Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 320: Chương 320


Quý Học Nhai do dự mãi, không biết có nên nói hay chăng.

“Anh định nói gì?”

Bị hỏi tới, ông đành chép miệng bảo:

“Nói cho cùng còn không phải do em à, trước cứ luôn miệng nói muốn người ta làm con dâu mình, cuối cùng không thành, lại chả ra vấn đề.”

Hàn Dung tức giận cười khẩy:

“À, ra là em tốt với nhầm người à, tốt với nó rồi nó biến thành thứ vong ơn, dù không thành con dâu em thì em cũng đã đối xử tệ với nó bao giờ chưa?”

Quý Học Nhai cào mũi:

“Trước nay anh vẫn luôn cảm thấy con bé Vu Phương đó trông thâm trầm lắm toan tính, cả nhà mình chắc chỉ có em với Yên Nhiên không nhận ra được.”

Hàn Dung vừa mới nguôi ngoai, nghe nói thế lại phát cáu:

“Anh làm sao mà nhận ra được? Cái đồ gỗ mục nhà anh nhìn ra người ta toan tính nhiều mà không chịu nhắc em một câu?”

“Anh không có học thức, nhưng mà bọn lính lăn lộn trên chiến trường như anh lại không phải mù.

Mỗi lần nhà ta có chuyện gì bị đồn đại nhanh ra ngoài, chỉ cần nghe ngóng một chút là biết, chuyện toàn từ miệng hai mẹ con nhà đấy mà ra thôi.”

Tính tình Hàn Dung thoải mái vô tư, chưa bao giờ nghĩ xấu cho người khác, mặc dù không thành thông gia với nhà bên nhưng lễ lạt qua lại chưa bao giờ cắt đứt.

Ai mà ngờ được, tốt với người ta quá còn bị người ta ghim.

Hàn Dung nổi giận:

“Được, em thua, anh là lãnh đạo anh có tầm nhìn, về sau anh không cho em qua lại với ai thì em sẽ không nói một câu với người ta nữa.”

Quý Học Nhai vội vàng từ chối:

“Đừng đừng, em muốn làm gì thì cứ làm đi, người ta nói mấy câu thôi, chả thể tạo thành thương tổn thực chất gì cho nhà mình, không muốn nói chuyện thì ngó lơ là được.”

“Nhưng mà em tức, phí bao nhiêu đồ ăn ngon nhà mình, phí cả bánh ú với bánh trung thu con dâu mình vất vả làm ra nữa chứ.”

Lần này Quý Học Nhai hết sức đồng cảm:

“Em cho thì cho mấy thứ mình tự làm thôi, lại cứ thích khoe con dâu giỏi giang cơ, người ta không ghen tức mới lạ đấy.”

Nói xong, ông lại cười cười lấy lòng:

“Em với con dâu mình thân thiết, tiện thể hỏi hộ anh một tiếng, mua lá trà đó ở đâu vậy, còn mua được nữa không.”

Hàn Dung còn đang giận dỗi: “Sao anh không tự đi mà hỏi?”

Quý Học Nhai cẩn thận nịnh nọt:

DTV

“Anh còn chưa mời đám bạn già kia nếm thử rượu thuốc, định hỏi con bé xem có thể bán cho anh một ít không, yên tâm, bảo đám kia trả tiền sòng phẳng.”

Hàn Dung suy nghĩ giây lát, gật đầu: “Đừng có báo giá thấp quá, con dâu mình mới là người nhà.”

Tiểu Tống hiện giờ không có thu nhập, nếu làm rượu thuốc có thể bán kiếm chút tiền tiêu vặt, hẳn con bé sẽ đồng ý.

“Không không, trà rượu đều không rẻ, anh biết chứ, huống hồ, lá trà con dâu cho anh đều thuộc hàng thượng hạng, chắc chắn bọn họ cũng đã chuẩn bị tâm lý xẻo ví mua đồ.

Bọn anh tuổi này rồi, ai còn tiếc tiền không muốn hưởng thụ? Giờ cũng là tuổi hưởng phúc của con cháu rồi.”

“Anh hiểu được như thế thì tốt, Tiểu Tống là người thật thà, sẽ không tham tiền của bọn anh, em chỉ nhắc anh thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 321: Chương 321


Tống Thời Hạ thi xong liền muốn xả hơi.

Cô năn nỉ giáo sư Quý nhà mình cho cô nghỉ, thậm chí còn thi triển mấy kỹ thuật từng xem mà chưa từng thực hành, hậu quả là suýt thì xước cả cổ họng.

Đúng thời điểm quan trọng nhất thì cô dừng lại.

Giáo sư Quý hổn hển dỗ cô tiếp tục, nhưng cô chỉ ngửa đầu dưới bàn viết, tỏ vẻ vô tội:

“Nghỉ ba ngày, tới thứ 7 nhé.”

“Không được.”

Tống Thời Hạ cúi đầu hôn nhẹ một cái, hô hấp của giáo sư Quý lại nặng nề thêm một chút.

“Thật sự không được sao?”

Giáo sư Quý bị cô dùng mỹ nhân kế hành hạ cho căng cứng cả người nhưng không sao phát tiết ra được, ấy vậy mà anh vẫn kiên định không chịu cho nghỉ học.

Tống Thời Hạ chán nản bỏ cuộc, ngồi bệt xuống đất, gối đầu lên chân anh.

“Không chơi nữa, anh tự đi mà giải quyết.”

Giáo sư Quý hổn hển thở: “Em cởi dây ra cho anh.”

Nhưng Tống Thời Hạ chỉ nhấc cằm tì lên gối anh: “Không đấy.”

Ban đầu, để thi triển mỹ nhân kế, cô đã trói tay giáo sư Quý vào ghế, bằng không, cô nào dám xằng bậy như thế.

Quý Duy Thanh nhắm mắt lại điều chỉnh nhịp thở, Tống Thời Hạ không được lười biếng trong kỳ nghỉ nên cũng không muốn cho anh dễ chịu.

DTV

Tống Thời Hạ ngồi trên đùi giáo sư Quý, ôm lấy cổ anh rồi khẽ hôn lên má anh một cái như là dọa dẫm.

Nếu như Quý Duy Thanh không đồng ý, cô sẽ trồng đầy dâu tây trên mặt anh.

“Anh đồng ý đi mà, không là em sẽ trồng dâu tây lên mặt, khiến anh khỏi ra ngoài được luôn.”

Tống Thời Hạ cố tình cọ xát trên người anh để mè nheo.

Vốn cho rằng nhắm mắt làm ngơ, ai ngờ nhắm mắt lại khiến hành động tiếp xúc da thịt càng trở nên nhạy cảm hơn.

Quý Duy Thanh bị ép phải mở mắt ra.

Anh bất đắc dĩ thở dài.

“Cởi ra đi, anh đồng ý.”

Tống Thời Hạ hôn chụt một cái lên má Quý Duy Thanh, hai mắt lấp lánh nhìn anh.

“Thật không? Anh nói lại lần nữa đi.”

Trên trán Quý Duy Thanh lấm tấm mồ hôi, có thể thấy anh đã sắp hết nhịn nổi rồi.

“Ừm, cho em nghỉ.”

Tống Thời Hạ vui vẻ cởi trói cho anh, ngay sau đó vị trí của hai người lập tức thay đổi.

Anh vắt thứ dùng để trói hai tay mình lên lưng ghế tựa, chiếc áo lót ren màu đỏ thẫm đầy mập mờ cũng tôn lên màu đỏ ửng trong đáy mắt anh.

Tống Thời Hạ dùng mỹ nhân kế cũng không mang theo đạo cụ nào, chỉ là bỗng dưng nảy ra ý tưởng, sợ anh chống cự mới lừa anh phối hợp với mình.

Giáo sư Quý ngây thơ không hề nghi ngờ gì mà đồng ý luôn.

Cô bị đụng suýt nữa là đứng không vững mà ngã, chỉ có thể đỡ mép bàn mới đứng vững được.

Tống Thời Hạ hơi hối hận vì đã đùa giỡn quá đà.

Ít nhất cũng không nên dùng quần áo của mình trói anh lại, hoàn toàn có thể rút thắt lưng của Quý Duy Thanh làm đạo cụ kia mà.

Bên trong áo len trống không, cô bị c** s*ch, đưa đẩy hoa cả mắt.

Vậy mà người đàn ông sau lưng còn cố tình x** n*n dày vò mình.

Vất vả lắm mới chờ đến khi kết thúc.

Ngay khi cô thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng cuối cũng thoát được thì lại bị anh ôm ngồi lên đùi, kề sát vào nhau.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 322: Chương 322


Quần áo trên người cả hai đã nhăn nheo, giáo sư Quý vùi đầu xuống c*n m*t xương quai xanh của cô.

Tống Thời Hạ như trở lại lần đầu cưỡi ngựa ở trường đua, chú ngựa cao to dịu ngoan bắt đầu chạy thì lập tức xóc nảy liên tục.

Dù có chuyên gia hướng dẫn, nhưng cô vẫn sợ tái mặt, cưỡi một hồi là eo đùi nhức mỏi.

Cô hôn anh như muốn trả thù, cái lưỡi mềm mại cạy đôi môi Quý Duy Thanh ra, ậm ừ nói: “Không thể chỉ có một mình em thử được.”

Quý Duy Thanh hôn ngược lại, khàn khàn cười nói: “Lần sau anh sẽ thử giúp em.”

Thư phòng lập tức biến thành một mớ lộn xộn, đồ đạc trên bàn vương vãi, Tống Thời Hạ dựa vào trong lòng anh.

“Em muốn tắm rửa, mau ôm em đi tắm đi.”

DTV

Chuyện xảy ra quá đột ngột nên không dùng biện pháp an toàn, cô lo sẽ dính bầu.

Giáo sư Quý giúp cô xoa xoa cái eo nhỏ đã dùng quá độ: “Em có muốn có con không?”

Tống Thời Hạ lười biếng trả lời anh: “Chúng ta đã có hai đứa rồi, không cần phải sinh thêm nữa đâu.”

Giáo sư Quý hôn lên trán cô, bảo: “Chắc chắn ba mẹ cũng hy vọng em có thể sinh đứa con của riêng mình đấy.”

“Hai đứa nhỏ gọi em là mẹ thì chẳng phải là con em à. Anh đừng bận tâm đến suy nghĩ của ba mẹ em, họ chỉ sợ em không thân với hai đứa nhỏ, sau này sẽ khổ thôi.

Đợi đến khi em thi đại học xong sẽ đón họ đến chơi một tuần, lúc đó họ sẽ không lo vẫn vơ nữa đâu.”

Tống Thời Hạ có thể hiểu được nỗi khổ tâm của ba mẹ, nhưng cô tạm thời không muốn sinh con.

Vất vả lắm mới nhen nhóm được chút ý chí phấn đấu, nếu mang thai sinh con thì có lẽ cô sẽ lại lười biếng tiếp mất.

Giữa tháng 11 đã bắt đầu cung ứng hệ thống sưởi hơi, có điều nó không được ổn định cho lắm, trong nhà lúc nóng lúc lạnh.

Tống Thời Hạ tắm xong, run bần bật chui vào trong chăn, định mua một cái bếp sưởi, bên trên còn có thể làm bàn học với đun nước.

Điện thoại trong nhà vang lên, Quý Nguyên đội chiếc mũ đầu hổ mà mình thích nhất ghé vào mép giường gọi mẹ.

“Mẹ ơi, cậu gọi điện thoại nè.”

Tống Thời Hạ vất vả lắm mới ủ ấm ổ chăn, giờ lại phải xuống lầu nghe điện thoại.

“Sao thế ạ? Trời lạnh như thế này, anh có biết em gái anh đang run lẩy bẩy lạnh cóng trong chăn không?”

Tống Thu Sinh thì thầm như làm ăn trộm, hỏi: “Sao sổ tiết kiệm em cho anh có đô la thế hả?”

“Hở? Đô la à? Chắc là em lấy sai sổ tiết kiệm rồi. Nếu anh không gấp thì tạm thời đừng dùng. Đến lúc đó trả sổ lại em cho, em đưa sổ của mình cho anh.”

“Anh vẫn chưa dùng, ban nãy rảnh rỗi nên kiểm tra xem bên trong có bao nhiêu tiền. Vừa kiểm tra thì thấy có tiền nước ngoài làm anh sợ hết hồn.”

Tống Thời Hạ cười giải thích:

“Sổ tiết kiệm của tụi em đặt cùng nhau nên có lẽ anh ấy không để ý mà lấy nhầm đấy.”

Cô nghe điện thoại xong thì tiếp tục chui vào ổ chăn, còn lừa Quý Nguyên tới kể chuyện cho cậu bé nghe.

Cơ thể con nít cực kỳ ấm áp, trong chăn có nhóc con y như có thêm một cái lò sưởi nhỏ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 323: Chương 323


Đợi đến khi giáo sư Quý trở về phòng, cô ra vẻ tức giận hỏi: “Sao anh lại lấy sổ tiết kiệm của mình thế?”

Giáo sư Quý bình tĩnh đáp: “Tiền của chúng ta không cần phải phân chia rạch ròi như vậy đâu.”

“Đúng là không cần phân chia rạch ròi, nhưng đây là tiền em đầu tư cho anh trai dựng nghiệp, lỡ lỗ lã là mất tiền của anh đấy.”

Quý Duy Thanh c** q**n áo và giày cho Quý Dương, nói: “Không sao, anh có thể kiếm lại mà.”

Tống Thời Hạ không biết nên nói anh thế nào mới tốt nữa:

“Em đã bảo anh ấy trả lại rồi, trong sổ tiết kiệm của anh có tiền đô nên đừng có lấy ra lung tung, tiền đô có giá mà.”

Mùa đông thời tiết lạnh, lâu lâu hai nhóc con kia lại được ngủ cùng ba mẹ, còn muốn ngủ ở chính giữa ba mẹ nữa.

Kế hoạch tiêu tiền cho vợ của giáo sư Quý lại tiếp tục thất bại thêm lần nữa.

Hôm sau, Tống Thời Hạ tìm thím Phùng, nhờ thím liên hệ với người ta xem có thể mua được lò sưởi không, nhưng phải là loại có bề mặt lớn để ngồi làm bài tập ấy.

DTV

“Phòng khách nhà cháu to, đặt bếp sưởi cũng được đấy, nhưng đốt bằng gì?”

“Dùng than không khói chắc là được nhỉ? Nhà cháu có hai đứa nhỏ nên sợ dùng than tổ ong.”

Thím Phùng có quan hệ rất rộng, chưa đến một tuần đã nhờ được người mua bếp sưởi và than không khói.

Lần này vẫn là họ hàng của thầy Triệu lái xe ba gác đưa đến cho.

“Cháu mua bếp sưởi to như vậy, phòng khách có chứa nổi không?”

“Chứa nổi, trong nhà có hai đứa nhỏ, bình thường ngồi trên bàn làm bài tập là vừa.”

Tống Thời Hạ đã dọn chỗ từ trước.

Bếp sưởi sẽ đặt ở giữa phòng khách, xung quanh có thể bỏ thêm mấy cái ghế, dù cả nhà mẹ chồng đến cũng có đủ chỗ ngồi.

Bên cạnh bếp sưởi còn có chỗ nướng khoai, cô lấy mấy củ khoai lang đỏ bỏ vào.

Hai đứa nhóc vừa tan học về nhà đã ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của khoai lang từ xa.

Cả hai liếc nhìn nhau, lập tức vắt chân lên cổ chạy thật nhanh, bỏ lại ba ở đằng sau.

Bọn nhóc đã hình thành một phản xạ có điều kiện.

Chỉ cần ngửi được mùi thơm trên đường về nhà thì chắc chắn là mẹ đang nấu món ngon gì đấy.

Tạ Khang ở cách vách cực kỳ hâm mộ.

“Chị ơi, em cũng muốn ăn khoai lang nướng.”

Tạ Nhiêu l.i.ế.m môi nói:

“Chị ra căn tin tìm mẹ xin hai củ khoai lang, rồi chúng ta đến nhà chị Hạ nhờ chị ấy nướng giúp nhé.”

Tạ Khang chủ động dắt em trai: “Vậy em dẫn em trai về nhà, chị đi nhanh về nhanh nhé.”

“Mấy đứa tới đây làm bài tập đi, nhà hai đứa chắc chắn cũng lạnh, nhà chị có bếp sưởi, chờ mẹ hai đứa về hãy về nhà ăn cơm.”

Ban ngày nhà họ Tạ không có ai ở nhà, thím Phùng về mới nhóm lửa, bệnh chung của hệ thống sưởi trong nhà là không được ấm.

Tạ Nhiêu dứt khoát trở về nhà gọi em trai.

Tống Thời Hạ nướng khoai lang cho mấy đứa nhỏ, lại pha cho mỗi đứa một ly sữa mạch nha.

“Mấy đứa ngoan ngoãn làm bài đi, không biết thì hỏi chị, đừng chép bài của nhau đấy.”

Âm mưu của Tạ Khang bị phát hiện, cậu bé xấu hổ cúi đầu xuống.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 324: Chương 324


Mấy đứa nhỏ đi học mẫu giáo không có bài tập, bình thường chỉ học ghép vần, tô theo mẫu chữ và viết các con số.

Tống Thời Hạ để bọn nhỏ ngồi trên sô pha xem truyện tranh.

Tống Thời Hạ thì ngồi trên bàn ăn cắt giấy, cô định làm thẻ chữ cái ghép vần cho bọn nhỏ luyện tập.

Cô nhớ thứ này cực kỳ nổi tiếng trước khi có điện thoại di động.

Cô không mong kiếm được tiền từ thứ này, chỉ định tìm thêm trò giải trí cho mấy đứa nhỏ trong nhà mà thôi.

Vừa có thể dạy học cho bọn nhỏ, còn để chúng được vui chơi giải trí.

Nhưng vẫn có thể nói cho Tống Thu Sinh biết để anh ấy tìm nhà xưởng hợp tác kiếm một khoản.

Loại này vừa không có bí mật gì khó, bán nhiều còn dễ bị bắt chước, kiếm mấy đồng lẻ cũng được.

Ba ngày nghỉ chưa làm được gì đã trôi qua cái vèo, Tống Thời Hạ lại nhớ tới những tháng ngày vật vã giải đề.

Cũng may thứ hai đã có điểm rồi.

Khi Tống Thời Hạ biết điểm thi, cả nhà mẹ chồng cũng đã biết cô thi được 450 điểm.

Lúc biết được điểm số, cô cũng thấy hơi thất vọng, điểm tối đa là 500 mà mình chỉ thi được 450.

Tống Thời Hạ còn chưa hết buồn thì đã nhận được điện thoại báo tin vui từ cô Mạnh.

“Em là người đứng đầu khối tự nhiên luôn, hóa ra xưa nay em toàn giấu tài!”

Chẳng trách cô Mạnh kinh ngạc như vậy.

Bình thường ở trong trường Tống Thời Hạ rất khiêm tốn và kiệm lời, cô ấy biết trong nhà Tống Thời Hạ có người phụ đạo cho cô, nhưng không ngờ Tống Thời Hạ lại giỏi như thế.

Tống Thời Hạ định giải thích mình mất 50 điểm là do đã phát huy không tốt.

Có điều 450 điểm đã coi như cao rồi, nhưng Tống Thời Hạ phải biết mình sai ở đâu mới được.

Cuối cùng cô Mạnh cũng nhớ đến mục đích của cuộc gọi này:

“Em hỏi mất điểm ở đâu à? Chị đang định nói cho em chuyện này luôn đấy.

Chị vẫn cho rằng thành tích ngữ văn của em là đỡ lo nhất, kết quả môn của chị em lại viết lạc đề, chị buồn lắm đấy nhé.”

Môn học có thể cải thiện điểm số nhanh nhất là ngữ văn, chỉ cần học thuộc lòng là được.

Cô ấy từng lo về thành tích của hai môn ngoại ngữ và hóa học của Tống Thời Hạ, nhưng không ngờ Tống Thời Hạ lại trượt chân ở môn ngữ văn.

Tống Thời Hạ vắt hết óc cũng không nhớ nổi tại sao bài văn của mình lại lạc đề được?

“Em viết văn hơi giống công văn, thầy chấm thi cảm thấy em cố tình lấy lòng nịnh hót mình nên mới phê là em lạc đề.”

Vậy cũng được luôn?

Đó không phải là văn nghị luận bình thường ư?

Sao lại thành công văn chứ?

“Cô ơi, em có thể xem thử bài của người đạt điểm cao nhất môn văn không?”

“Đương nhiên là được, chị có in một phần, nhờ cô Quý mang về cho em. Em xem thử người khác viết thế nào nhé.”

DTV

Tống Thời Hạ chưa từng nghĩ đến có ngày mình lại thi được 10 điểm văn, ngay cả bản thân cô cũng không thể tin nổi.

Sau khi lấy được bài văn của người có điểm cao nhất, cuối cùng cô cũng hiểu mình sai ở đâu.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 325: Chương 325


Người khác viết văn đều là văn kể, dùng tình cảm khiến người đọc cảm động, còn cô lại viết văn nghị luận.

Bài của cô nhắc đến những nhân vật vĩ đại, khen ngợi đủ điều, đây là mánh khóe mà cô giáo dạy văn lúc trước đã dạy cô.

Ai ngờ, đến thời đại này lại thành cố tình nịnh nọt, oan ghê luôn.

Tuy cũng có ý lấy lòng ở trong đó, nhưng đều là những dẫn chứng cụ thể, không nói bừa hay tự bịa ra.

Cô còn cảm thấy bạn học viết văn y như đang kể khổ ấy.

Mất điểm rồi thì thôi đi vậy, có thể thi được hạng nhất toàn trường quả thật nằm ngoài dự đoán của cô.

Tống Thời Hạ cùng lắm chỉ dám nghĩ tới top 10, dù sao trên đời này vẫn còn có nhiều người tài giỏi hơn mình, nên cô không dám lơ là.

Tống Thời Hạ vui mừng hớn hở cầm bảng điểm chờ Quý Duy Thanh tan tầm về nhà.

Nhiệm vụ học tập của cô có thể giảm bớt, kể ra thì lý hóa là thi được cao điểm nhất, ngữ văn và chính trị là thấp nhất.

Loại đề dựa vào ý kiến khách quan như thế này, chỉ cần không viết đúng ý của thầy cô chấm thi thì đều bị trừ điểm, quả thật chỉ toàn dựa vào may mắn.

Còn chưa chờ được đến lúc Quý Duy Thanh về nhà, cô đã thấy mẹ chồng xách theo bao lớn bao nhỏ ghé thăm.

“Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”

Hàn Dung cười tươi như hoa.

“Con đứng nhất toàn trường nên mẹ nhờ người mua mấy cân thịt dê. Hôm nay chúng ta ăn lầu dê nhé.”

Trong lòng Tống Thời Hạ chợt cảm thấy ấm áp, cô đúng là may mắn có được nhà chồng tuyệt vời, mẹ chồng chẳng khác gì mẹ ruột.

Cô xách đồ giúp mẹ chồng:

“Mẹ, lần sau muốn chúc mừng thì chờ thứ bảy tụi con về nhà luôn. Không thì nhà chị cả với Yên Nhiên đều không được ăn.”

Hàn Dung vui khấp khởi nói:

“Hôm nay chúng ta chúc mừng ở nhà con, chờ Yên Nhiên nghỉ thì đến nhà hàng quốc doanh ăn một bữa chúc mừng sau.”

Tống Thời Hạ vội vàng ngăn cản bà ấy: “Mẹ, đây chỉ là một cuộc thi thử giữa kỳ thôi, đừng làm linh đình như thế.”

“Phải làm to chứ, con đứng nhất toàn trường chứng tỏ thành tích học tập của con rất tốt, cả khu phố không ai thi được 500 điểm, con là niềm tự hào của cả nhà đấy!”

Cô đang muốn nói chắc chắn lúc trước giáo sư Quý đạt điểm cao hơn mình.

Hàn Dung đoán được suy nghĩ của cô, bèn nói trước:

“Giáo sư Quý của chúng ta không tham gia thi đại học, thằng bé học cấp 1 đã nhảy lớp lên cấp 2, học cấp 2 được một học kỳ lại nhảy lớp lên đại học.

DTV

Lúc đó có rất nhiều thầy cô tới ra đề cho nó, nó đều có thể giải được. Vì vậy, đến cả cấp 3 cũng chưa học đã trực tiếp học lên đại học rồi.”

Chẳng trách còn trẻ đã là giáo sư, còn có hai bằng tiến sĩ ở nước ngoài. Hóa ra anh là thiên tài từ bé.

“Chị cả con cũng không tham gia thi đại học, con bé học trung cấp xong thì đậu sư phạm luôn, vừa tốt nghiệp đã là giáo viên.

Trước đây con bé dạy trường cấp hai, mấy năm trước mới được điều đến trường trung học phổ thông số 9 dạy.”

Thế nên Tống Thời Hạ và Yên Nhiên chính là hai sĩ tử chính quy trong nhà.

Nếu cùng thi đậu đại học thì sẽ càng đáng tự hào hơn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 326: Chương 326


Trong lúc ăn cơm, Hàn Dung nhắc đến mấy người bạn của ba chồng muốn mua trà và rượu thuốc.

Tống Thời Hạ nghĩ có thể kiếm thêm được một khoản nữa nên cũng không từ chối ngay.

Cô mặc kệ ánh mắt của giáo sư Quý, kiên trì nói:

“Gần đây bài vở của con cũng sắp xong rồi, có lẽ phải đợi thêm một chút. Để con bảo anh trai tìm người buôn trà thần bí kia.”

Hàn Dung tỏ vẻ mình hiểu.

Tuy chính sách đã lơi lỏng khiến mọi người có thể tự do mua bán, nhưng đa số người dân đều muốn làm các công việc làm ăn ổn định.

Trừ khi trong nhà thiếu tiền quá mới có thể lấy của quý trong nhà đi bán.

Hàn Dung và chồng đoán có lẽ con dâu đã mua được trà từ trong tay người có hoàn cảnh như thế.

Tình huống này thì phải dăm ba năm nữa may ra mới đỡ hơn.

Trà và rượu thuốc cũng không rẻ, đặc biệt là dược liệu dùng để ngâm rượu thuốc đều là loại cao cấp.

Tống Thời Hạ chưa tính thêm cả chi phí của linh tuyền, đối với cô thì tặng cho người thân bạn bè nên không cần thiết phải so đo những điều đó.

Nhưng nếu bán đi thì cô phải nghĩ xem nên để mức giá như thế nào cho hợp lý.

Giáo sư Quý gõ bàn nói: “Lấy giá ngang với hai bình rượu Mao Đài đi, ai chê đắt thì có thể mua trà.”

Tống Thời Hạ kinh ngạc quay đầu lại hỏi: “Giá này có đắt quá không?”

Không ngờ câu đó lại được nói ra từ miệng anh.

Quý Duy Thanh phân tích cho cô:

“Em tốn thời gian công sức ngâm rượu thuốc, dược liệu lại đắt đỏ, uống vào còn tốt cho sức khỏe, không thua gì rượu Mao Đài.”

Hình như cũng đúng.

Cô vẫn chưa tính công sức mình bỏ ra.

Trước đó, Tống Thời Hạ toàn tự làm cho người trong nhà nên không để ý, giờ muốn bán cho người ngoài thì chắc chắn phải tính kỹ lại.

Cô quyết định luôn:

“Vậy để giá này trước, sau đó lại xem thử có cần tăng giá hay không. Em cảm thấy nếu bán cho người giàu có thể tăng thêm mấy lần.”

Quý Duy Thanh thấy ban nãy cô tỏ ra giật mình, còn tưởng rằng cô ngại thu phí, không ngờ chỉ mới mấy giây đã biến thành con buôn chính hiệu rồi.

“Em tém tém lại một chút đi, giá cao quá có thể bị người ta để ý đó.”

“Yên tâm đi, người bình thường sẽ không mua ở chỗ em, việc buôn bán của em chủ yếu dựa vào danh tiếng thôi.”

Cô còn ngại buôn bán sẽ mệt ấy chứ, có người mua thì ngâm rượu, không ai mua thì khỏi làm.

Sau này, cô sẽ ba năm không khai trương, vừa khai trương thì đủ ăn ba năm, không muốn mệt mỏi cày cuốc như kiếp trước nữa.

Quý Duy Thanh châm chước mở miệng:

“Thầy anh có hỏi thăm rượu thuốc, trước đó anh chia của phần mình cho ông ấy nên sau này bán cho ông ấy có thể để anh trả không, cứ coi như anh tặng ông ấy đi.”

Tống Thời Hạ hào phóng xua tay nói:

“Anh cứ tặng đi, khỏi lấy tiền. Ông ấy là thầy của anh, em cũng không thiếu chút tiền ấy.”

“Cảm ơn em, Hạ Hạ. Bệnh phong thấp của thầy rất nặng, bị mất ngủ và ù tai thời gian dài, nhờ có rượu thuốc nên mới đỡ hơn.”

“Anh bảo thầy uống ít rượu thôi, tuy là rượu thuốc cũng không thể uống nhiều đâu. Anh tặng trà thì hơn.”

“Bệnh phong thấp có thể dùng rượu thuốc thoa ngoài da, không cần phải uống.

Trong nhà có trà an thần, cái loại mà em pha cho anh lúc anh thức khuya đó, tặng nó cho thầy ấy thử xem.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 327: Chương 327


Mặc dù rượu thuốc có linh tuyền nên sẽ không ảnh hưởng đến cơ thể người già, những lỡ như ông ấy tưởng uống rượu thuốc sẽ không sao thì tiêu.

Nên chẳng thà bảo ông ấy kiêng rượu còn hơn.

Câu này của cô như nhắc nhở Quý Duy Thanh, anh vẫn luôn không có lý do ngăn cản thầy uống rượu, lần này cuối cùng cũng có lý do chính đáng rồi.

Tết nguyên đán mà mọi người chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng đến.

Cho dù chỉ có một ngày nghỉ thì Tống Thời Hạ cũng rất hài lòng.

Cuối cùng cũng không cần ngày nào cũng bị bắt viết văn nữa, từ khi bài văn của cô chỉ có 10 điểm thì những môn toán lý hóa đều bị xếp ra sau.

DTV

Hàng xóm là giáo viên hệ lịch sử văn học, sau khi viết xong sẽ đưa cho giáo viên chấm, có học sinh cấp ba nào được hưởng đãi ngộ như vậy chứ!

Từ khi thím Phùng biết cô thi giữa kỳ đứng nhất toàn trường, còn được điểm cao đến 450 điểm thì gặp ai cũng khoe khoang.

Tống Thời Hạ biết thím Phùng không có ác ý gì, chỉ đơn thuần tự hào về người bạn là cô thôi.

Nhưng qua miệng người khác thì lại là cô chắc chắn có thể thi đỗ Đại học Yên Kinh.

Nếu đề thi đại học không có gì bất ngờ thì quả thật cô có thể cố gắng thử xem.

Nhưng nói trước bước không qua, không thể nói chắc được, miễn cho vui quá hóa buồn.

Đôi khi cô còn tình cờ gặp hiệu trưởng Hồ và Trương Uyển Thanh.

Hai người nhiệt tình kéo cô lại trò chuyện cùng, ẩn ý rằng muốn cô báo danh vào đại học Yên Kinh, đừng để trường đại học quốc lập bên cạnh cướp mất.

Áp lực dồn xuống ngay và luôn, vốn dĩ chỉ cần thi vào trường đại học bình thường thì đã là phát huy tốt hơn hẳn người thường.

Kết quả hiện giờ lại biến thành nhất định phải thi vào đại học Yên Kinh.

….

Tết Nguyên đán, Quý Yên Nhiên cũng về nhà, lần này cô ấy thi giữa kỳ khá tốt, được 500 điểm.

Vừa đến cửa nhà, Vu Phương nhà bên đã gọi cô ấy lại.

Quý Yến Nhiên tiến thoái lưỡng nan.

Chị dâu tốt với cô ấy như vậy, mà cô ấy lại thường xuyên qua lại với Vu Phương khiến trong lòng cô ấy cảm thấy áy náy, có lỗi với chị dâu.

Vu Phương giả vờ không thấy vẻ khó xử của cô ấy.

“Yên Nhiên được nghỉ à, mau đến ăn đậu phộng đi, chị vừa mới rang đậu phộng xong, thơm lắm.”

Cô ấy nhìn vào trong nhà, hy vọng mẹ cô ấy đi từ trong nhà ra gọi mình vào.

Quý Yên Nhiên cười gượng, đi theo cô ta vào nhà: “Nghỉ cũng không được yên, giáo viên giao cho em một đống bài tập.”

Vu Phương bóc đậu phộng cho cô ấy:

“Học sinh cấp ba các em quá vất vả, tại sao em không tự học ở nhà chứ? Chị dâu em học ở trường mấy ngày thì về nhà, ngày nào cũng để anh trai em dạy cho cô ấy đấy.”

Ý của cô ta là người nhà họ Quý quá bất công.

Nhất là con trai học giỏi như vậy lại không dạy cho em gái ruột mà lại đi dạy người ngoài là con dâu.

Vốn dĩ cô ta muốn châm ngòi ly gián nhưng ai ngờ Quý Yên Nhiên nghe xong lại thở phào.

“May quá, chỉ cần anh ấy không dạy em là được, tâm lý chị dâu của em vững thật.

Mỗi lần anh ấy dạy là một thử thách của em, khiến em cảm thấy chẳng thà nghỉ học còn hơn.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 328: Chương 328


Mỗi lần cô ấy thi tốt đều sẽ cố gắng lấy can đảm bảo anh trai ra hai đề kiểm tra cho cô ấy.

Kết quả là vắt hết óc suy nghĩ làm hai tiếng đều sai hết, đúng là đả kích lòng tự tin của cô ấy.

Cô ấy thích học ở trường hơn, cho dù có vất vả một chút, nhưng cũng tốt hơn là bị coi như gỗ mục khi đứng bên cạnh anh trai.

Nụ cười của Vu Phương cứng lại.

“Nếu có anh trai dạy thì chắc chắn em sẽ thi được thành tích tốt hơn. Em có biết chị dâu em đứng nhất toàn trường trong đợt thi giữa kỳ này không? Hàng xóm cả khu này đều biết cả rồi đấy.”

Quý Yên Nhiên cũng biết chuyện này.

Có đôi khi được nghỉ, cô ấy không muốn về nhà thì chị cả sẽ đến trường học đưa đồ dùng hàng ngày và sinh hoạt phí cho cô ấy, lúc đó cô ấy nghe xong thì ý chí chiến đấu lập tức sục sôi.

Chẳng biết tại sao, đột nhiên cô ấy cảm thấy hôm nay Vu Phương có dụng ý khác.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô ấy đổi giọng: “Em không biết chuyện này, chị có chắc là chị dâu em không?”

Vu Phương thở dài một hơi.

“Chuyện này còn có thể là giả được sao? Ngày nào mẹ em cũng đi ra ngoài khen ngợi chị dâu em được điểm cao, còn thân thiết với chị dâu em hơn cả em nữa, chị nghe mà khó chịu thay em đó.”

Quý Yên Nhiên không hề thấy khó chịu, cô ấy còn cảm thấy mừng thay cho chị dâu, đứng đầu trường không phải dễ.

Thảo nào anh trai lấy chị dâu, có lẽ là vì nhìn thấy tiềm năng học tập từ chị dâu cũng nên.

Về phần Vu Phương, tâm trạng của Quý Yên Nhiên bỗng trở nên phức tạp.

Trước đây cô ấy rất thân với Vu Phương, khi đó cô ấy cũng thật sự xem Vu Phương là bạn tốt.

Cho dù hai người chênh lệch tuổi tác rất nhiều, nhưng Vu Phương chưa từng coi cô ấy là trẻ con, còn chia sẻ rất nhiều bí mật nhỏ với cô ấy.

Chẳng lẽ vì mình đã trưởng thành rồi sao?

Hay đây mới là bộ mặt thật của Vu Phương.

Cô ấy cảm thấy rất buồn.

Người bạn mà cô ấy từng thật lòng đối đãi lại muốn lợi dụng cô ấy châm ngòi ly gián, phá hỏng quan hệ của cô ấy với người nhà.

Bắt đầu từ lúc nào thế?

Hình như từ khi chị dâu đến nhà, cô ấy được anh trai nhắc nhở mấy câu mới đề phòng Vu Phương, không ngờ ngày này lại đến sớm như vậy.

Quý Yên Nhiên về đến nhà thì buồn rầu không vui ngồi trên sô pha lật báo của ba.

DTV

Hàn Dung đi ngang qua ghế sô pha thấy vậy thì ngạc nhiên nhìn cô ấy.

“Con trút giận vào tờ báo làm gì? Ai trêu chọc con à?”

“Mẹ, có phải con ngốc lắm không?”

“Sao vậy? Thi không tốt à? Điểm cao thì cũng không thể ăn được, lần sau thi tốt hơn là được mà.”

Đột nhiên trong đầu Quý Yên Nhiên nhớ đến lời nói ly gián của Vu Phương, cố ý hỏi bà ấy.

“Chị dâu con thi được 450 điểm, điểm của con thấp hơn chị ấy hẳn 100 điểm.”

“Con bé ngốc, con so sánh với chị dâu con làm gì? Chị dâu con nhiều tuổi hơn con, đọc nhiều sách hơn.

Con học thêm hai năm nữa cũng có thể giống con bé. Nếu con muốn nâng cao thành tích thì tìm anh trai con, chắc chắn thằng bé sẽ đồng ý.”

Quý Yên Nhiên vội lắc đầu: “Cứ để anh ấy cho chị dâu đi, con không cần.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 329: Chương 329


Tống Thời Hạ vừa vào cửa đã nghe thấy câu này, mỉm cười trêu chọc cô ấy: “Bọn chị đến không đúng lúc rồi, sao giáo sư Quý lại bị em gái chê bai vậy.”

Quý Yên Nhiên vô thức nhìn ra phía cửa, không thấy anh trai mới yên tâm.

“Chị dâu, chị đừng nói với anh ấy nhé.”

Tống Thời Hạ giả vờ suy nghĩ: “Vậy chị phải thu phí bịt miệng mới được.”

Vẻ mặt Quý Yên Nhiên đau khổ: “Thứ đáng giá nhất của em chỉ là cái bút máy thôi.”

Hàn Dung cười nói: “Hai đứa nói chuyện đi, mẹ vào bếp xem nồi xương.”

“Phí bịt miệng không nhất định phải là tiền.”

Quý Yên Nhiên tò mò: “Vậy chị muốn gì ạ?”

“Ví dụ như một bí mật nhỏ của em.”

Quý Yên Nhiên hơi chột dạ: “Em làm gì có bí mật chứ!”

“Không vội, anh trai em còn đang trên đường đưa bọn trẻ đến đây.”

Tống Thời Hạ ung dung ngồi xuống, cầm lấy tờ báo bị Quý Yên Nhiên vò nhăn nhúm lại.

DTV

Quý Yên Nhiên cẩn thận tới gần: “Chị dâu, em thật sự không có bí mật nào hết.”

Lúc trước cô ấy có rất nhiều bí mật, nhưng tất cả đều nói cho Vu Phương biết, sau này ở ký túc xá trong trường thì viết nhật ký.

Tống Thời Hạ làm bộ thờ dài: “Chị còn tưởng mấy cô gái nhỏ đều có bí mật.”

Quý Yên Nhiên nịnh nọt bóp vai cho cô: “Em là cô gái lớn rồi.”

“Được, lần này tha cho em, bóp vai cho chị đi.”

Tống Thời Hạ đã ra ngoài tìm anh trai trước, giao lá trà cho anh ấy, cô không giải thích nguồn gốc từ đâu ra.

Tống Thu Sinh cũng không hỏi, dù sao cũng là anh ruột.

Cô còn thuận tiện soạn những thẻ dạy vỡ lòng thành một quyển sách nhỏ.

Nội dung bao gồm nhìn tranh học chữ, nhìn vật, hoa quả rau củ, mọi đồ vật đều do cô tự tay vẽ.

Cô đề nghị với anh trai tìm một giáo viên mỹ thuật chuyên nghiệp vẽ lại lần nữa.

Tống Thu Sinh xem xong, cảm thấy có thể bán chạy.

Đến lúc thương lượng xong sẽ chia cho cô, Tống Thời Hạ chỉ cần 20%.

“Chị dâu, cỡ này đã được chưa ạ?”

Quý Yên Nhiên hâm mộ nhìn làn da của chị dâu, sao da chị dâu lại trắng như vậy, da của cô ấy thì đen sạm đây.

Tống Thời Hạ thoải mái duỗi lưng: “Tay nghề em không tệ, chị mang quà cho em đó, em mở ra xem thử đi.”

Quý Yên Nhiên vừa mừng vừa lo, cô ấy tưởng chị dâu thấy xa cách với cô ấy.

Cô ấy mở túi ra, bên trong là một đôi bốt nhỏ viền lông.

“Em đi thử xem có vừa chân không, cái này do chị nhờ người ta mang về giúp đấy.”

Sau khi có thành tích thi không bao lâu, anh trai gọi hỏi cô muốn quà gì, nên đã nhờ chị dâu mang một đôi bốt khá được ưa chuộng về.

Hai mắt Quý Yên Nhiên sáng rực lên: “Giày đẹp quá, em không nỡ mang luôn ấy.”

Cô ấy lưu luyến rồi đẩy về: “Chị giữ lại mang đi, đôi giày này chắc chắn không rẻ đâu.”

“Đôi giày này là cỡ của em, quà tết chị cố ý mua tặng cho em đó.”

Quý Yên Nhiên yêu thích không buông tay.

“Em cảm ơn chị.”

Tống Thời Hạ vào bếp giúp mẹ chồng, thịt cá còn phong phú hơn cả ăn tiệc.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 330: Chương 330


“Mẹ, đây là dây chuyền con mua cho mẹ, con nghe nói ngọc có thể nuôi người, mẹ đeo là hợp nhất đấy.”

Hàn Dung vui sướng cười không ngậm được miệng lại: “Không ngờ mẹ bằng này tuổi rồi còn được nhận quà.”

Tống Thời Hạ đeo vòng cổ giúp bà ấy: “Cả nhà chúng ta đều có quà.”

Quý Duy Thanh dẫn hai đứa trẻ về nhà, hai đứa trẻ đội mũ hổ do bà ngoại gửi đến, trông rất kháu khỉnh đáng yêu.

Quý Nguyên chạy đến ôm cô: “Mẹ ơi!”

Mặt mày Hàn Dung hớn hở, trẻ con bám mẹ như vậy chứng tỏ Tiểu Hạ đối xử rất tốt với con cái.

Tống Thời Hạ sờ khuôn mặt nhỏ của cậu bé: “Con có lạnh không?”

“Con không lạnh, chúng con muốn đắp người tuyết, nhưng ba không cho bọn con làm.”

“Làm nũng với mẹ cũng vô dụng, mẹ cũng không đồng ý cho các con đi đắp người tuyết.”

Ánh sáng trong mắt hai đứa trẻ lập tức tắt ngúm, Tống Thời Hạ bất đắc dĩ lắc đầu.

“Thật sự không được, làm người tuyết sẽ dễ bị cảm lạnh, cảm thì phải tiêm, các con muốn tiêm không?”

Sống lưng Quý Dương thẳng tắp: “Con là con trai, con không sợ.”

“Sức khỏe con tốt nhưng em trai lại dễ bị cảm lạnh, con muốn tiêm thay em sao?”

Quý Nguyên tủi thân xị mặt.

“Ngoan nào, hôm nay có cá viên mà các con thích đó.”

Khó khăn lắm mới dỗ dành các cậu bé xong, Tống Thời Hạ cảm thấy đau hết cả đầu.

“Mẹ, con cá này giao cho con đi, để con làm thành cá viên.”

“Mẹ còn ngại nhiều xương không dễ gỡ, con làm cá viên thì quá tốt.”

Đám nhóc không thích ăn cá, nhưng lại thích ăn cá viên thịt viên quấy thêm bột mì, cũng không biết đây là thói quen gì nữa.

Quý Duy Thanh đặt túi lớn túi nhỏ xuống, những thứ anh mang đến đều là quà cáp đã chuẩn bị kỹ từ nhà.

Đương nhiên anh chỉ phụ trách bỏ sức lực ra, chuyện chuẩn bị quà cáp này giao cho anh thì chắc là có cái gì thì tặng cái đấy thôi.

Hàn Dung thò đầu ra khỏi phòng bếp: “Giáo sư Quý nhà chúng ta đến rồi đấy à.”

Tống Thời Hạ phủi tuyết trên tóc giúp anh.

“Sao anh không che ô?”

Trên người giáo sư Quý lạnh buốt: “Anh cầm nhiều thứ như vậy mà, mà cũng chỉ đi mấy bước thôi.”

“Anh đi thay áo khoác đi, đừng để lúc nóng lúc lạnh lại bị cảm.”

Trong nhà ấm áp, Tống Thời Hạ vừa vào đã cởi áo khoác ra.

Cả nhà chị cả không đến, buổi sáng họ ăn cơm với mẹ chồng, đến tối mới trở về.

Hai đứa nhỏ ngồi cạnh cửa sổ mong ngóng nhìn tuyết trong sân, bọn họ muốn ra ngoài nghịch tuyết nhưng người lớn không cho.

Tống Thời Hạ lần lượt bế hai đứa xuống dưới.

“Đợi các con lớn rồi, muốn chơi tuyết thế nào cũng được.”

Hai đứa bé uể oải buồn chán, Tống Thời Hạ không khỏi mềm lòng.

DTV

“Chúng ta ra ngoài ném tuyết đi, chỉ được chơi mười phút thôi đấy.”

Hai đứa vừa ủ rũ lập tức hưng phấn vui sướng.

“Vâng ạ!”

Hàn Dung không ngăn cản, chỉ mặc mấy lớp áo khoác cho bọn trẻ, khiến hai cậu bé khó hoạt động.

Tống Thời Hạ: “Chúng ta chia đội trước, ai muốn chung đội với mẹ nào?”

Giáo sư Quý đứng bên cạnh cô.

“Hai người lớn chung đội có được không?”

Quý Dương vỗ ngực: “Con với em trai chung một đội, con sẽ bảo vệ em ấy.”

Thấy ánh mắt ngây thơ kiên định của cậu bé, Tống Thời Hạ cũng không trêu cậu bé.

“Được, hai con một đội, mẹ với ba một đội.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 331: Chương 331


Nghe nhà bên cạnh vang lên tiếng cười đùa, có tiếng người lớn cười nói, cũng có tiếng la hét của trẻ con, Vu Phương bực bội lườm con gái.

“Con không biết sang đó chơi sao?”

Con gái sợ hãi rụt rè: “Mẹ, trời lạnh lắm, con không muốn ra ngoài chơi đâu.”

“Con chẳng được tích sự gì cả, đến cả bạn bè cũng không có, nói con hai câu đã khóc rồi, giả vờ đáng thương như thế cho ai nhìn hả?”

DTV

Con gái cô ta cố nén nước mắt xuống, mặt đỏ bừng.

Mẹ cô ta nghe vậy thì vào nhà.

“Con lại đánh con làm gì, năm sau con đi tìm lớp học đi, cả ngày chỉ làm ổ ở nhà, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.”

Sắc mặt Vu Phương xanh mét:

“Được rồi, mẹ chê con ở nhà làm mẹ xấu hổ phải không, con tìm đại ai đó kết hôn cho mẹ vừa lòng.”

Quý Yên Nhiên dựa vào cửa sổ ở phòng khách, hâm mộ nhìn một nhà bốn người của anh trai chơi ném tuyết.

Cô ấy thể hàn nên không thể động vào bất kỳ đồ gì lạnh, chỉ có thể nhìn với vẻ ao ước.

Nhà bên cạnh hình như có tiếng cãi nhau, cẩn thận lắng nghe thì không thấy nữa.

Quý Yên Nhiên lắc đầu không để ý đến, cầm cốc trà đen táo đỏ hoa hồng nóng hổi lên uống từng ngụm nhỏ.

Lúc nhà chị cả đến thì thợ chụp ảnh do mẹ chồng hẹn trước cũng đến.

Hai cậu nhóc khuôn mặt đỏ bừng, cho dù ném tuyết thua thì cũng đã chơi rất vui.

Tống Thời Hạ vươn tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của hai cậu bé, xác định là đỏ mặt sau khi vận động chứ không phải bị đông lạnh.

“Lần này các con hài lòng rồi chứ? Mau vào nhà c** q**n áo bên ngoài ra đi.”

Sở dĩ hai đứa trẻ bị thua là vì bà nội cho mặc nhiều áo quá, khiến hai cậu bé hành động bất tiện, cơ thể tròn vo như con gấu nhỏ.

Tống Thời Hạ thay quần áo sạch cho bọn trẻ, lại cởi mũ ra rồi treo lên.

Quý Duy Thanh nói trước đây mỗi năm cả nhà sẽ tổ chức chụp ảnh gia đình, năm nay đúng vào dịp tết nguyên đán.

Hàn Dung mặt mày hồng hào:

“Năm nay nhà chúng ta có thêm thành viên mới, chụp ảnh gia đình xong các con có thể về quê ăn tết sớm một chút.”

Bà ấy với chồng còn chưa nghỉ hưu, trong Tết có mấy chuyện quan trọng phải làm nên không về quê chúc tết người thân được, đi đường mệt mỏi giày vò như mấy thế kỷ vậy.

Thế là bà ấy quyết định cho con trai với con dâu về quê ăn tết, dù sao trong nhà cũng còn có Yên Nhiên.

Hàn Dung áy náy nói với Tống Thời Hạ:

“Sang năm các con đón giao thừa ở nhà, mùng một đầu năm ba mẹ đến nhà con ở đến mùng tám mới về.”

Tống Thời Hạ nhẹ nhàng an ủi mẹ chồng:

“Mẹ, không sao đâu ạ, đường xá xa xôi nên ba mẹ con sẽ hiểu thôi, nhưng tết năm nay mẹ với ba sẽ cô đơn rồi.”

Nếu xe lửa có thể dừng ở huyện thì về nhà sẽ tiện hơn, từ nhà ga thủ đô đến huyện chỉ mất sáu giờ.

Đáng tiếc xe lửa ở thành phố chỉ dừng mấy phút, về nhà phải đi đường vòng rất xa.

Hàn Dung cười nói:

“Cô đơn cái gì, cùng lắm thì để chị cả của con dẫn cả nhà về ăn tết. Mẹ chồng con bé lớn tuổi, không nấu cơm được, không bằng hai nhà cùng đón tết.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 332: Chương 332


Quý Nhiễm thò đầu ra nói:

“Thật không ạ? Con còn đang lo vì không biết nấu gì trong bữa cơm tất niên đây, mẹ chồng con nấu chỉ phí thức ăn, toàn phải để con xuống bếp.”

“Chỉ cần mẹ chồng con đồng ý thì mẹ với ba con không có ý kiến gì.”

Sau bữa tối, cả nhà bưng tách trà nóng, hai cậu nhóc thì bưng sữa mạch nha, ngồi trên ghế sô pha xem tin tức thời sự.

Hai anh em nhà họ Trần thấy Tống Thời Hạ thì như chuột thấy mèo, vừa vào nhà đã rụt rè ngoan ngoãn chào hỏi rồi ngồi xem ti vi, khiến Tống Thời Hạ ngạc nhiên vô cùng.

Cô nhỏ giọng hỏi chị cả: “Sao hôm nay hai đứa nhỏ ngoan vậy chị?”

“Em thi được điểm cao như vậy, hai đứa nó chạy theo chị hỏi rất nhiều lần, không thể tin được đây là thành tích của em.

Chị thấy phiền nên bảo A Thanh ra đề cho bọn nó, mỗi ngày không cần chị mắng nữa, anh rể em đã đổi đến sợi thắt lưng thứ hai rồi.”

Tống Thời Hạ nghe thôi cũng thấy đau.

“Làm bài tập có hiệu quả không chị?”

Quý Nhiễm lắc đầu: “Không, nhưng cuối cùng cũng có thể trị được bọn nó rồi.”

Từ sau khi xảy ra chuyện của Dương Uy, cuối cùng Trần Khang cũng bắt đầu nhìn thẳng vào vấn đề giáo dục con cái.

Đương nhiên cũng có liên quan rất lớn đến việc anh ấy thăng chức.

Lúc trước anh ấy có thể vượt qua đối thủ cạnh tranh, ngoại trừ việc anh ấy không có nhược điểm, cẩn trọng trong công việc ra thì cũng có một phần do may mắn.

Vận may của anh ấy không thể nào tốt mãi được, phải làm việc cẩn thận chặt chẽ.

Đầu tiên là mẹ.

Vấn đề trọng nam khinh nữ không thể truyền ra từ nhà anh ấy ra được, ai cũng có thể trọng nam khinh nữ nhưng mẹ anh ấy thì không được.

“Hiện tại cuộc sống của chị lắm, tính cách Tuyết Yến cũng hoạt bát hơn. Chị với mẹ chồng xảy ra mâu thuẫn cũng không đối đầu trực tiếp.

DTV

Hiện tại vì vị trí của mình nên Trần Khang thường kiểm soát mẹ anh ấy, hoàn toàn không cần chị ra mặt cãi nhau với mẹ chồng.”

Giáo dục con cái cũng như vậy.

Trước đây Trần Khang nghĩ là để con học lại chờ đủ tuổi, chờ lớn rồi thì tìm quan hệ đưa vào trường trung cấp.

Tốt nghiệp trung cấp xong cho dù tìm bát sắt hay đưa vào quân đội cũng là một khởi đầu tốt.

Nhưng khi anh ấy thật sự ngồi lên vị trí lãnh đạo mới phát hiện mình bị những người xung quanh nhìn chằm chằm.

Anh ấy còn quá trẻ đã ngồi lên vị trí cao, một khi dám có những ý nghĩ đó thì chắc chắn sẽ có người lập tức tố cáo anh ấy.

Chuyện của Dương Uy đã cảnh báo Trần Khang, anh ấy hoàn toàn không xót con vì đánh nhau bị thương mà cảm thấy may mắn thở phào nhẹ nhõm.

Nếu để mẹ ruột anh ấy tiếp tục nuông chiều hai thằng nhóc này thì không đợi mấy năm nữa sẽ thành Dương Uy tiếp theo.

Huống chi anh ấy còn có ý khác.

Hai đứa con trai cũng nên có người nối tiếp vị trí của anh ấy, còn là thằng lớn hay thằng nhỏ thì phải xem bản lĩnh của chúng.

Cuộc sống của Quý Nhiễm gần đây sống thảnh thơi biết bao.

Mẹ chồng có chồng quản lý, đám con trai hư không nghe lời là bị ăn đòn, chị ấy chỉ cần dạy dỗ con gái cho tốt, bồi dưỡng con gái thành tài là được.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 333: Chương 333


Tống Thời Hạ hơi lo lắng: “Hai đứa nó không bắt nạt em gái nữa sao?”

Quý Nhiễm bật cười:

“Sao có thể chứ, bài tập ba nó giao cho chỉ có Yến Tử biết làm, bọn nó lấy lòng còn không kịp nữa là, nếu viết sai sẽ bị đánh đấy.”

Trần Khang tin vào quan niệm trẻ con không đánh không thành tài của nông thôn, đứa trẻ bị đánh mấy trận thì đầu óc sẽ trở nên thông minh hơn.

Tống Thời Hạ lại không đồng tình, nhưng vẫn thấy hơi hả hê.

Hai thằng nhóc này vô cùng may mắn.

Lúc ở nhà cô, không làm được bài tập chỉ không được ăn ngon mà thôi, bây giờ về nhà bị đánh, so sánh ra thì nhà cô chẳng khác gì thiên đường với chúng.

Hai anh em nhà họ Trần không dám trêu chọc mợ và em họ nữa.

Ai mà biết được có phải cậu cố ý làm khó bọn chúng mới ra nhiều bài khó như vậy hay không.

Bọn chúng lật nát sách toán học cũng không tìm được đáp án, còn phải cầu xin sự giúp đỡ từ em gái mít ướt mà bọn chúng coi thường nhất.

Trần Tuyết Yến cũng có ngày được lên mặt với bọn chúng.

Điện thoại trong nhà liên tục reo vang, chỉ chụp bức ảnh thôi mà nó đã reo không biết bao nhiêu lần.

Hàn Dung không cho mọi người bắt máy, dù sao cũng không phải chuyện gì gấp gáp.

Quả nhiên, các cuộc gọi đến đều là chúc tết và nghe ngóng chuyện rượu thuốc.

Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Tống Thời Hạ bỗng thấy khó hiểu.

“Rượu thuốc của con chỉ cho người nhà chứ chưa từng bán bao giờ.”

Người gọi đến có rất nhiều người không quen biết Tống Thời Hạ, nhưng đều quen biết Hàn Dung và Quý Học Nhai, biết rượu thuốc kia là đồ tốt.

Quý Duy Thanh suy nghĩ một hồi rồi nói:

“Lúc trước con cầm theo mấy bình rượu thuốc đi công tác, có lẽ các chú các bác nói cho người nhà biết.”

Chỉ có tết nhất trụ sở mới cho các nhà nghiên cứu gọi điện về nhà, co người phải giữ bí mật cao hơn thì xử lý theo dạng mất tích.

Nhưng đa số các giáo sư hay viện sĩ đều được bảo vệ bí mật, hàng năm có thể gọi điện thoại về nhà vào các ngày lễ lớn.

Quý Duy Thanh không thường uống rượu.

Anh thích trà dại giúp mình tỉnh táo tập trung, còn rượu thuốc được các chú các bác khen không dứt miệng thì anh tặng hết cho thầy và Tô Ái Dân.

Tống Thời Hạ giải thích với người nhà:

“A Thanh nói các tiền bối của anh ấy thích rượu thuốc, lần thứ hai anh ấy đi công tác con đã bảo anh ấy tặng một ít cho các giáo sư, hay là nguyên nhân là thế nhỉ?”

Trần Khang gãi gãi đầu, thật ra anh ấy cũng muốn xin một ít rượu thuốc.

DTV

Đàn ông khi lớn tuổi thì thân thể cũng yếu đi, nhất là chứng ù tai mất ngủ, hay đi vệ sinh.

Anh ấy không uống rượu hút thuốc.

Nhưng có một lần vô tình uống rượu thuốc, cảm thấy toàn thân nóng ran, thấy khỏe khoắn như được ngâm nước nóng vậy, ngay cả đánh con cũng có sức hơn hẳn.

Ngoài ra anh ấy còn có vấn đề hơi khó nói, phía sau gáy của anh ấy bị hói.

Thỉnh thoảng chải đầu rụng cả mớ tóc, rõ ràng không làm gì cũng rụng rất nhiều tóc, nếu tiếp tục rụng thì anh ấy sẽ hói sớm mất thôi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 334: Chương 334


Lúc rụng tóc nghiêm trọng nhất vào khoảng thời gian anh ấy với đối thủ cạnh tranh giành căng nhất.

Năng lực của bọn họ ngang nhau, chỉ cần phạm chút sai lầm thôi thì anh ấy phải đợi đến khi đối phương về hưu mới có thêm cơ hội nữa.

Từ lúc đó trở đi, anh ấy bắt đầu rụng tóc rất nhiều.

Do ban đầu khóc khá dày nên anh ấy không để ý mấy.

Nhưng mãi đến một ngày đột nhiên cảm thấy sau gáy mát mát, anh ấy mới hoảng sợ phát hiện đỉnh đầu đã lưa thưa rồi, một cơn gió thổi qua cũng sẽ lộ ra sau gáy trụi lủi.

Cũng may vào đông, anh ấy có thể lấy cớ trời lạnh mà đội mũ lên, che giấu mấy tháng.

Mãi đến khi uống rượu thuốc thì anh ấy cảm thấy trên đầu có thay đổi.

Hồi còn nhỏ anh ấy ở nông thôn, nghe được rất nhiều câu chuyện xưa.

Nghe nói có bác sĩ trung y thần bí ngâm rượu thuốc có thể khiến người c.h.ế.t sống lại, xương khô mọc thịt.

Em dâu ngâm rượu thuốc có bỏ nhiều dược liệu như vậy, chắc chắn có một loại có tác dụng khiến thân thể anh ấy khỏe mạnh, khiến chỗ bị hói mọc ra ít tóc.

Cho dù không nhiều, nhưng cũng an ủi được phần nào.

Quý Học Nhai giả vờ ho hai tiếng.

“Rượu thuốc đúng là rất hữu dụng, bạn bè ba uống xong đều khen, hiệu thuốc bên ngoài ngâm cùng một loại dược liệu với con cũng không có tác dụng tốt như thế đâu.”

Tống Thời Hạ đang định mở miệng giải thích thì Quý Duy Thanh đã nắm tay cô, chủ động nói.

“Hiệu quả không giống nhau cũng bình thường. Dùng cùng một loại gia vị xào rau, mùi vị chúng ta làm ra cũng khác với đầu bếp, chuyện này cũng không có gì lạ.”

Ai ngờ Quý Học Nhai lại nói:

“Ba không phải so sánh rượu thuốc của các con với bên ngoài, ý của ba là Tiểu Tống có thể ngâm nhiều một chút không?

Nhóm chiến hữu cũ của ba đều thèm rượu này, uống xong lưng với chân không mỏi không đau nữa, đi ngủ cũng không ngáy luôn.”

Tống Thời Hạ nhéo lòng bàn tay Quý Duy Thanh.

“Ba, mọi người lớn tuổi rồi nên ít uống rượu đi, con bảo anh trai con liên hệ với thương nhân kia rồi, nói không chừng có thể mua hết trà tồn kho của người đó đấy.”

Vừa nhắc đến trà, Quý Học Nhai không còn nhớ đến rượu thuốc nữa, ông ấy thích uống trà hơn.

Bị chuyển chủ đề, lòng Trần Khang nóng như lửa đốt.

Đợi đến khi chỉ có hai người, Tống Thời Hạ ôm cổ giáo sư Quý, nghiêng đầu hỏi anh.

“Sao anh không cho em giải thích?”

Quý Duy Thanh chưa kịp nói thì có tiếng gõ cửa.

Trần Khang đứng ở cửa, ngại ngùng cười.

“Anh có thể vào nói chuyện không?”

Tống Thời Hạ mời anh rể vào thư phòng.

“Có chuyện gì vậy anh?”

Trần Khang ngồi xuống thì lập tức nói thẳng vào vấn đề: “Em dâu, em trai, anh thật sự có một việc cần nhờ các em.”

DTV

Tống Thời Hạ nhìn Quý Duy Thanh, sau đó mới nhìn lại anh rể.

“Chưa chắc bọn em đã giúp được đâu.”

Sắc mặt Trần Khang có vẻ nôn nóng: “Có thể, nếu là em thì có thể giải quyết được.”

Anh ấy nói xong thì cởi mũ xuống, xoay người vén tóc lên, lúc này Tống Thời Hạ mới thấy sau gáy anh rể trọc một mảng.

Xung quanh có một ít tóc đen mọc lởm chởm, trông như hàng rào quanh sân băng vậy.

“Anh rể, anh bị gì thế?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 335: Chương 335


Trần Khang xấu hổ nói:

“Trước đây không phải anh đã ra sức cạnh tranh vì vị trí này sao, ngày nào cũng lo âu không ngủ ngon, tinh thần không tốt.

Khi đó rụng tóc cũng không quan tâm, đợi công việc ổn định rồi mới phát hiện sau gáy đã trọc rồi.”

Thật ra còn có thêm nhiều tóc bạc hơn, nhưng kỳ lạ là đã biến mất rồi.

Tạm thời anh ấy cho rằng đây là công hiệu của rượu thuốc.

Tống Thời Hạ giả vờ khó hiểu: “Anh rể muốn bọn em giúp giấu chị gái tìm bác sĩ sao?”

“Không phải, anh vô tình uống rượu thuốc mới phát hiện tóc xung quanh mọc ra một ít cho nên mới hỏi em.

Có thể cho anh một ít rượu thuốc được không? Anh sẽ bỏ tiền mua, làm ơn đừng nói cho chị cả của các em biết.”

Tống Thời Hạ chỉ tay ra cửa, Quý Nhiễm cười như không cười đứng dựa vào cửa.

Quý Nhiễm lạnh lùng cười nói:

“Em còn tưởng rằng anh ngoại tình cơ đấy, tự nhiên lại che che giấu giấu chia phòng ra ngủ.”

Trần Khang nghiêm mặt nói:

“Ăn nói linh tinh, anh là loại người đó sao! Em không thấy gáy anh thành cái gì rồi à? Anh xấu hổ nên mới không muốn em thấy.”

Quý Nhiễm thuận tay đóng cửa lại:

“Rụng tóc thì anh nói sớm cho em biết chứ, sắp tết nhất tới nơi rồi anh lại đến làm phiền Tiểu Tống ngâm thuốc cho anh, tạm thời anh cứ đội mũ che đi, đợi hết tết rồi tính”

Trần Khang khổ sở nói: “Hết tết không phải đến mùa xuân rồi sao, anh không đội mũ được nữa.”

Quý Nhiễm đưa tay chỉ vào n.g.ự.c anh ấy: “Một cục trưởng như anh còn sợ người ta cười chê sao?”

Trần Khang nhỏ giọng ngụy biện: “Đây là vấn đề mặt mũi mà.”

Tống Thời Hạ cũng hiểu ra, hai người này đến đây liếc mắt đưa tình.

“Tạm thời em không rảnh, nhưng nhà em còn rượu thuốc chưa uống hết, nhưng em không thể cam đoan có trị được chứng rụng tóc của anh rể nhé, vấn đề này vẫn phải đến bệnh viện khám thì hơn.”

Trần Khang từng đi khám rồi, bác sĩ bảo anh ấy nên ăn nhiều rau củ và vừng.

“Vớt vát được đến đâu hay đến đó, đến bác sĩ cũng không trị rụng tóc được, dù sao cũng phải có cái gì đó an ủi tinh thần chứ.”

Thi cuối kỳ xong, Tống Thời Hạ đã xin nghỉ đông.

Tin tốt là không cần làm bài tập mùa đông, tin xấu là đức ông chồng giáo sư Quý lại tự mình soạn bài tập cho cô.

Bài tập ngữ văn của cô là giáo sư Tạ cách vách soạn.

Cô tò mò nhìn giáo sư Tạ soạn bài cho cả thím Phùng.

Bài tập của thím Phùng là viết chính tả mấy bài thơ cổ và dịch thể văn ngôn ra, còn của cô lại là mỗi ngày phải viết một bài văn.

Trong lúc nhất thời, Tống Thời Hạ cũng không biết nên hâm mộ thím Phùng hay là thương cho phận mình nữa.

Tống Thời Hạ ngâm hết hũ rượu lớn cuối cùng, rốt cuộc cũng có thời gian nghỉ ngơi.

Từ tết nguyên đán tới giờ, đã có rất nhiều cuộc gọi điện tới nhà mẹ chồng hỏi han, ngoài mặt thì nói là chúc tết, nhưng thật ra lại là hỏi chuyện rượu thuốc.

Tới hiện tại, tất cả triệu chứng Tống Thời Hạ biết tới không giới hạn trong chuyện rụng tóc, mất ngủ, phong thấp, đổ mồ hôi trộm vân vân.

Lý do lớn nhất là mất ngủ, đổ mồ hôi trộm và đau eo nhức chân.

Mồ hôi trộm là nói giảm nói tránh rồi.

Cô cho rằng các cụ trung niên đổ mồ hôi trộm thì nên đi khám nam khoa chứ không phải uống thuốc rượu.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 336: Chương 336


Thím Phùng qua giúp cô soạn dược liệu, Tống Thời Hạ cũng sớt một bình rượu thuốc cho bà.

Lần này thím Phùng không từ chối nữa.

“Cháu ngâm cả hũ đồ như thế, nhất định là đồ tốt rồi.”

Tống Thời Hạ bịt miệng hũ lại:

“Vốn dĩ ban đầu cháu chỉ ngâm đại một ít để ở nhà uống thôi, ai ngờ ma xui quỷ khiến thế nào, cháu tặng cho bạn bè người quen một ít.

Mọi người đều phản hồi là có tác dụng khá tốt, nên muốn mua thêm một ít từ chỗ cháu.”

Cô cũng không muốn kinh doanh rượu thuốc.

Ngặt nỗi người ta có thể gọi điện tìm ba mẹ chồng của cô, nói rõ quan hệ thật sự không tệ, cô cũng không muốn mích lòng người ta.

Lần này ngâm rượu thuốc cô có cho thêm cẩu kỷ với mấy thứ bồi bổ thân thể, cũng cho khá nhiều hà thủ ô.

Nói tóm lại, vẫn dùng dược liệu tốc nhất để ngâm chung với nhau, người ta nhìn vào chỉ cảm thấy là do cho nhiều dược liệu nên hiệu quả mới tốt mà thôi.

Nước linh tuyền cũng sẽ giúp tất cả dược liệu phát huy toàn bộ công hiệu.

Mặc kệ kiểm tra kiểu gì cũng sẽ không lộ ra, cùng lắm chỉ cho là chất nước tốt mà thôi.

Thím Phùng cảm thấy Tiểu Tống khiêm tốn quá rồi:

“Đồ qua tay cháu có cái gì là bình thường đâu, rau củ quả trong sân được cháu trồng xong cũng biến thành món ngon hiếm có đấy.”

Tống Thời Hạ cười cười, dẫn thím Phùng đi lên bàn ăn ở phòng khách cùng nhồi bột mì.

“Hôm nay lại phải làm phiền thím, cháu muốn nướng thêm ít quà bánh để mang về nhà.”

Quà Quý Duy Thanh chuẩn bị cho cô đúng là hết chỗ chê, không ngờ anh lại tặng dụng cụ làm bếp với máy đánh trứng cho cô.

Cô hoài nghi là trước đây làm máy đánh trứng chạy bằng cơm mệt quá nên giáo sư Quý mới tặng cô một bộ dụng cụ như thế.

Thím Phùng thấy lò nướng thì hâm mộ vô cùng, bà còn trêu ghẹo Tống Thời Hạ.

“Đây là hiệu nước ngoài đấy, chơi với cháu lâu mới phát hiện giáo sư Quý là người ngoài lạnh trong nóng, còn chu đáo nữa chứ, nhìn xem cậu ấy yêu chiều vợ biết bao.”

Tống Thời Hạ cũng cười đùa:

“Anh ấy tặng mớ này cho cháu còn không phải vì để cháu nấu cơm cho ba cha con, đàn ông ai lại đi tặng dụng cụ làm bếp cho vợ chứ.”

Thím Phùng chậc chậc hai tiếng rồi lắc đầu.

Lúc nói lời này, Tiểu Tống phải giấu nụ cười trên môi đi mới có sức thuyết phục, nhìn cô cười tươi như hoa thế kia.

Tống Thời Hạ ngoài miệng thì chê ỏng chê eo, nhưng giáo sư Quý có lòng như thế khiến cô rất vui mừng.

Lò nướng và lò vi sóng có tác dụng rất lớn, sau này làm bánh thuận tiện hơn, không những thế, hâm thức ăn lại cũng sẽ nhanh hơn rất nhiều.

Thím Phùng giúp Tống Thời Hạ nhồi bột mì.

Tống Thời Hạ thì làm vài loại quà bánh có thể để được lâu, mang về nhà cho ba mẹ và chị gái nếm thử.

Mỗi lần ra một mẻ, Tống Thời Hạ lại mời thím Phùng cùng nếm thử và cho nhận xét, thím Phùng cảm thấy ngon thì sẽ làm nhiều một chút để mang về.

Ở nông thôn ăn tết xong phải chờ thêm một hai tháng mới ấm dần lên, để ở trong nhà cũng sẽ không bị hỏng ngay.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 337: Chương 337


Thím Phùng ăn bánh mì mềm xốp nóng hổi thì cười tươi nói, “Hôm nay hưởng sái nhà cháu, nhà thím lại không cần nấu cơm rồi.”

Tống Thời Hạ tháo tạp dề ra:

“Nếu không có thím giúp đỡ, một mình cháu khéo phải làm đến tối mới xong được.”

Còn trứng và sữa chưa dùng hết, Tống Thời Hạ nghĩ có thể làm bánh trứng.

Tuy bánh trứng mình làm ra không ngon như hàng chính tông nhà người kia, nhưng mùi vị chắc sẽ không tệ lắm.

Mùi bánh trứng ngọt ngào hơn điểm tâm bình thường rất nhiều.

Thím Phùng chân trước mới vừa mang bánh mà Tiểu Tống cho về nhà, chân sau đã ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào truyền tới từ cách vách.

Thím Phùng lẩm bẩm:

“May mà hôm nay ăn no rồi, bằng không ngửi mùi thôi cũng sẽ thèm c.h.ế.t mất.”

Mỗi lần tới giúp đỡ Tiểu Tống, bà đều thấy rất ngại, đồ ăn mới ra lò Tiểu Tống đều mời bà nếm thử.

Bà không cần tốn xu nào cũng được ăn các loại quà bánh đắt đỏ mà mình không thể mua nổi, đám trẻ ở nhà cũng có lộc ăn theo.

Đám nhóc trên lầu ban đầu chạy xuống ăn hai cái bánh rán, xong xuôi lại chạy về thư phòng ngồi học với ba.

Bây giờ ngửi thấy mùi bánh trứng là chúng nó lại bắt đầu ngồi không yên.

Giáo sư Quý đeo mắt kính tìm đọc tài liệu viết luận văn, hai đứa bé nhoài người nằm trên bàn, mắt đảo láo liên.

Quý Nguyên cố ý nói lớn nhắc nhở ba mình, “Ùng ục ùng ục, sao tự nhiên bụng cứ kêu hoài vậy ta?”

Quý Dương cũng nhịn không được mà nuốt nước bọt, trẻ con mới 4 tuổi làm sao đỡ nổi sức hút của bánh trứng chứ.

Giáo sư Quý thì nghiêm túc ngồi viết luận văn, giống như khứu giác đã bị tịt mất rồi.

Hai đứa nhỏ cứ xoay tới xoay lui, chẳng buồn nhìn sách tập viết nữa, định lén chuồn xuống tầng dưới ăn bánh.

Vừa đi tới cửa phòng, giáo sư Quý đã ngẩng đầu lên, “Hai con đi đâu đó?”

Quý Nguyên xoa bụng: “Ba ơi, con với anh đói bụng quá à.”

Tống Thời Hạ bưng mâm lên lầu.

“Đứng ở cửa làm gì thế? Mẹ mới nướng bánh trứng đây, mau ăn thử đi.”

Hai đứa bé hưng phấn reo lên, lúc này giáo sư Quý mới ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào quanh quẩn khắp nhà.

Tống Thời Hạ đưa bánh cho hai đứa bé xong mới đến lượt Quý Duy Thanh, cô đặc biệt giới thiệu:

“Em bắt chước làm bánh tart trứng ngoài tiệm này, không biết có giống không, dù sao thì vẻ ngoài trông cũng giống y hệt đấy.”

DTV

Giáo sư Quý ăn thử một miếng rồi cho nhận xét:

“Ngon lắm, mùi cũng thơm, không thua gì bánh tart trứng chính tông ở nước ngoài cả.”

Tống Thời Hạ được khen thì vô cùng hài lòng.

Hương thơm ngọt ngào kia đến tối vẫn còn quanh quẩn khắp nhà, ngay cả giấc mơ cũng trở nên ngọt ngào đẹp đẽ hơn.

...

Đến cuối năm, Tống Thu Sinh cầm túi lớn túi nhỏ đến thăm.

Mỗi lần anh trai tới thăm đều khệ nệ tay xách nách mang như cứ như mấy tay nhà giàu mới nổi vậy.

Tống Thời Hạ không khỏi mở đầu bằng câu hỏi quen thuộc.

“Anh à, anh phát tài rồi ạ?”

Tống Thu Sinh liếc cô một cái.

“Lần nào cũng nói mấy lời này, còn lâu lắm anh trai em mới phát tài, nhưng đúng là kiếm được một mớ, còn không mau phụ anh xách mớ này vào nhà đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 338: Chương 338


Tống Thời Hạ thè lưỡi, nhận lấy mớ quà anh trai đưa tới.

“Tại em thấy anh cầm nhẹ nhàng quá, còn tưởng anh không cần ai giúp.”

Tống Thu Sinh cạn lời: “Anh là khách tới chơi nhà, em tiếp đãi khách như thế đấy à?”

Tống Thời Hạ cười hì hì nói: “Mình là người một nhà mà, nói khách khứa thì xa lạ quá.”

“Được rồi, anh nói không lại em. Mớ đồ này là quà tết anh mua, còn có quà cho em, em rể với hai đứa nhỏ đấy.

Có cả quà tết Diêu Tuyết mua cho em nữa, đồ em tặng lúc trước cô ấy thích lắm, cô ấy còn nói có cảm giác như gần đây da trắng với mịn hơn hẳn rồi.”

Tống Thu Sinh không khỏi càm ràm: “Anh cũng chẳng thấy có gì khác, không phải xưa nay cô ấy đã trắng rồi à?”

DTV

Tống Thời Hạ không khỏi vặc lại:

“Anh đương nhiên không nhìn ra cái gì rồi, trong mắt anh, chỉ cần da không đen thì xem như trắng rồi.”

“Đúng là anh không hiểu thật, đàn bà con gái các em suốt ngày bôi bôi trét trét lên mặt, đã đẹp lắm rồi, còn bày vẽ ra làm gì nữa không biết?”

“Anh không hiểu đâu, ai mà chẳng yêu cái đẹp chứ?”

“Hai người đã đẹp thế rồi còn yêu làm đẹp nữa, không chừa đường sống cho người khác chứ gì.

Thôi bỏ đi, tạm thời không nói cái này nữa, anh là đàn ông thô lỗ không rành mấy cái này. Anh đưa tiền cho em trước nhé.”

Tống Thời Hạ cũng thường thấy lo lắng cho EQ của anh trai mình.

Nói anh ấy là kiểu đàn ông vô tâm, nhưng anh ấy lại biết cách dùng lời nói đơn giản thành tâm nhất để khen em gái và bạn gái xinh đẹp.

Nói anh ấy tinh tế thì lời nói với hành động lại chuẩn phong cách đàn ông vô tâm.

“Tiền gì cơ?” Chẳng lẽ anh trai cô mới đó đã kiếm được tiền lời rồi ư?!

Tống Thu Sinh đứng thẳng lưng:

“Không phải lần trước em bảo anh làm sách tranh thiếu nhi bán lấy tiền à? Anh đã đi tìm giáo viên trường mỹ thuật thủ đô, người ta tốn một tuần đã vẽ ra mẫu rồi.

Chị dâu em nhìn xong cảm thấy cũng không tệ, nên xin anh mua bản quyền tới thành phố G bán, anh nghĩ dù sao mối làm ăn này cũng không tệ, bán thì bán thôi.”

Tương đương với việc bây giờ còn chưa bán thì đã có tiền vốn, không cần dùng tới tiền lập nghiệp.

Tống Thời Hạ chỉ lấy 50%, nên anh trai đưa cho cô 2000 đồng.

“Anh à, anh có chắc là không phải chị dâu đang trợ cấp cho anh đấy chứ?”

Tống Thu Sinh bĩu môi:

“Chị dâu em không làm mấy mối lỗ vốn đâu, khả năng làm ăn kinh doanh của cô ấy giỏi hơn anh nhiều, chuyện yêu đương với làm ăn cô ấy có thể phân biệt rõ ràng mà.”

Lúc này Tống Thời Hạ mới yên tâm nhận tiền.

“Thế cũng được, bằng không em nhận tiền này sẽ không yên tâm.”

“Hai hôm nữa bên anh cũng xuất bản được rồi, em nói xem mình nên bán giá bao nhiêu thì được nhỉ?”

“Sao nhanh thế?”

Không thể trách vì sao Tống Thời Hạ lại kinh ngạc như thế.

Mới có nửa tháng, anh trai cô làm ăn nhanh nhẹn rốp rẻng như thế sao?!

“Sắp tới tết rồi, phải kiếm ít tiền mới có tiền tiêu tết chứ. Không chỉ anh sốt ruột đâu, bên nhà in cũng đang chờ anh kia kìa.”

“Cũng phải, vậy anh nhớ tìm vài giáo viên chuyên nghiệp xét duyệt nhé, nhớ để ý lỗi chính tả hoặc vấn đề in ấn đấy.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 339: Chương 339


Giáo viên mỹ thuật của trường mỹ thuật thủ đô thì không cần nghi ngờ, chủ yếu là sợ khâu in ấn có vấn đề thôi.

“Mấy chuyện em nói anh đều nhớ kỹ đây, anh đã bỏ tiền thuê giảng viên đại học kiểm tra hai lần rồi, tuyệt đối không có vấn đề.”

Tống Thời Hạ cũng yên tâm phần nào: “Thế cũng được, nhưng anh à, năm nay anh không về nhà ăn tết ạ?”

“Đương nhiên là phải về chứ, bán đến trước tết thì xưởng in mới nghỉ.”

Cô lại cho anh trai thêm mấy ý kiến.

Ví dụ như đăng báo để quảng cáo, biến phần quà tết kia thành quà hạng sang tết nhất phải mua biếu tặng.

DTV

Hàng có một không hai như thế, mọi người nhất định sẽ thích cho mà xem.

Kiếm tiền đợt tết này xong, chờ sang năm đám thương nhân khác muốn ăn theo thì phải kiếm được khác để làm ăn mới được.

Tống Thu Sinh cũng nghĩ vậy, ban đầu anh ấy muốn biến nó thành nghề tay trái, nhưng Diêu Tuyết đã nhắc nhở anh ấy.

Mấy nghề dễ dàng, không cần kỹ thuật này sẽ bị giành mất bát cơm rất nhanh.

Chẳng thà anh cứ giữ vững mục tiêu, phấn đấu ở mảng chăn nuôi rồi nhận thầu mối cung ứng nguyên liệu cho siêu thị với khách sạn và nhà hàng ở thủ đô, tiền kiếm được nhất định không thấp hơn cái này.

Trước khi anh trai rời đi, Tống Thời Hạ lại rót một bình rượu thuốc thích hợp cho nữ dùng, cùng loại với rượu cô đã tặng cho Qúy Yên Nhiên.

“Nếu chị dâu vất vả quá hoặc mất ngủ thì có thể uống, nhưng bình thường đừng uống thường xuyên nhé.”

“Ái chà, rượu thuốc à, hai hôm trước chị dâu em còn nói với anh là cô ấy tìm người mở rộng quan hệ.

Sau khi nghe được tin mấy người kia đều thích uống rượu thuốc, cô ấy còn nói không hiểu nổi đam mê của họ.”

Trùng hợp tới vậy ư?

Không phải là cùng một nhóm người đấy chứ.

Tống Thời Hạ cười nói:

“Có thể là có tuổi rồi nên thích mấy thứ bổ cho thân thể ấy mà, rượu thuốc có biết bao nhiêu loại.”

“Chứ còn gì nữa, thuốc viên của Đồng Nhân Đường gì đó cũng được yêu thích lắm, một viên đến 70 đồng, lại còn phải có quan hệ mới mua được cơ.”

Tống Thời Hạ có nghe nói, hình như là một loại thuốc tên An Cung Ngưu Hoàng hoàn.

Trong đó có một vị thuốc dùng tới sừng tê giác, qua 30 năm nữa, vì tê giác trở thành động vật được bảo vệ nên chỉ có thể dùng thứ khác thay vào.

Ngưu Hoàng hoàn này tới 30 năm sau có thể đấu giá tới 150 ngàn luôn.

“Là An Cung Ngưu Hoàng hoàn ạ? Nó cũng có tác dụng với một nhóm người. Như tặng quà đừng có tặng thứ này, em cảm giác ngụ ý không được tốt lắm.”

Anh trai nhắc tới Đồng Nhân Đường xem như nhắc nhở cô, có thể mua vài viên về xem thử.

Cô không thiếu 300 nghìn trong tương lai, chỉ tò mò không biết vì sao thứ thuốc này lại bán đắt như vậy.

Tống Thời Hạ nhờ anh trai mua vài viên thuốc cho mình, mua xong thì cô lập tức hối hận.

Cô cũng có dùng được đâu, mua về chỉ tổ phí tiền mà thôi.

Cô cất thuốc vào trong không gian, lỡ như ngày nào đó cần dùng tới nó thì sao.

Năm đầu kết hôn, theo lý thì ăn tết phải đi chúc tết họ hàng, nhưng vì Tống Thời Hạ phải về quê nên đã đi biếu quà tết cho họ hàng trước tết.
 
Back
Top Bottom