[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần - 1: Quái Vật Cơ Khí Và Căn Phòng Bí Mật
Chương 63: Vua Chuột, Gia Tinh Và Những Kẻ Đào Mộ Trong Đêm
Chương 63: Vua Chuột, Gia Tinh Và Những Kẻ Đào Mộ Trong Đêm
"Và trong bóng tối, hàng ngàn đôi mắt nhỏ xíu, đỏ rực, bắt đầu mở ra xung quanh họ."
Đó không phải là một phép ẩn dụ văn học.
Đó là một cơn ác mộng sinh học đang sống dậy.
Tiếng chít chít vang lên, ban đầu chỉ lạo xạo như tiếng lá khô bị gió cuốn, nhưng chỉ trong tích tắc, nó bùng nổ thành một cơn bão âm thanh hỗn loạn, chói tai, đâm thẳng vào màng nhĩ.
Từ những đường ống cống vỡ nát, từ các khe nứt trên tường gạch phủ rêu nhớp nháp, và từ chính lớp bùn lầy dưới chân họ, một dòng thủy triều đen ngòm, hôi thối tràn ra.
Không phải chuột thường.
Dưới ánh sáng run rẩy của bùa Lumos, Harry Potter nhìn thấy những sinh vật to như mèo hoang, lông bết dính bùn lầy và máu tanh.
Da thịt chúng lở loét, để lộ những thớ cơ đỏ hỏn, và đôi mắt chúng không phản chiếu sự sợ hãi bản năng trước ánh sáng hay con người.
Chỉ có cơn đói.
Cơn đói điên cuồng của loài gặm nhấm đã bị biến chất bởi ma thuật hắc ám rò rỉ từ Hầm Mộ Băng Giá suốt hàng thế kỷ.
"Lùi lại!"
Tristan hét lên, giọng cậu non nớt của học sinh năm nhất nhưng lại mang uy lực chỉ huy lạ thường.
Cậu vung chân đá văng một con chuột đang định nhảy bổ vào cổ họng Ron.
Cú đá mạnh đến mức cậu nghe thấy tiếng xương sườn con vật vỡ vụn, nhưng nó vẫn cố quay đầu lại cắn vào giày cậu.
"Lửa!
Harry, dùng lửa!"
Hermione hét lên, cô bé năm hai vừa lùi lại vừa liên tục vung đũa phép tạo ra những luồng gió Depulso để hất văng những con đang bò lổm ngổm lên chân mình.
Harry không chần chừ.
Cậu chĩa đũa phép vào khối đen lúc nhúc trước mặt.
"INCENDIO!"
Một luồng lửa cam rực rỡ phun ra, thiêu rụi hàng chục con chuột đi đầu.
Tiếng rít đau đớn vang lên chói tai, mùi thịt cháy khét lẹt hòa lẫn với mùi rêu mốc và phân chuột tạo nên một thứ không khí ngột ngạt, buồn nôn đến mức Ron gập người xuống nôn khan.
Nhưng ngọn lửa của Harry như muối bỏ bể.
Số lượng của chúng quá lớn.
Chúng không sợ chết.
Chúng hoạt động như một cơ thể thống nhất, một Bầy Đàn (Hive Mind).
"Chúng ta bị bao vây rồi!"
Ron gào lên, đũa phép gãy của cậu (băng dính dán chằng chịt) bắn ra những tia lửa đỏ loạn xạ, một tia suýt trúng vào chân Tristan.
Tristan đứng giữa vòng vây, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Là một Quái Vật (Monster - Sequence 9), trực giác của cậu đang gào thét.
Trong tầm nhìn Linh Thị, cậu thấy hàng ngàn sợi tơ vận mệnh màu đỏ lòm đan xen vào nhau, siết chặt lấy họ.
Phép thuật của học sinh năm hai là không đủ.
Và cậu, một Beyonder danh sách thấp nhất, cũng không đủ khả năng giải quyết cơn thủy triều này bằng vật lý.
Chết ở đây sao?
Bị gặm nhấm đến tận xương tủy trong một cái cống ngầm bẩn thỉu vào đêm Giáng sinh?
Không.
Tristan hít một hơi thật sâu.
Cậu nhớ lại vị trí của họ.
Họ vẫn đang ở trong phạm vi Hogwarts, dù là ở tầng sâu nhất.
Và cậu, mang dòng máu Prewett, dù là một nhánh phụ hay bị lãng quên, cậu vẫn biết cách vận hành của thế giới cổ xưa này tốt hơn bất kỳ ai trong nhóm.
Cậu thu đũa phép lại, giơ tay lên cao, búng tay một cái thật mạnh.
"TA, TRISTAN PREWETT, GỌI GIA TINH CỦA HOGWARTS!"
Harry, Ron và Hermione quay sang nhìn cậu trân trối.
Gọi gia tinh?
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng này?
Nhưng Hogwarts luôn đáp lời những kẻ biết cách gọi.
Bốp!
Một tiếng nổ lớn vang lên, xé toạc không khí hôi thối.
Ngay giữa vòng vây của bầy chuột, một sinh vật nhỏ bé xuất hiện.
Nó cao chưa đến một mét, đôi tai dơi to tướng, đôi mắt lồi to như quả bóng tennis, mặc một chiếc vỏ gối cũ kỹ có in huy hiệu Hogwarts.
Đó là Kraker—một gia tinh già với khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt sắc lẹm.
Nó nhìn quanh cảnh tượng hỗn loạn với vẻ khinh bỉ tột độ, cái mũi dài nhăn lại vì mùi hôi.
"Lũ chuột bẩn thỉu dám làm loạn trong Lâu đài sao?"
Kraker rít lên, giọng nói vang vọng quyền uy đến bất ngờ.
"Cậu chủ Prewett đã gọi.
Kraker sẽ dọn dẹp!"
Kraker giơ những ngón tay khẳng khiu lên và búng mạnh.
Không có tia sáng màu mè.
Không có lời thần chú Latin bay bướm.
Chỉ có ma thuật nguyên thủy của giống loài phục vụ lâu đài.
ẦM!
Một làn sóng xung kích vô hình quét qua đường hầm.
Hàng trăm con chuột ở hàng đầu tiên bị hất văng ngược trở lại, đập mạnh vào tường đá và nổ tung thành từng đám sương máu đen.
Kraker dậm chân xuống nền đá.
"Sạch sẽ!"
Nó gầm lên.
Sàn đá dưới chân lũ chuột đột nhiên hóa lỏng như bùn lầy, nuốt chửng chân của hàng ngàn con chuột, rồi cứng lại ngay lập tức, giam cầm chúng trong đá lạnh.
Tiếng kêu chít chít tắt ngấm, thay vào đó là sự im lặng chết chóc.
"Tuyệt vời..."
Ron há hốc mồm, quên cả cây đũa gãy đang xì khói trên tay.
"Tớ quên mất bọn họ mạnh thế nào."
Tristan thở hắt ra, dựa lưng vào tường, chân tay bủn rủn.
"Cậu chủ Prewett," Kraker quay lại, cúi đầu một cách trang trọng.
"Thật không phải phép khi học sinh lang thang ở Cống Ngầm Cổ Xưa vào giờ này.
Rất bẩn.
Bà Norris sẽ không thích mùi này."
"Cảm ơn, Kraker," Tristan gật đầu, cố giữ vẻ bình tĩnh dù tim cậu đang đập như trống trận.
Cậu ôm chặt quyển sách và cây đũa gãy vào ngực.
"Đưa chúng tôi về phòng sinh hoạt chung Gryffindor.
Ngay lập tức.
Và...
đừng nói với ai."
Gia tinh già nheo mắt nhìn bốn đứa trẻ lấm lem bùn đất, rồi gật đầu.
"Nắm lấy tay nhau," Kraker ra lệnh.
Harry nắm lấy tay Ron, Ron nắm tay Hermione, và Hermione nắm lấy tay Tristan.
BỐP!
Cảm giác như bị một cái móc câu giật ngược ở rốn, cả thế giới xoay vồng.
Mùi hôi thối của cống ngầm biến mất, thay vào đó là mùi gỗ sồi cháy và hơi ấm quen thuộc.
Họ rơi bịch xuống tấm thảm dày trước lò sưởi trong Phòng Sinh Hoạt Chung nhà Gryffindor.
Không gian yên tĩnh đến mức họ có thể nghe thấy tiếng củi nổ lách tách trong lò sưởi.
Đã quá nửa đêm.
Phòng sinh hoạt chung vắng tanh.
Những chiếc ghế bành đỏ rực trông thật mời gọi.
Bà Béo trong bức tranh chân dung bên ngoài đang ngáy pho pho.
Không ai nói gì trong suốt năm phút đầu tiên.
Họ chỉ ngồi đó, trên sàn nhà, thở dốc, cảm nhận sự an toàn của thực tại đang dần quay trở lại.
Ron là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
Cậu run rẩy đưa tay lên vuốt mặt, để lại một vệt lọ nghẹ dài.
"Tớ thề..." giọng cậu khàn đặc, "Tớ sẽ không bao giờ chê món hầm của gia tinh nữa.
Bọn họ... bọn họ đúng là quái vật chiến đấu."
"Họ bảo vệ lâu đài, Ron," Hermione thì thầm, cô dùng đũa phép để hong khô quần áo ướt sũng của mình (Siccus).
Cô quay sang nhìn Tristan với ánh mắt phức tạp.
"Tristan... làm sao cậu biết cách gọi họ?
Và tại sao họ lại nghe lời cậu... một học sinh năm nhất?"
"Dòng máu Prewett," Tristan nói dối, đứng dậy đi về phía tủ đồ cá nhân cậu giấu ở góc phòng (do cậu không có phòng ở đây, nên thường giấu đồ vặt ở phòng chung).
Cậu lôi ra bốn chai bia bơ ấm.
"Gia tinh tôn trọng những dòng họ cổ xưa.
Và tớ biết tên của Kraker."
Cậu ném cho mỗi người một chai.
"Uống đi.
Chúng ta cần đường."
Harry bật nắp chai, uống một ngụm lớn.
Vị ngọt ngào lan tỏa, xoa dịu cơn co thắt trong dạ dày.
Cậu đặt chai xuống, nhìn thẳng vào mắt Tristan.
"Được rồi," Harry nói, giọng nghiêm túc của một đứa trẻ đã trải qua quá nhiều chuyện so với tuổi 12.
"Chúng ta đã an toàn.
Giờ thì nói cho bọn tớ biết.
Về giọng nói cậu nghe thấy."
Tristan ngồi xuống ghế bành đối diện, đặt hai vật thể cậu liều mạng lấy được lên bàn: Quyển sách bìa da sờn cũ và cây đũa phép gãy.
"Lúc tớ chạm vào lăng kính," Tristan bắt đầu, giọng cậu nhỏ, trầm lắng.
"Tớ nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu.
Không phải tiếng người.
Nó giống như... một ý niệm được truyền tải."
"Nó nói gì?"
Hermione chồm tới, mắt dán vào quyển sách.
"Nó bảo: 'Tìm những Bảo Khố còn lại.'" Tristan nuốt khan.
"Và câu thứ hai...
'Đừng để CÔ TA đến đó trước.'"
"Cô ta?"
Ron rùng mình.
"Lại là ai nữa?
Người thừa kế Slytherin?
Hay là... một con quái vật khác?"
"Tớ không biết," Tristan lắc đầu, vẻ mặt u ám.
Trong đầu cậu, hình ảnh của những thực thể tà ác trong Lord of the Mysteries hiện lên, nhưng cậu gạt đi.
Ở đây, "Cô Ta" có thể là một thế lực cổ xưa nào đó đang ngủ quên trong Hogwarts.
"Nhưng giọng nói đó rất sợ 'Cô Ta'.
Nó coi bà ta là một tai họa."
Hermione cẩn thận mở quyển sách bìa da ra.
Những trang giấy ố vàng, giòn tan, chi chít những hình vẽ tay và ghi chú bằng mực phai màu.
"Nhìn này," cô chỉ vào một trang vẽ hình chiếc la bàn cách điệu.
"Có năm điểm đánh dấu.
Cái ở giữa có hình bông tuyết—chính là Hầm Mộ Băng Giá (Vault of Ice) chúng ta vừa thoát khỏi."
"Năm cái?"
Harry nhíu mày.
"Nghĩa là còn bốn cái nữa?"
"Đúng vậy," Hermione lướt ngón tay qua các biểu tượng còn lại.
"Một ngọn lửa.
Một tia sét.
Một rễ cây.
Và... một hộp sọ."
"Hộp sọ..."
Ron nuốt nước bọt.
"Nghe thân thiện ghê."
"Quyển sách này là của Jacob," Tristan nói, chỉ vào chữ ký nguệch ngoạc ở góc trang bìa.
"Người anh trai mất tích mà các cậu từng nghe đồn đại.
Anh ta đã vẽ lại bản đồ này.
Và cây đũa gãy này..."
Cậu cầm cây đũa gỗ mun lên.
"...là của anh ta."
"Jacob đã ở đây," Harry thì thầm, nhìn cây đũa gãy với vẻ đồng cảm.
"Và anh ta đã thất bại."
"Hoặc anh ta đã để lại manh mối cho chúng ta," Tristan kết luận, cất cây đũa và quyển sách vào túi áo chùng.
"Dù sao đi nữa, đêm nay chúng ta đã sống sót.
Đó là điều quan trọng nhất."
Harry vươn vai, xương cốt kêu răng rắc.
"Tớ mệt đứ đừ rồi.
Tớ nghĩ tớ có thể ngủ ngay trên sàn này."
"Đừng," Ron ngáp một cái dài thườn thượt.
"Về phòng thôi.
Mà Tristan này..."
Ron quay sang nhìn Tristan, người đang đứng dậy chuẩn bị rời đi (dù cậu chưa biết đi đâu vì phòng riêng của cậu ở tháp khác khá xa).
"Cậu định đi đâu?"
Ron hỏi.
"Về phòng riêng à?
Xa lắm.
Mà giờ này Giám Thị Filch đang đi tuần đấy."
"Tớ..."
Tristan ngập ngừng.
"Ngủ lại phòng tụi tớ đi," Harry đề nghị, vỗ vai Tristan.
"Giường Seamus trống.
Cậu ấy về quê ăn Giáng sinh rồi.
Tụi mình là anh em cùng hội cùng thuyền mà, đúng không?"
Tristan nhìn Harry, rồi nhìn Ron.
Cả hai đều lấm lem, mệt mỏi, nhưng ánh mắt họ nhìn cậu không có sự nghi kỵ.
Chỉ có sự chân thành của nhà Gryffindor.
Một chút ấm áp len lỏi vào trái tim đầy toan tính của "Quái Vật".
"Được," Tristan mỉm cười nhẹ.
"Cảm ơn."
"Ngủ ngon nhé các chàng trai," Hermione nói, thu dọn đồ đạc để về ký túc xá nữ.
"Và nhớ tắm rửa đấy.
Các cậu bốc mùi như cống rãnh vậy."
Phòng ngủ nam sinh năm hai.
Cánh cửa gỗ sồi đóng lại, ngăn cách họ với thế giới bên ngoài.
Căn phòng ấm áp, bừa bộn một cách dễ chịu với quần áo vứt lung tung, sách vở và vỏ kẹo.
Tristan được nhường cho chiếc giường trống của Seamus Finnigan.
Cậu nằm xuống, cảm nhận sự mềm mại của đệm và mùi hương quen thuộc của ký túc xá Gryffindor—mùi gỗ, mùi sáp, và mùi của tình bạn.
Harry và Ron, vì quá kiệt sức, đã chìm vào giấc ngủ gần như ngay lập tức.
Tiếng ngáy của Ron vang lên đều đều, một âm thanh bình yên đến lạ.
Nhưng Tristan không ngủ được.
Cậu nằm ngửa, mắt nhìn lên trần nhà tối om.
Tay cậu luồn vào túi áo, siết chặt cây đũa gãy của Jacob.
Ngay khi chạm vào nó trong sự tĩnh lặng này, Linh Thị của cậu tự động kích hoạt nhẹ.
Cậu không nhìn thấy ma.
Cậu nhìn thấy một sợi tơ màu xám tro, mỏng manh như khói thuốc, đang uốn lượn xung quanh cây đũa.
Đó không phải là lõi đũa bình thường.
Đó là Linh Trùng (Spirit Worm) - một sinh vật huyền bí liên quan đến khái niệm "Lỗi" (Error) trong thế giới Lord of the Mysteries.
Tại sao một vật phẩm mang đặc tính Beyonder lại ở trong thế giới Harry Potter?
Phải chăng Jacob...
Jacob của thế giới này cũng có liên quan đến Jacob Zoroast?
Hay đây là sự rò rỉ của các quy tắc vũ trụ?
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Tristan.
Cậu nhận ra mình không chỉ đang đối mặt với Voldemort hay các Hầm Mộ.
Cậu đang đối mặt với sự xâm lấn của những bí ẩn lớn hơn.
"Cậu chưa ngủ à?"
Giọng nói thì thầm của Harry vang lên từ giường bên cạnh.
Cậu bé đeo kính vẫn chưa ngủ, tay đang xoa lên vết sẹo hình tia chớp.
"Chưa," Tristan đáp khẽ, giấu cây đũa xuống dưới gối.
"Cậu cũng vậy."
"Vết sẹo của tớ..."
Harry nói nhỏ.
"Nó nhói lên.
Từ lúc chúng ta rời khỏi hầm mộ."
Tristan im lặng.
Cậu biết điều đó nghĩa là gì.
Bóng tối đang trỗi dậy.
"Tristan này," Harry hỏi tiếp, giọng ngập ngừng.
"Tại sao cậu lại biết gọi Gia Tinh?
Và tại sao... cậu lại có vẻ như biết trước mọi thứ?
Cậu không giống một học sinh năm nhất."
Tristan quay đầu sang.
Trong bóng tối, đôi mắt xám của cậu ánh lên một vẻ già dặn, u buồn.
"Bởi vì tớ là một Gryffindor lớn lên trong những câu chuyện đáng sợ, Harry à," Tristan nói dối, một lời nói dối buồn bã.
"Và đôi khi, để sống sót, cậu phải học cách suy nghĩ như kẻ thù của mình."
Harry im lặng một lúc lâu.
Rồi cậu nói:
"Dù sao thì... cảm ơn cậu.
Vì đã cứu bọn tớ."
"Ngủ đi, Harry.
Giáng sinh sắp đến rồi."
"Ừ.
Ngủ ngon, Tristan."
Harry quay lưng lại.
Chẳng mấy chốc, tiếng thở của cậu đều đặn trở lại.
Tristan nằm đó, một mình trong sự tỉnh thức.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi dày hơn, phủ trắng Hogwarts.
Cậu biết đêm nay chỉ là khoảng lặng trước cơn bão.
Hầm Mộ Băng Giá đã bị xâm phạm.
"Cô Ta" đã được báo động.
Và cậu, một biến số từ thế giới khác, đang nằm đây, giả vờ làm một đứa trẻ 11 tuổi, trong khi nắm giữ chiếc chìa khóa có thể mở ra sự hủy diệt hoặc cứu rỗi.
Bóng tối trong phòng ngủ dường như đặc lại, thì thầm những lời hứa hẹn đen tối, đưa Tristan vào giấc ngủ chập chờn không mộng mị.