Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 484


Trượng phu nhà nàng ấy vẫn chưa trở về, nàng ấy chỉ có thể tự mình thu dọn trước.

Viên Viên cũng cong m.ô.n.g giúp nương của hắn nhặt mái ngói.

Tinh lực trên người hắn đang tràn đầy, mỗi lần nhặt được chừng một, hai mảnh, chạy tới chạy lui qua lại cũng giúp đỡ được không ít việc cho nương.

“Nương, có con ngựa tới nhà chúng ta!”

Trân Nương đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, đúng thật là ở ven đường có một chiếc xe ngựa vừa dừng lại.

Ngay sau đó, một nam nhân bụng phệ đã bước xuống xe, đi thẳng vào nhà bọn họ.

Nàng ấy theo bản năng muốn đi ra cổng cài chốt cửa.

Trước mắt sắc trời dần tối rồi, trượng phu nhà nàng vẫn chưa trở về, nếu nàng ấy dám cho một nam nhân xa lạ vào nhà, lỡ như có người nhìn thấy, chẳng biết người ta sẽ đồn đại lung tung thành cái dạng gì đâu.

“Ngươi tới tìm trượng phu nhà ta phải không? Hắn rất nhanh sẽ trở lại, làm phiền ngươi chờ ở bên ngoài trong chốc lát.”

Đại chưởng quầy ở bên ngoài cổng rất nghẹn khuất, nhưng nghĩ tới nhiệm vụ của mình, hắn vẫn cố gắng nhịn xuống.

Đợi ba mươi phút sau, cuối cùng hắn cũng chờ được tới lúc Khương Mẫn trở về.

Hắn nhạy cảm phát hiện một thân toàn hương vị tê cay trên người Khương Mẫn, mà loại hương vị này chỉ có người thường xuyên tiếp xúc gần với nó mới có thể lây dính lên người lâu tới vậy.

Hai mắt đại chưởng quầy sáng ngời, hắn lập tức đi lên chào đón.

“Khương huynh đệ, cuối cùng ngươi cũng trở lại.”

Vốn dĩ Khương Mẫn còn đang nghi hoặc không biết xe ngựa nhà ai lại dừng trước cửa nhà hắn, nhưng tới bây giờ nhìn người này đi tới chào hỏi với mình, hắn đã hiểu mọi chuyện rồi.

Hắn có biết vị đại chưởng quầy Đông Hoa này, không cần phải nói hắn cũng hiểu mục đích đối phương tới đây.

“Đại chưởng quầy, đã trễ thế này ngươi không về Đông Hoa ăn cơm chiều ư? Nhà ta chẳng có gì để tiếp đãi ngươi đâu, mời ngươi đi đi.”

Người này còn không có ý muốn mời hắn bước qua cửa nhà mình ư?

Nghe lời Khương Mẫn nói, rõ ràng đại chưởng quầy khá sửng sốt, nhưng hắn vẫn mặt dày theo đối phương đi vào.

“Khương huynh đệ cứ nói đùa, ta đã nói được câu nào đâu? Ngươi cứ bình tĩnh nghe ta nói hết đã.”

Hắn tự tìm cho mình một cái băng ghế rồi ngồi xuống, sau đó đặt một ít bánh mứt điểm tâm mình chuẩn bị từ trước lên bàn.

“Qua đây nào, hài tử này là tiểu Viên Viên phải không? Mau tới ăn bánh đi.”

Viên Viên đang dính lấy phụ thân nhà mình, vừa nghe nói tới bánh, hắn lập tức nuốt nuốt nước miếng.

Thế nhưng hắn không vội vàng chạy qua, mà thật cẩn thận liếc mắt nhìn phụ mẫu mình một cái, thấy vẻ mặt bọn họ đều không chút thay đổi, hắn lập tức lắc lắc đầu.

“Cảm ơn bá bá, ta không ăn.”

Đại chưởng quầy xấu hổ cười cười, hắn bỏ điểm tâm lại trên bàn, quyết định không kéo gần quan hệ nữa mà nói thẳng vào chuyện chính.

“Khương huynh đệ, nếu ngươi đã biết ta là chưởng quầy Đông Hoa, chắc cũng biết mục đích ta tới đây ngày hôm nay. Chúng ta làm người quang minh chính đại, không nói chuyện mờ ám. Ta nói thẳng luôn chủ nhân của chúng ta muốn mời ngươi đến Đông Hoa làm đầu bếp, ý ngươi như thế nào?”

Nói xong dường như sợ đối phương sẽ lập tức từ chối, hắn lại tiếp tục bổ sung: “Đương nhiên, khoản bồi thường vi phạm khế ước giữa ngươi và Lê Ký Tửu Lầu sẽ do Đông Hoa chúng ta gánh vác toàn bộ, hơn nữa mỗi tháng sẽ cho ngươi tiền công là hai ngân bối.”

Tiền công hai ngân bối xem như gấp đôi tiền công hiện giờ của Khương Mẫn.

Phỏng chừng người bình thường đã động tâm từ lâu rồi.

Nhưng Khương Mẫn lại không hề nghĩ ngợi đã lập tức từ chối đại chưởng quầy.

Bây giờ hắn đang có tiền công một ngân bối, cuối năm còn được chia hoa hồng.

Hai tháng rưỡi đã được chia tám ngân bối tiền hoa hồng, mười hai tháng ít nhất cũng được 40 ngân bối, phúc lợi này còn lớn hơn nhiều so với cái giá mà Đông Hoa kia bỏ ra.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 485


Hơn nữa, Lê gia có ân với hắn, làm việc ở Lê Ký Tửu Lầu lại cực kỳ nhẹ nhàng, chẳng có ai xa lánh hay kỳ thị gì hắn.

Đó là chưa kể tới hàng ngày đều được ăn những món cực kỳ ngon lành, thậm chí nơi khác không thể có được.

Hắn đâu có váng đầu mà nhận lời Đông Hoa?

Đại chưởng quầy tốn hết miệng lưỡi thuyết phục, thế nhưng Khương Mẫn vẫn giữ thái độ kiên quyết, cuối cùng hắn chỉ có thể bất lực trở về.

Hắn nghĩ mãi mà không rõ, đối phương ở lại Lê Ký Tửu Lầu một tháng chỉ được tiền công một ngân bối, trong khi Đông Hoa trực tiếp trả gấp đôi, vì sao đối phương vẫn không động tâm?

Hơn nữa rõ ràng Khương gia đã rách nát tới vậy, vừa thấy cũng biết chủ nhân của nó rất thiếu tiền.

Chẳng lẽ Khương Mẫn này thật sự là cái gì mà chính nhân quân tử không động tâm vì tiền tài?

Không thể hiểu nổi……

Đại chưởng quầy trở về tửu lầu thương lượng với chủ nhân, sáng sớm ngày thứ hai hắn lại tới nơi ở của Yến Túc.

Hắn cũng liều mạng rồi, vừa sáng sớm đã lập tức rời giường tới đây.

Sáng sớm mỗi ngày Yến Túc đều làm một chuyện đó là ra ngoài giếng gánh nước về nhà, làm như vậy sau khi hắn rời đi, tỷ phu và tỷ tỷ có bận rộn làm việc cũng không cần phải đi gánh nước nữa.

Sáng sớm hôm nay hắn vừa gánh nước về nhà đã thấy ngoài cửa nhà mình có một nam nhân đang đứng nói chuyện với tỷ tỷ của hắn, mơ hồ còn nghe được hai tiếng đại chưởng quầy.

Chờ tới khi hắn tới gần, nhìn thẳng vào khuôn mặt đối phương mới biết hoá ra là người quen.

Lúc trước khi hắn đi theo sư phụ cùng tới Đông Hoa lâu, vị đứng ở cửa đón khách chính là người này.

Thế nhưng đại chưởng quầy Đông Hoa tới nhà tìm tỷ tỷ hắn làm gì?

“A Túc! Ngươi đã về rồi, vị chưởng quầy Hà này nói có việc cần tìm ngươi.”

Yến Túc gật gật đầu chào hỏi, hắn gánh nước vào nhà trước rồi rửa mặt ra bên ngoài ngồi xuống nói chuyện.

“Chưởng quầy Hà, sáng sớm như vậy ngươi đã tới nhà tỷ tỷ tìm ta, chẳng lẽ muốn tới đào người?”

“Ha ha ha ha…… Yến tiểu huynh đệ thật hài hước.”

Chưởng quầy Hà ngoài miệng cười, nhưng trong lòng lại có dự cảm không ổn.

Theo lý thuyết Lê Ký Tửu Lầu mới khai trương chưa được bao lâu, đâu thể có danh khí như Đông Hoa, Yến Túc này cũng mới bái sư được hai tháng, đâu ra cái gọi là tình cảm sư đồ?

Trước khi bắt tay vào thực hiện, hắn còn nghĩ lần này đào người cực kỳ đơn giản, không nghĩ tới đã vấp phải đinh ngay chuyến đầu tiên tới nhà Khương Mẫn.

Yến Túc này cũng vậy, đối phương đã biết hắn là đại chưởng quầy Đông Hoa, nhưng không tỏ ra thân thiện chút nào, còn nói toạc là mục đích tới đây của hắn, dường như không hề sợ làm hắn giận dữ vậy?

Nhìn thế nào cũng không tìm ra một chút dấu hiệu cho thấy có thể đào được đối phương đi.

“Yến tiểu huynh đệ, nghe nói bây giờ ngươi đang nhận Lê Tường cô nương làm sư phụ học nấu bếp, tay nghề sư phụ không tầm thường như vậy, ta đoán chắc tay nghề của đồ đệ như ngươi cũng kém đến đâu. Chủ nhân của chúng ta rất thưởng thức ngươi, ngài nguyện ý lấy tiền công mỗi tháng hai ngân bối để mời ngươi đến Đông Hoa tửu lầu, ý ngươi như thế nào?”

“Không thể!” Đột nhiên mặt Yến Túc trầm xuống, thanh âm cũng lớn lên.

“Chưởng quầy Hà, ngươi đã nói ta nhận nàng làm sư phụ. Hiện giờ sư phụ ta đang lúc cần người, nếu đúng lúc này, ta phản bội nàng chạy sang tửu lầu khác, chẳng phải là chuyện khi sư diệt tổ sao? Làm như vậy còn là người nữa không? Ta không cần biết các ngươi báo bao nhiêu tiền, cao đến mấy ta cũng không rời đi. Đại chưởng quầy, về sau ngươi đừng tới đây nữa, dù sao nơi này cũng là nhà của tỷ tỷ ta, không tiện để chiêu đãi khách quý như các ngươi.”

Lại một lần bị người tiễn khách.

Chưởng quầy Hà có chút ngây ngốc, hắn vội vàng nói thêm: “Yến tiểu huynh đệ, ngươi cứ bình tĩnh nghe Đông Hoa chúng ta báo giá đã.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 486


“Không riêng gì tiền công, chỉ cần ngươi chịu đi Đông Hoa, chúng ta sẽ cho ngươi thêm hai trăm ngân bối đó!”

Hắn vừa dứt lời, đột nhiên bên cạnh duỗi ra một cây chổi lớn, thẳng tắp chụp lên người hắn.

“Nói hươu nói vượn cái gì đó? Dám xúi giục đệ đệ ta làm loại chuyện nhục nhã, mất mặt như vậy! Bao nhiêu tiền chúng ta cũng không làm! Ngươi cút cho ta!”

Yến Khoa cầm cây chổi lớn đuổi chưởng quầy Hà ra ngoài, nàng ấy quay đầu lại thấy đệ đệ nhà mình đang có bộ dáng suy tư, lập tức cho hắn một chổi.

“A Túc, ngươi cũng động tâm ư?”

“Sao có thể! Tỷ, ta là hạng người như vậy sao? Ta chỉ đang suy nghĩ xem nếu chưởng quầy Hà này đã tới tìm ta, hắn có thể tới tìm những người khác trong tửu lầu hay không?”

“Không cần biết hắn tới tìm ai, dù sao ngươi cũng không được động tâm. Chờ sau khi tới tửu lầu, nói chuyện này cho sư phụ ngươi nghe là được.”

Phản bội sư phụ không chỉ là một hành động bị người đời nguyền rủa, còn phải gọi nó là hành động khiến người ta muốn chặt đứt xương sống.

Kể cả khi Đông Hoa cho nhiều tiền hơn nữa cũng vậy, cầm thứ tiền khiến mình thẹn với lòng như vậy, chẳng thà không có còn hơn.

A Tường người ta nghiêm túc dạy đệ đệ nấu ăn như vậy, không thể tìm được một vị sư phụ nào tốt hơn.

Nếu đệ đệ dám động tâm, không cần tới người khác, chính nàng ấy sẽ cho hắn một trận.

Yến Túc ngoan ngoãn gật đầu, hắn khẳng định mình không có loại suy nghĩ ấy. Chờ tới khi qua tửu lầu, hắn lập tức nói chuyện đại chưởng quầy Đông Hoa tửu lầu tới cửa nhà mình cho sư phụ nghe.

“Trùng hợp như vậy ư?”

Lê Tường nhìn về phía Khương Mẫn.

Vừa rồi thời điểm Khương Mẫn bước vào cũng kể cho nàng nghe chuyện tối hôm qua đại chưởng quầy Đông Hoa tới nhà tìm hắn.

“Sư phụ, Đông Hoa muốn đào người từ phòng bếp của chúng ta, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

“Đâu cần làm gì? Hắn có đào được đâu.”

Trong lòng Lê Tường tự hiểu. Biểu tỷ tuyệt đối sẽ không đi, Đào Tử Hạnh Tử càng không thể. Yến Túc sao?

Tuy mới làm việc với hắn chưa lâu, nhưng hắn là một hài tử cực kỳ thành thật, từ khi bái sư tới giờ, hắn đều một mực tôn kính với sư phụ là nàng. Chắc chắn hắn không thể phản bội sư phụ được.

Trong phòng bếp này, một người duy nhất có khả năng sẽ bị đào chính là Khương Mẫn. Suy cho cùng Đông Hoa không thiếu tiền, bọn họ sẽ giải quyết được mấy trăm ngân bối tiền vi phạm hợp đồng.

Thế nhưng ngày hôm nay, hắn vừa tới đã kể cho nàng nghe chuyện đại chưởng quầy Đông Hoa tới tìm hắn, hiển nhiên hắn cũng không có ý muốn rời đi.

Như thế lại khiến trong lòng Lê Tường được an ủi rất nhiều. Bao nhiêu ngày qua, không uổng công nàng luôn đối xử tốt với bọn họ.

“Đông Hoa và Tần Lục Gia có ước định, sẽ không làm chuyện hại người. Các ngươi cứ từ chối là được, về sau không cần để ý tới bọn họ.”

Lê Tường yên lặng thở dài một hơi, nàng bắt đầu mặc tạp dề chuẩn bị làm việc.

Nói thật ra, trong lòng nàng cũng hơi nghẹn khuất.

Bản thân nàng chỉ là một đầu bếp tửu lầu nho nhỏ, trong nhà cũng không có chỗ dựa, có muốn đứng lên nói chuyện với người ta cũng không có nắm chắc.

Người ta thì khác, bọn họ có thế lực, thích đào người thì đào, muốn chỉnh người thì chỉnh người. Nếu không phải nàng quen biết mấy người Tần Lục Gia, chỉ sợ lúc này tửu lầu đã dính không biết bao nhiêu phiền toái.

Muốn không bị người ta ức h.i.ế.p nữa, hoặc là bản thân mình phải mạnh lên, hoặc là tìm một chỗ dựa.

Lê Tường muốn dựa vào chính mình, nhưng ở cái thời đại này, có một số thứ không phải bình dân như nàng có thể vượt qua được.

Đây cũng là lý do ngày nào nàng cũng tỉ mỉ làm đồ ăn cho Tiểu Uẩn Nhi nhà Lý đại nhân.

Ngoại trừ một bộ phận là thương xót hài tử, một bộ phận khác chính là muốn tạo mối quan hệ tốt với nhà Lý đại nhân.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 487


Hiện giờ coi như nàng xử lý chuyện này thật không tồi, khi ăn tết Lý đại nhân còn tặng quà mừng năm mới cho nàng. Hơn nữa có Tần Lục Gia, Đông Hoa kia sẽ không dám làm quá mức.

“Sư phụ! Người đưa đồ ăn tới, có mấy thứ lạ lùng lắm, ta không biết nó là cái gì. Ngươi nhìn xem đây là cái gì?”

Lê Tường nghe được lời Yến Túc nói, lập tức phục hồi lại tinh thần. Nàng quay đầu nhìn lại, hai mắt đã mở lớn lên.

Những cục nho nhỏ màu vàng kia, quá quen thuộc!

“Khoai tây!!!”

“Sư phụ ngươi biết nó ư, ta vừa mới nghe người đưa đồ ăn kia nói đây là loại thực phẩm gửi từ vùng duyên hải bên kia, thành An Lăng của chúng ta vừa bắt đầu trồng thử, hiện giờ mới là năm thứ hai đó.”

Yến Túc đang muốn thả khoai tây vào rổ, đột nhiên trên tay hắn nhẹ bẫng, cái rổ khoai tây kia đã bị sư phụ cầm đi rồi.

“Thật sự là khoai tây……”

Có lớp người đi trước thật là tốt, bọn họ đã khám phá ra thật nhiều thứ rồi.

Từ ớt cay đến tương, bây giờ có khoai tây nữa. Chưa hết, còn các loại hải sản hàng khô. Bọn họ đã tự tìm ra rồi chuyển tới các nơi, không cần chờ nàng khổ sở tìm kiếm nữa, thật khiến người ta bội phục.

“A Túc, mau đi hỏi người đưa đồ ăn kia, xem hắn mua được chỗ khoai tây kia ở đâu rồi mua cho ta nhiều một chút.”

Lê Tường dặn dò Yến Túc một tiếng rồi bưng rổ khoai tây đó ra giếng nước. Nàng trực tiếp múc nước lên rửa sạch rổ khoai tây này.

Nháy mắt một cái, nàng đã tới nơi này được nửa năm rồi nhưng vẫn chưa từng được thấy khoai tây, hôm nay nhất định phải nấu một món đồ ăn để nếm thử.

Đáng tiếc hôm nay người ta chỉ đưa tới một rổ nhỏ như vậy, không đủ để cung cấp cho tửu lầu, thôi để lại cho người trong nhà ăn cũng được.

Nàng vừa mang cái rổ vào phòng bếp, Yến Túc cũng đi theo vào.

“Sư phụ, đại ca đưa đồ ăn nói lượng khoai tây của hộ nông dân kia nhiều lắm, hắn hỏi chúng ta cần bao nhiêu, ta thấy ngươi vừa dặn dò mua nhiều một chút nên ta báo hắn 50 cân rồi.”

“50 cân?”

“Quá nhiều ư?”

“Không phải, có chút thiếu. Không sao đâu, cứ đặt như vậy trước, chờ người ta mang khoai tây tới lại đặt tiếp cũng không sao.”

Lê Tường đang tính toán không chỉ dùng khoai tây này để nấu ăn. Phải biết rằng tửu lầu bọn họ nấu ăn tốn rất nhiều tinh bột, lượng tinh bột làm từ khoai sọ đã không còn lại bao nhiêu, hơn nữa khoai sọ quá đắt, muốn làm thêm còn phải chờ tới mùa đông.

Nàng vẫn luôn canh cánh chuyện này trong lòng nhưng chưa tìm được giải pháp.

Hiện tại thì hay rồi, khoai tây chính là một loại nguyên liệu dồi dào tinh bột, chờ ngày nào đó đặt thật nhiều mang về, làm tận hai lu tinh bột cất dùng dần, mấy tháng sau đó chắc chắn không cần lo lắng về chuyện này nữa.

“Tương Nhi, ngươi ra đây.”

Nghe nương của mình đang đứng gọi ngoài cửa, Lê Tường lập tức buông khoai tây xuống chạy ra.

“Làm sao vậy? Nương, ngươi có chuyện gì ư?”

Nương làm gì mà cần gọi ta vào phòng lặng lẽ nói chuyện rồi……

“Mùng bảy này biểu tỷ đính hôn rồi. Tiểu cữu mẫu ngươi muốn đặt nhà ta hai bàn tiệc, ta vừa nói không thu tiền nàng đã nghe cứng rắn nhét cái này vào tay ta. Đây này, tối hôm qua nàng mới nhét cho ta đó, nói muốn đặt trước bàn tiệc cho ngày hôm đó thật náo nhiệt.”

Lê Tường nhìn hai ngân bối trên tay nương, than một tiếng

“Nhận thì cứ nhận thôi. Chẳng qua tiểu cữu mẫu cũng thật là… giữa hai nhà chúng ta còn phải rõ ràng như vậy sao? Nương, ngươi yên tâm đi, chuyện hai bàn tiệc này ta đã có dự định rồi, nhất định sẽ làm cực kỳ long trọng.”

Nói xong, nàng lại nghĩ đến một chuyện khác rồi vội vàng hỏi nương.

“Nương này, lần này biểu tỷ đính hôn, ta có nên chi tiền mừng nàng không?”

Trong tiềm thức, Lê Tường đã tự coi mình là một hộ độc lập rồi, mà đã là hộ độc lập, hiển nhiên phải có tiền mừng.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 488


Lê Tường vừa hỏi câu đó, Quan thị sửng sốt một chút nhưng đột nhiên bà lại nở nụ cười.

“Ai nha, nha đầu ngốc ơi, đính hôn cần gì phải biếu tiền? Nếu như ngươi có tâm, cứ mua một món quà nho nhỏ tặng biểu tỷ là được. Lại nói, kể cả khi thành thân rồi, biếu tiền cũng là chuyện của phụ thân ngươi và ta nha, ngươi là một nha đầu chưa có thành thân, biếu gì chứ?”

Bà không nhịn được cười, sau đó bắt đầu dạy cho nữ nhi nhà mình nghe tập tục thành thân ở nơi này.

Nhìn bộ dáng cảm thấy hứng thú cực kỳ của nữ nhi, Quan thị lại không nhịn được cười mở miệng hỏi: “Tương Nhi, đã nhiều ngày rồi, ta phát hiện ra quan hệ giữa ngươi và tứ oa có chút không thích hợp nha. Ngươi có việc gì thì nói, không được gạt nương đâu.”

“Nương… Không gạt ngươi. Lúc nào nên nói, ta nhất định sẽ nói với mọi người mà. Bây giờ cứ mặc kệ chúng ta đi, dù sao ta cũng chưa vội thành thân, kiểu gì cũng phải chờ tới năm ta 18 tuổi lại nói. Nếu hắn chờ được thì cứ chờ, không chờ được thì kệ hắn. Dù sao tháng ngày còn dài lắm, cứ từ từ quan sát xem sao.”

Lê Tường nói xong đã chạy ngay vào phòng bếp tiếc tục làm việc.

Quan thị thì ngơ ngẩn một lúc lâu mới hồi phục lại tinh thần, nữ nhi vừa nói lời này, có nghĩa là gì nhỉ? Dường như là có, nhưng dường như lại không có?

Rốt cuộc là gì đâu? Tại sao nữ nhi nhà mình nói nghe chẳng hiểu gì hết?

Lê Tường vốn đang có chút ngượng ngùng, thế nhưng nàng bắt tay vào làm việc một lúc là quên ngày, mãi cho đến giữa trưa lúc chuẩn bị cơm trưa, nàng mới nhớ ra mình đã lạnh nhạt một rổ khoai tây rồi.

“Sư phụ, ăn khoai tây có ngon không?”

“Hạnh Tử, ngươi hỏi như vậy là không đúng rồi. Ngươi nghĩ coi, cái gì qua tay sư phụ mà chẳng ngon?”

Câu nịnh nọt của Đào Tử khiến Lê Tường cực kỳ thoải mái, nàng cười một tiếng rồi gọi hai nàng ấy tới bên người, bắt đầu dạy cho bọn họ một ít kiến thức về cách chế biến khoai tây cơ bản.

“Loại củ này, nhất định phải gọt sạch vỏ. Phải chú ý đặc biệt tới những củ đã mọc mầm, không được phép ăn nữa, ăn vào sẽ trúng độc.”

Mấy tiểu đồ đệ liên tục gật đầu, bọn họ chăm chú nhìn những củ khoai tây tròn trịa được gọt vỏ sạch sẽ rồi chuyển thành sợi qua bàn tay khéo léo của sư phụ nhà mình, sau đó nàng ném chúng vào trong chậu nước ngâm một lát.

“Hàm lượng tinh bột trong khoai tây rất nhiều, dùng nó để hầm sẽ rất mềm mại. Thế nhưng khi chúng ta muốn dùng nó để xào lại cần ngâm qua nước một lát, khiến lượng tinh bột bên trong khoai tây hoà tan bớt ra ngoài, khi xào xong sẽ trở nên giòn hơn một chút.”

Lê Tường chuẩn bị làm món khoai tây sợi xào cà chua cay. Nàng vừa dặn Yến Túc cầm một miếng thịt ba chỉ qua đây. Trước kia nàng làm món thịt kho tàu, không có khoai tây bên trong, luôn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó.

Hôm nay có khoai tây rồi, nên phối hợp xem sao.

Nàng thích nhất là hương vị của miếng khoai tây mềm mại hút no nước thịt…

Lúc này tuy đã qua thời điểm giờ cơm giữa trưa náo nhiệt nhất, nhưng khách nhân trong tửu lầu vẫn đông đúc như cũ.

Cho nên mấy người Đào Tử chỉ nhìn trong chốc lát đã đi làm món ăn cho khách nhân tiếp theo rồi.

Chỉ còn Khương Mẫn, tạm thời không cần hắn phải nhồi bột nên đứng cạnh Lê Tường quan sát mà thôi.

Lê Tường vừa thái thịt ba chỉ thành từng miếng to, vừa hỏi suy nghĩ của hắn về chuyện Đông Hoa bên kia muốn thuê hắn.

“Ta ư? Ta đâu có suy nghĩ gì? Ta rất hài lòng với cuộc sống hiện nay rồi. Đông Hoa bên đó danh khí rất lớn, thế nhưng người ta mời ta qua bên đó chỉ vì quan tâm tới tay nghề của ngươi thôi. Lại nói, nếu hỏi ta làm việc ở tửu lầu nào tốt nhất An Lăng, ta nhất định sẽ nói là Lê Ký chúng ta.”

Hắn nói lời này cũng không phải vì nịnh nọt nàng, hắn nhận xét rất chân thành từ tấm lòng.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 489


Trong suy nghĩ của hắn, tay nghề của Lê Tường chẳng khác nào thần tiên, ngươi có thể học tập nàng, có thể nấu được món ăn của nàng, nhưng ngươi vĩnh viễn cũng không biết trong đầu nàng còn có thể nghĩ ra bao nhiêu món ăn khác nữa.

Rõ ràng nàng nhỏ tuổi hơn hắn nhiều như vậy, nhưng thời điểm nàng nấu ăn sẽ tự động phát ra một quầng sáng thuyết phục người khác, khiến người không tự chủ được mà tôn trọng nàng, cũng quên luôn độ tuổi thực tế của nàng.

Nếu không phải hắn đã quá lớn tuổi rồi, hắn cũng sẽ mặt dày đi bái nàng làm sư phụ.

Thấy hắn nói rất chân thành, Lê Tường chỉ nở nụ cười chứ không tiếp tục hỏi thêm nữa.

Người muốn đi, không thể giữ lại được, nhưng người đã không muốn, có dụ dỗ cách nào họ cũng không chịu rời đi.

Nàng quay về với công việc của mình, bỏ những miếng ba chỉ đã thái xong vào chảo nóng, dùng lửa nhỏ đảo một hồi. Làm như vậy có thể lấy bớt phần mỡ thừa bên trong những miếng ba chỉ này, khiến món ăn không còn quá nhiều dầu mỡ nữa.

Thế nhưng lại không được chiên quá lâu, bằng không tất cả dầu trong thịt bị ép hết ra rồi, đâu còn gì để ăn nữa?

Chờ tới thời điểm thịt trong nồi đều được chiên hoàn hảo, nàng vớt chúng ra ngoài trước, rồi trực tiếp dùng đường làm nước màu, tiếp theo mới bỏ phần thịt ba chỉ hồi nãy vào đảo.

Lúc này đã có thể cho thêm nước và các phụ liệu vào rồi.

Cái gì mà hoa hồi lá thơm vỏ quế, hoa tiêu tương ớt dầu vân vân, toàn bộ cần thêm trực tiếp vào đảo lên.

Còn khoai tây chưa được, bởi vì cho khoai tây vào quá sớm, rất dễ bị vỡ ra, không ngon chút nào, cho nên Lê Tường chờ thịt nấu được nửa phút mới bỏ khoai tây vào.

Nàng vừa mở nắp nồi ra, vị thịt thơm nồng đã bay ra khắp gian phòng, khiến cái bụng của mấy người bọn họ kêu ùng ục.

Món ăn kiểu thịt kho tàu này, nhất định phải ăn kèm với cơm mới chuẩn vị.

Chuyện đó lại quá đơn giản, nàng ở trong phòng bếp, có thể thiếu thứ khác chứ không bao giờ thiếu cơm.

Vậy là giữa trưa một đám người được thưởng thức món ăn không muốn ngừng lại.

Thịt ba chỉ vẫn xuất sắc như xưa, vẫn là hương vị béo mà không ngấy, còn nồng đậm hương thơm, cực kỳ thích hợp để ăn với cơm.

Và thứ cần phải nhắc tới ở đây chính là khoai tây, loại nguyên liệu mới tinh vừa được thêm vào món này.

Từng miếng khoai tây mềm mại, nhuyễn mịn, hút no nước thịt sẽ mang theo mùi thịt nồng đậm. Có điều tuy nồng đậm mùi thịt nhưng loại củ này vẫn mang hương vị thơm ngọt của chính nó. Món này được ưa thích tới mức mọi người đều khẳng định, chỉ cần mấy miếng khoai tây là có thể ăn xong một chén cơm lớn.

Lê Tường lại không ăn thịt, nàng múc đầy khoai tây vào bát, ăn cực kỳ vui vẻ.

Kỳ thật nàng cảm thấy cuộc sống cứ bình bình yên yên trôi qua như vậy cũng rất không tồi, mỗi ngày chỉ cần nghiêm túc nấu ăn kiếm tiền dạy đồ đệ, nhàn rỗi thì làm vài món ngon tự làm thoả mãn chính mình.

Người nhà và bằng hữu đều ở bên cạnh, còn có một tiểu ngốc tử thường xuyên đưa tới cửa chọc nàng buồn cười.

Đáng tiếc, nàng không đi tìm chuyện, tự nó lại tìm tới nàng.

Hai tháng sau ngày đầu năm mới, những tửu lầu trong thành đều lục tục bắt đầu đẩy ra những món ăn không khác là bao so với Lê Ký Tửu Lầu. Trong số đó những món canh lại có độ trùng hợp cao nhất. Có vài nhà cũng đơn giản thêm vài món rau xào.

Chẳng qua hành động của bọn họ cũng nằm trong dự đoán của Lê Tường.

Dù sao tay nghề bao nhiêu năm của đầu bếp nhà người ta đâu phải đồ trang trí, có lẽ lúc ban đầu khi nàng đẩy ra một món mới, bọn họ chưa gặp bao giờ sẽ cảm thấy ngây ngốc một hồi. Nhưng thời gian ngây ngốc càng dài, người ta càng có thể từ trong ngây ngốc phát hiện ra cánh cửa để chế biến những món ăn đó.

Thế nhưng đó chỉ là những món đơn giản thôi, người bình thường căn bản không thể suy ra công thức những món đầu bảng của tửu lầu nhà nàng.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 490


Kể cả những món dùng tới tinh bột cũng vậy, bọn họ không thể tìm ra biện pháp thay thế.

Nếu thịt không được bỏ thêm chút tinh bột, có xào kiểu gì cũng sẽ có một chút khô cứng, không thể trơn mềm như tửu lầu nhà nàng được.

Lê Tường chẳng hề lo lắng chút nào, nhưng mấy người trong phòng bếp lại nóng ruột nóng gan dần dần không chịu đựng nổi.

Đặc biệt là hai tỷ muội bọn Đào Tử. Hai ngày nay các nàng ấy đã bỏ nhầm mấy lần gia vị nấu ăn rồi.

Cuối cùng vẫn cần nàng bày ra phong phạm sư phụ giáo huấn một trận, hai người ấy mới tỉnh táo trở lại.

Không cần biết người bên ngoài mô phỏng đồ ăn của tửu lầu nhà mình thế nào, tóm lại lưu lượng khách nhà mình vẫn đông đúc, chịu ảnh hưởng cực kỳ nhỏ, thậm chí những khách nhân chuyển qua tửu lâu khác ăn thử, sau khi cảm thấy hương vị không đúng lại quay về rồi.

Trong lúc không hay biết, những tửu lâu khác hành động chẳng khác nào thay tửu lầu nhà nàng củng cố niềm tin của khách quen.

Sau khi trấn an xong mấy người trong phòng bếp, lại tới phiên chưởng quầy Miêu bắt đầu buồn bực.

“Chủ nhân ơi, năm rồi vào thời điểm này, có không ít phu nhân tiểu thư tới tửu lầu chúng ta đặt điểm tâm, hẹn bàn tiệc đó.”

Hiện giờ đang độ mùa xuân, chính là thời điểm nở rộ hoạt động du xuân và ngắm hoa, mà song song với loại hoạt động này chính là những món điểm tâm, mỹ thực.

Kể cả khi không đặt điểm tâm, trên lầu ba của bọn họ cũng có không ít phu nhân tiểu thư đặt chỗ tới ngắm cảnh.

Nhưng hiện giờ không thấy có bất kỳ động tĩnh gì, chuyện này khiến chưởng quầy Miêu cảm thấy không quá thích hợp.

“Chuyện này đâu có gì khó đoán, chắc chắn bọn họ đã bị những nơi khác cướp đi rồi. Người ta tự có mối quan hệ của mình, lại có danh tiếng, nghĩ lại chúng ta xem, đã đổi thành tửu lầu, thực đơn lại không có điểm tâm. Những phu nhân tiểu thư đó không tới cũng là chuyện bình thường mà.”

Ngày nào Lê Tường cũng tính sổ, nàng không thấy hiện tượng khách nhân giảm bớt, cho nên chuyện chưởng quầy Miêu lo lắng kia, cũng không quá quan trọng.

Hai người vừa thảo luận xong, không nghĩ tới tửu lầu đã lập tức có một vị Sở phu nhân muốn đặt bàn tiệc.

Lúc này đại ca tẩu tử đều không có mặt, người ta lại điểm danh muốn nói chuyện với chủ nhân của nơi này. Bởi vậy Lê Tường đành phải lên đón tiếp.

Nàng vừa đẩy cửa, đã ngửi được một đợt mùi hương thanh nhã yên tĩnh, có chút quen thuộc.

Trên lầu ba, ngoại trừ một gian phòng để lại cho gia đình nhà nàng, đã được tẩu tử phun hương thơm, còn lại những gian phòng khác đều toả mùi gỗ nhàn nhạt nhẹ nhàng. Cho nên mùi hương này đến từ vị phu nhân kia……

Nhưng nàng đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy vị Sở phu nhân này có khuôn mặt trong sáng xinh đẹp, chỉ cần nhìn qua là không quên được, nên nàng dám khẳng định, mình chưa gặp đối phương bao giờ.

“Ngươi chính là Lê Tường?”

“Ừm? Phu nhân biết ta ư?”

“Ta chỉ nghe nói qua, đây vẫn là lần đầu tiên chân chính gặp mặt.”

Vị Sở phu nhân kia vẫy tay với Lê Tường, để nàng ngồi bên người mình.

“Ta nha, gần đây được ăn không ít món ngon từ tay ngươi, đặc biệt là tào phớ ngọt kia, món đó hợp khẩu vị của ta nhất.”

Vừa nói tới tào phớ, Lê Tường lập tức hiểu ra hương thơm này quen thuộc ở đâu.

“Ngài là bằng hữu của trụ trì Tĩnh Từ?”

“Không phải, không thể nói là bằng hữu. Trụ trì Tĩnh Từ là thẩm thẩm của ta.”

Có lẽ vì liên quan tới trụ trì Tĩnh Từ nên Sở phu nhân tỏ ra rất hoà nhã với Lê Tường, sau khi nàng ấy vừa cười dịu dàng vừa nói mối quan hệ giữa mình và thẩm thẩm, thì lập tức đi vào chủ đề chính.

Đại khái là ngày mai nàng ấy muốn tới tửu lầu đặt yến đãi khách nhân nên muốn bao tầng này.

“Thẩm thẩm vẫn luôn khen ngợi tay nghề của ngươi với ta, ta cũng được ăn món đậu hũ nhà các ngươi làm rồi, hương vị thật sự không tồi.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 491


“Cho nên yến hội ngày mai ta muốn ngươi làm đầu bếp chính.”

Lê Tường nghe vậy không có ý kiến.

“Vậy ngài có yêu cầu gì về yến hội ngày mai không? Ví dụ như muốn nhiều món ngọt hay nhiều món cay chẳng hạn?”

Sở phu nhân vừa nghe thấy là lập tức lắc đầu.

“Không cần cay, cố gắng làm nhiều món ngọt một chút. Cũng đừng cho quá nhiều dầu mỡ, ta muốn những món ăn thanh đạm một chút. Ví dụ như món tào phớ ngọt kia, rất phù hợp. Tốt nhất là làm thêm vài món điểm tâm như bánh hoa tươi. Bây giờ đang tiết mùa xuân, cũng nên lấy ý tứ này làm một bữa tiệc.”

Nàng ấy đề ra yêu cầu, Lê Tường đều ghi tạc trong lòng. Sau đó nàng lại hỏi thêm vài điều, ví dụ như có đồ vật nào kiêng kị hay không.

Biết được toàn bộ những điều cần chú ý, nàng mới đưa người rời khỏi tửu lầu.

Kỳ thật nàng đã nhìn ra, vị Sở phu nhân này không chủ định muốn đặt tiệc ở tửu lầu nhà nàng, chỉ là nàng ấy muốn dùng món đậu hũ chỉ ở miếu Huyền Nữ mới có để mời khách.

Có vẻ quan hệ giữa nàng ấy và Tĩnh Từ chỉ không tồi mà thôi. Thế nhưng, ngoại trừ miếu Huyền Nữ, chỉ duy nhất một mình tửu lầu nhà nàng có món đậu hũ ấy. Cuối cùng người ta mới quyết định qua bên này đặt yến.

Nghe nói năm đó Tĩnh Từ gả không môn đăng hộ đối, mấy huynh đệ nhà trai cũng chẳng được người nào tài giỏi vượt trội.

Nhưng vị Sở phu nhân này, nhìn bề ngoài lại có cảm giác lăn lộn không tồi, cũng có thể nói đối phương đã gia nhập rất sâu vào cái vòng quanh co luẩn quẩn đó rồi.

Thế nhưng chuyện đó chẳng có chút quan hệ với tiểu dân chúng như nàng, nàng chỉ cần lo lắng chu đáo yến tiệc mùa xuân ngày mai là được.

Lê Tường đang âm thầm tính toán trong lòng, Sở phu nhân muốn mời mười hai người, đặt yến tiệc theo kiểu hành lang dài. Hai người ngồi chung một bàn chứ không đặt cùng một chỗ.

Một bàn có sáu món đồ ăn, chỉ là chuyện nhỏ.

Thế nhưng có yêu cầu cần dùng hoa tươi để nấu ăn, vậy nàng cần phải đi hái chút hoa về mới được.

Chẳng qua Lê Tường vừa bướcxuống lầu đã bị kéo vào phòng bếp bận một đống việc, không có chút thời gian rảnh để đi hái hoa.

Vừa lúc tên ngốc Ngũ Thừa Phong kia tới, hắn lập tức bị nàng sai sử ra ngoài hái hoa.

Chỗ tốt của mùa xuân chính là có các loài hoa tươi nở rộ, nào là hoa đào, hoa hải đường, chúng có ở khắp nơi trên vùng ngoại ô.

Ngũ Thừa Phong cũng chẳng quan tâm nó là loại hoa gì, dù sao chỉ cần hắn cảm thấy bẻ được là nhất định sẽ bẻ về, nếu không bẻ được hắn sẽ bỏ tiền mua, tích cóp hai túi lớn mới mang về cho Lê Tường.

“Sư phụ, ngươi cần nhiều như vậy, không phải là làm đồ ăn chứ?”

“Đúng vậy, chính là nấu ăn.”

Nếu hoa tươi có thể dùng làm điểm tâm, vậy cũng có thể dùng nó để nấu ăn. Đáng tiếc thời trẻ Đào Tử Hạnh Tử quá khổ, chưa được ăn những món ngon lành bao giờ.

Lê Tường rửa sạch những đoá hoa này, rồi cắm chúng vào lu nước giữ tươi. Nàng chỉ cầm một chút ra ngoài chuẩn bị làm hai món đồ ăn, đương nhiên là cho mấy người khác nếm thử rồi.

“Đúng rồi tứ ca, chốc lát sau còn phải làm phiền ngươi chạy vặt giùm ta, cần chút sữa bò nữa.”

“Sữa bò…… Ta biết chỗ nào có. Ngươi muốn bao nhiêu?”

“Một thùng hay hai thùng đều được, tốt nhất để bọn họ sáng sớm ngày mai đưa sữa tươi mới qua đây.”

Lê Tường cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi nàng không được thưởng thức hương vị của sữa bò, chẳng hiểu sao lại có chút tưởng niệm.

Cũng do vừa rồi nàng nhìn khoai tây, bỗng nhiên lại nảy ra ý muốn dùng tới sữa bò.

Bởi vì dùng sữa bò có thể làm ra rất nhiều loại điểm tâm ngọt, ví dụ như món trứng hấp sữa với hai tầng váng sữa (còn gọi là sữa hấp hai tầng) này, bánh gạo sữa này, thạch sữa nữa… nói chung là có rất nhiều món ngon có thể chế biến từ nguyên liệu này.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 492


Đáng tiếc Lê Tường không am hiểu làm điểm tâm ngọt, nàng biết một đống lớn tên của chúng nhưng lại không cách nào làm ra được.

Thứ duy nhất nàng biết, chính là đánh bơ.

Nhìn qua có cảm giác món này rất râu ria, thế nhưng với những người yêu thích đồ ngọt ở thời đại này, một miếng bơ tuyệt đối là đủ.

“Sư phụ, những bông hoa đào này nấu ăn kiểu gì?”

Lê Tường lấy lại tinh thần, nàng nhìn những bông hoa đào bị mình kéo xuống đã có vài bông nứt ra rồi.

Tội lỗi tội lỗi, nàng phải xử lý chúng thật nhanh, rửa sạch sẽ chuẩn bị làm món ăn ngon thôi.

“Bây giờ này, ta sẽ dạy các ngươi một phương pháp cực kỳ đơn giản để dùng các loại hoa nấu thành món ăn.”

“Cái gì nha?”

“Sư phụ à, ngươi cần bột nhão để làm gì?”

“Ừm? Còn có từ…. ai, chẳng lẽ là muốn chiên ư?”

Mấy người bọn họ xúm vào một chỗ ríu rít thảo luận, Lê Tường cũng làm xong bột nhão rồi. Nàng trực tiếp cho cánh hoa vào trong hồ nhão, sao đó cẩn thận kẹp chúng lên, bỏ vào trong nồi chiên

“Xèo” một tiếng, hương dầu và hương hoa đồng thời toả ra.

Kỳ thật rất nhiều đồ ăn đều có thể bọc bột nhão rồi bỏ vào chảo chiên.

Lê Tường không định làm món hoa chiên này bày trong yến tiệc ngày mai, nàng chỉ đơn thuần muốn cho đám tiểu đồ đệ của mình thưởng thức sự đa dạng của những món ăn mà thôi.

Cánh hoa đào được chiên xong có phần vỏ bên ngoài cánh hoa xốp giòn, bên trong lại mang theo từng đợt hương hoa, còn chút vị chua rất đúng lúc, tạo cho món này một phong vị hoàn toàn khác.

Một đ ĩa cánh hoa chiên rất nhanh đã bị mấy người bọn họ chia nhau hết rồi.

Lê Tường lại đổ một chén lớn cánh hoa đào vào cối, trực tiếp giã cho chúng nó nát một phần. Cánh hoa đào bị dập nát lại ngót chỉ còn chừng một chén nhỏ, sau khi trộn chung với mật ong, nàng lấy chúng để gói bánh trôi.

Bánh trôi hoa đào, ăn một miếng đều cảm thấy mùi hương hoa ngọt ngào. Bản thân Lê Tường cũng cảm thấy kinh ngạc nho nhỏ.

Nói thật trước kia nàng chưa từng ăn bánh trôi có nhân là hoa tươi như vậy, nàng chỉ thử dùng thứ này làm nhân xem sao, không nghĩ tới nó lại thơm ngọt như vậy.

Thực chất mùi hương hoa đào chỉ nhàn nhạt chứ không nồng đậm, nhưng chính vì như vậy, mùi hương hoa nhàn nhạt kia hoà quyện với vị ngọt lại khiến người ta ưa thích.

Nàng quyết định rồi, trong bữa tiệc ngày mai sẽ có món này.

Lê Tường tự mình tính toán, ngày mai ngoại trừ món bánh trôi hoa đào, món tào phớ ngọt, còn chuẩn bị thêm bánh bao thuỷ tinh, những món khác nữa có thể là canh hoa đào hoặc canh hoa hải đường, thêm một món khoai tây nghiền sữa bò, còn lại cứ tuỳ ý phát huy.

Nàng có làm nhiều, những vị phu nhân tiểu thư đó cũng ăn không hết, lãng phí vô cùng.

“Được rồi, ăn bánh trôi xong thì đi dọn dẹp một chút, các ngươi làm cơm chiều hôm nay.”

Lê Tường cởi tạp dề xuống rồi trở về phòng của mình. Nàng vừa cầm cái bút lên chuẩn bị ghi thực đơn cho buổi yến tiệc ngày mai thì nghe thấy một tiếng ầm vang thật lớn truyền tới từ bên ngoài.

Ông trời lật mặt còn nhanh hơn người ta lật bàn tay, để minh chứng cho câu nói đó, chỉ trong khoảng thời gian một chén trà nhỏ sau, bên ngoài bắt đầu có mưa nhỏ.

Mười lăm phút sau, mưa càng rơi càng lớn, trong lòng Lê Tường cũng càng ngày càng lo lắng.

Ngũ Thừa Phong vừa đi ra ngoài tìm sữa bò cho nàng, hắn không mang bất cứ thứ gì trên người hết, một chuyến đi này, không biết hắn sẽ hứng bao nhiêu nước mưa vào người. Nơi này lại không có dù, chẳng tiện lợi chút nào.

Thực ra cũng có một loại dù bằng da thú nhưng nó đắt muốn c.h.ế.t á, trước kia nàng cũng không có ý định mua.

Bởi vậy, nàng chỉ có thể mặc áo tơi, đội đấu lạp() cầm theo một bộ khác trên tay, đi ra từ cửa sau dạo quanh phụ cận, nhìn xem có thể gặp Ngũ Thừa Phong hay không.

()Một loại nón rộng vành, được đan bằng nan tre với giấy dầu hoặc lá tre, lá cọ…
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 493


Lúc này khách nhân ở tửu lầu đã ít hơn nhiều, Yến Túc cũng bị nàng đuổi ra ngoài tìm người.

Đáng tiếc ai cũng không biết Ngũ Thừa Phong kia đi nơi nào mua sữa bò.

Hai người bọn họ đi dưới trời mưa đã ba mươi phút vẫn không thấy bóng dáng hắn. Cuối cùng giày vớ đều ướt đẫm, chân cũng lạnh ngắt, chỉ có thể về tửu lầu trước.

Tuy tháng tư không hề lạnh như mùa đông, nhưng nước mưa lạnh lẽo, dính vào người vẫn rất giá buốt.

Lê Tường xỏ dép lê tự chế nhảy trong phòng một hồi lâu mới ấm áp lên. Nàng nghĩ chốc lát nữa có khả năng Ngũ Thừa Phong mắc mưa trở về sẽ bị lạnh, nên nàng sai Đào Tử đi hầm chút canh gừng chuẩn bị sẵn cho hắn uống.

Nàng còn chu đáo vào trong phòng phụ mẫu mình lấy dép lê dự phòng ra.

Một chuỗi hành động từ trên xuống dưới của nàng khiến Lê Giang phát hiện ra điều gì đó không thích hợp.

Không đợi phụ thân này hỏi cho rõ ràng mọi chuyện, đột nhiên Yến Túc canh giữ ở cửa sau đã hô một tiếng ngũ đại ca trở lại rồi, sau đó hắn lập tức chạy ra bên ngoài.

Rất nhanh sau đó, một cái thùng gỗ bọc một tầng xiêm y thật dày đi vào phòng bếp.

Lê Tường vừa thấy xiêm y bọc bên ngoài thùng gỗ đã sửng sốt, đây là cởi vài món quần áo bọc lên ư??

“Sư phụ, ngũ đại ca nói ngươi nhìn xem sữa bò này còn dùng được hay không.”

Yến Túc kéo lớp áo ướt đẫm bên ngoài, lộ ra thùng sữa bò trắng tinh ở bên trong.

“Người kia đâu?”

Lê Tường vừa hỏi đã nhìn thấy Ngũ Thừa Phong cả người ướt đẫm bước vào phòng bếp.

Toàn thân hắn chỉ mặc một tấm áo đơn thật mỏng dán sát vào người, vừa nhìn đã biết hắn vô cùng lạnh.

“Tương nha đầu……”

“Ngươi điên rồi! Trời mưa lớn như vậy còn quan tâm tới sữa làm gì? Ngươi cởi nhiều quần áo như vậy, bọc ra bên ngoài thùng sữa. Ngươi không muốn sống nữa sao?”

Lê Tường kéo hắn đến trước bếp, bên trong bếp lò vẫn còn lửa, kiểu gì cũng ấm áp hơn bên ngoài một chút.

Nàng lại vào phòng phụ thân cầm cho hắn một bộ xiêm ý, sau đó đuổi tất cả đám người trong phòng bếp ra ngoài để hắn thay quần áo. Xong xuôi nàng lại rót cho hắn một chén canh gừng, lúc này mới an tâm hơn một chút.

“Ngươi thử nói xem, ngươi làm như vậy… Ta có dùng sữa bò ngay hôm nay đâu, không mua được hôm nay thì ngày mai ta lại đi mua cũng được. Thân thể mới là quan trọng nhất.”

Ngũ Thừa Phong ôm bình nước ấm, ngoan ngoãn gật gật đầu.

“Chỉ là ta sợ ngày mai không mua được, hộ gia đình kia nói có người đã đặt sữa cả ngày mai của nhà bọn họ rồi.”

“Vậy cũng không sao. Hiện giờ trời đang mưa, cũng không biết yến tiệc mùa xuân ngày mai có tiếp tục được hay không. Kể cả khi yến tiệc vẫn diễn ra, ta cũng có thể sửa món ăn khác, hoặc là đi nơi khác tìm sữa. Dù sao ngươi cũng không cần ngốc như vậy.”

Lê Tường đưa một chiếc khăn sạch sẽ cho hắn, để hắn lau lau tóc, kết quả nàng lại đụng phải bàn tay hắn, một cái lạnh thấu tâm can.

Nàng hốt hoảng, vội vàng đi thêm than vào bếp, để hắn ngồi bên cạnh bếp từ từ sưởi ấm đi.

Từ nãy tới giờ, phu thê Lê Giang vẫn một mực đứng chôn chân tại chỗ, cứ như vậy im lặng nhìn hai người ngươi một câu ta một câu nói chuyện, trong lòng bọn họ cũng hiểu rõ ràng hết rồi.

Quên đi, tứ oa cũng không kém, chỉ cần nữ nhi thích là được, cứ để mặc nàng đi thôi.

Mưa bên ngoài càng rơi càng lớn, khách nhân cũng càng ngày càng ít. Những người khác của tửu lầu đều nghỉ và trở về cả rồi, chỉ còn mấy sư đồ Lê Tường vẫn ở trong phòng bếp mân mê làm thức ăn.

Ngũ Thừa Phong đảm nhiệm vai trò nhóm lửa và nếm đồ ăn cho mấy sư đồ bọn họ.

Bởi vì sữa bò để lâu không tốt, lại vừa trải qua một trận mưa to, Lê Tường đơn giản mang nó ra làm thức ăn luôn.

Đầu tiên là hoà sữa bò và bột mì, hấp mấy lồ ng màn thầu thơm ngào ngạt.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 494


Lại lấy sữa bò và hạnh nhân nghiền thành bột, nấu chung với nhau, thành một nồi sữa bò hạnh nhân to ngọt ngào hương thơm.

Xào chút ớt xanh thịt sợi và thịt khô dưa muối kẹp vào trong màn thầu.

Ai thích ăn canh thì ăn canh, ai thích uống nước ngọt thì uống chút sữa bò hạnh nhân. Người cả nhà vây quanh than nóng, ăn thật vui vẻ thoải mái.

Sắc trời dần tối, mưa lại càng rơi càng lớn, thi thoảng còn kèm theo vài tiếng sấm chớp, khiến người ta run rẩy cả người.

Ngẫm lại nếu một mình dò dẫm đi trong ban đêm đen kịt, bất thình lình có một tia chớp đánh xuống, tiếng nổ đinh tai nhức óc kia cứ như tới sát bên người mình vậy, đáng sợ biết bao nhiêu.

Lê Tường nhìn phụ thân, hai người đột nhiên ăn ý một phen.

“Tứ oa, đêm nay ngươi ở lại tửu lầu một đêm đi. Trở về có khi lại bị nước mưa xối thêm lần nữa, sinh bệnh không tốt đâu.”

Lê Giang đã mở miệng, Ngũ Thừa Phong tự nhiên sẽ không từ chối, thậm chí hắn còn có chút cảm giác được sủng ái mà kinh sợ

Buổi tối hắn ngủ một mình ở lầu ba, chăn bông đệm giường đều rất dày, còn thoải mái hơn nhiều so với cái giường của hắn ở tiêu cục.

Chỉ là nửa đêm không biết vì sao hắn đổ rất nhiều mồ hôi, khi bừng tỉnh lại, đã cảm thấy cổ họng khô muốn chết.

Rất nhanh sau đó, hắn đã uống cạn nước trong ấm trà trên bàn. Vốn dĩ hắn còn muốn nhịn qua đêm, kết quả vừa nằm xuống được nửa canh giờ đã không nhịn nổi nữa.

Hắn đưa tay sờ trán một cái, lại cảm thấy trán mình có chút nóng lên.

Mấy năm nay hắn chịu khổ thành quen, dầm nước mưa như cơm bữa nhưng chẳng mấy khi sinh bệnh.

Số lần mắc bệnh của hắn ít tới mức có thể đếm được trên đầu ngón tay. Không nghĩ tới ngày hôm qua, hắn chỉ dầm mưa một chút như vậy, mà tới đêm đã nóng lên rồi. Đúng là càng ngày càng trở nên yếu ớt.

Nghĩ một hồi, hắn cảm giác vẫn nên xuống lầu uống nước thôi, hiện giờ ngũ tạng lục phủ trong bụng hắn như sắp cháy sạch tới nơi rồi, vô cùng khát nước.

Ngũ Thừa Phong rời giường thắp đèn, cầm nó đi xuống lầu.

Cũng không biết bây giờ là giờ nào, chỉ thấy bên ngoài một mảnh đen nhánh, tiếng sấm vẫn như cũ, liên tiếp không ngừng, mưa cũng không có dấu hiệu rơi nhỏ lại.

Ngọn đèn trong tay hắn vừa ra tới sảnh lớn của tửu lầu đã bị gió thổi tắt mất, phải chờ đi tới phòng bếp mới châm lại được.

Trên bàn phòng bếp có một bình nước sôi để nguội, hắn rót ra liên tiếp uống hai bát lớn, cả người mới thoáng thoải mái một chút.

Ngay lúc hắn muốn cầm một bình nước lên lầu, lại nghe được một tiếng kẽo kẹt, không biết là ai mở cửa bên ngoài.

Nhưng ngoại trừ Lê Tường sợ sét đánh, chẳng còn người nào khác nữa.

Kể cả khi nàng trùm chăn kín mít cả người vậy mà chỉ cần một tiếng sấm sét vang lên, thần kinh của nàng lập tức trở nên căng thẳng, không thể nào ngủ được.

Ngay từ đầu khi nghe được bên ngoài mơ hồ có tiếng bước chân, nàng còn tưởng mình nghe lầm, kết quả lại nghe được thanh âm mở cửa phòng bếp. Nàng mở cửa nhìn sang, đã thấy bên trong thắp đèn.

Không biết thời điểm này còn ai ra đây, lại thêm kiểu gì cũng không ngủ được, nàng dứt khoát vào phòng bếp muốn nhìn một cái.

“Tứ ca? Xuống dưới uống nước ư……”

“Ừm, ta uống hết nước trên lầu rồi. Tại sao muộn như vậy ngươi còn chưa ngủ?”

Ngũ Thừa Phong cầm đèn ra soi cho Lê Tường bước vào cửa rồi thả nó trở lại trên bàn. Lê Tường không chú ý tới cái này, nhưng nàng lại chú ý người nào đó một chút.

Tại sao lỗ tai của hắn lại đỏ như vậy? Kể cả khi nhìn thấy người hắn thích là nàng, cũng không thể có phản ứng nhanh như vậy nha?

Lê Tường nghĩ tới chuyện hôm qua hắn mắc mưa, nàng không nhịn được hỏi: “Tứ ca, ngươi có cảm thấy nơi nào không thoải mái hay không?”

“Ta……”

Ngũ Thừa Phong vừa định cậy mạnh nói không có, đột nhiên hắn lại nhớ tới mấy chiêu thức kỳ quái lúc trước Lạc Trạch truyền thụ cho mình.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 495


Phải giả vờ đáng thương mới khiến đối phương đau lòng thương tiếc.

Lại nói, lần này hắn đâu cần giả vờ, hắn đang sinh bệnh sẵn đây này, hắn thử thể hiện mình yếu ớt một chút xem nha đầu có thương hắn hay không.

Nghĩ là làm, Ngũ Thừa Phong liền nói: “Dường như ta có chút nóng lên, đầu óc choáng váng, khát vô cùng. Cho nên không nhịn được phải xuống lầu qua đây tìm nước.”

“Nóng lên!”

Lê Tường theo bản năng duỗi tay thử nhiệt độ trên trán hắn, đúng là nóng lắm.

Cũng may bây giờ trong nhà nàng đều chuẩn bị sẵn thuốc, nhất là những loại thuốc hạ sốt kiểu này.

“Ngươi cứ từ từ, ta đi lấy thuốc cho ngươi.”

Loại bệnh phát sốt kiểu này có thể nặng cũng có thể nhẹ, nhưng khẳng định là chữa sớm khỏi sớm.

Có điều trong nhà nàng chỉ có thuốc bắc, còn phải nhóm lửa sắc mới dùng được. Lần này không cần Lê Tường nói, Ngũ Thừa Phong đã tự ngồi trước bếp ngoan ngoãn bắt đầu nhóm lửa.

Ngày thường phòng bếp tràn đầy hương thức ăn, hiện giờ lại toả ra từng đợt mùi thuốc bắc.

Giờ phút này, Ngũ Thừa Phong lại cảm thấy có chút may mắn vì hắn sinh bệnh.

Từ nhỏ đến lớn, không cần biết là hắn đau đớn hay sinh bệnh, chỉ biết là hắn chưa từng được bất kỳ ai quan tâm hết.

Một chút ấm áp duy nhất đều đến từ gia đình Tương nha đầu. Trước kia hắn không dám nghĩ tới chuyện mình sẽ thích một cô nương nào đó, thế nhưng bây giờ, tràn đầu tâm hồn hắn đều là nàng.

Không chỉ vậy, hắn càng không dám nghĩ tới chuyện cô nương ấy sẽ quan tâm tới hắn như lúc này.

“Tứ ca, nghĩ cái gì thế, uống thuốc nào.”

“A! Ta tới đây!”

Ngũ Thừa Phong uống mấy hớp là hết chén thuốc, sau đó hắn thúc giục Lê Tường mau trở về đi ngủ, còn hắn dọn dẹp phòng bếp một chút mới cầm đèn trở về lầu ba.

Uống thuốc xong hiệu quả cũng không tệ lắm, lúc trời sáng, hắn đưa tay lên sờ trán mình đã không còn thấy nóng nữa. Chẳng qua tinh thần hắn hiện giờ có chút phấn khởi, không cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Cơn mưa kia kéo dài suốt một đêm, rầm rầm cả buổi tối khiến người ta phiền vô cùng.

“Sư phụ, hôm nay chắc vị Sở phu nhân kia không tới làm yến tiệc ngày xuân đâu?”

Lê Tường gật gật đầu, khẳng định là vậy rồi.

Mưa lớn như vậy, đi ra ngoài một chuyến rất dễ dàng làm ướt giày tất. Quan trọng nhất chính là, đồ trang điểm trên mặt bọn họ sẽ bị nước mưa làm ướt hết! Thời tiết như thế này, ai còn tâm tình mà tham dự yến tiệc chứ?

“Hôm nay cho các ngươi nghỉ một ngày.”

“Được rồi! Cảm ơn sư phụ!”

Từ sáng sớm, Lê Tường đã nhận được tin tức từ phía Sở phu nhân bên kia, nàng ấy nói là yến hội ngày xuân phải dời lại chờ tới khi mưa tạnh mới thực hiện được.

Nhận được thông tin chính xác, nàng cũng yên tâm hơn. Chỉ là nàng có chút tiếc nuối về những bông hoa được tứ ca vất vả hái về, qua ngày hôm nay, chúng nó sẽ khô héo mất.

Quan Thúy Nhi cũng cảm thấy đáng tiếc, bởi vậy hai tỷ muội dứt khoát cùng nhau hái hết sạch những bông hoa đó xuống, trộn vào bột mì một đống cánh hoa, làm màn thầu hoa tươi.

Ngũ Thừa Phong hái về không chỉ có hoa đào, còn có hoa lê, hải đường vân vân. Hai nàng trộn chung chúng nó lại với nhau, màn thầu vừa làm xong, chưa chưng lên đã có từng đợt hương hoa truyền tới.

Đáng tiếc nơi này không có bắp, bằng không làm chút bánh bột bắp hoa tươi sẽ ngon biết bao.

Lê Tường và biểu tỷ vừa nói chuyện món ăn cần thêm trong thời gian gần đây vừa nặn không ít màn thầu ra.

Những chiếc màn thầu này không hề lớn, nhìn rất tinh xảo và xinh xắn.

Màu hồng của hoa đào khi chưng lên sẽ không còn tươi tắn như lúc mới làm xong nữa, nhưng lại có hương hoa dậy mùi đền bù một chút, khiến cả nhà đều rất hài lòng về món màn thầu này.

“Thế nhưng ta càng thích ăn món màn thầu hương sữa ngày hôm qua hơn, chúng thơm vô cùng.”

Hạnh Tử nói xong còn không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng, khiến cả đám người phá lên cười.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 497


Đã nhiều năm Liễu Kiều không thường lui tới với các phu nhân tiểu thư trong thành, ấn tượng với bọn họ cũng không mãnh liệt lắm. Nhưng trước khi vị Sở phu nhân này được gả đi, nàng ấy và vị này cũng có chút sâu xa, bởi vậy mới nhớ mang máng tới.

Tuy chỉ là một chút chuyện lông gà vỏ tỏi giữa những khuê nữ với nhau, nhưng nhiều năm như vậy, nàng ấy vẫn còn nhớ rất rõ ràng.

“Ta còn nhớ, lòng dạ nàng hẹp hòi vô cùng, nhưng gương mặt lại rất xinh đẹp. Thế nhưng tay nghề của nha đầu ngươi giỏi như vậy, nếu nhận làm yến tiệc cho nàng, khẳng định có thể tăng thể diện cho vị Sở phu nhân đó, hẳn là nàng sẽ không làm khó dễ ngươi.”

“Cũng không nhất định, ngươi không biết nàng muốn mời người nào ư?”

Tần Lục đúng là tin tức cực kỳ nhạy bén, hắn có thể nắm rõ trong lòng bàn tay danh sách những người được vị Sở phu nhân kia phát thiệp mời. Lúc ấy trong đầu Lê Tường lập tức nhảy ra một suy nghĩ.

Hôm nay nàng tới đúng chỗ rồi!

Nàng chỉ biết số lượng người mà Sở phu nhân nọ mời tới, trong khi Tần Lục lại biết rõ người ta tên họ là gì.

“Ta không nói tới những người khác, chỉ nói tới vị phu nhân Giang gia kia thôi, nàng ta không phải người dễ đối phó. Tương nha đầu làm đồ ăn ngon mười phần, nàng ta cũng có thể hạ xuống thành năm phần. Chờ tới khi ra bên ngoài tửu lầu, năm phần sẽ biến thành ba phần, phỏng chừng sau đó, chẳng có phu nhân, tiểu thư nào chịu tới tửu lầu nhà ngươi đặt tiệc nữa đâu.”

Lê Tường: “…”

“Nàng và Sở gia phu nhân có thâm cừu đại hận sao? Còn làm ảnh hưởng tới người vô tội như chúng ta?”

Tần Lục lắc đầu cười nói: “Thật ra cũng không phải. Nàng cùng Sở phu nhân nhiều nhất chỉ xảy ra chút tranh chấp nhỏ, nói đùa rồi nâng thành cãi vã thôi. Ta nói nàng sẽ nhằm vào ngươi, bởi vì nàng là bà chủ của Thực Vi Thiên. Chắc ngươi cũng biết Thực Vi Thiên, tửu lầu ngoại thành gần chỗ của các ngươi nhất, trước kia lúc tửu lầu của các ngươi vẫn là trà lâu, trong số những tửu lầu ngoại thành, việc làm ăn của nhà nàng là tốt nhất. Nhưng bây giờ……”

Hắn cười cười, chưa nói xong đã ngừng lại.

Nhưng Lê Tường đã hiểu ý của hắn.

Hiện giờ tửu lầu làm ăn tốt nhất ngoại thành chính là tửu lầu nhà nàng. Hai nhà gần nhau như vậy, hiển nhiên nhà chịu ảnh hưởng lớn nhất chính là bọn họ. Đây cũng là chuyện không thể giải quyết được……

Cho nên vị Sở phu nhân kia mời bà chủ của Thực Vi Thiên tới tửu lầu nhà nàng có mục đích gì?

“Thế nhưng ở trong thành, việc làm ăn của tửu lầu Thực Vi Thiên cũng không tệ lắm, có lẽ người ta sẽ không thèm để ý tới chút béo bở này đâu, cho nên lời ta nói cũng chưa chắc chắn lắm.”

Thế nhưng loại khả năng đó viển vông lắm, nghe đã biết không có thật rồi.

Hiển nhiên Tần Lục không chỉ biết danh sách những người vị Sở phu nhân kia mời tới, hắn còn biết tính cách và thói quen hành động của những người đó như thế nào. Chắc chắn vị Giang phu nhân kia không phải người hiền lành.

“Từ từ!”

Đột nhiên Liễu Kiều đứng lên, rồi từ từ chạy về phòng của mình, cũng không biết nàng ấy làm gì ở trong đó, chỉ biết một hồi lâu sau, nàng ấy mới cầm một cuốn thẻ tre bước ra.

“Ta vừa nhớ tới, mấy ngày trước ta cũng nhận được một phần thiệp mời, lúc ấy chẳng kịp nhìn xem thời gian địa điểm ở đâu đã ném qua bên một bên rồi.”

Liễu Kiều rất trượng nghĩa sờ sờ đầu Lê Tường nói: “Để chút nữa ta cho Thanh Chi đưa ngươi về. Cứ yên tâm đi, đến lúc đó ta cũng tham gia yến tiệc lần này. Nếu có người dám bắt nạt ngươi, ta giúp ngươi xử lý nàng.”

Tần Lục ngồi bên cạnh không nhịn được cười.

“Phu nhân à, ngươi tính xử lý người ta như thế nào, ngươi còn không am hiểu tranh cãi với người khác đó.”

Một câu này không biết đã chọc đúng điểm mấu chốt nào của Liễu Kiều, chỉ thấy gương mặt nàng ấy lập tức đỏ ửng lên.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 498


Chắc chắn đôi phu thê này có chút tình thú nào đó liên quan tới chuyện cãi nhau rồi.

Lê Tường chỉ cảm thấy mình vừa bị người ta nhét cho một đống cẩu lương vào mồm, vì vậy nàng nhanh chóng hỏi xong chuyện mình cần và kéo Thanh Chi rời đi.

“Tương nha đầu, bây giờ ngươi muốn về nhà ư?”

“Không, ta muốn qua Thực Vi Thiên xem đồ ăn nhà bọn họ. Thanh Chi tỷ tỷ, ngươi đưa ta qua Thực Vi Thiên rồi trở về đi. Chỗ đó cũng không xa tửu lầu nhà ta, ta có thể tự về được.”

Thanh Chi nghĩ một chút, đột nhiên lại chạy về trong viện. Mấy phút sau đã thấy nàng ấy chạy trở về còn vui vẻ nói: “Ta đã nói với phu nhân rồi, hôm nay ta ra ngoài chơi nửa ngày. Ngươi đi Thực Vi Thiên ta sẽ qua đó cùng ngươi.”

“Vậy tốt quá rồi.”

Có Thanh Chi đi cùng, Lê Tường cầu còn không được.

Hai người lên xe ngựa vui vẻ đi lướt qua Lê gia tửu lầu tới Thực Vi Thiên.

Ngày mưa, tửu lầu nhà ai cũng giống nhau thôi, thật sự không nhiều khách nhân lắm. Lê Tường xuống xe ngựa bước vào Thực Vi Thiên đã cảm nhận được cái gì gọi là quạnh quẽ.

Trong sảnh lớn, mấy tên tiểu nhị đang dựa vào cột ngủ gà ngủ gật, chưởng quầy cũng nghe được tiếng nàng ho khan mới phản ứng lại được rồi tiến lên đón khách.

“Hai vị cô nương muốn dùng món gì?”

Lê Tường nhìn thẻ bài thực đơn của tửu lầu bọn họ, rồi chọn một phần canh gà hầm nấm, một phần rau xà lách xào bắt chước theo nhà mình, và cá hầm ớt.

Mặt khác, nàng còn chọn thêm món ăn đầu bảng của nhà bọn họ, hai chén tổ yến.

Lại nói, cá hầm ớt của tửu lầu bọn họ bán đắt hơn nhà nàng tới mười đồng bối, chẳng lẽ số lượng nhiều hơn một chút?

“Được rồi! Mời cô nương ngồi, đồ ăn rất nhanh sẽ được mang lên.”

Lê Tường gật gật đầu, nàng kéo Thanh Chi tìm vị trí ngồi xuống. Mấy tiểu nhị ngoài sảnh lớn nghe có hai cô nương tới làm khách đều lên tinh thần, bọn họ đánh giá Lê Tường và Thanh Chi từ trên xuống dưới một phen, trong ánh mắt tràn ngập tà khí. Vừa thấy đã biết đám người này không đứng đắn chút nào.

Thanh Chi nhăn mày lại quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn bọn họ một cái, đại khái là nhìn thấy nàng ấy đặt thanh kiếm lên bàn, mấy tiểu nhị kia mới thành thật xuống, người lau bàn thì lau bàn, kẻ lên lầu thì lên lầu, không dám tiếp tục dùng ánh mắt sỗ sàng nhìn hai người Lê Tường nữa.

“Tương nha đầu, nhà tửu lầu này không thoải mái chút nào.”

Lê Tường cũng có cảm giác y như vậy, tiểu nhị ở đại sảnh đã trực tiếp làm hỏng ấn tượng đầu tiên về tửu lầu này rồi.

Hơn nữa ngày mưa này, ánh sáng tửu lầu quá tối tăm, mang tới một loại áp lực khó hiểu, đúng là khiến người ta không quá thoải mái.

“Không sao đâu, chúng ta cứ nếm thử đồ ăn xong sẽ đi. Chốc lát nữa qua nhà ta, ta làm món ăn ngon cho ngươi.”

“Vậy còn nghe được.”

Thanh Chi nghiêng đầu, ngó trái ngó phải, thật sự rất nhàm chán, vì vậy nàng ấy lập tức lấy một sợi dây thừng từ trong lòng mình ra chơi.

“Di……”

Lê Tường nhìn sợi dây màu đỏ hồng kia, các bện dây thật độc đáo. Nhìn chăm chú một chút, nàng cũng xác định được mắt mình không hề nhìn lầm.

Đây là thứ lần trước nàng nhìn thấy khi lên miếu Huyền Nữ.

Trong miếu Huyền Nữ kia có một cái cây Nhân Duyên, chuyên dành cho thiện nam tín nữ dưới chân núi lên cầu nhân duyên thì treo cái thẻ lên đó.

Bên cạnh cây Nhân Duyên này tiểu ni cô có bán tơ hồng, hai trăm đồng bối một sợi tơ hồng, đắt muốn chết.

Lúc ấy nàng nhìn sợi dây này rất đẹp cũng muốn mua một sợi về bện, kết quả vừa nghe giá đã trực tiếp rút lui.

Nàng chỉ cảm thấy đẹp, đâu có ý định mua về để trói người trong lòng, cảm thấy dùng hai trăm đồng bối mua sợi dây đó cực kỳ lãng phí. Không nghĩ tới hôm nay lại gặp được nó ở trong tay Thanh Chi.

“Thanh Chi tỷ tỷ, ai cho ngươi sợi dây thừng này vậy?”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 507


“Miễn miễn cưỡng cưỡng đi, vẫn còn kém một chút so với tào phớ trên miếu Huyền Nữ.”

Liễu Kiều nghe vậy, buông nửa chén đang ăn dở xuống, lập tức quay đầu hỏi: “Không biết nhà trượng phu của vị tỷ tỷ này kinh doanh ngành nghề gì vậy? Nghe cách nói của tỷ tỷ, chắc chắn bình thường luôn được ăn những món ngon lành, muội muội rất hâm mộ.”

“Liễu muội muội cứ nói đùa, nhà ta chỉ kinh doanh vài toà tửu lầu và mở vài cửa hàng trang sức thôi. Đâu thể so sánh với Liễu gia Tần gia.”

Giang phu nhân vẫn tự mình hiểu lấy mình. Dù Liễu Kiều này chỉ nắm trong tay một nửa gia sản của Liễu gia, nàng ấy vẫn là vị phu nhân có giá trị xa xỉ.

Năm đó của hồi môn xuất giá khi xuất giá của nàng ta còn chẳng bằng một, hai phần mười của đối phương. Càng đừng nói tới nhà trượng phu của Liễu Kiều.

“Nếu đã biết không so được thì đừng khoe khoang. Làm sao? Ngươi cảm thấy những người như chúng ta không cảm nhận được đồ ăn ngon hay không sao? Vậy mà một đám người đều nói ăn ngon, cố tình chỉ một mình ngươi nói không tốt, chắc chắn là đầu lưỡi ngươi xảy ra vấn đề rồi. Trên điền trang nhà chúng ta có vị lão lang trung, y thuật coi như hiếm có, ngươi có muốn ta giới thiệu cho ngươi hay không?”

“Ha hả…… Không cần phiền Liễu muội muội, ta rất bình thường.”

Trên mặt Giang phu nhân có chút nóng, nàng ta bị nhiều người nhìn vào như vậy cảm thấy hơi ngại ngùng.

Thật là kỳ quái, nàng ta chỉ đánh giá món tào phớ một câu, chẳng hiểu vì sao Liễu Kiều kia lại bốc hoả lên tận đầu rồi?

Chẳng lẽ nàng ấy có giao tình với Lê Tường nha đầu kia? Đúng rồi, vừa nãy ở dưới lầu, Lê Tường kia đi lên đón nàng ấy đầu tiên.

Ngay lúc nàng ta đang nghi hoặc, món ăn thứ hai đã lên bàn.

Trên chiếc đ ĩa màu xanh phỉ thuý tinh xảo, có một thứ gì đó màu vàng óng ánh, vừa dọn lên bàn đã ngửi được hương sữa thơm nồng nàn.

Đây là Lê Tường nghiền khoai tây đã được hấp chín thật nhuyễn lại trộn chung với sữa bò và đường, đun thành món sữa bò khoai tây nghiền.

“Đây là cái gì? Màu sắc thật xinh đẹp!”

“Di? Thật mềm mại, chỉ cầm cái muỗng nhẹ nhàng ấn xuống một cái, còn không cần dùng lực đã múc được một muỗng rồi. Còn mềm hơn bánh bình thường chúng ta ăn nhiều.”

Sở phu nhân nếm một ngụm, âm thầm giãn chân mày. Trong lòng nàng ấy kinh ngạc vô cùng.

Nàng ấy đã nghe thẩm thẩm nói tay nghề của Lê Tường rất tốt, nhưng không nghĩ tới, tay nghề của nàng lại xuất chúng như vậy.

Không biết món này được làm từ nguyên liệu gì, vừa mềm vừa dẻo, còn mang theo mùi sữa thơm ngọt ngào.

Thậm chí có thể nói là cứ muốn ngậm hương vị này mãi trong miệng không muốn nuốt xuống cổ họng.

Liễu Kiều là người yêu thích đồ ngọt vô cùng, hiện giờ nàng ấy đang ăn say mê. Say mê tới mức chẳng cần quan tâm tới phép tắc ăn xong phải chừa lại một chút trong đ ĩa, quên đi, nàng ấy trực tiếp ăn sạch cả rồi.

Thanh Chi: “……”

Phu nhân ăn thật ngon, Thanh Chi cũng muốn ăn nữa!

“Lam Thư ơi, lần nay ngươi tìm đúng địa chỉ rồi. Đồ ăn của nhà này rất hợp khẩu vị của ta.”

“Đúng là không tồi! Ta đã bắt đầu chờ mong những món ăn sau rồi.”

Mấy vị phu nhân ríu rít nói những lời dễ nghe, Sở phu nhân thật là hưởng thụ. Không nghĩ tới Giang phu nhân lại lên tiếng.

“Làm món gì như bùn lầy vậy, các ngươi không cảm thấy ăn nó rất ghê tởm sao? Hơn nữa còn là một món màu vàng……”

Con người ấy mà, nếu không có thứ gì để liên tưởng thì chẳng ai cảm thấy có vấn đề gì, nhưng một khi có người gợi lên suy nghĩ tiêu cực, lập tức sẽ khiến những người khác liên tưởng theo. Thậm chí còn có hai vị phu nhân ghê tởm tới mức muốn phun ra.

Chân mày Sở phu nhân co rút đau đớn, nàng ấy chỉ hận không thể lập tức đuổi thẳng cổ kẻ ngu dốt này xuống lầu.

Thế nhưng hiện giờ nhà nàng ấy và nhà nàng ta đang có mối quan hệ hợp tác, không tiện trở mặt.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 516


Không ngờ Lê Tường còn có thể thuyết phục sư phụ trên miếu Huyền Nữ xuống núi. Trước kia hắn đã quá coi thường nàng rồi.

“Chưởng quầy Miêu!! Dưới chén của ta có một chữ Phúc!”

Nhóm đồ ăn đầu tiên vừa lên được mười mấy món, trong một góc sảnh lớn đã có một người hô lên.

Chưởng quầy Miêu lấy lại tinh thần đi qua nhìn, đúng là bên dưới đ ĩa khoai tây sợi chua cay kia có viết một chữ Phúc.

“Chúc mừng vị khách quan này! Ngài đã trúng giải ba, có thể nhận một sợi dây thừng nhân duyên, hoặc một trăm đồng bối.”

Vị thực khách kia do dự một chút sau đó đã chọn dây thừng nhân duyên.

Một sợi dây thừng nhân duyên có giá hai trăm đồng bối đó, nếu chỉ nhận một trăm ngân bối, hắn cảm thấy mình có chút thiệt thòi.

Chưởng quầy Miêu lấy khăn ra, lau sạch sẽ chữ Phúc ở dưới đáy đ ĩa, Minh Tâm cũng trao sợi dây thừng nhân duyên cho vị khách quan may mắn nọ.

“Chúc thí chủ có thể sớm ngày tìm được giai nhân trong lòng.”

“Tạ ơn lời chúc của tiểu sư phụ.”

Vị thực khách kia cực kỳ vui sướng cất dây thừng vào trong lòng ngực, hắn đưa tay bưng đ ĩa khoai tây sợi chua cay của mình trở lại bàn. Càng nghĩ càng thấy vui vẻ.

Trong sảnh lớn này nhiều người như vậy, thế mà hắn là người đầu tiên trúng thưởng, có nghĩa là vận khí của hắn không rồi.

Chỉ ăn một bữa cơm, lại lãi được sợi dây thừng nhân duyên trị giá hai trăm đồng bối, càng nghĩ càng vui vẻ, kể cả khi hôm nay không được ăn thịt, trong lòng hắn cũng thoải mái cực kỳ.

Theo từng món thức ăn chay được bưng lên trên bàn của các thực khách, một người nối tiếp một người, số lượng người trúng giải càng ngày càng nhiều.

Đương nhiên, đây cũng có quy luật.

Cứ cách hai mươi bàn, Lê Tường sẽ viết một lần chữ Phúc, cách bốn mươi bàn nàng sẽ viết một chữ Vận. Còn giải nhất kia? Nàng cứ giữ lại tới ngày mai rồi lại tính sau.

“Ngươi nói cái gì? Lê Ký làm gì?!”

Lúc Thời lão gia đang vui vẻ uống rượu cùng mấy vị đồng bọn vừa hợp tác, suýt chút nữa thì hắn sặc một ngụm rượu, sau đó hắn còn bất chấp lấy khăn lau miệng, cứ thế trực tiếp dùng ống tay áo chấm chỗ rượu còn vương trên mép.

“Cái gì gọi là hoạt động bán hạ giá? Cái gì mà việc làm ăn không chịu chút ảnh hưởng nào?”

Trong lòng chưởng quầy Hà bị doạ tới mức nhảy dựng lên, bản thân hắn cũng rất bất đắc dĩ khi nhận được tin tức vừa rồi, hắn chỉ có thể lựa lời mà thuật lại: “Nghe nói Lê Ký bên kia tổ chức hoạt động chúc mừng khai trương được nửa năm, bọn họ giảm nửa giá thức ăn chay, còn là mua ba tặng một. Mặt khác lại triển khai trúng thưởng, phần thưởng có liên quan tới miếu Huyền Nữ bên kia. Cho nên hôm nay có đặc biệt nhiều thực khách chọn đồ ăn chay……”

Hắn còn chưa dứt lời, Thời lão gia đã hiểu mọi chuyện. Vậy ra bố cục ngày hôm nay của bọn họ đã đổ sông đổ bể cả rồi.

“Loại phần thưởng gì mà có lực hấp dẫn tới như vậy?”

“Nghe nói là sợi dây thừng nhân duyên của miếu Huyền Nữ, còn một thẻ bài trị giá một ngân bối, cuối cùng là một bức hoạ đẹp do chính tay Tĩnh Từ sư thái vẽ.”

Giang lão gia ngồi bên cạnh không nhịn được chêm vào một câu: “Loại thẻ bài gì mà trị giá tới một ngân bối?”

“Ta cũng chưa nhìn qua thứ đó, chỉ nghe nói đó là một thẻ bài bằng gỗ có chữ viết rất kỳ quái, người trúng nó có thể sử dụng để tính tiền ăn cơm ở Lê Ký Tửu Lầu, mãi cho đến khi số tiền một ngân bối bên trong được trừ hết.”

Hai vị ông chủ kia: “……”

Còn có thể làm như vậy?

Thời lão gia phiền lòng tới sốt ruột. Cái tin tức này chẳng khác nào cục tức nghẹn ở cổ họng của hắn, lên không được mà xuống cũng không xong.

“Lão Lục, ngươi xuống trước đi, lập tức qua nhìn chằm chằm bên đó cho ta. Mặt khác, bến tàu bên kia cũng phái người qua bên đó theo dõi gắt gao vào, nhất quyết không được để bất kỳ người nào bán cá tôm cho Lê gia.”

“Đã biết……”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 527


Thời lão gia không tình nguyện cầm lấy chiếc đũa, kẹp một con tôm hùm đất lên muốn cắn một cái.

“Chủ nhân, không phải ăn như vậy. Cách ăn tốt nhất là cho chúng nó lên hút nước, sau đó dọc theo khe hở trên lưng nó, lột bỏ vỏ đi, ăn phần thịt bên trong.”

Chưởng quầy Hà bày ra bộ dáng chuyên nghiệp hướng dẫn chủ nhân nhà mình khiến Thời lão gia tức muốn nổ phổi, hắn lập tức quát ầm lên.

“Ngươi đi ra ngoài! Nhớ hỏi thăm tình huống của Lê Ký Tửu Lầu bên kia rõ ràng cho ta, xem rốt cuộc là đống tôm vỏ đỏ này từ đâu mà tới!”

“A…… Vâng……”

Chưởng quầy Hà bị đuổi đi ra ngoài, khi rời đi hắn cũng cẩn thận đóng cửa lại. Lúc này Thời lão gia mới buông đũa xuống cầm con tôm hùm đất kia lên dựa theo cách chưởng quầy Hà vừa hướng dẫn, hút nước rồi lột vỏ tôm, bỏ phần thịt trắng hồng vào trong miệng.

“Quá thơm……”

Khi buột miệng thốt ra lời này, bản thân Thời lão gia cũng bị kinh ngạc.

Nói thật, nếu có loại mỹ vị bậc này, ngay cả hắn cũng không lựa chọn ăn thịt……

Chuyện không ổn rồi.

Đông Hoa bên này đang do dự không biết nên tiếp tục ra tay hay không, kết quả buổi chiều đã nhận được tin tức từ phía Giang gia.

“Cái gì bảo hắn buông tay không làm nữa? Hắn cho rằng chúng ta đang chơi đồ hàng ư?”

“Chủ nhân, không chỉ một mình Giang gia, cả Thẩm gia cũng nói muốn rời khỏi……”

Vẻ mặt chưởng quầy Hà đầy bất đắc dĩ, nhưng hắn vẫn phải nói những lời này ra, và y hệt như hắn đã lường trước, Thời lão gia tức giận đến mức trực tiếp xua tất cả đồ trên bàn xuống đất.

“Ngay tại lúc mấu chốt như thế này, hai người bọn họ đều rủ nhau rời khỏi?! Coi ta là con khỉ mà chơi đùa ư!”

“Chủ nhân, nhất định là hai nhà bọn họ đã nghe được ngóng được tin tức gì rồi. Bằng không chúng ta cũng ngừng lại một chút, đừng làm căng với Lê Ký Tửu Lầu nữa.”

“Nói hươu nói vượn!”

Thời lão gia bực bội xoay qua mắng chưởng quầy Hà một hồi.

“Bây giờ buông tay, tương đương với ném tất cả tiền bạc lúc trước xuống sông xuống biển. Kể cả không quan tâm chuyện tiền bạc, nhưng ba nhà hợp lực mà không làm gì được Lê Ký, những người khác sẽ nhìn ta như thế nào?

Kiểu gì chẳng chế giễu rồi cười cho ta thối đầu. Lê gia kia chỉ là một hộ nông thôn chân đất, có gì phải sợ bọn họ? Ta cũng không tin, không có Giang gia, Thẩm gia, ta không làm gì được bọn họ.”

Tóm lại, trong thành An Lăng này chỉ được tồn tại một tửu lầu đệ nhất, đó chính là Đông Hoa của hắn, Lê gia muốn đạp lên trên đầu hắn ư? Không có cửa đâu.

Thời lão gia vẫy vẫy tay, nhỏ giọng phân phó vài việc cho chưởng quầy Hà.

Hôm nay Lê Ký Tửu Lầu vẫn không mua được thịt như cũ, bọn họ chỉ có thể dựa vào những người bên ngoài rải rác mua được một ít mang vào phòng bếp.

Cũng may tôm hùm đất đẩy ra đã được các thực khách ủng hộ hết mình, bọn họ cũng thật nhiệt tình với hoạt động mua một tặng hai thức ăn chay.

Như vậy gọi một đ ĩa hai cân tôm hùm đất cộng thêm hai món thức ăn chay, nhu cầu về đồ ăn thịt sẽ giảm bớt rất nhiều.

Lê Tường vừa lượn lờ trên lầu ba một vòng, nhưng không nghe thấy những lời bình phẩm không tốt nào, trong lòng nàng cũng kiên định hơn nhiều.

Liên tiếp ba ngày, tửu lầu vẫn hoạt động như bình thường, dường như bên đối đầu đã cảm thấy chặt đứng nguồn cung ứng chẳng mang lại tác dụng gì, bọn họ đã không còn phong toả chặt chẽ như vài ngày trước nữa.

Lượng thịt trong bếp đã nhiều hơn một chút. Hai nhà cung ứng thịt lúc trước đã vô tình làm trái khế ước, hiện giờ cũng mặt dày trở về muốn tiếp tục hợp tác với tửu lầu nhà bọn họ.

Dường như đợt phong ba này đã dần qua đi.

Lê Tường không muốn nghĩ mọi chuyện quá xấu, nhưng nàng lại không tin mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy.

Tuy trước mắt nhìn như mọi chuyện đã sắp trở lại nhịp sinh hoạt bình thường rồi, nhưng Đông Hoa kia đã ra tay một lần, hai lần, bọn họ tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ như vậy.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 528


“Sư phụ, người ta vừa mang thịt qua đây, ta đi kiểm tra một chút, có cảm giác thịt này không đúng lắm. Rất giống thịt heo bị bệnh mà lúc trước ngươi đã dạy chúng ta.”

“Hử? Để ta đi xem.”

Lê Tường cau mày vào trong sân. Trên tấm ván gỗ bên ngoài đang đặt hai tảng thịt, nhìn thoáng qua thì ngỡ là thịt này bình thường không có vấn đề gì, nhưng lật hai tảng thịt đó lên sẽ thấy trên da heo có rất nhiều những điểm xuất huyết với kích thước không đồng đều.

Thế nhưng lại không nhìn thấy những vết thương đáng sợ trên thịt, có lẽ là bị thương ở bên trong.

Nàng đi lên sờ hai tảng thịt này, có chút dính.

Nhìn màu sắc thịt, chắc hẳn là thịt mới, cũng không ngửi thấy mùi lạ, nếu không chú ý chắc chắn sẽ coi hai tảng thịt này là thịt heo bình thường mà bỏ vào nấu nướng.

Đáng tiếc đã gặp phải người am hiểu chọn thịt như Lê Tường, nàng đã sớm dạy đồ đệ cách nhận biết thịt heo rồi.

Chắc chắn đây là thịt của con heo bị bệnh.

“Cứ đặt nó qua một bên đã, đừng đụng vào hai tảng thịt này. A Túc, lại quay về bảo mấy người tỷ tỷ ngươi bên kia, mua giùm chúng ta chút thịt, để vào trong sọt, đừng cho người khác thấy.”

“Được sư phụ.”

Yến Túc nhanh chóng cõng sọt rời đi từ cửa sau.

“Biểu muội, chẳng lẽ loại thịt này có vấn đề?”

“Dĩ nhiên là có vấn đề, chuyện này không dễ dàng qua đi như vậy đâu. Biểu tỷ, ngươi vào trông nom phòng bếp đi, hôm nay ta cần qua phía trước quan sát thật tỉ mỉ.”

Lê Tường đã mơ hồ đoán ra ý định của những người này rồi.

Nói thật ra, nếu không phải nàng đã tổng hợp được chút kinh nghiệm chọn thịt từ thời hiện đại, chắc chắn khi nhìn thấy hai tảng thịt kia, nàng cũng không nhận ra chúng có vấn đề gì.

Ở thời đại này, có lẽ chỉ những tay đồ tể chuyên g.i.ế.c heo mới nhận ra thôi.

Hôm nay nếu không có A Túc chú ý, nàng sẽ không chú ý, khi xào chỗ thịt này mang lên cho khách hàng, chắc chắn sẽ có người tới cửa gây chuyện.

Dùng thịt heo bệnh làm món ăn cho khách hàng là điều tối kỵ nhất với những nhà làm tửu lầu, ít nhất một, hai năm sau cũng không khôi phục được.

Hơn nữa thanh danh tửu lầu đó sẽ trở nên thối nát, không biết bị bao nhiêu người chửi mắng.

Người sau lưng này ra tay càng ngày càng độc.

Lúc trước dường như bọn họ còn kiêng kị điều gì đó, không xuống tay tàn độc, bây giờ lại có cảm giác thẹn quá thành giận, bất chấp tất cả rồi.

Lê Tường tiếp chiêu, trong lòng lại càng thêm kiên định.

Nàng không động vào hai tảng thịt này, cứ để nó ở sân, nàng lại muốn nhìn xem những người đó sẽ ăn vạ tửu lầu nhà mình như thế nào.

Ba canh giờ sau, phòng bếp nhận được một đơn gọi ba món toàn thịt.

Lê Tường vừa nghe là bàn mười sáu, nàng lập tức giao việc trong tay cho biểu tỷ.

“Ta ra phía trước nhìn xem.”

Gần nhất kỳ thật vẫn có không ít người ăn thịt, nhưng nhiều nhất bọn họ chỉ gọi một món, hoặc là gọi một món thịt, một đ ĩa tôm hùm đất.

Cực kỳ hiếm thấy một người gọi cả ba món toàn thịt thế này, hiếm thấy tới nỗi có thể so sánh với phượng mao lân giác.

Trực giác nói cho nàng biết, khách nhân của bàn này có vấn đề.

Lê Tường dọn dẹp một chút, rồi ra quầy. Nàng giả vờ đang kiểm tra sổ sách, nhưng thực chất lại đang lặng lẽ quan sát khách nhân bàn mười sáu.

Bàn mười sáu kia đang có một đôi phu thê ngồi, nhìn cách ăn mặc có vẻ là người nhà dư dả, nhưng chỉ chờ thịt lên bàn, bọn họ lập tức lộ ra bản tính của mình, ăn ngấu nghiến như chưa từng được ăn bao giờ vậy.

Không đến mười lăm phút, ba đ ĩa đồ ăn lớn đã hết sạch chỉ còn trơ lại đ ĩa không.

“Chủ nhân……”

“Suỵt…… chưởng quầy Miêu, ngươi cứ làm việc của mình đi.”

Lê Tường không nháy mắt nhìn chằm chằm vào hai người kia, nàng phát hiện nam tử kia đột nhiên duỗi tay mò cái gì đó trong xiêm y của mình rồi cho phụ nhân kia ngửi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 529


Chỉ thấy phụ nhân kia nhăn mày lại, nôn khan vài cái, trực tiếp phun đồ ăn ra.

Nàng ta phun ra đầy đất, khiến mấy bàn bên cạnh sợ tới mức vội vàng tránh ra.

“Thật ghê tởm!”

Mọi người ghét bỏ thì ghét bỏ, nhưng rốt cuộc lại không nói câu gì nặng lời.

Nam nhân kia nhìn dáo dác khắp nơi một lát rồi tỏ vẻ hung tợn vô cùng đập bàn một cái gào lớn: “Chưởng quầy đâu?!”

Chưởng quầy Miêu nhanh chóng liếc mắt nhìn Lê Tường một cái, thấy nàng gật gật đầu ra vẻ tất cả đều nắm chắc rồi, trong lòng hắn cũng yên ổn trở lại.

“Tới đây, vị khách quan này có gì cần phân phó?”

“Còn có gì cần phân phó nữa?! Ngươi không thấy tức phụ của ta đã nôn ói thành như vậy sao? Rốt cuộc đồ ăn của nhà các ngươi làm sao thế? Có phải đã dùng loại nguyên liệu không sạch sẽ gì đó rồi?”

Nam nhân rất tức giận, nhưng hắn vừa cơm nước xong, vệt dầu trên miệng còn chưa lau khô, ngược lại còn có vẻ rất hài hước.

“Vị khách quan này, phu nhân của ngài sinh bệnh thì nên đưa nàng tới y quán kiểm tra trước đi, tửu lầu chúng ta luôn dùng nguyên liệu tốt nhất, chắc chắn sẽ không dùng nguyên liệu không sạch sẽ đâu.”

Chưởng quầy Miêu gọi tiểu nhị qua bên này dọn dẹp mặt đất, vừa muốn xoay người rời đi đã bị nam nhân nó túm lại

“Đánh rắm! Trước khi tới đây, thân thể của tức phụ lão tử vẫn còn khoẻ mạnh. Không, phải nói là thân thể của nàng luôn luôn khoẻ mạnh, tại sao lại vô duyên vô cớ nôn ói thành như vậy? Chắc chắn là đồ ăn của tửu lầu các ngươi có vấn đề!”

Thanh âm của hắn ta quá lớn, lớn đến mức người trên lầu hai cũng ngó xuống xem náo nhiệt.

Những người trong sảnh lớn nghe được lời này, theo bản năng đều ngừng đũa lại.

Bọn họ muốn nhìn xem chuyện này có thật sự liên quan tới tửu lầu hay không.

Lỡ như có liên quan thật, lại lỡ như tửu lầu dùng nguyên liệu không sạch sẽ thật, ai còn dám nuốt đồ ăn trên bàn?

Lê Tường thấy cả người chưởng quầy Miêu sắp bị nam nhân kia xách lên, nàng vội vàng qua giải vây: “Ta là chủ nhân tửu lầu này, cũng là người trực tiếp quản lý phòng bếp, ngươi có việc cứ nói với ta, thả chưởng quầy của chúng ta xuống đã.”

Nam nhân được gặp chính chủ, lại thấy Lê Tường chỉ là một tiểu nha đầu, cho rằng nàng rất dễ hù doạ.

Bởi vậy hắn ta cũng ngoan ngoãn nghe lời, buông chưởng quầy Miêu ra, còn nâng tức phụ nhà mình đang có sắc mặt trắng bệch đi tới.

“Cô chủ tửu lầu, ta cũng không muốn làm khó dễ ngươi, nhưng ngươi nhìn bộ dáng tức phụ ta xem. Bình thường, nàng còn chẳng hắt xì mấy cái, sức khoẻ cực kỳ tốt, vậy mà vừa ăn xong một bữa cơm ở tửu lầu nhà ngươi đã thành ra bộ dáng này. Ngươi nói xem, ta không tìm các ngươi thì tìm ai?”

“Ta có thể hiểu tâm trạng hiện giờ của ngươi, nhưng ta có thể bảo đảm nguyên liệu nấu ăn của nhà chúng ta tuyệt đối tươi mới, lúc xử lý cũng cực kỳ sạch sẽ. Còn bệnh của phu nhân nhà ngươi ư?”

Lê Tường đi lên cẩn thận ngửi một chút, ngoài mùi chua thối của đồ ăn bị nôn mửa lại còn một thứ mùi tanh tưởi khác. Nàng cảm thấy loại mùi này khá quen thuộc, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra.

“Loại bệnh này… chắc chắn đại ca ngươi là người hiểu rõ nhất.”

“Ngươi có ý tứ gì?!” Ánh mắt nam nhân đó có chút chột dạ, nhưng rất nhanh sau đó hắn ta đã bình tĩnh trở lại: “Nói như vậy là tửu lầu các ngươi muốn trốn tránh trách nhiệm?”

“Không không không, nếu trách nhiệm thuộc về tửu lầu chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ đứng lên chịu trách nhiệm, nhưng phu thê nhà các ngươi rõ ràng tới đây để vu oan hãm hại.”

Tuy Lê Tường không biết trên người hắn ta giấu thứ gì mà lại có mùi tanh tưởi như vậy, nhưng nàng đã nhìn chằm chằm vào người này một hồi lâu, hắn vẫn chưa kịp thủ tiêu chứng cứ, bây giờ cứ gọi quan sai tới, chắc chắn sẽ làm rõ được chuyện này ngay thôi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 530


“Từ lúc các ngươi bắt đầu ăn cơm, ta đã trực tiếp đứng quan sát các ngươi, các ngươi làm cái gì còn cần ta phải nói thẳng ra ư?”

Nàng vừa thốt ra lời này lại khiến nam nhân kia lúng túng, hắn không dám khẳng định hành động hồi nãy của mình có bị Lê Tường nhìn thấy thật không.

Nhưng đã nhận lời người ta tới đây diễn một màn kịch, nhất định phải diễn cho xong, bằng không chưa nói tới chuyện không nhận được tiền, nhất định công việc của hắn ta cũng một đi không trở lại.

“Già mồm cãi cố, chắc chắn là ngươi đang chột dạ, ta chắc chắn ở sau bếp của ngươi đang giấu loại nguyên liệu không sạch sẽ. Lần trước khi ta nghe nói Khê Đầu bên kia bùng lên dịch heo bệnh, ta còn lo lắng sẽ có thịt heo bệnh chạy tới thành An Lăng chúng ta, không nghĩ tới đúng là có loại tửu lầu lòng dạ hiểm độc, dám dùng thịt heo bệnh để nấu ăn cho thực khách kiếm lời!”

Lê Tường cười nhạo một tiếng.

“Nói y như ngươi tận mắt chứng kiến vậy.”

“Vậy ngươi có dám cho ta ra sau bếp tửu lầu các ngươi nhìn một cái hay không?”

Các thực khách trong sảnh lớn vừa nghe thấy thịt heo bệnh, sắc mặt đã biến đổi, nhưng bọn họ cũng không ngốc tới nỗi chỉ nghe lời nói phiến diện mà đi nghi ngờ Lê Tường ngay, bọn họ đang nghiêm túc theo dõi xem Lê Tường trả lời câu chất vấn của nam nhân kia như thế nào. Nàng có cho người kia ra sau bếp kiểm tra thực hư hay không?

Lê Tường giả vờ do dự một chút rồi mới gật đầu nói: “Chư vị đều là khách quen của tửu lầu chúng ta, nếu ta không giải thích rõ ràng chuyện này sẽ khiến mọi người cùng khó chịu. Chỉ có thể đưa tất cả mọi người đang có mặt ở đây ra sau bếp nhà chúng ta mới trả lại được sự trong sạch cho tửu lầu.”

Nàng đi ở phía trước, những thực khách muốn biết rõ ràng chuyện này đi ở phía sau. Nam nhân hồi nãy là kẻ gấp gáp nhất, dường như hắn ta chỉ sợ trong lúc hỗn loạn như thế này sẽ khiến Lê Tường có thời gian đánh tráo thịt heo bệnh kia đi.

“Các ngươi xem! Đó chính là thịt heo bệnh!”

Nam nhân nọ kích động kêu một tiếng sau đó hắn ta vội vàng chạy tới phía trước hai tảng thịt heo bệnh đang đặt ở sân, vẻ mặt hắn ta ghi rõ chữ, bây giờ xem ngươi nguỵ biện kiểu gì.

“Vị đại ca này có ánh mắt thật tốt, từ xa như vậy đã có thể nhìn ra hai tảng thịt này chính là thịt heo bệnh. Thế nhưng ngươi nói cũng không sai, đây chính là thịt heo bệnh. Chỉ là không biết người nhà ai có tâm đưa tới đây, bị tiểu đồ đệ của ta liếc mắt một cái đã nhận ra điểm không thích hợp của nó. Hiển nhiên là ta không dám dùng, bởi vậy mới đặt nó ở đây, chờ làm xong việc mới xử lý.”

Nghe xong những lời Lê Tường nói, nam nhân nọ đang muốn nói câu gì đó lại thấy khách nhân bên cạnh nói: “Ai, đúng vậy, hai tảng thịt này chưa từng bị người nào chạm vào.”

Thịt để bên ngoài chừng ba, bốn canh giờ, bên ngoài của nó sẽ bị gió hông khô thành một lớp se se trên bề mặt, nếu thiếu một miếng, chỉ cần người ta liếc mắt một cái là nhận ra ngay.

Mà hai tảng thịt trước mắt này vẫn còn nguyên, không hề có dấu vết nào, vừa nhìn đã biết chưa bị ai cắt đi.

Nam nhân nọ cúi đầu nhìn hai tảng thịt bên dưới, sắc mặt hắn ta cũng trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Lúc chưởng quầy Hà dặn dò hắn ta tới đây diễn kịch, đâu có tính tới chuyện Lê Ký người ta không động tới hai tảng thịt đó, giờ xảy ra chuyện rồi hắn ta biết làm sao bây giờ? Rời đi, hay tiếp tục làm ầm mọi chuyện?

Tức phụ hắn ta thấy chuyện không ổn, lập tức kéo kéo ống tay áo trượng phu nhà mình.

Đôi phu thê nhà bọn họ xấu hổ cười cười, còn thuận tiện thở ra một câu, nói chuyện này có khả năng là hiểu lầm.

“Hiểu lầm? Hiểu lầm còn có thể nói chính xác trong nhà chúng ta có thịt heo bệnh ư?”
 
Back
Top Bottom