Ngôn Tình Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng

Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 220


Đôi mắt của Trương Thiên hơi trầm xuống, trâu cày là tài sản quan trọng của đại đội, bây giờ lại bị đàn sói đó cắn c.h.ế.t một con, các đội viên chắc chắn là rất hận mấy con sói hoang đó.

Cô phải nhanh chóng qua đó xem xét tình hình.

Dê được nhốt trong chuồng dê, bò được ngăn cách bằng hàng rào trong chuồng bò, những loài gia súc khác cũng tương tự.

Chỗ hàng rào gần cửa có một con trâu cày bị cắn chết, một phần thịt trên bụng đã bị ăn sạch.

Trên hàng rào còn có một vệt màu đỏ tươi, những con gia súc khác bị nhốt đều đang vô cùng sốt ruột lao đầu vào hàng rào, muốn chạy ra ngoài.

Chúng thật sự đã bị dọa sợ.

Trương Thiên thở dài, nói với người của đội dân binh:

“Trước hết hãy chuyển con trâu này ra ngoài và chia cho mọi người ạ.”

“Được!”

Tuy vô cùng đau lòng vì đã có một con trâu cày bị cắn chết, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, một con trâu lớn như vậy, cũng không thể lãng phí được.

Về đến nhà, Trương Thiên bèn kể cho ông nội nghe về chuyện sói hoang tập kích trại chăn nuôi ngày hôm nay, dẫn tới sự nghi hoặc của đối phương.

“Đại đội chúng ta những năm qua chưa bao giờ có nhiều sói hoang chạy đến đây như vậy. Không biết đàn sói này đến từ đâu nhỉ?”

Ông nói với vẻ mặt khó hiểu.

Vấn đề này có lẽ chỉ có chính những con sói kia mới biết.

Để bảo vệ tài sản của đại đội, Trương Đại Ngưu đã bảo người của đội dân binh chú trọng tuần tra xung quanh trại chăn nuôi trong những ngày này để phòng những con sói hoang đó tấn công gia súc một lần nữa.

Trương Thiên cũng đưa Tiểu Tuyết đến cơ sở chăn nuôi bò dê sữa, bên này là ưu tiên hàng đầu, tuyệt đối không thể để lũ sói hoang đó đắc thủ!

Mấy ngày đầu gió yên biển lặng, không có chuyện gì xảy ra.

Lại qua một khoảng thời gian, ngoại trừ Tiểu Tuyết thỉnh thoảng sủa vài tiếng, Trương Thiên vừa nghe thấy liền cầm s.ú.n.g lao tới, đáng tiếc, không hề ra phát hiện bóng dáng của những con sói hoang đó.

Chuyện này vẫn luôn tiếp diễn cho đến Tết, Trương Thiên cũng không nhìn thấy bóng dáng của đàn sói thêm lần nào nữa.

DTV

Có lẽ là đã rời khỏi đây, đi vào núi sâu để trú đông.

Chuyện sói hoang tạm thời trôi qua, căn nhà mới của Trương Thiên cũng đã xây xong.

Cô cũng thành công dọn vào căn nhà mới thuộc về mình.

Xây nhà tổng cộng tốn 30 tệ, phần lớn chi phí dùng vào việc mua ngói, mà phần còn lại thì tiêu vào vấn đề cơm nước.

Khi căn nhà được xây xong, các đội viên đến giúp đỡ đều có chút lưu luyến không nỡ.

“Thím ơi, khi nào nhà thím lại xây nhà mới ạ? Đến lúc đó cháu nhất định sẽ đến giúp nhà thím!”

“Cháu cũng thế! Đến lúc đó chỉ cần cơm nước vẫn làm như lần này là được ạ!”

“Món thím nấu ăn ngon lắm ạ, mỗi ngày đều có một bữa thịt! Vợ cháu còn nói tháng này cháu đi làm việc, thế nhưng đã béo lên rất nhiều!”

“Anh cũng thế à? Vợ tôi cũng nói vậy!”

“Sao mà không béo lên được chứ? Mỗi ngày đều có thịt để ăn, dầu muối cũng rất đầy đủ, cũng chỉ có nhà đại đội trưởng mới không tiếc nấu cho chúng ta như vậy!”

“Đúng vậy, lần trước tôi đi xây nhà giúp nhà ba mẹ vợ, không phải đậu phụ hầm thì là củ cải hầm, thức ăn chính thì là khoai lang và khoai tây, ăn mấy món đó thì lấy đâu ra sức mà làm chứ.”

“…”

Trương Đại Ngưu tức giận trừng mắt nhìn đám thanh niên trước mặt.

“Nhà chúng tôi làm gì có nhiều nhà để xây như vậy! Mọi người mau về đi!”

Mấy thanh niên bèn xô đẩy nhau vui vẻ trở về nhà.

Trương Thiên ôm chăn bông của mình từ trong phòng ra, đi sang nhà bên cạnh.

Trương Đại Ngưu gọi cô lại và nói:

“Nhóc Thiên, cháu nhớ đốt giường sưởi, không buổi tối lại bị lạnh đấy.”

“Cháu biết rồi ạ!”

Trương Thiên nói xong bèn vui vẻ chạy về phía căn nhà mới.

Trương Đại Ngưu lắc đầu, quay người chuẩn bị vào nhà, sau đó ông liền nhìn thấy Tiểu Tuyết đang ngậm một con thỏ ở trong miệng.

Nó chạy tới trước mặt ông, đặt con thỏ xuống, sau đó không ngừng vẫy đuôi.

Trương Đại Ngưu: “…”

Chó của nhà lại còn biết bắt cả thỏ?!
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 221


Xưởng sữa đã xây dựng xong, tiếp theo là cố gắng hết sức để nó phù hợp với tiêu chuẩn nhất có thể.

Trương Thiên đã nhờ thợ mộc của đại đội làm một tấm bảng treo ở cửa, trên đó ghi rõ xưởng chế biến sữa tươi đại đội Hồng Quang, vừa nhìn là sẽ biết ngay.

Ngoài ra còn cần thêm nhân lực, hiện tại đại đội tổng cộng có 37 con dê sữa cái, trong đó có 17 con được sinh ra vào tháng 6 năm nay, phải đến năm sau chúng mới có thể bắt đầu mang thai sinh sản.

Trong số 20 con dê sữa ban đầu được vận chuyển về, 10 con dê sữa đang trong thời kỳ mang thai - khoảng tháng 3 năm sau sẽ sinh con, 10 con còn lại vẫn đang trong thời kỳ cho sữa, năm sau cũng có thể thử sinh thêm một lượt nữa.

Thêm vào những con dê ban đầu của đại đội và bò sữa đang mang thai, hiện giờ mỗi ngày đại đội trung bình sản xuất được 250 chai, thỉnh thưởng Trương Thiên lại pha thêm sữa tươi từ siêu thị, sản lượng có thể lên tới khoảng 300 chai.

Đợi dê sữa và bò sữa sinh con, ngoài lượng sữa cần cung cấp cho con, vẫn còn có thể cho thêm rất nhiều sữa tươi để bán.

DTV

Một ngày bê con uống chừng 3 lít sữa, mà một con bò mẹ có thể sản xuất ít nhất hơn 10 lít sữa một ngày, sữa bò có thể nói là vô cùng dư dả, và dê sữa bên kia cũng như vậy.

Khối lượng công việc hiện tại đã khiến một vài thành viên chủ chốt ban đầu làm không xuể, ngoài ra còn phải đảm đương thêm công việc ở trại chăn nuôi.

Vì vậy, trọng tâm tiếp theo là tuyển nhân công.

Buổi tối lúc ăn cơm, Trương Thiên nói chuyện này với ông nội Trương Đại Ngưu ngay tại bàn ăn.

Trương Đại Ngưu nhai vài lần, nuốt cơm xuống.

“Vậy thì tuyển người đi, trại chăn nuôi cũng sẽ tuyển thêm vài người chăn nuôi mới.”

Ông gắp một đũa rau đặt lên bánh bao hấp:

“Công nhân trong xưởng sữa phải được trả lương, cháu nghĩ thế nào?”

Trương Thiên đã lên kế hoạch từ trước:

“Cháu là xưởng trưởng, một tháng 20 tệ, Tiền Thắng Nam là kế toán tổng hợp một tháng 15 tệ, Triệu Quế là nhân viên kế toán một tháng 10 tệ, mấy người khác sẽ đều được thăng chức chủ nhiệm, Trương Tiểu Mai là chủ nhiệm phân xưởng sản xuất, Ngụy Ngưu Lan là chủ nhiệm phân xưởng đóng gói, Tôn Cương là chủ nhiệm vận chuyển hàng hóa, lương đều là 15 tệ một tháng.”

“Đương nhiên, đây cũng chỉ là tạm thời, sau này nếu năng lực không đủ, chắc chắn sẽ bị người có năng lực cao hơn thay thế. Mà xưởng phát triển tốt thì tiền lương cũng sẽ tăng lên.”

“Phân xưởng sản xuất, phân xưởng đóng gói và vận chuyển đều phải tuyển thêm người, một tháng 10 tệ. Nếu không, sau này khi sản lượng sữa của dê sữa bò sữa tăng lên, số lượng chai sữa cần vận chuyển cũng càng lúc càng nhiều, chúng ta sẽ làm không xuể.”

Trương Thiên nói xong, nhấp một ngụm nước cơm để nhuận họng, sau đó chớp mắt đợi ông nội nói.

“Kế hoạch của cháu không tồi, vậy thì cứ làm theo kế hoạch của cháu trước đi.”

“Xưởng sữa là tài sản tập thể của đại đội, làm việc trong xưởng sữa cũng được tính điểm công, chẳng qua nếu đã có lương, vậy thì sẽ không được tính điểm công tối đa.”

Trương Đại Ngưu đặt đũa xuống nói:

“Ngày mai ông sẽ mở một cuộc họp để nói về chuyện này, đến lúc đó cháu đi cùng ông.”

Trương Thiên sao cũng được gật đầu đồng ý.

Mùa hè sẽ mở họp ở sân đập lúa, còn mùa đông sẽ mở họp ở trong nhà chung của đại đội.

Mỗi nhà một người, người đến chật kín căn phòng, có người lo lắng nghe không rõ nên đứng luôn ở cửa hoặc ngoài cửa sổ.

Triệu Hồng - chủ nhiệm hội liên hiệp phụ nữ lo lắng đội viên bị cảm lạnh nên đã vội vàng gọi vài cô dì trong đại đội đến nấu một nồi canh gừng lớn.

Mỗi người một bát, uống xong toàn thân nóng bừng.

Trương Đại Ngưu nhìn đám người đông đúc trước mặt, nghĩ đến quỹ công của đại đội năm nay, lặng lẽ gật đầu.

Năm nay đại đội có thể xây dựng một hội trường lớn, vừa có thể dùng để họp, cũng có thể chiếu phim, để lương thực,…
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 222


Những năm trước, quỹ công của đại đội rất eo hẹp, sau khi mua nguyên liệu cần thiết cho sản xuất thì quỹ còn lại rất ít.

Nhưng năm nay thì khác, quỹ công của đại đội vẫn còn dư tận mấy nghìn tệ, như vậy là đủ rồi.

Quyết định xong, sau khi mọi người đến đông đủ, điều đầu tiên được nhắc đến trong cuộc họp là việc tuyển dụng nhân công cho trại chăn nuôi và xưởng chế biến sữa tươi.

Nhân viên chăn nuôi là một công việc có điểm công tối đa, luôn là ‘nốt chu sa’ và ‘bạch nguyệt quang’ trong lòng của mọi người trong đại đội.

Bây giờ vừa nghe tin công việc này có thêm chỉ tiêu, mọi người ngay lập tức sôi nổi hẳn lên.

Và khi Trương Đại Ngưu nói đến việc xưởng chế biến sữa tươi không chỉ có điểm công mà mỗi tháng còn được phát lương, đám đông bỗng trở nên sôi sục giống như nước sôi.

“Tuy làm công nhân của xưởng chế biến chỉ có sáu điểm công, nhưng mỗi tháng lại có thể nhận được 10 tệ tiền lương!”

“Sau này nếu xưởng sữa phát triển tốt, còn có thể tăng lương nữa!”

“Tôi không làm nhân viên chăn nuôi nữa, tôi muốn làm công nhân ở xưởng sữa!”

“Vậy chẳng phải chúng ta cũng giống như công nhân trên thành phố rồi sao?”

DTV

Lời này vừa nói ra, mọi người giống như phát điên, kích động lao về phía đại đội trưởng ngồi phía trước.

Đối với nông dân mà nói, được trở thành công nhân sẽ là một chuyện vô cùng ý nghĩa đối với họ.

“Đại đội trưởng, tôi muốn đến xưởng sữa làm công nhân!”

“Tôi cũng vậy!”

“Anh cũng không tự xem lại đức hạnh của bản thân đi, mau tránh sang một bên!”

Trương Đại Ngưu thấy tình hình không ổn, bèn đứng dậy dùng tẩu thuốc gõ vào chiếc chậu sắt bên cạnh.

“Im lặng! Im lặng hết cho tôi! Ai không nghe không được đăng ký!”

Nháy mắt, cả căn phòng lập tức im lặng.

Có người lo lắng mình không cẩn thận phát ra tiếng động, sẽ bị loại ra khỏi danh sách nên lập tức dùng tay bịt chặt miệng, chỉ chừa một đôi mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào đại đội trưởng không rời.

Trương Đại Ngưu lấy mẫu đăng ký do Trương Thiên viết tay, đặt trước mặt bí thư Phạm.

“Những người đăng ký làm công nhân ở xưởng sữa thì đều phải trải qua đào tạo, tổng cộng ba ngày, sau khi đào tạo xong sẽ phải thi, nếu đỗ thì có thể ở lại.”

“Ai muốn làm việc ở xưởng sữa thì đến chỗ bí thư Phạm đăng ký, xếp hàng đi!”

Vừa dứt lời, trước mặt bí thư Phạm lập tức xếp thành một hàng dài.

Hàng người càng lúc càng dài, kéo ra tận bên ngoài, dù có lạnh đến mức run rẩy nhưng cũng không có ai chịu rời đi.

Trương Đại Ngưu cau mày, lấy hai tờ đăng ký trên bàn của bí thư Phạm, lại đưa một tờ cho Triệu Hồng.

“Đến đây xếp thành hai hàng!”

Với sự nỗ lực của ba người, rất nhanh đã ghi xong tên của toàn bộ người đến đăng ký.

Người đăng ký không chỉ là những người đến họp mà còn có cả người nhà của họ, tổng cộng ba người đã viết đầy 8 tờ danh sách.

Người đăng ký làm nhân viên chăn nuôi cũng rất nhiều, Trương Đại Ngưu đã chọn ra mấy người, phần lớn đều có kinh nghiệm chăn nuôi, gia đình ít người, cũng không mấy khá giả.

Bí thư Phạm sắp xếp lại mẫu đăng ký rồi để sang một bên, sau đó mỉm cười nói với Trương Đại Ngưu:

“Cháu gái nhà đại đội trưởng giỏi quá, lại có thể làm được đến trình độ này, đúng là tuổi trẻ tài cao!”

Vốn cho rằng mình đến đây để hỗ trợ và thúc đẩy đại đội phát triển, nhưng không ngờ người ta có thể tự mình làm được.

Trương Đại Ngưu xua tay giả vờ khiêm tốn, cười toe toét nói:

“Đâu có đâu có, nó còn nhiều cái phải học lắm.”

Cháu gái có thể từ một mối làm ăn nhỏ phát triển thành xây dựng xưởng, ông cũng rất vinh dự, nhưng vẫn phải khiêm tốn một chút với người khác.

Buổi sáng mở họp, buổi chiều liền có rất nhiều người tới nhà họ Trương, có người mang trứng gà, có người mang rau, thậm chí có một ít người hào phóng mang cả thịt ướp đến.

Tất cả đều thử làm thân với mưu đồ có được một suất làm công nhân ở xưởng sữa.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 223


Trương Đại Ngưu lạnh mặt tiễn tất cả đi.

Có người khiếp sợ trước sự uy nghiêm nhiều năm của ông, vô cùng nghe lời mà rời đi, có người thì mặt dày khóc lóc om sòm thử ăn vạ để có thể lấy được một suất.

Trong đó người vô lý nhất là Hoàng Phượng Tiên, người đàn ông mà bà ta kết hôn là họ hàng xa của nhà họ Trương, nhưng lại là kiểu họ hàng xa đến mức đã hơn chục năm không liên lạc gì cả.

Nhưng Hoàng Phượng Tiên lại tỏ ra vô cùng tự tin với mối quan hệ đó.

“Hai nhà chúng ta thật sự là họ hàng, năm đó nếu không phải chồng tôi cho ông một chiếc bánh bao chay, liệu ông có sống được đến bây giờ không?”

Bà ta tự tin nói.

“Tôi cũng không cần gì nhiều, cho tôi một suất và cho con trai tôi một suất là được.”

Trương Đại Ngưu tức giận đến mức cười mỉa nói:

DTV

“Năm đó bà cũng dùng lý do này để lấy đi bao nhiêu lương thực ở trong nhà tôi, giờ lại muốn trò cũ làm lại, đòi lấy suất làm việc ở xưởng sữa?”

“Đừng có mơ tưởng hão huyền nữa!”

Ông quay người định đóng cửa thì lại bị Hoàng Phượng Tiên vốn đang nằm dưới đất khóc lóc om sòm túm lấy ống quần.

“Chồng tôi đã cứu mạng ông đấy, mấy chục cân lương thực có thể so sánh với mạng của ông sao?”

Bà ta bò dậy, chen chân vào khe cửa.

“Ông yên tâm, chỉ cần cho tôi suất làm việc ở xưởng sữa, nhà tôi sẽ coi như ông đã trả hết công ơn cho chồng tôi!”

Trương Đại Ngưu không tin, ông không chút do dự lắc đầu:

“Bà đã dùng lý do này lấy đi bao nhiêu đồ trong nhà tôi rồi, bản thân bà đã từng đếm chưa?”

“Năm tôi vừa lên làm đại đội trưởng, bà tới nhà tôi kêu tôi phải báo ơn, tôi đã đưa cho bà 10 tệ, mà 10 tệ của mười mấy năm trước là con số lớn đến mức nào chứ!”

“Sau này tới thời kỳ khó khăn nạn đói triền miên, bà tổng cộng đã lấy của nhà tôi 25 cân lương thực, đó cũng là lương thực cứu mạng nhà tôi, kể từ lúc đó tôi đã không còn nợ gì nhà bà nữa rồi!”

“Lúc đầu chồng bà quả thật cho tôi một chiếc bánh bao chay, nhưng chiếc bánh bao đó là ông ấy tự mình vứt đi không ăn nữa, tôi cũng chỉ là nhặt lên ăn thôi.”

“Dù chiếc bánh bao kia thật sự đã cứu mạng của tôi, nhưng những thứ tôi đưa cho bà cũng đủ để trả ơn cứu mạng rồi!”

“Bà đi về đi!”

Trương Đại Ngưu nghiêm nghị nói xong, bèn đẩy chân của Hoàng Phượng Tiên ra khỏi cửa, rồi dùng sức đóng cửa lại, dù cho đối phương chửi mắng như thế nào cũng không trả lời.

Khi Trương Thiên nghe nói về sự việc này, ấn tượng của cô đối với Hoàng Phượng Tiên đã giảm xuống dưới đáy.

Chồng của bà ta cũng không phải là thứ tốt lành gì, để vợ làm người tiên phong, bản thân thì núp ở phía sau, chuyện xấu đều để Hoàng Phượng Tiên làm, còn ông ta chỉ phụ trách làm người tốt.

Đúng là buồn nôn!

Trương Thiên nhìn danh sách mà gia đình Hoàng Phượng Tiên đăng ký, cầm bút định gạch bỏ, nhưng sau khi suy nghĩ một lúc, cô đã từ bỏ ý định này.

Đang ở giai đoạn đăng ký, không nên gạch bỏ một cách tùy tiện, đợi đào tạo xong, trong lúc thi thì đánh trượt đối phương là được.

Không cần thiết phải đưa điểm yếu cho người khác.

Ngày hôm sau đại đội bắt đầu tổ chức khóa đào tạo.

Trương Thiên dạy toàn bộ công việc ở xưởng sữa cho mọi người: từ khâu cho ăn, lấy sữa, đến khâu chế biến rót sữa tươi, cuối cùng là đóng chai vận chuyển, toàn bộ quy trình đều được dạy qua một lượt.

“Sáng nay chủ yếu là để mọi người làm quen với quy trình và nội dung công việc chính trước. Buổi chiều sẽ bắt tay vào thực hành. Còn kỳ thi diễn ra vào ngày mốt, chủ yếu sẽ kiểm tra những nội dung đã dạy trong mấy ngày nay.”

“Vào hôm thi, mấy nhân viên cốt cán của chúng tôi sẽ chấm điểm từng quy trình của mọi người. Cuối cùng sẽ tổng điểm lại rồi chia đều để lấy điểm trung bình. Và những người có điểm cao nhất sẽ trở thành công nhân ở xưởng sữa.”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 224


“Mọi người cố gắng lên nhé!”

Sau khi Trương Thiên mỉm cười nói xong thì lập tức rời đi, để lại mọi người đều đang vô cùng hồi hộp và kích động.

Ba ngày trôi qua, ngày thi đã đến.

Bò dê trong đại đội rất nhiều, mỗi người sẽ được chia cho một con để thi.

Mà mỗi lần chỉ có một người được vào thi, những người khác sẽ phải chờ ở bên ngoài.

Phương pháp này tuy rườm rà nhưng lại rất hiệu quả.

Vài tiếng trôi qua, kết quả thi đã có.

Sân của xưởng sữa chật kín 120 người hôm nay đến thi, mọi người đều đang hồi hộp chờ đợi - chờ Trương Thiên công bố danh sách trúng tuyển.

Tiền Thắng Nam nhanh chóng tính toán điểm số cuối cùng của mọi người.

Trương Thiên cầm lấy nhìn qua, thứ hạng của Hoàng Phượng Tiên tận thứ chín mươi mấy.

Cô không khỏi nở nụ cười hài lòng, cầm lấy danh sách đã viết sẵn tên bước ra ngoài.

“Tiếp theo 8 đồng chí được tôi đọc tên, chút nữa nhớ ở lại để làm thủ tục nhận chức, đồng thời ngày mai nhớ đến xưởng sữa để làm việc luôn.”

DTV

Mọi người nín thở tập trung, vô cùng chăm chú, sợ sẽ nghe nhầm tên.

Trương Thiên hắng giọng:

“Hướng Đông, Trần Miêu Miêu, Cốc Mãn Thương, Trương Đông Cường, Triệu Hồng Mai, Ngụy Hồng Hà, Phan Vĩnh Hồng, Tào Đông Kiệt, những người có tên ở trên hãy ở lại. Những người còn lại tuy lần này không đỗ, nhưng về sau xưởng sữa vẫn sẽ tổ chức các kỳ thi khác để tuyển thêm công nhân, mọi người cố gắng lên nhé.”

Cô gấp tờ giấy trong tay lại rồi cất đi, tiếp đó là thu dọn đồ đạc chuẩn bị trở về nhà.

“Chờ một chút!”

Đằng sau chợt vang lên tiếng chất vấn.

Trương Thiên nhìn sang, là Hoàng Phượng Tiên.

Lúc này, những người khác đang chuẩn bị rời đi cũng dừng bước, nhìn vào tình cảnh hiện tại, rõ ràng là có trò vui để xem!

Một số người lập tức đút tay vào túi, nhìn xung quanh, tìm một chỗ tốt để tiện quan sát tình hình, chắc cũng chỉ thiếu một nắm hạt dưa nữa là đủ bộ.

Trương Thiên có chút buồn cười hỏi:

“Bà có chuyện gì vậy?”

Hoàng Phượng Tiên nheo mắt, hếch cằm, cả người toát ra vẻ tức giận.

“Cô cố tình cho tôi điểm thấp để tôi trượt kỳ thi lần này! Tôi phản đối!”

Trương Thiên nhẹ nhàng liếc nhìn bà ta, bảo Triệu Quế lấy bảng điểm do mấy người họ chấm ra, không nhịn được mà cười khẩy một tiếng.

“Tuy bà ép ông nội tôi phải báo đáp ơn cứu mạng của chồng bà, nhưng tôi cũng không vì chuyện đó mà cố ý cho bà điểm thấp. Bà không đỗ chỉ đơn giản là vì bản thân bà kém cỏi!”

Thấy đối phương vẫn không chịu tin, cô cũng chỉ có thể khiến bà ta bẽ mặt trước vô số người ở đây.

Trương Thiên giơ bảng điểm lên trước mắt mọi người.

“Chúng tôi cho điểm dựa theo các chỉ tiêu được đề ra ở đây. Tổng cộng chia thành năm chỉ tiêu chính: chăn nuôi, vệ sinh, chế biến, đóng gói và vận chuyển, mỗi chỉ tiêu là 20 điểm, còn chia ra thành vô số hạng mục phụ, chỉ cần mọi người nghiêm túc thực hiện theo đúng như yêu cầu, về cơ bản sẽ nhận được điểm số tương ứng.”

Cô lật bảng điểm đến trang của Hoàng Phượng Tiên.

“Hoàng Phượng Tiên, chăn nuôi 15 điểm, vệ sinh 5 điểm, chế biến 7 điểm, đóng gói 5 điểm, vận chuyển 2 điểm, tổng cộng 34 điểm.”

“Bà làm khá tốt công việc chăn nuôi, nhưng nước cho bò dê uống có yêu cầu rõ ràng về nhiệt độ, máng nước và máng ăn cần phải làm sạch trước khi sử dụng, mà những việc này bà đều không làm được.”

“Về vệ sinh, vệ sinh cá nhân của bà có vấn đề, tay vắt sữa bắt buộc phải sạch sẽ, nhưng móng tay của bà lại dính đầy bùn đen.”

“Ngoài ra bò sữa, dê sữa trước khi vắt sữa cần phải tiến hành làm sạch và khử trùng b** v*. Mà bà cũng không kiểm soát được lực tay lúc vắt sữa, đã vậy còn làm cho dê sữa bị đau, nếu không phải Tiểu Mai luôn chú ý, quan sát mọi hành động của bà thì lúc này bà đã nằm ở trạm y tế rồi.”

“Về vấn đề chế biến, bà không những không cho đúng phân lượng, nhiệt độ còn để quá cao, không chỉ làm lãng phí rất nhiều sữa, bà thế nhưng còn lén lấy một phần lá trà và hạnh nhân, mấy thứ đó tôi cũng lười đi kêu bà trả lại.”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 225


Đội viên ở xung quanh lập tức cười lớn, nhìn Hoàng Phượng Tiên với ánh mắt chế nhạo và khinh thường.

Vào một dịp quan trọng như kỳ thi, lại còn dám trộm đồ của tập thể, đúng là không biết xấu hổ!

Trương Thiên thở dài, tiếp tục nói:

“Ở phần đóng gói, bà tổng cộng phải đóng nút chai và dán nhãn năm chai sữa, nhưng trong đó đã có bốn chai không được đóng nút kỹ, để sữa chảy ra ngoài. Việc dán nhãn bà cũng không làm đúng, trong đó có hai chai bị dán ngược. Cách thắt nơ cũng có vấn đề, chúng tôi yêu cầu một chiếc nơ đẹp dễ tháo, nhưng bà lại thắt ra một kiểu khác.”

“Vấn đề vận chuyển thì càng khỏi phải nói, do bà dùng sức quá mạnh nên đã làm vỡ một chai sữa. Do xảy ra hư hỏng trong quá trình thi nên tôi cũng không yêu cầu bà phải bồi thường.”

Cô đóng quyển sổ trong tay lại, cười như không cười nhìn về phía Hoàng Phượng Tiên.

“Việc bà thi trượt thực sự không phải vấn đề của tôi, hoàn toàn là do bản thân bà vô dụng!”

Hoàng Phượng Tiên nghiến răng, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, ánh mắt nhìn chằm chằm Trương Thiên, giống như hận không thể biến thành một con hổ nhào tới cắn c.h.ế.t cô.

Trong số những đội viên đứng ở gần đó, những người có thù oán với Hoàng Phượng Tiên bắt đầu lên tiếng chế giễu.

“Bà Hoàng à, nếu để con dâu bà đến thi, nói không chừng còn có thể thi đỗ, ai bảo bà tự mình đến đây thi chứ, cũng không tự soi gương xem bản thân là hạng người gì? Đúng là c.h.ế.t cười mà!”

“Lúc bà ta còn trẻ đã như vậy rồi, nếu không phải vì bà ta tắm bên sông, bị chồng bà ta nhìn thấy thân thể, thì một kẻ lười biếng như bà ta sao có thể lấy được chồng chứ!”

“Chồng bà ta thật đáng thương, cưới phải một người vợ như vậy”.

“…”

Trương Thiên cũng không ngăn cản mọi người thảo luận.

Tiếng bàn tán càng lúc càng nặng lời, Hoàng Phượng Tiên chịu không nổi, lập tức đẩy mọi người ra rồi chạy đi.

“Mọi người giải tán thôi.”

DTV

Đám đông dần dần giải tán, 8 người đã xuất sắc vượt qua kỳ thi vui vẻ điền vào đơn nhận chức.

Họ nhận áo khoác đại diện cho công nhân xưởng sữa, tìm được tủ riêng thuộc về mình, sau đó lập tức trở về nhà để báo tin vui.

Sau khi tuyển thêm công nhân mới, xưởng sữa cũng dần đi vào quỹ đạo.

Vốn lúc đầu mọi người việc gì cũng phải làm, nhưng bây giờ sau khi phân công rõ ràng, mỗi người chỉ cần đảm nhiệm phần việc của mình, tiến độ cũng vì thế mà nhanh hơn rất nhiều.

Thời gian cứ như vậy chậm rãi trôi qua, ngày bò sữa sinh con mà Trương Thiên luôn lo lắng cuối cùng cũng đến.

Đây là lần đầu tiên con bò sữa này sinh con, không có kinh nghiệm, may là Trương Thiên đã theo học Đường Quyên ở trang trại bò sữa một thời gian dài, có thể nói là không ngừng học hỏi để có thể xử lý những tình huống bất ngờ xảy ra.

Với sự giúp đỡ của cô, con bò sữa số một suôn sẻ sinh ra con bê con số hai.

May mắn nhất là, con bê được sinh ra là một con cái, đợi qua hai, ba năm nữa, nó sẽ trưởng thành, tiếp tục sinh sản và sản xuất sữa giống như mẹ nó.

Ngoài bò sữa ra, những con dê sữa đang mang thai cũng bắt đầu sinh con.

Mấy ngày nay Trương Thiên bận đến tối mắt tối mũi, một vài thời điểm sẽ có hai con - thậm chí là ba, bốn con dê sữa sinh con cùng một lúc!

May mắn là trong số những người bị đưa xuống có một ông lão tên là Dư Nguyên Trung, ông ấy rất giỏi trong việc chăn nuôi dê.

Trương Thiên ôm lấy dê con, sức cùng lực kiệt, nhưng ông lão vẫn còn sức cho dê mẹ ăn cỏ khô và uống nước.

Trong mắt cô không khỏi xuất hiện một tia tò mò:

“Ông Dư ơi, trước đây ông đã từng nuôi dê ạ? Tại cháu thấy ông biết đỡ đẻ cho dê cái!”

Vừa rồi có một con dê mẹ sinh con, nhưng chân lại ra trước.

Trương Thiên đã làm đủ mọi cách nhưng vẫn không thể khiến nó thuận lợi sinh con, lúc đó cô thật sự vô cùng sốt ruột!

May có Yến Vũ Hoa đi qua nhìn thấy, bèn gọi Dư Nguyên Trung tới giúp đỡ.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 226


Mấu chốt là ông ấy rất giỏi, nhờ có sự giúp đỡ của Dư Nguyên Trung, rất nhanh dê con đã thuận lợi được sinh ra!

Dư Nguyên Trung cười lớn, giọng cởi mở nói:

“Trước đây ông từng nuôi dê cho nhà địa chủ, gia đình ông đã nuôi dê từ thời ông cố ông, riêng về việc nuôi dê thì ông vô cùng tự tin vào kinh nghiệm của mình!”

Một gia đình cha truyền con nối đều theo nghề nuôi dê!

Trương Thiên ngạc nhiên, thuận miệng hỏi:

“Ông ơi, ông có muốn làm kỹ thuật viên của cơ sở chăn nuôi bò sữa dê sữa không ạ?”

Ông lão này chắc hẳn là ‘cao thủ’ trong việc nuôi dê!

Dư Nguyên Trung hơi khựng lại một chút, đút nốt chút cỏ khô cuối cùng trong tay cho con dê cái, sau đó ông ấy mới nhìn về phía Trương Thiên, nói với vẻ mặt nghiêm túc:

“Ông là lão cửu thối đấy, cháu thật sự muốn mời ông làm kỹ thuật viên của cơ sở chăn nuôi sao?”

Về lý thì những người như Dư Nguyên Trung chỉ có thể làm một số công việc nặng nhọc, còn công việc nhẹ nhàng như kỹ thuật viên thì không đến lượt ông ấy.

Cô gái trước mặt thật sự dám mạo hiểm để mình đảm nhận công việc này sao?

Trương Thiên gật đầu, cười híp mắt nói:

“Chăn nuôi bò dê không phải là một công việc nhẹ nhàng, trái lại còn khá mệt mỏi, vừa hay rất thích hợp với ông ạ.”

Ai dám nói đây không phải là công việc bẩn thỉu mệt nhọc? Cô đã tuân thủ nghiêm ngặt những yêu cầu của bên trên!

Dư Nguyên Trung cười nói:

“Ông đồng ý.”

Nhiều năm sau, Dư Nguyên Trung lúc này đã được sửa lại án xử sai năm xưa, khi nhớ lại khoảng thời gian ở đại đội Hồng Quang, ông ấy không khỏi mỉm cười.

Ai có thể ngờ rằng ngành công nghiệp sữa Hồng Quang tiếng tăm lừng lẫy thế nhưng cũng có một phần công lao của ông ấy chứ?



Tháng sáu là vụ thu hoạch lúa mì, bông lúa vàng óng dưới ánh nắng, những hạt lúa mì tròn trịa khiến người nông dân không nhịn được mà nở nụ cười hài lòng.

Đối với Trương Thiên, thử thách năm nay lại sắp bắt đầu.

Lúa mì phát triển tốt đương nhiên khiến mọi người vui mừng, nhưng những chua xót đau khổ khi đi gặt lúa mì cũng khiến cô vô cùng e sợ.

Không biết khi nào bên chỗ anh Hai mới chế tạo được máy gặt cầm tay, Trương Thiên phiền muộn suy nghĩ.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến!

Cùng với tiếng ầm ầm của máy kéo dần dần đến gần, giọng nói vang dội mang theo ý cười của Trương Hồng Văn lập tức truyền đến.

“Em gái ơi! Em mau đến đây xem đi!”

Trương Thiên ngước lên nhìn, một tay để ở dưới lông mày, cô hơi nheo mắt, tập trung nhìn về phía máy kéo.

Hả?!

Cơ thể Trương Thiên không thể kiềm chế được mà chạy tới, cô đứng cạnh chiếc máy kéo đang dừng lại, chớp mắt nhìn mấy lần, bấy giờ mới xác định bản thân không hề xuất hiện ảo giác.

“Các anh thực sự đã làm được rồi!”

Trương Thiên mở to mắt, khóe miệng lập tức nhếch lên, cười lớn.

Trương Hồng Văn vỗ nhẹ vào chiếc máy gặt mát lạnh nhưng lại khiến người ta nhiệt huyết sôi trào kia.

“Đây chính là chiếc máy gặt đầu tiên mà bên anh chế tạo ra. Vừa mới làm xong đã lập tức chở đến đây cho em luôn.”

Anh ấy nháy mắt với em gái mình:

“Thế nào? Anh trai của em rất siêu đúng không?”

Trương Thiên cũng không thèm nhìn anh ấy, giơ ngón tay cái lên một cách lấy lệ:

“Siêu, thật sự rất siêu luôn ạ!”

Có chiếc máy gặt này, chắc chắn khoảng thời gian ra đồng ‘chịu khổ’ sẽ giảm bớt đi rất nhiều!

Cô nhìn kỹ chiếc máy gặt, đôi mắt sáng long lanh, sau đó mới nhìn về phía Trương Hồng Văn nói:

“Anh Hai, anh giúp em chuyển xuống đi, em muốn thử một chút.”

Trương Hồng Văn thở dài lắc đầu, kéo một tấm ván dày từ bên cạnh gác lên thùng xe.

DTV

“Chiếc máy gặt này có gắn thêm bánh xe, vừa hay em thử xem một người có thể thao tác được không.”

Vậy thì thật sự tốt quá!

Dưới sự chỉ dẫn của Trương Hồng Văn, Trương Thiên từ từ đẩy chiếc máy gặt nông nghiệp kiểu cầm tay xuất hiện trước mười mấy năm này xuống mặt đất.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 227


Mấu chốt là ông ấy rất giỏi, nhờ có sự giúp đỡ của Dư Nguyên Trung, rất nhanh dê con đã thuận lợi được sinh ra!

Dư Nguyên Trung cười lớn, giọng cởi mở nói:

“Trước đây ông từng nuôi dê cho nhà địa chủ, gia đình ông đã nuôi dê từ thời ông cố ông, riêng về việc nuôi dê thì ông vô cùng tự tin vào kinh nghiệm của mình!”

Một gia đình cha truyền con nối đều theo nghề nuôi dê!

Trương Thiên ngạc nhiên, thuận miệng hỏi:

“Ông ơi, ông có muốn làm kỹ thuật viên của cơ sở chăn nuôi bò sữa dê sữa không ạ?”

Ông lão này chắc hẳn là ‘cao thủ’ trong việc nuôi dê!

Dư Nguyên Trung hơi khựng lại một chút, đút nốt chút cỏ khô cuối cùng trong tay cho con dê cái, sau đó ông ấy mới nhìn về phía Trương Thiên, nói với vẻ mặt nghiêm túc:

“Ông là lão cửu thối đấy, cháu thật sự muốn mời ông làm kỹ thuật viên của cơ sở chăn nuôi sao?”

Về lý thì những người như Dư Nguyên Trung chỉ có thể làm một số công việc nặng nhọc, còn công việc nhẹ nhàng như kỹ thuật viên thì không đến lượt ông ấy.

Cô gái trước mặt thật sự dám mạo hiểm để mình đảm nhận công việc này sao?

Trương Thiên gật đầu, cười híp mắt nói:

“Chăn nuôi bò dê không phải là một công việc nhẹ nhàng, trái lại còn khá mệt mỏi, vừa hay rất thích hợp với ông ạ.”

Ai dám nói đây không phải là công việc bẩn thỉu mệt nhọc? Cô đã tuân thủ nghiêm ngặt những yêu cầu của bên trên!

Dư Nguyên Trung cười nói:

“Ông đồng ý.”

Nhiều năm sau, Dư Nguyên Trung lúc này đã được sửa lại án xử sai năm xưa, khi nhớ lại khoảng thời gian ở đại đội Hồng Quang, ông ấy không khỏi mỉm cười.

Ai có thể ngờ rằng ngành công nghiệp sữa Hồng Quang tiếng tăm lừng lẫy thế nhưng cũng có một phần công lao của ông ấy chứ?



Tháng sáu là vụ thu hoạch lúa mì, bông lúa vàng óng dưới ánh nắng, những hạt lúa mì tròn trịa khiến người nông dân không nhịn được mà nở nụ cười hài lòng.

Đối với Trương Thiên, thử thách năm nay lại sắp bắt đầu.

Lúa mì phát triển tốt đương nhiên khiến mọi người vui mừng, nhưng những chua xót đau khổ khi đi gặt lúa mì cũng khiến cô vô cùng e sợ.

Không biết khi nào bên chỗ anh Hai mới chế tạo được máy gặt cầm tay, Trương Thiên phiền muộn suy nghĩ.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến!

Cùng với tiếng ầm ầm của máy kéo dần dần đến gần, giọng nói vang dội mang theo ý cười của Trương Hồng Văn lập tức truyền đến.

“Em gái ơi! Em mau đến đây xem đi!”

Trương Thiên ngước lên nhìn, một tay để ở dưới lông mày, cô hơi nheo mắt, tập trung nhìn về phía máy kéo.

Hả?!

Cơ thể Trương Thiên không thể kiềm chế được mà chạy tới, cô đứng cạnh chiếc máy kéo đang dừng lại, chớp mắt nhìn mấy lần, bấy giờ mới xác định bản thân không hề xuất hiện ảo giác.

“Các anh thực sự đã làm được rồi!”

Trương Thiên mở to mắt, khóe miệng lập tức nhếch lên, cười lớn.

Trương Hồng Văn vỗ nhẹ vào chiếc máy gặt mát lạnh nhưng lại khiến người ta nhiệt huyết sôi trào kia.

“Đây chính là chiếc máy gặt đầu tiên mà bên anh chế tạo ra. Vừa mới làm xong đã lập tức chở đến đây cho em luôn.”

Anh ấy nháy mắt với em gái mình:

“Thế nào? Anh trai của em rất siêu đúng không?”

Trương Thiên cũng không thèm nhìn anh ấy, giơ ngón tay cái lên một cách lấy lệ:

“Siêu, thật sự rất siêu luôn ạ!”

Có chiếc máy gặt này, chắc chắn khoảng thời gian ra đồng ‘chịu khổ’ sẽ giảm bớt đi rất nhiều!

Cô nhìn kỹ chiếc máy gặt, đôi mắt sáng long lanh, sau đó mới nhìn về phía Trương Hồng Văn nói:

“Anh Hai, anh giúp em chuyển xuống đi, em muốn thử một chút.”

Trương Hồng Văn thở dài lắc đầu, kéo một tấm ván dày từ bên cạnh gác lên thùng xe.

DTV

“Chiếc máy gặt này có gắn thêm bánh xe, vừa hay em thử xem một người có thể thao tác được không.”

Vậy thì thật sự tốt quá!

Dưới sự chỉ dẫn của Trương Hồng Văn, Trương Thiên từ từ đẩy chiếc máy gặt nông nghiệp kiểu cầm tay xuất hiện trước mười mấy năm này xuống mặt đất.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 228


Lúc ăn trưa, Trương Đại Ngưu vội vàng ăn một bát cơm, sau đó dắt theo con trai và cháu trai thứ hai đi tìm kế toán Tiền.

Mấy người họ ngồi máy kéo đi đến xưởng cơ khí trên huyện thành.

Họ phải nhanh chóng đặt mua vài chiếc máy gặt, không chỉ thu hoạch lúa mì cần dùng, mà sau này khi thu hoạch ngô và đậu nành cũng cần phải dùng đến nó.

Đáng tiếc, muốn lấy được máy gặt vẫn phải chờ thêm một tuần.

May mắn thay, hiện giờ đại đội đã có một chiếc máy gặt, trong vòng một tiếng thế nhưng đã thu hoạch được tám mẫu lúa mì.

Sau đó lúa mì vừa thu hoạch đã được gấp rút chuyển đến sân đập lúa để phơi, tuốt hạt và đóng bao.

Đại đội hiện tại vô cùng giàu có, mua một lúc năm chiếc máy gặt.

Khi năm chiếc máy này được máy kéo chở về, Trương Thiên đang phơi lúa mì ở sân đập lúa.

Ngay khi chiếc máy mới được vận chuyển đến, 15 phút sau đã được đổ đầy dầu diesel và đưa đến cánh đồng lúa mì để làm việc.

Với năm chiếc máy gặt chạy không ngừng nghỉ, chưa đầy một tuần, toàn bộ cánh đồng lúa mì rộng hơn 1.000 mẫu của đại đội đã được thu hoạch toàn bộ.

Để ăn mừng mùa màng bội thu, đại đội quyết định mổ hai con lợn để mọi người ăn mừng một phen.

DTV

So với việc hỏi han ân cần thì thà rằng đưa đồ cho mọi người còn hơn, nhưng bây giờ không thể đưa tiền, vậy thì phát thịt cũng được.

Người phụ trách mổ lợn trong đại đội có rất nhiều kinh nghiệm, muốn một cân thì sẽ cắt đúng một cân, Trương Thiên bèn vui vẻ cầm theo phần thịt của gia đình mình trở về nhà.

Anh Hai cũng đang ở nhà, lần này anh ấy về nhà là để kiểm tra tình hình sử dụng máy gặt, đồng thời cũng làm một báo cáo về phản hồi của đội viên sau khi sử dụng.

Mà những vấn đề này, ba của Trương Thiên - Trương Vệ Quốc vô cùng rõ ràng.

Trong vụ thu hoạch lúa mì vừa qua, ông ấy ỷ vào dáng người cao to của mình, đã nhiều lần tranh giành quyền sử dụng máy gặt với người khác.

Các đội viên không thể giành lại Trương Vệ Quốc, nên chỉ có thể để ông ấy độc chiếm chiếc máy gặt.

Thế nên, Trương Vệ Quốc chính là người rõ ràng nhất tình hình sử dụng máy gặt ở ngoài đồng.

Trương Thiên chỉ muốn ăn thịt, nên khi ba cô liên tục kể mình ‘oai vệ’ như thế nào ở ngoài cánh đồng lúa mì, cô vẫn chỉ điên cuồng ăn thịt.

Đợi đến khi Trương Thiên ăn uống no nê, bấy giờ ba cô mới nói xong.

“Thịt đâu hết rồi?!”

Ông ấy nhìn chằm chằm vào đĩa thịt, cằm gần như rơi xuống đất.

Chung Quyên trợn mắt nhìn chồng, gắp hai miếng thịt ở trong bát của mình cho vào bát của chồng.

“Ăn đi.”

Trương Vệ Quốc cười hì hì, vui sướng ăn hết sạch.

Đàn ông có vợ đúng là hạnh phúc!

Vụ lúa mì vừa trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến vụ đậu nành và ngô.

Và khi thu hoạch xong mấy loại lương thực này, sau đó nộp thuế lương thực cho bên trên, lúc này cũng đã chuẩn bị đến cuối năm.

Đại đội cũng rục rịch chuyện kết toán lương.

Trương Thiên ngồi sau bàn và kiểm tra sổ sách Tiền Thắng Nam làm.

Thu nhập năm nay cao hơn năm ngoái gần 10.000 tệ.

Điều này hoàn toàn có thể đoán được dựa vào lượng sản xuất sữa tươi trong năm nay, chỉ là Trương Thiên không ngờ lại nhiều đến thế.

“Thắng Nam, cậu tính toán sổ sách lại một lần nữa, sau đó giao cho ông nội tôi và bí thư xem qua. Nếu không có vấn đề gì thì chúng ta sẽ bắt đầu phát tiền lương năm nay.”

Trương Thiên đưa sổ sách cho Tiền Thắng Nam, nhìn cô ấy đạp xe rời đi.

Tiếp theo, cô phải đến phân xưởng sản xuất một chuyến, để pha thêm sữa lấy từ trong không gian siêu thị.

Không lâu sau, Tiền Thắng Nam trở lại, khuôn mặt lạnh nhạt đột nhiên tràn ngập ý cười, thoạt nhìn có vẻ rất vui.

Trương Thiên có chút tò mò, bèn lên tiếng hỏi:

“Có chuyện gì tốt à?”

Tiền Thắng Nam dùng sức gật đầu, khóe miệng không khống chế được mà giương lên:

“Đại đội chúng ta chuẩn bị lắp mạng lưới điện rồi!”

“Thật sao?!”

Trương Thiên cũng giật mình, đây chính là một tin lớn!
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 229


“Thật đấy!”

Tiền Thắng Nam ngồi vào chỗ của mình, cầm cốc lên uống một ngụm nước, nhuận họng rồi mới tiếp tục nói.

“Vừa rồi tôi đến văn phòng của đại đội trưởng, tình cờ nghe thấy bí thư nói đã tìm được người của nhà máy điện, thứ hai tuần sau sẽ cử người đến để kéo dây điện!”

Đôi mắt của Trương Thiên lập tức sáng lên.

“Là mỗi hộ trong toàn đại đội đều sẽ được kéo dây điện sao?”

Có điện rồi thì những thứ khác còn xa sao?

Cuộc sống nằm dài tận hưởng mà cô hướng tới cuối cùng cũng sắp đến rồi!

Tuy bây giờ cô đã nằm dài tận hưởng rồi, kể từ sau khi ông lão Dư Nguyên Trung đảm nhiệm chức kỹ thuật viên ở xưởng sữa, cô đã hoàn toàn buông thả bản thân, mỗi ngày không phải lên huyện thành trò chuyện với bạn học thì là nằm ở nhà nghỉ ngơi.

Thật sự là sung sướng tựa thần tiên.

“À thì…”

DTV

Tiền Thắng Nam ngừng lại, có chút ngượng ngùng nói:

“Tôi chưa nghe hết, vừa nghe đại đội chuẩn bị kéo dây điện, tôi mừng quá, lập tức chạy về đây báo với mọi người, cũng không để ý sau đó mọi người nói gì nữa.”

Cô ấy xấu hổ cười, trong mắt xẹt qua một tia hối hận.

Vẫn là có chút bốc đồng, sau này phải ở lại nghe rõ ràng mọi chuyện mới được!

Trương Thiên không thể chờ đợi được nữa, cô rất nóng lòng muốn biết được kết quả.

Cô lập tức đứng dậy, lấy túi xách, ngồi lên yên xe đạp, sau đó quay sang nhìn Tiền Thắng Nam, nói:

“Tôi sẽ đi tìm hiểu chuyện này, cậu cứ tính đại khái phí tổn năm sau của xưởng sữa chúng ta đi. Nhớ chừa lại tiền lương của năm nay, đến lúc đó phát cho mọi người.”

“Tôi đi trước nha!”

Nói xong, Trương Thiên đạp bàn đạp, chiếc xe đạp lao nhanh ra khỏi xưởng sữa, chưa đầy 5 phút đã đến sân chung của đại đội.

Cô vừa mới xuống xe, bèn thấy ông nội và bí thư vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài.

Trương Thiên suy nghĩ một chút, sau đó quyết định dừng xe lại, đứng ở cửa đợi hai người đi tới.

Trương Đại Ngưu đột nhiên ngước mắt lên, nhìn thấy cháu gái đứng ở cửa, không khỏi cảm thấy có chút nghi hoặc:

“Sao cháu lại đứng chờ ở đó vậy? Ngoài trời lạnh lắm, không sợ cảm lạnh à?”

Vừa nói, ông vừa định cởi áo khoác của mình ra để khoác lên người cháu gái.

Trương Thiên có chút dở khóc dở cười, khoác lại áo khoác cho ông nội.

“Cháu không thấy lạnh gì cả, ông cứ mặc đi ạ!”

Lúc này, bí thư Phạm ở bên cạnh bèn vui vẻ nói:

“Nếu đồng chí Trương Thiên đã đến đón đại đội trưởng, vậy tôi cũng nên về nhà để ăn tối rồi.”

Nói dứt câu, ông ấy lập tức chào tạm biệt rồi rời đi.

Trương Thiên theo ông nội vào trong phòng, trong mắt chứa đầy sự tò mò.

“Ông nội ơi, nghe nói đại đội chúng ta sắp kéo đường dây điện ạ?”

Cô háo hức cầm lấy chiếc phích nước nóng rót một cốc nước cho Trương Đại Ngưu, nịnh nọt bưng đến trước mặt ông.

Trương Đại Ngưu mỉm cười nhận lấy, uống một ngụm.

“Ừm! Không tệ!”

Trương Thiên đơ mặt, không có phản ứng gì với hành động trẻ con này.

Sau khi trêu chọc cháu gái một chút, Trương Đại Ngưu mới trả lời:

“Đúng là định kéo đường dây điện, hai năm nay đại đội chúng ta đã kiếm được rất nhiều tiền. Ông cũng vừa mới xem qua sổ sách của xưởng sữa, thu nhập của xưởng sữa đã nhiều hơn thu nhập đến từ việc bán cỏ khô cho trang trại bò sữa rồi.”

“Nếu đại đội đã có tiền, vậy thì cũng nên kéo dây diện cho mọi người.”

“Ông đã liên hệ với nhà máy điện, thứ hai tuần sau họ sẽ cử công nhân đến để kéo dây. Chút nữa đại đội cũng sẽ mở họp, ai đồng ý kéo dây điện tới nhà mình thì đăng ký với ông, ai không đồng ý thì thôi.”

Trương Thiên ngay lập tức hỏi:

“Đến lúc đó chúng ta có thể lắp ổ cắm ở trong nhà không ạ? Cháu muốn mua tivi về xem!”

Cái gì?

Trương Đại Ngưu ngẩn người nhìn cháu gái, miệng hơi há ra, không thể tin hỏi:

“Mua tivi ấy hả?”

“Đúng vậy ạ!”

Trương Thiên vui vẻ gật đầu.

Cô cố gắng như thế là vì điều gì chứ?

Chính là để sống một cuộc sống có điện càng sớm càng tốt!
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 230


Có điện mới xem được tivi, mà thời điểm này cũng chẳng có thứ gì khác để giải trí!

Trương Đại Ngưu sững sờ hai giây, lại hỏi một câu:

“Hình như ông vừa nghe nhầm hay sao ấy, có phải cháu vừa nói là muốn mua tivi không?”

Tivi chính là thứ vô cùng đắt tiền mà chỉ người thành phố mới có thể xem!

Là thứ mà họ muốn mua là mua được sao?!

Trương Thiên bắt đầu tính toán chi phí mua tivi với ông nội.

“Ông xem, năm ngoái tổng thu nhập của nhà chúng ta là hơn 400 tệ, năm nay chắc chắn sẽ nhiều hơn năm ngoái. Hơn nữa con còn là lãnh đạo của xưởng sữa, mỗi tháng nhận được 20 tệ tiền lương, ngoài ra còn có thêm tiền thưởng. Chỉ riêng tiền của con thôi cũng đủ để mua tivi rồi!”

“Ngoài ra, ông cũng không cần phải lo lắng về phiếu tivi. Trong những thứ anh Cả gửi về lần trước có một phiếu tivi, đến lúc đó chúng ta chỉ cần cầm tiền tới cửa hàng bách hóa trên huyện thành mua là được!”

“Là tivi đó ạ! Ông không muốn xem tivi ạ? Đất nước chúng ta có chính sách hay thay đổi gì mới thì chỉ cần xem tivi là sẽ nắm được thông tin một cách nhanh nhất!”

“Ông là đại đội trưởng của đại đội chúng ta, gánh vác vận mệnh của cả đại đội hơn nghìn người. Chỉ cần có tivi, ông cũng không cần đợi đến khi công xã mở họp thì mới biết được những thông tin quan trọng. Lúc trước đại đội trưởng của đại đội Kim Hoa luôn khoe khoang trước mặt ông, còn không phải là vì nhà ông ấy có tivi nên nắm bắt được thông tin nhanh hơn ông sao?”

Nhắc đến đại đội Kim Hoa, ánh mắt Trương Đại Ngưu lập tức trở nên sắc bén.

DTV

Ông trầm ngâm, quả thực là vậy, mỗi lần mở họp Đại Cước Bản đều ở bên cạnh khoe khoang, có một số thông tin vẫn là đối phương nói ra trước, sau đó lãnh đạo bên trên mới nói.

Chẳng lẽ là vì nhà ông ta có tivi sao?

Trương Đại Ngưu nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Một mình ông không thể quyết định được, lát nữa lúc cả nhà ăn tối chúng ta sẽ bàn về chuyện này. Nếu mọi người trong nhà đều đồng ý, vậy thì chúng ta sẽ lên huyện thành mua.”

Khóe miệng Trương Thiên lộ ra nụ cười đắc ý, người đứng đầu trong nhà đã do dự rồi, hơn nữa còn là vì sự phát triển của toàn đại đội, những người còn lại sao có thể không đồng ý chứ?

Quả nhiên, trên bàn ăn tối, Trương Đại Ngưu vừa nhắc đến chuyện mua tivi, hô hấp của cả nhà lập tức nặng nề hơn vài phần.

Trương Vệ Quốc không khỏi há to miệng, mì vừa cắn vào trong miệng lập tức rơi ra, rơi lại vào trong bát.

“Mua tivi ấy hả?!”

Ông ấy run tay đưa đôi đũa trống không bỏ vào miệng, cắn một miếng không khí, cuối cùng dứt khoát đặt đũa xuống.

“Nhà chúng ta thật sự muốn mua một chiếc tivi sao?”

Trương Vệ Quốc có chút luống cuống, nhưng phần nhiều là hào hứng.

Chung Quyên rất phấn khích nhưng đồng thời cũng có chút do dự, dù sao thì mua tivi cũng tốn rất nhiều tiều.

“Một chiếc tivi có giá bao nhiêu tiền vậy?”

Tâm trí bà ấy ngay lập tức nghĩ đến hộp đựng tiền ở trong phòng mình, suy nghĩ xem có thể bỏ ra được bao nhiêu tiền.

Trương Thiên đã đi hỏi thăm vài nơi, nghe thấy mẹ mình hỏi, cô bèn giơ bốn ngón tay lên, nói:

“Một chiếc tivi 12 inch có giá 400 tệ, đồng thời còn cần một phiếu tivi.”

“400 tệ ấy hả?!”

Chung Quyên lập tức lắc đầu:

“Đắt quá, không thì chờ qua hai năm nữa rồi mua cũng được?”

Tận 400 tệ đấy!

Những người khác vốn còn đang ngo nghoe rục rịch, nhưng vừa nghe thấy con số này, người nào người nấy đều câm như hến.

Trương Thiên cũng đã nghĩ đến vấn đề này, thế là cô trực tiếp lấy từ trong túi ra 200 tệ.

“Con bỏ ra 200 tệ, trong nhà bỏ thêm 200 tệ, tại con sẽ xem tivi thường xuyên hơn!”

Đây mới là mục đích cuối cùng của cô - xem tivi!

“Chị ơi, em cũng muốn xem!”

Trương Hồng Binh mỉm cười lấy lòng với chị gái.

Trong số những bạn học của cậu cũng chỉ có một người trong nhà có tivi, lúc lên lớp toàn phải nghe đối phương khoe khoang mình đã xem được gì, các bạn cùng lớp cũng đều vây quanh cậu ấy.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 231


Nếu bây giờ trong nhà cũng mua một chiếc, vậy cậu cũng sẽ được bạn học vậy quanh…

Cuối cùng Trương Đại Ngưu quyết định.

“Mua một chiếc đi, dùng quỹ của nhà, nhóc Thiên muốn xem tivi thì xem, đến lúc đó chỉ cần nộp tiền điện là được.”

Trương Thiên đương nhiên là đồng ý.

Tiền điện có là gì chứ, thứ cô không thiếu nhất chính là tiền!

DTV

Mua tivi càng phải thận trọng hơn mua xe đạp, ngoài việc so sánh giá cả ra, còn phải hỏi thăm ý kiến từ các bên.

Sau nhiều lần so sánh, Trương Vệ Quốc cuối cùng cũng mua một chiếc tivi mang về nhà.

Trùng hợp là, hôm đó vừa hay đến lượt nhà Trương Thiên kéo dây điện.

Đối với các đội viên trong đại đội mà nói, dây điện giống như thế hệ sau trông thấy những thứ mới lạ, đi coi hết nhà này đến nhà khác, tới lượt nhà nào kéo dây điện thì đến nhà đó hóng chuyện.

Vì vậy, khi Trương Vệ Quốc mang chiếc tivi quý giá về, hầu như toàn bộ đại đội ngay lập tức biết chuyện.

Một thím dùng sức dụi dụi mắt mình, con ngươi trợn lên tròn xoe, ánh mắt chậm rãi di chuyển dọc theo chiếc tivi trong tay Trương Vệ Quốc, miệng hơi mở to.

“Đó là tivi phải không?”

Bà ấy đẩy người hàng xóm bên cạnh.

“Hình như tôi cũng nhìn thấy Trương Vệ Quốc mang một chiếc tivi vào nhà.”

“Cả hai chúng ta đều hoa mắt à?”

Hai người nhìn nhau rồi nhìn các đội viên cũng đang hóng chuyện xung quanh, mọi người ai cũng để lộ ánh mắt ngạc nhiên.

“Tivi! Đó chính là tivi đấy!”

“Nhà đại đội trưởng mua tivi rồi!”

“Chúng ta có tivi để xem rồi!”

Giây tiếp theo, mọi người giống như báo săn truy đuổi hươu, lao vào phòng khách như một cơn bão.

Trương Thiên đã dọn dẹp căn phòng từ lâu.

Chiếc bàn vốn chất đầy sách và các thứ linh tinh đã được dọn dẹp sạch sẽ, chiếc tivi mà Trương Vệ Quốc mang về sẽ đặt ở trên đó.

Trương Vệ Quốc vừa đặt tivi xuống, một đám người đã chạy tới phía sau, mọi người nhìn chằm chằm vào tivi bằng ánh mắt sáng quắc, giống như người đã đói bụng mấy ngày, bỗng nhìn thấy một con gà nướng thơm nức ngon miệng vậy.

“Nhà anh thế nhưng lại không hề tiếc tiền mua chiếc tivi quý giá này về! Nhưng thứ đó chẳng có lợi ích gì cả, không thể ăn cũng không thể uống được.”

Có một thím trong mắt lóe lên một tia hâm mộ, nhưng giọng điệu lại chứa đầy sự ghen tị.

Trương Vệ Quốc thật thà cười, cầm chiếc khăn tay lên lau lớp bụi vô hình trên tivi, sau đó mới lên tiếng giải thích.

“Là do ba tôi muốn cập nhật những tin tức và chính sách do lãnh đạo bên trên đưa ra một cách sớm nhất, từ đó có thể lên kế hoạch cho sự phát triển trong tương lai của đại đội. Bởi vậy cho dù tivi rất đắt, ba tôi cũng đành phải nghiến răng nghiến lợi tiêu phần lớn số tiền trong nhà để mua chiếc tivi này về.”

Nghe ông ấy nói như vậy, các đôi viên lập tức cảm động không thôi.

“Đại đội trưởng thật tốt, một lòng nghĩ đến đại đội, người như vậy mới xứng đáng là đại đội trưởng!”

“Tôi cũng phải noi gương đại đội trưởng!”

“Đến lúc đó chúng ta có thể xem cùng nhau không?”

Lời này vừa nói ra, mọi người lập tức im lặng.

Người nhà cũng đã nghĩ đến vấn đề này, đều là người cùng đại đội, chỉ cần có một nhà có thứ gì đó mới lạ thì mọi người đều muốn thử.

“Đương nhiên là được, mọi người có thể cùng nhau học tập!”

Trương Vệ Quốc cười, nói:

“Chỉ là chiếc tivi này rất tốn điện, không thể bật mãi, nó cũng giống như con người không thể làm việc liên tục, nếu không sẽ khiến các linh kiện bên trong bị hư hỏng. Chúng ta chỉ được xem một lúc, sau đó phải tắt đi luôn.”

“Cho dù chỉ được xem một chút thôi, tôi cũng đã cảm thấy rất thỏa mãn rồi!”

“Chúng tôi đều là người biết chừng mực, anh yên tâm đi!”

“…”

Trương Thiên nhân lúc mọi người đang chen lên đằng trước nhiệt tình sờ vào tivi, cô bèn vội vàng lẻn ra ngoài.

Người càng lúc càng nhiều, không khí trong phòng bị nén lại cực độ, Trương Thiên ở bên trong muốn hít thở cũng khó khăn, vẫn là bên ngoài thoải mái.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 232


Thợ điện vẫn đang sửa sang lại đường dây điện, họ thấy nhiều biết rộng, cũng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy tivi, nên thái độ vô cùng thờ ơ.

Lúc đầu cũng chỉ liếc nhìn một chút, sau đó bèn dốc hết sức làm việc, chưa đầy hai giờ đã xử lý xong mạch điện của nhà họ Trương.

Trương Thiên tiễn mấy người thợ điện đến nhà tiếp theo, trên đường trở về nhà lại tình cờ gặp được người đưa thư.

“Đồng chí Trương Thiên, nhà cô có thư tín!”

Người đưa thư dừng lại bên cạnh Trương Thiên, cẩn thận lấy từ trong túi đeo chéo ra một lá thư, đồng thời còn lấy ra một cuốn sổ để Trương Thiên ký tên xác nhận.

Trương Thiên nhìn người gửi, là anh Cả, khóe miệng hơi nhếch lên, có lẽ là chị dâu Cả sinh rồi.

Sau khi tiễn người đưa thư đi, Trương Thiên bèn mang theo lá thư trở về nhà, phòng khách vẫn vô cùng đông đúc, đến cả mẹ cũng chạy tới góp vui.

Trương Thiên lắc đầu, mang lá thư đi tìm bà nội Vương Nhã Tĩnh, mở phong bì, hai người cùng nhau đọc nội dung bên trong.

Bên trong có tổng cộng ba tờ giấy, vì nghĩ đến ông bà, khi viết thư anh Cả đã cố ý viết chữ thật to, vì vậy nội dung trên ba tờ giấy thực ra cũng không nhiều lắm, loáng cái đã đọc hết.

Vương Nhã Tĩnh trông rất vui vẻ, nhưng cũng có chút buồn rầu, bà chậm rãi đặt lá thư xuống, nói:

“Chị dâu Cả của cháu sinh con trai, nhưng không có sữa, chỉ có thể mua sữa bột cho con ăn.”

“Hai anh chị ở Ma Đô, mua sữa bột chắc cũng dễ thôi ạ.”

Trương Thiên gấp tờ giấy viết thư lại rồi nhét vào trong phong thư, trong lòng cảm thấy mừng thay cho chị dâu Cả.

Tuy nhiên, nếu chị dâu Cả cứ luôn không có sữa, vậy thì chẳng phải cháu cô sẽ luôn dùng sữa bột sao?

Mà sữa bột lại là một thứ không hề rẻ, cô nghĩ đến hai kệ sữa bột trong siêu thị, trong lòng băn khoăn không biết nên dùng lý do nào hợp lý để lấy nó ra.

Đột nhiên, đôi mắt Trương Thiên sáng rực lên, trong đầu lóe lên một ý tưởng.

Nhà mình có sữa dê, trực tiếp biến sữa dê thành sữa bột không phải là được rồi sao?

Sau này sản lượng sữa dê nhiều lên, còn có thể phát triển sữa bột thành sản phẩm mới.

Cô mở tay trái ra, tay phải nắm thành nắm đ.ấ.m đấm xuống tay trái, cứ quyết định như vậy đi!

“Bà nội ơi, cháu có chút việc muốn tới xưởng sữa một chuyến, buổi trưa ăn cơm không cần gọi cháu đâu ạ, chỉ cần chừa lại cho cháu một phần là được.”

Trương Thiên đứng dậy đi giày, mặc thêm áo khoác, đeo túi của mình lên.

“Bé ngoan à, bên ngoài đường trơn, cháu đạp xe chậm chút, phải chú ý an toàn đấy!”

Vương Nhã Tĩnh đứng ở cửa cẩn thận dặn dò.

Trương Thiên quay lại vẫy tay với bà, cười toe toét:

“Cháu biết rồi ạ, bà yên tâm đi!”

Cô đạp xe một mạch đi đến xưởng sữa.

Toàn bộ sữa của xưởng sữa đã được gửi đến hợp tác xã cung tiêu, Trương Thiên suy nghĩ một lúc rồi quay người xách thùng sữa đi đến bên cạnh con dê sữa.

Trước hết cô dùng khăn ấm để lau vị trí muốn vắt sữa, tiếp theo dùng ngón tay hơi ấn nhẹ, sữa dê ngay lập tức chảy ra.

Vì buổi sáng đã vắt một lần, lúc này Trương Thiên vắt sữa của 10 con dê, sữa ở trong thùng mới có độ dày bằng đốt ngón tay.

Nhưng như vậy cũng đủ rồi.

Xách thùng trở lại xưởng sữa, phân xưởng sản xuất được mấy người Trương Tiểu Mai quét dọn rất sạch sẽ.

Cô rửa sạch tay một lượt, sau đó xách thùng sữa ra phía sau bếp bắt đầu đun nóng sữa.

Theo suy đoán của cô, đầu tiên phải đun nóng sữa để làm bay hơi hơi nước ở trong sữa, sau đó sấy khô và nghiền thành sữa bột.

Tuy nhiên, thực tế lại không như Trương Thiên dự tính.

DTV

Cuối cùng, thứ cô nhận được thay vì nói là sữa bột, chi bằng nói là những cục sữa mềm như đường vậy.

Trương Thiên do dự một lúc rồi quyết định cắt những cục sữa lớn đã làm được thành những cục kẹo sữa nhỏ.

Xem ra cách này không được rồi, vẫn phải đến trạm sữa học một chút.

Tuy nhiên, liệu nhân viên ở trạm sữa trên huyện thành có biết cách làm ra sữa bột hay không?
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 233


“Bọn chị cũng không biết.”

Chị Chu ở trạm sữa trên huyện thành lắc đầu.

“Em có thể đến trạm sữa trên thành phố hỏi thử, chị nhớ bên đó nguồn sữa nhiều, không chỉ bán sữa tươi, còn có phân xưởng chế biến sữa bột, cũng bán sữa bột luôn.”

Trương Thiên chớp mắt, trầm ngâm.

“Nếu lấy danh nghĩa của đại đội tới đó xin một suất học tập, liệu người ta có đồng ý không ạ?”

Chị Chu sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười nói:

“Nói không chừng có thể đó, dù sao em cũng là người huyện thành, cho dù có học cũng không ảnh hưởng đến họ.”

Cũng đúng!

Hạ quyết tâm, Trương Thiên trực tiếp về nhà tìm ông nội Trương Đại Ngưu, nhờ ông viết thư giới thiệu cũng như hồ sơ thuyết minh bản thân chính là đại diện của đại đội muốn học tập cách làm sữa bột.

Sau đó cô lập tức ngồi xe tuyến đến thành phố Song Điền.



“Đồng chí Trương Thiên, trong ba ngày tới, đồng chí sẽ theo đồng chí Lý Lệ Hồng học cách làm sữa bột. Nếu có điều gì không hiểu thì cứ hỏi cô ấy, chúc đồng chí có thể sớm nắm vững kỹ thuật làm ra sữa bột, trở về quê hương để phát triển đại đội!”

Mạc Chính Bình - phó giám đốc xưởng sữa Song Điền nghiêm nghị nói xong, giao Trương Thiên cho Lý Lệ Hồng và rời khỏi phân xưởng sản xuất sữa bột.

“Em đi theo chị, chị nhất định sẽ giúp em học được cách làm sữa bột!”

Lý Lệ Hồng cười híp mắt, kéo tay Trương Thiên nói.

“Vậy nhờ cả vào chị Lệ Hồng ạ.”

Trương Thiên nhìn cô gái dễ thương này, trong lòng cảm thán, không ngờ lại được nhận vào dễ như vậy.

Khi cô đến thành phố Song Điền, tìm thấy bảo vệ gác cổng của xưởng sữa Song Điền, bèn đưa cho chú ấy thư giới thiệu và thư xin được tới đây học tập.

Sau đó Trương Thiên đã được gặp Mạc Chính Bình - phó giám đốc xưởng sữa Song Điền.

Mạc Chính Bình thấy là vì sự phát triển của đại đội nên đã lập tức đồng ý, chú ấy đã đưa cô đến phân xưởng sản xuất sữa bột, để cô học tập ở đây trong vòng ba ngày.

Theo như lời của chủ nhiệm sản xuất, chỉ cần ba ngày là đủ rồi.

DTV

“Nếu muốn làm ra sữa bột có chất lượng tốt thì bước đầu tiên phải có sữa bò tươi!”

Lý Lệ Hồng dẫn Trương Thiên đi đến vị trí cuối cùng của phân xưởng sản xuất, bên đó có một chiếc máy rất lớn, phía dưới có ống thép, bên cạnh đặt mấy thùng sắt lớn, bên trên thì dùng nắp đậy lại.

“Sữa bò nhất định phải là sữa bò tươi được lấy trong ngày, như vậy sữa bột làm ra mới có thể để được lâu hơn.”

Lý Lệ Hồng xách một thùng sữa bò đi về phía bên kia.

Trương Thiên cũng nhanh chóng xách một chiếc thùng đi theo sau cô ấy.

Lý Lệ Hồng đặt thùng sữa bên cạnh một chiếc thùng sắt cao hơn một mét, sau đó lấy ra một khung gỗ, lại buộc vải xô đã khử trùng lên đó.

Xác định bốn góc của miếng vải xô đã được buộc chặt, cô ấy trực tiếp nhấc thùng sữa bò đổ vào miếng vải xô, đồng thời lấy một chiếc thìa sắt khuấy liên tục, lọc sữa bò từ miếng vải xô vào thùng bên dưới.

“Đây là đang lọc tạp chất ạ?”

Trương Thiên mỉm cười nói.

Khóe miệng Lý Lệ Hồng hơi nhếch lên.

“Đúng vậy, bất kể sữa bò dùng để làm gì, bước đầu tiên đều phải loại bỏ những tạp chất có thể có trong sữa bò.”

“Đợi loại bỏ tạp chất xong, chúng ta sẽ tới bước thứ hai – tiệt trùng!”

Cô ấy đổ sữa bò đã lọc ra, mang thùng sữa bò trở lại trước chiếc máy đã thấy trước đó.

Trương Thiên theo sát phía sau Lý Lệ Hồng, nhìn chiếc máy trước mặt, ánh mắt cô hơi bối rối, sau khi quan sát một lượt, trong đầu cô chợt nảy ra một ý tưởng.

“Chiếc máy này có phải là máy tiệt trùng Pasteur* không ạ? Còn là loại tiệt trùng ngay lập tức?”

(Máy tiệt trùng Pasteur hoạt động dựa trên phương pháp tiệt trùng, làm chậm quá trình hư hỏng của thức ăn do vi sinh vật gây ra bằng cách làm nóng thực phẩm (luôn là chât lỏng) đến một nhiệt độ nhất định trong một khoảng thời gian xác định trước rồi sau đó làm lạnh đột ngột. Phương pháp này thích hợp dùng cho các sản phẩm nhạy cảm như sữa tươi, nước giải khát, trái cây, rượu vang…)
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 234


Đôi mắt cô hơi mở to, chiếc máy này không hề rẻ, một chiếc máy như vậy cũng phải có giá hơn 700 tệ.

Trước đây Trương Thiên cũng đã nghĩ đến chuyện mua một chiếc về dùng, nhưng tiếc là đại đội chưa lắp đường dây điện, hơn nữa cũng không tìm được nơi bán nên đành phải bỏ cuộc.

Không ngờ lại thấy nó ở đây.

Lý Lệ Hồng gật đầu, đặt thùng sữa bò xuống dưới ống sắt, lại đặt một thùng sắt khác ở đầu bên kia của chiếc máy.

Sau đó cô ấy bật máy lên.

DTV

“Ù…”

Dưới sự hoạt động của máy, không lâu sau thùng sữa trước mặt chỉ còn lại một ít chất lỏng còn sót lại.

Trương Thiên đứng ở đầu bên kia, lúc này, sữa bò đã được tiệt trùng và khử trùng bằng nhiệt độ cao bên trong máy, chậm rãi chảy ra khỏi ống.

“Em đặt thùng sữa đó sang một bên để nguội một lúc, lại đi lấy một chiếc thùng mới qua đây.”

Lý Lệ Hồng nói với Trương Thiên xong, bèn đặt một thùng sữa bò khác ở dưới ống sắt.

Trương Thiên vội vàng làm theo những gì cô ấy nói, không lâu sau, thùng sữa tiệt trùng thứ hai đã hoàn thành.

“Chúng ta mang sữa tiệt trùng qua bên đó.”

Lý Lệ Hồng chỉ vào vị trí giữa xưởng, sau đó xách một thùng sữa lớn đi tới đó.

Trương Thiên đi theo cô ấy, rất nhanh hai người đã đứng trước một chiếc máy trục lăn.

“Máy này là máy gì vậy ạ?”

Trong mắt cô lóe lên một tia tò mò, lông mày hơi nhướng lên.

Lý Lệ Hồng lau mồ hôi trên trán, mở chiếc nắp sắp ở bên trên ra, sau đó lau sạch phần bên trong.

Thứ đập vào mắt Trương Thiên chính là một ống trụ bằng sắt khổng lồ, hai người lớn ôm mới hết, còn có một lưỡi d.a.o ở bên cạnh.

“Đây là máy sấy một trục lăn, muốn làm ra sữa bột đạt tiêu chuẩn thì phải dùng máy này.”

Mặt Lý Lệ Hồng mang vẻ tự hào, đổ sữa trong thùng sắt vào phần rãnh ở bên dưới.

Cô ấy chỉ vào phần rãnh và nói với Trương Thiên:

“Sữa bò phải được đổ vào từ chỗ này, máy của xưởng chúng ta là thùng đơn, nghe nói có máy sấy thùng đôi, tốt hơn chiếc máy sấy này nhiều.”

Trương Thiên bừng tỉnh, hỏi cô ấy:

“Nếu không có chiếc máy sấy này mà chỉ dùng một chiếc nồi sắt thông thường thì liệu có thể làm ra được sữa bột không ạ?”

Đây mới chính là câu hỏi mà cô khẩn thiết muốn biết câu trả lời.

Lý Lệ Hồng trầm ngâm một lúc, tiếp tục nói:

“Vậy thì thêm một ít đường mía vào, sau đó đun từ từ trên lửa vừa, nhất định phải đun khô nước bên trong, sau đó đặt ở nơi râm mát thông gió cho khô, cuối cùng dùng chày nghiền thành bột là được.”

Cô ấy nhìn về phía Trương Thiên, tiếp tục nói:

“Nhưng chị không khuyến khích em sử dụng phương pháp này, thành phẩm sẽ rất dễ bị hỏng.”

Trương Thiên thở dài, cười khổ nói:

“Xem chừng nếu muốn làm ra sữa bột chất lượng cao, thì bắt buộc phải có những chiếc máy này.”

Nhưng sữa của đại đội vẫn ở giai đoạn cung không đủ cầu, trước mắt cũng chưa cần thiết phải phát triển ngành sữa bột.

Xem ra chỉ có thể học tập trước, về sau nếu cần thì sẽ tính tiếp.

Sau đó Trương Thiên hoàn toàn chìm đắm trong học tập, cô đi theo Lý Lệ Hồng học cách làm hai loại sữa bột, một loại là sữa bột nguyên chất và một loại là bột dinh dưỡng.

Do bột dinh dưỡng rẻ hơn sữa bột nên có nhiều người mua hơn, vì thế các xưởng sữa cũng sản xuất nhiều bột dinh dưỡng hơn.

Nhưng Trương Thiên không có hứng thú với bột dinh dưỡng, cô trở lại nhà khách, ghi chép lại những gì đã học được hôm nay để sau này có thể áp dụng cho xưởng sữa của đại đội.

Ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng, Trương Thiên thức dậy đi ra ngoài, đến phân xưởng sản xuất sữa bột của xưởng sữa Song Điền.

Các bước của hôm nay cũng giống như hôm qua, đầu tiên phải lọc tạp chất trước, sau đó mới cho vào máy tiệt trùng.

Tuy nhiên, cho dù là tương lai hay hiện tại, tại nơi làm việc luôn có một số người thích kiếm chuyện.

“Lý Lệ Hồng, cô đến đây làm cho tôi một lát, tôi có việc phải ra ngoài.”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 235


Một nam đồng chí cao gầy ở khu đóng gói không chút khách khí sai bảo Lý Lệ Hồng, điều kỳ lạ là những người bên cạnh như thể đã quá quen với chuyện này.

Nhìn thấy Lý Lệ Hồng phải qua đó, Trương Thiên vội vàng kéo cô ấy lại, nhỏ giọng hỏi:

“Anh ta là người yêu của chị ạ? Nếu không sao lại sai bảo chị như thế?”

Thái độ hống hách như vậy, khiến cô cảm thấy có chút không thoải mái.

Lý Lệ Hồng liếc nhìn nơi đó, thở dài một hơi, sau đó mới nhỏ giọng trả lời:

“Chú ruột anh ta chính là chủ nhiệm phân xưởng của chúng ta. Nếu không nhờ có mối quan hệ này, làm sao một người chưa học xong cả tiểu học như anh ta có thể được nhận vào đây chứ?”

Hóa ra là con ông cháu cha, Trương Thiên hiểu ra.

“Hôm qua chị đã dạy hết cho em những bước cơ bản rồi, chỉ cần em làm đúng theo các bước thì sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Lý Lệ Hồng nói xong, bèn đi đến vị trí làm việc của cháu trai chủ nhiệm, bắt đầu đóng gói sữa bột.

Nếu đối phương đã nói như vậy rồi, mình cứ làm theo là được.

Trương Thiên dựa theo những nội dung mình đã học được rồi thực hành từng bước một, chẳng mấy chốc, sữa bột màu trắng vàng đã được nghiền ra từng chút một, rơi xuống tấm bảng hứng bên dưới.

Toàn bộ quá trình đều vô cùng trôi chảy, không hề xảy ra bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào.

Đợi đến khi cháu trai của chủ nhiệm trở lại phân xưởng sản xuất lần nữa, anh ta lại tiếp tục kiếm chuyện.

DTV

Bên cạnh máy sấy rất nóng, Trương Thiên đứng một lúc, toàn thân bắt đầu đổ mồ hôi.

Cô khẽ cau mày, do dự hai giây, sau đó cởi cúc phía trước áo bông ra, bên trong là một chiếc áo len dày ôm sát cơ thể.

Cháu trai chủ nhiệm vừa hút thuốc xong quay lại phân xưởng, liếc mắt một cái đã để ý tới bên này.

Ngoại hình của Trương Thiên vốn rất đẹp, khi cô mới đến đây, cháu trai của chủ nhiệm đã phát hiện ra điều này.

Bây giờ lại nhìn thấy Trương Thiên cởi áo bông ra, anh ta lập tức rục rịch manh động.

“Người mới đúng không, anh thấy em trông cũng khá xinh đẹp, chắc lớn tuổi hơn Lý ‘Mập’ nhỉ, có muốn hẹn hò với anh không?”

Khóe miệng Trương Thiên co giật, ánh mắt của đối phương khiến cô cảm thấy rất không thoải mái.

Cô bèn cười khẩy, chậm rãi nói:

“Tôi biết là của anh nhỏ nên mới muốn chứng minh là mình lớn. Nhưng như vậy không tốt đâu, cứ muốn chứng minh mình lớn sẽ chỉ gây hại cho anh thôi!”

Trương Thiên vừa nói dứt câu, phân xưởng rơi vào im lặng c.h.ế.t chóc.

Hai giây sau, có người mới phản ứng lại.

“Ha ha ha ha!”

“Miệng của đồng chí Trương Thiên ghê gớm thật đấy, tôi chưa bao giờ nghĩ tới còn có cách chửi người như vậy!”

“Nhưng một cô gái chưa chồng như cô ấy, sao có thể nghĩ đến mấy thứ đó chứ?”

“Có gì lạ đâu? Người ta ở nông thôn mà, mấy bà cô ở dưới quê nói chuyện ghê gớm lắm. Lần trước tôi về quê đã được tận mắt chứng kiến rồi! Ngay cả một người đã lấy chồng được tám năm như tôi cũng phải đỏ mặt! “

“Về sau nếu còn nghe được mấy lời giống như vậy thì nhớ kể cho tôi với nhé!”

“…”

Trương Thiên rất bình tĩnh, mấy lời này có là gì đâu, cư dân mạng thế hệ sau này còn ghê gớm hơn.

Mấy lời cà khịa của bọn họ không những không trùng lặp, còn bao hàm cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, đến một câu chửi tục cũng không có.

Cô cũng chỉ lấy ra dùng một chút mà thôi.

Cháu trai chủ nhiệm lúc đầu còn chưa kịp phản ứng, đợi đến khi hiểu ra, anh ta lập tức đỏ bừng cả mặt, khiến khuôn mặt mọc đầy mụn càng trở nên nổi bật hơn.

“Cô đừng ỷ vào việc tôi cho cô mặt mũi mà tùy ý cắn càn!”

Cháu trai chủ nhiệm vô cùng tức giận nói.

Trương Thiên liếc nhìn anh ta, quay người gạt sữa bột vừa được nghiền vào trong túi.

Vừa gạt vừa nói một cách tự nhiên:

“Khuôn mặt tôi đã đủ xinh đẹp rồi, không cần anh cho tôi mặt mũi đâu, bản thân anh giữ lại dùng đi. Không cần cảm ơn, cứ coi như tôi tặng cho anh. Dù sao thì mặt dày không phải ai cũng có đâu.”
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 236


“Cô!”

Cháu trai chủ nhiệm tức giận đến mức cả người run rẩy, liếc nhìn những công nhân trong phân xưởng đang đứng ở xung quanh mình nhỏ giọng cười nhạo, anh ta chỉ cảm thấy mất hết mặt mũi, quay người bước nhanh rời đi.

Trương Thiên hoàn toàn không coi đối phương ra gì, bình tĩnh làm tiếp công việc của mình.

Không lâu sau, Lý Lệ Hồng đi tới, trông có chút lo lắng.

“May là em chỉ làm ba ngày ở xưởng, ngày mai làm xong việc là có thể rời đi. Nếu không Chu ‘Cóc’ chắc chắn sẽ nói với chủ nhiệm, để ông ta gây rắc rối cho em.”

Trương Thiên nhướng mày:

“Chu ‘Cóc’?”

Cô mỉm cười gật đầu đồng ý:

“Cái tên này thật sự là vừa hay lại vừa sinh động.”

Thấy cô gái đáng yêu Lý Lệ Hồng này vẫn tỏ vẻ lo lắng, Trương Thiên bèn lên tiếng an ủi:

“Chị cứ yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu! Em tan làm gặp anh ta sẽ chạy luôn, như vậy đã được chưa ạ?”

Lúc này Lý Lệ Hồng mới hơi thả lỏng một chút, tiếp tục làm chung với Trương Thiên.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, Trương Thiên như thường lệ sau khi tan làm thì lập tức trở lại nhà khách.

Chỉ là cô không biết phía sau mình có một cái đuôi nhỏ đi theo.

Cho đến khi nhìn thấy Trương Thiên bước vào nhà khách, người nọ mới rời đi.

Tất cả những điều này Trương Thiên không hề hay biết, cô trực tiếp lấy một gói mì ở trong không gian siêu thị ra để ăn, sau đó mới ngồi vào bàn viết lại những nội dung hôm nay mình học được.

Ngày hôm sau, Trương Thiên vừa bước vào phân xưởng, đã thấy chủ nhiệm phân xưởng đang đứng ở cửa, sắc mặt nặng nề và khó coi.

Ông ta ngước mắt lên, vừa nhìn thấy Trương Thiên, bèn cười giả lả nói:

“Nghe nói ngày hôm qua đồng chí Trương Thiên ở trong xưởng không có việc gì làm, đi khua môi múa mép ở khắp nơi? Chuyện này không được rồi, cô đến đây để học tập, không sắp xếp đủ công việc cho cô là vấn đề của tôi.”

Khóe miệng ông ta hiện lên một chút đắc ý:

“Vậy thì hôm nay công việc làm sữa bột và vận chuyển sữa bột trong phân xưởng giao cho cô làm vậy, cũng coi như là sự ưu ái của tôi đối với cô, cô nhất định phải học cho thật kỹ nhé!”

Nói xong, ông ta bước chân vòng kiềng chắp tay sau lưng rời đi.

Trương Thiên lạnh lùng nhìn chủ nhiệm rời đi, sau đó bình tĩnh c** q**n áo làm việc đặt sang một bên.

Cô nhìn về phía Lý Lệ Hồng, mỉm cười nói:

“Em đã nắm vững kỹ thuật làm sữa bột, vô cùng cảm ơn hai ngày vừa qua mọi người đã giúp đỡ em, nhưng chắc là em phải rời đi trước rồi ạ.”

Có lẽ tên ngốc kia đã quên mất một chuyện, cô chỉ là công nhân tạm thời đến đây để học tập chứ không phải công nhân dưới quyền của ông ta!

Ra vẻ ta đây quá lâu, đến mức đã quên mất bản thân mình là ai!

Chẳng lẽ ông ta cho rằng cô sẽ để bản thân phải chịu uất ức sao?

Mơ tưởng hão huyền!

Trương Thiên cười lạnh trong lòng.

Lý Lệ Hồng hiểu được, lập tức ôm lấy Trương Thiên.

“Vậy chị không tiễn em nữa, sau này có chuyện gì cứ đến số 72 đường Hưng Hồng tìm chị.”

DTV

“Vâng.”

Trương Thiên tạm biệt từng người một, rồi đi nói một tiếng với phó giám đốc, sau đó trong sự khó hiểu của đối phương, cô nhanh chóng trở về nhà khách, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ngồi xe rời đi.

Cô đã có ý tưởng mới về việc làm sữa bột.

Cô định thử đun trong nồi trước, đợi cho nước bay hơi hết thì chuyển vào lò nướng để sấy qua một lượt, cuối cùng nghiền nhỏ ra, thành phẩm thu được sẽ là sữa bột.

Tất nhiên, sữa bột gửi cho chị dâu Cả chắc chắn không phải là loại cô tự làm ra mà là sữa bột thành phẩm ở trong không gian siêu thị.

Loại sữa bột này đã được bỏ thêm rất nhiều chất dinh dưỡng, thành phần tương tự như sữa mẹ, không chỉ hạn sử dụng dài, hương vị cũng thơm ngon hơn.

Nhà khách ở khá gần nhà ga, chỉ cần đi bộ hai phút là đến nơi, Trương Thiên thu dọn đồ đạc xong bèn đến nhà ga để mua vé, chuyến xe tuyến gần nhất là hai giờ chiều, còn sáu tiếng nữa mới tới giờ khởi hành.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 237


Còn nhiều thời gian như vậy, chỉ ngồi chờ ở nhà khách thôi thì thật sự quá đáng tiếc.

Trương Thiên suy nghĩ một chút, quyết định ra ngoài đi đến hợp tác xã cung tiêu.

Hợp tác xã cung tiêu ở trên thành phố có nhiều loại mặt hàng hơn, cô đi dạo hai vòng, cuối cùng mua được hai bịch bánh quy Kim Kê, hai quả chuối, hai đôi giày trắng, một chiếc gương, một hộp bóng đèn pin và hai lon đào vàng.

Những thứ này hợp tác xã cung tiêu ở huyện thành cũng có, nhưng nguồn cung vô cùng khan hiếm, rất khó để mua được.

Nếu đã nhìn thấy, vậy thì mua luôn cho rồi.

Chẳng qua đi đường cầm nhiều đồ như vậy thật sự rất nặng, Trương Thiên bèn đặt bóng đèn và đồ hộp vào trong không gian, chỉ chừa lại vài thứ khá nhẹ để xách.

Trương Thiên vừa nghĩ đến buổi chiều mình sẽ được về nhà, tâm trạng vốn còn có chút khó chịu lúc này đã trở nên tốt hơn rất nhiều.

DTV

Cô bước chân nhẹ nhàng xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ, nhưng đúng lúc này, đột nhiên có hai người xông tới chặn ở đầu ngõ, nhìn cô với ý đồ xấu xa.

Trương Thiên giật thót, trong đầu lập tức xẹt qua một bóng người, cô bèn quay người nhìn về phía sau.

Quả nhiên.

“Là anh? Chu Cóc!”

Cô lạnh lùng nói.

Khuôn mặt Chu Cóc vô cùng u ám, ánh mắt nhìn về phía Trương Thiên như một con rắn độc nham hiểm đang thè lưỡi.

“Cô đã đắc tội với Chu Thắng tôi mà còn muốn chạy trốn à? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”

Trương Thiên hít một hơi thật sâu, xem ra cô đã coi thường nhân tính của con người thời này.

“Anh định làm gì?”

Cô hỏi với vẻ mặt vô cảm.

Một miếng sắt đen lặng lẽ xuất hiện ở trong ống tay áo bên phải.

Chu Cóc cong môi nở một nụ cười xảo trá, ánh mắt đảo quanh trên người Trương Thiên, ghê tởm và hèn hạ.

“Tôi định làm gì ấy hả?”

Anh ta nhìn về phía hai người anh em đứng ở sau lưng Trương Thiên, há miệng cười lớn.

“Đương nhiên là khiến cô trở thành người phụ nữ của tôi!”

Bụng Trương Thiên quặn thắt, cổ họng mấp máy, mất rất lâu mới kìm nén được cảm giác buồn nôn đang dâng trào.

“Anh đúng là suy nghĩ nhiều thật đấy, loại người rác rưởi như anh, rửa chân cho tôi, tôi còn ghét bỏ nữa là!”

Cô cười như không cười nói.

Chu Cóc lập tức giận tím mặt, tay trái vươn ra định tóm lấy Trương Thiên, hung ác nói:

“Con khốn c.h.ế.t tiệt…”

Trong con ngõ nhỏ chỉ rộng hơn một mét, người đàn ông toàn thân run rẩy giống như bị động kinh.

Thiếu nữ đứng đối diện với anh ta lại có vẻ mặt tương đối lạnh lùng, hai người đàn ông gầy nhom phía sau thì vô cùng kinh ngạc, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Trương Thiên nhìn dùi cui điện cao thế phòng b**n th** đang chống vào bụng của Chu Cóc, lại nhìn anh ta bị điện giật đến mức trợn trắng mắt, cô bèn cười lạnh một tiếng, cất ‘vũ khí gây án’ đi.

“Bọn…”

Chu Thắng ngay lập tức ngã xuống đất bất tỉnh.

Trương Thiên hơi nghiêng người, nhìn hai người còn lại.

Một người mặc áo xanh trong đó trợn to hai mắt hoài nghi hỏi:

“Cô, cô đã làm gì đại ca của tôi?!”

Trương Thiên khẽ mỉm cười:

“Anh đoán xem?”

Vừa dứt lời, cô nhanh chóng lao về phía đối phương, dí dùi cui điện vào cánh tay đang vươn ra của đối phương - bật công tắc!

Chưa đầy nửa phút, trong ngõ đã có ba người nằm sấp xuống.

Trương Thiên suy nghĩ, quyết định báo cảnh sát.

Ba tên khốn này không phải là thứ tốt lành gì, hôm nay có thể đến đây để chặn cô thì sau này cũng có khả năng rất lớn chạy đi chặn những nữ đồng chí khác.

Chỉ là những nữ đồng chí khác sẽ không có nhiều ‘vũ khí’ như cô.

Không thể thả họ đi dễ dàng như vậy được!

Cô bước ra khỏi con ngõ, nhờ một người qua đường giúp báo cảnh sát.

Người qua đường vừa nhìn thấy có ba người nằm ở trong ngõ thì vô cùng sợ hãi, vội vàng chạy đến đồn cảnh sát.

Trong khi chờ đợi, Trương Thiên cũng không quên dùng dùi cui điện thêm vài lần nữa để tránh ba tên cặn bã này tỉnh dậy bỏ chạy mất.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 238


Không lâu sau, có năm cảnh sát chạy tới, Trương Thiên lập tức nghẹn ngào kể lại chuyện vừa nãy.

“Cô làm rất tốt, chúng tôi chắc chắn sẽ thực thi pháp luật một cách công bằng và trả lại công lý cho cô!”

Trong đó có một nữ cảnh sát vô cùng đau lòng ôm lấy Trương Thiên, nhẹ giọng an ủi cô.

“Cảm ơn các đồng chí cảnh sát, tôi tin các đồng chí nhất định sẽ lấy lại công bằng cho tôi!”

Trương Thiên lau đi những giọt nước mắt ‘cá sấu’, khóe miệng nở một nụ cười biết ơn, phát ‘thẻ người tốt’ cho các đồng chí cảnh sát.



“Tên họ!”

“Chu Thắng.”

“Tuổi!”

“24.”

“Quê quán!”

“Số 36 đường Hòa Bình, thành phố Song Điền.”

“Mục đích bám theo nạn nhân!”

“Tôi không cố ý đi theo cô ta, tôi chỉ là tình cờ gặp được, muốn dọa cô ta một chút mà thôi!”

“Nói dối!”

“…”

Bầu không khí trong phòng thẩm vấn vô cùng căng thẳng nhưng ở văn phòng bên ngoài lại khá hài hòa.

Bởi vì Trương Thiên là nạn nhân, còn một chọi ba giải quyết được đối phương, mọi người đều rất tò mò cô đã làm như thế nào.

Trương Thiên ghi xong biên bản, trầm ngâm một lúc rồi lấy ra chiếc dùi cui điện mà lúc trước cô đã nhờ anh Hai làm ra.

“Tôi đã dùng thứ này.”

Cô giơ lên để cho mọi người xem.

“Đây là dùi cui điện, có thể phóng ra dòng điện cao thế trong giây lát, làm bất tỉnh đối phương.”

“Tôi có thể xem qua không?”

Lưu Hồng Quân - nữ cảnh sát đã đưa Trương Thiên về đồn, có chút tò mò nói.

“Đương nhiên là được ạ, nhưng chị phải cẩn thận, đừng hướng chỗ phóng điện về phía mình hoặc người khác.”

Trương Thiên giải thích các bước thao tác và các điểm cần lưu ý cho cô ấy, sau đó yên tâm giao dùi cui điện cho đối phương.

Cái dùng để làm Chu Cóc bất tỉnh là chiếc dùi cui điện ở trong siêu thị, còn chiếc dùi cui điện trên tay là trước đó khi đi mua dê sữa, để phòng vệ nên cô đã nhờ anh Hai làm cho mình một cái.

Vì làm nó, cô còn tháo dỡ chiếc dùi cui ban đầu, sau đó phải mất rất lâu mới ghép lại được.

Lưu Hồng Quân quan sát một lúc, mang theo dùi cui điện rời khỏi văn phòng.

Trương Thiên cũng không để ý, cô tin tưởng phẩm chất của các đồng chí cảnh sát.

Một lúc sau, chỉ thấy cô ấy vô cùng vui mừng chạy bước nhỏ tới.

“Đồng chí Trương Thiên, cô đã mua chiếc dùi cui điện này ở đâu vậy?”

Lưu Hồng Quân hỏi.

Trương Thiên hơi nhướng mày:

“Thứ này là do anh Hai tôi làm ra, anh ấy lo lắng cho sự an toàn của tôi nên đã bỏ công bỏ sức chế tạo ra nó.”

Biểu cảm của Lưu Hồng Quân trở nên vô cùng nghiêm túc, cô ấy trịnh trọng nói:

“Đồng chí Trương Thiên, dùi cui điện này thật sự rất hữu ích! Tôi muốn nhờ anh Hai của đồng chí Trương Thiên làm nhiều hơn một chút, các đồng nghiệp trong đồn cảnh sát của chúng tôi rất cần những món vũ khí như vậy.”

Mặc dù họ có s.ú.n.g nhưng trong nhiều tình huống không thích hợp để nổ súng, nếu có dùi cui điện này, họ có thể khống chế tội phạm tốt hơn.

Trương Thiên đương nhiên là rất sẵn lòng.

“Không vấn đề gì, để tôi trở về hỏi anh ấy chút đã, đến lúc đó tôi sẽ liên lạc qua điện thoại.”

“Được!”

Lưu Hồng Quân vội vàng đồng ý, viết số điện thoại của đồn cảnh sát cho Trương Thiên.

Lúc này, ở cửa đột nhiên truyền tới tiếng ầm ĩ.

Trương Thiên nghển cổ nhìn, bỗng dưng nhìn thấy một gương mặt rất quen thuộc.

“Đoàn trưởng Vương?”

Đoàn trưởng Vương chính là người đã đến tuần tra đại đội trong vụ b.o.m khí độc, sau này nghe nói ông ấy đã được thăng chức, nhưng tại sao bây giờ lại gặp được ông ấy ở đây?

Đoàn trưởng Vương cũng nhìn thấy Trương Thiên, ông ấy suy nghĩ một chút, sau đó ngạc nhiên nói:

“Cô nhóc nhà đội trưởng Trương đúng không?!”

“Cháu tên là Trương Thiên ạ.”

Trương Thiên vui vẻ sửa lại.

DTV

Đoàn trưởng Vương cười lớn, vỗ vỗ vai Trương Thiên, vui vẻ nói:

“Không ngờ lại gặp cháu ở đây, nhưng sao cháu lại tới đồn cảnh sát thế?”

Khuôn mặt ông ấy lộ ra vẻ ngờ vực.
 
Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 239


Trương Thiên bất lực mỉm cười, chỉ vào mấy người đang ở trong phòng thẩm vấn.

“Cháu bị mấy tên lưu manh chặn đường ạ, nhưng cháu đã đánh bại hết mấy người họ, bây giờ bọn họ đang ở bên trong bị các đồng chí cảnh sát thẩm vấn.”

“Nhưng đoàn trưởng Vương, chú đến Song Điền để công tác ạ?”

Đoàn trưởng Vương lắc đầu, khóe miệng vẫn cười nói:

“Chú bị thương nên giải ngũ rồi, cấp trên đã điều chú đến thành phố Song Điền để tiếp nhận chức vụ giám đốc xưởng sữa, chú đến đây để làm thủ tục.”

“Vậy thì trùng hợp quá.”

Sắc mặt Trương Thiên có chút kỳ lạ nhìn phòng thẩm vấn, vươn ngón tay chỉ về phía đó:

“Người đang bị thẩm vấn bên trong chính là người của xưởng sữa ạ.”

“Người của xưởng sữa phải không?”

Đoàn trưởng Vương giọng điệu lạnh lùng, nụ cười trên môi lập tức biến mất, ánh mắt có chút nặng nề.

Trương Thiên gật đầu, không chút cố kỵ nói:

“Cháu đến xưởng sữa để học tập, ai ngờ lại bị cháu trai của chủ niệm phân xưởng trêu chọc, cháu bèn nói đối phương hai câu, bị anh ta ghi hận, chặn cháu ở đầu ngõ, muốn sàm sỡ cháu. Nhưng anh ta không ngờ trên người cháu lại có ‘vũ khí’, nên đã bị cháu đánh cho bất tỉnh.”

“Cháu yên tâm, chú nhất định sẽ cho cháu một lời giải thích!”

Đoàn trưởng Vương nói xong, viên cảnh sát đi lấy tư liệu cũng đã cầm tư liệu đi tới.

“Chú đi làm thủ tục trước, sau này muốn học gì thì cứ đến xưởng sữa gặp chú.”

Đoàn trưởng Vương nói với Trương Thiên.”

“Vâng ạ, cảm ơn chú Vương!”

Trương Thiên lập tức vui mừng đồng ý.

Rời khỏi đồn cảnh sát, Trương Thiên quay lại nhà khách để lấy hành lý trước, sau đó vội vã tới trạm xe.

Trải qua hành trình gần bốn giờ, cuối cùng Trương Thiên cũng về đến quê nhà.

Khi về đến nhà, vừa kịp ăn tối, ăn cơm tối no nê xong, Trương Thiên bèn kể cho người nhà về đoàn trưởng Vương mà hôm nay mình gặp, nhất thời làm dấy lên vô số suy đoán.

Trương Thiên không nói gì về việc mình bị đám lưu manh chặn ngõ, lo lắng người nhà nghe xong sẽ lo lắng.

Chỉ cần mình không nói ra thì họ sẽ không biết.

Ngày hôm sau, Trương Thiên đến huyện thành tìm anh Hai trước, cho anh ấy điện thoại của đồn cảnh sát thành phố Song Điền, giải thích rõ ràng về dùi cui điện, lúc này mới quay trở về đại đội Hồng Quang.

Buổi sáng trước khi xuất phát, cô đặc biệt bảo Trương Tiểu Mai để lại cho mình nửa thùng sữa dê, chút nữa sẽ dùng làm thí nghiệm.

Theo suy nghĩ của cô, sau khi làm nước bay hơi ở bước đầu tiên, tiếp theo sẽ phải bỏ các cục sữa vào trong lò nướng để sấy.

Tuy nhiên, ở nhà lại không có lò nướng nên chỉ có thể dùng bếp đất để thay thế.

DTV

Chỉ cần chặn cửa bếp lại, bên trong sẽ hình thành một chiếc lò nướng tự nhiên.

Trương Thiên lặp lại các bước mà mình đã thực hiện lần trước một lần nữa, lần này lại thêm hai muỗng đường trắng vào trong nồi sữa dê, khuấy từ từ trên lửa vừa và nhỏ, cho đến khi chỉ còn lại một viên sữa.

Đặt viên sữa này lên đĩa sứ tráng men mà cô tìm được, để ở giữa cửa bếp rồi chậm rãi nướng lên, thỉnh thoảng còn đổi hướng.

Sau mười phút lấy ra nhìn, gần như đã khô hẳn.

Bước tiếp theo là dùng đá nghiền thành bột.

Nửa thùng sữa dê cuối cùng chỉ thu được nửa cân sữa bột.

Trương Thiên nếm thử, vị khá ngon, vị sữa rất đậm.

Mang về nhà, lại nhờ ông bà nội nếm thử, mọi người đều cho rằng vị gần giống với uống sữa trực tiếp.

Vậy thì tiếp theo chỉ cần làm thêm một chút, sau đó thay thế bằng bột sữa dê trong không gian, mang đi gửi cho chị dâu Cả.

Bà nội Vương Nhã Tĩnh rất cảm động, muốn đến xưởng sữa giúp đỡ Trương Thiên một tay, nhưng điều này lại khiến cô vô cùng sợ hãi, vội vàng ngăn cản bà mình lại.

Nếu bà nội tới đây thì còn ‘giở trò’ thế nào được nữa?

Cuối cùng, với sự “nỗ lực không ngừng” của Trương Thiên, tổng cộng đã thu được 5 cân sữa bột.

Để gửi số sữa bột này đến Ma Đô một cách an toàn, Vương Nhã Tĩnh đã bỏ lon sữa mạch nha ở trong nhà ra, còn lấy thêm lon bánh quy Kim Kê mà Trương Thiên mua về, nhưng vẫn chưa đủ.
 
Back
Top Dưới