Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 551


Loại cảm giác này hắn đã từng nhìn thấy khi Lạc Trạch ở cùng với Quan Thúy Nhi rồi.

Cho nên, hắn có thể cho rằng quan hệ giữa hắn và nàng đã tiến tới thêm một bước hay không?

Ngũ Thừa Phong suy nghĩ tới thất thần, không có chú ý tới Lê Tường vừa bước vào.

“Tứ ca, ngươi nghĩ cái gì vậy, tại sao mới ăn được nửa chén?”

“Bụng ta không có đói quá, chỉ ăn được chừng đó thôi. Ngươi cứ để trên bàn đi, chốc lát nữa nếu ta đói bụng, ta sẽ ăn nốt.”

Lê Tường bỏ tay hắn ra, nói: “Bên trong sủi cảo có mỡ, để nguội không ăn được nữa đâu, rất dễ bị đau bụng.”

Lấy tình trạng thân thể hiện giờ của hắn mà bị đau bụng, chẳng khác nào muốn chết?

“Nếu không ăn nổi thì chờ thêm chút nữa đi, ta sắc thuốc sắp xong rồi.”

Lê Tường dọn dẹp chén đũa rồi trở lại phòng bếp bận rộn thêm một hồi nữa, chờ tới khi nàng dọn dẹp xong phòng bếp, thuốc trong nồi cũng đủ thời gian. Lúc này nàng mới đóng phòng bếp rồi khoá cửa lại.

Bây giờ đã khá khuya, nàng vẫn còn chưa tính toán sổ sách, lại không thể kéo dài tới ngày hôm sau, nếu cứ kéo dài xuống, càng ngày chỉ càng thêm phức tạp.

Cho nên sau khi nàng đưa thuốc cho Ngũ Thừa Phong, nàng lập tức cầm cuốn thẻ tre ghi chép hàng ngày của mình rồi ngồi lên bàn, bắt đầu làm công tác cuối cùng của ngày hôm nay.

Ngũ Thừa Phong không làm phiền nàng, hắn ngoan ngoãn uống xong thuốc thì dựa vào đầu giường lẳng lặng nhìn nàng.

Lê Tường lại không phải đầu gỗ, bị người nhìn chằm chằm cũng không phản ứng.

Sau khi nàng liên tiếp viết sai ba con số, rốt cuộc Lê Tường cũng không nhịn được nữa, nàng trừng mắt nhìn hắn một cái.

“Chuyển ánh mắt qua chỗ khác, không được nhìn ta.”

“A……”

Thanh âm kia đúng là ủy khuất không thể ủy khuất hơn được nữa.

Lê Tường không thèm để ý đến hắn, nàng chuyên tâm ghi chép xong xuôi các con số trong cuốn sổ của mình rồi lấy lại tinh thần đi nhìn hắn. Kết quả nàng lại phát hiện không biết khi nào hắn cũng dựa vào mép giường ngủ rồi.

Cũng khó trách, bản thân hắn đã bị thương còn nóng lên, cố gắng gượng ăn xong cơm, chắc hẳn lúc này hắn đã không thể cố gắng được nữa. Thế nhưng tư thế dựa vào mép giường ngủ của hắn rất không ổn, nên nằm xuống mới có thể ngủ thoải mái được.

Lê Tường đành phải lay hắn dậy.

Khi bị lay dậy trong mắt hắn lập tức tràn ngập cảnh giác, thế nhưng lúc hắn nhìn rõ người trước mắt là Lê Tường, cảnh giác trong mắt lại biến thành vui mừng.

Cũng vì ánh mắt chân thành này của hắn mới khiến Lê Tường càng ngày càng không chống đỡ nổi.

“Tứ ca nằm xuống ngủ đi, ta cũng đi ngủ đây, nếu có chuyện gì ngươi cứ kêu một tiếng, ta ở cách vách có thể nghe được.”

Nghe Lê Tường muốn đi ngủ, ánh mắt vui mừng của Ngũ Thừa Phong lập tức ảm đạm đi vài phần.

Hắn tỏ ra rất nghe lời nằm xuống, chỉ là cử động một cái vẫn rất dễ dàng động tới miệng vết thương, khiến hắn lại đau thêm một trận, mồ hôi lạnh cũng toát đầy trán.

Lê Tường nhìn thấy rõ ràng một màn này, trong lòng nàng thật sự xót xa. Ngay lúc ấy, cũng không biết vì sao, nàng lại đột nhiên mở miệng nói: “Về sau có thể đừng đi áp tiêu không?”

“Hả?!” Ngũ Thừa Phong còn chưa phản ứng kịp.

“Ta nói, về sau ngươi có thể đừng tới tiêu cục làm việc không? Ra ngoài tùy tiện tìm một việc làm khác đi, bằng không tới tửu lầu chúng ta làm phòng thu chi cũng được mà. Bây giờ phòng thu chi của tửu lầu chỉ biết những cách thức cũ, không biết đổi mới, mỗi ngày ta đều phải làm lại sổ sách một lần, rất phiền toái.”

Vẻ mặt Lê Tường rất nghiêm túc, nàng không hề có ý đùa giỡn chút nào.

Nàng nói muốn để Ngũ Thừa Phong tới làm phòng thu chi, cũng không phải ý tưởng nông cạn, đột ngột nảy ra trong đầu.

Kỳ thật, nàng cũng nghĩ tới chuyện này lâu rồi. Ngũ Thừa Phong còn biết nhiều chữ hơn nàng, hắn lại rất thông minh, chắc chắn sẽ học cách thức ghi sổ mới thật nhanh chóng.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 552


Nếu như Ngũ Thừa Phong thực sự chịu tới tửu lầu làm việc, chưa nói tới nàng sẽ bớt được rất nhiều việc, chỉ cần làm nàng bớt lo lắng chuyện hắn đi áp tiêu ở ngoài gặp nguy hiểm đã may mắn lắm rồi.

“Thế nào? Ngươi thấy được không?”

Nhưng rất nhanh Ngũ Thừa Phong đã lắc lắc đầu, không chịu nhận lời.

“Nha đầu, ta nhận ý tốt của người. Thế nhưng nếu ta đã bái sư phụ, tự nhiên là muốn đi theo hắn. Trừ phi hắn không còn lui tới tiêu cục nữa, bằng không ta nhất định vẫn muốn đi theo hắn cùng áp tiêu.”

Đây là chuyện hắn đã sớm nói với sư phụ rồi, cũng chỉ còn vài năm nữa thôi.

Lại nói, hắn vẫn còn chưa chuẩn bị xong ‘của hồi môn’ trong tính toán đâu. Hiện giờ với Lê gia chút ngân bối trong tay hắn vẫn còn quá ít.

Nếu hắn cứ như vậy mà tới làm việc tại Lê gia tửu lầu, ngày sau sẽ phải kiếm tiền từ trong tay Lê gia, mà hắn lại không muốn như vậy.

Nhưng Lê Tường không rõ, nàng chỉ cần nghĩ tới chuyện qua không bao lâu nữa Ngũ Thừa Phong lại sẽ mang theo một thân đầy vết sẹo ra cửa, lại không biết trên đường sẽ gặp phải nguy hiểm gì là trong lòng nàng lại không nhịn được vô cùng khó chịu.

Hôm nay là vận khí tốt, bọn họ chạy được về trong thành, lỡ như ngày nào đó……

Nàng không dám nghĩ thêm nữa.

“Thôi không tới thì thôi, ngươi ngủ đi!”

Lê Tường thở phì phì một tiếng đã đi rồi.

Ngũ Thừa Phong: “……”

Một đêm không nói chuyện.

Ngũ Thừa Phong ăn cơm lại uống xong hai lần thuốc, cả đêm ngủ rất ngon lành. Thế nhưng cháo và thuốc đều là hai loại đồ chứa rất nhiều nước, cho nên sáng hôm sau hắn đã không cách nào nhịn nổi nữa rồi.

Thế nhưng bảo hắn gọi một cô nương như Lê Tường qua giúp hắn đi nhà xí, làm sao hắn dám mở miệng đâu, vẫn nên gọi Đại Giang thúc thì hơn.

Có điều muốn gọi được Đại Giang thúc, phỏng chừng phải gọi thật lớn tiếng khiến tất cả người trong hậu viện này đều thức mới ăn thua, hắn nghĩ tới nghĩ lui một hồi, cuối cùng quyết định tự mình đứng dậy đi nhà xí.

Trên bụng đau ơi là đau. Nhưng hắn đã quá quen với tình trạng này rồi, cứ nứt ra là băng bó lại thôi. Suy cho cùng, cái gì tự mình giải quyết được thì cứ cố gắng giải quyết đi.

Ngũ Thừa Phong tìm đường chết, tự mình chống xuống giường ngồi dậy, và hiển nhiên hắn lại đau một trận khiến toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Cũng may lúc hắn đang nghiêng ngả, lảo đảo ra khỏi cửa lại vừa vặn chạm phải Lê Giang vừa rời giường.

“Tứ oa! Ngươi đang làm gì vậy? Rời giường sao ngươi không kêu ta một tiếng?”

Lê Giang thực sự hoảng sợ khi nhìn gương mặt trắng bệch của Ngũ Thừa Phong, hắn vội vàng chạy lên đỡ.

“Là muốn đi nhà xí ư?”

Ngũ Thừa Phong ngượng ngùng gật gật đầu.

Lê Giang lập tức hiểu ra mọi chuyện, trong lòng hắn lại rất vừa lòng.

Hôm qua bọn họ trở về quá đột ngột, trong lúc hoang mang rối loạn thì Ngũ Thừa Phong vào nhà.

Cũng vì vậy mà có rất nhiều chuyện mọi người chưa lo lắng chu toàn, hiển nhiên là không suy nghĩ tới chuyện đối phương muốn đi nhà xí thì bọn họ nên làm gì bây giờ.

Cũng may Ngũ Thừa Phong này vẫn biết đúng mực.

Lê Giang vội vàng đỡ hắn đi nhà xí. Hai đại nam nhân với nhau, không cần thiết phải ngượng ngùng xoắn xít như vậy, tuy da mặt Ngũ Thừa Phong mỏng nhưng thân thể hiện tại quan trọng hơn.

Thế nhưng lúc trước hắn tự mình rời giường đi ra đã động tới vết thương rồi, hiện giờ miệng vết thương đã bắt đầu rỉ máu.

Hành động như vậy, dĩ nhiên đã khiến Lê Tường vừa rời giường, tức giận không nhẹ. Nếu không phải phụ mẫu đều có mặt ở đây, nàng nhất định phải lên lớp cho hắn một phen.

“Tương Nhi, ngươi chăm sóc tứ oa trước, ta và nương ngươi qua bên đại ca ngươi nhìn một cái. Tối hôm qua hắn về quá vội vội vàng vàng, cũng chưa nói rõ ràng mọi chuyện.”

Lê Tường gật gật đầu, nàng đứng nhìn phụ thân đỡ người kia vào nhà.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 553


Lúc này nàng vẫn còn đang bực bội ghê gớm, nên không thèm đi theo vào nhìn, chỉ trực tiếp qua phòng bếp chuẩn bị cơm sáng thôi.

Bữa sáng cho cả gia đình hôm nay rất đơn giản, chỉ là một chén mì chua thôi. Lúc này lại là Yến Túc qua đưa cơm sáng.

Nghĩa là từ sáng hôm nay, lúc Ngũ Thừa Phong tự mình ra cửa đã liếc mắt nhìn Lê Tường một cái, sau đó cả ngày hắn không còn gặp nàng một lần nào nữa.

Trực giác nói cho hắn có chút không thích hợp, nhưng hắn lại không biết nó không thích hợp ở đâu.

Lê Tường vẫn giận dỗi từ buổi sáng, thế nhưng phòng bếp vội quá, lại khiến nàng quên mất những chuyện này rồi.

Hiện giờ khách nhân tới tửu lầu càng ngày càng nhiều, lầu 2 lầu 3 đã rơi vào tình trạng đặt trước mới có chỗ ngồi.

Chưởng quầy Miêu có tới hỏi qua nàng, có nên mở thêm một tửu lầu nữa không, nhưng đề nghị của hắn đã bị nàng quyết đoán từ chối.

Tuy mục tiêu của nàng là mở một tửu lầu siêu cấp bên trong thành An Lăng, để phụ mẫu có một cuộc sống thật thoải mái dễ chịu. Nhưng trước mắt chưa phải thời điểm thích hợp.

Tay nghề của mấy người biểu tỷ còn chưa đạt tiêu chuẩn, ứng phó một tửu lầu nho nhỏ kiểu này còn được, nhưng nếu lại tiếp tục mở thêm một nhà, chưa kể tới vấn đề cần tìm nhân tài quản lý, chỉ nói tới phòng bếp thôi, đã không chia được người ra rồi.

Hiện giờ chỉ một tửu lầu, nàng đã rơi vào tình trạng thiếu nhân thủ, không riêng gì phòng thu chi, trong phòng bếp cũng cần có người mới. Chạy bàn, tiểu nhị tìm quá đơn giản, tuỳ tiện ai cũng được, nhưng phòng thu chi và phòng bếp lại khác, nhất định phải tìm người tin tưởng được.

Cái này không vội, bây giờ nàng còn chưa trưởng thành hẳn, đoạn đường sau này còn dài lắm, cứ đi từ từ, làm đâu chắc đấy đi, không thể mơ tới chuyện việc làm ăn của tửu lầu trong một ngày tự dưng nóng bỏng lên được.

Bận rộn một ngày, Lê Tường vẫn rất mệt. Mắt thấy sắp tới giờ đóng cửa, nàng vừa sắc xong thuốc, chuẩn bị đi nhìn người trong phòng kia một cái, đã thấy Kim Thư đang đứng chờ nàng.

“Kim Thư?”

“A Tường tiểu thư, mấy người cô gia đều đang ở toà nhà chờ ngươi đó.”

Lúc này Lê Tường mới nhớ tới đại ca đã trở lại, còn phụ mẫu nàng vẫn đang ở trong nhà bọn họ.

“Chờ ta ư? Có chuyện gì vậy?”

Kim Thư gật gật đầu, nhưng nàng ấy cũng không biết nhiều lắm, không biết cụ thể là chuyện gì, nàng ấy chỉ nói là Liên nhị tiểu thư có việc muốn trao đổi với Lê gia thôi.

Tuy nàng ấy không để lộ quá nhiều tin tức, nhưng Lê Tường cũng đoán được đại khái nội dung câu chuyện này rồi.

“Được, vậy ngươi chờ ta một chút, ta đi thay xiêm y.”

Lê Tường giao thuốc cho Yến Túc, dặn dò hắn chăm sóc Ngũ Thừa Phong trước, còn nàng cầm quần áo của mình ra phòng khác thay và theo Kim Thư rời đi.

Ngũ Thừa Phong chỉ nhìn thấy nàng tiến vào cầm xiêm y rồi đi ngay, chứ không nói với hắn một câu nào hết.

Không quá thích hợp……

Và như vậy, hắn có chút luống cuống lên.

Lúc này Lê Tường lại không có tâm trí đâu mà để ý tới biểu hiện của hắn, nàng đang nghĩ tới chuyện Liên Nghi Lan muốn trao đổi với Lê gia nhà nàng.

Đã nhiều ngày tiếp xúc với nàng ấy như vậy, nàng đã cảm nhận được rõ ràng hứng thú đặc biệt của nàng ấy với món đậu hũ nhà mình.

Nhất là sau khi nàng ấy biết một cân đậu nành có thể sản xuất ra gần mười cân tào phớ, số lần nhắc tới tào phớ trong một ngày của nàng ấy cũng nhanh chóng tăng lên.

Nàng cũng hiểu vì sao nàng ấy lại có biểu hiện như vậy, rốt cuộc tướng công của nàng ấy là võ tướng, tướng công quan tâm tới chuyện lương thảo, là nương tử, nàng ấy cũng sẽ để bụng chuyện này.

Sáng ngày mai Liên Nghi Lan đã rời đi rồi, cho nên hôm nay chắc chắn nàng ấy sẽ nói chuyện về công thức làm đậu hũ.

Nếu hỏi Lê Tường có ý kiến gì về chuyện này……

Chắc chắn nàng sẽ nói là bán.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 554


Bán thứ này rất có lợi cho nhà nàng, hơn nữa hai bên không ở cùng một thành hoặc châu, kể cả khi bình thường dân chúng hoặc thương gia Hồ Châu đều bán đậu hũ cũng không gây ảnh hưởng gì tới An Lăng bên này.

“A Tường tiểu thư, đến rồi.”

Kim Thư dừng xe lại, đỡ Lê Tường đi xuống. Vừa vào toà nhà nàng, nàng đã cảm thấy có chút kỳ quái, chờ tới thời điểm đi qua hậu hoa viên, nàng mới biết vì sao nàng lại có cảm giác này, giống như nơi đây đã thay đổi không ít tỳ nữ? Những người nàng đã quen mặt, không còn thấy nữa rồi.

Mấy ngày nàng không tới, mà biến hoá lớn như vậy……

“A Tường muội muội!”

Liên Nghi Lan vừa thấy Lê Tường đến, nụ cười trên mặt nàng ấy đã tươi tắn hơn vài phần. Nàng ấy lập tức tiến lên kéo tay nàng đi về phía hoa viên.

“Bận rộn cả một ngày rồi chắc ngươi đã rất mệt mỏi?”

“Ta còn khoẻ mà. Hôm nay Lan tỷ tỷ có ra ngoài dạo phố với tẩu tử ta không?”

“Haizz, đừng nói nữa. Đại ca ngươi vừa về tới nhà, trái tim nàng đã bay hết lên người đại ca ngươi rồi, đâu còn tâm trí mà quan tâm tới ta nữa.”

Liên Nghi Lan giả vờ oán giận một phen. Nàng ấy kéo Lê Tường đến trong hoa viên, thế nhưng thời điểm hai người bọn họ bước vào nơi đó, lại không có một bóng người.

“A Tường muội muội, ta có chuyện muốn nói riêng với ngươi một chút, ngươi có rảnh không?”

“Tự nhiên là có, Lan tỷ tỷ ngươi có gì cứ nói thẳng đi.”

Lê Tường đã có chuẩn bị tâm lý, cho nên lúc Liên Nghi Lan nói ra ý định muốn mua công thức làm tào phớ của nàng, nàng không thấy kinh ngạc chút nào cả.

“Lúc ấy ta vừa nghe nói một cân đậu nành có thể sản xuất ra trên dưới mười cân tào phớ, ta đã động tâm rồi. Ngươi cũng biết ngành nghề của trượng phu nhà ta rồi, một cân biến mười cân lương thực thật sự đáng quý. Nếu có thể dùng được trong quân doanh, chắc chắn sẽ tạo phúc cho quá nhiều người.”

Liên Nghi Lan nói cực kỳ thành khẩn, nàng ấy cũng thiệt tình muốn mua. Ban đầu, nàng ấy còn cho rằng mình phải tốn một phen miệng lưỡi thuyết phục, kết quả nàng ấy chỉ nói một câu, Lê Tường đã đồng ý ngay.

“Đây là chuyện tốt, ta không có lý do để từ chối cả. Thế nhưng về giá cả, Lan tỷ tỷ ngươi vẫn nên nói chuyện với đại ca ta đi. Hai chúng ta không nên nói chuyện tiền bạc, sẽ ảnh hưởng tới cảm tình.”

Nói xong, bản thân Lê Tường cũng không nhịn được cười, Liên Nghi Lan cũng bị nàng chọc cười, thoáng một cái, không khí giữa hai người lại trở nên thân thuộc như bình thường.

“Cũng được, chờ muộn thêm chút nữa ta sẽ qua nói chuyện với đại ca ngươi. Kỳ thật ban ngày ta đã nói qua với hắn rồi, chỉ là hắn nói chuyện này do ngươi quyết định, hắn không thể làm chủ, cho nên ta mới chờ tới khi tửu lầu đóng cửa lại gọi ngươi qua nói chuyện đó. Đi đi đi, chúng ta qua xem đồ ăn đã chuẩn bị như thế nào rồi, nên ăn cơm trước.”

Hai người vừa nói vừa cười đi tới phòng khách, cơm nước xong, Lê Trạch và Liên Nghi Lan đi thương lượng chuyện bán công thức đậu hũ này, Kim Vân Châu lại đưa Lê Tường tới nhà kho.

“Đây là những hàng hoá lần này đại ca ngươi mang về, vì mấy thứ này mà suýt nữa thì mất cả mạng đó.”

“Hàng hoá ư?”

Lê Tường có chút không hiểu lắm.

Đại ca mang hàng hoá về thì nàng qua xem làm gì

Kim Vân Châu để nha đầu đi châm mấy cái đèn, sau đó nàng ấy đi mở một cái rương gỗ ra.

Ánh đèn dịu dàng chiếu vào đồ vật trong rương kia, lập tức khiến nó toả ra ánh sáng lấp lánh. Bên trong có rất nhiều đồ vật linh tinh, Lê Tường liếc mắt một cái đã nhìn thấy vài miếng thạch anh, còn có các loại vật liệu đá. Thậm chí cũng có mấy thứ như san hô nữa.

San hô sinh trưởng trong biển, bởi vậy ở thời đại này, bên trong nội địa rất hiếm thấy chứng. Đại ca nàng thật là lợi hại, những thứ này cũng mang được về.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 555


“Tẩu tẩu, những hàng hoá đại ca mang về trong rương đều là những thứ này ư?”

“Cũng tương tự như vậy, hắn nói những thứ đó đều có thể làm trang sức.”

Kim Vân Châu méo miệng, nàng ấy chưa gì đã cảm thấy mất hứng rồi.

Nàng ấy nhìn ra được tướng công nhà mình vẫn thích làm buôn bán trân bảo như lúc trước, nhưng hắn làm loại buôn bán có nguy hiểm tới sinh mạng như vậy, nàng ấy không cách nào vui vẻ được.

“Đại ca ngươi nói, trong số những loại này chỉ có mấy miếng thạch anh là lấp lánh nhất, hắn muốn ngươi chọn hai miếng mang về làm trang sức đeo lên người. A Tường ơi, tại sao ngoại trừ cái vòng vỏ sò và lắc tay bằng bạc phụ mẫu mua cho, ta chẳng thấy ngươi dùng loại trang sức nào vậy? Chẳng lẽ những thứ trang sức ta đưa ngươi không vừa ý sao?”

Kim Vân Châu hoàn toàn hỏi theo bản năng, nhưng không biết vì sao Lê Tường lại cảm thấy chột dạ.

Dường như chỉ có vài lần nàng dùng đồ trang sức của tẩu tử và Liễu phu nhân đưa, sau này đúng là nàng không hề dùng lại lần nào nữa.

“Không phải ta không thích, chỉ là quá trân quý, với lại, ta thường xuyên ở trong phòng bếp, mang nó theo sẽ vướng víu lắm.”

Ánh mắt Lê Tường nhìn lướt qua mấy cái rương kia, nàng thầm cảm thán, có lẽ lần này đại ca nhà mình đã đào rỗng của cải trong nhà để mua đống này rồi.

“Tẩu tẩu, ta không nhận mấy thứ này đâu, cứ để đại ca giữ lại chỗ thạch anh này để bán đi. Đúng rồi, đại ca muốn làm mua bán trân bảo, vậy hắn đã chọn xong cửa hàng rồi?”

“Vẫn chưa đâu, cả ngày hôm nay hắn chỉ lo chạy tới nha môn xử lý chuyện đám cường đạo kia, còn chưa có thời gian dàn xếp chuyện mấy tiêu sư kia đâu.”

Nói như thế nào những tiêu sư đó cũng tận lực rồi, tốt xấu gì trượng phu nhà nàng ấy cũng không xảy ra chuyện gì.

Hai người trong số bọn họ còn bị trọng thương, không thể cứ trả tiền rồi tiễn người ta đi như vậy được.

Kim Vân Châu thầm thở dài một tiếng, lại nói: “Về chuyện cửa hàng, bên chỗ Tần Lục thúc còn mấy gian rất phù hợp, ngày mai cứ trực tiếp đi xem là được, đến lúc đó ta sẽ gọi ngươi cùng đi.”

Hàng đã chuyển trở lại rồi, chẳng lẽ còn có thể tiếp tục kéo dài không mở cửa ư? Chỉ có thể theo hắn mà thôi.

Cùng lắm thì lần tới nếu hắn lại tiếp tục đi chuyển hàng, lại mướn nhiều tiêu sư hơn chút nữa.

Nhưng lần tới khi trượng phu tiếp tục ra khỏi cửa, con thuyền bọn họ đặt đã được mang trở về rồi, đi đường thuỷ vẫn an toàn hơn đường bộ nhiều, nàng ấy cũng có thể yên tâm chút.

Tâm trạng của Kim Vân Châu đã tốt hơn không ít, nàng ấy cũng nói chuyện đặt thuyền cho Lê Tường nghe.

“Cái gì? Đại ca mua thuyền?!”

Trong nháy mắt, suy nghĩ của Lê Tường đã bay đi nơi nào không biết rồi.

Có thuyền!! Cũng có nghĩa là nàng có thể đi được nhiều nơi khác để mở mang kiến thức ư?

Lê Tường không có hứng thú với đá quý trong rương, nhưng lại rất tò mò với chuyện đại ca nhà mình mua thuyền.

Thế nhưng lúc này đại ca đang bận nói chuyện mua bán với Liên nhị tiểu thư, cho nên nàng không tiện đi quấy rầy hắn, cuối cùng đành phải đi tìm phụ mẫu rồi mấy người bọn họ cùng nhau trở về tửu lầu.

Nói cho cùng, trong tửu lầu vẫn còn một người bệnh, đi ra bên ngoài quá lâu như vậy, nàng cũng không yên lòng.

“Tương Nhi, ta thấy ngươi và tứ oa hiện giờ ở chung khá tốt, có muốn ước định gì đó trước hay không?”

Đột nhiên một câu có nội dung như vậy vang lên bên tai làm Lê Tường lập tức tỉnh táo trở lại.

“Phụ thâm, ngươi gấp cái gì chứ? Ta mới chừng này tuổi, nóng nảy làm chỉ? Tứ ca cũng nói rồi qua thêm vài năm nữa lại nói chuyện hôn sự.”

Phu thê Quan thị: “……”

Hoá ra hai hài tử này đã sớm nhìn trúng nhau rồi, chỉ là hai người bọn họ không biết mà thôi.

“Được được được, chuyện của ngươi, do ngươi quyết định.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 556


Nữ nhi là người có chủ ý của mình, hai người bọn họ cũng không muốn can thiệp vào quyết định của nữ nhi.

Lúc người một nhà bọn họ trở lại tửu lầu đã là gần giờ Hợi (9 giờ tối), ngày thường vào giờ này, mọi người đều đã về nhà chuẩn bị nghỉ ngơi rồi. Thế nhưng lúc Lê Tường đi, nàng lại không nói rõ ràng cùng Yến Túc, bởi vậy, đến giờ này, hắn vẫn chưa trở về nhà.

“Sư phụ…… Các ngươi đã về rồi!”

Lúc này Lê Tường mới nhớ lúc nàng rời đi đã dặn dò Yến Túc ở lại chăm sóc cho Ngũ Thừa Phong, mà quên không bảo hắn lúc nào thì nên đi về.

“Ngươi ngốc ư? Đã trễ thế này rồi, ngươi nên trở về từ lâu rồi chứ? Trong viện đâu phải không có ai?”

“Được được được, ta lập tức trở về ngay.”

Yến Túc dọn dẹp đồ của mình xong mới đi đến bên người Lê Tường, nhỏ giọng nói: “Sư phụ, lúc ta làm xong cơm chiều mang vào cho Ngũ đại ca, hắn vẫn nói mình không đói bụng, không chịu ăn cơm. Nhưng hắn vẫn uống thuốc đều đặn.”

“Lại không ăn cơm?” Lê Tường nhăn mày rồi xoay người đi trong phòng.

Ngũ Thừa Phong ở bên trong mong nàng cả một ngày, cuối cùng cũng gặp được người trong lòng, hắn lập tức hưng phấn nghểnh cổ lên nhìn, kết quả phía sau người trong lòng còn có thêm hai vị trưởng bối nữa. Bởi vậy, lời đã đến miệng, hắn đành phải nuốt trở vào.

“Đại Giang thúc, các ngươi đã về rồi……”

Lê Giang vừa lên tiếng hỏi Ngũ Thừa Phong cảm nhận miệng vết thương như thế nào, vừa đi cầm thuốc ra chuẩn bị thay dược cho hắn.

Lê Tường nhìn chằm chằm hắn một hồi lâu cuối cùng cũng không nói câu gì nữa, nàng chỉ hỏi hắn muốn ăn gì để vào phòng bếp làm thôi.

Mãi cho đến khi nàng làm xong cơm mang lên, phu thê Lê Giang cũng đi rửa mặt, Ngũ Thừa Phong mới lên tiếng.

“Tương nha đầu, có phải ngươi giận ta hay không?”

“Giận ngươi ư?”

Lê Tường có chút không hiểu chuyện gì xảy ra, nàng bận rộn cả ngày hôm nay nên đã ném chuyện hồi sáng ra sau đầu rồi, đâu còn nhớ để mà giận nữa.

Ngũ Thừa Phong nhìn lên, đã hiểu rõ mọi chuyện rồi, hắn lập tức âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Không nhớ rõ thì may quá, tính tình của Tường nha đầu này thật tốt. Từ sáng tới giờ hắn vẫn luôn lo lắng nàng sẽ giận dữ không thèm để ý tới mình nữa. May quá không phải rồi.

“Không sao đâu, không sao đâu, tại ta thấy cả ngày rồi ngươi cũng không thèm qua thăm ta, ta còn tưởng ngươi giận ta đó.”

Trong lòng Ngũ Thừa Phong đã nhẹ nhàng hơn nhiều, hắn chỉ ăn hai ba miếng đã xong bữa cơm rồi ngoan ngoãn nằm trên giường.

Miệng vết thương trên eo hắn vừa được thay thuốc, vừa ngứa ngáy vừa đau đớn, thế nhưng hắn được nằm ở nơi này, lúc nào cũng có thể nhìn thấy người trong lòng, dù đau một chút cũng đáng.

“Ừm, ta sắc thuốc xong rồi, ngươi để nguội thêm chút nữa rồi tự uống hết đi nha, ta còn phải tới phòng bếp kiểm kê nguyên liệu, ngươi uống xong nhớ gọi ta một tiếng.”

Nói xong Lê Tường lập tức xoay người, không ngờ ống tay áo của nàng lại bị người trên giường túm chặt.

“Ngươi, ngươi… tại sao ngươi không đeo vòng tay kia……”

Từ khi Lê Tường bước vào phòng, hắn đã bắt đầu đánh giá nàng rồi. Kết quả hai bên cổ tay của nàng không hề có chuỗi vòng tay hôm qua, chỉ có một sợi dây bạc bình thường nàng hay đeo kia thôi.

Ngũ Thừa Phong không muốn đoán già đoán non làm chính mình thêm phiền não, cho nên hắn dứt khoát hỏi thẳng luôn.

Lê Tường nhìn xuống cổ tay, mới nhớ tối hôm qua lúc nàng sang bên phòng biểu tỷ ngủ, cảm thấy ở tay hơi cộm nên đã cởi nó ra rồi đặt trên gối đầu.

Tới buổi sáng hôm nay, nàng vừa nghe thấy động tĩnh bên ngoài đã vội vã chạy ra nhìn, tự nhiên là quên không đeo lại chuỗi vòng tay đó rồi.

“Ta để lắc tay đó ở trong phòng biểu tỷ, buổi sáng nay ta quên không đeo. Lại nói, ta suốt ngày ra ra vào vào phòng bếp, không thích hợp để đeo những loại lắc tay góc cạnh như vậy.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 557


Nàng vừa nói dứt lời, đã lập tức cảm nhận được tâm tình Ngũ Thừa Phong uể oải xuống, y hệt một chú cún nhỏ bị mất khúc xương vậy.

Sau đó, dường như theo bản năng, nàng lại bổ sung thêm một câu: “Không phải ta không thích.”

Không phải không thích, đó chính là thích!

Cả người Ngũ Thừa Phong lập tức như được thổi gió xuân vào mặt, hắn nở nụ cười đầy sung sướng như vừa nhặt được tiền.

Lê Tường bị hắn nhìn chăm chú đến mức ngượng ngùng, nàng không nói thêm gì nữa đã vội vàng chạy khỏi phòng mình, qua sau bếp kiểm kê.

Từ sau khi phòng bếp bắt đầu chế độ vài ngày sẽ kiểm kê nguyên liệu nấu ăn một lần, hiện giờ đã không còn thấy thứ gì bị trộm mất nữa.

Đương nhiên cũng vì trong phòng bếp chỉ còn lại những người đáng tin cậy mà thôi, nhưng nàng phải duy trì cách làm việc này, ngày sau bọn họ còn phải tuyển thêm người mới mà.

Có vài thứ, nàng phải lập tức dạy bọn họ, sau khi dạy được đồ đệ, nàng cũng có thể rảnh tay làm chuyện khác.

Mục tiêu của Lê Tường cũng không có quá to lớn hay xa xôi, nàng chỉ có một mục đích chính là biến tửu lầu nhà mình trở nên càng ngày càng lớn hơn ở An Lăng mà thôi.

Hiện giờ trên tay nàng đã có không ít tiền bạc rồi, cứ dựa theo tốc độ kiếm tiền hiện giờ của tửu lầu, chưa đầy hai, ba năm nữa, nàng hoàn toàn có thể mua được một toà đại tửu lầu ở An Lăng này.

Đến lúc đó, các đồ đệ cũng có thể xuất sư, nàng sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

Nếu nhàn rỗi tới mức không có việc gì làm có thể công khai mở một lớp huấn luyện tay nghề nấu nướng xem sao, truyền tất cả công thức nấu ăn của nền ẩm thực Trung Hoa ra bên ngoài.

Lê Tường vừa mặc sức tưởng tượng tương lai vừa kiểm kê nguyên liệu trong phòng bếp. Thời điểm nàng đi tới một ngăn tủ đựng lương thực phụ, nàng vừa mở cửa tủ ra đã thấy hai bóng đen đột nhiên nhảy ra, dọa nàng nhảy dựng.

Là lũ chuột!

Thuốc diệt chuột nàng vứt ra vô dụng ư?!

Lê Tường buông mấy thứ trong tay xuống, rồi vội vàng mở tất cả ngăn tủ ra xem xét.

Hoá ra đằng sau ngăn tủ đã bị mấy con chuột kia cắn thành một lỗ hổng rồi, khó trách trong phòng bếp lại có chuột.

Nàng không để ý tới lỗ thủng kia, kiểm tra lương thực trong tủ trước. Trong ngăn tủ này được chru yếu là các loại đậu, đậu đỏ đậu xanh đậu tằm vân vân.

Những loại khác may mắn vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có túi đậu tằm bị chúng nó gặm một lỗ thủng, có khá nhiều hạt đậu bị rơi vãi ra bên ngoài.

Nàng không có ý định nhặt lại những hạt đậu đã rơi vãi ra bên ngoài, ai biết trên người lũ chuột kia có mang theo thứ dơ bẩn gì không.

Sau khi quét dọn sạch sẽ trên mặt đất, nàng lại lấy cỏ khô trộn với thuốc diệt chuột rồi nhét tất cả vào động của lũ chuột kia.

Nếu làm như vậy mà hai con chuột chui vào tủ còn không chịu chết, chắc nàng phải tới hiệu thuốc tìm ông chủ hỏi xem có phải thuốc diệt chuột này có vấn đề hay không.

Lê Tường sửa sang lại xong lỗ thủng rồi kiểm kê qua chỗ đậu còn lại, mới thả chúng trở về, hiện giờ trên bàn chỉ còn lại túi đậu tằm nhỏ bị chuột cắn thủng một lỗ thôi.

Những hạt đậu tằm này là hàng của năm ngoái, mùa này đã có đậu tằm non mới rồi, cho nên túi đậu tằm cũ này vẫn bị nhét trong tủ, chưa từng nhúc nhích.

Thế nhưng đậu tằm mới có cách ăn của đậu tằm mới, đậu tằm cũ lại có cách ăn của đậu tằm cũ, chỉ cần biết cách làm, tất cả đều ăn rất ngon.

Lại nói, hiện giờ những món có thể nhắm rượu của tửu lầu nhà nàng ngoại trừ một ít món rau xào, cũng chỉ có thịt hầm mà thôi, thời gian dài như vậy cũng nên đổi mới thực đơn một lần.

Trong nháy mắt Lê Tường đã nghĩ tới một món đồ ăn của Tứ Xuyên rất hợp dùng để nhắm rượu, bởi vậy nàng xoay người một cái, lập tức mang chỗ đậu tằm còn lại kia ngâm vào nước.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 558


Đậu tằm cực kỳ cứng, không ngâm đủ bốn, năm canh giờ căn bản không thể làm ra được hương vị ngon miệng.

Lúc này nàng bỏ chúng nó ra ngâm, sáng sớm ngày mai đã đủ thời gian để làm đồ ăn rồi.

Lê Tường đậy một cái mẹt lên trên chậu đựng đậu tằm, còn cẩn thận đè một cái băng ghế lên trên nữa, nàng cần che cẩn thận như vậy, chỉ sợ lũ chuột lại thi nhau nhảy vào phá hoại.

Làm xong việc này, nàng mới tiếp tục kiểm kê nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp, sau nửa canh giờ công tác này cuối cùng cũng xong xuôi.

Đương nhiên, nàng vẫn chưa được ngủ, còn phải ghi chép lại sổ sách của ngày hôm nay.

Nhìn thấy nàng còn cặm cụi đêm khuya như vậy vẫn chưa được nghỉ ngơi, Ngũ Thừa Phong đã đau lòng muốn chết.

Dưới ánh đèn tối tăm mù mờ kia, nàng còn phải dò từng câu từng chữ, kiểm tra sổ sách, sau đó lại chép từng chữ từng chữ qua cuốn sổ ghi chép của nàng.

Đôi mắt kia cứ nhìn chằm chằm qua bên đó lại nhìn chằm chằm tới bên này, thương làm sao. Hắn nằm trên giường để ý thấy nàng chỉ nhìn được vài hàng đã xoa nhẹ mắt hai lần rồi.

Dưới một chút xúc động nhất thời, Ngũ Thừa Phong mở miệng.

“Nha đầu, lấy sổ sách qua đây, ta đọc giúp ngươi.”

Chia công việc ra như vậy, một người ngồi đọc, một người ngồi chép lại, sẽ không cần đôi mắt nàng phải đổi tới đổi lui thích ứng, nhất định sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.

Nhưng hắn nói xong lời này mới đột nhiên phản ứng lại, hắn chỉ là một người ngoài…… sổ sách tửu lầu là thứ vô cùng quan trọng như vậy, đâu thể dễ dàng xem được…là bản thân hắn đã quá l* m*ng rồi.

Đang lúc hắn suy nghĩ nên nói câu gì để cho vẹn toàn mọi chuyện, đã nhìn thấy Lê Tường cầm cái đèn và sổ sách lên rồi đi về phía hắn.

“Ừm, ta vừa nhìn đến nơi này, ngươi nhớ đọc cẩn thận đó, đừng có đọc sai.”

Bộ dáng Lê Tường không hề coi hắn là người ngoài khiến Ngũ Thừa Phong ngạc nhiên quá đỗi. Hắn cảm giác cuốn thẻ tre trong tay mình đang nóng lên.

“Nha đầu…… Ta… đây là sổ sách……”

“Ta biết mà. Sổ sách làm sao vậy? Chỉ là bản ghi chép lại lượng hàng bán ra thôi mà, ngươi cứ nhìn trên đó rồi đọc cho ta nghe là được. Chẳng lẽ vừa rồi ngươi nói đùa?”

“Không không không, không phải! Ta thật sự muốn đọc giúp ngươi mà.”

Ngũ Thừa Phong nắm chặt thẻ tre, sợ nàng lại lấy về.

Lê Tường nhìn động tác của hắn mà không nhịn được cười thầm một tiếng. Đúng là đồ ngốc mà.

Thứ này chỉ là lượng hàng bán ra một ngày thôi, đâu phải chuyện gì quá cơ mật, kể cả đúng là cơ mật, thì cũng phải có bản lĩnh đọc qua một lần là nhớ hết tất cả mới làm nên chuyện nha.

Lại nói, ở chung lâu như vậy, nàng đã quá rõ tính tình của hắn ra sao rồi, đâu cần phải có tâm tư đề phòng mọi lúc mọi nơi nữa.

“Nhanh đọc đi nha, ta đang buồn ngủ muốn c.h.ế.t này.”

“A. Ta đọc đây!”

Một tay Ngũ Thừa Phong cầm thẻ tre, một tay giơ đèn dầu, sau đó hắn chiếu theo nơi Lê Tường vừa chỉ cho hắn, từ từ đọc cho nàng nghe.

Lão kế toán phòng thu chi của tửu lầu nàng viết giỏi thật, hắn viết chữ vừa qua loa vừa nhỏ tí, bởi vậy Lê Tường luôn phải tranh thủ những lúc trời còn chưa tối để kiếm tra, sao chép lại sổ sách.

Chỉ là mấy ngày gần đây có tình huống đặc thù, nàng đều phải làm công việc này lúc ban đêm. Ánh đèn quá tối tăm, chữ viết lại nhỏ vô cùng, khiến nàng nhìn mà đau hết cả đầu.

Cũng may hôm nay có người hỗ trợ, trong lòng Lê Tường đã có suy nghĩ tương lai với hắn, nàng sẽ không coi hắn như người ngoài, chuyện gì cần nhờ, nhất định phải nhờ.

Cứ như vậy, một người đọc, một người chép lại lượng hàng bán ra một ngày, hơn phân nửa canh giờ sau, cuối cùng Lê Tường cũng chép xong rồi.

Trời không còn sớm nữa, hai người cũng buồn ngủ lắm rồi, sau khi cất cẩn thận cuốn sổ thẻ tre đi, người nào người nấy đều tự trở về trên giường nghỉ ngơi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 559


Lê Tường đang nằm trên giường, thật cẩn thận duỗi eo chân, ngay khi nàng vừa lật người lại đột nhiên nghĩ tới thứ mình đặt trên đầu giường hôm qua, nàng theo bản nàng duỗi tay đi tìm nó.

Ban đêm đen tuyền, không nhìn rõ bất cứ thứ gì, nhưng nàng có thể sờ thấy từng viên thạch anh góc cạnh, trong suốt, sáng ngời y như tên ngốc nào đó.

Nàng cầm lấy chuỗi vòng tay, nắm hờ nó trên tay rồi mơ mơ màng màng thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau thời điểm nàng rời giường đi vào phòng bếp, đậu tằm đã được ngâm no đủ. Lúc này nàng chỉ cần nhẹ nhàng chà xát là lớp vỏ đậu tằm sẽ tróc ra ngay.

Nàng đang tính toán muốn làm món đậu tằm chiên xóc gia vị, xem như vừa là một món ăn vặt, vừa là một món nhắm rượu.

Có người thích ăn đậu tằm bỏ vỏ, có người lại không để ý. Dù sao Lê Tường cũng không định lột hết vỏ của chúng.

Suy cho cùng, nếu lần đầu tiên đã bỏ hết vỏ của chúng, vậy sau này cũng phải bỏ hết vỏ đi, làm như vậy rất phiền toái.

Hơn nữa, ăn hạt đậu phun vỏ ra ngoài cũng rất thú vị.

Lê Tường bưng tất cả hạt đậu lên bàn, tối hôm qua nàng chỉ ngâm hơn nửa chậu mà bây giờ chúng nó đã nở ra thành một chậu đầy rồi. Từng hạt đậu tằm hút no nước nhìn thật đáng yêu.

“Sư phụ, sao hôm nay ngươi ngâm nhiều đậu tằm như vậy?”

Trước nay Đào Tử chưa từng nhìn thấy nàng ngâm nhiều đậu tằm như vậy, nàng ấy chạy qua cầm thử, chỉ cần sờ nhẹ một cái đã thấy hạt đậu tằm nứt ra làm đôi.

“Dường như đã ngâm rất lâu?”

Nàng ấy đã từng ăn đậu tằm rồi. Nhớ năm đó khi nàng ấy và muội muội còn đi làm công cho nhà người khác, ba bữa cơm một ngày chưa từng có món gì ngon, có đôi khi bọn họ phải ăn đậu nành, cũng có đôi khi lại là đậu tằm.

Đương nhiên, không phải đậu mới mẻ, càng không ngon lành gì cho cam, chỉ đơn giản là bỏ đậu nành, đậu tằm vào nồi rang chín thôi, những loại đậu đó có cắn đau cả răng cũng không dễ dàng vỡ ra. Bởi vậy, nàng ấy và muội muội phải ngâm chúng rất lâu, mới có thể ăn được.

Ngẫm lại những chuyện ngày ấy lại khiến người thổn thức. Dường như những ký ức ấy khắc thật sâu, thật sâu trong tâm trí Đào Tử, chỉ cần nàng ấy nhớ lại, sẽ có cảm giác như chúng vừa xảy ra ngay ngày hôm qua vậy.

“Hôm nay ta mang chúng ta ngâm để làm một món mới, cứ ngâm đó đi đã, ngươi đi nhồi bột chút đi, chốc lát nữa chờ Khương Mẫn tới sẽ để hắn làm bánh bao.”

Lê Tường bắt đầu phân chia công việc cho từng người. Lúc này, bọn tiểu nhị của tửu lầu cũng lục tục bước vào trong sân. Người quét tước thì đi quét tước, người rửa rau cứ việc rửa rau.

Một ngày bận rộn lại bắt đầu.

Chẳng qua không có ai chú ý tới cái chậu ngâm đầy đậu tằm trong bếp, mãi cho đến khi Lê Tường vớt tất cả những hạt đậu tằm còn đọng nước lên, bọn họ mới chú ý tới nàng đã ngâm đậu tằm từ lâu rồi.

Mới sáng sớm, còn chưa tới giờ cơm, cho nên trong phòng bếp còn chưa quá bận rộn, Lê Tường định làm luôn món này, tới giữa trưa vừa lúc lấy ra để thí nghiệm món mới một chút.

Đậu tằm đã ngâm đủ giờ, chuyện tiếp theo phải làm cho cho nó mở miệng. Chuyện này rất dễ dàng, chỉ tốn khá nhiều thời gian thôi.

Nhưng công đoạn này nhất quyết phải làm, bằng không lúc bỏ đậu tằm vào nồi, chúng nó nổ tung toé, có khi còn nguy hiểm tới cả mạng người chứ chẳng chơi.

Chuyện nhỏ như vậy, hiển nhiên không cần Lê Tường tự nhúng tay vào, hai người Hạnh Tử và Yến Túc tay chân lanh lẹ, không đến ba mươi phút đã chuẩn bị xong hết nguyên liệu cho sư phụ rồi.

“Sư phụ, có đậu tằm mới của mùa này, đâu cần phải ngâm đậu tằm cũ chứ?”

Ba đồ đệ không hiểu tại sao nàng cần phải làm như vậy.

Lê Tường vừa xem xét đậu tằm đã mở miệng vừa trả lời: “Bởi vì ta không muốn làm món xào. Hạnh Tử, đi nghiền những nguyên liệu ta vừa rang thành bột đi, chút nữa ta sẽ dùng tới.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 560


Những nguyên liệu nàng vừa nhắc tới chính là thứ nàng đã chuẩn bị trong lúc hai đồ đệ vội vàng làm đậu tằm mở miệng.

Nàng dùng bát giác, hoa tiêu, vỏ quế, ớt cay rang thật thơm làm hương liệu. Những thứ này được gọi là linh hồn của món đậu tằm chiên xóc gia vị kia.

Hạnh Tử vừa nghe vậy đã lập tức chuẩn bị đi nghiền, thế nhưng Yến Túc còn nhanh hơn nàng ấy.

“Sư phụ, cứ để cho ta làm đi thôi, cối xay này nặng lắm.”

Lời này của tiểu đồ đệ nghe qua dường như rất có đạo lí, nhưng chả hiểu sao Lê Tường cứ cảm thấy có chỗ nào quái quái.

“Đây đâu phải lần đầu tiên Hạnh Tử đi nghiền, cho nàng làm có sao đâu? Ngươi cũng có chuyện của mình đó, vào kho hàng mang đậu tằm ra đây, lại ngâm thêm hai thùng nữa cho ta.”

Yến Túc theo bản năng liếc mắt nhìn Hạnh Tử một cái, thấy nàng ấy đã bưng chén hương liệu ngoan ngoãn ra nơi đặt cối xay rồi, hắn đành phải nghe lời tới kho hàng làm việc.

Lê Tường nhìn tới nhìn lui đánh giá hai người này vài lần, nàng đang chuẩn bị suy nghĩ thật cẩn thận một màn vừa rồi, lại thấy Đào Tử ở bên cạnh gọi nàng.

“Sư phụ, hạt đậu đã chuẩn bị xong rồi, chuẩn bị mang chúng ra xào ư? Có cần ta đi chuẩn bị rau xào chung với nó hay không?”

“Không cần chuẩn bị rau, ta đang chuẩn bị chiên nó lên, chờ Hạnh Tử nghiền xong hương liệu là được……”

Vì một chút gián đoạn này, Lê Tường đã quên những gì nàng đang suy nghĩ hồi nãy, nàng đi qua bưng một chậu đậu tằm lên bệ bếp. Sau khi xào xong hai món đồ ăn, Hạnh Tử đã nghiền xong bột gia vị rồi.

“Đầu tiên là đun nóng dầu, sau khi dầu nóng chín phần, nhớ cẩn thận rút bớt củi để lửa trung thôi, bằng không rất dễ khiến hạt đậu bị cháy khét.”

Lê Tường duỗi tay cảm nhận nhiệt độ trong chảo dầu, sau khi nàng cảm thấy đã đủ độ rồi mới trực tiếp đổ một phần ba chỗ đậu tằm vào chảo dầu chiên.

Không thể cho tất cả vào cùng một lúc được, kích thước của nồi chỉ có chừng đó, nếu bỏ tất cả vào sẽ rất dễ bị nóng không đều, chia ra ba lần là vừa vặn.

Đậu tằm còn mang theo một chút nước, bỏ vào nồi đã lập tức b.ắ.n tung toé, may mắn đã mở miệng cho nó rồi, bằng không cứ để nguyên hạt, chắc chắn uy lực nổ tung này không hề nhẹ.

“Sư phụ…… Đậu tằm chiên có hương vị gì?”

“Ừm……Vị rất xốp giòn còn rất thơm nữa. Không hề mềm mại như đậu tằm mới năm nay, chốc lát nữa ngươi nếm thử sẽ biết.”

Lê Tường đảo đậu tằm trong nồi, chú ý sự biến hóa của màu sắc bên ngoài, nàng chiên cho đến khi hạt đậu tằm có cả vỏ trở thành màu vàng rồi lập tức vớt chúng ra ngoài.

Tiếp theo, nàng lại một lần nữa kiểm tra dầu, chuyển sang nồi đậu thứ hai. Liên tiếp chiên xong ba nồi mới chiên hết sạch chỗ đậu tằm nàng đã ngâm ngày hôm qua.

“Sư phụ, gia vị đã nghiền thành bột rồi.”

Hạnh Tử bưng một chén lớn đầy bột gia vị trở lại.

Lê Tường ngửi một chút, nàng khá vừa lòng vì hương vị này giống hệt món ăn trong trí nhớ của nàng.

Dùng nhiều hay ít những loại gia vị này cũng sẽ ảnh hưởng tới hương vị của món ăn, lúc xào để hương liệu bị cháy xém cũng mang tới ảnh hưởng rất lớn, phải làm mọi thứ đều vừa vặn, đúng là một chuyện không hề dễ dàng.

Nàng đổi sang một cái nồi khác, múc hai muỗng dầu vào, để lửa nhỏ bắt đầu đun nước đường.

Món đậu tằm chiên xóc gia vị mà nàng thường ăn có hai loại, một là thơm cay, một là trong ngọt có cay, mỗi loại lại có một phong vị khác nhau.

Hơn nữa đậu tằm được đảo qua nước đường sẽ khiến bột gia vị dễ bám bên ngoài hạt đậu hơn, kỳ thật vị ngọt cũng không quá nồng.

Nói chung, nó là một món ăn vặt cực kỳ ngon lành.

Nước đường trong nồi rất nhanh đã chuyển sang dạng sệt sệt và rì rầm nổi lên bọt khí. Lúc này nàng thả đậu tằm đã được chiên giòn xốp vào bên trong nước đường.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 561


Bên ngoài hạt đậu được bọc lên một tầng vỏ đường lóng lánh. Bây giờ chỉ cần đổ phần bột gia vị đã nghiền xong vào nồi, trộn đều lên là thành công.

Một chậu đậu tằm lớn vẫn được chia ra làm thành ba lần, một nồi bọc nước đường, hai nồi làm thơm cay. Giờ cơm vừa tới, thẻ bài đồ ăn mới lập tức được treo ra bên ngoài.

Buổi sáng rất ít người uống rượu, đa phần mọi người đều gọi bánh bao hoặc những món làm từ bột mì khác.

Giữa trưa lại không như vậy, rất nhiều người muốn bàn chuyện làm ăn, hoặc bằng hữu muốn mời khách đều tới Lê Ký Tửu Lầu, khách hàng nam nhiều, tự nhiên tửu lầu cũng bán được nhiều rượu.

Lúc này cho lên một món đồ nhắm rượu sẽ rất phù hợp với nhu cầu ăn uống của khách nhân.

“Đậu thơm cay? Mười lăm đồng bối một đ ĩa, giá rất rẻ, tiểu nhị cho ta một đ ĩa đậu này lên bàn!”

“Ta muốn vị ngọt cay, cũng cho một đ ĩa!”

Bởi vì từ trước tới nay, bất cứ món đồ ăn nào được Lê Ký Tửu Lầu đẩy ra đều không tồi, cho nên món ăn mới cũng sẽ không quá tệ.

Các thực khách tỏ vẻ đầy tin tưởng vào hai món đậu mới tinh lần này và không chút do dự chọn ăn thử.

Thậm chí bọn họ còn không cần chưởng quầy Miêu qua giới thiệu đã một bàn nối tiếp một bàn qua chọn món.

Giá mua vào một cân đậu tằm là bốn đồng bối một cân, Lê Tường bán ra khá đắt, đương nhiên số lượng khá đầy đủ.

Một đ ĩa được chứa cực kỳ đầy đặn mới bưng lên bàn cho khách.

“Hoá ra là đậu tằm……” Nhìn món ăn được bưng lên bàn, có vài vị khách nhân không nhịn được hơi thất vọng.

Suy cho cùng, đậu tằm này là món ăn cực kỳ dân dã, đậu tằm mới tinh có thể lập tức xào lên, đậu tằm để lâu một chút cũng có thể phơi khô để ăn.

Tóm lại, đậu tằm là loại đồ ăn một năm bốn mùa, lúc nào cũng được thưởng thức. khiến người ta thật sự không cảm thấy hứng thú chút nào.

Thế nhưng món thì đã gọi rồi, còn thấy rất thơm, dù khách nhân không hứng thú lắm nhưng cũng muốn nếm thử một chút xem sao.

Cơ hồ mỗi một vị khách nhân đều nếm thử đ ĩa đậu tằm trên bàn đầu tiên.

Loại đậu tằm thơm cay rất phù hợp để làm đồ nhắm cho những vị thực khách uống rượu, càng khiến bọn họ vui mừng chính là những hạt đậu cả vỏ này có bề ngoài rất giòn thơm, càng nhai càng ngon, dư vị vô cùng.

“Thật không sai!”

“Thơm cực kỳ!”

Nhai một vài hạt đậu này, lại uống một ngụm rượu, ta nói nó đã...

Lê Tường vừa đẩy ra món đồ ăn mới đã lập tức trở nên nóng bỏng. Những người được nếm thử món này đã khen không dứt miệng, còn có người yêu cầu đóng gói mua về ăn nữa.

Thế nhưng ngày hôm nay phòng bếp chuẩn bị không nhiều đậu tằm, bởi vậy chỉ có thể khéo léo từ chối yêu cầu nọ.

Trên một gian phong bao ở lầu hai, cũng có gọi một đ ĩa đậu tằm thơm cay.

“Lão Bạch, ngươi nếm thử đi? Ta cảm thấy loại hạt đậu này là món nhắm tốt nhất. Chẳng cần gọi thêm món gì khác, ta chỉ cần hai đ ĩa hạt đậu này là có thể uống hơn hai cân rượu.”

“Bớt khoác lác đi.”

Bạch lão bản không thèm tin lời đối phương, hắn tự mình gắp hai hạt đậu bỏ vào miệng. Ngay lập tức, hai mắt hắn đã trừng lớn. Hương vị này quả thực ngoài dự kiến của hắn, có thể nói là món này không kém món thịt hầm kia bao nhiêu.

“Không lừa ngươi chứ?”

“Đúng là không tồi……”

Đây là lần đầu tiên Bạch lão bản tới Lê Ký Tửu Lầu ăn cơm. Những món ăn khác hắn vẫn chưa nếm thử, nhưng chỉ ăn thử món đầu tiên là đậu tằm thơm cay, đã cảm thấy kinh hỉ.

“Ta đã nói với ngươi rồi, đồ ăn của tửu lầu này không kém hơn mấy nhà trong thành đâu, ngươi còn không tin. Ngươi nhìn đồ ăn trên này một chút đi, chủng loại nhiều hương vị lại ngon, không chỉ có món thịt hầm, còn có các loại rau xào khác rất phù hợp để nhắm rượu. Ta đã thay ngươi đi hỏi thăm rồi, mỗi ngày tửu lầu này cần số lượng rượu cũng phải đạt tới con số này……”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 562


Nam nhân nói xong liền duỗi ra hai ngón tay.

Bạch lão bản không ngốc, tửu lầu này bán chạy như vậy, hiển nhiên không thể dừng lại ở con số hai mươi cân rượu rồi.

“Hai trăm cân ư?!”

Chỉ là một nhà tửu lầu bán thức ăn, không phải trọng điểm kinh doanh rượu, mà một ngày bán được tới hai trăm cân, như vậy cũng quá nhiều rồi……

“Đúng, đây chính là con số ta hỏi thăm được. Hơn nữa, ta còn nghe nói hiện nay có tới hai nhà đang cung cấp rượu cho tửu lầu này, vẫn chưa chọn lựa được đâu.”

Bạch lão bản lập tức lâm vào trầm tư.

Nếu là trước đây, hắn sẽ chướng mắt với những tửu lầu loại này, một ngày bán được mấy chục cân, có bõ bèn gì đâu.

Nhưng hôm nay, hắn tự mình tới thăm tửu lầu của bọn họ, cũng tận mắt chứng kiến sảnh lớn bên dưới ngồi chật cứng, không còn chỗ, lại thêm đồ nhắm rượu tuyệt hảo của nơi này… Hắn thật sự động tâm rồi.

Một ngày cần cung ứng hai trăm cân rượu, đúng là khách hàng lớn nha……

Kỳ thật nói Lê Ký Tửu Lầu dùng tới hai trăm cân rượu một ngày cũng không sai, chỉ là có non nửa rượu đều bị phòng bếp dùng hết rồi.

Không riêng gì xào rau cần tới rượu gia vị, mấy món cá đầu bảng cũng cần tới rượu để ướp, nấu nướng tôm hùm đất cũng phải thêm rất nhiều rượu gia vị vào.

Muốn khử đi mùi tanh của thịt cũng cần tới rượu gia vị, những thứ linh tinh vụn vặt như vậy, thêm vào sẽ là một số lượng khổng lồ.

Bạch lão bản đã thực sự động tâm, chỉ là lúc này không phải thời điểm thích hợp để xuống lầu tìm ông chủ tửu lầu nói chuyện.

“Ăn cơm đã, ăn cơm trước đã, chờ ăn xong lại nói.”

Hắn lại rất háo hức không biết đồ ăn của Lê Ký Tửu Lầu còn có mang tới cho hắn niềm vui bất ngờ gì nữa.

Tốc độ mang đồ ăn lên bàn của Lê Ký Tửu Lầu rất nhanh.

Hôm nay bằng hữu của Bạch lão bản mời khách, chọn đều là những món mà hắn thích ăn.

Có món đầu bảng kinh điển như tôm hùm đất tỏi bằm, còn có thịt chiên giòn, ruột già tương thơm và một đ ĩa rau trộn mề gà, toàn bộ đều là đồ nhắm rượu, không hề gọi một phần cơm nào.

Hai người coi như con sâu rượu lâu năm, bởi vậy trực tiếp mua hai bình rượu bắt đầu thưởng thức.

“Lão bạch, nếm thử tôm hùm đất này đi, đây là món ăn đầu bảng của tửu lầu nhà bọn họ đó!”

Bạch lão bản còn chưa kịp nhìn động tác trên tay bằng hữu của mình đã thấy một phần thịt tôm xuất hiện trên tay hắn.

Chỉ cần ngửi mùi hương tỏi băm kia thôi, đã khiến người ta không nhịn được phải nuốt nước miếng rồi.

Lại thêm hai người bọn họ ngồi phòng bao, bên cạnh không có người nào khác, bởi vậy, hắn cũng dứt khoát dùng hai tay lột vỏ con tôm hùm đất kia.

Thịt tôm thơm nồng nàn mùi tỏi, lại có mùi vị dai dai ngon miệng, kể cả phần xác tôm lột ra rồi cũng phải bỏ vào miệng m*t hai cái mới đã nghiền. Loại món ăn này mang ra nhắm rượu đúng là hợp không thể hợp hơn.

“Lão Đỗ, đúng là lần này ngươi không hề gạt ta.”

Đồ ăn của Lê Ký Tửu Lầu ăn ngon thật.

Tuy tôm hùm đất này phải tự tay lột vỏ có chút phiền phức, nhưng hương vị của nó đủ để đền bù một chút phiền phức này, hơn nữa, tự tay mình lột vỏ tôm ra, bỏ vào trong miệng, còn có thêm một chút cảm giác thoả mãn khó tả.

Chuyển sang loại đậu tằm này, rõ ràng được chế biến từ một loại nguyên liệu vô cùng bình thường, thế nhưng thành món ăn lại dư vị vô cùng.

Đó là chưa nói tới món thịt chiên giòn, bất cứ người nào thích ăn thịt cũng yêu món này. Rau trộn mề gà vừa cay vừa ngon miệng, cũng là một món cực kỳ phù hợp để nhắm rượu.

Hiện giờ mới ăn được vài món như vậy, mà hắn đã không nhịn được phải thốt lên, ngày mai nhất định sẽ quay lại.

Hắn đã ăn ở quá nhiều tửu lầu rồi, nhưng không có một nhà nào ấn tượng khắc sâu như Lê Ký.

Qua bữa ăn này, hắn càng thêm hạ quyết tâm nhất định phải đi nói chuyện về hợp tác buôn bán rượu giữa hai nhà.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 563


Có thêm một đồng bọn hợp tác làm ăn rực rỡ kiểu này, ai mà chịu bỏ qua cho được?

Lê Tường đã sớm nghe tới cái tên Bạch Gia Tửu Nghiệp, suy cho cùng cửa hàng cách vách nhà bọn họ trước kia chính là tiệm rượu Bạch gia, cho nên hoặc nhiều hoặc ít nàng cũng hiểu biết một ít.

Bọn họ là một thương hộ không tính là quá mạnh ở thành An Lăng, nhưng sau lưng lại có liên kết với sản nghiệp gia tộc khổng lồ, đặc biệt là vùng duyên hải bên kia, nói Bạch gia là một phương bá chủ cũng không quá.

Cho nên thị trường hải sản ở An Lăng đều nằm trong Bạch gia. So sánh với thị trường hải sản, tửu nghiệp lại thành một phần không mấy thu hút trong cả sản nghiệp của nhà bọn họ.

Đương nhiên phần không mấy thu hút này chỉ là so sánh với tổng bộ Bạch gia mà thôi, ở An Lăng này, bọn họ vẫn là gia tộc có số có má. Được nhà bọn họ cung cấp rượu, hiển nhiên là tốt hơn nhiều so với tình trạng mua lẻ hiện giờ.

Lê Tường và Bạch lão bản vừa gặp mặt không đến ba mươi phút đã thương lượng xong giá cả, chỉ cần nàng tự mình xác định rượu không có vấn đề là có thể ký hợp đồng được.

Ngày hôm nay nàng quá vội, cho nên chẳng thể rút ra thời gian vào thăm Ngũ Thừa Phong.

Phải làm đồ ăn còn phải bàn chuyện mua bán, lại thêm chuyện dạy người của Liên gia bên kia cách làm đậu hũ.

Chỉ còn hai ngày nữa là Liên Nghi Lan rời khỏi nơi đây rồi, nàng cần phải dạy cho người của nàng ấy biết cách làm trước khi bọn họ rời đi.

Đã vài lần Ngũ Thừa Phong muốn bảo nàng nên nghỉ ngơi một chút đi, nhưng lời muốn nói đến miệng, hắn lại không thể thốt ra.

Ở chung với nàng trong khoảng thời gian dài như vậy, hắn tự nhận mình đã có chút hiểu biết về Lê Tường.

Nàng không hề giống phần đông những nữ tử kia, nàng không hề có ý tưởng muốn ỷ lại vào nam nhân, cũng chưa từng có suy nghĩ sau khi thành thân sẽ ở trong hậu viện giúp trượng phu dạy hài tử.

Bảo nàng ở một chỗ nhàn rỗi còn làm nàng khó chịu hơn bảo nàng đi làm việc. Thứ duy nhất hắn có thể làm, đại khái chỉ là ở bên cạnh nàng, giúp đỡ nàng trong khả năng cho phép mà thôi.

Ban ngày Lê Tường bận rộn, Ngũ Thừa Phong cũng thành thành thật thật dưỡng thương. Hai người bọn họ chỉ có thể chờ tới buổi tối khi Lê Tường bận làm sổ sách mới có thời gian nói chuyện với nhau vài câu.

Sau ba ngày dưỡng thương, miệng vết thương trên eo Ngũ Thừa Phong đã kết vảy, bây giờ hắn đã có thể thực hiện những hành động nhẹ nhàng, chỉ cần không vận động mạnh là được.

Lúc Lê Giang qua giúp đỡ hắn thay thuốc đã nhìn thấy rõ ràng rồi, Ngũ Thừa Phong cũng ngượng ngùng cứ nằm ỳ ở đây mãi, cho nên qua ngày thứ tư, hắn đã thông báo cho mọi người chuyện hắn phải trở về tiêu cục.

Trên đời này không chỉ có nhi nữ tình trường, hắn thấy Lê Tường nỗ lực kiếm tiền như vậy, bản thân hắn cũng không được lười nhác.

Dù hắn kiếm được không nhiều bằng nàng, nhưng cũng phải quyết tâm nỗ lực. Bằng không, hắn lấy cái gì ra mà đòi xứng với nàng?

Ngũ Thừa Phong trở lại tiêu cục lại dưỡng thương thêm nửa tháng nữa, sau đó hắn mới tiếp tục theo tiêu đầu Sài ra cửa vận tiêu.

Lúc này bọn họ đi khá xa, cần phải đi tới vùng duyên hải, tới tới lui lui nhanh nhất cũng cần phải đi ba tháng, còn chậm thì khó mà nói chính xác được.

Trong lòng Lê Tường không muốn hắn đi, áp tải quá mức nguy hiểm, mỗi khi nàng nhớ tới vết thương trên người hắn, lại không nhịn được lo lắng vô cùng.

Nhưng khuyên hai lần, lại không cách nào khuyên được hắn. Ngày thường hắn chịu khó nghe lời như vậy, nhưng vừa nói đến chuyện áp tải này, hắn lập tức trở nên cứng đầu không chịu nổi. Nàng cũng hết cách với hắn.

Cuối cùng, tránh nghĩ tới chuyện làm mình phiền lòng ấy, Lê Tường đành phải một lòng một dạ suy nghĩ tới chuyện của tửu lầu.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 564


Mỗi ngày nếu không phải nàng nghiên cứu nên thêm món đồ ăn gì mới thì chính là cân nhắc nên huấn luyện phương pháp mới cho phòng thu chi như thế nào.

Quan thị xót xa vì ngày nào nữ nhi nhà bà cũng phải ngồi chép lại toàn bộ sổ sách. Bà không chỉ một lần đưa ra kiến nghị nên tuyển một người làm phòng thu chi khác, nhưng đều bị nàng từ chối.

Chỉ còn một, hai tháng nữa, lão kế toán sẽ hết thời hạn khế ước với tửu lầu nhà mình, tốt xấu gì người ta cũng là một lão nhân, một đường đi tới tận bây giờ, cứ cho người ta chút thể diện, để hắn làm nốt một, hai tháng này nữa thôi.

Nếu bây giờ lập tức đuổi người ta đi, người ta đã từng này tuổi rồi, nàng chỉ sợ hắn không cách nào chấp nhận nổi thực tế này, mà giận dữ quá đà, xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không tốt.

“Nương, ngươi đừng để tâm tới chuyện phòng thu chi nữa, trong lòng ta tự có cân nhắc. Ta đang có một chuyện khác muốn nói với ngươi đây.”

“Chuyện gì”

Quan thị cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi nữ nhi chưa từng nghiêm túc muốn nói chuyện với bà kiểu này.

“Chính là khế ước bán thân của Đào Tử, Hạnh Tử nha……”

Lê Tường nhắc nhở một chút, Quan thị lập tức phản ứng lại ngay.

“Ngươi có ý muốn tiêu huỷ khế ước bán thân của hai nàng?”

“Ừm……”

Lê Tường tin tưởng vào mắt nhìn người của mình. Dưới mấy tháng quan sát, phẩm tính của Đào Tử cùng Hạnh Tử đều không tồi.

Có đôi khi cách xử sự của hai nàng ấy còn hơi ngây ngô một chút, nhưng chỉ cần có bản tính thiện lương là đủ rồi.

“Ta đang tính trong thời gian tới sẽ bớt chút thời gian đi mua hai người về giúp đỡ phòng bếp, thuận tiện sẽ đi tiêu huỷ luôn khế ước bán thân của hai tỷ muội Đào Tử. Trên lưng còn mang theo khế ước ngày này, lòng hai nàng ấy sẽ không yên tâm ngày đó.”

Kỳ thật còn một chuyện cực kỳ quan trọng khác.

Đã nhiều ngày Lê Tường phát hiện Hạnh Tử và Yến Túc có chút không quá thích hợp.

Lúc ban đầu chỉ là Hạnh Tử làm cái gì Yến Túc đều sẽ chủ động đi hỗ trợ cho nàng ấy, sau này chuyển thành hai người bọn họ dứt khoát làm cùng nhau luôn.

Cực kỳ giống bộ dáng thiếu niên thanh xuân theo đuổi nữ hài mà nàng thường thấy trong TV trước kia.

Nàng rất hiểu chuyện thiếu nam thiếu nữ ở chung lâu ngày sẽ sinh ra một chút tình cảm ái muội, thế nhưng rất hiển nhiên Hạnh Tử luôn một mực để ý tới thân phận của mình.

Tuy ngay từ đầu nàng ấy cũng có chút cảm giác không thích hợp với Yến Túc, nhưng hai ngày nay đã bình tĩnh lại, sau đó lập tức trở nên xa cách với Yến Túc hơn rất nhiều.

Suy cho cùng, trên lưng nàng ấy vẫn còn khế ước bán thân, chung thân chỉ có thể là nô tài, sinh hài tử càng không cần phải nói.

Cho nên nếu không sớm giải quyết thân phận này, nó sẽ trở thành gông xiềng cả đời, cản trở không cho nàng ấy đi tìm hạnh phúc của mình.

Yến Túc cũng hiểu chuyện này. Riêng ngày hôm nay, hắn đã xào hỏng ba món đồ ăn, vẻ mặt thất thần hiện rõ trên gương mặt, ai nhìn qua cũng hiểu.

Là sư phụ của hai người bọn họ, nàng không tiện, cũng sẽ không nhúng tay vào phương diện tình cảm giữa hai người ấy.

Nhưng loại trở ngại vì thân phận này, nàng có thể giúp đương nhiên muốn giúp một tay. Sau đó, thành hay không thành, tóm lại phải xem chính bọn họ.

Quan thị không có ý kiến. Vốn dĩ lúc trước khi nữ nhi nhà bà muốn đi mua hai người Đào Tử về, nàng cũng đã có ý định này rồi, hiện giờ nàng cảm thấy đã đến lúc làm chuyện đó, thì cứ cho nàng tự quyết định thôi.

“Lúc nào muốn tới nha môn thì cứ gọi phụ thân đi cùng. Chốc lát nữa, ta sẽ đi nói với hắn.”

Lê Tường gật gật đầu, đúng là nàng không dám một mình đi vào một nơi quan trọng như phủ nha.

Sáng sớm hôm sau, nàng lập tức mang theo khế ước bán thân của hai tỷ muội Đào Tử, theo phụ thân ra ngoài.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 565


Buổi sáng hôm nay, trong phòng bếp có biểu tỷ và Khương Mẫn, cho nên nàng rất yên tâm. Thời điểm tửu lâu bận rộn nhất chính là giờ cơm trưa, chắc chắn lúc ấy nàng cũng xong việc trở về rồi.

Hai cha con nhà nàng tới phủ nha tiêu huỷ khế ước bán thân cho hai người Đào Tử trước, lại nhập hộ tịch của bọn họ vào hộ tịch nhà mình. Kể từ đó hai nàng ấy cũng coi như những cô nương trong sạch, có gia đình nổi tiếng.

“Đây là chuyện tốt, chốc lát nữa ta phải đi mua cho hai nàng ấy bộ xiêm y mới ăn mừng.”

“Ngươi làm sư phụ đã có lễ vật mừng, chẳng phải ta cũng nên tỏ chút lòng thành ư?”

Lê Giang mở miệng vui đùa, Sau đó hắn đưa nữ nhi nhà mình đi chọn xiêm y, bản thân hắn cũng mua hai món trang sức bằng bạc, coi như một món quà mừng nho nhỏ.

Ngày thường Hai tỷ muội Đào Tử rất cần mẫn, cũng ngoan ngoãn vô cùng. Nữ nhi bận quá, có đôi khi đều là hai nàng ấy tự nguyện thay nữ nhi hiếu kính với phu thê bọn họ, khiến hắn có cảm giác nhà mình có tận ba nữ nhi.

Thế nhưng hắn vẫn phải phân rõ ràng thân xa, lần này chỉ mua một đôi hoa tai nho nhỏ mà thôi.

“Đã mua xong lễ vật rồi, bây giờ trở về ư?”

Lê Giang theo bản năng dò hỏi ý kiến của nữ nhi.

“Phụ thân, nương không nói với ngươi sao? Hôm nay ta còn muốn đi mua vài người.”

Lê Tường kéo tay phụ thân mình và thuần thục xoay người đi tới nơi ở của người môi giới hồi trước hai người đã tới mua hai người Đào Tử.

“Bởi vì tiểu nhị trong phòng bếp của chúng ta đã tới Thực Vi Thiên rồi, gần đây mọi người trong đó đều phải thay phiên nhau nhóm lửa, tình trạng khá khẩn trương. Nếu tuyển thêm người mới, lại không hiểu rõ gốc gác nhà ngươi ta, chẳng bằng đi mua cho tiện.”

Phòng bếp là khu vực cực kỳ quan trọng, nếu không tìm được người đáng tin cậy, tuyệt đối không thể cho vào.

Tới tận bây giờ nàng vẫn còn lo lắng chuyện lần trước. Đúng là mua người không tốt, nhưng nàng cũng không còn cách nào khác.

Lại nói, tửu lầu nhà nàng có đãi ngộ không tồi, mua người ta về cũng không ngược đãi người ta, sẽ coi như người làm công bình thường. Nghĩ tới đây, chút áy náy trong lòng nàng đã vơi đi một chút.

“Tương Nhi, ngươi đang định mua thêm tiểu cô nương về ư?”

“Ừm……”

Lê Tường đã sớm suy nghĩ về chuyện này. Suy cho cùng, nàng mua bọn họ về chủ yếu là để nhóm lửa.

Với lại, hiện giờ trong tửu lầu đều là cô nương, hiển nhiên mua thêm tiểu cô nương sẽ tốt hơn rất nhiều.

“Được, ngươi vui là được.”

Phòng bếp là địa bàn của nữ nhi. Muốn dùng người như thế nào, chọn người ra sao, đương nhiên sẽ do nàng định đoạt, hắn không có ý kiến.

Hai cha con vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã đến khu nhà của người môi giới.

Lúc này người tiếp đãi bọn họ không phải ca ca của Đại Long lần trước, đã đổi thành một nam nhân tương đối mảnh khảnh khác.

Cơ hồ trên gương mặt người này chẳng tươi tắn bao giờ, chỉ có một đôi con ngươi đen như mực phảng phất như u linh.

Chạm phải ánh nhìn của đối phương, tim Lê Tường cứ theo bản năng muốn ngừng đập, sau đó nàng không tự chủ được phải quay đi nơi khác.

“Hai vị muốn mua nha đầu mạnh khỏe về làm việc ư?”

Lê Tường không dám nhìn vào đôi mắt hắn, nàng lại theo bản năng gật gật đầu. Người nọ nhanh chóng phân phó cho người bên dưới, dẫn theo một đống người vào trong sân để nàng và Lê Giang chọn lựa.

Lần trước là lẫn cả nam và nữ, lần này chỉ toàn cô nương.

Cao thấp mập ốm đều có, hoặc là nhút nhát sợ sệt nhìn nàng, hoặc là là thoải mái hào phóng quan sát nàng và Lê Giang.

Lê Tường muốn mua nha đầu giúp việc mạnh khoẻ một chút, cho nên xem người cũng xem tay trước, thấy có vết chai sẽ lên tiếng dò hỏi mấy vấn đề. Xem thói quen vệ sinh của nàng ta.

Đi đến hàng cuối cùng, có một cô nương có mùi vị khiến nàng muốn ngất xỉu tại chỗ.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 566


Phải nói là mùi trên người nàng ấy chẳng khác nào nửa tháng không thèm vệ sinh, tắm rửa. Gặp người như vậy, Lê Tường thậm chí còn không muốn xem tay, cứ như thế chuẩn bị trực tiếp vòng qua, kết quả cô nương kia lại tự mình duỗi tay ra cho nàng xem.

Hử? Không có lấy một vết chai nào……

Lê Tường có chút tò mò đưa mắt nhìn nàng ấy nhiều hơn hai cái.

Đôi bàn tay như vậy thật sự có chút không hợp với cơ thể bốc mùi kia, chắc chắn nàng ấy không phải tiểu cô nương nông thôn.

Trên người lại có mùi hôi thối như vậy, cũng không giống một người bị gia đình giàu có sàng lọc ra.

“Ngươi……”

“Ta tên là Tâm Nhược.”

Tiểu cô nương nói rất dứt khoát, nhưng thanh âm rõ ràng có chút run rẩy, ánh mắt nàng ấy nhìn Lê Tường cũng tràn ngập bất an.

Biểu hiện này của nàng ấy, lập tức khiến người ta không hiểu rốt cuộc là nàng ấy hy vọng bị mua đi, hay là hy vọng được ở lại.

Tâm Nhược…… Một cái tên có ý nghĩa là không cần phải phiền nhiễu vì cuộc sống sinh hoạt hàng ngày, trong trái tim thuần túy đầy thiện lương.

Một cái tên như vậy thật sự không giống cái tên của một cô nương nông thôn.

Lê Tường đánh giá nàng ấy trên dưới một phen, cô nương này lớn nhất chỉ chừng 13-14 tuổi, trên người có mùi khó chịu nhưng dáng vẻ không tồi.

Không có một chút rụt rè nào, sống lưng vẫn luôn dựng thẳng tắp, nhìn ra được một ít bộ dáng trước kia.

Một tiểu cô nương như vậy, chắc chắn sẽ không xuất thân từ nông thôn, hơn phân nửa là từ trong phủ khác đi ra.

Nàng còn suy đoán rằng, lý do nàng ấy tự biến bản thân mình thành hôi thối như vậy, có lẽ là không muốn bị những ông chủ nào đó nhìn trúng nhan sắc rồi mua về làm tiểu thiếp?

“Ta muốn mua một nha đầu mạnh khoẻ về nhóm lửa, mỗi ngày đều phải ở đằng sau bệ bếp trong phòng, ngày nóng bức cũng cần phải nhóm lửa cả ngày. Công việc này không hề thú vị chút nào.”

Lê Tường nói vừa xong, đã thấy mắt tiểu cô nương ấy lập tức sáng lên.

“Ta có thể! Cô nương, ngươi mua ta đi, ta chắc chắn sẽ rất cần mẫn!”

Bộ dáng hưng phấn của nàng ấy không giống như giả vờ, ngược lại còn hệt như rất muốn đi làm nha đầu nhóm lửa.

Lê Tường chưa cho nàng ấy một câu chắc chắn, nàng chỉ bình tĩnh đi ngang qua, tiếp tục xem xét những người đằng sau.

Nếu không có gì ngoài dự đoán, nàng sẽ mua cô nương tên Tâm Nhược này, nhưng trước đó, nàng phải biết tường tận lai lịch của nàng ấy đã. Trên tay những người môi giới đều có lai lịch các nàng, cứ nhìn kỹ rồi quyết định cũng không muộn.

Lê Tường xem xong mọi người rồi, lại trở về sảnh lớn. Quản sự dò hỏi những người nàng cảm thấy vừa ý, sau đó lập tức lấy tới hồ sơ thân phận của hai cô nương kia.

Nàng nhìn người đầu tiên là một cô nương xuất thân từ nông thôn, ba đời tổ tiên đều sinh sống nhờ vào ruộng đồng.

Chỉ là trong nhà bất hạnh, nương nàng ấy mất sớm, phụ thân cưới mẹ kế, nhưng người mẹ kế này rất ác nghiệt, vừa về tới nhà đã bán nàng ấy đi.

Nàng ấy làm việc thực nhanh nhẹn. Lê Tường đã xem cẩn thận bàn tay của nàng này, đều là vết chai thật dày, hơn nữa trên người nàng ấy cũng giữ gìn rất sạch sẽ, không phải một người lôi thôi.

Cô nương này cũng không có họ, chỉ có một cái tên là Tiểu Hoa. Giá của nàng ấy bằng với hai tỷ muội Đào Tử, nàng có thể nhận được.

Còn người thứ hai, chính là Tâm Nhược kia.

“Di? Vậy mà là người mang tội lớn??” Lê Tường có chút kinh ngạc.

Nhìn nội dung trên hồ sơ thân phận này, ba đời tổ tiên của Tâm Nhược đều là thương nhân.

Thế nhưng mấy năm trước Vương gia mới tới Bình Châu kế vị, có hai vị Vương gia không an phận đã bị ngài ấy cầm tù.

Những người đi theo hai vị Vương gia nọ tự nhiên cũng bị liên lụy. Bọn họ bị sung quân xét nhà vô số kể, một nhà Tâm Nhược cũng nằm trong số những người đó.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 567


Nam lưu đày biên cương, nữ trở thành nô tỳ. Hơn nữa những nô tỳ thân mang tội bị giáng xuống như vậy, nếu không có thiên hạ đại xá, cả đời cũng không cách nào xoá bỏ thân phận nô tỳ. Không thể không nói, luật pháp thời đại này vẫn rất nghiêm minh.

“Tương Nhi?”

Thấy phụ thân mình ở một bên hỏi chuyện, Lê Tường vội giải thích một phen. Vừa nghe thân phận nàng ấy là cô nương bị định tội mới biến thành nô, Lê Giang theo bản năng không muốn cho nữ nhi mua cô nương này.

Nói đi cũng phải nói lại, nhà bọn họ chỉ là dân chúng bình thường, hắn không muốn dính tới chuyện này, sợ dây vào phiền toái.

Vẻ mặt của hắn quá mức rõ ràng, khiến quản sự đứng bên cạnh nhìn ra, rồi đối phương chủ động đi lên giải thích vài câu.

“Tuy trên hồ sơ thân phận có ghi rõ là bị tội mà giáng xuống làm nô, nhưng không có ảnh hưởng gì hết, nàng không có chút khác biệt nào với những người bán mình trở thành nô kia, chỉ khác là không thể khôi phục thân phận bình dân mà thôi. Tất cả những trường hợp như vậy, trên phủ nha đều có danh sách, nếu là phạm nhân có vấn đề, nơi này của chúng ta cũng không dám thu vào.”

Lê Tường nghe đối phương nói đã hiểu rõ ngọn ngành rồi, người này có thể mua, không có chút phiền toái nào.

“Được, vậy ta mua hai người này.”

Nàng rất hào phóng bỏ tiền ra mua hai cô nương kia.

Mua người xong đi ra khỏi nơi môi giới, đã không còn sớm nữa, Lê Tường còn không kịp dặn dò hai người kia cẩn thận đã vội vội vàng vàng trở lại tửu lầu rồi.

Còn Lê Giang? Tự nhiên là mang theo khế ước mua nô tới phủ nha, chuyển danh nghĩa của hai nha đầu kia về nhà mình.

Tiểu Hoa vừa đến tửu lầu đã tự giác tới bệ bếp bắt đầu nhóm lửa, nàng ấy cũng là người hàng năm đều phải làm công việc nhóm lửa này, lửa lớn, lửa nhỏ, lửa vừa đều có thể phối hợp rất tốt.

Tâm Nhược lại tạm thời không được bước vào phòng bếp, bởi vì trên người nàng ấy thật sự quá thối, với bộ dạng này tuyệt đối không được bước vào phòng bếp.

Lê Tường dẫn nàng ấy ra phòng tắm, đơn giản giới thiệu về công năng bên trong, lại đi mang một bộ xiêm y cũ của mình cho nàng ấy thay đổi.

“Về sau ta gọi ngươi là A Nhược nhé. Tửu lầu chúng ta làm ăn trên phương diện ẩm thực, dĩ nhiên yêu cầu thân thể phải luôn sạch sẽ. Ta không cần biết vì sao ngươi lại biến thân thể mình trở nên thối như vậy, nhưng bắt đầu từ bây giờ ngươi phải luôn sạch sẽ.”

Vệ sinh cá nhân là yêu cầu cần thiết nhất.

A Nhược gật gật đầu, nàng ấy không có chút miễn cưỡng nào.

Bây giờ nàng ấy đã bị người ta mua rồi, đương nhiên phải nhất nhất nghe lời người ta. Bảo nàng ấy đi tắm thì đi tắm ngay.

Kỳ thật nàng ấy đã muốn tắm rửa từ lâu rồi, chỉ là ở nơi môi giới bên kia, người đông rất hỗn loạn, nàng ấy thật sự không dám.

“Tiểu, tiểu thư, ta đã biết.”

“Không cần gọi tiểu thư, cứ gọi ta là A Tường cô nương giống những người ở tửu lầu vậy. Chút nữa ta sẽ cho người đưa chút nước ấm tới, còn nước lạnh, ngươi tự ra ngoài giếng múc về.”

Lê Tường đang lo lắng tới chuyện trong phòng bếp, bởi vậy, nàng chỉ đơn giản phân phó vài câu đã để nàng ấy ở lại trong phòng tắm.

Rất nhanh sau đó, Đào Tử đã mang theo nước ấm vào phòng tắm. Đào Tử mang ra tổng cộng hai thùng, đổ thêm nước lạnh vào là đủ rồi.

Đào Tử không chủ động mở miệng nói chuyện với A Nhược, một là nàng ấy còn bận rộn làm việc trong phòng bếp, còn hai ư? Tại trong lòng nàng ấy có một chút cảm giác nguy cơ.

Nói cho cùng, lúc trước nàng ấy và muội muội cũng được sư phụ mua về.

Bây giờ sư phụ lại mua thêm hai người nữa, trong lòng nàng ấy lập tức có chút suy nghĩ lung tung.

Đào Tử đưa xong nước nóng, dứt khoát trở về phòng bếp, A Nhược đứng một mình trong phòng tắm tìm được một cái thùng gỗ sạch sẽ ra ngoài sân múc nước.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 568


Lúc này mấy người bọn A Thất đang bận rộn rửa tôm hùm đất, chợt ngửi thấy một thứ mùi hôi thối kinh khủng truyền đến, bọn họ đều đồng thời ngẩng đầu nhìn qua.

Nhị Sinh nhíu nhíu mày, không nhịn được nói câu sao mà thối thế.

Trúc Thất nhẹ nhàng đá cho hắn một cước rồi buông tôm hùm đất trong tay xuống, chủ động đi qua chỗ A Nhược.

“Muốn qua múc nước ư? Để ta giúp ngươi.”

A Nhược sợ hãi, rụt rụt chân, nhỏ giọng nói cảm ơn. May mắn bây giờ mặt nàng ấy đang bẩn kinh khủng, bằng không chỉ liếc mắt một cái cũng có thể nhìn thấy mặt nàng ấy đang đỏ lên.

Rõ ràng người ta đã ngửi thấy mùi hôi trên người A Nhược mà còn nguyện ý muốn qua giúp đỡ, thật là hiếm có, phần lớn người khác đều ghét bỏ trừng mắt nhìn nàng ấy, sau đó đuổi đi thôi.

“Đúng rồi, ta tên là Trúc Thất, ngươi cứ gọi ta là A Thất cũng được, đây là Nhị Sinh huynh đệ của ta. Có cần ta múc nước vào cho ngươi không?”

“Không cần…… Cảm ơn……”

A Nhược không chịu ngẩng đầu lên nhìn hắn, nàng ấy chỉ xách thùng nước lên rồi vội vàng trở về phòng tắm.

Một màn gặp mặt quá xấu hổ vừa rồi khiến nàng ấy không còn can đảm đi ra ngoài múc thêm nước nữa, coi như nước nóng một chút thì nóng đi, tạm chấp nhận như vậy, cần thiết phải tắm rửa sạch sẽ cái đã.

Nàng ấy ở một mình trong phòng tắm cũng không biết là tắm như thế nào, chỉ biết là lăn lộn chừng nửa canh giờ mới từ bên trong đi ra.

Nhị Sinh đang rửa tôm hùm đất, vừa nhấc mắt đã sửng sốt, tới khi hắn bị con tôm hùm đất trong tay kẹp cho cái, hét thảm một tiếng mới lấy lại tinh thần.

Lúc này hắn mới phản ứng lại, tiểu khả ái mắt to trước mắt vừa từ phòng tắm đi ra lại chính là cô nương hôi thối hồi nãy.

“Thay đổi nhanh tới chóng mặt rồi……”

A Nhược không nhìn hắn, nàng ấy chỉ gật đầu chào hỏi Trúc Thất một cái, sau đó đã xoay người vào phòng bếp rồi.

Lê Tường đang bận xào đồ ăn, đột nhiên cảm giác có một người đến bên mình, nàng còn tưởng là đồ đệ nào đó nên thuận tay đưa thức ăn vừa xào xong qua.

“Đây là đồ ăn của bàn số 22.”

Phòng bếp có một đài ca chuyên môn dùng để đặt đồ ăn, trên bàn đồ ăn đều có bảng số, làm xong thì đặt đồ ăn vào đúng chỗ, tiểu nhị sẽ biết đồ ăn nên bưng đi nơi nào.

A Nhược nhận đồ ăn rồi xoay người nhìn một lát, nàng ấy rất nhanh đã tìm được rồi con số 22 đặt trên bàn rồi trực tiếp bỏ đồ ăn vào đó.

Đặt xong rồi mới quay đầu lại hỏi Lê Tường xem mình có đặt sai hay không.

“Là ngươi……”

Lê Tường quay đầu nhìn lại, sau đó sửng sốt một hồi lâu.

Nàng thật sự không nghĩ tới tiểu nha đầu nàng vừa mua về lại là một tiểu muội muội mắt to. Bộ dáng của A Nhược thật sự khả ái, chỉ nhìn một cái đã không tự chủ được cảm thấy yêu mến rồi.

“Qua bên kia nhóm lửa trước đi.”

Lê Tường chỉ chỉ bệ bếp của Khương Mẫn, bên kia nếu không hấp bánh bao, màn thầu thì sẽ nấu mì hoành thánh, chỉ cần nhóm lửa lớn là được.

Nếu cô nương này làm bệ bếp của nàng trước, nàng hơi lo lắng tiểu khả ái này sẽ nhóm lửa không tốt, bị người ta mắng.

Những người nhan khống() như nàng có một điểm không tốt lắm, rất dễ dàng thiên vị những người lớn lên xinh đẹp.

()Yêu thích những người xinh đẹp.

A Nhược không hiểu những khúc mắc trong đó, thế nhưng nàng ấy cứ nghe lời là được. Nàng ấy cũng biết một chút về chuyện nhóm lửa này, chỉ cần bỏ củi lửa vào trong bếp, không cho để tắt lửa là xong.

Nàng ấy đi tới bệ bếp của Khương Mẫn, tiểu nhị đang nhóm lửa cho Khương Mẫn có thể lên đằng trước làm việc.

Hắn cảm thấy ngày ngày ngồi ở trước bệ bếp, được ngửi mùi đồ ăn ngon lành mà không được ăn, cuộc sống thật là khó chịu. Cuối cùng cũng được giải thoát rồi.

“Sư phụ…… Ngươi lại muốn thu đồ đệ sao?”

Trong lòng Hạnh Tử không tránh khỏi có chút chua lòm.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 569


Lần này tiểu cô nương mới mua về lớn lên đẹp hơn hai tỷ muội nàng, thoạt nhìn tính tình cũng rất mềm mại, vừa nhìn đã biết sư phụ thích người có bộ dáng như vậy.

Lê Tường quay đầu lại gõ cho nàng ấy một cái.

“Ta kéo theo ba đứa các ngươi đã đủ mệt lắm rồi, thu nữa làm gì? Suốt ngày cứ suy nghĩ linh tinh vớ vẩn, nhanh nấu ăn đi, trong mấy đứa, chỉ có một mình ngươi làm món cá là không đạt tiêu chuẩn nhất! Vừa nhìn đã biết tối ngày chỉ lo nghĩ lung tung, không chuyên tâm tập luyện!”

Hạnh Tử: “……”

Nàng ấy chỉ ghen tỵ hai câu mà sư phụ đã phản ứng lớn như vậy. Thế nhưng dường như sư phụ nói cũng không sai, nàng ấy làm thực sự không được tốt bằng tỷ tỷ và Yến Túc.

Suốt quá trình làm đều không phạm một sai lầm nào, thế nhưng khi làm xong, luôn có cảm giác vị kém rất nhiều. Sư phụ nói rất đúng, nàng ấy phải luyện tập nhiều hơn.

Lê Tường gạt Hạnh Tử đi rồi, không nghĩ tới biểu tỷ lại bước tới.

“Biểu muội, ngươi lại muốn nhận thêm một đồ đệ ư?”

Quan Thúy Nhi đã quá hiểu biết tính tình của biểu muội nhà mình rồi. Lê Tường luôn thích những thứ đẹp mắt, không cần biết là người hay là vật, nàng đều thích cả.

Tiểu nha đầu mới tới này lớn lên đáng yêu như vậy, chắc chắn là biểu muội cực kỳ thích.

“Biểu tỷ ngươi đừng xem náo nhiệt, đã sớm nói với các ngươi rồi. Hôm nay ta đi mua tiểu nhị nhóm lửa. Có ba đứa đồ đệ là đủ rồi, ta không không dạy nổi nữa.”

Lê Tường cảm thấy thật dở khóc dở cười. Nàng vừa muốn nói thêm hai câu lại đột nhiên nghe được một tiếng nổ vang truyền đến từ bệ bếp của Khương Mẫn.

“A!!!!”

Vừa nghe thanh âm đã biết là tiểu nha đầu A Nhược mới tới.

Lê Tường giao việc trong tay mình cho Đào Tử, nàng đi qua xem có chuyện gì. Hoá ra là trong chỗ củi lửa có một cây gậy trúc, ngày thường lúc mọi người nhóm lửa sẽ dùng đầu gối bẻ gãy nó rồi mới nhét vào lòng bếp. A Nhược không bẻ gãy đã trực tiếp bỏ nó vào nên bệ bếp mới vang lên tiếng nổ tung như vậy.

Cũng may chỉ là mấy cây trúc nhỏ, nổ cũng không mạnh.

“A Tường cô nương…… Ta, ta……”

A Nhược khẩn trương cực kỳ, nàng ấy vừa tới đã làm sai chuyện, nàng ấy có thể lại bị bán ra ngoài hay không?

Bộ dạng cẩn thận y như nai con đi lạc trong rừng của nàng ấy, thật khiến người ta không đành lòng chỉ trích nặng nề.

Lê Tường nhìn đống củi khô phía sau A Nhược rồi chỉ vào cây trúc trong đó giải thích cho nàng ấy một phen.

“Chỉ cần cẩn thận cây trúc một chút thôi, những thứ khác đều không sao hết, cứ cẩn thận nhóm lửa đi.”

Sau khi ném xuống những lời này, Lê Tường lại trở về phía trước bệ bếp bận rộn xào rau. Trước kia A Nhược này cũng là một tiểu thư nhà thương gia, động tác nhóm lửa mới lạ như vậy, nàng ấy làm như vậy đã tính là không tồi.

Lại nói nhóm lửa cũng không phải là việc đòi hỏi kỹ thuật gì, ngày sau cứ từ từ dạy dỗ là được.

Nói gì thì nói, nàng ấy cũng là một tiểu đáng thương, vốn dĩ gia cảnh sung túc, còn có người hầu hạ, kết quả chỉ một ngày đã thay đổi tất cả, từ trên trời rớt xuống vực sâu.

Trải qua biến đổi lớn như vậy còn có thể giữ được lý trí, biết bảo vệ bản thân mình đã cực kỳ không tồi.

Trong mắt Lê Tường, nàng ấy là một cô nương thông minh, học một chuyện đơn giản như nhóm lửa chắc chắn không có vấn đề gì.

Bận việc hơn một canh giờ, khách nhân ở tửu lầu không còn nhiều như giữa trưa nữa.

Quan Thúy Nhi và hai tỷ muội Đào Tử phụ trách tiếp tục nấu ăn cho phía trước, Lê Tường lại hiếm được một lần xuống bếp làm cơm trưa cho mọi người trong tửu lầu.

Đương nhiên, người rất nhiều, nàng không thể làm hết được, Yến Túc cũng hỗ trợ làm vài món đồ ăn khác.

Giữa trưa ăn màn thầu, thứ này được cung ứng không hạn chế trong phòng bếp Lê Ký Tửu Lầu.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 570


Chỉ cần ngươi có thể ăn, cứ việc đi lấy, ăn tới no mới thôi. Người có sức ăn lớn nhất, một bữa cơm cũng chỉ ăn được ba cái màn thầu, chẳng đáng là bao.

Lê Tường xào khoai tây sợi chua cay và món thịt xào mộc nhĩ, đều là những món đồ ăn rất hợp để kẹp màn thầu.

Mấy người Đào Tử đều được ăn rồi, cho nên bọn họ trực tiếp gắp đồ ăn kẹp vào màn thầu vừa ăn vừa làm việc, đôi khi cũng bớt thời giờ uống một ngụm canh, bữa cơm trưa cứ như vậy đối phó đi qua.

Nhưng Tiểu Hoa và A Nhược mới tới đâu dám làm như vậy. Lúc các nàng còn ở khu môi giới, đều phải chờ quản sự chia đồ ăn cho các nàng, các nàng mới được ăn, chia nhiều ăn nhiều, chia ít ăn ít.

“Tiểu Hoa, A Nhược các ngươi lại đây.”

Lê Tường vẫy vẫy tay, hai cô nương lập tức phủi bụi trên người rồi đi tới.

“Phòng bếp của chúng ta đều cùng nhau ăn, chúng ta ăn cái gì, các ngươi ăn cái đó. Nào, đi rửa tay đi, lấy màn thầu bẻ ra rồi tự mình gắp đồ ăn kẹp vào ăn. Thế nhưng cần phải ăn nhanh một chút, chốc lát nữa lại phải làm việc rồi.”

Hai cô nương vừa nghe đã kinh ngạc. Những món ăn trên bàn đều thơm ngào ngạt như vậy, lúc các nàng nhóm lửa ở bên dưới đã ngửi được mùi rồi, nhưng hai người trăm triệu lần không nghĩ tới mình cũng được ăn những món ngon lành đó. Thật sự khiến người ta vui không nhịn được.

Hai người vội vàng chạy đi rửa tay rồi cầm màn thầu lên bắt đầu gặm.

Nói thật, được ăn thứ mềm mại như màn thầu này đã là quá đủ với hai người, đặc biệt là A Nhược, hơn nửa năm nay, nàng ấy đều phải ăn cỏ trấu, nhiều lúc còn phải uống cả nước bùn.

Hiện giờ được ăn những thứ ngon lành nhường này, A Nhược lại nhớ tới những ngày trước kia rồi không nhịn nổi đôi mắt nàng ấy bỗng trở nên đỏ ửng.

Lê Tường vừa quay đầu lại đã thấy hai mắt A Nhược đỏ như thỏ con, nàng ấy cứ ôm cái màn thầu nhưng lại không gắp đồ ăn, còn tỏ vẻ cực kỳ quý trọng từng miếng từng miếng ăn màn thầu.

Một màn này nháy mắt lại chọc trúng phần mềm mại trong tim nàng.

“Có ăn được cay không?”

Nghe Lê Tường hỏi chuyện, A Nhược vội vàng ngẩng đầu lên trả lời: “Có thể, có thể……”

“Cho ta.”

Lê Tường duỗi tay muốn màn thầu của A Nhược, sau đó nàng trực tiếp bẻ nó ra gắp không ít khoai tây sợi và thịt sợi cho nàng ấy.

Tiếp theo, nàng mới cầm cái chén múc cho A Nhược một chén đầy canh xương hầm.

“Canh đều được đặt bên trong bình gốm bên kia, phòng bếp không thiếu bất cứ thứ gì. Về sau muốn ăn cơm ăn canh, cứ tự mình đi múc.”

A Nhược ngơ ngác nhận cái chén, theo phản xạ có điều kiện, nàng ấy mở miệng đồng ý. Nhưng mãi cho đến khi hai tay bị bỏng bởi canh nóng trong chén, nàng ấy mới hồi phục lại tinh thần.

Chủ nhân thật sự tốt với nàng ấy……

Nàng ấy lại muốn khóc……

A Nhược hít hít cái mũi rồi hung hăng cắn một miếng màn thầu đã được kẹp đồ ăn, món này thơm đến mức nàng ấy không ngăn nổi nước mắt lăn dài trên má mình.

Kết quả A Nhược vừa quay đầu lại đã nhìn thấy ánh mắt u oán của Tiểu Hoa bên cạnh, nàng ấy lại chớp chớp mắt rồi quay đầu về.

Vừa rồi màn thầu trong tay nàng ấy được A Tường cô nương tự mình kẹp đồ ăn cho, Tiểu Hoa lại chỉ được một lời nói, dường như đãi ngộ kém hơn một chút.

“Tiểu Hoa, ăn canh nhé?”

“……”

Tiểu Hoa không quan tâm tới nàng ấy, Tiểu Hoa tự gắp một chút đồ ăn kẹp vào màn thầu của mình.

Ăn xong, Tiểu Hoa lại tiếp tục đi nhóm lửa. A Nhược cũng không dám ăn quá lâu, nàng ấy gặm hai ba miếng đã ăn xong màn thầu rồi, sau đó mới uống hết chén canh, cuối cùng mới vội vàng trở về trước bệ bếp của Khương Mẫn nhóm lửa.

Một buổi trưa trong phòng bếp đều là thanh âm của các loại nồi chén gáo chậu, thi thoảng còn phát ra tiếng bụng sôi ùng ục vì mùi hương thức ăn quá ngon nữa.
 
Back
Top Bottom