[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần - 1: Quái Vật Cơ Khí Và Căn Phòng Bí Mật
Chương 1: Kẻ Lạc Loài Dưới Mái Nhà Xiêu Vẹo
Chương 1: Kẻ Lạc Loài Dưới Mái Nhà Xiêu Vẹo
Bầu trời tháng Tám treo lơ lửng trên đầu như một tấm vải liệm màu chì, oi bức và ngột ngạt.
Không có những tia nắng vàng nhảy múa, chỉ có ánh sáng trắng bệch, gay gắt xuyên qua tán cây rậm rạp của vùng Ottery St.
Catchpole, đổ xuống những cái bóng dài ngoằng, vặn vẹo trên mặt đất khô cằn.
Chiếc Ford Anglia 105E màu xanh lơ chao đảo trên không trung, động cơ rên rỉ như một con thú sắp chết.
Bên trong, không khí đặc quánh mùi xăng cháy và mồ hôi lạnh.
Harry Potter bám chặt lấy tay nắm cửa, các khớp ngón tay trắng bệch.
Cậu không cảm thấy sự phấn khích của một cuộc phiêu lưu.
Thay vào đó, dạ dày cậu quặn thắt – một phản xạ có điều kiện đã ăn sâu vào tủy sống sau mười một năm sống dưới gầm cầu thang.
Cậu vừa phá luật.
Và trong thế giới của Harry, phá luật đồng nghĩa với sự trừng phạt.
"Hạ cánh!
Hạ cánh mau!"
Fred hét lên, giọng lạc đi giữa tiếng gió rít qua khe kính vỡ.
Chiếc xe lao xuống, không phải như một con chim ưng dũng mãnh, mà như một hòn đá bị ném đi trong cơn giận dữ.
Rầm!
Cú va chạm khiến Harry đập đầu vào kính cửa sổ.
Bụi đất bốc lên mù mịt, bao phủ lấy tầm nhìn, biến khung cảnh bên ngoài thành một màn sương xám xịt.
Lũ gà trong sân kêu quang quác, tiếng đập cánh hỗn loạn nghe như tiếng xé vải thô bạo.
"Tuyệt," Ron rên rỉ, mặt tái mét, tay run rẩy lau vệt dầu loang trên trán.
"Chúng ta về rồi."
Harry đẩy cửa xe, bước ra ngoài.
Chân cậu chạm đất, nhưng cảm giác chông chênh vẫn còn đó.
Trước mặt cậu là The Burrow.
Nếu nhìn bằng con mắt của một đứa trẻ bình thường, đây là một ngôi nhà kỳ diệu.
Nhưng dưới ánh nhìn đầy cảnh giác của Harry, The Burrow hiện lên như một kiến trúc sai lầm của tạo hóa.
Nó trông như một tòa tháp được ghép lại từ những mảnh vỡ của nhiều ngôi nhà khác nhau, được giữ vững không phải bằng móng cọc, mà bằng một thứ phép thuật lỏng lẻo nào đó có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Bốn ống khói nhô lên bầu trời như những ngón tay xương xẩu đang cố bấu víu lấy không trung.
Cảm giác bất an len lỏi vào tâm trí Harry.
Mình có thực sự được chào đón ở đây không?
Hay mình chỉ là một rắc rối khác mà họ phải gánh chịu?
"Suỵt!"
George giơ ngón tay lên miệng, đôi mắt đảo liên tục về phía cửa bếp tối om.
"Đi nhẹ thôi.
Nếu má nghe thấy, chúng ta sẽ bị lột da trước khi kịp ăn sáng."
Họ rón rén di chuyển qua sân, bước chân giẫm lên đám cỏ khô lạo xạo nghe chói tai đến lạ thường trong không gian tĩnh mịch.
Những chiếc ủng cao su cũ kỹ nằm lăn lóc như xác chết của những cuộc hành trình bị lãng quên.
Một cái vạc rỉ sét trơ trọi bên góc tường, trông như một cái miệng đen ngòm đang chờ đợi.
Harry đi cuối cùng, cố thu mình lại nhỏ nhất có thể.
Cậu cảm thấy như một kẻ xâm nhập, một viruss lạ đang cố thâm nhập vào cơ thể vật chủ.
Cậu liếc nhìn Ron, thấy sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt lấm tấm tàn nhang của bạn mình.
Nỗi sợ của Ron là nỗi sợ bị mẹ mắng.
Còn nỗi sợ của Harry là nỗi sợ bị tước đoạt đi tia hy vọng mong manh về một mái nhà.
Họ vừa chạm tay vào nắm đấm cửa, một giọng nói vang lên, không lớn nhưng sắc lạnh như lưỡi dao cạo lướt qua da thịt.
"Về rồi sao?"
Cả bốn đứa cứng đờ người.
Cánh cửa bếp bật mở.
Không có tiếng gầm thét ngay lập tức.
Chỉ có sự im lặng nặng nề tràn ra từ bên trong, nuốt chửng lấy ánh sáng ban mai.
Bà Molly Weasley đứng đó, bóng bà đổ dài che khuất cả nhóm trẻ.
Bà không giống một người mẹ hiền từ trong truyện cổ tích.
Lúc này, bà giống một ngọn núi lửa đang nén lại cơn phun trào, đôi mắt nâu sẫm rực lên một thứ ánh sáng đáng sợ.
"Cái giường trống không," bà thì thầm, giọng nói run rẩy vì kìm nén.
"Không lời nhắn.
Xe biến mất..."
"Tụi con..."
Ron mở miệng, nhưng âm thanh tắc nghẹn trong cổ họng.
"CÂM MIỆNG!"
Bà Weasley bùng nổ.
Tiếng hét của bà khiến lũ gà ngoài sân im bặt.
"Tụi bây có biết ta đã lo lắng thế nào không?
Tụi bây có thể đã chết!
Hoặc bị nhìn thấy!
Cha tụi bây sẽ mất việc vì cái trò điên rồ này!"
Harry lùi lại một bước, theo bản năng muốn tìm một góc tối để trốn.
Cảm giác tội lỗi trào lên như axit.
Là tại mình.
Tất cả là tại mình.
Cậu cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm vào đôi giày thể thao rách nát của mình, chờ đợi phán quyết.
Cậu xứng đáng bị đuổi đi.
Nhưng rồi, ánh mắt bà Molly chuyển sang cậu.
Cơn thịnh nộ trên gương mặt bà khựng lại, thay thế bằng một biểu cảm phức tạp – sự thương hại pha lẫn nhẹ nhõm.
"Harry," giọng bà mềm xuống, nhưng vẫn còn dư âm của sự run rẩy.
"Vào đi con.
Con chắc đói rồi."
Sự thay đổi thái độ đột ngột ấy không làm Harry an tâm.
Ngược lại, nó khiến cậu thấy mình như một kẻ lừa đảo.
Cậu đang được đối xử đặc biệt vì cậu là "Kẻ Được Chọn", hay vì họ thương hại một đứa trẻ mồ côi?
Khi cả nhóm lầm lũi bước vào bếp, Harry ngay lập tức cảm nhận được một sự hiện diện khác.
Một sự hiện diện không thuộc về sự ồn ào hỗn loạn thường thấy của nhà Weasley.
Ở góc xa của chiếc bàn ăn dài sứt sẹo, nơi ánh sáng từ lò sưởi không chạm tới được, một người đang ngồi.
Đó là một thanh niên trẻ, có lẽ trạc tuổi Percy, nhưng phong thái lại già dặn hơn cả trăm năm.
Mái tóc nâu sẫm rủ xuống che khuất một phần vầng trán, và đôi mắt xám tro – màu của bầu trời trước cơn bão – đang dán chặt vào một cuốn sách bìa da đen tuyền, cũ kỹ đến mức có thể ngửi thấy mùi mục nát.
Tristan Prewett.
Hắn ngồi đó, tĩnh lặng như một bức tượng điêu khắc, hoàn toàn tách biệt khỏi cơn bão cảm xúc mà bà Molly vừa trút xuống.
Tay phải hắn cầm một chiếc bút lông ngỗng, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Một âm thanh đơn điệu, đều đặn đến mức gây ức chế thần kinh.
Harry cảm thấy da gáy mình nổi gai ốc.
Cậu có một trực giác nhạy bén về sự nguy hiểm – thứ đã giúp cậu sống sót qua những năm tháng ở trường học Muggle và những cuộc chạm trán với Voldemort.
Và trực giác đó đang gào lên rằng: Người này không bình thường.
Fred và George, những kẻ thường ngày không biết sợ là gì, lúc này lại lén lút đi vòng qua bàn, cố gắng giữ khoảng cách với Tristan.
"Tristan," bà Weasley gọi, giọng bà có chút gượng gạo, như thể bà cũng e ngại việc làm phiền người cháu này.
"Con... con trông chừng tụi nó giúp mợ một chút được không?
Mợ phải dọn dẹp đống hỗn độn này."
Tristan dừng tay.
Tiếng gõ cạch cuối cùng vang lên, chìm vào im lặng.
Hắn từ từ ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc ánh mắt xám tro đó chạm vào Harry, cậu cảm thấy như mình bị lột trần.
Không phải kiểu soi mói ác ý của thầy Snape, cũng không phải sự tò mò của đám đông.
Đó là ánh nhìn của một bác sĩ pháp y đang quan sát một xác chết thú vị, hay một nhà khoa học đang nhìn một mẫu vật hiếm.
Lạnh lùng.
Phân tích.
Và vô cảm.
"Được thôi, thưa mợ," Tristan đáp.
Giọng hắn trầm, mượt mà như nhung lụa, nhưng lại mang theo một âm hưởng kim loại lạnh lẽo.
Hắn khép cuốn sách lại.
Harry thoáng thấy trên trang giấy không phải là chữ viết, mà là những hình vẽ hình học vặn vẹo chồng chéo lên nhau, trông như những con mắt đang mở trừng trừng.
"Chào Harry Potter," Tristan nói, môi hắn nhếch lên một nụ cười mỏng, nhưng nụ cười đó không chạm đến đáy mắt.
"Cậu mang theo mùi của sự tuyệt vọng khá nồng đấy."
Harry sững người.
"Dạ?"
"Không có gì," Tristan đứng dậy, động tác uyển chuyển đến mức kỳ lạ, như thể xương cốt hắn nhẹ hơn người thường.
Hắn cao hơn Harry tưởng tượng, bóng hắn đổ dài trùm lên cả nhóm.
"Mợ Molly muốn chúng ta xử lý lũ Gnome ngoài vườn.
Đi nào, các quý ông phá luật."
Ra đến khu vườn sau, cái nắng gay gắt càng làm tăng thêm sự mệt mỏi.
Khu vườn là một bãi chiến trường thực sự.
Cỏ dại mọc cao đến đầu gối, và tiếng sột soạt, cười khúc khích man dại vang lên từ khắp các bụi rậm.
Lũ Gnome ở The Burrow không giống những chú lùn dễ thương trong sách tranh.
Chúng là những sinh vật xấu xí, da nhăn nheo như rễ cây già, với hàm răng sắc nhọn và đôi mắt ánh lên vẻ tàn ác thuần túy.
"Chiến thuật cũ," Fred nói, cố lấy lại vẻ tự tin.
"Tóm lấy chân, quay vòng tròn cho chóng mặt rồi ném đi."
Harry lao vào bụi rậm gần nhất.
Một con Gnome nhảy xổ ra, móng vuốt sắc lẹm quào về phía mặt cậu.
Harry giật mình né tránh, trượt chân ngã xuống đất.
Con Gnome cười khùng khục, định lao tới cắn vào mắt cá chân cậu.
Vút!
Một tia sáng bạc lóe lên.
Con Gnome bị hất văng ra xa, găm chặt vào thân cây sồi già bằng một con dao găm nhỏ xíu cắm xuyên qua chóp mũ vải của nó.
Nó giãy giụa, la hét chói tai nhưng không thể thoát ra.
Harry quay phắt lại.
Tristan đang đứng cách đó vài mét, tay vẫn giữ tư thế vừa ném, khuôn mặt hoàn toàn thản nhiên.
Hắn không dùng đũa phép.
"Đừng để nỗi sợ chi phối cơ thể, Harry," Tristan nói, bước tới gần.
Hắn không nhìn Harry, mà nhìn chằm chằm vào đám cỏ đang rung chuyển phía trước.
"Nỗi sợ làm cơ bắp cậu căng cứng, phản xạ chậm lại.
Cậu đang chiến đấu như một con mồi, không phải một thợ săn."
"Em... em không sợ," Harry phản bác, nhưng giọng cậu run rẩy tố cáo cậu.
"Vậy sao?"
Tristan nghiêng đầu.
Hắn búng tay nhẹ.
Một ngọn lửa màu đỏ cam bùng lên trên đầu ngón tay hắn, không cần câu thần chú nào.
"Lũ Gnome này, chúng cũng giống như những con quỷ trong tâm trí cậu vậy.
Càng tỏ ra yếu đuối, chúng càng lấn tới.
Cách duy nhất để kiểm soát chúng..."
Tristan đột ngột cúi người, bàn tay chộp lấy một con Gnome khác đang định đánh lén Ron.
Hắn tóm lấy cổ nó, siết nhẹ.
Con Gnome trợn mắt, há hốc mồm nhưng không thể kêu thành tiếng.
Cử chỉ của Tristan không thô bạo, nhưng toát lên sự kiểm soát tuyệt đối và tàn nhẫn.
"...là cho chúng thấy cậu điên rồ hơn chúng," Tristan thì thầm, ném con Gnome bay vút qua hàng rào như ném một tờ giấy vụn.
Ron nuốt nước bọt, thì thào với Harry: "Anh ấy lúc nào cũng... ghê rợn như vậy đấy.
Đừng nhìn vào mắt ảnh lâu, anh Bill bảo ảnh có thể đọc được suy nghĩ."
Harry nhìn theo bóng lưng Tristan.
Dưới ánh nắng chói chang, bóng của Tristan dường như đậm hơn những người khác, đen kịt và sắc nét như được cắt ra từ màn đêm.
Cậu tự hỏi "Tristan" thực sự là ai.
Một người họ hàng xa?
Một pháp sư thiên tài?
Hay một thứ gì đó nguy hiểm đang ẩn mình dưới lốt vỏ bọc con người?
Suốt buổi sáng hôm đó, Harry làm việc cật lực.
Cậu tóm, quay, và ném lũ Gnome với sự hung hăng mà chính cậu cũng không nhận ra mình có.
Mỗi lần ném một con Gnome đi, cậu tưởng tượng mình đang ném đi những tiếng quát tháo của dượng Vernon, những cái lườm nguýt của dì Petunia, và cả nỗi sợ hãi đang gặm nhấm trong lòng.
Đến khi mặt trời đứng bóng, cả nhóm mệt nhoài, nằm vật ra bãi cỏ.
Mùi cỏ cháy và mùi đất ẩm xộc vào mũi.
Harry thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm áo, nhưng lần đầu tiên trong ngày, cậu cảm thấy nhẹ nhõm.
"Làm tốt lắm," giọng Tristan vang lên từ phía trên.
Hắn đưa cho Harry một cốc nước chanh lạnh.
Harry ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Tristan đang nhìn mình.
Lần này, không còn sự soi mói lạnh lùng nữa, mà là một sự thích thú kỳ lạ, như thể hắn vừa tìm thấy một món đồ chơi tiềm năng.
"Cậu có tố chất đấy, Potter," Tristan nói khẽ, giọng nói chỉ đủ để hai người nghe thấy.
"Sự giận dữ bị kìm nén...
đó là một nguồn nhiên liệu tuyệt vời.
Chỉ cần cẩn thận, đừng để nó thiêu rụi chính mình."
Hắn quay người bỏ đi vào nhà, để lại Harry ngồi đó với cốc nước chanh lạnh buốt trong tay.
Gió thổi qua, mang theo tiếng thì thầm của lá cây, nghe như những lời cảnh báo vô hình.
Harry nhìn ngôi nhà The Burrow xiêu vẹo in bóng trên nền trời.
Nó vẫn ấm áp, vẫn ồn ào tiếng bà Weasley mắng Fred và George trong bếp.
Nhưng giờ đây, trong bức tranh gia đình ấy, Harry đã nhìn thấy một vết nứt.
Một vết nứt mang tên Tristan Prewett, và những bí mật đen tối mà hắn đang che giấu.
Thế giới phép thuật, Harry nhận ra, có lẽ không chỉ toàn màu hồng và những câu thần chú diệu kỳ.
Nó còn có những góc khuất, những vực thẳm mà cậu chưa từng biết đến.
Và cậu vừa lỡ chân bước vào rìa của một trong những vực thẳm đó.
Cốc nước trên tay Harry rung nhẹ, mặt nước phản chiếu khuôn mặt cậu, méo mó và xa lạ.
Cậu uống một ngụm, vị chua gắt làm tê đầu lưỡi.
Cuộc phiêu lưu thực sự, giờ mới bắt đầu.