Ngôn Tình Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu
Chương 859: 859: Chương 843


Tần Niên cùng Hứa Thanh Du ăn sáng xong, sau đó nhìn thời gian một chút: “Tớ phải ra ngoài gặp khách hàng đây.

Bạn thân yêu của tôi, cậu ở đây chờ tớ, hay là đi cùng tớ, sau đó đi dạo ở gần đấy.”
Hứa Thanh Du thật sự chẳng có chỗ nào muốn đi dạo, nhưng một mình ở khách sạn thật sự nhàm chán, vì thế cô cũng thay quần áo: “Tớ ra ngoài cùng cậu.”
Hai người sửa soạn xong xuôi, ra ngoài gọi xe.

Xe dừng lại ở cửa công ty khách hàng của Tần Niên, Hứa Thanh Du bước xuống: “Tớ đi dạo ở gần đây, sau đó cậu ở đây bàn bạc xong thì gọi điện thoại cho tớ, tớ tới đây tìm cậu.’
Tần Niên nói được, vẫy tay với Hứa Thanh Du, sau đó đi vào công ty kia.

Hứa Thanh Du đứng ở cửa do dự một hồi lâu, sau đó mới xoay người đi tới một hướng khác.

Cô không có nơi nào muốn đến, chỉ chậm rãi đi dạo.

Cứ như vậy qua một lúc lâu, Hứa Thanh Du xoay người nhìn xung quang, cô cũng không biết mình đã đi đến nơi nào, dù sao bên tay phải có một công viên nhỏ.

Cô quay lại đi vào trong công viên, tìm một cái ghế dài ngồi xuống.

Hôm nay trời trong nắng ấm, ánh nắng mặt trời đẹp vô cùng.

Hứa Thanh Du tựa lưng vào ghế dài chậm rãi ngửa đầu, cứ như vậy mà tắm nắng.

Khoảng chừng năm, sáu phút sau, cô đột nhiên nghe thấy có người gọi mình: “Cô Hứa.”
Hứa Thanh Du ngạc nhiên, chưa có người nào xưng hô với cô như vậy cả.

Cô vội vàng xoay người lại nhìn, sau đó đứng lên: “Cô Nam, không ngờ ở đây cũng gặp được cô.”
Người đến là Nam Nhạc.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.5

yeu-lai-tu-dau-2-859-0.jpg


cũng nhớ kỹ.”
Hứa Thanh Du có chút bất ngờ như cũ, không nghĩ tới chị Thái còn đưa cho Nam Nhạc xem lịch trình của Ninh Tôn.

Hai người này, hẳn là quan hệ rất tốt nhỉ?
Nhà nhiếp ảnh như Nam Nhạc, theo lý thuyết bình thường, tai to mặt lớn đều mời không được.

Nhưng cô ta cứ một mực đồng ý chụp ảnh cho Ninh Tôn, có lẽ cũng thật sự là nhìn mặt mũi của chị Thái.

Ý cười trên mặt Hứa Thanh Du không thay đổi: “Xem ra quan hệ giữa cô và chị Thái rất tốt, lịch trình cũng đưa cho cô xem.”
Nam Nhạc không che giấu: “Đúng vậy, tôi và cô ấy đã quen biết rất nhiều năm rồi.

Trước đây cô ấy cũng tìm tôi chụp ảnh tạp chí cho người trong tay cô ấy, nhưng tôi không đồng ý, không liên quan gì cả, thật sự là những người đó không xứng.”
Nam Nhạc nói chuyện thật sự là chẳng nể nang gì, Hứa Thanh Du chậm rãi thu lại vẻ mặt, mày nhíu lại.

Cái gì gọi là không xứng?
Cái gì mới gọi là xứng đây?
Nam Nhạc cũng không muốn nói chuyện quá nhiều với Hứa Thanh Du, theo đó cô chỉ về một chỗ cách đó không xa: “Tôi phải qua đó chụp ảnh rồi.”
Hứa Thanh Du gật gật đầu: “Được, cô làm việc đi.”
Nam Nhạc xoay người đi đến bên kia, Hứa Thanh Du mới nhìn thấy cách đó không xa có rất nhiều người đang chờ cô ta, đoán chừng là đoàn đội của cô.

Nhân vật nổi tiếng ra sân đều như vậy, Hứa Thanh Du cũng đã quen rồi.

Hứa Thanh Du lại ngồi lên ghế một lần nữa, nhưng có chút cố ý vô tình, ánh mắt liếc về phía Nam Nhạc.

Nam Nhạc cầm theo chiếc máy ảnh mà cô ta yêu thích, không ngừng chụp ảnh những cảnh vật phía xa xa.

Thỉnh thoảng còn có đội trợ lý hỗ trợ ánh sáng.

Cuộc sống của người ta sao lại tốt đẹp như vậy nhỉ.

Lấy bản thân mình so sánh với người ta, đúng là so không nổi.

Tuy nói người không phân biệt ba bảy loại, nhưng có đôi khi, có một số ngành nghề, người trong ngành thường muốn phân địa vị cao thấp như thế nào.

Giống như những lời Nam Nhạc vừa nói kia, cảm thấy mấy người đó địa vị thấp, không xứng cho cô chụp hình.

Thật ra, ở trong công ty giải trí, người có địa vị thấp, cũng có người coi thường.

Giống như mấy người trợ lý nho nhỏ như bọn cô.

Trước đây chuyện của Linda chính là một ví dụ.

Cô ta có thể tùy ý liền cho trợ lý của mình một cái tát, có thể thấy cô ta so với trợ lý của mình cấp bậc cao hơn.

Cho nên thật sự là, đã xuất hiện sự phân chia tầng lớp.

Hứa Thanh Du càng nghĩ trong lòng càng mắc nghẹn, cuối cùng vẫn là đứng dậy, rời khỏi công viên.

Mà Nam Nhạc ở cách đó không xa, sau khi Hứa Thanh Du biến mất, xoay người liếc nhìn ghế mà cô đã từng ngồi, cười nhạo một tiếng.

Hứa Thanh Du dựa theo con đường cũ quay trở về, tìm một quán cà phê đối diện công ty khách hàng của Tần Niên ngồi xuống.

Cô chỉ gọi một cốc ca cao nóng, cũng may lúc này người trong quán cà phê không nhiều, ngồi bao lâu cũng không có người ghét bỏ.

Hứa Thanh Du không quen uống cà phê, cũng chỉ có thể miễn cưỡng uống ca cao nóng.

Thật ra cô thích nhất vẫn là nước lọc, vừa tiết kiệm lại thực dựng.

Ngồi xuống mới được vài phút, chị Thái liền gửi tin nhắn đến, hỏi cô có phải là nghỉ phép hay không.

Hứa Thanh Du vội vàng trả lời, nói Ninh Tôn cho mình ba ngày nghỉ.

Chị Thái lại trả lời tin nhắn, ý tứ là bảo cô giữ mồm giữ miệng, về nhà cũng không được nói ra mối quan hệ thật sự giữa cô và Ninh Tôn.

Thật sự mấy chuyện này Hứa Thanh Du hiểu được, nhưng có thể chị Thái không tin tưởng thái độ làm người của cô.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.6

yeu-lai-tu-dau-2-859-1.jpg


Hứa Thanh Du tự cười mấy tiếng, tuy trong lòng không thoải mái lắm, nhưng dường như ngay lập tức cũng nhìn rõ ra rất nhiều chuyện.

Có tiền có quyền, không có tiền quả thật sẽ bị người ta coi thường.

Cô uống hết một nửa cốc ca cao nóng, Tần Niên từ công ty đối diện đi ra, Hứa Thanh Du vội vàng đứng lên đi ra ngoài vẫy tay với cô: “Bên này.”
Tân Niên chạy qua: “Cậu không đi dạo phố à? Sao lại ngồi ở đây?”
“Đi rồi, dạo một vòng rồi trở về, không có nơi nào vui, đi một mình nhàm chán vô cùng.”
Hứa Thanh Du cười cười: “Đi thôi, cậu muốn đi đâu, tớ đưa cậu đi.”
Tần Niên ở phía trước đã nhanh chóng tiến công, lập tức đưa ra hai địa điểm, nói muốn đi tới hai chỗ đó xem xem.

Hứa Thanh Du mím môi, hai nơi Tần Niên nói, đều là vị trí ghi hình.

Xác suất mấy người nổi tiếng xuất hiện tương đối cao.

Quả thật có rất nhiều người tới đây đều sẽ đi dạo vài vòng.

Bởi vì đại khái sẽ có cơ hội gặp mặt người nổi tiếng.

Hứa Thanh Du không có cách nào nói lời từ chối, chỉ có thể gật gật đầu: “Được, đi thôi.”
Hai người gọi xe đi tới nơi Tần Niên muốn đi.

Hứa Thanh Du vì tránh né Ninh Tôn, trước tiên mang Tần Niên đi tới một nơi khác.

Cô biết lịch trình ghi hình hôm nay của Ninh Tôn, chờ xem xong nơi thứ nhất rồi, Ninh Tôn ở bên kia hẳn là đã kết thúc ghi hình.

Đến lúc đó bọn họ lại đến xem nơi thứ hai..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 860: 860: Chương 844


Lúc bọn họ đến nơi ghi hình đầu tiên, bên ngoài đã bị bao vây rồi, không cho phép người không có chức vụ tiến vào.

Tần Niên cũng không biết bọn họ lúc nào mới kết thúc ghi hình, vì thế có hơi thất vọng: “Cũng không thể cứ chờ đợi ở đây được, quá lãng phí thời gian của tớ.”
Hứa Thanh Du đã gặp mấy người nổi tiếng này vài lần, cho nên đối với bọn họ cũng không có nhiệt tình gì.

Vì thế cô bảo: “Gặp được cũng không có gì cả, thật ra không khác biệt so với trong tivi lắm.

Cậu nói xem cậu nói mấy câu với anh ta rồi muốn được ký tên, cũng không có ý nghĩa gì.

Cậu cũng không đặc biệt thích mấy người nổi tiếng, tới đây ngồi không chờ bọn họ, thật sự là không cần thiết.”
Tần Niên quả thật không theo đuổi thần tượng, cô giống với Hứa Thanh Du, đều là mấy cô gái thực tế, mỗi ngày đều vất vả kiếm sống, căn bản không rút ra được thời gian tới cho mấy người hư ảo trong cuộc sống kia.

Tần Niên chẹp miệng, vẫn có chút không cam lòng: “Tới cũng đã tới rồi, nếu như không ở gần người nổi tiếng chụp được mấy tấm ảnh, luôn cảm thấy hơi thiệt thòi.”
Cô chần chừ một chút lại nói: “Hay là như thế này, chúng ta đi đến nơi khác xem xem, xem thử bên đó có bị chặn kín giống thế này không? Nếu như bên đó vẫn không thể nhìn thấy gì, vậy chỉ có thể nói ý trời không cho tớ có duyên với mấy anh chàng đẹp trai kia rồi.

Tớ sẽ không cưỡng cầu nữa.”
Hứa Thanh Du nhìn thời gian, cảm thấy chờ tới khi bọn họ đến, Ninh Tôn bên đó cũng đã kết thúc ghi hình rồi, cho nên cô cũng không lo lắng: “Được rồi, vậy chúng ta tới nơi khác nhìn xem.”
Hai người lại gọi xe đi tới nơi ghi hình khác.

Lúc đến đó quả thật đã kết thúc ghi hình rồi.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.7

yeu-lai-tu-dau-2-860-0.jpg


Hứa Thanh Du cười cười: “Nếu mấy người theo đuổi thần tượng lý trí giống như cậu thì tốt rồi.”
Hiện tại tình hình fan cuồng vô cùng nghiêm trọng, mặc dù là thần tượng mình thích phạm sai lầm, phần lớn người hâm mộ đều ngốc nghếch bào chữa cho thần tượng của mình.

Cũng sẽ không đi yêu cầu thần tượng của mình làm tấm gương tốt, dựng nên một tấm gương kiểu mẫu.

Tần Niên đừng ở bên đường, khập khiễng đi tới tòa cao ốc ghi hình kia xem, Hứa Thanh Du thì ở ngay bên cạnh cô.

Không lâu lắm, Hứa Thanh Du liền nhìn thấy Ninh Tôn từ tòa nhà ghi hình đi ra ngoài.

Cô sửng sốt, đã giờ này rồi, Ninh Tôn đã ghi hình xong không nên ở đây, anh nên ở nhà rồi mới đúng.

Không lẽ là ở trong này cùng người ta nói chuyện đến bây giờ?
Hứa Thanh Du vội vàng xoay người đưa lưng về phía Ninh Tôn, nhưng ngay sau đó liền phản ứng lại, cảm thấy mình làm như vậy thật sự là quá dư thừa.

Thật ra nhìn thấy thì có thể như thế nào, cô lại không làm ra chuyện gì không thể nhìn người, vì sao lại sợ bị anh nhìn thấy.

Hứa Thanh Du cứng người, dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng vẫn có chút chột dạ, cũng sợ Tần Niên ở bên cạnh nhìn thấy Ninh Tôn, vì thế vội vàng kéo cô: “Ôi, đúng rồi, Niên Niên, hôm nay cậu gặp khách hàng kia, sao gặp nhanh vậy.

Tớ còn cho rằng cậu sẽ đi rất lâu đó.”
Tần Niên cũng không nhận ra Hứa Thanh Du đang cố ý dời đi sự chú ý của cô.

Cô nhìn Hứa Thanh Du: “Hôm nay công ty bọn họ xảy ra chút chuyện, cho nên tớ không có quá nhiều thời gian, nếu không còn phải kéo dài thêm một lúc nữa.”
Hứa Thanh Du gật gật đầu: “Vậy lần này thời gian cậu đi công tác có phải sẽ kéo dài không, chuyện của công ty bọn họ trong một ngày có thể xử lý xong sao?”
Tần Niên cào cào tóc: “Vẫn chưa xác định, hình như là có chút phiền phức.

Nếu thật sự phải kéo dài thời gian, tớ sẽ xin công ty một chút, vẫn rất thuận tiện.”
Hứa Thanh Du à một tiếng: “Thật vậy sao?”
Tần Niên lại chuyển tầm mắt đến tòa nhà ghi hình bên kia: “Dù sao cũng không phải trách nhiệm của tớ, tớ không lo lắng.”
Hứa Thanh Du tiện thể lén nhìn về phía bên kia đường, đã không nhìn thấy Ninh Tôn nữa.

Tần Niên nhìn chằm chằm cửa tòa nhà cao ốc, đột nhiên kêu lên: “Chẳng lẽ đây là ý trời, ngoại trừ một tên đàn ông cặn bã đi ra, thì không để cho tớ nhìn thấy người đàn ông nào tốt đẹp phải không?”
Hứa Thanh Du cười cười, ánh mắt nhìn xung quanh một vòng.

Cô không nhìn thấy Ninh Tôn, cũng không biết trong lòng thở phào nhẹ nhõm hay là có chút thất vọng.

Hai người ở đây lại chờ đợi thêm một lát, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ gọi xe rời đi.

Mà Ninh Tôn đang ngồi ở trong xe bên kia, thật ra đã nhìn thấy Hứa Thanh Du rồi.

Cô đứng bên cạnh một cô gái, hai người nói nói cười cười, có vẻ quan hệ không tồi.

Tối hôm qua Ninh Tôn vẫn luôn nghĩ đến vấn đề kia, dường như đã tìm ra được đáp án.

Cô không ở trong nhà, thì ra là ở cùng bạn bè.

Nghĩ đến người bạn kia hẳn là cũng không phải người ở đây, nếu không Hứa Thanh Du không có khả năng vẫn chưa từng nhắc đến.

Ninh Tôn dựa lưng vào ghế ngồi, lái xe mở miệng: “Vừa rồi tôi nhìn thấy Tiểu Hứa, ở cùng với bạn của cô ấy.”
Ninh Tôn qua vài giây mới nói: “Vậy sao? Tôi không chú ý, ở bên đường sao?”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.8

yeu-lai-tu-dau-2-860-1.jpg


Đột nhiên nghĩ đến cuộc sống trước đây, bây giờ nghĩ lại giống như đã quên mất bản thân mình trước đây sống như thế nào rồi.

Lúc không ghi hình chương trình quay về nhà, hình như là nằm như thế này một lúc, hoặc là ngồi xem ti vi.

Lúc đó cũng không cảm thấy buồn chán, nhưng hiện tại là như thế nào đây.

Ninh Tôn lật người, tiện tay lấy điện thoại ra.

Trên màn hình có một tin nhắn chưa đọc, sớm đã có rồi, lúc trước anh đã nhìn thấy, chỉ là vẫn không có tâm tư mở ra xem.

Bây giờ không có chuyện gì có thể làm cũng liền mở tin nhắn ra, là Nam Nhạc gửi tới.

Mấy tấm hình anh chụp lúc trước đã chỉnh sửa xong, Nam Nhạc gửi tới hỏi ý kiến anh.

Ninh Tôn không rõ lắm, có phải Nam Nhạc đối với tất cả các nghệ sĩ đều chu đáo như vậy hay không?
Nhưng trước đây anh chụp cho bìa tạp chí, mấy thợ chụp ảnh cũng không gửi ảnh cho anh hỏi ý kiến.

Hơn nữa Ninh Tôn cũng từng nghe chị Thái đề cập, nói tính tình Nam Nhạc rất lập dị, còn trao đổi trước với anh, bảo nếu Nam Nhạc nói gì đó không dễ nghe lắm, thì anh cũng không cần để ý.

Như vậy xem ra, Nam Nhạc hẳn là cũng không phải bình dị dễ gần như vậy.

Cho nên Ninh Tôn thật sự không muốn hiểu tâm tư của đối phương.

Anh thật sự không muốn nghĩ đến tình cảm nam nữ.

Nam Nhạc cũng coi như là người ở trong giới giải trí, gặp qua rất nhiều người anh tuấn, đó thật sự là nhiều vô kể.

Hơn nữa loại người có địa vị giống như cô, có lẽ đã sớm miễn dịch với mấy người đẹp trai rồi.

Cho nên Ninh Tôn cũng không biết bản thân mình có chỗ nào có thể hấp dẫn được cô, vì thế cũng thật sự ngại khi nghĩ đến chuyện khác.

Anh cầm điện thoại một lát, theo đó gửi tin nhắn cho Nam Nhạc, nói mình vừa ghi hình chương trình xong, mới nhìn đến ảnh chụp.

Sau đó anh lại nói rất hài lòng với tấm ảnh, tin tưởng mắt nhìn của Nam Nhạc..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 861: 861: Chương 845


Khiến cho Ninh Tôn không ngờ đến là, qua một lúc Nam Nhạc liền gọi điện thoại tới.

Ninh Tôn hơi cau mày, nhìn chằm chằm điện thoại vài giây, sau đó nghe máy, giọng nói ôn hòa: “Xin chào.”
Giọng nói của Nam Nhạc rất nhẹ nhàng: “Thật sự rất hài lòng bức ảnh sao?”
Ninh Tôn ừ một tiếng, sau đó hình như cười cười: “Cô Nam chụp đương nhiên là tôi hài lòng rồi.”
Nam Nhạc dừng lại một chút, dường như có chút bất đắc dĩ: “Anh không cần phải khách sáo như vậy, có chỗ nào không vừa ý nhất đinh phải nói cho em biết, hậu kỳ vẫn có thể sửa đổi được.”
“Không, không có, thật sự rất hài lòng.” Ninh Tôn vội vàng trả lời.

Thật ra anh đối với mấy thứ này không đặc biệt quan tâm, ảnh chụp ra đều có sự sai lệch, thứ đồ giả đó có gì mà hài lòng với không hài lòng đâu chứ.

Nam Nhạc cười haha, chuyển đổi đề tài: “Trợ lý nhỏ của anh nghỉ phép, một mình anh đi làm sao?”
Ninh Tôn có chút bất ngờ, nhưng cũng ngại hỏi đối phương làm sao biết được.

Hơn nữa Nam Nhạc mở miệng liền gọi Hứa Thanh Du là trợ lý nhỏ của anh, dường như đã quên anh và Hứa Thanh Du bên ngoài còn có một tầng quan hệ khác.

Vì thế Ninh Tôn trả lời: “Việc của tôi vốn cũng không nhiều lắm.

Thời gian này nhìn Tiểu Du có hơi mệt mỏi, nên bảo cô ấy nghỉ ngơi.

Dù sao cũng là bạn gái của tôi, làm sao có thể thật sự coi như trợ lý được.”
Nam Nhạc ở bên kia ừ một tiếng, không tiếp lời nói của Ninh Tôn: “Hiện tại người nổi tiếng giống như anh không nhiều, trước đây em tham gia một vài chương trình, nhìn thấy mấy người đó đi ra ngoài là kéo theo một đoàn trợ lý, vệ sĩ, giống như bên cạnh có ít người, nên biểu hiện ra địa vị bọn họ không giống nhau.

Em vẫn là thích anh đơn giản như thế này.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.9

yeu-lai-tu-dau-2-861-0.jpg


làm trợ lý của tôi, cô ấy học chuyên ngành thiết kế, vốn là có tương lai tốt đẹp, là tôi làm trậm trễ cô ấy.”
Ninh Tôn giống như thở dài: “Nói ra còn vô cùng có lỗi với cô ấy.”
Nam Nhạc ở bên kia ngay lập tức không nói lời nào.

Qua mấy giấy Ninh Tôn lại ôi một tiếng: “Sao lại nói với cô mấy lời này chứ? Làm cho cô chê cười rồi.”
Nam Nhạc coi như là giữ vững được, nói một câu không có chuyện gì.

Ninh Tôn tiện thể lại hỏi: “Đúng rồi, hôm nay cô nhìn thấy cô ấy đang ở chỗ nào vậy? Cô ấy ở một mình sao? Vừa rồi tôi còn gọi điện thoại cho cô ấy, cô ấy nói là đang ở cùng bạn.”
Nam Nhạc ừ một tiếng: “Quả thật là ở một mình, chắc là đang đợi bạn của cô ấy đi.”
Ninh Tôn nói một câu vậy sao.

Lúc này bên kia truyền đến giọng nói trợ lý gọi cô, cô quay đầu đáp lại, sau đó nói với Ninh Tôn: “Em ở đây đang có chuyện, nếu như ảnh chụp anh thật sự hài lòng, vậy em sẽ dùng bức này nhé.”
Ninh Tôn nói được, theo đó còn nói lời cảm ơn với Nam Nhạc.

Nam Nhạc nở nụ cười: “Không cần cảm ơn, sau này có cơ hội lại cùng nhau hợp tác.”
Nói xong câu này Nam Nhạc cúp điện thoại.

Ninh Tôn nhìn chằm chằm di động, cuối cùng vung tay ném sang một bên.

Loại nói chuyện ứng phó về mặt công việc thế này, anh thật sự là phiền muốn chết.

Ban đầu Ninh Tôn chẳng muốn làm gì, hiện giờ tâm trạng không tốt, liền chẳng có tâm tư ứng phó với bất kỳ ai.

Nằm trên gường như vậy một lúc, anh lại lật người đứng dậy đi vào phòng bếp.

Nhìn quanh một lát, còn chưa xuống tay, bên kia đã truyền đến tiếng chuông cửa.

Ninh Tôn ngạc nhiên, theo phản xạ liền cho rằng Hứa Thanh Du đã trở lại.

Một loại cảm giác nói không rõ trong nháy mắt liền chạy tán loạn.

Nhưng sau đó anh lại hiểu ra, Hứa Thanh Du trở về không có khả năng ấn chuông cửa, cô có chìa khóa của mình.

Vì thế trong nháy mắt cảm giác vừa dâng lên liền biến mất, loại cảm giác này đến cũng nhanh, đi cũng nhanh, cho nên Ninh Tôn căn bản chưa kịp nắm bắt.

Anh hít sâu một hơi xoay người đi mở cửa, đang đứng ở bên ngoài, quả nhiên là mẹ Ninh.

Mẹ Ninh là người đã có tuổi rồi, vừa liếc mắt liền nhìn ra tâm tình trong mắt của Ninh Tôn.

Bà vừa đi vào trong phòng vừa cười nói: “Sao thế, nhìn thấy mẹ đứng bên ngoài liền có vẻ thất vọng như vậy, là đang chờ Tiểu Hứa quay về sao?”
Ninh Tôn không nói gì, đóng cửa lại, ánh mắt dừng lại ở thứ đồ trong tay mẹ Ninh: “Đồ ăn bên ngoài?”
Mẹ Ninh cười cười: “Không phải, mẹ tự mình làm ở nhà, mang đến cho con đấy.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.10

yeu-lai-tu-dau-2-861-1.jpg


người phụ trách trong đoàn làm phim, theo anh trong lúc quay phim.

Tình huống bình thường, anh sẽ không cần mang theo trợ lý tới.

Tuy thời gian quay phim có hơi dài, hơn nữa chuyển địa điểm quay tương đối nhiều, thật sự cần phải có người chăm sóc, nhưng chắc chắn đoàn làm phim đã sắp xếp xong xuôi rồi.

Ninh Tôn cau mày: “Đến lúc đó rồi nói.”
Hứa Thanh Du công khai với bên ngoài là bạn gái của anh, nếu anh cũng mang Hứa Thanh Du đến trường quay, ít nhiều đối với chuyện ghi hình sẽ có ảnh hưởng.

Chính mình không nghĩ nhiều, người ngoài khẳng định cũng sẽ ít nhiều suy xét thân phận của Hứa Thanh Du.

Đến lúc đó không biết lại muốn tung ra tin tức gì nữa.

Mấy chuyện này vẫn còn chưa quyết định, Ninh Tôn nghĩ đến lúc đó bàn bạc cùng với chị Thái một chút.

Mẹ Ninh gật gật đầu: “Tuy mẹ không phản đối quan hệ của hai đứa, nhưng đi ra ngoài quay phim tốt nhất vẫn là đừng mang theo bạn gái bên cạnh.

Cái này cũng là tôn trọng với bạn diễn nữ.”
Ninh Tôn gật đầu, anh cũng suy nghĩ đến điểm này: “Sau này con sẽ cùng chị Thái trao đổi lại.”
Tình huống bình thường, anh không cần trợ lý, trợ lý bên người sẽ bị chị Thái sắp xếp tới bên cạnh mấy nghệ sĩ khác.”
Nhưng bởi vì Hứa Thanh Du đã công khai thân phận với anh, chị Thái không thể sắp xếp cô cho người khác được.

Cho nên không mang theo Hứa Thanh Du, Hứa Thanh Du ở đây sẽ dư ra một khoảng thời gian trống.

Tuy Ninh Tôn không đề ý, nhưng nghĩ đến chị Thái bên kia sẽ có nhiều hơn một vài suy tính.

Mẹ Ninh cũng không nói gì thêm nữa, ở bên cạnh nhìn Ninh Tôn ăn xong bữa cơm, sau đó thu dọn hộp cơm.

Bà lại đi vào phòng bếp dọn dẹp một chút, vừa làm vừa hỏi Ninh Tôn: “Hôm nay có liên lạc với Tiểu Du không? Bây giờ con bé ở đó thế rồi? Về nhà chưa?”
Ninh Tôn không muốn nói đến chuyện này, hàm hồ vâng dạ một tiếng, sau đó lập tức nói sang chuyện khác: “Buổi chiều mẹ có việc gì không?”
Mẹ Ninh thở dài: “Không có việc gì.

Bây giờ mẹ cô đơn một mình, thời gian nhiều vô cùng.”
Ninh Tôn chần chừ một lát, sau đó xoay người nhìn mẹ Ninh: “Vậy tối nay chúng ta ra ngoài dạo phố đi, tiện thể ăn một bữa cơm ở bên ngoài.”
Mẹ Ninh ngạc nhiên, quay đầu nhìn Ninh Tôn, sau đó cười cười: “Được, mẹ còn chưa từng cùng con đi dạo phố bao giờ.

Có đôi khi mẹ nhìn thấy mẹ con người ta vui vẻ đi dạo phố ăn cơm, mẹ thật sự rất hâm mộ.”.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 862: 862: Chương 846


Những lời nói của mẹ Ninh khiến Ninh Tôn có chút chua sót.

Lại có ai mà không ngưỡng mộ cơ chứ?
Lúc còn nhỏ, anh ấy nhìn thấy Trang Nhã Lệ chăm sóc lo lắng chu toàn cho Ninh Tiêu và Ninh Tương.

Tuy rằng, biểu cảm trên mặt anh tràn đầy sự khinh bỉ nhưng trong nội tâm lại rất ngưỡng mộ bọn họ.

Ninh Tôn quay người đi về hướng phòng mình, “Con đi nghỉ ngơi một chút, mẹ muốn làm gì thì làm.”
Mẹ Ninh không nói gì thêm, tiếp tục dọn dẹp phòng bếp.

Ninh Tôn trở về phòng, thay bộ đồ ngủ rồi nằm xuống.

Thực ra, anh ấy cũng ngủ không được.

Nhưng mà bây giờ anh ấy quá nhàn rỗi.

Sau khi do dự một chút, anh ta lấy điện thoại ra và đăng nhập vào trò chơi.

Kết quả là thấy Hứa Thanh Du đang chơi.

Cô gái này chơi game tệ như vậy nhưng cũng nghiện trò này nhỉ.

Ninh Tôn xem qua, trận đấu của Hứa Thanh Du đã bắt đầu được hơn 20 phút, xem ra trận này cô ấy cũng chơi gần xong rồi.

Vậy nên anh ấy cũng không vào trận, và cứ ngồi đợi như vậy.

Qua một lúc, bên chỗ Hứa Thanh Du hiện ra kết quả của trận đấu.

Ninh Tôn mím miệng nhìn chằm chằm điện thoại.

Bên chỗ Hứa Thanh Du cũng không tiếp tục ván mới nhưng cô ấy cũng không thoát ra game.

Ninh Tôn chậm rãi nhíu mày.

Thực ra, bây giờ anh khá phản cảm với những hành động của mình.

Rõ ràng là đã đuổi Hứa Thanh Du đi nhưng trong lòng vẫn tồn tại những suy nghĩ không an phận.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.11

yeu-lai-tu-dau-2-862-0.jpg


nữa? Không chơi sao?”
“Chơi, chơi.” Hứa Thanh Du hít một hơi thật sâu và bắt đầu thành lập một đội.

Người được kéo vào đầu tiên là Tần Niên.

Sau đó cô lướt xuống, cuối cùng thì cũng mời Ninh Tôn.

Lúc đầu cô còn tưởng rằng Ninh Tôn sẽ không vào.

Cô muốn đợi thêm hai giây nữa nếu Ninh Tôn không vào thì cô sẽ bắt đầu trận game.

Kết quả bên chỗ Ninh Tôn cũng khá hợp tác.

Cô ấy mới mời thì Ninh Tôn chấp nhận ngay.

Cả mấy người không ai mở mic, Tần Niên có chút ngây ngờ, “Đây là ai vậy?”
Hứa Thanh Du không biết tại sao, và đột nhiên có chút xấu hổ.

Cô khẽ ho một tiếng, “Là Ninh Tôn.”
“Ai cơ?” Tần Niên trợn mắt nhìn.

Sau đó cô nhìn chằm chằm vào điện thoại, “Người đó là Ninh Tôn.”
Hứa Thanh Du trực tiếp bắt đầu trò chơi.

Tần Niên vẫn chưa có chút phản ứng lại, “Vậy thì sao hai người không nói chuyện với nhau? Mở mic, mở mic đi.

Mau lên, tớ muốn nghe giọng của anh ấy.”
“Nghe giọng gì chứ, tập trung vào chơi đi kìa.”Hứa Thanh Du nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm của mình.

Tần Niên không quan tâm lắm, bên chỗ cô bật mic lên, “Xin chào.”
Ninh Tôn có chút ngạc nhiên, biết rõ đây là bạn của Hứa Thanh Du, nhưng không ngờ đối phương lại chủ động nói chuyện.

Anh ta không phải là người nói nhiều.

Bình thường khi chơi game thì anh ấy cũng tắt mic.

Tuy nhiên, do mối quan hệ của mình và Hứa Thanh Du, anh ấy do dự một lúc và bật mic lên, “Xin chào.”
Không nói đến Tần Niên ngay cả Hứa Thanh Du cũng ngạc nhiên.

Tần Niên hiển nhiên có chút kích động, “Trời, anh chính là Ninh Tôn sao? Vừa rồi anh mới nói chuyện với tôi sao?”
Hứa Thanh Du ở bên cạnh có chút vô lực, “Cậu bình thường chút được không?”
Tần Niên hừ một tiếng, “Nhìn xem, có bạn trai ở đây là khác hẳn ngay.

Vừa rồi còn ăn nói nhẹ nhàng, bạn trai đến thì lại ức h**p mình một cách quá đáng.”
Hứa Thanh Du cau mày, đây cũng gọi là đang ức h**p cô ấy sao?
Hình như là hơi lố thì phải.

Hứa Thanh Du ngừng nói, bên chỗ Ninh Tôn cũng không có động tĩnh gì.

Tần Niên không nhận ra được cái gì.

Cứ một mình ngồi nói tầm phào mãi mà không ngán.

Có tiết tấu của Ninh Tôn thì ván game này rõ ràng rất khác so với những ván trước.

Tần Niên cũng không ngại ngùng gì.

Từ khi vào trận đến kết thúc, cô ấy cũng không quên khen Ninh Tôn lợi hại.

Cái trình tân bốc của cô khiến Hứa Thanh Du ngồi ở bên cạnh đều sợ đến nỗi đổ mồ hôi hột.

Những lời khen đó nói ra, Tần Niên lại không đỏ mặt nhưng Hứa Thanh Du ngồi ở bên cảm thấy rất ngượng.

Khi trận đầu kết thúc, Tần Niên nói nhanh: “Mau tiếp tục đi.”
Hứa Thanh Du mở trận thứ hai và mời Ninh Tôn, anh ấy lại đến.

Tần Niên cũng tắt mic, cô ấy quay đầu lại nhìn Hứa Thanh Du, “Hai người sao vậy? Bây giờ tớ phản ứng được chuyện này.

Sao từ đầu đến cuối hai người một câu cũng không nói vậy.”
Hứa Thanh Du chớp chớp mắt, “Không có gì cả, bọn mình có sao đâu?”
Tần Niên nhíu mày, “Đã cãi nhau rồi sao?”
Cô ấy nói xong, Hứa Thanh Du càng nghĩ càng thấy nó cũng đúng.

Từ hôm qua đến giờ, Hứa Thanh Du cũng không đến tìm anh ấy, và cũng không điện cho Ninh Tôn một cuộc điện thoại nào.

Bọn họ làm như vậy đâu còn còn dáng vẻ của một cặp tình nhân đáng có nữa.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.12

yeu-lai-tu-dau-2-862-1.jpg


biết chăm sóc người khác không?”
Ninh Tôn muốn thừa nhận điều này, “Cô ấy rất biết chăm sóc người khác.”
Giọng điệu của Tần Niên mang theo chút tự hào, “Lúc trước khi còn đi học, chúng tôi có nói sau này ai lấy được Tiểu Du nhà chúng tôi thì chắc chắn rất hạnh phúc.”
Ninh Tôn mơ hồ nói: “Cũng đúng đó.”
Tần Niên không biết trong đầu mình đang nghĩ cái gì, nói: “Lúc trước lúc còn đi học, Tiểu Du của chúng tôi được nhiều người yêu thích lắm.

Lớp bên cạnh cũng có một bạn trai thích cô ấy lắm luôn đấy.”
Hứa Thanh Du cau mày quay đầu nhìn Tần Niên, “Cậu nói bậy bạ gì vậy, những chuyện này đã là chuyện xảy ra khi nào rồi chứ? Ngay cả mình cũng không biết.”
Tần Niên thật sự không có nói nhảm, “Cậu không biết sao? Chính là tên Lý Tuyền ấy đó.

Lúc trước còn ở trường, chúng mình có nhắc đến mà.”
Hứa Thanh Du suy nghĩ một chút, mới biết Lý Tuyền.

Lúc trước, ở ký túc xá có người từng chọc ghẹo cô và Lý Tuyền.

Cô nghĩ đó chỉ là những lời nói đùa mà thôi.

Tần Niên hiểu được biểu hiện trên mặt Hứa Thanh Du, cô trực tiếp thở dài, “Trời ạ, anh ấy thích cậu hai năm rồi mà cậu vẫn không biết sao? Cậu lại không quan tâm gì về chuyện này sao? Nếu Lý đồng chí này biết thì chắc chắn anh ta sẽ khóc đến chết cho mà xem, uổng phí hai năm thanh xuân của anh ấy”.

Ninh Tôn ở bên kia bỗng dưng cười nhạt.

Anh ấy cũng không biết là vì cách nói chuyện của Tần Ninh buồn cười hay là câu chuyện mà cô ấy kể buồn cười.

Hứa Thanh Du không biết chuyện gì đang xảy ra, khuôn mặt có chút nóng lên, “Nói bậy bạ gì vậy, cũng chỉ có mấy người để ý.

Chứ mình và cậu ấy có gì đâu, ngay cả nói chuyện cũng chỉ nói được vài câu, mấy người suy diễn quá nhiều đó.”
Tần Niên thở phào nhẹ nhõm, “Những lời này mà bị Lý đồng chí ấy biết thì chắc chắn rất đau lòng.

Những lời nói đùa vào lúc đấy, cậu không để tâm đến phải không?”
Ngay cả Tần Niên cũng không quan tâm chuyện này lắm.

Lúc còn đi học, mọi người đều thích nói đùa như vậy.

Chẳng hạn như là nói đùa ai thích ai đó.

Đây chỉ là một lời nói đùa mà thôi..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 863: 863: Chương 847


Tần Niên ở trong game nói với Ninh Tôn, “Những gì tôi vừa nói là sự thật, không phải là những lời đùa.

Đúng thật là có người rất thích cô ấy.”
Sau một hồi, Ninh Tôn mới ừ một tiếng, “Vậy à? Thì ra là như vậy, tôi cũng không biết rõ chuyện này lắm.”
“Đúng vậy đó.” Tần Niên nhanh chóng trả lời, “Tiểu Du nhà chúng tôi có nhiều người thích lắm.

Con mắt của anh cũng tốt lắm.”
Ninh Tôn ra vẻ mỉm cười, giọng nói cũng không quá lớn, giống như đang nghiêm túc chơi game, cũng không có thời gian lo lắng chuyện này.

Hứa Thanh Du lại nghe ra trong lời nói của Ninh Tôn rất đại khái, qua loa.

Cô lắc đầu với Tần Niên, ý bảo cô ấy đừng nói nữa.

Nói quá nhiều lời thì người ngượng ngùng chỉ là bản thân mình thôi.

Tần Niên cũng hiểu được sự thật này, lập tức im lặng.

Hứa Thanh Du và hai người họ lập đội hai lần, chơi hai và thắng hai, nhưng bầu không khí rõ ràng là không tốt hơn lúc đầu.

Sau khi ván thứ hai kết thúc, Hứa Thanh Du mở mic, “Không chơi nữa, chúng tôi phải nghỉ ngơi rồi.”
Ninh Tôn nhanh chóng đáp lại một từ được
Hứa Thanh Du và Tần Niên thoát ra khỏi trò chơi, sau đó Tần Niên quay sang đối mặt với Hứa Thanh Du, trông rất nghiêm túc, “Lúc nãy mình nói những điều đó có phải là Ninh Tôn nhà cậu đã giận rồi không?”
Hứa Thanh Du giả bộ lãnh đạm, “Tức giận cái gì chứ? Cậu cũng có nói cái gì đâu.”
Tần Niên nhếch miệng, “Tức là nói trước đây đã có người thích cậu, đàn ông không phải lúc nào cũng ghen tuông hay sao? MÌnh sợ nói xong bên chỗ Ninh Tôn sẽ ghen đấy, anh ấy sẽ gây chuyện với cậu.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, “Cậu nghĩ quá nhiều rồi đấy, sẽ không đâu.

Anh ấy là một người rất lý trí.

Những chuyện như thế này anh ấy sẽ không ghen tuông gì đâu.

Dù sao đó cũng là những chuyện quá khứ rồi mà.


Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.13

yeu-lai-tu-dau-2-863-0.jpg


đâu.”
Tần Ninh suy nghĩ một chút liền nằm xuống trên sô pha.

“Mình chưa yêu ai nên có lẽ là mình nghĩ nhiều rồi.

Mình cứ cảm thấy mối quan hệ yêu đương bình thường của các cặp đôi không giống như hai cậu.”
Cô lười biếng lăn một vòng, “Hai người thật khách sáo, còn không có cảm giác là bạn bè.”
Hứa Thanh Du đứng hình, như vậy sao?
Cô ấy và Ninh Tôn diễn tệ đến vậy sao?
Sau đó cô ấy khá bất lực, cô ấy đã cố gắng hết sức để giả vờ, nhưng một số mối quan hệ không thể giả vờ được.

Sau khi nghỉ ngơi, Hứa Thanh Du và Tần Niên gọi đồ ăn ngoài.

Sau khi ăn xong, họ không có chuyện gì nên tranh thủ chợp mắt.

Đợi đến buổi tối, hai người nhàn nhã đứng dậy, thu dọn đồ đạc, định ra ngoài đi dạo.

Hứa Thanh Du không thường đi mua sắm, công việc cứ bận và chạy theo Ninh Tôn.

Trừ những chỗ như studio, cô cũng không đi ra bên ngoài nhiều.

Bây giờ, vừa hay có người đi dạo cùng cô.

Hai người bắt taxi đến khu phố đêm,càng về đêm thì khu phố càng sôi động.

Hứa Thanh Du và Tần Niên mua hai cốc trà sữa và đi dạo xung quanh.

Có các quán ăn ven đường, cũng như các gian hàng quần áo và đồ trang trí nhỏ.

Hứa Thanh Du cười nói với Tần Niên, trong lòng đột nhiên có cảm giác như trở lại thời đại học.

Thời đi học ai cũng không giàu có lắm, khi nghỉ hè thì chỉ đi chợ đêm.

Mọi thứ trong cuộc sống đều được mua ở quầy hàng kiểu này.

Tần Niên cũng cười, “Đúng vậy, bây giờ nghĩ lại, cuộc sống lúc đó thoải mái nhất.

Tuy rằng ai cũng không có tiền, nhưng đều rất viên mãn.”
Sau đó Tần Niên thở dài, “Sau khi đi làm, mình cảm thấy mình có thể chủ động hơn về tài chính, cuộc sống chắc chắn sẽ tốt hơn trước.

Nhưng hiện tại mới nhận ra, bản thân mình cũng suy nghĩ quá nông cạn rồi.

Cuộc sống tự lập sẽ rất phiền muộn và đối mặt với nhiều vấn đề hơn.

Mình vẫn rất hoài niệm những ngày tháng trước đây.


Hứa Thanh Du nhếch miệng, “Cậu thì chỉ thiếu đàn ông thôi, có một người bạn trai thì mọi thứ chắc chắn sẽ tốt hơn bất cứ thứ gì.”
Tần Niên hừ một tiếng, “Cậu nói như vậy bởi vì cậu có bạn trai rồi đó.”
Nói xong, Tần Niên nói: “Tối qua, Ninh Tôn nhà cậu có việc gì à, sao không gọi điện thoại kêu anh ấy qua đây.

Sao còn giấu giấu diếm diếm, sợ tớ nhìn thấy anh ta à.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, “Ngày mai anh ấy phải quay, nên mình sẽ không gọi điện cho anh ta.

Hơn nữa, khó khăn lắm hai chúng ta mới gặp mặt một lần, chắc chắn sẽ có nhiều chuyện để nói, cứ có anh ấy ở bên cạnh thì sẽ không tiện cho mấy.”
Tần Ninh cong môi, “Mình cứ có cảm giác là cậu cố ý giấu anh ta lại.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, nhưng không trả lời.

Cô không nói gì và Tần Niên cũng vậy.

Sau đó, hai người họ chuyển chù đề nói chuyện liên quan đến công việc, và nói về tiếp đây Tần Niên phải đi công tác và giải quyết một số công việc.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.14

yeu-lai-tu-dau-2-863-1.jpg


cuộc sống của cậu.

Có bạn trai là Ninh Tôn, lại có thể giúp anh ấy phát triển mối quan hệ của mình, cuộc đời của cậu thăng hoa rồi đấy.


Hứa Thanh Du vỗ vỗ vai cô, “Thu hồi trí tưởng tượng của cậu đi, mình không có thăng hoa gì, vẫn kém như trước.”
Vừa nói, Hứa Thanh Du vừa đảo mắt, nhìn thấy cách đó không xa có hai người đặc biệt quen thuộc.

Hứa Thanh Du nheo mắt và nhìn chằm chằm vào đó một lúc.

Hai người ở đằng kia đội mũ và đeo khẩu trang, nhìn không thấy rõ mặt mũi.

Chỉ có thể nhận biết qua dáng vẻ, hình như rất giống Ninh Tôn và mẹ Ninh.

Nhưng chuyện mà Hứa Thanh Du thấy là không thể.

Ninh Tôn làm sao đến những chỗ như chợ đêm chứ.

Khi nào anh ấy rảnh thì thưởng ở nhà mà thôi.

Hứa Thanh Du đã ở cùng Ninh Tôn vài tháng nên cô hiểu rất rõ những thói quen hàng ngày của anh ấy.

Ngay cả khi mẹ Ninh muốn ra ngoài mua sắm và yêu cầu Ninh Tôn đi cùng thì hai người họ có lẽ nên đến những nơi như trung tâm mua sắm.

Bên chỗ đó cứ có người đi qua đi lại, Hứa Thanh Du có chút phiền nên đã nhìn đi hướng khác.

Cô ấy cũng không quan tâm cho lắm, quay đầu lại nói với Tần Niên, “Đi thôi, lần trước không phải cậu nói muốn mua tinh dầu thơm sao? Mình nghĩ ở đó có bán, nhưng dầu thơm trong đó hình như không tốt lắm, khi cậu đi về thì hãy nhớ đổi nhé.


Tần Ninh ừ ừ hai tiếng, duỗi tay khoác tay của Hứa Thanh Du “Đi thôi.”
Bên kia, Ninh Tôn hai tay đút túi, cau mày, càng hạ mũ xuống, “Nơi này có gì vui mà tới đây chứ?”
Mẹ Ninh bật cười xem, “Mấy thứ ở nơi này thật sự là bảo vật, so với giá bán bên ngoài thì chỗ này còn rẻ hơn rất nhiều.

Mẹ từng đến những nơi như chợ đêm để tìm kiếm những thứ bảo bối này đây.”
Nói xong, mẹ Ninh đi nhanh hơn một chút và đi về một hướng.

Ninh Tôn hơi ngẩng đầu, “Mẹ đi từ từ thôi, ở đây có rất nhiều người đó.”
Nói xong, anh cau mày nhìn về một nơi không xa..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 864: 864: Chương 848


Ninh Tôn nhìn thấy Hứa Thanh Du.

Người con gái bên cạnh cô ấy, Ninh Tôn cũng nhận ra.

Hai người họ đã thay quần áo, và khác hẳn lúc giữa trưa.

Nhưng có lẽ vì đã quá quen thuộc với Hứa Thanh Du nên ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã nhìn thấy cô ấy từ trong đám đông.

Hứa Thanh Du và cô gái không biết đang nói chuyện gì, Hứa Thanh Du cười và rung rung vai.

Khoảng cách hơi xa, nhưng Ninh Tôn vẫn cảm giác được hạt gạo trên má của Hứa Thanh Du lộ ra.

Mẹ Ninh ngồi xổm bên cạnh một quầy hàng nhỏ, và nhìn những giá cả cửa nhưng món đồ nhỏ này, nói là những thứ này có thể trang trí trong nhà.

Ninh Tôn không có cảm giác gì với những thứ này, thậm chí không thèm nhìn chúng.

Anh ta đứng bên cạnh, nhìn chằm chằm về phía Hứa Thanh Du.

Hứa Thanh Du và cô gái đó đứng trước một gian hàng và quan sát một lúc, có lẽ họ đã mua thứ gì đó, và hai người họ xách một chiếc túi đi chỗ khác.

Mẹ Ninh lấy một thứ gì đó và hỏi Ninh Tôn thứ này như thế nào.

Ninh Tôn cũng không thèm nhìn, “Được, được, được, mua đi.”
Mẹ Ninh bật cười, “Con quá qua loa đại khái rồi đó, dù sao cũng nên xem một cái chứ.”
Ninh Tôn cũng rất hợp tác, nhìn chằm chằm đồ vật trong tay mẹ Ninh, rất nghiêm túc gật đầu, “Ừm, đẹp lắm, mua đi.”

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.15

yeu-lai-tu-dau-2-864-0.jpg


vừa này Hứa Thanh Du bọn họ mới mua đồ.

Chỗ này bán đèn xông tinh dầu, nhìn lạ mắt, con gái nhìn sơ sơ qua thôi là đã thích rồi.

Ninh Tôn nhìn chằm chằm một lượt rồi nhanh chóng quay đi.

Đây có lẽ không phải là thứ mà Hứa Thanh Du thích.

Dựa vào sự hiểu biết của anh ấy về Hứa Thanh Du, thì cô ấy không thể thích những thứ mà chỉ có bề ngoài như vậy.

Mẹ Ninh để ý thấy Ninh Tôn nhìn chằm chằm vào đèn xông hương thơm đó, bà có chút kinh ngạc, “Con cần cái này à? Những thứ như thế này hay chúng ta mua đồ đắt một chút đi.

Dù sao thì cái này phải hít vào cơ thế đấy, mà sao vậy? Con bị mất ngủ sao? “
Ninh Tôn vội vàng xua tay, “Không, không, con chỉ là thấy nó lạ mắt.”
Mẹ Ninh nghe vậy bật cười, “Tụi con gái thường thích những thứ như thế này.

Lẽ nào Tiểu Hứa không thích sao?”
Ninh Tôn cũng thật sự nghiêm túc suy nghĩ về điều đó.

Bên cạnh của Hứa Thanh Du không có bất cứ thứ gì mà con gái thích cả.

Cuộc sống của cô ấy rất đơn giản, hay có thể nói là đơn điệu.

Cô ấy không theo đuổi những thứ chỉ có hình thức đó.

Lúc trước khi mở phòng ngủ của Hứa Thanh Du ra, anh ấy cũng nhìn vào đó.

Bàn đầu giường trống trơn, chăn bông được gấp gọn gàng, trong phòng cũng không có đồ trang trí cầu kỳ.

Nếu không nhìn màu ga trải giường, thì nói đó là phòng ngủ của đàn ông, có lẽ cũng sẽ có người tin.

Ninh Tôn nghiêm túc trả lời, “Cô ấy không thích những thứ này, con người của cô ấy rất đơn giản.”
Mẹ Ninh cười, “Đơn giản mới tốt đó.

Ở xã hội bây giờ, con muốn gặp được một cô gái đơn giản thật không dễ dàng đâu.”
Ninh Tôn nhướng mày quay đầu nhìn mẹ Ninh, “Mẹ đang khen cô ấy à?”
“Mẹ chỉ nói sự thật thôi.

Có khen hay không cũng không quan trọng.” Mẹ Ninh nói và chậm rãi đi về phía trước, “Đứa trẻ như Tiểu Hứa thật sự rất được lòng người khác, chỉ nhìn thôi cũng biết cô ấy là một cô gái rất hiểu chuyện.


Nói đến đây, mẹ Ninh bỗng dưng thay đổi cách nói chuyện, “Tuy nhiên, bình thường một cô gái hiểu chuyện như vậy thì hoàn cảnh của gia đình chắc chắn sẽ không tốt.

Nếu như cuộc sống trước đây của cô ấy rất tốt thì không đến nỗi lại trở thành một người chuyện gì cũng kiêng dè đến như vậy.”
Đúng vậy, Ninh Tôn cũng biết chuyện gì Hứa Thanh Du cũng rất kiêng dè.

Chẳng hạn khi họ đi quay, ở trong phòng hóa trang hoặc là ở phòng nghỉ ngơi thì cô ấy chắc chắn sẽ không gây ra bất cứ tiếng động nào.

Cô ấy luôn cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.

Nếu muốn một người không cảm nhận được cảm giác tồn tại của mình, chỉ chỉ có một khả năng mà thôi.

Đó là cô ấy quá cẩn trọng.

Nếu như một người có nội tâm mạnh mẽ thì họ đều muốn thu hút sự chú ý của người khác lên mình.

Ninh Tôn thở dài trong im lặng và đi theo bước chân của mẹ Ninh.

Chợ đêm rất dài, tổng cộng có hai con đường, Ninh Tôn và mẹ Ninh không có mục đích gì, nên chỉ đi dạo một vòng.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.16
#Imgur
khí đột nhiên trở nên đặc biệt tốt.

Hai ngày qua, trong đầu của Hứa Thanh Du hình như đang suy nghĩ về việc gì đó.

Kết quả là bây giờ sau khi uống một ly bia nên cô ấy nói chuyện rất hăng, những chuyện cần suy nghĩ từ đó cũng đã thấu đáo hơn.

Đợi sau khi ăn xong, mặt Tần Niên có chút đỏ lên, “Được rồi, được rồi, ăn no say rồi, đồ đạc cũng mua rồi, chúng ta đi về thôi.”
Hứa Thanh Du dựa vào cái bàn để từ từ đứng lên, “Được rồi, chúng ta trở về đi.”
Hai người họ xách đồ và đi ra khỏi chợ đêm, vốn dĩ là muốn bắt taxi, nhưng Tần Niên đột nhiên nói: “Hay là cậu điện cho Ninh Tôn một cuộc điện thoại di.

Đã ra ngoài hai ngày rồi, không thấy hai người nói chuyện điện thoại gì cả, có chút không hợp lý đó.”

Hứa Thanh Du đang giơ tay chặn xe taxi, nghe thấy lời nói của Tần Niên, cô ấy ậm ừ, “Lúc nữa mình sẽ gọi cho anh ấy.

Sao cậu để tâm đến chuyện của anh ấy hơn cả mình vậy.”
Tần Niên cười khúc khích, đi tới ôm lấy vai Hứa Thanh Du, “Chủ yếu là người bạn tốt nhất của mình, lại có bạn trai là người nổi tiếng.

Tớ đây không phải là quá tò mò hay sao.”
Hình như Hứa Thanh Du có chút say, “Được rồi, được rồi.

Lát nữa tớ sẽ gọi điện cho anh ấy.

Mình sẽ cho cậu nghe giọng của anh ấy.”
Một chiếc taxi dừng gần đó, Hứa Thanh Du và Tần Niên vội vàng đi lên.

Tần Niên có chút không đợi được nữa, sau khi báo địa chỉ cho tài xé, cô nói với Hứa Thanh Du, “Gọi ngay, gọi ngay.”
Hứa Thanh Du cũng coi như là nói rượu nên đã can đảm hơn, vì vậy cô ấy lấy điện thoại ra nói: “Được rồi, mình sẽ gọi.”
Cô mở khóa điện thoại, mắt nhắm mắt mở mà nhìn vào danh bạ.

Cô ấy vẫn còn hơi sững sờ, không tìm được số của Ninh Tôn.

Tần Niên nghiêng người nhìn điện thoại di động của Hứa Thanh Du, cô ấy cũng say khướt đến mơ hồ.

Phải mất một lúc lâu sau, Hứa Thanh Du mới thấy được tên của Ninh Tôn.

Cô ấy không do dự gì mà bấm vào sau đó gọi cho Ninh Tôn..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 865: 865: Chương 849


Khi Hứa Thanh Du gọi điện, Ninh Tôn thực sự rất ngạc nhiên.

Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc lâu mới xác nhận rằng đúng là Hứa Thanh Du gọi điện đến, không phải anh đã đọc nhầm.

Ninh Tôn đã về đến nhà, đang nằm trên giường nhìn điện thoại.

Ninh Tôn trả lời điện thoại, “Có chuyện gì vậy?”
Giọng nói của Hứa Thanh Du có vẻ hơi kích động, “Ninh Tôn, anh nói gì đó đi.”
Sau khi cô nói xong, tiếng cười của Tần Niên vang lên qua điện thoại.

Ninh Tôn nhíu mày, “Cô làm sao vậy?”
Giọng nói của Hứa Thanh Du cũng mang theo ý cười, “Không có chuyện gì cả.

Chỉ là bạn của tôi muốn nghe giọng của anh.

Anh hãy nói cái gì đó với cậu ấy đi.”
Ninh Tôn ồ lên một tiếng sau đó thuận tiện chào hỏi.

Sau đó anh ấy hỏi lại: “Em bị sao vậy?”
Hứa Thanh Du không nói, Tần Niên liền mở miệng nói: “Cô ấy uống nhiều quá, vừa này chúng tôi có uống chút bia.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.17
#Imgur
Hứa Thanh Du dựa vào lưng ghế sau, “Chúng em đang ở trên xe, sẽ trở về khách sạn ngay đây.”
Ninh Tôn có chút lo lắng, “Đừng cúp điện thoại, đợi hai người đến rồi nói sau.”
Hứa Thanh Du lúc này rất nghe lời, ồ một tiếng, rồi lại cười.

Cô ấy nói, “Bạn của em muốn gặp anh.

Khi nào anh mới có thời gian vậy, cũng nhau đi ăn một bữa nhé.”

Khi mà cô ấy tỉnh táo, thì những lời nói này cô tuyệt đối sẽ không trực tiếp nói.

Cũng là vì uống say nên mới có can đảm, mặt dày đến vậy.

Ninh Tôn không từ chối, “Khi nào bạn em mới có thời gian? Lịch trình của tôi là cô sắp xếp nên cô sẽ biết rất rõ.

Em cứ chọn thời gian nào của tôi cũng được.”
“Vậy à.” Hứa Thanh Du suy nghĩ một hồi với đầu óc không mấy tỉnh táo, “Vậy thì ngày mai, buổi tuối ngày mai có được không?
Ninh Tôn không có phản đối, hiện tại thời gian tự do của anh rất nhiều, “Được chứ.

Đến lúc đo thì em cứ gọi điện thoại cho tôi, tôi qua đó đón hai người đi.”
Tần Niên ở bên cạnh không nhịn được cười, “Được, được.

Vậy thì tôi sẽ mong chờ buổi gặp mặt ngày mai của chúng ta.”
Ninh Tôn nói một chữ được, sau đó lại hỏi Hứa Thanh Du, “Tại sao em lại uống rượu vậy chứ?”
Hứa Thanh Du nói, “Vui mừng, tất nhiên là vì vui mừng rồi.”
Sau đó, Hứa Thanh Du tự nói với bản thân những gì mình đã nhìn thấy và đã mua khi đi chợ đêm hôm nay.

Sau khi uống một chút rượu, cô ấy nói nhiều hơn bình thường, và cô ấy đã cười suốt thời gian đó.

Ninh Tôn không nói lời nào, Hứa Thanh Du dường như không muốn đợi anh ta trả lời gì, mà chỉ nói những lời trong lòng mình ra.

Một lúc sau, Ninh Tôn đặt điện thoại bên cạnh, dựa vào giường khoanh tay không nói gì.

Hứa Thanh Du và Tần Niên đang cười và nói đùa ở bên kia đầu dây.

Mặc dù anh ấy không thể nhìn thấy biểu cảm của Hứa Thanh Du.

Nhưng anh ta gần như có thể hình dung được bây giờ cô ấy là người có đức tính như thế nào.

Ninh Tôn chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng của Hứa Thanh Du sau khi say rượu.

Nhưng bây giờ nghe giọng nói của cô ấy trên điện thoại, anh không còn tò mò về bộ dạng sau khi say rượu của Hứa Thanh Du nữa, cô ấy thật sự quá ồn ào.

Ninh Tôn lại nghĩ về Cố Tư.

Sau khi cô ấy uống quá nhiều, cô ấy không gây ồn ào nữa, hoặc cô ấy không làm phiền trước mặt Ninh Tôn.

Ninh Tôn nhớ rằng sau khi say rượu Cố Tư rất ngoan ngoãn.

Mặc dù trước mặt anh, cô ấy cũng không uống say nhiều lần.

Anh ta ngẩn người một lúc, đang chầm chậm phản ứng lại thì nghe thấy chủ đề của Hứa Thanh Du và Tần Niên lại thay đổi.

Hai người trò chuyện về hành trình cho ngày mai và ngày mốt.

Hứa Thanh Du bảo ngày mai trong lúc đợi Tần Niên đi làm, cô ấy sẽ đến gặp Tống Kình Vũ.

Cô ấy nói cô đi ăn với Tống Kình Vũ không được nói chuyện quá lâu.

Nếu như Tống Kình Vũ đồng ý giúp đỡ thì chắc chắn buổi trưa phải mời anh ta một bữa cơm.

Bên chỗ Tần Niên lại chuyện với giọng điệu ngưỡng mộ, “Mình rất ngưỡng mộ khi cậu đi ăn với Tống Kình Vũ.

Mình còn nhớ lúc trước chúng ta cũng xem buổi phỏng vấn của anh ấy.

Cái cảm giác hòa nhã đó, thật sự tràn ngập cảm giác an toàn đó.”
Hứa Thanh Du cũng thêm vào một câu, “Đúng vậy, mình cũng cảm thấy có cảm giác an toàn.”
Ninh Tôn nhếch miệng, những cô gái này chẳng biết cảm giác an toàn là gì cả.

Ngày ngày cứ nói cảm giác an toàn này cảm giác an toàn nọ.

Với thân phận như Tống Kình Vũ, những người con gái bình thường không thể kìm được lòng của anh ta.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.18

yeu-lai-tu-dau-2-865-0.jpg


về Tống Kình Vũ và khen anh ta hết điều.

Ninh Tôn không nói gì nữa.

Cuối cùng, xe dừng trước cửa khách sạn, Ninh Tôn nghe thấy tiếng mở cửa xe.

Anh ta gọi Hứa Thanh Du hai lần trong điện thoại, nhưng Hứa Thanh Du hoàn toàn không nghe thấy.

Cô và Tần Niên vắt vai nhau, vui vẻ vào khách sạn, sau đó đi thang máy lên lầu.

Ninh Tôn nghe thấy hai người họ nói chuyện nên kiên nhẫn đợi một lúc.

Không biết qua bao lâu, anh ta nghe thấy Hứa Thanh Du nói trong điện thoại: “Ninh Tôn à.”
Tốt lắm, cô ấy vẫn chưa quên đi mình đang gọi điện thoại cho anh ta.

Ninh Tôn nói: “Hai người đến rồi à? Mau đi tắm rửa rồi ngủ, cúp điện thoại đi.”
Hứa Thanh Du thuận miệng nói một chứ được, sau đó nói tiếp: “Anh ngủ sớm đi.

Ngày mai còn phải đi ghi hình nữa.”
Ninh Tôn không nói tiếp, Hứa Thanh Du suy nghĩ một hồi, dường như theo thói quen nói với anh ta, “Ngày mai, trong đội ngũ ghi hình có một vị tiền bối rất thích nói đùa.

Đến lúc đó anh đừng có bưng cái mặt ra như vậy, không thì bà ấy sẽ thấy anh cứng nhắc đấy.


Ninh Tôn nói: “Được rồi, tôi hiểu rồi.”
Hứa Thanh Du chép miệng, như thể tự hỏi liệu có còn gì không.

Quả nhiên, sau hai giây, cô ấy lại nói, “Anh nhớ ăn sáng.”
Ninh Tôn mỉm cười.

Hứa Thanh Du cũng đã dặn dò hết tất cả, nên cô cúp máy.

Ninh Tôn chậm rãi để điện thoại xuống, thở ra một hơi, đứng dậy đi tắm rửa.

Sau khi tắm rửa, anh ta lại cảm thấy tinh thần của mình tốt hơn, nhưng Ninh Tôn cũng không nhìn vào điện thoại của mình, anh ta đứng ở bên cửa sổ, mở rèm cửa nhìn ra bên ngoài.

Hôm nay, cảnh trăng bên ngoài rất đẹp, ánh trăng rất sáng, trên trời có sao.

Thời tiết ngày mai chắc chắn sẽ rất tốt.

Anh nhớ những lời mà Hứa Thanh Du trên điện thoại, cô ấy đã nói với Tần Niên.

Cô hy vọng ngày mai sẽ là một ngày tốt, sau đó cô có thể đàm phán thành công với Tống Kình Vũ.

Ninh Tôn có thể hiểu được, Hứa Thanh Du rất hy vọng có thể gặp được Tống Kình Vũ.

Dường như cô cho rằng chỉ cần hai người gặp mặt nói chuyện thuận lợi, thì sẽ lập tức được thăng quan tiến chức, trở thành phú bà.

Cô gái nhỏ suy nghĩ cũng quá đơn thuần rồi, và cho rằng mọi thứ luôn đơn giản như vậy..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 866: 866: Chương 850


Sáng hôm sau, Hứa Thanh Du dậy rất sớm, tắm rửa sạch sẽ, sau đó xuống lầu mua đồ ăn sáng.

Tần Niên đợi cô ấy quay lại mới tỉnh dậy.

Hứa Thanh Du cầm điện thoại kiểm tra thời gian, vừa xem vừa nói: “Cháo bí đỏ yêu thích của cậu này, dậy ăn đi, còn nóng.”
Nói xong, cô đứng hình và nhìn thấy nhật ký cuộc gọi từ đêm qua.

Cô ấy lại nói chuyện với Ninh Tôn hơn một tiếng.

Hứa Thanh Du không nhớ gì cả.

Có lẽ là vì tối qua ngủ quá ngon, nên đã quên chuyện này đi
Bây giờ khi cô nhìn thấy nhật ký cuộc gọi, thì cô đã nhớ lại tất cả.

Đúng vậy, tối hôm qua cô ấy đã gọi điện cho Ninh Tôn, và anh ấy cùng cô nói chuyện rất lâu.

Hứa Thanh Du chậm rãi cau mày, từng chút một nhớ lại mọi chuyện đêm qua.

Cô đưa tay lên vỗ trán, tự hỏi lúc đó mình đang nghĩ gì.

Dù không nói gì vượt quá ranh giới, cô vẫn cảm thấy hơi chạnh lòng khi nghĩ đến điều đó.

Hôm qua cô say, giờ nghĩ lại, cô cảm thấy trạng thái hưng phấn của mình đêm qua có chút bất thường.

Trí nhớ của Tần Niên tốt hơn Hứa Thanh Du, “Đúng rồi, tối nay chúng ta phải đi ăn cơm với Ninh Tôn, đừng quên.”
Hứa Thanh Du chậm rãi ngước mắt nhìn Tần Niên, “Cậu yên tâm đi, mình không quên đâu.

Mình sẽ không làm chậm trễ việc cậu gặp Ninh Tôn đâu.


Tần Niên cười và đi ra khỏi giường, đi về phía phòng tắm, “Xem cậu nói kìa cứ làm như kiểu mình với anh ta mới là một cặp ấy.”
Hứa Thanh Du và Tần Niên ăn sáng xong rồi một người đi một nơi.

Tần Niên đi làm việc.

Hứa Thanh Du đi dạo một chút rồi mới đi đến địa chỉ mà Tống Kình Vũ gửi cho mình.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.19

yeu-lai-tu-dau-2-866-0.jpg


lẽ anh ta không ngờ đó là một cô gái trẻ như vậy.

Thái độ của anh ta đối với Hứa Thanh Du rất tôt, “Là cô Hứa phải không? Mời cô đi theo tôi.”
Hứa Thanh Du có một chút thận trọng, và đi theo trợ lý vào trong thang máy.

Cô cẩn thận hỏi: “Xin hỏi anh Tống bây giờ có bận không?”
Trợ lý mỉm cười, “Không quá bận, hiện tại không có việc gì, anh ấy đang đợi cô.”
Hứa Thanh Du gật đầu, mỉm cười lịch sự và không nói gì.

Họ đi đến tận văn phòng của Tống Kình Vũ, văn phòng của Tống Kình Vũ rất rộng, trang trí đơn giản, không có gì rườm rà.

Tống Kình Vũ đang ngồi sau bàn làm việc mang bộ vest và đôi giày da.

Anh ta nhìn vào máy tính, không biết đang phân tích cái gì, khẽ cau mày.

Hứa Thanh Du bước tới, “Xin chào.”
Tống Kình Vũ ngẩng đầu nhìn cô, “Ngồi đi.”
Sau khi nói xong, anh lại nhìn chằm chằm vào máy tính một lúc rồi mới nhìn đi hướng khác.

Hứa Thanh Du thật thà như một học sinh, chống tay lên chân và ngồi thẳng lưng.

Tống Kình Vũ bị dáng vẻ của cô chọc cười, “Trông tôi đáng sợ vậy à? Sao cô lại căng thẳng như vậy?”
Hứa Thanh Du cũng không ngại ngùng gì, “Tôi chưa bao giờ đến một nơi cao cấp như vậy.”
Tống Kình Vũ chắp tay trên bàn, “Trước tiên hãy nói chuyện chính đi, trước tiên hãy nói với tôi suy nghĩ của cô về vấn đề đầu tư.”
Ý tưởng ư, Hứa Thanh Du không có ý tưởng nào cả, ý tưởng của cô ấy là kiếm tiền.

Miễn anh ta có thể kiếm tiền là được.

Nhưng nhất định cũng không thể nói như vậy, nói thẳng quá, nghe không được tốt cho lắm, làm như vậy sẽ khiến anh ta nghĩ cô có chút nông cạn.

Hứa Thanh Du xoa tay lên chân, “Chuyện này tôi không biết nhiều cho lắm.

Nhưng tôi không có nhiều tiền, nên tôi chỉ muốn tìm một cái vừa vừa thôi cũng được.”

Tống Kình Vũ đã gặp nhiều người giả dối.

Nhưng một người thật thà như Hứa Thanh Du thì anh cũng hiếm gặp được trong cuộc sống này.

Tống Kình Vũ gật đầu, “Được rồi, vừa hay trong tay tôi có hai dự án cũng không tồi, để tôi giới thiệu với cô.”
Thực ra những lời mà Tống Kình Vũ nói tiếp đó, Hứa Thanh Du cũng nghe không hiểu.

Dù sao với ngành đầu tư này, cô chỉ là một người chân ướt chân ráo, những thuật ngữ chuyên ngành đó cô đều không biết nó có ý nghĩa gì.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.20

yeu-lai-tu-dau-2-866-1.jpg


vi lừa gạt, cô không sợ tôi lấy hết tiền của cô rồi chạy à”.

Hứa Thanh Du l**m môi rồi nói, “Lúc trước, tôi từng xem qua rất nhiều tin tức của anh, tôi nghĩ anh không phải là người như vậy.

Hơn nữa, anh cảm thấy như tôi đây có được mấy đồng chứ, cũng không đáng để anh quan tâm nữa.”
Tống Kình Vũ nhìn chằm chằm vào Hứa Thanh Du, “Cô gái nhỏ à, cô vừa mới tốt nghiệp à.”
Hứa Thanh Du gật đầu, “Đúng vậy, tôi mới bước vào xã hội nên có chút khó khăn.

Tôi muốn đi con đường tắt nên mới đến tìm anh đó.”
Tống Kình Vũ chưa kịp nói gì, thì cửa văn phòng đã bị đẩy ra, trợ lý bưng hai tách trà đi vào.

Tống Kình Vũ đợi trợ lý đi ra ngoài rồi mới nói: “Cô đi theo Ninh Tôn, cuộc sống hẳn là ổn, sao có thể nói là khó khăn.”
Đúng vậy, cô ấy đã tuyên bố với công chúng rằng cô ấy là bạn gái của Ninh Tôn, mà Ninh Tôn hiện đang rất hot, tài nguyên cũng rất rộng, và tiền vào như nước.

Thông thường thì cô cũng có thể hưởng ké những thứ này.

Nhưng mấu chốt là hoàn cảnh của nhà cô ấy không bình thường.

Hứa Thanh Du không thể giải thích nên chỉ có thể nói: “Tôi vẫn muốn độc lập về tài chính.

Mặc dù anh ấy rất giàu, nhưng anh ấy đã tự mình làm tất cả.

Tôi không thể trông cậy vào anh ấy mọi thứ.

Tôi cũng muốn trở thành người xứng đôi vừa lứa với anh ấy.

Tránh để sau này người ta nói ra nói vào.


Tống Kình Vũ cười, “Suy nghĩ cũng khá trưởng thành đó.”
Anh nhấp một ngụm trong tách trà và nói những điều lạc đề, “Lúc trước, tôi cũng có xem những tin tức của hai người, chủ đề của hai người rất hot.

Tôi đang nghĩ một cô gái trẻ như vậy mà phải đối mặt với sức ép của dư luận thì rốt cuộc có thể cô ấy có thể chịu đựng được không.”
Nói đến vấn đề này Hứa Thanh Du cũng rất thoải mái, “Tôi không thường xuyên đọc các bình luận, bởi vì tôi cũng biết rằng những bình luận đó sẽ có ác ý.

Và hơn nữa tôi sợ rằng nó sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi.”
Nói xong cô vuốt, có chút xấu hổ, “Loại hành vi ác ý này đối với tôi vẫn rất hữu dụng, ít nhất cho tới bây giờ, sự việc đó cũng không có ảnh hưởng đặc biệt lớn đến tôi.”
Tống Kình Vũ dựa vào lưng ghế, “Thật ra cô nghĩ như vậy thì cũng đúng.

Có những người bị làm tổn thương quá nặng thì họ sẽ biết trốn tránh.

Nhưng mà cũng có một số người suy nghĩ quá nhiều.

Rõ ràng biết rằng những lời nói đó không hay chút nào nhưng vẫn muốn nghe, muốn thấy nó.

“.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 867: 867: Chương 851


Hứa Thanh Du ban đầu có chút thận trọng với Tống Kình Vũ, nhưng sau khi nói chuyện một hồi, lớp phòng bị của cô cũng dần buông xuống.

Tống Kình Vũ có vẻ bề ngoài rất cao ngạo, lãnh đạm.

Vậy nhưng, trò chuyện rồi mới biết, anh ta cũng có khiếu hài hước, thỉnh thoảng lại nói vài câu sâu sắc mang triết lý cuộc sống.

Hứa Thanh Du cảm thấy khá thoải mái khi trò chuyện với anh ta, câu được câu chăng cũng nghe ra một chút thâm ý về xã hội này.

Tống Kình Vũ buổi sáng nay không bận lịch trình gì nên dành một thời gian dài để tiếp đãi Hứa Thanh Du, sự nhiệt tình ấy làm Hứa Thanh Du cảm thấy hơi xấu hổ.

Hai người nói chuyện rất lâu, cuối cùng cô ngượng ngùng nói: “Không biết buổi trưa anh Tống có rảnh không, tôi có thể mời anh ăn cơm không, làm tốn nhiều thời gian của anh như vậy, tôi ngại quá!”
Tống Kình Vũ có vẻ hơi do dự.

Sau một lúc, cuối cùng anh ta cũng gật đầu: “Cũng được, tôi chỉ có buổi trưa là có chút thời gian rảnh.” Câu trả lời của anh ta khiến Hứa Thanh Du ngạc nhiên.

Cô vốn định chỉ mời cơm theo phép lịch sự, coi như đền đáp khoảng thời gian anh ta bỏ ra để tiếp chuyện cô, không ngờ Tống Kình Vũ vậy mà trực tiếp đồng ý.

Hứa Thanh Du lập tức nở một nụ cười tươi tắn: “Chỉ là tôi không biết anh thích ăn kiểu đồ ăn gì.

Phải làm phiền anh chọn giúp một nhà hàng để chúng ta có một bữa trưa hoàn hảo rồi.”
Tống Kình Vũ liếc nhìn đồng hồ một chút rồi đáp lại: “Chuyện này đâu có gì phức tạp.

Vậy chúng ta đi thôi.”
Hứa Thanh Du đứng dậy, đi theo Tống Kình Vũ ra khỏi văn phòng, những người đang làm việc tai phòng chung bên ngoài đều trộm nhìn họ với vẻ thắc mắc.

Nói là nhìn trộm nhưng cũng không đúng lắm, chẳng có ai nhìn trộm lộ liễu như họ cả, Hứa Thanh Du không cần nhìn cũng có thể nhận ra đủ mọi loại ánh mắt đang nhìn chằm chằm sau lưng cô.

Vì vậy, mặt cô không tự chủ được mà dần dần hồng lên.

Loại cảm giác này đặc biệt không thoải mái, giống như đột nhiên xông vào một thế giới không thuộc về mình, sau đó bị mọi người xung quanh quây lại nhìn với ánh mắt kì lạ như một sinh vật lạ vậy.

Mặc dù những người này đều bí mật theo dõi bước chân họ, nhưng chắc chắn không phải vì thân phận của cô, mà là Tống Kình Vũ, bọn họ vẫn rất tò mò về anh ta.

Hứa Thanh Du và Tống Kình Vũ đi cạnh nhau, thỉnh thoảng anh ta quay đầu lại nói vài câu với cô, trông họ rất tự nhiên như đã quen nhau từ lâu.

Hai người ra khỏi công ty của Tống Kình Vũ và lên xe của anh.

Hứa Thanh Du không hỏi Tống Kình Vũ sẽ đi đâu, mà yên tâm chờ đợi sự sắp xếp của anh ấy.

Tống Kình Vũ thấy cô không hỏi, cũng không chủ động nhắc tới mà trực tiếp khởi động xe.

Tống Kình Vũ chỉ nhắc đến Ninh Tôn sau khi xe đã lăn bánh được một đoạn đường, anh ta không phải là loại người hay quan tâm đến chuyện riêng tư của người khác, nên chỉ hỏi về lịch trình gần đây của Ninh Tôn đã kín chưa.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.1

yeu-lai-tu-dau-2-867-0.jpg


quay cũng khá mệt, Vì vậy, trước khi tiếp tục nhận dự án tiếp theo, tốt nhất là cứ nghỉ ngơi cho thật khỏe đã!”
Tống Kình Vũ đồng cảm sâu sắc về vấn đề này: “Điều tôi ghét nhất lúc đi quay là họ trang điểm cho tôi quá đậm, một người đàn ông khí chất ngời ngời như tôi mà lần nào đi diễn họ cũng trát cho cả tấn bột phấn trên mặt.

Lớp trang điểm dày đến nỗi tôi chỉ ngửi mùi cũng đã thấy gai cả người.”
Hứa Thanh Du không thể nhịn được mà bật cười haha: “Trang điểm một chút vẫn có thể chấp nhận được, chỉ sợ thợ trang điểm hăng say vẽ thành diễn viên tuồng thôi.”
Tống Kình Vũ đợi đèn đỏ qua rồi khởi động xe, xúc động nói: “Có lẽ là do tôi là trai thẳng nên không thích trang điểm một tí nào, tôi thấy nhan sắc của tôi cũng khá ổn rồi mà.”

Sau khi Tống Kình Vũ nói xong những lời này, Hứa Thanh Du không thể phản bác gì thêm nữa.

Bởi vì Ninh Tôn mỗi lần tham gia bất cứ chương trình nào đều phải trang điểm.

Cũng may Tống Kình Vũ như vậy thở dài một hơi, cũng không có nói sâu về chuyện này, xe chạy một đoạn đường khá dài, cuối cùng chậm rãi dừng ở cửa một quán cơm gia đình nho nhỏ.

Hứa Thanh Du nhìn bên ngoài quán cơm, âm thầm thở phào, có vẻ như chi phí bữa ăn này cũng sẽ không khiến cô tan nát cõi lòng.

Hứa Thanh Du cảm thấy dễ chịu hơn hẳn, đi theo Tống Kình Vũ xuống xe.

Người phục vụ trong nhà hàng hiển nhiên quen biết Tống Kình Vũ, vừa nhìn thấy anh ta đi vào liền nhiệt tình chào hỏi: “Anh Tống, hôm nay chỉ có hai người sao?”
Tống Kình Vũ gật đầu, “Ừ, chỉ có hai người thôi.”
Người phục vụ vội vàng dẫn Tống Kình Vũ và Hứa Thanh Du đi vào một phòng riêng bên trong.

Các phòng riêng không lớn nhưng trang trí rất sạch sẽ và trang nhã.

Tống Kình Vũ ngồi xuống, cầm thực đơn đưa cho Hứa Thanh Du: “Cô xem đi, trưa nay cô muốn gọi món gì.”
Hứa Thanh Du vội xua tay: “Anh chọn đi.

Hôm nay tôi mời anh mà.

Anh cứ tùy ý chọn theo khẩu vị của anh, tôi sao cũng được!”
Tống Kình Vũ nhìn chằm chằm Hứa Thanh Du hai lần, cuối cùng gật đầu theo lời cô: “Ừ, vậy cũng được.

Nếu cô đã nói như vậy, tôi không khách khí nữa đâu nhé!”
Tống Kình Vũ cầm thực đơn, lật xem một chút, sau đó gọi ba món mặn một món canh, tốt, coi như biết làm người sống không độc ác.

Sau khi suy nghĩ, Hứa Thanh Du xem thực đơn và gọi thêm hai món nữa.

Tống Kình Vũ cũng không ngăn cản, đợi người phục vụ đi khỏi mới hỏi Hứa Thanh Du: “Cô đến tìm tôi, Ninh Tôn có biết không?”
Hứa Thanh Du gật đầu: “Biết chứ! Trước khi đi, tôi có nói trước với anh ấy mà.”
Tống Kình Vũ gật đầu, Hứa Thanh Du lại bổ sung thêm một chút: “Nhưng anh ấy không bao giờ quản lý chuyện của tôi cả, anh ấy chẳng bao giờ quan tâm tôi đi đâu làm gì.”
Tống Kình Vũ nhướng mày: “Tôi đã đọc qua một vài tin tức.

Hai người đã ở bên nhau nhiều năm như vậy mà anh ấy vẫn thoải mái không quản lý cô cơ à?”
Giọng điệu của anh ta có vẻ như đang nói đùa, làm Hứa Thanh Du cười theo: “Nếu hai người chưa kết hôn, vẫn nên để cho đối phương có sự riêng tư một chút.

Chúng tôi đã thống nhất với nhau chuyện này từ đầu rồi.”
Tống Kình Vũ cũng gật đầu đồng ý: “Nên vậy, trước khi chính thức quen nhau, hai người đúng là nên thống nhất với nhau về một vài quy tắc trong tình yêu.

Nếu không, sau này phát triển lên sẽ rất phức tạp.”
Hứa Thanh Du suy nghĩ một chút về quan điểm sống của cô và Ninh Tôn, chúng có hợp để sống với nhau không?
Chưa kịp suy nghĩ cô liền giật mình tỉnh lại, ném suy nghĩ ấy ra khỏi đầu.

Đến với nhau hay không thì có ích gì? Hai người họ từ đầu đến cuối đều là giả tình giả ý, sau này có thế nào cũng không có khả năng thành thật.

Suy nghĩ quá nhiều sẽ chỉ khiến bản thân khó chịu.

Đợi đến lúc ăn cơm xong, Hứa Thanh Du nhìn điện thoại, Tần Niên gửi cho cô một tin nhắn, nói rằng ở đó đã lo liệu xong mọi chuyện, hỏi Hứa Thanh Du bây giờ đang làm gì.

Hứa Thanh Du nhanh chóng trả lời rằng cô đang ăn trưa, và sau đó nhanh chóng đặt điện thoại trở lại chỗ cũ.

Tống Kình Vũ đang rót trà nhưng khóe mắt vẫn bắt kịp được động tác của cô.

Anh không để tâm lắm đến hành động đó: “Nếu có chuyện gì rất gấp, em cứ dùng điện thoại tự nhiên đi, tôi không để ý đâu.”
Hứa Thanh Du hơi mỉm cười: “Không có gì đâu.”
Cô không biết rõ tính cách Tống Kình Vũ.

Đối với cô, cô cảm thấy trong hoàn cảnh này, việc gọi điện hoặc gửi tin nhắn có vẻ không được tôn trọng đối phương cho lắm.

Tống Kình Vũ nhấp một ngụm trà: “Cô không cần quá khách sáo với tôi.

Nếu như tôi câu nệ với cô, hôm nay sẽ không gặp cô.”
Hứa Thanh Du mím môi không nói.

Không biết anh ấy nghĩ gì và lại nói thêm: “Hôm đó, nhìn thấy cô trong studio, tôi chợt nhớ ra rất nhiều điều.

Cảm giác như tôi đã nhìn thấy chính mình nhiều năm trước.

Vì vậy, tôi sẵn lòng coi cô như người một nhà, gặp gỡ và giúp đỡ cô bất cứ lúc nào.

Cô không cần giữ khoảng cách xa lạ với tôi như vậy.”
Hứa Thanh Du chớp chớp mắt, không biết nên nói cái gì, chỉ có thể nói: “Chuyện này…”
Tống Kình Vũ dựa vào lưng ghế, bắt chéo tay, vắt hai chân lên nhau rồi đặt tay lên đùi: “Khi mới bước vào xã hội, tôi cũng thận trọng như em vậy.

Giờ nghĩ lại, tôi đã quên mất lúc đó tôi như thế nào.

Tôi bị xã hội tiêm nhiễm nhiều thứ quá rồi, cũng tạo cho mình một vẻ ngoài bóng bẩy.

Thực tế, đây không hẳn là điều tốt.

Con người sẽ làm mất chất riêng của bản thân mình.”.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 868: 868: Chương 852


Sau khi Ninh Tôn ghi hình xong, đã được người khác nhận ra ngay khi vừa bước ra khỏi phòng thu, hai cô gái đang đứng bên cạnh vội vàng vây quanh lại đây.

Một trong hai cô gái nói một cách thận trọng lại có phần ngại ngùng: “Ninh Tôn, anh có thể ký tên cho em được không?”
Chuyện này không có gì to tát, Ninh Tôn dừng lại một lát, cầm lấy giấy và bút của cô gái kia.

Cô gái rất vui vẻ, hai tay ôm lấy mặt: “Bạn gái của anh thật hạnh phúc.”
Cô gái đứng bên cạnh nhìn xung quanh Ninh Tôn, có chút kinh ngạc: “Bạn gái của anh hôm nay không đi cùng anh à?”
Ninh Tôn “ừ” một tiếng, giọng điệu rất tốt: “Hôm nay cô ấy ở nhà nghỉ ngơi, cũng không thể để cô ấy lúc nào cũng làm trợ lý, người khác có thể không đau lòng, nhưng tôi nhất định phải đau lòng cho cô ấy.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.2

yeu-lai-tu-dau-2-868-0.jpg


năm.

Nếu đợi đến sau này chia tay, con gái nhà người ta lúc nào cũng ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy, anh nhất định sẽ chịu nhiều sự chỉ trích không tốt.

Ninh Tôn lên xe, dựa lưng vào ghế nhắm mắt lại.

Sau này chia tay à…
Không biết lúc nào mới có thể công bố việc chia tay với mọi người.

Thật sự đợi đến ngày đó, anh nghĩ mình cũng sẽ bỏ ra một khoản tiền, để bồi thường một chút cho Hứa Thanh Du.

Thật là làm khó cô ấy đã cùng mình diễn kịch trong thời gian lâu như vậy.

Thanh danh đều bị ảnh hưởng.

Xe chậm rãi chạy về nơi ở, tinh thần của tài xế có vẻ không tốt lắm, nói một câu: “Tiểu Hứa không có ở đây, cảm thấy trống vắng hơn hẳn.”
Ninh Tôn từ từ mở mắt ra, nhìn về phía vị trí ghế phụ một chút, không nói chuyện.

Tài xế lại nói: “Mặc dù bình thường Tiểu Hứa cũng không hay nói chuyện, nhưng ngồi ở bên cạnh liền cảm thấy tràn đầy, bây giờ cô ấy không ở đây, cảm giác giống như thiếu đi vài người vậy.”
Ninh Tôn khẽ cười một tiếng: “Tôi ngược lại cảm thấy yên tĩnh đi rất nhiều.”
Tài xế cũng không nhịn được bật cườii: “Cô ấy đúng thật cũng rất hay cằn nhằn cậu, có điều đây đều là quan tâm, cậu thấy đó từ trước đến giờ cô ấy không bao giờ cằn nhằn tôi.”
“Quan tâm?” Khóe miệng NInh Tôn cong lên: “Nói đúng hơn là cô ấy đang làm tròn bổn phận của mình, dù sao cô ấy làm vậy cũng vì tiền, không phải vì tôi.”
Tài xế bật cười ha hả: “Sao tôi lại cảm thấy giọng điệu của cậu như có chút u oán.”
Ninh Tôn vẫn mỉm cười: “Cảm giác này của ông có chút không đúng nha.”
Tài xế không nói nữa, chỉ lái thẳng xe đưa Ninh Tôn đưa về nhà.

Ninh Tôn về đến nhà chậm rãi vào cửa, vừa mới đẩy cửa vào liền ngửi thấy mùi đồ ăn từ bên trong phòng bếp.

Không thể không thừa nhận trong lòng anh thật sự rất cảm động, có điều ngay lập túc cũng phản ứng lại được, người làm cơm cho anh khẳng định là mẹ Ninh.

Ninh Tôn vào phòng thay giày, đi về phía phòng bếp, quả nhiên nhìn thấy mẹ Ninh mặc tạp giề đang bận rộn bên trong bếp.

Anh đứng tại chỗ nhìn chằm chằm một lúc, sau đó nhấc chân bước qua: “Đến đây từ khi nào vậy?”
Mẹ Ninh bị làm cho giật nẩy mình, bà căn bản không nghe thấy âm thanh Ninh Tôn trở về, quay đầu nhìn Ninh Tôn, mẹ Ninh mỉm cười: “Biểu tình đó của con là sao vậy? Sao lại giống như nhìn thấy ăn trộm thế?”
Ninh Tôn dừng lại một chút, hít sâu hai hơi: “Ánh mắt đó của mẹ là sao?”
Mẹ Ninh tiếp tục công việc trên tay: “Mẹ mới đến không lâu, nghĩ rằng con sắp về nên nấu cơm cho con, nhưng mẹ thấy với thái độ đó của con có vẻ cũng không chào đón mẹ.”
Ninh Tôn không phải không chào đón bà ấy, chỉ là bản thân anh cảm thấy không muốn ăn uống, thật sự không muốn ăn cơm, mà chỉ muốn nghỉ ngơi.

Ninh Tôn không nói chuyện, vì vậy mẹ Ninh tiếp tục nói: “Đã gọi điện thoại cho Tiểu Hứa chưa, có hỏi cô ấy khi nào trở về?”
Ninh Tôn “ừ” một tiếng: “Tối qua đã gọi điện thoại rồi, hôm nay muộn một chút sẽ ra ngoài ăn cơm cùng cô ấy.”
Mẹ Ninh có chút bất ngờ, vội vàng quay đầu nhìn Ninh Tôn: “Ôi chao, vậy là do mẹ tự nghĩ nhiều rồi, hai người bọn con vẫn cũng nhau hẹn hò ăn cơm, xem ra quan hệ còn rất tốt, mẹ còn nghĩ là bọn con đang cãi nhau đấy.”
Ninh Tôn cười nhạo một chút: “Cãi nhau cái gì mà cãi nhau chứ, hai người bọn con đều không phải là người sẽ cãi nhau.”
Những gì anh ta nói cũng đúng, mẹ Ninh hiểu Ninh Tôn, đối với Hứa Thanh Du cũng có ấn tượng đại khái, cô gái đó cũng không thể nói nặng lời được.

Hai người này đến với nhau xác thật không giống như có thể cãi nhau.

Ninh Tôn nhìn một lát phía bên này, xoay người quay trở về phòng, thay đồ, trực tiếp nằm ở trên giường.

Trước đây lượng công việc nhiều, anh cảm thấy rất mệt mỏi, gần đây công việc không nhiều như vậy, nhưng khi mỗi ngày trở về đối mặt với căn phòng trống, anh vẫn như cũ cảm thấy rất mệt mỏi.

Con người, như thế nào cũng không biết đủ.

Bên kia sau khi mẹ Ninh làm xong cơm, lần này không có qua kêu Ninh Tôn, mà đem đồ ăn sắp đặt xong, sau đó gõ gõ cửa, đứng bên ngoài nói: “Cơm nấu xong rồi con có muốn ăn không? Nếu như không ăn, mẹ sẽ để vào trong nồi giữ nhiệt.”
Tròng mắt Ninh Tôn hơi đảo: “Ăn.”
Cũng không phải là anh đói bụng, chủ yếu là nghĩ đến mẹ Ninh chắc còn chưa ăn cơm.

Mẹ Ninh từ trong phòng ăn đi ra đã ngồi vào bàn ăn, nhìn Ninh Tôn có chút không biết làm sao: “Bạn gái mới không ở bên cạnh hai ngày, con liền thành bộ dạng này, con vẫn là Ninh Tôn mà mẹ biết sao?”
Ninh Tôn chỉ xem lời nói của mẹ Ninh như là lời trêu chọc: “Chủ yếu là vì con quá mệt, không liên quan gì đến Hứa Thanh Du.”
Hôm nay anh thật sự có chút mệt, các trò chơi mà anh thực hiện trong tiết mục được ghi hình hôm nay đều là hoạt động về thể lực, các loại chạy nhảy.

Anh vốn không phải là người có thể lực tốt, nên chắc chắn sẽ mệt mỏi quá sức sau một cuộc chơi.

Mẹ Ninh cũng không quan tâm anh có phải đang lấy cớ hay không, vẫn tiếp tục vấn đề của mình: “Người tuổi trẻ phải có chút sức sống, mỗi ngày luôn làm ra vẻ ông cụ non, cứ như vậy mãi, bạn gái cũng sẽ ghét bỏ con thôi.”
Ninh Tôn nghe lời này đột nhiên liền nhớ tới đêm hôm trước đã nhìn thấy Hứa Thanh Du cùng Tần Niên.

Hai cô gái nhỏ cười đùa nói chuyện trong chợ đêm, quả thật nhìn bọn họ toàn thân tràn đầy sức sống.

Ninh Tôn lại nghĩ đến chính mình, tuổi tác của anh cùng Hứa Thanh Du cũng không chênh nhau bao nhiêu, nhưng cứ như vậy so sánh, bản thân mình xác thật quá mức già cả.

Bên kia Hứa Thanh Du cùng Tống Kình Vũ đã ăn cơm xong, hai người từ trong phòng đi ra, Hứa Thanh Du đi đến quầy muốn thanh toán tiền, kết quả người phục vụ nói cho cô biết đã thanh toán rồi.

Hứa Thanh Du kinh ngạc, quay đầu nhìn Tống Kình Vũ, Tống Kình Vũ mỉm cười: “Tôi có tiền đặt cọc ở đây, trực tiếp khấu trừ từ khoản đấy.”
Hứa Thanh Du ngay lập tức có chút áy náy: “Không được không được, đã nói là tôi mời anh rồi, anh như vậy khiến tôi cảm thấy thật sự rất ngại.”
Tống Kình Vũ “ừ” một tiếng: “Thế như vậy đi, lần sau cô mời tôi, lần này tiền tôi cũng đã trả rồi, cũng không thể đòi lại được.”
Anh ấy nói như vậy làm Hứa Thanh Du mím môi do dự một chút, cũng chỉ có thể đồng ý.

Sau đó cô nói: “Vậy khi nào anh có thời gian rảnh? Lần sau tôi mời anh, nhưng lần sau anh tuyệt đối không thể làm như vậy nữa, tôi luôn cảm thấy chiếm tiện nghi* anh vậy.”
*Chiếm tiện nghi: chiếm đoạt, tranh giành những thứ tốt nhất thuộc về mình để mình được hưởng
Tống Kình Vũ bật cười: “Tôi là một người đàn ông cao lớn, còn cô chỉ là một cô bé, xem thế nào cũng không phải cô đang chiếm tiện nghi tôi.”
Anh ấy thích nói đùa như vậy, khiến bầu không khí tự nhiên tốt hơn.

Sau đó hai người đi ra ngoài, Tống Kình Vũ lái xe trước hết đưa Hứa Thanh Du về khách sạn.

Tống Kình Vũ hơi kinh ngạc: “Sao cô lại ở khách sạn vậy?”
Hứa Thanh Du vội vàng giải thích: “Không phải, bạn của tôi ở đây, tôi đến tìm bạn tôi, tôi không ở đây.”
Tống Kình Vũ gật gật đầu cũng không hỏi thêm bất kỳ câu nào nữa.

Hứa Thanh Du xuống xe, đứng ở ven đường chào tạm biệt với Tống Kình Vũ.

Tống Kình Vũ gật gật đầu, lái xe rời đi, sau khi đi được một đoạn, anh thoáng liếc nhìn qua kính chiếu hậu, thấy Hứa Thanh Du vẫn còn đứng bên đường, vẫy tay với anh.

Tống Kình Vũ thu hồi tầm mắt, đột nhiên mỉm cười..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 869: 869: Chương 853


Sau khi trở về phòng, cô thấy Tần Niên đang ngồi xếp bằng trên ghế sô pha, ăn mì ly.

Hứa Thanh Du sửng sốt, “Trưa nay cậu ăn cái này sao?”
Tần Niên có phần lười biếng, đáp, “Không muốn vận động, một mình tớ cũng không biết nên ăn cái gì, mì gói là tiện nhất.”
Hứa Thanh Du không khỏi cảm thấy áy náy, “Lúc nãy đang nói chuyện với Tống Kình Vũ, tớ không tiện tiếp điện thoại, biết trước thế này thì tớ đã mua đồ ăn bên ngoài mang về cho cậu rồi.”
Tần Năm không quá để tâm, xua tay, “Không sao, tớ không thèm ăn món nào hết, gọi đồ ăn trong khách sạn cũng rất tiện, chỉ là đột nhiên tớ thèm ăn mì gói thôi.”
Tần Niên ăn nốt miếng mì cuối cùng, sau đó húp một ngụm nước canh, đặt ly mì sang một bên.

Cô ấy vừa lau miệng vừa âm thầm quan sát Hứa Thanh Du, “Hôm nay cậu và Tống Kình Vũ nói chuyện thế nào? Anh ta có giới thiệu cho cậu mấy hạng mục đầu tư có tiềm năng bùng nổ không?”
Hứa Thanh Du bật cười, lại còn hạng mục đầu tư có tiềm năng bùng nổ?
Cô nhớ lại những hạng mục đầu tư mà Tống Kình Vũ nhắc đến với cô, vốn dĩ còn muốn nói vài câu góp ý chuyên nghiệp, nhưng cô suy nghĩ một hồi, rốt cuộc cũng không nói được câu nào.

Sau cùng Hứa Thanh Du cũng chỉ có thể xoay người ngồi xuống sô pha, “Đúng là có giới thiệu cho tớ vài hạng mục, chắc hẳn là cũng như nhau cả thôi, tớ giao cho anh ta tự giải quyết mọi chuyện, dù sao tớ rất có lòng tin với anh ta.”
Tần Niên bật cười, “Vậy cậu tính đầu tư bao nhiêu? Dự án đó có đảm bảo không? Nếu có thì tớ sẽ bàn bạc lại với gia đình, góp vốn với cậu, có được không?”
Hứa Thanh Du nhìn Tần Niên, đưa tay ôm cô ấy vào lòng, “Nếu như cậu muốn thì tớ rất sẵn lòng, chẳng qua tớ phải nói rõ với cậu trước, đầu tư vào những thứ này không hề có gì là chắc chắn cả, nếu như cậu muốn tham gia, chúng ta hùn vốn với nhau cũng được, nhưng có thu lợi được hay không thì tớ không dám chắc.

Nếu mà kiếm được tiền thì tốt, còn lỡ như mà có thua lỗ thì tớ hy vọng cậu đừng trách tớ.”
Tần Niên cười hì hì, “Tớ hiểu, tớ hiểu, nhưng mà tớ rất tin tưởng cậu, cũng có lòng tin với Tống Kình Vũ.”
Cô ấy gối đầu lên vai Hứa Thanh Du, nói, “Có điều hiện tại tớ không có nhiều tiền, có lẽ chỉ đầu tư cho vui thôi.”
Hứa Thanh Du khẽ ừ, “Tớ cũng vậy mà, không sao, hai chúng ta hùn vốn với nhau cũng được.”
Tần Niên ôm tay Hứa Thanh Du, nũng nịu, “Sau này tớ nhất định sẽ bám theo cậu, nói không chừng tớ còn có thể trở thành phú bà.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, “Bản thân tớ cũng có phải phú bà đâu, chẳng lẽ cậu quên trước đây tớ nghèo tới mức nào sao?”
Hai người ngồi trên sô pha tán dóc với nhau một hồi, sau đó Tần Niên lấy điện thoại ra, rủ rê cô, “Chúng ta cùng nhau chơi game đi.”
Thật ra Hứa Thanh Du không muốn chơi, cô cảm thấy hơi mệt, nhưng nhìn Tần Niên hứng thú bừng bừng thế kia, cô đành phải lấy điện thoại ra chơi với cô nàng.

Tần Niên vừa đăng nhập vào trò chơi vừa nói, “Cậu rủ thêm Ninh Tôn đi, trình độ của chúng ta nhất định phải có thêm một người gánh mới được.”
Hứa Thanh Du thoáng nhìn qua thời gian, chắc là Ninh Tôn đã hoàn thành những cảnh quay ngày hôm nay.

Cô thầm nghĩ ngợi một chút rồi mới trả lời, “Đợi chút nữa tớ vào game xem thử.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.3

yeu-lai-tu-dau-2-869-0.jpg


Anh tưới hoa xong, nhanh chóng trở về phòng, đăng nhập vào game.

Hứa Thanh Du đợi một hồi thì thấy Ninh Tôn online, lập tức thêm anh vào đội.

Thật ra chính bản thân cô cũng không rõ, tại sao trước đây mối quan hệ giữa cô và Ninh Tôn rất ngượng ngùng nhưng hiện tại lại trở nên hoà thuận như vậy.

Không biết nên giải thích cảm xúc này ra sao, cô chỉ biết rằng chuyện này cứ lấn cấn trong lòng cô mãi.

Trận game này, Tần Niên cũng không nói nhiều như mọi khi, cả ba đều tắt mic, vô cùng im lặng.

Rốt cuộc thì Ninh Tôn là người lên tiếng trước, lúc đang chơi, anh gửi tin nhắn, hỏi tối nay Hứa Thanh Du muốn đi ăn món gì.

Tần Niên quay đầu đưa mắt nhìn cô, “Này, anh ấy đang nói chuyện với cậu đấy.”
Đương nhiên Hứa Thanh Du cũng thấy tin nhắn mà anh gửi đến.

Cô không ngẩng đầu nhìn Tần Niên, chỉ hỏi cô nàng, “Cậu muốn ăn cái gì?”
Tần Niên nhún vai, “Tớ không biết ở đây có món nào ngon, thế nên hai người tự quyết định với nhau đi.”
Ở phía bên kia, Ninh Tôn thấy Hứa Thanh Du mãi vẫn không trả lời, lập tức mở mic, hỏi lại lần nữa, “Tối nay muốn ăn món gì?”
Không biết có phải là vì cô quá nhạy cảm hay không, nhưng Hứa Thanh Du cứ cảm thấy bây giờ giọng điệu của Ninh Tôn hoàn toàn khác so với lúc trước.

Khi ấy thật sự có phần lạ lẫm, không được tự nhiên.

Hứa Thanh Du đắn đo một hồi rồi mới mở mic, “Anh quyết định đi, chúng tôi cũng không biết ăn ở đâu mới ngon.”
Ninh Tôn không tiếp tục nói về vấn đề này nữa mà chuyển sang một việc khác, “Hay là tối nay dẫn mẹ tôi theo cùng đi, hai ngày nay bà ấy cứ nhắc đến em mãi.”
Hứa Thanh Du nhất thời bật cười, vui vẻ nói đùa, “Có khi nào là vì bà ấy nhớ em không?”
Ninh Tôn trả lời một cách vô cùng nghiêm túc, “Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy bà ấy nhớ em.”
Tần Niên nằm ở bên cạnh mím môi, mỉm cười không nói câu nào.

Hứa Thanh Du vừa chơi game vừa đáp lại lời anh, “Thật sao? Em cảm thấy hình như anh đang lừa tôi.”
Giọng nói của Ninh Tôn thoáng chút ý cười, “Tôi đã bao giờ gạt em đâu, hai ngày nay bà ấy đến đây ăn cơm, cứ nhắc đi nhắc lại, mở miệng ra là Hứa Thanh Du, còn nhiều lời hơn cả em.”
Hứa Thanh Du khẽ nhướng mày, “Em nhiều lời?”
Hiếm được khi Ninh Tôn nói nhiều như hôm nay, “Thật sự nói rất nhiều, vốn dĩ tôi còn tưởng rằng cô không ở nhà hai ngày, tôi có thể được yên tĩnh một chút, ai ngờ mẹ tôi lại đến đây đảm nhận công việc này thay cô, tôi nghe bà ấy nói nhiều đến mức đau cả tai.”

Hứa Thanh Du hít một hơi thật sau, “Vớ vẩn, em là một người rất kiệm lời.”
Tần Niên ngồi bên cạnh nghe hai người anh một câu tôi một câu, không nhịn được chép miệng, nhỏ giọng nói với Hứa Thanh Du, “Cậu nghe không hiểu sao? Làm gì có chuyện mẹ anh ấy nhớ cậu, là anh ấy nhớ cậu thì có.”
Mặc dù Tần Niên đã cố gắng nói thật nhỏ, nhưng hai người ngồi rất gần nhau, hẳn là Ninh Tôn ở phía bên kia cũng đã nghe thấy.

Hứa Thanh Du không tự chủ được quay đầu trừng mắt nhìn Tần Niên, “Đừng nói bừa.”
Tần Niên cười ha hả, “Cậu ngại cái gì mà ngại, hai người rắc cơm chó trước mặt tớ như thế mà còn ngại ngùng cái gì nữa?”
Hứa Thanh Du nhỏ giọng phản bác, “Tớ rắc cơm chó trước mặt cậu khi nào, làm gì có cơm chó đâu kia chứ, không hề có cơm chó, tớ và anh ấy đang nói chuyện với nhau rất bình thường.”
Hai người bọn họ không phải người yêu của nhau, hơn nữa lúc nãy họ chỉ nói chuyện phiếm mà thôi, không hề cố ý diễn trò, lấy đâu ra cơm chó?
Tần Niên khịt mũi khinh thường, “Hai người không nhận ra không có nghĩa là hai người không làm, nhưng cũng chẳng trách các cậu được, hầu như các cặp yêu nhau đều sẽ như vậy.”
Tần Niên thở dài thườn thượt, âm thầm lo lắng cho tương lai của chính mình, “Cậu không biết cuộc trò chuyện giữa hai người vừa rồi ngọt ngào như thế nào đâu.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Thanh Du vô thức nóng bừng cả lên, “Cậu đừng nói bừa có được không, ngọt ngào cái rắm ấy, không có gì cả, thật sự không có gì, bọn tớ chỉ đang trò chuyện một cách bình thường mà thôi.”
Cuộc đối thoại của hai cô nàng, đương nhiên Ninh Tôn đều nghe thấy hết cả.

Anh tựa người vào đầu giường, vừa lúc ván game cũng kết thúc, anh buông điện thoại xuống, bất giác cau mày..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 870: 870: Chương 854


Sau khi chơi hết ván game, Ninh Tôn nói anh không chơi nữa, muốn nghỉ ngơi sớm.

Hứa Thanh Du cũng không có ý kiến gì, chơi thêm với Tần Niên một ván nữa.

Bây giờ Ninh Tôn không còn ở đây nữa, giọng nói của Tần Niên cũng trở nên lớn hơn nhiều, “Cậu xem, tớ mới trêu hai người có vài câu mà anh ấy đã xấu hổ bỏ chạy rồi.”
Ninh Tôn xẩu hổ ư? Hứa Thanh Du cảm thấy, trông anh có vẻ giống như đang khó chịu hơn.

Cô không có cách nào danh chính ngôn thuận bảo Tần Niên ngừng trêu chọc cô và Ninh Tôn, có một số chuyện cứ nhắc đi nhắc lại nhiều lần sẽ khiến người khác nghi ngờ.

Mối quan hệ giữa cô và Ninh Tôn tuyệt đối không thể để bị mọi người phát hiện, nó sẽ làm ảnh hưởng đến tương lai của Ninh Tôn.

Cô đã nhận tiền của anh rồi vậy thì nhất định phải có đạo đức nghề nghiệp.

Hai người các cô chơi game thêm một lúc nữa, dần dần cảm thấy hơi chán, vì vậy Hứa Thanh Du đứng dậy hoạt động khớp vai của mình, nói, “Ra ngoài đi dạo một vòng gần đây không? Nếu như chúng ta dành toàn bộ thời gian rảnh của mình ở khách sạn sẽ rất lãng phí.”
Tần Niên cũng cảm thấy như vậy, cô ấy ném điện thoại lên sô pha, đứng dậy đi vào phòng tắm, “Tớ cũng cảm thấy bọn mình quá lười, thanh xuân phơi phới thế kia mà lại nằm ở đây chơi game, đúng là phí phạm cuộc đời.”

Tần Niên đi rửa mặt, sau đó thay một bộ quần áo khác, cùng Hứa Thanh Du rời khỏi khách sạn.

Thật ra Hứa Thanh Du cũng không có nơi nào muốn đi, nhưng cô lại càng không thích bản thân vùi mình trong khách sạn hơn.

Thế là cô cùng với Tần Niên đi đến một trung tâm thương mại gần đó, trước trung tâm mua sắm có một khoảng đất rất lớn, có thể xem như quảng trường, hiện tại vô cùng náo nhiệt.

Hầu như đều là các ông cụ bà cụ dắt theo lũ trẻ đến quảng trường chơi.

Có người khiêu vũ, có người ca hát.

Còn có những đứa trẻ cầm bóng bay chạy xung quanh.

Hứa Thanh Du và Tần Niên mỗi người mua một ly kem, vừa ăn vừa đi dạo phố, vô cùng hưởng thụ.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.4

yeu-lai-tu-dau-2-870-0.jpg


hai cô bé kia nhận ra cậu rồi không?”
Hứa Thanh Du bật cười, “Hẳn là không đâu, sao bọn họ nhận ra tớ được, khuôn mặt của tớ khá phổ biến.

Ngay cả khi tớ đến trước mặt bọn họ, nói bản thân chính là bạn gái của Ninh Tôn, chưa chắc bọn họ đã tin.”
Tần Niên bị cô chọc cho bật cười, “Tự tin lên, Ninh Tôn thích cậu đến mức thần hồn điên đảo, mới rời xa cậu có hai ngày đã nhớ cậu đến phát điên, sao cậu lại chẳng có chút lòng tin nào với bản thân vậy?”
Lại nữa rồi.

Hứa Thanh Du quyết định không trả lời, cho dù cô có nói gì đi nữa, phỏng chừng Tần Niên cũng sẽ nhắc đến Ninh Tôn cho mà xem.

Hứa Thanh Du và Tần Niên tiếp tục đi dạo phố, không ngờ được rằng hai cô bé kia vẫn đi theo bọn họ, thậm chí còn cầm điện thoại quay Hứa Thanh Du.

Hứa Thanh Du dừng lại, quay đầu nhìn hai cô bé, sắc mặt nói tốt cũng không tốt, nói xấu cũng không xấu.

Hai cô bé kia cũng biết hành động của mình đã bị phát hiện, thế nhưng thay vì cất điện thoại của mình đi, thì bọn họ lại tiến đến gần Hứa Thanh Du, chĩa thẳng camera vào mặt cô, “Cô chính là Hứa Thanh Du, trợ lí của Ninh Tôn có phải không?”
Hứa Thanh Du còn chưa kịp trả lời thì Tần Niên ở bên cạnh đã lên tiếng, “Các bạn là ai vậy?”
Hai cô bé làm như không thấy Tần Niên, tiếp tục nói chuyện với Hứa Thanh Du, “Trông cô cũng bình thường thôi, hoàn toàn không xứng với Ninh Tôn, cô không biết tự nhìn lại chính mình sao, cô có biết rằng cô ở bên anh ấy sẽ chỉ làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh ấy không, đừng quấn lấy anh ấy nữa.”

Hứa Thanh Du không nhịn được bật cười, “Vậy cô lấy tư cách gì để nói chuyện với tôi như thế? Cô quen Ninh Tôn ư? Cô nghĩ mình là ai mà có quyền nhúng tay vào chuyện của anh ấy? Hay là cô hiểu rất rõ về công việc của Ninh Tôn, có dự định muốn hợp tác với anh ấy?”
Nói xong Hứa Thanh Du mới nở một nụ cười chế giễu, “Nếu không thì tại sao tự nhiên cô lại xen vào việc của người khác để làm gì?”
Hẳn là cô bé kia cũng không nghĩ tới việc Hứa Thanh Du sẽ trực tiếp mắng mình, có phần bực bội, “Làm sao mà Ninh Tôn có thể thích một người có tính tình như cô được nhỉ? Chắc hai người là giả, cố ý tạo tin đồn thôi có đúng không?”
Hứa Thanh Du vẫn giữ nguyên nụ cười, sao mà đoán chuẩn quá vậy, cũng chẳng sao cả, giả thì giả thôi.

Tần Niên đứng bên cạnh không nhịn được nữa, “Cô có bạn trai chưa? Nếu có thì nhanh chóng chia tay đi, cô hoàn toàn không xứng với cậu ta đâu.

Hơn nữa, tính tình của cô như thế này, nhất định sẽ làm ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa cậu ta và bạn bè, có khi còn làm ảnh hưởng đến việc cậu ta phát triển sự nghiệp nữa.

Nghe lời tôi, với trí thông minh của cô thì nên phải đi học lại một lần nữa mới được, đừng có kéo chân người khác, đợi đến khi cô học được cách làm người rồi hãy bước chân vào xã hội.”
Cô bé kia trợn mắt, “Mắc mớ gì đến cô?”
Tần Niên bật cười, “Vậy chuyện yêu đương của người ta mắc mớ gì đến cô? Dạo gần đây fans hâm mộ mấy người buồn cười quá nhỉ, không nhận ra vị trí của mình đang ở đâu sao? Cô dựa vào đâu mà ở đây khoa tay múa chân, xen vào chuyện tình cảm của người khác kia chứ, cô là cái thá gì?”
Cô bé kia nổi giận bừng bừng, cầm điện thoại chĩa vào mặt Hứa Thanh Du và Tần Niên, đồng thời nói với điện thoại, “Mọi người nhìn xem một người có đạo đức như vậy, làm sao có thể xứng với Ninh Tôn cho được, nhanh chóng chia tay đi, mọi người cùng nhau đứng lên tẩy chay cô ta, khuyên Ninh Tôn mau chóng chia tay cô ả.”
Hứa Thanh Du nghĩ, cô gái này chắc hẳn là fan cuồng.

Cô có một quan niệm trong cuộc sống, đó chính là không tranh chấp với kẻ ngốc.

Gặp được fan cuồng thì nên tránh đi ngay, bởi vì bọn họ sẽ kéo chỉ số IQ của cô xuống ngang hàng với bọn họ mà thôi, làm thế thì thiệt thòi cho cô quá.

Hứa Thanh Du quay đầu nói với Tần Niên, “Chúng ta đi thôi, không cần để ý đến những người như thế này.”
Trước khi rời đi, Tần Niên còn cố ý xì một tiếng đầy khinh miệt với cô bé kia, giọng điệu không nhỏ, chắc hẳn cũng đã bị người ta quay lại.

Hai cô bé kia không đuổi theo, chẳng qua, sau khi trải qua việc này, tâm trạng của Hứa Thanh Du và Tần Niên đều bị ảnh hưởng.

Hai người không ra quảng trường chơi nữa mà đi vào trung tâm thương mại.

Tần Niên vẫn còn chưa hết tức, ở bên cạnh Hứa Thanh Du lải nha lải nhải, “Mấy người đó đúng là buồn cười thật đấy, cuộc sống của mình còn lo chưa xong mà cứ thích đi chõ mũi vào chuyện của người khác, cũng không biết là ai cho cô ta can đảm để làm như vậy nữa?” Hứa Thanh Du mỉm cười, “Chuyện này rất bình thường, có một số ít fans hâm mộ cũng giống như vậy, dù sao bọn họ vẫn còn nhỏ, chưa có cái nhìn khái quát, chỉ để tâm đến suy nghĩ bản thân.”
Nhưng tâm trạng của Tần Niên vẫn không tốt lên được chút nào, “Chí ít cũng phải biết cách làm người chứ! Nếu như cách nói chuyện của bọn họ đã như thế này, thế thì đó không chỉ là vấn đề tuổi tác nữa rồi, mà trên cơ bản là đầu óc của bọn họ có vấn đề.”
Hứa Thanh Du vỗ vai Tần Niên, “Được rồi, cậu đừng giận nữa, cậu xem, tớ cũng đâu có nổi giận đâu, tớ chỉ coi đây như là một câu chuyện cười mà thôi.”
Đây là lần đầu tiên Tần Niên gặp phải chuyện này, không thể có cái nhìn cởi mở như Hứa Thanh Du được, “Tớ tức thay cậu đấy, những chuyện như thế này, gặp một lần thôi đã đủ cảm thấy kinh tởm rồi, chắc hẳn trước đây cậu phải chịu đựng nhiều lắm.

Ôi, thế mà lúc trước tớ còn cảm thấy ghen tị với cậu, bây giờ nghĩ lại, có lẽ cuộc sống của cậu cũng không được dễ dàng.”
Hứa Thanh Du vội vàng khoác lấy cánh tay của Tần Niên, vùi đầu vào bả vai cô nàng, “Không tới mức đó, đa phần mọi người đều cảm thấy tớ được dịp nở mày nở mặt, chỉ có tớ mới biết mỗi ngày tớ phải chịu đựng những gì mà thôi.”
Tần Niên cúi đầu nhìn cô, sau đó mới nói, “Không thể nói như vậy được, cậu vẫn rất may mắn, cậu có Ninh Tôn ở bên cạnh mà, mặc dù biết cuộc sống của cậu không hào nhoáng như bên ngoài, nhưng tớ vẫn rất sẵn lòng được đổi thân phận với cậu đấy.”
Nói xong Tần Niên còn cười to, “Nếu như ông trời tặng cho tớ một người giống như Ninh Tôn, tớ sẵn sàng đối mặt với tất cả những sự bất công này.”.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 871: 871: Chương 855


Đối diện với lí do này của Tần Niên, Hứa Thanh Du chỉ có thể một mình ngậm đắng nuốt cay.

Bản thân cô không có cách nào nói ra mấu chốt của vấn đề, nhưng Ninh Tôn lại không phải cô.

Cô chỉ nhận được một khoản tiền, hơn nữa khoản tiền ấy rồi cũng sẽ đến lúc phải hết.

Nhưng internet thì vẫn luôn ở đó, nói không chừng những lời mắng mỏ công kích kia vẫn sẽ còn được lưu trữ đến tận sau này.

Lý do duy nhất khiến cô đồng ý nhận công việc này là vì cô thật sự rất nghèo, cô cần tiền.

Nếu như cô không thiếu tiền thì cho dù có cho cô bao nhiêu, cô cũng không muốn phơi bày cuộc sống riêng tư của mình ra trước mặt công chúng.

Trừ khi mọi chuyện thật sự giống như những gì Tần Niên nói, Ninh Tôn thuộc về cô.

Vì Ninh Tôn chịu đựng hết thảy…
Hứa Thanh Du ngẩn người, nếu như Ninh Tôn là của cô, vậy thì cô sẽ cam tâm tình nguyện đối mặt với mọi thử thách, suy nghĩ của cô hoàn toàn giống với Tần Niên, cô sẵn lòng vì anh mà làm tất cả.

Ít nhất trong suy nghĩ của Hứa Thanh Du, sẽ chẳng có người phụ nữ nào có thể từ chối được Ninh Tôn.

Cô cũng không ngoại lệ.

Trong cuộc sống này, có rất nhiều điều không thể giải bày với ai, chỉ có thể im lặng giữ cho chính mình, đợi thời gian qua đi, dần dần tan biến.

Hứa Thanh Du và Tần Niên đi dạo hai vòng trung tâm thương mại.

Hiện tại có rất nhiều mẫu mới, hiếm được khi Hứa Thanh Du chịu chi một phen, mua hai bộ quần áo tương đối đắt tiền.

Tần Niên đi theo Hứa Thanh Du, vui vẻ chọc ghẹo cô, “Đúng là khác xưa, bây giờ cậu tiêu tiền còn chẳng thèm chớp mắt.”
Hứa Thanh Du xụ mặt, “Cậu không thấy trái tim tớ đang rỉ máu hay sao? Thật đau lòng, tớ chưa bao giờ mua quần áo đắt như vậy.”
Cô thật sự chưa bao giờ mua thứ gì đắt tiền như vậy, sở dĩ hôm nay cô chịu chi tới mức này là vì cô muốn, lỡ như sau này có chuyện phải gặp mặt Tống Kình Vũ, cô có thể ăn bận chỉnh tề một chút.

Hơn nữa, thỉnh thoảng cô sẽ phải ra ngoài cùng với Ninh Tôn, diễn kịch cho người khác xem, cô cũng không thể trông quá quê mùa được.

Làm người thật không dễ dàng.

Mua sắm xong, hai người lại kéo nhau vào một tiệm đồ ngọt, nhưng nghĩ tới tối nay còn phải dùng bữa với Ninh Tôn, thế là cả hai người đều để dành bụng.

Nhưng thật ra suy nghĩ của hai người không giống nhau lắm, Tần Niên nghĩ rằng tối nay Ninh Tôn mời cơm, chắc chắn sẽ được ăn đồ ngon, vậy nên cô nàng mới để dành bụng.

Mà Hứa Thanh Du lại nghĩ tới một vấn đề khác, bữa cơm tối nay, cô không muốn để Ninh Tôn trả.

Mặc dù mời Tần Niên ăn cơm là lấy danh nghĩa của Ninh Tôn, nhưng cô muốn tự mình trả tiền.

Cơ bản là vì Ninh Tôn không có nghĩa vụ gì phải mời Tần Niên dùng cơm cả, chỉ là muốn giữ gìn mối quan hệ tình cảm của cô và anh trước mặt người khác mà thôi.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.5

yeu-lai-tu-dau-2-871-0.jpg


hotsearch toàn là tên cậu.”

Hứa Thanh Du kinh ngạc, phản ứng đầu tiên chính là nghĩ tới hai cô bé mà mình gặp chiều nay.

Tình huống lúc ấy cũng chẳng có gì to tát, sao bây giờ lại thành ra thế này?
Sau đó cô mới lên mạng xem thử, quả nhiên, hai cô bé kia đã đem sự việc chiều nay lên kể trên mạng.

Còn đăng thêm cả video bọn họ quay lại.

Hứa Thanh Du chưa kịp nhấn vào xem, Tần Niên đã cho chạy video, mang qua cho Hứa Thanh Du xem.

Trong video chỉ có thấy được Hứa Thanh Du và Tần Niên.

Nhưng giọng nói của cô bé quay video vẫn rất rõ ràng, hoàn toàn không hề cắt nối, đăng toàn bộ video lên mạng.

Hứa Thanh Du xem qua video, sau đó mới đọc bài viết phía trên, đại khái là nói rằng Hứa Thanh Du ích kỷ, bất lịch sự, không hề suy nghĩ cho Ninh Tôn, điều này làm ảnh hưởng rất lớn tới tiền đồ của Ninh Tôn.

Sau đó cô ta còn kêu gọi mọi người tẩy chay Hứa Thanh Du, để Ninh Tôn chia tay với cô.

Cuối bài viết, cô ta còn cố ý đá xéo Tần Niên, nói người bạn của cô cũng giống y như cô, đều là người không có học thức.

Hứa Thanh Du đọc hết bài viết, bật cười, “Cậu xem mọi người bình luận gì này? Tớ cảm thấy những người biết suy nghĩ sẽ không bị bọn họ dắt mũi đâu.”
Chủ yếu là do cô bé cũng không biết cắt ghép lại video này một chút, đăng cả đoạn cô bé nói chuyện vô lý trước đó lên.

Tần Niên vẫn chưa kịp xem bình luận.

Cô ấy vội vàng mở bình luận ra xem, nhìn những bình luận phía trên, sau đó bật cười, “Mặc dù vẫn có người mắng cậu nhưng đa phần đều là mắng đầu óc con bé kia không được bình thường.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, hoàn toàn không để những chuyện này trong lòng.

Đợi đến khi cô quay trở lại thì Ninh Tôn cũng vừa gọi đến.

Hứa Thanh Du biết anh gọi đến là vì chuyện gì, lập tức bắt máy.

Giọng nói của Ninh Tôn trầm thấp, “Cô không sao chứ? Có phải hôm nay bị người khác làm phiền không?”
Quả nhiên, anh đã đọc được tin tức ở trên mạng.

Hứa Thanh Du khẽ ừ một tiếng, “Tôi nghĩ rằng tôi không hề làm chuyện gì sai, anh đã xem video trên mạng chưa? Mọi chuyện diễn ra như vậy đấy.”
Dường như Ninh Tôn không hề để ý đến chuyện đó, “Đừng bận tâm, một lát sau hotsearch sẽ tự biến mất thôi, không phải vấn đề lớn.”
Chuyện này đúng là không có gì to tát cả, hơn nữa rõ ràng đối phương mới là người sai.

Thoạt nhìn, chuyện này sẽ không gây ra ảnh hưởng quá lớn.

Có lẽ hotsearch đã bị người khác cố ý mua, nhưng bây giờ phản ứng của cộng đồng mạng đa phần đều là có lợi cho Ninh Tôn, phỏng chừng người mua hotsearch sẽ nhanh chóng gỡ bỏ.

Hứa Thanh Du đáp được, cô đắn đo một hồi rồi mới hỏi Ninh Tôn, “Hôm nay anh có thời gian rảnh không? Đợi muộn một chút rồi hẵng đi, chúng ta chọn một nhà hàng nào đó dùng bữa.”
Ninh Tôn bảo anh rảnh, sau lại hỏi Hứa Thanh Du muốn đi đâu.

Hứa Thanh Du mím môi đáp, “Thật ra tôi cũng không biết nên đi đâu, anh có gợi ý nào không?”
Ninh Tôn biết, bình thường ngoại trừ đi theo anh ra thì đa phần Hứa Thanh Du đều ở nhà, đúng là không gì thật.

Thi thoảng anh sẽ cùng chị Thái ra ngoài xã giao, biết được một vài chỗ, vì thế anh không chần chừ, đáp, “Gửi vị trí của các cô cho tôi đi, lát nữa tôi sẽ đến đón hai người, nhà hàng cứ để tôi chọn.”
Hứa Thanh Du đồng ý, sau đó lia mắt về phía Tần Niên.

Tần Niên vẫn đang đọc tin tức, nhìn cô ấy vừa đọc vừa lướt liên tục thế kia, chắc là đang đọc bình luận.

Nhân lúc đó Hứa Thanh Du giảm thấp âm lượng, nói với anh, “Cố gắng tìm một nhà hàng rẻ một chút, không cần quá rẻ nhưng đừng đắt quá.”
Cô thật sự nghĩ gì nói đó.

Ở đầu giây bên kia, Ninh Tôn cảm thấy có hơi buồn cười, “Không bắt cô phải trả tiền đâu, đừng lo.”
Dứt lời, Ninh Tôn không cho cô thời gian phản ứng, chỉ nói thêm một câu, “Được rồi, hai người đi chuẩn bị đi, để tôi đi đón mẹ tôi trước, sau đó sẽ đến đón các cô, lát nữa nhớ gửi vị trí cho tôi đấy.”
Nói xong, Ninh Tôn lập tức cúp điện thoại.

Hứa Thanh Du cầm điện thoại trong tay, mắt khẽ chớp, ý của Ninh Tôn là anh muốn trả tiền?
Không đuợc, Hứa Thanh Du là một người vô cùng nguyên tắc, trưa nay cô đi ăn với Tống Kình Vũ đã được hời một bữa lớn, tối nay không thể lại đi ăn chực được.

Hứa Thanh Du nhanh chóng ngăn không cho Tần Niên xem tin tức trên mạng nữa, hai người đi sửa soạn, sau đó đợi Ninh Tôn đến đón.

Bây giờ cơn tức giận của Tần Niên đã nguôi ngoai, cười hì hì thảo luận với Hứa Thanh Du những chuyện ở trên mạng.

Cô ấy nói cô bé kia đã xoá video, chẳng qua vẫn có rất nhiều cư dân mạng tiếp tục mắng cô bé.

Đại đa số thái độ của mọi người đều giống với thái độ của Hứa Thanh Du và Tần Niên, cho rằng cô bé này chỉ biết nghĩ đến bản thân mình.

Thật sự cho rằng bản thân là nhất, đi xen vào chuyện tình cảm của người khác.

Ninh Tôn yêu đương với người như thế nào thì liên quan gì đến cô ta.

Sau khi Tần Niên kể tình hình hiện giờ trên mạng cho cô xong, cô nàng lại nói sang chuyện khác, “Ban nãy cậu nói chuyện điện thoại với Ninh Tôn có đề cập tới việc này không? Tớ nói cho cậu biết nhé, đối mặt với những chuyện như thế này, cậu phải giờ vờ oan ức trước mặt anh ấy, để cho anh ấy cảm thấy có lỗi với cậu, đau lòng cho cậu.

Cậu thử nghĩ mà xem, cậu ở bên cạnh anh ấy phải chịu sự chỉ trích của rất nhiều người, vì anh ấy mà hy sinh rất nhiều, nhất định phải cho Ninh Tôn biết mới được.”.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 872: 872: Chương 856


Hứa Thanh Du nhìn Tần Niên một chút, có hơi qua loa nói: “Nói rồi nói rồi, vừa rồi ở trong điện thoại mình có nói rồi, Ninh Tôn anh ấy nói một lát nữa sẽ gỡ hot search.”
“Chỉ nói không là không được, cậu phải ở trước mặt anh ta kể khổ vào.” Tần Niên lại bắt đầu khuyên bảo cô: “Cậu phải khiến cho anh ta cảm thấy hổ thẹn với cậu, phải để anh ta cảm thấy cậu vì anh ta mà phải trả giá rất nhiều, giống như những điều mà trước đó mình nói với cậu vây.

Giới giải trí chính là một thế giới nhỏ phong hoa, nhất là kiểu người như Ninh Tôn vậy, đối mặt với dụ hoặc cám dỗ rất nhiều, cậu muốn anh ta một mực đem tâm trí của mình đặt ở chỗ cậu, trước mắt mà thấy thì biện pháp hữu hiệu nhất chính là để anh ta đối với cậu có cảm giác áy náy, người như anh ta chắc chắn sẽ nghĩ đền bù gấp bội cho cậu, đối tốt với cậu hơn bây giờ, khi ấy sự chú ý của anh ta mới có thể luôn dừng lại ở nơi cậu.”
Tần Niên vỗ vỗ vài cái lên cánh tay Hứa Thanh Du cánh: “Những điều mà mình nói cho cậu, đều là thứ rất hữu dụng.”
Hứa Thanh Du cười cười: “Được rồi, được rồi, ghi nhớ, ghi nhớ rồi ạ.”
Hai người chờ không bảo lâu thì Ninh Tôn đã gọi điện thoại tới, anh ta nói đã tới trước của ra vào của khách sạn rồi.

Hứa Thanh Du cùng Tần Niên vội vàng chạy xuống.

Mẹ Ninh c*̃ng đi theo tới đây, bà ta nhìn thấy Hứa Thanh Du vội vàng đi tới liền lôi kéo tay cô: “Con bé này làm sao giờ còn ở lại khách sạn, tại sao không về nhà mà ở.”
Hứa Thanh Du nở nụ cười, kéo Tần Niên qua: “Chủ yếu là do bạn bè của cháu đến, cháu muốn ở cùng một chỗ với cô ấy.”
Nói xong lời này, khóe mắt cô liếc một cái, nhìn về phía Ninh Tôn đứng.

Ninh Tôn đội mũ, mang khẩu trang, trang phục rất kín kẽ.

Nhưng cho dù là kín thành dạng này, Hứa Thanh Du vẫn có thể liếc thấy ánh mắt của Ninh Tôn, ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung cứ như vậy một lúc.

Hứa Thanh Du không biết vì sao mặt mình lại có chút nóng.

Hai người bọn họ cũng đã hai ngày liền không gặp nhau rồi, nhưng Hứa Thanh Du đã cảm giác giống như đã rất lâu rồi hai người chưa gặp vậy.

Hứa Thanh Du cố gắng để cho bản thân mình ổn định lại, ngữ khí c*̃ng bình thản hơn một chút: “Đã chọn được nơi nào tốt để đi chưa?”
Ninh Tôn gật đầu một cái: “Đi thôi, lên xe trước.”
Mấy người cùng nhau ra ngoài bắt taxi, Ninh Tôn báo địa chỉ, Hứa Thanh Du chưa từng đến nơi này nên cũng không biết hình dạng phong cách như nào.

Lúc trên xe mẹ Ninh bắt đầu lải nhải hỏi xem hài ngày nay Hứa Thanh Du đã làm gì.

Ninh Tôn ở bên cạnh nhịn không được, nở nụ cười: “Em nhìn xem tôi nói rồi, mẹ tôi hai ngày nay cứ mở miệng ngậm miệng là toàn nhắc đến em.”
Mẹ Ninh ở bên cạnh sững sờ, sau đó liền nhẹ nhàng hừ một tiếng: “Còn không phải do con cả ngày rầu rĩ mặt mũi, nhìn là biết ngày nhớ bạn gái, mẹ nhắc đến Tiểu Hứa, con mới có thể nói nhiều hơn với ta vài ba câu, bằng không cả ngày đều buồn bực không lên tiếng, ai chịu cho nổi.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.6

yeu-lai-tu-dau-2-872-0.jpg


Vũ sợ với trên truyền hình chẳng giống nhau chút nào, một chút lạnh lùng cũng không có, ngược lại rất dịu dàng, nói chuyện cũng làm cho người cảm thấy rất dễ chịu.”
Hứa Thanh Du ở bên cạnh gật đầu: “Đúng thế, đúng thế, anh ta chính là như vậy nhẹ nhàng hiền lành.”
Ninh Tôn ngồi ở vị trí kế bên tài xế, từ trong kính chiếu hậu nhìn thoáng qua Hứa Thanh Du, sau đó nhanh chóng đem ánh mắt cụp xuống.

Trên đường xe không nhiều, rất nhanh bọn họ đã đến được nơi cần đến.

Hứa Thanh Du nhìn thoáng vào bên ngoài sau đó hít vào một ngụm khí lạnh.

Từ cách bài trí bên ngoài có thể thấy được giá cả trên menu chắc chắn rất cao.

Hứa Thanh Du cảm thấy máu trong tim mình sắp phun trào ra, thế nhưng trên mặt cô vẫn thể hiện biểu cảm bình tĩnh như cũ.

Mấy người mở cửa xuống xe, đi vào bên trong hội sở.

Ninh Tôn đã đặt trước phòng rồi, nhân viên phục vụ trực tiếp dẫn bọn họ đi vào, phòng cũng không lớn, đối với bốn người họ mà nói thì cũng đủ rộng rãi thoải mái rồi.

Sau khi ngồi xuống Hứa Thanh Du không dám nhìn menu, trực tiếp đưa menu cho Tần Niên: “Cậu nhìn cậu muốn ăn cái gì?”
Tần Niên mở ra menu nhìn qua, nói một câu: “Thật dọa người mà.”
Cô ấy nói như vậy, tim của Hứa Thanh Du liền run lên một cái.

Ninh Tôn ngồi ngay bên cạnh Hứa Thanh Du, quay đầu nhìn cô ấy một chút, khóe miệng vểnh lên.

Một chút thần sắc trong đáy mắt của Hứa Thanh Du toàn bộ đều bị anh ta nhìn thấy hết.

Ninh Tôn hơi nhẹ nhàng nhích tới gần Hứa Thanh Du một chút: “Khẩn trương như vậy làm gì?”
Bởi vì Ninh Tôn đột nhiên tới gần mà thân thể của Hứa Thanh Du có chút cứng đờ, nhưng ngày sau đó cô liền trừng mắt nhìn anh ta: “Tôi đã nói với anh rồi đi chỗ nào bình dân một chút cơ mà, sao anh lại còn chọn một chỗ đắt tiền như vậy?”
Ninh Tôn đề thấp thanh âm xuống, liền cảm giác có một mùi hương lan phảng phất: “Mời bạn bè của em ăn cơm, sao lại không chọn một nơi mà đắt đỏ, cao cấp một chút chứ.”
Hứa Thanh Du hơi nhíu mày một chút, thân thể có chút không được tự nhiên tránh về bên cạch một chút, nhưng vẫn tiếp tục nói thêm: “Em với cô ấy không cần kiểu cách quá, không có ai quan tâm nhiều như vậy đâu.”
Ninh Tôn đột nhiên bật cười, ngồi thả người tựa lưng vào ghế ngồi nhẹ giọng nói: “Tôi để ý được chưa.”
Tần Niên ngước mắt lên nhìn hai người bọn họ, vừa rồi hai người bọn họ chụm đầu tại một chỗ thì thầm to nhỏ với nhau, Tần Niên đã nhìn thấy rồi thế là bây giờ liền mở miệng trêu chọc: “Lúc chơi game vung thức ăn cho chó còn chưa đủ hay sao, bây giờ lại ở trước mặt tôi vung thêm nữa à, mong hai người hãy gìn giữ, quý trọng người độc thân tôi chút đi, xem xét đến trái tim bé bỏng yếu ớt của mình.


Hứa Thanh Du giọng có chút phô trương nói: “Nhanh gọi món đi, nhanh gọi món đi, nói nữa là mình không để cậu gọi nữa đâu.”
Tần Niên hừ một tiếng khe khẽ, cúi đầu nhìn vào menu.

Nói thật thì cô ta cũng có chút không xuống tay được, thật là tất cả đều quá đắt.

Các cô đều là sinh viên vừa mới ra trường không lâu, tiền bản thân kiếm được cũng không nhiều, tiêu xài tất nhiên cũng sẽ không đi đâu làm gì quá cao, nhìn thấy những thứ có giá quá cao, phản ứng đầu tiên khẳng định là bị giật mình.

Mặc dù nói Hứa Thanh Du ở gần bên túi tiền lớn Ninh Tôn này nhưng Tần Niên c*̃ng không nghĩ là sẽ lôi kéo dựa dẫm.

Không thể thấy bạn trai nhà người ta có tiền mà liều mạng gây tổn thất được, Ninh Tôn như vậy hẳn nhất định cũng sẽ có vài lời phê bình kín đáo với Hứa Thanh Du.

Cho nên Tần Niên nhìn một lượt, cuối cùng chọn hai món có giá cả tương đối thấp.

Bên cạch mẹ Ninh c*̃ng cầm một bản menu xem, bà ấy không có nghĩ ngợi gì nhiều như Tần Niên.

Bà ấy tự gọi cho mình hai món, sau đó đem menu cho Hứa Thanh Du: “Tiểu Hứa, nào con nhìn xem con muốn ăn cái gì?”
Hứa Thanh Du lươn tay nhận lấy menu, mở ra nhìn một chút, trước tiên nhìn một lượt giá cả, giá này đúng là làm cho trái tim cô lạnh đi.

Nhưng mà Hứa Thanh Du vẫn là kiên trì, lại gọi thêm hai món nữa.

Ninh Tôn ở bên cạnh nghiêng qua để hai người cùng nhìn được menu, Ninh Tôn thêm hai món và một tô canh, sau đó lại gọi thêm hai món tráng miệng nhỏ, cũng coi như là gọi đủ rồi.

Nhân viên phục vụ đi rồi, Hứa Thanh Du hít sâu hai lần, cảm thấy đói bụng vô cùng.

Sau đó cô lại cảm thấy hôm này những món ăn được gọi chắc chắn là có thể ăn hết toàn bộ, nháy mắt đã cảm thấy cũng không quá thua thiệt.

Người mà, cần phải biết an ủi bản thân đúng lúc, tìm đủ mọi loại lý do để trong lòng mình cảm thấy thoải mái.

Trong lúc chờ đồ ăn được mang lên thì Ninh Tôn hỏi Hứa Thanh Du về sự việc bị hai người hâm mộ gây khó dễ xế chiều hôm nay.

Kỳ thật Hứa Thanh Du cũng không có cảm giác là hai người kia đã làm nên chuyện khó dễ hì thành công.

Hai người kia tuổi cũng không lớn, nói chuyện lại ngây thơ, Hứa Thanh Du ngược lại là cảm thấy mình mới nói được hai câu mà đã làm cho hai người họ nghẹn không nói được câu nào vì vậy trong lòng cảm thấy rất sung sướng..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 873: 873: Chương 857


Ninh Tôn đưa bình trà đang đặt ở một bên cho Hứa Thanh Du đổ nước, đồng thời mở miệng: “Tôi đã nhắc việc này với chị Thái, bên phía công ty nói sẽ đưa ra tuyên bố ngay lập tức, mặc dù chuyện không lớn, nhưng bên phía tôi nhất định phải bày tỏ thái độ, dẫn dắt dư luận một chút, yên tâm đi, sẽ không khiến cô chịu uất ức.”
Tần Niên ngồi ở một bên, nhìn Hứa Thanh Du một chút, khóe miệng nhếch lên, mang theo chút trêu chọc.

Cô đợi Ninh Tôn nói xong mới nói: “Cậu xem, tớ đã nói Ninh Tôn nhất định sẽ bảo vệ cậu, đợi sau khi anh ấy thanh minh, thì hai người phụ nữ kia thật sự là tự vả mặt mình.”
Cũng không biết lấy tự tin ở đâu ra, đứng ra bênh vực kẻ yếu vì Ninh Tôn, công kích bạn gái nhà người ta.

Quả thật là quá coi trọng bản thân mình, ngẫm lại đều cảm thấy buồn cười.

Mẹ Ninh đang ở bên cạnh cũng mở miệng: “Loại chuyện này không cần phải để trong lòng, làm trong giới giải trí sẽ thường xuyên gặp phải, nghĩ thoáng một chút.”
Hứa Thanh Du cùng Ninh Tôn nhìn nhau một chút liền gật gật đầu: “Vâng, cháu không đặt ở trong lòng ạ.”
Vài người lại nói chuyện luyên thuyên một lúc, người phục vụ liền bưng thức ăn vào.

Đúng lúc này, di động của Hứa Thanh Du cũng rung lên hai lần, cô vội vàng lấy ra xem một chút, có hai tin nhắn mới chưa đọc.

Ninh Tôn cũng chú ý đến hành động của Hứa Thanh Du, hai người ngồi rất gần, khóe mắt Ninh Tôn hơi đảo qua, liền nhìn thấy thứ trên màn hình di động.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.7

yeu-lai-tu-dau-2-873-0.jpg


Tần Niên hơi kinh ngạc: “Nghe điện thoại liền ở đây nghe đi.”
Hứa Thanh Du không nói chuyện, cầm điện thoại ra khỏi phòng.

Ninh Tôn bưng chén trà ở trước mặt lên nhấp một ngụm, khóe miệng khẽ cong lên: “Chắc là nói một chút vấn đề riêng tư.”
Tần Niên cau mày: “Có chuyện gì riêng tư của cậu ấy mà chúng ta không thể nghe được.”
Ninh Tôn không tỏ rõ ý kiến: “Ai biết được.”
Hứa Thanh Du ra khỏi cửa, hít thở sâu hai hơi mới nghe điện thoại, sau đó nói một câu: “Ngài Tống.”
Giọng nói của Tống Kình Vũ mang theo ý cười: “Có làm phiền cô không?”
“Không có không có, tôi không có việc gì.” Sau khi nói xong Hứa Thanh Du lại nói: “Tin nhắn mà anh vừa gửi cho tôi tôi đều đã đọc rồi, hai hạng mục đều không tồi, nhưng tôi không hiểu cho lắm, cho nên anh cảm thấy cái nào tốt hơn thì trực tiếp chọn cái đó, sau đó tôi sẽ chuyển tiền qua cho anh.”
Tống Kình Vũ có chút cảm khái: “Cô gái này thật sự đối với tôi không có chút bố trí phòng vệ nào, tôi cũng không biết nên nói cô thành thật hay là nói cô ngốc nghếch nữa.”
Hứa Thanh Du mỉm cười: “Vậy nghĩ theo hướng tốt một chút đi, đó là tôi tương đối thành thật.”
Tống Kình Vũ bật cười ha ha hai tiếng, xem ra thật sự bị cô chọc cười.

Anh theo sau nói: “Được được được, cô đã tin tưởng tôi như vậy, nếu tôi không để cho cô kiếm tiền thì sẽ có lỗi với cô.”

Hứa Thanh Du cũng hơi muốn cười, cô cảm nhận được, Tống Kình Vũ chỉ đơn giản là muốn giúp đỡ cô.

Nếu không thì dựa vào giá trị con người của anh, dạng gì nhà đầu tư mà tìm không được, cần gì phí tâm phí lực vì một người đầu tư nhỏ nhoi như cô đây chứ.

Hứa Thanh Du theo sau nói: “Nếu thật sự kiếm được tiền, tôi mời anh ăn một bữa thật lớn.”
Tống Kình Vũ ngay lập tức đáp lại một chút: “Được, thế tôi sẽ chờ bữa tiệc lớn của cô.”
Hai người cũng đã nói nhiều như vậy, sau đó liền cúp máy.

Hứa Thanh Du có chút vui vẻ, lúc bước vào phòng cầm điện thoại còn khẽ hát.

Tần Niên thấy thế liền “ối” một tiếng: “Nhóc con này nghe điện thoại của ai thế, mà vui vẻ thế này.”
Ninh Tôn ngước mắt lên nhìn Hứa Thanh Du một chút nhưng không nói chuyện.

Hứa Thanh Du đi tới ngồi xuống, đặt úp điện thoại trên bàn, nhìn xung quanh: “Mọi người nhìn tôi làm gì, ăn cơm đi chứ.”
Mẹ Ninh dẫn đầu mở miệng: “Điện thoại của ai vậy? Còn phải vụng trộm ra ngoài nghe máy, sau khi trở lại liền vui vẻ như vậy.”

Hứa Thanh Du cau mày, cái gì gọi là vụng trộm nghe máy, cô rất quang minh chính đại mà.

Hứa Thanh Du trực tiếp nói: “Là Tống Kình Vũ, anh ấy nói chuyện đầu tư với cháu, gần như mọi việc đều đã thương lượng ổn thỏa rồi.”
Tần Niên đang ngồi bên cạnh nhướng mày: “Thương lượng ổn thỏa rồi? Tốc độ nhanh vậy, ngài Tống này làm việc tốt đấy.”
Hứa Thanh Du gật đầu: “Anh ấy đúng thật là một người rất đáng tin cậy, nói chuyện hay làm việc đều khiến cho lòng người rất thoải mái.”
Ninh Tôn quay đầu nhìn Hứa Thanh Du một chút, hiếm khi hùa theo hai câu: “Tống Kình Vũ là một người có sức hấp dẫn, với lại đối nhân xử thế cũng rất tốt, cô xem những số tin tức quảng bá, thích hấp dẫn người xem bằng cách lấy sự riêng tư của người khác đem trưng bày ra ngoài ánh sáng, nhưng bản thân anh ta lại không có bất luận tin tức tiêu cực nào.”
Hứa Thanh Du chậm rãi gật đầu: “Đúng vậy, hình như anh ấy không có bất kỳ tin tức tiêu cực nào bị phát ra.”
Cô lại nói tiếp: “Khả năng là người ta thật sự không có tai tiếng, tôi cảm thấy người như anh ấy chắn hẳn trong đầu toàn bộ đều là công việc, ngoài công việc ra cũng không nghĩ tới chuyện khác.”
Ninh Tôn cười khẽ một tiếng, không tiếp tục nói chuyện.

Sau đó mọi người lại bắt đầu ăn cơm, tán gẫu luyên thuyên một vài vấn đề vô nghĩa.

Bởi vì mẹ Ninh đang ở bên cạnh, Tần Niên không dám đùa giỡn quá nhiều.

Cô cũng chỉ nói chuyện trước đây lúc cô cùng Hứa Thanh Du đi học, nói Hứa Thanh Du là một cô gái rất nỗ lực và rất biết cách chăm sóc người khác.

Ngay lập tức mẹ Ninh đang ngồi bên cạnh phụ họa theo: “Đúng vậy, con bé là người rất biết cách chăm sóc người khác, cho nên con bé cùng Ninh Tôn ở bên nhau khiến cô vô cùng yên tâm, tính tình con trai nhà cô lạnh lùng, không biết cách nói chuyện với người khác, người bình thường sẽ chịu không nổi, chỉ có mỗi Tiểu Hứa mới có thể bao dung cho con cô.”
Tần Niên ở bên cạnh toét miệng cười một chút: “Cô ơi, cô khách khí quá rồi, Ninh Tôn chỉ cần đứng ở kia, không biết có bao nhiêu cô gái sẽ xông lên, muốn chăm sóc anh ấy.”
Mẹ Ninh vừa nghe liền mỉm cười: “Những cô gái nhỏ đó không được, mục đích của những cô gái nhỏ kia không đơn giản, cô chỉ tin tưởng Tiểu Hứa.”

Hứa Thanh Du xoay đầu nhìn mẹ Ninh, không quên trêu chọc: “Nhưng trước đây không phải cô chướng mắt cháu sao.”
Mẹ Ninh liền trở mặt không chịu nhận: “Lúc nào, sao cô không nhớ, cô vẫn luôn cảm thấy cháu rất tốt.”
Bà ấy ăn một miếng rồi lại nói tiếp: “Đặc biệt hai ngày cháu không ở, cô vừa nhìn Ninh Tôn nhà chúng ta tinh thần ủ rũ, càng ngày cô càng cảm thấy cháu tốt.”
Bà ấy chép miệng một chút, đột nhiên đổi chủ đề: “Còn có một việc, tay nghề của cháu thật sự rất tốt, có thể nói cơm ở nhà hàng này cũng không ngon bằng cơm do cháu làm, đặc biệt là hai ngày vừa rồi nhớ món cà tím om của cháu, hôm qua vốn dĩ cô cũng muốn thử làm một chút, nhưng cảm thấy mùi vị không ngon giống như cháu đã làm.”
Hứa Thanh Du nhịn không được, bật cười thành tiếng: “Đây là cô bị tay nghề của cháu chinh phục, đúng không?”
Mẹ Ninh quay đầu liếc mắt nhìn Hứa Thanh Du một cái, nói như thật: “Muốn mua chuộc lòng người, trước tiên phải bắt được dạ dày của họ, câu nói này mặc kệ là đối với con trai hay con gái, đều có thể dùng được, cô cảm thấy cháu tốt, nếu muốn tìm kiếm ưu điểm trên người cháu, thì đây chính là ưu điểm của cháu, cô nhìn thấy rồi, sau đó thay đổi cái nhìn đối với cháu, là một việc vô cùng bình thường.”
Cách nói này phải nói như thế nào nhỉ?
Rất có đạo lý, không cách nào phản bác được.

Hứa Thanh Du gật gật đầu, sau đó xoay đầu nhìn Ninh Tôn: “Cơm tôi nấu ăn có ngon không?”
Ninh Tôn sửng sốt, không nghĩ đến Hứa Thanh Du đột nhiên lại hỏi một câu với chủ đề không liên quan gì như vậy.

Anh gần như không suy nghĩ gật đầu: “Ăn rất ngon.”
Hứa Thanh Du cũng không biết lấy dũng khí từ đâu, trực tiếp nói đùa: “Bắt được dạ dày của anh không?”
Ninh Tôn nhìn chằm chằm Hứa Thanh Du, biểu cảm nghiêm túc một chút.

Ngay sau đó Hứa Thanh Du bật cười ha hả: “Nói đùa với anh thôi, nhìn xem anh bị tôi dọa rồi.”.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 874: 874: Chương 858


Tần Niên không nhận ra ánh mắt của Hứa Thanh Du và Ninh Tôn có gì đó không ổn, cô ấy ở bên cạnh cười rộ lên, có ý muốn nói giúp cho Hứa Thanh Du, “Cậu đã giữ được trái tim của anh ấy từ lâu rồi mà còn bận tâm đến dạ dày của anh ấy để làm gì.”
Mẹ Ninh ở bên cạnh cũng đồng ý, “Đúng vậy, bây giờ hai đứa đã ở bên nhau rồi, dạ dày nó có như thế nào cũng chẳng sao, hơn nữa tới cô còn bị trù nghệ của con mê hoặc, huống chi là nó.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, rất hợp tác, gật đầu, “Cô nói cũng phải ạ.”
Bầu không khí chợt trở nên im lặng, một lúc sau, Tần Niên mới đột nhiên hỏi, Hứa Thanh Du và Ninh Tôn đến với nhau như thế nào?
Vấn đề này cũng không phải chuyện gì quá riêng tư, đặc biệt là khi mẹ Ninh dùng ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm hai người bọn họ, dường như câu hỏi này lại càng không có cách nào để lảng tránh.

Nhưng Hứa Thanh Du không dám trả lời những câu hỏi như vậy.

Cô không biết trước đây Ninh Tôn có từng kể gì với mẹ của anh chưa, cô sợ mình nói sai, đến lúc đó mọi chuyện chắc chắn sẽ bị lộ tẩy.

Thế nên, Hứa Thanh Du uống một ngụm nước, mỉm cười nói, “Chuyện này hai người hỏi Ninh Tôn ấy, tớ hơi xấu hổ.”
Tần Niên ngồi bên cạnh không nhịn được bĩu môi, “Có gì đâu mà phải xấu hổ?”
Sau đó cô ấy lại nói thêm, “Hai người đã yêu nhau lâu như vậy, sao hồi đi học tớ không nghe thấy cậu kể gì hết?”
Sắc mặt của Hứa Thanh Du không hề thay đổi, trả lời một cách hợp tình hợp lí, “Khi ấy tớ vẫn chưa tốt nghiệp, ai biết được tương lai sau này sẽ ra sao, tớ sợ mối quan hệ này không thể kéo dài nên tớ không dám kể với ai hết.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.8

yeu-lai-tu-dau-2-874-0.jpg


thoát khỏi sự truy lùng của công chúng.”
Nói xong, anh mới ngập ngừng nắm lấy tay Hứa Thanh Du, nhẹ nhàng nhéo hai cái.

Nếu như người ngoài nhìn vào, nhất định sẽ cho rằng đây là phương thức để anh bày tỏ lòng xin lỗi của mình với cô.

Nhưng ở trong mắt Hứa Thanh Du, hành động này của Ninh Tôn thật sự khiến cô vô cùng kinh ngạc.

Cũng may là khả năng tập trung của cô tương đối tốt, không rụt tay lại ngay lập tức.

Thậm chí cô còn có thể quay đầu nhìn Ninh Tôn mỉm cười.

Mẹ Ninh và Tần Niên không biết thực hư thế nào, vì vậy hai người còn khen bọn họ sáng suốt.

Mẹ Ninh đã từng lăn lộn trong giới giải trí, đương nhiên bà cũng biết hố nước độc này sâu đến mức nào.

Bà thở dài, “Cô hiểu tính tình của A Tôn, nó không phải một người dễ bị mê hoặc bởi người khác, tính tình của tiểu Hứa cũng rất trầm ổn, nếu như không có gì bất ngờ, hai đứa nhất định có thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.”
Dứt lời bà lại nói thêm một câu, “Thật ra cô cũng rất muốn nhìn thấy hai đứa đơm hoa kết quả.”
Khi nghe được những lời này, trong lòng của cả Hứa Thanh Du và Ninh Tôn đều có phần xấu hổ.

Bởi vì bọn họ biết kết quả cuối cùng của mối quan hệ này sẽ như thể nào.

Đơm hoa kết quả là điều không thể, chỉ có đường ai nấy đi mới là kết cục đúng đắn.

Sau khi nhắc đến đề tài này, Hứa Thanh Du và Ninh Tôn trở nên im lặng hẳn.

Bởi vì, cho dù có nói tới chuyện gì đi chăng nữa thì chắc chắn đều chỉ xoay quanh mối quan hệ giữa cô và anh.

Nếu như chuyện giữa hai người bọn họ đã không thể để cho ai biết, vậy thì dứt khoát đừng nói thêm lời nào nữa.

Mãi cho đến khi bữa cơm kết thúc, mẹ Ninh mới lên tiếng, nói là muốn ra bên ngoài đi dạo.

Vừa lúc, Tần Niên cũng chưa muốn về khách sạn, vội vàng đi đến khoác tay Hứa Thanh Du, “Được ạ, đi thôi, vừa lúc trời tối, nhất định bên ngoài sẽ rất náo nhiệt, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút.”
Ninh Tôn không hề phản đối, dù sao về nhà anh cũng không có việc gì để làm.

Vì thế bốn người không trở về xe nữa mà chậm rãi đi dọc theo con đường.

Mẹ Ninh đi một hồi mới nhận ra có gì đó không đúng lắm, bà đi đến kéo tay Tần Niên.

Tần Niên là một cô gái rất thẩu hiểu lòng người, lập tức hiểu ý của bà.

Tần Niên buông tay Hứa Thanh Du, còn thuận thế đẩy cô về phía Ninh Tôn, “Là lỗi của tớ, là lỗi của tớ.”
Cô ấy có ý gì, Hứa Thanh Du đương nhiên hiểu rõ, thế nhưng cô chỉ cười, nói, “Cậu đúng là nhàm chán thật đấy!”
Tần Niên một đời làm việc trượng nghĩa, tiêu soái đáp, “Hai ngày nay tớ chiếm dụng thời gian của cậu quá nhiều rồi, thật là xin lỗi.

Bây giờ khó khăn lắm hai người mới gặp được nhau, thích làm gì thì làm đi, bọn tớ không nhìn thấy gì hết, không nhìn thấy gì đâu.”
Hứa Thanh Du lắc đầu đầy bất lực, không lên tiếng.

Thấy cô đi bên cạnh Ninh Tôn, ngay lập tức mẹ Ninh dẫn Tần Niên đi cách xa bọn họ một chút.

Ninh Tôn đút hai tay vào túi quần, hạ mũ thật thấp, mọi người xung quanh không hề nhận ra anh.

Một lát sau, Ninh Tôn mới lên tiếng, “Nói chuyện với Tống Kình Vũ suôn sẻ như vậy, thế cô tính đầu tư bao nhiêu?”
Hứa Thanh Du vẫn đang do dự, nếu như đầu tư quá ít thì cô cảm thấy hơi ngại.

Thế nhưng cô cũng không thể đầu tư quá nhiều, cô muốn bản thân giữ lại một ít trong tay để có thể xoay vòng vốn.

Thế nên câu trả lời của cô là, “Tần Niên bảo rằng cậu ấy muốn hùn vốn với tôi, thế nên tôi phải xem cô ấy muốn đầu tư bao nhiêu đã, trước mắt thì tối đa tôi chỉ muốn đầu tư mười lăm vạn mà thôi.”
Ninh Tôn dừng lại một lúc rồi mới nói, “Tính cả tôi nữa.”
Hứa Thanh Du sửng sốt, “Cái gì?”
Ninh Tôn đáp, “Đầu tư, tính cả tôi nữa, tôi góp vốn với cô.”

Mắt Hứa Thanh Du chớp chớp, lập tức nở một nụ cười, đồng ý vô cùng dứt khoát, “Được thôi, nếu như anh và tôi cùng nhau góp vốn, vậy thì tôi không cần phải sợ mất mặt nữa rồi.”
Dứt lời, cô tựa như được thở phào một hơi, “Vậy là tôi đỡ phải đắn đo suy nghĩ nên dùng cách nào để có thể uyển chuyện nói ra được số tiền đầu tư của bản thân mà không khiến chính mình bị xấu hổ rồi.”
Cô giơ tay vỗ vai Ninh Tôn, “Bây giờ đã có anh rồi, tôi không còn phải sợ nữa.”
Ninh Tôn nhìn khuôn mặt đắc ý của Hứa Thanh Du, không nhìn được cười nhạo cô, “Vậy rốt cuộc cô đang ôm đùi của Tống Kình Vũ hay là đùi của tôi?”
Hứa Thanh Du chớp chớp mắt, hơi suy nghĩ một chút, sau đó vẻ mặt phức tạp trả lời anh, “Tôi có thể ôm đùi của cả hai người, mỗi tay một cái có được hay không?”
Ninh Tôn khẽ hừ một tiếng, không nói lời nào sải bước về phía trước.

Hứa Thanh Du gọi với theo anh, nhanh chóng đuổi theo, “Sao anh lại trở nên không vui rồi? Tôi đã nói gì đâu.”
Ninh Tôn kéo vành mũ thấp xuống, không biết đột nhiên nghĩ đến điều gì, quay đầu cảnh cáo Hứa Thanh Du, “Tốt nhất cô nên cẩn thận một chút cho tôi, đừng gây ra tai tiếng gì đấy.

Tôi không hề hy vọng cô có thể giúp tôi dát vàng lên mặt, chỉ cần cô đừng làm liên luỵ đến tôi là được.”
Hứa Thanh Du bĩu môi, “Cho dù tôi có muốn tạo tin đồn với người ta thì cũng chưa chắc người ta đã đồng ý đâu.

Trong mấy năm qua, có không biết bao nhiêu cô gái muốn vồ lấy Tống Kình Vũ kia kìa.

Nói chung là không có khả năng những người trước không làm được mà đến tôi lại làm được đâu, anh không cần phải nghĩ nhiều như vậy, chẳng hiểu tại sao anh lại cứ muốn bị cắm sừng thế?”
Ninh Tôn trừng mắt nhìn Hứa Thanh Du, Hứa Thanh Du thấy vậy, lập tức làm hoà, mỉm cười nói, “Nói giỡn thôi mà, cho dù tôi có thật sự yêu anh ta đi nữa thì cái sừng này cũng không bị cắm trên đầu anh đâu.

Người khác không biết mối quan hệ giữa chúng ta như thế nào, nhưng chẳng lẽ trong lòng chúng ta lại không rõ sao?”
Ninh Tôn nghe thấy cô nói vậy thì cười lạnh, “Tôi phát hiện ra dạo gần đây lá gan của cô càng ngày càng lớn rồi đấy? Trước đây khi đối diện với tôi, cô còn không dám động đậy kia mà, sao bây giờ lại trở nên hăng hái thế?”.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 875: 875: Chương 859


“Không dám động đậy?” Hứa Thanh Du có hơi bất ngờ, nhanh chóng giải thích, “Chẳng qua là vì lúc đó tôi với anh chưa thân nên cư xử khách sáo mà thôi.”
Trong giọng nói của Ninh Tôn pha lẫn một chút ý cười, “Vậy bây giờ chúng ta rất thân ư?”
Hứa Thanh Du trả lời anh bằng giọng điệu y hệt, “Đã ở cùng nhau rồi mà vẫn chưa thân sao?”
Vừa dứt lời, cô mới kịp phản ứng lại, nói như vậy hình như có gì đó hơi sai sai nhỉ?
Giống như trong câu nói đó ẩn chứa một hàm ý nào khác.

Chỉ là lời nói như bát nước đổ đi, không có cách nào thu lại.

Hứa Thanh Du không thể làm gì hơn ngoại trừ việc giả vờ bình tĩnh, nói thêm, “Hai người chúng ta cùng nhau sống chung dưới một mái nhà đã lâu như thế, nếu như thật sự vẫn chưa thân, vậy chỉ có thể chứng minh tính cách của chúng ta có vấn đề.”
Ninh Tôn vờ như nghiêm túc, gật đầu hai cái, “Ừ, cô nói cũng có lý.”
Hứa Thanh Du cố gắng giữ cho khuôn mặt của mình không đỏ bừng lên, cô dời tầm mắt, nhìn về hướng mẹ Ninh và Tần Niên.

Trông có vẻ như mẹ Ninh và Tần Niên bây giờ đã thân nhau rồi, hai người khoác tay nhau thì thầm to nhỏ, đôi khi còn thấp giọng bật cười.

Đi được một lúc thì Ninh Tôn hỏi cô, “Khi nào bạn của cô về? Nếu như cô ấy còn ở đây lâu thì tôi có thể cho nghỉ thêm vài ngày.”
Quả thực Hứa Thanh Du chưa từng hỏi Tần Niên khi nào cậu ấy rời đi, cô âm thầm tính toán một chút, sau đó mới trả lời anh, “Chắc là Tần Niên không cần tôi ở bên cậu ấy suốt đâu.

Hơn nữa, công việc của anh không nhiều, đợi khi nào anh hoàn tất xong mọi việc rồi tôi qua chỗ cậu ấy cũng được, dù sao buổi sáng cậu ấy vẫn phải làm việc, sẽ không bị trùng thời gian.”
Ninh Tôn khẽ cười, “Xem ra cô đã suy nghĩ chu toàn mọi việc.”
Hứa Thanh Du ậm ừ cho qua, chuyển đề tài về phía Ninh Tôn, “Sao anh lại đột nhiên suy nghĩ cho tôi vậy? Chẳng giống anh của trước kia chút nào cả.”

“Suy nghĩ cho cô?” Ninh Tôn chớp mắt, “Có sao?”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.9

yeu-lai-tu-dau-2-875-0.jpg


“Không muốn vào.”
Tầm mắt Hứa Thanh Du nhìn thoáng qua tình hình bên trong cửa hàng, khá đông người, hơn nữa đa phần đều là các cô gái trẻ.

Ninh Tôn không vào cũng đúng, lỡ như bị người ta nhận ra thì phiền phức.

Cô đáp được, sau đó xoay người trở về đứng bên cạnh anh.

Ninh Tôn nhìn dòng xe cộ đông đúc trước mặt, đắn đo một hồi rồi mới hỏi Hứa Thanh Du, “Nếu như cô có tiền vậy thì cô sẽ muốn làm chuyện gì nhất?”
Đây quả là một câu hỏi hay.

Hứa Thanh Du đã từng nằm mơ không biết bao nhiêu lần, cô mơ thấy bản thân trở thành một người giàu có.

Có thể là vì thường xuyên mơ thấy giấc mộng đấy nên cô nghĩ rằng một ngày nào đó chuyện này sẽ trở thành sự thật, thậm chí Hứa Thanh Du còn có một số dự định cho cuộc sống sau này.

Hứa Thanh Du thở dài một hơi, trả lời anh bằng sự kỳ vọng của mình, “Đợi đến một ngày nào đó tôi không còn phải buồn rầu vì chuyện tiền bạc nữa, tôi nhất định sẽ hoàn thành việc học chuyên ngành của mình.

Thời còn đi học, vì áp lực kinh tế quá lớn nên mới bỏ dỡ, nếu như tôi không thể tiếp tục học xong, thật sự rất mất mặt.”
Học thiết kế rất tốn kém, trước đây mẹ Hứa cũng không đồng ý cho cô theo học ngành này.

Vẫn là khi ba cô còn sống, vì trong lòng áy náy với con gái, nên mới đồng ý cho cô học thiết kế.

Mẹ Hứa không chỉ một lần chỉ trích cô học một ngành nghề vô dụng, lúc đó cô vẫn còn rất tin tưởng vào chính mình, đáp trả ngược lại bà, cô nói cô nhất định sẽ trở thành một nhà thiết kế tài ba.

Cô nói cô nhất định sẽ không để công sức và tiền bạc của mình đổ sông đổ bể.

Nhưng thực tế hoàn toàn không giống với tưởng tượng, nó như giáng cho cô một cú tát đầy đau đớn.

Bây giờ cô trở thành một trợ lý suốt ngày chạy đôn chạy đáo, không hề động tới một chút kiến thức chuyên ngành của mình.

Thi thoảng có những đêm cô không ngủ được, bản thân không dám nghĩ về những lời khoác lác mà mình đã từng nói, trong lòng cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Ninh Tôn không hề nghĩ đến sẽ nhận một câu trả lời như thế, anh gật đầu, “Đã học chuyên ngành được mấy năm, quả thực là không nên từ bỏ, nhưng như thế nào mới được gọi là không buồn rầu vì chuyện tiền bạc nữa?”
Đôi mắt Hứa Thanh Du khẽ chớp, đột nhiên cô bật cười.

Rất rõ ràng, tâm trạng của cô đang vô cùng vui vẻ, thậm chí còn mang theo vài phần mong đợi, “Như thế nào á hả? Đương nhiên là ngài Tống giúp tôi kiếm tiền, kiếm được cỡ gấp đôi ấy, như thế là được rồi.”
Nói xong, cô đưa hai tay áp lên má mình, vui vẻ cười ha ha, y hệt một kẻ ngốc, “Tôi cảm thấy bản thân sắp đạt được mục tiêu đó rồi.”
Ninh Tôn đứng bên cạnh cô, khoé miệng vô thức nhếch lên, “Cô tin tưởng cậu ta vậy sao?”
“Đương nhiên rồi!” Vẻ mặt của Hứa Thanh Du vô cùng nghiêm túc, “Chỉ cần theo chân anh ta, có thể tôi sẽ chen được vào hàng ngũ những người phụ nữ giàu có.

Trước đây anh đã từng đọc qua những bài báo viết về anh ta chưa? Có rất nhiều người đầu tư cho anh ta, sau đó đều kiếm được rất nhiều tiền.

Hồi ấy tôi không có cơ hội, bây giờ khó khăn lắm mới có dịp được hợp tác với anh ta, anh không biết trong lòng tôi vui đến mức nào đâu.”
Ninh Tôn ậm ừ cho có lệ, “Sau đó thì sao? Nếu như lần này kiếm được lời, cô sẽ từ chức ư?”
Hứa Thanh Du đùa, “Trước tiên phải đợi xem lần này kiếm được bao nhiêu, nếu như nhiều, tôi nhất định sẽ từ chức.

Nhưng nhìn tình cảnh bây giờ, hẳn là không có khả năng, dù sao tôi chỉ đầu tư một khoảng nhỏ, trong tức thì vẫn chưa kiếm được bao nhiêu.

Có lẽ tôi sẽ phải an phận thủ thường làm công cho anh thêm một khoảng thời gian nữa.”
Ninh Tôn khẽ xì một tiếng, “Cô thật sự xem tôi như lốp dự phòng.”
Có vẻ như là vì anh dùng từ để miêu tả quá khôi hài, Hứa Thanh Du nhịn không được bật cười thành tiếng.

Ngay lúc đó, Tần Niên và mẹ Ninh từ trong cửa hàng nước giải khát bước ra, trên tay cầm theo mấy cây kem vừa mới mua.

Trong tay mẹ Ninh cầm hai cây kem, đi đến đưa cho Ninh Tôn và Hứa Thanh Du, “Trong đó thật đông khách, toàn là những cô gái trẻ, bọn trẻ bây giờ đều thích món này.”
Hứa Thanh Du nhìn mẹ Ninh, “Cô không mua cho mình sao ạ?”
Mẹ Ninh à một tiếng, giơ ly nước trong tay, “Cô thích cái này hơn.”
Hứa Thanh Du không ăn kem, bà dì của cô sắp ghé thăm, nếu như bây giờ cô tham ăn, nhất định hai ngày nữa sẽ rất khó chịu.

Cho nên cô nói với mẹ Ninh, “Cô ăn cái này đi ạ, hai ngày nay con không tiện ăn mấy món này.”
Mẹ Ninh có hơi bất ngờ, lập tức hiểu ra ý cô, “Vậy hai ngày nay con nhớ phải uống nhiều nước ấm nhé, phụ nữ đến kỳ kinh nguyệt thật sự rất đau đớn.”
Hứa Thanh Du không nghĩ nhiều như vậy, vội vàng đáp, “Đúng vậy, lần nào bụng con cũng đau muốn chết.”
Ninh Tôn xoay người, mở que kem ra cắn một miếng.

Tại sao lại đề cập đến vấn đề này trước mặt anh, anh không phải đàn ông sao?
Hay căn bản là bọn họ không hề xem anh như một người đàn ông?
Ba người phụ nữ như tìm được tiếng nói chung, bắt đầu thảo luận về vấn đề nên ăn cái gì để giảm bớt sự đau đớn trong kỳ kinh nguyệt.

Ninh Tôn đứng cách các cô một khoảng, một thân một mình đi bên cạnh, tuy vậy anh vẫn có thể nghe được nội dung trong cuộc trò chuyện của bọn họ.

Cái gì mà nước đường đỏ táo tào, cái gì mà trà gừng dưỡng sinh, anh nghe đến đau hết cả đầu.

Sao anh lại không nhận ra mẹ Ninh và Tần Niên nói lớn như thế để làm gì được? Cơ bản đều là cố ý nói cho anh nghe.

Ý của bọn họ là gì, chẳng lẽ muốn khi Hứa Thanh Du vào kỳ sinh lý, anh phải ở bên chăm sóc cô sao?
Dẹp ý nghĩ đó đi, đừng có mơ!
Ninh Tôn lẳng lặng cười thầm một tiếng, bọn họ nghĩ hay nhỉ?
Vừa đi vừa nói như thế, đã đến thời điểm phải trở về.

Đợi bọn họ không còn gì để nói nữa, Hứa Thanh Du lập tức đi theo Tần Niên, hai người gọi xe taxi trở về khách sạn.

Trước khi rời đi, mẹ Ninh còn kéo tay Hứa Thanh Du, “Cô sẽ rất nhớ con.”
Hứa Thanh Du bật cười, tựa như một đứa con nít, v**t v* khuôn mặt của mẹ Ninh, “Con cũng sẽ rất nhớ cô.”
Ninh Tôn đứng bên cạnh không nhịn được trợn tròn mắt.

Tình cảm giữa ba người phụ nữa này thật khiến cho người khác bất ngờ, thậm chí anh còn không biết mối quan hệ giữa ba người bọn họ trở nên tốt như vậy từ lúc nào..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 876: 876: Chương 860


Cho đến khi Hứa Thanh Du và Tần Niên rời đi, mẹ Ninh vẫn chưa thấy thoả mãn, đứng ở bên cạnh Ninh Tôn nói tiếp, “Tinh thần của hai cô bé này thật tốt, làm mẹ thích chết đi được.”
Giọng điệu của Ninh Tôn không mặn không nhạt, “Chẳng phải cô gái trẻ nào cũng như vậy sao? Đổi lại là một người khác thì mẹ cũng sẽ thích thôi.”
“Làm sao có thể giống nhau được? Con bé là bạn gái của con.” Mẹ Ninh vỗ vai Ninh Tôn nói, “Nếu như mẹ vô tình gặp được một cô gái ở trên đường, cho dù cô bé ấy có hoạt bát, có xinh đẹp đến đâu thì cũng chưa chắc mẹ đã thích, bởi vì cô bé ấy không hề liên quan gì đến mẹ và con cả.”
Nói xong, bà giơ tay ngoắc một chiếc taxi, sau đó kéo Ninh Tôn cùng lên xe.

Trên đường trở về nhà, mẹ Ninh không nhịn được cảm thán, “Đã lâu rồi mẹ chưa được vui như vậy.

Sau này con nhớ tìm thời gian đến gặp mặt gia đình tiểu Hứa, chẳng phải hai đứa đã ở bên nhau khá lâu rồi sao? Hơn nữa trước đây xảy ra nhiều chuyện như vậy, vẫn nên cho người nhà con bé một lời giải thích.”
Ninh Tôn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lẳng lặng cau mày, không đáp lời nào.

Mẹ Ninh thầm coi như anh đồng ý.

Bầu không khí trở nên im lặng trong giây lát, đột nhiên mẹ Ninh hỏi, “Này, hôm nay con bé có nhắc đến một người tên là Tống Kình Vũ, cậu ta là ai vậy? Mẹ có cảm giác ấn tượng của con bé với cậu chàng kia có vẻ không tồi, còn khen ngợi hết lời.”
Ninh Tôn không mấy hiểu biết về con người của Tống Kình Vũ, anh chỉ từng gặp qua cậu ta một lần ở studio, nhưng hai người không hề nói chuyện với nhau.

Ninh Tôn ngẫm nghĩ một hồi mới trả lời, “Cậu ta là một nhà đầu tư, nghe nói đầu óc khá thông minh, giúp rất nhiều người kiếm được bộn tiền, danh tiếng không tệ.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.10

yeu-lai-tu-dau-2-876-0.jpg


“Sao lại không liên quan? Mẹ nói cho con nghe, xã hội bây giờ ấy, cho dù cậu ta đã kết hôn sinh con rồi, con cũng phải đề phòng.

Nếu như cậu ta còn độc thân, vậy thì con lại càng phải cẩn thận hơn nữa.”
Ninh Tôn bật cười thành tiếng, “Mẹ lo xa thật đấy.”
Từng câu từng chữ của mẹ Ninh đều vô cùng thấm thía tình người, “Không phải mẹ lo xa mà là mẹ suy nghĩ thấu đáo, mẹ đã từng này tuổi rồi, có chuyện gì mà chưa từng nhìn thấy.

Những gì mẹ dặn dò con tuyệt đối không hề vô nghĩa, con nhất định phải nhớ kỹ.”
Ninh Tôn yên lặng không trả lời, chỉ âm thầm híp mắt.

Hai người đến trước giao lộ của khu dân cư thì tách ra, Ninh Tôn chậm rãi trở về nhà mình.

Lúc đẩy cửa bước vào nhà, Ninh Tôn vô thức nhìn lướt qua phòng khách.

Phòng khách rất sạch sẽ, đương nhiên, cũng rất yên tĩnh.

Ninh Tôn đứng ngây người trước cửa một lúc, sau đó mới trở về phòng.

Anh lấy điện thoại ra, trên màn hình chờ hiện lên tin nhắn của Hứa Thanh Du vừa gửi đến.

Thật ra cô cũng không nhắc đến chuyện gì quá hệ trọng, chỉ là thông báo cho Ninh Tôn một tiếng, bảo bọn họ đã về tới khách sạn rồi.

Hứa Thanh Du vẫn luôn chu đáo và cẩn thận như vậy, Ninh Tôn cũng gửi lại cho cô một tin nhắn, nói bản thân đã về nhà.

Rất nhanh, Hứa Thanh Du đã đáp lại bằng hai chữ ngủ ngon.

Ninh Tôn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại gần nửa ngày trời, đột nhiên nhớ tới những lời mẹ anh nói lúc bọn họ ra ngoài.

Mẹ Ninh nói, thói quen là điều vô cùng đáng sợ, có rất nhiều người sẽ vì thói quen mà đem lòng yêu thích một người khác.

Thi thoảng Ninh Tôn tự hỏi, có phải bản thân anh đã quen với việc bên mình lúc nào cũng có sự xuất hiện của Hứa Thanh Du rồi hay không? Thế nên mỗi khi về đến nhà, nhìn căn nhà trống rỗng, trong lòng anh mới trở nên khó chịu.

Anh vứt điện thoại sang một bên, tựa người vào đầu giường, ngẩng đầu nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Vốn dĩ anh muốn cho cô nghỉ phép vài ngày, cũng nhân dịp đó để hai người tách ra, khiến cho thói quen này trở nên phai nhạt, nhưng xem tình hình hiện tại, hình như trái tim anh lại càng rạo rực hơn.

Ninh Tôn chép miệng, thở dài.

Tối hôm ấy, không biết vì sao, anh mơ thấy Cố Tư.

Thật ra đã lâu lắm rồi anh không nhớ tới Cố Tư.

Đêm qua, anh mơ thấy Cố Tư và Trì Uyên mang theo đứa con của hai người họ đến đây thăm anh.

Giấc mộng ấy vô cùng mơ hồ, thậm chí có rất nhiều chi tiết anh đã không còn nhớ rõ.

Anh chỉ nhớ được cảnh hai người đó tình nồng ý mật trước mặt mình.

Trước đây Ninh Tôn đã từng mơ thấy điều tương tự, không khác gì mấy so với giấc mơ ngày hôm qua.

Anh nhớ rõ lúc ấy, sau khi tỉnh dậy, bản thân anh chìm đắm trong nỗi đau rất lâu.

Mặc dù Ninh Tôn biết rằng mọi chuyện trong mơ đều là do tâm lý mình sinh ra, nhưng anh vẫn lấy làm khó chịu.

Có điều, sáng nay lúc Ninh Tôn tỉnh dậy, anh đã gần như quên hết mọi thứ trong mơ.

Ngay cả khi bây giờ anh nhớ đến những điều đó, dường như trái tim cũng không còn quá đau đớn.

Con người, luôn sẽ bước ra khỏi nỗi đau của mình.

Không nhất định là phải nhờ đến sự cứu rỗi của ai khác, mà vẫn có những lúc, bản thân chúng ta sẽ tự mình thông suốt được mọi chuyện.

Ít nhất là Ninh Tôn nghĩ vậy.

Đến khi đi tắm, Ninh Tôn lại nghĩ đến những câu nói của mẹ Ninh ở trên xe.

Trước đây anh đã từng đọc được một số thông tin cơ bản của Tống Kình Vũ trên các bài báo, hình như cậu ta hơn ba mươi tuổi, vẫn độc thân.

Bởi vì anh nhớ rất rõ ở trong một bài báo mà anh từng được xem qua, nội dung trong đó có nhắc đến tiêu chuẩn chọn vợ của Tống Kình Vũ.

Lúc ấy Tống Kình Vũ trả lời rằng, cậu ta không vội, mọi chuyện đều phụ thuộc vào duyên số.

Điều này có nghĩa là cậu ta chưa muốn kết hôn, thậm chí vẫn chưa hề có ý định có bạn gái.

Ninh Tôn không nhịn được khịt mũi khinh thường.

Hứa Thanh Du và Tống Kình Vũ có bên nhau hay không, không hề liên quan gì đến anh cả.

Nếu như thật sự hai người có cơ hội đến với nhau, dưới sự góp sức của Tống Kình Vũ, nhất định Hứa Thanh Du sẽ hoàn thành được ước mơ của mình.

Nghĩ kỹ lại thì chuyện này cũng xem như một chuyện tốt.

Ninh Tôn gật đầu theo bản năng, đúng vậy, đây quả thực là chuyện tốt.

Sau khi tắm rửa xong xuôi, Ninh Tôn mặc áo choàng bước ra, thời gian không sớm cũng chẳng muộn, có điều anh vẫn chưa thể ngủ ngay được.

Ninh Tôn lấy điện thoại, lên mạng đọc tin tức.

Công ty đã dùng danh nghĩa của anh đứng ra đăng một bài đính chính.

Chủ yếu là nhằm vào hai fans hâm mộ đăng video lên mạng kia.

Trong bài đính chính, anh không hề mắng fans hâm mộ của mình, đa phần đều là nhắc nhở mọi người theo đuổi thần tượng một cách lý trí, đặt trọng tâm lên cuộc sống của chính mình.

Mỗi người đều có sở thích khác nhau, hy vọng khán giả sẽ cho anh được giữ lại một phần riêng tư, đồng thời tôn trọng sự lựa chọn của anh.

Ninh Tôn lướt xuống xem bình luận, may mắn là phản ứng của cộng đồng mạng khá tích cực, mọi người rất ủng hộ anh.

Đa phần fans hâm mộ đều khá lý trí, còn dư lại một phần nhỏ có thái độ tương đối cực đoan, vẫn luôn mắng hai cô bé kia.

Nhìn chung, mối quan hệ giữa anh và Hứa Thanh Du, rất được mọi người tán thành.

Ninh Tôn mím môi xem bình luận, đọc được một nửa thì anh bấm thoát.

Fans hâm mộ ủng hộ anh và Hứa Thanh Du như thế, có mặt tốt cũng có mặt xấu.

Nếu như sau này anh và Hứa Thanh Du chia tay, sự ủng hộ bây giờ có thể sẽ trở thành công kích và chỉ trích trong nay mai.

Anh đã chuẩn bị sẵn sàng.

Ninh Tôn nằm trên giường một lát, sau đó đăng nhập vào game, quả nhiên hai người họ đang online.

Hệ thống hiển thị bọn họ đã vào trận được hơn mười phút.

Ninh Tôn không vội tự mình chơi trước một ván, ngồi đợi hai người các cô.

Ván chơi đó kết thúc rất nhanh, bọn họ chưa đến ba phút đã thoát ra.

Sau đó Hứa Thanh Du mời anh vào đội.

Ninh Tôn không hề do dự, dứt khoát nhận lời tham gia.

Tần Niên mở mic, đầu bên kia vang lên tiếng cười của cô ấy, “Tớ biết Ninh Tôn nhất định sẽ online mà.”
Giọng điệu của Hứa Thanh Du không nóng không lạnh, tiếp chuyện, “Phải rồi, cái gì cậu cũng biết, lợi hại quá đi mất.”
Tần Niên khịt mũi khinh thường, cô ấy nói với Ninh Tôn, “Ninh Tôn, có phải anh đoán được bọn tôi sẽ chơi game vào giờ này nên mới cố tình online tìm chúng tôi đúng không?”.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 877: 877: Chương 861


Ninh Tôn chỉ giả vờ như không nghe Tần Niên nói, không lên tiếng.

Kết quả Tần Niên lại nói: “Có phải anh đã sớm online rồi không, mà vẫn chưa vào trận, đợi chúng tôi mời anh.”
Hứa Thanh Du ở bên cạnh nhíu mày, lời nói này, đừng nói là Ninh Tôn, cô cũng cảm thấy lúng túng.

Thế nên cô nói: “Cậu im miệng đi, cậu cho rằng tất cả mọi người đều xấu bụng giống như cậu sao.”
Ninh Tôn chưa mở mic, nhưng không biết bởi vì sao trên mặt có chút nóng.

Anh khẽ ho vài tiếng, cảm thấy mọi hành động lén lút của mình đều bị người khác đoán một cách chính xác.

Cảm giác này không tốt cho lắm.

Tần Niên ở bên kia hừ một tiếng: “ Làm gì mà bảo vệ như vậy, tớ còn chưa nói gì, chỉ muốn nói anh ta vừa mới sống chung với cậu, chưa đủ hòa hợp, cậu nghĩ ý của tớ là gì, nhạy cảm như vậy làm gì chứ?”
Hứa Thanh Du trực tiếp mở trò chơi: “Được rồi được rồi, chơi game đi, nhanh chóng im miệng lại, ván này đừng cản trở.”
Tần Niên ở bên cạnh không tình nguyện nói: “Cậu đang có bạn trai kèm theo, khinh thường loại gà mờ như tớ có phải hay không, lúc trước không có người dẫn, còn không phải là ôm nhau giữ ấm* cùng tớ.”
(Ôm nhau giữ ấm: Thể hiện sự tương trợ, hỗ trợ lẫn nhau)
Hứa Thanh Du không nói chuyện, hôm nay Tần Niên hơi vui vẻ, nên nói rất nhiều, tiếp tục nói với cô ấy, khẳng định cô ta sẽ không chịu ngừng.

Hứa Thanh Du không nói chuyện, một mình Tần Niên cũng liền im miệng.

Ba người chơi một ván game, đương nhiên là thắng rồi, sau khi thoát ra Hứa Thanh Du nói với Ninh Tôn: “Ngày mai có quay hình buổi sáng, hôm nay cố gắng đừng thức quá khuya.”
Ninh Tôn vẫn như cũ không mở mic, trả lời bằng chữ, nói là chơi một ván nữa rồi đi ngủ.

Ba người lại im lặng chơi tiếp một ván game, sau khi kết thúc Ninh Tôn cũng không chào hỏi, trực tiếp thoát ra.

Hứa Thanh Du đợi Ninh Tôn thoát ra rồi, cũng đặt điện thoại xuống, đứng lên cử động vai một cái: “Không chơi nữa, đi rửa mặt.”
Tần Niên cũng đặt điện thoại xuống, dựa lưng vào giường, ôi chao một tiếng.

Sau đó cô ta lại nói: “Có người nha, bạn trai không chơi nữa liền không còn tâm tình nữa, ôi, yêu đương thật sự tốt mà, khiến người ta ghen tị, ngọt ngào quá.”
Hứa Thanh Du quay đầu nhìn Tần Niên: “Cậu hôm nay nói hơi nhiều nha, làm sao vậy, bị kích động à.”
Tần Niên vô cùng nghiêm túc gật đầu: “Nói thật với cậu, thực sự là bị kích động rồi, trước đây đi học, người khác trong kí túc xá yêu đương tớ đều chưa từng ghen tị, nhưng hôm nay nhìn thấy tương tác giữa cậu và Ninh Tôn, nói thật, tớ ghen tị.”
Hứa Thanh Du cười, hôm nay cô và Ninh Tôn cũng không có tương tác gì.

Chỉ vẻn vẹn có một lần Ninh Tôn nắm tay cô, hay là bị bức bách trong người.

Chỉ một chút như vậy, không đến mức khiến cô ta ghen tị đến bây giờ.

Hai tay Tần Niên nâng mặt: “hôm nay ánh mắt Ninh Tôn nhìn cậu vô cùng dịu dàng, lúc trước tớ đã từng xem qua chương trình tài năng của anh ta, lúc đó tớ đã cảm thấy anh ta đã rất nhẹ nhàng rồi, nhưng so với ánh mắt hôm nay nhìn cậu, thì lúc trước không đáng để nhắc đên.

Hứa Thanh Du co mặt, vô cùng nghi ngờ ánh mắt Tần Niên có vấn đề.

Ninh Tôn hôm nay có chỗ nào là rất dịu dàng đối với cô, tại sao cô lại không biết.

Tần Ninh ở bên kia tự mình nói tự mình xúc động: “Sau đó mẹ của Ninh Tôn đối với cậu tốt như vậy, lúc trước tớ còn bảo cậu cẩn thận nhiều hơn một chút, đề phòng Ninh Tôn lừa gạt, nhưng hôm nay tớ nhìn thấy sự tương tác giữa hai người các cậu, tớ cảm thấy là tớ suy nghĩ quá nhiều rồi, hai người các cậu nhất định có thể đi đến cuối cùng, Tiểu Hứa, tớ rất ngưỡng mộ cậu, đến lúc đó cậu nhất định phải giới thiệu cho tớ mấy anh đẹp trai ở trong giới giải trí mà cậu quen đấy nhé.”
Hứa Thanh Du “xùy” cười một tiếng, nhưng vẫn thuận theo lời của cô ta nói: “Được được được, đến lúc đó giới thiệu cho cậu tất cả những anh đẹp trai mà Ninh Tôn quen biết, để cậu chọn lựa tùy thích.”
Nói xong cô xoay người đi về phía phòng tắm.

Vừa đi vừa suy nghĩ, hôm nay Ninh Tôn và cô rốt cuộc là có tương tác như thế nào, mà khiến cho Tần Niên kích động thành như vậy.

Hứa Thanh Du khóa trái cửa phòng tắm, c** q**n áo rồi đứng dưới vòi hoa sen, cả quá trình tắm rửa, cô đều suy nghĩ đến vấn đề này.

Kết quả cho đến lúc tắm xong đi ra, cô cũng nghĩ không được cái gì.

Thực sự là hôm nay cô và Ninh Tôn không có bao nhiêu tương tác, cái gọi là ngọt ngào càng không có.

Sau khi cô đi ra, Tần Niên đi vào tắm.

Hứa Thanh Du đi đến giường cầm điện thoại của mình lên, thế mà nhìn thấy Ninh Tôn gởi tin nhắn đến.

Hứa Thanh Du nhíu mày, vô cùng ngạc nhiên.

Dường như Ninh Tôn rất ít khi chủ động gởi tin nhắn, hơn nữa vừa rồi bọn họ vừa chơi game xong, nếu có gì nói, gần như cũng đều nói hết rồi.

Cô thực sự không nghĩ được Ninh Tôn vì sao liên lạc với cô.

Hứa Thanh Du mang theo một chút tò mò hoặc là nói một chút xáo động, mở tin nhắn ra.

Kết quả Ninh Tôn gởi một tin nhắn rất nghiêm túc.

Hôm nay anh nói với Hứa Thanh Du muốn cùng với cô đầu tư, cũng không chỉ là nói cho có.

Tin nhắn này của anh gởi qua là nói số tiến mình muốn đầu tư, bảo Hứa Thanh Du sau khi xác định xong đầu tư thì nói với anh một tiếng, anh chuyển tiền qua.

Hứa Thanh Du nhìn thời gian tin nhắn gởi đến, có lẽ là lúc cô đang tắm, đã qua một lúc lâu rồi.

Cô không xác định được Ninh Tôn bên kia có phải đã ngủ rồi hay chưa, thế nên chỉ trả lời một chữ được.

Cho dù Ninh Tôn xem được tin nhắn này, cũng sẽ không trả lời cô.

Tần Niên vẫn còn đang ở trong phòng tắm, Hứa Thanh Du nghĩ nghĩ rồi lướt xem vòng bạn bè của Ninh Tôn.

Thực sự cũng gần như biết được trong vòng bạn bè của Ninh Tôn không có tin gì, nhưng cô có chút ngứa ngáy.

Nhưng lần này, thế mà lại phát hiện Ninh Tôn đăng một tin mới lên vòng bạn bè.

Cũng không phải là nội dung đặc biệt nghiêm trọng gì, chỉ là đăng chiến tích ván game vừa chơi lên vòng bạn bè.

Bên trong có thể nhìn thấy cả cô và Tần Niên.

Hứa Thanh Du mỉm cười,cũng không biết vì sao, chính là có chút vui vẻ.

Sau đó cô đặt điện thoại xuống nằm lên giường, hôm nay bận bịu rộn ràng cả ngày trời cũng mệt rồi.

Hứa Thanh Du không đợi Tần Niên đi ra, nằm ở trên giường ngủ thiếp đi.

Chỉ là đêm nay cũng giống như ban ngày, cô cũng không yên ổn, cả đêm nằm mơ.

Giấc mơ ngổn ngang lung tung, một lúc thì mơ đi theo Tống Vũ Kình kiếm lời môt số tiền lớn.

Lúc thì mơ thật sự ở bên nhau với Ninh Tôn, Ninh Tôn còn chuyển tất cả tài sản mà anh đứng tên sang cho cô.

Cô ở trong hai tình cảnh quanh đi quẩn lại, tâm tình giống như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, ngay lập tức bão tố lên đến đỉnh.

Hôm sau Hứa Thanh Du tỉnh dậy hơi muộn, sau khi mở mắt ra có chút không phân rõ mộng và hiện thực.

Cô cầm điện thoại xem, đã qua thời gian bình thường cô thức dậy.

Hơn nữa ngay cả báo thức vang lên cô cũng không nghe.

Hứa Thanh Du quay đầu nhìn Tần Niên, Tần Niên đang ngủ rất say, nhìn có vẻ không có dấu hiệu muốn dậy.

Hứa Thanh Du thở nhẹ một hơi, lúc chống người đứng dậy đi rửa mặt, cô vẫn đang nhớ đến giấc mơ tối hôm qua.

Giấc mơ này, có một số chuyện cô đã quên rồi, nhưng có một số chuyện vừa nghĩ tới liền đi vào đầu.

Ví dụ như lúc cô mơ thấy Ninh Tôn đem tất cả tài sản đứng tên chuyển sang cho cô, cô vui mừng ôm lấy Ninh Tôn hôn mấy cái.

Cảm giác hai lần này gọi là chân thật.

Bây giờ Hứa Thanh Du nhớ đến dường như vẫn còn nhớ rõ loại cảm xúc này.

Cô ngưng lại vài giây đồng hồ, rồi vội vàng vỗ trán mình một cái.

Cũng không biết trong đầu đang nghĩ cái gì, thế mà lại mơ giấc mơ như vậy, nói ra đều mất mặt..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 878: 878: Chương 862


Hôm nay Tần Niên nói cả ngày đều có việc bận, hai người Hứa Thanh Du ăn xong bữa sáng, Tần Niên liền đi ra ngoài.

Dường như là ngày hôm qua hôm kia công ty đối phương đều có chút việc trì hoãn, nên toàn bộ công việc đều dồn hết vào ngày hôm nay.

Hứa Thanh Du hết hôm nay, thì kì nghỉ cùng hết rồi.

Sau khi Tần Niên rời đi chỉ còn một mình Hứa Thanh Du ở trong khách sạn, cô giúp Tần Niên thu dọn mọi thứ, sau đó nhìn thời gian, cảm thấy gần đúng giờ mới chậm rãi đi ra ngoài.

Thời gian này chắc hẳn Ninh Tôn đã đi rồi, đi quay hình rồi.

Cô dành thời gian rãnh rỗi này, gọi xe quay về chỗ của Ninh Tôn.

Vừa mở cửa, Hứa Thanh Du không vội đi vào ngay, cô nhìn chằm chằm phòng khách một vòng.

Giống như lúc cô đi không có gì khác biệt, cô nghiêm túc nghi ngờ Ninh Tôn mấy ngày hôm nay không có sinh hoạt ở trong phòng khách.

Hứa Thanh Du đi vào trở tay đóng cửa lại, nơi thứ hai chú ý đến chính là phòng của Ninh Tôn.

Cửa phòng đang mở, thuận tiện cho việc thông gió.

Hứa Thanh Du đi qua nhìn vào bên trong một vòng, phòng của Ninh Tôn cũng vẫn luôn rất ngăn nắp và sạch sẽ, giống như con người của anh.

Sau đó Hứa Thanh Du lại đi vào phòng của mình xem thử, không có bất kì thay đổi nào.

Cô cũng không biết mình đang nghĩ cái gì, tiếp tục nhìn một vòng, sau đó cô đặt valy xuống, đi đến phòng bếp.

Ngược lại sự thay đổi trong phòng bếp khá lớn, nhìn ra được hai ngày nay chúng luôn được sử dụng.

Phòng bếp không được ngăn nắp như khi Hứa Thanh Du ở đây.

Có rất nhiều thứ không được đặt ngay ngắn.

Hứa Thanh Du nghĩ nghĩ, xắn tay áo lên, trước tiên dọn dẹp phòng bếp một chút.

Sau đó cô đi tưới hoa, sau đó lại quét dọn vệ sinh phòng bếp một lần.

Cuối cùng cô lại đi đến phòng của Ninh Tôn, giúp anh thay ga giường vỏ chăn, đem đi giặt.

Những thứ này đều đã làm xong, sau đó Hứa Thanh Du rửa trái cây ngồi xếp bằng trên ghế sofa, bật tivi.

Cô không có gì muốn xem, chỉ điều khiển đến một chương trình của Ninh Tôn.

Là khoảng thời gian trước Ninh Tôn quay một chương trình gameshow, kịch bản vừa chạy vừa nhảy.

Nếu chỉ là một người khán giả, Hứa Thanh Du có thể bật cười đùa theo.

Nhưng bây giờ thân phận của cô không phải chỉ là khán giả, vì vậy xem được nội dung bên trong, cô liền nhăn mày
Một vòng trò chơi như vậy thật sự rất mệt mỏi.

Cô im lặng thở dài, thực sự làm nghệ sĩ cũng không dễ dàng.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, kiếm tiền cũng không dễ dàng.

Ít ra người nghệ sĩ mệt một chút còn kiếm được nhiều tiền, giống như cô cả một tháng bận trước bận sau ngay cả một phần mười cũng không bằng người ta.

Nghĩ đến điều này cô chỉ còn đau lòng cho bản thân mình.

Hứa Thanh Du thở dài, dựa lưng vào ghế sofa.

Chỉ là còn chưa thở dài xong, thì cửa bị người bên ngoài mở ra.

Thực sự không cần nghĩ, cũng biết được là ai, Hứa Thanh Du ngồi thẳng người nhìn ra cửa.

Ninh Tôn cũng không biết là Hứa Thanh Du đã về rồi, ban đầu sau khi mở cửa đi vào là muốn đi đến phòng.

Kết quả đi đến phòng khách, anh ngay lập tức ngây người đứng lại.

Chú ý đầu tiên là phòng khách đã trở nên sạch sẽ hơn, chú ý thứ hai là có người ngồi trên ghế sofa.

Thực sự Hứa Thanh Du hơi có một chút lúng túng, mặc dù cô cũng không biết bản thân tại sao lại lúng túng.

Cô giả vờ thoải mái đưa tay vẫy Ninh Tôn: “Hello.”
Ninh Tôn nhìn chằm chằm Hứa Thanh Du, nhìn một lúc lâu mới gật gật đầu: “Cô về rồi à.”
Hứa Thanh Du “ừ” một tiếng: “Bây giờ tôi đi nấu cơm, lát nữa gọi bác đến cùng nhau ăn cơm đi.”
Ninh Tôn xoay người đi về phòng, nhưng cũng trả lời cô: “Được.”
Vừa này Hứa Thanh Du đã chuẩn bị xong nguyên liệu rồi, cô trực tiếp đi đến bắt nồi cho dầu.

Ninh Tôn ở trong phòng tắm rửa, thay quần áo đi ra.

Anh đi qua đứng bên cạnh ghế sofa, nhìn người ở trong phòng bếp bận qua bận lại, sau một lúc lâu đột nhiên mỉm cười.

Ninh Tôn gọi điện thoại cho mẹ Ninh, nói với bà là Hứa Thanh Du về rồi, bảo bà buổi trưa đến đây ăn cơm.

Giọng mẹ Ninh ở bên trong điện thoại nói to: “Về rồi à, ôi chao, xem như là về rồi.”
Sau đó mẹ Ninh lại nói: “Mẹ còn muốn lát nữa đi qua nấu cơm cho con, xem ra hôm nay không cần chính mẹ động tay rồi, về rồi cũng tốt, đỡ cho con mỗi ngày nhìn thấy mẹ đều xị mặt.”
Ninh Tôn cười: “Con lúc nào thì xị mặt chứ.”
“nhìn xem.” Mẹ Ninh mở miệng “Đều có thể cười rồi, hai ngày trước thực sự một chút dáng vẻ cười cũng không có.”
Ninh Tôn vẫn không chịu thừa nhận: “Làm sao có thể, nói bậy.”
Mẹ Ninh không tranh luận với anh nữa, nói mình lập tức qua ngay, rồi cúp điện thoại.

Ninh Tôn đặt điện thoại trên bàn trà, lúc ngẩng đầu nhìn phòng bếp lần nữa, đã ngửi được mùi thơm.

Ninh Tôn ngẫm nghĩ rồi vẫn đi qua đứng ở cửa phòng bếp: “Tại sao lại về sớm vậy? Bạn của cô đi rồi sao?”
“Vẫn chưa, nhưng cả ngày hôm nay cậu ấy đều bận, tôi ở bên đó cũng không có việc gì nên trở về.”
Ninh Tôn gật gật đầu, không nói gì.

Nhưng anh cũng không đi, cứ đứng ở cửa nhìn.

Khóe mắt Hứa Thanh Du nhìn Ninh Tôn, cũng chú ý được ánh mắt Ninh Tôn vẫn luôn rơi trên người mình.

Mặt cô hơi đỏ, nhưng cố gắng thu biểu cảm lại.

Thực sự lúc đang ngại ngùng thì bản thân tìm chủ đề nói chuyện: “Hôm nay quay hình như thế nào, vẫn thuận lợi chứ?”
Ninh Tôn gật đầu: “Vẫn ổn, hôm nay tương đối thoải mái, có thể là tâm trạng mọi người đều khá tốt, đều rất sôi nổi, bầu không khí liền được kéo lên.”
Hứa Thanh Du mỉm cười: “Vị khách mời hôm nay giống như là diễn viên hài, do anh ta dẫn dắt, mọi người đều có thể thoải mái.

Ninh Tôn ngậm ngùi một câu: “Đúng vậy, đây là tập thoải mái nhất trong tất cả chương trình tôi quay hình trong khoảng thời gian này, người dẫn chương trình khá tốt, khách mời cũng tốt.”
Hứa Thanh Du bưng thức ăn ra, chuyển tay đặt trên bàn thủy tinh bên cạnh.

Ninh Tôn biết rõ đây là ý gì, từ mình đi đến cầm lấy quay người đặt lên bàn ăn bên ngoài.

Bây giờ hai người cũng xem như có sự ngầm hiểu, có một số chuyện cũng không cần phải diễn đạt thành lời.

Ở đây xào xong hai món rau, thì mẹ Ninh đến.

Vừa vào cửa mẹ Ninh đã hít một hơi sâu: “Chao ôi, chính là hương vị này, thức ăn Tiểu Hứa làm, mùi vị không giống với người khác làm.”
Giọng nói của Hứa Thanh Du ở trong phòng bếp hơi to một chút: “Hôm nay nấu món bác thích, lát nữa nhất định phải ăn nhiều một chút.”
Mẹ Ninh đi đến bàn ăn nhìn nhìn: “Con bé này thật sự có lòng, thế mà lại biết bác thích ăn hai món này.”
Hứa Thanh Du ngoại trừ mạnh mẽ, cũng chính là tinh tế.

Cô ở trong phòng bếp bận rộn một lúc, nấu xong hai món mà Ninh Tôn thích.

Dù sao hai mẹ con này cô cũng xem như chăm sóc được.

Đợi đến lúc có thể ăn cơm, mẹ Ninh đi lấy hai chai bia ở trong tủ lạnh: “Nào nào nào, hôm nay dù sao cũng không có chuyện gì, chúng ta uống một chút.”
Bình thường Ninh Tôn không uống bia, trong tủ lạnh có hai chai bia, cũng là lúc Hứa Thanh Du thỉnh thoảng nấu có cần dùng đến.

Không ngờ hiện tại thật sự là phát huy đúng tác dụng.

Hứa Thanh Du không có từ chối, xoay người đi vào phòng bếp lấy ly.

Mẹ Ninh khui bia, đều rót đầy cho ba người bọn họ.

Thực sự cũng không có quá nhiều chuyện muốn nói, ba người chỉ đơn giản cụng ly một cái.

Tửu lượng Hứa Thanh Du không phải đặc biệt tốt, nhưng cũng không quá kém, chuyện này lần trước chính bản thân cô đã từng kiểm nghiệm.

Hiện tại lại đang ở trong nhà mình, cô cũng rất thoải mái..
 
Back
Top Dưới