Ngôn Tình Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu
Chương 1239: 1239: Chương 1223


Hứa Thanh Du nằm trên giường thêm một lúc, sau đó thì cô nghe thấy ngoài phòng khách có âm thanh truyền vào, chắc là mẹ Ninh dậy rồi.

Cô nhanh chóng đứng đi đi rửa mặt, sau đó đi ra ngoài phòng khách đã thấy mẹ Ninh đang đứng ở trong phòng bếp, đang làm bữa sáng.

Hứa Thanh Du đi qua chào hỏi: “Bác dậy sớm vậy?”
Mẹ Ninh quay đầu nhìn cô: “Chào buổi sáng.”
Có thể thấy được, sau một đêm nghỉ ngơi thì trạng thái của mẹ Ninh đã khôi phục kha khá rồi, chí ít không còn bộ dạng sa sút giống hôm qua.

Mẹ Ninh đưa tay túm gọn tóc buộc lại, cả người tỏa ra trạng thái thoải mái.

Bà ấy tiếp tục rán bánh: “Trưa nay chắc bác sẽ không ở nhà đâu, con ở lại công ty ăn cơm đi.”
Thật đúng lúc, Hứa Thanh Du cũng định nói với bà ấy là trưa nay cô sẽ ở lại công ty, thấy bà ấy nói vậy cô lập tức nói: “Vâng, con biết rồi.”
Nhưng mà cô vẫn cảm thấy không quá yên tâm, vội vàng hỏi lại: “Có chuyện gì vậy? Hôm nay bác lại ra ngoài xã giao sao?”
“Không phải.” Mẹ Ninh nói xong, tự giễu cười: “Bác làm gì mà có nhiều chuyện để xã giao thế, vả lại với cái thân xác già này cứ xã giao lên xã giao xuống thì làm sao mà gánh nổi, trưa hôm nay sẽ đến công ty, đêm qua chị Thái có gọi điện tới, nói có chút việc nên bảo bác đến công ty bàn bạc.”
Hứa Thanh Du ừ một tiếng, cũng không hỏi cụ thể là chuyện gì, dù sao thì cũng chỉ là một số chuyện trong công việc.

Cô không có việc gì làm, khoanh tay tựa người ở cửa phòng bếp, nhìn mẹ Ninh làm bữa sáng.

Cô không biết rốt cuộc trước đây mẹ Ninh cùng với những người đàn ông khác sống như thế nào, nhưng mà đối với những gì mà Hứa Thanh Du hiểu về mẹ Ninh thì bà ấy cũng là một người phụ nữ gia đình giỏi, theo lý mà nói, người phụ nữ như này hẳn nên được đàn ông trân quý.

Sau khi mẹ Ninh làm xong, hai người cùng ngồi xuống bàn, mẹ Ninh ngước mắt nhìn Hứa Thanh Du: “Công ty của các con có cậu trai nào còn độc thân không?”
Hứa Thanh Du làm như nghe không hiểu ý của mẹ Ninh nói là gì: “Sao vậy, khẩu vị bây giờ của bác đã nặng vậy rồi ạ, tình chị em cũng được ạ?”
Mẹ Ninh sững sờ, sau đó phốc một tiếng bật cười: “Con cảm thấy bác sẽ như thế à, bác chỉ đột nhiên nhớ tới con ưu tú như vậy, công ty của con chẳng lẽ không có một người nào cho con một ánh mắt sao, không người nào có tâm tư khác với con sao?”
Hứa Thanh Du ra dáng thở dài một hơi: “Vậy thì đúng là không có rồi, là do danh tiếng của con bác lớn quá, cho nên tất cả mọi người trong công ty đều biết con là người có bạn trai rồi, con muốn vụng trộm giấu một chiếc bánh xe dự phòng cũng không được.”
Thấy Hứa Thanh Du nói vậy mẹ Ninh mới nhớ ra một chuyến quan trọng, đó là tình yêu của Ninh Tôn và Hứa Thanh Du chỉ cần người hơi quan tâm tin tức giải trí một chút là sẽ biết.

Nhưng mà như vậy cũng có cái tốt, mẹ Ninh gật đầu hài lòng: “Bác còn đang nghĩ không biết ở công ty con có người nào quấy rối con không, nếu đã như vậy thì bác yên tâm rồi.”
Hứa Thanh Du cười cười, trở về vấn đề chính: “Nhưng mà nói thật thì, trong công ty của bọn con có rất nhiều cô gái xinh đẹp, cho dù con có độc thân, chưa chắc ở đó đã có người để ý đến con.”
Mẹ Ninh chậc chậc hai tiếng: “Không thể nói như vậy được, con lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng phong đại rằng người khác ưu tú như thế nào nhưng mà thực chất con cũng có nhan sắc rất đẹp đó.”
Hứa Thanh Du ăn hai miếng bánh, ngẫm nghĩ rồi nói: “Thật không, con cũng cảm thấy con rất xinh đấy.”
Nói xong hai người đều bật cười.

Sau khi ăn sáng xong, Hứa Thanh Du thu dọn lại bàn ăn thay đồ rồi ra ngoài, cô mặc chiếc váy tối qua mà minhg mới làm xong, cảm giác đi đường cứ bay bay.

Cô xuống dưới đón xe đến công ty, đến nơi Hứa Thanh Du xuống xe chậm rãi đi lên lầu.

Bình thường để cho tiện, cô vẫn thường xuyên mặc quần đi làm, hôm nay cô lại mặc váy đi giày cao gót thật sự làm cho người khác kinh ngạc.

Hứa Thanh Du hơi ngượng ngùng, mặc dù biết chưa chắc những người kia kinh diễm vì cô tự thiết kế ra quần áo, nhưng mà cô vẫn có chút xấu hổ.

Lúc sau Quách Châu tới nhìn thấy Hứa Thanh Du mặc chiếc váy này liền gật đầu tán thưởng: “Vẫn nhìn thấy khí chất hơn hẳn, bộ đồ này ở trên người của người mẫu với ở trên người của cô đúng là không giống nhau.”
Hứa Thanh Du tự động lý giải rằng Quách Châu đang khích lệ cô, thế là tự động lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng: “Cảm ơn Cô Quách.”
Quách Châu không nói lại, ở trong phòng làm việc thêm một lúc, dạy cho những học viên này thêm một vài kỹ xảo nữa, sau đó mới rồi khỏi phòng.

Hứa Thanh Du cầm tờ bản thảo ra, do dự một lúc, cô cầm điện thoại ra gửi cho Ninh Tôn một tin nhắn, hỏi anh là hôm nay quay phim có bận bịu hay không.

Ninh Tôn không trả lời lại cô ngay, chắc là đang bận.

Nhưng thật ra Hứa Thanh Du vẫn có chút do dự, cô muốn bảo Ninh Tôn cùng mình đi ăn bữa cơm hôm nay Tống Kình Vũ nói.

Nhưng mà Ninh Tôn còn chưa có trả lời, cô tự nghĩ rồi tự hỏi một lúc thấy hay là thôi vậy.

Bữa cơm đó Viên Sơ cũng có mặt, nếu cô đưa cả Ninh Tôn đến thù khả năng tình cảnh sẽ càng lúng túng xấu hổ hơn.

Vốn là muốn để bọn họ biết khó mà tự lui, nhưng nếu mà Ninh Tôn vừa xuất hiện sẽ lập tức biến thành anh ấy cùng Tống Kình Vũ sẽ ở giữa đọ sức cho mà xem.

Hứa Thanh Du bỏ điện thoại xuống, thở một hơi thật dài, sau đó thu liễm cảm xúc lại, bắt đầu cúi xuống tập trung vẽ bản thảo thiết kế.

Bên kia đúng là Ninh Tôn đang bận, chủ yếu là đang cùng với đạo diễn thảo luận về cảnh hôn.

Kịch bản lần này anh và Tô Yên có một cảnh hôn, anh và Tô Yên đều không muốn hôn thật.

Thực chất thì không phải trước đây Tô Yên chưa từng quay qua cảnh hôn nào, nhưng mà hiện giờ đã có bạn trai rồi, bạn trai cô ấy lại hơi để ý chuyện này, vả lại cảnh hôn hít lần này không quá quan trọng, cho nên cô ấy muốn diễn thế.

Ninh Tôn nghe cô ta nói như vậy tự nhiên cũng phù hợp cô ta, anh cũng không muốn “thân thiết” với người con gái nào khác ngoài Hứa Thanh Du.

Mặc dù thế này sẽ dính dáng đến vấn đề không chuyên nghiệp, nhưng mà Ninh Tôn vẫn muốn dựa theo ý nghĩ trong lòng của mình, tiếp tục thân thể quá mức với người khác như thế trong lòng anh cảm thấy không thoải mái, không được tự nhiên.

Rất nhiều người nói phim thì chỉ là phim, thực tế là thực tế, nhưng mà anh không phải một diễn viên chuyên nghiệp nên anh không có cách nào phân chia rõ ràng rành mạch như vậy được.

Cho dù là vì quay phim mà phải thân mật với người khác, anh sẽ cảm thấy mình thật hổ thẹn với tình cảm của Hứa Thanh Du.

Tất nhiên là đạo diễn muốn bọn họ hôn thật, còn muốn phóng to cảnh này ra, làm thành cảnh quay đặc biệt.

Nhưng mà Tô Yên đứng ra cật lực biểu thị từ chối, đạo diễn cũng có chút do dự.

Ninh Tôn thấy Tô Yên kiên trì như vậy, bản thân cũng không ý kiến thêm nữa, địa vị của Tô Yên cao hơn anh, bình thường những lời của cô ấy nói, đạo diễn nhất định sẽ nghe theo.

Như vậy rồi thì cũng không cần anh phải nói thêm nhiều lời làm gì.

Đạo diễn nói muốn cùng với biên kịch thương lượng lại về việc này trên phương diện kịch bản một chút đã, sau đó nhìn xem nên thay đổi cụ thể như thế nào, để cho cốt truyện thêm ngọt ngào hơn một chút.

Tô Yên gật đầu, biểu cảm rất kiên định: “Nếu như mà ôm ấp một chút thì cũng không sao, nhưng mà nếu quá thân mật thì tôi không làm.”
Đạo diễn cũng không dám chọc vào cô ta, ừ hai tiếng: “Được rồi, vậy tôi đi hỏi chút.”
Đợi đạo diễn đi xa, Ninh Tôn mới quay đầu nhìn Tô Yên cười: “Quả nhiên vẫn là do cô nói chuyện thì hiệu quả hơn, từ đầu tôi đã có suy nghĩ này rồi, nhưng lại cảm thấy mình mới chỉ là người mới trên mảng diễn xuất mà thôi, tôi mà kiến nghị chắc chắn đạo diễn sẽ không chấp nhận.”
Rất nhiều chuyện chính là như vậy, nhiều khi cả hai người đều đưa ra một phương án giống nhau, nhưng lại bởi vì phân phận có cách biệt mà một cái thì được coi trọng còn một cái lại không được chấp nhận.

Tô Yên mím môi, xem ra cũng không buông lỏng:”Tôi như vậy có tính là không được chuyên nghiệp hay không?”
Ninh Tôn không biết tiêu chuẩn chuyên nghiệp trong lòng Tô Yên là gì, nhưng trong lòng anh nếu công việc mà không lấy bản thân mình làm trọng yếu thì anh sẽ lập tức thoát ra khỏi cái vòng này, nói anh không chuyên nghiệp anh cũng không thèm để ý.

Cái bộ phim này sau khi được chiếu, không phải là anh không quan tâm, chỉ là một khi nghĩ thoáng, một khi buông tay, thì cái gì cũng có thể thông suốt được..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 1240: 1240: Chương 1224


Đến giữa trưa Hứa Thanh Du vẫn bận bịu ở trong phòng làm việc, chủ yếu là do còn một bản thiết kế nữa vẫn chưa vẽ xong, nên nán lại một chút để làm cho xong.

Giữa lúc đang có linh cảm mà bị đứt đoạn thì sau đó muốn làm lại sẽ khó mà nối lại linh cảm.

Cho nên cô nghĩ nhân lúc mình còn đang có linh cảm mà vẽ cho xong bản thiết kế này.

Cắm đầu một chỗ loay hoay một lúc, vẽ vẽ xoá xoá, sửa sửa đổi đổi, đến lúc mà Hứa Thanh Du hoàn thành xong ngẩng đầu lên thì đã thấy Tống Kình Vũ đứng ở cửa phòng làm việc của cô.

Hai tay anh ta đút túi, không biết đã đứng đó nhìn Hứa Thanh Du bao lâu rồi.

Vốn dĩ Hứa Thanh Du còn đang hoa mắt chóng mặt, bây giờ khi nhìn thấy Tống Kình Vũ đứng ở đó lập tức cô bừng tỉnh.

Cô bả bản vẽ trên tay xuống, sau đó thu dọn bàn làm việc, đứng dậy đi về hướng Tống Kình Vũ: “Đã tới lâu chưa? Sao không gọi tôi một tiếng, tôi không biết anh đến.”
Tống Kình Vũ nở nụ cười, đưa tay cầm lấy túi xách của cô: “Nhìn thấy cô tập trung như vậy nên không muốn quấy rầy, làm nhà thiết kế như các cô không phải sợ nhất là có người quấy rầy mình hay sao”
Thấy anh ta cầm túi xách của mình Hứa Thanh Du cảm thấy không được tự nhiên, lúc mà Ninh Tôn giúp cô cầm túi cô không thấy có gì lạ cả, nhưng bây giờ Tống Kình Vũ giúp cô cầm túi cô cứ cảm thấy có gì đó kỳ kỳ.

Hứa Thanh Du đứng lại sửa tóc tai đang rối, sau đó mới nói: “Cô Viên đâu rồi, không phải anh nói là trưa nay cô ấy cũng đi hay sao?”
Tống Kình Vũ ừ một tiếng: “Chắc là cô ấy đang đứng ở dưới cổng công ty của, cô ấy không biết tôi đi lên đây, nếu như mà biết cô cho rằng tôi sẽ được yên tĩnh như này à.”
Nói cũng đúng, Hứa Thanh Du gật đầu: “Vậy chúng ta đi xuống thôi.”
Hai người đi thang máy xuống dưới sảnh, quả nhiên nhìn thấy Viên Sơ đang đứng chờ ở đó.

Viên Sơ nhìn quanh bốn phía, hẳn là đang tìm Tống Kình Vũ.

Tống Kình Vũ đi gần đến nơi mới mở miệng gọi cô ta: “Tôi ở đây.”
Viên Sơ bị giật mình, vội vàng quay đầu lại nhìn qua, khi nhìn thấy Tống Kình Vũ đi cùng một chỗ với Hứa Thanh Du qua đây, biểu cảm của cô ta rõ ràng có chút cứng đờ lại.

Ngược lại với cô ta, Tống Kình Vũ trong rất thản nhiên: “Vừa lúc tới đây, nên kêu Tiểu Du cùng đi qua đây, nhiều người thì càng náo nhiệt.”
Ánh mắt Viên Sơ dừng ở trên người Hứa Thanh Du một lúc lâu sau đó mới thu hồi lại nói: “Thì ra là vậy, được rồi, đi thôi chứ.”
Ba người họ cùng nhau ra ngoài, vì không có nhiều người nên tất nhiên cũng sẽ không cần phải đi hai chiếc xe, bọn họ đều ngồi xe riêng của Tống Kình Vũ.

Vốn dĩ Hứa Thanh Du còn đang muốn xuống ngồi ghế sau, người cũng đã đi về hướng đó rồi, kết quả Tống Kình Vũ đột nhiên nói: “Tiểu Du, cô ngồi ghế phụ lái đi.”
Viên Sơ đang đưa tay muốn mở cửa, nghe thấy Tống Kình Vũ nói như vậy biểu cảm lập tức lộ ra chút lúng túng.

Tống Kình Vũ giống như là không nhìn thấy động tác của cô ta vậy, sau đó lại nói: “Trên đường đi có chút chuyện muốn hỏi cô, cô ngồi ghế phụ lái sẽ thuận tiện nói chuyện hơn.”
Mặc dù quan hệ của Hứa Thanh Du và Viên Sơ không tốt lắm nhưng mà hành động như này của Tống Kình Vũ, cô đột nhiên cảm thấy xấu hổ thay cho Viên Sơ, có nhiều việc thật ra không cần phải phân chia rõ ràng như vậy, rất tuyệt tình.

Hứa Thanh Du đứng tại chỗ do dự một lúc, trong đầu đang suy nghĩ là mình có nên nói gì đó không, để cho chuyện này có thể lắng xuống, bớt cho mọi người xấu hổ như này.

Kết quả Viên Sơ đã tự giác thu tay lại, sau đó đi xuống mở ghế sau ra ngồi vào, giọng nói còn rất tự nhiên: “Hai người có chuyện sao, vậy cũng được không sao đâu, dù sao cũng là một chiếc xe mà, Tiểu Du cô ngồi ghế trước đi.”
Hứa Thanh Du âm thầm hít sâu một hơi, biểu hiện của Viên Sơ không có gì, nhưng nói không chừng trong lòng đang băm cô trăm mảnh.

Thật ra cô chỉ muốn Viên Sơ có thể cách xa mình ra một chút, không cần đến gây phiền phức hay dây dưa với cô, mà cô cũng không muốn kết thù với Viên Sơ.

Nhưng bây giờ xem ra, hai người đặc biệt giống với hai người phụ nữ tranh nhau tình cảm của người đàn ông vậy, suy nghĩ này làm cho nội tâm của Hứa Thanh Du vừa muốn cười lại vừa muốn khóc.

Hứa Thanh Du xoay người đi đến mở cửa ghế phụ, Tống Kình Vũ đã lên xe.

Anh ta vừa khởi động xe, vừa mở miệng hỏi: “Công việc của Ninh Tôn bên trường quay thế nào rồi? Nghe nói khoảng thời gian trước câu ta lại bị lộ ra nhiều tin tức.”
Hứa Thanh Du bất đắc dĩ thở dài một hơi: “Không phải sao, hai chúng tôi dường như không có thời gian nào đặc biệt yên tĩnh cả, luôn luôn có những việc lung tung vớ vẩn xuất hiện.”
Tống Kình Vũ lái xe ra khỏi chỗ đỗ xe, sau đó nhẹ giọng nở nụ cười: “Ở trong giới giải trí chính là như thế, không có việc gì cũng bị người khác nói ra thành có chuyện.”
Sau đó anh ta lại nói về công việc của mình: “Cô nhìn tôi đi, không phải tôi không ở trong giới hay sao, nhưng mà vẫn có tin tức bị đưa lên sao?”
Hứa Thanh Du hơi bất ngờ quay đầu qua nhìn Tống Kình Vũ: “Sao bây giờ anh cũng bị người khác dùng để kiếm tiền luôn rồi?”
Tống Kình Vũ nhíu mày lại: “Bình thường tôi cũng không chú ý đến những việc trong giới giải trí, là người khác nói cho tôi biết, tôi mới biết được.”
Dường như Hứa Thanh Du rất hứng thú với vấn đề này, cô quay nữa người qua nhìn: “Vừa mới có sao? Vậy để bây giờ tôi xem xem, bọn họ nói gì anh?”
Nói xong như vậy, Hứa Thanh Du đưa tay tìm điện thoại, Tống Kình Vũ đảo mắt nhìn cô một chút, trên mặt mang theo biểu cảm muốn cười mà không cười: “Nói là tôi đã kết hôn sinh con rồi, nhưng mà tin tức này cũng không quá nổi, chắc cô sẽ không tìm thấy đâu.”
Anh ta lại khiêm tốn rồi, Hứa Thanh Du vừa mới tìm đã ra luôn rồi này.

Tiêu đề nhìn rất cay mắt, Tông Kình Vũ đã bí mật kết hôn nhiều năm, con đã học tiểu học.

Tuổi của Tống Kình Vũ hình như cũng không quá lớn, nếu con mà đã lên tiểu học rồi vậy thì anh ta hẳn là kết hôn rất sớm.

Hứa Thanh Du xem qua một lượt tin tức này, sau đó chẹp chẹp miệng: “Sao như những người này lại đánh chủ ý lên người anh không biết nữa, trong giới giải trí nhiều người như vậy còn không đủ cho bọn họ viết hay sao, sao còn bắt anh ra làm niềm vui thế này?”
Tống Kình Vũ cũng không hiểu sao, anh ta dùng tay vỗ vỗ tay lái: “Tôi cũng không nghĩ ra được tại sao, gần đây lại chẳng đắc tội ai, sao còn bị người ta để mắt tới không biết?”

Hứa Thanh Du cất điện thoại đi, tựa lưng vào ghế: “Nếu như anh thật sự đã bí mật kết hôn thì người trong nhà anh chắc vui lắm đấy, người nhà anh có gọi điện thoại cho anh hỏi chuyện này không, hỏi anh thật sự có con chưa không?”
Tống Kình Vũ cười ha ha hai tiếng: “Vẫn chưa đến mức đó, cha mẹ tôi lúc nào mà chẳng nắm rõ tình hình của tôi, nếu như tôi mà có con thật, nhất định bọn họ đã biết trước rồi.”
Hứa Thanh Du gật đầu: “Nói cũng đúng.”
Hai người cứ nói qua nói lại cười cười nói nói một lúc lâu, trong chớp mắt khi Hứa Thanh Du liếc mắt qua kính chiếu hậu thì cô mới nhận ra ghế sau còn có Viên Sơ đang ngồi, lúc này mới giật mình kịp phản ứng lại, cô và Tống Kình Vũ đúng là không coi ai ra gì mà, Viên Sơ bị hai người bọn họ vứt ở phía sau cả nửa ngày trời.

Mặc dù Hứa Thanh Du không quá thích Viên Sơ, nhưng bây giờ nhìn thấy Viên Sơ cô đơn ngồi ở phía sau, cô ta còn giả bộ như không có chuyện gì nữa.

Cho nên Hứa Thanh Du lập tức lôi ra một đề tài cho Viên Sơ, hỏi có phải những học viên trong tay cô ta đều rất thông minh hay không, cô nói cô nhìn thấy Viên Sơ đưa học viên của mình đi đến phòng cắt may thực tế để làm việc, liền nghĩ đến hẳn những học viên trong tay các nhà thiết kế này hẳn đều rất tài năng rất xuất chúng.

Viên Sơ lại không có tâm tình nào để nói chuyện phiếm, biểu hiện không hứng thú cho lắm, Hứa Thanh Du hỏi cô ta, cô ta cũng chỉ qua loa một hai câu.

Ngược lại Hứa Thanh Du cũng có thể hiểu được tâm trạng cô ta, cô ta thích Tống Kình Vũ, vừa rồi mình còn hớn hở cùng Tống Kình Vũ nói chuyện phiếm, đối với cô ta mà nói thì đây chính là một loại đả kích to lớn.

Người mình thích không thèm nhìn đến mình đã đủ lắm rồi, bây giờ cô ta còn phải nhìn người mình thích nói chuyện vui vẻ với người khác phái khác nữa, đổi lại là bất kì một người nào thì trong lòng nhất định cũng sẽ không thoải mái.

Hứa Thanh Du cũng đã biết thế rồi cho nên sau đó nhất quyết ngậm miệng lại, cô không muốn làm cho người khác cảm thấy ngột ngạt, hôm nay bọn họ đi ăn bữa cơm này, có lẽ cũng không cần nói gì thêm cả, chỉ là trên đường đi thôi mà đã khiến cho trong lòng Viên Sơ khó chịu rồi..
 
Back
Top Dưới