[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần - 1: Quái Vật Cơ Khí Và Căn Phòng Bí Mật
Chương 23: Cái Bóng Của Số Phận Và Quyển Sách Ăn Thịt Người
Chương 23: Cái Bóng Của Số Phận Và Quyển Sách Ăn Thịt Người
Rời khỏi thư viện, Tristan Prewett không cảm thấy nhẹ nhõm.
Ngược lại, cậu cảm thấy như mình vừa nuốt phải một viên than hồng đang cháy âm ỉ trong dạ dày.
Kiến thức về Tử Xà Basilisk không chỉ là thông tin.
Đối với một Beyonder thuộc con đường Vận Mệnh, kiến thức là một loại "trọng lượng".
Khi cậu biết về sự tồn tại của con quái vật đó, một sợi dây liên kết vô hình, mỏng manh như tơ nhện nhưng sắc bén như dao cạo, đã được thiết lập giữa cậu và nó.
Hành lang đá cổ kính của Hogwarts, nơi ánh nắng chiều tà đang cố gắng len lỏi qua những ô cửa sổ vòm cao vút, bỗng trở nên méo mó trong mắt Tristan.
Những tia nắng không mang lại hơi ấm.
Chúng chiếu xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, tạo thành những vệt sáng nhờ nhợt, giống như những vết nứt gãy trên bề mặt của một chiếc gương sắp vỡ.
Cộp.
Cộp.
Cộp.
Tiếng bước chân của Tristan vang vọng, đơn độc và lạc lõng.
Nhưng trong tai cậu – đôi tai đã được cường hóa thính giác bởi ma dược – tiếng bước chân ấy nghe như tiếng búa gõ vào nắp quan tài.
Và bên dưới âm thanh đó, cậu nghe thấy tiếng rít.
Không phải tiếng rít thực sự, mà là "tiếng rít của linh tính".
Một áp lực vô hình đang trườn bò trong các bức tường, trong hệ thống đường ống nước chằng chịt như mạch máu của tòa lâu đài.
"Nó đang ở đó," Tristan lẩm bẩm, tay phải vô thức siết chặt cây đũa phép trong túi áo chùng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Một thực thể Danh sách cao.
Một con quái vật đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn."
Trực giác của Monster (Quái Vật) khiến da đầu cậu tê dại.
Cậu cảm giác như có hàng ngàn con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào gáy mình từ những góc tối nơi ánh sáng không thể chạm tới.
Cảm giác bị săn đuổi.
Không phải bởi một kẻ thù cụ thể, mà bởi chính vận mệnh đen đủi đang bao trùm lấy ngôi trường này.
Khi Tristan bước vào Tiền Sảnh, không khí đột ngột thay đổi.
Từ sự tĩnh lặng chết chóc của hành lang chuyển sang sự căng thẳng ngột ngạt của một phiên tòa.
Giữa sảnh, Giáo sư McGonagall đang đứng sừng sững như một ngọn tháp đá.
Bộ áo chùng màu xanh ngọc bích thẫm của bà không hề lay động, khuôn mặt nghiêm nghị đến mức các nếp nhăn trên trán bà trông như những vết khắc trên đá granite.
Đối diện bà là Harry Potter và Ron Weasley, trông nhỏ bé, rúm ró và thảm hại như hai con chuột vừa bị bắt quả tang ăn vụng.
Tristan dừng lại, nheo mắt kích hoạt Linh Thị.
Thế giới mất đi màu sắc rực rỡ, chuyển sang tông màu xám xịt và u ám.
Xung quanh Giáo sư McGonagall là một quầng sáng màu cam nghiêm túc, trật tự và đầy quy tắc.
Nhưng xung quanh Harry và Ron...
Tristan rùng mình.
Trên đầu Harry Potter, những đám mây màu xám đen đang cuộn xoáy.
Đó không phải là mây, đó là sự tích tụ của "Vận Rủi" (Misfortune).
Dày đặc.
Nhầy nhụa.
Và nó đang liên kết với một cái tên mà Tristan vừa nghe thoáng qua: Gilderoy Lockhart.
"Weasley, trò sẽ dành buổi tối nay để đánh bóng toàn bộ đồ bạc trong phòng truyền thống cùng với thầy Filch," giọng Giáo sư McGonagall vang lên, đanh thép và không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.
"Và không được dùng pháp thuật."
Ron rên rỉ như thể vừa bị trúng lời nguyền Tra Tấn.
Mặt cậu ta dài thượt ra, tái mét.
Đánh bóng cúp bạc bằng tay với Filch?
Đó là một bản án khổ sai thời Trung Cổ.
"Còn trò, Potter," ánh mắt sắc sảo của McGonagall chuyển sang Harry qua cặp kính gọng vuông, "Trò sẽ hỗ trợ Giáo sư Lockhart trả lời thư của người hâm mộ."
"Thưa cô, con có thể đổi sang lau đồ bạc được không ạ?"
Harry thốt lên, giọng van nài, tuyệt vọng như một kẻ tử tù xin được đổi hình thức hành quyết.
"Chắc chắn là không," McGonagall đáp lạnh lùng, dập tắt tia hy vọng mong manh đó.
"Giáo sư Lockhart đã đặc biệt yêu cầu có trò.
Tám giờ tối nay."
Bà quay gót bỏ đi, tà áo chùng quét mạnh tạo thành một luồng gió lạnh, để lại hai cậu bé đứng chôn chân giữa sảnh.
Tristan từ từ bước lại gần.
Cậu nhìn thấy "đám mây xám" trên đầu Harry dường như đậm hơn một chút.
Lockhart không chỉ là một gã hề.
Hắn là một cục nam châm hút rắc rối, và Harry đang bị kéo vào vùng ảnh hưởng đó.
"Nghe tệ thật đấy," Tristan lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng thận trọng.
Harry giật mình quay lại, đôi mắt xanh lá cây sau cặp kính tròn ánh lên sự bực bội và mệt mỏi.
"Tệ ư?
Đó là thảm họa, Tristan.
Tớ thà đối mặt với con rồng đuôi gai Hungary còn hơn phải ngồi nghe Lockhart huyên thuyên về nụ cười của ổng suốt bốn tiếng đồng hồ."
Ron gục đầu vào vai Harry, than vãn: "Còn tớ thì sao?
Filch sẽ bắt tớ liếm sạch mấy cái cúp đó mất.
Tớ cá là ổng còn giữ mấy cái cúp từ năm 1800 chưa lau bao giờ."
"Ít nhất thì các cậu vẫn còn sống," Tristan buột miệng nói, một câu đùa nhạt nhẽo mang hàm ý đen tối mà chỉ mình cậu hiểu.
Harry nhìn cậu khó hiểu.
"Cậu nói gì cơ?"
"Không có gì," Tristan lắc đầu, mỉm cười gượng gạo.
"Ý tớ là... cố lên."
Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói nhão nhoẹt, kéo dài đầy vẻ khinh miệt vang lên từ bóng tối dưới chân cầu thang đá cẩm thạch.
"Ôi chao, nhìn xem ai đây?
Bộ đôi nổi tiếng và... kẻ bám đuôi."
Draco Malfoy bước ra.
Mái tóc bạch kim chải ngược bóng loáng phản chiếu ánh đuốc, khuôn mặt nhọn hoắt nhếch lên một nụ cười đểu cáng.
Crabbe và Goyle đứng lù lù phía sau như hai tảng thịt biết đi, bẻ đốt ngón tay răng rắc.
Tristan cảm nhận được một luồng "Gai nhọn" trong Linh Thị.
Hào quang của Malfoy đỏ quạch màu của sự ghen tị và kiêu ngạo.
Nó sắc bén, muốn đâm chọc người khác để thỏa mãn cái tôi.
"Nghe nói mày được làm thư ký riêng cho Lockhart hả Potter?"
Malfoy cười khẩy, tiến lại gần, đôi mắt xám lạnh lẽo quét qua ba người.
"Đúng là nồi nào úp vung nấy.
Một kẻ thích gây chú ý đi phục vụ cho một kẻ thích làm màu.
Tao cá là mày sẽ học được cách ký tên lên ảnh sao cho điệu nghệ đấy."
"Câm mồm đi, Malfoy," Ron gầm gừ, tai đỏ bừng lên.
"Và mày nữa, Weasley," Malfoy chuyển mục tiêu sang Ron, ánh mắt khinh bỉ nhìn bộ áo chùng cũ kỹ.
"Tao ngửi thấy mùi xi đánh bóng bạc trên người mày rồi đấy.
Hay đó là mùi nghèo khổ nhỉ?
Hy vọng mày kiếm đủ tiền boa từ Filch để mua một cái đũa phép mới không bị dán băng dính."
Crabbe và Goyle cười hô hố, tiếng cười vang vọng khắp tiền sảnh trống trải.
Harry định rút đũa phép, nhưng Hermione đã kịp thời xuất hiện, đặt tay lên vai cậu bạn.
"Đừng Harry.
Hắn không đáng."
Tristan đứng yên lặng bên cạnh, quan sát.
Cậu không tham gia vào cuộc cãi vã trẻ con này.
Trong mắt cậu, Malfoy chỉ là một đứa trẻ hư hỏng được bao bọc bởi quyền lực gia tộc.
Nhưng điều khiến Tristan chú ý là một "bóng mờ" khác.
Khi Malfoy cười cợt, có một khoảnh khắc rất ngắn, Tristan thấy một vệt đen lướt qua vai trái của hắn.
Không phải vận rủi.
Mà là một sự "kết nối".
Một sợi dây định mệnh mờ nhạt nối Malfoy với một thứ gì đó đen tối hơn nhiều trong tương lai.
Một dấu hiệu của Tử Thần Thực Tử?
Hay chỉ là nghiệp chướng của gia tộc?
"Nhìn cái gì hả Prewett?"
Malfoy đột ngột quay sang Tristan, nhận ra ánh nhìn chằm chằm của cậu.
"Mày tính dùng cái đầu óc 'thiên tài' nhớ dai của mày để ghi nhớ khoảnh khắc nhục nhã này của bạn mày à?"
Tristan bình thản nhìn thẳng vào mắt Malfoy.
Đôi mắt xám của cậu không có sự tức giận, chỉ có sự tĩnh lặng sâu thẳm của một mặt hồ không đáy.
"Tao chỉ đang nghĩ," Tristan nói chậm rãi, giọng trầm và lạnh, khác hẳn vẻ rụt rè thường ngày, "rằng sự kiêu ngạo đôi khi là một loại thuốc độc ngọt ngào, Malfoy ạ.
Nó khiến người ta say sưa, cho đến khi họ nhận ra mình đang đứng trên bờ vực."
Malfoy khựng lại.
Nụ cười trên môi hắn tắt ngấm trong tích tắc.
Hắn không hiểu Tristan nói gì, nhưng ánh mắt đó...
ánh mắt đó khiến hắn rùng mình.
Nó giống như ánh mắt của Snape, hay thậm chí... cha hắn khi ông đang bàn chuyện làm ăn đen tối.
"Đồ điên," Malfoy hừ mũi, cố gắng lấy lại vẻ bề trên nhưng giọng nói đã bớt đi vài phần hung hăng.
"Đi thôi."
Hắn huých vai Ron rồi bỏ đi, đám tùy tùng lạch bạch chạy theo.
"Cậu nói cái gì thế Tristan?"
Ron hỏi, mắt tròn xoe.
"Nghe cứ như cụ Dumbledore ấy."
"Chỉ là trích dẫn một cuốn sách thôi," Tristan nhún vai, lớp vỏ bọc bình thường lại được kéo lên.
"Vào ăn trưa thôi.
Tớ đói rồi."
Đại Sảnh Đường ồn ào và náo nhiệt, mùi thức ăn thơm phức – thịt nướng, súp bí đỏ, bánh nướng nhân thận – tràn ngập không gian.
Hàng ngàn ngọn nến lơ lửng trên trần nhà, chiếu sáng những khuôn mặt vui vẻ của đám học sinh.
Nhưng Tristan không cảm thấy đói.
Cậu ngồi xuống dãy bàn Gryffindor, cách Harry và Ron vài ghế.
Cậu cần quan sát.
Ánh mắt cậu lướt qua đám đông và dừng lại ở một cô bé tóc đỏ nhỏ nhắn đang ngồi tách biệt ở cuối bàn.
Ginny Weasley.
Cô bé trông nhợt nhạt, gầy đi trông thấy so với ngày đầu nhập học.
Đôi mắt nâu vốn linh hoạt giờ đây thâm quầng, lờ đờ.
Cô bé không ăn gì cả, trước mặt chỉ là một bát cháo yến mạch đã nguội lạnh.
Ginny đang cúi gằm mặt xuống một cuốn sách nhỏ bìa đen đặt trên đùi, tay cầm bút lông ngỗng viết thoăn thoắt.
Tristan nheo mắt.
Trực giác Quái Vật của cậu khẽ rung lên.
Cậu tập trung sự chú ý vào cuốn sách đó.
Trong một khoảnh khắc, tiếng ồn ào của Đại Sảnh Đường dường như biến mất.
Mọi âm thanh bị hút vào một khoảng không im lặng đến rợn người.
Dưới Linh Thị của Tristan, cuốn nhật ký bìa đen đó không phải là một vật thể tĩnh.
Nó là một cái Hố Đen (Black Hole).
Nó không tỏa ra hào quang màu sắc như những vật phẩm ma thuật thông thường.
Nó hấp thụ ánh sáng và linh tính xung quanh.
Những tia sáng từ ngọn nến khi chiếu vào bìa sách dường như bị nuốt chửng, không phản xạ lại.
Và kinh khủng hơn, Tristan nhìn thấy những sợi tơ mỏng mảnh màu đen – giống như những xúc tu vô hình – đang vươn ra từ gáy sách.
Những xúc tu này đang quấn chặt lấy những ngón tay của Ginny, trườn dọc theo cánh tay cô bé, xâm nhập vào hào quang của cô.
Hào quang của Ginny, vốn dĩ là màu cam ấm áp của sự sống trẻ thơ, giờ đây đang bị nhuộm đen từng mảng.
Cô bé đang bị "ăn".
Tinh thần, cảm xúc, và cả sự sống của cô bé đang bị cuốn sách đó rút cạn dần từng chút một để nuôi dưỡng thứ gì đó bên trong.
Thịch.
Tim Tristan đập mạnh một cái đau điếng.
Một cảm giác buồn nôn dữ dội ập đến, xộc lên tận cổ họng.
Đầu cậu đau như búa bổ.
CẢNH BÁO!
CẢNH BÁO!
Bản năng sinh học của Monster gào thét điên cuồng trong não bộ cậu.
Ô nhiễm!
Mức độ cao!
Tránh xa!
Không được nhìn!
Tristan vội vàng quay mặt đi, tay bịt miệng để ngăn tiếng nôn khan.
Mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa lưng áo.
Đó không phải là một món đồ hắc ám bình thường.
Đó là một Vật phẩm Phong ấn (Sealed Artifact) cấp độ cực cao, có thể là Cấp 1 hoặc thậm chí Cấp 0 trong hệ thống Lord of the Mysteries.
Nó chứa đựng một phần "Linh hồn" hoặc "Ý chí" của một thực thể mạnh mẽ.
Nó có tri giác.
Và nó tà ác đến tận cùng.
Tristan thở hổn hển, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ.
Cậu liếc nhìn lại Ginny qua khóe mắt, nhưng không dám nhìn thẳng vào cuốn sách nữa.
Ginny vẫn đang viết.
Cô bé mỉm cười.
Một nụ cười mơ màng, ngây dại, như thể đang nói chuyện với người yêu, trong khi sinh mệnh của mình đang bị tước đoạt.
Tristan siết chặt nĩa trong tay đến mức các ngón tay đau nhức.
Cậu muốn đứng lên.
Cậu muốn lao đến giật cuốn sách đó và ném vào lò sưởi.
Cậu muốn hét lên với Ginny: "Vứt nó đi!
Nó đang giết em đấy!"
Nhưng chân cậu cứng đờ.
Nỗi sợ hãi nguyên thủy đang đóng băng cơ bắp cậu.
Nếu cậu can thiệp, "thứ đó" sẽ nhận ra cậu.
Nó sẽ quay sang nhìn cậu.
Một thực thể có thể tạo ra Tử Xà.
Một thực thể có thể thao túng tâm trí con người hoàn hảo như vậy.
Tristan, một Beyonder Danh sách 9 non nớt, có tư cách gì để đối đầu với nó?
Cậu sẽ bị nghiền nát.
Linh hồn cậu sẽ bị xé nát hoặc bị nuốt chửng.
"Tristan?
Cậu ổn không?
Trông cậu xanh xao quá."
Giọng nói lo lắng của Hermione vang lên bên cạnh, kéo cậu trở về thực tại.
Tristan giật mình, làm rơi chiếc nĩa xuống đĩa tạo ra tiếng keng chói tai.
"Tớ... tớ ổn," Tristan nói dối, giọng run rẩy không thể che giấu.
Cậu vội vàng đứng dậy, chân loạng choạng suýt ngã.
"Tớ... tớ thấy hơi buồn nôn.
Chắc do mùi thức ăn.
Tớ về ký túc xá trước đây."
Cậu không đợi Hermione trả lời.
Cậu quay lưng và bước nhanh ra khỏi Đại Sảnh Đường, gần như là chạy trốn.
Cậu cần tránh xa Ginny Weasley.
Cậu cần tránh xa cuốn sách đó.
Khi bước qua cánh cửa gỗ sồi, Tristan cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể có một đôi mắt đỏ rực vừa liếc nhìn theo bóng lưng cậu từ trang sách bìa đen.
"Xin lỗi, Ginny," Tristan thì thầm trong hơi thở gấp gáp, nước mắt sợ hãi và bất lực ứa ra nơi khóe mắt.
"Anh xin lỗi."
Bóng tối của lâu đài dường như đang dài ra, nuốt chửng lấy cậu.
Hogwarts không còn là nhà.
Nó là một bàn cờ.
Và ở một góc bàn cờ đó, một quân Tốt đen đang âm thầm ăn mòn những quân Tốt trắng, chuẩn bị cho sự trở lại của Nhà Vua.
Và Tristan, kẻ duy nhất nhìn thấy bàn cờ, lại quá yếu đuối để có thể lật đổ nó.