Ngôn Tình Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng

Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 200


Khi Trương Thiên đặt những thứ này ở trước mặt mẹ, những gì nhận được không phải là lời khen ngợi mà là một bàn tay to như quạt hương bồ vào lưng của Chung Quyên.

Đau c.h.ế.t đi được!

“Con đúng là cái đồ phá của! Vừa lãnh được tiền là đi tiêu ngay được!”

Chung Quyên tức giận, nhiều đồ như vậy thì phải tốn bao nhiêu tiền chứ?!

Nghĩ thôi đã thấy đau lòng rồi!

Bà ấy trừng mắt nhìn con gái đang cười toe toét, nói:

“Đưa số lương đó của con cho mẹ, con phung phí như vậy, căn bản không tiết kiệm được tiền!”

Trương Thiên quả quyết lắc đầu, từ chối:

“Con không đưa cho mẹ đâu ạ!”

Cô tha thiết thuyết phục mẹ Chung Quyên cầm tiền đi mua đồ như mình.

“Mẹ để tiền ở đó cũng chẳng có ích gì, phải đổi tiền thành đồ thật, sử dụng nó cho bản thân, như vậy thì số tiền mà mình kiếm được mới có ích!”

Sau đó Trương Thiên lại bĩu môi nói:

“Con kiếm được tiền mà lại không cho con tiêu, vậy thì thà rằng mẹ cho con một đao luôn cho rồi!”

Mục đích kiếm tiền là để hưởng lạc, bây giờ cũng không có nhiều thú vui giải trí giống như đời sau, vậy thì chỉ có thể dùng tiền để cải thiện cuộc sống, ít nhất là khiến cuộc sống của mình trở nên thoải mái hơn.

Có trời mới biết, buổi tối cô đi vệ sinh không thể thắp đèn, cứ mò mẫm đi trong bóng tối tìm xô, bây giờ sau ba giờ chiều đã không dám uống nước, vì sợ buổi tối sẽ phải tỉnh dậy để đi vệ sinh.

Vì vậy, đèn dầu là một vật dụng vô cùng cần thiết!

Những thứ khác người nhà đều dùng được, đặc biệt là vải, có thể dùng để may quần áo mới cho cả nhà, bộ quần áo cô đang mặc hiện giờ được may từ hai năm trước, cũng đã hơi chật ở phần nách rồi.

Chung Quyên không còn cách nào khác đành trừng mắt nhìn đứa con gái phá của của mình, đem những thứ đó cất vào trong phòng.

Buổi tối ăn thịt xào, sáng hôm sau khi thức dậy, cả thể xác lẫn tinh thần đều cảm thấy vui vẻ vô cùng.

Tuy nhiên, tâm trạng vui vẻ này chỉ kéo dài cho đến bữa trưa.

“Mẹ bảo con đi xem mắt ấy ạ?!”

Trương Thiên không thể tin được mình còn trẻ như vậy mà lại phải đi xem mắt, mấu chốt là cô căn bản không hề hay biết gì về chuyện này!

Cô không khỏi có chút tức giận, cau mày hỏi mẹ:

“Sao mẹ không nói trước với con một tiếng, lại tự ý bảo anh Cả tìm đối tượng xem mắt cho con vậy?”

Đúng vậy, đối tượng xem mắt lần này chính là do mẹ Chung Quyên đã đặc biệt nhờ anh Cả Trương Hồng Vũ tìm trong binh đoàn.

Anh Cả tìm nửa năm, hôm nay mới tìm được một người tương đối vừa ý, lập tức gửi điện báo về, để Trương Thiên nhanh chóng qua gặp.

Tâm trạng vui vẻ lúc đầu của cô lập tức biến mất không còn gì, cơn tức giận trong lòng như núi lửa phun trào, chỉ cần một tia lửa là sẽ bùng phát ngay lập tức.

Tuy nhiên mẹ Chung Quyên vốn dĩ không hiểu, bà ấy lập tức trả lời với vẻ mặt kỳ quái:

“Con đã lớn như vậy rồi, đương nhiên phải chuẩn bị đi xem mắt chứ.”

DTV

Sau đó Chung Quyên quay người, bắt đầu chuẩn bị đồ đạc cho Trương Thiên tới binh đoàn.

“Mặc dù anh con đang đóng quân ở trên đảo, nhưng đối tượng xem mắt mà nó tìm cho con thật sự rất tốt, không chỉ là quân nhân mà còn là một trung đoàn trưởng. Một con nhóc còn chưa tốt nghiệp cấp ba như con có thể nói là đang trèo cao đấy!”

Bà ấy trông rất vui mừng, khóe mắt lông mày đều tràn ngập niềm vui.

Nhưng Trương Thiên lại vô cùng tức giận!

Mặc dù cô rất vui vì sau khi tới đây mình đã có người thân cùng huyết thống, nhưng đây không phải là lý do mà họ có thể nhúng tay vào hôn nhân của cô mà không có sự cho phép của cô!

Trương Thiên cố kìm nén cơn tức giận nói:

“Con không đi đâu, trường học sắp mở cửa trở lại rồi, con còn phải đi học.”

Đúng vậy, vào hai ngày trước, bên trên đã ra thông báo yêu cầu các trường học trên cả nước mở cửa trở lại, qua năm mới Trương Thiên sẽ phải tiếp tục lên lớp.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 201


Cô vốn đã ôn lại những kiến thức lúc trước, sang năm có thể trực tiếp học lên lớp 12, thậm chí bởi vì kiến thức cơ bản của cô đã khá vững nên không cần phải tới trường để học, hoàn toàn có thể ở nhà tự học, đợi đến kỳ thi rồi nhận bằng tốt nghiệp là được.

Chung Quyên cũng không quay đầu lại, chỉ nói:

“Con đi học cũng không cần đến trường, không phải chỉ cần đợi đến cuối kỳ, chờ đi thi là được rồi sao?”

“Nhân lúc bây giờ đang nông nhàn, đại đội không có việc gì, con qua bên đó gặp mặt một chút, nếu thích hợp thì định ra mối hôn sự này luôn, về sau trở về tổ chức hôn lễ là được.”

Trương Thiên quả thực vô cùng cạn lời, cô cảm thấy mình không thể nào nói chuyện được với mẹ.

“Mẹ nói gì con cũng không đi đâu. Chuyện này là do mẹ chủ động nhờ anh Cả, thế nên không liên quan gì đến con, mẹ tự giải thích với anh Cả đi ạ, dù sao nói gì con cũng sẽ không đi.”

Cô nói xong liền lập tức quay người bỏ đi, bỏ lại tiếng mắng mỏ của mẹ ở phía sau.

Trương Thiên đã từng nghe nói thời đại này có rất nhiều cuộc hôn nhân sắp đặt, cô không hề ghét mấy chuyện như đi xem mắt, nhưng phải là ở tình huống bản thân biết rõ việc này!

Vì một số chuyện xảy ra hồi trước, Trương Thiên vô cùng phản cảm việc người khác lấy danh nghĩa vì tốt cho cô mà can thiệp vào cuộc sống của cô.

Cơm trưa Trương Thiên cũng không ăn, mà đến nhà ông Hai ăn chực một bữa.

Sau khi về nhà, mẹ Chung Quyên vừa nhìn thấy cô thì lập tức trách mắng, nói bóng nói gió bảo cô nhanh chóng đến phía Nam để xem mắt.

Trương Thiên trực tiếp nhìn về phía ông nội Trương Đại Ngưu.

“Mọi người cũng biết chuyện này ạ?”

Trương Đại Ngưu lắc đầu.

“Chuyện này ông cũng vừa mới biết, mẹ cháu giấu rất kỹ, chẳng nói cho ai cả.”

Hồi đó ông và vợ có thể nói là yêu đương tự do, con trai và con dâu cũng vậy nên ông thực sự không vội trong chuyện hôn nhân.

Sắc mặt Trương Thiên dịu đi rất nhiều, lại nhìn về phía ba mình là Trương Vệ Quốc.

“Ba cũng không biết ạ?”

Trương Vệ Quốc điên cuồng lắc đầu:

DTV

“Ba thật sự không biết!”

Ông ấy chưa bao giờ thấy con gái mình tức giận như vậy, trong lòng không khỏi có chút lo lắng thay cho vợ…

Phải biết rằng, điều đáng sợ nhất chính là khiến một người có tính tình vô cùng tốt nổi giận!

Hơn nữa Trương Vệ Quốc cũng không hoàn toàn không hiểu nổi tại sao vợ mình lại lo lắng đến thế?

Nghe xong câu trả lời của ba và ông, cơn giận của Trương Thiên cũng đã nguôi ngoai đi phần nào, xem ra chuyện này là ý định của một mình mẹ cô thôi.

Mà Chung Quyên cũng có cái nhìn riêng về vấn đề này.

“Con gái có thể giống con trai sao? Con sắp hai mươi rồi, nếu không tìm một người đàn ông tốt để lấy, sẽ trở thành bà cô không gả đi được!”

Trương Thiên chỉ nói một câu về chuyện này.

“Vậy thì làm bà cô cũng được!”

Cóc ba chân khó tìm nhưng đàn ông hai chân thì khắp nơi đều có!

Cuộc sống cũng không chỉ có một con đường là kết hôn.

Cô cố gắng như vậy để khiến bản thân trở nên tốt hơn chứ không phải để lấy một người đàn ông được gọi là tốt!

Dưới sự phản đối mạnh mẽ của Trương Thiên, chuyện xem mắt coi như bỏ ngỏ.

Với cô, điều quan trọng nhất hiện giờ chính là xưởng chế biến sữa tươi và vấn đề đóng kín chai sữa.

Nhà xưởng đã bắt đầu xây dựng, để thuận tiện, đại đội còn xây thêm một dãy nhà mới ở bên phía khu sinh hoạt thuộc trại chăn nuôi.

Vốn Trương Đại Ngưu muốn trực tiếp sử dụng các phòng trong khu quản lý bên cạnh, nhưng Trương Thiên nghĩ rằng với số lượng dê sữa và bò sữa sẽ càng lúc càng tăng lên, chỉ sử dụng vài phòng đó thôi là không đủ.

Nếu đã muốn xây dựng nhà xưởng, vậy thà rằng tách riêng ra để dễ quản lý hơn.

Trương Đại Ngưu đã đồng ý.

Xưởng sữa bắt đầu khởi công xây dựng.

Trương Đại Ngưu cũng đến công xã tìm lãnh đạo, nói rõ chuyện đại đội Hồng Quang muốn xây dựng xưởng sữa, đồng thời lấy được công văn mở xưởng.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 202


Vấn đề Trương Thiên cần giải quyết chỉ còn lại vấn đề đóng kín chai sữa.

Chai sữa thống nhất đóng bằng nút gỗ, nguyên liệu đơn giản dễ kiếm, có thể tái sử dụng, nhược điểm là sản phẩm bằng gỗ dễ bị mốc do ẩm, không đạt được độ kín hoàn hảo.

DTV

Việc không đậy kín hoàn toàn sẽ làm cho sữa bên trong tràn ra ngoài trong quá trình vận chuyển, đồng thời cũng khiến vi khuẩn bên ngoài xâm nhập vào, làm cho hạn sử dụng của sữa rút ngắn lại.

Bây giờ thời tiết lạnh thì không sao, nhưng khi trời nóng sẽ nhận được rất nhiều ý kiến phản hồi, người tiêu dùng phàn nàn rằng mang sữa về để một lúc là đã có mùi.

Mặc dù đối phương không nói phải bồi thường một chai mới, nhưng Trương Thiên hiểu rõ việc này bắt buộc phải giải quyết triệt để.

Để giải quyết vấn đề này, cô lại một lần nữa đi tìm chị Chu ở trạm sữa để hỏi ý kiến.

Miệng chai sữa ở trạm sữa được bịt kín bằng một miếng giấy gói dày hình tròn, dù có úp ngược chai thì sữa cũng không hề chảy ra ngoài.

Cách đóng kín chai bằng phương pháp chân không này còn có thể kéo dài thời gian sử dụng ở một mức độ nhất định, giữ được hương vị của sữa tươi, tránh lãng phí.

Đây chính là những gì mà Trương Thiên cần.

Mà để làm được phương pháp đóng kín này thì phải sử dụng máy đóng nút chai.

Cô đã hỏi anh Hai Trương Hồng Văn, xưởng cơ khí không có kĩ thuật này.

Và theo như anh ấy tìm hiểu thì ở trên thành phố cũng không có.

Nếu muốn biết, chỉ có thể hỏi những người ở trạm sữa.

Vì thế, cô đặc biệt mời chị Chu đến ăn cơm tại tiệm cơm quốc doanh.

“Chị đã nhờ người nghe ngóng rồi, chiếc máy đóng nút chai đó là máy hút chân không bán tự động, chuyên dùng để đóng nút chai thủy tinh.”

Chị Chu ngồi đối diện Trương Thiên, hứng thú bừng bừng nói:

Trương Thiên hỏi luôn:

“Chị có biết chiếc máy ở trạm sữa được mua ở đâu không ạ?”

Đây mới là điều quan trọng nhất!

Chị Chu gật đầu, nhìn quanh, sau đó mới ghé sát lại thì thầm:

“Là trưởng trạm nhờ người mang về từ xưởng cơ khí bên Ma Đô(*) đấy, nghe nói đã phải tiêu tốn rất nhiều tiền!”

(*) Ma Đô là tên cũ của Thượng Hải

Bấy giờ chị ấy cũng mới biết, hóa ra chiếc máy đóng nút chai ở trạm sữa lại đắt đến thế!

Giá của một chiếc máy đóng chai tương đương với hai chiếc xe đạp thương hiệu nổi tiếng.

Vừa nghĩ tới đây, chị Chu không nhịn được mà tặc lưỡi.

Trương Thiên trầm ngâm, xưởng cơ khí ở Ma Đô sao?

Khóe môi cô nở một nụ cười nhiệt tình, nhìn chị Chu nói:

“Chị Chu, chị có nghe ngóng được đó là xưởng cơ khí nào không ạ?”

Ở Ma Đô có rất nhiều xưởng cơ khí, nếu tìm kiếm từng nơi một thì sẽ rất mất thời gian.

Chị Chu gật đầu.

“Hình như tên là xưởng cơ khí Bảo Kê.”

Bảo Kê?

Trương Thiên nhớ kỹ cái tên này trong đầu.

Lúc này món ăn của họ cũng đã làm xong, được nhân viên bưng lên.

Để cảm ơn sự giúp đỡ của chị Chu, Trương Thiên đã gọi vài món ăn đặc sản, cô ăn không nhiều, hầu hết đều là chị Chu ăn, cuối cùng trên đĩa chỉ còn sót lại một ít, được chị ấy gói lại mang về.

Muốn phát triển lâu dài thì phải mua được máy đóng nút chai, đã biết địa điểm cụ thể thì những việc còn lại sẽ dễ xử lý hơn nhiều.

Để bịt kín miệng chai thì ngoài máy đóng nút chai ra, còn cần một thứ vô cùng quan trọng nữa, đó chính là giấy gói!

Loại giấy dùng để gói kín chai thủy tinh chứ không phải loại giấy thông thường.

Trước hết giấy gói phải có độ cứng, chất liệu cũng có yêu cầu nhất định.

Muốn mua được loại giấy này thì phải tới xưởng giấy ở trên huyện thành.

Trương Thiên đã quá quen thuộc với loại lưu trình này, cô nhanh chóng tìm được người phụ trách ở xưởng giấy, hỏi thăm giá cả của giấy gói miệng chai, cuối cùng quyết định mua với giá 2 hào 500 tờ.

Hôm đó cô mua 2.000 tờ mang về nhà, tuy không có máy đóng nút chai nhưng có thể thử bôi hồ lên miệng chai trước, sau đó dán giấy gói lên, có thể đạt được trạng thái bịt kín trong thời gian ngắn.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 203


Tất nhiên, làm theo cách đó sẽ ảnh hưởng nhất định đến việc cọ rửa sau này, trong trường hợp không có máy đóng nút chai thì chỉ có thể làm như vậy trước.

Đáng tiếc hiện tại không có điện thoại, cũng không biết thông tin liên hệ của xưởng cơ khí Bảo Kê nên không thể trực tiếp hỏi thăm tình hình.

Trương Thiên cảm thấy hơi tiếc nuối, nhưng không ảnh hưởng đến quyết định của cô.

Cô phải đến Ma Đô để mua máy đóng nút chai về!

Chuyện này lại một lần nữa khiến gia đình lo lắng, 6 tháng đầu năm nay mới đi xa một chuyến, bây giờ lại phải đi xa một lần nữa, đã vậy còn là đến Ma Đô ở phía nam!

Nhưng Trương Thiên đã kiên trì giải thích những lợi ích và sự cần thiết của máy đóng nút chai cho người nhà.

Trải qua những nỗ lực không ngừng nghỉ của cô, cuối cùng mọi người cũng đành bất lực đồng ý.

Đương nhiên phải mang theo hai người đi cùng, Trương Thiên suy nghĩ một chút, quyết định mang theo hai người là anh họ Ba và Triệu Tùng, họ từng hợp tác một lần, cũng quen thuộc hơn.

Trương Quốc Khánh đương nhiên rất vui mừng, anh ấy chưa đến Ma Đô lần nào!

Đã quyết định đến Ma Đô, thì phải chuẩn bị hành lý.

Lần này đi tàu ít nhất cũng phải mất bốn ngày, hoàn toàn không hề dễ dàng.

Đồ đạc phải mang theo rất nhiều, thậm chí còn phải mang theo chăn, suy cho cùng tàu ở thời đại này cũng không có điều hòa, bây giờ đã sắp đến tháng 11, thời tiết trở lạnh nên không thể không mang theo chăn.

Hành lý vẫn là mẹ Chung Quyên giúp sắp xếp cho, ngoài đồ của Trương Thiên, còn mang rất nhiều thứ cho anh Cả.

Anh Cả đang đóng quân trên hòn đảo gần Ma Đô, lần này đến đó còn có thể thuận tiện đến thăm anh ấy.

Chẳng mấy chốc đã đến lúc phải rời đi, Trương Thiên xách hành lý, cầm theo tiền và phiếu, tạm biệt từng người trong nhà, sau đó bắt đầu hành trình đi đến Ma Đô.

Lần này đến Ma Đô, ba người vẫn chọn đi tàu hỏa, một vé tàu giá 40 tệ.

DTV

Để tránh lãng phí nhiều tiền vé như vậy, lần này đồ đạc Trương Thiên mang theo có thể nói là to như quả đồi, đè cô suýt chút nữa không thể bước về phía trước.

Ngoài đặc sản quê nhà ra còn có cả đùi heo muối hun khói, ngoài ra còn có rất nhiều quần áo, lót giày, tất,v.v.. do mẹ và bà nội làm.

Cuối cùng, Trương Thiên chỉ có thể chia một phần cho Trương Quốc Khánh cầm, bấy giờ cả người mới trở nên nhẹ nhàng hơn chút.

Sau khi lên tàu, phải trải qua một cuộc chiến tranh giành chỗ ngồi, Trương Thiên với mái tóc rối bù, ghen tị nhìn bọc đồ của Triệu Tùng, đối phương mang theo quá ít, ngoại trừ quần áo để thay và chăn thì không mang thêm gì cả.

Đáng tiếc ghen tị cũng vô ích, điều duy nhất cô có thể làm là trông chừng bọc đồ của mình, tránh để bị người khác lấy mất.

Hầu hết những người trên tàu đều là cán bộ lãnh đạo đi công tác, người dân ở dưới quê như Trương Thiên cũng không có nhiều.

Đến giờ ăn, Trương Thiên lấy ra trứng luộc nước trà mà buổi sáng cô đã luộc chín trước khi ra khỏi nhà.

Trương Thiên chia cho mỗi người một quả, ngoài ra còn có một hộp cơm với dưa muối, xin nhân viên phục vụ vài ly nước ăn cùng với bánh bao chay nguội, một bữa cơm đã giải quyết xong như thế.

Đồ ăn của mấy người họ đều do Trương Thiên quản lý, để an toàn, Trương Thiên trực tiếp đặt nó vào bên trong không gian siêu thị, đến giờ ăn mới lén lút lấy ra.

Vì vậy, mấy ngày nay, bánh bao chay mà mấy người họ ăn cũng không hề thay đổi vị, vẫn mềm và dai như bánh mới.

Sau hành trình dài bốn ngày, cả ba cuối cùng cũng đã đến nơi.

Nhà ga Ma Đô rất lớn, theo nguyên tắc đi theo đám đông, nhóm Trương Thiên đi theo những người khác rẽ trái rẽ phải, chẳng mấy chốc đã tìm được lối ra.

Việc đầu tiên cần làm sau khi đến nơi là tìm một nhà khách.

Không giống người Ma Đô đời sau, thái độ của người Ma Đô mà Trương Thiên gặp lúc này thật sự rất thân thiện.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 204


Trương Thiên hỏi đường một vài người, họ đều vô cùng nhiệt tình chỉ đường cho Trương Thiên.

Có người lo lắng họ không tìm được địa chỉ, còn chủ động đích thân dẫn đường.

Dưới sự hướng dẫn của người dân địa phương, ba người Trương Thiên đã đặt được phòng một cách khá suôn sẻ.

Lần này đi tàu lâu hơn, chân Trương Thiên còn sưng tấy hơn lần trước, để giảm sưng nhanh, cô đã nhờ người phục vụ ở nhà khách lấy cho một chậu nước nóng, dùng khăn ấm chườm lên hơn nửa giờ.

Sau khi cảm giác hai chân đỡ hơn một chút, bấy giờ cô mới đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ.

Ngồi tàu bốn ngày, eo lưng đau nhức, Trương Thiên rất cần một giấc ngủ ngon để giảm bớt sự khó chịu và mệt mỏi ở trên người.

Khi cô mở mắt ra lần nữa, mặt trời bên ngoài đã lên cao.

Trương Thiên tắm rửa qua rồi đi tìm anh họ Ba và Triệu Tùng ở cách vách.

Hai người họ vẫn còn đang ngủ, Trương Thiên gõ cửa hai lần cũng không có phản hồi, đành đi ra tiệm cơm bên ngoài mua bữa sáng.

Đến Ma Đô nhất định phải thử món bánh bao chiên và cơm nắm ở đây.

Vỏ bánh bao mềm mại, phần bên dưới chiên ngập dầu có màu vàng óng quyến rũ, nhân thịt bên trong tươi ngon mọng nước, vừa cắn một ngụm, trong miệng tràn ngập vị thịt, khiến người ta không nhịn được mà muốn ăn thêm miếng nữa.

Còn có cơm nắm, cơm nắm ở Ma Đô cực kỳ nổi tiếng, vừa có loại ngọt vừa có loại mặn, Trương Thiên bèn gọi cơm nắm mặn theo thói quen.

Nắm cơm rất to, gạo nếp được chan thêm nước tương và mỡ lợn vào, chỉ lớp cơm bên ngoài thôi cũng đã rất ngon rồi, bên trong còn cho thêm đậu phộng, dưa muối, quẩy và chà bông.

Trương Thiên ăn hết sạch, thậm chí cô còn hơi hối hận vì vừa rồi mình đã ăn thêm một cái bánh bao chiên.

Trương Thiên trực tiếp ăn tại cửa tiệm, trước khi rời đi đã mua mười cái bánh bao chiên và mười nắm cơm nắm.

Cô ăn hai cái bánh bao chiên và một nắm cơm đã cảm thấy no bụng, nhưng hai người kia ăn nhiều hơn cô gấp ba lần.

Để tránh cho hai người không đủ ăn, Trương Thiên đã cố ý mua nhiều thêm một chút, dù sao có anh họ Ba bụng như cái trống ở đây, chắc chắn sẽ không còn thức ăn thừa.

Khi Trương Thiên trở lại, Trương Quốc Khánh và Triệu Tùng cũng đã thức dậy đánh răng rửa mặt.

Đây là lần đầu tiên hai người họ ăn mấy món này, cả hai đều nhất trí cho rằng đặc sản ở đây thật sự rất ngon.

Nhân lúc hai người họ ăn sáng, Trương Thiên đi đến quầy lễ tân của nhà khách, mượn điện thoại gọi cho anh Cả.

Điện thoại rất nhanh đã được kết nối, người trả lời điện thoại nói với Trương Thiên rằng anh Cả của cô -Trương Hồng Vũ hôm nay cũng đến Ma Đô để mua vật tư, nhưng cô ấy lại không rõ địa điểm cụ thể.

Trương Thiên không còn cách nào khác, chỉ đành để lại số điện thoại của nhà khách, đợi anh Cả gọi lại cho mình.

Dù sao anh Cả Trương Hồng Vũ đã ở đây nhiều năm như vậy, sự hiểu biết về nơi này chắc chắn nhiều hơn Trương Thiên, hỏi anh ấy về xưởng cơ khí Bảo Kê đương nhiên sẽ tốt hơn là để Trương Thiên tự đi hỏi nhiều.

DTV

Chẳng qua cũng không thể ỷ lại toàn bộ vào anh Cả, bên phía Trương Thiên cũng phải tự mình cố gắng, trước hết là tìm người dân địa phương để nghe ngóng, hỏi rõ đường đi, tìm hiểu tình hình rồi sau đó mới xuất phát đi tới xưởng cơ khí.

Suy cho cùng, Ma Đô lớn như vậy, nhỡ đi sai hướng, chỉ tổ lãng phí thời gian và công sức mà thôi.

Lúc gần đến trưa, phía anh Cả gọi điện tới, sau khi hỏi rõ nhà khách nơi Trương Thiên ở, liền bảo Trương Thiên cứ ở đó đợi anh ấy.

“Anh Cả em chút nữa sẽ tới, anh họ Ba, anh thu dọn lại đồ đạc đi, không tí nữa lại bị anh Cả dạy bảo đấy.”

Trương Thiên lên tiếng trêu chọc.

Bản chất Trương Quốc Khánh vốn lười biếng, quần áo cũng không mặc cẩn thận, mà Trương Hồng Vũ vốn là người nghiêm khắc bảo thủ, lại làm quân nhân nhiều năm trong quân đội nên chắc chắn sẽ không thể nhìn được ‘phong thái’ lười biếng của Trương Quốc Khánh.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 205


Mỗi lần nhìn thấy Trương Quốc Khánh, Trương Hồng Vũ đều cau mày trừng mắt nhìn anh ấy, một khi đối phương không phản ứng lại, liền sẽ trách mắng một cách nghiêm khắc.

Trương Quốc Khánh sợ nhất là người anh họ (*) này, vừa nghe nói đối phương chuẩn bị đến nhà khách, anh ấy lập tức trở về phòng thu dọn đồ đạc.

(*) Bên mình xưng hô theo vai vế nhưng bên Trung Quốc gọi theo tuổi, ai lớn hơn sẽ là anh, nhỏ là em.

Mấy người hẹn gặp ở tiệm cơm, ba người Trương Thiên đơn giản thu dọn đồ đạc một chút, sau đó nhanh chóng đi đến tiệm cơm.

Sau khi đến nơi, Trương Thiên liếc mắt một cái đã nhìn thấy anh Cả.

Anh Cả trông rắn rỏi hơn rất nhiều, chắc là do nắng gió ở trên đảo.

Bên cạnh anh Cả còn có một người đàn ông trông trạc tuổi anh ấy, đội một chiếc mũ quân đội, trông có vẻ là đồng đội của Trương Hồng Vũ.

Anh Cả lập tức lên tiếng giới thiệu với mấy người họ:

“Đây là đồng đội của anh, tên là Lương Bình, đóng quân trên đảo Cẩm Sơn.”

Sau đó anh ấy lại chỉ vào Trương Thiên, nói:

“Đây là em gái tôi - Trương Thiên, năm nay hai mươi tuổi, sắp tốt nghiệp cấp 3 rồi.”

Lại giới thiệu hai người còn lại, chỉ là không chi tiết như Trương Thiên.

Trương Thiên vô cùng tự nhiên chào đối phương một tiếng rồi ngồi xuống.

Trương Hồng Vũ để Trương Thiên gọi hai món mà cô thích ăn.

Trương Thiên bèn gọi món sườn heo chua ngọt và thịt lợn thái sợi xào.

“Đồng chí Trương Thiên thích đồ ngọt nhỉ?”

Lương Bình nhìn về phía Trương Thiên.

“Vậy thì sống ở Ma Đô khá thích hợp đấy, đồ ăn ở đây đều thiên ngọt, em sẽ làm quen được sớm thôi.”

Trương Thiên không khỏi có chút kinh ngạc:

“Tôi không kén ăn, chỉ cần ăn ngon là được.”

DTV

Sau đó cô lại mỉm cười nói:

“Nhưng có lẽ Ma Đô không thích hợp với tôi lắm, ở trong thời gian ngắn thì được, sống lâu dài chắc sẽ không quen.”

Về thói quen cá nhân, cô không thích nói chuyện trên bàn ăn, dễ kéo dài thời gian ăn cơm.

Nhưng đồng đội này của anh Cả quả thực vô cùng nhiều chuyện, từ lúc ngồi vào bàn liền bắt đầu nói không ngừng, còn là cái kiểu nói hai câu lại hỏi Trương Thiên một câu.

Hỏi đến mức cô phát phiền nhưng lại không thể không nể mặt, dù sao thói quen của mỗi người khác nhau, chỉ có thể ứng phó một cách miễn cưỡng.

Chẳng mấy chốc, món ăn mà mọi người gọi đã được bưng lên.

Trương Hồng Vũ nói:

“Chúng ta ăn cơm thôi!”

Sau đó anh ấy bắt đầu gắp đồ ăn.

Trương Thiên đầu tiên là gắp sườn heo chua ngọt mà mình gọi, người nhà thích ăn thịt mỡ hơn, loại sườn này đều là xương, thịt nạc ít mỡ, không những không có lời lại còn mắc răng, trong nhà chưa bao giờ mua, ngoại trừ khi mở tiệc.

Cô nhìn miếng sườn heo chua ngọt, cổ họng hơi cử động, vươn đũa ra.

Giây tiếp theo, một đôi đũa khác đã gắp bỏ vào trong bát của cô, miếng sườn heo đỏ mọng óng ánh đặt trên những hạt cơm ngọt ngào trắng trẻo, trông vô cùng bắt mắt.

Trương Thiên ngơ ra, cô nhìn dọc theo chiếc đũa, thì thấy Lương Bình đang mỉm cười nhìn cô, có chút ngượng ngùng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài khỏe mạnh của anh ấy.

Là sao vậy?!

Có gì đó sai sai!

Cô lập tức nhìn về phía anh Cả Trương Hồng Vũ với ánh mắt dò hỏi.

Trương Hồng Vũ vô cùng khó hiểu trước sự nghi hoặc của em gái mình.

“Đây chính là vị đồng chí mà anh đã từng nói với mẹ, không phải em bảo mẹ nói với anh rằng lần này đến đây để mua máy móc, thuận tiện đi xem mắt luôn sao?”

“Chẳng lẽ do bận quá nên em đã quên mất?”

Vô số tia sét ầm ầm giáng xuống.

Trương Thiên lập tức ngây ngẩn.

Cô ngơ ngác nhìn đối phương, giây tiếp theo không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh, sau đó đột nhiên ngửa đầu ra sau, toàn thân trở nên cứng đờ.

“Vị đồng chí lúc trước?!”

Trương Thiên không thể tin được, giọng nói trở nên có phần sắc bén.

Cho nên mẹ cô vẫn chưa từng bỏ cuộc, còn giấu cô liên lạc với anh Cả, định để cô và người nọ gặp mặt trực tiếp?!

Trời đất ơi!
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 206


Khuôn mặt của Trương Thiên bỗng chốc xám xịt, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trước mắt cô toàn là bóng tối.

Trương Hồng Vũ gật đầu, có chút buồn cười nói:

“Chắc do em đã đi tàu mất mấy ngày, nên đầu óc cũng trở nên ngây ngốc luôn rồi.”

“Em đúng là ngốc quá, ha ha.”

Trương Thiên nở một nụ cười cứng ngắc, không biết nên nói gì, có chút tức giận, có chút hỗn loạn, tâm tình rất phức tạp.

Cô lơ đễnh nhìn từng hạt gạo ở trong bát.

Trương Quốc Khánh bên cạnh mắt điếc tai ngơ, cố gắng ăn cơm.

Triệu Tùng thì sắc mặt tối sầm, đôi mắt sâu như mực, có chút lạnh lùng.

Mọi người đều có tâm sự riêng, ngoại trừ Trương Hồng Vũ và Trương Quốc Khánh.

Ăn mà không biết mùi vị gì ăn xong một bữa cơm, Trương Thiên nhân lúc vị đồng chí Lương Bình kia đi thanh toán, đã kéo anh trai mình sang một bên.

DTV

Trương Hồng Vũ không rõ nguyên do, bèn hỏi:

“Sao vậy?”

Trương Thiên nhìn Lương Bình, nói nhỏ:

“Em nói thật với anh, chuyện này em không hề hay biết gì, cho dù là nhờ anh tìm đối tượng xem mắt hay gặp mặt trực tiếp, đều là mẹ giấu em làm đấy!”

Bây giờ cô mới coi như hiểu được cảm giác của vị đồng nghiệp lúc trước bị ba mẹ ép đi xem mắt.

Ban đầu Trương Thiên còn cảm thấy buồn cười, nhưng bây giờ chuyện này xảy ra ở trên người mình, cô chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu.

Trương Hồng Vũ nghe Trương Thiên nói xong, anh ấy lập tức cau chặt mày:

“Mẹ làm như vậy là sai rồi, nhưng dù sao em cũng đã đến Ma Đô, hay là thử xem mắt một chút, đồng chí Lương Bình rất tốt, em cứ thử tìm hiểu xem sao?”

Trương Thiên ôm trán, hít một hơi thật sâu rồi thở ra.

“Em nói thật nhé, bây giờ em vẫn chưa muốn kết hôn, đối với em lúc này là quá sớm, vài năm nữa bàn lại cũng chưa muộn.”

“Hơn nữa khi nhìn thấy đồng chí Lương Bình, em lại nghĩ đến chuyện mẹ đã lừa em, trong lòng cảm thấy rất không thoải mái.”

“Cho nên đồng chí Lương Bình không thích hợp với em.”

Trương Hồng Vũ lại không tán thành với suy nghĩ này.

“Em còn chưa tìm hiểu, làm sao biết là không thích hợp?”

Người đồng đội này của anh ấy thật sự rất tốt, được rất nhiều cô gái trong đoàn văn công để ý.

Nếu như không phải anh ấy đưa cho Lương Bình xem ảnh của em gái, thì chắc lúc này đối phương đã có bạn gái luôn rồi.

Lúc này Trương Thiên thực sự rất muốn xuyên về tìm người đồng nghiệp kia, hỏi cô ấy đã từ chối đối tượng xem mắt bằng cách nào.

Ở thời đại này, nam nữ kết hôn sớm là chuyện rất bình thường, mà cô mới mười chín tuổi, người nhà tính theo tuổi mụ là hai mươi, nhưng cô thực sự cảm thấy lúc này kết hôn hẵng còn quá sớm!!

Hơn nữa, kết hôn rồi, phần lớn thời gian và sức lực đều sẽ dành cho gia đình, điều này không phù hợp với kế hoạch phát triển trong tương lai của cô.

“Bây giờ em thực sự không muốn kết hôn, anh Cả à, ý tốt của anh em xin nhận, nhưng chuyện này chúng ta đừng bàn tới nữa được không ạ.”

Thấy anh Cả muốn tiếp tục khuyên nhủ, Trương Thiên quyết đoán thay đổi chủ đề.

“Em muốn tìm xưởng cơ khí Bảo Kê để mua một chiếc máy đóng nút chai hút chân không bán tự động. Anh Cả ơi, anh có biết xưởng cơ khí này ở đâu và có cách nào để liên hệ với bên đó không ạ?”

Trương Hồng Vũ sao có thể không nhìn ra được chút thủ đoạn nhỏ của em gái, anh ấy bèn thở dài nói:

“Xưởng cơ khí đó cách nơi này hơi xa, buổi chiều anh sẽ mượn một chiếc xe để đưa em đến đó.”

Vậy thì càng tốt, Trương Thiên lập tức đồng ý.

Ăn cơm xong, chống lại ánh mắt nóng rực của Lương Bình, Trương Thiên nhanh chóng lẻn đi, giao anh ấy lại cho anh Cả giải quyết.

Ở phía bên kia, Trương Hồng Vũ đã khéo léo truyền đạt suy nghĩ của em gái mình cho Lương Bình, hai người xem mặt lần này không có kết quả.

“Đồng chí Trương Thiên băn khoăn ở đâu sao? Tôi có thể cố gắng khắc phục giải quyết!”

Lương Bình nói với vẻ không cam lòng.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 207


Trương Hồng Vũ cảm thấy có chút đau đầu, một người là đồng đội, một người là em gái ruột, cả hai đều không dễ xử lý.

“Em gái tôi không muốn kết hôn quá sớm, em ấy muốn qua vài năm nữa mới bàn đến chuyện kết hôn.”

Nghe vậy, Lương Bình khẽ cau mày, sau đó chậm rãi thả lỏng.

Anh ấy kiên quyết nói:

“Không sao đâu, tôi có thể đợi được!”

Lúc anh ấy nhìn thấy tấm ảnh thì đã thích cô gái này, thề nhất định sẽ cưới được cô, chờ đợi thêm vài năm nữa cũng không sao, chỉ cần có thể cưới được người thương là được!

Trương Hồng Vũ đầu to như cái đấu, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn nói cho đối phương biết nguyên do của lần xem mắt này.

Bởi vì mẹ đã tự ý quyết định nên trong lòng em gái có chút không thoải mái với Lương Bình, cho dù anh ấy có khắc phục thế nào thì cũng không thể giải quyết được, vì vậy tốt nhất là nên từ bỏ đi thôi.

“Chuyện này tôi cũng có vấn đề, lẽ ra tôi nên xác nhận với em gái tôi mới phải. Nếu không cũng đã không xảy ra hiểu nhầm lần này, thực sự vô cùng xin lỗi.”

Trương Hồng Vũ xin lỗi đồng đội với vẻ áy náy.

“Hóa ra là vậy.”

Lương Bình cười khổ, sờ sờ chiếc mũ trong tay, sau đó chậm rãi đội lên đầu.

Nếu trong lòng đã có ý kiến thì dù mình có theo đuổi thế nào cũng không thể thành công, chẳng lẽ cứ từ bỏ như vậy sao?

Anh ấy có chút bối rối không biết phải làm sao.

Ở bên kia, Trương Thiên đã mang theo tiền và phiếu, đợi anh Cả lái xe tới đón.

Ở thời đại này không có thú vui giải trí gì nên cô chỉ có thể lấy sách ra đọc, tuy rằng không cần phải đến lớp, nhưng nếu đã muốn tốt nghiệp một cách thuận lợi, thì vẫn nên chăm chỉ ôn lại bài cũ.

Ngay khi Trương Thiên đang toàn tâm toàn ý đắm chìm trong đại dương tri thức thì bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng gõ cửa.

“Trương Thiên, cô có ở đó không?”

Là giọng của Triệu Tùng, Trương Thiên bèn đứng dậy đi ra mở cửa.

“Sao vậy? Có chuyện gì à?”

Cô tò mò hỏi.

Bình thường không có chuyện gì Triệu Tùng sẽ không chủ động đến tìm cô.

Khóe miệng Triệu Tùng nở một nụ cười nhẹ, giọng nói trầm thấp:

“Tôi hơi chán nên muốn mượn cô một quyển sách để đọc.”

Anh vốn rất đẹp trai, đáng tiếc bình thường luôn nghiêm mặt, lúc này đột nhiên nở một nụ cười chói mắt như vậy, khiến tâm trạng vốn đang vô cùng nặng nề của Trương Thiên bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Trương Thiên mở cửa, để Triệu Tùng đi vào phòng, sau đó lấy ra vài quyển sách ở trong hành lý, đặt từng quyển một lên giường để anh tự chọn.

“Anh muốn đọc quyển nào thì cứ lấy đi nhé.”

Triệu Tùng nhìn một hồi, sau đó chọn một quyển sách lịch sử.

Anh cầm lên lật nhìn hai trang, sau đó giống như vô tình hỏi về chuyện hồi trưa.

“Cô cảm thấy vị đồng chí Lương Bình kia thế nào?”

DTV

Trương Thiên vừa nghe đến cái tên này liền cảm thấy đau đầu không thôi, cô liên tục phủi tay, nói:

“Không có cảm giác gì cả, chuyện này hoàn toàn là do mẹ tôi tự ý quyết định, tôi và vị đồng chí kia hoàn toàn không có khả năng!”

Nụ cười trên môi Triệu Tùng càng sâu, đôi lông mày vốn đang nhíu chặt cũng dần dần giãn ra.

Anh mỉm cười nói:

“Thì ra là như vậy, vậy tôi về trước đây, nếu có gì không hiểu tôi có thể đến đây để hỏi cô không?”

Trương Thiên có chút khó hiểu, môn lịch sử thì có gì để hỏi sao? Cũng không phải là mấy môn khoa học tự nhiên như toán lý hóa.

Tuy nhiên, cô vẫn đồng ý, đồng thời tiễn đối phương ra khỏi phòng.

Đến hơn ba giờ chiều, anh Cả Trương Hồng Vũ lái ô tô tới.

Trương Thiên, Trương Quốc Khánh và Triệu Tùng lên xe, cả nhóm đi đến xưởng cơ khí Bảo Kê.

Sau khi đến nơi, dựa trên thông tin mà anh Cả nghe ngóng được, cả nhóm đã trực tiếp tìm gặp chủ nhiệm bộ phận kinh doanh, hỏi ông ấy xem có máy đóng núi chai hút chân không bán tự động hay không.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 208


Chủ nhiệm nghe vậy thì lắc đầu, nói với vẻ khó xử:

“Loại máy này xưởng chúng tôi cũng không sản xuất nhiều, hàng trong kho đã bán hết rồi. Nến cô đến sớm hơn một chút, tôi còn có thể để lại một chiếc cho cô, nhưng bây giờ… cũng chỉ có thể đợi sau này có nhiều đơn đặt hàng hơn, trong xưởng mới tiếp tục sản xuất, thực sự vô cùng xin lỗi.”

Xưởng không thể nào một lần chỉ sản xuất một chiếc máy, còn là kiểu máy đóng nút chai này.

DTV

Trương Thiên có chút thất vọng, tiếp tục hỏi:

“Vậy bác có biết còn xưởng cơ khí nào ở Ma Đô sản xuất được chiếc máy này không ạ?”

Cũng không thể chỉ có một xưởng cơ khí làm được, nói không chừng các xưởng cơ khí khác vẫn còn máy chưa bán hết.

Chủ nhiệm suy nghĩ một lúc, tìm một quyển sách nhỏ trong tủ sách bên cạnh, lật qua vài trang, chỉ vào một danh sách rồi nói.

“Có lẽ xưởng cơ khí Cẩm Sơn này sẽ có đấy.”

Xưởng cơ khí Cẩm Sơn?

Trong lòng Trương Thiên cảm thấy có chút không ổn, chắc sẽ không liên quan gì đến Lương Bình đâu nhỉ?

Sự nghi ngờ của Trương Thiên đã ứng nghiệm rồi, xưởng cơ khí đó quả thực có liên quan đến đảo Cẩm Sơn – nơi mà Lương Bình đóng quân.

“Người lãnh đạo của xưởng cơ khí đó đến từ đảo Cẩm Sơn, xưởng cơ khí do ông ấy mở ra cũng vẫn luôn liên lạc với bên phía Cẩm Sơn.”

Trương Hồng Vũ lắc đầu.

“Chúng ta đi về trước đi, sau khi về anh sẽ hỏi thăm một chút, xem tình huống thế nào rồi chúng ta bàn lại sau.”

Việc đã đến nước này, Trương Thiên cũng chỉ có thể quay về.

Hy vọng đồng chí Lương Bình lòng dạ rộng lượng, sẽ không bởi vì việc mình từ chối xem mắt mà gây rắc rối.

Trở lại nhà khách, Trương Thiên cũng không để ý rằng hai người ở phòng bên cạnh đã vội vã ra ngoài, không biết là đi đâu.

Mãi cho đến khi ăn tối, cô mới để ý tới hai người không có ở trong phòng.

Trương Thiên đi hỏi lễ tân, lễ tân cũng không biết nên chỉ có thể đợi ở trong phòng, mong hai người sẽ không bị lạc đường…

Anh Cả Trương Hồng Vũ nhanh chóng gọi điện thoại tới.

“Bên phía xưởng cơ khí Cẩm Sơn vẫn còn một chiếc, các em cần gấp thì nhanh chóng đi mua đi, nếu không anh sợ để lâu sẽ bị người khác mua mất đấy.”

Tốt quá rồi!

Trương Thiên vội vàng hỏi:

“Giá bao nhiêu một chiếc vậy ạ?”

“Một cái máy đóng nút chai giá 300 tệ, ngoài ra còn cần 15 phiếu công nghiệp.”

Trương Thiên cau mày, tiền thì đủ, nhưng phiếu công nghiệp lại không đủ.

Lần này cô chỉ mang theo 12 phiếu công nghiệp, nhưng chắc là anh Cả sẽ có chứ nhỉ?

“Anh Cả ơi, anh có phiếu công nghiệp không ạ?”

Trương Thiên giải thích.

“Bọn em chỉ mang theo 12 phiếu thôi ạ.”

“Có.”

Ở đầu dây bên kia truyền đến tiếng lục đồ đạc.

“Vừa hay anh còn đúng ba phiếu, các em đợi một chút, anh sẽ qua đấy ngay.”

“Vâng!”

Cúp điện thoại, Trương Thiên lại sang phòng bên cạnh để xem.

Hai người kia vẫn chưa về, cô đành phải đi ra ngoài.

Vừa định trở về phòng thì giọng nói phấn khích của anh họ Ba vang lên từ phía sau lưng.

“Em gái à, bọn anh vừa tìm được một chiếc máy đóng nút chai cũ, cho dù bên đó không còn, chúng ta cũng không sợ!”

Máy đóng nút chai cũ?

Trương Thiên quay đầu nhìn lại, Triệu Tùng đang bê một chiếc máy được làm từ sắt, trông khá giống với chiếc máy ở trạm sữa.

Khóe mắt cô chứa ý cười, vội vàng mở cửa để hai người họ đi vào.

“Chiếc máy này còn sử dụng được không?”

Trong mắt Trương Thiên lóe lên một tia tò mò.

Triệu Tùng lau đi mồ hôi ở trên trán, giọng nói mang theo tiếng thở hổn hển.

“Vẫn sử dụng được, chúng tôi đã tận mắt nhìn thấy người trong xưởng sản xuất đồ uống đóng một chai, quả thực không có vấn đề gì. Những chai thủy tinh được đóng nút chai bằng chiếc máy này sẽ không bị rò rỉ khi lật ngược.”

Trong lời nói của anh mang theo ý cười, nhưng lại không hề nhắc tới bản thân đã bỏ ra bao nhiêu công sức để tìm được chiếc máy này.

Tuy nhiên, người anh em tốt của Triệu Tùng thì lại không làm như vậy.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 209


“Em không biết đấy thôi, bọn anh đã phải tốn rất nhiều công sức, đi mấy xưởng sản xuất đồ uống mới tìm được một xưởng chịu bán máy cũ cho bọn anh. Hơn nữa tổng cộng chỉ tiêu tốn chừng này thôi!”

Trương Quốc Khánh giơ một ngón tay lên, vô cùng tự hào nói.

“100 tệ ấy ạ?”

Trương Thiên nhướng mày, nếu chỉ tiêu tốn 100 tệ mà đã mua được một chiếc máy đóng nút chai, cho dù chỉ là đồ cũ thì vẫn rất hời.

Trương Quốc Khánh gật đầu:

“Đúng vậy! Còn phải mời người đó một bữa, tặng thêm hai bao thuốc lá.”

“Quà biếu như vậy là bình thường.”

Trương Thiên cho rằng đây chỉ là mức tiêu phí bình thường, cô căn bản không để tâm.

“Bây giờ chúng ta đã có hai chiếc máy đóng nút chai rồi!”

Trương Thiên cười toe toét nói, sau đó cẩn thận phủ một miếng vải lên trên chiếc máy.

Nụ cười của Triệu Tùng lập tức cứng đờ.

“Hai chiếc?”

Trương Thiên không để ý tới tâm trạng của anh không đúng, tiếp tục nói:

“Đúng vậy, anh Cả vừa gọi điện tới, nói bên xưởng cơ khí Cẩm Sơn vẫn còn một chiếc, bảo chúng ta chuẩn bị sẵn tiền và phiếu, chút nữa anh ấy sẽ lái xe tới đón chúng ta đi.”

Về việc hai người họ có thể tìm được một chiếc máy cũ nhanh như vậy, cô thực sự vô cùng ngạc nhiên.

Ma Đô lớn đến mức nào chứ? Muốn tìm được người chịu bán máy cũ trong một khoảng thời gian ngắn cũng không phải là một việc dễ dàng.

Ánh mắt cô nhìn Triệu Tùng tràn đầy sự tán thưởng.

“May là lần này đã mang theo hai anh tới đây, nếu không có lẽ chúng ta cũng chỉ mua được một chiếc mang về.”

Có chiếc máy đóng nút chai cũ này, cho dù bên xưởng cơ khí Cẩm Sơn không bán, cô vẫn sẽ có đồ để mang về, trong lòng Trương Thiên lập tức cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Thực ra nếu bên phía xưởng cơ khí Cẩm Sơn không có, cô cũng định sẽ làm như Triệu Tùng - đi tìm các xưởng sản xuất đồ uống để tìm mua máy cũ.

Triệu Tùng đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, anh bình tĩnh nói:

“Một chiếc là để đảm bảo, mà mua được hai chiếc thì lại càng tốt.”

Trương Thiên gật đầu, đúng là như vậy.

Không lâu sau, Trương Hồng Vũ lái xe tới.

Anh ấy đã đặc biệt xin nghỉ một ngày chỉ để giúp em gái giải quyết chuyện lần này.

Trương Hồng Vũ cũng không quên đưa vợ đến đây, người một nhà cùng đoàn tụ.

Xưởng cơ khí Cẩm Sơn xa hơn xưởng cơ khí Bảo Kê, phải lái xe hơn nửa tiếng đồng hồ mới đến nơi.

Người mà họ liên hệ đã đứng đợi từ lâu, cả nhóm vừa xuống xe đã được đưa đến nhà kho, máy đóng nút chai cũng nhanh chóng được chuyển giao cho Trương Thiên.

Vốn còn định mời vị chủ nhiệm này một bữa nhưng chú ấy lại xua tay từ chối, còn mỉm cười nói.

“Các cô các cậu đúng là may mắn thật đấy, thật ra trước khi thằng em tôi gọi điện cho tôi, đã có một xưởng sản xuất đồ uống đặt mua chiếc máy này. Nếu đến muộn hơn một chút, e là mọi người đã không còn nhìn thấy chiếc máy này nữa rồi.”

Chú ấy cười ha ha nói.

Trương Thiên hơi cau mày, không nhịn được mà lên tiếng hỏi:

“Em của chú là ai vậy ạ?”

Chủ nhiệm cảm thấy hơi lạ, nhưng vẫn thành thật trả lời:

“Chính là Lương Bình, cậu ấy không phải là bạn của các cô các cậu sao? Sao vậy, Lương Bình không nói cho mọi người biết à?”

Nghe được lời này, Trương Thiên lại cảm thấy có chút phiền phức.

“Anh ấy là đồng đội của anh Cả tôi, có lẽ là đã tình cờ nghe được chuyện này, nên mới thuận tay giúp đỡ một chút.”

Trương Thiên trả lời.

Cô nhìn anh Cả, đối phương cũng có chút phiền não.

Trương Quốc Khánh bên cạnh không hiểu gãi đầu, Triệu Tùng thì trầm mặt, nắm chặt tay, trong mắt lóe lên một vài tia sáng.

Về đến nhà khách, không lâu sau, lễ tân bảo cô đến nghe điện thoại, nói là một vị đồng chí họ Lương gọi đến.

DTV

Trương Thiên thở dài, đứng dậy di nghe điện thoại.

“Xin chào đồng chí Lương.”

Lương Bình ở phía đối diện vội vàng trả lời:

“Xin chào đồng chí Trương Thiên, tôi cũng không phải muốn khiến em cảm thấy khó xử, tôi chỉ đơn thuần là muốn giúp đỡ em mà thôi, mong em đừng có gánh nặng tâm lý.”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 210


Sau khi đồng đội Trương Hồng Vũ trở về phân tích với anh ấy, Lương Bình mới chợt nhận ra hành động của mình có chút không phù hợp.

Thế nên anh ấy đã xin số điện thoại nhà khách của Trương Thiên, muốn đích thân giải thích với cô.

Có lẽ hai người họ không có khả năng nhưng anh ấy cũng không muốn khiến cô gái mình thích cảm thấy khó xử.

Trương Thiên thầm thở dài, sau đó trịnh trọng nói:

“Vô cùng cảm ơn đồng chí Lương, anh thật sự đã giúp chúng tôi một việc lớn.”

“Vậy thì tốt rồi, tôi giúp được là tốt rồi.”

Lương Bình thở phào nhẹ nhõm, anh ấy do dự một lát rồi mới lên tiếng hỏi Trương Thiên.

“Tôi, nếu tôi và em gặp nhau trong một buổi xem mắt bình thường, liệu chúng ta có thể nào… tiến xa hơn không?”

Anh ấy nín thở tập trung, toàn tâm toàn ý chờ đợi câu trả lời ở đầu bên kia điện thoại.

Trương Thiên im lặng hai giây, sau đó nhẹ nhàng nói:

“Tôi không biết.”

Hai bên đều rơi vào im lặng.

DTV

Một lúc sau, Trương Thiên nói:

“Cho dù như thế nào thì anh cũng đã giúp đại đội của chúng tôi một ân nghĩa lớn, chính là bạn của tôi. Sau này nếu anh muốn ăn đặc sản của chỗ chúng tôi thì có thể trực tiếp nói với anh trai tôi, tôi sẽ nhờ anh ấy mang đến cho anh.”

“Được.”

Lương Bình đáp.

Trương Thiên dừng lại một chút, sau đó nói tiếp:

“Anh là một người tốt, tôi chúc anh sớm tìm được nửa kia của mình, sống một cuộc đời hạnh phúc…”

Trong tình cảnh vừa bị từ chối, đối phương thế nhưng vẫn chủ động giúp đỡ, tính cách thực sự rất tốt, người tốt như vậy nên có một kết cục tốt đẹp.

Giọng nói của Lương Bình truyền đến từ đầu bên kia điện thoại mang theo ý cười, còn có một chút nhẹ nhõm.

“Tôi sẽ cố gắng, cảm ơn em.”

Sau khi cúp điện thoại, Trương Thiên trở về phòng, kiểm tra cẩn thận máy móc, bọc chúng bằng rơm rạ, lại buộc chặt bằng sợi vải, sau đó mới đặt vào rương gỗ đã phủ sẵn rơm.

Cô thu dọn đồ đạc xong, bấy giờ mới đi đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ.

Ngày mai còn phải ra ngoài ăn cơm với anh Cả và chị dâu Cả, cô bắt buộc phải giữ tinh thần thật tốt mới được.

Ngày hôm sau, anh Cả lái xe chở chị dâu Cả đến như đã hẹn.

Họ đến tiệm cơm ăn bữa trưa trước, sau đó lại đi tới cửa hàng bách hóa.

Chị dâu Cả như thể muốn quét sạch cả quầy hàng, nhìn thấy bộ quần áo nào đẹp là lại kêu Trương Thiên đi thử.

Trong chớp mắt, chị dâu Cả đã mua hai bộ quần áo, Trương Thiên sợ đến mức phải trốn ở sau lưng anh Cả, luôn miệng từ chối.

“Chị dâu, đồ ở đây đắt lắm ạ, một bộ quần áo thôi mà tận 45 tệ!”

Cô không tiếc tiêu tiền cho bản thân nhưng hai bộ đồ này đều là do chị dâu Cả trả tiền, cô không thể để chị ấy tiêu nhiều tiền cho mình như vậy được.

Chị dâu Cả Lâm An trực tiếp nắm lấy tay Trương Thiên, kéo cô ra khỏi sau lưng chồng mình.

Chị ấy cũng không cho Trương Thiên có cơ hội để từ chối, mặt không đổi sắc cầm quần áo mặc lên người cô.

“Em đã giúp nhà chị một ân nghĩa lớn như vậy, cũng chỉ là hai bộ quần áo mà thôi, so với mạng sống của cả nhà chị, chút tiền này chẳng là gì cả!”

Trương Thiên nhìn anh Cả, dùng sức ra hiệu, chẳng nhẽ anh cứ để mặc vợ mình ném tiền qua cửa sổ như vậy sao?!

Trương Hồng Vũ nhìn ánh mắt cảnh cáo của vợ, vội vàng giả vờ như không nhìn thấy, quay người đi xem em họ Ba và Triệu Tùng mua đồ.

Một lúc lâu sau, cuối cùng Trương Thiên mới được trở về nhà khách với năm bộ quần áo và rất nhiều sản phẩm dưỡng da.

Cô kiệt sức nằm ở trên giường, dù là thế kỷ 21 hay là thời đại này, phụ nữ đi dạo phố đúng là một điều gì đó vô cùng khủng khiếp!

Trước khi rời đi, anh Cả đã báo cho Trương Thiên một tin vui.

“Chị dâu có thai rồi ấy ạ?!”

Trương Thiên có chút không dám tin, nhớ tới việc hôm qua họ còn đi dạo cả một ngày ở bên ngoài, thế là cô vội vàng hỏi.

“Hôm qua chị dâu đi bộ lâu như vậy, em bé không sao chứ ạ?”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 211


Trương Hồng Vũ nghe vậy thì rất vui vẻ.

“Không sao, bác sĩ đã khám qua rồi, bảo cô ấy ở nhà nghỉ ngơi vài ngày là sẽ ổn.”

Hôm qua đi dạo về, vợ anh ấy thấy bụng không thoải mái lắm nên đã đến bệnh viện để kiểm tra, sau đó phát hiện mình đã có thai.

Hai người kết hôn được hơn một năm rồi, hiện tại cuối cùng cũng có tin vui.

Nếu vẫn tiếp tục không có tin tức gì, Trương Hồng Vũ còn định đến bệnh viện để khám xem mình có mắc bệnh gì không.

Lúc này Trương Thiên cũng hoàn toàn yên lòng.

Nghĩ tới việc mình mang tin vui này về, người trong nhà chắc hẳn sẽ mừng lắm.

Hơn nữa, chuyện mẹ giấu cô cũng phải nói cho rõ ràng!

Tuyệt đối không thể có lần sau!



Lúc về nhẹ nhàng hơn lúc đi rất nhiều, trên tàu hỏa cũng không có quá nhiều người.

Về phần đồ đạc mang về, chỉ cần tìm người vận chuyển xử lý vận đơn.

Sau khi đến thành phố Song Điền, đưa vận đơn xong là có thể lấy được.

Trương Thiên nhìn hai chiếc máy đóng nút chai được khiêng lên xe, chúng đã được bọc rơm và đệm lót vô cùng cẩn thận.

Đường về gập ghềnh quanh co, rất nhiều ổ gà và ổ vịt, chẳng may máy móc va đập vào đâu bị hỏng thì có khác nào bọn họ đi một chuyến không công đâu chứ.

Lúc xe tới đại đội Hồng Quang thì đã khoảng sáu giờ chiều, bầu trời đã chập tối, chẳng bao lâu nữa thì khắp nơi sẽ hoàn toàn chìm vào trong màn đêm.

May mắn vào lúc này, hầu hết các thành viên trong đội đều đang ăn tối ở nhà, xe tải gây ra tiếng ồn lớn, còn chưa chạy đến nơi thì Trương Đại Ngưu đã ra ngoài xem xét tình hình.

“Ông ơi, cháu đã về rồi ạ!”

Trương Thiên từ xa đã nhìn thấy bóng người, bèn thò đầu ra ngoài cửa sổ và hét lớn.

Cô ngồi ở ghế phụ, xe vừa dừng lại thì lập tức lao xuống, ngồi ở bên vệ đường nghỉ ngơi một lúc.

Thật khó chịu!

Trương Thiên quay đầu nhìn người thân bước ra ngoài, ngoại trừ mẹ Chung Quyên, tất cả mọi người đều có mặt ở đây.

“Mẹ đâu rồi?”

Cô hỏi em Tư Trương Hồng Binh.

Trương Hồng Binh hất cằm về phía trong nhà, ánh mắt lại dán chặt vào những thứ mà chị gái mang về.

“Mẹ đang ở trong phòng ạ. Chị ơi, chị có mang đồ ăn ngon gì về không ạ?”

Đồ đạc ở khoang sau của xe tải đều được Triệu Tùng và Trương Quốc Khánh dỡ xuống, bao lớn bao nhỏ chất đầy sân như một ngọn núi nhỏ.

“Chú, cháu về trước đây ạ!”

Trương Quốc Khánh xách theo túi lớn túi nhỏ, không quên chào hỏi Trương Vệ Quốc một tiếng.

“Đi đường cẩn thận nhé!”

Trương Vệ Quốc nói.

“Vâng ạ!”

“Đội trưởng, cháu cũng xin phép về nhà ạ.”

DTV

Triệu Tùng nói xong, bèn mang theo đồ của mình vội vã về nhà.

Trương Thiên đứng dậy, lắc đầu cho tỉnh táo lại một chút, chào Triệu Tùng và Trương Quốc Khánh một tiếng rồi bắt đầu mang đồ vào trong nhà.

Vừa đi cô vừa nói:

“Đồ ngon thì nhiều lắm, trong đó có bánh bướm, bánh lưỡi bò, bánh vỏ cua. Anh Cả và chị dâu Cả còn mua cho em quần áo và giày trắng, lát nữa chị sẽ đưa cho em.”

“Giày trắng ấy ạ?!”

Trương Hồng Binh mở to mắt không thể tin được, sau đó mừng rỡ ôm chặt lấy mấy túi đồ.

Sau khi chuyển hết đồ đạc vào trong nhà, ngoại trừ đồ của cô, tất cả đều được để ở trong phòng ăn, chờ mọi người ăn xong sẽ lấy ra xem.

Đúng vậy, Trương Thiên trở về đúng lúc gia đình đang ăn tối.

Tối nay cả nhà ăn mì, mẹ đã xào trứng rồi bỏ lên trên, sau khi trộn đều, gắp một miếng to bỏ vào trong miệng, trong miệng tràn ngập mùi thơm của mì và vị ngọt của trứng.

Trương Thiên lập tức vùi đầu vào ăn, lúc ăn xong mới rảnh rang ngẩng đầu lên nhìn mẹ.

“Mẹ ơi, mẹ cũng nên cho con một lời giải thích chứ ạ? Chuyện xem mắt kia là sao vậy ạ?”

Cô lạnh mặt, giọng nói đanh lại:

“Con đến nơi rồi mới biết, mẹ chưa hề nói với anh trai chuyện hủy bỏ buổi xem mắt, mẹ biết lúc đó con xấu hổ thế nào không ạ?”

Bây giờ nghĩ lại, cả người Trương Thiên lập tức vô cùng khó chịu.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 212


Và điều khiến cô cảm thấy khó chịu nhất, chính là người lừa gạt mình thế nhưng lại là mẹ ruột!

Nếu không giải quyết triệt để chuyện này, có lẽ về sau vẫn sẽ còn tiếp tục tái diễn, không chừng ngày nào đó trở về, trong nhà lại đột nhiên xuất hiện một người đàn ông đến xem mặt, quả thật là còn cổ hủ hơn cả xã hội phong kiến trước đây.

Từ khi con gái trở về Chung Quyên vẫn luôn không nói chuyện, sau khi nghe Trương Thiên chủ động nhắc đến chuyện này, bà ấy chỉ có thể ngượng ngùng nói:

“Mẹ làm như vậy đều là vì muốn tốt cho con mà!”

Sau khi nói ra lời này, Chung Quyên dường như đã có thêm một chút tự tin:

“Mỗi ngày nếu con không làm việc ở xưởng gia công thì sẽ đến trại chăn nuôi để chăm bò chăm dê, như vậy thì làm sao có thời gian tìm người phù hợp để kết hôn chứ?”

“Mẹ chỉ là lo lắng nếu con cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng đến lúc con 25, 26 tuổi vẫn không tìm được người để kết hôn, mà đến lúc đó thì con còn gả cho ai được nữa chứ!”

“Con ít nói chuyện với mọi người nên không biết, các cô dì trong thôn luôn miệng bàn tán về con đó. Họ nói con đến tuổi này rồi mà không tìm đối tượng để kết hôn, sau này thành gái lỡ, cũng chỉ có thể lấy người đã có một đời vợ thôi! Lúc đó thì mất mặt thế nào hả! Trong đại đội của chúng ta, mấy đứa con gai bằng tuổi con đều đã lấy chồng hết rồi đó!”

Trương Thiên dùng sức nhắm mắt lại:

“Kết hôn cũng không phải là một việc dễ dàng, nếu không gặp được người thích hợp, cuối cùng rồi cũng sẽ ly hôn thôi. Nếu con muốn kết hôn, con chắc chắn sẽ tìm được người. Thế giới này cũng đâu có thiếu đàn ông!”

DTV

“Xin mẹ đừng nói là vì muốn tốt cho con, mẹ làm những việc này cũng chỉ là vì mặt mũi của mẹ mà thôi. Nếu không mẹ cũng sẽ không trực tiếp quyết định mà không thèm nói với con một tiếng, còn lừa con đi xem mắt với người ta!”

“Mọi việc con đang làm mới thực sự là tốt cho con. Con cũng đã xác định rõ mục tiêu tương lai của mình, chắc có lẽ đến 30 tuổi con mới kết hôn. Nhưng nếu trong khoảng thời gian tới, con gặp được một người đàn ông khiến con động lòng, con sẽ cân nhắc tới chuyện kết hôn, thế nên những chuyện còn lại mẹ không cần phải quan tâm đâu ạ.”

Trương Thiên nói xong, bèn đặt đũa xuống, bắt đầu dỡ từng túi đồ mà mình mang về ra.

Chung Quyên sửng sốt một lúc lâu, sau đó mới phản ứng lại, chỉ cảm thấy giống như trời sụp đất nứt.

“Con nói là 30 tuổi con mới kết hôn ấy hả? 30 tuổi thì có người nào muốn lấy con chứ? Sao con có thể không biết xấu hổ nói 30 tuổi mới kết hôn?!”

“Đến lúc đấy con cũng chỉ lấy được người đã có một đời vợ thôi! Sẽ bị người khác cười chê đó!”

Chung Quyên đuổi theo con gái với vẻ mặt hoàn toàn tuyệt vọng.

Trương Thiên thật sự không hiểu, kết hôn ở tuổi 30 thì có gì mà khó chấp nhận đến vậy?

Cô suy nghĩ một chút, ở thời đại này, đối với mọi người mà nói, kết hôn ở tuổi 30 hình như có hơi muộn thật.

Mà những người kết hôn sớm, có khi con cái đều đã tốt nghiệp luôn rồi.

Vậy thì giảm chỉ tiêu đi một chút cũng được.

“Vậy đợi con 25 tuổi rồi hẵng tính tiếp, còn tận 5 – 6 năm nữa, cũng không vội.”

Trương Thiên lấy từng món đồ mình mang về ra rồi bày lên trên bàn, anh Cả mua cho anh Hai một chiếc đồng hồ, mua cho ông nội một chiếc áo khoác quân đội, mua cho bố một chiếc thắt lưng, mua cho bà nội sữa mạch nha và mua cho mẹ một chiếc khăn tay.

“Chiếc đồng hồ của anh Hai, ngày mai con sẽ mang qua cho anh ấy.”

Trương Thiên chia đồ cho mọi người xong, cũng không để ý đến vẻ mặt lo lắng của mẹ, mà ra ngoài múc nước chuẩn bị tắm rửa.

Lúc cô múc nước về, mẹ Chung Quyên lập tức nói với vẻ mặt nghiêm trọng:

“25 tuổi cũng không được, ngày mai mẹ sẽ đi tìm bà mối để tìm đối tượng cho con, chắc chắn sẽ tìm cho con một người đàn ông tốt!”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 213


Trương Thiên mặt không đổi sắc, ném chiếc khăn lông vào trong chậu, sau đó cô nói vọng vào trong phòng:

“Ông nội ơi, cháu không thể ở ngôi nhà này được nữa, ông có thể giúp cháu xây một ngôi nhà khác, tách biệt với mọi người trong nhà không ạ? Cháu sẽ trả tiền ạ!”

Nếu mẹ cô không chịu hiểu thì thôi vậy.

DTV

Mẹ cô giống như bị mắc kẹt trong thế giới của bà ấy, hoàn toàn không thể chấp nhận những việc không phù hợp với quan điểm của bản thân.

Thay vì lãng phí thời gian vào những cuộc tranh cãi vô nghĩa, tốt hơn hết là nên chuyển ra ngoài, như vậy cuộc sống cũng trở nên yên tĩnh hơn.

Trương Thiên vừa nói ra những lời này, sắc mặt của mọi người trong gia đình đột nhiên thay đổi.

“Nhóc Thiên à, mặc dù mẹ cháu có hơi nóng vội, nhưng cháu cũng đừng nên trực tiếp dọn ra ngoài như vậy. Đợi mẹ cháu bình tĩnh lại, cháu với mẹ thử thương lượng lại một lần nữa xem sao?”

Bà nội Vương Nhã Tĩnh nắm lấy tay Trương Thiên, nhẹ giọng an ủi cô.

Trương Thiên lắc đầu, nhìn về phía mẹ Chung Quyên đang viết rõ chữ không hài lòng ở trên mặt:

“Bà cảm thấy mẹ cháu sẽ nghe vào tai những lời cháu nói ạ?”

Vương Nhã Tĩnh không nói nên lời.

“Hai mẹ con bình tĩnh lại đi, hai ngày nữa nhà chúng ta sẽ bàn bạc lại chuyện này, có được không?”

Trương Đại Ngưu có chút đau đầu, yên lặng hai ngày, nói không chừng hai mẹ con cũng đã suy nghĩ kỹ, sẽ không nhắc đến chuyện này nữa.

Trương Thiên thản nhiên gật đầu:

“Nếu mẹ cháu vẫn một mực như vậy – vẫn nhất quyết bắt cháu đi xem mắt, vậy cháu cũng sẽ giữ nguyên quan điểm của mình là dọn ra khỏi nhà ạ.”

Chẳng qua dựa theo thái độ của mẹ cô hiện giờ, để bà ấy đồng ý với suy nghĩ của cô thì đúng là có hơi khó.

Trương Vệ Quốc vẻ mặt ủ rũ, kéo vợ trở về phòng, vừa đi vừa nhỏ giọng nói thầm.

“Mấy năm nữa con gái mới kết hôn cũng không phải chuyện gì to tát. Hơn nữa đây cũng chỉ là suy nghĩ tạm thời của con bé thôi. Sao bà cứ phải làm ầm ĩ lên như vậy chứ?”

“Ông không hiểu đâu, thanh xuân của con gái cũng chỉ có mấy năm thôi, già quá thì khó lấy chồng. Tôi là mẹ nó, chẳng nhẽ tôi lại đi hại nó hả?”

“Vậy thì bà cũng không thể giấu con gái mình, lừa nó đi xem mắt được. Bà làm như vậy là sai rồi!”

“Tôi cũng chỉ là vì muốn tốt cho nó. Nếu tôi không làm như vậy, liệu con bé có chịu đi gặp người ta không?”

Giọng nói của hai người dần dần nhỏ đi, trong lòng Trương Thiên càng ngày càng nặng nề.

Cảm giác không thể giao tiếp này thực sự rất ngột ngạt.

Nếu không phải mẹ đối xử vô cùng tốt với cô trong hai năm qua, thì có lẽ lúc này cô đã trực tiếp dọn ra khỏi nhà rồi.

Chỉ là bà ấy thật sự quá tốt, khiến cô không thể nào nói nặng lời, chỉ có thể kìm nén sự khó chịu của bản thân ở trong lòng.

Thật khó chịu!

Xem ra mẹ không hề có ý định hối cải, nghĩ thôi cũng biết, nếu còn tiếp tục ở lại trong nhà, tình trạng này vẫn sẽ tiếp tục tái diễn.

Cô bắt buộc phải dọn ra khỏi nhà!

Sau khi máy móc được vận chuyển đến, ngày hôm sau liền đưa vào sử dụng.

Trương Thiên còn tới xưởng cơ khí để nhờ người ở đó chỉ dậy, đầu tiên cô thử thao tác qua một lượt, tiếp đó để những người trong xưởng gia công cũng thử một phen, sau khi đảm bảo không có vấn đề gì, bấy giờ mới đẩy nhanh tiến độ, để hai chiếc máy hoạt động cùng một lúc.

Chưa đầy nửa giờ, bọn họ đã đóng được 250 chai sữa dê.

Trương Thiên chọn ngẫu nhiên một vài chai để kiểm tra, sau khi xác nhận không xảy ra tình trạng rò rỉ, cô mới yên tâm đóng vào trong thùng rồi đưa tới hợp tác xã cung tiêu.

Những chai sữa này đã được đóng bằng máy đóng nút chai hút chân không bán tự động, giá thành đương nhiên sẽ phải cao hơn giá cũ.

“Chủ nhiệm Mạnh xem thử lô sữa dê chúng tôi đóng gói lần này đi ạ. Chúng tôi đã sử dụng công nghệ đóng nút chai giống như ở trạm sữa, không chỉ đảm bảo sữa dê trong chai không chảy ra ngoài mà còn giữ được độ tươi lâu hơn.”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 214


Trương Thiên mỉm cười ngồi xuống đối diện với Mạnh Hòa Bình - chủ nhiệm của hợp tác xã cung tiêu, cho ông ấy xem những chai sữa lần này mang đến tốt như thế nào.

Mạnh Hòa Bình cũng cảm thấy không tồi:

“Vậy giá sẽ tăng thêm 3 xu, tức là bây giờ chúng tôi sẽ nhập với giá 2 xu 3 hào một chai.”

“Cảm ơn chủ nhiệm!”

Vấn đề này đã giải quyết xong, bước tiếp theo chính là đi đưa đồng hồ cho anh Hai.

Anh Cả đã mua cho anh Hai một cặp đồng hồ đôi nhãn hiệu Ma Đô, anh Hai và chị dâu Hai mỗi người một chiếc.

Trương Thiên và chị dâu Cả không chỉ đến cửa hàng bách hóa mà còn đến cả cửa hàng hữu nghị, chọn tới chọn lui mới quyết định lấy cặp đồng hồ này, thoạt nhìn khá đơn giản và thanh lịch, phù hợp để đeo trong nhiều dịp khác nhau

Tình cờ hôm nay lại là thứ bảy, công nhân được nghỉ, anh Hai và chị dâu Hai đều ở nhà nên Trương Thiên trực tiếp mang một miếng thịt lợn đến.

“Dì ơi!”

Đông Đông là người đầu tiên phát hiện ra, bé con vui vẻ hét lên một tiếng, sau đó nghiêng ngả chạy tới bên cạnh dì nhỏ.

Trương Thiên đưa tay v**t v* mái tóc ngắn củn của cháu trai, sau đó đặt miếng thịt lợn lên trên thớt.

“Em mới từ Ma Đô về đấy à?”

Chị dâu Hai Mao Bình đang ngồi ở trên giường, định bước xuống thì lại bị Trương Thiên ngăn lại.

Cô cau mày nói:

“Sao mặt của chị lại nhợt nhạt thế ạ? Chị bị ốm ạ?”

Không chỉ đôi môi nhợt nhạt, khuôn mặt cũng vàng như nến, tinh thần cũng có chút uể oải.

Mao Bình không khỏi thở dài:

“Hai ngày vừa rồi chị mặc hơi ít quần áo nên bị cảm lạnh, chắc vài ngày nữa sẽ khỏe lại thôi.”

“Chị đã uống thuốc chưa ạ?”

Trương Thiên lấy ra hộp đựng đồng hồ từ trong túi xách.

DTV

“Chị uống rồi.”

Mao Bình tò mò nhìn chiếc hộp mà Trương Thiên vừa đưa cho mình:

“Trong này là cái gì vậy?”

Trông có vẻ không tầm thường.

Trương Thiên nhoẻn miệng cười, gật đầu nói:

“Chị mở ra xem thử đi ạ!”

Mao Bình cẩn thận mở ra, trước mắt đột nhiên xuất hiện một tia sáng khiến chị ấy cảm thấy vô cùng chói mắt.

“Thứ, thứ này là đồng hồ đúng không?!”

Giọng nói của Mao Bình có chút run rẩy yếu ớt, chị ấy không dám tin nhìn về phía Trương Thiên.

“Chiếc đồng hồ này được sản xuất ở Ma Đô đó ạ. Chị dâu Cả phụ trách trả tiền, còn em phụ trách giao hàng ạ.”

Trương Thiên lấy đồng hồ ra rồi đeo vào tay của Mao Bình.

Mao Bình có chút xấu hổ nói:

“Chị không dám nhận thứ này đâu, chị còn chưa bao giờ mua đồ cho anh Cả và chị dâu Cả, giờ lại nhận một món quà quý giá như vậy…”

Nhưng chiếc đồng hồ này thực sự rất đẹp! Rất muốn sở hữu nó!

Đôi mắt chị ấy dán chặt vào chiếc đồng hồ trên cổ tay, trong mắt lộ rõ sự yêu thích.

Trương Thiên bèn cười nói:

“Sau này chị tặng lại một món quà khác là được mà ạ. Vả lại chị dâu Cả cũng đang mang bầu, lúc đứa trẻ đầy tháng, chị mua quà đáp lễ cũng được ạ.”

Nhưng sao lại không thấy anh Hai ở nhà nhỉ?

“Anh Hai của em đi mua than tổ ong rồi, thứ này phải xếp hàng để mua, lát nữa anh ấy sẽ về.”

Mao Bình cẩn thận dùng tay áo che đi chiếc đồng hồ, sau đó mới cười đáp.

Trương Thiên bừng tỉnh, cũng đúng, trời chuẩn bị trở lạnh, than tổ ong đúng là nên mua sớm một chút, dù sao nhà ở mấy khu tập thể cũng không thể đốt giường đất giống như ở dưới quê.

“Vậy em đi nấu cơm trước, đợi anh Hai về rồi cả nhà ăn cơm luôn ạ.”

Trương Thiên đứng dậy, đi vào trong bếp chuẩn bị đồ ăn.

Chị dâu Hai sinh bệnh nằm ở trên giường, còn anh Hai thì đang ra ngoài mua than, mình muốn ăn thì đương nhiên phải tự lăn vào bếp.

Khi Trương Hồng Văn mua than tổ ong về, chỉ thấy em gái tới đây mà không hề nói trước một tiếng, còn mang cho anh ấy một chiếc đồng hồ rất đẹp.

Sau khi ăn cơm xong, Trương Thiên bèn đạp xe về nhà, cô cần phải chuẩn bị cho việc chuyển nhà.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 215


Vốn tưởng con gái chỉ nói suông, nhưng không ngờ cô lại nghiêm túc đến vậy, điều này khiến Chung Quyên vô cùng hoảng hốt.

“Con thực sự định chuyển đi à?!”

Bà ấy nắm chặt lấy tay con gái đang thu dọn hành lý.

Trương Thiên thở dài một hơi, sau đó gạt tay mẹ xuống.

“Con vẫn luôn nghiêm túc, nhưng mẹ chưa bao giờ để tâm đến những gì con nói.”

Thấy con gái vẫn tiếp tục thu dọn đồ đạc, Chung Quyên vội vàng chạy qua ngồi lên đống quần áo, vươn cổ nói.

“Con mới 19 tuổi, vẫn chỉ là một thiếu nữ, làm sao có thể để con sống một mình ở bên ngoài được? nếu buổi tối có thú dữ hay kẻ xấu lẻn vào nhà, đến lúc đó con định xử lý thế nào hả!”

Chung Quyên có chút bối rối, không ngừng dùng tay vuốt tóc, hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Trương Thiên không khỏi cảm thấy có chút buồn cười:

“Lúc trước mẹ nói con đã 20 tuổi, đến tuổi phải gả chồng rồi, bây giờ mẹ lại nói con mới 19 tuổi, vẫn chỉ là một thiếu nữ.”

“Lời nói của mẹ chẳng nhất quán gì cả.”

Cô bất lực lắc đầu, bỏ qua đống quần áo ở trên giường, tiếp tục đi thu dọn những thứ khác.

“Con chỉ muốn nói là ngày nào mà mẹ vẫn còn muốn can thiệp vào chuyện hôn nhân đại sự cả đời của con, thì ngày đó mẹ sẽ không thấy mặt con ở trong ngôi nhà này đâu ạ.”

Bây giờ chính là cuộc chiến về quan điểm và tư tưởng giữa cô và mẹ.

Hơn nữa, cuộc chiến này chỉ kết thúc khi bên kia chịu thỏa hiệp!

“Con cứ nhất quyết phải chống đối mẹ đến cùng sao?”

Chung Quyên lạnh lùng nói.

Trương Thiên bèn nhìn về phía mẹ mình với vẻ mặt nghiêm túc:

“Con không phải là một con rối để cho mẹ tùy ý điều khiển, con là một người có suy nghĩ, có cuộc sống riêng. Con chỉ đang yêu cầu những quyền lợi mà một con người bình thường nên có!”

“Lúc đầu mẹ cũng yêu đương tự do với ba con rồi mới kết hôn mà ạ, vậy thì tại sao bây giờ mẹ nhất định phải can thiệp vào hôn sự của con chứ?”

Đây là điều mà cô không tài nào hiểu được.

Chung Quyên thản nhiên nói:

“Lúc đó vốn mẹ cũng chuẩn bị đi xem mắt, nhưng ba con đã để ý đến mẹ, chủ động theo đuổi mẹ. Đã có một người đàn ông tốt như vậy, mẹ tất nhiên cũng không cần phải đi xem mắt nữa.”

“Thế hệ của mẹ ai cũng như vậy cả, con còn trẻ, không biết hôn nhân quan trọng thế nào đối với một người phụ nữ. Mẹ là mẹ của con, mẹ đương nhiên sẽ không hại con, sao con cứ phải chống đối mẹ chứ!”

Trương Thiên nhắm mắt lại, mím môi nói:

“Mẹ hãy tin con, con biết hôn nhân quan trọng đến mức nào!”

Lúc trước chẳng phải cặp vợ chồng kia cũng kết hôn sau khi xem mắt sao? Về sau khi họ tìm thấy tri kỷ của đời mình, lại ghét bỏ cô cản trở họ hướng tới cuộc sống hạnh phúc, nên mới bỏ rơi đứa con gái của vợ trước/ chồng trước ở cô nhi viện.

DTV

Vì vậy đối với chuyện kết hôn, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ có thái độ qua loa tùy tiện!

Cô sẽ lấy chồng khi mà bản thân gặp được người mà mình muốn cưới - chứ không phải vì lý do ngớ ngẩn như đã đến tuổi hay sợ bị người khác cười chê.

Nhưng Chung Quyên lại không hiểu, bà ấy cáu kỉnh vỗ đùi:

“Sao con cứ không phân biệt tốt xấu như vậy chứ? Mẹ thực sự là vì muốn tốt cho con mà!”

“Chắc là vậy ạ.”

Trương Thiên trả lời một cách thờ ơ.

Cô tìm đến ông nội Trương Đại Ngưu:

“Ông nội ơi, ông đã tìm được ai phụ xây nhà chưa ạ?”

Trương Đại Ngưu hút một ngụm thuốc lá, có chút khó xử nói:

“Cháu thực sự quyết tâm muốn chuyển nhà à?”

Trương Thiên gật đầu:

“Là do mẹ ép cháu, nếu mẹ không tiếp tục can thiệp vào hôn sự của cháu, cháu sẽ rất vui khi có thể ở lại trong nhà.”

“Cháu chờ thêm một chút, ông và bà sẽ cố gắng thuyết phục mẹ của cháu.”

Trương Đại Ngưu rũ tàn thuốc lá, sau đó đi vào trong nhà.

Trương Thiên tất nhiên là không có ý kiến gì.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 216


Ngày hôm sau, cả gia đình ngồi lại cùng nhau bàn bạc lần cuối về việc chuyển nhà của Trương Thiên.

“Mẹ cháu sẽ không can thiệp vào hôn sự của cháu nữa!”

Trương Thiên vừa ngồi xuống, Trương Đại Ngưu đã trực tiếp mở miệng nói.

“Thật ạ?”

Trương Thiên quay lại nhìn mẹ, ánh mắt như đang dò hỏi.

Chung Quyên không vui nói:

“Là thật!”

“Cả nhà đều ủng hộ con, không một ai cảm thấy mẹ làm đúng thì mẹ có thể làm gì được nữa?”

Bà ấy nhỏ giọng nói.

Cho dù là thế nào, trong lòng Trương Thiên cũng đã nhẹ nhàng hơn một chút, khóe miệng lập tức nhếch lên.

“Con vẫn muốn xây nhà!”

DTV

Mọi người không hiểu lý do, Trương Vệ Quốc có chút ngờ vực hỏi:

“Chẳng phải mẹ đã không can thiệp vào hôn sự của con nữa rồi sao? Sao con vẫn muốn xây nhà rồi chuyển ra ngoài vậy?”

Trương Thiên nhướng mày, nói với vẻ vô tội:

“Con chỉ nói muốn xây nhà chứ không nói chuyển đi ạ.”

Thấy mọi người vẫn chưa hiểu, cô bèn thở dài, lên tiếng giải thích:

“Em trai ngày càng lớn, trong nhà cũng chỉ có sáu phòng, ông bà nội một phòng, ba mẹ một phòng, kho thóc một phòng, con một phòng, hai em trai một phòng, một phòng còn lại để khi anh Hai hoặc anh Cả về nhà cũng sẽ có nơi để ở.”

“Gia đình chúng ta càng lúc càng nhiều người, sau này nếu em Tư và em Út kết hôn thì phải làm thế nào ạ? Phòng của anh Cả và anh Hai không thể dùng, phương án tốt nhất chính là xây thêm vài phòng ở bên cạnh.”

Cô nhấp một ngụm nước rồi nói tiếp:

“Suy nghĩ của con chính là như vậy, bây giờ con có tiền, hiện tại cũng đang là lúc nông nhàn, mọi người khá rảnh rỗi, chi bằng bỏ chút tiền công mời người trong đại đội đến, nhờ họ xây một căn nhà mới ở bên cạnh.”

“Cho dù con có chuyển đến đó thì cũng chẳng khác gì là đang ở nhà, chỉ là đi bộ thêm vài bước chân mà thôi.”

“Mọi người cảm thấy thế nào ạ?”

Trương Đại Ngưu suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu nói:

“Được.”

Trương Thiên đang định mỉm cười, lúc này Trương Đại Ngưu lại tiếp tục nói:

“Có điều người trong đại đội xây nhà chưa bao giờ trả tiền công, thường thì mọi người sẽ tới giúp một tay, còn chủ nhà sẽ mời cơm để trả công. Nếu trả tiền thì chúng ta có khác gì tư bản đâu chứ?”

Trương Thiên không khỏi sửng sốt, đúng là cô chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Nhưng nếu không trả tiền, trong thâm tâm của cô sẽ cảm thấy vô cùng áy náy.

Trương Thiên bèn cân nhắc một chút:

“Vậy thì bao ăn ba bữa, mỗi ngày sẽ có ít nhất một bữa có món thịt.”

Đúng lúc đại đội chuẩn bị mổ lợn, đến lúc đó cô bỏ tiền mua nhiều thịt lợn một chút, lúc xây nhà sẽ nấu lên để mời mọi người.

“Mỗi ngày sẽ có ít nhất một bữa có món thịt ấy hả?”

Chung Quyên cau mày, hỏi lại với vẻ không vui.

Trương Thiên liếc nhìn mẹ mình, thản nhiên nói:

“Nhờ người ta làm mấy việc nặng nhọc mà lại không cho người ta ăn ngon một chút, ngay cả địa chủ cũng không kẹt xỉ đến vậy!”

Mẹ cô quá keo kiệt, đồ ngon không nỡ ăn, phải đợi đến khi đồ sắp hỏng, bấy giờ mới chịu ăn đồ sắp hết hạn với vẻ mặt đau lòng.

Lần trước cô mang mấy quả táo về, mẹ lại để đến khi nó bắt đầu mọc mốc mới lấy ra ăn.

Trương Thiên lo lắng bà ấy bị ngộ độc, thế là đã không chút do dự vứt mấy quả táo bị mốc kia đi.

Sau nhiều lần khuyên bảo nhưng không có kết quả, cuối cùng cô đành phải bỏ cuộc.

Chung Quyên cười lúng túng, cũng không tiếp tục bàn về chủ đề này nữa.

“Vậy thì cứ quyết định như thế đi, hôm nay ông sẽ đi tìm người, ngày mai mổ lợn xong, ngày kia chúng ta có thể bắt đầu xây nhà.”

Trương Đại Ngưu trực tiếp quyết định.

Trương Thiên đang định đứng dậy, chợt nhớ ra mình vẫn còn một chuyện quên chưa nói.

Cô ngồi lại, sau đó vội vàng nói:

“Chị dâu Cả có thai rồi ạ!”

Căn phòng đột nhiên rơi vào im lặng, sau hai giây, mọi người lập tức nháo nhào cả lên.

“Chị dâu Cả của con mang thai rồi ấy hả!?”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 217


Chung Quyên cười đến mức khóe mắt xuất hiện một vài nếp nhăn, bà ấy vui vẻ vỗ con gái mình một cái.

“Sao bây giờ con mới nói hả!”

Trương Thiên giật giật khóe miệng, cô một lòng một dạ tập trung vào chuyện mẹ giấu mình, nên đã sơ ý quên mất.

Cô ho nhẹ hai tiếng rồi nói:

“Vừa hay đại đội chuẩn bị mổ lợn, chờ sau khi chia thịt xong, nhà chúng ta sẽ làm một ít thịt ướp hun khói, sau đó mua thêm một ít đặc sản vùng núi gửi qua cho anh Cả và chị dâu Cả.”

“Mua nhiều chút, nếu không đủ thì lên huyện thành mua cũng được!”

Người hạnh phúc nhất khi chị dâu Cả mang thai chính là bà nội Vương Nhã Tĩnh, bà chính là người thương cháu trai Cả nhất.

Trương Hồng Vũ là cháu đích tôn ở trong nhà, có thể nói chính là người được bà nội yêu quý nhất.

Thậm chí Vương Nhã Tĩnh còn lén gặp Trương Thiên, bảo cô lấy ra một cặp vòng ngọc ở trong chiếc rương sơn đen lúc trước, chờ khi gửi thịt sẽ gửi qua luôn một thể cho anh Cả.

Đây cũng là lần đầu tiên Trương Thiên phát hiện ra việc chị dâu Cả mang thai lại là một chuyện quan trọng đến vậy đối với gia đình.

Cũng không biết ngày mổ lợn, nhà cô sẽ mua bao nhiêu cân thịt lợn?

Lợn trong đại đội trước hết phải chừa ra mấy con lợn đực để bán cho quầy thực phẩm, một con lợn đặt hàng đạt tiêu chuẩn có thể bán được 60 tệ, cũng coi như là một khoản thu nhập.

Giao hết lợn đực, số lợn còn lại mới thuộc về đại đội.

Tới thời điểm này, lợn dù có nuôi thêm cũng không tăng được mấy lạng thịt, để tránh việc lãng phí lương thực, thông thường đại đội sẽ chọn cách là nhanh chóng g.i.ế.c thịt, sau đó phân cho các đội viên ở trong đại đội.

Lần trước mổ lợn chia thịt là khi trồng vội gặt vội(*), để bổ sung dinh dưỡng và năng lượng cho các đội viên, đại đội đã mổ hai con lợn, mỗi nhà được chia một ít thịt, trong bụng cũng coi như có một ít chất béo.

(*) Nông thôn đổ xô đi thu hoạch, trồng cây vụ hè.

Không giống như việc chia lương thực, chia thịt dựa theo nhân khẩu, cũng không giống như đi chợ mua thịt muốn phần nào thì cắt phần đấy.

Người mổ lợn trong đội sản xuất sẽ chia lợn thành 4 nhóm: thịt, đầu chân, nội tạng và thịt mỡ, từng loại đều dùng cân để cân rõ số lượng.

Sau đó, thống kê tổng nhân khẩu của đội sản xuất, lấy số lượng mỗi loại chia cho nhân khẩu, lấy cân nặng bình quân đầu người, lúc đó sẽ chia thịt dựa theo con số đã tính ra.

Nhà Trương Thiên đông người, thịt lợn được chia gần chục cân, trong đó còn có hai cái chân lợn.

Chân lợn trực tiếp được cho vào danh sách gửi đi, ngay khi bà nội Vương Nhã Tĩnh lấy được liền dùng rượu trắng rửa sạch rồi ướp bằng công thức nước tương bí mật của mình.

Cũng may bây giờ trời lạnh nên thịt lợn đã ướp hai ngày không hề bị hỏng mà còn tỏa ra mùi thơm đặc biệt.

Thịt lợn đã ướp được đặt trên cành cây bách để hun khói, sau đó treo thịt đã hun khói ở dưới mái hiên để phơi khô.

Đợi đến khi sờ vào thấy cứng, lượng nước trong thịt đã bị gió thổi khô thì có thể đóng gói gửi đi.

DTV

Trương Thiên đặt gói hàng lớn được gói tận mấy lớp lên yên xe đạp đằng sau, chở đến bưu điện, kiểm tra kỹ địa chỉ mấy lần, sau đó thành công gửi đi.

Về đến nhà, việc đầu tiên cô làm chính là quan sát mảnh đất trống ở bên cạnh một lượt, sau đó đưa thịt lợn mang về cho bà nội, nhờ bà nội nấu thịt để ăn cơm trưa, tiếp theo là dắt theo Tiểu Tuyết đi đến xưởng sữa.

Xưởng sữa sắp hoàn công xây dựng, bây giờ đang ở giai đoạn lợp ngói.

Vì vấn đề vệ sinh, Trương Thiên cũng không chọn lợp mái tranh như những chỗ khác mà đặc biệt mua ngói về để lợp.

Mái tranh dễ sinh ra vi khuẩn và côn trùng, lỡ không cẩn thận để chúng rơi vào trong nồi, khách mua trúng chai sữa đó chắc chắn sẽ đi lan truyền khắp nơi, trường hợp tệ nhất chính là sau này không ai dám mua sữa của đại đội cô nữa.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 218


Nếu đã muốn mua ngói để lợp, vậy thì mua nhiều một chút.

Trương Thiên định cũng sẽ lợp ngói cho căn nhà mới xây của mình, như vậy cũng không cần lo lắng trong lúc ngủ sẽ có côn trùng trên mái nhà rơi xuống giường.

Có lẽ căn nhà ngói mới xây đã thu hút sự chú ý của các đội viên, chưa qua hai ngày đã có người đến hỏi Trương Đại Ngưu là mua ngói ở đâu, họ cũng muốn mua.

DTV

“Sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện mua ngói vậy?”

Trương Đại Ngưu nghi hoặc hỏi.

Trương Cốc Mãn cười ha ha, xoa xoa tay, ngượng ngùng nói:

“À là do bây giờ trong tay có tiền, đúng lúc gia đình cháu định xây một căn nhà mới cho cháu và hai anh em. Cháu thấy căn nhà ngói bên xưởng sữa đẹp quá, nên cũng muốn xây một căn nhà ngói.”

Nếu không phải do gạch xanh quá đắt thì anh ấy còn muốn xây một căn nhà ngói gạch xanh!

Trương Đại Ngưu cười lớn, vui vẻ nói:

“Không thành vấn đề.”

Đại đội có thể ngày càng phát triển tốt hơn cũng chính là mong muốn của ông.

Ngày hôm sau lại có thêm vài người đến, cũng là để hỏi mua ngói.

Trương Đại Ngưu lần này không hỏi nhiều mà trực tiếp nói ra thông tin.

Ở bên kia, Trương Thiên đang dắt Tiểu Tuyết đi tuần tra trại chăn nuôi thì bất ngờ gặp phải một mối nguy chưa từng có.

Thậm chí còn suýt mất mạng.



Xưởng sữa vẫn là nhà đất sét, trên nóc nhà lợp ngói, tường và sàn bên trong được lát xi măng.

Khi Trương Thiên dẫn Tiểu Tuyết chạy đến xưởng sữa, đúng lúc trông thấy công trình cuối cùng được hoàn thành.

Thợ xây của đại đội không cho người khác đi vào, anh ấy cũng không muốn mình lại phải trát lại một lần nữa.

“Mau ra ngoài, đợi xi măng bên trong khô hẳn rồi hẵng vào!”

Trương Thiên không còn cách nào khác, chỉ đành dắt Tiểu Tuyết trở về chại chăn nuôi.

Bộ lông đen ban đầu của Tiểu Tuyết giờ đã chuyển sang màu xám đen, nhờ được chủ nhân lén cho ăn thêm mấy bữa phụ, bộ lông của nó càng thêm bóng bẩy mượt mà, sờ lên có cảm giác như tơ lụa.

Tiểu Tuyết đầu báo não hổ, thân hình khỏe mạnh, đôi chân dài đẹp, có thể nhẹ nhàng nhảy qua hàng rào cao, là chị cả trong đàn chó của đại đội.

Nhưng khi ở bên Trương Thiên, nó lại dịu ngoan như một con cừu nhỏ, thường xuyên được cô đưa đi kiểm tra tình hình ở cơ sở chăn nuôi.

Cơ sở chăn nuôi nằm bên cạnh trại chăn nuôi, đồng thời liền kề khu sinh hoạt và xưởng sữa, chủ yếu chăn nuôi bò sữa và dê sữa, về sau con con được sinh ra sẽ dần lấp đầy nơi này.

Vừa tới cơ sở chăn nuôi, đã thấy Triệu Tùng ở bên trong đang xách xô nước đổ vào máng nước trước hàng rào cho bò sữa dê sữa.

“Sao hôm nay anh lại tới đây làm việc vậy?”

Trương Thiên bước vào, vẻ mặt khó hiểu.

Triệu Tùng ngẩng đầu, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc, cười nhạt nói:

“Em gái tôi không thoải mái, không đến được, nên tôi giúp nó làm hai ngày.”

Hóa ra là như vậy! Trương Thiên hiểu ra.

Triệu Quế có lẽ là đến tháng, chuyện này cũng rất bình thường.

Trương Thiên bước tới, thuận tay cầm một xô nước khác đổ vào máng của dê sữa bên cạnh.

Ở trước cửa cơ sở chăn nuôi có 4 lu nước lớn, buổi chiều mỗi ngày do người chăn nuôi gánh nước từ giếng ở khu sinh hoạt, mang vào trong bếp đun sôi lên rồi để nguội, sau đó mới đổ vào trong lu.

Thời tiết dạo này đã càng lúc càng lạnh hơn, hàng ngày còn cần phải pha nước đun sôi với nước lạnh cho bò dê uống.

Để bò dê uống nước quá lạnh, chúng cũng sẽ không thoải mái, tốt nhất nên giữ nhiệt độ nước ở khoảng 20 độ C.

Vì vậy mùa đông cho gia súc uống nước cũng không phải là một việc dễ dàng.

Nhân lúc bò sữa dê sữa đang uống nước, Trương Thiên và Triệu Tùng bước qua hàng rào, dọn phân ở trong góc tường ra.

Mới dọn được một nửa, ngoài cửa đột nhiên truyền tới tiếng Tiểu Tuyết sủa điên cuồng.

“Gâu gâu gâu! Gâu! Gâu gâu!”

Trương Thiên cau mày, vội vàng tháo găng tay rồi chạy ra cửa.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 219


Là một chú chó săn đã hơn một tuổi, lúc này Tiểu Tuyết cực kỳ thông minh và trung thành, tuy đôi lúc có thể lười biếng làm nũng nhưng lòng cảnh giác vẫn cực kỳ cao.

Thông thường khi gặp các đội viên trong đại đội, Tiểu Tuyết sẽ không sủa to, nhiều nhất chỉ nhìn chằm chằm họ.

Hiện tại, tiếng kêu chói tai liên tục vang lên không ngừng, có lẽ là nó đã gặp phải thứ gì nguy hiểm rồi!

Cô cảm thấy không ổn lắm, lập tức chạy ra ngoài xem.

Quả nhiên, cạnh hàng rào cách đó không xa, một con sói lớn đang như hổ rình mồi, thân trước hơi chùng xuống, sống lưng cong lên, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tiểu Tuyết đang sủa cảnh cáo, tựa hồ đang chờ thời cơ để hành động.

“Tôi sẽ đi tìm đội dân binh, kêu họ mang s.ú.n.g tới, cô mau đóng cửa lại, tuyệt đối đừng đi ra ngoài!”

Triệu Tùng đứng cạnh Trương Thiên, giọng nói trầm thấp, nhanh chóng đưa tay đóng lại cánh cửa gỗ nặng nề, sau đó chạy ra ngoài từ cửa sau.

Hôm nay Trương Thiên không đạp xe đến đây, nên nếu muốn gọi người một cách nhanh nhất thì chỉ có thể để Triệu Tùng - người có sải chân dài hơn.

Trong trường hợp này, Trương Thiên chỉ có thể đợi tin tức.

Trước đó không lâu, bên trên đã thu hồi một lượng lớn s.ú.n.g ống, s.ú.n.g cầm tay về cơ bản đều bị thu đi, bây giờ chỉ có đội dân binh có.

Khẩu s.ú.n.g trong tay Trương Thiên là do anh Hai đưa cho, ngoại trừ người trong nhà, không ai biết nên cô mới có thể giữ lại.

Nếu bên ngoài chỉ có một mình con sói đó, có lẽ cô sẽ không hề kiêng dè mà nổ súng, nhưng Tiểu Tuyết vẫn ở bên ngoài, cô không chắc mình có thể b.ắ.n trúng con sói mà không làm bị thương Tiểu Tuyết hay không, nên chỉ có thể đợi Triệu Tùng gọi người tới.

Trương Thiên ghé sát vào cửa, thông qua khe hở ở giữa để kiểm tra tình hình bên ngoài.

Con sói đó đã đi quanh hàng rào mấy vòng, nhưng tiếc là bị Tiểu Tuyết theo dõi chặt chẽ, căn bản không cho nó một cơ hội nào.

Đột nhiên, Trương Thiên nhớ ra gần đây không chỉ có một cơ sở chăn nuôi này!

Hơn nữa, sói là động vật sống theo bầy đàn, mà cô chỉ nhìn thấy một con ở đâu, vậy những con còn lại đã đi đâu?

Chuyện này có chút không ổn.

Trương Thiên hít một hơi thật sâu, cau mày, sau lưng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Con sói hoang bên ngoài đang có ý định nhảy qua hàng rào, đầu tiên nó giả vờ vô ý đến gần, sau đó bắt đầu thăm dò – thử đặt hai chân trước lên hàng rào.

“Gâuuu!”

Tiểu Tuyết đột nhiên lao qua đó, lộ ra hàm răng trắng nhọn, không chút chần chờ nhào qua cắn.

Con sói hoang lập tức xoay người nhảy lùi lại để tránh đòn tấn công từ phía trực diện của Tiểu Tuyết.

Hai con vật nhất thời rơi vào thế giằng co.

“Đoàng! Đoàng!”

Là tiếng súng!

Khóe miệng Trương Thiên lộ ra nụ cười vui mừng, ắt hẳn là Triệu Tùng đã dẫn đội dân binh tới rồi!

Con sói hoang ở cửa giống như bị tiếng s.ú.n.g hù dọa, nó không chút chần chừ lập tức quay người bỏ chạy.

Trương Thiên đi ra mở cửa, sau đó chạy đến bên cạnh Tiểu Tuyết, nhìn bóng con sói hoang dần biến mất, bấy giờ cô mới dám thở phào một hơi.

Nó chính là một loài động vật hoang dã, và đây cũng là lần đầu tiên cô tận mắt nhìn thấy một con sói ở bên ngoài!

“Woooo~”

Tiểu Tuyết dựa vào Trương Thiên, trong miệng phát ra những âm thanh làm nũng, cái đầu còn dụi dụi vào chân cô.

Trương Thiên ngồi xổm xuống và ôm lấy cái đầu lông xù của nó, dùng sức nựng vài cái.

“Làm tốt lắm! Chút nữa sẽ cho em thêm đồ ăn!”

Khen ngợi Tiểu Tuyết xong, Triệu Tùng cũng dẫn mọi người tới.

DTV

Trương Thiên đứng dậy tiếp đón, trong mắt hiện lên một chút lo lắng:

“Gia súc trong trại chăn nuôi vẫn ổn chứ?”

Thấy Trương Thiên bình an vô sự, Triệu Tùng âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó anh mới lắc đầu nói:

“Có năm con sói chạy đến trại chăn nuôi bên kia, cắn bị thương một con dê, ngoài ra còn cắn c.h.ế.t một con trâu cày.”

“Trâu cày?!”
 
Back
Top Dưới