Sự im lặng bao trùm lấy bốn người bọn họ tại hành lang tầng bảy không phải là sự bình yên.
Đó là một hiệp ước ngầm, được ký kết bởi nỗi sợ hãi và sự cấp bách, nặng nề hơn cả những khối đá tảng đang chống đỡ tòa lâu đài già cỗi này.
Quyết định đến thư viện—một hành động liều lĩnh được khởi xướng bởi Hermione và được củng cố bởi logic lạnh lùng của Tristan—giờ đây là con đường duy nhất để xuyên thủng màn sương mù nghi kỵ đang siết chặt lấy cổ họng Harry.
Họ di chuyển như những bóng ma, bốn thực thể tách biệt nhưng hợp nhất bởi mục đích sinh tồn, rời khỏi sự an toàn tương đối của tháp Gryffindor.
Tiếng bước chân của họ vang vọng trên nền đá lạnh lẽo một cách đáng ngại, mỗi âm thanh như một nhịp đập lạc lõng giữa trái tim đang ngủ đông của Hogwarts.
Gió bão bên ngoài rít gào qua những ô cửa kính màu, tạo nên những âm thanh như tiếng than khóc của những linh hồn bị giam cầm, càng làm tăng thêm cảm giác cô lập, như thể họ đang đi ngược lại dòng chảy của cả thế giới.
Thư viện Hogwarts, thánh địa của tri thức, tối nay lại mang dáng vẻ của một hầm mộ khổng lồ.
Hàng ngàn cuốn sách nằm im lìm trên kệ, như những bia mộ ghi lại những bí mật đã chết.
Ánh sáng từ những ngọn đèn lồng treo cao leo lét, yếu ớt, chỉ đủ vẽ nên những cái bóng dài ngoằng, méo mó nhảy múa trên sàn nhà, biến những hàng giá sách gỗ sồi sẫm màu thành những vách núi dựng đứng, che khuất tầm nhìn và thì thầm những lời nguyền rủa của riêng chúng.
Không khí đặc quánh mùi giấy da mục nát, mùi mực khô và bụi bặm của hàng thế kỷ—một mùi hương thường ngày mang lại sự an ủi cho Hermione, nhưng giờ đây, nó sực nức mùi của sự phân hủy và lãng quên.
Bà Pince, người thủ thư, ngồi sau bàn làm việc như một con kền kền già nua và cảnh giác.
Đôi mắt bà, sắc như dao găm, lướt qua nhóm học sinh với vẻ nghi ngờ tột độ.
Sự hiện diện của Harry Potter—kẻ đang là tâm điểm của mọi lời đồn đại đen tối nhất—ở đây vào giờ này, là một sự vi phạm trật tự mà bà không hề mong muốn.
"Chúng em cần tìm thông tin về... lịch sử kiến trúc của lâu đài," Hermione nói dối, giọng cô điềm tĩnh một cách đáng kinh ngạc, dù bàn tay cô đang siết chặt lấy vạt áo chùng đến mức đốt ngón tay trắng bệch.
"Cụ thể là các công trình được xây dựng bởi những Nhà Sáng Lập... cho bài luận môn Lịch sử Pháp thuật."
Bà Pince nheo mắt, ánh nhìn soi mói như muốn lột trần lời nói dối, nhưng cuối cùng bà chỉ tay về phía một góc khuất, tối tăm nhất của thư viện.
"Khu vực Lịch sử Ma thuật Nâng cao.
Và tuyệt đối không gây ồn ào.
Một tiếng động nhỏ thôi, ta sẽ tống cổ tất cả ra ngoài."
Họ lách qua những hàng giá sách cao ngất ngưởng, cảm giác như đang đi vào bụng của một con quái thú đang say ngủ.
Ron đi cuối cùng, liên tục ngoái nhìn qua vai, cây đũa phép mượn cầm trong tay một cách gượng gạo, chĩa vào bóng tối vô định.
Cậu ta trông giống như một người lính canh gác ngục tối hơn là một học sinh.
"Chia nhau ra," Hermione thì thầm, hơi thở của cô hóa thành làn khói trắng mỏng manh trong không khí lạnh lẽo.
Cô rút ra một cuộn giấy da nặng trịch có tựa đề Những Bí Ẩn Của Hogwarts: Một Phân Tích.
"Harry, cậu tìm các cuốn về lịch sử Gryffindor.
Ron, cậu phụ trách Ravenclaw và Hufflepuff.
Tớ và Tristan sẽ tập trung vào Slytherin.
Tìm bất cứ thứ gì nhắc đến 'Phòng Chứa', 'Quái vật' hoặc... bất cứ thứ gì khác thường."
Cuộc tìm kiếm bắt đầu trong sự căng thẳng nghẹt thở.
Chỉ có tiếng sột soạt của giấy da và tiếng lật sách khô khốc vang lên, âm thanh bị khuếch đại trong sự tĩnh lặng đè nén.
Harry cố gắng tập trung, nhưng những con chữ cứ nhảy múa, biến dạng thành những lời buộc tội của Ernie Macmillan và cái gật đầu lạnh lùng đầy ẩn ý của Snape.
Trong khi Hermione lật giở các trang sách với tốc độ điên cuồng của một người đang chạy đua với tử thần, và Ron đang vật lộn để giữ cho một cuốn sách khổng lồ không tự đóng sập lại như một cái bẫy thú, Tristan lại hành động hoàn toàn khác biệt.
Cậu không đọc.
Cậu đứng yên giữa hai hàng giá sách thuộc mép ngoài Khu vực Hạn chế—nơi mà bóng tối dường như đậm đặc hơn cả mực viết.
Tristan nhắm mắt lại, tách mình khỏi những giác quan vật lý thông thường.
Cậu kích hoạt trực giác của một "Quái Vật".
Thế giới âm thanh hỗn tạp lùi xa, nhường chỗ cho những rung động tâm linh.
Cậu không tìm kiếm chữ nghĩa.
Cậu đang lắng nghe "tiếng nói" của những cuốn sách.
Những cuốn sách chứa đựng bí mật đen tối không bao giờ thực sự im lặng.
Chúng để lại dấu vết, một sự cộng hưởng nhầy nhụa lên không gian xung quanh.
Tristan để các đầu ngón tay lướt hờ hững trên gáy của những cuốn sách bị xích chặt, cảm nhận những tiếng gào thét câm lặng vọng ra từ những trang giấy bìa da sờn cũ.
"Cậu đang làm gì vậy?"
Harry thì thầm, giọng khản đặc, ngẩng lên từ cuốn Những Người Gác Đêm Của Godric.
"Đang lắng nghe," Tristan trả lời mà không mở mắt, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng nhưng lạnh lẽo.
"Giống như ở hành lang.
Ma thuật Hắc Ám... nó luôn để lại dấu vết.
Những cuốn sách này, chúng đang muốn kể chuyện."
Ngón tay Tristan đột ngột dừng lại trên một cuốn sách bọc da đen, sờn cũ, không có tiêu đề, nằm lọt thỏm giữa những cuốn sách dày cộp khác.
Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng cậu, như thể cậu vừa chạm vào da thịt của một xác chết.
"Cuốn này," cậu nói, mở mắt ra.
Đôi mắt hổ phách lúc này sâu thẳm, đồng tử hơi co lại, tập trung và sắc bén.
Hermione ngay lập tức có mặt bên cạnh, sự tò mò học thuật của cô lấn át cả nỗi sợ hãi.
Cô cẩn thận mở cuốn sách ra.
Các trang giấy mỏng manh, vàng ố như da người già, chi chít những dòng chữ viết bằng một thứ mực dường như đang phai mờ ngay trước mắt họ.
"Biên Niên Sử Về Những Sinh Vật Hắc Ám Nhất," Hermione đọc, giọng run rẩy.
Cô lướt nhanh qua các chương về Yêu Tinh, Người Sói, và rồi... ngón tay cô khựng lại, như chạm phải than hồng.
Trang sách đó không có hình vẽ minh họa chi tiết, chỉ có một đoạn văn dài, được mở đầu bằng một chữ 'B' hoa mỹ, vẽ cách điệu thành hình một con rắn đang tự cắn đuôi mình—biểu tượng Ouroboros, nhưng mang sắc thái tà ác và vặn vẹo.
"'Trong tất cả các loài thú và quái vật dữ dằn lang thang trên mặt đất,'" Hermione đọc, giọng cô nhỏ dần, gần như biến thành tiếng thì thầm kinh hãi, "'không có loài nào nguy hiểm và chết chóc hơn Basilisk, hay còn gọi là Vua của loài Rắn...'"
Ron nuốt nước bọt khan, tiếng động vang lên khô khốc trong sự im lặng chết chóc.
"'Sinh ra từ một quả trứng gà được ấp bởi một con cóc,'" Hermione tiếp tục, đôi mắt mở to dán chặt vào trang sách như bị thôi miên.
"'Basilisk là một con rắn khổng lồ với khả năng giết người ngay lập tức.
Nạn nhân nhìn thẳng vào mắt nó sẽ chết... chết ngay lập tức...'"
Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy họ.
Harry cảm thấy máu trong người mình như đông lại.
Con mèo của Filch.
Colin Creevey.
Justin.
Không ai chết cả.
"Nhưng nó còn một vũ khí khác," Hermione tiếp tục, giọng cô run lên bần bật, ngón tay chỉ vào đoạn tiếp theo.
"'Những ai chỉ nhìn thấy ánh mắt của nó một cách gián tiếp, chẳng hạn như qua một tấm gương, hoặc... hoặc qua một thấu kính... sẽ chỉ bị Hóa Đá.'"
Tiếng sét đánh ngang tai.
Mọi mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp vào nhau một cách hoàn hảo và tàn khốc.
"Bà Norris nhìn qua vũng nước," Ron thì thào, mặt cắt không còn giọt máu.
"Colin nhìn qua máy ảnh.
Và Justin...
Justin nhìn qua Nick Suýt Mất Đầu!"
"'...Basilisk chỉ sợ duy nhất một thứ, và đó cũng là thứ duy nhất có thể giết chết nó: Tiếng gáy của gà trống, bởi tiếng gáy đó mang đến cái chết cho nó.'"
Hermione ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to trong sự kinh hoàng và thấu hiểu.
"Một con rắn khổng lồ... một Basilisk.
Đó là lý do tại sao chỉ có Harry mới nghe thấy nó.
Harry là một Xà Khẩu.
Nó đang di chuyển trong đường ống!"
"Và Malfoy," Tristan nói thêm, giọng nói lạnh như băng, cắt ngang sự hoảng loạn.
"Hắn ta đã hét lên 'Làm thịt ngươi đi' tại Câu lạc bộ Đấu tay đôi.
Hắn không nói với con rắn đen nhỏ bé đó.
Trong cơn phấn khích, hắn đã buột miệng nói ra mệnh lệnh dành cho con quái vật thực sự."
"Vậy là hắn," Ron kết luận, mặt trắng bệch như tuyết.
"Malfoy là Người Thừa Kế, và hắn đã thả một con Basilisk trong lâu đài."
"Chúng ta phải nói với ai đó!"
Harry bật dậy, định lao đi.
"Nói cái gì?"
Tristan giữ vai cậu lại, cái nắm tay mạnh mẽ và kiên định đến mức đau điếng.
"Rằng chúng ta đột nhập Khu vực Hạn chế và tìm thấy một cuốn sách nói về một con quái vật huyền thoại mà không ai nhìn thấy?
Họ sẽ nghĩ chúng ta bị điên.
Hoặc tệ hơn, họ sẽ nghĩ chúng ta đang cố gắng đổ tội cho Malfoy để che giấu cho cậu, Harry.
Chúng ta chưa có bằng chứng vật chất."
"Bà Pince đang nhìn chúng ta," Hermione rít lên, vội vã đóng cuốn sách lại với một tiếng bụp khô khốc.
"Chúng ta phải đi.
Ngay bây giờ."
Họ lùi ra khỏi thư viện, cảm giác như vừa đánh thức một điều gì đó mà lẽ ra nên được ngủ yên vĩnh viễn dưới lòng đất.
Bốn người họ đứng lặng trong hành lang, ánh trăng mỏng như lụa xuyên qua cửa sổ, phủ lên sàn đá một lớp ánh sáng ma quái, lạnh giá.
Lâu đài nằm im, nhưng giờ đây sự im lặng đó không còn yên bình nữa; nó chứa đầy mối đe dọa của một con thú săn mồi khổng lồ đang trườn đi trong bóng tối, ngay bên trong những bức tường đá bao bọc họ.
"Basilisk," Harry lặp lại, cái tên nghe thật xa lạ và khủng khiếp trên đầu lưỡi.
"Và tiếng gáy của gà trống là thứ duy nhất có thể giết chết nó," Hermione nhắc lại, tâm trí cô rõ ràng đang chạy đua với thời gian.
Và chính lúc đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên.
Từ cuối hành lang tối om, một ánh sáng yếu ớt, chập chờn xuất hiện, như một đốm lửa ma trơi.
Đó là Rubeus Hagrid, người giữ khóa của Hogwarts.
Chiếc áo khoác lông chuột chũi khổng lồ khiến ông trông như một ngọn núi nhỏ đang di chuyển, tách khỏi bóng đêm.
Ông đang lẩm bẩm một mình, và khi đến gần hơn, ánh sáng từ cây đèn lồng chiếu lên khuôn mặt ông—một khuôn mặt đầy lo lắng và phiền muộn.
"Harry?"
Hagrid giật mình, suýt đánh rơi cây đèn.
"Cả... cả mấy đứa nữa?
Mấy đứa làm gì ở đây giờ này?
Đêm hôm lạnh lẽo, về phòng thì an toàn hơn đó.
Nguy hiểm lắm."
Tay trái ông đang nắm chặt một thứ gì đó lủng lẳng bên hông, cố gắng che giấu nó sau tà áo.
Harry, vẫn còn quay cuồng với những gì vừa khám phá, cảm thấy một nỗi tuyệt vọng trào dâng.
Cậu nhìn người đàn ông khổng lồ tốt bụng, người duy nhất có vẻ không sợ hãi cậu.
"Giáo sư McGonagall nghĩ rằng... mọi người đều nghĩ..."
"Có chuyện gì mà mặt con ỉu xìu vậy, Harry?"
Hagrid hỏi, giọng ông trầm như tiếng đất thở dưới lớp tuyết.
Ông bước tới gần hơn, ánh mắt dịu dàng như một lò sưởi cũ kỹ sưởi ấm tâm hồn đang lạnh giá của Harry.
"Họ nghĩ con là Người Thừa Kế, bác Hagrid," Harry bật ra, lời nói run rẩy.
"Con chỉ muốn con rắn dừng lại.
Nhưng Justin...
Colin... mọi người nghĩ con là kẻ xấu."
"Vớ vẩn!"
Hagrid gầm lên, tiếng vang vọng khắp hành lang, nhưng rồi ông lập tức hạ giọng, liếc nhìn xung quanh đầy cảnh giác.
"Ai dám nói con như thế?
Con là Harry Potter, không phải mấy cái lời đồn vớ vẩn đó.
Con không bao giờ làm hại ai."
Sự bảo vệ đơn giản và tuyệt đối đó, sau một ngày dài bị nghi ngờ và cô lập, gần như khiến Harry bật khóc.
"Cảm ơn bác, Hagrid."
"Đúng vậy," Hermione nói, giọng cô căng thẳng và sắc bén lạ thường.
Đôi mắt cô không nhìn vào mặt Hagrid, mà nhìn chằm chằm vào thứ đang lủng lẳng trên tay ông.
Khi Hagrid di chuyển vì kích động, ánh đèn lồng chiếu rọi vào vật đó.
Một con gà trống.
Lông xám đen cứng đờ, cổ của nó vặn vẹo một cách kỳ quặc, đôi mắt mở trừng trừng vô hồn.
Nó đã chết.
Hermione đưa tay lên che miệng, một tiếng kêu nhỏ nghẹn lại trong cổ họng.
Tristan, người vẫn im lặng quan sát từ trong bóng tối, bước lên một bước.
Ánh sáng đèn lồng hắt lên nửa khuôn mặt cậu, tạo nên những mảng sáng tối sắc cạnh.
Đôi mắt cậu dán chặt vào xác con vật, rồi ngước lên nhìn Hagrid, ánh mắt sắc lẹm như dao mổ xẻ sự thật.
"Một con nữa à, bác Hagrid?"
Tristan hỏi, giọng nói nhẹ bẫng nhưng mang sức nặng ngàn cân.
Hagrid giật mình, vội vàng giấu con gà trống sau lưng, nhưng đã quá muộn.
"Một con... nữa?
Ý cháu là sao?"
"Đây là con thứ hai trong tuần này, đúng không?"
Tristan tiếp tục, giọng nói đều đều, không chút khoan nhượng.
"Lũ chồn sương dạo này lộng hành quá nhỉ?
Hay là cáo?"
"Phải... phải, chắc là cáo," Hagrid lắp bắp, khuôn mặt bối rối, mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời lạnh buốt.
"Lũ chúng nó lẻn vào... cắn cổ...
Thật kỳ lạ..."
Nhưng Harry, Ron và Hermione giờ đã hiểu.
Không phải cáo.
Không phải chồn sương.
Một thứ gì đó đang giết chết những con gà trống.
Một thứ gì đó đang có hệ thống loại bỏ tuyến phòng thủ duy nhất của lâu đài.
Kẻ Thừa Kế đang dọn đường cho Vua Rắn.
"Thôi, cẩn thận," Hagrid nói, giọng ông giờ đây khẩn trương, như thể ông nhận ra mình đã nói quá nhiều, hoặc cảm nhận được sự nguy hiểm trong ánh mắt của Tristan.
Ông nhìn Harry lần cuối, ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng giờ đây xen lẫn một nỗi sợ hãi không tên.
"Về phòng sinh hoạt chung đi.
Ngay lập tức.
Đừng có đi lang thang nữa."
Người khổng lồ vội vã bước đi, bóng của ông nuốt chửng hành lang, để lại bốn học sinh đứng sững trong bóng tối, chỉ còn lại ánh trăng lạnh lẽo và sự thật khủng khiếp vừa được xác nhận bằng máu.
Những ngày tiếp theo trôi qua trong một trạng thái căng thẳng kỳ lạ, như một sợi dây đàn bị kéo đến giới hạn, sẵn sàng bật đứt bất cứ lúc nào với một âm thanh chói tai.
Lâu đài bắt đầu vắng vẻ khi các học sinh lũ lượt kéo về nhà nghỉ Giáng sinh, chạy trốn khỏi nỗi ám ảnh đang bao trùm Hogwarts.
Những lời thì thầm về Harry đã lắng xuống, nhưng được thay thế bằng một sự im lặng còn đáng sợ hơn—sự im lặng của sự lảng tránh tuyệt đối.
Mọi người dạt sang một bên khi cậu đi qua, như thể chính sự hiện diện của cậu cũng là một lời nguyền lây lan.
Sự sợ hãi đó giờ đây cũng lan sang cả Tristan.
Sau hành động bảo vệ Harry một cách công khai và dữ dội ở Đại Sảnh Đường, cậu ta không còn là bóng ma vô hình của nhà Gryffindor nữa.
Một học sinh Slytherin năm nhất, khi thấy Tristan bước qua góc hành lang, đã hoảng hốt làm rơi cả chồng sách và lùi lại, lưng đập vào tường đá, ánh mắt hoảng loạn như nhìn thấy một con quái vật có thể thiêu cháy linh hồn người khác chỉ bằng một cái liếc mắt.
Tristan chỉ dừng lại, ánh mắt lướt qua cậu bé.
Không giải thích, không an ủi.
Một nụ cười mỏng, thoáng qua như ánh trăng vỡ trên mặt hồ băng, xuất hiện trên môi cậu.
Cậu hiểu, đây là cái giá của việc đứng lên, nhưng cậu không quay lưng.
Trong lòng cậu, một khoảng trống lặng lẽ mở rộng, một sự chấp nhận cái vị trí mà cậu đã chọn: Kẻ quan sát đứng giữa ánh sáng và bóng tối, kẻ mượn nỗi sợ hãi làm vũ khí.
Buổi sáng cuối cùng trước kỳ nghỉ, Đại Sảnh Đường gần như trống rỗng, nhưng lại được trang trí lộng lẫy một cách gần như thách thức, như một nỗ lực tuyệt vọng để che đậy bầu không khí tang tóc.
Mười hai cây thông Giáng sinh khổng lồ sừng sững dọc theo các bức tường, mỗi cây lấp lánh hàng trăm ngọn nến nhỏ, như những vì sao lạc lối, cháy sáng và rung rinh.
Những vòng hoa lá nhựa ruồi, đan xen dây kim tuyến bạc, quấn quanh các cột đá, phản chiếu ánh sáng thành những dải sáng lấp lánh.
Nhưng vẻ rực rỡ ấy mang một sắc thái uể oải, giả tạo.
Dưới chân cây thông, những hộp quà giả lấp lánh như những bí mật được gói kín đang chờ phát nổ.
Chỉ còn lại vài học sinh: nhóm của Harry, anh em nhà Weasley, và một nhóm Slytherin cô độc, trong đó có Malfoy.
"Thuốc Đa Dịch sắp xong rồi," Hermione thì thầm, đôi tay cô ôm chặt một cuốn sách, ánh mắt sáng quắc như ngọn nến trên cây thông, đầy quyết tâm.
"Chúng ta cần phải làm ngay tối nay.
Với những gì chúng ta biết về Basilisk và những con gà trống, chúng ta không thể chờ đợi được nữa.
Nếu Malfoy thực sự là Người Thừa Kế..."
"Tôi đồng ý," Ron gật đầu, cắn một miếng bánh mì nướng một cách hung hăng.
"Hắn chắc chắn đang giấu điều gì đó.
Hắn biết về lũ gà trống, tớ cá là như vậy.
Nhìn hắn xem."
Fred và George, ngồi gần đó, nghe được những lời thì thầm cuối cùng.
George cười phá lên, nhưng tiếng cười nghe lạc lõng trong không gian rộng lớn.
"Người Thừa Kế, Harry?
Nghiêm túc chứ?
Nếu đúng là cậu, tụi này muốn xin chữ ký trước khi bị hóa đá!"
"Và nhớ để lại cho tụi này hướng dẫn sử dụng cái phòng tắm của Myrtle nhé," Fred thêm vào, nháy mắt.
Harry, lần đầu tiên sau nhiều ngày, khẽ nhếch môi cười, một tia nắng yếu ớt len qua đám mây đen kịt.
Nhưng rồi nụ cười tắt ngấm khi cậu nhìn thấy Ginny, đang ngồi một mình ở cuối bàn Gryffindor.
Cô bé run rẩy, mặt tái nhợt không còn chút máu, ánh mắt trĩu xuống nhìn vào bát cháo trống rỗng.
Cô bé trông như một cái bóng mờ nhạt, một chú chim nhỏ bị rút hết sinh lực, bị bỏ lại trong cơn bão tuyết.
Từ bàn Slytherin, Malfoy đang nhìn họ.
Vẻ vênh váo, hợm hĩnh thường ngày của hắn đã biến mất, thay vào đó là một sự phòng thủ, cảnh giác cao độ.
Hắn ta ngẩng cao đầu, nhưng ánh mắt dáo dác như một con thú bị mất đi sự bảo hộ, đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ trước những mối đe dọa vô hình.
Tristan, người đang im lặng quan sát, ánh mắt lướt qua từng người—Ginny run rẩy, Malfoy phòng thủ, những bức chân dung lặng im trên tường—khẽ gật đầu với chính mình.
Những sợi dây số phận đang rối vào nhau, nhưng cậu đã bắt đầu nhìn thấy những nút thắt.
"Malfoy đáng để theo dõi," cậu nói, giọng nhẹ như một dòng suối chảy qua đá, xác nhận kế hoạch nhưng mang hàm ý khác.
"Nhưng tớ nghĩ hắn chỉ là một con cá nhỏ đang bơi trong một cái hồ đen ngòm và sâu hơn nhiều."
Đêm Giáng sinh buông xuống, mang theo một sự tĩnh lặng gần như thiêng liêng nhưng cũng đầy đe dọa.
Lâu đài chìm trong một cõi mơ giữa sáng và tối.
Hành lang lạnh buốt, tiếng gió len qua khe cửa sổ tháp Gryffindor như lời thì thầm của những linh hồn xa xưa đang đòi nợ.
Trong ký túc xá nam, chỉ còn lại Harry, Ron và Tristan.
Harry và Ron đã chìm vào giấc ngủ, kiệt sức sau một ngày dài căng thẳng và sự mong chờ lẫn lo âu về kế hoạch Đa Dịch Thuốc vào ngày mai.
Nhưng Tristan thì không.
Cậu ngồi bên cửa sổ, ánh mắt lướt qua những bông tuyết xoáy tròn trong màn đêm bên ngoài.
Cậu không còn thấy nhẹ nhõm khi tin đồn tạm lắng.
Thay vào đó, trực giác của một "Quái Vật"—khả năng cảm nhận nguy cơ và điềm báo—đang gào thét trong đầu cậu như một tiếng còi báo động.
Những gì cậu cảm nhận được—sự rung động hắc ám, tiếng gào thét từ những cuốn sách trong thư viện, và giờ là sự thật về Basilisk và những con gà trống bị giết—tất cả đều đang hội tụ lại thành một bức tranh khủng khiếp.
Cậu cảm nhận được một sức nặng vô hình đè lên lâu đài, như một lời tiên tri đen tối đang dần hiện hình.
Kế hoạch của Hermione là logic.
Nhưng nó chậm.
Và nó phụ thuộc hoàn toàn vào giả định rằng Malfoy là kẻ chủ mưu.
Trực giác của Tristan mách bảo rằng con quái vật không liên quan trực tiếp đến ý chí của Malfoy.
Nó liên quan đến những giọng nói mà Harry nghe thấy, và quan trọng hơn, là vị trí địa lý của những cuộc tấn công.
Nó liên quan đến những đường ống, và những nơi mà sự hiện diện của cái ác đậm đặc nhất.
Cậu đứng dậy, đũa phép đã sẵn trong tay, ánh sáng từ ngọn đuốc trong phòng sinh hoạt chung hắt lên người cậu, tạo nên một cái bóng dài ngoằng, lạnh lẽo.
Trong tâm trí cậu, những mảnh ghép vô hình—tiếng động đêm hóa đá, con gà trống chết, và một địa điểm cụ thể cứ lặp đi lặp lại trong linh cảm của cậu—xoay vần.
Cậu giữ im lặng, không đánh thức Ron hay Harry.
Đây là con đường cậu phải bước một mình, để xác minh một giả thuyết điên rồ trước khi kéo người khác vào bóng tối.
Khi đồng hồ điểm nửa đêm, đánh dấu thời điểm bắt đầu ngày Giáng sinh, Tristan Prewett bước ra khỏi phòng sinh hoạt chung, bóng dáng lặng lẽ như một vệt mực trôi qua ánh trăng.
Cậu không đi xuống hầm ngục.
Cậu đi về phía hành lang tầng năm.
Hành lang, nơi những bức chân dung từng thì thầm điều kỳ lạ, giờ đây im lặng tuyệt đối.
Những vòng hoa Giáng sinh treo trên tường, lấp lánh ánh bạc, như đang dõi theo cậu với ánh mắt vô hình.
Những quả cầu pha lê lơ lửng, đổi màu từ xanh lam sang đỏ thắm, như nhịp tim chậm rãi trong cõi tĩnh lặng.
Mỗi bước chân của cậu vang lên, như một nhịp đập trong không gian lạnh lẽo, căng thẳng như một sợi dây sắp bật.