnh xấu xí, không kịp phản ứng.
Nó trượt chân, ngã ngửa ra sau, rơi xuống hố sâu thăm thẳm, tiếng thét của nó vọng lại xa dần nhưng vẫn đầy oán hận.
AAAAiiieee...
Giết... ta sẽ giết...
Nhưng vụ nổ quá gần.
Sàn nhà chỗ bốn người đứng cũng bắt đầu nứt toác.
"Ôi không..."
Ron rên rỉ khi cảm thấy mặt đất dưới chân biến mất.
"Bám vào nhau!"
Harry hét lên, vươn tay ra nắm lấy áo Hermione và Ron.
Tristan, tay vẫn ôm chặt chiến lợi phẩm, chỉ kịp nhếch môi cười khổ.
Cậu đã tính toán xác suất chiến thắng, nhưng cậu quên tính xác suất sập hầm.
Cả bốn người rơi xuống bóng tối bên dưới, cùng với đất đá và băng vụn.
...
Cú rơi không quá sâu, nhưng cũng đủ để rút hết không khí ra khỏi phổi họ khi tiếp đất.
Họ rơi xuống một đống gì đó mềm mềm, xốp xốp và ẩm ướt, giúp giảm bớt lực va chạm.
"Mọi người... còn sống không?"
Harry rên rỉ, lồm cồm bò dậy, tay xoa xoa cái lưng đau điếng.
"Tớ nghĩ là tớ gãy xương sườn rồi," Ron than vãn từ đâu đó trong bóng tối.
"Chỉ bầm tím thôi," Hermione nói, giọng run rẩy, cô thắp sáng đũa phép lên.
"Lumos."
Ánh sáng yếu ớt soi rọi không gian mới.
Đây không phải là hang động băng giá nữa.
Nhiệt độ ở đây ấm hơn, ẩm thấp và ngột ngạt.
Mùi hương hoa hồng thối rữa và tử khí của Demoness đã biến mất, thay vào đó là một mùi tanh nồng nặc—mùi của rêu mốc, bùn lầy và... máu tươi.
Họ đang ở trong một hệ thống cống ngầm cổ xưa, hoặc một mê cung dưới lòng đất với những bức tường gạch đá phủ đầy rêu xanh nhờn nhợt.
Tristan ngồi dậy, dựa lưng vào một cái cột đá.
Việc đầu tiên cậu làm là kiểm tra "chiến lợi phẩm".
Cậu lôi quyển sách cổ và cây đũa gãy ra dưới ánh sáng của Hermione.
Quyển sách bìa da dày, sờn cũ, trên bìa có khắc biểu tượng chiếc la bàn bốn hướng bằng bạc xỉn màu.
Nhưng khi Tristan chạm vào, cậu cảm nhận được một dòng chảy kiến thức điên cuồng đang chực chờ bùng nổ.
Còn cây đũa phép...
Nó bị gãy làm đôi, chỉ còn lại phần cán cầm và một đoạn lõi trồi ra ngoài.
Lõi đũa không phải là lông phượng hoàng hay gân rồng.
Nó là một sợi tơ màu xám tro, liên tục vặn vẹo như một con giun sống.
"Đó là cái gì?"
Harry hỏi, nhìn chằm chằm vào cây đũa gãy với vẻ ghê tởm pha lẫn tò mò.
"Một thứ không thuộc về thế giới này," Tristan thì thầm, nhanh chóng giấu chúng vào túi không gian (được ngụy trang trong áo chùng).
"Và chúng ta vừa chọc giận chủ nhân của nó."
"Chúng ta đã thoát khỏi con quái vật đó chưa?"
Ron hỏi, nhìn lên cái lỗ hổng trên trần hang, nơi bóng tối đen kịt bao trùm.
"Kỵ Sĩ đã rơi xuống một tầng khác, hoặc bị chôn vùi tạm thời," Tristan nhận định, lau vệt máu khô dưới mũi.
"Nhưng chúng ta chưa an toàn đâu."
"Tại sao?"
Hermione hỏi, giơ cao đũa phép để soi xa hơn.
Ánh sáng Lumos chiếu vào bóng tối xung quanh.
Và ngay lập tức, bóng tối phản hồi lại.
Từ trong những ngóc ngách ẩm ướt, từ dưới lớp bùn lầy, và từ trên những bức tường rêu phong, hàng trăm cặp mắt nhỏ xíu, đỏ rực như máu, đồng loạt mở ra.
Tiếng rít chít chít vang lên, lúc đầu nhỏ, rồi lớn dần thành một bản hợp xướng hỗn loạn và đói khát.
"Chuột," Ron thì thào, mặt tái mét.
"Tại sao lại có nhiều chuột thế?"
"Không phải chuột thường," Tristan đứng dậy, rút đũa phép ra, lưng cậu cứng lại.
Linh tính mách bảo cậu rằng những sinh vật này nguy hiểm theo một cách khác hẳn Kỵ Sĩ Băng Giá.
Chúng là tai mắt, là những kẻ dọn dẹp của hầm ngục này.
"Chào mừng đến với tầng tiếp theo của địa ngục," Tristan nói, giọng khàn đặc.
"Tầng của Dịch Bệnh và Sự Nhơ Bẩn."
Và từ trong bóng tối, một con chuột to bằng con chó bull bước ra, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào họ, nhe hàm răng vàng khè dính đầy máu tươi.
Cuộc trốn chạy chưa kết thúc.
Nó chỉ vừa chuyển sang một chương mới, tởm lợm hơn mà thôi.