Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 611


Buổi sáng hôm nay, bà ta mới qua thăm tôn nữ, mới được nhìn tiểu viện bên kia. Có như vậy bà ta mới biết, căn nhà bà ta đang ở còn không tốt bằng nhà xí của bọn họ, làm sao bà ta nhịn nổi?

“Hôm nay đã mệt rồi, ngươi đưa chúng ta trở về, sắp xếp chỗ nghỉ ngơi đã, chờ ngày mai chúng ta lại bàn bạc tỉ mỉ sau.”

“Không được, hôm nay nhất định phải nói rõ ràng. Nếu các ngươi tới chúc mừng, ta và nương của Thúy Nhi sẽ chu đáo tiếp đãi các ngươi mấy ngày, nhưng nếu có mục đích khác…

Tóm lại đừng nghĩ có suy nghĩ muốn kiếm chác gì ở tửu lâu này, cũng đừng có chủ đích ăn vạ ở đây không chịu rời đi. Hiện giờ Thúy Nhi đã gả ra ngoài, ta cũng không còn chuyện gì cần lo lắng nữa.

Chọc ta nóng nảy, ta sẽ kéo theo nương của Thúy Nhi trở về trong thôn, xem các ngươi còn vịn vào cái cớ gì mà đòi ở lại!”

Chẳng mấy khi Quan Phúc được một lần ‘lớn mật’ như vậy, hắn chỉ nói mấy câu đã khiến nương của hắn á khẩu không nói được câu nào nữa.

Đúng vậy, nếu lão nhị trở về trong thôn, bà ta còn vịn vào cớ gì mà lưu lại nữa?

Thúy Nhi và Tuệ Nương đều là nữ nhân đã gả ra ngoài. Xuất giá tòng phu, bà ta và người một nhà lão đại sao có thể ở trong nhà người ta được?

Hôm nay vừa gặp mặt, tiểu tử họ Lạc kia đã không thèm nể mặt người nhà bọn họ, Đại Giang lại càng không cần phải nói.

Từ sau khi nhi tử của hắn rơi xuống nước hắn đã triệt để không thèm đi lại với Quan gia rồi, hôm nay càng không cho mẹ vợ như bà ta chút mặt mũi nào.

Thậm chí chỉ vì bà ta muốn nhúng tay vào hôn sự của Tường nha đầu, vừa rồi hắn còn dám quát lại bà ta cơ mà.

Trong lòng Quan lão bà tử thầm gào lên một tiếng vô cùng khó chịu. Nữ nhi vô dụng, tôn nữ cũng vô dụng, bây giờ cả lão nhị luôn hiếu thuận cũng thay đổi rồi.

Nhi tử của bà ta, bà ta hiểu rất rõ. Lão nhị dám nói như vậy, khẳng định là hắn nghiêm túc rồi. Nếu bà ta và người một nhà lão đại thật sự muốn dây dưa, chắc chắn hắn sẽ đưa tức phụ trực tiếp trở về thôn.

Nhưng bà ta thật sự không cam lòng, tình huống trước mắt, rõ ràng chỉ cần duỗi tay một cái là sờ được phú quý rồi, bảo bà ta làm sao buông bỏ nổi?

Thế nhưng ngay lúc này bà ta lại nghĩ không ra biện pháp nào hay. Bà ta muốn tìm nữ nhi bán cái thảm nhưng cố tình Tuệ Nương lại tránh ở trong phòng không ra.

“Nương……”

“Nãi……”

Quan Thành sốt ruột muốn xém lông mày, hắn ta vừa được chứng kiến cảnh phồn hoa trong thành, làm sao còn nghĩ tới chuyện trở về trong thôn nữa?

Nhị thúc cũng có thể ở trong thành, tại sao bọn họ lại không? Chỉ cần bà nội có thể nắm được thóp của nhị thúc, người một nhà bọn họ sẽ có hy vọng ở lại nơi đây!

Lê Giang nhìn ánh mắt mẹ vợ luôn dáo dác muốn nhìn vào trong phòng kia, hiển nhiên hắn rất rõ ràng trong lòng bà ta đang nghĩ gì.

Bà ta vẫn muốn thông qua Tuệ Nương, để dựa dẫm vào nhà bọn họ kéo theo người một nhà lão đại.

“Được rồi, đã nói tới nước này rồi, người có da mặt đều biết nên làm như thế nào. Tóm lại ta vẫn giữ nguyên câu nói lúc trước. Kể cả hôn sự của Tường Nhi, hay là chuyện kinh doanh của tửu lầu, không một ai trong các ngươi được nhúng tay vào.

Phúc Tử, sắc trời không còn sớm, chúng ta lập tức phải dọn dẹp tửu lầu, ngươi nhanh dẫn bọn họ rời đi.”

Quan Phúc liên tục gật đầu, hắn trực tiếp duỗi tay ra túm lấy đại ca, lôi ra ngoài cửa. Quan lão bà tử cũng hiểu, có mặt dày ở lại cũng không kiếm chác được chỗ tốt nữa rồi, bà ta chỉ có thể đi theo phía sau hai nhi tử cùng rời đi thôi.

Đương nhiên bà ta vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, trong lòng thầm nghĩ, cứ ở lại rồi tính sau.

Kết quả ngày thứ hai, vừa sớm ra bà ta đã nhìn thấy tôn nữ tế mới nhận đánh xe la qua bên này, đang chờ tiễn bọn họ trở về.

‘……’

“Bà nội, nửa đêm hôm qua Thúy Nhi bị nhiễm lạnh, thân thể không thoải mái nàng không tiện qua đây tiễn các ngươi. Ta lại chuẩn bị lễ rồi, cũng đã xin nghỉ, đặc biệt tới đưa các ngươi ra bến tàu.”

Bộ dáng Lạc Trạch cười tủm tỉm thoạt trông rất vô hại, đáng tiếc ‘uy danh’ của hắn ở trấn trên đã sớm vang dội từ lâu rồi, người một nhà Quan gia rất sợ hắn.

“Phúc Tử đâu? Ngươi kêu hắn ra, ta muốn hắn đưa!” Quan lão bà tử oán hận nói: “Ta chính là mẫu thân của hắn. Hắn dám đuổi ta đi ư?”

“Đâu có, tự nhiên là nhạc phụ không hề đuổi mọi người đi. Nhưng các vị nên nhớ tiểu viện này họ Lạc, nó không thích cho các ngươi ở lại. Nhanh đi thôi, nếu còn không chịu đi, vậy trả tiền thuê phòng tối hôm qua đây cho ta.”

Vừa nghe Lạc Trạch đòi tiền, người một nhà bọn họ vội vàng chạy từ bên trong ra.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 612


Con rể không cho ở tửu lầu, tôn nữ tế lại không cho ở tiểu viện, lão nhị càng không chịu xuất hiện, đám người Quan gia sờ sờ cái túi tiền trống rỗng, chỉ sợ nhà bọn họ không chống nổi một ngày ở lại trong thành.

Bởi vậy, không cam lòng thì không cam lòng, bọn họ chỉ còn cách ngoan ngoãn lên xe để Lạc Trạch nọ đưa ra bến tàu.

Người một nhà bọn họ đã bị đuổi đi như thế. Cuối cùng ngoại trừ mấy chục đồng bối đục khoét được từ lão nhị Quan Phúc kia cộng thêm mấy hộp điểm tâm, đồ ăn vặt, bọn họ không thu hoạch được gì nữa.

Đương nhiên là Quan lão bà tử vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, mấy chục đồng bối có đáng vào đâu, còn không đủ để mua một đ ĩa đồ ăn tại tửu lầu.

Trước khi lên thuyền, bà ta còn tóm được lão nhị náo loạn một hồi, kết quả chọc cho Quan Phúc tức giận, hắn lập tức dẫn theo tức phụ đi cùng bọn họ trở về thôn.

Phu thê Quan Phúc trở về thôn cũng ở nhà lão đại, nhưng ngày thường bọn họ chẳng chịu làm việc gì, chỉ đi ra ngoài nói chuyện phiếm với người ta, trên đường còn thuận tiện nhặt hai cành củi khô, coi như thành quả lao động một ngày.

Đương nhiên khi về tới nhà, bọn họ lại ăn nhiều nhất. Rõ ràng như vậy mà nhà Quan lão đại lại không dám nói gì, bọn họ còn trông cậy vào lão nhị dẫn cả nhà bọn họ lên thành phát tài cơ mà.

Bởi vậy, có ý kiến thì mặc có ý kiến, bọn họ chỉ có thể nghẹn trong bụng, không dám nói ra bên ngoài.

Liên tiếp qua nửa tháng, tức phụ của Quan Thành đã chịu không nổi.

“Ta mặc kệ! Ngươi nhanh tìm bà nội bảo bọn họ rời đi đi!”

Tới nửa tháng, ăn ở đều trong nhà đại phòng, nhưng chưa từng thấy nhị thúc đưa một đồng bối nào cả.

Vốn tưởng nhị thúc chỉ ở nhà mấy ngày, kết quả hai người ấy còn muốn sửa nóc nhà, tính ở nơi này lâu dài!

Nếu nhị thúc này chịu dẫn cả nhà lão đại vào thành phát tài, muốn bọn họ cung phụng kiểu gì cũng được, nhưng chỉ cần bọn họ nhắc tới chuyện vào trong thành, phu thê nhà nhị thúc sẽ lập tức nói lảng sang chuyện khác, sau đó giả ngu.

Không mò được chỗ tốt, dựa vào cái gì mà cho bọn họ ở chỗ này ăn ở miễn phí? Đã vậy còn sớm phân gia từ lâu rồi.

Quan Thành cũng bực bội ghê gớm, bà nội quá vô dụng, thời gian dài như vậy cũng không khiến nhị thúc thay đổi ý định dẫn cả nhà bọn họ vào thành phát tài.

Nhị thúc còn vậy, càng đừng nhắc tới dượng ở bên kia. Bà nội giả bệnh, cô cô cũng không trở về, chỉ nhờ người ta tiện thể đưa một túi ngô lại, rõ ràng là bọn họ không muốn giúp đỡ đại phòng. Làm người mà nhẫn tâm như vậy.

Đêm đó hai vợ chồng son nhà Quan Thành s* s**ng tới nhà chính, cuối cùng một nhà năm người cũng thương lượng xong.

Chờ tới sáng sớm ngày thứ hai, bọn họ lập tức đuổi phu thê Quan Phúc ra ngoài cửa.

“Ngày nào cũng ham ăn biếng làm, lớn bằng chừng này còn ở đây ăn vạ lão nương. Cái thứ ăn không uống không quen thói! Nhanh trở về kiếm tiền đi!”

Quan lão bà tử đen mặt đuổi lão nhị đi, trong lòng bà ta nghẹn một cục tức hồi lâu vẫn không thể nuốt trôi.

Ngày thường lão nhị nghe lời đến vậy, mỗi khi bà ta tìm hắn đòi tiền, hắn sẽ đưa cho một chút, nhưng cứ nhắc tới chuyện bảo hắn dẫn cả nhà vào thành cùng làm việc kiếm tiền là nói kiểu gì hắn cũng không đồng ý, giống hệt tên Lê Gại Giang kia, vừa thối vừa cứng đầu.

Một đứa là con rể, một đứa là tiểu nhi tử đã phân gia ra ngoài, bà ta muốn dựa dẫm vào chúng nó cũng không được.

Hơn nữa chỉ cần mỗi tháng lão nhị gửi tiền phụng dưỡng về cho bà ta, sẽ không ai trách hắn được một câu nào.

Bởi vậy, cứ nghĩ tới một đống tiền lớn ở trong thành mà bà ta không có cách nào sơ múi được, lửa giận trong lòng bà ta lại bùng cháy. Nghẹn tới nghẹn lui nhiều ngày, vậy mà bà ta đổ bệnh thật, có điều đấy là chuyện của sau này.

Ngay đêm tiệc cưới của Quan Thúy Nhi, Ngũ Thừa Phong kéo phu thê Ngũ Đại Khuê rời khỏi tửu lầu, sau đó trực tiếp đưa hai người bọn họ về tòa nhà, nhìn như rất nhã nhặn, mà đúng là hắn cũng không sử dụng bạo lực.

Kiều thị thầm vui mừng, bà ta cứ ngỡ rằng tiểu nhi tử này còn có một chút thân tình với bọn họ, bà ta lập tức muốn trở nên thân mật hơn nên định kéo hắn vào bên trong.

Chẳng qua Ngũ Thừa Phong lại ném bà ta ra rồi phiền chán nói: “Bao nhiêu năm về trước tại sao không thấy các người tỏ ra thương xót ta chút nào? Bây giờ đừng có mà giả vờ cái gì là mẫu tử tình thâm, phát ghê tởm.”

Hắn theo tiêu đội vào nam ra bắc, đã biết bao lần đánh nhau mắng người, tính tình đã không còn mềm lòng như ngày xưa nữa.

Ngoài trừ trước mặt sư phụ và mấy người Lê gia, hắn sẽ hơi thu liễm một chút, nhưng những người khác đừng hòng có được cách đối xử như vậy.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 613


Kể cả khi hai người đối diện chính là phụ mẫu ruột thịt của hắn, hắn cũng không có ý định cho bọn họ chút lời hay ý đẹp.

“Ta biết, các ngươi đã biết chuyện giữa ta và Tương nha đầu, lại thấy Lê Ký Tửu Lầu kia mà đỏ mắt, lúc đó mới nhớ tới đứa nhi tử này. Đáng tiếc chúng ta đã sớm ký khế ước đoạn tuyệt quan hệ, ta và các ngươi đã không còn bất kỳ mối liên quan nào nữa rồi.”

Nhìn thấy Ngũ Đại Khuê đỏ mặt lên, bộ dáng lại muốn mắng người, Ngũ Thừa Phong chỉ cười đi lại gần hắn ta thêm vài bước, đã khiến hắn ta sợ tới mức lui một chân vào trong nhà, dựa vào cạnh cửa mới miễn cưỡng đứng vững được.

“Ngươi!”

“Ngũ đại chưởng quầy đứng vững chút nhé, nếu không cẩn thận bị ngã làm thương tổn tới thân thể, chỉ sợ mười ngày nửa tháng cũng không thể tới tiệm vải được đâu.”

Hai mắt Ngũ Đại Khuê nhấp nháy, rốt cuộc tới lúc này hắn ta mới có vài phần kiêng kị tiểu nhi tử.

Xem ra tiểu tử này vẫn nhớ mối thù khi xưa, còn lòng dạ sắt đá vô cùng, dám đánh cả phụ thân như hắn ta, hiển nhiên chiêu bài thân tình không có tác dụng rồi.

Hơn nữa, mấy lời Ngũ Thừa Phong nói không giống như chơi đùa, lỡ như thật sự chọc giận hắn, khiến bản thân mình bị thương tổn, chỉ sợ tiệm vải bên kia sẽ không để thời gian cho hắn ta dưỡng thương đâu.

“Còn nữa, ta lại nói cho các ngươi biết thêm một chuyện. Ta đã tính toán ở rể tại Lê gia bên kia, cho nên đừng nghĩ tới chuyện dùng cái danh phụ mẫu của ta mà qua chiếm lợi.

Cái gọi là xuất giá tòng phu dành cho nữ nhân, thì ta sẽ là nam nhân tòng phụ. Nếu thật sự có ngày ta thành thân với Tương nha đầu, ta sẽ chân chính là người của Lê gia, lúc đó thật sự không còn chút quan hệ nào với Ngũ gia các người nữa.”

Kiều thị: “……”

Không chỉ phu thê Ngũ Đại Khuê, kể cả đám huynh đệ tiêu cục của Ngũ Thừa Phong đang chờ ở ven đường cũng bị mấy lời của hắn làm cho kinh ngạc tựa như sét đánh bên tai.

Đường đường là nam tử hán vậy mà nói chuyện ở rể cứ bình thường như ăn cơm uống nước ấy.

Với nam nhân, ở rể là cụm từ kiêng kị, là chuyện không còn chút mặt mũi nào, không chỉ về sau nhi nữ của họ phải theo đằng nhà gái, nếu nhà gái cường thế một chút, còn có trường hợp bọn họ đánh mắng chửi nhà trai.

Bình thường, chắc chắn sẽ không một nam nhân nào nguyện ý ở rể, ngoại trừ một ít người thật sự nghèo tới mức không có gì mà ăn, mới bán nhi tử ở rể cho người ta.

Chính vì vậy, tất cả mọi người đều không nghĩ tới, Ngũ Thừa Phong lại muốn đi ở rể. Rõ ràng hắn áp tiêu kiếm được không ít tiền, bộ dạng lớn lên cũng không kém… thật sự là người ta không hiểu tại sao hắn lại có loại suy nghĩ này.

Phu thê Ngũ Đại Khuê giận dữ tới mức mặt mũi trắng bệch, hắn muốn ở rể khác nào bôi tro trát trấu vào mặt người Ngũ gia?

Ngày sau nếu người trong thôn biết được, khẳng định sẽ ở sau lưng chọc vào cột sống của Ngũ gia bọn họ, còn không biết người ta định thêu dệt nên câu chuyện lâm ly bi đát nào đây.

“Ở rể không được! Đoạn tuyệt quan hệ cũng không được! Ngươi nói ra sẽ làm mất mặt tổ tông!”

“Có được hay không là chuyện của ta, các ngươi có nói cũng vô dụng.”

Từ rất lâu rồi Ngũ Thừa Phong đã không còn là tiểu oa nhi chỉ biết im lặng, mặc người ta hành hạ trước kia.

Bây giờ hắn là người có tiền, có cuộc sống tự do tự tại, không một ai có thể xen vào quyết định của hắn.

“Ngũ đại chưởng quầy, hôm nay, những gì cần nói ta đã nói rõ với ngươi rồi, các ngươi đừng có tới quấy rầy Lê gia bên kia. Nếu để ta phát hiện các ngươi không thành thật, ta chỉ có thể nghĩ cách giúp ngươi ngoan ngoãn ở nhà ‘nghỉ ngơi’ thật tốt thôi.

Đừng hỏi ta nghỉ ngơi bao lâu, chuyện này thật khó mà nói. Mấy năm nay ta ở tiêu cục, đã học được không ít bản lĩnh rồi.”

Đột nhiên hắn đè thật thấp thanh âm, chỉ cho hai người Kiều thị và Ngũ Đại Khuê nghe mà thôi.

“Bảo đảm thoạt nhìn chỉ là chuyện ngoài ý muốn.”

Phu thê Ngũ Đại Khuê: “……”

Đột nhiên bọn họ cảm thấy hơi lạnh người.

Ngũ Đại Khuê cảm giác cánh tay vừa bị bẻ lúc nãy lại bắt đầu đau lên. Mãi cho đến người ta đã đi tới đầu ngõ, phu thê bọn họ mới lấy lại tinh thần.

“Đại Khuê…… Lão tứ hắn……”

“Câm miệng! Về sau không được nhắc tới hắn nữa! Đều tại ngươi sinh ra Tang Môn tinh (ngôi sao chổi) kia! Đúng là sai lầm mà!”

Ngũ Đại Khuê phun ra một ngụm nước bọt rồi oán hận xoay người vào tòa nhà.

Đã không kiếm được chút lợi lộc nào, còn bị nhi tử đánh một trận, lúc trở về lại bị uy h.i.ế.p một trận, thật sự khiến hắn ta muốn điên tiết lên mà.

Nếu không phải nể mặt Kiều thị đã sinh cho hắn mấy nhi nữ, vài năm nay cũng không gây nên khúc mắc gì lớn, hắn ta đã muốn đuổi thẳng cổ phụ nhân này rồi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 614: Hoàn chính văn


Kiều thị còn không biết bản thân bà ta vừa bị trượng phu giận chó mắng mèo, suýt chút nữa thì bị đuổi đi, thế nhưng bà ta lại biết nhìn sắc mặt đoán tâm tình, biết lúc này tâm tình trượng phu không tốt.

Đặc biệt đầu đuôi câu chuyện này lại do một tay bà ta gây ra, đương nhiên phải cẩn thận hầu hạ nhiều hơn nữa.

Đại phu nhân cẩn thận chặt chẽ, tiểu thiếp sẽ càng thêm kiêu ngạo ương ngạnh. Dẫn tới trong nhà bọn họ ngoại trừ tiếng trẻ mới sinh ầm ĩ mỗi ngày, tiếng phụ nhân cãi nhau, thường thường sẽ có tiếng mấy đứa trẻ đã trưởng thành gây chuyện ồn ào, cơ hồ chẳng được một ngày nào yên ổn.

Ngũ Thừa Phong ngồi xổm hai ngày, phát hiện Ngũ Đại Khuê đã thật sự thành thật, không còn ý định muốn tới Lê Ký làm phiền nữa, lúc này mới yên lòng.

Hắn trực tiếp trở về sửa sang lại tiền bạc tồn kho của mình, mang toàn bộ tới Lê Ký.

Tuy tiền trong tay hắn không nhiều bằng số Lê Tường kiếm được, nhưng mỗi một đồng đều là tiền hắn màn trời chiếu đất liều mạng kiếm về. Tích cóp lâu như vậy, tính sơ sơ cũng được vài trăm ngân bối.

Số tiền này dư thừa để hắn cưới thê tử, sống bình dị cả đời.

“Tứ oa, ngươi thật sự đã nghĩ kỹ rồi? Muốn ở rể?”

“Nghĩ kỹ rồi!”

“……”

Lê Giang nhìn nhiều ngân bối như vậy, đúng là chấn động thật, nhưng không phải chấn động vì nhiều tiền mà hắn chấn động vì tình cảm của tứ oa dành cho nữ nhi nhà mình.

Tứ oa lại có thể đưa tất cả tài sản bao năm tích cóp được giao hết vào tay nữ nhi hắn. Chuyện này không hề liên quan gì tới chuyện nữ nhi nhà hắn có kiếm được tiền hay không. Đó vốn là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.

Hài tử này vốn được hắn nhìn từ khi còn nhỏ tới lúc lớn lên, sau này gặp ở trong thành lại ở chung lâu như vậy, Lê Giang hiểu cực kỳ rõ phẩm tính của đối phương.

Nên mới nói, ngoại trừ công việc nguy hiểm kia, bất cứ điểm nào ở đối phương, Lê Giang cũng hài lòng cả. Hắn nhìn thê tử bên cạnh, dùng ánh mắt dò hỏi ý kiến của bà.

Quan thị hơi hơi gật gật đầu.

Bà hài lòng về hài tử tứ oa này. Quan trọng hơn, bà đã nhận ra nữ nhi nhà mình cũng thích hắn.

Mấy ngày trước, bà từng trộm hỏi một lần, cũng nhận được câu trả lời chắc chắn từ nữ nhi.

Hiện giờ trong nhà có được hoàn cảnh sung túc như vậy, đều là nhờ vào nữ nhi, chuyện hôn sự này tự nhiên cũng dựa trên cơ sở ý nguyện của nữ nhi bọn họ.

Phu thân Lê Giang không có ý kiến, lại nghe Ngũ Đại Khuê bên kia cũng không có vấn đề, bọn họ lập tức gật đầu đồng ý mối hôn sự này.

“Ngươi cứ mang tiền về trước đi, đã qua cửa đâu mà… khụ… Lấy về đi… Làm của hồi môn.”

Nói tới chuyện của hồi môn, trên mặt ba người đều có chút không được tự nhiên, vẫn là Quan thị cười rồi lên tiếng trước: “Được rồi, cứ mang tiền này lên lầu khóa lại, chốc lát nữa lúc tứ oa trở về lại lấy sau. Tứ oa à, ngươi ra đằng sau gặpTường Nhi một chút, nàng đã nhắc ngươi vài ngày rồi.”

Được nhạc mẫu tương lai hứa hẹn, Ngũ Thừa Phong vui sướng, thiếu chút nữa không nhịn được mà nhảy dựng lên.

Hắn chỉ là sợ sẽ lưu lại ấn tượng không chín chắn trong lòng phụ mẫu người thương, cho nên cứ cố chịu đựng mãi, đến khi ra tới cửa mới bắt đầu tăng tốc.

Từ tửu lầu chạy đến hậu viện chỉ mất vài hô hấp ngắn ngủi, nhưng chỉ vài hô hấp ngắn ngủi này, trong đầu hắn lại như đèn kéo quân, dần dần hiện lên từng hình ảnh từ lúc quen biết tới khi trở nên thân cận với Tương nha đầu.

Mà chuyện khiến hắn khó mà quên được nhất, chắc phải kể tới lần hắn bị người trong nhà đánh mắng vào đúng ngày sinh nhật, sau đó lại được Tương nha đầu làm cho một chén mỡ cua trộn cơm.

Tất cả đau đớn trong lòng hắn, đều bị mùi hương trong gian phòng bếp phủ đầy bóng tối kia xóa sạch, chỉ còn lại an bình và sự thoải mái lấp đầy bụng, khiến xúc cảm mắc nghẹn bao năm làm hắn hít thở không thông, cũng được trút sạch trong một hơi nhẹ nhõm.

Cũng chính từ ngày hôm ấy, hắn mới bắt đầu có vài phần để tâm tới Tương nha đầu.

“Tứ ca, nghĩ gì vậy? Sao cứ đứng như đứa ngốc ở ngoài này nha, mau tới đây ăn cơm.”

Lê Tường cong cong mi mắt đứng ở trước mặt Ngũ Thừa Phong, nàng tinh nghịch chọc chọc bả vai hắn, rồi kéo hắn vào trong phòng bếp.

“Nghe A Thất nói từ nửa canh giờ trước ngươi đã tới đây rồi, nhưng vẫn luôn ở trên lầu nói chuyện gì đó với mấy người phụ thân ta. Chắc ngươi còn chưa ăn cơm nhỉ? Đây là mỡ cua, ta vừa làm từ chỗ cua lông mua được ngày hôm qua đó, trộn cho ngươi một chén nhé……”

Nàng vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng Ngũ Thừa Phong đứng bên cạnh lại không nhịn được vươn một tay kéo nàng vào trong lòng, đáy mắt hắn đều là yêu thương cháy bỏng.

“Nha đầu, Đại Giang thúc đồng ý hôn sự của hai ta rồi.”

Rốt cuộc thì hắn cũng có được một gia đình đúng nghĩa của riêng mình.

Một gia đình ấm áp trọn vẹn với người mà hắn thương yêu và quý trọng nhất đời này!

[Hoàn chính văn]
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 615: Phiên ngoại 1


Ba năm sau

Tuy tổng tiêu đầu của tiêu cục vẫn luôn giữ lại nhưng Ngũ Thừa Phong đã quyết tâm từ bỏ công việc này.

Cũng bởi từ lâu trước kia, hắn đã nhận lời Tương nha đầu, trước khi lập gia đình nhất định phải thôi công việc gian khổ đó.

Dù sao làm tiêu sư vào Nam ra Bắc, vừa đi một chuyến sẽ mất vài tháng thời gian, không gặp được người thương, còn khiến hắn luôn lo âu thấp thỏm.

Nửa năm trước, sư phụ lại bị thương, đã lui về không tiếp tục nữa, còn chuyện của hắn, trong vòng nửa năm này đã xong xuôi rồi, chỉ cần chờ đội tiêu sư mới được huấn luyện ổn thỏa là rời đi thôi.

Sau ba năm, Tương nha đầu đã sắp mười chín tuổi. Từ mấy ngày trước, Đại Giang thúc vốn luôn muốn kéo dài hôn sự, đột nhiên lại mịt mờ ám chỉ hắn vài câu, khó được một lần nhẹ nhàng, dễ chịu.

Vậy là cơ hội tốt nhất để lập gia đình đang ở ngay trước mắt, nếu hắn còn không nhanh tay nắm lấy, chẳng biết sẽ phải chờ thêm bao lâu.

Cho nên lần này, Ngũ Thừa Phong tỏ ra cực kỳ dứt khoát trong chuyện tiêu cục.

Ngày hôm trước đã nói xong, ngày hôm sau hắn lập tức mang theo đống lớn đồ vật, đến thẳng tửu lâu, nói cho bọn họ biết tin vui này.

Hiện giờ Lê Ký Tửu Lâu đã được chuyển tới vị trí trung tâm thành, diện tích còn rộng hơn gấp đôi lúc trước.

Ba năm này, việc làm ăn của tửu lâu luôn trong tình trạng nóng bỏng, chưa nói tới thông lệ mỗi tháng cho ra một món ăn mới, chỉ nói tới những món ngon cực phẩm đã khiến những tửu lâu khác không thể nào so sánh được rồi.

Những tửu lâu ghen tỵ tới đỏ mắt thì mặc họ, về cơ bản, không một nơi nào còn dám có động tác quá rõ ràng nữa, ngược lại, chỉ có thể ngấm ngầm đi lung lạc đầu bếp, thậm chí còn lén lút trèo tường tiến vào.

Đáng tiếc mọi người ở nhà bếp đều rất trung thành, Lê Tường lại trả tiền công rất cao, cho nên không một người nào bị mua chuộc nữa.

Về chuyện lẻn vào lại càng không cần phải nói, trên tường Lê Ký gắn hàng đống lớn vỏ hàu cứng không biết lấy được từ nơi nào, chỉ biết những thứ này vừa nhọn vừa cứng, đ.â.m vào cực kỳ đau.

Vậy là vài năm yên ổn trôi qua, ngoại trừ vài món ăn đơn giản dễ làm, tửu lâu khác cũng chẳng học nổi một đống những món ăn đầu bảng của Lê Ký, kể cả khi bọn họ đặt tên giống y chang bên Lê Ký, nhưng hương vị làm ra lại kém khá xa, chỉ có thể mặc người chế giễu.

Khoảng hai năm trước, Lê Ký Tửu Lâu đã đánh bại tất cả các tửu lâu trong thành, đạt được danh hiệu đệ nhất tửu lâu, thanh danh vang xa tới mức những thành xung quanh cũng biết tới.

Những thương khách đã đi đến Thành An Lăng còn có thời gian lưu lại, nhất định sẽ đến Lê Ký Tửu Lâu nếm thử.

Kể cả khi không tới được Lê Ký ở trung tâm thành thưởng thức, bọn họ cũng sẽ đến Lê Ký ngoại thành ăn một chút.

Lê Tường dạy những đồ đệ của mình đúng theo nguyên tắc có gì truyền nấy, đào tim móc phổi, mà nhóm tiểu đồ đệ của nàng cũng không chịu thua kém, hiện giờ ở ngoại thành đã mở hai chi nhánh, và trong phòng bếp đều được Quan Thúy Nhi với Yến Túc làm bếp trưởng.

Tửu lâu mở rộng hơn nhưng Lê Tường lại không quá bận rộn như trước nữa.

Hiện tại nếu mở mới, nàng sẽ chuyển cho đám đồ đệ của mình xử lý, còn nàng, đương nhiên là thi thoảng sẽ dạy bảo một chút, hoặc là nhìn xem thành quả của nhóm tiểu đồ tôn như thế nào, tự nhiên sẽ là thoải mái hơn rất nhiều.

Lúc này nàng đang ở một mình trong phòng bếp, lăn qua lộn lại muốn làm một món ăn mới, ngay lúc chuẩn bị bỏ ớt vào xào, chợt nghe thấy ở bên ngoài có tiếng A Thất gọi nàng.

"Chủ nhân! Ngũ đại ca đến đây!"

Tay Lê Tường run lên, nửa bình ớt khô đã đổ thẳng vào chảo, một làn khói cay xè bốc lên khiến không chỉ nàng, mà cả tiểu nha đầu nhóm lửa cũng đau rát, nước mắt chảy ròng ròng, nhanh chóng chạy ra ngoài.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 616: Phiên ngoại 2


Ngũ Thừa Phong vừa bước vào sân đã nhìn thấy vị hôn thê của mình nước mắt rơi lã chã, cảm thấy rất thú vị nói: "Mới vài ngày không gặp, vừa thấy ta về có cần phản ứng lớn như vậy không?"

"Bớt ba hoa hoa, mau bưng cho ta một chậu nước."

Lê Tường sai sử người ta cực kỳ tự nhiên, Ngũ Thừa Phong cũng quen rồi, chỉ hai ba thao tác, đã bưng một chậu nước lớn tới, lại vào trong phòng Lê Tường cầm cho nàng một chiếc khăn sạch sẽ tới lau mặt.

Ngay lúc nàng đang bận rộn lau lau, chùi chùi, hắn lại thản nhiên nói một câu: "Tương nha đầu, ta đã từ chức bên tiêu cục kia rồi."

"Thật sao?"

Lê Tường vui đến mức quên cả đôi mắt đang cay muốn bốc cháy của mình.

Nhưng ngẫm lại, nàng phản ứng như vậy cũng dễ hiểu. Hiện giờ coi như nàng đã công thành danh toại, cuộc sống hàng ngày vừa có tiền lại nhàn nhã, chỉ duy nhất một điều khiến nàng không hài lòng chính là công tác của Ngũ Thừa Phong.

Mỗi lần hắn vừa ra khỏi cửa đi áp tải, nàng sẽ bắt đầu lo lắng không yên thay hắn, có đôi khi nàng còn nằm mơ mấy đêm liền toàn ác mộng, không cách nào ngủ ngon.

Nàng cũng từng thúc giục hắn vài lần, nhưng cuối cùng toàn nhận lại lí do thoái thác của hắn. Tới tận bây giờ, mới nghe được một tin tức khiến nàng mừng vui.

"Ta đâu dám lừa nàng?"

"Có cho chàng cũng không dám."

Lê Tường không nhịn được khẽ cong môi trả lời, sau khi nàng rửa mặt xong, lại thuận tay đặt chiếc khăn mặt ấy vào tay Ngũ Thừa Phong, cho hắn đi dọn dẹp.

"Vậy từ nay chàng phải tới tửu lầu của ta làm việc rồi"

"Đó là đương nhiên, cuối cùng ta cũng có thể yên ổn ở bên cạnh nàng."

Ngẫm lại cũng thấy đáng thương, trong hai năm gần đây, số ngày hắn ở bên cạnh nàng gom góp lại chỉ được chừng hai tháng, đó là chưa tách ra khoảng thời gian có mặt những người khác, nếu tính những lúc hai người ở riêng với nhau, đã ít lại càng ít hơn.

"Đúng rồi, mấy ngày trước Đại Giang thúc có đề cập với ta... Nếu đã yên ổn thì có thể..."

Ngũ Thừa Phong còn chưa dứt lời, đôi tai lập tức đỏ bừng của hắn đã thay hắn nói những lời cần phải nói.

Lê Tường cũng hiếm khi trở nên ngại ngùng.

Lập gia đình? Nghĩa là từ một người trở thành hai người, mối quan hệ cũng trở nên càng thêm thân mật.

Trước kia, mối quan hệ giữa hai người bọn họ vô cùng đơn giản, nhiều nhất chỉ là nắm tay, hôn nhẹ, nhưng sau khi lập gia đình sẽ không còn như vậy nữa…

"Chàng và phụ thân ta tự bàn bạc chuyện này là được, nói với ta làm gì!"

Lê Tường kéo cái khăn, lại một lần nữa nhúng nó vào nước, lau lên khuôn mặt.

Ngũ Thừa Phong nhịn mãi, nhịn mãi, cuối cùng cũng nhịn được không đưa tay lên sờ nhẹ lên vành tai đỏ au của nàng.

Lúc bình thường, chẳng bao giờ thấy tiểu nha đầu này ngại ngùng khi nói tới hôn sự và cuộc sống sau này, không nghĩ tới khi ngày đó sắp đến gần, bỗng nhiên nàng lại thẹn thùng như vậy.

Ngũ Thừa Phong chợt nhận ra tiểu kiều kiều ngày thường luôn hiếu thắng, mạnh mẽ bỗng nhiên trở thành ngượng ngùng như vậy lại khiến trong lòng hắn vô cùng ngứa ngáy.

Ngũ Thừa Phong không dám ở lại hậu viện quá lâu, hắn chỉ đơn giản dặn dò nàng vài câu về những chuyện mình cần phải xử lý trong thời gian gần đây rồi lên đường trở về nhà.

Nói thật, hắn cũng chẳng quá để tâm tới chuyện hôn lễ này, dù sao cũng là ở rể, thanh thản ổn định chờ Lê gia đến đón đi là được.

Nếu như những người khác đều tự ti không dám đề cập tới chuyện làm con rể này thì ngược lại, hắn còn cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Vào ngày hôm đó, hắn nhất định phải phát thiệp mời, cưỡng ép cũng được, hữu nghị cũng thế, nhưng phải đảm bảo sư phụ và những huynh đệ thân thiết sẽ có mặt.

Rất nhanh sẽ tới ngày hai người bọn họ lập gia đình.

Lê Giang đã đặc biệt đi tính toán ngày giờ tốt nhất. Vừa qua nửa giờ Thìn (qua 8h sáng) Lê Tường đã cưỡi ngựa dẫn theo đội ngũ ra khỏi cửa đi đón rể.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 617: Phiên ngoại 3


Lê Tường không hề mặc những loại giá y nặng trịch như những cô nương đương thời mà là mặc một chiếc trường bào đỏ thẫm có thêu hình chữ Phúc, kết hợp với kiểu tóc đuôi ngựa cao cao, nhìn qua đã thấy cực kỳ anh khí (khí thế hào hùng).

Gương mặt được trang điểm rất phóng khoáng, lại cộng thêm trước n.g.ự.c được bông hoa đỏ thẫm che đi, chỉ sợ người nào không nắm rõ tình hình chợt nhìn lên lại ngỡ vị quan quân trẻ tuổi anh tuấn nhà ai đi đón dâu.

"Tiểu lang quân này thật đẹp, không biết là nhà ai thành thân?"

"Cái gì mà tiểu lang quân! Đó là một cô nương! Đây là Lê cô nương, bà chủ Lê Ký bên kia đó, hôm nay nàng ấy đi cưới trượng phu!"

"Trời đất, cưới trượng phu hả? Vậy mà thế trận rùm beng ghê?"

Mấy người qua đường đều bán tín bán nghi. Trong thời đại này, ai ở rể mà chẳng giấu giấu giếm giếm, đây đúng là lần đầu tiên bọn họ gặp người ở rể mà làm ầm ĩ khoa trương lên như vậy.

Những người ven đường có biết hoặc không biết chuyện đều đang bàn tán xôn xao, Lê Tường ngồi trên lưng ngựa cũng loáng thoáng nghe được một chút.

Chẳng qua bọn họ thảo luận cũng chỉ thuần túy là thảo luận mà thôi, không thấy những bình luận ác ý khó nghe.

Mà bọn họ có nói như thế nào nàng cũng chẳng thèm bận tâm. Hôm nay chính là chuyện lớn trong cuộc đời nàng, nhất định phải tận tình vui vẻ!

Đội ngũ đón dâu đi càng ngày càng xa, những người xem náo nhiệt đang chuẩn bị tản đi, bỗng nhiên lại thấy Lê Ký treo thông báo mới.

【 Ngày vui của chủ nhân!! Hôm nay bất cứ món ăn nào trong Lê Ký Tửu Lâu đều được giảm nửa giá!!! 】

"Tất cả Lê Ký đều giảm nửa giá ư? Ây cha, kinh khủng thật, bọn họ có tới mấy nhà lận, không biết sẽ chi ra bao nhiêu."

"Cắt, có một ngày, có thiệt cũng thiệt bao nhiêu đâu. Lại nói, bà chủ Lê kia giàu chảy mỡ, còn lo người ta thiệt thòi chút xíu này ư? Thôi, chúng ta đi nhanh một chút, kiếm vị trí thật đẹp, nếu còn không chịu nhanh lên, chỉ sợ mọi người đổ xô đến đó, lại không tìm được chỗ ngồi!"

Hai người ấy vừa nói chuyện vừa lôi kéo nhau rời khỏi đám người đang đông đúc xô xô đẩy đẩy rồi trực tiếp vào tửu lâu.

Kiều thị ở đằng sau lưng hai người ấy, nhìn khung cảnh Lê gia cưới xin mà trong lòng khó chịu vô cùng.

Ngay lúc này, bà ta chỉ muốn lăn lộn ra đất, khóc lóc om sòm như bà ta vẫn làm thế ở trong thôn rồi ép Lê Tường phải nhận bà ta là bà bà.

Nhưng bà ta lại không dám.

Trượng phu đã nói rồi, ngay cả ông chủ tiệm vải nơi hắn ta làm việc, khi nhìn thấy người nhà Lê gia cũng phải khách khách khí khí, nếu bây giờ bọn họ dám chọc vào người nhà Lê gia kia, có lẽ không chỉ đơn giản là mất việc, còn thê thảm hơn nhiều nữa.

Lại nói, nếu không phải lão tứ kia quá phiền phức, khi không lại kéo theo đám tiêu sư hung thần ác sát lắc lắc lư lư ngoài cửa, chắc chắn bà sẽ khiến cho mối hôn sự này cháy vàng, cuộc sống về sau đừng hòng yên ổn.

"Phi!"

Kiều thị chỉ có thể hung hăng phun một ngụm nước miếng xuống mặt đất, bày tỏ oán giận trong lòng, chứ bà ta tuyệt đối không chịu thừa nhận mình đang ghen tỵ muốn chết.

"Trượng phu, có phải vừa rồi ta hoa mắt hay không, dường như ta nhìn thấy ai rất giống Kiều thị."

Lê Giang liếc mắt nhìn theo phương hướng Kiều thị vừa biến mất, một tia phiền chán lướt qua đáy mắt.

"Hôm nay nhiều người, chắc là bà nhìn lầm rồi. Lại nói, tứ oa nói, hắn đã xử lý xong xuôi chuyện này rồi, chắc là bà ta không tới để gây sự đâu. Thôi được rồi, dặn người lấy bánh hỉ ra chia đi, ta đi lên lầu nhìn xem."

Lê Giang trấn an thê tử của mình xong, đã đứng dậy lên lầu gọi A Thất vào, trực tiếp dặn dò cẩn thận một lần, chỉ cần nhìn thấy phu thê Ngũ Đại Khuê tới gần tửu lâu, không cần hỏi nguyên do cứ cho đám tiểu nhị trực tiếp trói bọn họ lại ném vào kho hàng trước, chờ hôn lễ xong lại nói sau.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 618: Phiên ngoại 4


Lê Giang đã hạ quyết tâm, tuyệt đối không để hôn lễ của nữ nhi xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn.

A Thất đã khắc sâu hình ảnh đôi phu thê này từ lâu rồi, hắn vừa nhận nhiệm vụ đã tới cửa lo chuyện tiếp khách của mình.

Tới chạng vạng khi chủ nhân nhà bọn họ sắp bái đường cũng không nhìn thấy hai bóng người kia.

Trời dần dần tối, thực khách bình thường trong tửu lâu cũng tan gần hết rồi, hiện nay chỉ còn lại khách nhân tới nơi này chúc mừng bà chủ nhà bọn họ.

Từng chiếc xe ngựa xa hoa dừng lại ở cửa, gần như hơn phân nửa những ông bà chủ lớn, có tiếng tăm trong thành đều tới nơi này.

Dù ánh mắt A Thất nhìn người có chuẩn tới mức nào thì cũng trở nên hoa mắt chóng mặt vì khách khứa của hôn lễ hôm nay, ngay lúc hắn đang tựa vào cạnh cửa chuẩn bị nghỉ ngơi một chút, bỗng dưng lại có một chiếc xe ngựa dừng ngay cửa tửu lâu.

Nhìn bề ngoài, chiếc xe ngựa nào cực kỳ mộc mạc nhưng nó lại lớn hơn xe ngựa tầm thường rất nhiều, có thể hình dung như thế này, chiều dài của thùng xe đủ cho một nam nhân vóc dáng cao to như hắn nằm thoải mái.

A Thất theo thói quen, tự mình bưng một chiếc ghế qua bên đó, lại thấy mành che của xe ngựa được người vén lên, và một nam một nữ bước xuống.

Trong lòng A Thất lập tức cảm thấy nghi hoặc. Hai người này là phu thê mới tân hôn ư? Chắc là vậy vì đã rời khỏi xe ngựa rồi vẫn còn ôm ôm ấp ấp.

Hắn đã làm nghề này bao nhiêu năm rồi, gặp đủ các loại khách nhân nhưng cũng chỉ thấy phu thê mới tân hôn là thân mật như vậy thôi.

Nhưng mà gương mặt của bọn họ cực kỳ xa lạ, mấy năm qua hắn luôn đón khách ở Lê Ký nhưng chưa từng thấy hai người này bao giờ.

"Lão gia phu nhân cũng tới tham gia hôn lễ của chủ nhân chúng ta ư?"

"Hôn lễ ư..."

Hai mắt của nữ tử nọ lập tức sáng ngời, nàng ấy quay đầu nhìn về phía phu quân của mình rồi nói: "Chúng ta không đến sớm cũng chẳng đến muộn, lại tới vừa vặn thế này, nhưng nếu đã đến đúng hôn lễ của người ta, vậy đi vào uống chén rượu mừng chứ?"

Nam nhân kia cười gật đầu đồng ý.

"Nghe lời nàng là được, nhưng ta phải quay lại trong xe lấy một chút lễ vật."

A Thất nghe như lọt vào trong sương mù. Chẳng lẽ hai người này không biết hôm nay là ngày chủ nhân bọn họ thành thân ư?

Vậy chắc là chủ nhân không quen biết hai người bọn họ rồi. Nhưng nếu không quen biết, vậy vì sao bọn họ lại nói muốn đi vào uống rượu mừng...

"Không biết phu nhân và quý phủ ở nơi nào?"

"Ta ư? Ta là Ngọc Thị ở Hoài Thành."

A Thất vừa nghe tới Ngọc Thị ở Hoài Thành đã lập tức sửng sốt.

Lại nói, Ngọc Thị ở Hoài Thành kia đúng là cực kỳ nổi danh, tới mức toàn bộ quốc đô đều biết có câu chuyện về ba tỷ muội Ngọc thị chạy nạn đến Hoài Thành, sau đó dựa vào bản lĩnh của chính mình nghiên cứu chế tạo thành công sốt hải sản lập nên một mảnh gia nghiệp.

Nếu đây là sự thật, chắc chắn người trước mặt hắn là đại nhân vật!

A Thất nhanh chóng nghênh đón người nọ vào tửu lâu, xong xuôi đã ba chân bốn cẳng chạy vào bên trong gọi Lê Tường.

"Chủ nhân! Bên ngoài có hai vị khách nhân đến đây, nói là người của Ngọc Thị ở Hoài Thành."

"Ngọc thị!"

Là vị tiền bối xuyên qua kia.

Tim Lê Tường đập thình thịch, nàng sửa sang lại y phục đầu tóc rồi đi lên lầu ba. Vừa rồi nàng bái đường, qua một hồi xô xô đẩy đẩy, y phục đầu tóc đều rối tung cả rồi.

May mắn hôm nay là kén rể, nàng không cần đội chiếc khăn voan kia, ngồi trong phòng chờ đợi, chỉ hoàn tất thủ tục xong xuôi là có thể đứng lên đi chiêu đãi khách nhân rồi.

Kỳ thật từ rất lâu trước kia, sau khi nàng nghe được câu chuyện về tỷ muội Ngọc thị trong lòng đã cực kỳ muốn gặp mặt vị tiền bối xuyên qua này một lần rồi, nhưng vì Hoài Thành quá xa xôi, dưới tay nàng lại có biết bao nhiêu chuyện cần giải quyết, cuối cùng chỉ có thể chờ đợi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 619: Phiên ngoại 5


Mọi người đều làm trong ngành ẩm thực, lại đều là người xuyên qua, bởi vậy, dù chưa từng gặp mặt nhưng nàng đã không nhịn được bắt đầu sinh ra hảo cảm với vị tiền bối này rồi.

Trong suy nghĩ của nàng, chắc chắn vị tiền bối này chính là một nữ tử cực kỳ cứng cỏi và tự cường.

Dù sao nàng ấy có thể vừa sống sót trong quá trình chạy nạn vừa dựa vào đó để làm giàu, ắt không thể thiếu tâm tính cứng cỏi.

Nhưng trên thực tế khi nàng gặp người thực, lại phát hiện ra nàng ấy cũng là một tiểu kiều kiều.

Vị cô nương trong phòng bao kia mặc một chiếc váy sợi thuần màu trắng, đang đưa tay lên quệt miệng, dán con mắt hau háu nhìn vào những món đồ ăn vặt bày đầy trên bàn, rõ ràng rất muốn ăn lại không tiện ra tay.

Lê Tường nhìn hình dáng tiểu cô nương tham ăn ấy, có nghĩ như thế nào cũng không phù hợp với hình tượng một vị tiền bối xuyên qua trong lòng nàng.

Chẳng lẽ là nhận sai người?

"Á! Ngươi chính là Lê Tường đúng không?"

Ngọc Trúc nhìn bộ y phục màu đỏ thẫm trên người Lê Tường lập tức phát hiện ra thân phận của nàng, sau đó hưng phấn chạy ra ngoài kéo Lê Tường tiến vào, quay đi quay lại một hồi, nàng ấy đã đuổi trượng phu của mình ra ngoài rồi.

"Tiểu Thập Ngũ, chàng ra bên ngoài một lát đi, ta có lời muốn nói với Lê Tường."

"Được."

Tuy nam nhân ấy tò mò không biết vì sao thê tử đột nhiên lại phấn khởi như vậy nhưng hắn cũng rất nghe lời, nói xong là xoay người đi ra ngoài thuận tay đóng cửa lại giùm hai người ấy.

"Xin chào Lê Tường, ta là Ngọc Trúc!"

Nàng ấy dùng cách chào hỏi là bắt tay theo kiểu người hiện đại, chỉ dựa vào một hành động này thôi cũng đủ hiểu nàng ấy là ai rồi.

Lê Tường vừa mừng vừa sợ, nàng đưa cả hai tay lên nắm lấy.

"Ngưỡng mộ đã lâu rồi, bà chủ Ngọc!"

"Hắc hắc, ta cũng vậy. Ta ở Hoài Thành đã sớm nghe người ta nói bên này có Lê Ký Tửu Lâu, làm món gì cũng cực kỳ ngon.

Cái gì mà cá hầm ớt, phật nhảy tường, cái lẩu, thiệt nhiều những món ta không biết làm, khiến ta thèm tới mức nằm mơ cũng ch** n**c miếng."

Ngọc Trúc nói tới những món ăn ngon, đôi mắt đều sáng lên không ít. Quá khó để liên tưởng cô nương yêu kiều nhỏ nhắn này với người đã làm nên giang sơn nước sốt Ngọc thị.

Lê Tường vừa cách nói chuyện này đã cảm thấy cực kỳ thân thiết, nàng tỏ ra rất nhiệt tình chuyển những món đồ ăn vặt ở gần đó đến trước mặt Ngọc Trúc.

"Tham ăn cũng coi như rất đúng dịp, tửu lâu này của ta thứ gì cũng thiếu, chỉ không thiếu nhất là món ăn. Ngươi nếm thử một chút món thịt chiên giòn này, còn đậu tằm, que cay là món ta mới đưa ra, hương vị cũng cũng không tệ lắm."

Ngọc Trúc vừa bước vào căn phòng này, nhìn đồ ăn trên bàn đã cảm thấy cực kỳ hứng thú, chỉ là chưa được người ta mời, nàng ấy không tiện ra tay.

Lần này là Lê Tường tự mình đưa tới bên miệng, đâu có lý nào lại bỏ qua? Nàng ấy trực tiếp gắp một miếng thịt chiên giòn, ăn xong lại gắp một cây que cay.

"Thơm quá! Ăn thật là ngon!"

Ở hải đảo, khắp nơi đều là cá tôm cua, nàng ấy đã ăn ngán rồi, nhưng lâu lắm chưa được ăn mấy món đầy dầu mỡ, hương vị cay nồng kiểu này. Khẩu vị của Ngọc Trúc lập tức được mở rộng, gần như nàng ấy đã quên đi tất cả những mệt nhọc, xóc nảy cả chặng đường dài này.

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện từ thời hiện đại tới những biến cố xảy ra sau này, càng nói càng cảm thấy hợp ý nhau, chỉ hận buổi tối không thể chui vào chung một ổ chăn thức trắng đêm chuyện trò, mãi cho đến khi A Thất gõ cửa lần thứ ba, Lê Tường mới nhớ ra hôm nay là ngày vui của mình, nàng còn phải đi chiêu đãi khách nhân.

Ngọc Trúc cũng nhớ ra trượng phu của mình vẫn còn ở bên ngoài chờ đợi.

Hai người đều nở nụ cười.

"Được rồi, A Tường, ngươi đi đón tiếp khách khứa đi nào, ngày vui không thể qua kia được. Ta tới nơi này không chỉ đi chơi, còn phải ở lại nơi này mấy ngày nữa, chờ ngày mai ta lại tới tìm ngươi."
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 620: Phiên ngoại 6 (Hoàn toàn văn)


Lê Tường vui sướng gật đầu, nàng quay lại, dặn dò A Thất nhất định phải tiếp đón hai người Ngọc Trúc thật chu đáo mới ra ngoài chiêu đãi khách khứa.

Đêm nay Lê Ký còn náo nhiệt hơn nhiều so với lúc Quan Thúy Nhi thành thân. Những ông chủ, bà chủ lui tới nườm nượp, một dãy xe ngựa ngừng ở ven đường, liếc mắt một cái cũng không nhìn thấy điểm cuối.

Gần như tất cả những ông chủ bà chủ có mối quan hệ làm ăn buôn bán với Lê gia đều đưa cả nhà tới chung vui, thậm chí còn có bạn hàng, khách khứa của Kim gia bên kia, cũng chạy tới tửu lâu bên này, nâng chén rượu mừng.

Cả tòa tửu lâu đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào, mùi thơm của món ăn, mùi thơm của rượu bay đi thật xa, không biết đã lôi kéo bao nhiêu con trùng thèm ăn trong bụng người ta.

Hai người Lê Tường và Ngũ Thừa Phong lần lượt đi kính rượu, hai người một chén là nước, một chén là rượu pha nước, vốn đang ung dung thoải mái, ai ngờ kính trên kính dưới một hồi đã xảy ra rối loạn.

Cũng không biết từ khi nào cái ly trên tay hai người đã bị người ta đổi thành một ly rượu trắng, sau đó một đống người ồn ào muốn bọn họ uống rượu giao bôi.

Lê Tường uống xong, bắt đầu có chút choáng váng, cuối cùng cả người nàng gần như dựa lên người Ngũ Thừa Phong mới kính xong rượu.

Tiệc cưới tiếp tục đến tận nửa đêm, yến hội mới tan, hai người cũng quay về phòng tân hôn.

Ngũ Thừa Phong còn may, bởi những năm trước hắn thường xuyên đi áp tải xa nhà, gặp loại thời tiết giá lạnh đều phải uống một chút rượu giữ ấm, khiến cho tửu lượng của hắn rất không tồi. Lê Tường lại không được, toàn thân nàng đã sớm mềm nhũn như bông, được trượng phu bế lên giường cũng không động tĩnh.

Nhưng trên giường bị thả nhiều quả nhãn quả và táo, nằm lên cực kỳ khó chịu, nàng ngủ không thoải mái, xoay qua xoay lại một hồi, không nhịn được, phải mở miệng kháng nghị. Nhưng quả táo quả nhãn không lăn đi, ngược lại còn kéo cả quần áo của mình ra.

Ngũ Thừa Phong bưng một chén bánh trôi men rượu quay về, vừa vào cửa đã nhìn thấy một màn khiến hai mắt người ta tỏa sáng này, gần như ngay lập tức, chút rượu hồi nãy hắn vừa uống vào, lập tức sôi trào trong cơ thể.

Không khí bắt đầu trở nên nóng rực, dưới chân cũng trở nên nhẹ nhàng như bay, hắn kích động suýt nữa thì đánh đổ bánh trôi trong chén, khó khăn lắm mới đặt được nó an toàn lên bàn.

"Tương nha đầu..."

Ngũ Thừa Phong thề cả cuộc đời này, đây là lần đầu tiên hắn nói giọng dịu dàng đến như vậy, mềm nhẹ tựa như đã thay đổi thành một người khác vậy.

Lê Tường vẫn đang loay hoay xoay chuyển trên giường, nàng đã bị những thứ bên dưới làm khó chịu không cách nào chấp nhận được nữa, nàng nheo mắt, nhìn có bóng người trên giường cũng chẳng quan tâm người đó là ai, sau đó dùng loại giọng điệu mềm mại, nũng nịu nói: "Quá vướng víu rồi, ngươi bỏ giùm ta một chút đi."

"Được được được, bỏ giùm nàng!"

Bảo ta cho nàng mạng của ta cũng được nữa là!

Đôi mắt Ngũ Thừa Phong vừa muốn xem lại không dám nhìn, nghẹn đến mức m.á.u mũi cũng bắt đầu rỉ ra, hắn chỉ có thể quay đầu cầm một chiếc khăn, hung hăng bịt lên mũi, rồi đi qua nhặt mấy loại quả trên giường.

Hắn nhặt được một đống lớn, còn có một ít bị Lê Tường để dưới người, chờ đến khi những vật cản trở cuối cùng cũng bị nhặt bằng sạch, mặt Ngũ Thừa Phong cũng đỏ tới mức có thể nhỏ ra máu.

Ngay lúc này, thân hình nhỏ nhắn đang nằm trên giường lại làm loạn đòi uống nước, muốn uống nước, uống xong lại kêu đói, khiến tân lang bị chỉ huy xoay vòng quanh, mãi gần tới giờ Tý (gần 11 giờ đêm), phòng tân hôn của hai người mới chịu yên tĩnh trở lại.

Ngũ Thừa Phong dọn dẹp xong phòng ở, lập tức chạy đi tắm nước lạnh, đến cuối cùng hắn mới được lên giường. Đến tận lúc này, hắn mới có cảm giác cục đá bao năm trong lòng đã rơi xuống.

Rốt cuộc hắn cũng thành thân với Tương nha đầu rồi!

Đây còn là đêm động phòng hoa chúc, nghĩ thôi cũng khiến người cực kỳ kích động.

Có điều tân nương đã say mất rồi, Ngũ Thừa Phong cũng không có động tác gì khác, hắn chỉ có thể đưa tay kéo cô nương thầm ao ước vào trong lòng, thầm hô một tiếng thỏa mãn.

Phải biết rằng, tuy hắn và Tương nha đầu đã làm khá nhiều chuyện khác người là hôn vài lần, nhưng còn chưa có ôm, kể cả nắm tay còn phải lén lén lút lút, vậy nên… đây là lần đầu hắn được yên ổn thoải mái ôm lấy người ngọc vào trong lòng.

Biết nói sao đây? Là cảm giác thỏa mãn tràn ngập trong lòng.

Ngũ Thừa Phong định cứ như vậy mà ôm lấy nương tử vào trong lòng say ngủ, ai biết đâu Lê Tường không chịu phối hợp, chừng một nén nhang nàng lại làm ầm ĩ một lần.

Vừa muốn rửa mặt vừa muốn tắm rửa, còn ngại quần áo trên người quá bó chặt, tự đưa tay cởi bộ đồ trên người mình ra, ai biết đâu, nàng cởi được một nửa đột nhiên sửng sốt.

"Ừm... Di... Tứ ca? Sao chàng lại ở trên giường ta?"

Lê Tường say tới mơ mơ màng màng, buông lỏng vạt áo, đã vậy nàng còn muốn tiến lại gần tựa như muốn nhìn kỹ hơn, dáng vẻ mờ mịt lại đáng yêu kia, ai mà chống đỡ nổi?

Dù sao thì Ngũ Thừa Phong cũng không chống đỡ được. Vậy là lần thứ hai, sau khi m.á.u mũi của hắn tràn ra, hắn rốt cuộc cũng không nhịn được, bổ nhào vào người nào đó.

Làn sóng đỏ hồng bị lật ngược lại, đêm xuân thật ngắn...

Ngày hôm sau, không có chút ngoại lệ nào cả, đôi tân lang tân nương đã thức dậy trễ.

Nhưng trong Lê gia, Lê Tường vốn làm chủ gia đình, nàng lại không có ác bà bà, tự nhiên là tân lang tân nương muốn thoải mái như thế nào thì thoải mái như thế ấy.

Thậm chí Quan thị còn đặc biệt đuổi mọi người trong viện ra ngoài, để cho nữ nhi nhà mình có một giấc ngủ thật trọn vẹn.

Lê Tường vừa ngủ một giấc là thẳng đến buổi chiều, vẫn là nàng quá đói bụng thật sự chịu không nổi mới tỉnh lại.

Chờ đến khi nàng và Ngũ Thừa Phong rời giường dọn dẹp mọi thứ qua ăn cơm, mới nhớ tới chuyện ngày hôm qua Ngọc Trúc đã nói sẽ qua tìm nàng.

"Đều tại chàng! Chắc chắn là Ngọc tỷ tỷ sẽ chê cười ta!"

Ngũ Thừa Phong yêu nhất là nhìn bộ dáng đỏ mặt của nương tử nhà mình.

Hắn nghe nàng nói vậy cũng không giận, vừa múc cháo cho tiểu nương tử, vừa múc cháo cho mình rồi cười nói: "Hôm qua hai chúng ta vừa thành thân, ai chẳng biết sẽ động phòng hoa chúc, người ta biết ý chắc chắn hôm nay sẽ không đến đâu."

“Chàng còn dám nói như vậy!"

Lê Tường tức giận đi qua nhéo cho hắn một cái rồi đứng dậy ra ngoài. Nàng đến tửu lâu tìm A Thất vừa hỏi mới biết đúng là Ngọc Trúc không có đến.

"Chủ nhân, vị Ngọc phu nhân kia không đến, nhưng nàng ấy gọi người chuyển lời nhắn, nói là buổi trưa ngày mai sẽ đến."

Buổi trưa ngày mai hả? Là đến ăn cơm giữa trưa nha...

Lê Tường lập tức hưng phấn lên.

Nàng muốn chuẩn bị món ăn thật là ngon, tranh thủ giữ Ngọc Trúc tham ăn ở lại nơi này chơi mấy tháng.

Chẳng mấy khi nàng được gặp một vị ‘ đồng hương ’ như vậy, đâu thể nói dăm ba câu rồi thả người ta đi được?

Lại nói nàng và Ngọc Trúc nói chuyện cực kỳ hợp ý, đương nhiên phải làm tròn bổn phận của một địa chủ rồi.

Ngọc Trúc cảm động vô cùng, lại càng thêm nhớ nhung tâm ý của nàng, mỗi ngày đều phải ăn tới cái bụng tròn xoe mới rời khỏi Lê Ký, Thập Ngũ sợ nàng ấy ăn nhiều quá tới vỡ bụng nhưng lại không có cách nào khác, đành phải cho nàng ấy uống nhiều một chút canh hầm tiêu thực.

……..

Hai tháng sau…

"Tiểu Thập Ngũ... Có phải ta đã béo lên hay không? Sao ta có cảm giác gần đây, mình ăn thật là nhiều nhưng vẫn thấy đói?"

Thập Ngũ: “..."

Hắn nào dám nói nương tử nhà mình béo? Dám nói đêm nay chắc chắn phải ngủ giường nhỏ rồi.

"Nếu nàng ăn nhiều, chắc chắn là tay nghề của Lê Tường tốt quá. Với lại ta cũng ăn rất nhiều mà, còn nhiều hơn cả nàng nữa!"

Ngọc Trúc gật gật đầu, cảm thấy lời trượng phu nói rất có lý, nhưng nàng ấy vẫn không khỏi cúi đầu xem xem cái bụng, cứ có cảm giác dường như bụng của mình đã lớn lên rồi.

Tới chạng vạng, khi Ngọc Trúc lại tới Lê Ký ăn cơm, nàng rất lưu loát hỏi một câu: "A Tường, gần đây ta ăn ngon nhiều, ngươi xem có phải bụng ta đã lớn hay không?"

Lê Tường vừa nghe bụng lớn, lập tức chớp chớp mắt, nghi hoặc hỏi: "Đã bao lâu rồi dì cả nhà ngươi không đến?"

Ngọc Trúc: "..."

Hình như đã hai tháng rồi, là gần đây chơi vui quá đã quên đi mất.

Không được, đợi chút nữa sau khi cơm nước xong, nhất định phải tìm một vị lang trung bắt mạch xem sao, có bảo bảo không phải là chuyện nhỏ đâu.

Kinh ngạc qua đi, trong lòng Ngọc Trúc bắt đầu có chút hưng phấn, ngay lúc nàng ấy đang muốn chia sẻ niềm vui này với hảo hữu, lại phát hiện cả người Lê Tường bên kia đều đang ngơ ngác.

"A Tường, ngươi làm sao vậy?"

"Ta..." Lê Tường theo bản năng sờ sờ bụng, giọng nói hơi mờ mịt: “Hình như đã nửa tháng dì cả nhà ta không đến..."

"!!!"

"Đi một chút đi, xem lang trung đi!"

[Toàn văn hoàn!]
 
Back
Top Bottom