Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 340: Chương 340


Tống Thời Hạ chuẩn bị mấy phần quà như nhau.

Một chai rượu thuốc 500ml, trái cây tươi theo thứ tự là táo với lê, mỗi thứ nửa cân, thêm đường trắng đường đỏ mỗi loại nửa cân.

Trước khi đi, mẹ chồng bảo cô đừng căng thẳng, xem như đi lấy tiền lì xì, bao lo lắng thấp thỏm của Tống Thời Hạ lập tức bay biến.

Thân thích nhà họ Quý không nhiều lắm, Tống Thời Hạ và Quý Duy Thanh đi nửa buổi là xong, trở về còn mang theo tiền lì xì với thịt khô mà họ hàng nhét cho.

Về nhà cất đồ xong, Tống Thời Hạ lại gọi Quý Duy Thanh đi ra ngoài mua quà tết về cho gia đình.

Gần tới cuối năm rồi, nhưng lúc này còn chưa có bài hát “Cung hỉ phát tài”, nhưng đường phố đã nhộn nhịp hơn rất nhiều, đã có không khí đón tết rồi.

Trung tâm mua sắm người ra kẻ vào tấp nập, mọi người chen chúc mua hàng, cứ như tranh giành mua muối vậy.

Đợi đi vào mới phát hiện đúng là người ta đang tranh mua dầu muối và đường.

Đội ngũ xếp hàng thật dài bị mấy ông chú bà thím chen ngang khiến nơi này loạn cào cào lên.

Khu bán nhu yếu phẩm với bán thức ăn còn đông hơn, muốn chen vào lại càng khó khăn hơn.

Cướp được cũng chưa chắc là thứ mình muốn mua, nói không chừng còn bị nhân viên bán hàng khinh bỉ ấy chứ.

Tống Thời Hạ nghe phía trước có người nói ngoài chợ đông quá, không chen nổi nên mọi người mới tới trung tâm mua sắm tranh giành.

Nào ngờ xếp hàng nửa tiếng cũng chưa tới lượt họ tới quầy hàng.

Nhân viên nói tới khô họng khàn giọng, liên tục lặp lại giá cả và những loại đã hết hàng, tiếp đãi từng hàng khách rồng rắn không thấy điểm cuối.

Tống Thời Hạ kéo tay giáo sư Quý rời đi, vào trung tâm mua sắm.

Hai người hoàn toàn không thể nói chuyện được với nhau, bên trong thật sự quá ồn, phải hét thật lớn mới có thể nghe thấy được.

Hợp tác xã mua bán cũng kín hết chỗ, thầm nghĩ chị cả cũng đi làm ở hợp tác xã mua bán thị trấn, chắc tết năm nào cũng phải trải qua cảnh này.

Cuối cùng cũng tìm được một cửa hàng bách hóa vắng hơn một chút, Tống Thời Hạ nhìn vào đồ bày trong tủ thì lập tức hiểu ra vì sao chỗ này lại vắng khách rồi.

Bởi vì nơi này toàn bán mấy thứ hàng nhập khẩu.

Bao gồm cả đồ điện gia dụng và quần áo kiểu mới, khác hẳn với phong cách quần áo hợp tác xã mua bán bán.

Trong mắt đám thanh niên trẻ tuổi, có khi còn không bằng mấy tiệm hàng hiệu.

Ngoại trừ kiểu không thiếu tiền như cô đi vào, người bình thường cùng lắm chỉ đứng bên ngoài nhìn thử.

Bọn họ chỉ biết bên trong bán thứ còn đắt hơn cả tiền lương một tháng của mình mà thôi.

Quần áo do hợp tác xã mua bán bán là kiểu may hàng loạt, chủ yếu là mặc bền, không sợ dơ, thích hợp với người dân bình thường.

Nhưng đối với thanh niên trẻ tuổi thì đồ nhập khẩu với hàng nước ngoài mới đủ sang.

Tống Thời Hạ chưa từng có ý định ganh đua so sánh.

Quần áo ở hợp tác xã mua bán bán thích hợp cho ba mẹ mặc lúc ra đồng làm nông.

Cô mua quần áo ở đây hoàn toàn là muốn cho ba mẹ có một bộ đồ ra dáng để mặc lúc lễ tết.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 341: Chương 341


Trước khi vào đông Quý Duy Thanh đã nhờ mẹ mua đồ bằng vải bông gửi về quê vợ rồi.

Anh không nói cho cô biết, vẫn im lặng theo cô đi chọn đồ tết cho gia đình.

“Nồi cơm điện thì sao?”

Giáo sư Quý liếc mắt một cái đã nhìn thấy nồi cơm điện nằm ở chỗ bắt mắt nhất trên quầy đồ điện.

Tống Thời Hạ nhìn giá cả: “Không đến một trăm, giá cả cũng được, có phiếu mới mua được ạ?”

Người bán hàng lập tức đáp:

“Mấy thứ đồ điện gia dụng nhỏ thì không cần phiếu, hơn nữa cũng không ai chịu mua nồi cơm điện, mua tivi với tủ lạnh mới cần đến phiếu.”

Tống Thời Hạ suy nghĩ ba giây thì lập tức quyết định mua, “Lấy cho tôi một cái đi, cảm ơn nhé.”

Trong nhà đã có một chiếc tivi rồi, thêm một cái nồi cơm điện cũng chẳng tốn điện hơn bao nhiêu đâu.

Cô chọn mua một chiếc áo bông tối màu cho ba, bên trong nhét bông rất dày, cầm lên tay nặng trịch.

Cô còn định mua cả áo khoác dài, nhưng nó hơi mỏng, không tốt cho người lớn tuổi, trừ khi là kiểu áo khoác dài quân đội thì mới giữ ấm được.

Cô lại mua một bộ đồ màu đỏ cho mẹ mình, mua thêm áo khoác màu đỏ cho chị gái.

Áo khoác với bộ đồ vài bông kia không hề chói lóa mà rất tôn khí sắc của người mặc.

Áo khoác thích hợp mặc vào mùa xuân, chị cả còn trẻ, bên trong mặc áo len dày một chút thì tết cũng có thể mặc áo khoác này đi chúc tết.

Chọn quà cho người nhà xong, Tống Thời Hạ cảm thấy nhẹ gánh hẳn.

Cô vươn vai:

“Tiếp theo thì chờ mấy ba con anh nghỉ... Không đúng, để em hỏi lại anh trai em xem ngày giờ thế nào nữa.”

Cô về nhà gọi điện cho anh trai, bên kia Tống Thu Sinh khá ồn ào.

“Anh à, anh đang ở chợ à?”

“Sao em tối dạ thế nhỉ, chợ mà có điện thoại à? Do trong tiệm anh đông người quá thôi, em có chuyện gì thế.”

“Em định hỏi anh khi nào thì về quê, nếu anh bận thì tối nay nói tiếp nhé.”

Tống Thu Sinh đáp qua quýt:

“Một ngày trước khi về em nhớ gọi cho anh, anh sẽ cố gắng hết sức thu xếp đi cùng với em.”

“Dạ, vậy anh làm đi nhé.”

Tống Thu Sinh tìm đến các hiệu sách hợp tác chia bán sách nhanh hơn mình tự bán nhiều.

Hiệu sách bày trên quầy quảng cáo hộ anh ấy, sẽ tiện hơn anh ấy tự đi rao bán ngoài đường, dù tết nhất về quê cũng không ảnh hưởng tới chuyện bán sách.

Anh ấy cũng không nhàn rỗi, thấy ngoài chợ đang tới lúc cao điểm thì chạy đi khắp các thôn xóm xung quanh thu mua rau củ quả các loại.

Nếu trong thôn có dư trứng gà trứng vịt anh ấy cũng gom hết mang về tiệm bán, tiệm của anh ấy còn đông đúc hơn cả ngoài chợ.

Còn chuyện tiệm anh bán gì không quan trọng, dân chúng xung quanh chỉ cần biết có thể mua được rau củ quả với thịt trứng ở tiệm anh là được.

Cửa hàng mà Tống Thu Sinh mua vốn là dùng để mở cửa hàng, đã lắp cả điện thoại rồi, bản thân anh thì ở lầu hai.

DTV

Nhưng vì nghĩ tới chuyện lấy hàng với sắm sửa tủ kệ còn phải tìm người hùn vốn thì không có lời, bây giờ dùng để bán thức ăn cũng được lắm.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 342: Chương 342


Cứ trải một lớp bạt mỏng dưới đất, bày hết rau dưa ra đó cho khách tự lựa, loại nào đèo đuột xấu xí một chút thì bán rẻ hơn.

Gia cầm thì nhốt ở cái lồng ngay cửa, mua cái giỏ trúc nhốt, tiện với rẻ hơn mua lồng sắt nhiều.

Chỉ vài ngày trước tết mà Tống Thu Sinh đã kiếm được một mớ rồi.

...

Nếu như hỏi ai vui nhất khi được về với ông bà thì nhất định là hai đứa nhỏ rồi.

Hồi trung thu hai đứa đã muốn được về quê cùng ba mẹ, tiếc là lại bị ba mẹ đưa tới nhà ông bà nội, lần này rốt cuộc hai đứa cũng có thể tới nhà mẹ chơi rồi.

Hai đứa vô cùng tò mò với bà ngoại chưa từng gặp mặt kia.

Mũ đầu hổ của hai đứa là quà bà ngoại tặng, khiến hai đứa cực kỳ thích bà ngoại chưa từng gặp mặt kia.

Tống Thời Hạ sợ dưới quê lạnh nên mặc áo thật dày cho hai đứa, khiến hai đứa bé tròn ủm, đi đường lạch bạch cứ như chim cánh cụt vậy.

Cô nhìn mà tim như tan chảy, tại sao lại có bé hổ con đáng yêu thế này được chứ!

Thím Phùng tặng lạp xưởng tự làm cho cô.

“Bình thường cứ ăn chực nhà cháu mãi, thím ngại lắm, lần này cháu phải nếm thử tay nghề của thím đấy nhé.”

Thím Phùng hào phóng tặng mấy cây lạp xưởng lớn, Tống Thời Hạ vội từ chối.

“Cháu lấy năm cây là được rồi, nhiều quá nhà cháu ăn không hết đâu.”

“Cho thì cháu cứ cầm đi, bằng không lần sau đừng hòng nhờ thím tới giúp nhé.”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ nhận lấy.

Nếu cô nhớ không lầm thì thím Phùng làm tổng cộng hơn 10 cây lạp xưởng mà thôi, lần này xem như tặng cho nhà cô một nửa rồi.

Trong thời buổi mỗi nhà đều tằng tiện, không mấy khi được ăn thịt thế này, thím Phùng đúng là thật lòng đối xử tốt với nhà cô.

Mỗi lần cô mời thím Phùng tới giúp đều tặng thức ăn là do thấy ngại vì cứ làm phiền người ta mãi, dù sao người ta cũng có việc phải làm mà.

Cô không để ý chuyện tặng thức ăn, nhưng thím Phùng có thể ghi lòng tạc dạ như thế cũng khiến cô rất vui.

Mặc dù hai người cách biệt tuổi tác khá lớn, nhưng không thể không nói, thím Phùng là bạn thân nhất của cô ở đây.

Tính cách hào phóng, lại còn cẩn thận, tuy hay hóng chuyện nhưng chưa từng nói xấu sau lưng ai.

Bà ấy chưa bao giờ ăn không nói có, đặt điều bịa chuyện, chỉ toàn buôn mấy chuyện thật sự, có bằng cớ rõ ràng.

Giữa trưa Tống Thời Hạ nấu cơm niêu, dùng lạp xưởng kiểu Quảng mà mình làm.

Quý Nguyên ngửi thấy tên cơm niêu (bảo tử phạn) thì rùng mình.

Mẹ thường gọi hai đứa là hổ con, cậu bé giơ hai bàn tay nhỏ xíu lên che mắt, “Có phải trong đó có em bé không ạ?”

Quý Dương to gan nhìn vào niêu đất một cái, cậu bé cố gắng ra vẻ bình tĩnh trấn an em trai, “Không có em bé đâu, là lạp xưởng, trứng gà với rau thôi.”

Quý Nguyên run run nói: “Mẹ ơi, con nghe nói mình không được ăn em bé đúng không?”

Tống Thời Hạ nghe hai đứa bé nói chuyện, không biết nên khóc hay nên cười nữa:

“Niêu (bảo tử) là chỉ nồi đất, không phải nói trong đó có em bé đâu, các con nhìn đi, trong này đâu có gì đâu.”

DTV

Hai đứa bé muốn phản bác, nhưng lại không tài nào há miệng nói bảo tử phạn là bỏ em bé vào nồi nấu lên được.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 343: Chương 343


Quý Duy Thanh đi xuống lầu: “Sao thế?”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ giải thích: “Em nấu cơm niêu, hai đứa nhỏ lại cho rằng em bỏ em bé vào nồi nấu.”

“Ăn cơm thôi, để bọn nhỏ ăn thử là biết thôi ấy mà.”

Quý Nguyên tỏ vẻ kháng cự, được mẹ ôm trong lòng dỗ vẫn không chịu há miệng ra.

Quý Dương cầm thìa, bàn tay nhỏ cứ run run.

DTV

Chỉ có giáo sư Quý là cầm đũa lên ăn như không có chuyện gì.

Quý Nguyên dụi đầu trong n.g.ự.c mẹ, “Mẹ ơi, con không đói ạ.”

Quý Dương bạo gan ăn thử một mình, cứ như không bị ảnh hưởng gì.

Quý Nguyên thì sống c.h.ế.t không chịu ăn, Tống Thời Hạ nhân lúc cậu bé không chú ý mà đút một muỗng cơm đầy ụ cho cậu bé.

“Có phải là không có gì không? Anh trai đang ăn kia kìa, Nguyên Nguyên muốn làm nhóc nhát gan à?”

Quý Nguyên vô thức nhai nhai thử, không thấy đau gì hết, không phải đang ăn em bé!

Tiếp theo không cần cô đút, hai đứa bé đã bắt đầu tự giác ăn cơm.

Vừa rồi sợ hãi bao nhiêu thì bây giờ ăn ngon lành bấy nhiều.

Tống Thời Hạ ăn cơm.

Lâu lắm rồi cô không ăn đồ Quảng, chờ giao thông phát triển, được đi du lịch thì tốt rồi, cô hơi nhớ dimsum với bánh cuốn rồi.

Mấy năm sắp tới thì thôi đi vậy, ngồi xe lửa cũng phải mất một ngày một đêm, thà không đi còn hơn.

...

Năm nay Diêu Tuyết phải về nhà.

Ba của cô ấy đã gọi điện cho cô ấy biết bao nhiêu lần, cô ấy đành để chiếc xe vận tải nhỏ của công ty lại cho đồng chí người yêu.

Cô ấy soi gương, đeo hoa tai trân châu lên, trên cổ là một chiếc vòng cổ trân châu.

“Em có để một chiếc xe bán tải màu trắng nhỏ ở công ty cho anh đấy, anh mua nhiều đồ như thế, lái xe hơi không chở về hết được đâu.”

Tống Thu Sinh nhờ vả quan hệ, tìm được phiếu mua tủ lạnh với máy giặt, tết này về nhà nhất định sẽ cực kỳ nở mày nở mặt.

Mấy hôm trước anh đi thu gom hàng nông sản kiếm được một mớ, chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà còn kiếm được nhiều hơn thu nhập suốt nửa năm của anh.

Không chỉ anh mua đồ tết, Diêu Tuyết cũng mua quà cho gia đình anh.

Toàn là mấy thứ nhu yếu phẩm, quần áo và giày dép chỉ có thể mua ở nước ngoài.

Tống Thu Sinh tựa ở cửa, ăn mặc khác hẳn lúc bình thường đi gặp em gái.

“Cảm ơn em nhé, khi nào thì em về?”

Diêu Tuyết thoa son xong, vén tóc hất ra sau lưng.

“Sớm nhất cũng phải qua tết, chắc ba em cũng muốn bảo em đi ăn cơm với người ta, thật hết nói nổi mà, anh nói xem, ông ấy cũng lớn tuổi rồi, sao không chịu ngồi yên như thế chứ?”

“Em đừng nói ba em như thế, nếu anh có con gái, anh cũng không muốn con gái anh quen một thằng đàn ông nghèo rớt mồng tơi đâu.

Muộn nhất thì cuối năm, anh nhất định sẽ khiến em có thể quang minh chính đại đưa anh về nhà.”

Diêu Tuyết đi tới bên cạnh anh ấy, ôm mặt anh ấy hôn một cái.

“Không vội, em chờ anh.”

Tống Thu Sinh cười cười xoa mặt, bôi ra một vệt đỏ lòe, được rồi, lại phải đi rửa mặt rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 344: Chương 344


“Đúng rồi, em gái anh tặng em hai chai rượu thuốc với một hộp trà, con bé nói là người lớn trong nhà đều thích lắm.

Em mang về cho bác trai giúp anh nhé. Em cũng đừng nhắc tới tên anh, mắc công bác trai ăn tết lại không vui.”

Diêu Tuyết cũng không chê rượu thuốc và trà rẻ tiền.

Mật ong với rượu dưỡng nhan em gái tặng cô ấy có dùng, cảm giác khí sắc của mình ngày càng tốt hơn, đến tháng cũng không còn đau nhiều nữa.

Nếu ông già còn không thích thì là tại ông ấy rồi.

“Anh bỏ vào vali của em đi, mắc công em bận quá lại quên mất.”

Trước ngày xuất phát, Tống Thời Hạ đã đưa tặng rượu thuốc cho những người quen biết, vò lớn trong nhà gần như hết sạch.

Mẹ chồng kéo cô vào phòng, vẻ thần bí.

“Đây là phong bao lì xì mừng tuổi con trước và cả tiền mua rượu thuốc nữa, đó là những chỗ quen biết của ba mẹ, ba mẹ không thể để con tốn kém được.”

Dù tiền đã đặt trong phong bì nhưng Tống Thời Hạ cũng biết đây là một món tiền không nhỏ, phong bì nặng trĩu tay.

“Mẹ, thế này thì nhiều quá.”

Mẹ chồng ấn vào tay cô:

“Không nhiều, đều là con số hợp tình hợp lý cả, A Thanh đã nói rằng con cũng tốn khá nhiều tiền để mua dược liệu rồi, còn đủ thứ chi vào đó nữa, tiền này là tiền con nên nhận được.”

Về phòng mình, Tống Thời Hạ mở phong bì.

Tiền lì xì mẹ chồng cho được đặt riêng trong một phong bao đỏ nhỏ.

Tống Thời Hạ liếc sơ, đoán chừng 1000 đồng, tờ tiền mệnh giá lớn nhất vào thời này là 10 đồng nên bao lì xì khá dày.

Phần còn lại là tiền rượu và tiền lá trà, cô chỉ bàn qua với Quý Duy Thanh về giá cả rồi giao hết hàng cho mẹ chồng.

Định giá cuối cùng thế nào còn phải xem mối quan hệ giữa ba mẹ chồng và đối phương ra sao, xem như nửa bán nửa biếu.

Không ngờ cũng bán được hơn 2000.

Quý Duy Thanh ở dưới nhà sửa soạn lại những túi quà tặng, đây đều là quà của cha mẹ anh gửi cho nhà vợ.

Tống Thời Hạ ngồi trong phòng đếm tiền mỏi tay, thấy giáo sư Quý nhà mình đi vào bèn nhoẻn cười với anh: “Mẹ lì xì sớm cho em tận 1000 đồng đấy.”

Cô hiểu ý mẹ chồng.

Hai vợ chồng cô kết hôn mà không bày tiệc đãi khách, cũng không nhận được quà mừng khi con dâu mới ra mặt ba mẹ chồng, vốn định dịp tết làm quen với họ hàng thì lại xảy ra biến động.

Tiền mừng tuổi bình thường đương nhiên không thể nhiều như thế, chẳng qua mẹ chồng muốn bồi thường cho cô, số tiền này coi như là phần quà bổ sung cho cô dâu mới.

Giáo sư Quý ngồi xuống cạnh cô: “Nhiều thế à, lần gần đây nhất mẹ cho anh tiền là lần anh đi du học.”

Tống Thời Hạ nhét tiền xuống dưới gối: “Ài, thì tại em đang thất nghiệp mà.”

Quý Duy Thanh không biết phải nói gì.

Dân thất nghiệp này ngâm một vò rượu có giá trị ngang với nửa năm tiền lương của anh, còn than nghèo kể khổ.

Tống Thời Hạ gọi điện cho anh trai, hẹn ngày mai gặp ở nhà cô.

Tống Thời Hạ sợ lạnh, mùa đông thích đắp chồng hai chiếc chăn lên cho kín gió.

Và thường thì cô sẽ chờ giáo sư Quý nhà cô vào chăn trước, làm ấm chỗ rồi mới chui vào, chiếm lấy chỗ anh.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 345: Chương 345


Ban đầu Quý Duy Thanh hết sức nghi hoặc khó hiểu trước hành vi kì quái của cô, nhưng đến mùa đông năm nay đã biết nhanh nhẹn nhường vị trí cho cô rồi.

May mà Tống Thời Hạ cũng có lương tâm, chiếm chỗ của anh sẽ chủ động ôm anh ngủ.

Trong nhà có hệ thống sưởi hơi cung cấp nhiệt đầy đủ, Tống Thời Hạ tắm rửa xong liền nhảy lên giường, lăn qua lộn lại.

“Sao hệ thống sưởi nhà ba mẹ ấm thế nhỉ, bên nhà ta thì lúc lạnh lúc nóng.”

Sắp tết rồi, cho nên ngay cả máy sưởi cũng nhiệt tình thế sao?

Nóng quá, Tống Thời Hạ phải nhảy xuống giường đi uống nước mấy lần.

Lát sau còn không chịu được muốn mở cửa sổ hít thở khí trời, nhưng giáo sư Quý không cho.

“Đừng động đậy, nửa đêm trời sẽ hạ nhiệt độ, giờ mà em cởi bớt đồ hay mở cửa dễ bị cảm lắm.”

Tống Thời Hạ xoắn người giãy giụa:

“Nhưng nóng quá, em cảm giác miệng cứ khô khốc đi, hệ thống sưởi nhà ta dùng vẫn quen hơn.”

Ít nhất máy sưởi nhà cô cũng không nóng đến độ không ngủ được.

Giáo sư Quý thong thả xoa dịu cảm xúc của cô:

“Em đừng nôn nóng, cứ phải bình tĩnh lại đã, em càng sốt ruột thì sẽ càng thấy nóng người.”

Tống Thời Hạ ôm eo anh, làm nũng: “Em không mát nổi, muốn hóng gió.”

“Không được, lúc lạnh lúc nóng sẽ bị cảm.”

Nghe giáo sư Quý lải nhải, Tống Thời Hạ chán nản rúc vào lòng anh, nằm im.

“Ngủ rồi?”

Có tiếng cô rầu rĩ vọng ra: “Chưa, lòng bình tĩnh tự nhiên lạnh.”

Quý Duy Thanh bật cười, nhẹ nhàng vuốt tóc cô.

“Bình tĩnh lại là được rồi, cuối năm trời lạnh, trước tết thường sẽ phải dùng hệ thống sưởi hơi liên tục, sang năm em sẽ quen thôi.”

Tống Thời Hạ phụng phịu cọ mặt vào n.g.ự.c áo anh.

“Anh nói thì đơn giản lắm, nhưng em có cảm giác mình sắp thành con cá nướng rồi đây này, lật mình một cái là có thể rắc gia vị lên chén ngay được rồi.”

Quý Duy Thanh giữ chặt cô lại, không cho giãy giụa:

“Đừng cục cựa nữa, không đến mức đấy mà, em ngủ đến nửa đêm là quen thôi.”

Tống Thời Hạ nhổm dậy, ngồi lên người anh.

DTV

“Hôm nay là ngày cuối cùng rồi, anh có muốn thực hiện chút hành động giao lưu có ích cho cả thể xác và tinh thần không?”

Chẳng biết giáo sư Quý không hiểu thật hay giả vờ không hiểu, anh hỏi: “Ngày cuối gì cơ?”

Tống Thời Hạ cúi người ghé sát tai anh, thì thào: “Ngày cuối trong năm này, mai lên đường về nhà em ăn tết rồi còn gì.”

Giáo sư Quý bất thình lình lật người, đảo vị trí hai bên trong khi Tống Thời Hạ không phòng bị, thuận tiện còn che miệng cô lại.

“Ba mẹ chưa ngủ đâu.”

Tống Thời Hạ trợn to mắt nhìn anh.

Đừng tưởng cô không biết ba mẹ đang ở ngoài phòng khách, hơn nữa, phòng ngủ của họ cũng không phải phòng sát bên cạnh.

Nhưng ngay sau đó, cô đã chẳng thể nói được gì nữa.

Bởi vì giáo sư Quý rất quân tử, nói là làm, lần trước hứa hẹn những gì, lần này tự tay làm lấy.

Rốt cuộc Tống Thời Hạ không cần tự bình tĩnh lại nữa.

Ý nghĩ trong cô đã bay vút lên cao, linh hồn run rẩy, những tiếng nức nở rách nát truyền ra qua kẽ ngón tay, khóe mắt nhòa lệ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 346: Chương 346


Người đàn ông bên trên dịu dàng rướn người hôn lên mắt cô, l.i.ế.m sạch từng giọt nước mắt.

Cô vặn đầu né đi: “Đừng có hôn em.”

Hơi thở nóng rực của giáo sư Quý phả xuống làm má cô ửng đỏ.

“Ngoan, rất ngọt.”

Xấu hổ muốn chết, Tống Thời Hạ bịt chặt mắt lại, không dám nhìn anh.

Giáo sư Quý khẽ cười, nhưng vẫn không chịu buông tha cho cô, cạy môi cô ra một cách vừa dịu dàng lại vừa bá đạo.

Tống Thời Hạ bài xích hành vi của anh theo bản năng, giáo sư Quý lại cười.

“Sao lại chê bản thân mình như thế?”

“Nóng muốn chết, anh tránh ra.”

Nụ hôn của giáo sư Quý càng triền miên ướt át hơn, rốt cuộc anh đã vượt mặt cả ‘đàn chị’ đã từng chỉ bảo cho mình rồi.

‘Đàn chị’ Tống bị hôn đến choáng váng, vứt bỏ cả thói ở sạch, lần này hai bên hòa nhau.

Trong lúc mơ mơ màng màng, cô nghe thấy giáo sư Quý nói một câu:

“Không khô chút nào, rất nhiều nước.”

Tống Thời Hạ vừa mệt vừa buồn ngủ, mắt không mở nổi nữa, lòng âm thầm tự thôi miên:

Mình đang nằm mơ thôi, Quý Duy Thanh không thể nói như thế được.



Sáng hôm sau, khi xuống nhà, Tống Thời Hạ sững cả người trước đống quà chất cao ngất giữa phòng khách.

“Đây là đồ để chúng con mang về quê ạ?”

Hàn Dung vui vẻ nói:

“Lẽ ra năm nay ba mẹ nên về đó gặp ba mẹ con, xem như người lớn hai nhà chính thức gặp mặt.

Nhưng ba con không đi được, đành phải gửi ít quà cho vẹn lễ nghĩa, để tránh cho hàng xóm nhà con nói ra nói vào.”

Tống Thời Hạ quay sang nhìn giáo sư Quý:

“Nhưng mà thế này thì nhiều quá mẹ ạ, không cần nhiều như vậy đâu, ba mẹ con cũng thông cảm được mà.”

DTV

“Toàn là mấy đồ ăn mặc dùng bình thường, trông cồng kềnh nhưng không đắt đâu.”

Chỗ này tính ra cũng phải hơn 200, Tống Thời Hạ nhìn đã thấy khó xử.

Ba mẹ cô nhận được sẽ càng khó xử hơn, nhưng cô lại không thể từ chối lòng nhiệt tình của mẹ chồng, đành phải xách lên xe.

Ngồi vào xe, cô còn trách giáo sư Quý:

“Sao ban nãy anh không nói giúp em một câu, mang nhiều đồ như thế về nhà, người ta sẽ tưởng em trúng số, hoặc là vơ vét của nhà chồng mang về nhà mẹ đẻ.”

Quý Duy Thanh hơi khựng người:

“Nhưng đây đều là những thứ mà anh với ba mẹ đã chọn ra, mẹ nói năm đầu về ăn tết phải thật chu toàn, từ sang năm sẽ trở lại bình thường, em không cần phải có gánh nặng tâm lý.”

“Thật chứ? Vậy lúc về anh nhớ nói lại với ba mẹ em thế, em sợ ba mẹ em cảm thấy em thích hư vinh, yêu cầu nhà chồng mua nhiều quà để cho ba mẹ được rạng mặt, họ sẽ mắng c.h.ế.t em.”

Đây đều là những hậu quả xấu mà nguyên thân để lại cho Tống Thời Hạ.

Giá như nguyên thân có ấn tượng đẹp trong lòng cha mẹ hơn một chút thôi, cô đã có thể yên tâm thoải mái nhận hết chỗ quà này, đồng thời cũng sẽ thay mặt cha mẹ đáp lễ đầy đủ cho nhà cha mẹ chồng.

Nhưng ấn tượng ‘thích hư vinh’ của nguyên thân để lại cho người xung quanh lại quá rõ ràng.

Trong nhà chắc chỉ có Tống Thu Sinh nhiều năm bôn ba kiếm tiền ở nơi khác, xa người nhà lâu ngày.

Khi gặp Tống Thời Hạ, trong lòng chỉ có tình thân cho nên anh ấy mới không cảm nhận được sự thay đổi lớn từ cô.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 347: Chương 347


Nhưng kí ức về trận cãi vã kịch liệt giữa nguyên thân và cha mẹ khi khăng khăng một mực đòi gả cho Quý Duy Thanh vẫn rành rành trước mắt Tống Thời Hạ.

Chúng khắc sâu vào đầu cô như một đoạn phim gay cấn, cô không thể quên được.

Nội dung đại khái của đoạn phim ấy là nguyên thân chê nhà mình nghèo, chê người mà cha mẹ chọn cho mình chẳng ra gì, hoặc là kẻ có tiền nhưng ngoại hình xấu xí, hoặc là có ngoại hình thì nghèo kiết xác.

Tóm lại là nguyên thân hết sức bất mãn với những đối tượng mà cha mẹ chọn cho mình, săm soi chê bai đủ điều.

Thậm chí còn cho rằng cha mẹ muốn bán mình lấy tiền để dành cho em trai cưới vợ.

Mặc dù em trai còn nhỏ, nhiều năm nữa mới đến tuổi kết hôn nhưng cô nàng lại rất tin vào lời của đám phụ nữ trong thôn này.

Theo góc nhìn của Tống Thời Hạ, cha mẹ nguyên thân thực ra không quá coi trọng cuộc hôn nhân này của nguyên thân.

Cô nàng ham ăn lười làm thành tính, đi làm mẹ kế thì sớm muộn gì cũng sẽ lộ bộ mặt thật, bị nhà chồng bài xích.

Nếu giờ cô còn mang về cả xe quà, chắc chắn cha mẹ cô sẽ rất kinh sợ, cảm thấy cô lừa gạt vơ vét của nhà giáo sư Quý mang về đây.

Vì vậy, Tống Thời Hạ mới muốn giáo sư Quý đích thân giải thích với cha mẹ mình.

Đây là quà mừng năm mới và cả quà tạ lỗi của cha mẹ chồng cô vì không thể tới được.

Tống Thu Sinh lái một chiếc xe tải nhỏ màu trắng tới, Tống Thời Hạ kinh ngạc: “Anh, anh chở nguyên một xe đồ như thế, tính bán dọc đường à?”

“Đây là hàng tết anh mua cho nhà mình, có cả máy giặt tủ lạnh, lần này sắm đủ hết cho ba mẹ nở mày nở mặt một phen.”

Cơ mặt Tống Thời Hạ bắt đầu run rẩy:

“Anh có chắc là ba mẹ vui vẻ nở mày nở mặt chứ không phải sẽ mắng anh lãng phí tiền của? Nhà mình dùng đến tủ lạnh à?”

Cô cho rằng mình mua cái nồi cơm điện đã là khoa trương rồi, nhưng anh trai cô còn chơi lớn hơn.

Tống Thu Sinh vuốt vuốt tóc ra vẻ ‘anh đây rất bảnh’:

“Dùng hay không là một chuyện, không nỡ dùng, không dùng đến thì cứ coi như cái tủ đựng đồ thôi.”

Lúc này Tống Thời Hạ mới nhận ra anh mình hôm nay ăn vận rất ra dáng.

“Ái chà, chị dâu em sửa soạn cho anh có đúng không?”

Hôm nay Tống Thu Sinh mặc rất chỉn chu, khoác một chiếc áo khoác da, vận quần jean.

Tỉ lệ dáng người tốt, cao lớn mà lại có cơ bắp rắn chắc vừa phải do từng làm việc tay chân, ăn diện như vậy trông hệt như nam người mẫu.

Chẳng trách có thể vững vàng chiếm được con tim ‘phú bà’.

Tống Thu Sinh chép miệng: “Em nhìn kiểu gì đấy, soi mói anh em y như săm soi miếng thịt trên sạp.”

Tống Thời Hạ cười hì hì: “Lần đầu thấy anh trai ăn mặc sành điệu quá mà, bị chói mắt đó.”

“Thôi đi, chắc chắn em đang chê anh là thái giám khoác hoàng bào.”

“Em là em gái ruột của anh, chẳng lẽ còn mất công nói dối vuốt đuôi anh, em gái khen ngợi còn không dám tin, thật khiến người ta thất vọng.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 348: Chương 348


“Được rồi được rồi, đùa em chút thôi, bộ này đúng là chị dâu em chọn cho anh thật.

Hồi trước ở thành phố G anh cũng toàn mặc kiểu này, không thì em cho rằng làm sao mà cô ấy lại để ý đến anh.”

“Vâng vâng, quả không hổ là anh em, ha ha ha, à quên, anh à, đồ bọn em mang về có hơi nhiều, có thể bỏ bớt sang xe anh không?”

Tống Thu Sinh cảm thấy phản ứng của cô em mình có hơi kì quái, nhưng anh chàng không suy nghĩ sâu xa hơn.

“Cái nào không có chỗ để thì bỏ qua bên này, sao em cũng mua nhiều đồ thế? Chắc chắn ba mẹ sẽ bảo em phá của cho xem, hay là về nhà, em nói đỡ cho anh, đến lượt em, anh cũng sẽ nói đỡ cho?”

Tống Thời Hạ vui vẻ cười cợt trên nỗi lo của anh trai mình:

“Đây đều là quà mừng năm mới và lễ gặp mặt do ba mẹ chồng em chuẩn bị, năm nay ba mẹ chồng em không thể tới nhà mình chúc tết nên gửi bọn em mang cả lễ của hai cụ về.

Còn cái tủ lạnh với máy giặt của anh thì anh tự cầu phúc cho bản thân không bị mắng c.h.ế.t đi.”

Ai ngờ Tống Thu Sinh lại sờ cằm suy tư:

“Nếu anh nói đây là lễ gặp mặt mà Diêu Tuyết gửi anh mang về, em thấy có nghe được không?”

Tống Thời Hạ không nhịn được phải bật cười:

“Nghe được đấy, sau đó làng trên xóm dưới đều biết con cả nhà ông bà Tống đi làm chạn vương.”

Tống Thu Sinh lườm cô em mình một cái: “Đang nói chuyện nghiêm túc.”

Tống Thời Hạ nhún vai:

“Thì em cũng nói thật mà, anh thử nghĩ xem, nếu anh nghe có người tặng xe đạp cho Đông Đông thì anh sẽ có phản ứng thế nào?”

Tống Thu Sinh lại vò đầu:

“Thôi, cứ nói anh kiếm được một khoản to, mua cho ba mẹ ít đồ gia dụng, thế chắc sẽ không mắng anh nhiều đâu.”

Về đến thành phố, Tống Thời Hạ bảo Tiểu Lý không cần đánh xe đưa họ về tận nhà, xe tải của anh trai cô có bốn ghế ngồi rồi.

Nhưng Tiểu Lý khăng khăng không chịu, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ mới chịu về nhà.

Tống Thời Hạ không khuyên được, đành để Tiểu Lý đưa về đến thị trấn.

Lần trước về nhà phải lái xe mất một ngày đêm có lẽ là vì vừa đi vừa trò chuyện, lần này họ đi thành hai xe, chỉ mất nửa ngày đã về tới thị trấn.

Về thôn còn chừng 40 phút đường đất đỏ lầy lội.

Để cho an toàn, Tống Thu Sinh đề nghị qua nhà chị cả ngủ nhờ một tối, tiện thể tặng lễ mừng năm mới cho nhà chị ấy luôn.

Tống Thời Hạ và Quý Duy Thanh đều không có ý kiến.

Gió mùa đông ở phương Bắc ập vào mặt rát buốt như dao.

6 giờ chiều, trời vừa nhập nhoạng tối, trên đường đã gần như không còn bóng người, mọi người đều đã đóng cửa ở trong nhà cho ấm.

Sân nhà chị cả đã thắp đèn sáng trưng, Tống Thời Hạ xuống xe gõ cửa.

“Ai đấy?”

Tiếng chị cả hỏi vọng ra từ trong sân.

“Em đây.”

Tống Xuân Hạ vội vàng chạy ra mở cửa, vui mừng hớn hở khi thấy Tống Thời Hạ:

“Về nhanh thế, chị còn tưởng mấy đứa phải hai, ba hôm nữa mới về.”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười, nói với chị ấy: “Bên trường A Thanh nghỉ sớm, cho nên bọn em về luôn.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 349: Chương 349


Mẹ chồng Tống Xuân Hạ đang nấu mỳ trong bếp, mấy chị em ngồi trong phòng khách trò chuyện.

Tống Xuân Hạ tán gẫu với các em nhưng mắt vẫn thường liếc về phía phòng ngủ.

Đám nhóc đã ngủ từ trên xe về đây, Quý Duy Thanh xuống xe cũng không đánh thức chúng mà bế vào phòng cho khách để hai đứa ngủ tiếp.

Tống Xuân Hạ cố kìm nén cơn tò mò, quay sang tra tấn cậu em đang hí hửng khoe khoang.

“Thu Sinh giỏi nhỉ, lần này lại lái xe về nhà?”

Em rể chị là người thành phố, cấp bậc cao đến độ có tài xế riêng thì để sau hẵng hỏi, cậu tài xế còn đang ở trong bếp phụ nấu ăn, nói nhiều không tiện.

Tống Thời Hạ ngồi bên, sung sướng cười trên nỗi khổ của anh trai, để xem ông anh này lấy cớ thế nào.

Tống Thu Sinh lại thành thật khai ngay: “Xe này em mượn bạn thôi.”

Tống Xuân Hạ không tin: “Bạn bè gì mà tốt với em thế? Cũng là người bạn lần trước đã cho em mượn xe đó hả?”

Tống Thu Sinh cười hề hề rất ngây ngô: “Đương nhiên không phải bạn bình thường, là bạn gái em.”

Tống Xuân Hạ cười nhạo:

“Em bảo đó là xe của ông chủ em thì có khi chị lại không cười em đâu, vào thành phố làm tài xế cũng rất giỏi rồi.

Nhưng đừng có nói dối kiểu này chứ, chẳng lẽ tết nhất về nhà em cũng định trả lời ba mẹ thế à?”

Vẻ tươi cười trên mặt Tống Thu Sinh sụp đổ, anh chàng xìu ra:

“Em là loại người đó sao? Em đây chín chắn đàng hoàng, rất đáng tin, sao có thể lôi chuyện như thế ra đùa?

Không tin chị hỏi em gái với em rể chị xem, hai đứa đã gặp bạn gái em rồi đó.”

Tống Thời Hạ vội thanh minh: “Dừng, chỉ có em từng gặp, giáo sư Quý nhà em chưa gặp nhé.”

Tống Xuân Hạ vội truy hỏi:

“Anh em có bạn gái thật hả? Có thật không? Cô đó trông thế nào? Tính tình được không?”

Tống Thời Hạ ngoan ngoãn đáp:

“Anh ấy đang có bạn gái thật, trông đẹp lắm chị ạ, y như minh tinh trên tivi ấy, còn hào phóng nữa chứ, lần đầu gặp mặt đã tặng em chiếc áo lông vũ này.”

Tống Xuân Hạ sờ thử chiếc áo khoác trên người em gái.

“Đây là áo lông vũ à? Sao sờ vào thấy lạnh cả tay thế? Mặc có ấm nổi không?”

Tống Thời Hạ kiên nhẫn giải thích:

“Lớp trong áo có độn lông, lớp ngoài sờ thấy lạnh là vì nó làm bằng sợi tổng hợp để bảo vệ lớp trong thật kín mới có thể giữ ấm, như mình hay dùng vải thô để làm lớp ngoài cho áo bông ấy.

Loại áo như thế này ở các nơi đang rất được ưa chuộng, nhưng nó đắt nên ở thủ đô cũng không có nhiều người mua được đâu.”

Tống Xuân Hạ lại sờ vào trong tay áo em gái.

“Ừ, bên trong ấm thật.”

Tống Thời Hạ bị nhột, cười khanh khách né đi.

DTV

“Chị, anh rể đang làm gì trong bếp thế? Sao không ra nói chuyện?”

“Anh rể em đang làm xiên lẩu đấy, bình thường toàn chị với anh em làm, nay các em về nên để ảnh làm một mình. Anh rể em mồm mép vụng về, chúng ta cứ kệ anh ấy đi.”

Tống Thời Hạ xắn tay áo:

“Bảo anh ấy bưng lên đây chúng ta vừa nói chuyện vừa làm cho nhanh, cũng rảnh tay mà.”

“Thôi thôi, các em lái xe với ngồi xe cả ngày không mệt à? Cơm nước xong thì đi nghỉ sớm, chị với anh ấy làm chừng một tiếng là xong thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 350: Chương 350


Tống Thu Sinh trêu chọc: “Bày quán bán đồ cũng kiếm được đấy chứ?”

Tống Xuân Hạ tủm tỉm cười.

“Đúng là kiếm cũng khá, ban đầu bọn chị còn cho rằng ở đây chẳng có mấy người ăn đâu, nhưng không ngờ lại có nhiều người chịu bỏ tiền đến thế.”

Bà Tôn bưng mỳ lên, Tống Thời Hạ vội vàng đứng dậy vào bếp bưng đồ, lại đã thấy Tiểu Lý bưng mâm ra, trên đó có ba bát mỳ.

“Chị dâu không cần vào bếp, em bưng ra hết rồi.”

Bà cụ khen Tiểu Lý: “Cậu nhóc này lanh lẹ tháo vát, tiếc là đã có bạn gái.”

Tống Xuân Hạ ngạc nhiên nhìn về phía em gái: “Đây là em trai của chồng em?”

Tống Thời Hạ thấp giọng: “Là tài xế, đợi lúc nào tiện rồi nói sau.”

Tống Xuân Hạ âm thầm líu lưỡi, em gái mình gả vào một gia đình tầm cỡ thế nào vậy chứ?

Mỳ này do chính tay mẹ chồng Tống Xuân Hạ tự làm, lúc nấu có xào cà chua và cho trứng gà vào.

Anh rể nhiệt tình mời:

“Đây là món mỳ sở trường của mẹ anh, sợi mỳ mềm dai đặc biệt, nhai rất thích, mỗi ngày, món nhà anh bán nhanh nhất chính là mỳ làm thủ công như thế này.”

Nói xong, anh ấy đặt một đĩa to lên bàn, bên trong là món thịt kho đã cắt miếng.

“Mọi người ăn đi, đừng khách khí, thịt này mới kho tối qua.”

Tống Thời Hạ nhìn lên bàn: “Có thể đổi cho em ít thức ăn chay không ạ?”

Tống Xuân Hạ cười mắng:

“Cho mấy đứa ăn thịt còn không tốt hay sao, nào có ai đòi bớt thịt ăn rau, trong nhà còn nhiều lắm, cứ ăn đi.”

Tống Thời Hạ thè lưỡi, thì cô chỉ lo nhiều người thế này, ăn nhiều thâm hụt tiền vốn kinh doanh của nhà chị thôi mà.

Tống Thu Sinh vừa sột soạt húp mì vừa hỏi: “Chị, công việc của chị dạo này thế nào rồi?”

Nụ cười trên môi Tống Xuân Hạ nhạt dần: “Hiện giờ chị chỉ muốn tập trung vào buôn bán.”

Tống Thời Hạ kinh ngạc ngẩng đầu.

Chị gái cô vốn là kiểu người thích lối sống an ổn, dù việc kinh doanh có tốt đến thế cũng không tới mức khiến chị ấy muốn bỏ việc sau khi có vài tháng tiền lời chứ?

Mẹ chồng chị ấy mới lên tiếng mắng thay con dâu.

“Bên cửa hàng mậu dịch có ông lãnh đạo nào đó muốn nhét con dâu mình vào làm.

Thế là bắt đầu kiếm cớ đổ lỗi, nói Xuân Hạ làm sai cái này cái kia, bắt nó đền tiền, Xuân Hạ không nhịn nổi mới bỏ việc.”

Tống Thu Sinh đặt đũa xuống: “Chuyện như thế mà không ai để tâm làm rõ sao?”

Bà cụ thở dài:

“Ông đó hình như là con rể nhà ai, nghe nói cha vợ lợi hại lắm, người thường không chọc vào nổi.”

Thấy chị gái có vẻ không vui, không muốn tiếp tục đề tài này, Tống Thời Hạ vội ngăn anh trai lại.

“Anh, anh có mua quà mừng năm mới cho nhà chị mình mà, ăn nhanh lên còn mang quà vào đi.”

Tống Thu Sinh lập tức hiểu ngay ý em gái, vội vàng lùa mỳ vào miệng, không hề động đũa đến đĩa thịt kho.

“Diêu Tuyết có chuẩn bị quà cho mỗi người trong nhà ta, năm nay cô ấy phải về nhà ăn tết, chừng nào rảnh em sẽ dẫn cô ấy về gặp ba mẹ.”

Mẹ chồng chị gái cùng với anh rể và tài xế Tiểu Lý chưa nghe nói đến chủ chiếc xe tải nhỏ kia.

Tống Thời Hạ và chị gái không định nói cho tất cả mọi người đều biết, bên ngoài nếu hỏi đến thì chỉ nói là xe của bạn cho mượn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 351: Chương 351


Tống Thu Sinh ra xe xách mấy túi quà vào.

Tống Xuân Hạ kinh ngạc: “Nhiều thế? Vậy nhà bạn gái em làm gì?”

Tống Thu Sinh ậm ờ qua loa:

“Nhà cô ấy làm kinh doanh nhỏ, em với cô ấy cũng quen biết nhau trên thương trường.”

“Nhiều quá, chị nhận hai món coi như đã nhận tấm lòng con bé, còn lại em mang đi đi.”

“Ấy đừng, Diêu Tuyết tự mình chọn từng món quà cho nhà chị mà, bảo em mang về, có khi cô ấy sẽ tưởng gia đình chị không thích cô ấy đấy.”

Tống Xuân Hạ lâm vào thế khó xử.

Quà của bạn gái em mình toàn là thứ đắt tiền, lại còn nhiều như thế, nếu mà nhận hết, chẳng may sau này hai đứa không thành đôi thì chẳng phải nhà chị ấy đã chiếm lợi của con gái nhà người ta sao?

Tống Thời Hạ cũng góp lời:

“Chị yên tâm, chị Diêu Tuyết rất hào phóng, mọi người cứ yên tâm nhận đi, anh Thu Sinh chắc chắn sẽ đáp lễ đầy đủ mà, không cần lo đâu.”

Tống Thu Sinh cũng đảm bảo với chị gái:

“Đúng đúng, chị cứ yên tâm nhận đi, chắc chắn em không thể lấy không đồ của người ta đâu, em sẽ đáp lễ chu đáo.”

“Như vậy sao được, khi nào bọn em về thủ đô thì ghé qua mang giúp chị ít quà đáp lễ.

Tuy không đắt tiền gì nhưng đó cũng là tấm lòng của nhà chị, để con gái người ta biết nhà mình rất quý cô ấy.”

Em trai từng này tuổi mới có bạn gái, không thể có sơ suất nào được.

Tống Thu Sinh gãi đầu, ngây ngô cười: “Cô ấy thích đồ len, mũ, khăn quàng, bao tay gì đó, màu sắc càng sặc sỡ càng thích.”

“Cái đó thì chẳng tốn bao nhiêu thời gian, thế cô ấy thích kiểu áo len ra sao?”

“Mùa đông bên này nhiều gió, hay là chị đan cho cô ấy chiếc áo len cao cổ đi, em chưa thấy cô ấy có chiếc áo len cao cổ nào.”

Tống Thời Hạ thầm nghĩ, Diêu Tuyết không có chiếc áo cao cổ nào liệu có phải do không thích mặc áo cao cổ không.

DTV

Chị ấy có điều kiện, dạng áo gì mà không mua được.

“Cao cổ hả? Tay nghề của chị thì em cứ yên tâm, trước khi các em về thủ đô, chị bảo đảm sẽ đan xong.”

Mẹ chồng chị cả cùng chồng chị ấy nhìn đống quà sang trọng trên bàn mà sững sờ.

Chỗ này toàn thứ đắt đỏ, lại nhiều như thế, phải hết bao nhiêu tiền chứ?

Tối đó, Tống Thời Hạ và giáo sư Quý ngủ cùng phòng với hai đứa nhỏ, Tống Thu Sinh và Tiểu Lý một phòng.

Giường nhà chị cả là kiểu giường ghép ván gỗ, bên trên phủ rơm khô, sau đó đặt đệm lên, mỗi khi trở mình, ván giường cứ kẽo kẹt kêu.

Tống Thời Hạ không ngủ được, quay sang phía Quý Duy Thanh: “Giường có cứng quá không anh?”

Giáo sư Quý ủ tay cho cô: “Bình thường, em đừng cựa quậy mãi, cẩn thận ngã.”

Tống Thời Hạ muốn dậy xem bọn nhỏ: “Hai đứa có đắp chăn tử tế không nhỉ?”

“Đắp rồi, bọn nhỏ ngủ ngoan lắm, không cục cựa nhiều, không sợ tung chăn đâu.”

Tống Thời Hạ xoay người quay lưng về phía anh, ừ, cả nhà này chỉ mình cô ngủ hỗn.

Sáng hôm sau, Tống Xuân Hạ mở cổng, trông thấy chiếc xe tải nhỏ chất đầy đồ trong sân mới hoảng sợ.

“Tống Thu Sinh, em chở nguyên một xe đồ như thế này về nhà, định đem bán à?”

Chị ấy còn hạ thấp giọng, sợ em gái và em rể còn chưa dậy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 352: Chương 352


Tống Thu Sinh hớn hở giải thích:

“Năm rồi em kiếm được một ít tiền, mua đồ điện mang về cho ba mẹ, làm ba mẹ mở mày mở mặt với hàng xóm, mà cũng tiện cho sinh hoạt nữa.”

Trước kia anh ấy từng thề, ra ngoài phát triển phải thành công mới chịu về nhà.

Chỉ tiếc, cơ hội đang đến thì lại bị bạn đ.â.m sau lưng, lỗ sạch vốn liếng.

Sau, anh ấy về nhà, cha mẹ không trách móc nửa lời, chỉ hỏi anh ấy đã nghĩ xem tiếp theo nên làm gì hay chưa.

Tống Thu Sinh khi đó đã định chấp nhận số phận, về quê làm ruộng.

Nhưng mới chỉ ra đồng được mấy ngày, anh ấy đã nhận ra, nếu chỉ dựa vào trồng cấy, cả đời chỉ có thể làm nông dân.

Nhưng một người có chí, lại từng được chứng kiến phồn hoa nơi đô thị, sao có thể cam lòng tiếp tục vùng vẫy nơi đáy giếng.

Trong lúc Tống Thu Sinh do dự, cha mẹ lại một lần nữa ủng hộ anh ấy, vét nốt số tiền tiết kiệm không lớn lắm trong nhà đưa cho anh ấy làm vốn.

Mà nay mới cách thời điểm mê mang lạc lõng nhất ấy chỉ chừng nửa năm, tình cảnh của anh ấy đã có biến hóa cực lớn.

Anh ấy không chỉ kiếm hồi vốn mà còn lời lãi được một món tiền kha khá, đủ để cha mẹ ngẩng đầu tự hào.

Tống Xuân Hạ muốn đả kích cậu em mình một câu, mấy thứ này để lại trong thôn cho cha mẹ chỉ tổ làm người ta ghen ghét.

Nhưng trông thấy nụ cười tự tin sáng bừng trên mặt em trai mình, chị ấy lại lẳng lặng nuốt về những lời đã tới đầu môi.

Mấy năm nay, Thu Sinh bôn ba kiếm sống ở nơi xa, tết cũng không thấy về nhà.

Người trong thôn nói ra nói vào đủ điều, mặc dù thằng bé cũng liên tục gửi đồ về nhà nhưng người ta vẫn rất hay soi mói.

Ngay cả chuyện Thu Sinh làm ăn bị người ta lừa, người trong thôn đều biết.

Bởi vì trước đó thằng bé có dẫn theo một đám thanh niên trai tráng có chí khí đi cùng, lúc đi hớn hở oai vệ, lúc về chật vật ỉu xìu.

Từ đó đến nay, đám người trong thôn cứ luôn chê cười nhạo báng Thu Sinh, nói nó gà rừng muốn bay lên cây, nhưng nói được mà làm chẳng ra gì.

Tống Xuân Hạ cảm thấy em mình rất có năng lực, làm kinh doanh thất bại đâu phải là vấn đề thuộc về một con người.

Nhưng tất cả những tiếng xấu và những lời cười nhạo này, em chị đều phải gánh hết.

Chị ấy biết, Thu Sinh nhà mình hẳn đã phải chịu đựng rất nhiều trong những ngày ấy.

Tống Thời Hạ tỉnh dậy, nhìn quanh, chậc, chị cả thấy xe đồ rồi mà hai người không cãi nhau.

Cô trêu anh trai: “Giỏi nha, anh thuyết phục chị ấy thế nào vậy?”

Dựa theo tính tình chị cả, hẳn sẽ phải mắng cho anh ấy một trận mới đúng, sau đó bảo anh ấy trả hết đồ đi.

Tống Thu Sinh đang ngồi dưới hiên nhà, cười đáp:

“Đơn giản thôi mà, anh trai em lấy tình cảm ra làm chị cả cảm động, lại dùng lý lẽ thuyết phục, thế là chị cả nhà ta mềm lòng thôi.”

Tống Xuân Hạ thò đầu ra từ cửa sổ.

“Chỉ lần này thôi, nếu đã mua nhiều đồ thế, lúc về đến cửa thôn cứ dừng xe ở đó một lúc, cho cả thôn biết em trai chị đã phất lên rồi.”

Ủa, chuyện gì thế nhỉ?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 353: Chương 353


Ô tô về đến thôn lúc 11 giờ trưa, người trong thôn hoặc đang làm cơm, hoặc mới từ ngoài đồng về.

Nghe thấy trẻ con nhà mình nhao nhao kêu rằng ngoài đầu thôn có hai chiếc ô tô, tất cả đều vội vàng ra xem.

Mấy người phụ nữ thường tụ tập ngoài đầu thôn cũng đang xúm xít chỉ trỏ.

“Ấy chà, hình như là Thu Sinh về.”

“Thằng con nhà ông Tống hả? Chẳng phải nó đang làm tài xế cho người ta ở thành phố cơ mà, sao lại lái xe tải về thế?”

“Chắc là lại đi làm tài xế xe tải, biết lái xe có lợi thế đấy, tết cũng mượn xe ông chủ về nhà được, tiện thật.”

“Chậc, người từng lên thành phố lớn cũng phải khác chứ, về sau chắc là cũng sẽ làm người thành phố thôi.”

“Nhà anh bà có đứa em gái chưa chồng đúng không? Tống Thu Sinh còn chưa cưới vợ đâu, hay là giật dây cho hai bên làm quen đi.”

“Tôi thấy không ổn lắm, ra ngoài buôn bán, ai biết ngày nào đó vỡ nợ ra, chẳng bằng lấy một người chân chất ở nhà trồng cấy, ít nhất không lo thiếu đói.”

“Nói cũng phải, ai biết hiện giờ làm ăn buôn bán là thế nào, làm kinh doanh chính là bóc lột của người dân còn gì, nhỡ ngày nào đó bị tống vào tù là xong đời.”

“Thì đó.”

Tống Thu Sinh thò đầu ra khỏi cửa kính, thét to xin nhường đường để ô tô vào thôn.

Ngoài đầu thôn có rất nhiều người lạ mặt, đại đội nhà Tống Thời Hạ ở tận cuối thôn cơ.

Đường khá hẹp, xe có thể đi vào nhưng quay đầu xe rất khó, may mà sân nhà cô đủ lớn, có thể đỗ xe trong sân.

Tống Đông Đông đang ngồi trong nhà làm bài tập tết, cậu chàng cắn bút, vò đầu bứt tai mãi mà không tính ra đáp án.

Nhị Cẩu nhà hàng xóm đột nhiên chạy tới, hồng hộc thở rồi la to:

“Tống Đông Đông, anh cậu về kia, cả chị cậu nữa, lái xe ô tô luôn kìa.”

Tống Đông Đông ném bút chạy ra: “Đâu đâu.”

Bà Tống cũng vội vàng chạy khỏi bếp, nhưng chỉ thoáng thấy cái lưng thằng út.

“Mẹ, con ra đón chị con.”

Bà Tống hớt hải chạy ra vườn sau, bắt một con gà, may mà mới nấu xong cơm thôi, chưa làm thức ăn.

Tống Đông Đông chạy đến nửa đường thì trông thấy một chiếc xe tải nhỏ màu trắng đi trước, trên xe chất đầy đồ.

Cậu bắc tay lên miệng, hô to: “Anh!”

Tống Thu Sinh dừng xe, vẫy em trai: “Lên đây.”

Tống Đông Đông hưng phấn kéo cửa xe, nhảy lên, lại trông thấy Nhị Cẩu đang vẫy tay sau lưng mình, bèn bảo: “Lên xe không?”

Nhị Cẩu vui sướng nhảy lên, đây là lần đầu c* cậu được ngồi ô tô đấy.

Tống Đông Đông kích động nhìn quanh: “Chị em đâu?”

Tống Thu Sinh chầm chậm đánh tay lái: “Ở xe sau, nhưng xe đấy nhiều người, hết chỗ rồi.”

Tống Đông Đông ngó qua cửa xe, lần trước cậu cũng được ngồi ô tô nhưng không bị cả thôn vây quanh kín như thế này.

“Anh, sao lắm người đi theo xe mình thế?”

Trẻ con thì cũng thôi, nhưng sao còn có bao nhiêu người lớn cũng chạy theo ô tô thế nhỉ?

“Ai biết, ba mẹ có nhà không?”

“Có, mẹ đang nấu cơm, ba đang giẫy cỏ ngoài đồng.”

Tống Thu Sinh cau mày:

“Sắp tết rồi ba còn phải ra đồng hả?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 354: Chương 354


“Tính ba anh còn lạ gì, không ngồi yên được, thấy ngoài đồng có mấy bụi cỏ loe ngoe cũng không chịu nổi lại phải đi dọn, heo trong nhà chăm cho to béo phát sợ, đang chờ anh về để làm thịt đấy.”

Tống Thu Sinh khựng tay: “Bảo nuôi heo là để ba mẹ bán lấy tiền tiêu mà, còn chưa bán à?”

Tống Đông Đông nhún vai: “Không bán, mẹ bảo đấy là heo anh với chị em mua, chờ anh chị về rồi thịt ăn.”

Tới cửa nhà, Tống Thời Hạ dắt hai nhóc con xuống xe, hôm nay hai cậu nhóc rốt cuộc tỉnh táo phấn chấn trở lại.

Đây là lần đầu đám nhóc xa nhà, hôm qua vì quá kích động nên suốt dọc đường cứ tò mò ngó ngoài cửa sổ ngắm phong cảnh, miệng liến thoắng hỏi đủ thứ trên trời dưới biển.

Đi được nửa đường thì đường xấu, xóc nảy quá, hai nhóc bắt đầu uể oải mệt mỏi, dựa vào người cha mẹ làm nũng.

May mà không đứa nào đòi về nhà, cũng không say xe.

Sáng nay, trước khi lên đường, Tống Thời Hạ đã pha cho mỗi nhóc một cốc sữa mạch nha ấm, bỏ thêm nước linh tuyền, cho nên lúc này mới vui tươi phấn chấn được như thế.

Cô xoa tay từng nhóc: “Có lạnh không con?”

Hai nhóc con ngoan ngoãn lắc đầu: “Không lạnh ạ.”

Nông thôn phương Bắc thường lạnh hơn thành phố vì trống trải hơn.

Tống Thời Hạ đã chu đáo đeo găng tay và quấn khăn cổ kín mít cho hai nhóc, còn đội mũ đầu hổ.

Chiếc mũ trông oai vệ quá khiến bọn nhỏ thích lắm, đội lên đầu là không muốn cởi ra.

“Đi sát cạnh mẹ với ba, ba mẹ phải mang đồ vào nhà, các con ngoan ngoãn, không chạy lung tung nhé.”

Tống Thời Hạ muốn mau chóng dọn đồ vào nhà, như thế Tiểu Lý cũng được về sớm.

Người trong thôn tinh mắt trông thấy Tống Thời Hạ và hai đứa nhóc: “Đấy là em gái Thu Sinh đó hả? Con lớn vậy rồi cơ à?”

Người bên cạnh hạ giọng bảo: “Có phải con ruột đâu, đi làm mẹ kế cho người ta, đấy là con của vợ trước đấy.”

“Chậc, thế chẳng phải cũng giống con bé Trần Kiều đại đội mình à, cũng đi làm mẹ kế.”

“Ừ, mà bà nói coi, sao mấy cô gái trẻ này nghĩ gì mà cứ thích đi làm vợ kế cho người đã có con thế nhỉ?

Người ta chỉ được mỗi cái mác ở thành phố thôi, ài, đám thanh niên trong thôn ta có kém cạnh chỗ nào đâu.”

Tống Thời Hạ và anh trai cô không nghe được những lời xì xầm của người trong thôn, mặc dù có nghe thấy, chắc hẳn cũng chẳng để ý.

Tống Đông Đông tò mò nhìn hai đứa nhỏ nhà chị gái, đây là cháu mình, nhìn có vẻ hơi ngây ngốc nhỉ, may mà trông không đáng ghét.

Hai cậu nhóc trốn sau lưng mẹ, tò mò quan sát những người thân chưa từng gặp mặt.

Tiểu Lý giúp bê đồ vào nhà xong, Tống Thời Hạ lấy ra một hộp qua đưa qua.

“Đây là tấm lòng của tôi với giáo sư Quý, chúc cậu năm mới vui vẻ, đừng từ chối nhé.”

Tiểu Lý hớn hở nhận lấy: “Cảm ơn chị dâu, vậy em về nhé.”

DTV

Bà Tống vội vàng chạy ra: “Từ từ đã cháu, ở lại ăn bữa cơm hẵng đi.”

Mặc dù bà không quen biết người ta, nhưng người ta đưa gia đình con gái về, thế nào cũng phải chiêu đã bữa cơm đã chứ.

Quý Duy Thanh cũng lên tiếng:

“Cơm nước xong hẵng đi, cậu lái xe về nhà cũng phải 3 tiếng mới tới nơi, trên đường không có tiệm cơm đâu.”

Tiểu Lý ngại ngùng lắm, nhưng cuối cùng cũng nhận lời, lại tiếp tục bận rộn dọn đồ vào.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 355: Chương 355


Ông Tống đang làm cỏ ngoài ruộng.

Thực ra ruộng nhà ông cũng chẳng có mấy cọng cỏ đâu, nhưng cả ngày không có việc gì làm, nhàn đến phát chán, ông không quen, vậy nên mỗi ngày đều khiêng cuốc ra ruộng.

Hàng xóm ra ruộng gọi chồng về ăn cơm, tiện thể còn nhắc ông Tống:

“Ông Tống, sao còn ở đây, con trai con gái ông về kia, đánh hai chiếc ô tô luôn đó.”

Ông Tống kinh ngạc: “Bà có nhìn nhầm rồi không?”

Con ông làm gì có điều kiện mà lái hẳn hai chiếc ô tô về nhà?

“Tôi nói dối làm gì? Ô tô đỗ cả trong sân nhà ông mà, ông không mau về mà xem, con trai ông mua cả một xe đồ cho vợ chồng ông đấy.”

Ông Tống nửa tin nửa ngờ vác cuốc về nhà.

Vừa đến cổng đã nghe thấy tiếng vợ mình ồn ào, ông bỏ cuốc xuống đứng ngoài nghe thử.

“Sao mà con phá của thế hả, trong túi có mấy đồng bạc lẻ cũng không tích góp được à? Con nhìn xem con mua cái gì, máy giặt, tủ lạnh, nhà mình dùng đến hay sao?”

Tống Thu Sinh bất đắc dĩ giải thích:

“Mẹ, con kiếm được mà, con lăn lê kiếm tiền chẳng phải cũng vì muốn ba mẹ sống dễ chịu hơn sao.”

“Mẹ với ba con ở nhà, trừ mấy ngày mùa có bận một tí, ngày thường có việc gì để làm đâu.

Trong nhà có cái tivi cho ba mẹ g.i.ế.c thời gian là đủ rồi, con mua máy giặt với tủ lạnh thì dùng vào chỗ nào, trả đi, trả ngay đi.”

Tống Thời Hạ đứng bên che miệng cười, bị Tống Thu Sinh bắt được.

Anh ấy lập tức dời lửa giận của mẹ sang em gái: “Em con nó cũng mua nồi cơm điện đấy, sao không thấy mẹ nói gì?”

“Nồi cơm thì trong nhà dùng được, dùng hàng ngày không thấy tiếc tiền, chứ nhà ta mỗi ngày thay mấy bộ quần áo đâu mà phải máy giặt.”

Tống Thu Sinh ấm ức:

“Mẹ, mẹ trọng nữ khinh nam, con mua cái gì thì kén cá chọn canh, chê chỗ này chỗ nọ, em con mua thì thích ngay được.”

DTV

Bà Tống lườm con, lúc này chỉ muốn quật cho nó một trận, Tống Thời Hạ vội vàng đứng ra hòa giải:

“Mẹ, đây cũng là lòng hiếu thảo của anh con mà, chắc chắn anh ấy cũng phải xem xét khả năng tài chính của bản thân rồi mới mua, không sợ anh ấy sạch túi đâu, mẹ cứ nhận đi.”

Bà Tống quay sang con gái, nét mặt dịu đi: “Nhưng mà bao nhiêu đồ điện như thế, dùng thì tốn điện cỡ nào.”

Tống Thời Hạ kéo tay mẹ:

“Tủ lạnh có thể không cắm điện nếu không cần đến, mẹ cứ dùng nó làm tủ đựng đồ cũng được.

Mùa hè nóng nực, nếu trong nhà có đồ ăn dùng chưa hết thì hẵng cắm điện mà trữ đồ ăn.”

Bà Tống đành phải chấp nhận, nhưng vẫn chỉ trích thằng con không biết tính toán:

“Con nói xem, mua bao nhiều đồ lớn như thế mà không biết bàn với ba mẹ một câu, không biết tiết kiệm tiền gì cả.

Mẹ không chê đồ con mua, nhưng con còn chưa cưới vợ, cứ tiêu xài thế này rồi lấy gì mà cưới?”

Tống Thời Hạ mím môi cười trộm, Tống Thu Sinh thì ngoác miệng cười ngây ngô.

“Mẹ, về chuyện cưới vợ ấy mà, con có tin tốt cho mẹ đây, bảo đảm mẹ với ba nghe xong sẽ hài lòng.”

Nghe vậy, bà Tống vui mừng lắm.

Ngoài cổng, ông Tống đang cởi giày tính đánh con, nghe được, tay lại đổi thảnh phủi đất cát dính trên giày.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 356: Chương 356


Chuyển đồ vào nhà xong, Tống Thời Hạ ra sân sau, trông thấy hai nhóc con nhà mình đang nghịch cỏ cùng mấy đứa cháu.

“Mẹ, đây là Dương Dương và Nguyên Nguyên, Dương Dương là anh, Nguyên Nguyên là em.”

Hai nhóc con đồng thanh chào: “Cháu chào bà ngoại.”

Giọng trẻ con non nớt đáng yêu khiến trái tim bà Tống mềm nhũn.

DTV

“Bé ngoan, ở nhà bà ngoại không có kẹo rồi, đợi chút cho hai đứa ăn đùi gà nhé.”

“Khụ khụ.”

Ông Tống khiêng cuốc đi vào, cố tình hắng giọng thật to.

Tống Thời Hạ lại giới thiệu: “Còn đây là ông ngoại.”

Hai cậu nhóc lại ngoan ngoãn chào.

“Cháu chào ông ngoại.”

“Ờ, ngoan quá, bọn nhỏ trong thành phố trông thật là trắng trẻo.”

Tống Thời Hạ đã từng nói qua về thân thế hai nhóc với cha mẹ mình.

Ông bà Tống đều rất thích hai đứa nhỏ, muốn ôm nhưng lại sợ tay chân mình thô kệch, làm đau đám nhỏ mềm mụp non nớt này.

Tống Đông Đông bĩu môi, hai tên nhóc này chưa chào mình đâu.

Tống Thời Hạ lại nói: “Anh lớn đang ngồi xổm góc tường bên kia là cậu các con.”

Hai đứa nhóc đều nghiêng đầu, nghi hoặc chỉ vào Tống Thu Sinh: “Cậu đây cơ mà.”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười:

“Đấy là anh của mẹ, còn đằng kia là em mẹ, cả hai đều là cậu các con, các con gọi là cậu lớn với cậu út cho dễ phân biệt.”

“Cháu chào cậu út.”

Tống Đông Đông đỏ mặt ngượng ngùng, ngón chân di di xuống đất.

“Chào hai cháu.”

Bà Tống nghe nói con cháu về nên đã nhanh tay bắt gà làm thịt, đôn một nồi gà hầm khoai tây.

Gà vịt nhà bà nuôi không hiểu vì sao mà lớn rất nhanh, hình thể cũng to hơn nhà khác nhiều, trong khi cũng chỉ cho ăn cỏ và lá cải thôi.

“Đi rửa tay nào, cơm xong rồi, gà hầm chắc còn khoảng mấy phút nữa là ăn được, mẹ bảo ba con chất thêm ít củi vào bếp cho nhanh.”

Tống Thời Hạ và mẹ vào nhà: “Mẹ, không cần vội, bọn con ăn sáng ở nhà chị cả rồi mới về mà.”

Bà Tống vội hỏi: “Chị con dạo này thế nào rồi?”

Tống Thời Hạ nhớ tới vụ rắc rối trong công việc của chị gái.

“Công việc của chị con ra chuyện gì vậy mẹ?”

“Ài, cái đó mẹ cũng không rõ lắm, chị con đang yên đang lành thì bị người ta đổ oan, sau cũng đã làm rõ, vốn cũng có thể tiếp tục đi làm nhưng chị con không muốn làm nữa.”

Nghe mẹ chồng chị ấy nói thì vị lãnh đạo kia muốn con dâu mình thế chân chị gái cô, cho nên chắc hẳn vụ đó là bị người ta cố tình vẽ ra hòng làm khó dễ cho chị ấy.

“Vậy việc làm ăn của chị con thế nào? Lúc ở đó con không dám hỏi cụ thể.”

Bà Tống kéo tay con gái ngồi xuống:

“Vợ chồng nó buôn bán cũng khá khẩm thật, chị con nói, một tháng kiếm được còn nhiều hơn cả tiền lương hai vợ chồng cộng lại cơ đấy, sau mẹ cũng không hỏi kĩ.”

“Buôn bán ổn là được rồi, không biết ga tàu hỏa ở thị trấn ta chừng nào mới xây dựng, hiện mới chỉ có hai chuyến tàu từ phương Nam về.

Sau này nhiều chuyến hơn, anh chị có thể bày quán ở trạm ga, như thế chắc chắn thu nhập sẽ còn cao gấp đôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 357: Chương 357


Bà Tống vui mừng: “Thật hả? Nếu lại cao gấp đôi nữa, gia đình chị con cũng được dễ thở hơn.”

Tống Thời Hạ nghe ra ẩn ý trong đó: “Nhà chị ấy lại gặp vấn đề gì khó sao?”

Tống Thu Sinh vào nhà, ngồi xuống: “Mẹ với em đang nói chuyện gì đấy.”

“Chuyện công việc của chị cả.”

Tống Thu Sinh bèn bảo:

“Con cũng thấy chuyện chị ấy mất việc rất khó hiểu, bình thường chị ấy luôn đạt danh hiệu nhân viên mẫu mực cơ mà, sao lại phải nghỉ ngang như vậy?”

Tống Thời Hạ giải thích:

“Chị cả chủ động nghỉ việc, chắc là chị ấy cũng nhận ra lãnh đạo cố tình làm khó mình nên không muốn tiếp tục ở lại chịu đựng.”

Nếu không có nghề phụ hiện nay, có lẽ chị ấy vẫn sẽ phải tiếp tục cắn răng chịu đưng những bắt bẻ gây khó dễ từ phía lãnh đạo.

May thay, có nguồn thu nhập phụ này đã giúp chị ấy đủ dũng khí nghỉ việc.

Bà Tống ủ ê nói:

“Căn nhà mà gia đình chị con đang ở trước kia thuộc về hai anh em nhà ba chồng chị con.

Ông anh trai ba chồng chị con, tức là ông bác anh rể con đó, cảm thấy nhà nghèo quá, mới ăn trộm vại mỡ heo và hai đồng tiền trong nhà rồi bỏ đi.

Mấy hôm trước thấy trở về làm ầm ĩ, đòi chia nhà chia đất, ổng là bác của anh rể con, mà ba nó lại qua đời sớm.

Người ta là bậc chú bác, cũng khó xử. Ông đó yêu cầu, hoặc đưa tiền, hoặc là chia đôi căn nhà ra.”

Đêm qua Tống Thời Hạ ở lại nhà chị cả, có ấn tượng về tổng thể căn nhà, nếu chia đôi thì rất phiền.

Chia ra một nửa, khu bếp và nhà vệ sinh sẽ thành của công để dùng chung.

Mà căn nhà chỉ có ba phòng ngủ liền nhau, người thì đông, chia nhà còn phải chia cả gia cụ, kiểu gì cũng sẽ bị người ta chiếm lợi.

Cho nên biện pháp tốt nhất là đưa tiền.

“Ổng muốn bao nhiêu?”

“200 đồng, cái nhà chị con đang ở, bán cả đi may ra cũng chỉ mới từng ấy tiền, hẳn ông ta biết chị con làm buôn bán nên mới cố ý tăng giá làm khó nó.”

Tống Thu Sinh tức giận không thôi:

“Lúc trước ông ta trộm tiền trộm đồ trong nhà bỏ trốn, suýt thì khiến cả nhà c.h.ế.t đói, sao nay còn dám mặt dày về đòi đất?”

Bà Tống thở dài:

“Chuyện này khó xử thế đó, những người năm đó đều đã qua đời rồi, khi ấy mẹ chồng chị con còn chưa về nhà đó.

Cho nên tính ra, mấy mẹ con đều không phải người chịu thiệt thòi từ ổng, thành ra cũng không có lập trường mà nói ổng.”

Tống Thu Sinh cau mày: “Ông ta hiện làm gì, ở đâu?”

“Không có việc làm, nghe nói năm đó bỏ trốn, tới tận đẩu đâu, làm rể nhà người ta, hiện giờ nhà bên đó nghèo quá không có gì ăn mới chạy về vòi tiền.”

Chẳng trách nhà chị ấy thấy có vẻ nặng nề, thì ra là gặp chuyện khó xử.

DTV

200 cũng chẳng là gì với Tống Thời Hạ, quan trọng là đối phương quá đáng, hành vi đáng ghê tởm, không muốn mất tiền cho ông ta.

Tống Thời Hạ và anh trai đều có thể dễ dàng bỏ ra 200, nhưng cả hai đều không muốn đưa tiền cho loại người này.

Bà Tống thấy bầu không khí nặng nề bèn nói sang chuyện khác: “Thôi, mẹ đi xem gà chín chưa, mau mau sắp cơm cho đám nhỏ đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 358: Chương 358


Tống Đông Đông dắt hai đứa cháu mới ra lò về phòng mình chơi.

Cậu chàng ưỡn n.g.ự.c ra vẻ người lớn: “Ngồi đi, năm nay các cháu mấy tuổi rồi?”

Quý Dương nhìn cậu út: “Cháu bốn tuổi rưỡi, qua sinh nhật năm nay là năm tuổi đấy.”

Tống Đông Đông ngại ngùng né đi, cháu trai nhìn mình như nhìn người lớn, ngại quá.

Cậu chàng nhanh chóng hưng phấn nói sang chuyện khác:

“Hai đứa biết chữ không? Cậu có truyện tranh liên hoàn đấy, muốn xem không?”

Quý Nguyên hào hứng giơ tay: “Chúng cháu cũng có truyện tranh liên hoàn.”

Tống Đông Đông nhớ ra, truyện tranh liên hoàn của mình do chị gái mua cho, chắc chị ấy cũng sẽ mua cho con chị ấy nữa.

Tự dưng lòng thấy ấm ức khó chịu, mình không còn là em trai đáng yêu nhất của chị ấy nữa rồi.

Quý Nguyên túm ống quần cậu út, lắc lắc:

“Cậu út có biết kể truyện tranh liên hoàn không? Cháu với anh cháu có nhiều chữ hông có nhận ra.”

Chút mất mát trong lòng Tống Đông Đông vừa dâng lên đã tan biến, cậu vỗ ngực: “Đương nhiên biết chứ, ra đây cậu đọc cho nghe.”

Khi Tống Thời Hạ vào gọi bọn nhỏ ra ăn cơm thì thấy ba tên nhóc đang chụm đầu chơi cùng nhau.

“Ăn cơm thôi, mấy đứa đang làm gì đó?”

Tống Đông Đông quay ra trước tiên: “Em đang kể chuyện cho các cháu.”

Tống Thời Hạ bèn khen em trai: “Giỏi quá, thế mới ra dáng cậu chứ, thôi nghỉ đi, ra ăn cơm nào.”

Tống Thời Hạ vẫy tay, hai nhóc con hớn hở chạy đến trước mặt mẹ.

Tống Đông Đông phụng phịu phùng miệng, mình cũng được chị ấy chăm từ nhỏ tới lớn, không thèm ghen tị đâu.

Tống Thời Hạ quay đầu nhìn em trai: “Đông Đông, sao còn đứng đó, không đói à?”

Tống Đông Đông vui vẻ chạy theo.

“Đói, em đói sắp c.h.ế.t rồi.”

Bữa cơm ban đầu chỉ có mấy món bình thường, nhưng thấy các con về, bà Tống đã làm thêm nhiều món.

Có gà hầm khoai tây, cải trắng xào trộn giấm, canh rau trứng gà.

Trên bàn cơm, bà Tống mới biết Tiểu Lý là tài xế riêng của con rể, lòng hết sức nghi hoặc, gia đình con rể có địa vị cỡ nào mà lại có cả tài xế riêng?

Nhưng khi nhìn sang con gái, thấy nó đang cắm đầu ăn cơm, bà chỉ bất đắc dĩ lắc đầu.

Bà Tống múc thịt vào bát cho Tiểu Lý: “Cháu chịu khó ăn nhiều thịt vào, ở đây ăn cơm không cần phải khách sáo đâu.”

Tiểu Lý nhiệt tình tán dương: “Dì nấu món nào cũng ngon quá ạ, cải thảo xào cháu cũng thấy rất ngon.”

“Ăn nhiều thịt vào, lát cháu còn phải lái xe đường xa, ăn thịt vào mới có sức.”

Tiểu Lý ngượng ngùng cười cười, cậu ta cảm thấy chắc hẳn mọi người thấy mình ăn thiếu lịch sự lắm.

Nhưng đồ ăn nhà vợ giáo sư Quý quả thật rất ngon, đến món cải thảo xào thôi cũng thấy vô cùng ngon miệng.

Bà Tống bưng bát cười bảo:

“Cải thảo nhà bác nhiều lắm, ăn không hết, rau trong vườn không biết vì sao mà lên rất tốt, nếu cháu thích thì lát lấy một ít mang về, không đáng gì đâu, đừng ngại.”

Mùa đông phương Bắc nhà nào cũng có cả hầm cải thảo, trên bàn cơm trừ món cải thảo thì cũng chỉ còn khoai tây, nhà nào có điều kiện hơn thì làm món cải thảo hầm thịt heo.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 359: Chương 359


Ông Tống cũng mỉm cười:

“Không chỉ có rau tươi tốt mà đám gà vịt nhà nuôi cũng vậy, toàn ăn lá cải với cỏ thôi mà vẫn mập ú lên được.”

Tống Thu Sinh nhớ tới đàn heo trong nhà còn chưa bán:

“Mẹ này, đã sắp tết rồi sao nhà mình chưa bán heo? Đông Đông bảo ba mẹ định giữ lại cho bọn con à? Con với em nó làm sao mà ăn nguyên một con heo được?”

Tống Thời Hạ đang chan canh vào bát cho đám nhỏ, nghe vậy cũng ngẩng lên nhìn.

“Sao lại kéo em vào, em làm sao mà ăn được cả con heo?”

Ông bà Tống nhìn nhau, sau đó giải thích cho các con:

“Mẹ với ba con định thế này, hai con heo đó, mỗi đứa một con, các con muốn bán hay muốn thịt ăn thì tùy.”

Tống Thời Hạ vỗ đầu đám nhỏ, bảo chúng tự xúc ăn.

“Vì sao ạ? Heo là do ba mẹ nuôi lớn mà.”

Tống Thu Sinh cũng không hiểu: “Đúng đấy, ba mẹ nuôi nửa năm trời, cho con làm gì?”

“Tiền mua con giống đều do hai đứa chi ra, tiền gà vịt thì ba mẹ không đưa, coi như lấy công nuôi heo giùm hai đứa.”

Tống Thời Hạ nhăn mặt:

“Mẹ, đều là người một nhà nói cái gì mà trả với không trả? Tiền là con bỏ ra thật, gà vịt con cũng do anh con mua về thật.

Nhưng bọn con mua mấy thứ đó chủ yếu là để ba mẹ nuôi bán, kiếm mấy đồng tiêu vặt mà, ở nhà không có việc làm thêm, chỉ dựa vào mấy sào ruộng thì lấy đâu ra tiền?”

Bà Tống liếc nhìn con rể:

“Nhưng con cũng có gia đình riêng rồi, cũng phải biết vun vén cho nhà mình, đừng có cả ngày lo cho nhà ba mẹ, bên chỗ ba mẹ có anh con với Đông Đông lo rồi.”

Tống Thời Hạ đặt đũa xuống, nghiêm túc nói:

“Mẹ, mẹ nói thế con không đồng ý đâu. Con đã lấy chồng nhưng con vẫn là con ba mẹ, vẫn là một thành viên của cái nhà này.

Con đảm bảo sau khi kết hôn, cuộc sống của gia đình con rất tốt, mẹ cứ không tin con với anh con có thể hỗ trợ nhà mình sống dễ chịu hơn mà không ảnh hưởng đến gia đình riêng của tụi con sao?”

Bà Tống không có ý đó, bà chỉ nghĩ, điều kiện gia đình nhà con rể có vẻ rất tốt, nếu con gái bà cứ mãi lo vun vén cho nhà mẹ đẻ, chỉ sợ bên đó người ta nghĩ nhiều.

Dưới bàn ăn, giáo sư Quý kéo tay vợ một cái, ra hiệu cho cô bình tĩnh.

DTV

“Mẹ, đây là tấm lòng của Hạ Hạ, cô ấy hi vọng mẹ và ba có thể sống thoải mái hơn, như vậy cô ấy và con ở xa mới có thể yên tâm.

Gia đình chúng con được cô ấy vun vén tốt lắm, mẹ không cần lo cô ấy không biết cách vun đắp gia đình đâu.

Cô ấy đảm đang và hiểu biết hơn mẹ nghĩ, lại còn rất được lòng người, mẹ con thương cô ấy như con gái, chị con với em gái con cũng rất thích cô ấy.

Hạ Hạ đã quay lại trường học, đang ôn tập để sang năm thi vào đại học, cô ấy thực sự rất giỏi.”

Bà Tống nghe con rể nói mà ngây người, con rể khen con gái mình nhiều như vậy?

Lại còn thi đại học?

Chẳng phải đã nói chỉ thi hết cấp ba thôi sao?
 
Back
Top Bottom