Ngôn Tình Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng

Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 160


“Em không có thời gian đâu ạ.”

Trương Thiên lắc đầu, chuyện này rất cấp bách, cô hy vọng có thể nhanh chóng hoàn thành sớm nhất có thể.

“Em phải đến hợp tác xã cung tiêu, anh có cần đi nhờ xe của em không ạ?”

Đi bộ đến xưởng sắt thép phải mất gần mười phút, cô đến hợp tác xã cung tiêu vừa hay lại chung đường.

Trương Hồng Văn vội vàng gật đầu:

“Cần chứ! Em chờ anh một chút!”

Anh ấy quay người cầm rau chạy lên nhà, sau khi cất xong mới chạy xuống, ngồi lên yên xe bắt đầu đạp.

Trương Thiên ngồi ở ghế sau, đợi anh Hai đến xưởng sắt thép rồi cô mới đạp xe đến hợp tác xã cung tiêu.

Lúc này hợp tác xã cung tiêu vẫn vô cùng náo nhiệt, Trương Thiên đỗ xe đạp ở bên cạnh rồi đi vào tìm người.

Vừa bước vào cửa, cô đã nhìn thấy Vệ Đông đang vô cùng thành thạo lấy một cây vải, dùng kéo cắt ra kích thước mà khách hàng muốn, sau đó gấp lại và đưa cho họ.

Trương Thiên ngồi đợi một lúc, đợi đến khi Vệ Đông cuối cùng có thể nghỉ ngơi một chút, mới bước tới chào hỏi.

“Chào buổi sáng!”

Vệ Đông ngẩng mặt lên, trong mắt hiện lên một tia ngạc nhiên mừng rỡ:

“Trương Thiên!”

Anh ấy lập tức lấy lại tinh thần:

“Cô đến đây mua đồ à?”

DTV

Trương Thiên mỉm cười lắc đầu, cô bước tới, lấy từ trong túi đeo chéo ra một chiếc bình nước màu xanh quân đội, bên trong đựng sữa dê mà cô đã nấu tối hôm qua.

“Anh nếm thử trước đi.”

Vệ Đông vô cùng hứng thú mỉm cười nhận lấy.

Sau khi nhấp một ngụm, anh ấy lập tức mở to hai mắt, kinh ngạc nói:

“Đây là sữa bò phải không?!”

Đã lâu rồi Vệ Đông chưa uống sữa bò, lần trước anh ấy uống được là khi đến nhà cậu, được nhấp một ngụm sữa của em họ.

Tuy nhiên, hương vị có vẻ hơi khác một chút?

Là do quá lâu rồi nên không nhớ rõ sao?

Vệ Đông khó hiểu gãi đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-160.html.]

Trương Thiên trực tiếp đưa ra câu trả lời:

“Đây là sữa dê!”

Không đợi Vệ Đông kịp đưa ra bất cứ câu hỏi nào, cô đã nói tiếp:

“Tôi đã chế biến qua rồi, cảm thấy mùi vị cũng không tệ, anh nghĩ có thể bán được ở hợp tác xã cung tiêu không?”

“Đương nhiên là được!”

Vệ Đông không chút do dự trả lời.

Trương Thiên nhận lấy chiếc bình mà Vệ Đông đưa qua.

“Tôi muốn gửi bán một lô sữa dê đã chế biến này ở hợp tác xã cung tiêu, anh nghĩ có thể thực hiện được không?”

“Cô định bán với số lượng bao nhiêu?”

Vệ Đông hỏi.

“Trước tiên tôi định thử bán năm mươi chai, nếu có thể bán được, sẽ tăng số lượng lên nhiều hơn.”

Trương Thiên nói.

“Cô chờ một chút, tôi đi tìm chủ nhiệm tới để nói chuyện.”

Vệ Đông chui qua gầm quầy của mình, anh ấy đi dọc theo dãy quầy dài, chui vào gầm quầy ở đầu bên kia, cuối cùng biến mất ở phía sau cánh cửa.

Trong lúc Trương Thiên đứng chờ, cô cũng xem qua các loại hàng hóa được bày ở trên quầy.

Lâu rồi không đến, hợp tác xã cung tiêu đã nhập thêm rất nhiều mặt hàng mới, ví dụ như kem dưỡng da, cũng đã có thêm mấy loại mới.

Ngay lúc Trương Thiên đang vô cùng hứng thú xem qua một lượt, phía sau lại truyền đến giọng nói của Vệ Đông.

“Trương Thiên, vị này chính là chủ nhiệm hợp tác xã cung tiêu của chúng tôi, ông ấy tên là Mạnh Hòa Bình.”

Trương Thiên quay lại nhìn chủ nhiệm Mạnh Hòa Bình lúc này đang đứng ở bên cạnh Vệ Đông.

Người này sở hữu một thân hình vạm vỡ, mày rậm mắt to, nụ cười dịu dàng luôn hiện hữu trên khuôn mặt khiến ông ấy trở nên thân thiết hơn rất nhiều.

Mạnh Hòa Bình đưa tay ra, Trương Thiên bèn vội vàng nắm lấy.

“Xin chào chủ nhiệm!”

Mạnh Hòa Bình cười ha ha hỏi:

“Cô chính là người bạn cùng lớp định gửi bán sữa dê ở hợp tác xã cung tiêu của Tiểu Đông nhỉ?”

“Đúng vậy ạ.”

Đối phương đã gọi Vệ Đông là Tiểu Đông, có vẻ mối quan hệ giữa bọn họ rất tốt, nói không chừng ông ấy sẽ thoải mái nhập sữa dê của cô vào, may mắn hơn nữa thì mức giá đưa ra sẽ cực kỳ tốt.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 161


Mạnh Hòa Bình chào hỏi xong bèn nhìn chiếc bình nước ở trong tay Trương Thiên:

“Thứ ở trong bình chính là sữa dê mà Tiểu Đông nhắc tới đúng không?”

“Đúng vậy! Chúng tôi đã chế biến qua, mùi tanh của sữa dê đã bị loại bỏ hoàn toàn, uống vào ngon hơn nhiều, còn có một mùi thơm nhè nhẹ.”

Trương Thiên lấy bình nước ra đưa cho Mạnh Hòa Bình, nhìn ông ấy nhấp một ngụm, trên mặt nở nụ cười hài lòng.

“Nếu về sau sữa dê được giao tới cũng đạt chất lượng như vậy, chúng tôi có thể nhập vào.”

Tất nhiên Trương Thiên muốn bán trực tiếp cho hợp tác xã cung tiêu hơn, việc gửi bán sẽ phải chịu những rủi ro nhất định, nhưng nếu trực tiếp bán cho hợp tác xã cung tiêu thì những rủi ro này sẽ không còn.

Tuy nhiên, giá cả vẫn cần phải hỏi cho rõ ràng mới được.

“Không biết chủ nhiệm định trả bao nhiêu tiền một chai ạ?”

Trương Thiên bèn hỏi dò.

Mạnh Hòa Bình làm một động tác tay:

“Một chai sữa giá 1 xu 8, chai giống như ở trạm sữa. Hơn nữa chai sữa uống hết chúng tôi sẽ thu về, các cô có thể lấy về để tiếp tục sử dụng.”

Nhưng sữa dê rất khó kiếm, bên trong lại thêm trà xanh nên Trương Thiên muốn tăng giá lên chút.

“Chủ nhiệm, một chai giá 1 xu 8 hơi thấp, chúng tôi vì khử đi mùi tanh của sữa dê, còn cho thêm trà xanh vào bên trong.”

“Một chai sữa như vậy đã không chỉ là sữa nguyên chất, hẳn phải gọi nó là trà sữa, bên trong không chỉ chứa các chất dinh dưỡng như các loại chất béo, protein, khoáng chất,… mà còn bổ sung nhiều vitamin A cũng như phenol trà, giúp cơ thể dễ dàng hấp thụ các chất trong sữa dê hơn.”

“Thứ này ngon và bổ dưỡng hơn sữa dê nguyên chất rất nhiều, thật sự là tiền nào của nấy đó ạ!”

Mạnh Hòa Bình có chút bối rối, uống sữa thôi mà còn chú trọng nhiều thứ như vậy sao?

Tuy nhiên, theo như những gì vị nữ đồng chí này nói, nếu thực sự có nhiều ích lợi như vậy, còn bỏ thêm cả trà xanh thì đúng là giá 1 xu 8 có hơi thấp thật.

Ông ấy giơ hai ngón tay lên, nói:

“2 xu, không thể tăng thêm được nữa.”

“Được ạ!”

Trương Thiên lập tức bắt lấy tay chủ nhiệm Mạnh, nhiệt tình cảm ơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-161.html.]

“Cảm ơn chủ nhiệm! Bác không hổ là trụ cột của công xã chúng ta, tầm nhìn vô cùng xa rộng!”

Mạnh Hòa Bình ho nhẹ hai tiếng, coi như không nhìn thấy sự nhiệt tình của Trương Thiên, giao cô cho Vệ Đông ứng phó, bản thân thì chạy về văn phòng ngồi chờ.

Vệ Đông nhìn Trương Thiên, không khỏi có chút cạn lời:

“Cô nhiệt tình với chủ nhiệm thật đấy. Còn tôi ấy hả? Chưa bao giờ thấy cô nhiệt tình với tôi như vậy!”

Trương Thiên trợn mắt nhìn anh ta, tức giận nói:

“Anh có thể mang tiền đến cho đại đội của chúng tôi không? Nếu không mang được thì nói gì cũng là vô nghĩa cả thôi!”

Có thể không nhiệt tình với người mang đến tiền tài cho mình sao?

Chắc chắn là phải nhiệt tình, cực kỳ nhiệt tình!

Vệ Đông lúng túng sờ mũi, ngồi trở lại phía sau quầy không dám nhúc nhích.

Nếu vấn đề nguồn tiêu thụ đã được giải quyết, việc tiếp theo là đến xưởng thủy tinh để mua chai thủy tinh.

Cô đạp xe tới cửa xưởng thủy tinh, nói với nhân viên bảo vệ ở cửa:

“Đồng chí, tôi muốn tìm đồng chí Bao Tu của xưởng thủy tinh, phiền đồng chí hỏi giúp tôi một tiếng.”

Nhân viên bảo vệ là một người đàn ông trung niên khá lớn tuổi, chú ấy nghe xong bèn gật đầu với Trương Thiên, mở cửa bước vào trong xưởng.

Không lâu sau, đã thấy Bao Tu sóng vai với nhân viên bảo vệ đi tới trước cửa.

Cũng lâu rồi Bao Tu chưa gặp Trương Thiên, bây giờ khi nhìn thấy cô, anh ấy không khỏi kinh ngạc nói:

“Cô tìm tôi có chuyện gì sao?”

Gấp đến mức trực tiếp đi đến xưởng của anh ấy?

DTV

Trương Thiên lập tức giải thích:

“Tôi muốn mua một số chai thủy tinh, nhưng không biết phải tìm ai, nên đành phải làm phiền anh.”

Cô chỉ mua 50 chai thủy tinh, lỡ như xưởng thủy tinh cảm thấy số lượng quá ít nên không bán thì phải làm sao?

Vì vậy tìm Bao Tu sẽ an toàn hơn chút.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 162


Bao Tu dẫn Trương Thiên đi vào trong xưởng, sau đó lập tức đi thẳng vào vấn đề:

“Cô muốn mua bao nhiêu chai?”

“Tôi định mua 50 chai trước.”

Trương Thiên đi theo phía sau, đồng thời dùng ánh mắt tò mò nhìn hoàn cảnh ở bên trong xưởng thủy tinh.

“Không thành vấn đề.”

Hai người đi đến phòng thành phẩm của xưởng thủy tinh.

Trương Thiên đi vào, nhìn thấy rất nhiều sản phẩm làm từ thủy tinh được đặt ở bên trong.

Ánh mắt của cô vô cùng nhạy bén, đã thấy có vài chai thủy tinh đặt ở gần cột trông rất giống những chai thủy tinh ở trạm sữa.

Trương Thiên bèn chỉ vào nó, sau đó hỏi:

“Loại đó thì giá bao nhiêu một chai?”

Bao Tu liếc nhìn rồi nói:

DTV

“Loại đó mỗi chai giá năm hào, nếu yêu cầu của cô không cao, chúng tôi cũng có loại rẻ hơn là ba hào, có điều thân chai sẽ có chút bọt khí, nhưng không hề ảnh hưởng đến việc sử dụng.”

“Vậy tôi sẽ mua loại ba xu!”

Trương Thiên trực tiếp đưa ra quyết định, dù sao chỉ dùng để đựng sữa, còn thu chai lại, nên không cần dùng đến loại năm hào, có thể tiết kiệm bao nhiêu thì tiết kiệm bấy nhiêu.

“Được, tôi sẽ kêu người gói lại cho cô. Chỉ là số lượng quá ít, chúng tôi không giao hàng được.”

Trương Thiên sao cũng được.

“Không sao, tôi có xe.”

“Vậy được rồi, tôi sẽ lập tức đi gọi người, cô chờ một chút nhé.”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-162.html.]

Trương Thiên thắng lợi trở về, mà sau khi trở về đại đội Hồng Quang, việc đầu tiên cô làm chính là kiểm tra tình trạng của đàn dê.

Sau khi xác định dê cái đã được tách ra, sữa dê sẽ không bị nhiễm mùi tanh của dê đực, bấy giờ Trương Thiên mới bắt đầu tiệt trùng các chai thủy tinh ở nhiệt độ cao.

Kiếp trước Trương Thiên thích nghiên cứu những thứ mới lạ, cũng từng thử làm đồ hộp tự chế, thế nên có thể nói là cô rất có kinh nghiệm trong việc tiệt trùng đồ thủy tinh ở nhiệt độ cao.

Đầu tiên đặt một miếng vải sạch dưới đáy nồi để tránh lúc sau chai thủy tinh sẽ bị vỡ, sau đó đổ thêm một lượng nước lạnh vừa phải, rồi úp tất cả miệng chai xuống.

Sau khi hoàn thành tất cả các bước này, trực tiếp bắc nồi đun sôi nước, để nhiệt độ cao sẽ tiêu diệt vi khuẩn ở trong và ngoài chai.

Những chai thủy tinh đã tiệt trùng được đem đi phơi khô, tiếp theo cô phải đến chỗ thợ mộc Hồ Đông của đại đội, đặt mua một lô nút gỗ dùng làm nắp chai.

Thợ mộc đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu chỉ chờ Trương Thiên đến tìm.

Vừa lấy được chai thủy tinh, ông ấy bèn xác định rõ thông số kích thước, sau đó lập tức cùng con trai bắt tay vào làm việc.

Sau khi thu xếp xong, Trương Thiên lại chạy về nhà tìm bà nội, những thứ khác đã chuẩn bị thỏa đáng, nhưng vẫn còn sót lại một thứ rất quan trọng, đó chính là nhãn hiệu!

Cô đã nghĩ ra hai loại, một loại là dán trực tiếp lên thân chai, một loại khác là dùng giấy để bọc miệng chai lại.

Trong hai phương án, cuối cùng Trương Thiên vẫn chọn phương án thứ hai, làm theo cách này thì chai thủy tinh thu lại cũng không cần phải cọ rửa cầu kỳ, hơn nữa nút chai bằng gỗ được bọc lại trông cũng có tính thẩm mỹ hơn.

Việc chuẩn bị nhãn hiệu cũng rất dễ, chỉ cần một tờ giấy trắng, chuẩn bị thêm giấy bút, sau đó tìm người viết nội dung đã chuẩn bị sẵn lên là được.

Mà nội dung chỉ có vài dòng là đại đội Hồng Quang, sữa dê và ngày sản xuất, có điều muốn viết cho thật đẹp thì phải tìm đúng người.

Người viết chữ đẹp nhất trong nhà, ngoài ông nội ra thì chính là bà nội.

Bà nội Vương Nhã Tĩnh không chỉ biết viết bằng bút lông mà còn biết viết cả bút máy.

Do diện tích miệng chai có hạn, cuối cùng Trương Thiên chỉ có thể tiếc nuối từ bỏ việc viết bằng bút lông, chọn cách viết bằng bút máy.

Bà nội đã viết tổng cộng một trăm tờ, coi như cũng đủ dùng.

Trương Thiên cẩn thận kẹp những tờ giấy gói đã viết xong vào giữa quyển sách, bỏ vào túi đeo chéo mang đến trại chăn nuôi.

Trước khi rời đi, bà nội còn nắm lấy tay cô động viên.

“Tiểu Thiên à, cháu chắc chắn sẽ thành công!”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 163


Trương Thiên hai mắt nóng lên, xoay người ôm chặt lấy bà nội đáng yêu của mình.

“Cháu sẽ thành công! Đại đội cũng sẽ thành công!”

Vì vụ kinh doanh sữa dê này, ông nội Trương Đại Ngưu đã thành lập một đội phụ trách, tổng cộng có sáu người, bao gồm Trương Thiên, Trương Tiểu Mai, Ngụy Ngưu Lan, Triệu Quế, Tôn Cương và Tiền Thắng Nam.

DTV

Sáu người bọn họ tạm thời tạo thành một ‘xưởng’ chế biến sữa dê, địa điểm nằm ở trong khu quản lý của trại chăn nuôi.

Trong đó Triệu Quế là em gái của Triệu Tùng, Tiền Thắng Nam là con gái của kế toán Tiền.

Trương Thiên nhân lúc trời còn chưa tối đã đạp xe đến trại chăn nuôi, sắp xếp công việc phải làm trong buổi sáng ngày mai.

Sau khi đảm bảo mọi thứ đều ổn, cô mới yên tâm rời đi.



Trời còn tờ mờ sáng, Trương Thiên đã chạy đến trại chăn nuôi, cô cho rằng bản thân đã đến rất sớm rồi, nhưng ai ngờ lúc đến đã thấy Ngụy Ngưu Lan và Trương Tiểu Mai đang vắt sữa của dê mẹ.

Cô chợt nhớ ra một điều, bèn vội vàng lên tiếng hỏi:

“Trước khi vắt sữa, mọi người đã lau qua v.ú của dê mẹ chưa ạ?”

Hai người gật đầu, tay cũng không dừng lại:

“Đã lau qua rồi, cháu yên tâm đi, đại đội dựa vào thứ này để kiếm tiền mà, thím tất nhiên không thể làm việc một cách qua loa tắc trách được!”

Nhìn nụ cười vui vẻ trên khuôn mặt của hai người, Trương Thiên không nhịn được mà cảm khái, xét riêng về mặt tinh thần, đúng là người thời sau không thể sánh bằng người thời này.

Tổng cộng có bốn mươi con dê cái đang cho con bú, sau khi vắt hết sữa dê ra, thu hoạch cuối cùng xấp xỉ chừng 20 lít sữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-163.html.]

Việc tiếp theo chính là lọc qua số sữa dê này để loại bỏ các tạp chất, sau đó đổ sữa dê đã lọc vào trong nồi, đun sôi lên để tiệt trùng.

Bình thường sữa dê chỉ cần đun sôi mười phút là có thể tiêu diệt toàn bộ vi khuẩn, nhưng quá trình thao tác lại có đôi chút rắc rối.

Đầu tiên phải vặn lửa cho thật lớn, vừa thấy sữa sôi sùng sục thì phải lập tức tắt lửa rồi đợi một lúc, sau đó tiếp tục vặn lửa lớn đun sôi, lặp đi lặp lại các thao tác này chừng ba đến bốn lần, sau khoảng mười phút là có thể đổ vào trong chai.

Đun sữa dê như vậy không chỉ tiêu diệt vi sinh vật bên trong một cách hiệu quả, mà còn không làm mất đi các chất dinh dưỡng có trong sữa dê.

Trong quá trình tiệt trùng này, còn cần cho trà xanh đã chuẩn bị sẵn vào đun cùng.

Sau những lần cân đo đong đếm, điều chỉnh từng ly từng tí mộtcủa Trương Thiên, cô đã xác định chỉ với hàm lượng trà xanh là 4%, nó hoàn toàn có thể loại bỏ mùi tanh có trong sữa dê và để lại một mùi thơm nhè nhẹ.

Tổng cộng có 20 lít sữa, trong đó 7 lít được gửi đến trung tâm y tế, sẽ do nhân viên y tế giao cho các thành viên trong đại đội có nhu cầu, phần còn lại sẽ đổ vào chai thủy tinh, chuẩn bị đóng gói.

Tất cả mọi người trong xưởng đều tham gia làm việc, trước khi trời sáng hẳn, cuối cùng họ cũng đóng gói xong 50 chai sữa, đặt ở trong thùng gỗ, được Trương Thiên vận chuyển đến hợp tác xã cung tiêu.

Trương Thiên cẩn thận đặt thùng gỗ lên xe đạp, sau đó đi đến hợp tác xã cung tiêu ở huyện thành.

Trên đường đi, cô trực tiếp bỏ hai lô sữa dê vào trong siêu thị, sau đó nhanh chóng đạp xe đến huyện thành.

Trong hợp tác xã cung tiêu, Vệ Đông đã đợi ở cửa từ sớm.

Ngay khi trời vừa hửng sáng, anh ấy đã viết hôm nay bán sữa lên chiếc bảng đen ở trước cửa.

Mới qua nửa giờ, đã có mười mấy người đứng xếp hàng chờ mua sữa ở hợp tác xã cung tiêu.

Rất nhanh, Vệ Đông đã nhìn thấy bóng dáng Trương Thiên đạp xe tới, trong mắt anh ấy hiện lên một tia vui mừng, lập tức vẫy tay ra hiệu.

Xe đạp vừa dừng lại, Vệ Đông vội vàng giúp cô dỡ thùng gỗ xuống, đồng thời còn không quên phàn nàn với Trương Thiên.

“Cuối cùng cô cũng đến rồi! Cô không biết đâu, mấy cô dì chú bác đó đứng xếp hàng thì cứ xếp hàng đi, lại còn ăn hạt dưa rồi nhổ vỏ xuống đất, lát nữa tôi lại phải đi quét, haizz!”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 164


Vệ Đông là người nhỏ tuổi nhất ở hợp tác xã cung tiêu, lại còn là người mới nên những việc vặt này anh ấy phải làm tất.

Trương Thiên cười nhẹ, ôm một lô sữa dê đi theo Vệ Đông:

“Lát nữa tôi sẽ quét cùng với anh nhé.”

Vệ Đông là người rất dễ hài lòng, vừa nghe Trương Thiên nói muốn giúp mình, anh ấy vô cùng vui mừng, khóe miệng lập tức nhếch lên:

“Thế thì ngại quá.”

DTV

Trương Thiên bật cười, không nhịn được mà trêu ghẹo:

“Hay là tôi để anh tự quét một mình vậy?”

Vệ Đông lập tức đáp lại:

“Cô phải giúp tôi chứ!”

Trong lúc hai người đang nói chuyện, cô dì chú bác đang đứng xếp hàng đã tinh mắt nhìn thấy mấy chai sữa được đặt ở trong thùng, họ lập tức vây kín quầy bán hàng.

“Xếp hàng! Xếp hàng! Không xếp hàng chúng tôi sẽ không bán đâu!”

Vệ Đông hô to một tiếng.

Giây tiếp theo, đám đông lập tức xếp thành một hàng dài, những người ở phía sau cực kỳ sốt ruột, không ngừng lên tiếng thúc giục:

“Mau lên! Tôi còn phải về nấu cơm cho bọn trẻ ăn nữa!”

“Đúng vậy, tôi đã chờ cả buổi trời rồi!”

Vệ Đông cũng không buồn tranh cãi với những người này, dù sao có nói cũng nói không lại bọn họ.

“Sữa dê tươi, một chai 250 ml, giá 2 xu 6 hào. Ai có phiếu sữa thì đưa phiếu sữa, ai không có phiếu sữa thì đưa phiếu gạo, giới hạn một người mua một chai!”

“Sau khi uống hết, gửi lại chai thủy tinh sẽ được hoàn trả 1 hào!”

Vệ Đông vừa nói xong, bà lão đứng ở đầu hàng lập tức lấy ra một phiếu sữa.

Trương Thiên nhanh chóng đưa qua một chai sữa, Vệ Đông lấy phiếu rồi giao sữa, cứ như vậy lần lượt từng người một.

Chẳng mấy chốc, một lô sữa đã được bán hết, mà hàng dài người xếp hàng mua sữa cũng đã xếp đến tận ngoài cửa.

Vệ Đông liếc nhìn số lượng sữa còn lại ở trong thùng, hô một tiếng với những người xếp hàng ở tít đằng sau:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-164.html.]

“Chỉ còn lại 25 chai thôi, những người chưa mua được thì buổi chiều quay lại sau!”

Lời này vừa nói ra, những người xếp ở gần cuối chỉ có thể thất vọng rời đi.

Có người còn không chịu bỏ cuộc, quay người tìm những người đã mua được sữa, muốn ra giá cao để mua lại, chỉ tiếc là không có ai chịu bán.

Trương Thiên nhìn chai sữa cuối cùng được bán đi, khóe miệng sắp nhếch tới tận mang tai.

Vốn cho rằng sữa dê có lẽ sẽ không khó bán, nhưng cô thật sự không ngờ nó lại dễ bán như vậy!

Tính ra cô đến hợp tác xã cung tiêu còn chưa đầy 20 phút, mà đã bán hết sạch 50 chai sữa dê!

Bước tiếp theo là lấy tiền, Vệ Đông đưa Trương Thiên đến gặp kế toán.

Sau khi kế toán kết toán xong, bèn đưa cho Trương Thiên 10 tệ.

Trương Thiên cẩn thận nhét 10 tệ vào chiếc ví đeo ở trên cổ, sau đó giấu nó vào bên trong áo.

Đây không chỉ là 10 tệ, nó còn là niềm hy vọng cho sự phát triển của đại đội trong tương lai!

Nếu đã xác định sữa dê dễ bán, bước tiếp theo chính là tiếp tục đến xưởng thủy tinh để mua chai thủy tinh.

Lần này nhân viên bảo vệ vẫn còn nhớ mặt Trương Thiên, đầu tiên chú ấy chào hỏi một tiếng, sau đó bảo cô đợi ở phòng bảo vệ, còn chú ấy sẽ đi gọi Bao Tu.

Bao Tu nhanh chóng bước ra, vừa nhìn thấy Trương Thiên, trong mắt anh ấy lập tức hiện lên ý cười.

“Cô lại tới đây để mua chai sữa đúng không?”

Trương Thiên mỉm cười gật đầu:

“Lần này là một vụ buôn bán lớn! Tôi cần mua 600 chai!”

Cô ra dấu tay là sáu, nói với giọng điệu có chút đắc ý.

“600 chai ấy hả?!”

Trong mắt Bao Tu hiện lên một tia kinh ngạc:

“Đại đội của cô nuôi bò sữa à?”

600 chai cũng không phải là một con số nhỏ, tính tổng lại cũng gần 20 tệ rồi.

“Đại đội chúng tôi không nuôi bò sữa, chỉ là dạo gần đây sản lượng sữa dê quá nhiều. Để không lãng phí sữa dê, chúng tôi đã tìm cách để khử đi mùi tanh ở bên trong. Vốn cũng chỉ định bán thử một chút, nhưng không ngờ người mua lại rất nhiều.”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 165


Trương Thiên không nhịn được mà cảm khái, người giàu ở huyện thành đúng là rất nhiều!

Một chai sữa giá 2 xu 6 nói mua là mua, còn không hề do dự một chút nào.

Lần này Bao Tu không trực tiếp đưa Trương Thiên tới kho hàng, 600 chai không phải là một con số nhỏ, anh ấy không có đủ quyền để quyết định, chuyện này cần tìm chủ nhiệm phòng vật tư để xử lý.

Chủ nhiệm phòng vật tư vô cùng thoải mái phê duyệt đơn, tiếp đó Trương Thiên mang đơn tới kho để lấy hàng, vì cô mua với số lượng lớn nên xưởng đã chủ động liên hệ với xe giao hàng chở thẳng tới đại đội.

Trước khi rời đi, Bao Tu có chút do dự gọi Trương Thiên lại:

“Tôi có thể trực tiếp mua sữa từ chỗ cô được không?”

Anh ấy đã nhiều lần xếp hàng mua sữa bò, sau đó bởi vì công việc quá bận rộn nên đành phải từ bỏ.

Vợ Bao Tu cuối cùng cũng có sữa, nhưng số lượng không nhiều nên không đủ cho con uống, nếu có sữa tươi thì tất nhiên là tốt hơn.

Trương Thiên còn tưởng đối phương gọi mình lại có chuyện gì, hóa ra chuyện anh ấy cần nhờ lại vô cùng đơn giản.

“Không vấn đề gì, tầm 5 giờ hơn anh bảo thím Chu đợi ở gần hợp tác xã cung tiêu, tôi sẽ để lại cho anh một chai.”

Cô sảng khoái đồng ý.

“Cảm ơn cô!”

Trong giọng điệu của Bao Tu chứa đầy sự cảm kích.



Khi Trương Thiên trở lại đại đội, lập tức khiến mọi người phải đưa mắt nhìn, dù sao cô cũng không trở về một mình, phía sau còn có một chiếc máy kéo chở đồ.

Xe chạy thẳng tới trại chăn nuôi, khi dừng lại, lập tức thu hút một vòng người tới xem.

“Đại đội của chúng ta lại mua đồ gì vậy?”

“Không thể nào, không phải vừa mới mua hai chiếc máy kéo sao?”

“Tôi nhìn thấy rồi, bên trong là chai thủy tinh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-165.html.]

“Nghe nói cháu gái của đại đội trưởng muốn mở xưởng sữa dê để bán sữa, chẳng lẽ con bé mua mấy chai lọ này về dùng sao?”

“Vậy cũng đâu cần phải mua nhiều như thế?!”

Trương Thiên dừng xe, gọi người trong trại chăn nuôi đến giúp đỡ, bao gồm cả những người ban đầu được gọi đến để xử lý phân.

Trong đám người vây quanh có người đến góp vui giúp đỡ, hai mươi bốn thùng gỗ nhanh chóng được dỡ xuống chuyển vào kho của xưởng gia công, Trương Thiên còn lặng lẽ đưa năm điếu t.h.u.ố.c lá cho người vận chuyển.

Đôi mắt của người vận chuyển đột nhiên sáng rực lên, khóe mắt và đuôi lông mày xuất hiện ý cười.

Vốn tưởng rằng giao hàng xuống vùng nông thôn sẽ chẳng nhận được gì, nhưng không ngờ lại được người ta tặng cho năm điếu thuốc, lại còn có đầu lọc, đúng là quá hời!

Đợi người vận chuyển rời đi, đám đông lập tức vây quanh Trương Thiên, mồm năm miệng mười hỏi cô.

DTV

“Nhóc Thiên à, hợp tác xã cung tiêu đã nhận sữa dê của đại đội chúng ta rồi đúng không?”

“Nhận rồi ạ, sáng nay đã giao năm mươi chai qua đó, chưa đến một giờ đã bán hết sạch!”

“Bán được bao nhiêu?”

“10 tệ ạ.”

“Kiếm được 10 tệ dễ như vậy sao?! Cháu còn cần người hỗ trợ không? Con gái của thím tay chân vô cùng nhanh nhẹn, việc gì cũng biết làm!”

Trương Thiên có chút bất lực nói với đám đông:

“Công việc này cũng không làm được lâu, bên cháu tạm thời cũng đủ người rồi ạ.”

Nhân lúc mọi người đang thất vọng, cô nhanh chóng lao ra khỏi vòng vây, ở trong phòng không ra nữa.

Đợi mọi người bên ngoài đều giải tán hết, Trương Thiên mới lén lén lút lút lẻn ra ngoài.

Mà cùng với một bộ phận người trở về, rất nhanh chuyện đại đội bán sữa dê đã lan truyền trong đám đông.

Có người ngạc nhiên, có người lo lắng, có người trầm ngâm, ai cũng có suy nghĩ của riêng mình, nhưng tất cả đều có một điểm chung là cho rằng việc kinh doanh này có thể làm được.

Suy cho cùng, mới một buổi sáng mà đã kiếm được 10 tệ, như vậy không phải là dễ thì thế nào là dễ nữa.

Trương Đại Ngưu nhanh chóng nhận được tin, biết Trương Thiên lại mua thêm sáu trăm chai thủy tinh, ông vô cùng lo lắng gấp gáp về nhà.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 166


“Sao cháu không đợi thêm chút? Lỡ sau này bán không được thì sao?”

Trương Đại Ngưu không khỏi có chút hối hận khi đã giao toàn quyền quyết định cho cháu gái, người trẻ tuổi làm việc dễ bốc đồng.

Trương Thiên lại cực kỳ tự tin nói:

“Hôm nay những người đến mua sữa rõ ràng biết đó là sữa dê nhưng vẫn muốn mua, cũng không quan tâm là có mùi tanh hay không. Sau khi trẻ con nhà họ uống sữa dê do đại đội chúng ta chế biến, chắc chắn sẽ tiếp tục ủng hộ chúng ta ạ. Dù sao vị sữa dê của chúng ta ngon như vậy, còn ngon hơn nhiều so với sữa dê nguyên chất.”

Trương Đại Ngưu thổi râu trừng mắt, hết cách rồi, chuyện đã đến nước này, chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Ông trừng mắt nhìn đứa cháu gái đang nở nụ cười hí hửng, không vui cầm lấy chiếc tẩu t.h.u.ố.c lá sợi rời đi, bây giờ đã bắt đầu vào vụ xuân, trong đại đội vẫn còn rất nhiều việc yêu cầu ông phải xử lý!

Trương Thiên bắt đầu chuẩn bị sữa cần giao vào buổi chiều, nhân lúc mọi người đi vắt sữa, cô tranh thủ tiệt trùng chai thủy tinh ở nhiệt độ cao rồi lấy ra phơi khô.

Lần này, Trương Thiên định khi nấu sữa sẽ lén lấy một ít sữa tươi từ trong siêu thị ra, sữa trong siêu thị quá nhiều, sữa ở nhiệt độ phòng và sữa tươi đều có.

Cô định xử lý chỗ sữa tươi trước, sau đó mới xử lý sữa ở nhiệt độ phòng còn lại.

Cứ lấy ra từng chút như vậy là có thể quang minh chính đại biến đồ trong siêu thị thành tài sản của đại đội mà không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì.

Bận rộn cả một buổi chiều, chẳng mấy chốc đã đến bốn giờ chiều, sữa dê vắt được cộng thêm sữa do Trương Thiên lấy ra, cuối cùng đóng được tổng cộng một trăm chai sữa tươi, chia ra thành bốn thùng.

May mắn thay, trước đó cô đã nhờ thợ mộc Hồ làm thêm nút chai, nếu không lúc này e là đã không đủ để dùng.

Việc giao hàng lần này không thể chỉ giao cho Trương Thiên, những người khác không yên tâm để cô một mình giao nhiều đồ như vậy.

DTV

Cuối cùng, việc giao hàng có thêm Tôn Cương tham gia, ông ấy mượn xe đạp công cộng của đại đội, mỗi người chở hai thùng sữa tươi, đạp xe đến huyện thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-166.html.]

Khi Trương Thiên đến hợp tác xã cung tiêu, bên ngoài đã có một hàng dài người đang xếp hàng, một số là người đã mua được sữa hồi sáng, trong giỏ của họ đang để một chai thủy tinh rỗng, còn lại phần lớn là người mới được giới thiệu đến.

“Tôi nói cho bà biết nhé, loại sữa này không hề tanh một chút nào, cháu tôi uống mấy ngụm là hết, uống xong còn đòi uống thêm!”

“Đây là sữa dê, thật sự không có mùi tanh sao?”

“Ai thèm quan tâm nó có tanh hay không, là sữa là được, chúng ta cũng đừng hòng mua được sữa ở trạm sữa. Chiều nay tôi xếp hàng gần phía trước như vậy, chắc sẽ mua được chai sữa dê này chứ hả!”

Đúng lúc Vệ Đông đi ra kiểm tra, liền nhìn thấy hai người Trương Thiên và Tôn Cương chở bốn thùng sữa tới trước cửa hợp tác xã cung tiêu.

“Mau tới giúp đỡ!”

Trương Thiên nói với Vệ Đông:

“Nhiều chai sữa như vậy, dọc đường tôi cứ sợ không cẩn thận té ngã làm vỡ, mệt c.h.ế.t mất thôi!”

Cô dỡ thùng sữa ở phía sau ra, lau mồ hôi ở trên trán, chống tay lên eo, thở hổn hển.

Vệ Đông bèn đi vào gọi hai người ra hỗ trợ, bê sữa vào trong quầy bắt đầu bán.

Trương Thiên trực tiếp đến gặp kế toán, đồ giao đến cũng là lúc thu tiền.

Lần này, một trăm chai sữa tươi tổng cộng kiếm được 20 tệ, tính ra tổng thu nhập ngày hôm nay là 30 tệ, ngày mai sẽ bắt đầu thu hồi vốn và thu được lợi nhuận.

Trương Thiên không nhịn được mà cầm tiền hôn lên một cái, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết, trên môi nở nụ cười tràn đầy sức sống, khuôn mặt như có gió xuân thổi qua, hai b.í.m tóc sau lưng tung bay theo từng bước chân, vừa thấy đã biết là lúc này cô đang vô cùng vui vẻ.

“Tiểu Thiên à!”

Phía sau truyền đến một tiếng gọi quen thuộc, Trương Thiên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thím Chu đang bước nhanh tới.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 167


Suýt nữa đã quên mất chuyện này!

Trương Thiên ảo não vỗ đầu mình, lấy một chai sữa từ trong túi đeo chéo ra đưa cho thím Chu, nhìn đối phương vui vẻ rời đi.

Tôn Cương bên cạnh sớm đã đơ ra, ông ấy thật sự không ngờ tới, lại có thể kiếm được 30 tệ nhanh như vậy!

Lương cả năm của ông ấy vào năm ngoái cũng chỉ được 40 tệ!

Lúc trở lại đại đội kể ra chuyện này, cả đại đội lập tức xôn xao, một ngày đã có thể kiếm được 30 tệ, ít nhất còn có thể bán được một tháng nữa, tương đương với việc sẽ kiếm được 900 tệ!

Cuối năm nay chắc chắn mọi người sẽ được nhận nhiều tiền lương hơn!

Nhất thời, cả đại đội chìm trong bầu không khí vui vẻ như ngày Tết.

Việc kinh doanh sữa dê của đại đội ngày một phát triển, Trương Thiên bận rộn một thời gian cũng đã quen với guồng công việc.

Hiện tại đại đội có thể bán được 200 chai sữa dê mỗi ngày, việc vận chuyển nhiều sữa dê như vậy là một vấn đề, cô phải lo liệu mọi việc, không khỏi có chút bận đến tối mắt tối mũi.

Sau nhiều lần cân nhắc, Trương Thiên quyết định gọi người anh họ thứ ba Trương Quốc Khánh - người ngày nào cũng giả vờ ốm đến để anh ấy đảm nhiệm công việc nhân viên giao hàng.

Trương Quốc Khánh rất vui vẻ làm công việc này, mỗi ngày anh ấy chỉ cần giao sữa cho hợp tác xã cung tiêu ở trên huyện thành là được, điểm công cũng bằng với điểm ra đồng làm việc, còn không cần phải nghe tiếng la mắng của mẹ.

Sau khi sắp xếp kỹ lưỡng mọi việc cho xưởng gia công sữa dê, cô dự định sẽ lên huyện thành một chuyến, tới trang trại bò sữa để học hỏi bồi dưỡng một thời gian.

Khoảng thời gian trở về đại đội để làm việc, cô nhận thấy tầm hiểu biết của bản thân thật sự quá hạn hẹp, kiến thức và kinh nghiệm chưa đủ, để chăm sóc tốt cho gia súc của đại đội, bảo vệ sự phát triển bền vững của đại đội, để bản thân có tiền chi tiêu, sớm một chút sống cuộc sống có nước máy, có điện sử dụng, cô bắt buộc phải học hỏi, thu nạp nhiều kiến thức hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-167.html.]

Thật ra hàng năm trang trại bò sữa đều có chỉ tiêu học tập, tuy nhiên người trong các đại đội lại tin vào kinh nghiệm của cha ông mình truyền lại hơn là cái gọi là chăn nuôi khoa học, người chủ động đi học ở trang trại bò sữa có thể đếm trên đầu ngón tay.

Đại đội Hồng Quang chỉ có hai chỉ tiêu đi học tập, Trương Thiên đã hỏi qua những người khác ở trại chăn nuôi, nhưng cũng không ai muốn đi, họ đều mải mê kiếm tiền, cuối cùng cô chỉ có thể tiếc nuối một mình đi đến trang trại bò sữa để học tập.

Khi đến trang trại bò sữa, vẫn là những gương mặt quen thuộc, Trương Thiên cũng không phải người xa lạ, Đường Quyên nhiệt tình đưa cô đi xem bê con do Đậu Phộng sinh ra.

Đậu Phộng nhìn thấy Trương Thiên đã lâu không gặp, rầm rì ngậm ống tay áo của Trương Thiên trong miệng làm nũng, cô chỉ có thể nhẹ nhàng xoa đầu an ủi nó, mất rất nhiều thời gian mới vỗ về được Đậu Phộng.

Con của Đậu Phộng cũng xinh đẹp y như Đậu Phộng vậy.

Trương Thiên nhìn đôi mắt to tròn của bê con, không nhịn được mà ôm lấy nó dịu dàng vỗ về, sau đó bị Đậu Phộng ghen tuông đẩy ra.

Trang trại bò sữa ban đầu có 10 con bò sữa, trong đó có ba con đã thành công sinh ra bê con, vừa hay trở thành tài liệu học tập thích hợp cho Trương Thiên.

Đường Quyên đưa ghi chép của mình cho Trương Thiên chép, đồng thời kể cho cô nghe mấy tin đồn xảy ra gần đây.

Nói qua nói lại một hồi, cuối cùng lại nói về tình hình gần đây của đại đội Hồng Quang.

Trong mắt Đường Quyên có một tia tò mò:

DTV

“Nghe nói sữa dê mà hợp tác xã cung tiêu bán dạo gần đây là do đại đội em cung cấp à?”

Chị ấy hoàn toàn không ngờ tới, đại đội Hồng Quang lại quyết đoán như vậy!

Thật sự thì Đường Quyên chưa từng thấy đại đội nào bán sữa do chính gia súc của đội mình sản xuất.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 168


Trương Thiên cũng không ngạc nhiên khi đối phương biết được chuyện này.

Dù sao nơi này rộng lớn như vậy, muốn biết gì thật sự rất dễ dàng, hơn nữa giấy bọc trên miệng chai có ghi tên đại đội Hồng Quang, chỉ cần biết chữ là sẽ biết được nguồn gốc xuất xứ của nó.

“Đúng là đại đội của em ạ.”

Cô vẩy bút để mực bên trong chảy ra, sau đó tiếp tục ghi chép.

Đường Quyên hơi nghiêng đầu:

“Mỗi ngày đại đội của em có thể bán được 200 chai, cả đại đội rốt cuộc có bao nhiêu con dê cái đang cho con b.ú vậy?”

Trương Thiên thuận miệng trả lời:

“40 con ạ, còn có thể cho sữa thêm gần nửa tháng nữa. Đợi dê cái ngừng cho con bú, đại đội của em cũng đành phải từ bỏ vụ làm ăn này.”

Chuyện này là thật, thậm chí có một vài bác gái trong đội đã đặt mua chai thủy tinh, định đợi sau khi vụ làm ăn này kết thúc sẽ lấy vài chai về đựng dầu, nước tương, dấm,…

Đường Quyên bèn an ủi cô:

“Không sao đâu, năm sau đội của em vẫn có thể làm tiếp mà.”

Chuyện này cũng là thật, Trương Thiên viết xong chữ cuối cùng, bèn trả lại cuốn vở cho chị ấy.

Cô đứng dậy vươn vai:

“Cũng không biết trưa nay chị dâu của em sẽ nấu món gì nhỉ?”

Chị dâu Hai Mao Bình bởi vì tạm thời không cần phải đi làm, bây giờ vừa chăm con vừa làm nội trợ, nếu Trương Thiên về sớm thì sẽ giúp đỡ chị ấy một chút.

“Chị dâu ơi, còn việc gì cần em giúp một tay không ạ?”

Trương Thiên đặt túi lên kệ rồi quay sang hỏi chị dâu Hai.

“Giúp chị rửa hai cọng hành, để lát nữa bỏ vào trong canh.”

Mao Bình đang xào bằng lửa lớn, chẳng mấy chốc một món ăn đã ra lò.

Trương Thiên rửa sạch hành lá, xắt nhỏ ra rồi bỏ vào trong bát.

Khi Trương Hồng Văn về, trùng hợp là lúc món cuối cùng được nấu xong.

“Ăn cơm thôi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-168.html.]

Vừa ăn, Trương Hồng Văn vừa không nhịn được mà cảm thán:

“Thời gian trôi qua nhanh thật, anh được thăng chức rồi, đại đội cũng có khoản thu nhập mới, tất cả mọi thứ đều đang thay đổi theo chiều hướng tốt hơn.”

Trong mắt Trương Thiên hiện lên một tia kinh ngạc:

“Anh Hai, anh được thăng chức lên làm thợ nguội cấp ba rồi ạ?”

Thăng chức nhanh thế sao?

Trương Hồng Văn gật đầu, trên mặt lộ ra một tia tự đắc:

DTV

“Anh trai của em chính là thiên tài đó! Trong xưởng mỗi nửa năm sẽ tổ chức thi cử một lần, anh đã thi đỗ rồi!”

Anh ấy hơi hếch cằm, ưỡn ngực, trông kiêu ngạo cực kỳ.

Chị dâu Hai Mao Bình vừa vui mừng lại vừa ghét bỏ liếc mắt nhìn chồng mình một cái, sau đó mới lên tiếng giải thích với Trương Thiên:

“Mấy cấp độ đầu cũng không khó lắm, sau khi đạt đến cấp bốn, mỗi một cấp phải luyện tập, rèn luyện vài năm thì mới có thể thăng cấp. Anh trai của em cũng chỉ huênh hoang được lúc này thôi, về sau thì đừng có hòng!”

Mặc dù ngoài miệng tỏ rõ sự ghét bỏ nhưng khóe mắt lông mày lại lộ ra vẻ vui mừng, chị ấy còn ra sức gắp đồ ăn vào trong bát của Trương Hồng Văn, đến khi chất thành một ngọn núi nhỏ mới dừng tay.

Trương Thiên nhìn hai người đối diện gắp qua gắp lại, anh một miếng em một miếng, cảm thấy mình mới ăn một bát cơm đã no rồi.

Bị ‘cơm chó’ của hai người này làm cho no rồi!

Buổi chiều quay trở lại trang trại bò sữa, cô vừa ngồi trên ghế đẩu cắt cỏ khô được giao tới thành độ dài thích hợp, vừa nghe đồng nghiệp tám chuyện.

“Cô đã biết tin gì chưa? Trang trại bò sữa của chúng ta chuẩn bị mua thêm bò sữa và dê đấy!”

“Thật hay giả vậy?!”

“Thật 100%! Chính tai tôi đã nghe thấy, giám đốc Thạch chuẩn bị cùng với kế toán lên thành phố, buổi sáng kế toán còn đang tính toán xem mang theo bao nhiêu tiền là hợp lý!”

“Vậy trang trại chúng ta sẽ có thêm nhiều gia súc cần nuôi, với số lượng nhân công hiện giờ liệu có đủ không nhỉ?”

“Chắc sẽ tuyển thêm người, nhưng không biết định tuyển bao nhiêu.”

“Tôi phải nói với đứa cháu lớn ở nhà mới được!”

Mua thêm bò và dê sao?

Đôi mắt của Trương Thiên sáng rực lên, cô làm xong công việc đang làm, sau đó mới âm thầm đi tới văn phòng của phó giám đốc Hạ Kiến Thành.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 169


Trương Thiên ngồi đối diện với Hạ Kiến Thành, nhỏ giọng hỏi dò:

“Phó Giám đốc Hạ, cháu nghe nói trang trại bò sữa của chúng ta sắp mở rộng quy mô ạ?”

Hạ Kiến Thành đặt tách trà xuống, không chút để ý nói:

“Sao vậy, cháu cũng muốn lấy một suất làm nhân viên chính thức à?”

Đối phương không phải là người đầu tiên tìm đến chú ấy, từ khi truyền ra tin tức giám đốc trang trại muốn mua thêm bò dê, nguyên ngày hôm nay đã có rất nhiều người tới văn phòng của Hạ Kiến Thành, tất cả đều đến nghe ngóng về chỉ tiêu công việc, nghe tới mức khiến chú ấy cảm thấy có chút khó chịu.

Trương Thiên cười hì hì, nói:

“Tất nhiên là không ạ, sao cháu lại đi làm khó chú Hạ chứ?”

Cô mím môi dưới, trong mắt hiện lên một chút khẩn trương, đồng thời còn có một chút chờ mong.

“Chú Hạ à, cháu chỉ muốn hỏi thử một chút, nơi giám đốc đến có bán nhiều bò sữa và dê không ạ?”

Đi làm thuê sao bằng tự thân lập nghiệp được!

Hạ Kiến Thành nhướng mày nói:

“Cháu muốn mua bò và dê à?”

Không đợi Trương Thiên trả lời, chú ấy đã lắc đầu nói:

“Cháu không cần suy nghĩ nữa đâu, đám gia súc đó đã được chia hết từ sớm rồi, tất cả chúng đều là số lượng có hạn. Giám đốc Thạch lấy được chỉ tiêu cũng là nhờ có sự giúp đỡ của các đồng đội cũ đấy.”

Trương Thiên thở dài, mặc dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng khi nghe được những lời này, cô vẫn không nhịn được mà có chút thất vọng.

“Cám ơn chú Hạ, vậy cháu trở về làm việc trước ạ.”

Trương Thiên lại nở một nụ cười, sau đó bước ra khỏi văn phòng.

Hôm đó sau khi tan làm, Trương Thiên lập tức đến trại chăn nuôi để kiểm tra tình hình của xưởng gia công, đúng lúc nhìn thấy mọi người đang dọn dẹp nhà bếp, thế là cô cũng lao vào dọn chung.

DTV

Trong lúc dọn còn nhắc đến chuyện mua bò sữa và dê

Trương Thiên đổ nước rửa nồi đi, đổ nước giếng sạch vào đun.

“Đáng tiếc đại đội chúng ta không có cách nào lấy được chỉ tiêu mua bò sữa và dê. Bò sữa thì chắc chắn không có chút hy vọng nào, nhưng dê sữa thì có thể, đáng tiếc là đều không mua được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-169.html.]

Cô không nhịn được mà thở dài.

“Chị Tiểu Thiên ơi, trên đời này còn có bò và dê chuyên cho sữa nữa ạ?”

Trong mắt cô bé Triệu Quế chứa đầy sự tò mò.

Trương Thiên gật đầu, cười đáp:

“Có đấy, một năm thì đến sáu tháng chúng sẽ cho sữa, sản lượng cũng rất nhiều! Các nước khác còn nuôi bò chuyên lấy thịt, như nước Mỹ và nước Đức có loại bò chỉ nuôi để lấy thịt.”

Cô bé lại thốt lên một tiếng cảm thán.

Trương Thiên thở dài, nói với vẻ tiếc nuối:

“Nếu đại đội chúng ta có thể mua được dê thì tốt rồi.”

Trong chuồng bò bên cạnh, đôi mắt đen láy của Yến Vũ Hoa - người đang cầm xẻng xử lý phân bò hơi lóe lên.

Anh ta nhìn về nơi mình đang ở, sau đó lại nhanh chóng cúi đầu tiếp tục làm.

Bận rộn ở trang trại bò sữa một tuần, cuối cùng cũng tới ngày nghỉ trở về nhà.

Trương Thiên đã mang về nửa cân thịt lợn sau một khoảng thời gian dài.

Buổi tối xào thịt ăn, đến cả lúc ngủ cũng cảm thấy ngon hơn rất nhiều.

Buổi sáng thức dậy, thế giới bên ngoài đã bị sương mù bao phủ thành một mảnh trắng xóa, ngoại trừ những thứ ở gần ra thì hoàn toàn không thể nhìn thấy những thứ khác.

Là người phụ trách xưởng gia công sữa dê, lúc này cô phải đến xưởng để giúp đỡ mọi người.

Từ sau khi đại đội bắt đầu bán sữa tươi, những người phụ trách việc này còn phải dậy sớm hơn cả lúc trước.

Lúc Trương Thiên đi đến trại chăn nuôi, bèn thấy Tôn Cương và Ngụy Ngưu Lan đang bận cho gia súc ăn.

Chuồng dê bận đến tối mắt tối mũi, chuồng bò cũng không chịu thua kém, Trương Tiểu Mai ôm từng nắm cỏ khô bỏ vào trong máng.

“Để tôi giúp cậu!”

Trương Thiên vội vàng đi tới, đưa tay giúp đỡ.

Trương Tiểu Mai vừa thấy là cô, bèn thuận thế buông tay, miệng không nhịn được mà cảm khái:

“Đã mấy ngày rồi không gặp cậu vào buổi sáng, bây giờ tự nhiên gặp được lại có chút không quen!”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 170


Trương Thiên cũng cảm thấy rất áy náy, cô phải chăm sóc nhiều trâu bò của đại đội như vậy, bây giờ vì đi học mà đẩy hết công việc cho Trương Tiểu Mai và ông cụ Triệu Sơn làm.

May mắn thay bởi vì hai người làm phần việc của ba người, ông nội Trương Đại Ngưu đã bảo người ghi điểm tính mười hai điểm công cho mỗi người, như vậy cuối năm họ có thể nhận được nhiều tiền lương hơn một chút.

Khoảng một tuần nữa cô sẽ học tập xong ở trang trại bò sữa, đến lúc đó là có thể trở về nhà, đảm nhận trách nhiệm của mình với tư cách là nhân viên chăn nuôi.

“Sắp rồi, đợi tuần sau học xong là tôi có thể quay trở lại làm việc, cậu và ông Triệu chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi.”

Trương Thiên lên tiếng trấn an.

Trương Tiểu Mai lại cười hì hì nói:

“Được rồi, không đùa cậu nữa, chút việc này có là gì đâu, vô cùng nhẹ nhàng, tốn chút thời gian là làm xong rồi. Nhưng cậu phải chăm chỉ học tập ở trang trại bò sữa, nắm vững toàn bộ kỹ thuật, sau đó về dạy lại cho chúng tôi.”

Lúc này Trương Thiên mới biết là đối phương đang nói đùa, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi:

“Tôi nhất định sẽ chăm chỉ học tập!”

Hai người cùng làm, nhanh chóng cho bò ăn xong, tiếp theo là đến xưởng gia công để giúp đỡ.

Cũng như bình thường tiến hành xử lý sữa dê, sau đó đóng chai, bọc giấy lại.

Trương Thiên liếc nhìn chữ ở trên giấy bọc, nét chữ thuần phác, cô hơi tò mò không biết là ai viết, bèn lên tiếng hỏi:

“Chữ trên này là do ai viết thế?”

Tiền Thắng Nam nghe vậy, bèn nói:

“Cái này là do người tên Yến Vũ Hoa sống ở bên kia viết.”

Trong mắt Trương Thiên lập tức xẹt qua một tia kinh ngạc:

“Anh ta chủ động viết ấy hả?”

Lúc đầu nam chính thoạt nhìn đâu phải là loại người nhiệt tình như vậy?

Triệu Quế lại lắc đầu nói:

“Không ạ, là đồng chí Trương Quốc Khánh nói tay đau, nhất quyết nhờ đồng chí Yến Vũ Hoa viết giúp.”

Trương Thiên:

“…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-170.html.]

Cô không hề bất ngờ một chút nào.

Không hổ là anh, anh họ thứ ba à!

Đóng gói kỹ tất cả các chai sữa, cho vào thùng gỗ, buộc chặt vào yên sau của xe đạp, công việc buổi sáng coi như kết thúc.

Để giao sữa, ông nội đã cho người đi mua một chiếc xe đạp secondhand, mới khoảng 50%, tổng cộng tiêu 40 tệ, sau này khi không giao sữa nữa thì sẽ trở thành xe đạp công cộng của đại đội.

Trương Thiên là người phụ trách của xưởng gia công, sau khi những người khác rời đi, cô bèn thu dọn đồ dùng ở nhà bếp, khóa kho lại chuẩn bị trở về nhà.

Trương Thiên phủi đi cỏ dại dính ở trên người, định đạp xe về nhưng lại bị một vị khách không mời mà tới bất ngờ ngăn lại.

“Đồng chí Trương Thiên, xin dừng bước!”

Yến Vũ Hoa đứng ở trong sân, gọi Trương Thiên lại.

Trương Thiên dừng bước, quay đầu lại nhìn.

“Anh tìm tôi có chuyện gì à?”

Cô hỏi với vẻ nghi hoặc.

“Chúng ta vào nhà nói chuyện đi, để người khác thấy cô nói chuyện với tôi thì không hay lắm.”

Yến Vũ Hoa nói xong bèn đi trước dẫn đường, Trương Thiên cũng không lo lắng đối phương sẽ làm gì mình, đây là địa bàn của cô, huống chi cô còn cầm theo cả súng!

Chẳng mấy chốc hai người đã bước vào nhà của Yến Vũ Hoa.

Ngồi trong nhà là ông nội của Yến Vũ Hoa - Yến Từ.

Hiện tại ông ấy đã khỏe hơn nhiều, thấy Trương Thiên bước vào, Yến Từ có hơi sửng sốt, sau đó trên mặt nhanh chóng nở một nụ cười hiền hòa.

“Đồng chí Trương Thiên đó hả, mau ngồi đi, để ông rót cho cháu chén nước.”

Nói xong muốn đứng dậy đi vào phòng bếp.

Những phần tử trí thức bị đưa xuống nông thôn, đồ mang theo không thể có phích nước, muốn uống chút nước nóng thì phải vào bếp đun.

Trương Thiên nhanh chóng ngăn ông ấy lại:

DTV

“Không cần, không cần đâu ạ! Cháu cũng không ngồi đc lâu, ông cứ ngồi xuống nghỉ ngơi đi ạ.”

Ông lão này không quen với khí hậu ở đây, gần đây thời tiết thất thường khiến ông ấy bị cảm lạnh, hiện còn đang phải uống thuốc, không thể ra ngoài hứng gió lạnh được.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 171


“Ông nội ơi, ông cứ ngồi đi ạ, đồng chí Trương Thiên không phải là người so đo mấy chuyện nhỏ nhặt đâu.”

Yến Vũ Hoa cũng lên tiếng khuyên nhủ.

“Vậy thì được.”

Ông Yến lúc này mới ngồi xuống.

Trương Thiên lại nhìn về phía Yến Vũ Hoa với ánh mắt dò hỏi.

Yến Vũ Hoa ngồi đối diện, vẻ mặt nghiêm túc nói:

“Nghe nói cô muốn mua dê, tôi có một người quen, ông ấy biết nơi nào bán.”

Trương Thiên hơi nheo mắt lại, khóe miệng nhếch lên.

“Anh có điều kiện gì?”

Yến Vũ Hoa ngớ ra, ý thức được Trương Thiên đang hiểu nhầm, anh ta bèn vội vàng lên tiếng giải thích:

“Không có điều kiện gì cả, tôi chỉ tình cờ biết được thông tin này, chủ yếu là để trả ơn chuyện cô đã giúp tìm bác sĩ lúc trước.”

Anh ta cũng không phải là loại người không có lương tâm.

“Người đó là ai thế?”

Trương Thiên hỏi, trong giọng nói có chút sốt sắng.

Yến Vũ Hoa chỉ qua phòng bên cạnh:

“Thầy Sài Viễn ở bên cạnh biết, trường đại học nơi thầy ấy công tác hình như có một giáo viên đang nghiên cứu về cái này. Lúc trước tôi đã hỏi qua thầy ấy rồi, nếu cô muốn mua dê, có thể tới tìm thầy ấy để hỏi chi tiết.”

Đôi mắt của Trương Thiên đột nhiên sáng rực lên, cô vội vàng nói tiếng cảm ơn.

Yến Vũ Hoa vội vàng xua tay:

“Đừng cảm ơn tôi, để tôi qua phòng bên cạnh hỏi thầy ấy.”

Sau khi anh ta đi ra ngoài, ông Yến ở bên cạnh bèn tò mò hỏi:

“Các cháu muốn nuôi dê cho sữa để bán sữa à?”

Trương Thiên mỉm cười với ông lão, gật đầu.

“Vâng ạ, sữa dê có nhiều chất tương tự với sữa của người. Sữa dê rất giàu chất dinh dưỡng, có thể bổ sung các chất thiết yếu như protein và chất béo cho cơ thể con người.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-171.html.]

“Sữa rất đắt, nhưng lại dễ bán, dễ kiếm tiền. Mà một khi có tiền, đại đội sẽ có được nguồn tài chính dồi dào để phát triển, cuộc sống của mọi người cũng sẽ trở nên tốt hơn.”

“Cháu tin rằng sau này đất nước chúng ta chắc chắn sẽ sánh vai với các nước đang phát triển. Còn sữa sẽ trở thành một loại đồ uống thông dụng, giá cả tất nhiên sẽ giảm xuống. Hơn nữa nước ta đông dân như vậy, nếu phát triển ngành sữa, chắc chắn sẽ có nhiều đất để dụng võ!”

Trương Thiên lời nói hùng hồn, tự tin trả lời.

Trong tương lai, đất nước của bọn họ đúng là sẽ phát triển rất tốt, sánh vai với các cường quốc năm châu.

Ông Yến nghe xong thì rất vui mừng, ánh mắt nhìn về phía Trương Thiên cũng vô cùng vừa lòng, chứa đầy sự tán thưởng.

Lúc này, thầy Sài Viễn đi tới, vẻ mặt mệt mỏi, vô thức dùng ngón tay đẩy chiếc kính trên sống mũi.

“Em là người muốn mua dê đúng không?”

Thầy ấy ngồi xuống đối diện với Trương Thiên, nhẹ nhàng nói.

Trương Thiên nở một nụ cười nhiệt tình.

“Vâng ạ, nghe nói ở trường cũ của thầy có giáo viên chuyên nghiên cứu về cái này, thầy ấy có bán không ạ?”

Đối phương chuyên nghiên cứu về dê sữa nên chắc chắn là một nhà nghiên cứu nông nghiệp!

Tuy nhiên, loại dê dùng để nghiên cứu này chắc hẳn chính là đối tượng nghiên cứu chính của đối phương nhỉ? Liệu thầy ấy có chịu bán không?

“Thầy ấy nghiên cứu ra là để bán mà.”

Giữa mày của Sài Viễn xuất hiện một tia hoài niệm.

“Em mua dê sữa chắc là vì đại đội của mình đúng không?”

Thầy ấy hỏi.

DTV

Trương Thiên nhẹ nhàng gật đầu.

Sài Viễn lại thở dài.

“Bây giờ thầy không liên lạc được với thầy ấy, cũng không rõ lô dê sữa thầy ấy nghiên cứu ra đã bán hết chưa. Nhưng lúc thầy rời đi, cũng chưa từng nghe nói có người muốn mua, nếu em thật sự muốn mua, có thể đến trường đại học để tìm thầy ấy.”

Thầy ấy đưa cho Trương Thiên một mảnh giấy, trên đó ghĩ rõ tên, địa chỉ của trường và tên của người muốn tìm cũng như địa chỉ của văn phòng.

Có thể nói là rất chi tiết.

Trương Thiên cẩn thận nhận lấy bằng cả hai tay, cô gấp lại và bỏ vào túi, đây chính là mạng sống của cô đó!

“Cảm ơn thầy Sài! Em sẽ nhờ ông nội em sắp xếp công việc nhẹ nhàng hơn cho mọi người!”

Trương Thiên tất nhiên là sẵn lòng có qua có lại, chưa kể sức nặng của món quà này vô cùng lớn, nếu không trả ơn, trong lòng cô sẽ cảm thấy rất áy náy.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 172


Trong mắt Sài Viễn hàm chứa ý cười, thầy ấy đứng dậy nói:

“Vậy thì tôi xin được cảm ơn trước, hy vọng đại đội sẽ ngày càng phát triển tốt hơn.”

Gần đây Sài Viễn cũng nhận được tin tức từ những người bạn cũ, những người như thầy ấy ở những nơi khác thật sự là rất khổ, thế nên thầy ấy rất hài lòng với đại đội hiện tại - Các đội viên đều tích cực vươn lên, mọi người đều đang nỗ lực để phát triển, sẽ không cố ý nhục mạ họ, cùng lắm chỉ là tránh xa một chút mà thôi.

Sống những ngày như vậy Sài Viễn cảm thấy không sao cả, nhưng thầy ấy không yên tâm nhất chính là vợ và con gái cùng tới đây, họ đi theo thầy ấy rõ ràng là phải chịu khổ.

DTV

Sài Viễn đã gặp Trương Thiên vài lần, có ấn tượng rất tốt với cô, là một đứa trẻ hiếu học, thầy ấy rất sẵn lòng giúp đỡ cô bé này một tay.

Chỉ hy vọng đất nước này có thể tốt đẹp hơn, thầy ấy tin rằng gia đình thầy ấy có thể được rửa sạch tội.

Trương Thiên cảm ơn mọi người, sau đó đạp xe nhanh chóng trở về nhà.

Cô phải giải thích chuyện này với ông nội, dù cho đối phương có bán hay không thì cô nhất định phải đến đó một chuyến!

“Ông không đồng ý!”

Trương Đại Ngưu nghe cháu gái nói xong, lập tức từ chối.

Một đứa còn chưa ra khỏi tỉnh thành bao giờ, bây giờ lại nói muốn lên thành phố, còn là đi một mình, đầu óc của ông có vấn đề mới đồng ý chuyện này.

Trương Thiên bất lực hỏi:

“Tại sao ông lại không đồng ý ạ?”

Trương Đại Ngưu bèn tận tình khuyên nhủ nói:

“Một thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp như cháu đi tới huyện thành thôi cũng đủ khiến ông cảm thấy lo lắng rồi. Bây giờ cháu còn đòi đi lên thành phố, đừng nói là ông, cả gia đình này cũng sẽ không có ai đồng ý đâu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-172.html.]

Trương Thiên ôm trán, đổi cách nói:

“Vậy ông tìm một người đi cùng với cháu có được không ạ?”

Dê sữa rất quan trọng đối với sự phát triển trong tương lai của đại đội.

Môi trường ở đây vốn rất thích hợp cho sự sinh trưởng của dê sữa, sườn núi và đồng cỏ rộng lớn có thể cung cấp nguồn thức ăn gia súc dồi dào, hơn nữa ở huyện thành còn có xưởng thủy tinh, không theo ngành sữa thì thật đáng tiếc!

Muốn dựa vào việc trồng lương thực để kiếm tiền thì thật sự rất khó, gỗ trên núi không thể khai thác tùy ý, tài nguyên trên núi cũng không thể khiến cả đại đội cùng giàu lên, chăn nuôi cũng không thể thực hiện theo quy mô lớn, bởi vì lương thực cho người ăn còn có hạn chứ đừng nói đến việc nuôi mấy loài gia súc.

Thế nên hiện tại ngành sữa chính là phương hướng tốt nhất mà cô có thể tìm ra, chỉ khi đại đội phát tiền, mọi người đều có tiền trong túi thì cô mới có thể yên tâm lấy tiền ra dùng, mới có thể sống một cuộc sống kỹ thuật công nghệ tiên tiến hơn một chút.

Vì vậy, bất kể lý do từ chối là gì, cô nhất định sẽ nghĩ cách giải quyết, mua tất cả số dê sữa mà cô có thể mua được rồi mang về đại đội!

Trương Đại Ngưu do dự hai giây rồi lại nhanh chóng từ chối.

“Chuyện dê sữa là đám người đó nói cho cháu biết, lỡ như người cháu định tìm cũng có vấn đề, cháu đi tìm người nọ mua dê sữa rồi bị liên lụy thì sao?”

“Hơn nữa, thời gian trôi qua lâu như vậy rồi, số dê sữa kia không chừng đã bị mua hết rồi, nếu thực sự như thế thì chẳng phải cháu đã uổng công đi một chuyến rồi sao?”

Ông ra sức lắc đầu, tỏ vẻ tin tức này không đáng tin.

Trương Thiên sốt ruột gãi đầu, quyết định giở trò.

“Cháu không quan tâm, dù sao thì cháu cũng phải đi, ông không viết thư giới thiệu cho cháu thì cháu sẽ lén đi! Dù sao cháu hoàn toàn có thể bắt chước chữ của ông mà!”

“Ha! Cái con bé này! Đủ lông đủ cánh rồi có đúng không!”

Trương Đại Ngưu thổi râu trừng mắt, bàn tay to như chiếc quạt hương bồ giơ lên, muốn đánh lại không nỡ đánh.

Ông chỉ đánh con trai, con gái còn chẳng dám động tay động chân, sao có thể xuống tay chứ.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 173


Trương Đại Ngưu đứng tại chỗ quay vài vòng, tìm một cái ghế đẩu ngồi xuống, nhìn cháu gái mình rồi thở dài.

“Các đội viên của đại đội đều có thể làm việc, tình hình sinh trưởng của lương thực ở ngoài đồng cũng không tồi. Dù cuối năm chúng ta kiếm không được nhiều nhặn gì nhưng lương thực chắc chắn là đủ ăn, sao cháu nhất định phải đi mua dê sữa gì đó chứ?”

“Dù dê sữa có thể sản xuất sữa nhưng nó làm sao có thể cho sữa suốt cả một năm được chứ?”

Ông không hiểu vì sao cháu gái nhất định phải đi mua dê sữa, dù có mua về nuôi thì cũng chỉ thu hoạch được ba bốn tháng, khoảng thời gian còn lại chẳng phải là đi tranh thức ăn của trâu bò sao.

Trương Thiên nhớ ra, bản thân vẫn chưa nói đặc điểm của dê sữa với ông nội, thế là lập tức lên tiếng giải thích:

“Sở dĩ chúng được gọi là dê sữa vì giống dê này chỉ chuyên sản xuất sữa, một năm 12 tháng thì 10 tháng là thời kỳ tiết sữa của chúng. Lượng sữa nhiều hơn các loài dê thông thường, mỗi ngày sản lượng ít thì 2 lít sữa, nhiều thì 6 lít sữa!”

“Điểm mấu chốt là dê sữa chỉ mất khoảng năm tháng để trưởng thành, thời gian mang thai cũng chỉ có năm tháng, giá thành rẻ hơn bò sữa, cũng không khó nuôi!”

Hai mắt Trương Đại Ngưu hơi trợn to, ông ngạc nhiên nói:

“Tiết sữa trong vòng 10 tháng, mỗi ngày 6 lít?!”

Ông thực sự không dám tin, loài dê này thật sự là quá ‘lợi hại’!

Chẳng trách cháu gái cứ nhất định đòi mua.

Đại đội có thể kiếm được 40 tệ mỗi ngày bằng cách bán 200 chai sữa, nếu như đổi thành dê sữa thì dựa vào sản lượng sữa mỗi ngày là 2 lít để tính toán, vậy thì chỉ cần tầm khoảng hai mươi con là đủ rồi.

Nếu như bán 10 tháng thì sẽ thu được 9000 tệ?!!

Trương Đại Ngưu bị con số mà bản thân tính ra dọa cho sợ, ông cứng ngắc ngồi xuống, đầu óc trống rỗng.

Trương Thiên không nhìn ra được điều đó, còn cho rằng ông nội đang cân nhắc, ánh mắt cô đảo qua, quyết định bỏ thêm một mồi lửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-173.html.]

“Cháu biết ông cảm thấy đại đội của chúng ta đang bán cỏ khô cho trang trại bò sữa nên không xem trọng chút tiền bán sữa dê này.”

“Nhưng nếu như mất đi vụ làm ăn này thì sao ạ?”

Trương Đại Ngưu giật mình tỉnh táo lại, giận dữ trừng mắt với cháu gái.

“Hàng tháng chúng ta đều giao thuốc lá, cỏ khô cũng không có vấn đề gì, làm sao có thể mất được chứ?”

“Cháu chỉ nói nhỡ đâu thôi mà?”

Trương Thiên thành khẩn nói:

“Ban đầu trang trại bò sữa vì cỏ khô của đại đội Kim Hoa bị cháy nên mới đổi thành đại đội của chúng ta. Ai biết được một ngày nào đó có vì nguyên nhân khác mà đổi chúng ta đi hay không?”

“Quyền chủ động của vụ làm ăn này nằm trong tay đối phương chứ không nằm trong tay chúng ta.”

“Nếu chúng ta muốn phát triển thì không thể chỉ dựa vào việc kinh doanh cỏ khô được, phải tìm ra một con đường phát triển phù hợp với đại đội của chúng ta ạ.”

“Ông thử nghĩ đi ạ, nếu như chúng ta nuôi dê bán sữa, dê sữa không chỉ tự tiết sữa mà còn liên tục sinh ra dê con, dê con lớn lên sẽ tiếp tục sản xuất sữa. Sữa dê càng ngày càng nhiều, sữa sản xuất ra sẽ càng nhiều, đại đội của chúng ta sẽ càng kiếm được nhiều tiền hơn, thậm chí có thể vượt qua đại đội Kim Hoa, có thể nối điện cho từng nhà trong đại đội!”

“Đến lúc đó, đại đội của chúng ta sẽ không cần lo ăn lo uống nữa, muốn mua xe đạp thì mua xe đạp, muốn mua radio thì mua radio, muốn mua tivi thì mua tivi, tất cả đều dễ như trở bàn tay! Sống còn tốt hơn người ở trong thành phố!”

Trong lòng Trương Đại Ngưu thực ra đã nghiêng hẳn về phía cháu gái, nhưng ra ngoài mua dê sữa cũng không phải là chuyện đơn giản, ông cần phải suy nghĩ thật kỹ.

“Cháu để ông suy nghĩ cẩn thận đã.”

Ông kẹp điếu thuốc vào cạp quần, cau mày chắp tay rồi chầm chậm đi ra ngoài.

DTV

Trương Thiên lộ ra một nụ cười quyết tâm giành chiến thắng, cô biết rằng ông nội đã bị lay động rồi, chuyện đồng ý chỉ là sớm hay muộn thôi.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 174


Ngày hôm sau, Trương Thiên vừa từ trại chăn nuôi trở về đã nhận được câu trả lời của ông nội.

“Ông đồng ý.”

Trương Thiên còn chưa kịp vui mừng, lại nghe thấy Trương Đại Ngưu nói thêm một câu:

“Anh họ Ba sẽ đi cùng với cháu.”

Nếu không phải bây giờ quá bận thì ông chắc chắn sẽ đi cùng cháu gái, đâu đến lượt tên nhóc lười biếng Trương Quốc Khánh đi chứ.

Anh họ Ba?

Với Trương Thiên thì sao cũng được, chỉ cần đồng ý cho cô đi là được.

Vừa nghĩ đến việc ông nội đã đồng ý, cô lập tức cảm thấy vui vẻ không thôi.

“Cảm ơn ông nội!”

Trương Thiên ôm cánh tay ông làm nũng.

“Ông nội của cháu lúc nào cũng tuyệt vời nhất, không hổ là đại đội trưởng của đại đội, tầm nhìn vô cùng xa rộng, thật sự không có chỗ nào để chê!”

Trương Đại Ngưu khá mất tự nhiên khi được cháu gái khen như vậy, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà cảm thấy vui vẻ, ông có chút gượng gạo nói:

DTV

“Chỉ biết nịnh nọt thôi, cháu và Quốc Khánh ra ngoài không được chạy lung tung, chuyện gì cũng phải quan sát, suy nghĩ trước sau, có gì không đúng thì phải đi tìm cảnh sát ngay, cháu biết chưa?”

“Cháu biết rồi ạ…”

Trương Thiên kéo dài giọng chậm rãi nói.

Nếu đã quyết định đi thì cô phải nói trước với bên trang trại bò sữa một tiếng - ít nhất một tuần tới cô sẽ không thể đến học tập, đợi khi về rồi tính sau.

Ngoài ra còn phải chuẩn bị thêm hành trang, bây giờ cũng không phải là thời hiện đại, ra ngoài chỉ cần căn cước công dân và điện thoại là có thể chạy khắp cả thế giới được.

Trương Thiên chuẩn bị hai bộ quần áo để thay, còn những vật dùng cần dùng trên đường đi, ví dụ như kem đánh răng, cốc,…v.v.

Ngoài ra, thư giới thiệu cũng phải giữ cẩn thận, cô sẽ trực tiếp để ở bên trong siêu thị, không ai có thể trộm được, đây là thứ chứng minh thân phận của bản thân, nếu như làm mất thì sẽ bị coi là người vô gia cư, bị cảnh sát nhốt lại.

Sau khi đã chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy, thì đột nhiên trước ngày xuất phát một ngày, có một vị khách không mời mà tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-174.html.]

“Anh cũng muốn đi sao?”

Trương Thiên nhìn người thanh niên đứng trước mặt, hỏi với vẻ không chắc chắn.

“Đúng vậy.”

Giọng của Triệu Tùng khá trầm, trong đêm tối tĩnh mịch thế nhưng trở nên vô cùng dịu dàng.

Trương Thiên cũng không hỏi rõ mục đích, chỉ trả lời:

“Nếu có thêm một người giúp đỡ thì đương nhiên tôi rất vui, nhưng anh cần phải đến tìm ông nội tôi để nói rõ tình hình, điều này thì tôi lại không giúp anh được.”

Không cần biết mục đích thực sự của đối phương là gì, chỉ cần có thể giúp cô mua dê sữa về là được rồi.

Triệu Tùng gật đầu:

“Hôm nay tôi đến đây chính là muốn tìm đại đội trưởng để nói chuyện này.”

Trương Thiên nhìn thẳng vào mắt anh, sau đó xoay người dẫn đường.

Hôm nay cô cũng không đạp xe, đang đi bộ từ trại chăn nuôi về nhà, giữa đường lại gặp được Triệu Tùng, đối phương cố ý gọi cô lại, nói về chuyện anh cũng muốn đi cùng lên thành phố.

Cô muốn rời nhà đi lên thành phố, đại đội cũng không có bao nhiêu người biết, đối phương có thể nghe ngóng được chuyện này, hơn phân nửa là do anh họ Ba Trương Quốc Khánh đã ‘lan truyền’ ra ngoài.

Về đến nhà, Trương Thiên rót cho Triệu Tùng một cốc trà giải khát, thứ không thiếu nhất trong nhà lúc này chính là trà.

Vì để khử đi mùi tanh của trà sữa, cô đã lấy từ trong siêu thị ra năm cân trà xanh, rồi nói rằng mua được từ một người bạn làm ở hợp tác xã cung tiêu.

Phần lớn trà xanh được mang đến xưởng gia công, chỗ còn lại thì để ở trong nhà cho mọi người uống.

Cốc trà còn chưa uống xong, ông nội Trương Đại Ngưu và ba Trương Vệ Quốc đã từ ngoài đồng trở về.

Triệu Tùng tự đi bàn bạc với Trương Đại Ngưu, Trương Thiên thì giúp nấu ăn trong phòng bếp.

Đợi đến lúc nấu cơm xong thì Triệu Tùng đã rời đi rồi…

Một đêm không mộng mị.

Tới giờ xuất phát, Trương Thiên đi được một đoạn rồi mới thấy Trương Quốc Khánh và Triệu Tùng đang đứng đợi ở bên đường chỗ ngã ba.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 175


“Đưa túi cho anh.”

Trương Quốc Khánh bước đến đưa tay ra nói.

“Cảm ơn anh họ.”

Trương Thiên đưa túi qua, Trương Quốc Khánh vác nó trên vai cùng với cái túi lớn của mình.

Triệu Tùng cũng không nhiều lời, ba người nhanh chóng đi bộ lên huyện thành, sau đó bắt xe tuyến ở bến xe đi đến thành phố Song Điền.

Đây không phải lần đầu tiên Trương Thiên đi xe tuyến kiểu này, thế nên cô đã sớm nhờ bà nội làm giúp một chiếc túi nhỏ, bỏ vào trong đó một chút vỏ quýt khô, nếu cảm thấy chóng mặt buồn nôn thì đặt lên mũi để ngửi là có thể giảm bớt đi rất nhiều.

Vài lần như vậy, anh họ Ba bèn thò đầu tới, có chút tò mò hỏi:

“Em gái nhỏ, chiếc túi nhỏ này của em đựng gì vậy? Đưa anh ngửi thử xem.”

DTV

Trương Thiên là đứa con gái duy nhất ở thế hệ này nên các anh trai trong nhà đều thống nhất gọi cô là em gái nhỏ.

“Bên trong là vỏ quýt ạ, có thể trị chứng chóng mặt buồn nôn. Lúc ăn Tết trong nhà có mua một ít quýt, em thấy vỏ quýt rất thơm, vứt đi thì tiếc nên đã mang đi phơi khô, nó còn có công dụng thanh lọc không khí ở trong nhà nữa ạ.”

Cô mở túi ra, lấy hai – ba miếng vỏ quýt khô đưa cho hai người, mọi người ai cũng khó chịu, sắc mặt của Triệu Tùng bên cạnh cũng đã trở nên trắng bệch.

“Tuyệt vời!”

Trương Quốc Khánh nhận lấy, đưa cho người anh em một miếng.

“Anh còn cho rằng phải chịu đựng sự khó chịu này thêm ba bốn tiếng nữa ấy chứ!”

Trương Thiên:

“…”

Anh họ Ba à, anh nói hớ rồi!

Cô không muốn chỉ ra sơ hở trong lời nói của anh họ Ba nên dứt khoát nhắm mắt giả vờ như không biết, bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Khi vừa tỉnh dậy, ngoài cửa sổ xe, hoa cỏ cây cối đã biến thành những tòa nhà cao tầng.

Bọn họ đã vào thành phố rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-175.html.]

Trương Thiên gọi anh họ Ba dậy, Triệu Tùng ở bên cạnh vẫn luôn mở to mắt nãy giờ, thấy hai người tỉnh dậy, anh bèn trầm giọng nói:

“Vẫn còn mười mấy phút nữa xe mới dừng, đeo túi cẩn thận, đừng để quên thứ gì.”

“Ừm.”

Ga tàu hỏa của thành phố Song Điền ở gần ngay bên cạnh, ba người Trương Thiên túi lớn túi nhỏ trực tiếp đi qua đó.

Vé xe là một tấm vé bằng bìa cứng, đây cũng là lần đầu tiên Trương Thiên nhìn thấy vé xe của thời đại này, trong lúc nhất thời cô có chút tò mò lật qua lật lại để xem.

Trương Quốc Khánh ở bên cạnh bèn kéo Trương Thiên lại, lên tiếng nhắc nhở cô:

“Đừng xem nữa, chút nữa chúng ta chạy nhanh một chút, nghe nói chỗ ngồi trên tàu hỏa còn phải tranh giành nhau. Lát nữa anh và anh Tùng sẽ đẩy em chui qua cửa sổ, sau đó em phải giành được chỗ nào đẹp nhất cho ba người, hiểu chưa?”

Đôi mắt của Trương Thiên hơi trợn tròn, ngạc nhiên nói:

“Đi vào từ cửa sổ tàu á, người của ga không quan tâm sao?”

Thời đại này ‘đỉnh’ đến vậy hả? Trèo cửa sổ để lên tàu!

Nói mới nhớ, con tàu này lại có thể mở cửa sổ sao? Sao cứ cảm thấy nguy hiểm thế nào ấy? Trong lòng Trương Thiên không khỏi cảm thấy e ngại.

Chuyến tàu sáu giờ, năm giờ bắt đầu xếp hàng, trong thời gian đợi đến lúc tàu vào ga, Trương Thiên bị hai người trực tiếp cõng đi.

Nếu trong bài kiểm tra thể lực chạy 800m năm đó có thể làm như thế này thì tốt rồi! Trương Thiên âm thầm cảm thán.

Làm như thế không chỉ có ba người họ, những người khác cũng vậy, chỉ là không chạy nhanh như Trương Quốc Khánh và Triệu Tùng thôi.

Khi tàu vào ga, mấy người đứng ở đầu đã bắt đầu tìm toa tàu của mình, ba người Trương Thiên may mắn tìm thấy toa của mình ở ngay chỗ lối ra.

Chẳng bao lâu sau, hai người thanh niên bế Trương Thiên lên:

“Soạt” một tiếng, trực tiếp mở cửa sổ vứt cô vào trong.

Đầu óc Trương Thiên ngu ngơ một hồi mới trèo dậy, lại nhìn thấy cửa sổ bên cạnh cũng có người trèo vào.

Làm vậy mà cũng được sao?!

Cô nhanh chóng lấy chiếc túi được vứt vào sau đặt ở bên cạnh để chiếm chỗ ngồi.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 176


Có một thím vừa trèo vào còn định tranh chỗ với Trương Thiên nhưng đã bị cô đẩy sang ngồi ở phía bên kia lối đi.

“Thím qua bên kia ngồi đi ạ!”

Cô đóng cửa sổ tàu lại, tránh để người khác vào tranh với mình.

DTV

Lúc này các cửa sổ tàu liên tục có người trèo vào, còn có người đi vào từ cửa chính, mọi người bắt đầu tranh giành những vị trí còn thừa lại không nhiều.

“Chỗ này là của tôi mà!”

“Của cậu? Vậy cậu có viết tên lên đó không?”

“Tránh ra!”

“Dám nhân cơ hội để sàm sỡ bà đây, muốn c.h.ế.t à!”

“Bố nó à, mau tới đây đi!”

“Hu hu hu…mẹ ơi, mẹ ở đâu?”

“…”

Hoàn toàn là gà bay chó sủa, một cảnh tượng cực kỳ hỗn loạn.

Không thể không nói, mấy chuyện như giành chỗ này thực sự rất hao tổn tinh lực.

Đợi hai người kia đi tới, Trương Thiên cũng đã đuổi đi hết mấy lượt người muốn giành chỗ.

Cô ngồi xổm trên chiếc ghế như một con gà mái đang ấp trứng, đầu tóc bù xù, trên cổ còn có mấy vết đỏ do bị móng tay cào.

Quần áo vốn đã được chỉnh trang lại trước khi lên tàu giờ cũng trở nên xộc xệch, trên mu bàn chân còn in hằn mấy dấu chân.

“… Nếu hai người mà đến chậm thêm chút, chắc lúc này em đã ‘đi’ luôn rồi!”

Trương Thiên trợn đôi mắt cá c.h.ế.t nhìn hai người, nói với giọng điệu vô lực.

“Đi?”

Trương Quốc Khánh hiếu kỳ hỏi, anh ấy ngồi bên cạnh Trương Thiên, Triệu Tùng ngồi ở phía đối diện, Trương Quốc Khánh có chút buồn cười nhưng lại không dám cười.

“Chính là c.h.ế.t đó!”

Trương Thiên không mấy vui vẻ trừng mắt nhìn anh họ Ba, cô đưa tay nhận lấy chiếc khăn đã thấm nước từ tay Triệu Tùng, lau qua những chỗ lộ ra ngoài như mặt, cổ và tay.

“Xùy xùy!”

Trương Quốc Khánh trừng mắt nhìn cô:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-176.html.]

“Lời nói của trẻ con không biết kiêng kỵ, gió lớn thổi bay đi! Em không được nói từ đấy đâu!”

Trương Thiên giận dữ nói:

“Chết thì có gì đáng sợ chứ? Đã là con người thì trước sau gì cũng phải chết, chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi, điều này cũng sẽ không bị thay đổi bởi ý chí của con người.”

Chỉ là một câu nói, cũng sẽ không c.h.ế.t thật.

Trương Quốc Khánh bị cô nói đến mức không biết phải trả lời thế nào, chỉ có thể cứng miệng nói:

“Dù sao thì cũng không nên thốt ra mấy từ như vậy!”

Nhìn thấy dáng vẻ như bị giẫm phải đuôi của đối phương, Trương Thiên quyết định không nhắc tới chuyện này nữa:

“Không nói không nói nữa, mọi người bảo quản đồ cho thật kỹ, chúng ta chia thời gian ra để nghỉ ngơi, chiều ngày mai tàu mới đến ga, phải có người trông coi hành lý mới được.”

“Mọi người nghỉ ngơi trước đi, đến nửa đêm thì đổi cho Quốc Khánh trông là được.”

Giọng Triệu Tùng hạ thấp, mang theo một loại sức mạnh khiến người khác tin tưởng.

Trương Thiên lại lắc đầu nói:

“Để tôi trông trước cho, đến nửa đêm thì đổi cho anh họ là được.”

Thấy Triệu Tùng còn định nói thêm gì đó, cô trực tiếp ngắt lời:

“Tôi và anh họ đã ngủ trên xe mấy tiếng đồng hồ rồi, anh vẫn chưa được ngủ, cứ nghỉ ngơi trước đi đã, như vậy thì ngày mai mới dễ làm việc được.”

Trương Quốc Khánh bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Con gái đúng là chỉ biết nghĩ cho người ngoài.”

“Anh nói gì cơ?”

Hai mắt Trương Thiên nhìn anh họ Ba đầy giận dữ, âm thanh giống như được phát ra từ trong kẽ răng.

Trương Quốc Khánh nhanh chóng xin tha:

“Anh có nói gì đâu, ngủ thôi! Ngủ thôi! Đến đêm anh còn phải thay ca nữa!”

Nói xong thì lập tức nhắm mắt lại, ngả đầu bắt đầu ngáy.

Trương Thiên thật sự là hoàn toàn cạn lời, đàn ông cứ nghĩ quá lên, cô căn cứ theo tình hình hiện tại mới đưa ra phương án, anh họ lại cho rằng trong lòng cô có ý gì khác.

Nếu không phải là anh họ của cô, thì lúc này Trương Thiên đã cho người nọ một cái tát để anh ấy tỉnh táo đầu óc rồi!

Cô nhìn Triệu Tùng, ánh mắt có chút gượng gạo, nhỏ giọng nói:

“Anh họ tôi chỉ đang nói đùa thôi, đừng để bụng nhé. Anh cũng mau nghỉ ngơi đi.”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 177


Triệu Tùng ngồi xuống, nhỏ giọng nói:

“Ừm.”

Nói xong, anh cũng nhắm mắt lại bắt đầu nghỉ ngơi.

Bánh xe phát ra tiếng “xình xịch xình xịch”, đoàn tàu chầm chậm di chuyển, Trương Thiên ngồi ở trên ghế nhìn ra bên ngoài cửa sổ, có một phiến lá bay ngang qua.

Hy vọng mọi thứ đều thuận lợi.



Chờ đợi một ngày một đêm, cuối cùng cũng đến lúc xuống tàu.

Bởi vì chân Trương Thiên thời gian dài không cử động, bây giờ ấn vào chỗ nào là sẽ lõm chỗ ấy, hai chân vừa trắng vừa sưng tấy như củ cải trắng.

“Trước hết chúng ta tìm một nhà khách để ở đã, mấy chuyện khác ngày mai hẵng nói.”

Trương Thiên cố gắng duỗi chiếc chân nhức mỏi để bước đi, sau đó nói với hai người kia.

“Được, nhân tiện chúng ta đi ăn chút gì đi, bụng anh đang sôi sùng sục lên rồi.”

Trương Quốc Khánh ngồi trên tàu cũng chịu không nổi, anh ấy là một người đàn ông sức dài vai rộng, ngồi trong không gian khoang tàu chật hẹp tất nhiên là càng khó chịu hơn.

Triệu Tùng không nói gì, vẻ mặt tiều tụy và sự mong đợi trong mắt cũng đã cho thấy được khát vọng của anh.

“Vậy thì chúng ta đi thôi.”

Mấy người họ tìm được một nhà khách, lấy thư giới thiệu để thuê hai gian phòng, giá một tệ một phòng.

Lúc Trương Quốc Khánh trả tiền, còn đau lòng đến mức nghẹn ngào không nói nên lời.

Trương Thiên bất đắc dĩ thở dài an ủi anh ấy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-177.html.]

“Chi tiêu mà chúng ta dùng hiện giờ lúc trở về sẽ được đại đội thanh toán, thế nên anh cũng đừng tiếc làm gì cả.”

Mấy ngày nay ở cùng hai người, cô cũng đã phần nào hiểu được thói quen của họ: Triệu Tùng nói ít làm nhiều, anh họ Ba nói nhiều làm ít, cũng không biết làm thế nào mà hai người hoàn toàn trái ngược nhau lại có thể trở thành anh em như vậy.

DTV

Trương Quốc Khánh vẫn trưng ra vẻ mặt đau lòng, anh ấy ôm n.g.ự.c nói:

“Con gái như em đương nhiên là phải ở phòng đơn, nhưng tại sao hai người đàn ông to lớn như bọn anh lại phải ở chung một phòng đơn? Trong khi phòng chung rẻ hơn nhiều, chỉ 5 xu một ngày thôi!”

Trương Thiên liếc nhìn Trương Quốc Khánh, để anh ấy tự nhìn xem bọn họ đang mang theo bao nhiêu đồ.

“Chúng ta mang theo nhiều đồ như vậy, không thuê phòng đơn để cất, chẳng lẽ khi ra ngoài giải quyết công việc lại phải mang theo hết hay sao ạ?”

Hơn nữa, lần này để mua được dê, họ không chỉ mang theo một nghìn tệ mà còn mang theo rất nhiều phiếu lương thực ở trên người, nhỡ may ở phòng chung bị trộm mất thì tuần sau biết lấy gì để bỏ vào mồm?

Trương Quốc Khánh cũng nhận ra điều này, anh ấy cười lúng túng, cũng không nói thêm gì nữa.

Do xảy ra chuyện ngoài ý muốn trên đường nên thời gian tàu đến thành phố X muộn hơn ít nhất ba tiếng.

Khi xuống tàu, bầu trời đã chuyển sang màu xám tối, đợi mấy người họ sắp xếp xong chỗ nghỉ thì trời đã tối hẳn.

Lúc này cũng không mua được gì để ăn, chỉ có thể bỏ tiền mua mấy chiếc bánh bao chay từ nhân viên bán hàng ở nhà khách, rồi uống thêm nước nóng, bấy giờ mới miễn cưỡng no bụng.

Trở lại phòng, Trương Thiên lập tức lên kế hoạch cho những tình huống bất ngờ có thể xảy ra, cô cứ có cảm giác chuyện này sẽ không quá thuận lợi.

Sáng sớm hôm sau, sau khi đánh răng rửa mặt xong, Trương Thiên bèn tụ họp với hai người Trương Quốc Khánh và Triệu Tùng, đi đến Đại học Hán Bắc.

Vốn là thời gian sinh viên đến lớp, nhưng khuôn viên lại vô cùng vắng vẻ, ngoài cây cối ra thì hoàn toàn không hề thấy một bóng người nào.

Khó khăn lắm mới trông thấy được một người, người kia lại nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt, Trương Thiên chỉ đành tốn nhiều thời gian hơn để tìm kiếm.

Trên tờ giấy mà Sài Viễn đưa có viết tên của giáo viên đó, người nọ tên là Chương Văn, thầy ấy là giáo viên của trường Cao đẳng Nông Nghiệp, chủ yếu nghiên cứu về dê sữa.

Nhưng diện tích Đại học Hán Bắc rất lớn, chia thành hai khu bắc và nam, Trương Thiên đã hỏi một vài người bản địa, biết được trường Cao đẳng Nông Nghiệp nằm ở khu nam, nhưng cô phải mất hơn một tiếng đồng hồ mới tìm được văn phòng của Chương Văn.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 178


Đáng tiếc trong văn phòng không có người, ở thời đại không có điện thoại và mạng này, tìm một người thật sự quá khó!

Trương Thiên ngồi ở cầu thang, thở ra một hơi dài, kìm nén sự nôn nóng đang không ngừng dâng trào trong lòng.

Nếu đối phương chủ yếu nghiên cứu về dê sữa, chắc chắn phải có cơ sở chăn nuôi, thầy Chương Văn lại không ở trong văn phòng, trường cũng không có sinh viên, đối phương chắc chắn đã đến cơ sở chăn nuôi rồi!

Suy nghĩ kỹ điều này, Trương Thiên hít sâu một hơi, tiếp tục tìm kiếm.

Cuối cùng, sau khi tìm kiếm hơn nửa tiếng đồng hồ, Trương Thiên đột nhiên nghe thấy tiếng kêu “be be be”, đôi mắt cô lập tức sáng lên, không chút chần chừ lao tới đó.

Cùng với màu trắng dần dần trở nên rõ ràng hơn, thứ đập vào mắt là một vùng đồng cỏ rộng lớn có rào vây, bên trong nhốt rất nhiều dê, Trương Thiên đếm đại khái có gần một trăm con, tất cả đều là dê sữa!

“Mấy người từ đâu đến vậy? Nơi này không được phép vào đâu!”

Một giọng nói khàn khàn vang lên, Trương Thiên nghe tiếng bèn quay người lại, một người đàn ông trung niên mặc áo vải đen, trên mặt đầy thăng trầm đang nhìn về phía họ.

Trương Quốc Khánh hai tay tạo thành hình cái loa đưa lên khóe miệng, cao giọng nói:

“Chú gì ơi, chúng tôi từ tỉnh bên cạnh tới, muốn tìm một người!”

“Các cô cậu tìm ai?”

Người đàn ông mặc áo khoác vào, đi vòng qua đàn dê bước đến.

Trương Thiên bèn lên tiếng hỏi dò:

“Chúng tôi muốn tìm một giáo viên tên là Chương Văn. Chú biết đi đâu để tìm thấy ấy không ạ?”

Sắc mặt người đàn ông kia có chút kỳ quái, chỉ vào bản thân nói:

“Tôi chính là Chương Văn, các cô cậu tìm tôi có chuyện gì?”

Thầy ấy cách hàng rào nhìn mấy người họ, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.

Trên mặt Trương Thiên lộ ra vẻ vui mừng:

“Nghe nói thầy muốn bán dê sữa nên chúng tôi muốn mua của thầy vài con.”

Chương Văn nghe vậy thì lập tức cau mày, lùi lại vài bước, lạnh lùng nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-178.html.]

“E là các cô cậu bị lừa rồi, tôi chưa bao giờ nói rằng tôi muốn bán dê!”

Mặt Trương Quốc Khánh đột nhiên xị xuống, nghiêng đầu nhìn em họ, nghẹn ngào nói:

“Anh đã nói không nên tới đây mà. Những phần tử xấu đó rõ ràng là chẳng tốt lành gì, khó trách bị đưa xuống nông thôn cải tạo, chứ người bình thường sao lại đi lừa người khác như vậy chứ? Anh đã ngồi ở trên tàu suốt hai ngày luôn đó!”

DTV

Trương Thiên ngượng ngùng kéo tay áo anh họ Ba để anh ấy tém tém lại, một người đàn ông cao 1 mét 8 lại khóc hu hu, khó xem c.h.ế.t đi được!

Chương Văn nghe xong, ánh mắt đột nhiên co lại, không nhịn được tiến lên hai bước, vội vàng hỏi:

“Là ai nói cho các cô cậu biết tôi muốn bán dê?!”

“Là một giáo viên tên Sài Viễn, thầy Sài sợ nếu dùng tên thầy ấy để tìm thầy, sẽ mang đến rắc rối cho thầy nên không viết thư giúp chúng tôi, chỉ để lại tên và địa chỉ trường học của thầy.”

Trương Thiên trả lời, lấy tờ giấy trong túi ra đưa cho Chương Văn xem.

Chương Văn cầm lên nhìn, ánh mắt dần dịu đi, nhìn mấy người họ cũng đã có thêm một chút thiện ý.

Sau đó thầy ấy nhìn đàn dê đang vây quanh chân mình, thở dài nói:

“Chắc các cô cậu đã đi bộ rất lâu rồi, trước tiên cứ vào nhà uống chút nước nghỉ ngơi một lát đã.”

Mấy người Trương Thiên nhìn nhau, đi theo Chương Văn tới một ngôi nhà tranh bên cạnh chuồng dê.

Ngôi nhà tranh nhìn có vẻ đơn sơ nhưng bên trong lại hoàn toàn khác biệt, ngoài rất nhiều bản vẽ sách vở, còn có một số dụng cụ thí nghiệm được đặt ở trên bàn.

Chương Văn cầm ấm trà tới, rót nước cho mấy người họ.

“Cảm ơn thầy.”

Trương Thiên nhận lấy nhấp một ngụm, tò mò hỏi:

“Thầy thật sự không bán dê sao ạ?”

Dê nhiều như vậy, dù chỉ mang được một con về thôi cũng đủ rồi.

Chương Văn ngồi ở trên ghế, nhìn đồ vật trên bàn, cười khổ nói:

“Vốn tôi cũng định bán mấy con, nhưng bây giờ lại không dám bán.”

“Tại sao vậy ạ?”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 179


Trương Quốc Khánh mấy ngụm đã uống xong, lại lấy ấm trà, còn không quên hỏi:

“Chẳng lẽ những con dê này không phải của thầy ạ?”

Chương Văn lắc đầu:

“Là của tôi, nhưng tất cả chúng đều đã có người nhìn trúng rồi.”

“Lúc đầu tôi chỉ định bán mấy con dê để thu hồi vốn. Sau đó trạm sữa tìm đến, nói rằng họ sẽ cung cấp vốn và thức ăn gia súc, gửi dê nuôi ở chỗ tôi. Tôi không chỉ có thể tiếp tục nghiên cứu, mà tương lai sau này cũng sẽ được đảm bảo.”

“Nên thầy đã đồng ý!”

Trương Thiên quả quyết nói.

DTV

Chương Văn mỉm cười, gật đầu.

“Tôi đã đồng ý với họ, sau đó lại có rất nhiều người đến đây, muốn mua những con dê khác theo cách tương tự. Nhưng bọn họ lại giở trò ở trên hợp đồng, định lấy luôn cả những con dê con được dê mẹ sinh ra.”

“Tôi nhìn ra được, nên đã từ chối bọn họ, nhưng những người đó lại năm lần bảy lượt tới đây để gây rắc rối, cho nên vừa rồi thái độ của tôi mới không tốt như vậy.”

Sau khi thầy ấy giải thích, đám người Trương Thiên lập tức hiểu ra:

“Vậy cũng khó trách.”

Nhưng họ cũng không đến đây để gây sự, vậy thầy ấy có thể bán cho họ vài con dê không?

Trương Thiên bèn hỏi một câu như vậy.

“Không còn dê để bán nữa.”

Chương Văn trả lời, đây chính là nguyên nhân vì sao vừa rồi thầy ấy lại không đồng ý.

“Những người đó cứ đến gây sự mãi, tôi bèn bán hết số dê còn lại cho trạm sữa bằng phương pháp tương tự, cho nên bây giờ cô muốn mua dê thì cũng không có để mua đâu.”

Dù Trương Thiên đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, nhưng trong lòng luôn có một tia hi vọng, hiện tại tia hi vọng cuối cùng này cũng đã tan vỡ.

Cô gượng cười, thở dài một hơi:

“Xem ra chúng tôi hơi thiếu may mắn, nếu đến sớm hơn một chút thì tốt rồi.”

Chẳng nhẽ muốn đại đội phát triển lại là một chuyện khó đến như vậy sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-179.html.]

Giám đốc trang trại bò sữa muốn mua dê cũng phải dựa vào mối quan hệ, mình là một người dân bình thường, muốn mua được dê sữa quả thật là khó như lên trời.

Bây giờ con đường có khả năng nhất đã không còn, họ cũng chỉ có thể tay trắng trở về đại đội.

Ngay lúc này, cô lại nghe thấy Chương Văn đưa ra một con đường khác.

“Nếu mọi người không để ý, tôi vẫn còn vài con dê sữa chưa ký hợp đồng.”

Chương Văn ngập ngừng nói.

“Thật sao ạ?!”

Mấy người họ đồng thanh nói.

Đúng là trời không tuyệt đường người!

“Các cô cậu trước hết đừng kích động như vậy!”

Chương Văn bất lực nhìn mấy người họ đang vô cùng kích động.

“Tôi còn 20 con dê sữa già, đa số đều đã bảy tuổi, nhiều nhất chỉ đẻ được một lần nữa, sản lượng sữa cũng không nhiều, nên trạm sữa quyết định không mua chúng.”

“Nếu các cô cậu không để ý, có thể mang chúng đi, giá là 20 tệ một con. Tôi chỉ hy vọng sau khi chúng không còn cho sữa nữa, các cô cậu có thể nuôi chúng thêm vài năm, để chúng c.h.ế.t một cách nhân đạo nhất có thể.”

“Không để ý không để ý, sao chúng tôi có thể để ý chứ!”

Trương Thiên cười cực kỳ nhiệt tình, hận không thể bắt tay đối phương cảm ơn một phen.

Đúng là người tốt!

Nghe nói giá dê sữa ở huyện Thuần là 120 tệ một con, nhưng những con này chỉ có giá 20 tệ!

Già rồi cũng không sao, cũng không có nghĩa là không thể sinh nữa, chỉ cần còn có thể sinh ra dê con thì cũng không tính là lỗ!

Dê sữa thường sống được từ mười đến mười hai năm, độ tuổi cho sữa tốt nhất là từ ba đến tám tuổi, cũng có nghĩa là, đàn dê sữa này nhiều nhất chỉ có thể cho sữa thêm một năm nữa.

Thảo nào trạm sữa không mua.

Nhưng Trương Thiên không để ý, không quan tâm nó có thể cho bao nhiêu sữa, miễn là nó vẫn có thể sinh con!

Họ không thiếu thời gian, thời gian là điều họ không quan tâm nhất!

Dù sao thời kỳ trưởng thành và mang thai của dê rất ngắn, chỉ cần có thể sinh ra một đàn dê con, thì mất năm tháng thôi là chúng sẽ trưởng thành.
 
Back
Top Dưới