Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 280: Chương 280


“Ôi, anh nói nghe dễ quá nhỉ, anh có nấu ăn đâu, anh tưởng phụ nữ ở nhà làm việc nhà thì nhàn nhã lắm à?

Suốt ngày phải hầu hạ mẹ chồng con cái, không phải bảo mẫu thì là gì! Tại sao phụ nữ không thể chủ ngoại chứ?

Với cái tư tưởng phong kiến này, may mà anh đã già rồi đấy, nếu còn trẻ thì khéo không lấy nổi vợ đâu.”

Quý Học Nhai bĩu môi:

“Anh nói không lại em, phụ nữ các em cãi nhau không ai bằng, anh nói gì em cũng vặc lại được, không hổ là đàn bà phụ nữ ngồi lê đôi mách.”

Hàn Dung hừ lạnh một tiếng, đi vào bếp rửa rau.

Lúc Tống Thời Hạ tới thì thấy ba chồng hậm hực ngồi chơi cờ.

“Ông nói xem, hồi bà ấy còn trẻ đáng mến biết bao, tôi vừa nhìn đã ưng bà ấy ngay.

Bao nhiêu năm qua sống với nhau không có chuyện gì, sao tự nhiên già rồi lại hay lải nhải như thế chứ, tôi nói vài câu cũng bị bắt lỗi.”

Ông cụ ngồi đối diện tập trung chơi cờ, thuận miệng đáp qua loa vài câu.

“Phụ nữ ấy mà, già rồi thì cũng khó chịu, ông không dỗ dành thì đừng hòng ăn cơm bà ấy nấu.”

Quý Học Nhai còn chưa mở miệng thì Tống Thời Hạ đã nhiệt tình chào hỏi.

“Ba ơi! Bọn con về rồi đây.”

“Ái chà, con trai với con dâu nhà ông về rồi kìa.”

Quý Học Nhai đứng dậy: “Chứ còn gì nữa, con dâu tôi sắp học lại cấp 3 nên sắp tới sẽ ở tạm trong nhà.”

“Học cấp 3 à? Giỏi thế, vậy là nhà ông sắp có thêm một cô sinh viên rồi nhỉ.”

Quý Học Nhai khiêm tốn nói: “Ôi học cho biết chữ biết nghĩa là được, chẳng mong thi đậu đại học đâu.”

“Học cấp 3 chỉ để biết chữ biết nghĩa á, ông nghĩ tôi có tin không?”

Nếu chỉ cần biết chữ thì học tiểu học là đủ rồi.

Hai ông trêu chọc nhau, Vu Phương đứng sau cửa sổ nghe thấy thì như có điều suy nghĩ.

Tống Thời Hạ lên tầng với Quý Duy Thanh, hàng xóm nhà bên thì chạy đến gõ cửa, đứng tựa vào cửa phòng bếp bắt chuyện với Hàn Dung.

“Nghe nói con dâu bà muốn thi lên đại học à?”

Hàn Dung dừng động tác cán bột lại: “Tai bà thính vậy.”

“Đều tại ông già nhà bà khoe khoang ở ngoài sân, Vu Phương nghe thấy nên nói với tôi.”

Hàn Dung cũng không ngẩng đầu lên, chỉ cười nói:

DTV

“Con dâu tôi còn trẻ như vậy, có bằng cấp 3 thì sau này cũng dễ sắp xếp công việc cho nó, không nhất định phải học đại học.”

Hàng xóm cười theo:

“Tôi đã nói mà, thi đại học làm sao cứ muốn là thi đỗ được, nếu dễ dàng như vậy thì sinh viên đã nhan nhản khắp nơi rồi còn gì!”

Hàn Dung không tiếp lời.

Bà ấy nói không học đại học chỉ là không muốn tạo áp lực cho con dâu mà thôi, hàng xóm nghe lại hiểu thành không thể thi đỗ.

Hàn Dung không muốn tốn nước bọt giải thích làm gì, mặc kệ cho bà ấy muốn nghĩ như thế nào cũng được.

Lần trước hàng xóm đi khắp nơi nói con dâu bà ấy mang thai, làm bà ấy tốn công sức giải thích rất lâu mới làm sáng tỏ được chuyện đó.

Nếu nói với người ta rằng con dâu muốn thi đại học, nếu truyền đi thì không biết sẽ biến thành phiên bản gì nữa.

Đến lúc đó không phải vô duyên vô cớ để cho người ta cười nhạo à.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 281: Chương 281


Tống Thời Hạ ở trong phòng của Quý Duy Thanh.

Anh dỡ đồ trong vali ra, cất quần áo vào tủ giúp cô, cô ngồi trên giường đung đưa chân giám sát anh làm việc.

Quý Duy Thanh để đồ lót của cô lên trên cùng, lại nghi hoặc nhìn cô.

“Sao em chỉ mang theo có hai bộ quần áo thế?”

Anh nhớ trong tủ quần áo ở nhà đều là váy của cô, cô còn muốn biến căn gác thành phòng để quần áo cơ mà.

Tống Thời Hạ nói như lẽ dĩ nhiên: “Em đi học chứ đâu phải tham gia thi hoa hậu, đủ quần áo mặc là được rồi.”

Lúc cô còn đi học, các học sinh đều mặc đồng phục rộng thùng thình, ngoại trừ một số lễ hội mới có thể mặc quần áo khác.

Các bạn nữ luôn so kè nhan sắc với nhau, mặc váy lễ phục như công chúa, còn cô lại mặc áo phông trắng ngắn tay với quần jeans rất lạc quẻ.

Cô chỉ cầm theo hai bộ quần áo đủ mặc, váy áo ở nhà đẹp như thế mà bị bẩn với rách thì phải làm sao đây?

Thà ăn mặc đơn giản một còn hơn, chỉ là đi học thôi mà.

Tống Thời Hạ cố ý hỏi anh: “Anh không chê em ăn mặc quá bình thường làm mất mặt anh đấy chứ?”

Quý Duy Thanh bị cô hỏi vậy thì căng thẳng: “Anh không có ý đấy.”

Thấy anh phản ứng mạnh như vậy, cô cười gian nói: “Em đùa với anh thôi, em đáng sợ tới vậy à?”

Quý Duy Thanh nói lảng sang chuyện khác: “Chỉ có hai bộ thế này, có đủ mặc không?”

“Không đủ thì mua đồ mới, anh có cảm thấy em luôn mua đồ mới như thế thì hoang phí quá không?”

Cô chỉ có hai cái áo khoác mùa thu, bên trong mặc áo len thô dày hơi siết cổ.

“Không đâu, em thích thì cứ mua.”

Quý Duy Thanh chạy trối chết, sợ nói sai cái gì chọc giận cô lại phải dỗ dành.

Để cảm ơn chị cả tặng cô chiếc áo khoác lông cừu đắt tiền, nên Tống Thời Hạ đặc biệt làm trà dưỡng nhan với mứt để tặng cho chị ấy.

Trước tiên không nói về giá cả, trung tâm mua sắm cũng không bán những chiếc áo khoác lông thời thượng như vậy, đều phải dựa vào quan hệ và tiền bạc để mua ở nơi khác về.

Bởi vì làm hộp quà nên mỗi loại trà Tống Thời Hạ đều cho vào bình nhỏ, trong hộp quà có sáu loại trà dưỡng nhan.

Trà hoa hồng trắng da và cải thiện khí sắc, trà táo đỏ nhân sâm tái tạo da và chống lão hóa, trà hoa nhài có tác dụng an thần.

Trà hoa hồng mật ong thúc đẩy quá trình trao đổi chất và giảm mỡ.

Trà kim ngân giải nhiệt, giảm mụn trứng cá với cải thiện kết cấu da, trà hoa cúc xua tan mệt mỏi và ngăn ngừa suy giảm thị lực.

Mấy hộp trà này đủ dùng cho một năm, tất cả đều là trà dưỡng nhan mà Tống Thời Hạ làm riêng theo tình hình của chị cả.

DTV

So với giá trị của hai chiếc áo khoác lông cừu thì chỗ trà này có vẻ không đáng nhắc đến.

Mứt hoa quả được Tống Thời Hạ chọn trái cây theo mùa, sấy trong lò nướng làm thành trái cây khô, không thêm đường với mật ong.

Loại này người cao tuổi cũng có thể ăn thoải mái, không bị tăng đường huyết.

Tống Thời Hạ đặt đồ lên bàn đọc sách.

Cô còn chưa từng đến nhà chị cả bao giờ, đợi khi nào chị cả có thời gian đến đây thì cô sẽ đưa cho chị ấy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 282: Chương 282


Đồng hồ báo thức reo lên không biết mệt, Tống Thời Hạ ấn tắt đi rồi ngủ tiếp, mãi đến khi ngoài phòng vang lên tiếng đập cửa.

“Tiểu Tống, con dậy chưa?”

Tống Thời Hạ lập tức tỉnh ngủ, cô nhấc chăn lên ngồi dậy, cất cao giọng đáp lại mẹ chồng ở ngoài cửa.

“Con dậy rồi đây, đang mặc quần áo ạ.”

“Mẹ mua bữa sáng về rồi, con nhớ xuống ăn nhé.”

Tống Thời Hạ vội vàng mặc quần áo vào, buộc tóc thành kiểu đuôi ngựa đơn giản.

Cô biết ngay có chỗ nào đó không ổn mà, cuối cùng cô cũng nhớ lại.

Tại sao cô lại chọn đi học lại vào mùa thu đông chứ!

Buổi sáng không thể nào dậy nổi!

Nhất là sau mấy ngày lập đông, đến lúc đó cô có thể dậy được không?

Cô không nỡ rời khỏi ổ chăn ấm áp như vậy đâu.

Lúc Tống Thời Hạ đánh răng, cô quyết định đến trường báo cáo và tham gia lớp học một tuần, sau đó sẽ lập tức nộp đơn xin về nhà tự học.

Cô mặc một chiếc áo khoác nỉ bình thường có thể thấy ở khắp mọi nơi trên đường, bên trong mặc áo len dày cổ lọ màu cam.

Màu này phải là người nào da trắng mặc vào mới xinh đẹp nổi bật được, nếu da hơi tối màu mặc vào thì sẽ càng đen hơn.

Cô nghiêng người khoác ba lô lên vai rồi ra bắt xe buýt.

Buổi sáng cô có một tiết học ngữ văn và toán, buổi chiều kiểm tra, sáng ngày mai ôn thi.

Sau khi tìm hiểu, cô mới biết hiện tại cấp 3 là hệ thống hai năm, cấp 1 là hệ thống năm năm, còn cấp 2 là ba năm.

Ngồi xe buýt đến trường mất hai mươi phút, con đường không gần, nhưng đi xe buýt có thể đến thẳng đó nên rất thuận tiện.

Tống Thời Hạ bắt gặp một nhóm học sinh cấp 3 tràn đầy năng lượng ở cổng trường, quần áo của cô cũng rất hợp cảnh với nhóm học sinh kia.

Trường học không bắt học sinh mặc đồng phục, không phải gia đình nào cũng có tiền mua đồng phục.

Tống Thời Hạ còn thấy một nhóm học sinh ăn mặc theo mốt.

Họ đều mặc quần ống loe, cộng thêm áo jacket, đó nhất định đều là những thanh niên trẻ ôm giấc mộng về thời trang.

Đồng phục của trường trung học phổ thông số 9 là màu xanh lam, trường học không bắt mua nên Tống Thời Hạ có thể bớt đi số tiền đó.

Cô cũng không cần phải tham gia hoạt động tập thể nên mua cũng chẳng để làm gì.

Cô đến văn phòng tìm cô giáo Mạnh vừa mới đến trường, hai người cùng nhau đến lớp học.

Mạnh Như cầm một cái bát: “Em ăn sáng chưa?”

“Em ăn rồi, mẹ chồng em có mua bữa sáng cho em.”

Mạnh Như và Quý Nhiễm gần đây thường xuyên gặp nhau, cuối cùng cũng hiểu rõ hoàn cảnh của Tống Thời Hạ, biết là trước đây mình đã hiểu lầm.

“Vậy thì tốt, nếu em chưa ăn thì đến văn phòng chị sau giờ tự học buổi sáng nhé.”

Tống Thời Hạ nhớ đến giờ tự học buổi sáng vào cấp 3 sẽ là tập thể dục, cho dù là thể dục theo bài hay là chạy thì cô đều không muốn tham gia.

DTV

Cũng may Mạnh Như đã nói với cô:

“Em vừa đến trường chắc còn chưa quen, tiết thể dục buổi sáng thì tạm thời em cứ nhìn mọi người học mấy ngày trước đi.”

Tống Thời Hạ mừng còn không kịp:

“Em còn đang đau đầu vì chuyện này đây, nếu đứng yên không cử động thì cũng xấu hổ lắm.”

“Không sao đâu, đợi đến mùa đông sẽ không cần tập thể dục theo bài nữa, sáng nào cũng sẽ tập chạy.”

Tống Thời Hạ nghẹn họng, cô nhất định phải rời khỏi trường trước khi bắt đầu tập chạy mới được.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 283: Chương 283


Phòng họp tràn ngập phong cách những năm hồi đó, bàn học và ghế đều là bàn đôi cho hai người ngồi, nhất là băng ghế vừa dài vừa hẹp kia.

Trường trung học phổ thông số 9 là trường mới, phòng học được sơn hai màu xanh trắng, cửa sổ là cửa sổ gấp với khung gỗ màu xanh lá, trần nhà treo quạt trần ba cánh.

Mạnh Như đứng trên bục giảng giới thiệu: “Đây là bạn học mới của chúng ta, Tống Thời Hạ.”

Chỗ ngồi trong lớp chia theo nam nữ, cô ấy để Tống Thời Hạ ngồi cùng một bạn nữ ngồi một mình.

Mấy học sinh nam ngồi cuối lớp xì xào bán tán, bọn họ đều mặc theo mốt bây giờ.

DTV

Một người tóc xịt keo, kiểu tóc cá tính nhìn chằm chằm vào Tống Thời Hạ:

“Anh Bạch, đây không phải là cô gái mà chúng ta thấy đã ăn cơm cùng cô Mạnh vào mấy hôm trước sao?”

Người được gọi là anh Bạch mặc áo khoác da với quần ống loe, tóc vuốt keo, trông không phải dạng vừa.

Bạch Thu Thụy mở to mắt liếc nhìn học sinh chuyển trường kia một cái.

“Hừ, đồ nhà quê.”

Lý Kiến An lưu luyến không rời mắt được.

“Cũng không quê mùa lắm, bình thường mà, trông còn khá xinh nữa.”

Hai người khác ồn ào nói: “Ôi ôi, Lý Kiến An thích người ta kìa!”

Lý Kiến An vội xua tay: “Các cậu đừng nói linh tinh, tôi chỉ thưởng thức mà thôi! Có hiểu không hả!”

Tống Thời Hạ thờ ơ nhìn qua đám học sinh hư hỏng phía sau.

Cô lập tức xoay người ngồi xuống, sợ bị họ thấy cô đang không nhịn được cười.

Kiểu tóc của người kia quá buồn cười, dựng ngược như cái chổi, chắc là dùng loại keo rẻ tiền bôi lên đầu.

Trước đây có một nhân vật trong phim tên là sao chổi, cậu bạn đang nhìn cô chằm chằm cũng có cùng kiểu tóc sao chổi đó.

Kiểu tóc của hai người không chịu thua kém nhau, nhưng người mặc áo khoác da kia vuốt tóc trông bình thường hơn một chút.

Thoạt nhìn thì chắc là xem phim Hong Kong rồi bắt chước theo anh Phát.

“Cậu có sách giáo khoa không?” Giọng nói nhỏ nhẹ của bàn cùng bạn vang lên.

Tống Thời Hạ nhìn cô ấy mỉm cười: “Cảm ơn, tôi có mang đi.”

Cô liếc nhìn tên của bạn cùng bàn, Lưu Chiêu Đệ.

“Không, không có gì.”

Bạn cùng bàn trông khá sợ giao tiếp nên Tống Thời Hạ không làm phiền cô ấy.

Trong tiết học của buổi học đầu tiên, Tống Thời Hạ còn chưa theo kịp tiến độ.

Chủ yếu là do phương thức giảng dạy bây giờ khác với tương lai, giáo viên như muốn tách từng công thức ra để giảng theo kiểu 1+1 ấy.

Điều này cũng dễ hiểu thôi, giáo viên ở thời đại này rất khan hiếm, rất nhiều nơi có trình độ giáo dục không đồng đều, cho nên học sinh học lên cao cũng có chênh lệch rõ rệt.

Đây là cảm nhận trực tiếp của Tống Thời Hạ.

Giống như bạn ngồi cùng bàn của cô nghe giảng rất nghiêm túc, nhưng khi giáo viên viết câu hỏi lên bảng đen thì bạn cùng bàn lại vò đầu bứt tai không giải được.

Tống Thời Hạ mở sách giáo khoa ra, kiến thức trong trí nhớ dần dần trở về, cô làm ra nháp một lần, cảm giác quen thuộc đã trở lại.

Cô chỉ vào ví dụ mẫu:

“Cậu phải tìm áp dụng phương trình parabol cho bài này, thật ra hai câu hỏi này có cùng cách giải.”

Không ngờ bạn cùng bàn hình như bị dọa sợ, bối rối nói cảm ơn.

Phản ứng của cô ấy khiến Tống Thời Hạ ngây người.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 284: Chương 284


Tống Thời Hạ không để ý, ánh mắt lơ đễnh giao nhau với tầm mắt của giáo viên Toán.

“Bạn học kia, em không hiểu chỗ nào sao?”

Một khuôn mặt xa lạ, cô giáo Mạnh nói lớp có một học sinh chuyển trường mới đến nên bảo bọn họ giúp đỡ nhiều hơn.

Tống Thời Hạ lắc đầu: “Không có ạ, em giải ra rồi nên đang chờ thầy để so đáp án.”

Giáo viên Toán gật đầu:

“Nếu em làm được thì có thể đi lên đây viết cách giải của em không, sai cũng không sao.”

Giáo viên nói vậy đã chặn đứng, không cho Tống Thời Hạ lấy cớ để từ chối.

Cô chỉ có thể đi lên giải đề, đã lâu cô không viết bảng, nhưng cũng may chữ không quá xấu, vẫn miễn cưỡng nhìn ra được.

Giáo viên Toán đứng sau lưng cô khen ngợi.

“Chữ của em rất đẹp.”

Tống Thời Hạ viết xong lời giải.

“Tốt lắm, em về chỗ đi.”

Lần đầu tiên giáo viên Toán đọc thử thì nghĩ Tống Thời Hạ làm sai, nhưng nhìn lại thì phát hiện cô chỉ đổi một cách giải khác, thậm chí còn ngắn gọn hơn giáo viên dạy rất nhiều.

Lúc này ông ấy mới chú ý đến học sinh chuyển trưởng mới đến trong lớp này.

“Trước đây em học ở đâu?”

Tống Thời Hạ: “Em tự học ở nhà ạ.”

“Thầy thấy cách giải của em khác với sách giáo khoa, có phải ở nhà có giáo viên dạy em không?”

Tống Thời Hạ: “Nhà em có hai giáo viên ạ.”

Thầy dạy Toán bảo cô ngồi xuống.

Hóa ra là một hạt giống tốt, trong nhà có hai giáo viên dạy cô nên chắc chắn không thể nào kém được.

Nhóm học sinh hư ở hàng sau vẫn đang vò đầu bứt tai với bước giải đầu tiên, vậy mà học sinh chuyển trường đã giải xong ở trên bảng.

Lý Kiến An vứt bút đi mà càu nhàu: “Không ngờ đầu óc của bạn nhà quê kia lại thông minh như vậy.”

Đầu sao chổi thứ hai Trịnh Thắng Lợi đột nhiên nảy ra ý xấu.

“Thành tích của học sinh chuyển trường không tệ, hay là lúc thi giữa kỳ để cô ấy chỉ bài cho bọn mình nhỉ.”

Hai người khác cũng có ý xấu, Bạch Thu Thụy cười nhạo.

“Muốn làm thì các cậu tự làm, người ta có cô giáo Mạnh che chở, tôi cũng không muốn bị mời phụ huynh đâu.”

Trịnh Thắng Lợi đảo mắt:

“Anh Bạch, không phải ba của anh nói điểm thi giữa kỳ của anh tiến bộ thì sẽ mua xe máy cho anh sao, đừng bỏ qua cơ hội tốt như vậy chứ.”

Văn Xương Hoa cũng nói theo:

“Anh Bạch, đây là xe máy đó, nếu anh có xe máy thì oách lắm cho mà xem.”

Sau khi tan học, đám học sinh hư trong lớp chủ động đến nói chuyện với Tống Thời Hạ, cô cảm thấy bọn họ có ý đồ xấu nên không đáp lại.

Cô sắp xếp lại bài giảng của giáo viên, cảm thấy dễ hơn hồi mình học cấp 3, trong lòng khá tự tin.

DTV

Thật ra nghĩ kỹ thì cũng dễ hiểu thôi, vì sự lạc hậu của tài nguyên giáo dục nên sẽ khiến các câu hỏi kiểm tra đơn giản hơn.

Đến sau này giáo dục phát triển hơn, đề thi tuyển sinh đại học sẽ ngày càng khó hơn, điểm số cũng trở nên cao hơn.

Không giống như bây giờ thi 400 - 500 điểm đã là thành tích cao nhất rồi.

Em gái của Quý Duy Thanh có cả gia sư riêng, thi cuối kỳ hơn 490 điểm đã xếp thứ hai trong lớp.

Lúc này cho dù thi đỗ các trường trung cấp nghề thì đã rất tốt rồi.

Thậm chí có một số nơi lạc hậu hơn sẽ cảm thấy trường trung cấp nghề tốt hơn đại học, dù sao tốt nghiệp trường trung cấp nghề xong thì sẽ có việc làm luôn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 285: Chương 285


Tống Thời Hạ cầm cốc đi lấy nước, bạn cùng bàn nhỏ giọng nhắc nhở: “Cậu… tốt nhất là cậu đừng qua lại với bọn họ.”

Tống Thời Hạ cười nói:

“Cảm ơn, tôi chỉ muốn tập trung học hành, bọn họ muốn làm gì cũng không liên quan đến tôi.”

Đợi cô về lại chỗ ngồi, bạn nữ cùng bàn mới ngại ngùng nói: “Bạn ơi, tôi có thể mượn giấy nháp của cậu xem không?”

“Được, cậu xem đi.” Tống Thời Hạ đưa giấy nháp kia cho cô ấy.

bạn cùng bàn cảm kích vô cùng, cẩn thận từng tí một cầm tờ giấy nháp của Tống Thời Hạ, viết công thức vào vở mình, miệng lẩm bẩm.

“Hóa ra là như vậy… Sao tôi lại ngốc thế chứ, trước kia lại không hiểu… Phải áp dụng công thức này.”

Tống Thời Hạ uống trà nhìn cô ấy.

Bạn cùng bàn là một cô gái ở quê điển hình, không phải Tống Thời Hạ kỳ thị gì cô ấy, mà là bạn cùng bàn giống như cô lúc mới vừa xuyên đến đây.

Làn da bánh mật, trên mặt có mấy nốt tàn nhang, khuôn mặt phơi nắng đỏ ửng.

Tóc bện hai bên, mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn màu xanh đậm chắp vá, bên trong là áo len xanh lá, cộng thêm áo khoác và quần cùng màu.

Hai ống tay để hai bên để tránh cọ lung tung bẩn quần áo, dáng vẻ hiền lành rất dễ bị bắt nạt.

Tống Thời Hạ không nhịn được mà hỏi cô ấy: “Sao tự nhiên cậu lại muốn học khối tự nhiên thế?”

“Tôi… tôi thấy khối tự nhiên phải học thêm một môn sinh học so với khối xã hội, nếu may mắn thi cao hơn mấy điểm thì có thể đỗ.”

Tống Thời Hạ từng nghe chị cả nói về các môn học cấp 3.

Khối xã hội chỉ thi sáu môn, là ngữ văn, toán, chính trị, lịch sử.

Còn các môn tự nhiên thì ngoài sinh lý hóa ra còn có chính trị, nhưng tổng điểm của sinh học chỉ có 70 điểm.

Còn bạn cùng bàn chọn khối tự nhiên có đến bảy môn là vì cảm thấy có thể thi được nhiều điểm hơn.

Nhưng chẳng lẽ bạn cùng bàn không biết thi nhiều hơn một môn thì điểm tuyển sinh cũng sẽ cao hơn khối xã hội sao?

Tống Thời Hạ không biết nên nói thế nào nữa.

Bạn cùng bàn nghĩ vậy cũng không có vấn đề gì, nhưng mà điều kiện tiên quyết là phải học được các môn tự nhiên.

DTV

Bạn cùng bàn làm một công thức toán cũng vật vã như vậy thì rất khó mà tưởng tượng được cô ấy sẽ học vật lý với hóa học thế nào nữa.

Lúc trước Tống Thời Hạ học cấp 3, rất nhiều người chọn khối tự nhiên vì điểm tuyển sinh thấp hơn khối xã hội.

Nhiều phụ huynh cảm thấy khối tự nhiên dễ tìm việc làm.

Nhưng vấn đề là những học sinh đó học không tệ, nếu học dốt thì giáo viên cũng sẽ không đồng ý, trừ khi phụ huynh yêu cầu bắt buộc như vậy thì đành chịu thôi.

Cô định huyên bạn cùng bàn, nếu thật sự không học được khối tự nhiên thì chi bằng chuyển sang khối xã hội đi.

Điểm số môn văn với ngoại ngữ của bạn cùng bàn không tệ, đọc hiểu cũng rất nhanh, học thuộc thơ cổ cũng nhanh.

Nhưng quan hệ giữa hai người khá bình thường, Tống Thời Hạ nghĩ kỹ lại thì không nói nữa.

Nhớ đến tên của bạn cùng bàn, cô thử dò hỏi: “Điểm lý hóa sinh của cậu thế nào?”

Bạn cùng bàn do dự nói: “Điểm ba môn lý hóa sinh của tôi cộng lại khoảng 120 điểm.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 286: Chương 286


Hóa và lý tối đa là 100 điểm, cộng ba môn lại là 270 điểm.

Tống Thời Hạ lại hỏi: “Điểm trung bình môn lý với hóa của lớp ta là bao nhiêu?”

Lưu Chiêu Đệ cẩn thận nhớ lại: “Hình như là 140 điểm.”

Tống Thời Hạ nhẩm tính trong lòng, vậy đại khái thành tích trung bình của lớp là 350 điểm.

Cô hỏi tiếp: “Cậu học giỏi môn nào nhất?”

Sắc mặt bạn cùng bàn có vẻ ngượng ngùng:

“Văn, ngoại ngữ và chính trị khá tốt, những môn này chỉ cần học thuộc là được, tôi ngốc nên chỉ có thể học thuộc lòng thôi.”

Quả nhiên giống với suy đoán của cô.

“Cậu cố gắng học tốt ba môn này thì có thể kéo tổng điểm và môn toán lên đấy.”

Cuối cùng cô vẫn không khuyên cô ấy, suy cho cùng nếu như bạn cùng bàn của cô không phù hợp, gặp khó khăn vài lần sẽ tự tìm đường thay đổi.

Không chừng sau này người ta cố gắng chăm chỉ thì có thể nâng cao điểm toán ấy chứ.

Thật ra tổng điểm 120 cũng tạm được, còn nửa năm nữa mới thi đại học, học nghiêm túc thì có thể tăng thêm 30 điểm.

Bạn cùng bàn nhỏ giọng nói:

“Thật ra tôi học lại năm thứ hai rồi, nếu năm sau thi lại vẫn không được tôi sẽ chuyển sang khối xã hội, có lẽ đúng là tôi không phù hợp với khối tự nhiên.”

Giọng nói của cô ấy khá buồn bã, nhưng mà trong giọng điệu vẫn tràn ngập ý chí chiến đấu.

Tống Thời Hạ cổ vũ cô ấy: “Cố lên, chỉ cần cậu có lòng kiên trì thì chắc chắn sẽ thành công thôi.”

Buổi trưa đến căn tin ăn cơm, cô Mạnh chủ động đến tìm Tống Thời Hạ.

Tống Thời Hạ lịch sự từ chối: “Chị không cần mời em ăn cơm đâu, em có mang theo tiền mà.”

Cô giáo Mạnh cười nói:

“Chị dẫn em đến căn tin giáo viên ăn cơm, không cần xếp hàng tranh giành mua cơm với học sinh.

Ngày nào chị cũng đều gọi hai món mà ăn không hết, chúng ta ăn chung chứ không phải cố ý mời em đâu.”

Cô Mạnh đã nói như vậy, Tống Thời Hạ vẫn từ chối thì không tốt lắm.

Cũng may chị cả kịp xuất hiện, tìm thấy Tống Thời Hạ.

“Hai người đứng ở cửa căn tin nói gì vậy? Chị có mang cơm đi, chúng ta cùng vào căn tin ăn thôi.”

Tống Thời Hạ thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nhìn chị cả.

Quý Nhiễm trấn an cô.

DTV

Cô Mạnh quá nhiệt tình, gọi hai món đều là món mặn, một phần thịt viên sốt tương đỏ với gà Cung Bảo.

Cô Mạnh còn nói là ngày nào cô ấy cũng ăn như vậy, Tống Thời Hạ tin mới là lạ.

Quý Nhiễm cầm theo hai phần cơm, chị ấy mang cho em dâu một phần, bảo nhà bếp giúp hâm nóng lại.

“Cà xào với miến thịt băm, đến mai chị không mang cơm đi nữa, chúng ta cùng đến căn tin ăn đi.”

Ba người ăn bốn món, ba món mặn một món chay rất phong phú.

Tống Thời Hạ cảm thấy mình vẫn nên chạy trốn sớm một chút thì hơn, nếu không cô cảm thấy cứ như mình đang ăn chực vậy.

Quý Nhiễm hỏi: “Hôm nay đi học thế nào? Em có theo kịp không?”

Tống Thời Hạ cầm đũa gắp một quả cà: “Vẫn ổn ạ, giáo viên giảng cũng không khó hiểu lắm.”

Cô Mạnh cười khẽ: “Thầy toán lớp chúng ta còn hỏi thăm tôi về Tiểu Tống, nói là Tiểu Tống học khá lắm.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 287: Chương 287


Cách đó không xa, nhóm bốn học sinh hư gọi hai món mặn hai món chạy, được xem là khá giàu có trong đám học sinh.

Văn Xương Hoa chú ý đến học sinh chuyển trường đang ngồi cùng bàn với giáo viên.

“Học sinh chuyển trường này có lai lịch gì vậy? Hai ngày trước ăn cơm với cô Mạnh, trưa nay lại ăn ba món mặn một chay, chắc không phải họ hàng của cô Mạnh đấy chứ?”

Trịnh Thắng Lợi tay nhanh mắt lẹ gắp một cái đùi gà lên:

“Không giống lắm, cô Mạnh quá ân cần với cậu ta, còn gắp thức ăn cho nữa.

Bình thường Mạnh Như thường xuyên mắng chúng ta, vậy mà lại nịnh nọt học sinh chuyển trường như thế.”

Bạch Thu Thụy cũng không ngẩng lên nhìn:

“Trông quê mùa như vậy chắc chắn không phải con cái trong khu chúng ta, có thể là bà con xa của cô Mạnh.”

Lý Kiến An nhìn chằm chằm một lúc.

“Không đúng, sao cô giáo Quý cũng gắp thức ăn cho học sinh chuyển trường?”

Bạch Thu Thụy nhún vai: “Cũng có thể là bà con xa của lãnh đạo nào đó của trường học.”

Mọi người nhìn nhau, vậy có nên móc nối với học sinh chuyển trường nữa không?

Nhưng nghĩ đến xe máy của anh Bạch, bọn họ không cam lòng bỏ qua cơ hội này.



Tạm thời thím Phùng mất đi bạn tốt, gần đây cũng mất đi động lực làm việc.

Cả ngày bà ngồi ở sau bếp thở dài, không biết khi nào Tiểu Tống mới trở về nữa?

Trần Kiều nhân lúc nghỉ trưa dọn dẹp sạch sẽ lại nhà bếp, sau đó mệt mỏi nên ngồi xuống nghỉ ngơi.

Thím Phùng ngẩng đầu nhìn cô ta một cái:

“Gần đây cháu chăm chỉ quá rồi đấy, cháu không cần đến quét dọn nhà bếp đâu.”

Trần Kiều lau tay vào tạp dề, cười nói: “Cháu thấy nhà bếp dính dầu mỡ bẩn quá nên muốn lau dọn cho sạch thôi.”

Cô ta chủ động hỏi: “Gần đây tâm trạng thím không tốt sao?”

Thím Phùng nghĩ, sớm hay muộn chuyện đi học cũng có người biết, không bằng thoải mái nói ra cho rồi.

“Đúng vậy, cháu cũng biết Tiểu Tống kế bên nhà thím chứ, con bé đi học lại rồi, gần đây không ai nói chuyện với thím nên thấy buồn chán không quen.”

Nụ cười của Trần Kiều hơi cứng lại, trên mặt ánh lên vẻ ghen tỵ và ao ước.

“Đi học cũng tốt, vậy ở nhà ai trông con cái ạ?”

Thím Phùng hâm mộ nói:

“Cháu không thấy gần đây giáo sư Quý mua bánh bao ở căn tin à, con cái ở nhà đều do giáo sư Quý chăm sóc, Tiểu Tống vẫn ở nhà mẹ chồng.”

DTV

Trần Kiều lại càng ghen tỵ hơn, cuộc sống của Tống Thời Hạ quá tốt khiến cô ta ghen cũng không nổi.

“Sướng thật đấy.”

Thím Phùng nâng mặt lên:

“Nói đi cũng phải nói lại, Tiểu Tống mà dẫn thím đi học cùng, không biết thím có thể học được cái gì không.”

Trần Kiều cười gượng: “Chỉ cần thím muốn học thì chắc chắn có thể.”

Bận rộn cả ngày xong về nhà, con trai đang vùi đầu làm bài tập, con gái thì oán trách cô ta về muộn làm bọn chúng đói bụng.

Cả thể xác lẫn tinh thần của Trần Kiều đều mệt mỏi:

“Không phải mẹ đã nói các con đói thì đến căn tin tìm mẹ sao? Buổi chiều ở đấy sẽ lo bữa ăn cho nhân viên.”

Hoắc Tuyền khó chịu bĩu môi:

“Nhưng bọn con còn phải làm bài tập, mẹ cũng biết bọn con có nhiều bài tập mà.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 288: Chương 288


Trần Kiều không muốn nói nhiều.

Mỗi ngày đều là con trai út làm bài tập, con gái lớn sang nhà hàng xóm xem tivi, cô ta cũng không quản lý được.

“Mẹ biết rồi, bữa tối hôm nay có màn thầu và rau xào, các con ăn đi.”

Hoắc Tuyền không vui lẩm bẩm: “Sao lại là rau xào, lúc nào mới được ăn thịt đây?”

Trần Kiều thuận miệng đáp lại: “Chờ ba các con có lương sẽ ăn thịt.”

Hoắc Tuyền không chịu nổi mà chất vấn: “Mẹ đi làm mà không kiếm được chút tiền nào sao?”

Ba cô bé kiếm tiền nuôi cả nhà, sao mua thịt cũng phải dùng tiền của ba cô bé chứ.

Trần Kiều đã quen với thái độ nói chuyện của con gái:

“Mẹ không có tiền, mẹ mệt gần c.h.ế.t để kiếm tiền không phải đều thành màn thầu với rau xào trên tay các con đó sao?”

Từ sau khi xảy ra chuyện trộm tiền đó, cô ta biết ngoài mặt cô bé này luôn giả vờ, uốn nắn quản lý cũng khó.

Chỉ cần nghiêm khắc với cô bé một chút thì cô bé lại đi mách với ba, cuối cùng người bị quở trách lại là cô ta.

Cô ta không muốn làm chuyện tốn công vô ích này nữa.

“Đúng là không hiểu nổi, chỉ kiếm được tí tiền này thì đi làm làm gì, kết quả là vẫn đợi ba con nuôi.”

Trần Kiều lạnh lùng cười:

“Chê mẹ kiếm được ít tiền thì nhịn đói đi, đừng có ăn cơm nữa, nếu con cảm thấy kiếm tiền dễ như vậy thì đi làm đi.”

Cái nhà này đúng là phiền phức, cô ta muốn một sống tốt đẹp chứ không phải làm bảo mẫu cho người ta.

Hoắc Tuyền không ngờ người mẹ bình thường hiền lành đột nhiên lại nổi giận, cô bé giậm chân một cái rồi chạy vào bếp tìm đồ ăn, đối nghịch với mẹ.

Tối muộn khi Hoắc Khải về nhà, lập tức nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của con gái.

“Ba, mẹ không cho con ăn cơm.”

Hoắc Khải bận rộn cả ngày, đầu óc choáng váng, về nhà còn chưa ăn miếng cơm nào, con gái đã chạy đến tố cáo khiến anh ta đau hết cả đầu.

Anh ta nghĩ Trần Kiều không ở nhà, tìm ra một hộp cơm trong phòng bếp rồi mở ra:

“Không phải trong nhà có cơm sao? Mẹ không cho con ăn cơm thì con không biết tự ăn à?”

Hoắc Tuyền cúi đầu nghịch ngón tay:

“Con nói muốn ăn thịt, mẹ nói không có tiền đợi ba có lương, rõ ràng mẹ đi làm cũng có tiền tại sao lại tiêu tiền của ba?”

Sắc mặt Hoắc Khải thay đổi:

“Hoắc Tuyền! Con hư quá rồi đấy, bình thường ba dạy con thế nào hả!”

DTV

Hoắc Tuyền cảm thấy uất ức:

“Con nói sai chỗ nào? Đúng như vậy mà, mẹ đi làm nhưng chẳng kiếm được tiền, công việc vô dụng như vậy mà còn muốn làm, làm con mất mặt muốn chết.”

Hoắc Khải che miệng con gái lại.

“Ai dạy con nói những lời này? Công việc không phân thấp kém sang hèn, kinh tế trong nhà khó khăn không thể cho con ăn thịt được, con không thể thông cảm cho ba mẹ được sao?”

Hoắc Tuyền bị mắng một trận, hầm hừ phàn nàn với em trai.

“Chẳng trách người ta toàn nói mẹ kế xấu xa, ba cũng không thiên vị chị em mình nữa rồi, nhất định là vì ba bị bà ta mê hoặc nên mới thế.”

Hoắc Lễ dừng bút lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm trang: “Chị à, em sẽ không cùng chị đi tìm người phụ nữ đã vứt bỏ chúng ta đâu.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 289: Chương 289


Hoắc Tuyền tái mặt:

“Em chỉ biết nghĩ bậy bạ thôi, chị đi tìm bà ấy làm gì? Bà ấy cũng không cần chúng ta nữa...”

Hoắc Lễ không nói tiếp nữa, tiếp tục cắm đầu làm bài tập.

Hoắc Tuyền xụ mặt, không biết là tỏ thái độ với ai nữa.

Trần Kiều trải đệm chăn ra: “Hoắc Khải, em muốn đi học.”

Hoắc Khải đang chong đèn viết báo cáo dừng lại, “Sao tự nhiên lại muốn đi học?”

Trần Kiều bình thản đáp:

“Tiểu Tống cùng thôn với em đã đi học lại rồi, cô ấy muốn tham gia thi đại học.”

Hoắc Khải khuyên bảo:

“Sao em lại thích ganh đua với người ta như thế chứ? Chúng ta cứ sống tốt là được rồi, đừng có ganh đua với người ta làm gì.”

Trần Kiều nắm lấy trọng điểm:

“Gì mà em cũng thích ganh đua với người khác? Chúng ta kết hôn bao lâu nay, có khi nào em ganh đua với ai không?

Chẳng qua là em cảm thấy Tiểu Tống có thể được đi học lại, em cũng phải nắm lấy cơ hội, nhân lúc còn trẻ để đi học thêm chứ.”

Kiếp trước cô ta chưa học hết cấp 2 đã phải nghỉ học về nhà giúp ba mẹ làm việc nhà nông, đến tuổi thì kết hôn sinh con.

DTV

Hơn nửa cuộc đời chỉ sống ở nông thôn, chẳng được vào thành phố mấy lần.

Sau khi sống lại, cô ta không biết tin tức xổ số, cũng không biết phải làm gì để kiếm tiền.

Chỉ là kiếp trước sống trong thôn từng nghe người ta kháo nhau rằng hơn 50 Hoắc Khải sẽ trở thành giáo sư, hai đứa con đều có tiền đồ, nên mới liều lĩnh chọn cách lấy anh ta.

Đáng tiếc cô ta lại chọn sai, phụ nữ không thể gửi gắm hết toàn bộ tương lai lên đàn ông, nhất là kiểu đàn ông không quyết đoán như Hoắc Khải.

Dù mỗi lần đều biết là vấn đề của con gái, nhưng vẫn bắt người lớn như cô ta nhường nhịn.

Hậu quả chính là Hoắc Tuyền cứ mặc sức la lối với cô ta, còn bé đã điêu ngoa tùy hứng, không biết lễ phép là gì.

Thời gian này cô ta đã nghĩ rất nhiều, nhưng mãi vẫn không tìm ra cách giải quyết cục diện trước mắt.

Lấy Hoắc Khải thật sự có thể giúp cô ta rời khỏi nông thôn, không cần trải qua những chuyện kiếp trước nữa.

Nhưng cô bị nhốt ở trường học, không có văn hóa, chỉ có thể làm việc nặng.

Chẳng lẽ đời này đều phải ở nhà bếp thái rau rửa rau thôi ư?

Mãi tới khi nói chuyện phiếm với thím Phùng, biết tin Tống Thời Hạ định thi đại học, cô ta như được mở ra một cánh cửa mới.

Tại sao mình lại không thể đi học chứ?

Cô ta hạ quyết tâm muốn đi học giống Tống Thời Hạ, xem cô ấy là tấm gương học hỏi, nhất định sẽ không sai.

Hoắc Khải rất xấu hổ, vợ trước thích lấy anh ta ra so sánh với người này người kia.

Trước đây anh ta cảm thấy chúng là những khuyết điểm nhỏ không ảnh hưởng gì.

Ai ngờ Lý Mộng Tuyền thích trèo cao, vẫn luôn xem anh ta như bàn đạp, chưa từng thật lòng xem anh ta là chồng.

Đến con cái cũng có thể vô tình vứt bỏ, thế mà anh ta còn...

“Hôm nay Hoắc Tuyền không hiểu chuyện, nói năng không lựa lời làm tổn thương em, anh thay nó xin lỗi em.”

Trần Kiều cười khẩy:

“Lần nào anh chẳng xin lỗi thay con bé, em cũng không thể so đo với con bé được.

Hai người cha hiền con thảo, người làm mẹ kế như em lại không được lòng người ta.

Em cũng không muốn tốn sức dạy bảo chỉ đổi lấy sự ghét bỏ của người khác.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 290: Chương 290


Hoắc Khải hiểu rõ con gái giống tính vợ cũ, cũng vì vậy nên mới thiên vị và dung túng con gái hơn.

“Em cứ yên tâm, chờ con bé lớn lên, hiểu chuyện hơn, sẽ hiểu nỗi khổ của em, bình thường em đừng cãi nhau với nó làm gì.”

Trần Kiều cố nuốt trôi cục tức kia: “Vậy chuyện đi học em nói khi nãy thì sao đây?”

Hoắc Khải vội đồng ý:

“Tùy ý em, em muốn đi học thì cứ đi, nhưng anh không có dư thời gian để dạy kèm cho em đâu.”

Trần Kiều chưa từng nghĩ tới chuyện dựa vào anh ta: “Em đi học bổ túc, không dùng tới tiền lương của anh, mắc công lại bị nói.”

Hoắc Khải xấu hổ không thôi:

“Em đừng nghe Hoắc Tuyền nói lung tung, em cần dùng thì cứ dùng, không cần phân chia rạch ròi như thế đâu.”

Tình cảm anh ta dành cho Trần Kiều đa phần là cảm kích.

Nếu như không có Trần Kiều lo liệu nhà cửa đâu ra đó, anh ta thật sự không thể vừa trông con vừa đi làm được.

DTV

Nhờ có cô ta mà cái nhà này mới giống một cái nhà, chỉ cần trong phạm vi có thể chấp nhận, anh ta không ngại chuyện cô ta dùng tiền.

Trần Kiều miễn cưỡng hài lòng, quả nhiên phụ nữ vẫn nên tự mình kiếm tiền.

Anh ta đã nói như vậy, cô ta cũng có thể tiết kiệm được một khoản.

“Được rồi, em sẽ trích tiền lương của anh ra để đi học bổ túc, còn lại em tự lấy tiền của mình trả.”

Hoắc Khải lúng túng nói:

“Em cứ tính toán là được. Đúng rồi, em nói Tiểu Tống cũng ở đây, sao không mời cô ấy tới nhà mình làm khách.”

“Em không có thời gian, cả ngày loay hoay chân không chạm đất nào có thời gian rảnh rỗi chứ?”

Trong nhà có cả đống chuyện lớn lớn bé bé phải lo, cô làm gì có tâm tư đãi khách.

Hoắc Khải lại không đồng ý:

“Bạn bè cũng phải qua lại chứ, huống hồ gì hai người còn là đồng hương cùng thôn, có thể gặp được nhau ở cùng một trường thế này cũng là duyên phận.”

“Anh nói vậy là có ý gì đây? Tiểu Tống tới nhà chúng ta thì có thể được gì? Cô ấy lại không thể ảnh hưởng tới quyết định của giáo sư Quý.

Huống hồ gì anh và giáo sư Quý cũng không có quan hệ gì, cần gì phải cố ý lấy lòng như thế chứ?”

Hoắc Khải giả bộ điềm nhiên như không:

“Anh chỉ quan tâm quan hệ bạn bè của em thôi, làm gì phức tạp như em nghĩ.”

Lý Mộng Tuyền nói cho anh ta biết ba của giáo sư Quý là lãnh đạo đã về hưu, nhờ anh ta móc nối giới thiệu, anh ta làm gì có bản lĩnh mời được giáo sư Quý chứ.

“Việc này anh không cần lo, cho dù mời thì cũng ra ngoài ăn cơm, nhà mình nhỏ như cái lỗ mũi thế này, người ta tới làm gì có chỗ ngồi chứ?”

Câu này của Trần Kiều đúng là đ.â.m thẳng vào chỗ đau của Hoắc Khải, Hoắc Khải lập tức nhụt chí không nói thêm nữa.

Lý Mộng Tuyền có tệ cách mấy thì chồng của cô ta cũng là con của quản đốc, ở nhà riêng có sân vườn.

Nhà anh ta ở chỉ như cái lồng chim sẻ, lo nghĩ linh tinh làm gì không biết?

Trần Kiều không ngờ một câu tự giễu của mình không chỉ tổn thương lòng tự trọng của chồng, còn dội tắt nhiệt tình của anh ta dành cho vợ cũ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 291: Chương 291


Tống Thời Hạ đi học ở trường một tuần, cảm giác còn phải học thêm một tuần nữa mới tìm được cớ chuồn.

Cũng may cô đã quen dậy sớm, không còn vật vã như ngày đầu tiên nữa.

Hạnh phúc nhất là mỗi buổi sáng còn có bữa sáng do mẹ chồng chuẩn bị cho, giữa trưa có chị cả mang cơm trưa cho.

Cô cảm giác như mình trở thành sĩ tử quốc bảo của cả nhà vậy.

Quý Yên Nhiên phải ở trọ lại trường, nghe nói điều kiện ký túc xá cực kỳ tệ, nhưng vì được điểm cao, cô bé cũng liều mạng.

Tinh thần phấn đấu này khiến Tống Thời Hạ cảm thấy mặc cảm, mỗi ngày đến tiết cuối cô toàn thất thần nghĩ xem hôm nay nên ăn gì.

Quý Duy Thanh đã gọi điện đến, nói hôm nay sẽ mang theo bọn nhỏ tới, đỡ cho cô vất vả về nhà.

Tống Thời Hạ dặn dò Quý Duy Thanh nhớ mang quần áo mới tới cho cô, hai hôm nay trời lạnh hơn, có thể mặc áo khoác dày hơn rồi.

Hai chú hổ con ở bên kia cũng vô cùng vui vẻ, đã năm ngày rồi hai đứa bé không được thấy mẹ.

Cả nhà ba người đóng gói hành lý đi, ai không biết còn tưởng là họ đang dọn nhà nữa.

Quý Duy Thanh đã mặc quần áo mới vào, quần áo Tống Thời Hạ đang mặc là đồ cũ của mẹ chồng và chị cả.

Hôm nay trời lạnh quá bất ngờ, nếu không có áo cũ của chị cả, chắc cô phải quấn chăn đi học mất.

Thật ra quần áo của chị cả cũng không xấu, chỉ là màu hơi già.

Áo khoác màu xanh lá với vân màu nâu, nút áo là kiểu hai hàng nút nghiêm chỉnh, áo dài đến bắp đùi, cổ áo hình tam giác.

Chị cả thấy bộ này nhìn cũ với già quá nên nhét trong tủ quần áo ở nhà, về nhà sợ làm dơ quần áo thì sẽ thay nó ra để vào bếp.

Tống Thời Hạ không chê chiếc áo khoác này phối màu già.

Người ta gọi đây là phong cách phục cổ, nhưng tiếc là không ai hiểu nổi gu thẩm mỹ của cô, haiz.

Tống Thời Hạ không ngờ Quý Duy Thanh lại lấy cái túi lớn cô dùng để đựng đồ lúc vào thành phố.

Nhưng cái vali duy nhất trong nhà đã bị cô mang đi, chỉ còn mỗi cái này có thể đựng đồ mà thôi.

Cô ngồi xổm xuống ôm hai đứa bé, cọ cọ má hai đứa.

“Hai đứa có nhớ mẹ không?”

Quý Nguyên ôm cổ mẹ, giọng ngọt như mía lùi.

“Nhớ mẹ lắm, năm ngày rồi bọn con không được gặp mẹ, bọn con ngoan lắm đó.”

Quý Dương cố nghiêm mặt, nhưng vẫn không giấu được vẻ vui mừng kia.

“Con cũng ngoan ngoãn chăm sóc em trai, không cho em ăn vụng kẹo sữa.”

“Ngoan quá đi, mẹ thấy ngoài đường có ông cụ bán kẹo hồ lô, chờ ba mẹ đi mua vali đựng đồ xong, quay về sẽ dẫn các con đi mua kẹo hồ lô nhé?”

Quý Nguyên cọ cọ má lên mặt cô: “Con cũng muốn đi.”

Tống Thời Hạ cười tít mắt:

“Bà nội cũng nhớ hai đứa lắm, còn làm bánh bông lan cuộn cho hai đứa đấy.”

Quý Nguyên nuốt nước bọt.

Mẹ không ở nhà, hai anh em không có đồ ngon ăn, mỗi ngày chỉ có thể theo ba tới căn tin ăn thôi.

Cậu bé xoắn ngón tay: “...Vậy bọn con ở đây chờ mẹ về.”

Tống Thời Hạ ôm cậu bé, tay kia nắm tay Quý Dương: “Ngoan quá, không hổ là bé ngoan của mẹ.”

Học hành vất vả, chỉ có hổ con ngoan ngoãn mới có thể giảm bớt mệt mỏi của cô.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 292: Chương 292


Chị cả gọi điện tới, Tống Thời Hạ còn tưởng là có chuyện gì quan trọng hơn, kết quả lại là muốn buôn chuyện bình thường mà thôi.

“Trà hoa em tặng tốt thật đấy, hai hôm nay chị ngủ rất ngon, quầng thâm mắt cũng nhạt bớt rồi này.”

Tống Thời Hạ cười khẽ:

“Có quầng thâm mắt là vì mất ngủ với ngủ không ngon, được ngủ ngon thì quầng thâm nhất định sẽ mất thôi.”

Bị cả bị quầng thâm nặng, bình thường đeo mắt kính không thấy rõ.

DTV

Mãi tới khi đi học Tống Thời Hạ mới phát hiện, chị cả hơn 30 tuổi nhưng làn da lại giống như hơn 40 vậy.

“Chị là làm việc vất vả quá nên khiến bản thân bị mệt. Kiên trì uống trà dưỡng nhan sẽ từ từ có hiệu quả. Đây là trà lài em tự mình điều phối, không có tác dụng phụ.”

Chị cả cười lớn nói:

“Trà giảm cân kia có thể cho anh rể em uống được không? Từ khi thăng chức tới nay, ngày nào anh ấy cũng chỉ ngồi trong phòng làm việc, bụng béo ra rồi.”

“Đương nhiên là có thể rồi, trà dưỡng nhan này nam nữ gì cũng dùng được.

Nhưng trà bổ khí huyết chị giữ lại tự mình uống đi nhé, tốt cho sức khỏe lắm.”

“Được rồi, hai đứa nhỏ nhà chị về rồi, chị cúp máy trước đây.”

Tống Thời Hạ cúp máy, không ngờ đi học lại giúp quan hệ của cô và chị cả bỗng nhiên tốt hơn.

Hai người thường xuyên gọi điện thoại nói chuyện với nhau.

May mà mẹ chồng không có ý kiến gì, thậm chí còn vui mừng khi quan hệ giữa hai chị em ngày một tốt đẹp hơn như thế.

Rõ ràng chị cả lớn tuổi hơn cô rất nhiều, nhưng hai người lại thân thiết với nhau như thế.

Hôm nay là thứ sáu, thời gian tan học của mỗi trường đều khác nhau.

Trường trung học phổ thông số 9 buổi chiều chỉ có hai tiết, rất nhiều học sinh nhà ở xa, được tan học sớm thì bọn họ cũng được về nhà sớm một chút.

Đại khái là vì đi học lại cấp 3, khiến Tống Thời Hạ có cảm giác không chân thực lắm.

Cô và Quý Duy Thanh cùng nhau đi trên đường, nhưng cứ có cảm giác mình như học sinh cấp 3 đang lén lút yêu sớm.

Rõ ràng hai người không hề có động tác thân mật nào, chỉ sóng vai đi cùng với nhau, mặc áo khoác cùng kiểu dáng cũng khiến cô cảm thấy chột dạ.

Cô nói cảm giác của mình cho Quý Duy Thanh nghe.

“Anh thấy có giống không?”

Quý Duy Thanh trầm tư: “Nếu như em là học sinh cấp 3 thì anh có thể sẽ bị lên án đấy.”

Tống Thời Hạ không muốn để ý tới anh nữa: “Em chỉ đùa với anh thôi mà, sao anh lại tính kỹ thế.”

Quý Duy Thanh mỉm cười: “Anh cũng đùa với em thôi mà.”

Tống Thời Hạ bị nụ cười của anh hớp hồn, tim đập rộn ràng.

Cô quay đầu sang chỗ khác, sai sử anh: “Em muốn ăn kẹo hồ lô, anh đi mua cho em đi.”

Quý Duy Thanh thấy một ông cụ bán kẹo hồ lô ở vệ đường đối diện trường học.

“Chờ anh một lát.”

Tống Thời Hạ đứng im tại chỗ chờ anh.

Cùng lúc đó, ở đối diện cũng có một nhóm học sinh đang ngồi ngay cổng trường.

Trịnh Thắng Lợi dụi dụi mắt:

“Anh Bạch, đó không phải học sinh chuyển trường của lớp mình à? Em không nhìn lầm đấy chứ, đồ nhà quê kia ăn diện lên đẹp như vậy à?”

Bạch Thu Thụy tức giận quay đầu:

“Đồ nhà quê thì có gì mà nhìn? Đám bọn mày chưa thấy người đẹp bao giờ à?”

Nói xong, cậu ta quay sang nhìn về phía Tống Thời Hạ, trống n.g.ự.c bỗng đập nhanh hơn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 293: Chương 293


Trước khi ra ngoài, Tống Thời Hạ đã gội đầu sạch sẽ, xõa tóc ra.

Cô mặc áo khoác lông cừu màu trắng sữa, mái tóc đen dài xõa sau lưng, chỉ có vài lọn rũ xuống bên mặt, cô còn cố ý bôi son cho có vẻ tươi tắn nữa.

Chỉ xõa tóc với bôi son thôi mà đã trái hẳn với hình tượng ở trường.

Đám người Trịnh Thắng Lợi đến cổng trường học thì thấy em gái Lý Mộng của Lý Kiến An.

DTV

Lý Mộng quen rất nhiều bạn nữ xinh đẹp ở trường, chuyên môn giới thiệu người yêu cho anh trai và bạn bè của anh trai.

Sở dĩ Trịnh Thắng Lợi để ý xe máy mà ba Bạch Thu Thụy hứa sẽ cho như thế là vì muốn lấy le với bạn gái.

Lý Kiến An thấy Tống Thời Hạ thì không khỏi ngây người: “Tôi có thể theo đuổi bạn học sinh chuyển trường kia không?”

Bạch Thu Thủy đập lưng cậu ta một cái.

“Tôi chấm trước rồi, cậu lượn qua một bên đi.”

Đám Trịnh Thắng Lợi đều không dám tin.

“Anh Bạch, cô gái kia thì có gì tốt chứ?”

Học sinh mới này cứ như hũ nút ấy, bình thường hỏi ba câu cũng không thèm đáp tiếng nào, nếu làm chị dâu của cả bọn thì mất giá quá.

Bạch Thu Thụy thì chỉ nhìn chằm chằm vào Tống Thời Hạ, không để ý tới phản ứng của đám bạn.

Quý Duy Thanh mua kẹo hồ lô về.

Tống Thời Hạ cầm kẹo hồ lô, yêu thích không nỡ buông tay.

Cô mỉm cười, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Kẹo hồ lô to quá, thêm lớp đường áo này nữa, nhất định sẽ ngọt lắm cho mà xem.”

Quý Duy Thanh kiên nhẫn nhìn một phút mới chọn ra được xâu kẹo lớn nhất.

Tống Thời Hạ cắn một nửa, đường nát ngọt ngào và quả sơn tra chua nhẹ hòa quyện vào nhau, vị chua chua ngọt ngọt tan ra trong miệng.

Vị chua của quả sơn tra đã bị lớp đường áo trung hòa.

Điều khiến Tống Thời Hạ bất ngờ chính là xâu kẹo hồ lô này đã được lấy hết hạt ra, không cần vừa ăn vừa nhả hạt.

Tống Thời Hạ giơ xâu hồ lô lên đưa cho anh: “Anh cũng ăn thử đi, ngon lắm!”

Quý Duy Thanh do dự cắn một quả, sau đó vội trả xâu kẹo hồ lô lại cho cô.

“Em ăn đi.”

Tống Thời Hạ cười thầm, vui vẻ ăn hết xâu kẹo hồ lô.

“Đi thôi, đi mua vali nào.”

Bạch Thu Thụy đứng bên kia đường nhìn theo từng hành động của Tống Thời Hạ và người đàn ông kia.

Hóa ra cô học sinh chuyển trường bị bọn họ cười nhạo là hũ nút cười lên lại xinh đẹp như thế.

Văn Xương Hoa vỗ vai cậu ta: “Thôi bỏ đi anh Bạch, người ta là hoa đã có chủ rồi.”

Bạch Thu Thụy thu hồi tầm mắt, vẫn cảm thấy không cam lòng.

Lý Kiến An cũng vội nói: “Ôi gái xinh ở đâu không có, em gái em ra rồi kìa.”

Lý Mộng dẫn theo mấy cô bạn xinh đẹp đi ra, họ đều là bạn cùng lớp với cô ấy, tất cả đều trang điểm kỹ lưỡng.

“Anh à, bạn em tới rồi đây.”

Lý Mộng nhìn thấy người mình thầm thương trộm nhớ, không khỏi xấu hổ nhìn lén Bạch Thu Thụy một cái.

Trịnh Thắng Lợi nhảy tưng tưng chào hỏi, mấy cô gái kia đều ưng người đẹp trai nhất hội là Bạch Thu Thụy.

Bạch Thu Thụy lại cảm thấy mất hết hứng thú: “Tôi còn có việc khác, đi trước đây.”

Trong đầu cậu ta lúc này chỉ có mái tóc xõa dài, nụ cười và ánh mắt ở cổng trường ban nãy mà thôi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 294: Chương 294


Tống Thời Hạ và Quý Duy Thanh tới trung tâm mua sắm mua vali, sau đó lại cùng nhau mua quần áo.

Tống Thời Hạ quay sang đo đo ướm ướm thử trên người Quý Duy Thanh.

“Trong tủ của anh ít áo len dày quá, mùa đông anh mặc cái gì thế?”

“Trong phòng có hệ thống sưởi nên không cần mặc áo dày.”

Anh không thích mặc áo len cổ lọ, cảm giác cứ bó cổ rất khó chịu.

“Không được, nói cứ như anh không ra ngoài bao giờ ấy, lỡ như bị cảm em lại phải chăm sóc anh nữa.”

Tống Thời Hạ chọn ai chiếc áo len cao cổ cho Tống Thời Hạ, lại mua thêm một bột đồ giữ ấm cho anh.

Quý Duy Thanh cố gắng ngăn cản cô: “Không cần mua cho anh đâu, đồ của anh đủ mặc rồi.”

Tống Thời Hạ cũng không ngẩng đầu lên: “Không được, chuyện mua quần áo anh phải nghe lời em.”

Không tìm thêm được bộ nào thích hợp với anh nữa, chỉ có thể mua cho mình thôi.

“Mua đồ cho anh xong rồi, bây giờ tới phiên mua cho em.”

Kiểu dáng quần áo trong trung tâm thương mại có hạn, nên không có kiểu dáng mới.

Nhưng quần áo phong cách phục cổ ở đây lại là kiểu đang thịnh hành trước khi cô xuyên không tới đây.

Tống Thời Hạ mua hai chiếc áo len hở cổ, lại mua thêm áo gi lê màu nâu và tím.

Để phối chung với chúng, cô còn mua thêm một chiếc váy màu lam.

Cô phụ trách mua, Quý Duy Thanh ở sau lưng cô phụ trách xách đồ và thanh toán, mua quần áo xong thì nhét thẳng vào vali luôn.

Tống Thời Hạ quay đầu lại hỏi anh.

“Anh có thấy em tiêu hoang không?”

Vẻ mặt của anh không hề thay đổi: “Không có, thích thì cứ mua, em cũng đâu có nhiều quần áo đâu.”

Tống Thời Hạ yên tâm rồi, chung chăn chung gối bao lâu nay, cô cũng hiểu tính anh, anh nói gì thì tức là nghĩ như thế đó.

Quý Duy Thanh đi ở phía sau lại nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi.

Chỉ cần không phải mua cho anh thì cô muốn mua bao nhiêu quần áo mới cũng được.

Nếu giá đồ bình thường ở thủ đô đắt hơn những nơi khác một chút, vậy thì quần áo ở thủ đô lại rẻ hơn các vùng khác.

Thủ đô cũng có nhiều trung tâm mua sắm, rồi còn đủ loại con buôn quần áo tuồn hàng từ Hương Cảng về nữa.

Mấy thành phố nhỏ khác chỉ có hợp tác xã mua bán lớn một chút ở thị trấn và huyện mới có bán quần áo.

Kiểu dáng nhìn qua nhìn lại cũng chỉ có mấy món mà thôi.

Rời khỏi trung tâm thương mại, Tống Thời Hạ cho rằng mua nhiều quần áo như thế cũng phải tốn mấy trăm.

Cuối cùng tính tiền mới thấy chỉ hơn 200 đồng, cô toàn mua quần áo để mặc mùa thu và mùa đông.

“Chờ tới tết mình về nhà mua cho ba mẹ mấy cái áo len và áo bông đi.”

Quý Duy Thanh không có ý kiến gì về chuyện này: “Ừ, tới lúc đó anh lại đi chung với em.”

DTV

Trên đường về nhà cô lại mua thêm hạt dẻ rang đường.

Vừa vào đông, hạt dẻ rang đường thơm ngào ngạt, hương thơm bao trùm nửa con phốg.

Mua xong cô lại ăn không nổi, lên xe buýt lại đút cho Quý Duy Thanh ăn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 295: Chương 295


Vali đã bị nhét đầy ụ.

Hàn Dung thấy con trai và con dâu đã về, hai người đi tay không về, con trai lại cầm vali mới mua, bà lập tức bất mãn với con trai.

“Vợ con chỉ có mấy bộ đồ, sao con không mua thêm mấy bộ cho con bé? Nói đi mua vali thì con chỉ mua mỗi vali thật đấy à.”

Tống Thời Hạ vội vàng giải thích thay cho anh:

“Mẹ hiểu lầm rồi, con mua nhiều quần áo lắm, nhưng để trong vali đấy ạ.”

Lúc này Hàn Dung mới mỉm cười:

“Thế còn coi được, kết hôn nửa năm rồi, nếu nó không biết yêu thương vợ thì con cứ dắt con cái về ở với hai ông bà già này đi, để ba mẹ thương yêu con.”

Tống Thời h* th*n mật ôm lấy cánh tay của mẹ chồng, nhẹ nhàng tựa lên vai bà.

“Con đúng là may mắn mà, mẹ đúng là người mẹ thứ hai của con.”

Hàn Dung đắc ý nhìn con trai, đến chuyện yêu thương con dâu còn phải giao cho bà làm.

Tống Thời Hạ vui vẻ chạy lên lầu thay quần áo, Quý Duy Thanh thì xuống lầu tìm mẹ mình.

“Hạ Hạ nói tết về sẽ mua thêm quần áo cho ba mẹ cô ấy, dưới quê cô ấy không có hệ thống sưởi hơi, mẹ có thể giúp con gửi chút quần áo cho nhà cô ấy không.”

Hàn Dung trêu chọc anh:

“Sao con không tự mua đi, lớn tướng rồi, không phải là chưa từng mua đấy chứ?”

Quý Duy Thanh xoắn xuýt nhíu mày:

“Lúc trước con mua tivi cho nhà cô ấy, nhưng cô ấy có vẻ không vui, cảm thấy con lãng phí tiền. Mẹ thân với cô ấy hơn, chắc chắn cô ấy sẽ không giận mẹ.”

Hàn Dung cười nói:

“Con kể đại khái cân nặng của người nhà con bé cho mẹ nghe, để mẹ đi mua rồi gửi qua đó giúp con.”

Chân mày của Quý Duy Thanh giãn ra: “Cảm ơn mẹ, để con đưa tiền cho mẹ nhé.”

Hàn Dung lại không kìm được mà lải nhải: “Phải đối xử tốt với vợ con đấy, Tiểu Tống là cô gái tốt.”

“Con biết mà.”

Tống Thời Hạ thay một bộ váy len màu xanh.

Phần eo bó sát, mặc váy len kín đáo lại tôn lên đường nét cơ thể quyến rũ của cô, mang theo cảm giác cấm dục.

Chính bản thân cô còn ngại không dám nhìn mình trong gương.

“Có kỳ lắm không ạ?”

Người đàn ông vừa về phòng dịu dàng ôm lấy eo cô, gác cằm lên vai cô.

“Anh hối hận rồi.”

Tống Thời Hạ nghi hoặc nghiêng đầu nhìn anh: “Anh hối hận cái gì?”

Quý Duy Thanh nói thật:

DTV

“Anh không nên mua bộ váy này, anh không muốn để người khác nhìn thấy em mặc nó.”

Tống Thời Hạ bật cười: “Váy này em chỉ để mặc ở nhà thôi, em cũng ngại không dám mặc ra ngoài.”

Chủ yếu là cô vẫn không chắc về tính bao dung và khả năng chấp nhận của thời đại này.

Để tránh rước phải phiền phức không đáng có, đừng nên mặc đi ra ngoài thì hơn.

Ai ngờ anh lại nói: “Không cần để ý đến anh, mặc cái gì là quyền tự do của em mà.”

Tống Thời Hạ vươn tay xoa mặt anh, tay kia cầm lấy tay anh, kéo tay anh đặt lên bụng mình.

“Em nói thật nhé, chiếc váy này bó sát quá, em ăn nhiều một chút thì sẽ lộ bụng mất, hâm mộ đàn ông các anh ghê, không bị béo bụng.”

Lúc ở trung tâm thương mại không được thử quần áo nên cô đã xem thường độ bó của chiếc váy này.

Nó bó sát như thế thật sự rất gợi cảm, lần đầu tiên cô biết vóc dáng của mình quyến rũ như thế đấy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 296: Chương 296


Quý Duy Thanh cũng khen không ngớt miệng:

“Em mặc như thế rất đẹp, nếu như em cảm thấy ngại thì chờ tới lúc đi ra ngoài với anh hãy mặc.”

“Chờ tới đó rồi tính.”

Hãy thông cảm cho tính bảo thủ của cô, quần áo gợi cảm nhất cô từng mặc đại khái chính là váy ngủ hai dây thôi.

Quý Duy Thanh lại dắt cô xuống lầu.

Hàn Dung ngẩng đầu lên đã nhìn thấy cô:

“Chà, váy này đẹp thế, tôn hẳn vóc dáng Tiểu Tống lên, vừa cao lại thon thả. Thế mới biết con dâu của mẹ có dáng người đẹp thế.”

Bình thường không nhìn ra, thằng ba nhà mình đùng là có phúc mà.

Tống Thời Hạ hơi do dự: “Liệu có hở hang quá không ạ?”

Hàn Dung trừng mắt:

DTV

“Váy này thì có gì mà hở? Che kín mít thế kia mà, tôn dáng mà là hở à? Con còn trẻ mà sao còn cổ hủ hơn cả mẹ thế.”

Tống Thời Hạ đột nhiên cảm thấy đúng là cô còn cổ hủ hơn cả mẹ chồng nữa.

....

Lúc Tống Thu Sinh gọi điện tới, cô còn đang làm bài tập.

Được nghỉ nên cô hăng quá, dắt đám trẻ đi chơi khắp nơi, ai mà ngờ cô lớn như thế rồi còn phải cắm đầu làm bài tập bù chứ.

“Ăn cơm ạ? Em không rảnh, em đang làm bài.”

Tiếng cười nhạo của anh trai vọng tới từ đầu dây bên kia, Tống Thời Hạ thật sự chỉ muốn cúp máy mà thôi.

“Có việc gì thì nói đi, đừng có làm ảnh hưởng tới sinh viên tương lai nữa, chờ em thi đậu đại học thì anh đừng hòng bấu víu em nhá.”

“Được rồi được rồi, anh sẽ chờ cái ngày anh bấu víu không nổi nhé. Nếu em thi đậu đại học thì anh tặng em cái máy nhắn tin.”

Tống Thời Hạ cũng không xem là thật:

“Máy nhắn tin đó là hàng nước ngoài đấy, nếu anh mà có bản lĩnh này thì đã thành ông nọ bà kia từ lâu rồi.”

“Em đừng có nghi ngờ anh, cái máy nhắn tin thôi mà, anh biết đường mua.”

Anh trai nói chuyện tự tin như thế, Tống Thời Hạ cũng thấy tò mò.

“Anh à, anh phát tài rồi à?”

Người ta gặp chuyện vui thì tâm trạng cũng vui vẻ theo, trạng thái của Tống Thu Sinh hiện tại chính là như thế.

“Cũng không hẳn, chẳng qua là hẹn em đi ăn cơm, để em gặp mặt chị dâu tương lai của em thôi.”

Tống Thời Hạ lập tức ném bút qua một bên:

“Em thật sự sắp có chị dâu à? Tống Thu Sinh à, anh giỏi đấy, tốc độ nhanh tới vậy luôn!”

“Chứ còn gì nữa, em cũng biết là không ai cưỡng lại nổi sức hút của anh mà, em có chị dâu không phải là chuyện sớm hay muộn à?”

Tống Thu Sinh còn chưa nói hết thì điện thoại đã bị người ngồi bên cạnh giật mất.

“Anh dong dài quá đấy, để em nói cho.”

“Em gái à, chị là Diêu Tuyết, lúc trước em từng gặp chị rồi đấy.”

Tống Thời Hạ nhớ lại, Diêu Tuyết là người yêu cũ của anh trai.

Lúc trước chị ấy còn tự mình tìm tới nơi đòi anh ấy trả lời rõ ràng.

Sau này chuyện kia cũng c.h.ế.t từ trong trứng nước, cô còn thấy tiếc giùm họ.

Cô nhiệt tình đáp: “Chị Diêu Tuyết ạ, em chào chị.”

Diêu Tuyết nói ngắn gọn:

“Chị với anh trai em đang quen nhau, muốn mời em ăn bữa cơm. Chị có chuẩn bị quà cho em đây, lúc nào thì em rảnh thế?”

Thế này thì rảnh ngay và luôn chứ chờ chi nữa!
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 297: Chương 297


Anh trai cô chia tay xong lại quay lại với bạn gái cũ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sau này đây sẽ là chị dâu của cô.

“Cụ thể là mấy giờ ạ? Bây giờ em hơi bận một chút, có thể tối nay mới rảnh.”

Diêu Tuyết cũng cười nói: “Tối nay cũng được, chị lái xe hơi đưa em về nhà.”

Hay lắm, hóa ra anh trai mượn xe của bạn gái, chẳng trách nói chuyện nhẹ bỡn, cứ như xài đồ của người nhà ấy.

Cô còn nghĩ người bạn nào mà hào phóng tới mức cho mượn xe hơi thoải mái như thế.

Hóa ra là chị dâu tương lai, thế thì cũng dễ hiểu thôi.

Hẹn giờ xong, Tống Thu Sinh lại lấy lại điện thoại.

Tống Thời Hạ bây giờ vô cùng tò mò: “Ba mẹ có biết anh đang quen bạn gái không?”

“Ba mẹ chưa biết, tết này cùng về nhà cho ba mẹ bất ngờ.”

Tống Thời Hạ nói với vẻ hâm mộ:

“Anh giỏi thật đấy, quen được cô người yêu xinh đẹp như thế, em cảm thấy người ta đẹp người đẹp nết như thế, quen anh thì phí quá.”

Nhưng nghe hai người thân mật như thế, xem ra ngày ăn tiệc cưới không còn xa nữa rồi.

Tống Thu Sinh ở đầu dây bên kia cũng cười hì hì.

“Em nói thế mà nghe được ạ, anh trai em tuy không phải kiểu đẹp trai chấn động gì, nhưng cũng ưa nhìn lắm mà?

Anh tốt tính nhé, lại còn kiên nhẫn nữa, quan trọng nhất là có tinh thần cầu tiến đấy, em ghen tị chứ gì?”

Tống Thời Hạ phản bác:

“Em ghen tị cái gì cơ, em sắp là thí sinh thi đại học của nhà mình rồi đấy nhé!”

Tống Thời Hạ sang phòng ngủ tìm Quý Duy Thanh, anh đang xếp quần áo chuẩn bị về trường.

Cô ôm chầm lấy eo anh từ phía sau, bàn tay tinh nghịch chui vào trong áo anh, sờ lên mấy múi cơ bụng.

“Giáo sư Quý thân yêu ~”

Tống Thời Hạ ngọt ngào mềm giọng gọi, âm thanh nũng nịu khiến người ta giật mình.

Quý Duy Thanh đang gập quần áo chợt khựng lại: “Có chuyện gì thế?”

“Anh em với bạn gái anh ấy mời em đi ăn cơm, nhưng mà em còn chưa làm xong bài tập nữa.”

Quý Duy Thanh nói ngay không hề do dự: “Vậy đổi dịp khác, việc học quan trọng hơn.”

Tống Thời Hạ dịch tay lên phía trên, nhéo một cái: “Nhưng đây là lần đầu được gặp chị dâu tương lai, em tò mò lắm.”

Hô hấp của Quý Duy Thanh dần trở nên nặng nề: “Về sau còn nhiều dịp.”

“Em không muốn, nếu anh không giúp em thì hôm nay em thức thâu đêm làm cho xong.”

Quý Duy Thanh cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở: “Trường em mà không làm bài tập thì sẽ thế nào?”

“Sẽ chẳng thế nào cả, nhưng em sẽ ngại.”

Tống Thời Hạ ôm eo anh làm nũng: “Đi mà, xin anh đấy, làm ơn đi, giúp em lần này thôi.”

Quý Duy Thanh bóp trán: “Em còn bao nhiêu bài?”

Tống Thời Hạ lập tức đáp ngay: “Còn mười bài toán, 5 bài vật lý với hóa học.”

“Làm xong hẵng đi.”

Tống Thời Hạ lại ôm ghì lấy anh:

“Đợi em làm xong chẳng biết đến bao giờ, chẳng lẽ anh có thể yên tâm để em ra ngoài vào tối muộn à?”

“Bài vở của em cứ muốn nhờ anh làm hộ, thế đến khi thi thì em định thế nào?”

Tống Thời Hạ nhỏ giọng:

DTV

“Thực ra em cảm thấy kiến thức mà thầy cô giảng trên lớp đơn giản lắm, nhưng cô Mạnh cứ khăng khăng muốn em tới lớp cho nhanh thích ứng với tiến độ học tập.

Em không tiện từ chối ý tốt của cô ấy, nếu không, em đã về nhà tự học rồi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 298: Chương 298


Quý Duy Thanh thấy cô đã dốc hết thủ đoạn để cầu xin, cuối cùng vẫn nhượng bộ cô.

“Chỉ lần này thôi nhé, không có lần sau, những bài đó anh sẽ thay đổi đầu đề, lúc nào rảnh em phải làm lại cho anh xem.”

Anh còn chưa nói xong, Tống Thời Hạ đã vui mừng nhảy lên: “Yêu anh quá! Nhất định sẽ không làm anh thất vọng đâu.”

Cô hớn hở chạy tới mở tủ quần áo chọn đồ, vứt lại sau lưng vị giáo sư đáng kính đang sững sờ.

Tống Thời Hạ chọn chiếc áo khoác ngoài màu xanh biển, phối với áo sơ mi trắng cổ Đức.

Bộ đồ này trông rất trẻ trung, không hề có cảm giác lạc lõng hay quá già dặn trong môi trường học sinh.

Chân váy dài màu vàng nâu bằng vải nỉ, vạt tới cẳng chân, lại xỏ đôi giày da cùng với đôi tất trắng, tổng thể nhìn thật xinh đẹp và linh động.

Cô quay một vòng trước mặt Quý Duy Thanh, hỏi: “Anh thấy sao?”

Quý Duy Thanh nhìn cô vợ nhỏ trong phong cách thiếu nữ 18 trước mặt, thật thà đáp: “Rất đẹp.”

Tống Thời Hạ lại quay về trước gương, tô một lớp son đỏ, cảm thấy màu son hơi đậm.

Cô xoay sang phía chồng, nhón chân hôn anh một cái, sau đó lầm bầm: “Ừm, màu như thế này là vừa đẹp.”

Quý Duy Thanh còn chưa kịp hoàn hồn, cô đã tung tăng cầm túi ra đến cửa.

Xuống sân, Tống Thời Hạ thấy mẹ chồng đang tưới hoa.

“Tiểu Tống hôm nay mặc đẹp thế, con tự phối váy áo hả?”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười: “Vâng, con cảm thấy mặc thế này nhìn trẻ.”

Hàn Dung lập tức khen ngợi không tiếc lời: “Đâu chỉ trẻ, con mặc thế này trông chỉ trạc tuổi Yên Nhiên thôi đó.”

Tống Thời Hạ thông báo với mẹ chồng về lí do mình ra ngoài:

“Anh con có bạn gái, muốn mời con đi ăn một bữa, tối anh ấy sẽ đưa con về ạ.”

Hàn Dung tươi cười:

“Thế thì là chuyện vui đấy, nếu ăn xong thấy muộn quá thì cứ ở tạm bên đó, mai hẵng về cũng được, đừng đi đêm, không an toàn.”

Tống Thời Hạ thấy lòng ấm áp lắm: “Ăn xong chắc mới chỉ tầm hơn 8 giờ thôi, hẳn là có thể về nhà trước 9 giờ.”

Cô đi rồi, hàng xóm từ trong nhà ló ra hỏi Hàn Dung: “Vừa rồi là Yên Nhiên hả? Con bé quên cái gì ở nhà à?”

Hàn Dung hớn hở khoe: “Con dâu tôi đấy, mắt bà làm sao vậy.”

“Ấy chà, con dâu bà ăn mặc lòe loẹt như thế đi chơi à?”

Nụ cười trên môi Hàn Dung vụt tắt:

“Cái gì mà lòe loẹt? Người thân bên nhà nó mời ăn cơm, chả lẽ phải mặc đồ cũ đi?”

Hàng xóm bị bẽ mặt, xấu hổ cười cười:

“Ấy ấy, bà đừng nóng, tôi nói thế chỉ vì tôi nóng ruột thay cho bà thôi mà, con dâu quá trẻ trung xinh đẹp thì không được an toàn lắm.”

Hàn Dung cười lạnh, phản bác:

“Có gì mà không an toàn? Con dâu tôi xinh đẹp trẻ trung là vì nó sinh ra đã thế, mà con trai tôi cũng chả kém chỗ nào.

Hai đứa nó xứng đôi vừa lứa, vợ chồng son tình cảm đầm ấm yên ổn, cần ai lo hộ?

Con trai tôi mua quần áo cho vợ toàn mua theo rương đấy, như tôi đây trải đời nhiều còn chưa thấy người nào chiều vợ thương vợ như nó đâu.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 299: Chương 299


Hàng xóm cười gượng:

“Mua cả rương thế thì phải tốn kém cỡ nào? Ít nhất cũng phải cả trăm đồng đi? Nhà ai mà nuôi nổi con dâu kiểu đó?

Con trai bà với con dâu dù tình cảm đến đâu thì hình như vẫn chưa thấy cái bụng nó có động tĩnh gì nhỉ, kết hôn cũng nửa năm rồi còn gì…”

Lần này Hàn Dung rốt cuộc thấy rõ bộ mặt của người hàng xóm lâu năm.

Người này hẳn là kiểu người ghen ghét khó chịu khi thấy người khác sống tốt.

Trước kia bà bận công việc, không qua lại nhiều với hàng xóm láng giềng.

Nửa năm trước về hưu mới giao lưu nhiều một chút nên bà chưa rõ bản tính người ta.

Ngày thường không gặp nhiều thì còn không thấy gì, nhưng từ khi con dâu tới, hàng xóm nhà bên hơi chút lại chĩa sang nói mát mấy câu.

Hôm nay bà đã hiểu được, chẳng qua đây là hạng người hẹp hòi, không thích nhìn thấy nhà người khác đầm ấm yên vui.

“Mới kết hôn nửa năm thôi, có gì mà phải vội, con dâu tôi còn đi học, con trai tôi cũng không nỡ để nó vừa đi học lại vừa mang bầu, vất vả quá.

Mà nói chuyện đó làm gì, Vu Phương nhà bà thế nào rồi, thấy bảo đi xem mắt rồi à?

Người ta cũng không ngại chuyện con bé có một đứa con nhỏ mà, thế đã sắp được ăn tiệc chưa?”

Nói tới chuyện nhà mình, hàng xóm như thể không nhịn được, mới tố khổ:

“Ôi chán lắm, Vu Phương nhà tôi không ưng người ta. Nó muốn đưa con về bên kia.

Nhưng thằng kia nó cưới vợ mới, cũng sinh con trai rồi, đâu chịu nhận nuôi đứa con gái này.

Còn nó thì… chẳng biết điều, lúc thì chê người này không cao, lúc thì chê người kia béo, người ta không chê nó, nó lại đã kén với chọn.”

Hàn Dung đã hiểu được.

Vậy là chuyện nhà mình không thuận lợi, cho nên đặc biệt chú ý chuyện nhà người ta, muốn chọc ngoáy cho nhà người ta ầm ĩ khó sống thì mới thấy dễ chịu đây mà.

Vu Phương ở ngay bên kia tường, đang tưới rau trong vườn, nghe mẹ mình nói thế, tức giận quên cả việc, rót cho khóm rau một vũng nước mà không hay.

Tống Thời Hạ gọi taxi đến địa điểm đã hẹn, đó là một nhà hàng thịt nướng.

Cô vừa vào đến cửa đã thấy Diêu Tuyết đang vẫy tay gọi mình.

Hôm nay Diêu Tuyết vận chiếc áo khoác da, vấn tóc cao, khoe chiếc cổ thon và sợi dây chuyền có mặt kim cương rất to.

Chậc, bà chị dâu này thật là sành điệu.

Tống Thời Hạ cảm thấy anh mình có thể tán được một cô gái như thế, chắc chắn đời trước anh chàng đã cứu mạng người ta.

Diêu Tuyết tươi cười bước tới: “Sao em lại đánh xe tới? Biết thế chị bảo anh em lái xe qua đón.”

“Thế thì làm phiền ông anh bận rộn của em quá, gọi xe qua tiện lắm, chỉ mất phí mở cửa.”

Diêu Tuyết ôm vai cô: “Vậy cũng được, vào đi, chúng mình vừa ăn vừa nói chuyện.”

Lại gần, Tống Thời Hạ còn nhận ra cô ấy có dùng nước hoa, mùi hương thoang thoảng thật dễ chịu.

Đã rất lâu rồi cô chưa ngửi thấy mùi hương nước hoa rồi, chị dâu sành điệu quá.

“Chị mang quà cho em đây, nhiều lắm, lát để chị đưa em về, không thì sợ em cầm không hết.”

Tống Thời Hạ hớn hở: “Ôi ngại quá, lại làm chị dâu tốn tiền rồi.”

Diêu Tuyết cười khanh khách: “Chỉ một câu ‘chị dâu’ này của em thôi là đủ để lần sau chị lại mang quà cho em nữa.”
 
Back
Top Bottom