Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 442


Lê Tường gật gật đầu, trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều. Nàng hiểu rất rõ bản lĩnh của Thanh Chi, những loại hán tử say rượu hay tiểu lưu manh chắc chắn không phải đối thủ của nàng ấy.

Rất nhanh Thanh Chi đã trở lại.

“Tương nha đầu, chủ tử mời ngươi tới hậu viện, ngài có chút chuyện muốn nói với ngươi. Chờ nói xong ta sẽ đưa ngươi về.”

“A được.”

Lê Tường đi theo Thanh Chi vào hậu viện.

Đôi phu thê này rất thú vị, muốn làm điểm tâm, lập tức đặt riêng một cái bếp lò trong hoa viên làm, nhìn thực nhàn nhã.

Trước kia Liễu phu nhân vẫn có khí chất lạnh lùng, đầy tiên khí, hiện giờ cả người Liễu phu nhân trở nên ôn hòa hơn rất nhiều, cũng bình dị hơn rất nhiều, đặc biệt là nụ cười luôn nở rộ trên khuôn mặt nàng ấy.

“Tương nha đầu, mau tới đây ngồi.”

Liễu Kiều vẫy tay, Lê Tường tỏ ra rất nghe lời ngồi sang bên đó. Nàng vừa ngồi xuống, trước mặt đã xuất hiện một đ ĩa bánh đường nhỏ.

“Ăn chút gì đó giảm kinh sợ đi.”

Tâm tình Lê Tường không tốt, nàng ăn điểm tâm nhưng chẳng cảm nhận được chút mùi vị gì.

“Cảm ơn Tần thúc, đúng rồi, Thanh Chi tỷ tỷ nói ngươi tìm ta có chuyện muốn nói, là chuyện gì vậy?”

“Vừa rồi Thanh Chi đã kể vắn tắt cho ta nghe chuyện ngươi vừa gặp phải, rất rõ ràng ngươi bị người theo dõi rồi. Còn nguyên nhân ra sao, ta tin tưởng trong lòng ngươi cũng biết. Hôm nay là ngày mồng tám tháng chạp, ta nghe nói Cẩm Thực Đường khá nổi bật, còn chèn ép cả Đông Hoa xuống dưới. Nói tới đây, ta cũng đoán được ai đã phái người theo dõi ngươi rồi.”

Tần Lục rót cho nàng một ly trà hoa cúc rồi tiếp tục nói: “Chủ nhân của Đông Hoa kia họ Thời, lai lịch không quá rõ ràng. Chỉ biết hắn có một muội muội xinh đẹp, gả cho Vinh Vương làm tiểu thiếp, sau này còn mẫu nhờ tử quý được lên làm trắc phi. Dựa vào mối quan hệ này, hắn làm chút buôn bán nhỏ ở An Lăng, mọi người đều rất nể tình. Thế nhưng trong tay hắn chẳng có mấy phần sản nghiệp chân chính dùng được, tửu lầu có vài vị sư phụ tay nghề không tồi cũng do đào từ nơi khác tới.”

Lê Tường nghe đến đây, lập tức nhớ đến ngày hôm đó, khi nàng làm xong ba món đồ ngọt kia, nhị chưởng quầy của Đông Hoa đã ra sau bếp đi tìm nàng nói chủ nhân của hắn muốn gặp gỡ và trò chuyện với nàng.

Lúc ấy nàng đã đoán được đối phương muốn đào góc tường gì đó, chẳng qua nàng đã có cửa hàng của mình, cần gì phải đi làm đầu bếp cho nhà người khác, cho nên lúc ấy nàng đã trực tiếp từ chối đối phương.

“Lúc trước hắn từng tìm ta muốn nói chuyện nhưng bị ta từ chối. Chẳng lẽ chỉ vì chuyện như vậy mà hắn muốn tìm người tính kế ta?”

“Không, khi đó chắc là hắn chưa có ý này. Vị Thời lão gia này không nhỏ mọn tới vậy, ta suy đoán chắc là hôm nay Cẩm Thực Đường chèn ép Đông Hoa mới khiến hắn nổi lên tâm tư này. Thế nhưng chiêu thức này vẫn hơi có chút ôn hòa, không giống tác phong bình thường của hắn. Ngươi không biết, năm đó một đầu bếp không chịu để hắn mời chào, không bao lâu sau đối phương đã bị người đánh gãy đôi tay, còn không bắt được hung thủ. Có điều, trong lòng mọi người đều biết rõ ràng chỗ khuất tất bên trong.”

Tần Lục gần như luôn cảnh giác với họ Thời này, nhưng đó chỉ trên phương diện làm ăn buôn bán thôi, ai chẳng gặp dịp thì chơi? Lại nói trước mắt quan hệ giữa hai nhà Tần Liễu và Thời gia vẫn coi như hoà thuận.

“Chuyện hôm nay, đại khái chỉ là mỹ nam kế, nếu ngươi cắn câu, vậy sau khi ngươi thành thân, Lê Ký tửu lầu tự nhiên sẽ không còn là uy h.i.ế.p đối với bọn họ nữa, bọn họ cũng không cần làm mấy chuyện mạo hiểm kia.”

Tần Lục nói rất nhẹ nhàng nhưng vào lỗ tai Lê Tường lại là quả b.o.m nặng trĩu.

Nói đơn giản, bọn họ đã tính kế chuyện cả đời của một cô nương, cũng chẳng tốt hơn là bao so với đánh gãy đôi tay.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 443


“Tần thúc, theo ngươi, hiện giờ ta nên làm gì?”

“Này……”

Tần Lục ngừng một chút, Liễu Kiều lập tức trừng mắt nhìn hắn một cái.

“Việc này đi, đơn giản chút chính là để ta qua chào hỏi hắn một lần, hắn nể mặt ta chắc sẽ không gây khó dễ ngươi nữa hoặc là chuyển sang gây khó dễ cho người trong nhà ngươi. Nhưng ta chắc chắn hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy, ngược lại sẽ tìm cách khác để giải quyết tửu lầu nhà ngươi. Loại người có địa vị tiền tài như hắn, có thể dễ dàng dùng chút tiền bạc chặt đứt con đường cung ứng nguyên liệu của nhà ngươi. Cho nên ta khuyên ngươi, tạm thời cứ yên ổn kinh doanh ngoài ngoại thành đi, đừng vội vàng tham gia vào chuyện của Cẩm Thực Đường trong nội thành.”

“Sẽ không sẽ không, ta đi Cẩm Thực Đường chỉ vì hỗ trợ làm cháo mồng 8 tháng chạp, làm xong ta chẳng còn liên quan gì nữa, nếu muốn đi tiếp, phải tới sang năm……”

Trong lòng Lê Tường có chút phát sầu, dù tay nghề của nàng rất lợi hại xuất chúng trong thời đại này, nhưng lại có một vài thứ không thể lay động được.

Nhà vương hầu, hoàng thân quốc thích, kể cả một chút cành nhánh xa tít mù khơi, vẫn là dạng nhân vật nhưng tiểu dân chúng như nàng không thể trêu nổi.

“Tần thúc, cảm ơn ngươi đã nói với ta những chuyện này, ta đã nhớ kỹ.”

“Được rồi, vậy để Thanh Chi đưa ngươi về đi, ngày mai ta sẽ tự mình tới Đông Hoa lâu, ngươi cứ an tâm.”

“Ừm ừm!”

Lê Tường ăn mấy miếng hết bánh đường trong đ ĩa, cũng uống xong nước trà rồi, mới nói lời từ biệt phu nhân rồi đi theo Thanh Chi cùng rời khỏi Tần trạch.

Cơ hồ là vừa ra khỏi cửa, Thanh Chi đã cảm giác được một ánh mắt nhìn trộm.

“Cư nhiên còn dám đi theo ngươi.”

Thanh Chi nhặt một viên đá lên, vận lực b.ắ.n ra.

“Ai u đôi mắt ta!!”

Cổ Du che mắt k** r*n một trận, đau không nhịn nổi.

“Thanh Chi tỷ tỷ……”

“Không sao đâu, chúng ta đi thôi.”

Thanh Chi kéo Lê Tường đi thẳng một đường tới tửu lầu sau đó mới trở về Tần trạch.

Lúc này trời đã tối đen, nếu Lê Tường còn không về, chắc Lê Giang đã ra cửa đi tìm.

“Trở về là tốt rồi, ăn cơm chiều chưa? Có đói bụng không?”

“Đói!”

Lê Tường xốc lên tinh thần, không cho người nhà nhìn ra dấu vết gì.

“Biểu tỷ, ta muốn ăn tiểu hoành thánh ngươi gói, ngươi nhanh giúp ta làm một chén đi.”

“Được được được, ta lập tức đi ngay.”

“Giúp ta cho nhiều hành một chút nha!”

“Biết rồi!”

Quan Thúy Nhi lập tức xoay người vào phòng bếp, Lạc Trạch cũng vội vàng theo nàng ấy rời đi, nếu nàng không chú ý đúng là không nhìn thấy hắn.

“Di, Lạc Trạch qua bên này từ bao giờ vậy?”

“Hắn ư? Bán xong hàng ở cửa hàng thịt hầm là qua đây ngay. Hiện giờ hai người đó không được gần nhau như hồi ở cửa hàng trước nữa, muốn gặp mặt một cái lại phải đi khá lâu. Chẳng mấy khi hắn qua đây được một lần, ngươi đừng đi vào.”

Quan thị kéo nữ nhi nhà mình vào phòng của bà, hai mẫu nữ lặng lẽ tâm sự với nhau.

“Hôm qua ta tới thăm tiểu cữu mẫu ngươi, chân của nàng đã có phản ứng, lang trung nói cứ kiên trì uống thuốc lại thường xuyên mát xa, không bao lâu nữa nàng có thể đứng lên được rồi. Nghe nói mấy ngày này đều nhờ Tiểu Lạc quan tâm chăm sóc chu đáo, hai người bọn họ cực kỳ vừa ý Tiểu Lạc. Tiểu cữu cữu ngươi còn chính miệng nói, qua đợt hoạn nạn này, hắn sẽ cho biểu tỷ ngươi đính hôn cùng Tiểu Lạc.”

“A? Nhanh như vậy? Đính hôn?”

Lê Tường lập tức quên hết chuyện vừa xảy ra hôm nay, tâm trí nàng đã tập trung hết vào chuyện của biểu tỷ và Lạc Trạch rồi.

“Vậy biểu tỷ cũng đồng ý rồi?”

“Có gì mà không đồng ý? Tiểu Lạc đã nói, kể cả khi hai người bọn họ thành thân, ngày sau vẫn ở chung với hai người tiểu cữu cữu của ngươi. Sinh oa cũng đặt họ Quan.”

Quan thị rất hâm mộ chuyện này, Tiểu Lạc là hài tử ngoan ngoãn, lại thiệt tình thích Thúy Nhi, hai người cực kỳ tương xứng.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 444


Quan thị nghĩ thầm: Trong khi hài tử nhà người ta chuẩn bị yên bề gia thất, thì con rể nhà bà vẫn chưa thấy bóng dáng đâu. Tứ oa có chút khả năng thì lại đi áp tải hàng rồi.

Áp tải là công việc nhiều nguy hiểm như vậy, kể cả khi hắn ở rể, bà cũng không quá muốn cho nữ nhi nhà mình chọn một người như thế.

“Tương Nhi, ngươi và tứ oa……”

“Nương, ngừng ngừng, đang nói chuyện của biểu tỷ đó, tại sao lại chuyển qua ta rồi? Ta và tứ ca chẳng có chuyện gì hết. Với lại, hiện giờ người ta còn đang bận áp tiêu.”

Lê Tường sợ nhất là phụ mẫu nói tới chuyện này, vì vậy nàng lấy cớ muốn đi tìm tỷ muội Đào Tử rồi chớp mắt đã biến mất tích.

“Nha đầu này, thật là…”

Quan thị nghẹn một bụng, nhưng chẳng còn cách nào khác đành phải về phòng nói chuyện này với trượng phu nhà mình.

Lê Tường không hề nói chuyện vừa xảy ra hôm nay cho bất kỳ người nào trong nhà nàng.

Nếu ngày mai Tần thúc thúc tới Đông Hoa lâu có thể giải quyết êm thắm, nàng coi như an lành không xảy ra chuyện gì, nhưng nếu hắn không hoà giải được, trong nhà nàng sẽ xảy ra chuyện……

Hiện giờ nói ra chỉ khiến người trong nhà lo lắng theo mà thôi.

Thế nhưng nàng có suy nghĩ, chắc Đông Hoa kia cũng không dám trắng trợn táo bạo hại người vậy đâu, nhiều nhất chỉ là gây chuyện với tửu lầu, hoặc giống Tần thúc thúc đã nói, nghĩ cách phá huỷ con đường cung ứng nguyên liệu của tửu lầu.

Quên đi, đi một bước xem một bước, trước hết cứ nghe ngóng tin tức bên Tần Lục thúc đã.

Lê Tường thấp thỏm cả đêm không ngủ nổi, rạng sáng mới nhắm mắt được một lát. Tới buổi sáng, nàng bận rộn nấu ăn nên đã quên mất chuyện này rồi. Mãi cho đến khi Thanh Chi qua đây, nàng mới sực nhớ ra.

“Thanh Chi tỷ tỷ ngươi tới rồi!”

“Ừm ừm, ta sợ ngươi lo lắng không ngủ nổi, nên vừa nhận được tin tức đã vội vàng tới đây. Yên tâm đi, là tin tức tốt.”

Vừa nghe là tin tức tốt, cả người Lê Tường đều thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Vậy là tốt rồi, lần này cần phải đa tạ Tần Lục thúc, Thanh Chi tỷ tỷ, cũng cảm ơn ngươi! Đúng rồi, bây giờ ngươi không cần về ngay chứ?”

Thanh Chi gật gật đầu, kỳ thật thời gian của nàng ấy rất tự do, đặc biệt là bây giờ khi chủ tử cả ngày đều dính liền một khối với phu nhân, nếu nàng ấy cứ đi theo bên người phu nhân lại hơi chướng mắt.

“Ta không vội.”

“Vậy ngươi ngồi chờ trong phòng ta một lát nhé? Trong phòng bếp khói lửa hơi mịt mù, ta đi làm vài món ăn cho ngươi, thuận tiện ngươi cũng mang về cho phu nhân một chút nhé.”

Thanh Chi theo bản năng lại nuốt nuốt nước miếng.

Tuy nàng ấy theo phu nhân dọn về Tần trạch rồi, nhưng nàng áy cũng sẽ lén lút chạy ra ngoài tới cửa hàng thịt hầm mua chút thịt hầm và đồ ăn sáng mang về nếm thử một chút. Tương nha đầu làm món ăn đều đa dạng phong phú, nhưng món nào cũng hợp khẩu vị của nàng ấy.

“Ta không ngồi, vừa lúc ra bên ngoài gặp một vị bằng hữu, đại khái ba mươi phút sau sẽ trở về.”

“Được, ba mươi phút sau cũng vừa vặn có thể thưởng thức đồ ăn rồi.”

Lê Tường tiễn Thanh Chi đi rồi lập tức trở lại phòng bếp bắt đầu làm việc. Hiển nhiên là nàng làm đồ ăn cho Thanh Chi trước. Thanh Chi không giống phu nhân, nàng ấy thích ăn cay nhiều một chút. Cho nên nàng làm món gà tê cay, cùng thịt luộc thái lát, canh gà lại có sẵn trong phòng bếp rồi, bởi vậy cũng không tốn quá nhiều thời gian.

Nàng vừa làm đồ ăn, vừa để ý Hạnh Tử nhồi bột một mình. Loại bột mì này không giống làm vỏ bánh bao hay sủi cảo, ban đầu đã bỏ thêm dầu và mật ong vào, sau khi nhào xong, để bột nghỉ chừng mười lăm phút sau đó lại xoa đều một lần nữa và tiếp tục cho bột nghỉ mười lăm phút.

Chờ tới khi Thanh Chi trở lại, nàng ấy thấy đồ ăn cũng đã được Lê Tường làm xong từ lâu rồi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 446


“Cả mấy thúc thúc đánh cá ngày thường qua lại thân thiết với nhà chúng ta nữa. Bao nhiêu năm qua, nhà chúng ta nợ bọn họ không ít nhân tình. Chẳng mấy khi mới có dịp trở về, nên mang chút thịt khô lạp xưởng cho bọn họ.”

Lê Tường nhớ kỹ ân, cũng sẽ không quên oán.

“Thế nhưng lần này phụ thân, ngươi và đại ca trở về, khẳng định sẽ có phiền toái không nhỏ.”

Lê Giang còn chưa phản ứng kịp, hắn theo bản năng hỏi sẽ có phiền toái gì.

“Quan gia…”

“……”

Tại sao hắn lại quên đám người này chứ?

Lê Giang thở dài, đúng là ngẫm lại hắn cũng cảm thấy đây là phiền toái không nhỏ.

Nhi tử nhà hắn không chết, nhất định phải dẫn nhi tử về sửa lại gia phải. Bao nhiêu năm nay, nhi tử còn sống sót đã trở thành người lớn như vậy, đám người trong thôn lại không phải mù khẳng định sẽ nhìn thấy rồi truyền ra bên ngoài.

Nói không chừng Quan gia sẽ xông tới dùng lý do ăn mừng để kiếm chút tiền.

Không sợ bọn họ tống tiền, chỉ sợ bọn họ quấn lên người, đám người kia chẳng khác gì keo da chó, cực kỳ khó kéo ra.

“Yên tâm đi, phụ thân sẽ nghĩ cách ứng phó.”

Lê Tường chỉ còn cách gật đầu, cũng chẳng biết nên làm gì.

Sau khi đóng cửa lúc xẩm tối, Lạc Trạch lại tới tửu lầu, tiểu cữu cữu định ngày đính hôn cho hắn và biểu tỷ vào đầu năm mới, một ngày cực kỳ đẹp.

Qua không bao lâu nữa, người này đã trở thành biểu tỷ phu của nàng rồi. Cho nên lúc Lê Tường nói chuyện với biểu tỷ cũng không tránh hắn nữa.

Vừa nghe nói Lê Giang phải về trong thôn một chuyến, Lạc Trạch cũng lập tức xin nghỉ nói muốn cùng phụ thân nàng trở về.

Cửa hàng thịt hầm không thể thiếu hắn được, thế nhưng suốt thời gian dài như vậy, người ta mới xin nghỉ một lần, đâu thể không cho. Lê Tường nghĩ một chút, đến lúc đó điều Yến Túc qua làm một ngày là được.

“A Trạch, không phải ngươi từng nói trong nhà không còn ai sao? Ngươi còn trở về làm gì?”

Quan Thúy Nhi nhớ hắn từng nói, phụ mẫu của hắn đã c.h.ế.t cả rồi, hắn cũng không còn thân thích.

“Không có thân thích nhưng còn huynh đệ mà. Ta muốn trở về xem đám người đó sống như thế nào. Bọn họ cũng không biết địa chỉ của ta. Lần trước may có Ngũ Thừa Phong trở về, ta đã nhờ hắn chuyển giùm tin tức đó.”

Lê Tường nhẹ nhàng ngước mắt nhìn lên. Nàng nhớ lại lần trước Ngũ Thừa Phong từng nói, hắn trở về tìm mấy huynh đệ Lạc Trạch diễn kịch, không hiểu sao nàng lại có chút buồn cười.

“Vậy ngày mai ngươi qua đây sớm một chút, phụ thân và đại ca ta đi rất sớm đó.”

Lạc Trạch gật đầu ứng, nhìn hắn vô cùng vui vẻ, thế nhưng cảm xúc của hắn hiện giờ không thể hiện rõ ràng trên mặt như lần đầu tiên nàng gặp hắn nữa.

Trong khoảng thời gian này, hắn đã chững chạc hơn không ít, khó trách tiểu cữu cữu lại yên tâm gả biểu tỷ cho hắn.

Sáng sớm hôm sau, Lê Tường và biểu tỷ rời giường sớm làm cơm sáng và lương khô cho ba nam nhân kia, còn chuẩn bị không ít thịt hầm và bánh đường.

Những món này đều gửi ba người bọn họ cầm về biếu những người trong thôn đã từng cho nhà bọn họ mượn tiền.

Vài món thịt khô, lạp xưởng quý giá hơn một chút thì chia cho lão thôn trưởng và vài vị thúc thúc đánh cá kia.

Còn Lạc Trạch? Hắn nghĩ các huynh đệ nhà mình chưa được ăn những món ngon như vậy, cho nên trực tiếp tiêu tiền mua chút thịt hầm từ tay Lê Tường.

Suy cho cùng, chưa thành thân, hắn vẫn là một người ngoài, cũng ngại ngùng nếu nhận đồ ăn miễn phí.

Lê Tường thấy hắn kiên quyết muốn trả tiền, nàng cũng mặc kệ hắn.

Ba người mang theo bao lớn, bao nhỏ lên thuyền. Con thuyền nhà nàng neo ở nơi này đã gần hai tháng, nhưng cứ cách vài hôm Lê Giang sẽ qua đó quét dọn một phen.

Tuy thuyền vẫn sạch sẽ nhưng không có hơi người, nhìn nó đã cũ hơn những chiếc thuyền khác rất nhiều.

Lê Trạch vừa lên thuyền đã không nhịn được đánh giá khắp nơi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 447


Vậy mà một lát sau, hắn còn tìm được hình mấy con rùa và cá được chính tay hắn khắc lên mép thuyền hồi còn nhỏ. Nhìn những dấu vết đó, ký ức khi còn nhỏ trong đầu hắn cũng càng thêm rõ ràng.

Lần này về quê đúng là một chuyện tốt.

Sau nửa canh giờ, hai phụ tử đã neo thuyền ở trấn trên, thả Lạc Trạch xuống, ước hẹn cho hắn ở lại nơi này một đêm, tới sáng sớm ngày mai, khi hai phụ tử bọn họ khởi hành sẽ qua đón hắn cùng trở về.

Lạc Trạch mang bao lớn bao nhỏ của mình rất nhanh đã biến mất ở bến tàu.

Hiện giờ trên người hắn đang mặc xiêm y mới, tóc chải thẳng thớm, không chút cẩu thả, trên mặt chẳng còn nụ cười bất cần ngày xưa nữa. Người không quen thuộc căn bản không thể nhận ra hắn.

Ngay khi tới ngõ nhỏ vào nhà hắn, mấy người hàng xóm không hề có vẻ né tránh, sợ hãi, ngược lại, bọn họ còn tò mò nhìn hắn, dò hỏi xem hắn là hài tử nhà ai.

Có mấy đại thẩm còn trêu ghẹo hỏi hắn có tức phụ hay chưa nữa. Tình huống lạ lùng như vậy, thật sự thú vị.

Hắn phải nói thẳng mình đã đính hôn rồi, lúc này những đại thẩm nhiệt tình ấy mới ngừng trêu ghẹo.

Lạc Trạch trực tiếp đi tới trước cửa nhà mình, ghé mắt nhìn vào bên trong, ngoài cửa có dấu vết quét dọn, sạch sẽ, không có chút bụi nào bám ở bậu cửa, hiển nhiên đám người Trúc Thất rất ngoan ngoãn nghe lời đã về đây ở rồi. Hắn hít sâu một hơi, đi lên đập đập cửa.

Bên trong vẫn yên lặng, không hề có tiếng đáp lại.

Hử? Chẳng lẽ đám tiểu tử kia còn đang ngủ?

Lười như vậy?

Lạc Trạch đang muốn há miệng gọi, đột nhiên nghe thấy một thanh âm truyền đến từ phía sau.

“Ngươi tìm ai vậy?”

“Trúc Thất!”

Lạc Trạch quay đầu lại làm cái mặt quỷ, cười nói: “Ta đã trở về!”

“Lão đại!!”

Trúc Thất kinh ngạc tới mức làm rơi cả cái bánh trên tay, hắn nhào lên cho lão đại nhà mình một cái ôm thật chặt.

“Thật sự là ngươi! Ngươi thật sự đã trở lại rồi!!”

“Khụ khụ khụ…… Thả lỏng chút đi, ta thở không nổi.”

Lạc Trạch kéo tay Trúc Thất ra rồi trực tiếp đẩy cửa đi vào sân. Sân được quét dọn rất sạch sẽ, mấy cây tùng trước kia hắn trồng cũng được chăm sóc chu đáo, cành lá bóng bẩy tràn đầy sức sống.

“Đám người Nhị Sinh đâu?”

Trúc Thất ngừng tay lại, đặt mấy thứ trong tay vào phòng bếp mới trả lời: “Nhị Sinh ra ngoài làm việc, một lát nữa sẽ trở về.”

“Nha, các ngươi đã nghe lời khuyên của ta đi tìm việc làm rồi? Chuyện tốt chuyện tốt.”

Lạc Trạch cười hì hì mở tay nải ra, đặt thịt hầm hắn mang về lên bàn.

“A Thất tới nếm thử, đây chính là thịt hầm chỉ có ở trong thành thôi, là ta cố ý mang về cho các ngươi đó. Đúng rồi, đám người Nhị Sinh đi làm việc gì vậy? Làm ở đâu? Chúng ta đi nhìn một cái? Đã lâu lắm rồi ta không thấy bọn họ, nhớ quá đi.”

“Không cần…… một lát nữa Nhị Sinh sẽ trở lại thôi.”

Sắc mặt Trúc Thất hơi khó coi, kể cả khi hắn biết trong chốc lát nữa khi Nhị Sinh trở về, bọn họ sẽ không giấu được lão đại, nhưng hắn vẫn muốn giấu thêm chút nữa, để lão đại vui vẻ trong chốc lát cũng được.

“Lão đại, ngươi trở về rồi còn đi nữa không?”

“Ừm…… Sáng sớm ngày mai ta phải trở về thành, việc buôn bán trong cửa hàng bận rộn lắm, lại sắp ăn tết rồi. Đến lúc đó chắc chắn bận rộn vô cùng, có muốn ta cũng không về thăm các ngươi được. Vừa lúc hôm nay chủ nhân trở về quê hương, ta lập tức xin nghỉ theo chân bọn họ cùng trở về đây. Nào, nếm thử đi, cực kỳ ngon đấy!”

Bản thân hắn suốt ngày ở cửa tiệm, cơm sáng cơm chiều đều có thịt hầm nhưng ăn lâu như vậy, hắn vẫn không thấy chán. Khẳng định tiểu tử Trúc Thất này cũng sẽ thích ăn.

Thấy đối phương rốt cuộc cũng chịu động đũa, Lạc Trạch cười hắc hắc, rồi mò cái túi tiền từ trong người ra.

“A Thất, ta làm việc bên trong một cửa hàng trong thành, một tháng có 600 đồng bối.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 448


“Nhìn thì rất nhiều, thế nhưng mấy ngày nữa ta đã đính hôn rồi, tiền tích cóp phải chi cho rất nhiều thứ. 300 này, ngươi đừng chê ít, lấy mua chút thịt để dành ăn tết, kiểu gì cũng phải qua năm mới thật náo nhiệt.”

Trúc Thất đang ăn mà không nghe ra chút mùi vị gì, lại nghe lão đại nhà mình nói như vậy, càng cảm thấy khó chịu hơn. Hắn không cần suy nghĩ đã lập tức từ chối.

“Lão đại, ngươi đừng lo lắng cho chúng ta, chúng ta tự có công việc của mình, sinh hoạt hàng tháng đều không chút trở ngại. Lần trước Ngũ Thừa Phong trở về cho chúng ta tiền, chúng ta còn chưa dùng hết đó.”

Hắn buông đũa xuống, đột nhiên nhớ lại một điểm mấu chốt trong câu nói của lão đại.

“Lão đại, ngươi muốn đính hôn?! Là cô nương nhà ai?! Chúng ta có quen không?”

Lạc Trạch cười lắc đầu nói: “Không quen biết, trước kia nàng chưa từng tới trấn trên. Nàng chỉ là một tiểu cô nương nông gia bình thường, nhưng lại cực kỳ thiện lương, đối xử với ta cũng rất tốt. Đính hôn chắc không thể mời các ngươi rồi, chờ tới khi thành thân ta sẽ bao một cái thuyền tới đón các ngươi lên uống rượu mừng.”

“Thật tốt……”

Trong lòng Trúc Thất cảm thấy được an ủi. Tuy cuộc sống của đám côn đồ bọn họ không quá tốt, nhưng lão đại lại sống rất thảnh thơi, đối phương có công tác ổn định, còn có một mối hôn sự không tồi, ngày sau phu thê hai người ấy nhất định có thể ở chung êm đềm hạnh phúc. Cuối cùng cũng có một người trong số bọn họ sống không tồi.

“Thất ca ơi! Ta sắp c.h.ế.t đói rồi, có bánh ……”

Nhị Sinh vừa kêu gào bên ngoài vừa đến gần phòng bếp, tới khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đứng bên cạnh bàn kia, hắn lập tức ngưng bặt tiếng nói.

Lạc Trạch đang muốn vui sướng đi lên ôm huynh đệ nhà mình, lại một thứ mùi hương hôi thối của phân ập vào mặt.

Đây là……

“A Thất?! Ngươi nói tìm việc chính là đi đổ hương đêm() ư?

(

)một từ được dùng trong quá khứ, dành cho những người đi thu dọn tủ quần áo, hố xí… trên các bến tàu.

Hai người đứng song song trong sân, cúi đầu giống hệt hai tiểu hài tử đang bị trưởng bối giáo huấn.

“Lão đại……”

“Rốt cuộc tại sao lại thành ra thế này? Mấy đứa các ngươi có sức lực không nhỏ, kể cả đi khiêng bao tải nửa ngày cũng hơn đi làm hương đêm kiểu này? Còn nữa, mấy người khác đâu?”

“Bọn họ đều theo Củ Cải đi rồi. Bọn họ không muốn sống cuộc đời bình lặng như vậy. Bọn họ ở chỗ này không được nửa tháng đã đi cả rồi. Chỉ còn lại ta và Nhị Sinh……”

Trúc Thất ủy khuất ghê gớm.

“Trước kia chúng ta từng xảy ra tranh chấp với quản sự bến tàu. Tên kia thù rất dai, hắn căn bản không cho chúng ta ra đó khiêng hàng. Chúng ta ở bến tàu đợi một ngày cũng không kiếm được một đồng bối này. Sau này, ta mới cùng Nhị Sinh đi nhận việc đổ hương đêm, tuy ít tiền một chút, nhưng chỉ cần làm hai, ba canh giờ, lại làm lúc nửa đêm, không ai nhìn thấy.”

“Không nhìn thấy? Một thân đầy mùi của Nhị Sinh chạy tung tăng khắp nơi, chẳng phải rõ như ban ngày sao? Không nhìn thấy có ích lợi gì!”

Lạc Trạch chỉ cảm thấy trong n.g.ự.c dần dâng lên một bụng lửa giận, khiến hắn trở nên vô cùng hung hãn.

Trúc Thất và Nhị Sinh là huynh đệ tốt nhất của hắn, bản thân hắn ở trong thành ăn sung mặc sướng, bọn họ lại ở thị trấn đổ hương đêm.

Cũng không phải hắn ghét bỏ công tác này nên mới nói vậy, mà người làm công tác này cơ hồ đều là người già, phụ nữ và trẻ em, làm gì có nam tử tráng niên đi làm.

Mấy người bọn họ làm việc này, chắc chắn đã bị không ít người châm chọc sau lưng rồi.

“Nhị Sinh, đừng đi đổ hương đêm nữa.”

Thấy hắn không vui, Trúc Thất và Nhị Sinh đều ngoan ngoãn gật đầu.

“Được, không nói những chuyện đó nữa, nhanh lại đây ăn.”

Lạc Trạch than một tiếng, hắn nhìn hai người đang cắm đầu ăn thịt mà cẩn thận suy nghĩ.

Ăn xong thịt, Nhị Sinh lập tức đi tắm rửa một cái.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 449


Cũng không biết có phải thường xuyên làm chuyện này hay không, kể cả khi hắn đã tắm rửa, vẫn ngửi được mùi hôi hám trên thân.

Xiêm y cũng bị rách vài chỗ lớn, sợi bông cũng lòi cả ra ngoài.

Lạc Trạch đưa hai người bọn họ lên phố, chuẩn bị đi nhìn xem, có thể mua được hai chiếc áo bông cũ hay không.

Lần này hắn về đây không chuẩn bị sẵn làm những chuyện kiểu như thế này, bởi vậy trên người hắn không có nhiều tiền lắm, chỉ có 500 đồng bối, chắc chắn không thể mua y phục mới cho hai người Nhị Sinh, chỉ có thể đi bên đường tìm kiếm xem có nơi nào bán áo cũ hay không.

Ba người đi dạo trên phố, bỗng dưng cảm xúc thời còn lăn lộn bên nhau lại ùa về.

“Lão đại, không cần mua xiêm y đâu, chúng ta đi làm việc nên mới bị rách một chút, kỳ thật bên trong tủ quần áo vẫn còn y phục nguyên lành.”

Lạc Trạch quay đầu lại trừng mắt nhìn Trúc Thất một cái.

“Ngươi cho rằng ta là thằng ngốc ư? Nếu hai đứa các ngươi có y phục nguyên lành đã mặc từ lâu rồi. Lại nói, ta đâu có mua bộ đồ mới cho các ngươi, chỉ kiếm vài món y phục cũ thôi, lằng nhằng làm gì?”

Trấn trên chỉ có hai con đường còn được coi là náo nhiệt, nếu đã qua bên này rồi vẫn không tìm được, thế thì chỉ có thể qua hiệu cầm đồ.

Thời buổi này, có khá nhiều người mang y phục cũ đi cầm đồ, khẳng định trong hiệu cầm đồ sẽ có không ít áo cũ, đương nhiên, mua trong hiệu cầm đồ sẽ đắt hơn những cửa hàng bên ngoài một chút.

Ba người vừa đi dạo vừa tìm kiếm, đúng là gặp được một sạp bán y phục cũ. Tuy đám quần áo kia cũng đầy miếng vá, nhưng vẫn còn tốt hơn bộ y phục lòi bông của Nhị Sinh.

Lạc Trạch đang muốn trả tiền lại nghe được quầy hàng cách chỗ bọn họ hai nhà, có một người vừa chào hỏi chủ quán.

“Quan huynh đệ, việc làm ăn hôm nay như thế nào?”

Quan?

Dòng họ này ngay lập tức thu hút sự chú ý của Lạc Trạch. Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên sạp hàng kia đặt một chút chén gỗ và vài món gia cụ làm bằng tre trúc.

Trùng hợp như vậy? Họ Quan, còn là một tay thợ mộc, gương mặt còn có nét giống hệt nhạc phụ tương lai của hắn.

Lạc Trạch nhớ Thúy Nhi từng kể hoàn cảnh gia đình nàng ấy với hắn. Hắn cơ hồ có thể khẳng định người đứng bên cạnh quầy hàng kia chính là đại phòng Quan gia. Đúng là vận khí tới gần, muốn tránh cũng không tránh nổi.

“Lão bản, hai kiện xiêm y này bao nhiêu tiền?”

“Hai kiện này ư, bông bên trong vừa được nhồi không bao lâu, tổng cộng 450 đồng bối.”

Nghe cái giá này, Lạc Trạch lập tức cười.

“Lão Dư ơi, lâu lắm không gặp, không nghĩ tới ngươi vẫn thích gạt người. Thế này 300 đồng bối, bán cho ta hai kiện y phục này đi.”

“Ngươi, ngươi, ngươi……”

“Ta nha, Lạc Trạch nha, chẳng mấy khi mới trở về thăm các ngươi một lần, tính cho ta rẻ một chút, có được không đây?”

Dư đại thúc hậm hực gật gật đầu, hắn đã đồng ý cái giá 300 đồng bối này. Lạc Trạch cũng rất dứt khoát thanh toán tiền, sau đó mới đưa hai huynh đệ nhà mình qua sạp của đại phòng Quan gia.

Mấy người bọn họ chọn một hồi lâu cũng chẳng chọn được món nào ưng ý. Quan lão đại thấy chủ quán chung quanh đều dùng loại ánh mắt đồng tình nhìn hắn ta, không biết tại sao trong lòng hắn ta lại có chút hốt hoảng.

“Ba vị muốn mua đũa hay chén?”

Lạc Trạch mặc kệ đối phương, hắn vẫn như cũ dẫn theo hai huynh đệ chọn chọn nhặt nhặt, ba người chiếm hết vị trí bên ngoài sạp hàng, chỉ sợ những người muốn tới mua gia cụ cũng bị bọn họ chắn hết rồi.

Mắt thấy một đám khách nhân bị ngăn cản, mà ba người này vẫn không có ý muốn mua thứ gì, Quan lão đại có ngốc cũng biết mình gặp phải đám lưu manh rồi.

Hắn ta lại liên tưởng đến một ít lời đồn đại đã nghe được trước đây, cuối cùng chỉ có thể nén giận nói: “Tiểu huynh đệ, hôm nay sạp của ta vẫn chưa khai trương đâu.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 450


“Ngươi muốn thu phí bảo hộ thì chờ buổi chiều lại đến nhé?”

“Nha, còn khá biết điều, biết giao phí bảo hộ.”

Lạc Trạch cười cười, sau đó hắn đi tới phía sau sạp hàng, ngồi xổm xuống trước mặt Quan lão đại hỏi: “Có phải ngươi còn một đệ đệ tên là Quan Phúc không?”

“Đúng đúng đúng! Tên là Quan Phúc. Chẳng lẽ hắn gây ra chuyện gì? Tiểu huynh đệ, vậy ngươi cứ việc đi tìm hắn. Hắn đã phân gia với chúng ta rồi, ngày thường đều không đi lại!”

Quan lão đại lập tức phủi sạch quan hệ.

“Gây chuyện thì không gây chuyện, chỉ là ta coi trọng cô nương nhà đệ đệ ngươi, gần đây đang chuẩn bị đính hôn đó. Ngươi làm đại bá mà không tỏ vẻ gì ư?”

“Đính hôn?!”

Quan lão đại nghĩ tới mối hôn sự bà nương và thê tử nhà hắn ta đang thương lượng để gán cho Thuý Nhi, lại cảm thấy đầu váng mắt hoa.

Lão nhị dám cho nàng ấy đính hôn, còn đính hôn với tên lưu manh vô lại trước mặt này?

“Làm sao… làm sao lại đột ngột như vậy? Trong nhà chúng ta không nhận được chút tin tức nào.”

“Bởi vì ta khiêm tốn nha.”

Lạc Trạch thấy Quan lão đại chột dạ không dám nhìn thẳng vào hai mắt mình, lập tức chuyển tới bên kia nhìn chằm chằm vào đối phương.

“Quan gia đại bá ơi, con người của ta thích nhất là ăn cơm mềm, ngày thường chẳng có công việc tử tế để làm. Vốn đang lo lắng sau khi thành thân với Thúy Nhi, chẳng biết nuôi gia đình kiểu gì, cũng chẳng biết nên làm cái gì bây giờ. Nhưng trùng hợp quá, nhìn thấy tay nghề này của ngươi, cục đá trong lòng ta cuối cùng cũng rơi xuống.”

Quan lão đại kinh hãi, tên này nói vậy là có ý gì?? Muốn sau khi hai người thành thân để đại phòng nhà hắn qua nuôi bọn họ ư? Phi!!

“Tiểu huynh đệ, chắc là hồi nãy ngươi không nghe rõ, đại phòng chúng ta đã sớm phân gia với nhị phòng rồi. Thế nhưng ngươi yên tâm, nha đầu Thúy Nhi kia rất chăm chỉ, hiển nhiên nàng có thể nuôi sống ngươi.”

“Ngươi nói chính xác, Thúy Nhi cực kỳ chăm chỉ. Ta ấy à? Nửa đời sau của ta chắc chắn phải nhờ vào Quan gia rồi. Đại bá, ta cầm mấy cái chén này đi, coi như quà mừng đính hôn của chúng ta nhé.”

“……”

Quan lão đại đau lòng quả vô cùng, cảm giác như tim đang muốn nhỏ máu, còn chưa bán được cái nào, đã bị người ta lấy đi mấy món. Hắn ta lười như vậy, đã tốn không ít thời gian mới làm ra được mấy cái chén này đó! Tiểu tử thúi kia chỉ nói mấy câu đã cầm đi vài cái rồi!

Một hồi lâu sau, hắn ta mới hồi phục lại tinh thần rồi vội vàng hỏi thăm người chung quanh một phen.

“Ngươi không biết hắn ư? Du côn nổi danh trấn trên đó, không gặp bọn chúng còn đỡ, nếu đã gặp nhất định phải đòi tiền. Nếu không cho bọn chúng sẽ làm đủ trò trước sạp hàng của ngươi, quấy cho ngươi không làm ăn được gì thì thôi. Trước kia bọn họ vừa biến mất một đoạn thời gian, nghe nói là đi theo tên thổ phỉ nào đó ra ngoài buôn bán, cũng có người nói hắn g.i.ế.c người bị quan phủ tóm rồi. Ông chủ Quan à, gần đây ngươi nên cẩn thận một chút.”

Quan lão đại: “……”

Trời đất, rốt cuộc một nhà lão nhị đã rước cái của nợ gì về nhà rồi!!

Không được, tuyệt đối không được dính líu chút quan hệ nào với nhà bọn họ.

Thời điểm Quan lão đại dọn xong sạp hàng trở về nhà, vừa bước vào sân đã nhìn thấy tức phụ nhà hắn mặt mày vui tươi hớn hở tiễn một bà tử ra ngoài.

Đây là bà mối Vương ở trấn trên, thường xuyên có thể nhìn thấy bà mối này ở các thôn quanh đây.

Hắn ta cũng gặp bà Vương ấy rất nhiều lần rồi, hôn sự của nhi tử nhà hắn ta cũng nhờ tay bà ấy.

“Trượng phu, sao sớm như vậy đã dọn sạp về nhà rồi?”

Có người ngoài ở đây Quan lão đại không muốn nhiều lời, chỉ hơi gật gật đầu một chút rồi khiêng bao đồ của hắn vào trong nhà.

“Có chuyện gì nhỉ? Kỳ kỳ quái quái.”

Chu thị đưa mắt nhìn hắn ta hai lần mới lấy lại tinh thần.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 451


Sau đó bà ta cười cười tiễn bà mối Vương ra cửa.

“Vương bà, làm phiền ngươi để ý sát sao chuyện bên Hồ lão gia giùm nhà chúng ta, cũng nói tốt vài câu nữa, nhà chúng ta là người đầu tiên báo danh đó.”

“Biết rồi, cứ tra xem có hợp bát tự không đã lại nói sau, ta đi trước đây.”

Vương bà cầm chắc thẻ tre trong tay, rồi đanh mặt đi khỏi Quan gia. Không đi được bao xa, bà ấy đã phi một tiếng, tỏ vẻ cực kỳ ghét bỏ.

Nếu không phải thấy Quan Thúy Nhi kia có dáng người đẹp đẽ, tính tình lại tốt, bà ấy chẳng bao giờ thèm để ý tới Chu thị kia đâu, người gì mà keo kiệt thế không biết, ngồi nửa ngày chỉ mời được mấy ngụm nước.

Nếu bát tự của Hồ lão gia hợp với tiểu nha đầu kia…… Bà ấy nhất định phải tăng giá.

Mắt nhìn Vương bà càng đi càng xa, lúc này Chu Thức mới đóng lại cửa sân trở về trong nhà.

“Trượng phu, hôm nay bán được bao nhiêu tiền?”

Bà ta duỗi tay ra lấy tiền như bình thường, kết quả lại nhận được một câu nói lạnh như băng.

“Hôm nay chẳng bán được món nào.”

“Ngươi đánh rắm, rõ ràng thiếu năm cái chén, cả đũa nữa!”

Chu thị nhớ như in những món đồ trong nhà mình, lớn từ gà vịt nhỏ tới một sợi dây thừng, chỉ cần là đồ của Quan gia, vậy cũng là đồ của bà ta, bà ta phải nhớ thật rõ ràng.

“Ngươi nói xem, không bán được món nào? Chẳng lẽ ngươi ăn mấy thứ đó?”

Thanh âm của bà ta dần dần lớn lên, vọng vào tai khiến Quan lão đại càng thêm bực bội, hắn ta thật sự không nhịn được đá một cước làm cái bàn lăn quay ra đất.

“Có thôi đi không?! Ta nói không bán được chính là không bán được, mấy thứ đó bị một lũ lưu manh cầm đi rồi!”

Tên lưu manh kia còn sắp trở thành con rể Quan gia ……

Quan lão đại nghĩ một lát rồi hỏi: “Vừa rồi Vương bà tới tìm ngươi, chắc là nói chuyện hôn sự cuả Thuý Nhi? Nhân lúc còn sớm, ngươi mau buông tay đi, lão nhị đã định hôn sự cho Thúy Nhi rồi.”

“Gì?!”

Nghe lời này, Chu thị có cảm giác vừa nghe được một tiếng sét đánh giữa trời quang, vậy là ngân bối trắng bóng càng bay càng xa rồi.

“Không được! Lão nhị kia tính tình hồ đồ, làm sao có thể tìm cho Thúy Nhi người trong sạch? Chuyện này nên để nương định đoạt.”

“Không xen vào chuyện đó thì ngươi c.h.ế.t à? Lại nói, lão nhị đã tìm người cho Thúy Nhi rồi! Người này còn không dễ chọc!”

Hắn ta cứ tưởng tượng tới bộ dáng tên lưu manh kia muốn ăn cơm mềm là lại thấy đau đầu. Cái gì mà nửa đời sau phải dựa vào Quan gia bọn họ? Cho tên kia nằm mơ giữa ban ngày đi.

“Lão nhị đã định cho Thuý Nhi một tên du côn có tiếng ở trấn trên, hắn vừa mò tới sạp của ta, đã nói thẳng sẽ không làm việc, ngày sau đều phải trông cậy vào Quan gia chúng ta. Hôm nay mấy tên du côn kia đứng ngay trước sạp của ta, căn bản không ai dám lại gần đó. Lúc tên kia sắp đi, hắn còn cầm mấy cái chén, nói là quà mừng đính hôn.”

“Du côn??”

Nhiệt huyết đầy người Chu thị lập tức nguội ngơ nguội ngắt. Không cần biết là trong thôn hay là ở trấn trên, loại người khó dây dưa nhất chính là bọn chúng.

Những người đó da mặt đủ dày, lá gan lại lớn, chẳng ai biết bọn chúng dám gây ra loại chuyện gì.

“Trượng phu, ta cảm thấy vẫn nên nghe theo Vương bà bên kia, lỡ như Hồ lão gia thật sự chọn trúng Thúy Nhi, hiển nhiên những tên du côn đó sẽ có Hồ gia bên kia đi thu thập. Chúng ta cầm tiền xem náo nhiệt là được.”

Nhà mình chỉ là đám tiểu dân chúng, dĩ nhiên không đối phó được với du côn, nhưng Hồ lão gia kia lại là nhà giàu bản địa, Hồ gia khẳng định có biện pháp đối phó với mấy tên du côn vô lại nho nhỏ kia.

Quan lão đại bị bà nương nhà mình quấn lấy nói một hồi, cũng bị thuyết phục, chỉ là trong lòng hắn ta vẫn mơ hồ có chút không yên tâm.

Thôi quên đi, cứ ngủ một giấc lại nói.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 452


Rất nhanh, Quan lão đại đã ngủ thẳng cẳng, dù sao hôm nay hắn ta đã mệt muốn c.h.ế.t rồi.

Bên này Quan gia một mảnh an tĩnh, bên kia Vương bà đang cầm bát tự của Quan Thúy Nhi trở về trấn trên.

Bà ta vừa bước vào ngõ nhỏ còn chưa tới nhà đã nghe thấy mấy người hàng xóm nói chuyện tiểu tử Lạc gia vừa từ trong thành trở về, thoạt nhìn tiểu tử đó lăn lộn cũng không tệ lắm. Bà ta lập tức quay đầu tới Lạc gia.

Nói như thế nào, hắn cũng là hài tử ở cạnh nhà bà ấy từ nhỏ tới lớn, nương của hắn còn rất thân thiết với bà.

Lúc trước đột nhiên không có tin tức gì thì thôi, nhưng giờ hắn đã trở về, bà ấy nhất định phải qua xem tình hình thế nào.

“Vương bà bà!”

Lạc Trạch nhìn thấy trưởng bối quen thuộc trong lòng tự nhiên rất vui mừng, hắn vội vàng mời bà ấy vào sân.

Sau khi hai người nói chuyện phiếm về những ngày hắn ở trong thành, Vương bà lại không nhịn được nổi lên bệnh nghề nghiệp.

“A Trạch ơi, tuổi ngươi cũng không nhỏ. Hiện giờ nhà ngươi chẳng còn ai nữa rồi, bên người cũng nên có một cô nương khéo hiểu lòng người. Ngươi đã có cô nương yêu thích chưa? Để Vương bà đi vun vào giùm ngươi?”

“Không cần đâu bà bà.” Lạc Trạch cười cực kỳ vui vẻ: “Ta sắp đính hôn rồi.”

“A? Sắp đính hôn rồi? Không biết là cô nương nhà ai?”

Vương bà cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, kết quả khi bà ấy nghe cái tên từ trong miệng hắn lại kinh ngạc tới mức suýt cắn phải lưỡi.

“Ngươi nói cô nương ấy tên là gì? Họ Quan tên Thúy Nhi ư?”

Ngay sau đó, bà ấy lập tức lấy bát tự sinh thần* của Quan Thúy Nhi từ trong túi mình, đặt lên bàn, vẻ mặt ngưng trọng.

*ngày sinh tháng đẻ

“Chính là Quan Thúy Nhi ở thôn Song Khê này?”

Nụ cười trên mặt Lạc Trạch lập tức cứng đờ. Hắn hiểu rất rõ công việc của Vương bà, nếu bát tự sinh thần của một nữ tử ở trong tay bà ấy, vậy chỉ có một tình huống xảy ra, đó chính là người nhà đưa bát tự cho bà ấy nhờ tìm đối tượng.

Nhạc phụ nhạc mẫu tương lai đều ở trong thành, hơn nữa hai người ấy đã ước hẹn xong xuôi chuyện đính hôn với hắn rồi, bọn họ không thể đưa bát tự này cho Vương bà được.

Cho nên……

“Là đại phòng Quan gia đưa bát tự sinh thần cho ngài?”

“Đúng, là tức phụ đại phòng Chu thị kia và bà bà cùng tới tìm ta, nhờ ta đưa bát tự của Quan Thúy Nhi cho Hồ lão gia. Gần đây Hồ lão gia đang muốn nạp thiếp, muốn mua hai nha đầu ở nông thôn về nuôi trong nhà, không biết tại sao hai người ấy biết chuyện đó rồi tới tìm ta.”

Sắc mặt Lạc Trạch lập tức trở nên khó coi, hắn cầm bát tự của Thúy Nhi lên, trực tiếp thu vào tay áo.

“Bà bà……”

“Ta hiểu ta hiểu, cho ngươi bát tự này, cũng không đưa tin cho Hồ lão gia bên kia. Thế nhưng ngươi nên nói chuyện của đại phòng Quan gia cho nhị phòng biết, đừng để đến lúc bị bán cũng không biết.”

Vương bà bà lại ngồi thêm chốc lát, nhận lấy một chén thịt hầm Lạc Trạch thái cho bà, sau đó mới trở về nhà.

“Lão đại, đại phòng Quan gia kia cũng chẳng ra gì, vừa chối đây đẩy bảo hai bên đã phân gia rồi, vừa nhòm ngó tới hôn sự của tẩu tử.”

Trúc Thất oán giận không thôi, suýt chút nữa đã muốn xắn tay áo lên đi đánh người.

Lạc Trạch nhìn bát tự của tức phụ tương lai, hắn giận không gì sánh nổi nhưng lại bật cười.

“Đi, hôm nay chúng ta đi hưởng thụ một chút.”

Buổi sáng hôm nay, Quan lão đại kia dám không để những lời hắn nói vào trong lòng, như vậy, chỉ có thể tìm tới tận nhà hắn ta, từ từ nói cho hắn ta hiểu.

Lạc Trạch dẫn theo Trúc Thất và Nhị Sinh trực tiếp bao thuyền tới thôn Song Khê. Bởi vì ba người bọn họ ăn mặc khá tươm tất, trên mặt cũng nở nụ cười hiền hoà, cho nên đa phần những thôn dân được bọn họ hỏi thăm đều rất vui vẻ trả lời.

Rất nhanh sau đó, ba người đã tìm được Quan gia ở một nơi khá hẻo lánh.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 453


Quan lão đại đang ở trong sân bào gỗ, nhìn thấy ba người kia đã tìm tới tận cửa nhà mình, trong lòng hoảng hốt không nhẹ.

“Các ngươi, các ngươi, đến nhà ta làm gì?!”

“Đại bá ơi, chúng ta sắp sửa thành người một nhà rồi, ta không được tới nơi này nhận thân thích ư? Lại nói, dù sao ta ở trấn trên cũng nhàn rỗi không có việc gì làm, đến thăm ngươi cũng tốt. Đại bá, chẳng lẽ ngươi không chào đón ta?”

Lạc Trạch rất tự nhiên đưa hai huynh đệ của hắn vào trong nhà, sau đó còn tự mình dọn ghế ngồi xuống.

Thanh âm nói chuyện của mấy người bọn họ không nhỏ, Chu thị và nhi tức của bọn họ ở trong nhà cũng nghe được động tĩnh bên ngoài nên lập tức đi ra.

“Trượng phu, bọn họ là ai?”

“Hắn, hắn chính là người ta vừa nói cho ngươi, là người sắp đính hôn với Thúy Nhi.”

Quan lão đại hơi chột dạ, hắn ta cứ có cảm giác dường như tiểu tử này đã biết được chuyện gì đó rồi.

Phu thê nhà Quan lão đại nhanh chóng giao lưu ánh mắt, nhưng bọn họ lại không dám trực tiếp đuổi người ra ngoài.

“Đại bá ơi, chúng ta đã vất vả tới đây, tại sao không có nước đường? Dù gì cũng là nhà trai tới tận cửa thăm hỏi, tại sao lại qua loa như vậy? Phiền đại bá nương đi pha chút nước đường cho huynh đệ chúng ta đi ha ha. Nhớ phải thêm ba cái trứng gà, bằng không Quan gia các ngươi cũng quá keo kiệt rồi.”

Lạc Trạch bắt chéo chân, mở miệng nói với tức phụ mới của nhà Quan lão đại khiến nàng ta và Chu thị đều vừa thẹn vừa giận.

“Nói hươu nói vượn cái gì chứ! Bọn họ mới là phu thê!”

“A? Hoá ra ngươi là tẩu tử mới về ư? Sao lại già như vậy? Ta còn tưởng ngươi là đại bá nương nhà ta đó.”

Hắn nói xong đột nhiên làm bộ cả kinh, nhìn về phía Chu thị.

“Phì phì, ngày thường chắc chắn đại bá nương ở nhà làm việc vất vả lắm, có nhiều nếp nhăn trên mặt như vậy, ta cứ tưởng ngươi là nãi nãi của Thúy Nhi. Thật là, các ngươi không nói ta cũng nhìn không ra.”

Hắn nói hết câu, cả ba huynh đệ đều phá lên cười, khiến Chu thị tức muốn ngứa hết cả răng. Chẳng có một nữ nhân nào thích nghe người khác chê mình già hết.

Nghe xong lời Lạc Trạch nói, bà ta lập tức đi múc một chậu nước soi xem có phải trên mặt mình quá nhiều nếp nhăn không?

“Trượng phu à……”

Chỉ thốt nên ba chữ, nhưng lại khiến người ta cảm nhận rõ ràng bà ta vừa nghiến răng nghiến lợi mới thốt lên được ba chữ này.

Quan lão đại có thể nói gì đây? Người ta có mắng bà đâu? Người ta chỉ bảo bà hơi già thôi.

“Đi, đi làm chút nước đường và trứng đi……”

Hắn ta cứ nhún nhường một chút đã.

Nhìn bộ dáng không đứng đắn của ba người kia, nói gì thì nói, hắn ta cũng không dám sẵng giọng đuổi người.

Một đại nam nhân như hắn ta còn không dám, Chu thị và nhi tức mới nhà hắn ta tự nhiên càng không dám. Hai người bọn họ đành phải ngoan ngoãn vào trong phòng bếp làm nước đường, luộc trứng.

Ba huynh đệ Lạc Trạch mỗi người một chén, chỉ hớp vài ngụm, ăn vài miếng đã hết rồi.

Sau khi ăn uống no đủ, ba người xoay vòng vòng trong sân, không ngừng hỏi cái này hỏi kia, không hề có ý tưởng rời đi.

Mỗi khi phu thê nhà bọn họ cố ý lộ ra ý tiễn khách, Lạc Trạch kia lập tức sẽ nói hắn muốn thay Quan Thúy Nhi về thăm gia gia nãi nãi. Bây giờ chưa gặp gia gia nãi nãi, hắn còn chưa đi được.

Chu thị đã sốt ruột lắm rồi, bà bà và công công l*n đ*nh núi gieo giống, lúc bọn họ trở về đã tới giờ cơm rồi. Chẳng lẽ ba kẻ này còn muốn ở nhà bọn họ ăn cơm trưa??

Vừa rồi mấy người đó ăn ba quả trứng gà, bà ta đã đau lòng muốn c.h.ế.t rồi, còn ăn thêm bữa cơm trưa nữa, chẳng phải muốn bà ta c.h.ế.t thật ư?

Mắt thấy thời gian từng chút từng chút qua đi, càng ngày càng tới giữa trưa, Lạc Trạch vừa ngừng nghỉ chốc lát lại đột nhiên mở miệng.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 454


“Đại bá, chẳng mấy khi ta tới thăm nhà, có phải nhà các ngươi nên nấu cơm trưa ngon lành, phong phú một chút không?”

Trong lòng phu thê Quan lão đại lập tức run rẩy một trận.

Phong phú? Phong phú cái gì? Tại sao phải phong phú?!

“Việc này… Tiểu Lạc à, nhà chúng ta chỉ có vậy thôi. Bây giờ muốn lên trấn trên mua thịt cũng không kịp rồi, chỉ có thể tùy tiện ăn vài món đơn giản, nếu ngươi ăn không quen có thể trở về ăn.”

Chu thị hướng ánh mắt đầy trông mong chờ Lạc Trạch mở miệng nói trở về trên trấn.

Nhưng Lạc Trạch đâu dễ dàng bị tống cổ như vậy? Hắn trực tiếp kéo hai huynh đệ tới trước cửa chuồng gà.

“Đại bá nương thật khiêm tốn, nhiều gà như vậy còn nói điều kiện nhà mình không tốt. Trong đám này chỉ cần tuỳ tiện thịt hai con là được. Cũng không cần các ngươi ra tay, cứ để mấy huynh đệ chúng ta tự làm.”

Dứt lời, ba huynh đệ bọn họ xắn tay áo lên, nhào vào chuồng gà, khiến đám gà trong chuồng sợ hãi quang quác quang quác kêu không ngừng. Trúc Thất cùng Nhị Sinh động tác nhanh chóng bắt được hai con gà, lôi ra ngoài trực tiếp vặn gãy cổ.

“A a a!!! Gà của ta!!”

Chu thị vội tới mức hai mắt đỏ bừng, bà ta đang muốn đi lên cướp hai con gà, lại bị Lạc Trạch trừng mắt doạ trở về.

“Làm sao? Các ngươi dám lén lút làm chuyện mai mối nương tử tương lai của ta cho người khác ở sau lưng ta, ta lại không được ăn của nhà các người hai con gà?”

Lời này giống hệt một chậu nước đá dội từ đỉnh đầu phu thê Quan lão đại dội xuống.

Quan lão đại mở miệng nói, nhưng hắn ta không bình tĩnh nổi, giọng nói lập tức trở nên lắp bắp.

“Tiểu, Tiểu Lạc, này, lời này ngươi nghe được từ đâu, là ai đã, bịa đặt!”

“Chắc chắn không bịa đặt đâu, Vương bà bà là hàng xóm ngay cạnh nhà, nhìn ta lớn lên từ nhỏ.”

Lạc Trạch cười lạnh nhìn sắc mặt đôi phu thê kia, đúng là người sau còn xuất sắc hơn người trước.

“Đại bá à, tâm tình của ta hiện giờ không tốt lắm. Vốn dĩ muốn cưới một tức phụ về nuôi ta, tại sao lại khó khăn như vậy? Các ngươi làm hôn sự của ta thất bại, được, về sau ta sẽ ăn nhờ ở đậu tại đây. Thế nhưng mấy con gà này còn chưa đủ, nhớ ngày mai mua thêm mấy con về cho ta.”

Hai mắt phu thê Quan lão đại tối sầm lại, bọn họ chỉ muốn ngất đi cho xong chuyện thôi. Thế nhưng không ngất được, bọn họ đành phải trơ mắt nhìn hai tên lưu manh khác vào phòng bếp, khoáng loạn bao nhiêu nguyên liệu nấu ăn của nhà bọn họ. Trong đó còn sót lại nửa bình mỡ heo, những thứ đó chẳng khác nào m*nh c*n* của Chu thị.

*nguồn gốc của sinh mệnh, cũng có trường hợp chỉ người yêu thương nhất.

“Các ngươi mau dừng tay!”

Chu thị tiến lên cướp lấy bình mỡ heo của mình rồi đè thấp thanh âm giận dữ hét: “Các ngươi dám ăn cướp giữa ban ngày! Coi chừng ta đi báo quan!”

Lạc Trạch lại chẳng buồn nhìn bà ta, hắn trực tiếp ngồi xuống trước mặt Quan lão đại, nhìn chằm chằm hắn ta rồi nói: “Đại bá, các ngươi muốn báo quan, trùng hợp quá, để quan lão gia qua đây phân xử một phen. Đại phòng đã phân gia lại dám đi bán cô nương nhị phòng. Ta thì sao? Ta chính là cô gia Tường lai tới cửa thăm hỏi nha. Theo lý, nhà các ngươi nên chiêu đãi chúng ta, có gặp quan ta cũng không sợ.”

Quan lão đại ừng ực nuốt một ngụm nước miếng, rõ ràng trời đang lạnh mà trên trán hắn ta toát đầy mồ hôi.

Báo quan? Chắc chắn không được báo quan, người ta đã ăn cái gì đâu? Nhiều nhất chỉ bóp c.h.ế.t hai con gà, làm căng ra cùng lắm thì nhà bọn họ được bồi thường mấy đồng bối.

Nhưng sẽ khiến chuyện bọn họ bán chất nữ truyền ra bên ngoài, còn chọc phải mấy tên du côn này, ngày sau chắc chắn nhà cửa không yên ổn.

Suy cho cùng, hắn ta cũng sợ, bởi vậy trực tiếp đi cướp lấy bình mỡ heo thả lại trên bệ bếp.

“Đi! Mang gà đi làm cho mấy người Tiểu Lạc ăn!”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 455


Chu thị bực ghê gớm, bà ta đang muốn la lối khóc lóc lại thấy sắc mặt trượng phu cực kỳ khó coi.

Tuy ngày thường bà ta có thể leo lên trên đầu trượng phu nhà mình tác oai tác quái, nhưng lúc người thành thật nghiêm túc lên, bà ta cũng không dám quá mức làm càn.

Bà ta chỉ thuận miệng nói ra chuyện báo quan kia thôi, nói thật, bà ta cũng không dám đi báo quan, đành phải mượn sườn núi thả lừa, kéo nhi tức nhà mình vào phòng bếp.

“Vậy có phải tốt hơn không? Về sau chúng ta chính là người một nhà rồi, không nên làm mất hòa khí.”

Lạc Trạch cười hì hì cong cái chân, dựa vào trên tường, thi thoảng hắn còn ngâm nga vài bài hát, thoạt nhìn vô cùng ung dung, thoải mái.

Trúc Thất và Nhị Sinh phụ trách làm mặt lạnh, trên mặt hai người bọn họ luôn thường trực vẻ hung hãn, dữ dằn.

Khiến cho Quan lão bà tử vừa bước vào nhà, còn tưởng mình đi nhầm cửa rồi.

“Lão đại, bọn họ là…?”

“Bọn họ, bọn họ là…”

Quan lão đại thấy nương, chẳng khác nào nhìn thấy người tâm phúc, hắn ta đi tới bên người lão nương nhà mình, lặng lẽ nói vài câu. Trên mặt lão bà tử lập tức tràn ngập xót xa.

Bà ta tự tay đi bắt mấy con gà kia từ khi còn nhỏ, thật vất vả mới nuôi chúng đến lớn chừng này, chuẩn bị để dành cho tức phụ của A Thành ở cữ thì ăn. Hiện tại bỗng nhiên mất trắng hai con.

“Tiểu tử ngươi họ Lạc đúng không? Ngươi nói ngươi và Thúy Nhi sắp sửa đính hôn, nhưng một mình ngươi nói không đủ, phải chờ lão nhị trở về nói với ta mới đủ. Đã vậy, chờ sau khi hôn sự giữa ngươi và Thúy Nhi rõ rành rành rồi hãy tới cửa cũng chưa muộn, lão đại tiễn khách!”

Quan lão đại chỉ chờ những lời này, nghe xong hắn ta lập tức có tự tin. Hắn ta vội vàng quay đầu sang nhìn Lạc Trạch.

“Đại bá ngươi nhìn ta làm gì? Gà còn chưa ăn đâu, làm sao ta đi được? Nãi nãi của Thúy Nhi, ngươi hơi nóng vội đó. Tuy ngươi nói rất có đạo lý, nhưng ta không nghe, ha ha ha ha ha……”

Lạc Trạch cứ thích đóng vai bộ dáng vô lại đó, ta không cần biết nhà ngươi nói cái gì, ta chỉ biết là ta không chịu đi thôi.

Đã vậy, đám người Quan gia còn không dám to tiếng, sợ để hàng xóm nghe thấy, sẽ kéo một đám người qua bên này xem náo nhiệt.

Lại càng không dám ra tay đánh người, đối diện là ba tên gia hoả, bên này nhà mình có hai nam nhân nhưng một thì già một thì yếu, căn bản không phải đối thủ của bọn họ.

Quan lão bà tử giận vô cùng nhưng không dám xả, nghẹn ghê gớm.

Không bao lâu sau gà đã hầm xong, Chu thị cố ý không lấy chén đũa cho mấy người Lạc Trạch. Bởi vậy hắn trực tiếp lấy luôn của Quan lão đại, sau đó hắn kẹp hai cái đùi gà cho Trúc Thất và Nhị Sinh, bản thân hắn lại gắp đầy một chén thịt, cứ vậy mà đánh chén hăng say.

Mấy người Quan gia kia chưa từng thấy có loại người còn không biết xấu hổ hơn người trong nhà mình, bởi vậy đám người này cũng bất chấp xót xa, một đám lao lên cướp canh gà uống.

Đáng tiếc, cướp đồ ăn lại là môn chuyên nghiệp của Trúc Thất và Nhị Sinh.

Hai người này đã luyện môn này từ khi còn nhỏ, đừng hòng ai cướp được của bọn họ. Hai con gà nhưng người Quan gia chỉ ăn được mấy miếng đã hết sạch rồi.

Tức phụ của A Thành lập tức uỷ khuất khóc oà lên tại chỗ, Chu thị cũng đau lòng muốn chết, càng không cần phải nói tới Quan lão bà tử, mặt bà ta còn dài hơn cả con lừa.

Đặc biệt là sau đó còn nghe được Lạc Trạch vỗ vỗ m.ô.n.g nói muốn nghỉ ngơi nghỉ ngơi, ăn xong cơm chiều mới trở về, lúc này bà ta chỉ hận không thể cầm đao thọc cho ba huynh đệ bọn họ một cái.

“Tiểu tử họ Lạc, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

Lạc Trạch lười biếng nhắm mắt lại đáp: “Ta chẳng muốn thế nào cả, các ngươi muốn nhúng tay vào hôn sự của ta, để sau này không ai nuôi ta nữa, ta chỉ có thể tới ăn vạ nhà các ngươi thôi.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 456


“Đúng rồi đại bá, sau này, huynh đệ chúng ta sẽ bảo vệ cho sạp hàng của ngươi ba ngày, không thu phí bảo hộ. Còn huynh đệ A Thành, ta nhớ ngươi làm việc trong một cửa hàng lương thực? Ai nha! Vậy ta lại có thêm một thân thích hỗ trợ trên trấn rồi!”

Hỗ trợ? Hỗ trợ cái gì?

Quan lão đại lập tức nghĩ đến chuyện Lạc Trạch lấy cái chén ở sạp hàng của hắn ta lúc trước. Nếu mấy tên du côn này tới cửa hàng lương thực gây sự với A Thành, chắc chắn nhi tử nhà hắn ta khôn giữ nổi công việc này đâu. Không được!

“Tiểu Lạc à, chuyện hôn sự của Thúy Nhi tuyệt đối là hiểu lầm. Trước kia chúng ta không biết lão nhị đã chuẩn bị cho ngươi và nàng đính hôn, cho nên mới tìm người dò hỏi một phen. Nếu bây giờ đã biết, tự nhiên sẽ không nhúng tay vào nữa.”

Chu thị bị nam nhân nhà mình đẩy một cái, đành gật đầu phụ hoạ: “Ngày mai ta sẽ đi nói rõ ràng với Vương bà, Thuý Nhi nhà ta đã định hôn sự rồi.”

Lạc Trạch lại nhìn nhìn hai lão nhân trong nhà.

Quan lão bà tử không tình nguyện hừ một tiếng, coi như đồng ý rồi.

Lạc Trạch cũng không muốn ép nhà bọn họ quá chặt, đã thấy vài người nhận lời rồi, hắn cũng cảm thấy mục đích đã đạt được.

Hắn kéo hai người Trúc Thất lại đây rồi đứng dậy nói: “Như thế nào cũng là người một nhà, ta cũng không muốn làm cho quá khó coi. Ta tự giới thiệu một chút, phụ mẫu ta đều qua đời cả rồi, hiện giờ chỉ có thể nhờ cậy người một nhà nhạc phụ nuôi ta. Nếu các ngươi dám nhúng tay vào cuộc sống của ta, ta nhất định sẽ đáp trả gấp mười lần, không để các ngươi yên ổn một ngày nào. Chúng ta so xem ai tàn nhẫn hơn. A Thất, chúng ta đi.”

Cứ vậy, ba người bọn họ nghênh ngang rời khỏi Quan gia.

Chẳng mang theo lễ vật nào hết, nhưng vừa tới đã xử lý ba chén nước đường, ba quả trứng và hai con gà, chẳng khác nào muốn khoét tim đám người Quan gia. Chu thị vừa dọn đống hỗn độn trên bàn, vừa thầm mắng nam nhân nhà mình vô dụng.

Nhưng qua chuyện này, bọn họ không còn dám nhúng tay vào hôn sự Quan Thúy Nhi nữa.

Hiện giờ đã phân gia với lão nhị, ruộng vườn phải dựa vào đám người bọn họ tự mình cày cấy, một năm cũng không dư được bao nhiêu, chỉ biết dựa vào nam nhân và nhi tử lên trấn trên làm thủ công bán chút gia cụ nhỏ nhỏ kiếm tiền.

Nếu bị những tên du côn đó phá đường làm ăn, về sau biết sống kiểu gì. Bây giờ trong bụng tức phụ của A Thành còn có một hài tử đó, quá nhiều thứ cần phải tiêu tiền.

Người một nhà bọn họ đang ủ rũ cụp đuôi, đột nhiên từ ngoài cửa truyền đến một giọng nữ quen thuộc.

“Ai nha, một nhà các ngươi đều ở đây ư? Vừa lúc, vừa lúc.”

Người đến là Lộ thị ‘bà tám’ trong thôn, vừa vặn nhà mẹ đẻ bà ta ở cùng thôn với Lê gia.

“Quan đại thúc, chắc các ngươi còn chưa biết, hôm nay con rể nhà các ngươi kia về thôn, có mang theo một nam nhân, nói là hài tử nhà bọn họ mất tích năm đó, bây giờ đang muốn sửa gia phả kìa.”

“Gì? Là hài tử năm đó ư? A Trạch??”

Tin tức này quá mức kinh người, khiến đám người Quan gia đều tạm thời ném chuyện về Lạc Trạch ra sau đầu, đi lên kỹ càng tỉ mỉ dò hỏi một phen.

“Chuyện này… ta chỉ biết như vậy thôi. Nói cho cùng, ta cũng không phải người thôn bọn họ, không nghe ngóng được nhiều chuyện bên đó. Chỉ biết là, con rể nhà các ngươi mặc loại áo bông tốt nhất, Lê Trạch kia càng có khí chất xuất chúng, đoán là cuộc sống bây giờ của nhà bọn họ không tồi.”

Lộ thị nói xong lời này đã đi rồi, nhưng mãi một lúc lâu sau, đám người Quan gia mới phản ứng được.

“Ta phải qua bên đó nhìn một cái!”

Cuộc sống của người một nhà nữ nhi bà ta càng ngày càng tốt, cũng tìm được A Trạch về, coi như khúc mắc năm đó đã được tháo gỡ rồi. Người làm bà ngoại như bà ta cũng nên qua đó một chuyến.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 457


“Nương, ta và ngươi cùng đi!”

Chu thị hưng phấn vô cùng, bà ta chỉ muốn qua bên đó kiếm chác một chút nhằm đền bù thiệt thòi hôm nay thôi.

Cặp mẹ chồng nàng dâu này lập tức đứng lên thu xếp mọi thứ rồi rời đi, thế nhưng thời điểm bọn họ đi lại không khéo, lúc đến Lê gia lại vừa vặn phụ tử Lê Giang xử lý xong xuôi mọi chuyện, chuẩn bị đi gặp lão bằng hữu, còn cởi dây buộc thuyền rồi.

“Từ từ đã! Đại Giang!”

Thanh âm của đôi mẹ chồng nàng dâu này cực lớn, thế nhưng Lê Giang chẳng thèm để ý tới bọn họ, hắn trực tiếp đẩy thuyền ra ngoài.

Ngay lúc vừa dậm chân bước lên thuyền, hắn lại nghe được một tiểu cô nương qua nơi này giặt đồ nói chuyện với hai người đó.

“Vừa rồi ta có nghe Đại Giang thúc nói chuyện với lão thôn trưởng, bảo buổi chiều bọn họ sẽ đi thăm lão bằng hữu ngày xưa, tới chạng vạng nhất định sẽ trở về, A Bà, không bằng ngươi ngồi ở nhà chờ thúc ấy một chút.”

Chu thi cảm thấy có lý, chờ thì có làm sao, chỉ cần chiếm được chỗ tốt là đủ.

Bà ta không lo lắng mình chẳng kiếm chác được gì, kể cả khi Lê Giang không thích bà bà, gặp mặt vẫn sẽ chiêu đãi.

Lại nói, bây giờ đã tìm được Lê Trạch trở về, hắn chẳng còn lý do gì để hận nhà bà ta nữa. Sau đó, nhạc mẫu lấy chút đồ đạc nhà con rể cũng là chuyện rất bình thường.

Hắc hắc…

Ý tưởng của đôi mẹ chồng nàng dâu này chẳng khác nhau là mấy. Đáng tiếc thuyền Lê Giang đi rồi nhưng chẳng thấy trở về.

Hai người ngồi trước căn nhà rách nát ở ngay bờ sông gió lạnh kia, đợi hơn hai canh giờ, người cũng muốn đông lạnh tới choáng váng.

Mãi cho đến khi trời đen kịt xuống, hai người vừa lạnh vừa đói căn bản không chịu nổi nữa, mới phải từ bỏ hành động ngồi chầu chực này, sau đó đi tìm người trong thôn cho tá túc một đêm. Trời đã tối rồi, bảo bọn họ đi về bọn họ cũng không dám.

Kết quả tối hôm đó, đôi mẹ chồng nàng dâu này phải chen chúc trong cái chăn nhỏ xíu vừa khai vừa thối, quá sức chịu đựng.

Tại sao gần đây, mọi chuyện bọn họ muốn làm đều không suôn sẻ?

Đôi mẹ chồng nàng dâu của Quan gia thì trằn trọc khó ngủ cả đêm trong khi phụ tử Lê gia lại đang ngủ ngon lành.

Ngay trước khi rời đi, Lê Giang thấy hai người bọn họ tới cửa, hắn đã không có ý định trở về rồi.

Bởi vậy, hắn đi biếu quà cho các lão bằng hữu xong, lập tức lên trấn trên, hỏi thăm tới tận nhà Lạc Trạch. Năm người dọn dẹp hai cái giường, cùng nhau ngủ, chen chúc một chút lại cảm thấy ấm áp hơn.

Một đêm ngủ ngon đến sáng sớm.

Lẽ ra sáng nay, Lạc Trạch cũng nên theo phụ tử Lê Giang trở về trong thành. Nhưng hắn nhìn Trúc Thất và Nhị Sinh nước mắt lưng tròng, đôi chân lại không đành lòng bước đi.

Nếu hắn cứ rời đi như vậy, có lẽ hai người bọn họ sẽ phải quay về công việc đổ hương đêm kiếm tiền?

Hai người bọn họ đã tới chừng này tuổi rồi, chẳng có chút bạc nào trong tay, ngày sau chắc chắn không cưới nổi một tức phụ, mà chưa nói tới chuyện đó, sinh hoạt hàng ngày còn không lo nổi, nói gì tới cưới tức phụ sinh hài tử.

“Lão đại……”

Nhị Sinh là đứa nhỏ nhất trong ba người, được hai người còn lại yêu thương như đệ đệ ruột thịt. Thấy hắn khóc lóc thê lương, hai người còn lại cũng vô cùng khó chịu.

Không chỉ hai người bọn họ, phụ tử Lê Giang đứng ở cửa nhìn cũng không chịu nổi, Trúc Thất và Nhị Sinh đều là hài tử rất đáng thương.

“Nếu không chúng ta dẫn cả hai người bọn họ cùng đi thôi.”

Lê Trạch nhớ khoảng hai ngày trước chưởng quầy Miêu có tới tìm hắn và muội muội, nói tửu lầu cần tuyển thêm hai người chạy bàn.

Dạo gần đây việc làm ăn quá tốt khiến mấy người chạy bàn hiện tại của tửu lầu đều chạy tới chạy lui cả ngày cơ hồ không có thời gian nghỉ ngơi.

Lúc ấy hắn đã giao chuyện đó cho tiểu muội xử lý, nhưng hai ngày qua vẫn chưa nhìn thấy chạy bàn mới, chắc là nàng chưa tìm được người thích hợp.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 458


Hai người Trúc Thất và Nhị Sinh đều đủ tuổi. Người cũng rất cần mẫn, nghe nói vì kiếm tiền còn chịu làm việc đổ hương đêm.

Việc chạy bàn chắc chắn kiếm được nhiều tiền hơn việc đổ hương đêm kia, hẳn là bọn họ sẽ đồng ý.

“Gần đây tửu lầu muốn tuyển thêm hai chân chạy bàn, tuy tiền công được 600, nhưng rất mệt. Nếu hai người có thể làm, vậy cứ đi theo A Trạch cùng lên thuyền đi.”

Lạc Trạch nghe vậy cảm thấy vui mừng cực kỳ, hắn không cần suy nghĩ đã nhận lời thay hai kẻ còn ngốc nghếch đứng đằng kia.

“Bọn họ có thể! Cảm ơn Lê đại ca!”

Quả thực đây chính là chuyện cực kỳ tốt!

“Mau cảm ơn Lê đại ca đi!”

Lạc Trạch đẩy đẩy hai người, lúc này Trúc Thất mới phản ứng được, hắn vội vàng kéo Nhị Sinh chắp tay thi lễ liên tục nói lời cảm tạ với phụ tử Lê gia.

“Một chút việc nhỏ thôi mà, đừng khách khí như vậy. Hai người nhanh thu thập xiêm y đi, chúng ta nên về thành sớm một chút.”

Đã một đêm không trở về nhà, Lê Trạch thật sự rất lưu luyến, cũng không biết Vân Châu có ăn ngon ngủ yên hay không.

Lúc này Kim Vân Châu bị nhớ thương vừa rời giường đã hắt xì một cái, dọa Kim Thư hoảng sợ vội vàng mặc thêm xiêm y cho nàng ấy.

“Ai nha ta không sao đâu, không cần lo bò trắng răng đâu.”

Kim Vân Châu mặc xong xiêm y ngồi trước bàn trang điểm để Kim Thư búi tóc cho nàng ấy.

“Đúng rồi Kim Thư, hình như vừa rồi ta nghe được ngươi và tiểu muội nói chuyện?”

“Vâng, lúc nô tỳ vừa múc nước vào đã gặp A Tường cô nương, nàng hỏi tiểu thư ngài đã rời giường chưa, để nàng nấu món ăn ngon cho ngài.”

Kim Thư vừa dứt lời đã nghe cái bụng chủ tử ùng ục vang lên, khiến nàng ấy không nhịn được cười nói: “A Tường cô nương đã nuôi tiểu thư thành kén ăn rồi, hiện giờ cái bụng cũng biết món ăn mà A Tường cô nương làm ngon lắm, nó cũng thèm kìa.”

“Bớt ba hoa đi, mau chải đầu cho ta.”

Kim Vân Châu mơ hồ nhìn khuôn mặt mình trong gương, lại không nhịn được sờ sờ mặt rồi hỏi: “Kim Thư, có phải gần đây ta béo lên không?”

“Tiểu thư, đó không gọi là béo, chỉ là mượt mà hơn một chút thôi. Đây là bộ dáng bình thường của thai phụ, ngài nhìn cánh tay và cẳng chân của ngài đi, chúng vẫn mảnh mai như trước, chờ sau khi ngài sinh tiểu thiếu gia xong, rất nhanh có thể khôi phục lại. Nô tỳ không hề nói bậy đâu, đều là lang trung nói đó.”

“Vậy sao……”

Kim Vân Châu nghe xong lời này, đã tiêu tan rất nhiều lo lắng.

“Ta còn tưởng dạo gần đây, ta ăn quá nhiều mới mập lên. Ai, tay nghề tiểu muội quá tốt, muội phu sau này thật may mắn.”

Kim Thư thuận miệng đáp: “Chắc chắn rồi, chỉ sợ trái tim và dạ dày của hắn đều bị A Tường cô nương nắm chặt.”

Người nói vô tâm người nghe cố ý, Kim Vân Châu đã ghi tạc những lời này vào trong lòng.

Nàng ấy không biết cách nấu ăn, cho nên cực kỳ hâm mộ tiểu muội. Nàng có thể làm nhiều món ăn ngon như vậy cho người nhà thưởng thức. Nếu Hoài Chi được ăn những món do tự tay nàng ấy nấu, hắn sẽ vui vẻ tới mức nào?

Thế nhưng nghĩ xong, nàng ấy mới cúi đầu nhìn cái bụng đang có xu hướng gồ lên của mình, ai… Phỏng chừng với tình trạng hiện nay, tiểu muội sẽ không dạy nàng ấy nấu ăn đâu.

“Đại tẩu đã dậy rồi?”

Nghe được động tĩnh ngoài cửa, Kim Vân Châu vội vàng lên tiếng trả lời.

“Tiểu muội ngươi vào đi, ta sắp chải đầu xong rồi.”

Lê Tường nghe âm thanh đáp lại, lúc này mới bưng bàn thức ăn vào phòng, sau đó nàng đặt bữa sáng đã được chuẩn bị xong lên bàn.

“Tối hôm qua, ngươi nói muốn dùng cháo ngọt, cho nên sáng hôm nay ta ninh chút cháo ngô táo đỏ, cứ để trên bàn một chút cho nguội nha.”

“Cảm ơn tiểu muội!” Kim Vân Châu vẫn chưa búi tóc xong, chỉ có thể vui vẻ kéo tay áo Lê Tường: “Tiểu muội, có phải đại ca ngươi nói sáng sớm hôm nay hắn sẽ trở về hay không?”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 459


“Ừm ừm, nói không chừng ngươi vừa ăn xong bữa sáng, bọn họ đã trở về rồi.”

Lê Tường ngồi nói chuyện phiếm với đại tẩu nhà mình một lát rồi mới đi tới phòng bếp ăn cơm sáng của nàng.

Nếu nàng không dặn dò trước, vậy bữa cơm buổi sáng, Khương Mẫn sẽ chuẩn bị món bánh bao kèm với sữa đậu nành cho người trong phòng bếp ăn.

Bánh bao sữa đậu nành đã là món ăn cực kỳ ngon rồi, hơn nữa hắn còn chịu khó thay đổi thật nhiều chủng loại nhân bánh bao, ngày nào cũng ăn nhưng không ngán chút nào.

“Đã ăn xong hết chưa nào? Nếu ăn xong, chúng ta bắt đầu làm việc thôi, chưởng quầy Miêu đi mở cửa.”

“Được rồi”

Chưởng quầy Miêu uống xong một ngụm sữa đậu nành cuối cùng, hắn cảm thấy vô cùng mỹ mãn rời khỏi phòng bếp.

Bọn tiểu nhị cũng đi theo hắn ra ngoài, thế nhưng rất nhanh sau đó A Bố lại chạy về.

“A Tường cô nương, cửa sau có một đại hán, hắn hỏi tửu lầu chúng ta có mua mấy thứ hoang dã không.”

Hử?

Thứ hoang dã ư……

Hai mắt Lê Tường sáng ngời, nàng lập tức đứng dậy đi về phía cửa sau. Tiểu nhị canh giữ ở cửa nhìn thấy nàng mới nhường vị trí rồi trở về sảnh lớn.

Nam nhân đang đứng bên ngoài rất là cao lớn, trời lạnh như vậy nhưng hắn chỉ mặc một tầng áo bông hơi mỏng thôi, trên khuôn mặt đầy râu ria xồm xoàm, nhưng đôi mắt rất có thần.

Nhìn không ra tuổi, cho nên Lê Tường trực tiếp gọi hắn là đại thúc.

“Đại thúc ngươi muốn bán loại đồ hoang dã gì?”

Lê Tường không nhìn thấy trên mặt đất chung quanh có thứ gì hết, cũng không thấy hắn cõng sọt trên lưng, người này hoàn toàn là tới tay không.

“Tiểu nha đầu, ngươi có thể làm chủ?”

Nam nhân nọ có chút không tin, nói cho cùng Lê Tường vẫn còn quá nhỏ.

“Đây là chủ nhân của tửu lầu chúng ta, lại là quản lý phòng bếp, tự nhiên nàng có thể làm chủ.”

A Bố giới thiệu mới khiến nam nhân kia nghiêm túc hơn vài phần.

“Ta bán có chút nhiều, bởi vì không biết có thể bán đi hay không, lại sợ mang chúng nó đi trên đường lăn lộn một chút, sẽ c.h.ế.t mất, cho nên ta chỉ mang theo một con thôi, nhưng hồi nãy đã bán trên chợ rồi.”

“Còn sống ư?”

Lê Tường nhíu nhíu mày, chẳng lẽ người này muốn bán lợn rừng, hươu sao linh tinh ư? Đã vậy còn sống, chẳng lẽ hắn muốn nói tự người nhà mình phải thịt sao?

Nếu làm vậy từ hậu viện sẽ truyền ra một tiếng hét thảm, khác nào doạ khách nhân sợ bỏ chạy hết?

“Đều là thỏ, lão bản có muốn không?”

“Con thỏ! Muốn nha, muốn nha!”

Thịt thỏ ăn ngon như vậy, cớ sao lại không cần? Lê Tường chỉ cần nghĩ tới món thịt thỏ kho tàu, thịt thỏ rang khô, nước miếng đã chảy ra rồi.

“Ngươi có bao nhiêu con thỏ còn sống?”

Người nọ không cần suy nghĩ đã đáp: “Lớn có ba mươi hai con, nhỏ có hai mươi.”

“Ta chỉ cần con lớn.”

Lê Tường rất rõ ràng, đây là tửu lầu. Nàng mua thỏ nhỏ về chẳng lẽ muốn nuôi ở sân sau ư, đến lúc đó khu vực phía sau sẽ trở nên thối hoắc, còn phải nhọc lòng cho thỏ ăn.

“Trên thị trường một con thỏ còn sống có giá chín đồng bối một cân, ngươi có biết giá cả không?”

Nam nhân gật gật đầu, cũng bởi hắn luôn bán chín đồng bối một cân, nhưng hôm nay đột nhiên những người đó muốn giảm giá, hắn mới giữ lại, không bán hết thỏ đi.

Nam nhân kia vô cùng vui vẻ khi biết Lê Tường muốn mua hết 32 con thỏ, hắn hẹn buổi chiều sẽ đưa chỗ thỏ đó tới và quay đầu đi luôn rồi. Hắn vừa đi, Lê Tường mới nghĩ đến một điểm khiến người ta nghi hoặc.

Bình thường, chẳng phải thợ săn chỉ bán vài ba con mồi mình bắt được sao? Cớ gì người này lại bán một lần tới 32 con thỏ? Số lượng nhiều như vậy, chẳng lẽ hắn tự nuôi dưỡng?

“A Bố ngươi từng gặp người này chưa?”

“Chưa, hoàn toàn không có ấn tượng.”

“Được rồi, vậy ngươi trở về phía trước làm việc đi.”

Lê Tường đóng cửa sau lại, đang muốn đi đột nhiên nghe thấy thanh âm nói chuyện của phụ thân và đại ca mình vang lên từ ngõ nhỏ.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 460


Lê Tường vội vàng mở cửa, ló đầu nhìn ra bên ngoài. Quả thật phụ thân và đại ca đã trở lại rồi.

“Phụ thân! Đại ca!”

A? Phía sau hai người bọn họ còn có ba người khác? Một là Lạc Trạch, còn hai người kia, rất lạ mặt. Bọn họ ăn mặc lại không giống người trong thôn, cũng không giống người trong thành.

Hai người này tỏ ra rất tò mò với cảnh vật chung quanh, luôn không ngừng đánh giá mọi nơi, tay còn gắt gao túm vạt áo Lạc Trạch, y như bộ dáng tiểu tức phụ mới về nhà trượng phu vậy.

Đây là ai?

“Tương Nhi, có bánh bao không? Mang cho chúng ta mấy lồ ng đi, buổi sáng nay chỉ ăn cái trứng gà, đã tiêu hoá hết trên đường trở về rồi, bụng ta lại đói.”

“Có có có, ta lập tức đi lấy.”

Lê Tường kìm chế sự nghi hoặc trong lòng, xoay người đi vào phòng bếp cầm năm lồ ng bánh bao nhân hành tây ra, lại rót cho mỗi người bọn họ một chén sữa đậu nành lớn.

Ăn uống no đủ, Lê Trạch mới giới thiệu.

“Hai ngày trước chưởng quầy Miêu nói muốn tuyển thêm chạy bàn, ta để ý tửu lầu chúng ta vẫn chưa tuyển được, vừa lúc gặp gỡ hai người bọn A Thất ở nhà A Trạch. Thấy hai người bọn họ rất chăm chỉ, chịu khó, nên mang bọn họ về.”

“Trúc Thất, Nhị Sinh?”

Lê Tường thấy quan hệ thân cận giữa hai người bọn họ và Lạc Trạch, nàng không nhịn được phỏng đoán.

“A Tường, ngươi quen biết bọn họ?”

“Không quen biết……”

Nàng chỉ biết hai cái tên này thông qua câu chuyện của người nào đó mà thôi. Tại sao chỉ nghe một câu chuyện mà nàng lại nhớ tên bọn họ?

Tại người nào đó kia nhắc đi nhắc lại nhiều lần lắm, tự dưng mà nhớ thôi. Lại nói, người nào đó có thể thành công thoát khỏi ma quỷ, cũng có một phần công lao của hai người này.

“Nếu đại ca đã đưa các ngươi tới, vậy hai người cứ đi theo chưởng quầy Miêu học quy củ trước, học giỏi có thể chính thức bắt đầu làm việc. Đúng rồi A Trạch, bọn họ ở nơi nào?”

Lê Tường không thể sắp xếp người xa lạ ở trong hậu viện tửu lầu được, nàng cũng không muốn người xa lạ trụ đến ở trong cửa hàng thịt hầm nhà mình. Bởi vậy, nàng lập tức hỏi Lạc Trạch.

Lạc Trạch cũng không ngốc, vừa nghe một cái, đã hiểu ý của Lê Tường, hắn lập tức tỏ vẻ ngay bây giờ hắn sẽ đưa hai người ấy đi thuê một gian phòng ở phụ cân.

Tiền thuê nhà ở một tháng cũng không đắt, hai người cùng thuê một nơi, chắc chắn đủ tiền. Hơn nữa theo hắn biết, làm việc ở tửu lầu có bao ba bữa cơm, cũng đỡ được một khoản lớn, ngày thường cũng không cần tiêu quá nhiều tiền.

Chắc chắn hai người A Thất có thể ở lại trong thành!

Sau khi dàn xếp ổn thoả công việc, một ngày bận rộn mới của tửu lầu lại bắt đầu rồi.

Từ nhỏ Trúc Thất và Nhị Sinh đã phải lưu lạc đầu đường, kỹ năng dùng gương mặt tươi cười hoan nghênh người khác và xem mặt đoán ý chẳng cần ai phải dạy cũng biết.

Chưởng quầy Miêu chỉ dạy bọn họ cách cá nhân vệ sinh, cách chuyển đồ ăn tới đúng vị trí bàn, rồi thả hai người bọn họ đi theo A Bố.

Có khả năng hai người bọn họ đã chờ mong một công việc tử tế từ lâu rồi, hơn nữa lão đại đã nói, được làm việc ở tửu là chuyện cực kỳ may mắn đối với hai người bọn họ, nhất định phải quý trọng cơ hội lần này.

Cho nên hai người ấy đều ngoan ngoãn nghe lời, lại nghiêm túc học hỏi mấy người A Bố cách lau cái bàn, cách bưng đồ ăn.

Hai người vừa nói chuyện, vừa ghi nhớ kỹ những món ăn của tửu lầu nhà mình. Kiểu gì cũng không thể để khách nhân hỏi tửu lầu nhà ngươi có những món ăn gì mà chân chạy bàn như bọn họ không biết được.

Lê Tường cũng khá hài lòng về hai tiểu nhị mới của tửu lầu, dù sao chỉ cần bọn họ chăm chỉ làm việc là được, những cái khác nàng cũng không rảnh để tìm tòi nghiên cứu sâu hơn.

Cứ như vậy, tất cả mọi người bận rộn tới tận buổi chiều, lúc này nam nhân ban sáng hẹn đưa 32 con thỏ đã tới.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 462


Yến Túc vẫn liên tục lẩm nhẩm lầm nhầm, vừa đọc thuộc vừa bỏ gia vị vào nồi. Sau khi xào thật thơm gia vị, hắn mới vớt hết phần xác đi, tiếp đó bỏ thịt thỏ vào xào.

“Sư phụ, bỏ thêm nước tương, rượu gia vị còn muối nữa, sau đó có thêm đường không?”

Yến Túc không chắc chắn lắm về chuyện có bỏ thêm đường hay không, thấy Lê Tường gật đầu, hắn mới hơi run tay một chút bỏ thêm đường vào nồi.

Lúc này thịt thỏ trong nồi đã rất thơm, thế nhưng cần phải cho thêm nước, đun chừng ba mươi phút nữa mới chín. Toàn bộ quá trình Yến Túc chế biến, Lê Tường đều đứng một bên nhìn, ngẫu nhiên nàng cũng nhắc nhở hắn một câu. Rất nhanh thịt thỏ trong nồi đã dần dần chín.

Lúc này cần phải đun nóng một nồi khác, bỏ thêm vào trong đó lá thơm, hoa tiêu, ớt, xào thật thơm rồi vớt bỏ phần xác ra khỏi dầu, chờ tới khi dầu sôi thêm một lần nữa mới bỏ thịt thỏ vào trong nồi, cho nốt một nửa tỏi và gừng thái.

hay còn gọi là lá nguyệt quế.

Xong xuôi, một nồi thỏ tê cay đã hoàn thành.

“Sư phụ, nếm thử đi!”

Yến Túc hướng ánh mắt đầy chờ mong cầm đôi đũa đưa qua cho Lê Tường.

Lê Tường gắp một miếng thịt thỏ béo ngậy lên, mùi thịt được bọc kín ở bên trong, chỉ có thể ngửi được từng đợt hương ớt tê cay xộc vào mũi, nhất định phải cắn một miếng mới nếm được cái tinh tuý của nó.

Thịt thỏ thật sự non mềm, trong quá trình nấu nướng, thịt thỏ đã ngấm no nước canh, bởi vậy không còn chút mùi tanh tanh nữa, một món ăn nhẹ nhàng với vị mặn vừa phải và cay đủ dùng, hương vị thật sự không tồi.

Yến Túc dùng lửa khá tiêu chuẩn, nếu để nàng chấm điểm, đại khái có thể cho hắn con số 80.

“Cũng không tệ lắm, mang sang cho mấy người khác nếm thử đi, cũng thuận tiện gọi chưởng quầy Miêu vào đây nhé.”

Lê Tường dặn dò xong lập tức đi tìm những thẻ bài thực đơn còn trống của mình, nàng tự tay mài chút mực rồi viết lên mấy chữ thỏ tê cay.

Tuy chữ do nàng viết không đẹp bằng những thẻ bài cũ đang treo trên tường, nhưng còn tính là tinh tế, tóm lại chỉ cần khách nhân nhìn hiểu là đủ.

“Chủ nhân, ngươi tìm ta?”

“Ừm ừm, cho ngươi cái này, cầm đi treo lên một vị trí bắt mắt trên tường.”

Chưởng quầy Miêu nhận thẻ bài, cẩn thận đọc.

“Thịt thỏ tê cay, 30 đồng bối……”

“Đúng, còn nữa, ngươi nhớ dặn dò mấy người A Bố, bảo bọn họ có thể đề cử món này cho khách hàng, hôm nay chỉ cung ứng đúng 60 phần, bán xong là hết.”

Với tửu lầu bọn họ, 60 phần ăn chỉ là một bữa ăn sáng. Chưởng quầy Miêu cầm thẻ bài thực đơn đi ra ngoài, treo lên một vị trí khá bắt mắt trên tường.

Khi có khách hàng quen tới ăn, hắn sẽ thuận miệng giới thiệu một câu, khác không nói, chỉ cần nghe chữ giới hạn cung ứng, cả tửu lầu có đúng 60 phần, đám khách nhân kia đã không nhịn được.

Kỳ thật tửu lầu bọn họ có rất nhiều đồ ăn, mỗi món cả ngày chỉ bán được chừng hai, ba mươi phần thôi, nhưng bỏ thêm hai chữ giới hạn kia vào, món ăn sẽ trở nên quý hiếm hơn, dường như chỉ cần chậm trễ một chút là không còn để gọi rồi.

Bởi vậy, 60 phần thịt thỏ đã bán hết trong vòng chưa tới hai canh giờ.

Bên trong lồ ng thỏ ở hậu viện, chỉ còn lại một con thỏ bé nhất, nó lẻ loi ngồi xổm trong góc.

Lê Tường nhìn đống lông thỏ đã lột ở một bên, lại nhìn con thỏ kia, cuối cùng nàng vẫn quyết định làm thịt nó.

Đã làm nghề đầu bếp, mỗi ngày đều phải làm thịt gà, thịt vịt, bây giờ mà nói tới chuyện yêu thương, xót xa cho động vật, chẳng phải là nực cười sao?

“Sư phụ, sắp sửa đóng cửa tửu lầu rồi, cơm chiều hôm nay do ta và tỷ tỷ đảm nhiệm ư?”

“Không cần, hôm nay để ta và Yến Túc tới làm đi, ngươi đi tìm tỷ tỷ của ngươi, đi rửa sạch đống da thỏ kia, chút nữa ta sẽ cần dùng tới.”

Lê Tường mang con thỏ cuối cùng vào phòng bếp.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 463


Cộng thêm chỗ thịt làm món thỏ tê cay vẫn còn sót lại, Lê Tường lại rửa chúng một lần nữa rồi bỏ vào nồi nước chát.

Sắp sửa đóng cửa tửu lầu rồi, chờ mấy người trên kia dọn dẹp sạch sẽ tửu lầu, tập trung tới hậu viện, chắc thịt đã hầm xong xuôi rồi.

Những món ăn còn lại, nàng lười một chút, chỉ xào rau xanh và làm một đ ĩa cá lát trơn mềm mà thôi, những thứ khác cứ giao cho Yến Túc đi làm.

Đồ đệ mà, hiển nhiên phải gánh vác ưu phiền thay sư phụ.

Chờ mọi người trên đó quét dọn xong tửu lầu, lại cơm nước xong, sắc trời bên ngoài cũng hoàn toàn đen kịt.

Thời đại này còn chưa làm ra giấy, trên đường cũng không có đèn lồ ng, bởi vậy, mỗi khi trời tối bên ngoài sẽ không có người đi đường.

Mấy người Lạc Trạch đi về, một là dựa vào trí nhớ, hai là dựa vào đèn dầu. Thế nhưng đèn dầu rất dễ bị gió thổi tắt, lúc nào cũng cần mang theo mồi lửa trên người.

Trời tối kiểu này, ra ngoài thật sự bất tiện.

Khi tiểu nhị của tửu lầu đều đi về hết rồi, cửa sau lại vang lên thanh âm.

Không cần hỏi cũng biết là tiểu tử Lạc Trạch kia, mắt thấy ngày đính hôn của hắn càng ngày càng tới gần, hắn và biểu tỷ lại càng lúc càng thêm quấn quýt.

Ban ngày không được gặp, buổi tối dù trời đen đến mấy hắn cũng ráng đi qua bên này.

Haizz, thật đúng là yêu đương có thể khiến người ta điên cuồng.

Lê Tường không đi mở cửa, chỉ cần biểu tỷ nghe thấy động tĩnh nhất định sẽ đi lên mở thôi. Nàng rửa chân đổ nước xong, lại trực tiếp trở về phòng của mình.

Bận rộn cả một ngày, nàng còn phải kiểm kê sổ thu chi của ngày hôm nay.

Cũng không phải nàng không tin được phòng thu chi, mà phương thức ghi sổ của bọn họ quá mức rườm rà phức tạp.

Bây giờ nàng không ghi chép lại theo phương thức đơn giản của chính mình, cứ đợi cho đến khi cần kiểm kê, sẽ có tận mấy chục cuốn sách ngàn chữ, chắc chắn sẽ khiến nàng đầu váng mắt hoa một phen.

Lê Tường cũng từng nghĩ tới chuyện dạy phương thức đơn giản hơn cho phòng thu chi, nhưng đại thúc làm bên đó đã dùng phương thức ấy mấy chục năm rồi, bảo đại thúc ấy dùng cách của người hiện đại, sửa các chữ thành con số chắc chắn sẽ khó khăn vô cùng, còn lộn xộn rối tinh rối mù nữa.

Cuối cùng nàng đành phải mặc đại thúc ấy, bản thân nàng chỉ phiền toái chút, mỗi ngày dùng hơn nửa canh giờ sửa sang lại một phen thôi.

Thế nhưng cách làm này khẳng định không phải kế lâu dài, nàng vẫn muốn bồi dưỡng một người biết dùng phương thức làm sổ của nàng chuyển tới đảm nhiệm công việc của phòng thu chi.

Có điều chuyện này cứ từ từ đã, tửu lầu vừa khai trương không được bao lâu, phòng thu chi chưa cần động tới.

Lê Tường mài mực, sửa sang lại những khoản lặt vặt bên trong sổ thu chi, chép sang một cuốn sổ nàng đã phân loại sẵn từ trước.

“Ừm…… 32 con thỏ, cộng 122 cân, ra 1098 đồng bối……”

“Sườn heo 60 cân, ra 600 đồng bối……”

Ngay lúc đang chăm chú ghi chép, đột nhiên nàng nghe tiếng cười của biểu tỷ ở bên ngoài tường, nàng ấy đang mắng Lạc Trạch bắt nạt người.

Mấy gian nhà các nàng đang ở dều dùng vách ngăn dựng thành tường, hai người kia nói chuyện ở bên ngoài, thanh âm hơi chút lớn một chút, nàng ở bên trong này có thể nghe được rành mạch.

Trước kia biểu tỷ và Lạc Trạch chỉ hỏi thăm tới hỏi thăm lui mấy chuyện vớ vẩn đó, nàng cũng không cảm thấy có cái gì.

Nhưng gần đây, hai người này nói chuyện càng ngày càng lệch lạc, nàng chỉ cần ngẫm lại đã thấy ngượng ngùng.

Quan Thúy Nhi đang ở bên ngoài đâu biết rằng hai người bọn họ nói chuyện ban đêm thế này, lại khiến Lê Tường ở trong phòng nghe được rõ rành rành, lúc này cả trái tim và thần trí của nàng ấy đều ở trên người Lạc Trạch rồi.

“Làm gì có ai làm như ngươi? Trực tiếp tới cửa nhà bọn họ nói như vậy, khiến người trong thôn đều biết, khẳng định đám người đó sẽ chê cười ta.”
 
Back
Top Bottom