Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 300: Chương 300


Chị dâu hào phóng quá đi, Tống Thời Hạ chớp chớp mắt ngưỡng mộ.

“Chị dâu, chị yên tâm, em nắm vững quá khứ của anh em như lòng bàn tay, nếu anh ấy dám bắt nạt chị, em có thể vạch trần cả chuyện 7 tuổi anh ấy còn tè dầm cho người ta biết.”

“Em gái ngoan, chị thích nhất là những cô gái hào sảng thoải mái như em.”

Tống Thời Hạ ngại ngùng xấu hổ khi được khen như thế, theo cô, nếu nói hào sảng, cô không bằng một góc chị ấy.

Vốn cho rằng hôm nay chỉ tới cùng ăn một bữa cơm, nhận món quà gặp mặt thôi, không ngờ chị dâu tương lai lại thật tình chuẩn bị rất nhiều quà cho cô.

Tống Thời Hạ cảm thấy mình chỉ xách mỗi cái túi xách tới ăn cơm như thế thật là xấu hổ, lần sau nhất định phải chuẩn bị quà cho chị ấy mới được.

Thịt nướng thời này và thời sau không giống nhau, không phải nướng trực tiếp trên than hoa hay bếp điện, chỉ nướng trên mâm sắt tròn.

Lại vì thịt dê quá tanh, chưa có nhiều gia vị để khử mùi nên không có thịt dê nướng mà chỉ có thịt bò nướng.

Cửa hàng thịt nướng có chia khu vực chung và những phòng riêng, chị dâu bao một gian riêng.

Tống Thời Hạ nhìn quanh một lượt: “Anh em đâu ạ?”

“Ảnh đi mua đồ ngọt, ăn xong cho em mang về.”

Tống Thời Hạ trêu chọc: “Thế thì ngại quá, em qua đây ăn không uống không lại còn có đồ mang về nữa.”

“Nhà em có trẻ con mà, trẻ con hay thích đồ ngọt, chị mua cho chúng nó ít quà, sắp mang tới rồi.”

Đây đâu phải chị dâu chứ, đây rõ ràng là chị ruột mà.

Khi Tống Thu Sinh xách túi lớn túi nhỏ các kiểu bánh ngọt về, em gái và bạn gái anh ấy đã ngồi trò chuyện thân mật đến độ không ai để ý anh chàng.

Anh ấy ra vẻ chua xót: “Hai chị em có thể chia ra một người thương xót anh chút được không?”

Diêu Tuyết mím môi cười.

“Em đã đưa chìa khóa ô tô cho anh rồi cơ mà, lái xe qua đó chẳng mệt hay lạnh gì, sao phải thương với xót.”

Tống Thu Sinh bỏ đống đồ xuống, ngồi vào cạnh cô ấy, vòng tay ôm vai bạn gái.

“Không bị gió lùa, nhưng lòng anh lạnh lẽo quá.”

Tống Thời Hạ ngồi bên còn khiêu khích:

“Lòng lạnh thì lát ăn nhiều thịt vào, chị dâu em đã nhờ đầu bếp chế biến thịt dê nướng đấy.”

“Em dẹp qua một bên đi, em có biết bạn gái anh mua bao nhiêu quà cho em không? Cô ấy quan tâm em còn hơn cả anh.”

Nói đoạn, anh ấy kéo ra một hộp giấy to dưới gầm bàn.

“Đây, xem đi, bọn anh yêu nhau bao lâu mà cô ấy chỉ tặng anh mỗi một chiếc khăn cô ấy tự đan, trong khi hai người chỉ gặp nhau có đúng một lần, cô ấy mua cho em cả thùng quà.”

Tống Thời Hạ cố tình ôm chầm lấy Diêu Tuyết.

“Đây là tình hữu nghị của con gái, gọi là vừa gặp đã như quen biết trăm năm.”

“Thôi thôi, ăn nhanh lên, ăn xong thì về đi cho rảnh, đừng có quấy rầy bọn anh nữa.”

Tống Thời Hạ không tiếp tục khiêu khích anh trai, để tránh cho anh chàng càng nói càng bại lộ tính ấu trĩ.

Nhỡ đâu ấu trĩ quá bị chị dâu chê thì sao?

“Em xem thử đi, toàn đồ chị mua bên thành phố G đấy, bảo đảm em sẽ thích.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 301: Chương 301


Trên cùng là một bộ mỹ phẩm dưỡng da, cô không nhận ra nhãn hiệu gì, nhưng nhìn bao bì cũng biết không phải hàng rẻ tiền.

DTV

Tống Thu Sinh nói:

“Bộ mỹ phẩm này 80 đồng, hàng nhập ngoại đấy, chị dâu em lấy từ suất đồ của chị ấy cho em dùng đó.”

Tống Thời Hạ ngọt ngào nói: “Cảm ơn chị dâu.”

“Khách sáo làm gì, nếu em thấy dùng hợp thì lần sau chị lại mua cho em một bộ.

Đây đều là nhãn hiệu mà người nước ngoài ưa chuộng, chị cảm thấy dùng cái này đúng là khiến da không bị khô như trước.”

Thực ra, Tống Thời Hạ muốn nói với cô ấy rằng, da cô ấy bị khô là vì cô ấy là người phương Nam ra phương Bắc, chưa thích ứng với thời tiết nên sẽ cảm thấy như vậy.

Nhưng dù sao thì mỹ phẩm này thực sự có tác dụng giữ ẩm và dưỡng ẩm tốt là được rồi.

Bên dưới là vô số món đồ thuộc về ăn mặc dùng.

Có một chiếc áo khoác hồng nhạt, chất liệu rất mượt tay, màu hồng dịu chứ không phải hồng baby, da ngả vàng hay da hơi tối màu mặc cũng không bị xỉn.

“Em mới 20, chị nghĩ màu này hợp với em.”

Tống Thời Hạ kinh ngạc: “Không phải chị cũng cùng tuổi em sao?”

Diêu Tuyết cười bảo: “Chị chỉ nhỏ hơn anh em 3 tuổi thôi.”

“Em không nhận ra đấy, em còn tưởng chị chỉ bằng tuổi em thôi.”

Con gái thích nhất là được khen trẻ hơn tuổi, Diêu Tuyết nghe vậy càng tươi cười hớn hở.

“Em khéo nói quá đi, mở thử cái hộp xanh lục kia xem, chị vốn định đánh cho em cái vòng vàng nhưng ngẫm kĩ lại cảm thấy kim cương đẹp hơn.”

Tống Thời Hạ mở hộp, suýt thì bị ánh sáng của viên kim cương lớn trong đó chói mù mắt.

Giá trị của kim cương về sau mới bị đẩy lên cao, nhưng thời đại này muốn mua dây chuyền đính kim cươi thì phải qua thành phố G mới có.

“Đẹp quá.”

Diêu Tuyết còn giới thiệu:

“Phối hợp với quần áo đẹp thì kim cương cỡ nhỏ sẽ không bắt mắt, phải loại cỡ lớn hình thoi thế này, phối với áo len màu đen mới gọi là đẹp nổi bật.”

Dây chuyền đính kim cương quả thật rất đẹp khi kết hợp với áo len, nếu đeo riêng lại trông hơi khoa trương quá.

Tống Thời Hạ cầm sợi dây chuyền kim cương, mặt mày hớn hở.

“Cảm ơn chị dâu, em rất thích ạ.”

Bên dưới đều là quần áo, mà lúc này, đồ ăn cũng đã được đưa lên, Tống Thời Hạ không tiếp tục giở ra xem.

Quà gặp mặt của chị dâu tương lai thật quá long trọng, cô phải ngẫm kĩ xem lần sau đáp lễ thế nào mới được.

Thịt được đưa lên, nhân viên phục vụ cũng chia thức ăn vào từng khay riêng cho mỗi người.

Tống Thời Hạ nếm thử một miếng, hương vị có vẻ giống thịt bò nướng khay sắt.

Món sườn dê này không có trong thực đơn, Diêu Tuyết đã mua thịt dê bên ngoài, mang tới nhờ đầu bếp chế biến và nướng giúp.

Cô ấy nhiệt tình nói:

“Các nhà hàng thịt nướng ở đây không có thịt dê, em nhất định phải nếm thử món sườn dê nướng chính tông này, nếu có cơ hội qua nhà chị, chị mời em ăn dê nướng nguyên con.”

Tống Thời Hạ hớn hở nói ngay: “Chắc chắn rồi ạ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 302: Chương 302


Thừa dịp Diêu Tuyết vào nhà vệ sinh, Tống Thời Hạ dò hỏi anh mình.

“Anh này, có phải anh đã từng cứu mạng chị ấy không, một người đẹp từ trong ra ngoài như thế mà lại tốt với cả anh em thế này, làm em nhận quà cũng thấy ngại.”

Tống Thu Sinh cười cười thản nhiên.

“Chút tiền đó không là gì với chị dâu em, không cần phải ngạc nhiên như thế.”

Tống Thời Hạ che miệng: “Chẳng lẽ anh toàn tiêu tiền của chị ấy?”

DTV

“Này này, anh em chỉ làm thuê dưới trướng chị dâu em thôi, ai bảo anh tiêu tiền của chị ấy? Chị dâu em còn phải phát lương cho anh kìa.”

“Ý là sao? Tức là anh với đối tác cũ không làm với nhau nữa, xong anh quay sang châm lại tình xưa với chị ấy, tiện thể hợp tác làm ăn?”

Tống Thu Sinh thong thả chữa lại:

“Em nói ngược trình tự rồi, anh với Diêu Tuyết hợp tác với nhau rồi mới nối lại tình xưa.

Đối tác cũ của anh nhát c.h.ế.t quá, làm có tí mà lo trước tính sau, đấu thầu thất bại có một lần thôi đã không dám ngó sang địa ốc.

Anh không làm ăn với bên đó nữa, tình cờ lại gặp Diêu Tuyết đang bàn chuyện làm ăn với người khác.

Tình cờ hơn nữa là, người kia anh cũng từng nghe nói, là thứ bịp bợm có tiếng, cho nên mới tiện thể giúp cô ấy.

Chị dâu em là con gái một của trùm địa ốc, nhà giàu số hai thành phố G.”

Tống Thời Hạ nhìn cách ăn mặc của chị dâu Diêu Tuyết thì đã biết cô ấy rất có mắt thẩm mỹ, phong thái còn sang trọng lịch lãm, nhưng thật không ngờ gia cảnh cô ấy lại mạnh như vậy.

Cô chợt nghĩ đến một vấn đề:

“Anh, anh nói thật cho em biết đi, chuyện của anh với chị ấy, bên nhà chị ấy có biết không?”

Tống Thu Sinh có vẻ xấu hổ:

“Lúc trước chia tay cũng vì vấn đề này, ba cô ấy tới tìm anh, nói mấy câu, anh cũng cảm thấy Diêu Tuyết mà ở bên anh thì sẽ phải chịu khổ, thế nên anh mới về quê.”

Môn không đăng hộ không đối, về tình mà nói, Tống Thời Hạ hẳn nên đứng về phía anh mình.

Nhưng chị dâu vì anh ấy mà phải gánh chịu áp lực nặng nề từ phía gia đình, cô lại thấy lo lắng.

“Vậy hai người phải làm sao đây? Về sau chị ấy có thể tiếp tục ở lại thủ đô không?”

Tống Thu Sinh mỉm cười:

“Cho nên mới phải cảm ơn em, chỉ cần mảnh đất em chọn cho anh không có vấn đề gì, vụ làm ăn này thắng lớn là chị dâu em có thể ở lại đây tiếp tục phát triển sự nghiệp.”

Tống Thời Hạ thở phào một hơi, sau đó lại thấy tò mò: “Anh làm thuê cho chị ấy, có cảm thấy bị mất mặt không?”

Với đa số đàn ông, họ đều không thích bạn gái mạnh hơn mình, anh cô không thể làm một kẻ ăn của người ta rồi sau đó lợi dụng phụ bạc được.

“Làm cho ai mà chẳng như nhau, lúc làm việc, bọn anh là cấp trên cấp dưới, tan tầm thì lại là bạn trai bạn gái.

Hơn nữa, bọn anh đã làm hợp đồng trước rồi, không phức tạp như em nghĩ đâu.”

Tống Thời Hạ tiếp tục truy hỏi:

“Vậy về sau phải làm sao? Dù thế nào, nếu đã có ý định lâu dài thì cuối cùng cũng phải để gia đình hai bên gặp mặt.

Không thể để chị ấy trộm sổ hộ khẩu đi đăng ký với anh mà không nhận được sự chúc phúc của cha mẹ chứ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 303: Chương 303


Tống Thu Sinh bình tĩnh bảo:

“Đợi khi nào dự án này kết thúc, anh có thể lấy được tầm hơn trăm nghìn tiền lãi, anh sẽ mua cái xe tải, làm trại chăn nuôi ở quê mình.

Đại đội ta dư thừa đất trống, không sợ không có chỗ làm nông trại.

Lần trước về ăn tết trung thu, anh đã hỏi đám bạn từng cùng anh đi làm ăn, mấy đứa từng ra ngoài kiếm tiền thường sẽ không cam chịu tiếp tục làm đồng áng.

Lập trại chăn nuôi ở đó, không sợ thiếu đất không sợ thiếu người, chỉ cần có tài chính khởi đầu là có thể làm được.”

Nghĩ anh trai mình lăn lộn kiếm sống ở một nơi xa xôi nào đó, còn mình thì nằm chơi hưởng thụ suốt nửa năm trời, Tống Thời Hạ hơi xấu hổ.

“Em cũng có ít tiền ở đây, để em đầu tư đi.”

Diêu Tuyết đẩy cửa đi vào.

“Đầu tư gì đấy? Có cái gì kiếm ra tiền thì thêm một suất của chị vào.”

Tống Thời Hạ cười cười, nhìn anh mình.

Tống Thu Sinh thành thật khai báo:

“Anh em anh đang nói chuyện sau dự án kia sẽ về nhà lập trại chăn nuôi, đại đội chỗ chúng anh nhiều người thạo việc chịu khó, muốn xem xem có thể hỗ trợ thúc đẩy quê hương phát triển kinh tế.

Thủ đô tiêu phí cao, thực tế thiếu đủ thứ, đồng hương không xa nhà lên đây làm ăn được, mình chuyển hướng làm ăn về đó, có thể hỗ trợ mọi người, cùng nhau làm giàu.”

Diêu Tuyết vén tóc:

“Ra là chuyện này, em còn tưởng có vụ đầu tư nào mới. Vậy anh cố lên, chưa biết chừng thành công rồi, ba em sẽ cho anh vào nhà đấy.”

Anh trai và chị dâu không hề e dè sự chênh lệch thân phận, Tống Thời Hạ chân thành chúc phúc hai người, đồng thời lòng cũng hừng hực ý chí chiến đấu.

“Em à, lần trước em chọn cho anh em mảnh đất khá đẹp, lần sau chị đòi được tiền ở chỗ ba chị, muốn đầu tư cái gì sẽ nhờ em xem hộ nhé.”

Tống Thời Hạ cười hì hì:

“Được ạ, tình cờ em cũng có một đôi mắt phát tài, nhìn rất chuẩn đó, chị chọn đúng người rồi.”

Ăn cơm xong, Tống Thu Sinh lái xe chở bạn gái và em gái về nhà.

Chiếc ô tô này không giống chiếc xe lần trước anh ấy mượn.

Chiếc xe lần trước thuộc hãng nào, Tống Thời Hạ không biết, nhưng chiếc này là sản phẩm của một hãng xe trong nước.

“Diêu Tuyết còn có việc, anh đưa cô ấy về trước, lát sẽ đưa em về nhé.”

“Em thì không có việc gì, em đã nói với người trong nhà rằng sẽ về hơi trễ, giờ mới 7 giờ thôi, không cần vội.”

“Mẹ chồng em đối xử với em ra sao? Trông có vẻ là một người hiền lành.”

“Mẹ chồng em tốt lắm, tốt bụng hiền lành như mẹ mình ấy, kể ra số em cũng may ghê, chưa từng gặp người xấu bao giờ nhỉ.”

Chỉ có hai lần cô gặp kẻ xấu, còn đều là tội phạm trọng điểm, bị bắt không lâu đã bị phán tử hình.

“Đúng, vận may của em hơi lớn, ngày nào anh với Diêu Tuyết ra mắt người lớn, mang em đi theo chưa biết chừng lại may mắn trót lọt qua được ấy nhỉ.”

“Thôi cho xin, em cảm thấy chỉ cần anh nỗ lực tiến tới, ba chị ấy nhất định sẽ nhận ra được điểm sáng của anh thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 304: Chương 304


Diêu Tuyết ngồi trên ghế phụ cười bảo:

“Cái tính của ba chị ấy à, khó chơi lắm, ổng còn muốn lấy hôn nhân của chị để phát triển cơ nghiệp cơ, nhưng tìm khắp vẫn chưa tìm được đối tượng thích hợp.

Chị nói thật, ổng quá cứng nhắc, tìm cậu chàng nào tài giỏi và có tiền đồ chẳng phải hơn đám nhà giàu ăn sẵn hay sao.”

Tống Thu Sinh an ủi cô ấy:

“Em không cần nóng ruột, cho anh hai năm thôi, anh nhất định sẽ khiến ba vợ anh hài lòng.

“Vậy em chờ xem.”

Tống Thời Hạ bị đôi này tàn nhẫn khoe tình cảm ngay trước mặt, nhưng đã nhận của người ta cả thùng quà, đành phải lẳng lặng nuốt vào.

Khi Diêu Tuyết xuống xe, cô vẫy tay chào, thình lình lại bị chị dâu nhéo má.

“Lúc mới gặp đã muốn bóp thử, da em trắng đẹp quá, như cục bột vậy.”

“Em toàn rửa mặt bằng nước lã thôi, nhưng em thích pha chế trà hoa để uống, lần sau em mang cho chị một ít, uống cái đó bổ khí sắc.”

Tống Thu Sinh còn bổ sung:

“Con bé còn biết ủ rượu trái cây, ngâm rượu thuốc nữa đấy, chẳng phải mỗi tháng em đều có mấy ngày đau eo đó sao, lấy ít rượu thuốc bôi xem có đỡ không.”

“Lần sau em làm xong sẽ bảo anh em mang qua cho chị.” Chậc, thì ra anh trai cô săn sóc tỉ mỉ như thế cơ à.

Tiễn chị dâu về, trên xe chỉ còn lại hai anh em.

Tống Thời Hạ ra vẻ thần bí:

“Anh này, em có cách này chắc chắn có thể làm ba vợ anh hài lòng, dù anh có bước chân vào nhà họ cũng sẽ không bị đánh gãy chân ném văng ra ngoài.”

Tống Thu Sinh nửa tin nửa ngờ: “Cách gì, nói nghe thử xem.”

“Em nói anh đừng cáu nhé, anh chỉ cần bảo đảm với ông ấy, về sau chị dâu sinh con sẽ theo họ chị ấy, vậy là anh có thể rời khỏi nhà chị ấy mà không sứt mẻ gì.”

Tống Thu Sinh cau mày: “Thế chẳng phải anh cô thành đứa ở rể à?”

“Không phải chứ, thời đại nào rồi còn kêu ở rể? Chỉ là để con cái theo họ chị ấy thôi, chị ấy vẫn gả cho anh mà.”

“Anh nghĩ mà xem, vì sao ba chị ấy lại muốn chị ấy lấy một người môn đăng hộ đối? Chẳng phải là vì cơ nghiệp nhà chị ấy sao.

Chị ấy vượt ngàn dặm xa xôi gả cho anh, như thế vốn dĩ đã hi sinh quá nhiều.

Mặc dù hai năm sau anh có được chút thành công nhỏ nhoi thì ba chị ấy nhận anh cũng chỉ vì chị ấy thích anh mà thôi, chị ấy bị kẹp giữa hai bên, thực sự rất khó xử đó.”

“Nhà mình không có ngôi hoàng đế cần thừa kế, nhưng nhà người ta thực sự có cả một gia tài cần kế thừa.

Không phải cứ để con theo họ mẹ thì nó không thân thiết với anh nữa, đấy là kết tinh tình yêu của hai người mà. Nhà mình còn có Đông Đông, ba mẹ mình sẽ không nói gì đâu.”

DTV

Tuy rằng ở nông thôn mọi người đều ngầm quy định con trai cả sẽ là người chăm sóc cha mẹ khi về già, cũng là người thờ cúng sau này.

Nhưng theo tình hình nhà cô, mấy đứa con đều có điều kiện, có thể cùng nhau chăm sóc cha mẹ.

Tống Thu Sinh càng nghe càng d.a.o động, nhưng sau lại quay sang trêu ghẹo em gái: “Nghe ý em thì có phải em muốn sinh một đứa rồi không?”

“Thôi dẹp anh đi, trước mắt em không có ý định đấy, tốt nghiệp cấp ba xong còn phải học đại học nữa.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 305: Chương 305


Tống Thu Sinh ngừng cười đùa, nghiêm túc nói:

“Anh thấy em có sinh hay không cũng không vấn đề gì, hai đứa cháu anh chẳng chỗ nào kém con ruột cả.”

Tống Thời Hạ đắc ý:

“Đúng vậy, em cũng cảm thấy bọn nhỏ đáng yêu, trong nhà có đám nhỏ ngoan như thế, em đã rất hài lòng rồi.”

Tống Thu Sinh dừng xe, xuống bê thùng đồ vào nhà cho Tống Thời Hạ.

Tống Thời Hạ xuống xe, trông thấy dưới ngọn đèn đường có một nhóm phụ nữ đang ngồi trò chuyện, trong đó có cả mẹ của Vu Phương.

Bà Vu tinh mắt trông thấy ngay: “Con dâu nhà ông Quý về rồi à, gọi là Tiểu Tống nhỉ.”

Tống Thời Hạ mỉm cười chào hỏi:

“Cháu chào bà ạ, bà với mọi người cứ nói chuyện tiếp, cháu với anh cháu dọn đồ vào nhà đã ạ.”

Bà Vu sa sầm mặt xuống, thầm nhủ, mình già đến thế cơ à?

“Đây là con dâu Hàn Dung à? Bộ dạng xinh đẹp quá.”

“Chậc, anh trai còn lái xe Hồng Kỳ, điều kiện gia đình đó cũng được đấy chứ nhỉ.”

Bà Vu bĩu môi: “Chưa biết chừng là tài xế lái xe thôi.”

Có người bất mãn: “Bà đừng có khinh tài xế, cậu nào biết lái xe đều là mối ngon cả đấy.”

“Đúng vậy, làm tài xế cho một người có thể mua được xe Hồng Kỳ thì cũng không đơn giản đâu.”

“Không biết có bạn gái chưa, cậu ta trông mày rậm mắt to, nhìn là biết nhanh nhẹn tháo vát, có chí tiến thủ.”

“Trông không giống như đã có vợ, đợi lát hỏi thử xem.”

Bà Vu bịa đặt không nhận được kết quả như mong muốn, còn khiến người ta khen hai anh em Tống Thời Hạ một chập, lòng bất mãn lắm.

Hàn Dung nhiệt tình giữ Tống Thu Sinh ở lại ăn bữa khuya rồi hẵng về, Tống Thu Sinh phải từ chối mãi mới ra được đến cửa.

Anh chàng lau mồ hồi, chép miệng, mẹ chồng của em gái mình nhiệt tình quá.

Hàn Dung đóng cửa, tò mò hỏi: “Sao đi ăn còn mang về cả thùng to thế này?”

Tống Thời Hạ nhìn quanh phòng khách, Hàn Dung cười bảo:

DTV

“Ở trên kia, cả buổi chẳng biết hí hoáy cái gì trong phòng sách, mẹ liếc qua thấy giống như là sách giáo khoa của con, cẩn thận nó lại ra bài tập cho con.”

Tống Thời Hạ bật cười:

“Bài tập mà giáo sư Quý nhà mình soạn riêng thì nhất định phải làm rồi, bọn nhỏ đã về chưa mẹ?”

“Ngủ rồi. Mẹ xin hiệu trưởng cho nghỉ, mấy giờ học đó, đi hay không cũng thế cả.”

Tống Thời Hạ thở phào một hơi:

“Mẹ, trên cùng là đồ ngọt chị dâu con mua cho đám nhỏ, con thấy có cả sô cô la, sợ bị hai đứa nó phát hiện, mẹ giấu đi hộ con.”

“Cái đó chắc chắn phải giấu rồi, để mẹ cất cho.”

Hàn Dung cho rằng chỉ có ít sô cô la làm quà, ai dè có nguyên hai hộp sô cô la to tướng cùng với mấy túi bánh ngọt, nhét đầy tủ bát.

Bà chậc lưỡi: “Chị dâu con mua sạch tiệm bánh nhà người ta à?”

Tống Thời Hạ mở thùng to:

“Sô cô la với đồ ngọt là quà cho đám nhỏ. Tính tình chị ấy thoải mái thế đó. Còn chỗ này là quà cho con.”

Hàn Dung nghe xong, càng cảm thấy có tình cảm với cô chị dâu tương lai của con dâu mình.

Tống Thời Hạ phát hiện dưới đáy thùng còn có hai chiếc áo lông vũ, màu đỏ và màu đen.

Cô còn tưởng mùa đông này sẽ phải mặc áo bông to sụ cơ, không ngờ chị dâu lại tinh tế đến thế.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 306: Chương 306


Chỉ có điều, áo lông vũ hiện nay không được nhẹ mỏng như áo lông vũ đời sau, cầm vào tay rất dày và khá nặng.

Quý Duy Thanh đẩy cửa phòng ngủ, đi vào, Tống Thời Hạ giơ chiếc áo nhìn anh:

“Làm xong chưa? Nếu chưa thì để em làm nốt, còn tưởng hôm nay sẽ về hơi muộn cơ.”

Quý Duy Thanh thong thả dùng ngữ điệu dịu dàng nhất để nói ra những lời tàn khốc nhất: “Anh soạn đề cho em, bài tập của bọn em có hơi đơn giản quá.”

May mắn thay, Tống Thời Hạ có chuẩn bị trước, cô làm bộ ngoan ngoãn bỏ chiếc áo xuống.

“Lúc nào em cần làm?”

“Chờ em rửa mặt xong, anh chỉ soạn ba bài thôi, làm đúng hai bài thì coi như em hoàn thành nhiệm vụ.”

Tống Thời Hạ thấp thỏm không yên, đề bài do giáo sư Quý đích thân soạn ra, liệu có phải là toán cao cấp không?

Đời trước cô cũng chưa học đến đại học, chỉ học xong chương trình cấp ba thôi.

Trường cô hồi đó, lớp 11 đã học xong hết chương trình, lên lớp 12 là thời gian đ.â.m đầu vào biển đề vô tận và củng cố tri thức.

Tống Thời Hạ lề mề rửa mặt rửa tay thật lâu, còn định dùng cớ sửa soạn quần áo để kéo dài thời gian.

Nhưng Quý Duy Thanh đã giúp cô gấp hết quần áo mới bỏ vào tủ.

“Anh thu dọn quần áo cho em rồi, em sang phòng sách làm bài đi, trước 9 giờ 30 phải xong.”

DTV

Được lắm, lại còn có hạn chế thời gian nữa.

Tống Thời Hạ lập tức không dám rề rà, phóng ngay sang phòng sách.

Cũng may, mấy bài tập này không đến mức rất khó, chỉ bị cài thêm mấy bước dễ bị sai thôi, độ khó tương đương với mấy đề thi cấp bậc cao nhất của các tỉnh lớn mà thầy cô đời trước từng kiếm về cho các học sinh làm.

Tống Thời Hạ nhìn đồng hồ, mới hơn một tiếng, ba bài tập này làm cô có cảm giác vừa quay lại thời kỳ luyện đề điên cuồng.

Quý Duy Thanh đợi một tiếng rưỡi mới vào xem vợ mình đang làm gì.

Tống Thời Hạ đang thảnh thơi ngồi quay bút, tiện thể kiểm tra vở bài tập của mình.

Không thể ngờ, Quý Duy Thanh còn chịu khó bắt chước chữ cô, mãi cô mới tìm được đâu là bài mình làm, đâu là bài anh làm hộ.

Cô phân tích mấy bài anh làm giùm mình để khi lên lớp, thầy cô hỏi đến còn có thể đáp được.

Quý Duy Thanh tủm tỉm cười nhìn cô: “Em đang xem gì thế? Đáp án không ở trong sách bài tập của em đâu.”

Tống Thời Hạ đẩy tờ giấy qua.

“Em làm xong rồi, anh kiểm tra đi. Em còn tưởng giáo sư Quý sẽ ra đề toán cao cấp cho em luôn cơ, không ngờ anh vẫn còn nhân tính thế.”

Cô nhoẻn cười thật xinh đẹp với anh.

Quý Duy Thanh thoáng kinh ngạc, cầm bài giải của cô lên xem.

Tống Thời Hạ vừa kiểm tra bài vở của mình vừa hỏi anh xem chỗ này vì sao lại làm như thế này thế kia.

“Quả không hổ là giáo sư Quý, bài tập của em đúng hết rồi.”

Quý Duy Thanh xem một lượt bài giải của cô, đúng hết.

Vốn còn cho rằng ba bài này sẽ gây cho cô chút áp lực, để cô chú ý hơn đến việc thi cử, nhưng khả năng của cô đã nằm ngoài dự kiến của anh.

Ba bài toán này, anh đã từng cho Yên Nhiên làm thử, chỉ thay đổi con số mà thôi.

Yên Nhiên làm hai tiếng mới được hai bài, mà khi giải đề cũng vò đầu bứt tai, cuối cùng, cả hai bài đều sai.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 307: Chương 307


Quý Duy Thanh vô thức hỏi cô: “Sao em lại thích khoa học tự nhiên?”

Tống Thời Hạ vừa nghịch vừa đáp qua loa:

“Thì học các môn xã hội phải học thuộc lòng nhiều quá mà, khoa học tự nhiên đơn giản hơn bao nhiêu, chỉ cần học thuộc công thức, luyện vài đề là thạo ngay.”

Thực ra trước kia Tống Thời Hạ chọn phân ban khoa học tự nhiên là vì cô nghe người ta nói tốt nghiệp các ngành thuộc khối khoa học tự nhiên dễ kiếm việc hơn, lại còn kiếm được nhiều.

Hiện tại cô chọn theo ban khoa học tự nhiên thuần túy chỉ vì đây là khu vực an toàn của cô.

Nếu đã có thể an nhàn thì tuyệt đối không muốn phấn đấu làm gì.

Quý Duy Thanh bật cười, lại nhớ cô vợ nhỏ nhà mình ngày ngày đều muốn ngủ nướng, cho nên lý do này đối với cô quả thật rất hợp tình hợp lý.

“Dù vậy cũng không được lơi lỏng nhé, hết tháng này rồi về học ở nhà.”

Tống Thời Hạ còn đang mong mà không được: “Hay là hết tuần này về nhà luôn? Hết tháng thì lâu quá.”

Quý Duy Thanh nghi hoặc: “Sao phải sốt ruột thế?”

Tống Thời Hạ ủ rũ:

“Thì tuần sau đã phải dậy chạy buổi sáng rồi, trời lạnh lắm, em không muốn dậy sớm, mà em cũng chẳng dậy được đâu.”

Anh lo lắng hỏi:

“Thế lúc vào đại học thì phải làm sao? Bình thường các khoa đều sẽ có tiết vào lúc 8 giờ.”

Tống Thời Hạ nhún vai: “8 giờ thì được, lúc đó ở trong ký túc, gần giảng đường, đi cũng tiện.”

Hiện giờ mỗi ngày cô đều phải dậy sớm đón chuyến xe buýt đầu tiên, lỡ một chuyến thôi cũng đã muộn giờ học.

“Em muốn trọ ở trường?”

“Em không thể trọ ở trường ạ?”

Quý Duy Thanh lâm vào trầm tư, không phải là không thể trọ ở trường, nhưng mà vì sao lại không ở nhà mình?

Tống Thời Hạ nhìn vẻ mặt của anh, lập tức hiểu ra.

“Không phải anh đang cảm thấy… em có thể thi đỗ vào trường anh dạy đấy chứ?”

“Vì sao lại không được?”

Trời đất ơi, Tống Thời Hạ cảm thấy mình có thể thi đỗ vào mấy trường trong Top 10 đã là giỏi lắm rồi, đại học Yến Kinh cô thực sự không dám mơ tưởng.

“Nhưng em… em thì không tin mình lắm.”

“Anh rất tin vào em, em có thể giải nhanh mấy đề anh soạn cho em chứng tỏ vốn kiến thức cơ sở của em rất vững.”

Cơ sở thì có thật đấy, nhưng đại học Yến Kinh chính là nơi đãi cát tìm vàng, ngàn dặm mới tuyển được một người, mình thực sự có năng lực vào đó sao?

“Em…”

“Em không muốn thi vào đại học Yến Kinh à?”

Không phải là không muốn, vấn đề là thi có đỗ được không?

“Muốn thì em cũng muốn, nhưng chỉ sợ mơ mới đỗ nổi.”

Quý Duy Thanh an ủi cô: “Có anh kèm thêm cho em, em có thể tin tưởng vào bản thân hơn nữa.”

Tống Thời Hạ nhắm mắt.

Thôi, liều một phen xem sao, đằng nào cũng phải thi thì cứ đăng kí ngay trường to nhất, như thế không uổng công mình đến với thế giới này.

Tối đó trời đột ngột trở lạnh, sau một đêm, cửa sổ đã phủ một tầng sương trắng.

Tống Thời Hạ vẫn nhắm nghiền mắt, quờ quạng lấy được chiếc áo khoác đắp lên người, đợi áo ấm lên mới mặc vào.

Cô lấy đại quần áo trong lúc chưa tỉnh ngủ, mặc vào mới cảm thấy hình như kích cỡ không vừa lắm, mở mắt nhìn kĩ, không phải quần áo cũ của chị dâu.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 308: Chương 308


Nhưng đã mất công ủ ấm rồi, cô lười cởi ra tìm cái khác, bèn mặc áo khoác mới xuống nhà, gặp ngay mẹ chồng đang tất bật.

“Đồ của chị dâu con bẩn rồi, mẹ định mang đi giặt, cho nên bỏ quần áo mới ở đầu giường cho con.”

Tống Thời Hạ cầm miếng bánh quẩy, chấm sữa đậu nành.

“Cảm ơn mẹ, hay mẹ dùng máy giặt đi, nước mùa này lạnh quá, nẻ tay mất.”

Hàn Dung xua tay: “Không sao, mẹ chờ nắng lên mới ra giặt.”

Hôm nay Tống Thời Hạ muốn đến trường đề nghị chuyện tự học ở nhà với cô Mạnh, cô cảm thấy lần này chắc cô Mạnh sẽ đồng ý thôi.

“Được, không ngờ mấy năm không đi học mà nền tảng kiến thức cơ bản của em vẫn tốt như vậy, các thầy cô bộ môn đều khen em nhiều lắm.

Chồng em còn là giáo sư đại học, chị không cần lo cho thành tích của em, nhưng hi vọng các đợt thi thử, em có thể trở về trường để tham dự.”

“Chắc chắn rồi ạ, em cũng muốn xem xem trình độ tự học của mình đến đâu.”

“Vậy thì không thành vấn đề, ăn trưa xong qua chỗ chị lấy đơn đề nghị mà điền.”

Tống Thời Hạ vui vẻ nhảy chân sáo ra khỏi phòng giáo viên, sau hôm nay, cô không cần phải dậy sớm nữa rồi.

Mùa đông, trời sáng rất muộn, nếu còn phải đến trường thì chỉ e cô sẽ phải dậy từ tờ mờ sáng, trời còn chập choạng đã phải ra chờ xe buýt.

Ngõ nhà cô có một đoạn đường không có đèn, tuy cô không sợ tối nhưng nhỡ đâu có người xấu thì sao?

Tống Thời Hạ đi đến đầu cầu thang thì đụng ngay một tên đầu gấu trong lớp.

Bạch Thu Thụy chủ động gọi cô:

“Này, chờ tôi tí, rồi cùng về lớp luôn.”

“Hả? Tôi á? Xin lỗi, đang có việc gấp không chờ được.”

Tống Thời Hạ chuồn vội như trốn dịch bệnh, mặc dù không biết người đó có ý gì nhưng cô không có hứng thú qua lại với nhóm người bên ấy.

Về lớp, bạn ngồi cùng bàn đã lấy nước ấm cho cô.

“Cảm ơn nhé, lại làm phiền cậu rồi, hôm nay cậu cứ thoải mái xem bài nháp của tôi đi, từ mai tôi không lên lớp nữa.”

Bạn ngồi cùng bàn đang cười cười, chợt biến thành khiếp sợ ra mặt.

“Có chuyện gì thế? Sao đột nhiên cậu lại muốn về nhà? Thành tích của cậu tốt như thế, nhất định có thể đỗ đại học mà.”

Tống Thời Hạ vội giải thích với cô bạn: “Tôi về nhà tự học, nhà tôi có người làm giáo viên, có thể dạy kèm cho tôi.”

Bạn cùng bàn ‘à’ lên một tiếng rồi lại buồn bã: “Cậu mà không lên lớp, tôi lại phải ngồi một mình.”

“Cậu muốn ngồi cùng người khác không? Muốn thì bảo tôi, tôi nói với cô chủ nhiệm cho.”

Bạn cùng bàn lắc đầu:

“Thôi bỏ đi, ngồi một mình tập trung học cho dễ vậy, có bạn ngồi cùng dễ phân tâm quá. Nhưng cậu sẽ còn về trường đúng không?”

Tống Thời Hạ dặn dò:

“Chừng nào thi thử tôi sẽ về, cậu có thể ghi chú lại những chỗ chưa rõ, tôi về trường sẽ giảng lại cho.”

Cô bạn kia cảm kích lắm: “Cảm ơn cậu, cậu là người tốt nhất tôi từng gặp đấy.”

Tống Thời Hạ lại lấy ra một quyển sách tiếng Anh:

“Chuyện nhỏ thôi, cũng chẳng mất gì. Ngày nào cậu cũng đi lấy nước ấm cho tôi, tôi còn chưa cảm ơn cậu được.”

Cô bạn nhiệt tình nói: “Đấy cũng chỉ là tiện tay, không có gì, cậu đã trợ giúp cho tôi rất nhiều.”

Tống Thời Hạ nhấc tay ra hiệu hai bên dừng lại: “Được rồi, mình đừng khen nhau nữa, tiếp tục học từ vựng đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 309: Chương 309


Bạch Thu Thụy về lớp, sắc mặt hết sức khó coi, cậu ta liếc qua chỗ Tống Thời Hạ rồi ngồi vào chỗ mình.

Lý Kiến An xích lại: “Anh Bạch, anh nói với người ta chưa?”

“Chưa kịp nói.”

Văn Xương Hoa cầm sách nghiêng sang hỏi: “Có phải người ta không biết gia cảnh nhà anh Bạch không?”

Trịnh Thắng Lợi biếng nhác nằm bò ra bàn: “Có khả năng lắm, nếu biết gia cảnh anh Bạch thế nào, có khi tự đổ từ lâu rồi.”

Bạch Thu Thụy không nói vừa rồi Tống Thời Hạ tránh mình như rắn rết, cậu ta không hiểu, trông mình đâu có đáng sợ gì đâu nhỉ?

Bạch Thu Thụy này muốn có bạn gái kiểu gì mà không được, vì sao chỉ mình cô ấy không thèm nhìn mình lấy một cái?

Cậu ta nhìn lại bản thân, cảm thấy kiểu tóc hay cách ăn vận đều rất sành điệu, tháng sau còn có thể sở hữu một chiếc xe máy.

Trong toàn bộ các trường cấp ba của thủ đô không có một nam sinh nào ngầu được như cậu ta cả.

Trưa nay Bạch Thu Thụy không ăn cơm mà xin nghỉ để ra ngoài tìm anh họ mình.

Tống Thời Hạ làm xong thủ tục, vui sướng phấn chấn chờ giờ tan học buổi chiều, rốt cuộc có thể về nhà rồi.

Tối qua cô đã bảo Quý Duy Thanh mang sổ tiết kiệm qua cho mình, anh trai cô chuẩn bị làm ăn riêng, cô muốn góp tiền đầu tư.

Nếu đưa tiền cho anh ấy vay, chắc chắn anh ấy sẽ từ chối.

Nhưng nếu bỏ tiền đầu tư, có khi sau này còn được chia hoa hồng, mà dù lỗ cũng không đến mức xót của lắm.

Trong không gian của cô còn khá nhiều lá trà quý và nhân sâm mới mọc.

Đây là cây nhân sâm được trồng ra từ rễ nhân sâm hoang dã, thì cũng coi như là nhân sâm hoang dã nhỉ?

Tiền không còn có thể kiếm tiếp, nhưng sự nghiệp và tình yêu của anh trai cần được bảo vệ chặt chẽ và ủng hộ nhiệt tình.

Tống Thời Hạ cũng tin vào năng lực của anh ấy.

Lần trước anh ấy khởi nghiệp thất bại chủ yếu là do có kẻ chơi xấu, lần này có cô ở đây, hi vọng vận may của cô có thể giúp sự nghiệp của anh ấy suôn sẻ một chút.

Tiếng chuông tan học vang lên, các học sinh nội trú trường thì cần tham gia lớp tự học buổi tối, nhưng các học sinh ngoại trú thì không cần.

Tống Thời Hạ chạy một mạch ra cổng.

Lý Kiến An thấy thế mới bảo:

“Anh Bạch mới mượn được chiếc xe máy, cô nàng đã nôn nóng không kiềm chế được nữa rồi.”

Trịnh Thắng Lợi cũng mỉa một câu: “Con gái đẹp đều thế hết, lần sau ông chọn cô nào xấu xấu thôi.”

Lý Kiến An bất mãn: “Tôi chỉ thích cô nào xinh, chọn xấu chẳng phải mất mặt anh Bạch à.”

Tống Thời Hạ hớn hở chạy ra cổng tường, ngó quanh tìm Quý Duy Thanh.

Một chiếc xe máy lao vút về phía cô, khiến cô giật mình sợ hãi, vội vàng lùi lại mấy bước, tay giữ chặt túi xách.

Nhìn rõ người lái mô tô là ai, Tống Thời Hạ cạn lời, còn tưởng gặp trúng đám đua xe cơ.

Bạch Thu Thụy vuốt tóc ngược ra sau như mấy tay lãng tử trong phim: “Lên xe, tôi chở cậu về.”

Tống Thời Hạ lùi lại, kéo dài khoảng cách với cậu ta: “Không cần, cảm ơn.”

Cô với cậu học sinh đầu gấu này thật sự không có gì để nói.

Nếu có thì cũng chỉ là thành kiến tự nhiên mà cô dành cho đám học sinh đến lớp chỉ để chơi và phá rối.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 310: Chương 310


Bạch Thu Thụy cau mày: “Tôi lái xe máy, cậu cũng không hài lòng, vậy cậu muốn cái gì?”

Tống Thời Hạ không hiểu cậu ta định nói gì: “Sao tôi phải vừa lòng với cậu nhỉ?”

Bạch Thu Thụy huýt sáo một tiếng: “Cậu không nhận ra à? Tôi đang theo đuổi cậu đấy.”

Tống Thời Hạ lạnh nhạt: “À, thế cảm ơn, nhưng tôi đã lập gia đình rồi, hai chúng ta không có tương lai đâu.”

Nói xong, cô định bước sang tránh cậu ta.

DTV

“Anh ta có tiền như tôi không?”

Tống Thời Hạ dừng lại, nhìn cậu ta.

“Tiền của cậu ở đâu ra?”

Bạch Thu Thụy còn tưởng cô đã chú ý đến mình.

“Nhà tôi có tiền.”

Tống Thời Hạ bĩu môi trào phúng:

“Có nhiều tiền chăng nữa cũng là tiền do người nhà cậu kiếm ra chứ có phải tiền cậu kiếm ra đâu mà đắc ý vênh váo.”

“Với cả, tư thế lái mô tô của cậu chả thấy ngầu thấy đẹp chỗ nào, tóc toàn dầu là dầu.”

Nói xong, Tống Thời Hạ nhếch môi cười, vẫy tay với người đang đứng bên đường đối diện, tung tăng chạy sang đường.

Bạch Thu Thụy nhìn theo, lại là gã đàn ông đáng ghét đó, cô ấy thà đi bộ cùng người ta chứ không thèm ngồi xe máy mình.

Cậu ta ngây người nhìn Tống Thời Hạ qua đường, nói nói cười cười với gã đàn ông nọ.

Người kia cầm túi sách cho cô, sau đó hai người cùng lên một chiếc ô tô.

Bạch Thu Thụy đ.ấ.m mạnh vào xe, đau đến nhe răng.

Quý Duy Thanh đưa sổ tiết kiệm cho Tống Thời Hạ, hỏi: “Người vừa rồi là ai thế?”

“Bạn cùng lớp, đi chiếc xe máy liền tưởng mình ngầu lắm, em thấy chân cậu ta còn chẳng tới đất, phải kiễng chân cơ.”

Tiểu Lý nói giỡn: “Học sinh cấp ba mà có xe máy thì gia đình cũng thuộc dạng giàu có đấy.”

“Nhà cậu ta đúng là có tiền thật, đến trường chẳng thấy nghe giảng bao giờ, chẳng biết để làm gì.”

Quý Duy Thanh không bình luận gì.

Tiểu Lý nhiệt tình nói:

“Chắc là gia đình đã tìm việc cho cậu ta rồi, tốt nghiệp cấp ba cũng coi là có bằng cấp cao rồi mà.”

Tống Thời Hạ thậm chí còn hoài nghi đám đầu gấu lười học đó có khi còn chưa học cấp hai đâu.

Hoặc là có bằng cấp hai thì cũng không phải học và thi mà có, bởi vì mấy cậu nhóc đó chẳng có kiến thức cơ bản gì, lần nào cũng đội sổ.

Lý Kiến An và đám bạn cùng ra cổng trường, ngạc nhiên trông thấy Bạch Thu Thụy còn ở đó.

Cậu ta khó hiểu hỏi: “Anh Bạch, anh không dẫn người ta đi xem phim à?”

Trịnh Thắng Lợi thèm thuồng sờ chiếc xe.

“Chắc là cô nàng kia không biết điều, cái này còn phải đoán à.”

Văn Xương Hoa nghi hoặc nhìn sang.

Bạch Thu Thụy bực bội cào đầu.

“Đi thôi, Lý Kiến An, em gái cậu từng bảo muốn giới thiệu bạn gái cho bọn này đúng không, đi, hôm nay tôi mời cả bọn xem phim.”

Một chiếc mô tô chỉ chở được ba người, Văn Xương Hoa bảo phải về nhà trông người già, không đi được.



Tống Thời Hạ đưa sổ tiết kiệm cho Tống Thu Sinh, anh chàng đùa cô: “Không sợ anh làm ăn thua lỗ, thâm hụt tiền à?”

Tống Thời Hạ trêu lại:

“Anh là anh trai em, không chạy đi đâu được, thua lỗ thì từ từ đi làm thuê kiếm tiền trả em thôi, em không vội dùng.”

“Chậc, tôi có cô em tàn nhẫn quá. Yên tâm, ông anh em lần này đã lên kế hoạch chu toàn rồi, dù có thâm hụt tiền cũng không để em thiệt.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 311: Chương 311


Tống Thời Hạ vui vẻ bảo:

“Làm kinh doanh vốn đã có rất nhiều khả năng không xác định, nếu em dám đầu tư cho anh thì tất nhiên cũng phải gánh vác phần nào nguy hiểm.

Chỗ nào cần dùng tiền thì anh cứ mạnh tay mà dùng, nhà chúng ta đồng tâm hiệp lực, thế nào cũng sẽ có ngày khá lên.”

“Vậy anh cứ nhận đã, không khách sáo với em, đợi khi nào kiếm ra tiền, anh mua cho em cái ô tô, cho em lái xe đi học.”

Tống Thời Hạ cười bảo: “Thế chắc em phải học lên đến tiến sĩ mới có xe mà đi nhỉ.”

“Em mà thi đỗ tiến sĩ thì chính là Văn Khúc Tinh nhà ta rồi, đừng nói một chiếc ô tô, em muốn gì anh cũng mua cho em hết.”

Tống Thời Hạ vội vàng lắc đầu: “Thôi cho em xin, em học xong đại học là quá đủ rồi.”

Quý Duy Thanh ngồi nghe không chen lời, chỉ khi Tống Thời Hạ nói không thi lên tiến sĩ mới kinh ngạc chớp mắt một cái.

Tống Thu Sinh lè lưỡi:

“Nhà em có một giáo sư rồi, chưa biết chừng em mà học lên bậc tiến sĩ thì sẽ thành học trò của chồng em đấy.”

“Anh à, anh mơ hơi xa rồi đấy, anh có dám bảo giáo viên dạy toán phụ đạo môn văn cho anh không?”

Tống Thu Sinh gãi đầu: “Hề hề, anh em không đi học, thiếu hiểu biết mà.”

Vốn tưởng về nhà tự học là có thể được ngủ đẫy giấc đến khi tự tỉnh.

Thực tế cũng được như thế thật đó, nhưng có một điểm c.h.ế.t người là giáo sư Quý đặc biệt thích ra đề cho cô làm thêm.

Vì thế, mỗi ngày đều sẽ có cảnh tượng một lớn hai nhỏ trong nhà ngồi trong phòng sách cặm cụi làm bài tập.

Quý Dương với Quý Nghiên năm sau mới lên lớp một thôi, giáo sư Quý đã cho hai đứa luyện phép cộng trừ trong vòng 100 rồi.

Ở các thành phố lớn, trẻ em lên 5 đã có thể vào lớp một, mà ở quê Tống Thời Hạ thì phải lên 7 bên trường mới nhận.

Tống Thời Hạ phát hiện, hai nhóc này hoàn toàn không giống những gì miêu tả trong nguyên tác.

Hai anh em đều rất thông minh, vì sao trong truyện lại nói chúng toàn đội sổ nhỉ?

Thím Phùng hớn hở mang sách bài tập qua.

“Tiểu Tống à, ngày kia cháu phải về trường dự thi rồi đúng không, thím mang bài vở qua nhờ cháu xem giùm trước, để hôm đó khỏi phải quấy rầy cháu.”

Tống Thời Hạ mỉm cười: “Tiện thể cháu cũng ôn lại luôn.”

“Thôi giỡn với thím làm gì, đây toàn là kiến thức cấp hai, cháu đang chuẩn bị thi cuối cấp ba, cần gì mấy thứ này.”

Tống Thời Hạ lật xem vở của thím Phùng, nhận xét: “Thím tiến bộ nhanh quá, ngữ văn đã khá hơn trước rất nhiều.”

Thím Phùng vui vẻ bảo:

DTV

“Thì trong nhà có ông giáo già mở miệng là ngâm thơ mà, dần dà thím cũng nhớ được đôi chút.”

“Trước cháu không về, thím với Trần Kiều học với nhau, không biết sao mà cô bé này còn hổng kiến thức hơn cả thím, trẻ như thế mà đến mặt chữ cũng không biết được mấy.”

Tống Thời Hạ tử tế giải thích giùm:

“Nhà Trần Kiều có anh trai, em trai cũng có, người nắm quyền tài chính trong nhà là chị dâu, cho nên cô ấy không được đi học.

Cháu cũng có em trai, nhưng khi cháu đến tuổi thì anh chị cháu đều đã lớn, có thể làm việc nhà, cha mẹ cũng được giảm bớt gánh nặng, thế nên cháu mới có cơ hội đi học.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 312: Chương 312


Thím Phùng thở dài:

“Nói vậy thì cuộc sống hiện giờ của Trần Kiều coi như cũng sung sướng lắm rồi, con bé đó nhanh nhẹn cần mẫn, đi làm chưa bao giờ thấy xin nghỉ.

Nếu chịu khó học hành hơn nữa, về sau kiếm việc nào tốt hơn, cuộc sống cũng sẽ đi lên.”

Tống Thời Hạ cúi đầu soát bài:

“Cháu cũng nghĩ vậy, học tập giúp người ta mở mang đầu óc, về sau chưa biết chừng còn làm nên sự nghiệp riêng.”

Trong nguyên tác, Trần Kiều vào đại học, được mở rộng tầm nhìn nên mới thức tỉnh.

Cô ta biết rõ về sau giá hàng ngày càng leo cao, chỉ dựa vào mấy đồng lương của chồng thì chắc chắn không đủ trang trải cho gia đình bốn người nhà họ.

Vì thế, cô ta bắt đầu làm buôn bán, cũng phải vấp ngã thua lỗ thiệt thòi nhiều lần, cuối cùng mới thành danh trong giới.

Tiễn thím Phùng về, Tống Thời Hạ đứng lên vươn vai, nhìn đồng hồ, cũng đến giờ nấu cơm rồi.

Đã mấy ngày nay toàn ăn mỳ sợi do giáo sư Quý nấu, hôm nay làm một bữa thịnh soạn đãi cả nhà thôi.

Quý Duy Thanh dắt các con từ thư viện về nhà, mới đến cổng đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn đã lâu chưa được thưởng thức.

Tống Thời Hạ chiên thịt, làm món canh bò cay.

Thịt bò này mấy hôm trước mẹ chồng cô mang tới, nói là để cô bồi bổ sức khỏe.

DTV

Cô vẫn để trong tủ lạnh không cho Quý Duy Thanh sờ vào, sợ anh không biết làm, phí đồ.

Thịt chiên giòn vừa có lớp vỏ ngoài giòn xốp lại vừa có độ mềm, ẩm và đàn hồi của phần thịt bên trong, mùi thơm lan ra khắp sân.

Canh thịt bò cay thì đỏ rực, mùi ớt cay quyện vào mùi thịt bò, khiến người ta phát thèm.

Tống Thời Hạ không cho nhiều ớt lắm, để đám nhỏ cũng có thể ăn vài miếng.

“Thơm quá đi, lại được ăn ngon rồi.”

Quý Nguyên chạy như bay vào phòng khách, quẳng cặp sách xuống rồi lại vọt vào bếp, ôm chầm lấy chân mẹ.

“Đi rửa tay đi rồi ăn cơm nào.”

Quý Duy Thanh dắt Quý Dương vào nhà.

“Nay làm xong bài sớm à?”

Tống Thời Hạ lau tay: “Chưa xong, ăn cơm xong em làm nốt.”

Giáo sư Quý bổ sung một câu: “Cứ để đó anh về nấu cũng được mà.”

Tống Thời Hạ ra vẻ khổ sở, bán thảm: “Thầy Quý, em thật không muốn lại phải ăn mỳ, em sợ sẽ suy dinh dưỡng mất.”

Quý Duy Thanh thấy cô xịu mặt đáng thương như thế, chỉ đành đồng ý:

“Nhưng thời gian làm cơm không tính vào thời gian học, tối em phải học thêm hai tiếng.”

Tống Thời Hạ ôm anh một cái rồi buông ra ngay: “Cảm ơn thầy Quý.”

Hai nhóc con đã ngồi vào bàn chờ cơm, cả hai đều đã quen với cảnh cha mẹ mình thích ôm nhau mọi lúc mọi nơi.

Hai bé đã hỏi bà nội về chuyện này, bà nội nói ba mẹ thường xuyên ôm nhau mới có thể càng thương yêu con cái hơn.

Mẹ cũng thích ôm hai bé nên đám nhóc đều tin lời bà nội.

Món thịt chiên giòn là để thỏa mãn thói thích ăn đồ ăn vặt chiên dầu của đám nhỏ.

Thường ngày Tống Thời Hạ quản lý vấn đề ăn vặt rất nghiêm khắc, cho nên thỉnh thoảng cô cũng sẽ làm một vài món cho tụi nhỏ đỡ thèm.

Thịt tẩm bột chiên giòn chính là món ăn vặt hai nhóc thích nhất, một tháng cô sẽ làm cho chúng một lần.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 313: Chương 313


Đang ăn cơm thì điện thoại trong nhà réo vang.

Tống Thời Hạ trò chuyện với đầu bên kia một lúc lâu mới gác máy.

“Tiền Tú Chi và chồng cô ấy muốn tới chơi, hẹn chúng ta ngày mai.”

Quý Duy Thanh đặt đũa xuống, nhắc: “Ngày kia em phải đi thi rồi, mai phải dành thời gian ôn tập.”

Tống Thời Hạ lầm bầm: “Chỉ là một kì thi giữa kì thôi, có gì đâu mà anh phải lo lắng thế.”

“Thi giữa kì chính là thước đo thành quả tự học ở nhà của em, nếu kết quả thi không tốt thì em phải về trường học trở lại.”

“Em không biết, bọn em đã hẹn ngày mai rồi, hơn nữa, em tin rằng kết quả kì thi tới sẽ không kém đâu.”

Quý Duy Thanh cau mày: “Không kém là thứ mấy?”

Tống Thời Hạ tính thử, ngập ngừng nói: “Tầm… thuộc Top 50 của khối.”

Giáo sư Quý nhăn mày: “Em ở nhà tốn bao thời gian tự học chỉ để giành vị trí thứ 50?”

DTV

Tống Thời Hạ trừng to mắt: “Chẳng lẽ anh còn muốn em leo lên Top 10?”

Cô mới chỉ nhặt lại kiến thức cũ được hai tháng thôi đã muốn cô phải thi vào Top 10.

Còn tưởng chính mình đặt mục tiêu học kì sau lọt vào Top 10 đã là tham vọng to lớn rồi, ai dè giáo sư Quý đây lại tin tưởng cô đến thế.

Nhưng giáo sư Quý đâu có khiêm tốn đến vậy, anh chậm rãi nói: “Anh muốn em lấy được vị trí đầu khối.”

Tống Thời Hạ bám vội vào bàn:

“Mới đi học hai tháng anh đã muốn em thi đầu khối? Ngày thường anh dạy sinh viên của anh cũng dã man thế à?”

“Họ chỉ đi học với tâm thế qua môn, bình thường là được, chứ nếu có nguyện vọng học sâu hơn, anh tuyệt đối không bủn xỉn. Em rất có thiên phú, không thể vì lười biếng mà lãng phí.”

Ồ, thì ra đây chính là một kế hoạch thâm độc nhắm vào cô.

“Nhưng em đã nhận lời với người ta rồi, hơn nữa, Tô Ái Dân coi như là đồng nghiệp của anh, anh ấy nói vẫn luôn muốn tới nhà cảm ơn anh.”

“Tuần trước mới tiễn cô Mạnh, em cũng lấy cớ y hệt.”

Tống Thời Hạ thè lưỡi.

Tuần trước cô Mạnh tới nhà để cảm ơn, tiện thể kiểm tra tiến độ học tập của cô.

Thấy cô không hề lơi lỏng, thậm chí còn chăm chỉ hơn ở trường, cô Mạnh mới hoàn toàn yên tâm.

“Thì tại em được nhiều người yêu quý mà, anh đừng có kháng cự giao tiếp vậy chứ, mọi người đều rất tốt, người ta nhiệt tình tới chơi, anh không chào đón ư?”

Quý Duy Thanh bóp trán: “Thôi, kì thi lần này lọt vào Top 20 đi.”

Tống Thời Hạ tính thử, cảm thấy không dám chắc lắm.

Chủ yếu vì không biết trình độ các bạn cùng trường thế nào, trong trường có nhiều nhân tài ẩn dật không.

“Thôi được, nếu không đạt mục tiêu, từ nay em sẽ dậy vào lúc 8 giờ sáng để học bài.

Tống Thời Hạ đã đưa ra cam đoan, Quý Duy Thanh đành đồng ý.

Thấy thế, Tống Thời Hạ nghịch nghịch ngón tay, bắt đầu kì kèo:

“Thầy Quý, thầy có thấy kế hoạch học tập do thầy vạch ra có hơi nghiêm khắc quá không, em gái thầy còn có ngày nghỉ mỗi tuần đó.”

Quý Duy Thanh nhếch miệng cười: “Nếu em đồng ý, anh có thể đưa em với Yên Nhiên đi học.”

Tống Thời Hạ vội lắc đầu: “Thôi thôi, em thấy tự học ở nhà vẫn tốt lắm.”

Ở nhà tự học, mỗi sáng có thể ngủ đến no mắt mới dậy, 10 giờ ngồi vào bàn học, 5 giờ tan học, quá nhẹ nhàng so với cường độ học tập của đám học sinh cuối cấp.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 314: Chương 314


Tiền Tú Chi và Tô Ái Dân tới chơi, mang theo đủ thứ quà cảm ơn.

Tống Thời Hạ mời hai người vào nhà, vừa cười vừa hỏi: “Đoàn Đoàn nhà chị đâu?”

Tiền Tú Chi tủm tỉm cười:

“Hôm nay lạnh quá nên không dẫn con bé đi cùng, ở nhà có ba chị trông nó.

Từ sau chuyện lần đó, ba chị thường tới chơi, ông ấy thích con bé lắm. Giới thiệu với em, vị này là chồng chị, đồng chí Tô Ái Dân.”

“Chào đồng chí Tô, tôi cũng nghe giáo sư Quý nhà tôi nhắc tới anh rồi.”

Tô Ái Dân ngạc nhiên lắm, bèn vui vẻ hỏi: “Giáo sư Quý có nhắc đến tôi à?”

Những lần trò chuyện giữa hai người đều do anh ta chủ động tìm đề tài để nói, giáo sư Quý thoạt nhìn không giống người thích nói chuyện phiếm lắm.

“Anh là đàn anh mà, anh ấy có kể, lần đó may có rượu thuốc em đưa cho anh ấy, có thể giúp được anh là điều vinh hạnh rồi.”

Tô Ái Dân cười nói:

“Rượu thuốc em ngâm rất được, tôi phải nói thật là nửa bình rượu cậu ấy để lại cho tôi, tôi chỉ dùng một ít để lau miệng vết thương, còn lại vào bụng tôi hết đấy.”

Tống Thời Hạ không ngờ lại trùng hợp như vậy.

Tô Ái Dân trời xui đất khiến lại uống rượu thuốc đó, như vậy chắc chắn sẽ càng tốt hơn cho sức khỏe của anh ta.

“Rượu thuốc đó em có dùng một vài dược liệu, nếu anh chị thích thì lát cứ mang về một ít mà dùng.”

Tiền Tú Chi vội vàng ngăn lại: “Bọn chị tới là để cảm ơn mà, ai lại còn mặt dày mang quà về.”

Tống Thời Hạ làm bộ giận dỗi:

“Chị Tú Chi, chị còn nói nữa, lần trước chị tới nhà em cũng mang bao nhiêu đồ đắt tiền.”

Tiền Tú Chi kéo tay Tống Thời Hạ: “Lần đó nhờ có em giúp, chị còn cảm thấy quà cảm ơn như thế có hơi nhẹ quá.”

Tô Ái Dân nhìn quanh sân nhà: “Giáo sư Quý không ở nhà à?”

“Giờ chắc anh ấy đang viết luận văn, giáo sư như các anh thường phải viết luận nhiều lắm sao?”

Tô Ái Dân cười cười, giải thích:

“Giáo sư Quý còn trẻ mà, tương lai rộng mở. Nếu cậu ấy muốn tiến thêm một bước thì chắc phải cần đăng tầm 100 bài luận đó.”

100 bài luận?

Tống Thời Hạ âm thầm thấy may mắn, may mà mình không quấy rầy anh nhiều, chỉ kéo anh đi dạo phố có hai lần thôi.

Tô Ái Dân lại cười bảo:

“Có phải thấy sợ rồi không? Thực ra các bài luận có thể từ từ làm cũng được, không cần phải vội.

Hơn nữa, ngành của cậu ấy còn cần số liệu, không phải cứ ngồi nhà nghĩ ra là viết được.”

“Trước em thấy cứ cuối tuần là anh ấy lại nhốt mình trong phòng sách để viết, sợ anh ấy chìm trong sách vở dễ sinh bệnh nên có kéo anh ấy ra ngoài đi chơi, nghe anh nói xong, tự dưng cảm thấy tội lỗi quá.”

Ai ngờ Tô Ái Dân lại nghiêm túc nói:

“Đồng chí Tống làm đúng lắm, thường xuyên nhốt mình vào một nơi để viết luận sẽ khiến não bộ quá tải, cần phải có thời gian nghỉ ngơi, ra ngoài ngắm phong cảnh.”

Tống Thời Hạ lập tức hình dung thế này.

Nếu đầu của giáo sư Quý nhà cô là một chiếc máy tính thì chiếc máy tính ấy luôn được vận hành tính toán liên tục, trừ những lúc đi ngủ.

Cứ làm việc với tần suất đó, lâu dần CPU sẽ dễ hỏng hóc, trước mắt có lẽ không thấy có vấn đề gì nhưng về lâu về dài sẽ có.

Cô gật gù: “Em nhớ rồi, mỗi tuần sẽ kéo anh ấy đi tản bộ nửa tiếng.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 315: Chương 315


Tống Thời Hạ dẫn Tô Ái Dân tới phòng sách.

“Khi anh ấy viết luận thường sẽ rất chuyên chú, có khả năng còn không chú ý người khác nói gì.”

“Không sao, đám làm nghiên cứu khoa học chúng tôi đều thế cả, em với Tú Chi nói chuyện đi, tôi vào tâm sự với cậu ấy.”

Tiền Tú Chi cắn hạt dưa lách tách:

“Em cẩn thận quá rồi, hai người là vợ chồng mà cũng sợ quấy rầy đến công việc của chồng à?

Nếu cậu ấy bận thật, không muốn ai làm phiền thì chắc chắn sẽ nói trước với em thôi.”

Tống Thời Hạ tò mò: “Chị Tú Chi, thế đồng chí Tô hồi ấy cũng là như thế hả?”

“Em cứ gọi ảnh là anh Tô, các nhà nghiên cứu như bọn anh ấy cần có 100 bài luận đăng tạp chí hay là xuất bản, đó là để bình xét cấp bậc.

Đây mới chỉ là bước đầu tiên thôi, ông chồng chị cũng mới gửi đi có hơn 30 bài, còn khuya mới đạt.”

Tô Ái Dân mới đăng hơn 30 bài, vậy xem ra giáo sư Quý nhà cô muốn đạt mức 100 bài thì cần đốt hết toàn bộ những ngày thứ 7 chủ nhật trong vòng 10 năm tới cho các bài luận rồi.

Có tiếng chân trên cầu thang, hai người quay ra nhìn thì thấy Tô Ái Dân đang đi xuống, mặt đầy sững sờ kinh sợ.

“Cậu ta còn là người không thế?”

Tiền Tú Chi liếc xéo chồng một cái: “Nói linh tinh gì đấy?”

Tô Ái Dân lắc đầu như không thể tin nổi: “Giáo sư Quý đã có 50 bài đăng rồi, hơn anh một nửa.”

50 bài?

Lần này đến phiên Tống Thời Hạ ngơ ngác, ai giải thích cho cô biết, 50 bài luận là thứ quái vật kh*ng b* gì?

Tô Ái Dân ngồi xuống, mặt mày ngơ ngác như đang hoài nghi cuộc đời, cứ lầm bầm nói gì đó không rõ.

Tiền Tú Chi cười nói với Tống Thời Hạ:

“Kệ anh ấy, chị quen rồi. Lần này tới đây để cảm ơn em, đồng thời còn chuyện này muốn báo cho em biết, có lẽ về sau lão Tô nhà chị sẽ thành đồng nghiệp với giáo sư Quý nhà em đấy.”

“Đồng chí Tô sắp tới đại học Yến Kinh dạy học ạ?”

“Không, ba chị nói bên trên muốn xây dựng viện khoa học gì đó, các giáo sư chuyên ngành vật lý toán học đều sẽ trở thành thành viên ở đó, bình thường vẫn giảng dạy ở trường cũ.”

Tiền Tú Chi giúp Tống Thời Hạ thu dọn phòng bếp xong mới ra về.

Tống Thời Hạ pha một cốc trà hoa ngồi ngây mặt trên sô pha.

Đã có 50 bài đăng là cỡ nào nhỉ? Giáo sư cần đăng nhiều bài đến vậy cơ à?

Cô không rõ lắm, nhưng đã biết một chuyện, giáo sư Quý nhà cô là ông vua trong lĩnh vực viết luận.

Ngày mai thi rồi, chiều nay Tống Thời Hạ sang nhà mẹ chồng, mang cả quà cho Diêu Tuyết, đợi thi xong sẽ đưa qua.

Phần quà cô mang cho Diêu Tuyết có một bình mật ong hoang dã, 40 năm sau chắc phải có giá 40 nghìn đồng một cân, còn hiện giờ thì không rõ lắm.

Loại mật ong này có sản lượng thấp lắm, không có quen biết thì không mua được.

Nhưng trước đó có ông doanh nhân nước ngoài đã tặng cho cô khá nhiều sau khi đổi được lá trà của cô.

Loại mật ong được người ta tranh cướp từng bình, trên kệ hàng trong không gian của cô vẫn còn hai dãy bình dài.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 316: Chương 316


Diêu Tuyết từng than phiền rằng thời tiết nơi này khô quá, làm da cô ấy bị khô nẻ.

Mật ong hoang dã với rượu thuốc và rượu trái cây cô cho đều có tác dụng cải thiện chất da và trạng thái làn da, nếu dùng lâu dài sẽ thấy da ngày càng đẹp lên.

Tống Thời Hạ rất ít khi dùng mỹ phẩm dưỡng da.

Cô cũng không hiểu biết nhiều về các nhãn hiệu mỹ phẩm, nhưng bộ mỹ phẩm Diêu Tuyết tặng cô cùng chiếc áo lông vũ đó đều có giá cao, điều này cô biết.

Gia đình Tống Thời Hạ vừa khóa cửa sang nhà ba mẹ chồng thì người đưa thư đã tới, yên sau xe đạp còn chở một rương đồ thật to.

Phùng Liên nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi mới chạy ra bảo:

“Nhà giáo sư Quý đi vắng rồi, cậu để hôm khác tới đi. Ấy chà, đây là cái gì thế?”

Người đưa thư đẩy xe đạp quay đầu xe: “Hình như là đồ gửi từ nước ngoài về, viết là đồ điện gia dụng đấy ạ.”

Bưu kiện vượt biển gửi về mất thời gian như thế là vì đường xa cộng với bị chuyên viên giữ lại kiểm tra, thậm chí suýt nữa bị tháo dỡ.

Thời gian này có quá nhiều mật thám và đặc vụ lẩn vào nên họ làm gì cũng phải cẩn thận hết sức.

Phùng Liên hâm mộ lắm: “Giáo sư Quý càng ngày càng biết thương vợ.”

Đồ điện gia dụng cho ai dùng? Đương nhiên là cho Tiểu Tống rồi.

Quý Học Nhai đang ngồi tán dóc với đám bạn già.

Có mấy ông chiến hữu cũ đã tới thủ đô rồi, cấp trên bố trí cho họ vào nhà khách chính phủ, Quý Học Nhai qua chơi, còn mang theo lá trà quý của mình.

“Lão Quý à, ông biết lần này bọn tôi tới đây có mang cái gì không?”

Ông và đám chiến hữu này đều là đồng chí sống c.h.ế.t cùng nhau, giữa cuộc chiến khốc liệt có thể yên tâm giao tính mạng của mình cho đồng đội, tình cảm cực kì khăng khít.

Quý Học Nhai nhìn quanh: “Đâu, đừng giấu nữa, đưa tôi xem nào.”

Một ông bạn già tóc đã bạc trắng nhưng tinh thần vẫn quắc thước chỉ cười cười lắc đầu:

“Lần này chúng tôi tới đây là tới cùng bưu kiện gửi từ nước ngoài về của con trai ông đấy, chắc giờ này đồ cũng đã được gửi đến nhà thằng bé rồi.”

DTV

“Bưu kiện nước ngoài? Nó mua cái gì thế?”

Quý Học Nhai đã quên mất chuyện lần trước có lãnh đạo gọi điện hỏi ông về vụ con trai ông nhờ bạn mua giùm đồ bên đó gửi về.

Người bạn thấy ông không biết mới thong thả giải thích: “Hình như là lò nướng, có cả máy đánh trứng với thứ gì đó, toàn là công cụ làm bếp cả.”

Quý Học Nhai nhớ ra:

“À, thì ra là việc này, tôi còn tưởng lãnh đạo bên trường chưa phê chuẩn cho thư của nó gửi ra ngoài cơ, sao lại đồng ý rồi?”

“Hiện giờ chúng ta đang mở cửa dần mà, đâu còn như mấy năm trước. Huống hồ, các nghiên cứu viên đã mở ra kiểm tra, nắm được cấu tạo và nguyên lý hoạt động của thiết bị rồi.

Nhờ có con ông giúp đỡ, tầm vài năm nữa thôi, dân ta cũng có thể được dùng những đồ điện gia dụng có ích như thế.”

Quý Học Nhai cười:

“Thôi được, tôi sẽ không mắng nó, nếu bên trên đã cho phép thì tôi sẽ không so đo với nó những việc thế này.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 317: Chương 317


Ông bạn kia bất đắc dĩ giải thích:

“Tôi nói thật đó, người kiểm tra thiết bị là cấp dưới của tôi mà, vì thanh danh cả đời của ông, bên đó cũng muốn thận trọng điều tra chi tiết, xác thực không có vấn đề gì mới trả lại.”

Ông già ngồi bên nhấc ấm trà:

“Nào nào, uống chén trà nào, khó khăn lắm chúng ta mới tụ tập được một chuyến, nói chuyện bọn trẻ làm gì, nói mấy chuyện đàn ông đàn ang đi.”

Hôm nay Tống Thời Hạ dậy sớm, cả nhà đều rất coi trọng kì thi này.

Tuy không ai tạo áp lực cho cô nhưng cô vẫn dễ dàng cảm nhận được đãi ngộ cấp quốc bảo hiếm có này.

Bữa sáng là một chiếc bánh quẩy với hai quả trứng gà, mẹ chồng cô giải thích:

“Yên Nhiên bảo mỗi lần thi con bé đều ăn như thế, đa số đều thi rất suôn sẻ.

Tống Thời Hạ nhìn bữa sáng được xếp thành con số 100, không dám nói với mẹ chồng rằng, điểm tối đa của hai môn toán học và ngữ văn là 120 cơ.

“Cảm ơn mẹ, mẹ cũng ăn luôn đi cho nóng.”

Hàn Dung đứng ở cửa nhìn quanh:

“Lát mẹ mới ăn, ba con hôm qua đi gặp bạn cũ, ngủ lại đó với họ, không biết ổng đã dặn cảnh vệ chưa.”

Tống Thời Hạ ăn xong một quả trứng: “Dặn cái gì ạ?”

“Dặn cảnh vệ của ổng đưa con đi thi, hôm nay con thi học kì, đi xe buýt nhỡ mà tắc đường thì làm sao?

Ba con hay quên lắm, để mẹ xem xem, nếu ổng quên thì sang nhà hàng xóm mượn xe đạp.”

Ngay sau đó, bà lại vỗ tay: “Thôi, giờ đi mượn luôn, đợi lát mẹ chở con sang trường.”

Tống Thời Hạ định nói không cần đâu, cô có thể tới kịp giờ, hôm nay cô đã dậy sớm hơn nửa giờ cơ mà.

Nhưng mẹ chồng làm việc luôn nhanh nhẹn như thế, vừa nói dứt lời đã bước ngay đi, Tống Thời Hạ không kịp nói gì.

Vu Phương ra vẻ khó xử:

“Dì Hàn, không phải cháu không muốn cho mượn mà hôm nay cháu phải đưa con sang nhà ba đẻ nó, con bé cứ đòi ba suốt.”

Hàn Dung vội bảo: “Muộn nhất là 8 rưỡi dì mang trả, không làm lỡ việc của cháu đâu.”

Vu Phương vẫn hết sức rối rắm, như là muốn kéo dài thời gian.

“Thôi, để dì sang nhà khác hỏi xem.”

Hàn Dung lập tức quay đi, về đến cửa nhà mình chợt nghe tiếng còi ô tô xa xa vọng lại, bà thở phào một hơi.

Vu Phương vẫn đứng đó, móng tay c*m v** lòng bàn tay, quay người vào nhà, sắc mặt hết sức khó coi.

Tài xế không phải cảnh vệ của ông Quý mà là Tiểu Lý.

Tiểu Lý hớn hở vào nhà:

“Hôm qua giáo sư Quý đã gọi điện cho cháu, dặn 7 giờ sáng nay tới, 6 rưỡi cháu đã đi rồi.”

Hàn Dung vui vẻ kéo tay Tiểu Lý vào nhà: “Chắc cháu chưa ăn sáng nhỉ, ngồi đây ăn gì đó đã nhé, còn nhiều thời gian.”

Tống Thời Hạ đã ăn xong, chào hỏi một tiếng rồi lên phòng thu xếp đồ dùng đi thi.

Tiểu Lý thường tới nhà Quý Duy Thanh nên cũng đã quen với sự nhiệt tình của bà Quý.

“Tiểu Lý này, cháu có bạn gái chưa?”

DTV

Trước kia Hàn Dung đã cảm thấy cậu Tiểu Lý này thật thà hiền lành lại tháo vát được việc, hôm nay có thể nói đã giúp bà một việc lớn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 318: Chương 318


Tiểu Lý mắc nghẹn:

“Dì ạ, cháu chưa có bạn gái, con gái thành phố cao giá quá, làm gì có ai để mắt người như cháu, con gái ở quê thì lại không muốn gả xa.”

Tiểu Lý làm tài xế ở thủ đô, kết hôn cũng sẽ ở lại đây, không muốn về quê làm ruộng.

Hàn Dung nhiệt tình giới thiệu:

“Thế lại vừa đẹp, tết này bên đơn vị dì có tổ chức bữa tiệc hữu nghị, dì cho cháu cái thiệp mời, tới đó xem có thích cô hộ sĩ nào trong viện dì không.”

Tiểu Lý vui mừng quá đỗi: “Dì, cháu sao mà được kén chọn nọ kia, cháu chỉ sợ các đồng chí hộ sĩ không ưng cháu thôi.”

Tống Thời Hạ xách ba lô xuống nhà, thấy mẹ chồng với Tiểu Lý đang trò chuyện vui vẻ.

“Mẹ, có chuyện vui gì à?”

“Không, chỉ đang chúc Tiểu Lý sớm kiếm được bạn gái.”

Tống Thời Hạ bật cười:

“Tiểu Lý làm việc nghiêm túc lại có trách nhiệm, nếu có ai giới thiệu cho quen biết các nữ đồng chí thì nhất định sẽ tìm được đối tượng phù hợp thôi.”

“Ừ, mẹ cũng đang nói chuyện này.”

Tiểu Lý đỏ bừng mặt, gục đầu uống hết cốc sữa đậu nành rồi đứng lên định đi rửa bát, Hàn Dung đã ngăn lại.

“Cứ để đó dì làm, cháu đưa Tiểu Tống đến trường đi.”

Hôm nay Tống Thời Hạ đến trường sớm nửa tiếng, trong phòng học mới có vài người.

Thấy Tống Thời Hạ, họ đều rất kinh ngạc, nhưng đa số đều không quá thân thuộc nên cũng không hỏi nhiều.

Nhóm bốn tên đầu gấu nhí cũng đến sớm, trông thấy Tống Thời Hạ hệt như thấy quỷ giữa ban ngày.

Lý Kiến An dụi dụi mắt, Trịnh Thắng Lợi lè lưỡi.

Văn Xương Hoa ngoảnh sang nhìn Bạch Thu Thụy theo bản năng, sắc mặt Bạch Thu Thụy trông hết sức phức tạp.

Trịnh Thắng Lợi nhận ra anh Bạch nhà mình không cam tâm, bèn cố tình nói to: “Anh Bạch, chị dâu bọn này là cô em xinh nhất bên trường nghề nhỉ?”

Tống Thời Hạ ngồi vào bàn, lật xem tập đề của cô bạn ngồi bên, bình thản như không hề chú ý mấy người bên đó.

Bạch Thu Thụy bước tới trước bàn cô: “Tôi có bạn gái rồi.”

Tống Thời Hạ ngẩng đầu: “Đang nói với tôi à?”

Có bạn gái thì liên quan gì tới cô? Logic kiểu gì vậy.

Bạch Thu Thụy tức thì nhụt chí, bực dọc vô cùng: “Vì sao cậu không tới lớp nữa?”

Cậu ta cho rằng Tống Thời Hạ không đến trường là vì trông thấy cậu ta có bạn gái.

Nhưng tối đó cậu ta đã hối hận vì đã đồng ý cặp kè với cô gái kia, ngay cả tên đối phương là gì, cậu ta cũng không chú ý, cặp kè chỉ vì bực với Tống Thời Hạ mà thôi.

Tống Thời Hạ tiếp tục cúi đầu sửa bài cho bạn mình: “Tôi không cần lên lớp, thi xong sẽ về nhà.”

“Nhà cậu ở đâu, tan học tôi đưa cậu về.”

Cậu ta định nói, chỉ cần Tống Thời Hạ lên tiếng, cậu ta sẽ lập tức chia tay với bạn gái, nhưng lại sợ mấy thằng bạn nghe thấy thì lại mất mặt.

Tống Thời Hạ đã mất kiên nhẫn với cậu học sinh kì quái này: “Nhà tôi ở tận ngoại thành, có tài xế đón rồi, không cần làm phiền cậu.”

Bạch Thu Thụy còn chưa chịu thôi, nhưng Tống Thời Hạ đã cúi mặt tỏ ý từ chối giao tiếp, cậu ta đành bỏ về chỗ ngồi.

“Anh Bạch, có phải cô nàng hối hận rồi không?” Trịnh Thắng Lợi hớn hở hỏi.

Anh Bạch nhà mình có gia thế hoành tráng như vậy, làm gì có cô nào từ chối được?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 319: Chương 319


Bạch Thu Thụy không hiểu vì sao mình lại tìm cớ thế này: “Cô ấy bảo muốn tập trung học tập, thôi, cô nàng bên kia nhường cậu đấy.”

Trịnh Thắng Lợi tức thì sáng mắt lên:

“Cảm ơn anh Bạch. Nhưng em hỏi thật, anh Bạch thích cô ta làm gì chứ, nói thế chẳng phải tìm cớ hay sao, rõ ràng là muốn thả mồi nhử anh nhưng lại không câu.”

Bạch Thu Thụy nhìn chằm chằm vào lưng Tống Thời Hạ: “Tôi chờ được.”

Tống Thời Hạ chợt cảm thấy sống lưng lành lạnh, hôm nay mặc mỏng quá à?

DTV

Vốn còn tưởng áp lực mà giáo sư Quý tạo ra cho cô quá lớn, nhưng không ngờ đề thi lần này lại chỉ đơn giản như 1+1=2.

Đương nhiên đề thi không đến mức như thế, nhưng theo cái nhìn của Tống Thời Hạ, cô cảm thấy đề thi kiểu này chẳng khác gì chỉ rõ đáp án rồi, cô đọc đề xong đã biết đáp án.

Chỉ cần môn hóa và vật lý không gặp vấn đề gì thì hoàn toàn có thể lọt vào Top 10.

Hai hôm thi học kì, Tống Thời Hạ cảm nhận được rõ ràng đãi ngộ cấp quốc bảo là thế nào.

Nghỉ trưa thì được chị cả và cô Mạnh dẫn xuống căn tin dành cho giáo viên, gọi một bàn ba món mặn và hai món chay.

Các bạn học khác nằm bò ra bàn nghỉ trưa, cô thì được cô Mạnh dẫn vào phòng giáo viên nghỉ cho yên tĩnh.

Cô Mạnh quá nhiệt tình, không từ chối được, mà chị cả cũng đứng về phía cô Mạnh, càng không thể từ chối.

Mọi người đều rất ăn ý, không ai hỏi Tống Thời Hạ làm bài thế nào, chỉ nói cô đừng quá căng thẳng, cứ coi như bài kiểm tra thường ngày thôi.

Tống Thời Hạ cảm động và cũng rất bất đắc dĩ, một kì thi giữa kì đã khiến cô được thể nghiệm cảm giác thi đại học sớm.

Trong giờ thi, Trịnh Thắng Lợi thò đầu muốn chép bài của Tống Thời Hạ.

Cậu chàng ngồi ngay bàn sau, chếch một vị trí, rướn người là thấy được phần bài thi trắc nghiệm, thế là vội vàng chép ngay.

Giám thị cũng thấy nhưng không ai nhắc nhở, bởi vì đám đầu gấu nhí này đến trường chỉ để kiếm cái bằng, đa số các đợt thi đều được xếp ở cùng một trường thi.

Hàn Dung ở nhà chờ, trông thấy chồng về bèn trách:

“Anh cũng thật là, hôm qua đã dặn anh bao nhiêu lần rồi, nhớ phải gọi điện cho cảnh vệ, thế mà anh cứ quên thôi, may mà con mình cẩn thận dặn trước với Tiểu Lý.”

Quý Học Nhai lúng túng:

“Hôm qua bọn anh nói chuyện quên cả việc này, may mà không làm ảnh hưởng đến chuyện thi cử của con dâu, không thì anh thành tội đồ của cả nhà này mất.”

Hàn Dung tức giận nói:

“Không ảnh hưởng, nhưng suýt thì ảnh hưởng đấy. Lần này coi như em thấy rõ bộ mặt của nhà bên kia, trước không thường tiếp xúc không biết, tiếp xúc nhiều rồi mới thấy xấu xí.”

“Làm sao? Vợ lão Vu lại khua môi múa mép gì à?”

Hàn Dung cười nhạo:

“Là con bé Vu Phương cơ. Em sang mượn xe đạp chở Tiểu Tống đi thi thì ra sức từ chối, nói là con gái nó nhớ ba, muốn đưa con gái qua bên kia chơi.

Trước kia con bé nửa đêm sốt cao, em tự mình bố trí cho hộ sĩ giỏi nhất chăm sóc con bé, ấy thế mà giờ…”
 
Back
Top Bottom