Lối xuống hầm ngục Độc Dược không giống như một hành lang trường học.
Đó là một cái cuống họng bằng đá lạnh lẽo, ẩm ướt, dẫn thẳng xuống dạ dày của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say dưới lòng Hồ Đen.
Càng đi sâu xuống, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề, ép chặt vào lồng ngực Tristan.
Nhiệt độ giảm mạnh, không phải cái lạnh sảng khoái của mùa thu, mà là cái lạnh thấm vào xương tủy của những ngôi mộ cổ chưa bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời.
Mùi hương đặc trưng bắt đầu len lỏi vào khứ giác nhạy bén của cậu: mùi lưu huỳnh hăng hắc, mùi thảo dược thối rữa, và lẩn khuất đâu đó, mùi tanh nồng của nội tạng động vật được ngâm trong dung dịch bảo quản.
Tristan kéo cao cổ áo chùng, cố gắng ngăn cái lạnh liếm vào gáy.
Nhưng cậu biết, sự rùng mình của mình không chỉ đến từ nhiệt độ.
Cậu khẽ nheo mắt, kích hoạt Linh Thị (Spirit Vision) ở mức độ thấp nhất – một thói quen nguy hiểm nhưng cần thiết mà cậu đang dần hình thành để sinh tồn ở nơi này.
Thế giới lập tức thay đổi.
Những bức tường đá ẩm ướt không chỉ là đá.
Chúng dường như đang "thở", tỏa ra một luồng khí xám xịt, u ám tích tụ qua hàng trăm năm ma thuật hắc ám và những thí nghiệm thất bại.
Dọc theo các kệ gỗ mục nát, hàng trăm chiếc lọ thủy tinh xếp hàng san sát như những quan tài nhỏ.
Trong đó, những con mắt cá sấu vàng đục lơ lửng, những bộ não ếch còn nguyên dây thần kinh, những bào thai sinh vật huyền bí co quắp...
Dưới mắt thường, chúng là xác chết.
Nhưng dưới Linh Thị của Tristan, chúng là những "Tàn dư Linh tính" (Spiritual Remnants).
Những oan hồn nhỏ bé, vỡ vụn, bị cầm tù trong dung dịch formalin, tỏa ra những sợi oán khí mỏng manh, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới vô hình bao trùm cả căn phòng.
Một môi trường ô nhiễm, Tristan nhận định, nhịp tim hơi nhanh hơn bình thường.
Ở đây lâu, tinh thần sẽ bị mài mòn.
Không lạ gì khi học sinh sợ nơi này.
Bản năng sinh học của chúng đang gào thét cảnh báo về cái chết.
Cánh cửa gỗ sồi dày nặng nề đóng sầm lại phía sau lưng đám học sinh Gryffindor, cắt đứt mọi đường lui.
Tiếng ồn ào tắt ngấm.
Và Severus Snape xuất hiện.
Ông ta không bước ra từ cửa.
Ông ta dường như tách ra từ chính bóng tối nơi góc phòng.
Bộ áo chùng đen tuyền, mái tóc nhờn bóng rủ xuống che khuất một nửa khuôn mặt trắng bệch như sáp.
Khi ông ta lướt đi, tà áo cuộn sóng phía sau trông hệt như đôi cánh của một con dơi khổng lồ, hay đúng hơn, là bóng ma của một Tử thần Thực tử chưa bao giờ thực sự được giải thoát.
Tristan nín thở.
Thông qua Linh Thị, cậu không nhìn thấy một người thầy giáo.
Cậu nhìn thấy một Vực Thẳm.
Hào quang của Snape không có màu sắc cụ thể.
Nó là một khối đen kịt, nén chặt đến mức cực đoan, nuốt chửng mọi ánh sáng và cảm xúc xung quanh.
Bề mặt của khối đen đó phẳng lặng như mặt hồ chết – dấu hiệu của một Bậc thầy Bế Quan Bí Thuật (Occlumency Master) ở trình độ thượng thừa.
Tâm trí ông ta là một pháo đài không cửa sổ, không khe hở.
Đừng để ông ta nhìn vào mắt, một giọng nói cảnh báo vang lên trong đầu Tristan.
Ông ta là một kẻ săn mồi tâm trí.
Snape đứng trên bục giảng, giọng nói trầm thấp, thì thầm nhưng vang vọng đến từng ngóc ngách của hầm ngục, át đi cả tiếng lửa reo trong lò sưởi.
"Ở đây sẽ không có những cái vung đũa phép ngớ ngẩn," ông nói, đôi mắt đen thẳm lạnh lùng quét qua đám học sinh năm nhất đang run rẩy.
"Vì vậy, ta không mong đợi nhiều người trong số các ngươi đánh giá được vẻ đẹp tinh tế của cái vạc sủi tăm nhè nhẹ, hay sức mạnh mong manh của chất lỏng len lỏi qua các tĩnh mạch con người, mê hoặc tâm trí, đánh lừa giác quan...
Ta có thể dạy các ngươi cách đóng chai danh vọng, chế biến vinh quang, thậm chí cầm chân thần chết... nếu các ngươi không phải là một lũ đầu đất mà ta thường phải chịu đựng."
Một bài diễn văn hoàn hảo.
Đầy đe dọa.
Đầy quyến rũ.
Nhưng Tristan nghe thấy nhiều hơn thế.
Cậu nghe thấy sự khinh miệt sâu sắc đối với sự tầm thường.
Và một lời cảnh báo ngầm: Độc dược là quyền lực.
Và quyền lực thì không dành cho kẻ yếu.
Snape bắt đầu điểm danh.
Mỗi cái tên vang lên như một bản án.
Khi đến tên Harry Potter, ông ta dừng lại.
Nhưng Harry không có ở đây.
Sự vắng mặt đó dường như làm Snape càng thêm khó chịu.
Ánh mắt ông ta tiếp tục lướt đi, tìm kiếm một nạn nhân thay thế.
Và nó dừng lại ở Tristan.
"Tristan Prewett."
Cái tên được thốt ra chậm rãi, nhấm nháp từng âm tiết như thể ông ta đang nếm một loại thuốc độc.
Tristan từ từ ngẩng đầu, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, điều chỉnh cơ mặt theo đúng "Persona" của một học sinh ngoan ngoãn nhưng hơi nhút nhát.
Nhưng Snape không nhìn vào mặt cậu.
Ông ta nhìn thẳng vào đôi mắt xám.
Một luồng áp lực vô hình, sắc bén như kim châm, đâm thẳng vào trán Tristan.
Chiết Tâm Trí Thuật (Legilimency)!
Dù chỉ là một cú chạm nhẹ, mang tính thăm dò, nhưng nó đủ khiến Tristan lạnh sống lưng.
Cậu vội vàng dựng lên bức tường phòng vệ sơ khai, tưởng tượng ra những trang sách Độc dược dày đặc chữ để lấp đầy tâm trí.
Snape đột ngột quay người lại, tà áo chùng quất mạnh vào không khí.
"Prewett!
Đứng dậy."
Tristan đứng lên, cảm nhận được ánh mắt lo lắng của Ginny và cái nhìn tò mò của đám học sinh Slytherin.
"Nói cho ta biết," Snape bước lại gần, giọng nói hạ thấp xuống, đầy nguy hiểm.
"Nếu ta trộn nấm nổ đã tán thành bột, máu của kỳ nhông lửa, và bột Wartcap, ta sẽ được thứ gì?"
Tristan hít một hơi thật sâu.
Không khí lạnh lẽo của hầm ngục tràn vào phổi, giúp đầu óc cậu tỉnh táo lại.
Đây không phải là câu hỏi trong sách giáo khoa năm nhất.
Đây là kiến thức nâng cao.
Và quan trọng hơn, sự kết hợp này...
Nấm nổ (Explosive fluid): Sự bất ổn, phá hủy.
Máu kỳ nhông (Salamander blood): Tính Hỏa, khả năng chịu nhiệt, sự sống trong lửa.
Bột Wartcap: Một chất làm cứng da, tạo lớp bảo vệ sần sùi như sắt đá.
Trộn sự nổ tung với lửa và chất làm cứng?
Một phép ẩn dụ hoàn hảo.
"Đó là Thuốc Kháng Lửa (Fire Protection Potion), thưa giáo sư," Tristan đáp, giọng nói rõ ràng và mạch lạc, vang vọng trong sự im lặng chết chóc của căn phòng.
"Nó có thể bảo vệ người uống khỏi hầu hết các loại ngọn lửa ma thuật thông thường, thậm chí cho phép họ đi xuyên qua lửa mà không bị thiêu đốt.
Khi uống vào, nó tạo ra một cảm giác lạnh buốt, như có nước đá đang chảy trong mạch máu của mình thay vì máu nóng."
Snape khẽ nhướng một bên mày.
Sự ngạc nhiên thoáng qua rất nhanh trong đôi mắt đen thẳm, rồi lập tức bị chôn vùi bởi sự lạnh lùng cố hữu.
Ông ta không ngờ cậu bé này lại biết.
Hoặc ông ta đang đánh giá xem câu trả lời này có phải là sự may mắn hay không.
Ông ta bước thêm một bước về phía Tristan.
Khoảng cách giờ đây chỉ còn là một cánh tay.
Tristan có thể ngửi thấy mùi thảo dược khô và mùi hóa chất nồng nặc trên áo ông ta.
"Khá đấy," Snape thì thầm, nhưng âm sắc không hề có chút khen ngợi nào.
"Vậy còn... trứng của Ashwinder?
Chúng có thể dùng để chữa căn bệnh gì, và tại sao người ta lại e ngại khi sử dụng nó?"
Tristan siết chặt nắm tay dưới gầm bàn.
Ashwinder.
Loài rắn sinh ra từ ngọn lửa ma thuật cháy quá lâu mà không được kiểm soát.
Chúng chỉ sống được một giờ, đẻ trứng, rồi thiêu rụi mọi thứ xung quanh thành tro bụi.
Tại sao lại là Ashwinder?
Có phải ông ta đang ám chỉ về nguồn gốc của cậu?
Về sự nguy hiểm tiềm tàng trong dòng máu cậu?
Hay ông ta đang cảnh báo cậu về cái giá của việc "cháy" quá nhanh?
"Trứng Ashwinder, nếu được đông lạnh đúng cách, là thành phần chính của Tình Dược, nhưng cũng được dùng để chữa Bệnh Sốt Rét (Ague)," Tristan trả lời ngay lập tức, nhìn thẳng vào cúc áo của Snape thay vì đôi mắt.
"Nó giúp hạ cơn sốt.
Tuy nhiên..."
Cậu ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp với giọng trầm hơn: "Nếu sử dụng sai liều lượng hoặc không xử lý đúng cách, thay vì chữa bệnh, nó sẽ gây ra sự tự thiêu từ bên trong.
Bệnh nhân sẽ không khỏi bệnh, mà sẽ cháy thành tro.
Nó có thể gây ra cái chết ngay lập tức."
Snape nhìn chằm chằm cậu.
Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Colin Creevey bên cạnh run lẩy bẩy, suýt đánh rơi lọ mực.
Trong đầu Tristan, những bánh răng phân tích đang quay cuồng.
Thuốc Kháng Lửa: Cần cái đầu lạnh (nước đá trong máu) để đi qua ngọn lửa nguy hiểm.
Trứng Ashwinder: Quyền năng sinh ra từ lửa, nhưng nếu không kiểm soát, nó là thuốc độc chết người.
Snape đang cảnh báo cậu.
Hoặc đe dọa cậu.
"Ngươi đang chơi với lửa, Prewett.
Ngươi cần giữ cái đầu lạnh, nếu không ngươi sẽ tự thiêu rụi chính mình như một quả trứng Ashwinder."
Snape khẽ nhếch mép.
Một nụ cười - nếu có thể gọi đó là cười - chứa đầy sự mỉa mai cay độc.
"Có vẻ như trò cũng biết cách lật giở vài trang sách," ông nói, giọng khinh miệt.
"Nhưng lý thuyết suông thì rẻ tiền.
Ta tự hỏi liệu đôi tay của trò có khéo léo như cái miệng của trò không, hay cũng vụng về như một con Troll miền núi."
Ông quay ngoắt người lại, tà áo đen quất vào không khí.
"Ngồi xuống.
Vì bộ đồng phục của trò trông quá sạch sẽ và chỉnh tề một cách đáng ngờ trong một hầm ngục bẩn thỉu...
Gryffindor bị trừ 1 điểm."
Tristan chớp mắt, sững sờ.
Cả lớp ngơ ngác.
Trừ điểm vì... sạch sẽ?
Cậu ngồi xuống, kìm nén sự tức giận đang dâng lên.
Không.
Không được tức giận.
Đó là cái bẫy.
Ông ta muốn thấy mình mất kiểm soát.
Ông ta muốn thấy "ngọn lửa" bùng lên để xác nhận nghi ngờ của mình.
"Cảm ơn giáo sư," Tristan lẩm bẩm, giọng đủ to để Snape nghe thấy, nhưng đủ nhỏ để không bị coi là vô lễ.
Snape phớt lờ cậu, vung đũa phép lên bảng đen.
"Hôm nay chúng ta sẽ điều chế Thuốc Trị Mụn Nhọt.
Công thức trên bảng.
Bắt đầu!"
...
Quá trình điều chế độc dược đối với Tristan là một trải nghiệm tra tấn các giác quan.
Nguyên liệu: Nanh rắn nghiền nát, sên có sừng, lông nhím.
Khi Tristan chạm vào những con sên có sừng nhầy nhụa, Linh Thị của cậu cảm nhận được một luồng năng lượng nhớp nháp, u ám truyền qua da tay.
Những con sên này chết trong đau đớn.
Nanh rắn chứa đựng sự hung hãn còn sót lại.
Nấu độc dược, theo góc nhìn của Lord of the Mysteries, không chỉ là phản ứng hóa học.
Đó là nghi thức hòa trộn các đặc tính tâm linh.
Cậu phải dùng ý chí của mình để cưỡng ép những oán khí nhỏ bé này hòa quyện vào nhau, tạo thành một trật tự mới.
"Đừng có run tay, đồ ngu!"
Tiếng quát của Snape vang lên ngay bên tai, làm Tristan giật bắn mình.
Ông ta đang đứng ngay phía sau cậu, hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy.
"Khuấy ngược chiều kim đồng hồ?
Trò đang định gọi hồn hay đang nấu thuốc hả Prewett?"
Tristan nghiến răng, tay vẫn giữ chặt chiếc đũa khuấy thủy tinh.
"Sách nói rằng sau khi thêm lông nhím thì phải khuấy ngược chiều để ổn định dược tính..."
"Sách," Snape rít lên, giọng đầy khinh bỉ.
"Sách dành cho những kẻ tầm thường.
Cảm nhận dung dịch đi.
Nó đang gào thét đòi hỏi sự cân bằng."
Tristan nhìn vào cái vạc đang bốc khói màu hồng nhạt.
Gào thét?
Cậu tập trung lắng nghe.
Quả thực, có tiếng xèo xèo rất nhỏ, như tiếng thì thầm của hàng ngàn con côn trùng.
Dung dịch đang xung đột.
Cậu thử khuấy ngược lại một vòng theo bản năng - hay đúng hơn, theo sự dẫn dắt của "trực giác Quái Vật" trong cậu.
Dung dịch lập tức êm dịu lại, chuyển sang màu hồng phấn hoàn hảo, tỏa ra một làn khói bạc.
Snape im lặng.
Ông ta nhìn cái vạc, rồi nhìn Tristan.
Ánh mắt ông ta dừng lại ở bàn tay cậu - bàn tay đang cầm đũa khuấy một cách chắc chắn, không hề run rẩy.
"May mắn," ông ta lẩm bẩm, rồi lướt đi để mắng mỏ Neville Longbottom, người vừa làm tan chảy cái vạc của mình thành một đống kim loại méo mó.
Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, Tristan cảm thấy như vừa chạy marathon.
Áo trong của cậu ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cậu đã sống sót qua bài kiểm tra đầu tiên của "Vực Thẳm".
...
Rời khỏi hầm ngục, không khí buổi chiều tà ập vào mặt họ như một ân huệ.
Dù trời đang chuyển xám xịt và có gió lạnh, nhưng so với cái hầm ngục kia, đây vẫn là thiên đường.
"Ông ấy thật đáng sợ," Ginny thì thầm, mặt vẫn còn tái mét.
Cô bé bám chặt lấy cánh tay Tristan khi cả nhóm đi xuống sườn đồi hướng về phía căn chòi của bác Hagrid.
"Cậu thấy cách ông ấy nhìn cậu không?
Như thể ông ấy muốn... mổ xẻ cậu ra vậy."
"Có lẽ ông ấy muốn thế thật," Tristan đáp, giọng u ám, ánh mắt nhìn xa xăm về phía Rừng Cấm đang hiện ra trước mặt.
Căn chòi của Hagrid nằm chơ vơ bên rìa khu rừng, trông giống như một tảng đá mọc lên từ đất hơn là một ngôi nhà.
Những bức tường gỗ thô kệch ghép lại với nhau một cách vụng về, mái lợp rơm rạ xám xịt rủ xuống như tóc của một con thú hoang.
Xung quanh căn chòi không phải là một khu vườn xinh đẹp.
Đó là một bãi chiến trường của thiên nhiên.
Những quả bí ngô khổng lồ phình to một cách bất thường, dây leo của chúng trông như những con trăn xanh đang trườn trên mặt đất.
Hàng rào gỗ treo lủng lẳng những bộ xương thú nhỏ trắng hếu – sóc, chồn, chim – những lá bùa hộ mệnh nguyên thủy để xua đuổi tà ma hoặc thú dữ.
Mùi hôi đặc trưng xộc vào mũi họ khi đến gần: mùi của da thuộc chưa xử lý kỹ, mùi phân gia súc, và mùi tanh nồng của máu tươi.
Tristan khựng lại.
Đây không phải là túp lều cổ tích.
Đây là hang ổ của một Bán Nhân Loại (Demi-human).
Hagrid mang dòng máu Người Khổng Lồ, và nơi ở của ông ta phản ánh đúng bản chất đó: Thô lậu.
Hoang dã.
Tàn bạo.
"Bác Hagrid?"
Ginny gọi, giọng hơi run.
Cánh cửa gỗ dày nặng nề bật mở với một tiếng rầm.
Và rồi, bóng tối ập đến.
GÂU!
Một tiếng sủa vang dội như sấm rền làm rung chuyển lồng ngực Tristan.
Một khối thịt đen sì, khổng lồ lao ra từ trong nhà với tốc độ của một con thú săn mồi.
Tristan không kịp phản ứng.
Cậu bị húc văng ra sau, ngã ngửa xuống nền đất ẩm ướt đầy bùn và lá mục.
"Áaaaa!"
Ginny hét lên.
Một sức nặng ngàn cân đè lên ngực Tristan.
Cậu mở mắt, và thấy một cái hàm đầy răng nanh nhớt nhát đang dí sát vào mặt mình.
Đó là Fang.
Con chó săn lợn rừng (Boarhound).
Nó không cắn, nhưng nó đang gầm gừ trong cổ họng.
Đôi mắt nâu của nó không có vẻ thân thiện ngốc nghếch như trong phim ảnh.
Nó đang nhìn chằm chằm vào Tristan, đồng tử co lại.
Cái mũi ướt nhẹp của nó hít hà điên cuồng vùng cổ họng cậu.
Nó ngửi thấy, Tristan tê liệt vì sợ hãi.
Loài vật nhạy cảm hơn con người.
Nó ngửi thấy mùi của "Quái Vật" trên người mình.
Mùi của Thủy Ngân Chi Xà.
Fang đang phân vân xem cậu là bạn hay là con mồi.
"Fang!
Thôi ngay!
Xuống!"
Giọng nói ồm ồm như sấm của Hagrid vang lên, cứu vãn tình thế.
Bàn tay khổng lồ của ông túm lấy vòng cổ của Fang, nhấc bổng con quái thú nặng cả tạ lên như nhấc một con thú bông.
"Xin lỗi nhé!
Nó hơi phấn khích khi thấy người lạ!"
Hagrid cười ha hả, tiếng cười làm rung chuyển bộ râu rậm rạp.
Tristan lồm cồm bò dậy, tim đập thình thịch.
Cậu phủi bùn đất trên áo, cố gắng kiểm soát hơi thở.
"Không sao đâu bác," cậu nói dối, mắt vẫn liếc nhìn Fang.
Con chó đã bị xích lại, nhưng nó vẫn nhìn cậu chằm chằm, không chớp mắt, đuôi không vẫy.
Nó biết.
Họ bước vào trong chòi.
Không gian bên trong chật chội và ngột ngạt.
Trên trần nhà thấp lè tè treo lủng lẳng đủ thứ: những con gà lôi đã chết khô, một tảng thịt xông khói to bằng cái khiên, và những bó thảo dược rừng tỏa mùi hăng hắc.
Góc nhà là một cái giường khổng lồ phủ đầy chăn làm từ da thú vá víu.
Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ nguyên thủy, tách biệt hoàn toàn với sự văn minh phép thuật của lâu đài.
"Ngồi đi, ngồi đi," Hagrid xua tay, đẩy một cái đĩa thiếc méo mó về phía họ.
"Bánh quy đá (Rock cakes).
Mới ra lò đấy."
Tristan nhìn những chiếc bánh.
Chúng to, sần sùi, màu xám xịt và trông cứng như đá tảng đúng như tên gọi.
Cậu cầm một chiếc lên.
Nặng trịch.
Thứ này có thể dùng làm vũ khí giết người, cậu nghĩ thầm, gõ nhẹ nó xuống bàn.
Cộp cộp.
"Ron thế nào rồi?"
Hagrid vừa rót trà vào những cái cốc to như cái xô, vừa hỏi.
"Nghe nói nó nhận được Thư Sấm hả?
Tội nghiệp thằng bé.
Ta đã bảo nó đừng đụng vào cái xe đó mà."
"Cậu ấy...
ổn," Tristan đáp, giả vờ đưa chiếc bánh lên miệng nhưng không cắn, chỉ nhấp một ngụm trà đắng nghét.
"Chỉ là hơi sốc thôi ạ."
"Đáng đời," Hagrid hừ mũi, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ bao dung.
"Mà Harry đâu?
Ta tưởng nó sẽ đi cùng các cháu."
"Cậu ấy đang bị anh Wood lôi đi tập Quidditch rồi," Ginny nói, giọng lí nhí.
Cô bé có vẻ sợ hãi không gian này, ngồi co ro trên mép ghế, cố gắng không chạm vào bất cứ thứ gì dính mỡ hay lông thú.
Hagrid bắt đầu thao thao bất tuyệt về công việc của mình.
Về lũ sên ăn thịt trong vườn bí ngô, về việc lũ Nhân mã trong rừng đang trở nên bồn chồn lạ thường.
"Chúng cứ nhìn lên sao Hỏa," Hagrid nói, hạ giọng đầy bí hiểm, đôi mắt đen láy lấp lánh dưới đôi lông mày rậm rạp.
"Sao Hỏa sáng rực.
Có nghĩa là chiến tranh, hoặc máu đổ.
Lũ Nhân mã lúc nào cũng quan trọng hóa vấn đề.
Chúng không hiểu rằng đôi khi... sao Hỏa chỉ là sao Hỏa thôi."
Tristan siết chặt cốc trà nóng.
Sao Hỏa sáng rực.
Trong chiêm tinh học và huyền học, đó là điềm báo của tai ương, bạo lực và xung đột.
Hagrid nghĩ lũ Nhân mã "làm quá".
Đó là Thiên kiến nhận thức (Cognitive Bias) điển hình của ông.
Ông ta quá mạnh (nhờ dòng máu khổng lồ) nên ông ta không thấy nguy hiểm là nguy hiểm.
Ông ta nuôi rồng, nuôi chó ba đầu, kết bạn với nhện khổng lồ.
Nhưng với những người bình thường... những điềm báo đó là án tử.
"Cháu nghĩ..."
Tristan lên tiếng, giọng trầm ngâm, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hagrid.
"Có lẽ họ đúng đấy bác Hagrid.
Có thứ gì đó...
đang thay đổi trong không khí."
Hagrid nhìn cậu, ngạc nhiên.
Rồi ông cười xòa, vỗ vai Tristan một cái làm cậu suýt sặc trà.
"Cháu lo lắng quá rồi!
Ở Hogwarts có cụ Dumbledore mà!
Chẳng có gì dám bén mảng đến đây đâu!"
Ngoại trừ một con Tử Xà đang trườn trong ống nước, một cuốn nhật ký chứa linh hồn Chúa Tể Hắc Ám trong cặp sách của cô bé ngồi cạnh tôi, và một con quái vật thời gian trong đầu tôi, Tristan nghĩ thầm đầy mỉa mai.
Ánh hoàng hôn tắt hẳn.
Bóng tối ập xuống căn chòi gỗ nhanh chóng.
Qua ô cửa sổ bụi bặm, Tristan nhìn ra Rừng Cấm.
Những tán cây cổ thụ đen kịt đan vào nhau như những ngón tay xương xẩu.
Cậu rùng mình.
Cậu cảm thấy như có hàng ngàn đôi mắt đang nhìn lại mình từ trong bóng tối của khu rừng đó.
Lạnh lẽo.
Đói khát.
Chờ đợi.
"Chúng cháu phải về thôi," Tristan đứng bật dậy, đặt chiếc bánh nguyên vẹn xuống bàn.
"Sắp đến giờ giới nghiêm rồi."
"Ừ, về đi, kẻo Filch lại bắt được," Hagrid tiễn họ ra cửa.
Fang sủa thêm một tiếng ăng ẳng đầy tiếc nuối (hoặc đe dọa).
Tristan kéo Ginny đi nhanh lên con đường mòn dẫn về lâu đài.
Gió đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh từ Hồ Đen.
Cậu không dám quay đầu lại nhìn căn chòi hay khu rừng.
Cậu sợ.
Sợ rằng nếu quay lại, cậu sẽ thấy những đôi mắt đỏ rực không chỉ ở trong giấc mơ, mà đang hiện hữu ngay sau lưng mình.
Hogwarts, với tất cả vẻ hào nhoáng của nó, thực chất là một cái bẫy.
Và đêm nay, cái bẫy đó lại siết chặt hơn một chút.