Ngôn Tình Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu
Chương 839: Chương 839


Nơi Ninh Tôn có thể đi, chỗ đầu tiên Hứa Thanh Du nghĩ đến đó là chỗ của mẹ Ninh.

Chỗ của mẹ Ninh cách đây không xa, Hứa Thanh Du cũng không lo lắng nữa.

Cô cũng không gọi điện hỏi, chỉ bắt tay bắt đầu nấu cơm, nghĩ đến ngày mai mình nghỉ, Ninh Tôn không ai nấu cơm cho, Hứa Thanh Du lại làm nhiều thêm một chút.

Tất cả đều là những món mà Ninh Tôn thích ăn.

Chỉ có điều cơm tối làm xong rồi mà Ninh Tôn vẫn chưa về.

Hứa Thanh Du cầm điện thoại lên gọi cho Ninh Tôn một cuộc, thật ra cô còn muốn hỏi tối nay có muốn gọi mẹ Ninh qua cùng ăn cơm không, dù sao cô làm cũng rất nhiều.

Kết quả là Ninh Tôn không có nghe máy.

Hứa Thanh Du gọi lại hai lần nhưng Ninh Tôn đều không nghe, Hứa Thanh Du nhíu mày sau cũng buông điện thoại xuống.

Nhìn chằm chằm đồ ăn trên bàn một lúc, Hứa Thanh Du đi vào phòng thu dọn lại đồ đạc của mình.

Ninh Tôn cho cô nghỉ ba ngày, cô phải suy nghĩ xem nên làm gì.

Cô cũng không nghĩ là mình sẽ về nhà vì nhà cô cách đây quá xa cả đi cả về cũng mất nguyên một ngày trời, ba ngày nghỉ căn bản là không đủ
Còn có một điểm, trong ba ngày này cô phải dành một ngày để đi gặp Tống Kình Vũ.

Thời gian đó cơ hờ cắt đi ngày nghỉ ở giữa trong ba ngày nghỉ của cô, chỉ còn lại hai ngày nghỉ đầu và cuối thật sự không đủ để cô chạy tới chạy lui.

Hứa Thanh Du còn nhớ trước đó Tần Niên đã gọi điện thoại cho cô nói là muốn tới đây công tác.

Nhớ ra vậy cô liền tranh thủ thời gian gọi cho Tần Niên một cuộc điện thoại
Tần Niên nhận máy rất nhanh, âm thanh cười lớn chuyền đến: “Tiểu Du, sao có thời gian gọi điện thoại cho mình vậy? Có chuyện gì sao?”
Hứa Thanh Du dựa người ngồi trên ghế sofa, giọng nói uể oải: “Không phải lúc trước cậu nói muốn đến thành phố của mình công tác sao? Lúc nào thì đến?”
Tần Niên ở bên kia thở dài một hơi: “Cái cô này, mình vốn còn đang nghĩ muốn cho cậu một bất ngờ sao cậu lại gọi điện thoại tới rồi, thật là không để mình có chút cảm giác thần bí gì cả.”
Hứa Thanh Du lập tức cười: “Thế nào, đã hỏi xong ý kiến cấp trên chưa?”
Tần Niên ừ nói: “Chắc là chiều mai là mình sẽ đến, đang nghĩ là tối mai sẽ mời cậu ăn cơm.”
Thật sự là vội vàng như nhau mà, Hứa Thanh Du vội nói: “Cậu đã chọn được khách sạn chưa? Có muốn mình đặt giúp cậu không? Đúng lúc ngày mai mình c*̃ng được nghỉ, buổi chiều chúng ta có thể gặp mặt luôn, mình đi đón cậu.”
Nghe Hứa Thanh Du nói ngày mai được Tần Niên rất vui, cô còn chưa đặt khách sạn nữa.

Mới đầu muốn xem chỗ ở của Hứa Thanh Du định là chọn khách sạn nào gần chỗ cô ấy.

Bây giờ nghe Hứa Thanh Du nói như vậy, thế là cô cũng để Hứa Thanh Du giúp mình chọn.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.17

yeu-lai-tu-dau-2-839-0.jpg


Hứa Thanh Du sững sờ, thuận mồm hỏi một câu: “Đi cùng với bác sao?”
“không phải, đi cùng bạn bè.” Ninh Tôn không nhìn Hứa Thanh Du trả lời xong liền về phòng của mình.

Hứa Thanh Du càng ngạc nhiên hơn, cô thật sự không biết Ninh Tôn còn có bạn bè gì.

Nhưng mà thấy dáng vẻ của Ninh Tôn hình như cũng không muốn nói tỉ mỉ, Hứa Thanh Du cũng không hỏi nữa.

Những bạn bè của Ninh Tôn mà cô đã biết mà lại đều là người vòng, hơn nữa tất cả đều không ở trong thành phố, thật sự cô không nghĩ ra được còn có ai có thể cùng Ninh Tôn ra ngoài ăn cơm.

Hứa Thanh Du nhìn Ninh Tôn vào phòng rồi đóng cửa chậm chậm lại, chỉ có thể mình xoay người đi đến bàn ăn ngồi xuống.

Vốn dĩ còn muốn làm cho Ninh Tôn một bữa cơm thật ngon, làm cả một bàn lớn.

Bây giờ thì tốt rồi, chỉ có một mình mình tự ăn.

Hứa Thanh Du cúi đầu ăn hai muỗng cơm để họ, không hiểu sao đột nhiên cảm thấy có chút vô nghĩ, hơn nữa còn có một chút cảm giác bị phụ lòng.

Trong cả quá trình ăn cơm, Ninh Tôn chưa hề đi ra, giống như anh ta chưa từng trở về vậy, trong nhà đặc biệt yên tĩnh.

Hứa Thanh Du c*̃ng không có khẩu vị, ăn nửa bát thì buông đũa xuống, thở dài.

Cô đứng dậy thu dọn thức ăn vào trong bếp, lại đem bát đi rửa, sau đó đi ra mở tivi lên, một mình ngồi ở trên sofa xem.

Cho tới giờ Ninh Tôn vẫn chưa đi ra, trong phòng anh cũng không phát ra bất cứ âm thanh nào.

Loại cảm giác này có chút kì lạ thật, cứ giống như hai người bọn hạ đang chiến tranh lạnh vậy.

Hứa Thanh Du nghĩ đi nghĩ lại, nhớ lại hết tất cả mọi chuyện ngày hôm, rất rõ ràng hôm nay mình không cùng với Ninh Tôn phát sinh chuyện gì gây ra khó chịu mà, trước đó vẫn còn tốt.

Cô thật sự không hiểu Ninh Tôn đang diễn cái gì nữa.

Hứa Thanh Du đợi một lúc sau đó vớ lấy điện thoại đăng nhập vào game.

Kết quả lập tức nhìn thấy Ninh Tôn đang chơi.

Cái tên này trốn trong phòng chơi game à?
Nhưng rõ ràng trước đó chơi game đều là hai người cùng chơi đội, bây giờ anh ta trốn trong phòng chơi một mình, lần này rõ ràng là có gì đó sai sai.

Hứa Thanh Du nghĩ chút sau đó đứng dậy đu về phía phòng của Ninh Tôn
Cô gõ cửa một cái thật nhẹ nhàng: “Ninh Tôn, anh đã ngủ chưa?”
Qua hai giây mà Ninh Tôn vẫn không nói câu nào, cũng không bảo cô vào trong.

Hứa Thanh Du l**m môi một cái, suy nghĩ một chút rồi nói: “Có phải anh có chỗ nào không thoải mái không?
Ninh Tôn bên trong vẫn không nói một câu nào.

Cái này thật sự là muốn đem anh ta đánh chết mà.

Hứa Thanh Du hít sâu hai hơi: “Vậy được rồi, anh nghỉ ngơi sớm một chút đi.”
Nói xong cô tắt đèn trong phòng khách đi quay người về phòng của mình.

Vốn dĩ còn muốn chơi game, bây giờ thì một chút tâm trạng cũng chẳng có nữa.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.18

yeu-lai-tu-dau-2-839-1.jpg


Loại tâm tình không tốt này từ sau khi anh ta tỉnh dậy vẫn luôn kéo dài đến tận bây giờ.

Không có ai làm gì khiến anh ta như vậy, vấn đề thực chất là nằm ở bản thân anh ta.

Anh ta mơ một giấc mơ, giấc mơ khó mà mở miệng nói với người khác.

Anh ta mơ thấy mình và Hứa Thanh Du ở cùng một chỗ,Vì không có tiền căn hậu quả*, hai người có một cuộc sống ngọt ngào bên nhau.

(Nguyên văn:前因后果: nguyên nhân và hậu quả, đề cập đến toàn bộ quá trình của sự việc nói chung.)

Sau đó giữa chừng anh còn hôn Hứa Thanh Du.

Loại cảm giác đó phải nói như thế nào, thật sự là rất chân thực.

Cảm xúc trên tay và môi đều không giống như là đang nằm mơ, chân thực giống như là hôn thật sự vậy.

Cho nên lúc tỉnh lại anh ta mới bực bội như thế, chỉ cần nghĩ đến giấc mơ đó là anh đã cảm thấy mình không thể ngóc đầu lên được, cảm thấy rất hèn mọn.

Tại sao lại có thể mơ một giấc mơ như thế, Ninh Tôn không thể nào hiểu được.

Hơn nữa sau khi tỉnh dậy anh còn thấy giấc mơ đặc biệt rõ ràng, thậm chí anh còn nhớ rõ những tiếp xúc của mình với Hứa Thanh Du.

c*̃ng nhớ rõ trong mơ Hứa Thanh Du nhìn ánh bằng ánh mắt như nào.

Nghĩ đến lại càng thêm phiền, Ninh Tôn đứng dậy đi vào phòng tắm, tắm bằng nước lạnh.

Sau khi ra ngoài nghĩ một lúc, anh lại mở cửa nhìn thoáng qua phòng khách.

Trong phòng khách đã tối thui, có thể thấy Hứa Thanh Du đã trở về phòng.

Anh không muốn nhìn thấy Hứa Thanh Du, nhất là sau khi mơ thấy giấc mơ kia.

Nhưng mà cũng may ngày mai Hứa Thanh Du sẽ được nghỉ phép, tạm thời ba ngày không cần nhìn thấy cô, trong lòng anh cũng dễ chịu hơn một chút, cũng cho anh chút thời gian bình tĩnh lại.

Sau đó Ninh Tôn đi ra ngoại rót một cốc nước, khi quay lại anh liếc nhìn về phía cửa phòng của Hứa Thanh Du..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 840: Chương 840


Ngày hôm sau đến giữa trưa Hứa Thanh Du mới rời giường.

Sáng hôm nay Ninh Tôn có cảnh quay, cho nên sau khi Hứa Thanh Du thức dậy, Ninh Tôn đã đi rồi.

Hứa Thanh Du hoặc nhiều hoặc ít cũng có một chút cố ý dậy muộn.

Cô có chút không muốn gặp Ninh Tôn.

Kỳ thật chính cô c*̃ng không rõ đã xảy ra chuyện gì, có thể là do đêm qua thái độ của Ninh Tôn có chút lạnh đạm nên khiến cho trong lòng cô có chút không được tự nhiên.

Mặc dù bản thân cô cũng đã suy ngẫm lại một chút, tính cách từ trước đến nay của Ninh Tôn là vậy, trước đây hai người họ ở chung một chỗ cũng tốt, bây giờ lẽ ra cô không nên suy nghĩ nhiều như vậy làm gì.

Nhưng sự khó chịu trong không cách nào che giấu được.

Cho nên thay vì hai người gặp nhau rồi đều không được tự nhiên vậy thì không bằng dứt khoát đừng đụng mặt.

Sau khi Hứa Thanh Du rời giường đi rửa mặt thì đi vào phòng bếp nhìn thoáng qua.

Hôm qua làm nhiều đồ ăn nên hôm nay còn lại cũng nhiều, buổi sáng hâm lại là có thể ăn, nhưng rõ ràng là Ninh Tôn không đụng tới những thứ này.

Hứa Thanh Du nhịn không được hừ một tiếng, tự mình hâm lại thức ăn cho nóng, một mình ăn cơm.

Nhìn đồng hồ cô quyết định đi ra ngoài.

Cô đi đặt trước một phòng khách sạn, cũng bỏ hành lý của mình vào luôn sau đó gọi xe đi đến sân bay đón người.

Chuyến bay của Tần Niên đúng giờ hạ cánh.

Hứa Thanh Du cùng cô ấy cũng đã lâu rồi không gặp, cô đứng tại cửa đón tiếp, không hiểu sao lại có chút phấn khích.

Tần Niên vừa mới đi ra Hứa Thanh Du đã thấy cô ấy, cô nhảy dựng lên phất tay: “Niên Niên, ở đây này.”
Tần Niên cũng trông thấy Hứa Thanh Du sau đó vội vàng chạy tới, nhìn trên dưới một lượt dò xét cô, sau đó cười nói: “Áo đôi nha.”
Hứa Thanh Du hơi ngại, rất nhiều quần áo của cô đều là do chỗ chị Thái sắp xếp cho cô.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.19

yeu-lai-tu-dau-2-840-0.jpg


lâu không gặp, cậu xem xem cậu thay đổi lớn quá, trở thành người đẹp tri thức luôn rồi.”
Tần Niên quệt miệng: “Chế nhạo mình có phải không, làm sao có thể so với cậu đây, cậu bây giờ có thể trở thành tiểu phú bà rồi, Ninh Tôn là cái máy thu hoạch tiền, chị em về sau muốn ôm bắp đùi của cậu.”
Hứa Thanh Du nhớ tới lúc Tống Kình Vũ muốn giúp mình đầu tư.

Nếu Tống Kình Vũ thật sự có thể cho mình vài lời khuyên, không cần Ninh Tôn cô cũng có thể trở thành tiểu phú bà.

Nên là Hứa Thanh Du tự tin vỗ ngực: “Yên tâm đi, chị em về sau có thịt ăn sẽ không thiếu cậu.”
Tần Niên đi lên ôm chầm lấy Hứa Thanh Du: “Mình phải đem câu nói này của câu ghi vào một cuốn sổ nhỏ.”
Hai người trò chuyện một lúc sau đó thì đi xuống nhà hàng của khách sạn ăn cơm.

Lúc ăn cơm Hứa Thanh Du nhìn thoáng qua điện thoại, dựa theo thời gian bay giờ mà tính thì Ninh Tôn có lẽ đã ghi hình xong rồi.

Đoán chắc là anh ta đã về nhà rồi, không có mình nấu cơm cho anh ta những đồ ăn thừa kia không muốn ăn cũng phải ăn.

Nghĩ đến điều này, Hứa Thanh Du cảm thấy mình giống như thở ra một hơi không thể tả được.

Ăn xong bữa cơm, hai người trở về phòng nghỉ ngơi.

Tần Niên rất tò mò về sự việc của Hứa Thanh Du và Ninh Tôn, nên bắt lấy cô hỏi đông hỏi tây.

Hứa Thanh Du lại không thể không nói, che giấu nhiều dễ dàng gây cho người khác cảm giác nghi ngờ.

Thế là cô chỉ có thể cười cười chọn ra một vài việc đơn giản để trả lời.

Ví dụ như trả lời một chút công việc hàng ngày của Ninh Tôn là như nào, như là trả lời hai người ở nhà thì thường làm cái gì.

Nói chung, cô chọn một vài sự việc phát sinh bình thường để trả lời, nói bừa vài thứ bản thân cô c*̃ng không quá biết nói bừa, mà lại nói nhiều dễ lẫn với lại không thực.

Tần Niên kém chút nữa là hai mắt biến thành sao: “Tại sao mình lại có cảm giác hai người thật lãng mạn, thật hâm mộ cái loại tình cảm lâu ngày sinh tình của các cậu mà.”
Mỗi lần thấy bộ dạng cảm khái của Tần Niên là Hứa Thanh Du lại cảm thấy rất xấu hổ.

Không lãng mạn, một chút cũng không lãng mạn.

Vả lại hai người bọn họ c*̃ng không có bồi dưỡng ra được tình cảm gì.

Hứa Thanh Du nhó tới tính tình tối hôm qua của Ninh Tôn, cứ giống như mình nợ tiền anh ta không bằng vậy.

À trước đó đúng là cô có nợ tiền, nhưng cô cũng đã trả hết rồi.

Bên kia Ninh Tôn đúng là đang ở nhà, trong nhà vắng vẻ một chút thanh âm cũng không có.

Trưa nay Ninh Tôn chưa ăn cơm nhưng giờ cũng không có khẩu vị, anh về đến nhà rửa mặt rồi trực tiếp vào phòng.

Thật ra như này cũng giống với sinh hoạt trước đây của anh, lúc chưa có Hứa Thanh Du ở đây, thời gian của anh chính là trải qua như vậy.

Thế nhưng vì gì mà hiện tại sau khi khôi phục lại như cũ, anh lại có một chút khó chịu.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.20

yeu-lai-tu-dau-2-840-1.jpg


thêm: “Lần trước tôi có nói qua với chị Ba rồi, chị ấy nói có thể giúp một tay thu xếp chút tài nguyên, chẳng qua trước mắt đều không phải tài nguyên lớn gì, khả năng có thể sẽ vào chỗ quen mặt, về phần sau này khẳng định phải chờ mẹ cậu có danh tiếng rồi, sau đó mới có thể sắp xếp cho một chút tài nguyên tốt.”
Ninh Tôn gật đầu “Ừ, tôi biết rồi.”
Hôm nay anh gọi cuộc điện thoại này cũng không phải là hỏi việc tài nguyên, chỉ là hiện tại anh ta không có một người nào để nói chuyện.

Chương Tự Chi c*̃ng cảm nhận được ngữ khí của Ninh Tôn lạ lạ: “Sao vậy? Có cảm giác cậu giống như không vui.”
“Không phải không vui.” Ninh Tôn chậm rãi thở ra một hơi, “Không có chuyện gì làm nên nhàm chán, muốn tìm ngươi tâm sự.”
Chương Tự Chi aiya một tiếng: “Trợ lý nhỏ của cậu đâu, cô ấy không ở bên cạnh tiếp cậu à.”
Ninh Tôn trầm mặc một lát mới nói: “Hôm nay cho cô ấy nghỉ.”
Chương Tự Chi giọng điệu như cũ nói: “trả trách sao, trả trách có thời gian gọi điện thoại cho tôi.”
Nghe anh ta nói như vậy Ninh Tôn hơi buồn cười: “Cậu nói lời này là sao, làm sao trách tôi để cậu vắng vẻ à?”
“Cũng không phải.” Chương Tự Chi hừ một tiếng: “Cậu bình thường không có chuyện thì không gọi điện thoại cho tôi, khẳng định là cùng trợ lý nhỏ của mình ngọt ngào với nhau.”
Nói xong không đợi Ninh Tôn trả lời, anh ta lập tức hỏi: “Sao lại cho trợ lý nhỏ của cậu nghỉ, lúc này không phải là hai người nên dính lấy nhau làm chuyện không đứng đắn sao, sao cậu còn thả người đi?”
Ninh Tôn nhéo nhéo mí tâm: “Cậu có phải là quên tôi đã từng nói với cậu là tôi với câu ấy là giả không, cậu đừng có nói giống như tôi với cô ấy thật sự có chuyện gì vậy, lần sau gặp mặt cũng đừng nói mò, rất lung tung.”
“Có cái gì mà lung tung.” Chương Tự Chi căn bản không coi chuyện này có gì mà to tát: “Câu cứ đem giả biến thành thật, chẳng phải cái gì cũng thuận lý thành chương sao?”
Ninh Tôn hít một hơi khí lạnh, cảm thấy cùng Chương Tự Chi nói chuyện không thông được.

Chương Tự Chi cứ giống như cha anh vậy, đặc biệt nhọc lòng chuyện chung thân đại sự của anh
Bên cạnh mình xuất hiện phụ nữ, anh ta làm như hận vì không thể tác thành hai người với nhau..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 841: Chương 841


Hứa Thanh Du ăn cơm tối cùng Tần Niên xong thì quay về phòng, sau đó cùng nhau game.

Trước đây lúc còn đi học, hai người đã từng cùng nhau lập đội chơi rồi.

Tần Niên bật cười: “Không ngờ cậu còn chơi đó, trước đây tớ công việc bận rộn, đã rất lâu rồi chưa đụng đến, mấy ngày gần đây mới chơi lại đấy.”
Cô thấy Ninh Tôn cũng đang online.

Hứa Thanh Du nhìn chằm chằm ảnh của Ninh Tôn một lúc, cuối cùng quyết định vẫn không mời anh, chỉ coi như không nhìn thấy.

Cô và Tần Niên lập đội, kết quả hai người đều chơi không ổn, chơi hai ván thua cả hai.

Tần Niên vỗ vỗ trán: “Trước đây đã chơi không được, bây giờ vẫn chơi không được.

Tớ như vậy, thật là không còn cách nào.”
Hứa Thanh Du quay đầu nhìn cô: “Tớ nghi ngờ cậu đang nhắc đến cả tớ, hơn nữa tớ còn có chứng cứ.”
Tần Niên cười haha, đột nhiên đổi chủ đề: “À, cả một buổi chiều cậu cũng không gọi điện thoại cho Ninh Tôn nhà cậu, anh ấy hẳn là không có việc gì chứ? Hai người không liên lạc môt chút sao?”
Hứa Thanh Du chẹp miệng: “Cả một buổi chiều cậu không có câu nào là không liên quan tới anh ấy.

Hai chúng ta là hai chúng ta.

Lúc hai chúng ta ở bên nhau đừng nhắc đến người khác có được không? Bạn thân yêu của tôi.”
Tần Niên cười khúc khích: “Làm gì mà cất giấu như vậy chứ.

Trước đây trong điện thoại không phải đã nói xong hết rồi sao? Còn phải giúp tớ lấy được chữ ký đấy.

Cậu đừng bảo tớ, cậu chỉ là nói chơi với tớ thôi đó nhé, tớ chờ người thật đến đây rồi, cậu cũng không được như ý đâu.”
Hứa Thanh Du thu hồi tầm mắt, nhìn điện thoại một lần nữa, Ninh Tôn vẫn đang online như trước, nhưng vẫn chưa bắt đầu trận đấu.

Cô nói: “Không lừa cậu, chờ cậu rời đi, tớ sẽ giúp cậu lấy chữ ký của anh ấy.”
“Gì mà lúc rời đi.” Tần Niên mở miệng.

“Tớ còn muốn cùng hai người ăn một bữa cơm đó, sao thế? Không nỡ mang Ninh Tôn nhà cậu ra ngoài gặp người à?”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.1

yeu-lai-tu-dau-2-841-0.jpg


tức chết mất.”
Hứa Thanh Du cũng không muốn chơi nữa, bởi vì cô cứ luôn muốn xem trạng thái của Ninh Tôn.

Trạng thái của Ninh Tôn không thay đổi, tâm trạng của cô cũng bị quấy nhiễu.

Loại cảm giác này thật sự làm cho cô vô cùng buồn bực.

Hứa Thanh Du buông điện thoại xuống: “Không còn sớm nữa, rửa mặt rồi đi ngủ thôi, ngày mai cậu còn phải đi làm đúng không?”
“Đúng vậy, còn đi làm nữa.” Tần Niên xuống giường, lấy quần áo để tắm rửa rồi đi vào phòng tắm: “Không có cách nào để so với cậu, thật hâm mộ nha.”
Hứa Thanh Du không nói lời nào, chờ Tần Niên đi vào phòng tắm, cô cũng thay quần áo.

Ngẫm nghĩ một lát cô lại lấy điện thoại ra.

Ninh Tôn vẫn online như cũ.

Hứa Thanh Du liền thoát ra, đi lướt một vòng vòng bạn bè.

Số lượng người trong vòng bạn bè của cô không nhiều, lướt vài lần cũng đã xem hết tin ngày hôm nay của mấy người đó rồi.

Hứa Thanh Du chần chừ một chút, liền tự chụp một tấm ảnh.

Nhưng cô chỉ chụp một góc sườn mặt, sau đó đăng lên: Ngủ ngon.

Thật ra cô cũng chẳng biết là muốn cho ai trong vòng bạn bè xem, chỉ là trong lòng không kiềm chế được, rất muốn làm ra chuyện gì đó.

Sau khi đăng xong Hứa Thanh Du trực tiếp tắt điện thoại.

Lúc nằm ở trên giường do dự nghĩ, cô và Ninh Tôn quả thật là chưa xảy ra bất kì chuyện gì không vui vẻ, nhưng sao hai người lại đến nông nỗi này.

Mà ở bên kia, Ninh Tôn ném điện thoại sang một bên, anh đang xem Tivi.

Anh biết Hứa Thanh Du đăng nhập vào trò chơi, cũng biết cô đánh rất nhiều ván.

Ban đầu anh cũng muốn chơi vài ván, tiêu phí đi thời gian nhàm chán.

Kết quả nhìn thấy Hứa Thanh Du đang online, trong nháy mắt anh lại chẳng có tâm trạng nữa.

Ninh Tôn xem chương trình truyền hình, bên trong cười đùa thật sự vô cùng náo nhiệt.

Thế nhưng anh cười không nổi, anh căn bản là không thể xem vào.

Trong lòng giống như có cái gì đó mắc nghẹt, đến mức làm anh khó chịu.

Cứ như vậy tới khi hết chương trình, Ninh Tôn đứng lên, nghĩ một lát vẫn là xoay người đi vào phòng bếp.

Từ trưa tới bây giờ anh còn chưa ăn cơm, khẳng định là đói rồi.

Cơm và thức ăn thừa ngày hôm qua vẫn còn, Ninh Tôn xoay người ném hết vào thùng rác, sau đó bỏ chén đĩa vào máy rửa bát.

Anh tìm tòi trong tủ lạnh một chút, đồ trong tủ lạnh rất nhiều, đồ đông lạnh cũng có hết.

Lúc nào Hứa Thanh Du cũng đều sẽ nhét đầy tủ lạnh, bên trong chưa bao giờ trống không cả.

Anh lấy một túi sủi cảo ra, bắt đầu đun nước nấu sủi cảo.

Mấy cái này anh vẫn biết, chỉ là đã rất lâu rồi chưa làm.

Chờ đến khi nước bắt đầu sôi, anh thật sự không khống chế được lại nghĩ đến Hứa Thanh Du.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.2

yeu-lai-tu-dau-2-841-1.jpg


Ảnh tự chụp lộ ra một nửa khuôn mặt, một nửa khác là khung cảnh xung quanh.

Ninh Tôn liếc qua liền nhận ra, Hứa Thanh Du đang ở trong khách sạn.

Cô không về nhà, cũng không rời khỏi thành phố này.

Vậy vì sao cô lại ở khách sạn?
Nếu không có chuyện gì, rõ ràng có thể ở lại đây.

Nhưng cô lại vẽ vời thêm chuyện, lại ở lại khách sạn.

Ninh Tôn mím môi phóng to hình ảnh lên một chút, quả thật là khách sạn.

Ninh Tôn cười nhạt, không phải bởi vì Hứa Thanh Du, mà là vì bản thân mình.

Anh cảm thấy mình thật là đã xen vào chuyện của người khác rồi, người ta không bằng lòng ở lại đây, có ở đâu cũng có quan hệ gì đến anh.

Người ta muốn về nhà hay không, muốn bao lâu không gặp mặt người nhà, cũng đâu có liên quan gì với anh.

Anh có chút giận dỗi, tắt điện thoại đặt xuống, xoay người luộc sủi cảo.

Luộc sủi cảo xong, Ninh Tôn một mình ngồi xuống bàn ăn.

Có thể là khoảng thời gian này ăn cơm đều có người bên cạnh, đột nhiên ăn cơm một mình, không hiểu sao liền khiến cho anh cảm thấy có chút không quen thuộc.

Ninh Tôn chần chừ một lát, gọi điện thoại cho mẹ Ninh.

Mẹ Ninh rất nhanh liền nghe máy, giọng nói còn mang theo ý cười: “A Tôn, đã muộn như vậy rồi, có chuyện gì sao?”
Ninh Tôn chẳng nói gì, lại đột nhiên hỏi: “Mẹ đã ăn cơm chưa?”
Mẹ Ninh à một tiếng: “Giờ đã mấy giờ rồi, mẹ khẳng định đã ăn cơm xong từ sớm rồi.”
Ninh Tôn vâng một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Mẹ Ninh có hơi bất ngờ: “Sao lại gọi điện thoại cho mẹ thế? Nhìn con thế này cũng không phải có lời muốn nói với mẹ.

Tiểu Hứa đâu, không ở bên cạnh con sao.”
Như thế nào vừa nghe liền biết Hứa Thanh Du không ở bên cạnh anh vậy.

Ninh Tôn thở dài: “Cô ấy xin nghỉ ạ.”
Mẹ Ninh còn có chút bất ngờ: “Quan hệ của hai người các con, còn cần dùng ngày nghỉ sao?”
Ninh Tôn ngẫm nghĩ rồi nói: “Đã lâu rồi cô ấy chưa về nhà, về nhà thăm ba mẹ cô ấy môt chút.”
Mẹ Ninh cười haha: “Thảo nào, nghe giọng nói của con không thích hợp, thì ra là vì Tiểu Hứa không ở nhà.”
Ninh Tôn hít sâu một hơi, giọng điệu mẹ Ninh nói chuyện sao lại giống với Chương Tự Chi vậy cơ chứ.

Anh nói chuyện có vấn đề sao?
Như thế nào mà nghe ra được?.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 842: Chương 842


Ninh Tôn không muốn nhắc đến Hứa Thanh Du, vì vậy liền nói cô ba nhà họ Chương đã tìm cho mẹ Ninh một số tài nguyên.

Những tài nguyên này trước mắt đều chỉ là những vai diễn phụ, nhưng được lộ diện nhiều hơn một chút.

Ninh Tôn nói với mẹ Ninh, nếu biểu hiện của bà tốt, danh tiếng sẽ tăng lên, nhà đầu tư bên kia đồng ý, sau này cơ hội của bà sẽ càng nhiều.

Mẹ Ninh nghe đến điều này, trở nên vô cùng vui mừng: “Không sao, bây giờ có tài nguyên là được rồi, mẹ không xoi mói nhiều như vậy đâu.

Trước đây một cơ hội thật sự mẹ còn không có, bây giờ có thể để mẹ lộ diện đã không tồi rồi.”
Ninh Tôn vâng một tiếng: “Giới giải trí hiện giờ không giống như lúc mẹ còn trẻ, không thể tùy hứng như thế.

Bây giờ có hơi chút gió thổi cỏ lay thôi, tương lai sẽ dễ dàng bị phá hủy.”
Ninh Tôn do dự một chút, lại nói: “Hơn nữa có lẽ sau này mấy chuyện của mẹ và ba con sẽ bị người ta đào ra, mẹ tự mình chuẩn bị cho tốt đi, cũng tự mình nghĩ ra vài lí do thoái thác, đến lúc đó bị người ta hỏi đến, cũng biết ứng phó như thế nào.”
Mẹ Ninh cong môi: “Yên tâm đi, mấy chuyện này mẹ đều tính toán cả rồi.

Ninh Tôn cũng biết trước đây mẹ Ninh đã lăn lộn ở giới giới trí thời gian dài như vậy rồi, cũng không cần một người trẻ tuổi mới vào nghề như anh chỉ dẫn nữa.

Vì thế anh chỉ gật gật đầu: “Được rồi, không còn sớm nữa, mẹ nghỉ sớm chút đi.”
Mẹ Ninh ở bên kia nói: “Tiểu Hứa không ở chỗ con, mấy ngày nay con ăn uống thế nào bây giờ?”
Ninh Tôn quấy bát sủi cảo: “Như thế nào giống như không có cô ấy, con sẽ sống không được vậy.

Con cũng biết nấu cơm, hơn nữa bây giờ gọi đồ ăn bên ngoài thuận tiện như vậy, thật sự không ổn thì con gọi đồ ăn bên ngoài cũng được.”

Mẹ Ninh hừ một tiếng: “Ăn đồ bên ngoài cái gì? Đồ bên ngoài căn bản không có dinh dưỡng, đừng ăn nhiều.”
Nói xong bà lại tiếp tục nói thêm: “Như vậy đi, mấy ngày tới mẹ đến nấu cơm cho con.

Lần trước mẹ nấu ăn cho con, không phải cũng ăn được sao, coi như là có thể nuốt trôi đi.

Mấy ngày tới coi như mẹ chăm sóc con, dù sao bây giờ mẹ cũng không có việc gì, chờ đến khi Tiểu Hứa quay lại bảo cô ấy thay thế.”
Ninh Tôn cau mày: “Không cần, thật sự không cần đâu.

Đừng làm như con không thể tự mình lo liệu cuộc sống.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.3

yeu-lai-tu-dau-2-842-0.jpg


suy nghĩ lại, lại giống như cái gì cũng chẳng muốn.

Anh chỉ ăn một nửa sủi cảo rồi rửa mặt đi ngủ.

Trước khi chuẩn bị đi ngủ, anh nhìn chằm chằm trần nhà nửa ngày, cuối cùng lật người than thở một câu: “Phiền muốn chết.”
Rồi sau đó anh nhắm mắt lại thiếp đi.

Sáng sớm ngày hôm sau mẹ Ninh đã đến rồi.

Bà mua đồ ăn sáng ở bên ngoài, mang đến cho Ninh Tôn.

Ninh Tôn vẫn còn chưa tỉnh ngủ, đi tới mở cửa, lại lảo đảo quay về phòng của mình.

Mẹ Ninh đặt đồ ăn sáng ở trên bàn ăn, đi tới gọi anh: “Trước tiên ăn đã, ăn xong rồi ngủ.

Bữa sáng nhất định phải ăn.”
Ninh Tôn nằm ở trên giường không muốn động đậy, tối hôm qua anh mơ mơ màng màng, căn bản không được nghỉ ngơi tốt.

Mẹ Ninh vẫn đứng ở cửa: “Nghe lời chút đi nào, đã lớn như vậy rồi, còn nằm lười trên giường.

Ăn xong rồi ngủ tiếp.”
Ninh Tôn kéo chăn lên người mình: “Không muốn ăn.”
Mẹ Ninh nhìn chằm chằm Ninh Tôn một lúc lâu, cuối cùng vẫn là không tiếp tục gọi anh nữa, bà hâm nóng bữa sáng ở trong phòng bếp, sau đó đi ra ngồi trên ghế sopha.

Tuy Ninh Tôn mệt mỏi, nhưng ngay lập tức cũng không thể ngủ được.

Anh chờ một lát liền mở to mắt nhìn chằm chằm cửa sổ.

Hôm nay thời gian anh đi quay chương trình là buổi sáng, không cần vội lắm.

Thường ngày nếu như là Hứa Thanh Du, thời gian này sẽ không gọi anh, cô chỉ tự mình thức dậy thu dọn trong phòng một chút, sau đó tính toán thời gian làm đồ ăn sáng, rồi tới đây gọi anh.

Ninh Tôn chậm rãi ngồi dậy, như thế nào lại nghĩ đến cô rồi.

Mà Hứa Thanh Du ở bên kia đã sớm tỉnh dậy, nhìn thời gian một chút.

Thời gian này Ninh Tôn hẳn là còn chưa tỉnh, sáng sớm anh mà không có buổi ghi hình, tình hình bình thường sẽ không thức dậy quá sớm.

Hứa Thanh Du có chút ngủ không được, thế nhưng khách sạn lại không cần cô quét dọn vệ sinh, cô tỉnh lại cũng chỉ có thể đi tới ngổi bên cạnh cửa sổ.

Tần Niên còn chưa tỉnh giấc, cô nói buổi sáng hôm nay cô đi gặp khách hàng, sáng sớm có thể ngủ nướng một giấc.

Hứa Thanh Du di chuyển nhẹ nhàng để không làm phiền đến cô, cô lấy sổ ghi chép ra, nhìn lịch trình sắp xếp hôm nay của Ninh Tôn một chút.

Thật ra chương trình kia, không có cái gì để mà lo lắng.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.4

yeu-lai-tu-dau-2-842-1.jpg


Hứa Thanh Du để đồ ăn sáng ở trên một cái bàn nhỏ: “Đi rửa mặt đi, sau đó thì đi ăn sáng nào.”
Tần Niên quay đầu nhìn Hứa Thanh Du: “Bình thường cậu chăm sóc Ninh Tôn như vậy sao? Anh ấy quả thật quá hạnh phúc rồi, hai người ở cùng nhau cậu cũng hạnh phúc, anh ấy cũng hạnh phúc.

Ngưỡng mộ cậu quá đi mất.”
Hứa Thanh Du cúi đầu cầm bát đũa lên: “Sao lại nhắc đến anh ấy rồi? Cậu tiếp tục như vậy, tớ nghi ngờ là cậu thích anh ấy đó.”
“Ấy, đừng đừng đừng.” Tần Niên vội càng mở miệng.

“Tớ không dám, tớ không dám.

Chồng của bạn không thể lừa gạt, đồ của cậu tớ sẽ không nhớ thương đâu.”
Nói xong đi xuống dưới giường cười haha: “Hơn nữa cho dù tớ có nhớ thương người ta, Ninh Tôn cũng không thích tớ.

Cậu xem sự nghiệp của anh ấy đang ngày càng lên cao, lại công bố với bên ngoài thân phận của cậu, có thể thấy được tình cảm của anh ấy đối với cậu sâu đậm bao nhiêu, chuyện sự nghiệp của mình đều để ở sau đầu hết.”
Hứa Thanh Du không nói thêm lời nào, Tần Niên đi vào trong phòng tắm, miệng cũng không dừng: “Tiểu Du à, tớ nói với cậu lời này là thật lòng, không phải tớ bôi nhọ Ninh Tôn nhà cậu đâu, mà sự thật bày ra đấy.

Giới giải trí vàng thau lẫn lộn, người đẹp nhiều như thế, khó đảm bảo được anh ấy hợp tác với ai, tiếp xúc thời gian dài, liền thay lòng.

Cho nên cậu nên ở thời điểm trong lòng anh ấy chỉ có cậu, tranh thủ quyết định mọi chuyện, cậu hiểu ý tớ không?”
Hứa Thanh Du cười haha: “Được rồi, tớ biết suy nghĩ của cậu là gì rồi, Yên tâm đi, tớ có dự định của riêng mình.”
Cái gì mà quyết định mọi chuyện, cô và Ninh Tôn còn chưa định ra được cái chuyện gì nữa là.

Cô và Ninh Tôn, hai bên đã thỏa thuận xong, nhưng không thể không thừa nhận, trong giới giải trí không thiếu nhất chính là người đẹp.

Ninh Tôn nhanh phải vào đoàn làm phim truyền hình, để là cùng nữ nghệ sĩ có chút nổi tiếng, cần danh tiếng có danh tiếng, cần kỹ xảo biểu diễn có kỹ xảo, cần nhan sắc có nhan sắc.

Phải nói thật lòng, hai người ở chung một thời gian dài, tới lui cũng sinh ra chút tình cảm, cái này cũng có thể giải thích được.

Chỉ là tới lúc đó không biết Ninh Tôn phải giải quyết miệng lưỡi công chúng như thế nào đây..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 843: Chương 843


Tần Niên cùng Hứa Thanh Du ăn sáng xong, sau đó nhìn thời gian một chút: “Tớ phải ra ngoài gặp khách hàng đây.

Bạn thân yêu của tôi, cậu ở đây chờ tớ, hay là đi cùng tớ, sau đó đi dạo ở gần đấy.”
Hứa Thanh Du thật sự chẳng có chỗ nào muốn đi dạo, nhưng một mình ở khách sạn thật sự nhàm chán, vì thế cô cũng thay quần áo: “Tớ ra ngoài cùng cậu.”
Hai người sửa soạn xong xuôi, ra ngoài gọi xe.

Xe dừng lại ở cửa công ty khách hàng của Tần Niên, Hứa Thanh Du bước xuống: “Tớ đi dạo ở gần đây, sau đó cậu ở đây bàn bạc xong thì gọi điện thoại cho tớ, tớ tới đây tìm cậu.’
Tần Niên nói được, vẫy tay với Hứa Thanh Du, sau đó đi vào công ty kia.

Hứa Thanh Du đứng ở cửa do dự một hồi lâu, sau đó mới xoay người đi tới một hướng khác.

Cô không có nơi nào muốn đến, chỉ chậm rãi đi dạo.

Cứ như vậy qua một lúc lâu, Hứa Thanh Du xoay người nhìn xung quang, cô cũng không biết mình đã đi đến nơi nào, dù sao bên tay phải có một công viên nhỏ.

Cô quay lại đi vào trong công viên, tìm một cái ghế dài ngồi xuống.

Hôm nay trời trong nắng ấm, ánh nắng mặt trời đẹp vô cùng.

Hứa Thanh Du tựa lưng vào ghế dài chậm rãi ngửa đầu, cứ như vậy mà tắm nắng.

Khoảng chừng năm, sáu phút sau, cô đột nhiên nghe thấy có người gọi mình: “Cô Hứa.”
Hứa Thanh Du ngạc nhiên, chưa có người nào xưng hô với cô như vậy cả.

Cô vội vàng xoay người lại nhìn, sau đó đứng lên: “Cô Nam, không ngờ ở đây cũng gặp được cô.”
Người đến là Nam Nhạc.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.5

yeu-lai-tu-dau-2-843-0.jpg


cũng nhớ kỹ.”
Hứa Thanh Du có chút bất ngờ như cũ, không nghĩ tới chị Thái còn đưa cho Nam Nhạc xem lịch trình của Ninh Tôn.

Hai người này, hẳn là quan hệ rất tốt nhỉ?
Nhà nhiếp ảnh như Nam Nhạc, theo lý thuyết bình thường, tai to mặt lớn đều mời không được.

Nhưng cô ta cứ một mực đồng ý chụp ảnh cho Ninh Tôn, có lẽ cũng thật sự là nhìn mặt mũi của chị Thái.

Ý cười trên mặt Hứa Thanh Du không thay đổi: “Xem ra quan hệ giữa cô và chị Thái rất tốt, lịch trình cũng đưa cho cô xem.”
Nam Nhạc không che giấu: “Đúng vậy, tôi và cô ấy đã quen biết rất nhiều năm rồi.

Trước đây cô ấy cũng tìm tôi chụp ảnh tạp chí cho người trong tay cô ấy, nhưng tôi không đồng ý, không liên quan gì cả, thật sự là những người đó không xứng.”
Nam Nhạc nói chuyện thật sự là chẳng nể nang gì, Hứa Thanh Du chậm rãi thu lại vẻ mặt, mày nhíu lại.

Cái gì gọi là không xứng?
Cái gì mới gọi là xứng đây?
Nam Nhạc cũng không muốn nói chuyện quá nhiều với Hứa Thanh Du, theo đó cô chỉ về một chỗ cách đó không xa: “Tôi phải qua đó chụp ảnh rồi.”
Hứa Thanh Du gật gật đầu: “Được, cô làm việc đi.”
Nam Nhạc xoay người đi đến bên kia, Hứa Thanh Du mới nhìn thấy cách đó không xa có rất nhiều người đang chờ cô ta, đoán chừng là đoàn đội của cô.

Nhân vật nổi tiếng ra sân đều như vậy, Hứa Thanh Du cũng đã quen rồi.

Hứa Thanh Du lại ngồi lên ghế một lần nữa, nhưng có chút cố ý vô tình, ánh mắt liếc về phía Nam Nhạc.

Nam Nhạc cầm theo chiếc máy ảnh mà cô ta yêu thích, không ngừng chụp ảnh những cảnh vật phía xa xa.

Thỉnh thoảng còn có đội trợ lý hỗ trợ ánh sáng.

Cuộc sống của người ta sao lại tốt đẹp như vậy nhỉ.

Lấy bản thân mình so sánh với người ta, đúng là so không nổi.

Tuy nói người không phân biệt ba bảy loại, nhưng có đôi khi, có một số ngành nghề, người trong ngành thường muốn phân địa vị cao thấp như thế nào.

Giống như những lời Nam Nhạc vừa nói kia, cảm thấy mấy người đó địa vị thấp, không xứng cho cô chụp hình.

Thật ra, ở trong công ty giải trí, người có địa vị thấp, cũng có người coi thường.

Giống như mấy người trợ lý nho nhỏ như bọn cô.

Trước đây chuyện của Linda chính là một ví dụ.

Cô ta có thể tùy ý liền cho trợ lý của mình một cái tát, có thể thấy cô ta so với trợ lý của mình cấp bậc cao hơn.

Cho nên thật sự là, đã xuất hiện sự phân chia tầng lớp.

Hứa Thanh Du càng nghĩ trong lòng càng mắc nghẹn, cuối cùng vẫn là đứng dậy, rời khỏi công viên.

Mà Nam Nhạc ở cách đó không xa, sau khi Hứa Thanh Du biến mất, xoay người liếc nhìn ghế mà cô đã từng ngồi, cười nhạo một tiếng.

Hứa Thanh Du dựa theo con đường cũ quay trở về, tìm một quán cà phê đối diện công ty khách hàng của Tần Niên ngồi xuống.

Cô chỉ gọi một cốc ca cao nóng, cũng may lúc này người trong quán cà phê không nhiều, ngồi bao lâu cũng không có người ghét bỏ.

Hứa Thanh Du không quen uống cà phê, cũng chỉ có thể miễn cưỡng uống ca cao nóng.

Thật ra cô thích nhất vẫn là nước lọc, vừa tiết kiệm lại thực dựng.

Ngồi xuống mới được vài phút, chị Thái liền gửi tin nhắn đến, hỏi cô có phải là nghỉ phép hay không.

Hứa Thanh Du vội vàng trả lời, nói Ninh Tôn cho mình ba ngày nghỉ.

Chị Thái lại trả lời tin nhắn, ý tứ là bảo cô giữ mồm giữ miệng, về nhà cũng không được nói ra mối quan hệ thật sự giữa cô và Ninh Tôn.

Thật sự mấy chuyện này Hứa Thanh Du hiểu được, nhưng có thể chị Thái không tin tưởng thái độ làm người của cô.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.6

yeu-lai-tu-dau-2-843-1.jpg


Hứa Thanh Du tự cười mấy tiếng, tuy trong lòng không thoải mái lắm, nhưng dường như ngay lập tức cũng nhìn rõ ra rất nhiều chuyện.

Có tiền có quyền, không có tiền quả thật sẽ bị người ta coi thường.

Cô uống hết một nửa cốc ca cao nóng, Tần Niên từ công ty đối diện đi ra, Hứa Thanh Du vội vàng đứng lên đi ra ngoài vẫy tay với cô: “Bên này.”
Tân Niên chạy qua: “Cậu không đi dạo phố à? Sao lại ngồi ở đây?”
“Đi rồi, dạo một vòng rồi trở về, không có nơi nào vui, đi một mình nhàm chán vô cùng.”
Hứa Thanh Du cười cười: “Đi thôi, cậu muốn đi đâu, tớ đưa cậu đi.”
Tần Niên ở phía trước đã nhanh chóng tiến công, lập tức đưa ra hai địa điểm, nói muốn đi tới hai chỗ đó xem xem.

Hứa Thanh Du mím môi, hai nơi Tần Niên nói, đều là vị trí ghi hình.

Xác suất mấy người nổi tiếng xuất hiện tương đối cao.

Quả thật có rất nhiều người tới đây đều sẽ đi dạo vài vòng.

Bởi vì đại khái sẽ có cơ hội gặp mặt người nổi tiếng.

Hứa Thanh Du không có cách nào nói lời từ chối, chỉ có thể gật gật đầu: “Được, đi thôi.”
Hai người gọi xe đi tới nơi Tần Niên muốn đi.

Hứa Thanh Du vì tránh né Ninh Tôn, trước tiên mang Tần Niên đi tới một nơi khác.

Cô biết lịch trình ghi hình hôm nay của Ninh Tôn, chờ xem xong nơi thứ nhất rồi, Ninh Tôn ở bên kia hẳn là đã kết thúc ghi hình.

Đến lúc đó bọn họ lại đến xem nơi thứ hai..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 844: Chương 844


Lúc bọn họ đến nơi ghi hình đầu tiên, bên ngoài đã bị bao vây rồi, không cho phép người không có chức vụ tiến vào.

Tần Niên cũng không biết bọn họ lúc nào mới kết thúc ghi hình, vì thế có hơi thất vọng: “Cũng không thể cứ chờ đợi ở đây được, quá lãng phí thời gian của tớ.”
Hứa Thanh Du đã gặp mấy người nổi tiếng này vài lần, cho nên đối với bọn họ cũng không có nhiệt tình gì.

Vì thế cô bảo: “Gặp được cũng không có gì cả, thật ra không khác biệt so với trong tivi lắm.

Cậu nói xem cậu nói mấy câu với anh ta rồi muốn được ký tên, cũng không có ý nghĩa gì.

Cậu cũng không đặc biệt thích mấy người nổi tiếng, tới đây ngồi không chờ bọn họ, thật sự là không cần thiết.”
Tần Niên quả thật không theo đuổi thần tượng, cô giống với Hứa Thanh Du, đều là mấy cô gái thực tế, mỗi ngày đều vất vả kiếm sống, căn bản không rút ra được thời gian tới cho mấy người hư ảo trong cuộc sống kia.

Tần Niên chẹp miệng, vẫn có chút không cam lòng: “Tới cũng đã tới rồi, nếu như không ở gần người nổi tiếng chụp được mấy tấm ảnh, luôn cảm thấy hơi thiệt thòi.”
Cô chần chừ một chút lại nói: “Hay là như thế này, chúng ta đi đến nơi khác xem xem, xem thử bên đó có bị chặn kín giống thế này không? Nếu như bên đó vẫn không thể nhìn thấy gì, vậy chỉ có thể nói ý trời không cho tớ có duyên với mấy anh chàng đẹp trai kia rồi.

Tớ sẽ không cưỡng cầu nữa.”
Hứa Thanh Du nhìn thời gian, cảm thấy chờ tới khi bọn họ đến, Ninh Tôn bên đó cũng đã kết thúc ghi hình rồi, cho nên cô cũng không lo lắng: “Được rồi, vậy chúng ta tới nơi khác nhìn xem.”
Hai người lại gọi xe đi tới nơi ghi hình khác.

Lúc đến đó quả thật đã kết thúc ghi hình rồi.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.7

yeu-lai-tu-dau-2-844-0.jpg


Hứa Thanh Du cười cười: “Nếu mấy người theo đuổi thần tượng lý trí giống như cậu thì tốt rồi.”
Hiện tại tình hình fan cuồng vô cùng nghiêm trọng, mặc dù là thần tượng mình thích phạm sai lầm, phần lớn người hâm mộ đều ngốc nghếch bào chữa cho thần tượng của mình.

Cũng sẽ không đi yêu cầu thần tượng của mình làm tấm gương tốt, dựng nên một tấm gương kiểu mẫu.

Tần Niên đừng ở bên đường, khập khiễng đi tới tòa cao ốc ghi hình kia xem, Hứa Thanh Du thì ở ngay bên cạnh cô.

Không lâu lắm, Hứa Thanh Du liền nhìn thấy Ninh Tôn từ tòa nhà ghi hình đi ra ngoài.

Cô sửng sốt, đã giờ này rồi, Ninh Tôn đã ghi hình xong không nên ở đây, anh nên ở nhà rồi mới đúng.

Không lẽ là ở trong này cùng người ta nói chuyện đến bây giờ?
Hứa Thanh Du vội vàng xoay người đưa lưng về phía Ninh Tôn, nhưng ngay sau đó liền phản ứng lại, cảm thấy mình làm như vậy thật sự là quá dư thừa.

Thật ra nhìn thấy thì có thể như thế nào, cô lại không làm ra chuyện gì không thể nhìn người, vì sao lại sợ bị anh nhìn thấy.

Hứa Thanh Du cứng người, dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng vẫn có chút chột dạ, cũng sợ Tần Niên ở bên cạnh nhìn thấy Ninh Tôn, vì thế vội vàng kéo cô: “Ôi, đúng rồi, Niên Niên, hôm nay cậu gặp khách hàng kia, sao gặp nhanh vậy.

Tớ còn cho rằng cậu sẽ đi rất lâu đó.”
Tần Niên cũng không nhận ra Hứa Thanh Du đang cố ý dời đi sự chú ý của cô.

Cô nhìn Hứa Thanh Du: “Hôm nay công ty bọn họ xảy ra chút chuyện, cho nên tớ không có quá nhiều thời gian, nếu không còn phải kéo dài thêm một lúc nữa.”
Hứa Thanh Du gật gật đầu: “Vậy lần này thời gian cậu đi công tác có phải sẽ kéo dài không, chuyện của công ty bọn họ trong một ngày có thể xử lý xong sao?”
Tần Niên cào cào tóc: “Vẫn chưa xác định, hình như là có chút phiền phức.

Nếu thật sự phải kéo dài thời gian, tớ sẽ xin công ty một chút, vẫn rất thuận tiện.”
Hứa Thanh Du à một tiếng: “Thật vậy sao?”
Tần Niên lại chuyển tầm mắt đến tòa nhà ghi hình bên kia: “Dù sao cũng không phải trách nhiệm của tớ, tớ không lo lắng.”
Hứa Thanh Du tiện thể lén nhìn về phía bên kia đường, đã không nhìn thấy Ninh Tôn nữa.

Tần Niên nhìn chằm chằm cửa tòa nhà cao ốc, đột nhiên kêu lên: “Chẳng lẽ đây là ý trời, ngoại trừ một tên đàn ông cặn bã đi ra, thì không để cho tớ nhìn thấy người đàn ông nào tốt đẹp phải không?”
Hứa Thanh Du cười cười, ánh mắt nhìn xung quanh một vòng.

Cô không nhìn thấy Ninh Tôn, cũng không biết trong lòng thở phào nhẹ nhõm hay là có chút thất vọng.

Hai người ở đây lại chờ đợi thêm một lát, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ gọi xe rời đi.

Mà Ninh Tôn đang ngồi ở trong xe bên kia, thật ra đã nhìn thấy Hứa Thanh Du rồi.

Cô đứng bên cạnh một cô gái, hai người nói nói cười cười, có vẻ quan hệ không tồi.

Tối hôm qua Ninh Tôn vẫn luôn nghĩ đến vấn đề kia, dường như đã tìm ra được đáp án.

Cô không ở trong nhà, thì ra là ở cùng bạn bè.

Nghĩ đến người bạn kia hẳn là cũng không phải người ở đây, nếu không Hứa Thanh Du không có khả năng vẫn chưa từng nhắc đến.

Ninh Tôn dựa lưng vào ghế ngồi, lái xe mở miệng: “Vừa rồi tôi nhìn thấy Tiểu Hứa, ở cùng với bạn của cô ấy.”
Ninh Tôn qua vài giây mới nói: “Vậy sao? Tôi không chú ý, ở bên đường sao?”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.8

yeu-lai-tu-dau-2-844-1.jpg


Đột nhiên nghĩ đến cuộc sống trước đây, bây giờ nghĩ lại giống như đã quên mất bản thân mình trước đây sống như thế nào rồi.

Lúc không ghi hình chương trình quay về nhà, hình như là nằm như thế này một lúc, hoặc là ngồi xem ti vi.

Lúc đó cũng không cảm thấy buồn chán, nhưng hiện tại là như thế nào đây.

Ninh Tôn lật người, tiện tay lấy điện thoại ra.

Trên màn hình có một tin nhắn chưa đọc, sớm đã có rồi, lúc trước anh đã nhìn thấy, chỉ là vẫn không có tâm tư mở ra xem.

Bây giờ không có chuyện gì có thể làm cũng liền mở tin nhắn ra, là Nam Nhạc gửi tới.

Mấy tấm hình anh chụp lúc trước đã chỉnh sửa xong, Nam Nhạc gửi tới hỏi ý kiến anh.

Ninh Tôn không rõ lắm, có phải Nam Nhạc đối với tất cả các nghệ sĩ đều chu đáo như vậy hay không?
Nhưng trước đây anh chụp cho bìa tạp chí, mấy thợ chụp ảnh cũng không gửi ảnh cho anh hỏi ý kiến.

Hơn nữa Ninh Tôn cũng từng nghe chị Thái đề cập, nói tính tình Nam Nhạc rất lập dị, còn trao đổi trước với anh, bảo nếu Nam Nhạc nói gì đó không dễ nghe lắm, thì anh cũng không cần để ý.

Như vậy xem ra, Nam Nhạc hẳn là cũng không phải bình dị dễ gần như vậy.

Cho nên Ninh Tôn thật sự không muốn hiểu tâm tư của đối phương.

Anh thật sự không muốn nghĩ đến tình cảm nam nữ.

Nam Nhạc cũng coi như là người ở trong giới giải trí, gặp qua rất nhiều người anh tuấn, đó thật sự là nhiều vô kể.

Hơn nữa loại người có địa vị giống như cô, có lẽ đã sớm miễn dịch với mấy người đẹp trai rồi.

Cho nên Ninh Tôn cũng không biết bản thân mình có chỗ nào có thể hấp dẫn được cô, vì thế cũng thật sự ngại khi nghĩ đến chuyện khác.

Anh cầm điện thoại một lát, theo đó gửi tin nhắn cho Nam Nhạc, nói mình vừa ghi hình chương trình xong, mới nhìn đến ảnh chụp.

Sau đó anh lại nói rất hài lòng với tấm ảnh, tin tưởng mắt nhìn của Nam Nhạc..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 845: Chương 845


Khiến cho Ninh Tôn không ngờ đến là, qua một lúc Nam Nhạc liền gọi điện thoại tới.

Ninh Tôn hơi cau mày, nhìn chằm chằm điện thoại vài giây, sau đó nghe máy, giọng nói ôn hòa: “Xin chào.”
Giọng nói của Nam Nhạc rất nhẹ nhàng: “Thật sự rất hài lòng bức ảnh sao?”
Ninh Tôn ừ một tiếng, sau đó hình như cười cười: “Cô Nam chụp đương nhiên là tôi hài lòng rồi.”
Nam Nhạc dừng lại một chút, dường như có chút bất đắc dĩ: “Anh không cần phải khách sáo như vậy, có chỗ nào không vừa ý nhất đinh phải nói cho em biết, hậu kỳ vẫn có thể sửa đổi được.”
“Không, không có, thật sự rất hài lòng.” Ninh Tôn vội vàng trả lời.

Thật ra anh đối với mấy thứ này không đặc biệt quan tâm, ảnh chụp ra đều có sự sai lệch, thứ đồ giả đó có gì mà hài lòng với không hài lòng đâu chứ.

Nam Nhạc cười haha, chuyển đổi đề tài: “Trợ lý nhỏ của anh nghỉ phép, một mình anh đi làm sao?”
Ninh Tôn có chút bất ngờ, nhưng cũng ngại hỏi đối phương làm sao biết được.

Hơn nữa Nam Nhạc mở miệng liền gọi Hứa Thanh Du là trợ lý nhỏ của anh, dường như đã quên anh và Hứa Thanh Du bên ngoài còn có một tầng quan hệ khác.

Vì thế Ninh Tôn trả lời: “Việc của tôi vốn cũng không nhiều lắm.

Thời gian này nhìn Tiểu Du có hơi mệt mỏi, nên bảo cô ấy nghỉ ngơi.

Dù sao cũng là bạn gái của tôi, làm sao có thể thật sự coi như trợ lý được.”
Nam Nhạc ở bên kia ừ một tiếng, không tiếp lời nói của Ninh Tôn: “Hiện tại người nổi tiếng giống như anh không nhiều, trước đây em tham gia một vài chương trình, nhìn thấy mấy người đó đi ra ngoài là kéo theo một đoàn trợ lý, vệ sĩ, giống như bên cạnh có ít người, nên biểu hiện ra địa vị bọn họ không giống nhau.

Em vẫn là thích anh đơn giản như thế này.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.9

yeu-lai-tu-dau-2-845-0.jpg


làm trợ lý của tôi, cô ấy học chuyên ngành thiết kế, vốn là có tương lai tốt đẹp, là tôi làm trậm trễ cô ấy.”
Ninh Tôn giống như thở dài: “Nói ra còn vô cùng có lỗi với cô ấy.”
Nam Nhạc ở bên kia ngay lập tức không nói lời nào.

Qua mấy giấy Ninh Tôn lại ôi một tiếng: “Sao lại nói với cô mấy lời này chứ? Làm cho cô chê cười rồi.”
Nam Nhạc coi như là giữ vững được, nói một câu không có chuyện gì.

Ninh Tôn tiện thể lại hỏi: “Đúng rồi, hôm nay cô nhìn thấy cô ấy đang ở chỗ nào vậy? Cô ấy ở một mình sao? Vừa rồi tôi còn gọi điện thoại cho cô ấy, cô ấy nói là đang ở cùng bạn.”
Nam Nhạc ừ một tiếng: “Quả thật là ở một mình, chắc là đang đợi bạn của cô ấy đi.”
Ninh Tôn nói một câu vậy sao.

Lúc này bên kia truyền đến giọng nói trợ lý gọi cô, cô quay đầu đáp lại, sau đó nói với Ninh Tôn: “Em ở đây đang có chuyện, nếu như ảnh chụp anh thật sự hài lòng, vậy em sẽ dùng bức này nhé.”
Ninh Tôn nói được, theo đó còn nói lời cảm ơn với Nam Nhạc.

Nam Nhạc nở nụ cười: “Không cần cảm ơn, sau này có cơ hội lại cùng nhau hợp tác.”
Nói xong câu này Nam Nhạc cúp điện thoại.

Ninh Tôn nhìn chằm chằm di động, cuối cùng vung tay ném sang một bên.

Loại nói chuyện ứng phó về mặt công việc thế này, anh thật sự là phiền muốn chết.

Ban đầu Ninh Tôn chẳng muốn làm gì, hiện giờ tâm trạng không tốt, liền chẳng có tâm tư ứng phó với bất kỳ ai.

Nằm trên gường như vậy một lúc, anh lại lật người đứng dậy đi vào phòng bếp.

Nhìn quanh một lát, còn chưa xuống tay, bên kia đã truyền đến tiếng chuông cửa.

Ninh Tôn ngạc nhiên, theo phản xạ liền cho rằng Hứa Thanh Du đã trở lại.

Một loại cảm giác nói không rõ trong nháy mắt liền chạy tán loạn.

Nhưng sau đó anh lại hiểu ra, Hứa Thanh Du trở về không có khả năng ấn chuông cửa, cô có chìa khóa của mình.

Vì thế trong nháy mắt cảm giác vừa dâng lên liền biến mất, loại cảm giác này đến cũng nhanh, đi cũng nhanh, cho nên Ninh Tôn căn bản chưa kịp nắm bắt.

Anh hít sâu một hơi xoay người đi mở cửa, đang đứng ở bên ngoài, quả nhiên là mẹ Ninh.

Mẹ Ninh là người đã có tuổi rồi, vừa liếc mắt liền nhìn ra tâm tình trong mắt của Ninh Tôn.

Bà vừa đi vào trong phòng vừa cười nói: “Sao thế, nhìn thấy mẹ đứng bên ngoài liền có vẻ thất vọng như vậy, là đang chờ Tiểu Hứa quay về sao?”
Ninh Tôn không nói gì, đóng cửa lại, ánh mắt dừng lại ở thứ đồ trong tay mẹ Ninh: “Đồ ăn bên ngoài?”
Mẹ Ninh cười cười: “Không phải, mẹ tự mình làm ở nhà, mang đến cho con đấy.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.10

yeu-lai-tu-dau-2-845-1.jpg


người phụ trách trong đoàn làm phim, theo anh trong lúc quay phim.

Tình huống bình thường, anh sẽ không cần mang theo trợ lý tới.

Tuy thời gian quay phim có hơi dài, hơn nữa chuyển địa điểm quay tương đối nhiều, thật sự cần phải có người chăm sóc, nhưng chắc chắn đoàn làm phim đã sắp xếp xong xuôi rồi.

Ninh Tôn cau mày: “Đến lúc đó rồi nói.”
Hứa Thanh Du công khai với bên ngoài là bạn gái của anh, nếu anh cũng mang Hứa Thanh Du đến trường quay, ít nhiều đối với chuyện ghi hình sẽ có ảnh hưởng.

Chính mình không nghĩ nhiều, người ngoài khẳng định cũng sẽ ít nhiều suy xét thân phận của Hứa Thanh Du.

Đến lúc đó không biết lại muốn tung ra tin tức gì nữa.

Mấy chuyện này vẫn còn chưa quyết định, Ninh Tôn nghĩ đến lúc đó bàn bạc cùng với chị Thái một chút.

Mẹ Ninh gật gật đầu: “Tuy mẹ không phản đối quan hệ của hai đứa, nhưng đi ra ngoài quay phim tốt nhất vẫn là đừng mang theo bạn gái bên cạnh.

Cái này cũng là tôn trọng với bạn diễn nữ.”
Ninh Tôn gật đầu, anh cũng suy nghĩ đến điểm này: “Sau này con sẽ cùng chị Thái trao đổi lại.”
Tình huống bình thường, anh không cần trợ lý, trợ lý bên người sẽ bị chị Thái sắp xếp tới bên cạnh mấy nghệ sĩ khác.”
Nhưng bởi vì Hứa Thanh Du đã công khai thân phận với anh, chị Thái không thể sắp xếp cô cho người khác được.

Cho nên không mang theo Hứa Thanh Du, Hứa Thanh Du ở đây sẽ dư ra một khoảng thời gian trống.

Tuy Ninh Tôn không đề ý, nhưng nghĩ đến chị Thái bên kia sẽ có nhiều hơn một vài suy tính.

Mẹ Ninh cũng không nói gì thêm nữa, ở bên cạnh nhìn Ninh Tôn ăn xong bữa cơm, sau đó thu dọn hộp cơm.

Bà lại đi vào phòng bếp dọn dẹp một chút, vừa làm vừa hỏi Ninh Tôn: “Hôm nay có liên lạc với Tiểu Du không? Bây giờ con bé ở đó thế rồi? Về nhà chưa?”
Ninh Tôn không muốn nói đến chuyện này, hàm hồ vâng dạ một tiếng, sau đó lập tức nói sang chuyện khác: “Buổi chiều mẹ có việc gì không?”
Mẹ Ninh thở dài: “Không có việc gì.

Bây giờ mẹ cô đơn một mình, thời gian nhiều vô cùng.”
Ninh Tôn chần chừ một lát, sau đó xoay người nhìn mẹ Ninh: “Vậy tối nay chúng ta ra ngoài dạo phố đi, tiện thể ăn một bữa cơm ở bên ngoài.”
Mẹ Ninh ngạc nhiên, quay đầu nhìn Ninh Tôn, sau đó cười cười: “Được, mẹ còn chưa từng cùng con đi dạo phố bao giờ.

Có đôi khi mẹ nhìn thấy mẹ con người ta vui vẻ đi dạo phố ăn cơm, mẹ thật sự rất hâm mộ.”.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 846: Chương 846


Những lời nói của mẹ Ninh khiến Ninh Tôn có chút chua sót.

Lại có ai mà không ngưỡng mộ cơ chứ?
Lúc còn nhỏ, anh ấy nhìn thấy Trang Nhã Lệ chăm sóc lo lắng chu toàn cho Ninh Tiêu và Ninh Tương.

Tuy rằng, biểu cảm trên mặt anh tràn đầy sự khinh bỉ nhưng trong nội tâm lại rất ngưỡng mộ bọn họ.

Ninh Tôn quay người đi về hướng phòng mình, “Con đi nghỉ ngơi một chút, mẹ muốn làm gì thì làm.”
Mẹ Ninh không nói gì thêm, tiếp tục dọn dẹp phòng bếp.

Ninh Tôn trở về phòng, thay bộ đồ ngủ rồi nằm xuống.

Thực ra, anh ấy cũng ngủ không được.

Nhưng mà bây giờ anh ấy quá nhàn rỗi.

Sau khi do dự một chút, anh ta lấy điện thoại ra và đăng nhập vào trò chơi.

Kết quả là thấy Hứa Thanh Du đang chơi.

Cô gái này chơi game tệ như vậy nhưng cũng nghiện trò này nhỉ.

Ninh Tôn xem qua, trận đấu của Hứa Thanh Du đã bắt đầu được hơn 20 phút, xem ra trận này cô ấy cũng chơi gần xong rồi.

Vậy nên anh ấy cũng không vào trận, và cứ ngồi đợi như vậy.

Qua một lúc, bên chỗ Hứa Thanh Du hiện ra kết quả của trận đấu.

Ninh Tôn mím miệng nhìn chằm chằm điện thoại.

Bên chỗ Hứa Thanh Du cũng không tiếp tục ván mới nhưng cô ấy cũng không thoát ra game.

Ninh Tôn chậm rãi nhíu mày.

Thực ra, bây giờ anh khá phản cảm với những hành động của mình.

Rõ ràng là đã đuổi Hứa Thanh Du đi nhưng trong lòng vẫn tồn tại những suy nghĩ không an phận.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.11

yeu-lai-tu-dau-2-846-0.jpg


nữa? Không chơi sao?”
“Chơi, chơi.” Hứa Thanh Du hít một hơi thật sâu và bắt đầu thành lập một đội.

Người được kéo vào đầu tiên là Tần Niên.

Sau đó cô lướt xuống, cuối cùng thì cũng mời Ninh Tôn.

Lúc đầu cô còn tưởng rằng Ninh Tôn sẽ không vào.

Cô muốn đợi thêm hai giây nữa nếu Ninh Tôn không vào thì cô sẽ bắt đầu trận game.

Kết quả bên chỗ Ninh Tôn cũng khá hợp tác.

Cô ấy mới mời thì Ninh Tôn chấp nhận ngay.

Cả mấy người không ai mở mic, Tần Niên có chút ngây ngờ, “Đây là ai vậy?”
Hứa Thanh Du không biết tại sao, và đột nhiên có chút xấu hổ.

Cô khẽ ho một tiếng, “Là Ninh Tôn.”
“Ai cơ?” Tần Niên trợn mắt nhìn.

Sau đó cô nhìn chằm chằm vào điện thoại, “Người đó là Ninh Tôn.”
Hứa Thanh Du trực tiếp bắt đầu trò chơi.

Tần Niên vẫn chưa có chút phản ứng lại, “Vậy thì sao hai người không nói chuyện với nhau? Mở mic, mở mic đi.

Mau lên, tớ muốn nghe giọng của anh ấy.”
“Nghe giọng gì chứ, tập trung vào chơi đi kìa.”Hứa Thanh Du nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm của mình.

Tần Niên không quan tâm lắm, bên chỗ cô bật mic lên, “Xin chào.”
Ninh Tôn có chút ngạc nhiên, biết rõ đây là bạn của Hứa Thanh Du, nhưng không ngờ đối phương lại chủ động nói chuyện.

Anh ta không phải là người nói nhiều.

Bình thường khi chơi game thì anh ấy cũng tắt mic.

Tuy nhiên, do mối quan hệ của mình và Hứa Thanh Du, anh ấy do dự một lúc và bật mic lên, “Xin chào.”
Không nói đến Tần Niên ngay cả Hứa Thanh Du cũng ngạc nhiên.

Tần Niên hiển nhiên có chút kích động, “Trời, anh chính là Ninh Tôn sao? Vừa rồi anh mới nói chuyện với tôi sao?”
Hứa Thanh Du ở bên cạnh có chút vô lực, “Cậu bình thường chút được không?”
Tần Niên hừ một tiếng, “Nhìn xem, có bạn trai ở đây là khác hẳn ngay.

Vừa rồi còn ăn nói nhẹ nhàng, bạn trai đến thì lại ức h**p mình một cách quá đáng.”
Hứa Thanh Du cau mày, đây cũng gọi là đang ức h**p cô ấy sao?
Hình như là hơi lố thì phải.

Hứa Thanh Du ngừng nói, bên chỗ Ninh Tôn cũng không có động tĩnh gì.

Tần Niên không nhận ra được cái gì.

Cứ một mình ngồi nói tầm phào mãi mà không ngán.

Có tiết tấu của Ninh Tôn thì ván game này rõ ràng rất khác so với những ván trước.

Tần Niên cũng không ngại ngùng gì.

Từ khi vào trận đến kết thúc, cô ấy cũng không quên khen Ninh Tôn lợi hại.

Cái trình tân bốc của cô khiến Hứa Thanh Du ngồi ở bên cạnh đều sợ đến nỗi đổ mồ hôi hột.

Những lời khen đó nói ra, Tần Niên lại không đỏ mặt nhưng Hứa Thanh Du ngồi ở bên cảm thấy rất ngượng.

Khi trận đầu kết thúc, Tần Niên nói nhanh: “Mau tiếp tục đi.”
Hứa Thanh Du mở trận thứ hai và mời Ninh Tôn, anh ấy lại đến.

Tần Niên cũng tắt mic, cô ấy quay đầu lại nhìn Hứa Thanh Du, “Hai người sao vậy? Bây giờ tớ phản ứng được chuyện này.

Sao từ đầu đến cuối hai người một câu cũng không nói vậy.”
Hứa Thanh Du chớp chớp mắt, “Không có gì cả, bọn mình có sao đâu?”
Tần Niên nhíu mày, “Đã cãi nhau rồi sao?”
Cô ấy nói xong, Hứa Thanh Du càng nghĩ càng thấy nó cũng đúng.

Từ hôm qua đến giờ, Hứa Thanh Du cũng không đến tìm anh ấy, và cũng không điện cho Ninh Tôn một cuộc điện thoại nào.

Bọn họ làm như vậy đâu còn còn dáng vẻ của một cặp tình nhân đáng có nữa.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.12

yeu-lai-tu-dau-2-846-1.jpg


biết chăm sóc người khác không?”
Ninh Tôn muốn thừa nhận điều này, “Cô ấy rất biết chăm sóc người khác.”
Giọng điệu của Tần Niên mang theo chút tự hào, “Lúc trước khi còn đi học, chúng tôi có nói sau này ai lấy được Tiểu Du nhà chúng tôi thì chắc chắn rất hạnh phúc.”
Ninh Tôn mơ hồ nói: “Cũng đúng đó.”
Tần Niên không biết trong đầu mình đang nghĩ cái gì, nói: “Lúc trước lúc còn đi học, Tiểu Du của chúng tôi được nhiều người yêu thích lắm.

Lớp bên cạnh cũng có một bạn trai thích cô ấy lắm luôn đấy.”
Hứa Thanh Du cau mày quay đầu nhìn Tần Niên, “Cậu nói bậy bạ gì vậy, những chuyện này đã là chuyện xảy ra khi nào rồi chứ? Ngay cả mình cũng không biết.”
Tần Niên thật sự không có nói nhảm, “Cậu không biết sao? Chính là tên Lý Tuyền ấy đó.

Lúc trước còn ở trường, chúng mình có nhắc đến mà.”
Hứa Thanh Du suy nghĩ một chút, mới biết Lý Tuyền.

Lúc trước, ở ký túc xá có người từng chọc ghẹo cô và Lý Tuyền.

Cô nghĩ đó chỉ là những lời nói đùa mà thôi.

Tần Niên hiểu được biểu hiện trên mặt Hứa Thanh Du, cô trực tiếp thở dài, “Trời ạ, anh ấy thích cậu hai năm rồi mà cậu vẫn không biết sao? Cậu lại không quan tâm gì về chuyện này sao? Nếu Lý đồng chí này biết thì chắc chắn anh ta sẽ khóc đến chết cho mà xem, uổng phí hai năm thanh xuân của anh ấy”.

Ninh Tôn ở bên kia bỗng dưng cười nhạt.

Anh ấy cũng không biết là vì cách nói chuyện của Tần Ninh buồn cười hay là câu chuyện mà cô ấy kể buồn cười.

Hứa Thanh Du không biết chuyện gì đang xảy ra, khuôn mặt có chút nóng lên, “Nói bậy bạ gì vậy, cũng chỉ có mấy người để ý.

Chứ mình và cậu ấy có gì đâu, ngay cả nói chuyện cũng chỉ nói được vài câu, mấy người suy diễn quá nhiều đó.”
Tần Niên thở phào nhẹ nhõm, “Những lời này mà bị Lý đồng chí ấy biết thì chắc chắn rất đau lòng.

Những lời nói đùa vào lúc đấy, cậu không để tâm đến phải không?”
Ngay cả Tần Niên cũng không quan tâm chuyện này lắm.

Lúc còn đi học, mọi người đều thích nói đùa như vậy.

Chẳng hạn như là nói đùa ai thích ai đó.

Đây chỉ là một lời nói đùa mà thôi..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 847: Chương 847


Tần Niên ở trong game nói với Ninh Tôn, “Những gì tôi vừa nói là sự thật, không phải là những lời đùa.

Đúng thật là có người rất thích cô ấy.”
Sau một hồi, Ninh Tôn mới ừ một tiếng, “Vậy à? Thì ra là như vậy, tôi cũng không biết rõ chuyện này lắm.”
“Đúng vậy đó.” Tần Niên nhanh chóng trả lời, “Tiểu Du nhà chúng tôi có nhiều người thích lắm.

Con mắt của anh cũng tốt lắm.”
Ninh Tôn ra vẻ mỉm cười, giọng nói cũng không quá lớn, giống như đang nghiêm túc chơi game, cũng không có thời gian lo lắng chuyện này.

Hứa Thanh Du lại nghe ra trong lời nói của Ninh Tôn rất đại khái, qua loa.

Cô lắc đầu với Tần Niên, ý bảo cô ấy đừng nói nữa.

Nói quá nhiều lời thì người ngượng ngùng chỉ là bản thân mình thôi.

Tần Niên cũng hiểu được sự thật này, lập tức im lặng.

Hứa Thanh Du và hai người họ lập đội hai lần, chơi hai và thắng hai, nhưng bầu không khí rõ ràng là không tốt hơn lúc đầu.

Sau khi ván thứ hai kết thúc, Hứa Thanh Du mở mic, “Không chơi nữa, chúng tôi phải nghỉ ngơi rồi.”
Ninh Tôn nhanh chóng đáp lại một từ được
Hứa Thanh Du và Tần Niên thoát ra khỏi trò chơi, sau đó Tần Niên quay sang đối mặt với Hứa Thanh Du, trông rất nghiêm túc, “Lúc nãy mình nói những điều đó có phải là Ninh Tôn nhà cậu đã giận rồi không?”
Hứa Thanh Du giả bộ lãnh đạm, “Tức giận cái gì chứ? Cậu cũng có nói cái gì đâu.”
Tần Niên nhếch miệng, “Tức là nói trước đây đã có người thích cậu, đàn ông không phải lúc nào cũng ghen tuông hay sao? MÌnh sợ nói xong bên chỗ Ninh Tôn sẽ ghen đấy, anh ấy sẽ gây chuyện với cậu.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, “Cậu nghĩ quá nhiều rồi đấy, sẽ không đâu.

Anh ấy là một người rất lý trí.

Những chuyện như thế này anh ấy sẽ không ghen tuông gì đâu.

Dù sao đó cũng là những chuyện quá khứ rồi mà.


Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.13

yeu-lai-tu-dau-2-847-0.jpg


đâu.”
Tần Ninh suy nghĩ một chút liền nằm xuống trên sô pha.

“Mình chưa yêu ai nên có lẽ là mình nghĩ nhiều rồi.

Mình cứ cảm thấy mối quan hệ yêu đương bình thường của các cặp đôi không giống như hai cậu.”
Cô lười biếng lăn một vòng, “Hai người thật khách sáo, còn không có cảm giác là bạn bè.”
Hứa Thanh Du đứng hình, như vậy sao?
Cô ấy và Ninh Tôn diễn tệ đến vậy sao?
Sau đó cô ấy khá bất lực, cô ấy đã cố gắng hết sức để giả vờ, nhưng một số mối quan hệ không thể giả vờ được.

Sau khi nghỉ ngơi, Hứa Thanh Du và Tần Niên gọi đồ ăn ngoài.

Sau khi ăn xong, họ không có chuyện gì nên tranh thủ chợp mắt.

Đợi đến buổi tối, hai người nhàn nhã đứng dậy, thu dọn đồ đạc, định ra ngoài đi dạo.

Hứa Thanh Du không thường đi mua sắm, công việc cứ bận và chạy theo Ninh Tôn.

Trừ những chỗ như studio, cô cũng không đi ra bên ngoài nhiều.

Bây giờ, vừa hay có người đi dạo cùng cô.

Hai người bắt taxi đến khu phố đêm,càng về đêm thì khu phố càng sôi động.

Hứa Thanh Du và Tần Niên mua hai cốc trà sữa và đi dạo xung quanh.

Có các quán ăn ven đường, cũng như các gian hàng quần áo và đồ trang trí nhỏ.

Hứa Thanh Du cười nói với Tần Niên, trong lòng đột nhiên có cảm giác như trở lại thời đại học.

Thời đi học ai cũng không giàu có lắm, khi nghỉ hè thì chỉ đi chợ đêm.

Mọi thứ trong cuộc sống đều được mua ở quầy hàng kiểu này.

Tần Niên cũng cười, “Đúng vậy, bây giờ nghĩ lại, cuộc sống lúc đó thoải mái nhất.

Tuy rằng ai cũng không có tiền, nhưng đều rất viên mãn.”
Sau đó Tần Niên thở dài, “Sau khi đi làm, mình cảm thấy mình có thể chủ động hơn về tài chính, cuộc sống chắc chắn sẽ tốt hơn trước.

Nhưng hiện tại mới nhận ra, bản thân mình cũng suy nghĩ quá nông cạn rồi.

Cuộc sống tự lập sẽ rất phiền muộn và đối mặt với nhiều vấn đề hơn.

Mình vẫn rất hoài niệm những ngày tháng trước đây.


Hứa Thanh Du nhếch miệng, “Cậu thì chỉ thiếu đàn ông thôi, có một người bạn trai thì mọi thứ chắc chắn sẽ tốt hơn bất cứ thứ gì.”
Tần Niên hừ một tiếng, “Cậu nói như vậy bởi vì cậu có bạn trai rồi đó.”
Nói xong, Tần Niên nói: “Tối qua, Ninh Tôn nhà cậu có việc gì à, sao không gọi điện thoại kêu anh ấy qua đây.

Sao còn giấu giấu diếm diếm, sợ tớ nhìn thấy anh ta à.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, “Ngày mai anh ấy phải quay, nên mình sẽ không gọi điện cho anh ta.

Hơn nữa, khó khăn lắm hai chúng ta mới gặp mặt một lần, chắc chắn sẽ có nhiều chuyện để nói, cứ có anh ấy ở bên cạnh thì sẽ không tiện cho mấy.”
Tần Ninh cong môi, “Mình cứ có cảm giác là cậu cố ý giấu anh ta lại.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, nhưng không trả lời.

Cô không nói gì và Tần Niên cũng vậy.

Sau đó, hai người họ chuyển chù đề nói chuyện liên quan đến công việc, và nói về tiếp đây Tần Niên phải đi công tác và giải quyết một số công việc.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.14

yeu-lai-tu-dau-2-847-1.jpg


cuộc sống của cậu.

Có bạn trai là Ninh Tôn, lại có thể giúp anh ấy phát triển mối quan hệ của mình, cuộc đời của cậu thăng hoa rồi đấy.


Hứa Thanh Du vỗ vỗ vai cô, “Thu hồi trí tưởng tượng của cậu đi, mình không có thăng hoa gì, vẫn kém như trước.”
Vừa nói, Hứa Thanh Du vừa đảo mắt, nhìn thấy cách đó không xa có hai người đặc biệt quen thuộc.

Hứa Thanh Du nheo mắt và nhìn chằm chằm vào đó một lúc.

Hai người ở đằng kia đội mũ và đeo khẩu trang, nhìn không thấy rõ mặt mũi.

Chỉ có thể nhận biết qua dáng vẻ, hình như rất giống Ninh Tôn và mẹ Ninh.

Nhưng chuyện mà Hứa Thanh Du thấy là không thể.

Ninh Tôn làm sao đến những chỗ như chợ đêm chứ.

Khi nào anh ấy rảnh thì thưởng ở nhà mà thôi.

Hứa Thanh Du đã ở cùng Ninh Tôn vài tháng nên cô hiểu rất rõ những thói quen hàng ngày của anh ấy.

Ngay cả khi mẹ Ninh muốn ra ngoài mua sắm và yêu cầu Ninh Tôn đi cùng thì hai người họ có lẽ nên đến những nơi như trung tâm mua sắm.

Bên chỗ đó cứ có người đi qua đi lại, Hứa Thanh Du có chút phiền nên đã nhìn đi hướng khác.

Cô ấy cũng không quan tâm cho lắm, quay đầu lại nói với Tần Niên, “Đi thôi, lần trước không phải cậu nói muốn mua tinh dầu thơm sao? Mình nghĩ ở đó có bán, nhưng dầu thơm trong đó hình như không tốt lắm, khi cậu đi về thì hãy nhớ đổi nhé.


Tần Ninh ừ ừ hai tiếng, duỗi tay khoác tay của Hứa Thanh Du “Đi thôi.”
Bên kia, Ninh Tôn hai tay đút túi, cau mày, càng hạ mũ xuống, “Nơi này có gì vui mà tới đây chứ?”
Mẹ Ninh bật cười xem, “Mấy thứ ở nơi này thật sự là bảo vật, so với giá bán bên ngoài thì chỗ này còn rẻ hơn rất nhiều.

Mẹ từng đến những nơi như chợ đêm để tìm kiếm những thứ bảo bối này đây.”
Nói xong, mẹ Ninh đi nhanh hơn một chút và đi về một hướng.

Ninh Tôn hơi ngẩng đầu, “Mẹ đi từ từ thôi, ở đây có rất nhiều người đó.”
Nói xong, anh cau mày nhìn về một nơi không xa..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 848: Chương 848


Ninh Tôn nhìn thấy Hứa Thanh Du.

Người con gái bên cạnh cô ấy, Ninh Tôn cũng nhận ra.

Hai người họ đã thay quần áo, và khác hẳn lúc giữa trưa.

Nhưng có lẽ vì đã quá quen thuộc với Hứa Thanh Du nên ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã nhìn thấy cô ấy từ trong đám đông.

Hứa Thanh Du và cô gái không biết đang nói chuyện gì, Hứa Thanh Du cười và rung rung vai.

Khoảng cách hơi xa, nhưng Ninh Tôn vẫn cảm giác được hạt gạo trên má của Hứa Thanh Du lộ ra.

Mẹ Ninh ngồi xổm bên cạnh một quầy hàng nhỏ, và nhìn những giá cả cửa nhưng món đồ nhỏ này, nói là những thứ này có thể trang trí trong nhà.

Ninh Tôn không có cảm giác gì với những thứ này, thậm chí không thèm nhìn chúng.

Anh ta đứng bên cạnh, nhìn chằm chằm về phía Hứa Thanh Du.

Hứa Thanh Du và cô gái đó đứng trước một gian hàng và quan sát một lúc, có lẽ họ đã mua thứ gì đó, và hai người họ xách một chiếc túi đi chỗ khác.

Mẹ Ninh lấy một thứ gì đó và hỏi Ninh Tôn thứ này như thế nào.

Ninh Tôn cũng không thèm nhìn, “Được, được, được, mua đi.”
Mẹ Ninh bật cười, “Con quá qua loa đại khái rồi đó, dù sao cũng nên xem một cái chứ.”
Ninh Tôn cũng rất hợp tác, nhìn chằm chằm đồ vật trong tay mẹ Ninh, rất nghiêm túc gật đầu, “Ừm, đẹp lắm, mua đi.”

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.15

yeu-lai-tu-dau-2-848-0.jpg


vừa này Hứa Thanh Du bọn họ mới mua đồ.

Chỗ này bán đèn xông tinh dầu, nhìn lạ mắt, con gái nhìn sơ sơ qua thôi là đã thích rồi.

Ninh Tôn nhìn chằm chằm một lượt rồi nhanh chóng quay đi.

Đây có lẽ không phải là thứ mà Hứa Thanh Du thích.

Dựa vào sự hiểu biết của anh ấy về Hứa Thanh Du, thì cô ấy không thể thích những thứ mà chỉ có bề ngoài như vậy.

Mẹ Ninh để ý thấy Ninh Tôn nhìn chằm chằm vào đèn xông hương thơm đó, bà có chút kinh ngạc, “Con cần cái này à? Những thứ như thế này hay chúng ta mua đồ đắt một chút đi.

Dù sao thì cái này phải hít vào cơ thế đấy, mà sao vậy? Con bị mất ngủ sao? “
Ninh Tôn vội vàng xua tay, “Không, không, con chỉ là thấy nó lạ mắt.”
Mẹ Ninh nghe vậy bật cười, “Tụi con gái thường thích những thứ như thế này.

Lẽ nào Tiểu Hứa không thích sao?”
Ninh Tôn cũng thật sự nghiêm túc suy nghĩ về điều đó.

Bên cạnh của Hứa Thanh Du không có bất cứ thứ gì mà con gái thích cả.

Cuộc sống của cô ấy rất đơn giản, hay có thể nói là đơn điệu.

Cô ấy không theo đuổi những thứ chỉ có hình thức đó.

Lúc trước khi mở phòng ngủ của Hứa Thanh Du ra, anh ấy cũng nhìn vào đó.

Bàn đầu giường trống trơn, chăn bông được gấp gọn gàng, trong phòng cũng không có đồ trang trí cầu kỳ.

Nếu không nhìn màu ga trải giường, thì nói đó là phòng ngủ của đàn ông, có lẽ cũng sẽ có người tin.

Ninh Tôn nghiêm túc trả lời, “Cô ấy không thích những thứ này, con người của cô ấy rất đơn giản.”
Mẹ Ninh cười, “Đơn giản mới tốt đó.

Ở xã hội bây giờ, con muốn gặp được một cô gái đơn giản thật không dễ dàng đâu.”
Ninh Tôn nhướng mày quay đầu nhìn mẹ Ninh, “Mẹ đang khen cô ấy à?”
“Mẹ chỉ nói sự thật thôi.

Có khen hay không cũng không quan trọng.” Mẹ Ninh nói và chậm rãi đi về phía trước, “Đứa trẻ như Tiểu Hứa thật sự rất được lòng người khác, chỉ nhìn thôi cũng biết cô ấy là một cô gái rất hiểu chuyện.


Nói đến đây, mẹ Ninh bỗng dưng thay đổi cách nói chuyện, “Tuy nhiên, bình thường một cô gái hiểu chuyện như vậy thì hoàn cảnh của gia đình chắc chắn sẽ không tốt.

Nếu như cuộc sống trước đây của cô ấy rất tốt thì không đến nỗi lại trở thành một người chuyện gì cũng kiêng dè đến như vậy.”
Đúng vậy, Ninh Tôn cũng biết chuyện gì Hứa Thanh Du cũng rất kiêng dè.

Chẳng hạn khi họ đi quay, ở trong phòng hóa trang hoặc là ở phòng nghỉ ngơi thì cô ấy chắc chắn sẽ không gây ra bất cứ tiếng động nào.

Cô ấy luôn cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.

Nếu muốn một người không cảm nhận được cảm giác tồn tại của mình, chỉ chỉ có một khả năng mà thôi.

Đó là cô ấy quá cẩn trọng.

Nếu như một người có nội tâm mạnh mẽ thì họ đều muốn thu hút sự chú ý của người khác lên mình.

Ninh Tôn thở dài trong im lặng và đi theo bước chân của mẹ Ninh.

Chợ đêm rất dài, tổng cộng có hai con đường, Ninh Tôn và mẹ Ninh không có mục đích gì, nên chỉ đi dạo một vòng.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.16
#Imgur
khí đột nhiên trở nên đặc biệt tốt.

Hai ngày qua, trong đầu của Hứa Thanh Du hình như đang suy nghĩ về việc gì đó.

Kết quả là bây giờ sau khi uống một ly bia nên cô ấy nói chuyện rất hăng, những chuyện cần suy nghĩ từ đó cũng đã thấu đáo hơn.

Đợi sau khi ăn xong, mặt Tần Niên có chút đỏ lên, “Được rồi, được rồi, ăn no say rồi, đồ đạc cũng mua rồi, chúng ta đi về thôi.”
Hứa Thanh Du dựa vào cái bàn để từ từ đứng lên, “Được rồi, chúng ta trở về đi.”
Hai người họ xách đồ và đi ra khỏi chợ đêm, vốn dĩ là muốn bắt taxi, nhưng Tần Niên đột nhiên nói: “Hay là cậu điện cho Ninh Tôn một cuộc điện thoại di.

Đã ra ngoài hai ngày rồi, không thấy hai người nói chuyện điện thoại gì cả, có chút không hợp lý đó.”

Hứa Thanh Du đang giơ tay chặn xe taxi, nghe thấy lời nói của Tần Niên, cô ấy ậm ừ, “Lúc nữa mình sẽ gọi cho anh ấy.

Sao cậu để tâm đến chuyện của anh ấy hơn cả mình vậy.”
Tần Niên cười khúc khích, đi tới ôm lấy vai Hứa Thanh Du, “Chủ yếu là người bạn tốt nhất của mình, lại có bạn trai là người nổi tiếng.

Tớ đây không phải là quá tò mò hay sao.”
Hình như Hứa Thanh Du có chút say, “Được rồi, được rồi.

Lát nữa tớ sẽ gọi điện cho anh ấy.

Mình sẽ cho cậu nghe giọng của anh ấy.”
Một chiếc taxi dừng gần đó, Hứa Thanh Du và Tần Niên vội vàng đi lên.

Tần Niên có chút không đợi được nữa, sau khi báo địa chỉ cho tài xé, cô nói với Hứa Thanh Du, “Gọi ngay, gọi ngay.”
Hứa Thanh Du cũng coi như là nói rượu nên đã can đảm hơn, vì vậy cô ấy lấy điện thoại ra nói: “Được rồi, mình sẽ gọi.”
Cô mở khóa điện thoại, mắt nhắm mắt mở mà nhìn vào danh bạ.

Cô ấy vẫn còn hơi sững sờ, không tìm được số của Ninh Tôn.

Tần Niên nghiêng người nhìn điện thoại di động của Hứa Thanh Du, cô ấy cũng say khướt đến mơ hồ.

Phải mất một lúc lâu sau, Hứa Thanh Du mới thấy được tên của Ninh Tôn.

Cô ấy không do dự gì mà bấm vào sau đó gọi cho Ninh Tôn..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 849: Chương 849


Khi Hứa Thanh Du gọi điện, Ninh Tôn thực sự rất ngạc nhiên.

Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc lâu mới xác nhận rằng đúng là Hứa Thanh Du gọi điện đến, không phải anh đã đọc nhầm.

Ninh Tôn đã về đến nhà, đang nằm trên giường nhìn điện thoại.

Ninh Tôn trả lời điện thoại, “Có chuyện gì vậy?”
Giọng nói của Hứa Thanh Du có vẻ hơi kích động, “Ninh Tôn, anh nói gì đó đi.”
Sau khi cô nói xong, tiếng cười của Tần Niên vang lên qua điện thoại.

Ninh Tôn nhíu mày, “Cô làm sao vậy?”
Giọng nói của Hứa Thanh Du cũng mang theo ý cười, “Không có chuyện gì cả.

Chỉ là bạn của tôi muốn nghe giọng của anh.

Anh hãy nói cái gì đó với cậu ấy đi.”
Ninh Tôn ồ lên một tiếng sau đó thuận tiện chào hỏi.

Sau đó anh ấy hỏi lại: “Em bị sao vậy?”
Hứa Thanh Du không nói, Tần Niên liền mở miệng nói: “Cô ấy uống nhiều quá, vừa này chúng tôi có uống chút bia.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.17
#Imgur
Hứa Thanh Du dựa vào lưng ghế sau, “Chúng em đang ở trên xe, sẽ trở về khách sạn ngay đây.”
Ninh Tôn có chút lo lắng, “Đừng cúp điện thoại, đợi hai người đến rồi nói sau.”
Hứa Thanh Du lúc này rất nghe lời, ồ một tiếng, rồi lại cười.

Cô ấy nói, “Bạn của em muốn gặp anh.

Khi nào anh mới có thời gian vậy, cũng nhau đi ăn một bữa nhé.”

Khi mà cô ấy tỉnh táo, thì những lời nói này cô tuyệt đối sẽ không trực tiếp nói.

Cũng là vì uống say nên mới có can đảm, mặt dày đến vậy.

Ninh Tôn không từ chối, “Khi nào bạn em mới có thời gian? Lịch trình của tôi là cô sắp xếp nên cô sẽ biết rất rõ.

Em cứ chọn thời gian nào của tôi cũng được.”
“Vậy à.” Hứa Thanh Du suy nghĩ một hồi với đầu óc không mấy tỉnh táo, “Vậy thì ngày mai, buổi tuối ngày mai có được không?
Ninh Tôn không có phản đối, hiện tại thời gian tự do của anh rất nhiều, “Được chứ.

Đến lúc đo thì em cứ gọi điện thoại cho tôi, tôi qua đó đón hai người đi.”
Tần Niên ở bên cạnh không nhịn được cười, “Được, được.

Vậy thì tôi sẽ mong chờ buổi gặp mặt ngày mai của chúng ta.”
Ninh Tôn nói một chữ được, sau đó lại hỏi Hứa Thanh Du, “Tại sao em lại uống rượu vậy chứ?”
Hứa Thanh Du nói, “Vui mừng, tất nhiên là vì vui mừng rồi.”
Sau đó, Hứa Thanh Du tự nói với bản thân những gì mình đã nhìn thấy và đã mua khi đi chợ đêm hôm nay.

Sau khi uống một chút rượu, cô ấy nói nhiều hơn bình thường, và cô ấy đã cười suốt thời gian đó.

Ninh Tôn không nói lời nào, Hứa Thanh Du dường như không muốn đợi anh ta trả lời gì, mà chỉ nói những lời trong lòng mình ra.

Một lúc sau, Ninh Tôn đặt điện thoại bên cạnh, dựa vào giường khoanh tay không nói gì.

Hứa Thanh Du và Tần Niên đang cười và nói đùa ở bên kia đầu dây.

Mặc dù anh ấy không thể nhìn thấy biểu cảm của Hứa Thanh Du.

Nhưng anh ta gần như có thể hình dung được bây giờ cô ấy là người có đức tính như thế nào.

Ninh Tôn chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng của Hứa Thanh Du sau khi say rượu.

Nhưng bây giờ nghe giọng nói của cô ấy trên điện thoại, anh không còn tò mò về bộ dạng sau khi say rượu của Hứa Thanh Du nữa, cô ấy thật sự quá ồn ào.

Ninh Tôn lại nghĩ về Cố Tư.

Sau khi cô ấy uống quá nhiều, cô ấy không gây ồn ào nữa, hoặc cô ấy không làm phiền trước mặt Ninh Tôn.

Ninh Tôn nhớ rằng sau khi say rượu Cố Tư rất ngoan ngoãn.

Mặc dù trước mặt anh, cô ấy cũng không uống say nhiều lần.

Anh ta ngẩn người một lúc, đang chầm chậm phản ứng lại thì nghe thấy chủ đề của Hứa Thanh Du và Tần Niên lại thay đổi.

Hai người trò chuyện về hành trình cho ngày mai và ngày mốt.

Hứa Thanh Du bảo ngày mai trong lúc đợi Tần Niên đi làm, cô ấy sẽ đến gặp Tống Kình Vũ.

Cô ấy nói cô đi ăn với Tống Kình Vũ không được nói chuyện quá lâu.

Nếu như Tống Kình Vũ đồng ý giúp đỡ thì chắc chắn buổi trưa phải mời anh ta một bữa cơm.

Bên chỗ Tần Niên lại chuyện với giọng điệu ngưỡng mộ, “Mình rất ngưỡng mộ khi cậu đi ăn với Tống Kình Vũ.

Mình còn nhớ lúc trước chúng ta cũng xem buổi phỏng vấn của anh ấy.

Cái cảm giác hòa nhã đó, thật sự tràn ngập cảm giác an toàn đó.”
Hứa Thanh Du cũng thêm vào một câu, “Đúng vậy, mình cũng cảm thấy có cảm giác an toàn.”
Ninh Tôn nhếch miệng, những cô gái này chẳng biết cảm giác an toàn là gì cả.

Ngày ngày cứ nói cảm giác an toàn này cảm giác an toàn nọ.

Với thân phận như Tống Kình Vũ, những người con gái bình thường không thể kìm được lòng của anh ta.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.18

yeu-lai-tu-dau-2-849-0.jpg


về Tống Kình Vũ và khen anh ta hết điều.

Ninh Tôn không nói gì nữa.

Cuối cùng, xe dừng trước cửa khách sạn, Ninh Tôn nghe thấy tiếng mở cửa xe.

Anh ta gọi Hứa Thanh Du hai lần trong điện thoại, nhưng Hứa Thanh Du hoàn toàn không nghe thấy.

Cô và Tần Niên vắt vai nhau, vui vẻ vào khách sạn, sau đó đi thang máy lên lầu.

Ninh Tôn nghe thấy hai người họ nói chuyện nên kiên nhẫn đợi một lúc.

Không biết qua bao lâu, anh ta nghe thấy Hứa Thanh Du nói trong điện thoại: “Ninh Tôn à.”
Tốt lắm, cô ấy vẫn chưa quên đi mình đang gọi điện thoại cho anh ta.

Ninh Tôn nói: “Hai người đến rồi à? Mau đi tắm rửa rồi ngủ, cúp điện thoại đi.”
Hứa Thanh Du thuận miệng nói một chứ được, sau đó nói tiếp: “Anh ngủ sớm đi.

Ngày mai còn phải đi ghi hình nữa.”
Ninh Tôn không nói tiếp, Hứa Thanh Du suy nghĩ một hồi, dường như theo thói quen nói với anh ta, “Ngày mai, trong đội ngũ ghi hình có một vị tiền bối rất thích nói đùa.

Đến lúc đó anh đừng có bưng cái mặt ra như vậy, không thì bà ấy sẽ thấy anh cứng nhắc đấy.


Ninh Tôn nói: “Được rồi, tôi hiểu rồi.”
Hứa Thanh Du chép miệng, như thể tự hỏi liệu có còn gì không.

Quả nhiên, sau hai giây, cô ấy lại nói, “Anh nhớ ăn sáng.”
Ninh Tôn mỉm cười.

Hứa Thanh Du cũng đã dặn dò hết tất cả, nên cô cúp máy.

Ninh Tôn chậm rãi để điện thoại xuống, thở ra một hơi, đứng dậy đi tắm rửa.

Sau khi tắm rửa, anh ta lại cảm thấy tinh thần của mình tốt hơn, nhưng Ninh Tôn cũng không nhìn vào điện thoại của mình, anh ta đứng ở bên cửa sổ, mở rèm cửa nhìn ra bên ngoài.

Hôm nay, cảnh trăng bên ngoài rất đẹp, ánh trăng rất sáng, trên trời có sao.

Thời tiết ngày mai chắc chắn sẽ rất tốt.

Anh nhớ những lời mà Hứa Thanh Du trên điện thoại, cô ấy đã nói với Tần Niên.

Cô hy vọng ngày mai sẽ là một ngày tốt, sau đó cô có thể đàm phán thành công với Tống Kình Vũ.

Ninh Tôn có thể hiểu được, Hứa Thanh Du rất hy vọng có thể gặp được Tống Kình Vũ.

Dường như cô cho rằng chỉ cần hai người gặp mặt nói chuyện thuận lợi, thì sẽ lập tức được thăng quan tiến chức, trở thành phú bà.

Cô gái nhỏ suy nghĩ cũng quá đơn thuần rồi, và cho rằng mọi thứ luôn đơn giản như vậy..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 850: Chương 850


Sáng hôm sau, Hứa Thanh Du dậy rất sớm, tắm rửa sạch sẽ, sau đó xuống lầu mua đồ ăn sáng.

Tần Niên đợi cô ấy quay lại mới tỉnh dậy.

Hứa Thanh Du cầm điện thoại kiểm tra thời gian, vừa xem vừa nói: “Cháo bí đỏ yêu thích của cậu này, dậy ăn đi, còn nóng.”
Nói xong, cô đứng hình và nhìn thấy nhật ký cuộc gọi từ đêm qua.

Cô ấy lại nói chuyện với Ninh Tôn hơn một tiếng.

Hứa Thanh Du không nhớ gì cả.

Có lẽ là vì tối qua ngủ quá ngon, nên đã quên chuyện này đi
Bây giờ khi cô nhìn thấy nhật ký cuộc gọi, thì cô đã nhớ lại tất cả.

Đúng vậy, tối hôm qua cô ấy đã gọi điện cho Ninh Tôn, và anh ấy cùng cô nói chuyện rất lâu.

Hứa Thanh Du chậm rãi cau mày, từng chút một nhớ lại mọi chuyện đêm qua.

Cô đưa tay lên vỗ trán, tự hỏi lúc đó mình đang nghĩ gì.

Dù không nói gì vượt quá ranh giới, cô vẫn cảm thấy hơi chạnh lòng khi nghĩ đến điều đó.

Hôm qua cô say, giờ nghĩ lại, cô cảm thấy trạng thái hưng phấn của mình đêm qua có chút bất thường.

Trí nhớ của Tần Niên tốt hơn Hứa Thanh Du, “Đúng rồi, tối nay chúng ta phải đi ăn cơm với Ninh Tôn, đừng quên.”
Hứa Thanh Du chậm rãi ngước mắt nhìn Tần Niên, “Cậu yên tâm đi, mình không quên đâu.

Mình sẽ không làm chậm trễ việc cậu gặp Ninh Tôn đâu.


Tần Niên cười và đi ra khỏi giường, đi về phía phòng tắm, “Xem cậu nói kìa cứ làm như kiểu mình với anh ta mới là một cặp ấy.”
Hứa Thanh Du và Tần Niên ăn sáng xong rồi một người đi một nơi.

Tần Niên đi làm việc.

Hứa Thanh Du đi dạo một chút rồi mới đi đến địa chỉ mà Tống Kình Vũ gửi cho mình.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.19

yeu-lai-tu-dau-2-850-0.jpg


lẽ anh ta không ngờ đó là một cô gái trẻ như vậy.

Thái độ của anh ta đối với Hứa Thanh Du rất tôt, “Là cô Hứa phải không? Mời cô đi theo tôi.”
Hứa Thanh Du có một chút thận trọng, và đi theo trợ lý vào trong thang máy.

Cô cẩn thận hỏi: “Xin hỏi anh Tống bây giờ có bận không?”
Trợ lý mỉm cười, “Không quá bận, hiện tại không có việc gì, anh ấy đang đợi cô.”
Hứa Thanh Du gật đầu, mỉm cười lịch sự và không nói gì.

Họ đi đến tận văn phòng của Tống Kình Vũ, văn phòng của Tống Kình Vũ rất rộng, trang trí đơn giản, không có gì rườm rà.

Tống Kình Vũ đang ngồi sau bàn làm việc mang bộ vest và đôi giày da.

Anh ta nhìn vào máy tính, không biết đang phân tích cái gì, khẽ cau mày.

Hứa Thanh Du bước tới, “Xin chào.”
Tống Kình Vũ ngẩng đầu nhìn cô, “Ngồi đi.”
Sau khi nói xong, anh lại nhìn chằm chằm vào máy tính một lúc rồi mới nhìn đi hướng khác.

Hứa Thanh Du thật thà như một học sinh, chống tay lên chân và ngồi thẳng lưng.

Tống Kình Vũ bị dáng vẻ của cô chọc cười, “Trông tôi đáng sợ vậy à? Sao cô lại căng thẳng như vậy?”
Hứa Thanh Du cũng không ngại ngùng gì, “Tôi chưa bao giờ đến một nơi cao cấp như vậy.”
Tống Kình Vũ chắp tay trên bàn, “Trước tiên hãy nói chuyện chính đi, trước tiên hãy nói với tôi suy nghĩ của cô về vấn đề đầu tư.”
Ý tưởng ư, Hứa Thanh Du không có ý tưởng nào cả, ý tưởng của cô ấy là kiếm tiền.

Miễn anh ta có thể kiếm tiền là được.

Nhưng nhất định cũng không thể nói như vậy, nói thẳng quá, nghe không được tốt cho lắm, làm như vậy sẽ khiến anh ta nghĩ cô có chút nông cạn.

Hứa Thanh Du xoa tay lên chân, “Chuyện này tôi không biết nhiều cho lắm.

Nhưng tôi không có nhiều tiền, nên tôi chỉ muốn tìm một cái vừa vừa thôi cũng được.”

Tống Kình Vũ đã gặp nhiều người giả dối.

Nhưng một người thật thà như Hứa Thanh Du thì anh cũng hiếm gặp được trong cuộc sống này.

Tống Kình Vũ gật đầu, “Được rồi, vừa hay trong tay tôi có hai dự án cũng không tồi, để tôi giới thiệu với cô.”
Thực ra những lời mà Tống Kình Vũ nói tiếp đó, Hứa Thanh Du cũng nghe không hiểu.

Dù sao với ngành đầu tư này, cô chỉ là một người chân ướt chân ráo, những thuật ngữ chuyên ngành đó cô đều không biết nó có ý nghĩa gì.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.20

yeu-lai-tu-dau-2-850-1.jpg


vi lừa gạt, cô không sợ tôi lấy hết tiền của cô rồi chạy à”.

Hứa Thanh Du l**m môi rồi nói, “Lúc trước, tôi từng xem qua rất nhiều tin tức của anh, tôi nghĩ anh không phải là người như vậy.

Hơn nữa, anh cảm thấy như tôi đây có được mấy đồng chứ, cũng không đáng để anh quan tâm nữa.”
Tống Kình Vũ nhìn chằm chằm vào Hứa Thanh Du, “Cô gái nhỏ à, cô vừa mới tốt nghiệp à.”
Hứa Thanh Du gật đầu, “Đúng vậy, tôi mới bước vào xã hội nên có chút khó khăn.

Tôi muốn đi con đường tắt nên mới đến tìm anh đó.”
Tống Kình Vũ chưa kịp nói gì, thì cửa văn phòng đã bị đẩy ra, trợ lý bưng hai tách trà đi vào.

Tống Kình Vũ đợi trợ lý đi ra ngoài rồi mới nói: “Cô đi theo Ninh Tôn, cuộc sống hẳn là ổn, sao có thể nói là khó khăn.”
Đúng vậy, cô ấy đã tuyên bố với công chúng rằng cô ấy là bạn gái của Ninh Tôn, mà Ninh Tôn hiện đang rất hot, tài nguyên cũng rất rộng, và tiền vào như nước.

Thông thường thì cô cũng có thể hưởng ké những thứ này.

Nhưng mấu chốt là hoàn cảnh của nhà cô ấy không bình thường.

Hứa Thanh Du không thể giải thích nên chỉ có thể nói: “Tôi vẫn muốn độc lập về tài chính.

Mặc dù anh ấy rất giàu, nhưng anh ấy đã tự mình làm tất cả.

Tôi không thể trông cậy vào anh ấy mọi thứ.

Tôi cũng muốn trở thành người xứng đôi vừa lứa với anh ấy.

Tránh để sau này người ta nói ra nói vào.


Tống Kình Vũ cười, “Suy nghĩ cũng khá trưởng thành đó.”
Anh nhấp một ngụm trong tách trà và nói những điều lạc đề, “Lúc trước, tôi cũng có xem những tin tức của hai người, chủ đề của hai người rất hot.

Tôi đang nghĩ một cô gái trẻ như vậy mà phải đối mặt với sức ép của dư luận thì rốt cuộc có thể cô ấy có thể chịu đựng được không.”
Nói đến vấn đề này Hứa Thanh Du cũng rất thoải mái, “Tôi không thường xuyên đọc các bình luận, bởi vì tôi cũng biết rằng những bình luận đó sẽ có ác ý.

Và hơn nữa tôi sợ rằng nó sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi.”
Nói xong cô vuốt, có chút xấu hổ, “Loại hành vi ác ý này đối với tôi vẫn rất hữu dụng, ít nhất cho tới bây giờ, sự việc đó cũng không có ảnh hưởng đặc biệt lớn đến tôi.”
Tống Kình Vũ dựa vào lưng ghế, “Thật ra cô nghĩ như vậy thì cũng đúng.

Có những người bị làm tổn thương quá nặng thì họ sẽ biết trốn tránh.

Nhưng mà cũng có một số người suy nghĩ quá nhiều.

Rõ ràng biết rằng những lời nói đó không hay chút nào nhưng vẫn muốn nghe, muốn thấy nó.

“.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 851: 851: Chương 843


Tần Niên cùng Hứa Thanh Du ăn sáng xong, sau đó nhìn thời gian một chút: “Tớ phải ra ngoài gặp khách hàng đây.

Bạn thân yêu của tôi, cậu ở đây chờ tớ, hay là đi cùng tớ, sau đó đi dạo ở gần đấy.”
Hứa Thanh Du thật sự chẳng có chỗ nào muốn đi dạo, nhưng một mình ở khách sạn thật sự nhàm chán, vì thế cô cũng thay quần áo: “Tớ ra ngoài cùng cậu.”
Hai người sửa soạn xong xuôi, ra ngoài gọi xe.

Xe dừng lại ở cửa công ty khách hàng của Tần Niên, Hứa Thanh Du bước xuống: “Tớ đi dạo ở gần đây, sau đó cậu ở đây bàn bạc xong thì gọi điện thoại cho tớ, tớ tới đây tìm cậu.’
Tần Niên nói được, vẫy tay với Hứa Thanh Du, sau đó đi vào công ty kia.

Hứa Thanh Du đứng ở cửa do dự một hồi lâu, sau đó mới xoay người đi tới một hướng khác.

Cô không có nơi nào muốn đến, chỉ chậm rãi đi dạo.

Cứ như vậy qua một lúc lâu, Hứa Thanh Du xoay người nhìn xung quang, cô cũng không biết mình đã đi đến nơi nào, dù sao bên tay phải có một công viên nhỏ.

Cô quay lại đi vào trong công viên, tìm một cái ghế dài ngồi xuống.

Hôm nay trời trong nắng ấm, ánh nắng mặt trời đẹp vô cùng.

Hứa Thanh Du tựa lưng vào ghế dài chậm rãi ngửa đầu, cứ như vậy mà tắm nắng.

Khoảng chừng năm, sáu phút sau, cô đột nhiên nghe thấy có người gọi mình: “Cô Hứa.”
Hứa Thanh Du ngạc nhiên, chưa có người nào xưng hô với cô như vậy cả.

Cô vội vàng xoay người lại nhìn, sau đó đứng lên: “Cô Nam, không ngờ ở đây cũng gặp được cô.”
Người đến là Nam Nhạc.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.5

yeu-lai-tu-dau-2-851-0.jpg


cũng nhớ kỹ.”
Hứa Thanh Du có chút bất ngờ như cũ, không nghĩ tới chị Thái còn đưa cho Nam Nhạc xem lịch trình của Ninh Tôn.

Hai người này, hẳn là quan hệ rất tốt nhỉ?
Nhà nhiếp ảnh như Nam Nhạc, theo lý thuyết bình thường, tai to mặt lớn đều mời không được.

Nhưng cô ta cứ một mực đồng ý chụp ảnh cho Ninh Tôn, có lẽ cũng thật sự là nhìn mặt mũi của chị Thái.

Ý cười trên mặt Hứa Thanh Du không thay đổi: “Xem ra quan hệ giữa cô và chị Thái rất tốt, lịch trình cũng đưa cho cô xem.”
Nam Nhạc không che giấu: “Đúng vậy, tôi và cô ấy đã quen biết rất nhiều năm rồi.

Trước đây cô ấy cũng tìm tôi chụp ảnh tạp chí cho người trong tay cô ấy, nhưng tôi không đồng ý, không liên quan gì cả, thật sự là những người đó không xứng.”
Nam Nhạc nói chuyện thật sự là chẳng nể nang gì, Hứa Thanh Du chậm rãi thu lại vẻ mặt, mày nhíu lại.

Cái gì gọi là không xứng?
Cái gì mới gọi là xứng đây?
Nam Nhạc cũng không muốn nói chuyện quá nhiều với Hứa Thanh Du, theo đó cô chỉ về một chỗ cách đó không xa: “Tôi phải qua đó chụp ảnh rồi.”
Hứa Thanh Du gật gật đầu: “Được, cô làm việc đi.”
Nam Nhạc xoay người đi đến bên kia, Hứa Thanh Du mới nhìn thấy cách đó không xa có rất nhiều người đang chờ cô ta, đoán chừng là đoàn đội của cô.

Nhân vật nổi tiếng ra sân đều như vậy, Hứa Thanh Du cũng đã quen rồi.

Hứa Thanh Du lại ngồi lên ghế một lần nữa, nhưng có chút cố ý vô tình, ánh mắt liếc về phía Nam Nhạc.

Nam Nhạc cầm theo chiếc máy ảnh mà cô ta yêu thích, không ngừng chụp ảnh những cảnh vật phía xa xa.

Thỉnh thoảng còn có đội trợ lý hỗ trợ ánh sáng.

Cuộc sống của người ta sao lại tốt đẹp như vậy nhỉ.

Lấy bản thân mình so sánh với người ta, đúng là so không nổi.

Tuy nói người không phân biệt ba bảy loại, nhưng có đôi khi, có một số ngành nghề, người trong ngành thường muốn phân địa vị cao thấp như thế nào.

Giống như những lời Nam Nhạc vừa nói kia, cảm thấy mấy người đó địa vị thấp, không xứng cho cô chụp hình.

Thật ra, ở trong công ty giải trí, người có địa vị thấp, cũng có người coi thường.

Giống như mấy người trợ lý nho nhỏ như bọn cô.

Trước đây chuyện của Linda chính là một ví dụ.

Cô ta có thể tùy ý liền cho trợ lý của mình một cái tát, có thể thấy cô ta so với trợ lý của mình cấp bậc cao hơn.

Cho nên thật sự là, đã xuất hiện sự phân chia tầng lớp.

Hứa Thanh Du càng nghĩ trong lòng càng mắc nghẹn, cuối cùng vẫn là đứng dậy, rời khỏi công viên.

Mà Nam Nhạc ở cách đó không xa, sau khi Hứa Thanh Du biến mất, xoay người liếc nhìn ghế mà cô đã từng ngồi, cười nhạo một tiếng.

Hứa Thanh Du dựa theo con đường cũ quay trở về, tìm một quán cà phê đối diện công ty khách hàng của Tần Niên ngồi xuống.

Cô chỉ gọi một cốc ca cao nóng, cũng may lúc này người trong quán cà phê không nhiều, ngồi bao lâu cũng không có người ghét bỏ.

Hứa Thanh Du không quen uống cà phê, cũng chỉ có thể miễn cưỡng uống ca cao nóng.

Thật ra cô thích nhất vẫn là nước lọc, vừa tiết kiệm lại thực dựng.

Ngồi xuống mới được vài phút, chị Thái liền gửi tin nhắn đến, hỏi cô có phải là nghỉ phép hay không.

Hứa Thanh Du vội vàng trả lời, nói Ninh Tôn cho mình ba ngày nghỉ.

Chị Thái lại trả lời tin nhắn, ý tứ là bảo cô giữ mồm giữ miệng, về nhà cũng không được nói ra mối quan hệ thật sự giữa cô và Ninh Tôn.

Thật sự mấy chuyện này Hứa Thanh Du hiểu được, nhưng có thể chị Thái không tin tưởng thái độ làm người của cô.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.6

yeu-lai-tu-dau-2-851-1.jpg


Hứa Thanh Du tự cười mấy tiếng, tuy trong lòng không thoải mái lắm, nhưng dường như ngay lập tức cũng nhìn rõ ra rất nhiều chuyện.

Có tiền có quyền, không có tiền quả thật sẽ bị người ta coi thường.

Cô uống hết một nửa cốc ca cao nóng, Tần Niên từ công ty đối diện đi ra, Hứa Thanh Du vội vàng đứng lên đi ra ngoài vẫy tay với cô: “Bên này.”
Tân Niên chạy qua: “Cậu không đi dạo phố à? Sao lại ngồi ở đây?”
“Đi rồi, dạo một vòng rồi trở về, không có nơi nào vui, đi một mình nhàm chán vô cùng.”
Hứa Thanh Du cười cười: “Đi thôi, cậu muốn đi đâu, tớ đưa cậu đi.”
Tần Niên ở phía trước đã nhanh chóng tiến công, lập tức đưa ra hai địa điểm, nói muốn đi tới hai chỗ đó xem xem.

Hứa Thanh Du mím môi, hai nơi Tần Niên nói, đều là vị trí ghi hình.

Xác suất mấy người nổi tiếng xuất hiện tương đối cao.

Quả thật có rất nhiều người tới đây đều sẽ đi dạo vài vòng.

Bởi vì đại khái sẽ có cơ hội gặp mặt người nổi tiếng.

Hứa Thanh Du không có cách nào nói lời từ chối, chỉ có thể gật gật đầu: “Được, đi thôi.”
Hai người gọi xe đi tới nơi Tần Niên muốn đi.

Hứa Thanh Du vì tránh né Ninh Tôn, trước tiên mang Tần Niên đi tới một nơi khác.

Cô biết lịch trình ghi hình hôm nay của Ninh Tôn, chờ xem xong nơi thứ nhất rồi, Ninh Tôn ở bên kia hẳn là đã kết thúc ghi hình.

Đến lúc đó bọn họ lại đến xem nơi thứ hai..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 852: 852: Chương 844


Lúc bọn họ đến nơi ghi hình đầu tiên, bên ngoài đã bị bao vây rồi, không cho phép người không có chức vụ tiến vào.

Tần Niên cũng không biết bọn họ lúc nào mới kết thúc ghi hình, vì thế có hơi thất vọng: “Cũng không thể cứ chờ đợi ở đây được, quá lãng phí thời gian của tớ.”
Hứa Thanh Du đã gặp mấy người nổi tiếng này vài lần, cho nên đối với bọn họ cũng không có nhiệt tình gì.

Vì thế cô bảo: “Gặp được cũng không có gì cả, thật ra không khác biệt so với trong tivi lắm.

Cậu nói xem cậu nói mấy câu với anh ta rồi muốn được ký tên, cũng không có ý nghĩa gì.

Cậu cũng không đặc biệt thích mấy người nổi tiếng, tới đây ngồi không chờ bọn họ, thật sự là không cần thiết.”
Tần Niên quả thật không theo đuổi thần tượng, cô giống với Hứa Thanh Du, đều là mấy cô gái thực tế, mỗi ngày đều vất vả kiếm sống, căn bản không rút ra được thời gian tới cho mấy người hư ảo trong cuộc sống kia.

Tần Niên chẹp miệng, vẫn có chút không cam lòng: “Tới cũng đã tới rồi, nếu như không ở gần người nổi tiếng chụp được mấy tấm ảnh, luôn cảm thấy hơi thiệt thòi.”
Cô chần chừ một chút lại nói: “Hay là như thế này, chúng ta đi đến nơi khác xem xem, xem thử bên đó có bị chặn kín giống thế này không? Nếu như bên đó vẫn không thể nhìn thấy gì, vậy chỉ có thể nói ý trời không cho tớ có duyên với mấy anh chàng đẹp trai kia rồi.

Tớ sẽ không cưỡng cầu nữa.”
Hứa Thanh Du nhìn thời gian, cảm thấy chờ tới khi bọn họ đến, Ninh Tôn bên đó cũng đã kết thúc ghi hình rồi, cho nên cô cũng không lo lắng: “Được rồi, vậy chúng ta tới nơi khác nhìn xem.”
Hai người lại gọi xe đi tới nơi ghi hình khác.

Lúc đến đó quả thật đã kết thúc ghi hình rồi.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.7

yeu-lai-tu-dau-2-852-0.jpg


Hứa Thanh Du cười cười: “Nếu mấy người theo đuổi thần tượng lý trí giống như cậu thì tốt rồi.”
Hiện tại tình hình fan cuồng vô cùng nghiêm trọng, mặc dù là thần tượng mình thích phạm sai lầm, phần lớn người hâm mộ đều ngốc nghếch bào chữa cho thần tượng của mình.

Cũng sẽ không đi yêu cầu thần tượng của mình làm tấm gương tốt, dựng nên một tấm gương kiểu mẫu.

Tần Niên đừng ở bên đường, khập khiễng đi tới tòa cao ốc ghi hình kia xem, Hứa Thanh Du thì ở ngay bên cạnh cô.

Không lâu lắm, Hứa Thanh Du liền nhìn thấy Ninh Tôn từ tòa nhà ghi hình đi ra ngoài.

Cô sửng sốt, đã giờ này rồi, Ninh Tôn đã ghi hình xong không nên ở đây, anh nên ở nhà rồi mới đúng.

Không lẽ là ở trong này cùng người ta nói chuyện đến bây giờ?
Hứa Thanh Du vội vàng xoay người đưa lưng về phía Ninh Tôn, nhưng ngay sau đó liền phản ứng lại, cảm thấy mình làm như vậy thật sự là quá dư thừa.

Thật ra nhìn thấy thì có thể như thế nào, cô lại không làm ra chuyện gì không thể nhìn người, vì sao lại sợ bị anh nhìn thấy.

Hứa Thanh Du cứng người, dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng vẫn có chút chột dạ, cũng sợ Tần Niên ở bên cạnh nhìn thấy Ninh Tôn, vì thế vội vàng kéo cô: “Ôi, đúng rồi, Niên Niên, hôm nay cậu gặp khách hàng kia, sao gặp nhanh vậy.

Tớ còn cho rằng cậu sẽ đi rất lâu đó.”
Tần Niên cũng không nhận ra Hứa Thanh Du đang cố ý dời đi sự chú ý của cô.

Cô nhìn Hứa Thanh Du: “Hôm nay công ty bọn họ xảy ra chút chuyện, cho nên tớ không có quá nhiều thời gian, nếu không còn phải kéo dài thêm một lúc nữa.”
Hứa Thanh Du gật gật đầu: “Vậy lần này thời gian cậu đi công tác có phải sẽ kéo dài không, chuyện của công ty bọn họ trong một ngày có thể xử lý xong sao?”
Tần Niên cào cào tóc: “Vẫn chưa xác định, hình như là có chút phiền phức.

Nếu thật sự phải kéo dài thời gian, tớ sẽ xin công ty một chút, vẫn rất thuận tiện.”
Hứa Thanh Du à một tiếng: “Thật vậy sao?”
Tần Niên lại chuyển tầm mắt đến tòa nhà ghi hình bên kia: “Dù sao cũng không phải trách nhiệm của tớ, tớ không lo lắng.”
Hứa Thanh Du tiện thể lén nhìn về phía bên kia đường, đã không nhìn thấy Ninh Tôn nữa.

Tần Niên nhìn chằm chằm cửa tòa nhà cao ốc, đột nhiên kêu lên: “Chẳng lẽ đây là ý trời, ngoại trừ một tên đàn ông cặn bã đi ra, thì không để cho tớ nhìn thấy người đàn ông nào tốt đẹp phải không?”
Hứa Thanh Du cười cười, ánh mắt nhìn xung quanh một vòng.

Cô không nhìn thấy Ninh Tôn, cũng không biết trong lòng thở phào nhẹ nhõm hay là có chút thất vọng.

Hai người ở đây lại chờ đợi thêm một lát, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ gọi xe rời đi.

Mà Ninh Tôn đang ngồi ở trong xe bên kia, thật ra đã nhìn thấy Hứa Thanh Du rồi.

Cô đứng bên cạnh một cô gái, hai người nói nói cười cười, có vẻ quan hệ không tồi.

Tối hôm qua Ninh Tôn vẫn luôn nghĩ đến vấn đề kia, dường như đã tìm ra được đáp án.

Cô không ở trong nhà, thì ra là ở cùng bạn bè.

Nghĩ đến người bạn kia hẳn là cũng không phải người ở đây, nếu không Hứa Thanh Du không có khả năng vẫn chưa từng nhắc đến.

Ninh Tôn dựa lưng vào ghế ngồi, lái xe mở miệng: “Vừa rồi tôi nhìn thấy Tiểu Hứa, ở cùng với bạn của cô ấy.”
Ninh Tôn qua vài giây mới nói: “Vậy sao? Tôi không chú ý, ở bên đường sao?”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.8

yeu-lai-tu-dau-2-852-1.jpg


Đột nhiên nghĩ đến cuộc sống trước đây, bây giờ nghĩ lại giống như đã quên mất bản thân mình trước đây sống như thế nào rồi.

Lúc không ghi hình chương trình quay về nhà, hình như là nằm như thế này một lúc, hoặc là ngồi xem ti vi.

Lúc đó cũng không cảm thấy buồn chán, nhưng hiện tại là như thế nào đây.

Ninh Tôn lật người, tiện tay lấy điện thoại ra.

Trên màn hình có một tin nhắn chưa đọc, sớm đã có rồi, lúc trước anh đã nhìn thấy, chỉ là vẫn không có tâm tư mở ra xem.

Bây giờ không có chuyện gì có thể làm cũng liền mở tin nhắn ra, là Nam Nhạc gửi tới.

Mấy tấm hình anh chụp lúc trước đã chỉnh sửa xong, Nam Nhạc gửi tới hỏi ý kiến anh.

Ninh Tôn không rõ lắm, có phải Nam Nhạc đối với tất cả các nghệ sĩ đều chu đáo như vậy hay không?
Nhưng trước đây anh chụp cho bìa tạp chí, mấy thợ chụp ảnh cũng không gửi ảnh cho anh hỏi ý kiến.

Hơn nữa Ninh Tôn cũng từng nghe chị Thái đề cập, nói tính tình Nam Nhạc rất lập dị, còn trao đổi trước với anh, bảo nếu Nam Nhạc nói gì đó không dễ nghe lắm, thì anh cũng không cần để ý.

Như vậy xem ra, Nam Nhạc hẳn là cũng không phải bình dị dễ gần như vậy.

Cho nên Ninh Tôn thật sự không muốn hiểu tâm tư của đối phương.

Anh thật sự không muốn nghĩ đến tình cảm nam nữ.

Nam Nhạc cũng coi như là người ở trong giới giải trí, gặp qua rất nhiều người anh tuấn, đó thật sự là nhiều vô kể.

Hơn nữa loại người có địa vị giống như cô, có lẽ đã sớm miễn dịch với mấy người đẹp trai rồi.

Cho nên Ninh Tôn cũng không biết bản thân mình có chỗ nào có thể hấp dẫn được cô, vì thế cũng thật sự ngại khi nghĩ đến chuyện khác.

Anh cầm điện thoại một lát, theo đó gửi tin nhắn cho Nam Nhạc, nói mình vừa ghi hình chương trình xong, mới nhìn đến ảnh chụp.

Sau đó anh lại nói rất hài lòng với tấm ảnh, tin tưởng mắt nhìn của Nam Nhạc..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 853: 853: Chương 845


Khiến cho Ninh Tôn không ngờ đến là, qua một lúc Nam Nhạc liền gọi điện thoại tới.

Ninh Tôn hơi cau mày, nhìn chằm chằm điện thoại vài giây, sau đó nghe máy, giọng nói ôn hòa: “Xin chào.”
Giọng nói của Nam Nhạc rất nhẹ nhàng: “Thật sự rất hài lòng bức ảnh sao?”
Ninh Tôn ừ một tiếng, sau đó hình như cười cười: “Cô Nam chụp đương nhiên là tôi hài lòng rồi.”
Nam Nhạc dừng lại một chút, dường như có chút bất đắc dĩ: “Anh không cần phải khách sáo như vậy, có chỗ nào không vừa ý nhất đinh phải nói cho em biết, hậu kỳ vẫn có thể sửa đổi được.”
“Không, không có, thật sự rất hài lòng.” Ninh Tôn vội vàng trả lời.

Thật ra anh đối với mấy thứ này không đặc biệt quan tâm, ảnh chụp ra đều có sự sai lệch, thứ đồ giả đó có gì mà hài lòng với không hài lòng đâu chứ.

Nam Nhạc cười haha, chuyển đổi đề tài: “Trợ lý nhỏ của anh nghỉ phép, một mình anh đi làm sao?”
Ninh Tôn có chút bất ngờ, nhưng cũng ngại hỏi đối phương làm sao biết được.

Hơn nữa Nam Nhạc mở miệng liền gọi Hứa Thanh Du là trợ lý nhỏ của anh, dường như đã quên anh và Hứa Thanh Du bên ngoài còn có một tầng quan hệ khác.

Vì thế Ninh Tôn trả lời: “Việc của tôi vốn cũng không nhiều lắm.

Thời gian này nhìn Tiểu Du có hơi mệt mỏi, nên bảo cô ấy nghỉ ngơi.

Dù sao cũng là bạn gái của tôi, làm sao có thể thật sự coi như trợ lý được.”
Nam Nhạc ở bên kia ừ một tiếng, không tiếp lời nói của Ninh Tôn: “Hiện tại người nổi tiếng giống như anh không nhiều, trước đây em tham gia một vài chương trình, nhìn thấy mấy người đó đi ra ngoài là kéo theo một đoàn trợ lý, vệ sĩ, giống như bên cạnh có ít người, nên biểu hiện ra địa vị bọn họ không giống nhau.

Em vẫn là thích anh đơn giản như thế này.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.9

yeu-lai-tu-dau-2-853-0.jpg


làm trợ lý của tôi, cô ấy học chuyên ngành thiết kế, vốn là có tương lai tốt đẹp, là tôi làm trậm trễ cô ấy.”
Ninh Tôn giống như thở dài: “Nói ra còn vô cùng có lỗi với cô ấy.”
Nam Nhạc ở bên kia ngay lập tức không nói lời nào.

Qua mấy giấy Ninh Tôn lại ôi một tiếng: “Sao lại nói với cô mấy lời này chứ? Làm cho cô chê cười rồi.”
Nam Nhạc coi như là giữ vững được, nói một câu không có chuyện gì.

Ninh Tôn tiện thể lại hỏi: “Đúng rồi, hôm nay cô nhìn thấy cô ấy đang ở chỗ nào vậy? Cô ấy ở một mình sao? Vừa rồi tôi còn gọi điện thoại cho cô ấy, cô ấy nói là đang ở cùng bạn.”
Nam Nhạc ừ một tiếng: “Quả thật là ở một mình, chắc là đang đợi bạn của cô ấy đi.”
Ninh Tôn nói một câu vậy sao.

Lúc này bên kia truyền đến giọng nói trợ lý gọi cô, cô quay đầu đáp lại, sau đó nói với Ninh Tôn: “Em ở đây đang có chuyện, nếu như ảnh chụp anh thật sự hài lòng, vậy em sẽ dùng bức này nhé.”
Ninh Tôn nói được, theo đó còn nói lời cảm ơn với Nam Nhạc.

Nam Nhạc nở nụ cười: “Không cần cảm ơn, sau này có cơ hội lại cùng nhau hợp tác.”
Nói xong câu này Nam Nhạc cúp điện thoại.

Ninh Tôn nhìn chằm chằm di động, cuối cùng vung tay ném sang một bên.

Loại nói chuyện ứng phó về mặt công việc thế này, anh thật sự là phiền muốn chết.

Ban đầu Ninh Tôn chẳng muốn làm gì, hiện giờ tâm trạng không tốt, liền chẳng có tâm tư ứng phó với bất kỳ ai.

Nằm trên gường như vậy một lúc, anh lại lật người đứng dậy đi vào phòng bếp.

Nhìn quanh một lát, còn chưa xuống tay, bên kia đã truyền đến tiếng chuông cửa.

Ninh Tôn ngạc nhiên, theo phản xạ liền cho rằng Hứa Thanh Du đã trở lại.

Một loại cảm giác nói không rõ trong nháy mắt liền chạy tán loạn.

Nhưng sau đó anh lại hiểu ra, Hứa Thanh Du trở về không có khả năng ấn chuông cửa, cô có chìa khóa của mình.

Vì thế trong nháy mắt cảm giác vừa dâng lên liền biến mất, loại cảm giác này đến cũng nhanh, đi cũng nhanh, cho nên Ninh Tôn căn bản chưa kịp nắm bắt.

Anh hít sâu một hơi xoay người đi mở cửa, đang đứng ở bên ngoài, quả nhiên là mẹ Ninh.

Mẹ Ninh là người đã có tuổi rồi, vừa liếc mắt liền nhìn ra tâm tình trong mắt của Ninh Tôn.

Bà vừa đi vào trong phòng vừa cười nói: “Sao thế, nhìn thấy mẹ đứng bên ngoài liền có vẻ thất vọng như vậy, là đang chờ Tiểu Hứa quay về sao?”
Ninh Tôn không nói gì, đóng cửa lại, ánh mắt dừng lại ở thứ đồ trong tay mẹ Ninh: “Đồ ăn bên ngoài?”
Mẹ Ninh cười cười: “Không phải, mẹ tự mình làm ở nhà, mang đến cho con đấy.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.10

yeu-lai-tu-dau-2-853-1.jpg


người phụ trách trong đoàn làm phim, theo anh trong lúc quay phim.

Tình huống bình thường, anh sẽ không cần mang theo trợ lý tới.

Tuy thời gian quay phim có hơi dài, hơn nữa chuyển địa điểm quay tương đối nhiều, thật sự cần phải có người chăm sóc, nhưng chắc chắn đoàn làm phim đã sắp xếp xong xuôi rồi.

Ninh Tôn cau mày: “Đến lúc đó rồi nói.”
Hứa Thanh Du công khai với bên ngoài là bạn gái của anh, nếu anh cũng mang Hứa Thanh Du đến trường quay, ít nhiều đối với chuyện ghi hình sẽ có ảnh hưởng.

Chính mình không nghĩ nhiều, người ngoài khẳng định cũng sẽ ít nhiều suy xét thân phận của Hứa Thanh Du.

Đến lúc đó không biết lại muốn tung ra tin tức gì nữa.

Mấy chuyện này vẫn còn chưa quyết định, Ninh Tôn nghĩ đến lúc đó bàn bạc cùng với chị Thái một chút.

Mẹ Ninh gật gật đầu: “Tuy mẹ không phản đối quan hệ của hai đứa, nhưng đi ra ngoài quay phim tốt nhất vẫn là đừng mang theo bạn gái bên cạnh.

Cái này cũng là tôn trọng với bạn diễn nữ.”
Ninh Tôn gật đầu, anh cũng suy nghĩ đến điểm này: “Sau này con sẽ cùng chị Thái trao đổi lại.”
Tình huống bình thường, anh không cần trợ lý, trợ lý bên người sẽ bị chị Thái sắp xếp tới bên cạnh mấy nghệ sĩ khác.”
Nhưng bởi vì Hứa Thanh Du đã công khai thân phận với anh, chị Thái không thể sắp xếp cô cho người khác được.

Cho nên không mang theo Hứa Thanh Du, Hứa Thanh Du ở đây sẽ dư ra một khoảng thời gian trống.

Tuy Ninh Tôn không đề ý, nhưng nghĩ đến chị Thái bên kia sẽ có nhiều hơn một vài suy tính.

Mẹ Ninh cũng không nói gì thêm nữa, ở bên cạnh nhìn Ninh Tôn ăn xong bữa cơm, sau đó thu dọn hộp cơm.

Bà lại đi vào phòng bếp dọn dẹp một chút, vừa làm vừa hỏi Ninh Tôn: “Hôm nay có liên lạc với Tiểu Du không? Bây giờ con bé ở đó thế rồi? Về nhà chưa?”
Ninh Tôn không muốn nói đến chuyện này, hàm hồ vâng dạ một tiếng, sau đó lập tức nói sang chuyện khác: “Buổi chiều mẹ có việc gì không?”
Mẹ Ninh thở dài: “Không có việc gì.

Bây giờ mẹ cô đơn một mình, thời gian nhiều vô cùng.”
Ninh Tôn chần chừ một lát, sau đó xoay người nhìn mẹ Ninh: “Vậy tối nay chúng ta ra ngoài dạo phố đi, tiện thể ăn một bữa cơm ở bên ngoài.”
Mẹ Ninh ngạc nhiên, quay đầu nhìn Ninh Tôn, sau đó cười cười: “Được, mẹ còn chưa từng cùng con đi dạo phố bao giờ.

Có đôi khi mẹ nhìn thấy mẹ con người ta vui vẻ đi dạo phố ăn cơm, mẹ thật sự rất hâm mộ.”.
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 854: 854: Chương 846


Những lời nói của mẹ Ninh khiến Ninh Tôn có chút chua sót.

Lại có ai mà không ngưỡng mộ cơ chứ?
Lúc còn nhỏ, anh ấy nhìn thấy Trang Nhã Lệ chăm sóc lo lắng chu toàn cho Ninh Tiêu và Ninh Tương.

Tuy rằng, biểu cảm trên mặt anh tràn đầy sự khinh bỉ nhưng trong nội tâm lại rất ngưỡng mộ bọn họ.

Ninh Tôn quay người đi về hướng phòng mình, “Con đi nghỉ ngơi một chút, mẹ muốn làm gì thì làm.”
Mẹ Ninh không nói gì thêm, tiếp tục dọn dẹp phòng bếp.

Ninh Tôn trở về phòng, thay bộ đồ ngủ rồi nằm xuống.

Thực ra, anh ấy cũng ngủ không được.

Nhưng mà bây giờ anh ấy quá nhàn rỗi.

Sau khi do dự một chút, anh ta lấy điện thoại ra và đăng nhập vào trò chơi.

Kết quả là thấy Hứa Thanh Du đang chơi.

Cô gái này chơi game tệ như vậy nhưng cũng nghiện trò này nhỉ.

Ninh Tôn xem qua, trận đấu của Hứa Thanh Du đã bắt đầu được hơn 20 phút, xem ra trận này cô ấy cũng chơi gần xong rồi.

Vậy nên anh ấy cũng không vào trận, và cứ ngồi đợi như vậy.

Qua một lúc, bên chỗ Hứa Thanh Du hiện ra kết quả của trận đấu.

Ninh Tôn mím miệng nhìn chằm chằm điện thoại.

Bên chỗ Hứa Thanh Du cũng không tiếp tục ván mới nhưng cô ấy cũng không thoát ra game.

Ninh Tôn chậm rãi nhíu mày.

Thực ra, bây giờ anh khá phản cảm với những hành động của mình.

Rõ ràng là đã đuổi Hứa Thanh Du đi nhưng trong lòng vẫn tồn tại những suy nghĩ không an phận.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.11

yeu-lai-tu-dau-2-854-0.jpg


nữa? Không chơi sao?”
“Chơi, chơi.” Hứa Thanh Du hít một hơi thật sâu và bắt đầu thành lập một đội.

Người được kéo vào đầu tiên là Tần Niên.

Sau đó cô lướt xuống, cuối cùng thì cũng mời Ninh Tôn.

Lúc đầu cô còn tưởng rằng Ninh Tôn sẽ không vào.

Cô muốn đợi thêm hai giây nữa nếu Ninh Tôn không vào thì cô sẽ bắt đầu trận game.

Kết quả bên chỗ Ninh Tôn cũng khá hợp tác.

Cô ấy mới mời thì Ninh Tôn chấp nhận ngay.

Cả mấy người không ai mở mic, Tần Niên có chút ngây ngờ, “Đây là ai vậy?”
Hứa Thanh Du không biết tại sao, và đột nhiên có chút xấu hổ.

Cô khẽ ho một tiếng, “Là Ninh Tôn.”
“Ai cơ?” Tần Niên trợn mắt nhìn.

Sau đó cô nhìn chằm chằm vào điện thoại, “Người đó là Ninh Tôn.”
Hứa Thanh Du trực tiếp bắt đầu trò chơi.

Tần Niên vẫn chưa có chút phản ứng lại, “Vậy thì sao hai người không nói chuyện với nhau? Mở mic, mở mic đi.

Mau lên, tớ muốn nghe giọng của anh ấy.”
“Nghe giọng gì chứ, tập trung vào chơi đi kìa.”Hứa Thanh Du nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm của mình.

Tần Niên không quan tâm lắm, bên chỗ cô bật mic lên, “Xin chào.”
Ninh Tôn có chút ngạc nhiên, biết rõ đây là bạn của Hứa Thanh Du, nhưng không ngờ đối phương lại chủ động nói chuyện.

Anh ta không phải là người nói nhiều.

Bình thường khi chơi game thì anh ấy cũng tắt mic.

Tuy nhiên, do mối quan hệ của mình và Hứa Thanh Du, anh ấy do dự một lúc và bật mic lên, “Xin chào.”
Không nói đến Tần Niên ngay cả Hứa Thanh Du cũng ngạc nhiên.

Tần Niên hiển nhiên có chút kích động, “Trời, anh chính là Ninh Tôn sao? Vừa rồi anh mới nói chuyện với tôi sao?”
Hứa Thanh Du ở bên cạnh có chút vô lực, “Cậu bình thường chút được không?”
Tần Niên hừ một tiếng, “Nhìn xem, có bạn trai ở đây là khác hẳn ngay.

Vừa rồi còn ăn nói nhẹ nhàng, bạn trai đến thì lại ức h**p mình một cách quá đáng.”
Hứa Thanh Du cau mày, đây cũng gọi là đang ức h**p cô ấy sao?
Hình như là hơi lố thì phải.

Hứa Thanh Du ngừng nói, bên chỗ Ninh Tôn cũng không có động tĩnh gì.

Tần Niên không nhận ra được cái gì.

Cứ một mình ngồi nói tầm phào mãi mà không ngán.

Có tiết tấu của Ninh Tôn thì ván game này rõ ràng rất khác so với những ván trước.

Tần Niên cũng không ngại ngùng gì.

Từ khi vào trận đến kết thúc, cô ấy cũng không quên khen Ninh Tôn lợi hại.

Cái trình tân bốc của cô khiến Hứa Thanh Du ngồi ở bên cạnh đều sợ đến nỗi đổ mồ hôi hột.

Những lời khen đó nói ra, Tần Niên lại không đỏ mặt nhưng Hứa Thanh Du ngồi ở bên cảm thấy rất ngượng.

Khi trận đầu kết thúc, Tần Niên nói nhanh: “Mau tiếp tục đi.”
Hứa Thanh Du mở trận thứ hai và mời Ninh Tôn, anh ấy lại đến.

Tần Niên cũng tắt mic, cô ấy quay đầu lại nhìn Hứa Thanh Du, “Hai người sao vậy? Bây giờ tớ phản ứng được chuyện này.

Sao từ đầu đến cuối hai người một câu cũng không nói vậy.”
Hứa Thanh Du chớp chớp mắt, “Không có gì cả, bọn mình có sao đâu?”
Tần Niên nhíu mày, “Đã cãi nhau rồi sao?”
Cô ấy nói xong, Hứa Thanh Du càng nghĩ càng thấy nó cũng đúng.

Từ hôm qua đến giờ, Hứa Thanh Du cũng không đến tìm anh ấy, và cũng không điện cho Ninh Tôn một cuộc điện thoại nào.

Bọn họ làm như vậy đâu còn còn dáng vẻ của một cặp tình nhân đáng có nữa.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.12

yeu-lai-tu-dau-2-854-1.jpg


biết chăm sóc người khác không?”
Ninh Tôn muốn thừa nhận điều này, “Cô ấy rất biết chăm sóc người khác.”
Giọng điệu của Tần Niên mang theo chút tự hào, “Lúc trước khi còn đi học, chúng tôi có nói sau này ai lấy được Tiểu Du nhà chúng tôi thì chắc chắn rất hạnh phúc.”
Ninh Tôn mơ hồ nói: “Cũng đúng đó.”
Tần Niên không biết trong đầu mình đang nghĩ cái gì, nói: “Lúc trước lúc còn đi học, Tiểu Du của chúng tôi được nhiều người yêu thích lắm.

Lớp bên cạnh cũng có một bạn trai thích cô ấy lắm luôn đấy.”
Hứa Thanh Du cau mày quay đầu nhìn Tần Niên, “Cậu nói bậy bạ gì vậy, những chuyện này đã là chuyện xảy ra khi nào rồi chứ? Ngay cả mình cũng không biết.”
Tần Niên thật sự không có nói nhảm, “Cậu không biết sao? Chính là tên Lý Tuyền ấy đó.

Lúc trước còn ở trường, chúng mình có nhắc đến mà.”
Hứa Thanh Du suy nghĩ một chút, mới biết Lý Tuyền.

Lúc trước, ở ký túc xá có người từng chọc ghẹo cô và Lý Tuyền.

Cô nghĩ đó chỉ là những lời nói đùa mà thôi.

Tần Niên hiểu được biểu hiện trên mặt Hứa Thanh Du, cô trực tiếp thở dài, “Trời ạ, anh ấy thích cậu hai năm rồi mà cậu vẫn không biết sao? Cậu lại không quan tâm gì về chuyện này sao? Nếu Lý đồng chí này biết thì chắc chắn anh ta sẽ khóc đến chết cho mà xem, uổng phí hai năm thanh xuân của anh ấy”.

Ninh Tôn ở bên kia bỗng dưng cười nhạt.

Anh ấy cũng không biết là vì cách nói chuyện của Tần Ninh buồn cười hay là câu chuyện mà cô ấy kể buồn cười.

Hứa Thanh Du không biết chuyện gì đang xảy ra, khuôn mặt có chút nóng lên, “Nói bậy bạ gì vậy, cũng chỉ có mấy người để ý.

Chứ mình và cậu ấy có gì đâu, ngay cả nói chuyện cũng chỉ nói được vài câu, mấy người suy diễn quá nhiều đó.”
Tần Niên thở phào nhẹ nhõm, “Những lời này mà bị Lý đồng chí ấy biết thì chắc chắn rất đau lòng.

Những lời nói đùa vào lúc đấy, cậu không để tâm đến phải không?”
Ngay cả Tần Niên cũng không quan tâm chuyện này lắm.

Lúc còn đi học, mọi người đều thích nói đùa như vậy.

Chẳng hạn như là nói đùa ai thích ai đó.

Đây chỉ là một lời nói đùa mà thôi..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 855: 855: Chương 847


Tần Niên ở trong game nói với Ninh Tôn, “Những gì tôi vừa nói là sự thật, không phải là những lời đùa.

Đúng thật là có người rất thích cô ấy.”
Sau một hồi, Ninh Tôn mới ừ một tiếng, “Vậy à? Thì ra là như vậy, tôi cũng không biết rõ chuyện này lắm.”
“Đúng vậy đó.” Tần Niên nhanh chóng trả lời, “Tiểu Du nhà chúng tôi có nhiều người thích lắm.

Con mắt của anh cũng tốt lắm.”
Ninh Tôn ra vẻ mỉm cười, giọng nói cũng không quá lớn, giống như đang nghiêm túc chơi game, cũng không có thời gian lo lắng chuyện này.

Hứa Thanh Du lại nghe ra trong lời nói của Ninh Tôn rất đại khái, qua loa.

Cô lắc đầu với Tần Niên, ý bảo cô ấy đừng nói nữa.

Nói quá nhiều lời thì người ngượng ngùng chỉ là bản thân mình thôi.

Tần Niên cũng hiểu được sự thật này, lập tức im lặng.

Hứa Thanh Du và hai người họ lập đội hai lần, chơi hai và thắng hai, nhưng bầu không khí rõ ràng là không tốt hơn lúc đầu.

Sau khi ván thứ hai kết thúc, Hứa Thanh Du mở mic, “Không chơi nữa, chúng tôi phải nghỉ ngơi rồi.”
Ninh Tôn nhanh chóng đáp lại một từ được
Hứa Thanh Du và Tần Niên thoát ra khỏi trò chơi, sau đó Tần Niên quay sang đối mặt với Hứa Thanh Du, trông rất nghiêm túc, “Lúc nãy mình nói những điều đó có phải là Ninh Tôn nhà cậu đã giận rồi không?”
Hứa Thanh Du giả bộ lãnh đạm, “Tức giận cái gì chứ? Cậu cũng có nói cái gì đâu.”
Tần Niên nhếch miệng, “Tức là nói trước đây đã có người thích cậu, đàn ông không phải lúc nào cũng ghen tuông hay sao? MÌnh sợ nói xong bên chỗ Ninh Tôn sẽ ghen đấy, anh ấy sẽ gây chuyện với cậu.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, “Cậu nghĩ quá nhiều rồi đấy, sẽ không đâu.

Anh ấy là một người rất lý trí.

Những chuyện như thế này anh ấy sẽ không ghen tuông gì đâu.

Dù sao đó cũng là những chuyện quá khứ rồi mà.


Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.13

yeu-lai-tu-dau-2-855-0.jpg


đâu.”
Tần Ninh suy nghĩ một chút liền nằm xuống trên sô pha.

“Mình chưa yêu ai nên có lẽ là mình nghĩ nhiều rồi.

Mình cứ cảm thấy mối quan hệ yêu đương bình thường của các cặp đôi không giống như hai cậu.”
Cô lười biếng lăn một vòng, “Hai người thật khách sáo, còn không có cảm giác là bạn bè.”
Hứa Thanh Du đứng hình, như vậy sao?
Cô ấy và Ninh Tôn diễn tệ đến vậy sao?
Sau đó cô ấy khá bất lực, cô ấy đã cố gắng hết sức để giả vờ, nhưng một số mối quan hệ không thể giả vờ được.

Sau khi nghỉ ngơi, Hứa Thanh Du và Tần Niên gọi đồ ăn ngoài.

Sau khi ăn xong, họ không có chuyện gì nên tranh thủ chợp mắt.

Đợi đến buổi tối, hai người nhàn nhã đứng dậy, thu dọn đồ đạc, định ra ngoài đi dạo.

Hứa Thanh Du không thường đi mua sắm, công việc cứ bận và chạy theo Ninh Tôn.

Trừ những chỗ như studio, cô cũng không đi ra bên ngoài nhiều.

Bây giờ, vừa hay có người đi dạo cùng cô.

Hai người bắt taxi đến khu phố đêm,càng về đêm thì khu phố càng sôi động.

Hứa Thanh Du và Tần Niên mua hai cốc trà sữa và đi dạo xung quanh.

Có các quán ăn ven đường, cũng như các gian hàng quần áo và đồ trang trí nhỏ.

Hứa Thanh Du cười nói với Tần Niên, trong lòng đột nhiên có cảm giác như trở lại thời đại học.

Thời đi học ai cũng không giàu có lắm, khi nghỉ hè thì chỉ đi chợ đêm.

Mọi thứ trong cuộc sống đều được mua ở quầy hàng kiểu này.

Tần Niên cũng cười, “Đúng vậy, bây giờ nghĩ lại, cuộc sống lúc đó thoải mái nhất.

Tuy rằng ai cũng không có tiền, nhưng đều rất viên mãn.”
Sau đó Tần Niên thở dài, “Sau khi đi làm, mình cảm thấy mình có thể chủ động hơn về tài chính, cuộc sống chắc chắn sẽ tốt hơn trước.

Nhưng hiện tại mới nhận ra, bản thân mình cũng suy nghĩ quá nông cạn rồi.

Cuộc sống tự lập sẽ rất phiền muộn và đối mặt với nhiều vấn đề hơn.

Mình vẫn rất hoài niệm những ngày tháng trước đây.


Hứa Thanh Du nhếch miệng, “Cậu thì chỉ thiếu đàn ông thôi, có một người bạn trai thì mọi thứ chắc chắn sẽ tốt hơn bất cứ thứ gì.”
Tần Niên hừ một tiếng, “Cậu nói như vậy bởi vì cậu có bạn trai rồi đó.”
Nói xong, Tần Niên nói: “Tối qua, Ninh Tôn nhà cậu có việc gì à, sao không gọi điện thoại kêu anh ấy qua đây.

Sao còn giấu giấu diếm diếm, sợ tớ nhìn thấy anh ta à.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, “Ngày mai anh ấy phải quay, nên mình sẽ không gọi điện cho anh ta.

Hơn nữa, khó khăn lắm hai chúng ta mới gặp mặt một lần, chắc chắn sẽ có nhiều chuyện để nói, cứ có anh ấy ở bên cạnh thì sẽ không tiện cho mấy.”
Tần Ninh cong môi, “Mình cứ có cảm giác là cậu cố ý giấu anh ta lại.”
Hứa Thanh Du mỉm cười, nhưng không trả lời.

Cô không nói gì và Tần Niên cũng vậy.

Sau đó, hai người họ chuyển chù đề nói chuyện liên quan đến công việc, và nói về tiếp đây Tần Niên phải đi công tác và giải quyết một số công việc.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.14

yeu-lai-tu-dau-2-855-1.jpg


cuộc sống của cậu.

Có bạn trai là Ninh Tôn, lại có thể giúp anh ấy phát triển mối quan hệ của mình, cuộc đời của cậu thăng hoa rồi đấy.


Hứa Thanh Du vỗ vỗ vai cô, “Thu hồi trí tưởng tượng của cậu đi, mình không có thăng hoa gì, vẫn kém như trước.”
Vừa nói, Hứa Thanh Du vừa đảo mắt, nhìn thấy cách đó không xa có hai người đặc biệt quen thuộc.

Hứa Thanh Du nheo mắt và nhìn chằm chằm vào đó một lúc.

Hai người ở đằng kia đội mũ và đeo khẩu trang, nhìn không thấy rõ mặt mũi.

Chỉ có thể nhận biết qua dáng vẻ, hình như rất giống Ninh Tôn và mẹ Ninh.

Nhưng chuyện mà Hứa Thanh Du thấy là không thể.

Ninh Tôn làm sao đến những chỗ như chợ đêm chứ.

Khi nào anh ấy rảnh thì thưởng ở nhà mà thôi.

Hứa Thanh Du đã ở cùng Ninh Tôn vài tháng nên cô hiểu rất rõ những thói quen hàng ngày của anh ấy.

Ngay cả khi mẹ Ninh muốn ra ngoài mua sắm và yêu cầu Ninh Tôn đi cùng thì hai người họ có lẽ nên đến những nơi như trung tâm mua sắm.

Bên chỗ đó cứ có người đi qua đi lại, Hứa Thanh Du có chút phiền nên đã nhìn đi hướng khác.

Cô ấy cũng không quan tâm cho lắm, quay đầu lại nói với Tần Niên, “Đi thôi, lần trước không phải cậu nói muốn mua tinh dầu thơm sao? Mình nghĩ ở đó có bán, nhưng dầu thơm trong đó hình như không tốt lắm, khi cậu đi về thì hãy nhớ đổi nhé.


Tần Ninh ừ ừ hai tiếng, duỗi tay khoác tay của Hứa Thanh Du “Đi thôi.”
Bên kia, Ninh Tôn hai tay đút túi, cau mày, càng hạ mũ xuống, “Nơi này có gì vui mà tới đây chứ?”
Mẹ Ninh bật cười xem, “Mấy thứ ở nơi này thật sự là bảo vật, so với giá bán bên ngoài thì chỗ này còn rẻ hơn rất nhiều.

Mẹ từng đến những nơi như chợ đêm để tìm kiếm những thứ bảo bối này đây.”
Nói xong, mẹ Ninh đi nhanh hơn một chút và đi về một hướng.

Ninh Tôn hơi ngẩng đầu, “Mẹ đi từ từ thôi, ở đây có rất nhiều người đó.”
Nói xong, anh cau mày nhìn về một nơi không xa..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 856: 856: Chương 848


Ninh Tôn nhìn thấy Hứa Thanh Du.

Người con gái bên cạnh cô ấy, Ninh Tôn cũng nhận ra.

Hai người họ đã thay quần áo, và khác hẳn lúc giữa trưa.

Nhưng có lẽ vì đã quá quen thuộc với Hứa Thanh Du nên ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã nhìn thấy cô ấy từ trong đám đông.

Hứa Thanh Du và cô gái không biết đang nói chuyện gì, Hứa Thanh Du cười và rung rung vai.

Khoảng cách hơi xa, nhưng Ninh Tôn vẫn cảm giác được hạt gạo trên má của Hứa Thanh Du lộ ra.

Mẹ Ninh ngồi xổm bên cạnh một quầy hàng nhỏ, và nhìn những giá cả cửa nhưng món đồ nhỏ này, nói là những thứ này có thể trang trí trong nhà.

Ninh Tôn không có cảm giác gì với những thứ này, thậm chí không thèm nhìn chúng.

Anh ta đứng bên cạnh, nhìn chằm chằm về phía Hứa Thanh Du.

Hứa Thanh Du và cô gái đó đứng trước một gian hàng và quan sát một lúc, có lẽ họ đã mua thứ gì đó, và hai người họ xách một chiếc túi đi chỗ khác.

Mẹ Ninh lấy một thứ gì đó và hỏi Ninh Tôn thứ này như thế nào.

Ninh Tôn cũng không thèm nhìn, “Được, được, được, mua đi.”
Mẹ Ninh bật cười, “Con quá qua loa đại khái rồi đó, dù sao cũng nên xem một cái chứ.”
Ninh Tôn cũng rất hợp tác, nhìn chằm chằm đồ vật trong tay mẹ Ninh, rất nghiêm túc gật đầu, “Ừm, đẹp lắm, mua đi.”

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.15

yeu-lai-tu-dau-2-856-0.jpg


vừa này Hứa Thanh Du bọn họ mới mua đồ.

Chỗ này bán đèn xông tinh dầu, nhìn lạ mắt, con gái nhìn sơ sơ qua thôi là đã thích rồi.

Ninh Tôn nhìn chằm chằm một lượt rồi nhanh chóng quay đi.

Đây có lẽ không phải là thứ mà Hứa Thanh Du thích.

Dựa vào sự hiểu biết của anh ấy về Hứa Thanh Du, thì cô ấy không thể thích những thứ mà chỉ có bề ngoài như vậy.

Mẹ Ninh để ý thấy Ninh Tôn nhìn chằm chằm vào đèn xông hương thơm đó, bà có chút kinh ngạc, “Con cần cái này à? Những thứ như thế này hay chúng ta mua đồ đắt một chút đi.

Dù sao thì cái này phải hít vào cơ thế đấy, mà sao vậy? Con bị mất ngủ sao? “
Ninh Tôn vội vàng xua tay, “Không, không, con chỉ là thấy nó lạ mắt.”
Mẹ Ninh nghe vậy bật cười, “Tụi con gái thường thích những thứ như thế này.

Lẽ nào Tiểu Hứa không thích sao?”
Ninh Tôn cũng thật sự nghiêm túc suy nghĩ về điều đó.

Bên cạnh của Hứa Thanh Du không có bất cứ thứ gì mà con gái thích cả.

Cuộc sống của cô ấy rất đơn giản, hay có thể nói là đơn điệu.

Cô ấy không theo đuổi những thứ chỉ có hình thức đó.

Lúc trước khi mở phòng ngủ của Hứa Thanh Du ra, anh ấy cũng nhìn vào đó.

Bàn đầu giường trống trơn, chăn bông được gấp gọn gàng, trong phòng cũng không có đồ trang trí cầu kỳ.

Nếu không nhìn màu ga trải giường, thì nói đó là phòng ngủ của đàn ông, có lẽ cũng sẽ có người tin.

Ninh Tôn nghiêm túc trả lời, “Cô ấy không thích những thứ này, con người của cô ấy rất đơn giản.”
Mẹ Ninh cười, “Đơn giản mới tốt đó.

Ở xã hội bây giờ, con muốn gặp được một cô gái đơn giản thật không dễ dàng đâu.”
Ninh Tôn nhướng mày quay đầu nhìn mẹ Ninh, “Mẹ đang khen cô ấy à?”
“Mẹ chỉ nói sự thật thôi.

Có khen hay không cũng không quan trọng.” Mẹ Ninh nói và chậm rãi đi về phía trước, “Đứa trẻ như Tiểu Hứa thật sự rất được lòng người khác, chỉ nhìn thôi cũng biết cô ấy là một cô gái rất hiểu chuyện.


Nói đến đây, mẹ Ninh bỗng dưng thay đổi cách nói chuyện, “Tuy nhiên, bình thường một cô gái hiểu chuyện như vậy thì hoàn cảnh của gia đình chắc chắn sẽ không tốt.

Nếu như cuộc sống trước đây của cô ấy rất tốt thì không đến nỗi lại trở thành một người chuyện gì cũng kiêng dè đến như vậy.”
Đúng vậy, Ninh Tôn cũng biết chuyện gì Hứa Thanh Du cũng rất kiêng dè.

Chẳng hạn khi họ đi quay, ở trong phòng hóa trang hoặc là ở phòng nghỉ ngơi thì cô ấy chắc chắn sẽ không gây ra bất cứ tiếng động nào.

Cô ấy luôn cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.

Nếu muốn một người không cảm nhận được cảm giác tồn tại của mình, chỉ chỉ có một khả năng mà thôi.

Đó là cô ấy quá cẩn trọng.

Nếu như một người có nội tâm mạnh mẽ thì họ đều muốn thu hút sự chú ý của người khác lên mình.

Ninh Tôn thở dài trong im lặng và đi theo bước chân của mẹ Ninh.

Chợ đêm rất dài, tổng cộng có hai con đường, Ninh Tôn và mẹ Ninh không có mục đích gì, nên chỉ đi dạo một vòng.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.16
#Imgur
khí đột nhiên trở nên đặc biệt tốt.

Hai ngày qua, trong đầu của Hứa Thanh Du hình như đang suy nghĩ về việc gì đó.

Kết quả là bây giờ sau khi uống một ly bia nên cô ấy nói chuyện rất hăng, những chuyện cần suy nghĩ từ đó cũng đã thấu đáo hơn.

Đợi sau khi ăn xong, mặt Tần Niên có chút đỏ lên, “Được rồi, được rồi, ăn no say rồi, đồ đạc cũng mua rồi, chúng ta đi về thôi.”
Hứa Thanh Du dựa vào cái bàn để từ từ đứng lên, “Được rồi, chúng ta trở về đi.”
Hai người họ xách đồ và đi ra khỏi chợ đêm, vốn dĩ là muốn bắt taxi, nhưng Tần Niên đột nhiên nói: “Hay là cậu điện cho Ninh Tôn một cuộc điện thoại di.

Đã ra ngoài hai ngày rồi, không thấy hai người nói chuyện điện thoại gì cả, có chút không hợp lý đó.”

Hứa Thanh Du đang giơ tay chặn xe taxi, nghe thấy lời nói của Tần Niên, cô ấy ậm ừ, “Lúc nữa mình sẽ gọi cho anh ấy.

Sao cậu để tâm đến chuyện của anh ấy hơn cả mình vậy.”
Tần Niên cười khúc khích, đi tới ôm lấy vai Hứa Thanh Du, “Chủ yếu là người bạn tốt nhất của mình, lại có bạn trai là người nổi tiếng.

Tớ đây không phải là quá tò mò hay sao.”
Hình như Hứa Thanh Du có chút say, “Được rồi, được rồi.

Lát nữa tớ sẽ gọi điện cho anh ấy.

Mình sẽ cho cậu nghe giọng của anh ấy.”
Một chiếc taxi dừng gần đó, Hứa Thanh Du và Tần Niên vội vàng đi lên.

Tần Niên có chút không đợi được nữa, sau khi báo địa chỉ cho tài xé, cô nói với Hứa Thanh Du, “Gọi ngay, gọi ngay.”
Hứa Thanh Du cũng coi như là nói rượu nên đã can đảm hơn, vì vậy cô ấy lấy điện thoại ra nói: “Được rồi, mình sẽ gọi.”
Cô mở khóa điện thoại, mắt nhắm mắt mở mà nhìn vào danh bạ.

Cô ấy vẫn còn hơi sững sờ, không tìm được số của Ninh Tôn.

Tần Niên nghiêng người nhìn điện thoại di động của Hứa Thanh Du, cô ấy cũng say khướt đến mơ hồ.

Phải mất một lúc lâu sau, Hứa Thanh Du mới thấy được tên của Ninh Tôn.

Cô ấy không do dự gì mà bấm vào sau đó gọi cho Ninh Tôn..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 857: 857: Chương 849


Khi Hứa Thanh Du gọi điện, Ninh Tôn thực sự rất ngạc nhiên.

Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc lâu mới xác nhận rằng đúng là Hứa Thanh Du gọi điện đến, không phải anh đã đọc nhầm.

Ninh Tôn đã về đến nhà, đang nằm trên giường nhìn điện thoại.

Ninh Tôn trả lời điện thoại, “Có chuyện gì vậy?”
Giọng nói của Hứa Thanh Du có vẻ hơi kích động, “Ninh Tôn, anh nói gì đó đi.”
Sau khi cô nói xong, tiếng cười của Tần Niên vang lên qua điện thoại.

Ninh Tôn nhíu mày, “Cô làm sao vậy?”
Giọng nói của Hứa Thanh Du cũng mang theo ý cười, “Không có chuyện gì cả.

Chỉ là bạn của tôi muốn nghe giọng của anh.

Anh hãy nói cái gì đó với cậu ấy đi.”
Ninh Tôn ồ lên một tiếng sau đó thuận tiện chào hỏi.

Sau đó anh ấy hỏi lại: “Em bị sao vậy?”
Hứa Thanh Du không nói, Tần Niên liền mở miệng nói: “Cô ấy uống nhiều quá, vừa này chúng tôi có uống chút bia.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.17
#Imgur
Hứa Thanh Du dựa vào lưng ghế sau, “Chúng em đang ở trên xe, sẽ trở về khách sạn ngay đây.”
Ninh Tôn có chút lo lắng, “Đừng cúp điện thoại, đợi hai người đến rồi nói sau.”
Hứa Thanh Du lúc này rất nghe lời, ồ một tiếng, rồi lại cười.

Cô ấy nói, “Bạn của em muốn gặp anh.

Khi nào anh mới có thời gian vậy, cũng nhau đi ăn một bữa nhé.”

Khi mà cô ấy tỉnh táo, thì những lời nói này cô tuyệt đối sẽ không trực tiếp nói.

Cũng là vì uống say nên mới có can đảm, mặt dày đến vậy.

Ninh Tôn không từ chối, “Khi nào bạn em mới có thời gian? Lịch trình của tôi là cô sắp xếp nên cô sẽ biết rất rõ.

Em cứ chọn thời gian nào của tôi cũng được.”
“Vậy à.” Hứa Thanh Du suy nghĩ một hồi với đầu óc không mấy tỉnh táo, “Vậy thì ngày mai, buổi tuối ngày mai có được không?
Ninh Tôn không có phản đối, hiện tại thời gian tự do của anh rất nhiều, “Được chứ.

Đến lúc đo thì em cứ gọi điện thoại cho tôi, tôi qua đó đón hai người đi.”
Tần Niên ở bên cạnh không nhịn được cười, “Được, được.

Vậy thì tôi sẽ mong chờ buổi gặp mặt ngày mai của chúng ta.”
Ninh Tôn nói một chữ được, sau đó lại hỏi Hứa Thanh Du, “Tại sao em lại uống rượu vậy chứ?”
Hứa Thanh Du nói, “Vui mừng, tất nhiên là vì vui mừng rồi.”
Sau đó, Hứa Thanh Du tự nói với bản thân những gì mình đã nhìn thấy và đã mua khi đi chợ đêm hôm nay.

Sau khi uống một chút rượu, cô ấy nói nhiều hơn bình thường, và cô ấy đã cười suốt thời gian đó.

Ninh Tôn không nói lời nào, Hứa Thanh Du dường như không muốn đợi anh ta trả lời gì, mà chỉ nói những lời trong lòng mình ra.

Một lúc sau, Ninh Tôn đặt điện thoại bên cạnh, dựa vào giường khoanh tay không nói gì.

Hứa Thanh Du và Tần Niên đang cười và nói đùa ở bên kia đầu dây.

Mặc dù anh ấy không thể nhìn thấy biểu cảm của Hứa Thanh Du.

Nhưng anh ta gần như có thể hình dung được bây giờ cô ấy là người có đức tính như thế nào.

Ninh Tôn chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng của Hứa Thanh Du sau khi say rượu.

Nhưng bây giờ nghe giọng nói của cô ấy trên điện thoại, anh không còn tò mò về bộ dạng sau khi say rượu của Hứa Thanh Du nữa, cô ấy thật sự quá ồn ào.

Ninh Tôn lại nghĩ về Cố Tư.

Sau khi cô ấy uống quá nhiều, cô ấy không gây ồn ào nữa, hoặc cô ấy không làm phiền trước mặt Ninh Tôn.

Ninh Tôn nhớ rằng sau khi say rượu Cố Tư rất ngoan ngoãn.

Mặc dù trước mặt anh, cô ấy cũng không uống say nhiều lần.

Anh ta ngẩn người một lúc, đang chầm chậm phản ứng lại thì nghe thấy chủ đề của Hứa Thanh Du và Tần Niên lại thay đổi.

Hai người trò chuyện về hành trình cho ngày mai và ngày mốt.

Hứa Thanh Du bảo ngày mai trong lúc đợi Tần Niên đi làm, cô ấy sẽ đến gặp Tống Kình Vũ.

Cô ấy nói cô đi ăn với Tống Kình Vũ không được nói chuyện quá lâu.

Nếu như Tống Kình Vũ đồng ý giúp đỡ thì chắc chắn buổi trưa phải mời anh ta một bữa cơm.

Bên chỗ Tần Niên lại chuyện với giọng điệu ngưỡng mộ, “Mình rất ngưỡng mộ khi cậu đi ăn với Tống Kình Vũ.

Mình còn nhớ lúc trước chúng ta cũng xem buổi phỏng vấn của anh ấy.

Cái cảm giác hòa nhã đó, thật sự tràn ngập cảm giác an toàn đó.”
Hứa Thanh Du cũng thêm vào một câu, “Đúng vậy, mình cũng cảm thấy có cảm giác an toàn.”
Ninh Tôn nhếch miệng, những cô gái này chẳng biết cảm giác an toàn là gì cả.

Ngày ngày cứ nói cảm giác an toàn này cảm giác an toàn nọ.

Với thân phận như Tống Kình Vũ, những người con gái bình thường không thể kìm được lòng của anh ta.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.18

yeu-lai-tu-dau-2-857-0.jpg


về Tống Kình Vũ và khen anh ta hết điều.

Ninh Tôn không nói gì nữa.

Cuối cùng, xe dừng trước cửa khách sạn, Ninh Tôn nghe thấy tiếng mở cửa xe.

Anh ta gọi Hứa Thanh Du hai lần trong điện thoại, nhưng Hứa Thanh Du hoàn toàn không nghe thấy.

Cô và Tần Niên vắt vai nhau, vui vẻ vào khách sạn, sau đó đi thang máy lên lầu.

Ninh Tôn nghe thấy hai người họ nói chuyện nên kiên nhẫn đợi một lúc.

Không biết qua bao lâu, anh ta nghe thấy Hứa Thanh Du nói trong điện thoại: “Ninh Tôn à.”
Tốt lắm, cô ấy vẫn chưa quên đi mình đang gọi điện thoại cho anh ta.

Ninh Tôn nói: “Hai người đến rồi à? Mau đi tắm rửa rồi ngủ, cúp điện thoại đi.”
Hứa Thanh Du thuận miệng nói một chứ được, sau đó nói tiếp: “Anh ngủ sớm đi.

Ngày mai còn phải đi ghi hình nữa.”
Ninh Tôn không nói tiếp, Hứa Thanh Du suy nghĩ một hồi, dường như theo thói quen nói với anh ta, “Ngày mai, trong đội ngũ ghi hình có một vị tiền bối rất thích nói đùa.

Đến lúc đó anh đừng có bưng cái mặt ra như vậy, không thì bà ấy sẽ thấy anh cứng nhắc đấy.


Ninh Tôn nói: “Được rồi, tôi hiểu rồi.”
Hứa Thanh Du chép miệng, như thể tự hỏi liệu có còn gì không.

Quả nhiên, sau hai giây, cô ấy lại nói, “Anh nhớ ăn sáng.”
Ninh Tôn mỉm cười.

Hứa Thanh Du cũng đã dặn dò hết tất cả, nên cô cúp máy.

Ninh Tôn chậm rãi để điện thoại xuống, thở ra một hơi, đứng dậy đi tắm rửa.

Sau khi tắm rửa, anh ta lại cảm thấy tinh thần của mình tốt hơn, nhưng Ninh Tôn cũng không nhìn vào điện thoại của mình, anh ta đứng ở bên cửa sổ, mở rèm cửa nhìn ra bên ngoài.

Hôm nay, cảnh trăng bên ngoài rất đẹp, ánh trăng rất sáng, trên trời có sao.

Thời tiết ngày mai chắc chắn sẽ rất tốt.

Anh nhớ những lời mà Hứa Thanh Du trên điện thoại, cô ấy đã nói với Tần Niên.

Cô hy vọng ngày mai sẽ là một ngày tốt, sau đó cô có thể đàm phán thành công với Tống Kình Vũ.

Ninh Tôn có thể hiểu được, Hứa Thanh Du rất hy vọng có thể gặp được Tống Kình Vũ.

Dường như cô cho rằng chỉ cần hai người gặp mặt nói chuyện thuận lợi, thì sẽ lập tức được thăng quan tiến chức, trở thành phú bà.

Cô gái nhỏ suy nghĩ cũng quá đơn thuần rồi, và cho rằng mọi thứ luôn đơn giản như vậy..
 
Yêu Lại Từ Đầu
Chương 858: 858: Chương 850


Sáng hôm sau, Hứa Thanh Du dậy rất sớm, tắm rửa sạch sẽ, sau đó xuống lầu mua đồ ăn sáng.

Tần Niên đợi cô ấy quay lại mới tỉnh dậy.

Hứa Thanh Du cầm điện thoại kiểm tra thời gian, vừa xem vừa nói: “Cháo bí đỏ yêu thích của cậu này, dậy ăn đi, còn nóng.”
Nói xong, cô đứng hình và nhìn thấy nhật ký cuộc gọi từ đêm qua.

Cô ấy lại nói chuyện với Ninh Tôn hơn một tiếng.

Hứa Thanh Du không nhớ gì cả.

Có lẽ là vì tối qua ngủ quá ngon, nên đã quên chuyện này đi
Bây giờ khi cô nhìn thấy nhật ký cuộc gọi, thì cô đã nhớ lại tất cả.

Đúng vậy, tối hôm qua cô ấy đã gọi điện cho Ninh Tôn, và anh ấy cùng cô nói chuyện rất lâu.

Hứa Thanh Du chậm rãi cau mày, từng chút một nhớ lại mọi chuyện đêm qua.

Cô đưa tay lên vỗ trán, tự hỏi lúc đó mình đang nghĩ gì.

Dù không nói gì vượt quá ranh giới, cô vẫn cảm thấy hơi chạnh lòng khi nghĩ đến điều đó.

Hôm qua cô say, giờ nghĩ lại, cô cảm thấy trạng thái hưng phấn của mình đêm qua có chút bất thường.

Trí nhớ của Tần Niên tốt hơn Hứa Thanh Du, “Đúng rồi, tối nay chúng ta phải đi ăn cơm với Ninh Tôn, đừng quên.”
Hứa Thanh Du chậm rãi ngước mắt nhìn Tần Niên, “Cậu yên tâm đi, mình không quên đâu.

Mình sẽ không làm chậm trễ việc cậu gặp Ninh Tôn đâu.


Tần Niên cười và đi ra khỏi giường, đi về phía phòng tắm, “Xem cậu nói kìa cứ làm như kiểu mình với anh ta mới là một cặp ấy.”
Hứa Thanh Du và Tần Niên ăn sáng xong rồi một người đi một nơi.

Tần Niên đi làm việc.

Hứa Thanh Du đi dạo một chút rồi mới đi đến địa chỉ mà Tống Kình Vũ gửi cho mình.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.19

yeu-lai-tu-dau-2-858-0.jpg


lẽ anh ta không ngờ đó là một cô gái trẻ như vậy.

Thái độ của anh ta đối với Hứa Thanh Du rất tôt, “Là cô Hứa phải không? Mời cô đi theo tôi.”
Hứa Thanh Du có một chút thận trọng, và đi theo trợ lý vào trong thang máy.

Cô cẩn thận hỏi: “Xin hỏi anh Tống bây giờ có bận không?”
Trợ lý mỉm cười, “Không quá bận, hiện tại không có việc gì, anh ấy đang đợi cô.”
Hứa Thanh Du gật đầu, mỉm cười lịch sự và không nói gì.

Họ đi đến tận văn phòng của Tống Kình Vũ, văn phòng của Tống Kình Vũ rất rộng, trang trí đơn giản, không có gì rườm rà.

Tống Kình Vũ đang ngồi sau bàn làm việc mang bộ vest và đôi giày da.

Anh ta nhìn vào máy tính, không biết đang phân tích cái gì, khẽ cau mày.

Hứa Thanh Du bước tới, “Xin chào.”
Tống Kình Vũ ngẩng đầu nhìn cô, “Ngồi đi.”
Sau khi nói xong, anh lại nhìn chằm chằm vào máy tính một lúc rồi mới nhìn đi hướng khác.

Hứa Thanh Du thật thà như một học sinh, chống tay lên chân và ngồi thẳng lưng.

Tống Kình Vũ bị dáng vẻ của cô chọc cười, “Trông tôi đáng sợ vậy à? Sao cô lại căng thẳng như vậy?”
Hứa Thanh Du cũng không ngại ngùng gì, “Tôi chưa bao giờ đến một nơi cao cấp như vậy.”
Tống Kình Vũ chắp tay trên bàn, “Trước tiên hãy nói chuyện chính đi, trước tiên hãy nói với tôi suy nghĩ của cô về vấn đề đầu tư.”
Ý tưởng ư, Hứa Thanh Du không có ý tưởng nào cả, ý tưởng của cô ấy là kiếm tiền.

Miễn anh ta có thể kiếm tiền là được.

Nhưng nhất định cũng không thể nói như vậy, nói thẳng quá, nghe không được tốt cho lắm, làm như vậy sẽ khiến anh ta nghĩ cô có chút nông cạn.

Hứa Thanh Du xoa tay lên chân, “Chuyện này tôi không biết nhiều cho lắm.

Nhưng tôi không có nhiều tiền, nên tôi chỉ muốn tìm một cái vừa vừa thôi cũng được.”

Tống Kình Vũ đã gặp nhiều người giả dối.

Nhưng một người thật thà như Hứa Thanh Du thì anh cũng hiếm gặp được trong cuộc sống này.

Tống Kình Vũ gật đầu, “Được rồi, vừa hay trong tay tôi có hai dự án cũng không tồi, để tôi giới thiệu với cô.”
Thực ra những lời mà Tống Kình Vũ nói tiếp đó, Hứa Thanh Du cũng nghe không hiểu.

Dù sao với ngành đầu tư này, cô chỉ là một người chân ướt chân ráo, những thuật ngữ chuyên ngành đó cô đều không biết nó có ý nghĩa gì.

Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.20

yeu-lai-tu-dau-2-858-1.jpg


vi lừa gạt, cô không sợ tôi lấy hết tiền của cô rồi chạy à”.

Hứa Thanh Du l**m môi rồi nói, “Lúc trước, tôi từng xem qua rất nhiều tin tức của anh, tôi nghĩ anh không phải là người như vậy.

Hơn nữa, anh cảm thấy như tôi đây có được mấy đồng chứ, cũng không đáng để anh quan tâm nữa.”
Tống Kình Vũ nhìn chằm chằm vào Hứa Thanh Du, “Cô gái nhỏ à, cô vừa mới tốt nghiệp à.”
Hứa Thanh Du gật đầu, “Đúng vậy, tôi mới bước vào xã hội nên có chút khó khăn.

Tôi muốn đi con đường tắt nên mới đến tìm anh đó.”
Tống Kình Vũ chưa kịp nói gì, thì cửa văn phòng đã bị đẩy ra, trợ lý bưng hai tách trà đi vào.

Tống Kình Vũ đợi trợ lý đi ra ngoài rồi mới nói: “Cô đi theo Ninh Tôn, cuộc sống hẳn là ổn, sao có thể nói là khó khăn.”
Đúng vậy, cô ấy đã tuyên bố với công chúng rằng cô ấy là bạn gái của Ninh Tôn, mà Ninh Tôn hiện đang rất hot, tài nguyên cũng rất rộng, và tiền vào như nước.

Thông thường thì cô cũng có thể hưởng ké những thứ này.

Nhưng mấu chốt là hoàn cảnh của nhà cô ấy không bình thường.

Hứa Thanh Du không thể giải thích nên chỉ có thể nói: “Tôi vẫn muốn độc lập về tài chính.

Mặc dù anh ấy rất giàu, nhưng anh ấy đã tự mình làm tất cả.

Tôi không thể trông cậy vào anh ấy mọi thứ.

Tôi cũng muốn trở thành người xứng đôi vừa lứa với anh ấy.

Tránh để sau này người ta nói ra nói vào.


Tống Kình Vũ cười, “Suy nghĩ cũng khá trưởng thành đó.”
Anh nhấp một ngụm trong tách trà và nói những điều lạc đề, “Lúc trước, tôi cũng có xem những tin tức của hai người, chủ đề của hai người rất hot.

Tôi đang nghĩ một cô gái trẻ như vậy mà phải đối mặt với sức ép của dư luận thì rốt cuộc có thể cô ấy có thể chịu đựng được không.”
Nói đến vấn đề này Hứa Thanh Du cũng rất thoải mái, “Tôi không thường xuyên đọc các bình luận, bởi vì tôi cũng biết rằng những bình luận đó sẽ có ác ý.

Và hơn nữa tôi sợ rằng nó sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi.”
Nói xong cô vuốt, có chút xấu hổ, “Loại hành vi ác ý này đối với tôi vẫn rất hữu dụng, ít nhất cho tới bây giờ, sự việc đó cũng không có ảnh hưởng đặc biệt lớn đến tôi.”
Tống Kình Vũ dựa vào lưng ghế, “Thật ra cô nghĩ như vậy thì cũng đúng.

Có những người bị làm tổn thương quá nặng thì họ sẽ biết trốn tránh.

Nhưng mà cũng có một số người suy nghĩ quá nhiều.

Rõ ràng biết rằng những lời nói đó không hay chút nào nhưng vẫn muốn nghe, muốn thấy nó.

“.
 
Back
Top Dưới