[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần - 1: Quái Vật Cơ Khí Và Căn Phòng Bí Mật
Chương 43: Kẻ Đào Tẩu Và Gánh Nặng Của Lương Tâm
Chương 43: Kẻ Đào Tẩu Và Gánh Nặng Của Lương Tâm
Hành lang tầng hầm Hogwarts chưa bao giờ dài đến thế.
Tristan Prewett bước đi, đế giày da nện xuống nền đá ẩm ướt tạo ra những tiếng cộp... cộp...
đơn điệu, vang vọng trong không gian tĩnh mịch như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ tử thần.
Trên vai cậu là cái bao tải khổng lồ chứa đầy bánh ngọt – "chiến lợi phẩm" từ sự nhiệt tình thái quá của lũ gia tinh.
Mùi thơm nồng nặc của bánh bí đỏ nướng, của mật đường nóng chảy và kem bơ béo ngậy bốc lên, bao trùm lấy cậu.
Đáng lẽ đó phải là mùi hương của niềm vui, của sự ấm áp và no đủ.
Nhưng trong cái lạnh lẽo thấu xương, nhớp nháp của hầm ngục lúc này, thứ mùi ấy biến đổi, trở nên lợm giọng và ngột ngạt.
Nó giống như mùi hương hoa tẩm liệm trong một đám tang, hay mùi của một bữa tiệc được bày ra cho những kẻ đã chết.
"Nặng quá..."
Tristan lẩm bẩm, hơi thở phả ra thành làn khói trắng mờ ảo dưới ánh đuốc chập chờn.
Cái nặng này không chỉ đến từ vật lý.
Mỗi bước đi, mỗi lần cái bao tải đập thùm thụp vào lưng, Tristan lại cảm thấy một sự cắn rứt vô hình nhưng sắc bén.
Trong tâm trí cậu, hình ảnh Colin Creevey cứ hiện lên rồi tan biến như những ảo ảnh ma trơi.
Mái tóc màu tro xám bù xù.
Đôi mắt mở to đầy ngưỡng mộ.
Nụ cười ngây thơ khi cậu bé cầm chùm nho nát bét chạy đi.
Và cả cái cách Tristan đã khéo léo – hay nói đúng hơn là tàn nhẫn – dùng lời lẽ để tách cậu bé ra khỏi mình.
"Mình chỉ muốn yên tĩnh," Tristan tự biện hộ với lương tâm, cố gắng xốc lại cái bao trên vai.
"Thằng bé quá ồn ào.
Nó sẽ làm hỏng sự tập trung của mình.
Mình đã cho nó một lý do hợp lý để đi thăm Harry sớm hơn.
Mình đâu có làm gì sai.
Mình đâu có bắt nó đi vào chỗ chết."
Nhưng giọng nói lạnh lùng của một "Nhà Tâm Lý Học" nội tâm – phần lý trí tách biệt của một người xuyên việt – lập tức cười nhạo sự biện hộ yếu ớt đó:
"Mày đang nói dối, Tristan.
Mày tách nó ra vì mày cảm thấy sự xui xẻo trên người nó.
Mày, một kẻ thuộc đường tắt Vận Mệnh, đã nhìn thấy đám mây đen trên đầu nó.
Và thay vì can thiệp, mày đã chọn cách né tránh rủi ro bằng cách đẩy rủi ro đó ra xa mình.
Mày đã dùng Colin như một con tốt thí để kiểm chứng sự an toàn cho bản thân.
Mày là một con Quái Vật, đúng nghĩa đen."
Ý nghĩ đó khiến dạ dày Tristan quặn thắt lại.
Cậu cảm thấy buồn nôn.
Cậu muốn vứt cái bao tải này đi, muốn chạy thật nhanh về tháp Gryffindor, chui vào chăn ấm và giả vờ như đêm nay chưa từng tồn tại.
Nhưng cậu vẫn bước đi.
Bước đi về phía cầu thang dẫn lên lầu, nơi Colin đã đi trước cậu mười lăm phút.
Hành lang tranh tĩnh vật kết thúc.
Những bức tranh vẽ đồ ăn ngon lành giờ đây trông thật méo mó dưới ánh sáng leo lét của ngọn đuốc sắp tàn.
Bóng tối giữa các ngọn đuốc dường như đậm đặc hơn, len lỏi và nuốt chửng ánh sáng, tạo thành những cái hang đen ngòm không đáy.
Và rồi, sự thay đổi ập đến.
Không có tiếng động báo trước.
Không có dấu hiệu cảnh báo.
Một luồng áp lực vô hình, nặng nề như thủy ngân, đột ngột đổ ập xuống hành lang.
Nhiệt độ giảm xuống thê lương.
Cái lạnh này không phải do thời tiết.
Nó là cái lạnh của tử khí, của một thứ gì đó vừa trườn ra từ vực thẳm sâu nhất của lòng đất, mang theo hơi thở của hầm mộ ngàn năm.
Toàn thân Tristan cứng đờ lại.
Các cơ bắp căng cứng như dây đàn sắp đứt.
Linh tính (Spirit Intuition) của Sequence 9 Quái Vật – thứ giác quan mà cậu luôn tự hào, thứ luôn cảnh báo cậu trước mọi nguy hiểm nhỏ nhặt – bỗng dưng im bặt.
Nó không rung lên.
Nó bị nghiền nát.
Nó bị áp chế bởi một sự hiện diện quá lớn, quá khủng khiếp, một "Vị Vua" của chuỗi thức ăn, đến mức bản năng sinh tồn của cậu chọn cách "đóng băng" để không bị chú ý.
Giống như một con chuột đồng giả chết khi bóng của đại bàng lướt qua.
Trong sự tĩnh lặng chết chóc đó, một giọng nói vang lên.
Nó không truyền qua không khí.
Nó không đi vào màng nhĩ.
Nó trườn thẳng vào vỏ não cậu, nhớp nháp, lạnh lẽo, đầy ác ý và tanh tưởi.
...
Đói...
Tristan đánh rơi cái bao tải xuống sàn.
Bịch!
Những chiếc bánh bí đỏ lăn lông lốc ra ngoài sàn đá lạnh lẽo, vỡ nát.
Kem bơ chảy ra, vàng ệch như mủ của một vết thương hoại tử.
Nhưng Tristan không quan tâm.
Cậu đứng chôn chân tại chỗ, hai tay ôm chặt lấy đầu, mắt nhắm nghiền, răng đánh vào nhau cầm cập.
...
Máu...
Ta ngửi thấy máu...
...
Thời gian để giết...
Giọng nói đó khàn khàn, rít lên như tiếng kim loại cào vào đá, nhưng lại mang âm hưởng của loài bò sát.
Nó chứa đựng sự thèm khát nguyên thủy, sự tàn độc không thể thỏa hiệp.
Nó đang tìm kiếm.
Nó đang săn đuổi.
Tristan run lên bần bật.
Cậu biết Thứ Đó là gì.
Basilisk.
Tử Xà.
Vua của các loài rắn.
Quái vật của Slytherin.
Đây không phải lần đầu cậu nghe thấy nó.
Nhưng những lần trước, nó chỉ là tiếng thì thầm thoáng qua trong bức tường, mơ hồ và xa xăm.
Còn lần này... lần này nó rõ ràng đến mức cậu có cảm giác hơi thở hôi thối của nó đang phả ngay sau gáy mình.
Nó không còn ở trong tường nữa.
Nó đã ra ngoài.
"Đừng thở.
Đừng cử động.
Đừng suy nghĩ," Tristan tự nhủ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cổ áo.
Và rồi, giọng nói đó lại cất lên, lần này cụ thể hơn, tàn nhẫn hơn, như một mũi dao đâm thẳng vào tim Tristan, xé toạc chút hy vọng mong manh cuối cùng:
...
Con mồi nhỏ bé...
...
Tóc xám...
Mùi sữa và sự ngu ngốc...
...
Ta tìm thấy mi rồi...
Đồng tử Tristan co rút lại cực độ.
Máu trong người cậu như đông cứng lại thành đá.
Tóc xám.
Colin.
Hình ảnh Colin Creevey hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu, sắc nét đến đau đớn.
Mái tóc màu tro xám bù xù.
Cái máy ảnh to quá khổ luôn đeo trước ngực.
Và cái dáng vẻ lon ton chạy đi về phía bệnh thất... theo lời gợi ý của chính Tristan.
Một cơn sóng thần của sự kinh hoàng và mặc cảm tội lỗi ập đến, nhấn chìm Tristan.
Cậu lảo đảo, phải dựa lưng vào tường đá lạnh ngắt để không ngã quỵ.
"Không..." cậu thì thào, giọng vỡ vụn, khô khốc như tiếng lá gãy.
"Không thể nào..."
Chính mình.
Chính mình đã bảo cậu ấy đi trước.
Chính mình đã vẽ ra lộ trình đó.
Chính mình, với sự tính toán khôn ngoan của một người xuyên việt, đã vô tình – hay là do định mệnh sắp đặt – dọn cỗ cho con quái vật.
Nếu cậu giữ Colin lại...
Nếu cậu đi cùng Colin...
Nếu cậu không xuống nhà bếp...
Hàng ngàn chữ "Nếu" nhảy múa trong đầu cậu, mỗi chữ là một nhát dao cứa vào lương tâm.
Nhưng Bánh Xe Vận Mệnh không có chữ "Nếu".
Nó chỉ có "Kết Quả".
Nó quay vòng, lạnh lùng nghiền nát những biến số yếu đuối.
Giọng nói của Basilisk lại vang lên, lần này mang theo sự phấn khích tàn bạo của kẻ săn mồi sắp vồ được nạn nhân:
...
Xé xác...
...
Theo lệnh chủ nhân...
Giết...
Và sau đó là một âm thanh vật lý.
Một âm thanh thực sự vang lên trong hành lang phía xa, nơi cầu thang dẫn lên lầu một.
Ssoạt...
Ssoạt...
Tiếng vảy cứng ma sát trên đá.
Tiếng trườn bò nặng nề.
Tiếng của một cơ thể khổng lồ đang di chuyển.
Nó đang ở rất gần.
Và nó đang hướng về phía Colin.
Một cuộc chiến nội tâm dữ dội bùng nổ trong đầu Tristan, xé nát tâm trí cậu làm hai nửa.
Bản năng sinh tồn gào thét: Chạy đi!
Quay đầu lại!
Chạy xuống hầm Hufflepuff!
Trốn vào nhà bếp!
Mày làm được gì chứ?
Đó là Basilisk!
Một cái nhìn của nó là chết!
Mày chỉ là một Sequence 9 tép riu.
Mày không phải Harry Potter.
Mày không có hào quang nhân vật chính.
Lao ra đó là tự sát!
Hãy trốn đi!
Giả vờ như không biết gì cả!
Sống sót là trên hết!
Lương tâm gào thét: Đó là bạn mày!
Nó tin mày!
Nó đi theo mày!
Mày đã đẩy nó vào chỗ chết!
Nếu mày bỏ mặc nó, mày không còn là con người nữa!
Mày sẽ sống cả đời còn lại với bóng ma của thằng bé ám ảnh trong từng giấc ngủ!
Mày là một Gryffindor hay là một kẻ hèn nhát?
Tristan thở dốc, lồng ngực đau nhói như bị ai bóp nghẹt.
Tay cậu run rẩy thò vào túi áo, nắm chặt cây đũa phép gỗ trăn.
Nhưng bàn tay ấy ướt đẫm mồ hôi lạnh, trơn tuột.
Cây đũa phép cảm giác như một cành cây khô vô dụng.
Cậu nhắm mắt lại.
Trong bóng tối của tâm trí, cậu thấy Bánh Xe Vận Mệnh đang quay.
Chậm rãi.
Lạnh lùng.
Vô cảm.
Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Thật bất lực.
Cậu luôn tự hào mình biết trước cốt truyện.
Cậu luôn tự hào mình là một "Quái Vật" có thể nhìn thấy vận may rủi.
Nhưng đứng trước sức mạnh tuyệt đối của một quái vật huyền thoại, đứng trước sự tàn nhẫn của định mệnh, những tri thức đó trở nên vô nghĩa.
Biết trước thì sao?
Biết trước mà không đủ sức mạnh để thay đổi, thì đó không phải là món quà.
Đó là Lời Nguyền.
Lời nguyền của Đường tắt Quái Vật: Chứng kiến tất cả, cảm nhận tất cả, nhưng không thể can thiệp vào tất cả.
Chỉ có thể đứng nhìn bi kịch diễn ra như một khán giả bất đắc dĩ.
"Khốn kiếp..."
Tristan rít lên qua kẽ răng, nước mắt ứa ra vì sự bất lực và giận dữ tột cùng.
Cậu mở mắt ra.
Ánh mắt sau cặp kính không còn là sự bình thản tính toán nữa.
Nó rực lên một ngọn lửa của sự tuyệt vọng.
Cậu không thể đối đầu với Basilisk.
Cậu biết chắc chắn điều đó.
Lao ra đó đấu tay đôi là chết vô ích.
Cậu chết, Colin chết, và bí mật vẫn bị chôn vùi.
Nhưng cậu cũng không thể quay đầu bỏ chạy vào nhà bếp.
Nếu Colin chết, cậu phải là người đầu tiên biết.
Nếu còn một tia hy vọng mong manh nào đó... dù chỉ là 1%...
Bệnh thất!
Ý nghĩ đó lóe lên như một tia chớp trong đêm bão.
Harry đang ở đó!
Dobby có thể đang ở đó!
Và Madam Pomfrey!
Nếu cậu chạy theo đường tắt...
Nếu cậu chạy thật nhanh...
Cậu có thể đến đó.
Cậu có thể la hét.
Cậu có thể gây ra tiếng động lớn để đánh lạc hướng con quái vật, hoặc đánh động Harry.
Harry là khắc tinh của Voldemort, có thể hào quang của cậu ấy sẽ làm gì đó.
Đó là một kế hoạch điên rồ.
Một canh bạc với Tử thần.
Tỷ lệ thành công gần như bằng không.
Nhưng đó là tất cả những gì cậu có.
Tristan cúi xuống.
Bàn tay run rẩy của cậu vơ lấy cái bao tải bánh ngọt rách nát.
Bánh rơi vãi khắp nơi, nhưng cậu vẫn nắm chặt lấy cái vỏ bao, nhét lại vài cái bánh méo mó một cách thô bạo.
Tại sao cậu lại mang theo nó?
Vì cậu sợ.
Cậu sợ phải đối mặt với các giáo sư mà không có bằng chứng ngoại phạm.
Cậu sợ bị phát hiện là kẻ biết quá nhiều.
Ngay cả trong giây phút sinh tử này, bản năng tự bảo vệ của một Monster vẫn hoạt động, vẫn tính toán đường lui cho bản thân.
Điều đó làm cậu càng cảm thấy ghê tởm chính mình hơn.
"Mình là một kẻ đạo đức giả," Tristan nghĩ, chua chát.
"Mình muốn cứu bạn, nhưng mình cũng muốn cứu mình."
"Colin...
Ráng lên!"
Tristan thì thầm, giọng nghẹn lại.
Rồi cậu chạy.
Tristan lao đi trong hành lang tối tăm của tầng hầm.
Cậu không chạy về phía nhà bếp an toàn.
Cậu lao về phía cầu thang dẫn lên lầu một, hướng về phía hành lang bệnh thất – nơi mà trực giác đang gào thét bảo cậu tránh xa.
Tiếng giày của cậu nện xuống sàn đá dồn dập, hòa lẫn với tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Thịch.
Thịch.
Thịch.
Hành lang Hogwarts như biến thành một mê cung ác mộng.
Những ngọn đuốc trên tường chập chờn như những con mắt quỷ dữ.
Những cái bóng đổ dài dường như đang vươn tay ra để níu chân cậu.
Nhanh hơn!
Phải nhanh hơn!
Cậu cảm thấy như mình đang chạy đua với chính cái bóng của Tử thần.
Mỗi giây trôi qua là một nhịp thở của Colin có thể bị tắt lịm.
Trong đầu cậu, giọng nói của Basilisk nhỏ dần, nhưng sự hiện diện vật lý của nó thì càng lúc càng rõ rệt phía sau những bức tường.
Một mùi tanh tưởi nồng nặc bắt đầu xâm chiếm khứu giác cậu, lan tỏa từ hệ thống ống nước.
Mùi của máu tanh, của rêu mốc, và sự chết chóc.
Tristan thở hồng hộc, phổi nóng rát như lửa đốt, cổ họng khô khốc.
Cậu lao lên cầu thang, hai bậc một lúc, bất chấp đôi chân đang rã rời.
Cậu đang chạy về phía sự thật tàn khốc.
Cậu đang chạy để chứng kiến kết quả của sự lựa chọn của mình.
Và cậu không biết rằng, ở cuối hành lang phía trên kia, một bóng đen quyền lực khác cũng đang chờ đợi cậu, như một phán quyết của số phận dành cho kẻ dám đùa giỡn với nó.