Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục

Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 20: Chương 20


Bạch Nhược Lâm giật giật khóe miệng: “Tôi không mang nhiều tiền như vậy, hay là thế này, cô cứ ở trước đã, ngày mai tôi lấy thêm đưa cho cô."

Tô Ý cười nhạt trong lòng, khó khăn lắm mới có chính ủy Vương ở đây, hai người kia không dám quá đáng.

Bây giờ không lấy được, còn mong ngày mai cô ta chủ động đưa tiền đến ư?

Người ngốc mới tin.

Tô Ý cười nhạt nhìn chính ủy Vương: “Không cần làm phiền đồng chí Bạch đi lại, hay là cô hỏi mượn chính ủy Vương chút tiền đi."

"Chính ủy Vương là lãnh đạo của hai người, vừa nãy cũng hết lời khen ngợi hai người, chắc chắn không sợ hai người không trả, không thì hai người viết giấy nợ, giấy bút sẵn có mà nên rất tiện."

Chính ủy Vương ngồi xem kịch một hồi cũng nhận ra.

Hai người này cộng lại cũng không phải đối thủ của Tô Ý.

Không nhanh chóng đồng ý, sợ rằng lát nữa đến cả gia sản cũng bị vơ vét sạch.

Thế là liền chủ động móc từ túi mình ra sáu mươi đồng: “Này, coi như tôi ứng trước giúp cô cho tròn số, giấy nợ thì không cần, đều là người một đơn vị, tôi tin tưởng."

Tô Ý nhận lấy xem, cộng với của hai người kia, vừa đúng hai trăm đồng.

Cũng không thèm để ý đến hai người kia, cúi chào chính ủy Vương rồi định rời đi.

Trước khi đi còn dặn dò hai người: “Hai người đừng quên sớm đưa tiền cho chính ủy Vương!"

Hai người thấy dáng vẻ đắc ý của cô, nắm chặt nắm đấm.

Đặc biệt là Tần Vân Phong, mỗi tháng anh ta chỉ được trợ cấp ba mươi đồng, vốn định sau khi hủy hôn sẽ đòi lại số tiền đã chi cho cô.

DTV

Chưa kịp mở miệng đã lập tức mất đi hai trăm!

Sau khi Tô Ý đi, chính ủy Vương cũng có cảm giác bị người ta lợi dụng mà không hiểu ra sao.

Còn ký tên, cho mượn tiền, đây là chuyện gì thế này.

Thế là đóng cửa lại giáo huấn Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm một trận!

"Bạch Nhược Lâm, cô làm tôi quá thất vọng, nếu không phải nể mặt ba mẹ cô, hôm nay tôi đã không muốn quản chuyện này! May mà đồng chí Tiểu Tô biết điều, không thì cứ kiên quyết tố cáo vấn đề tác phong của hai người, cô cũng không ở nổi chỗ này nữa!"

"Còn cậu, Tần Vân Phong, trước đây đã nói với cậu việc chuyển lên chính thức thì cậu đừng hòng mơ tưởng đến nữa! Về viết bản kiểm điểm hai ngàn chữ cho tôi!".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 21: Chương 21


Sau khi Tạ Tiểu Quân từ văn phòng chính ủy Vương đi ra, liền trực tiếp tiến đến văn phòng đoàn trưởng bên cạnh.

Anh ta định báo cáo (và bàn chuyện phiếm) một chút về những việc vừa xảy ra.

Không ngờ, khi đẩy cửa bước vào, anh ta đã thấy đoàn trưởng Chu Cận Xuyên đang cầm một ly trà, đứng sát tường.

Tạ Tiểu Quân không nghĩ nhiều, cũng nhanh chóng chạy đến dán tai vào tường.

Chu Cận Xuyên im lặng nhìn anh ta: “Cậu đang làm gì thế?"

Tạ Tiểu Quân cười cợt hai tiếng: “Đoàn trưởng, không phải anh cũng đang nghe sao?"

Chu Cận Xuyên trợn mắt nhìn anh ta: “Tôi đang xem tường, cậu nhìn xem, vữa đã bong tróc đến mức nào rồi? Sau này nhớ bảo người đến sơn lại."

Tạ Tiểu Quân ngẩng đầu lên, nhìn một hồi mới phát hiện ra một vết nứt nhỏ.

DTV

"Đã rõ! Ngày mai tôi sẽ gọi người đến làm."

Nói xong, Tạ Tiểu Quân vẫn có chút luyến tiếc, bắt đầu kể cho Chu Cận Xuyên nghe những gì anh ta thấy và nghe được trong đại viện.

"Đoàn trưởng, lần này không biết Tần Vân Phong sẽ bị xử lý ra sao? Chính ủy Vương dù có bênh vực thế nào cũng không thể không xử lý một chút chứ."

Chu Cận Xuyên không nghe lọt một chữ nào, trong đầu chỉ toàn là những suy nghĩ của cô.

Rốt cuộc ý nghĩa của mấy câu đó là gì?

Đang suy nghĩ thì cửa phòng bên cạnh đột nhiên mở ra, có người bước ra ngoài—

Sau khi Tô Ý rời khỏi văn phòng chính ủy Vương, cô đứng trước cửa phòng của Chu Cận Xuyên.

Đang cân nhắc xem có nên vào để trả lại áo khoác hay không.

Nghe thấy bên trong có tiếng nói, cô lại không dám vào làm phiền.

Đang định rời đi, tìm cơ hội khác để trả lại.

Không ngờ chính ủy Vương đột ngột từ văn phòng chạy ra, cười tươi nói: “May mà cô chưa đi xa, tôi chợt nhớ ra cô có lẽ chưa biết văn phòng đoàn trưởng Chu ở đâu, để tôi dẫn cô qua nhé, tiện thể báo cáo lại việc vừa rồi."

Tô Ý biết ông ta muốn xác nhận xem cô có quen biết với Chu Cận Xuyên hay không, đồng thời cũng đề phòng cô tìm Chu Cận Xuyên để khiếu nại.

Vừa nãy cô đã lợi dụng áo khoác của Chu Cận Xuyên để khiến ông ta "chủ trì công lý" cho mình.

Nếu bị ông ta phát hiện ra cô nói dối thì sẽ rất rắc rối.

Nhớ đến việc Chu Cận Xuyên từng nói phải giả vờ không quen biết, cô cảm thấy không yên tâm.

Tuy nhiên, chính ủy Vương đã gõ cửa, cô chỉ có thể ôm áo khoác, cắn răng bước vào..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 22: Chương 22


Chu Cận Xuyên thấy hai người thì sững sờ, sau đó mới mở miệng không mặn không nhạt: “Chính ủy Vương, có việc gì sao?"

Chính ủy Vương tỏ ra rất khiêm nhường: “Đoàn trưởng Chu, việc vừa rồi tôi đã xử lý xong, đến đây để báo cáo với cậu."

Chính ủy và đoàn trưởng vốn ngang cấp, chỉ là phân công công việc khác nhau.

Nhưng chính ủy Vương lại tỏ ra tôn trọng Chu Cận Xuyên như vậy, hẳn là ông ta đã biết đến thế lực sau lưng của anh.

Chu Cận Xuyên dừng lại một chút: “Những việc này chính ủy Vương tự quyết định là được, không cần báo cáo với tôi."

Chính ủy Vương cười một cái, vẫn nhanh chóng báo cáo lại tình hình vừa rồi.

Có Tô Ý ở đây, ông ta cũng không dám nói lung tung.

"Tôi đã phê bình nghiêm khắc cả Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm, cả hai người đó cũng đã bồi thường cho đồng chí Tiểu Tô."

[Bồi thường cái quái gì, đó là phí tổn thất tinh thần mà tôi tự đấu tranh mới được!]

"Đồng chí Tiểu Tô đã đồng ý không truy cứu lỗi lầm vô ý của hai người họ."

[Không truy cứu cái gì chứ, tôi chỉ là tạm thời không truy cứu, tạm thời thôi ông hiểu không?]

Chu Cận Xuyên giật giật mắt, lúc thì nghe lời của chính ủy Vương, lúc lại nghe thấy tiếng lòng của cô gái này.

DTV

Hai người một kẻ tung một kẻ hứng, giống như đang diễn hài vậy.

Chu Cận Xuyên cố nín cười, khẽ ho một tiếng: “Chính ủy Vương, dù đồng chí Tiểu Tô không truy cứu, nhưng chuyện này đã làm ầm ĩ trong đại viện, ảnh hưởng rất tệ, tôi nghĩ ông nên cho hai người họ một hình phạt."

Chính ủy Vương thoáng sững sờ, sau đó mới mở miệng cười nói: “Đoàn trưởng Chu nói đúng, nhưng hai người họ cũng là đồng chí lâu năm của chúng ta, bình thường đều có biểu hiện tốt, lần này chỉ là do họ trẻ người non dạ, không gây ra hậu quả không thể khắc phục, tôi nghĩ vẫn nên xử lý nhẹ nhàng, lấy giáo dục làm chính."

"Lúc nãy tôi đã cảnh cáo Tần Vân Phong, lần này sẽ loại cậu ta khỏi danh sách bình chọn, đồng thời yêu cầu cậu ta viết một bản kiểm điểm."

Chu Cận Xuyên ngẫm nghĩ một chút: “Chính ủy Vương đã nói vậy thì cũng nên yêu cầu đồng chí Bạch Nhược Lâm viết một bản kiểm điểm, đồng thời ghi cho hai người một lần kỷ luật nặng, thông báo phê bình cũng không quá đáng, đúng không?"

Chính ủy Vương nghe xong thì mặt hơi khó coi, nhưng cũng không dám phản đối gì, chỉ có thể gật đầu đồng ý..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 23: Chương 23


Chu Cận Xuyên bình thường sẽ không can thiệp vào những chuyện riêng tư này, chẳng lẽ lần này thực sự là vì muốn bênh vực cho đồng chí Tiểu Tô sao?

Liếc mắt nhìn chiếc áo khoác trong tay cô, chính ủy Vương cười nói: “Đồng chí Tiểu Tô, chiếc áo này tôi thấy có hơi quen mắt, cô quen biết với đoàn trưởng Chu sao?"

Tô Ý ngừng thở, nhìn Chu Cận Xuyên đầy lo lắng, thấy anh chỉ có vẻ mặt bình thản, không có biểu hiện gì.

Cô liền lấy hết can đảm đưa áo khoác cho anh: “Trên đường tới đây tôi không cẩn thận làm ướt áo của mình, may mà đoàn trưởng Chu đi ngang qua cho tôi mượn một chiếc áo khoác.

Đoàn trưởng Chu, cảm ơn anh vì chiếc áo!"

[Xin lỗi, họ bắt nạt tôi trước, tôi đành phải lợi dụng thanh thế của anh để giải quyết.]

Chu Cận Xuyên thấy cô nhìn mình đầy áy náy, khẽ ừm một tiếng rồi nhận lấy áo khoác: “Không có gì."

Tô Ý thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chào tạm biệt và rời khỏi phòng.

Trong túi có tiền, Tô Ý cũng không định ở lại đại viện, cô quyết định ra ngoài tìm nhà khách để ở tạm.

Khi cô chưa kịp rời khỏi đại viện đã có nhiều người vây lại xung quanh.

"Cô gái, sao rồi?"

Tô Ý cười gượng: “Cảm ơn mọi người đã lên tiếng giúp tôi, tôi đã hủy hôn với đồng chí Tần rồi, từ nay chúng tôi không còn liên quan gì đến nhau nữa."

Mọi người lại vội hỏi về hình phạt của hai người kia.

Tô Ý không giấu diếm, trực tiếp kể lại những gì mình biết.

DTV

Nghe xong, mọi người đều cảm thấy bất công cho cô: “Cô gái ngốc này, cô bị họ lừa rồi, ôi, tội cho cô quá, thật là đáng thương!"

Mọi người đều thương xót cho Tô Ý, lại đem hai người kia ra để bí mật mắng chửi một lần nữa.

Tô Ý cười cảm ơn mọi người lần nữa rồi mới rời khỏi cổng đại viện.

Trên đường đến nhà khách, Tô Ý suy nghĩ lại kế hoạch của mình.

Quê nhà của nguyên chủ, hiện tại cô chắc chắn không thể trở về, gia đình đó chẳng khác gì là ăn người không nhả xương, làm như nguyên chủ không phải con ruột của họ, suốt ngày ngược đãi và trách phạt.

Nếu trở về, sẽ rất khó thoát khỏi tay họ lần nữa.

Trong cốt truyện gốc, nguyên chủ dù không hề đắc tội với nữ chính nhưng vẫn phải chịu kết cục bi thảm như vậy.

Giờ cô đã hoàn toàn đối đầu với nữ chính, liệu nữ chính có thể tha cho cô không?

Trốn tránh mãi cũng không phải cách, vẫn là phải ra tay trước thì hơn..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 24: Chương 24


Nhớ đến việc trong cốt truyện gốc, nữ chính sau khi trùng sinh đã tình cờ có được bảo bối không gian, Tô Ý cảm thấy rất hứng thú.

Nếu cô ở lại chờ thời cơ, âm thầm quan sát nữ chính, sau khi nữ chính trùng sinh thì tìm cách lấy bảo bối đó trước, chẳng phải cô sẽ có chỗ dựa vững chắc, đồng thời cắt đứt công cụ hại người của nữ chính sao?

Còn về Tần Vân Phong, vừa rồi cô không kiên quyết tố cáo anh ta cũng vì không muốn anh ta và Bạch Nhược Lâm chia tay quá sớm.

Chỉ khi giữ nguyên tình trạng này, cả hai mới có thể tự nhiên khóa chặt với nhau.

Dù sao Bạch Nhược Lâm đã cắn c.h.ế.t không thừa nhận quan hệ giữa hai người, lại có thế lực sau lưng, chắc chắn cô ta có thể ở lại.

Còn về mối thù đẩy xuống nước, hiện tại cô chưa có chứng cứ, nhưng sau này khi đã ổn định, cô không lo không có cơ hội để báo thù.

Tô Ý không rõ liệu nguyên nhân cô xuyên không vào sách có liên quan đến nam chính hay không, nhưng cô chắc chắn rằng vận khí của nam chính Chu Cận Xuyên không thua kém nữ chính.

Nếu cô có thể nắm bắt cơ hội này, có lẽ cô sẽ giúp nam chính thoát khỏi lời hứa với nữ chính, và sau đó có thể trở về thế giới ban đầu của mình.

Đáng tiếc, Chu Cận Xuyên lại đặc biệt cảnh giác và lạnh lùng.

Tìm một lý do hợp lý để tiếp cận anh thật không dễ dàng.

DTV

Khi Tô Ý đang suy nghĩ, bụng cô đột nhiên kêu lên.

Cô nhanh chóng bước đi, tranh thủ thời gian tới nhà khách trước, sau đó mới đi ăn.

Đến được nhà khách, người nhân viên ở quầy lễ tân ngay lập tức yêu cầu thư giới thiệu.

Tô Ý bối rối và giải thích rằng hành lý của cô bị mất cắp cùng với thư giới thiệu.

“Vậy không được, đây là quy định.

Không có thư giới thiệu thì không thể thuê phòng.”

Tô Ý nhìn đồng hồ trên tường, nghĩ nếu bây giờ quay lại tìm Chu Cận Xuyên hoặc chính ủy Vương có thể vẫn kịp.

Không nói gì thêm, cô lập tức chạy ngược lại.

Khi cô thở hồng hộc chạy đến đại viện, bất ngờ nghe thấy tiếng khóc của trẻ con.

Lúc này là giờ ăn cơm, mọi người đều ở nhà nấu ăn, nên đại viện trống trải.

Tô Ý chợt dừng chân, nhìn quanh và thấy mấy đứa trẻ ở một con hẻm nhỏ.

Tiếng khóc phát ra từ đó.

Khi nhìn kỹ, cô thấy một cậu bé khoảng bảy tám tuổi đang nằm trên đất, ôm một cô bé khoảng bốn năm tuổi..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 25: Chương 25


Trước mặt họ là hai cậu bé lớn hơn, đang vừa đánh vừa mắng hai đứa trẻ.

“Lũ trẻ hoang không ba không mẹ, còn bám lấy đại viện chúng ta không chịu đi! Giờ còn dám ăn cắp đồ nữa, xem mai có bị đuổi ra ngoài không!”

Tô Ý đang vội để lấy thư giới thiệu, nhưng khi thấy cảnh hai đứa trẻ bị bắt nạt.

Cô không nhịn được nhớ đến những lần bị bắt nạt và đánh nhau khi còn nhỏ, khiến lòng cô cảm thấy cay đắng.

Dù chỉ chần chừ một chút, cô vẫn quyết định cứu hai đứa trẻ.

"Dừng lại! Mấy đứa đang làm gì vậy?"

Hai cậu bé lớn hơn thấy một người lớn tới liền dừng tay, chỉ vào hai đứa trẻ dưới đất, nói: “Chúng nó ăn cắp đồ của chúng em! Đánh nó là đúng.”

Cậu bé dưới đất lập tức phản bác: “Em không có ăn cắp, cây kẹo hồ lô này là em mua cho em gái, không phải ăn cắp.”

Tô Ý nhìn hai đứa trẻ đánh người: “Làm sao chứng minh cây kẹo hồ lô này là do chúng nó ăn cắp?"

Hai đứa trẻ nhăn mặt: “Bọn chúng là trẻ hoang không ai cần, làm sao có tiền mua kẹo hồ lô!"

Tô Ý nhặt cây kẹo hồ lô trên đất: “Trên đây cũng không có chữ, làm sao hai đứa chứng minh là của mình?"

“Em nói là của em thì nó là của em.”

Tô Ý cười lạnh: “Được thôi, các em nói là của mình, giờ chị trả lại, các em ăn đi, chị sẽ tin là của các em.”

Hai đứa trẻ nhìn Tô Ý với vẻ khinh bỉ: “Người phụ nữ ngốc, đồ đã rơi xuống đất bẩn rồi sao mà ăn được? Đền tiền!"

Tô Ý lạnh lùng nhìn hai đứa trẻ: “Ba mẹ các em dạy các em bắt nạt người khác như vậy à? Các em không ăn là vì không dám, có dám gọi ba mẹ đến đây, chúng ta ra ngoài tìm người bán kẹo hồ lô đối chất không!"

Hai đứa trẻ nghe nói đến người lớn liền sợ hãi: “Chúng em không cần nữa, cho chúng nó ăn đi!”

Nói xong, chúng bỏ chạy khỏi con hẻm.

Tô Ý tiện tay nhặt một hòn đá ném theo, khiến hai đứa trẻ ngã nhào xuống đất.

Chúng vừa khóc vừa chạy đi.

Hai đứa trẻ trên đất bật cười.

“Cảm ơn chị.”

“Không có gì, lần sau nếu gặp chuyện như thế, hãy tìm người lớn giải quyết.”

“Dạ biết rồi ạ.”

“Được rồi, chị còn việc phải làm, các em mau về đi.”

Ra khỏi con hẻm, trời đã tối, đèn đường hai bên đã sáng.

DTV

Đã giờ này rồi, có đến văn phòng chắc cũng không tìm được người!.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 26: Chương 26


Đúng lúc Tô Ý đang buồn bực, cô nhìn thấy một bóng người cao lớn từ xa đi tới.

Dưới ánh đèn đường màu vàng, bóng dáng anh kéo dài, Tô Ý mắt tinh nhận ra đó là Chu Cận Xuyên.

Tô Ý như gặp được cứu tinh, nhanh chóng tiến tới.

“Đoàn trưởng Chu, anh… đang đi mua thức ăn à?”

Vừa nói xong, bụng Tô Ý lại kêu lên.

Cô vừa muốn lấy thư giới thiệu, vừa muốn ăn.

Còn người trước mặt, cô cũng muốn tìm cách làm thân với anh.

“Đoàn trưởng Chu, chuyện hôm nay nhờ anh giúp đỡ, tôi đang định mời anh ăn cơm! Vừa lúc anh lại đã mua đồ ăn.”

Chu Cận Xuyên nhướn mày: “Mời tôi ăn cơm bằng đồ tôi mua?”

Tô Ý ngượng ngùng ôm bụng: “Tôi không quen biết ai ở đây, muốn mời anh cũng không biết đi đâu.”

Chu Cận Xuyên thấy cô trông đáng thương, mỉm cười nói: “Ở thị trấn bên ngoài có nhà hàng quốc doanh, tôi nhớ cô đã nhận tiền bồi thường, chẳng lẽ không nhận được phiếu?”

Tô Ý vội vàng che túi tiền cười: “Có chứ, vừa rồi tôi định tìm chỗ ở, nhưng không có thư giới thiệu nên bị đuổi ra, nên tôi đến đây để nhờ anh viết thư giới thiệu.”

Tô Ý nói xong, nhìn anh với ánh mắt cầu khẩn.

Chu Cận Xuyên suy nghĩ một chút, cuối cùng đồng ý: “Đi theo tôi.”

Anh cũng có nhiều chuyện không hiểu, dù không gặp, anh cũng sẽ tìm cách gặp cô.

Nghe vậy, Tô Ý liền nhanh chóng cầm lấy giỏ đồ của anh: “Cảm ơn Đoàn trưởng Chu, để tôi xách giúp anh!”

Chu Cận Xuyên sống ở cuối đại viện, xa khỏi những ngôi nhà tập thể đông đúc phía trước, là một ngôi nhà riêng biệt.

Tô Ý thầm nghĩ, [Không phải anh sống một mình sao? Sao lại ở một ngôi nhà lớn như vậy?]

Chu Cận Xuyên quay đầu liếc nhìn cô, quả nhiên lại là tiếng lòng.

Cô có vẻ rất hiểu tình hình của anh?

Chưa kịp nghĩ thêm, cửa sân đã mở từ bên trong.

Hai đứa trẻ một trai một gái chạy ra.

“Chú Chu——”

DTV

Tô Ý nhìn xuống, thì ra hai đứa trẻ này chính là hai đứa cô đã cứu trong con hẻm.

[Hóa ra là chúng? Chúng là của Chu Cận Xuyên——]

Chu Cận Xuyên ho khẽ: “Đây là Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn, là con của đồng đội của tôi để lại.”

Tô Ý chợt hiểu, liền vẫy tay chào hai đứa trẻ.

Cô định hỏi hai đứa trẻ có sao không, nhưng thấy Tiểu Vũ khẽ lắc đầu, liền hiểu ra..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 27: Chương 27


Chuyện vừa rồi bị bắt nạt, cậu bé không muốn để Chu Cận Xuyên biết.

Vì vậy, cô cũng không đề cập đến.

Vừa vào nhà, Tô Ý liền quan sát quang cảnh trong sân.

Trời đã tối nên không nhìn thấy gì rõ ràng, nhưng cả sân trống trải, không có gì đáng chú ý.

Vào trong nhà, không gian lại sáng sủa.

Quả nhiên là nhà của đoàn trưởng, khá rộng, ngoài mấy phòng ngủ và phòng khách, bếp và nhà vệ sinh cũng riêng biệt.

Không giống như những dãy nhà đơn ở phía trước.

Chỉ có điều, bên trong ngôi nhà này cũng mang phong cách 'tối giản', trống trải và không có hơi ấm.

Trời đã không còn sớm, vừa vào nhà, Tô Ý đã cầm ngay rổ rau chuẩn bị đi nấu ăn.

"Đoàn trưởng Chu, vì anh đã mua đồ ăn nên để tôi nấu cho.

Anh nghỉ ngơi một chút, sẽ nhanh thôi."

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng không phản đối, vì anh không giỏi nấu nướng, bình thường gần như không vào bếp.

Lần này vừa đi công tác xa về nên mới nghĩ mua chút thịt về nấu cho hai đứa nhỏ, để tăng cường giao tiếp một chút.

Không thì một người đàn ông như anh không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, cũng không biết nên nói chuyện gì với chúng.

Từ khi đồng đội hy sinh, mẹ của hai đứa nhỏ nhận được tiền trợ cấp liền bỏ chúng mà đi.

Tính cách của hai đứa trẻ cũng càng ngày càng trở nên cô độc, Chu Cận Xuyên vì chăm sóc chúng nên mới đặc biệt xin một căn nhà, đưa chúng về sống cùng.

Nhưng anh thường xuyên bận công việc, lại còn thường phải ra nhiệm vụ, không có thời gian chăm lo cuộc sống hàng ngày của hai đứa nhỏ.

Vì thế anh đành phải nhờ một chị trong khu đến trông coi.

Mỗi tháng trả chị đó ba mươi đồng coi như tiền ăn và tiền công.

Diệp Tiểu Vũ thấy Tô Ý cầm rổ rau đi vào bếp, liền nhanh chóng theo sau: “Em đi giúp chị."

Diệp Noãn Noãn cũng theo sau ngay: “Chú Chu, cháu cũng muốn giúp chị."

Chu Cận Xuyên thấy vậy liền ngây người một lúc, thực sự rất hiếm khi thấy hai đứa trẻ chủ động thân thiết với một người như vậy.

Nhất là người vừa mới quen biết.

Tô Ý mang rổ rau vào bếp, thấy bên trong mặc dù bày trí đơn giản nhưng những thứ cần thiết cơ bản đều có đủ.

Cô bắt đầu lấy thịt và rau ra rửa.

Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn lần lượt bước vào xin giúp đỡ.

DTV

Tô Ý mỉm cười: “Noãn Noãn giúp chị nhặt rau nhé, Tiểu Vũ biết nấu cơm không?".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 28: Chương 28


Diệp Tiểu Vũ gật đầu: “Em biết."

Nói xong, cậu bé liền đi lấy gạo, vo gạo và đổ vào nồi.

DTV

Tô Ý vừa thái thịt vừa nhìn qua, thấy cậu bé đổ nước vừa đủ, liền cười: “Giỏi quá, Tiểu Vũ mấy tuổi rồi?"

"Em tám tuổi, em gái năm tuổi."

Tô Ý gật đầu: “Tại sao không nói cho đoàn trưởng Chu biết chuyện vừa rồi ? Có anh ấy ra mặt, hai đứa trẻ kia cũng không dám bắt nạt các em nữa."

Diệp Tiểu Vũ cúi đầu không nói, một lát sau mới lắc đầu.

"Không cần, chú Chu bình thường rất bận, chuyện nhỏ này không cần làm phiền chú."

Tô Ý thấy cậu bé không muốn nói thêm, cũng không ép, chuyên tâm nấu nướng.

Chu Cận Xuyên đã mua một miếng thịt ba chỉ khá lớn, ngoài ra còn có trứng gà, cà chua, cà tím và khoai tây.

Mặc dù ở thời hiện đại là những thứ rất bình thường.

Nhưng vào mùa hè năm 80 ở Tây Bắc, có thể mua được những nguyên liệu tươi như vậy đã là rất khó khăn.

Tô Ý cắt một nửa miếng thịt ba chỉ, cắt thành từng miếng nhỏ đều nhau rồi trần qua nước, sau đó dùng lửa nhỏ xào chín, đến khi vàng ươm mới thêm gia vị.

Mặc dù gia vị không đủ, nhưng may là có hành, gừng và xì dầu, tạm thời cũng đủ dùng.

Khi xào xong, Tô Ý để lửa nhỏ hầm trong nồi, rồi quay sang chuẩn bị các món khác.

Hai đứa trẻ cùng nhau rửa rau, hít một hơi sâu: “Chị ơi, thịt này thơm quá."

Tô Ý thấy hai đứa nhỏ như hai con mèo tham ăn, nhất là Diệp Noãn Noãn mới năm tuổi, trông rất đáng yêu.

Giọng cô không tự chủ trở nên dịu dàng: “Thịt này mới hầm, khi chín sẽ còn thơm hơn nữa.

Noãn Noãn có thích ăn trứng hấp không? Chị làm trứng hấp thịt băm cho em nhé?"

Diệp Noãn Noãn l.i.ế.m môi, gật đầu: “Dạ, được ạ."

Tô Ý liền lấy một miếng thịt nhỏ, băm nhuyễn, định làm món cà tím xào thịt băm và trứng hấp thịt băm.

Cô chọn một củ khoai tây lớn, gọt vỏ, cắt sợi nhỏ, ngâm nước để khi xào không bị dính chảo.

Sau đó, cô cắt một quả cà chua, đánh hai quả trứng làm canh cà chua trứng.

Tô Ý đang đói, ngửi mùi thơm từ nồi thịt cũng không dễ chịu gì.

Kiếp trước vì thích nấu nướng, cô chưa bao giờ phải đói bụng, lần đầu tiên cô trải qua cảm giác đói cồn cào.

Cuối cùng thịt cũng chín, cô liền bảo Diệp Tiểu Vũ dọn bàn, lấy bát đũa..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 29: Chương 29


Khi món cuối cùng là khoai tây xào chín, cô nhanh chóng bày các món khác ra đĩa.

Không thấy Chu Cận Xuyên trong phòng khách.

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, cô nhìn ra thì thấy anh đang sửa ghế ở hành lang.

Tô Ý liền gọi: “Đoàn trưởng Chu, cơm xong rồi!"

Chu Cận Xuyên quay đầu nhìn, chỉ thấy mặt cô đỏ bừng, đầu mũi còn lấm tấm mồ hôi, dưới ánh đèn vàng mờ nhạt tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

"Mọi người ăn trước đi, tôi làm xong sẽ vào."

Tô Ý xoa bụng: “Vậy bọn tôi đợi anh cùng ăn."

[Khó chịu quá, đói sắp c.h.ế.t rồi, không, mình có thể chờ thêm chút nữa, hu hu hu.]

Chu Cận Xuyên nghe vậy lưng chợt cứng lại, rồi đứng lên: “Cô ăn trước đi, tôi rửa tay xong sẽ vào."

Tô Ý nghe xong liền vui vẻ đi ngay.

Khi Chu Cận Xuyên rửa tay xong, anh thấy ba người ngồi bên bàn, chờ anh đến.

Chu Cận Xuyên bỗng cảm thấy nhà mình như đã thay đổi.

Đèn vẫn là cái đèn đó nhưng ánh sáng dường như ấm áp hơn.

Khắp nhà đều tràn ngập mùi thơm của đồ ăn và không khí ấm cúng.

DTV

Chu Cận Xuyên ngồi xuống bàn: “Mau ăn đi!"

Vừa dứt lời, ba người kia liền gắp miếng thịt kho tàu.

Sau đó cùng lúc gắp vào bát anh.

Phát hiện ra, hai đứa nhỏ đều ngượng ngùng cười cười.

"Chú Chu, chú ăn thịt đi."

Tô Ý cũng cười: “Đoàn trưởng Chu, thịt này hầm chưa đủ lâu, không biết có ngon không, anh nếm thử đi."

Chu Cận Xuyên thoáng nghi ngờ, không biết có phải thịt này có độc không mà bảo anh thử.

Dưới ánh mắt của ba người, Chu Cận Xuyên gắp một miếng thịt đưa vào miệng, lập tức lộ vẻ ngạc nhiên: “Ngon lắm, mọi người ăn đi."

Thấy anh ăn, ba người kia cũng không khách sáo nữa, nhanh chóng ăn ngay.

Mỗi món Tô Ý đều ăn một chút, thấy đều đạt tiêu chuẩn của mình, liền yên tâm ăn.

Diệp Tiểu Vũ ăn một miếng thịt kho, không ngậm miệng lại được: “Chị Tô, thịt này mềm quá, thơm quá."

Tô Ý nhận được lời khen liền vui vẻ gật đầu: “Thích thì ăn nhiều vào nhé."

Nói xong, cô lấy muỗng xúc một ít trứng hấp cho em gái: “Em gái gầy quá, phải ăn nhiều trứng cho bổ, món này dễ tiêu hóa."

Diệp Noãn Noãn ngoan ngoãn ăn một miếng: “Cảm ơn chị Tô, chị và chú Chu cũng ăn đi."

Chu Cận Xuyên đang gắp thức ăn chợt dừng lại, tại sao hai đứa nhỏ lại tự nhiên gọi cô là chị, mà lại gọi anh là chú?

Anh cũng chỉ mới hai mươi sáu tuổi, có già lắm đâu?.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 30: Chương 30


Chu Cận Xuyên khẽ ho một tiếng, nhìn Diệp Noãn Noãn, thấy cô bé có vẻ gầy hơn mấy ngày trước.

"Tiểu Vũ, Noãn Noãn gần đây không ăn uống tốt sao? Sao lại gầy đi? Chú thấy cháu cũng gầy hơn."

Diệp Tiểu Vũ đang ăn cơm chợt dừng lại, sau đó mới ngẩng đầu trả lời: “Thời tiết nóng, ăn ít đi, sau này cháu sẽ chăm sóc em gái ăn nhiều hơn."

Nói xong, để che giấu cảm giác chột dạ.

Cậu bé nhanh chóng gắp thịt băm cà tím lên cơm, tiếp tục ăn.

Cà tím nhiều dầu, nóng, Diệp Tiểu Vũ hít hà.

Tô Ý liền đưa bát canh nguội qua: “Ăn từ từ, cà tím còn nóng."

Diệp Tiểu Vũ vội nhận lấy, nói lời cảm ơn.

Nhìn hai đứa trẻ ăn uống ngon lành như vậy, Chu Cận Xuyên cũng cảm thấy rất hài lòng.

Trước đây, mỗi lần anh nấu ăn, hai đứa trẻ tuy cũng ăn hết, nhưng rõ ràng không ăn ngon miệng như bây giờ.

Hơn nữa khi ba người ở bên nhau, không biết có phải do anh quá nghiêm túc hay không mà hai đứa trẻ luôn im lặng ít nói.

Hôm nay lại như biến thành người khác, nói nhiều hơn, khẩu vị cũng tốt hơn rất nhiều.

Không chỉ hai đứa trẻ, ngay cả anh cũng có vẻ ăn ngon miệng hơn bình thường.

Chu Cận Xuyên bình thường rất bận rộn, khi ăn ở ngoài cũng không cầu kỳ, chỉ ăn vài miếng để no bụng.

Hơn nữa, anh từ nhỏ đã quen ăn cơm, vùng Tây Bắc này lại chủ yếu là món ăn làm từ bột mì, ít nhiều có chút không quen, nhưng anh chưa từng nói ra với ai.

DTV

Hôm nay hiếm khi có bữa ăn đủ món mặn, rau và canh như thế này, anh cũng không nhớ mình đã bao lâu chưa ăn một bữa ngon như vậy.

Mọi người ăn gần xong.

Tô Ý chủ động đứng dậy muốn lấy thêm cơm cho mọi người, dù sao cũng là người đến nhà người khác ăn chực, ít nhất cũng phải tỏ ra siêng năng một chút.

Diệp Noãn Noãn đã no rồi, Tô Ý cũng không dám để cô bé ăn thêm.

Cô chia phần cơm còn lại cho Chu Cận Xuyên và Diệp Tiểu Vũ.

Diệp Tiểu Vũ vội hỏi: “Chị Tô, sao chị không ăn nữa?”

Tô Ý cười đáp: “Chị no rồi.”

Mặc dù lúc đó đói là thật, nhưng cái dạ dày của nguyên chủ này đúng là không lớn chút nào.

Vừa mới than thở xong, Tô Ý không nhịn được mà ợ hơi.

Đang cảm thấy ngượng ngùng, Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn cũng đều ợ hơi.

Chậc, ba người hiếm khi được ăn no như vậy.

Ba người đều đồng loạt bật cười thành tiếng..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 31: Chương 31


Diệp Noãn Noãn thấy Tô Ý vui vẻ như vậy, không nhịn được mà dũng cảm hỏi: “Chị Tô, hôm nay em và anh ở trong sân nhìn thấy chị.”

“Anh nói rằng họ bắt nạt chị, nhưng chị Tô rất dũng cảm, không khóc.”

Tô Ý ngượng ngùng cười.

Chu Cận Xuyên thực ra cũng thấy thắc mắc, liền thử hỏi: “Đồng chí Tô, hình như sau khi cô hủy hôn không buồn chút nào?”

Tô Ý nhếch mép cười: “Cũng buồn chứ, nhưng không còn cách nào, con người phải nhìn về phía trước mà.”

[Loại đàn ông cặn bã đó, buồn vì anh ta dù chỉ một giây cũng là có lỗi với bản thân mình.]

[Mình sẽ biến nỗi buồn thành khẩu vị, đàn ông nào có ngon bằng cơm được.]

Chu Cận Xuyên cúi đầu ăn cơm, trong lúc mọi người không nhìn thấy, khóe miệng anh cong lên một chút.

Bây giờ anh đã bắt đầu dần dần nắm được quy luật, những lời trong lòng của cô hầu hết là xuất hiện khi cô nói một đằng nghĩ một nẻo hoặc đang than thở.

Phần cơm còn lại, Chu Cận Xuyên và Diệp Tiểu Vũ đều cố gắng ăn hết, ngay cả nước sốt của thịt kho cũng được trộn vào cơm ăn sạch.

Mọi người vừa chuẩn bị dọn dẹp, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa gấp gáp.

Tô Ý không tiện ra ngoài, liền chủ động đề nghị mình quay vào bếp rửa chén.

Chu Cận Xuyên đứng dậy mở cửa, phát hiện người đến là chị Lưu, người bình thường chịu trách nhiệm chăm sóc Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn.

Còn kéo theo hai đứa trẻ đến cùng.

Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn vừa thấy, vội vàng sợ hãi trốn vào bếp.

Tô Ý thắc mắc, nhìn qua cửa sổ một cái: “Là hai đứa trẻ đó? Đây là đưa người nhà đến tận cửa để mách tội sao? Sao đoàn trưởng Chu lại khách sáo với chị Lưu đó như vậy?”

Diệp Tiểu Vũ mím môi nói: “Dì ấy là người thường chăm sóc tụi em, chú Chu mỗi tháng trả cho dì ấy ba mươi đồng.”

Tô Ý bừng tỉnh, lập tức hiểu ra gần hết.

Sau đó nghe thấy Chu Cận Xuyên gọi hai đứa trẻ ra ngoài.

Tô Ý vỗ vỗ hai đứa trẻ: “Đi thôi, có đoàn trưởng Chu ở đây, các em cứ yên tâm nói hết mọi chuyện hôm nay ra, đừng sợ!”

DTV

“Người ta đều là sợ mạnh h.i.ế.p yếu, không nên làm quả hồng mềm, phải làm viên đá mà chị đã ném ra hôm nay, người ta mới không dám bắt nạt các em!”

Diệp Tiểu Vũ gật đầu, kéo Diệp Noãn Noãn bước ra ngoài..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 32: Chương 32


Tô Ý căng tai lắng nghe, chỉ nghe thấy chị Lưu đang đổ tội xấu rồi cáo trạng cho Chu Cận Xuyên—

“Đoàn trưởng Chu, bình thường tôi đối xử với hai đứa trẻ không tệ, không ngờ chúng lại học được cách bắt nạt người khác, anh xem, răng cửa của Cường Cường và Lượng Lượng đều bị đánh hỏng một cái!”

“Không chỉ vậy, hai đứa trẻ về kể với tôi rằng là Diệp Tiểu Vũ đã trộm kẹo hồ lô của chúng cho Noãn Noãn ăn, vì vậy mấy đứa mới tranh cãi.”

“Tôi không thể chăm sóc nổi hai đứa này nữa, thật sự quá xấu xa, tôi nghĩ đoàn trưởng Chu nên sớm tìm cách gửi hai đứa trẻ đi đi, cứ tiếp tục như vậy, mấy đứa trẻ khác trong đại viện cũng không dám ra ngoài nữa rồi!”

Chu Cận Xuyên bị cô ta làm cho nhức đầu, chưa để cô ta nói xong đã ngắt lời.

“Tiểu Vũ và Noãn Noãn đã đến đây, việc này tôi phải hỏi hai đứa trước.”

Nói xong, anh liền hỏi Diệp Tiểu Vũ: “Lời Cường Cường và Lượng Lượng nói có phải là thật không?”

Chị Lưu bĩu môi, hung hăng lườm Diệp Tiểu Vũ một cái.

Diệp Tiểu Vũ run lên, lo lắng rằng hôm nay nếu mình nói ra, sau này cô ta sẽ càng lấn tới mà tìm Noãn Noãn để trả thù.

Không nói thì thực sự nuốt không trôi cơn giận này.

Nghĩ đến lời chị Tô vừa dặn dò, cậu bé lấy hết can đảm kể lại đầu đuôi sự việc.

“Kẹo hồ lô là cháu mua cho em gái, không phải trộm, chúng thấy thì đòi, cháu không cho thì vu cho cháu là trộm, không chỉ cướp kẹo hồ lô của chúng cháu mà còn đánh chúng cháu.”

DTV

Nghe xong lời giải thích của Diệp Tiểu Vũ, Chu Cận Xuyên tức giận liếc nhìn chị Lưu và hai đứa trẻ đứng sau cô ta.

“Cường Cường, Lượng Lượng, có phải như vậy không?”

Hai đứa trẻ bình thường sợ nhất là Chu Cận Xuyên, vốn chỉ là về nhà mách lẻo với ba mẹ, để họ sau này tìm cách trừng phạt Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn để trả thù cho chúng.

Không ngờ mẹ chúng thấy hai đứa bị gãy răng, nhất định phải đến đây gây rối.

Bây giờ bị Chu Cận Xuyên nhìn chằm chằm như vậy, làm gì còn dám ngẩng đầu lên.

Chị Lưu có tính cách chanh chua, thấy hai đứa trẻ sợ hãi.

Cô ta lại bước lên một bước: “Đoàn trưởng Chu, vừa rồi tôi cũng đã nói rồi, hai đứa trẻ này bây giờ nói dối thành quen, lời chúng nói không đáng tin đâu, răng của Cường Cường và Lượng Lượng bị đánh gãy là bằng chứng rõ ràng!”.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 33: Chương 33


“Hơn nữa, hai đứa con tôi bình thường ngoan như vậy, lại không thèm muốn kẹo hồ lô, sao có thể cướp của chúng được.”

Chị Lưu nói với giọng đầy tự tin, dù sao chuyện mấy đứa trẻ đánh nhau cũng không có người lớn chứng kiến, tất cả đều dựa vào miệng mà nói thôi.

Ở một bên khác, Tô Ý ở trong bếp lắng nghe lén đã nắm c.h.ặ.t t.a.y lại.

Lúc đầu nghĩ rằng tránh được thì tránh, nên đã cố nhịn không ra ngoài.

Nhưng thấy chị Lưu đó cứ liên tục đổ lỗi cho hai đứa trẻ, lúc thì kêu là trộm, lúc thì nói là nói dối.

Hàng xóm láng giềng có không ít người sau khi ăn tối xong đi dạo, đều đứng xa xa xem náo nhiệt.

Giữa nơi đông người, Chu Cận Xuyên là một người đàn ông trưởng thành cũng không tiện đôi co với một người phụ nữ chanh chua như cô ta.

Diệp Tiểu Vũ tức đến nắm c.h.ặ.t t.a.y mà không làm gì được, Diệp Noãn Noãn sợ hãi chỉ biết lặng lẽ rơi nước mắt.

Tô Ý nhìn mà sốt ruột, liền chạy vọt ra.

“Tôi có thể làm chứng Diệp Tiểu Vũ không nói dối, lúc đó tôi vừa hay đi qua, nhìn thấy rất rõ ràng.”

Chị Lưu vừa nhìn thấy thì ra là cô gái hôm nay đã gây náo loạn khắp đại viện.

Không nhịn được cười khẩy: “Chẳng phải cô là vị hôn thê cũ của Phó đội trưởng Tần sao? Sao cô lại ở nhà của đoàn trưởng Chu?”

Giọng chị Lưu không nhỏ, những người xung quanh đều nghe thấy, cũng không khỏi tò mò ngó nghiêng.

So với việc mấy đứa trẻ cãi nhau vừa rồi, dường như họ càng hiếu kỳ về chuyện cô từ trong nhà của đoàn trưởng Chu bước ra hơn.

Tô Ý đi thẳng đến phía sau hai đứa trẻ.

Đối diện với sự chất vấn của chị Lưu và sự tò mò của mọi người, cô bình thản giải thích: "Tôi ra khỏi đại viện mới phát hiện không có thư giới thiệu thì không thể vào nhà khách, trên đường về tình cờ gặp bốn đứa trẻ ở trong ngõ.

Lúc đó chính hai đứa này đang vừa đánh vừa chửi Tiểu Vũ và Noãn Noãn.

Tôi nghe thấy tiếng khóc đáng thương của bọn trẻ, vội vàng chạy tới hỏi tình hình."

"Hai đứa nghe thấy tôi muốn đi tìm người bán kẹo hồ lô để làm chứng thì lo sợ bỏ chạy, hoảng hốt ngã xuống ngay tại chỗ, có lẽ lúc đó đã đập vào răng.

DTV

Nếu mọi người không tin, giờ có thể đi xem vết m.á.u trên đất.

Nói thật, Tiểu Vũ nhỏ và gầy hơn hai đứa chúng nó, còn phải bảo vệ em gái, sao có thể một mình đánh bọn chúng thành ra như vậy?".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 34: Chương 34


"Sau đó trên đường đến văn phòng tôi gặp Đoàn trưởng Chu, nhờ anh ấy giúp viết chứng nhận, đi theo anh ấy về mới phát hiện hai đứa trẻ này là bọn trẻ của Đoàn trưởng Chu.

Để cảm ơn, anh ấy mời tôi ở lại ăn cơm.

May mà tôi ở đây, nếu không thì Tiểu Vũ và Noãn Noãn thật đáng thương!"

Mọi người nghe cô giải thích như vậy, đều thấy hợp lý.

Cô gái này cũng là một người đáng thương, giúp đỡ bọn trẻ một chuyện lớn, ở lại ăn cơm cũng là đúng.

Mọi người dẹp bỏ những nghi ngờ ban đầu, quay sang trách chị Lưu: "Thường ngày Cường Cường và Lượng Lượng nghịch ngợm, trèo lên trèo xuống, cô lại dám nói là ngoan? Có phải cô hiểu lầm con mình quá rồi không?"

"Đúng vậy, mấy hôm trước, mấy cây hành mới trồng của tôi đều bị chúng nhổ hết, tôi còn chưa tính sổ với chúng đâu! Hai đứa này thật cần phải quản lý lại."

Chị Lưu nghe thấy mọi người trách móc mình không nghiêm khắc trong việc dạy dỗ, tức đến nỗi mặt tái xanh.

Quay đầu nhìn hai đứa thủ phạm chính, phát hiện chúng sợ hãi không dám đối diện.

Mũi tên đã b.ắ.n ra không thể quay lại, chị Lưu chỉ còn cách cố mà biện minh: "Trẻ con đánh nhau cũng là chuyện bình thường.

Giờ vấn đề là hai đứa trẻ của nhà tôi đều bị bể răng cửa, sau này phải làm sao đây?"

DTV

Tô Ý cũng bảo vệ, kéo tay áo của Tiểu Vũ lên xem.

Ban đầu cô định làm ra vẻ, không ngờ kéo ra thật sự có một vết đỏ lớn.

Không khỏi hít một hơi lạnh: “Tiểu Vũ, vết thương này là sao? Sao bị thương nặng như vậy mà không nghe em nói gì?"

Chu Cận Xuyên cũng lo lắng ngồi xuống kiểm tra.

Mọi người xúm lại thì thấy trên cánh tay gầy yếu của Tiểu Vũ có vết xanh đỏ.

Tô Ý nhân cơ hội nói thêm: "Lúc tôi đến, hai đứa trẻ đang đ.ấ.m đá Tiểu Vũ, cậu bé vì bảo vệ Noãn Noãn trong lòng mà không dám động đậy.

Về nhà cũng không dám nói với Đoàn trưởng Chu, sợ làm căng thẳng quan hệ láng giềng!"

"Trẻ con đánh nhau thì thôi, hai đứa còn mồm mép chửi bới là con hoang.

Tuy tôi mới đến, nhưng Tiểu Vũ và Noãn Noãn có Đoàn trưởng Chu chăm sóc, sao lại bị gọi là con hoang?"

"Lời nói cay nghiệt thế, tôi không tin là hai đứa tự nghĩ ra được.

Dù tôi là người ngoài không nên nói, nhưng thật sự lời nói này quá độc ác, ngay cả người ngoài như tôi cũng không chịu nổi, mọi người đã chứng kiến Tiểu Vũ và Noãn Noãn lớn lên, chắc chắn còn bực bội hơn tôi.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 35: Chương 35


Anh em Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn nghe lời của Tô Ý, không kìm được bật khóc.

Mọi người thấy vậy, không khỏi đau lòng, nhớ lại hoàn cảnh của hai đứa trẻ.

Đầu năm khi gia đình chúng gặp chuyện, mọi người còn rất quan tâm, thỉnh thoảng giúp đỡ chăm sóc, gửi đồ ăn.

Nhưng thời gian trôi qua, dần dần quên lãng.

Chỉ có Đoàn trưởng Chu vẫn luôn chi phòng, chi tiền tìm người chăm sóc, chưa từng oán trách điều gì.

Chu Cận Xuyên nhìn vết sưng đỏ trên cánh tay của Tiểu Vũ, tuy không nghiêm trọng như Tô Ý nói nhưng cũng cảm thấy rất chướng mắt.

Là người giám hộ của hai đứa trẻ, không biết chúng bị bắt nạt bên ngoài đã đành, còn không nhận ra chúng bị thương.

Tất cả đều là do anh quá bận, không quan tâm đến hai đứa bé, tưởng rằng có sự che chở của mình thì trong đại viện sẽ không ai dám bắt nạt chúng.

Không ngờ những kẻ bắt nạt chính là người nhà của chị Lưu, người chăm sóc chúng hàng ngày!

Ngẫm lại những lời dễ nghe cô ta nói trước mặt, càng nghĩ càng cảm thấy đó đều là diễn kịch là ở trước mặt anh.

DTV

Lại cẩn thận nghĩ lại tình huống trong nhà, còn cả tình trạng dinh dưỡng của hai đứa trẻ, lập tức hiểu ra vấn đề.

Thấy mặt mày Chu Cận Xuyên đen lại, chưa kịp để anh mở miệng, chị Lưu đã nhận lỗi trước.

"Đoàn trưởng Chu, tất cả chỉ là trò đùa giữa trẻ con, tôi hoàn toàn không biết gì cả!"

"Anh yên tâm, sau khi về nhà tôi sẽ dạy bảo hai đứa trẻ thật tốt, đảm bảo không dám bắt nạt Tiểu Vũ và Noãn Noãn nữa!"

Nói xong, cô ta kéo hai đứa trẻ định đánh.

Tô Ý hứng thú góp vui: "Dì Lưu, ở đây có gậy, đánh bằng tay đau lắm."

Chị Lưu sững người một lúc, ngẩng đầu lên, không tin nổi: “Đoàn trưởng Chu đều gọi tôi là chị Lưu."

Tô Ý nháy mắt: “Không sai, hai đứa trẻ gọi tôi là chị, tôi cũng gọi theo vậy."

"Dì Lưu, tôi không biết Đoàn trưởng Chu trả bao nhiêu tiền cho dì? Có phải tiền quá ít? Vì vậy Tiểu Vũ và Noãn Noãn mới gầy yếu như vậy.

Tối nay tôi giúp nấu cơm thấy trong nhà gạo bột đã cạn."

Nghe vậy, mọi người đều ồn ào bảo vệ Đoàn trưởng Chu.

"Đoàn trưởng Chu trả cho cô ta 20 đồng mỗi tháng, sao có thể không đủ, 10 đồng là đủ cho hai đứa ăn no rồi."

"Đúng vậy, tuần trước Đoàn trưởng Chu đi, tôi còn thấy anh ấy bảo Tạ Tiểu Quân mang gạo bột về, sao có thể cạn được?".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 36: Chương 36


Nghe vậy, mặt Chu Cận Xuyên càng đen hơn: “Chị Lưu, rõ ràng tiền tôi trả cho chị mỗi tháng là 30."

"Cái gì? 30 đồng?"

Mọi người đều ngạc nhiên, trước đây khi hỏi, cô ta luôn nói là 20 đồng.

Ngay cả với 20 đồng, mọi người đã thấy nhiều rồi.

Hai đứa trẻ đều còn nhỏ, dù ba bữa một ngày cũng không hết 10 đồng một tháng.

Hơn nữa, khi Đoàn trưởng Chu ở nhà, không cần cô ta nấu cơm, mà anh còn thường mua đồ về.

Không ngờ người phụ nữ này nhận 30 đồng mà còn đối xử tệ với bọn trẻ như vậy.

Đối diện với sự chỉ trích của mọi người, chị Lưu cũng cảm thấy chột dạ: “Tiểu Vũ đang tuổi ăn tuổi lớn, chăm sóc hai đứa trẻ không dễ dàng như các người nói đâu!"

DTV

Chu Cận Xuyên khẽ thở dài, không muốn tiếp tục tranh cãi với cô ta.

Anh ra lệnh tiễn khách: “Trời tối rồi, mọi người về nhà đi!"

"Chị Lưu, từ nay không cần chị đến chăm sóc nữa."

Chị Lưu nghe vậy, không còn nhận được 30 đồng mỗi tháng.

Lập tức hoảng loạn.

Ban đầu, hôm nay định nhân cơ hội này gây chuyện, trước mặt Đoàn trưởng Chu nói xấu hai đứa trẻ, để anh cho thêm ít lợi ích.

Dù sao hai đứa trẻ thường ngày không dám nói gì, không ngờ hôm nay dám dũng cảm tố cáo trước mặt mọi người.

Không cần nghĩ, chắc chắn là người phụ nữ này xúi giục.

Chị Lưu lườm Tô Ý, còn đang muốn mở miệng cầu xin.

Nhưng bị Chu Cận Xuyên cắt ngang: “Không cần nói nữa, những chuyện trước đây tôi không tính toán, nhưng nếu sau này còn tái diễn chuyện này, cái đại viện này cũng sẽ không chứa nổi chị nữa."

Chị Lưu nghe vậy không dám nói thêm, vội kéo hai đứa trẻ ra khỏi nhà.

Sau khi ba mẹ con rời đi, mọi người vẫn đứng lại ở cửa để bàn luận về chuyện của hai đứa trẻ.

"Đoàn trưởng Chu, mấy ngày nữa không phải anh phải đi làm nhiệm vụ sao? Vậy hai đứa trẻ này anh định làm thế nào?"

"Hay là thế này, để hai đứa trẻ luân phiên đến nhà mọi người ăn uống."

Gặp chuyện như thế này, ai cũng không muốn thấy, nhưng trong thời gian ngắn cũng không nghĩ ra được cách nào hay.

Tìm ngay một người phù hợp về mọi mặt để chăm sóc thì thực sự không dễ dàng.

Nhà mọi người ai cũng có việc riêng, cũng sợ gánh vác trách nhiệm lâu dài.

Chu Cận Xuyên nghe xong không đồng ý ngay, chỉ dặn mọi người sớm về nghỉ ngơi.

Còn về chuyện của hai đứa trẻ, anh sẽ tự nghĩ cách..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 37: Chương 37


Khi mọi người rời đi, Chu Cận Xuyên mới nhìn về phía Tô Ý: “Cảm ơn cô vừa nãy đã giúp hai đứa trẻ nói chuyện, và cũng cảm ơn cô đã cứu chúng trên đường."

Tô Ý cười nhẹ: “Không có gì! Tôi chỉ giúp đỡ chút thôi, anh là lãnh đạo, không tiện tranh cãi với mấy người phụ nữ kia, tôi chỉ giúp nói vài câu."

Chu Cận Xuyên gật đầu, rồi vào trong nhà lấy thuốc bôi ra.

Anh giúp Diệp Tiểu Vũ bôi thuốc.

Mặc dù Chu Cận Xuyên không nói gì, nhưng Diệp Tiểu Vũ đã biết mình sai.

"Chú Chu, cháu xin lỗi, sau này nếu gặp chuyện như vậy cháu nhất định sẽ nói với chú."

DTV

Chu Cận Xuyên gật đầu: “Không trách cháu, nhưng sau này gặp chuyện gì nhất định phải nói."

Diệp Tiểu Vũ gật gù: “Chú Chu, chú đừng lo cháu và Noãn Noãn không ai chăm sóc, cháu đã nghĩ kỹ rồi, sau này cháu sẽ dẫn em gái đến nhà ăn ăn ba bữa một ngày, cháu sẽ chăm sóc em."

Chu Cận Xuyên dừng tay bôi thuốc, nói chậm rãi: “Không được, cháu còn phải đi học, chú sẽ tìm người khác, lần này nhất định sẽ tìm người đáng tin cậy."

Tô Ý đứng bên cạnh, nghe hai người nói qua lại.

Rồi cô lặng lẽ giơ tay lên: “Đoàn trưởng Chu, tôi có một người —"

Chu Cận Xuyên quay đầu nhìn cô, mới nhớ ra cô vẫn chưa đi, chứng nhận của cô vẫn chưa đưa cho cô.

"Cô nói đi."

Tô Ý khẽ ho một tiếng, trang trọng tự giới thiệu: “Tôi là Tô Ý, 20 tuổi, biết làm việc nhà, nấu ăn, còn biết chăm sóc trẻ con, tôi có thể dạy Noãn Noãn học nữa, anh thấy tôi thế nào?"

Chu Cận Xuyên nghe xong, ngẩn người một lát, rồi hỏi lại: “Cô không về quê sao?"

Tô Ý cười khổ: “Tôi không dám về, nếu ba mẹ tôi biết tôi tự ý hủy hôn, chắc chắn sẽ đánh tôi tàn phế, bây giờ tôi đang lo chỗ ở."

Hai đứa trẻ nghe Tô Ý sẵn lòng ở lại chăm sóc chúng, mắt sáng lên.

Cả hai nhìn Chu Cận Xuyên đầy mong đợi, hồi hộp chờ quyết định của anh.

Chu Cận Xuyên sao có thể không nhận ra hai đứa trẻ rất thích cô, từ tiếp xúc của ngày hôm nay, anh cũng tin rằng Tô Ý có thể chăm sóc tốt cho bọn trẻ.

Thấy Chu Cận Xuyên còn do dự, Tô Ý nhanh chóng nói thêm: “Nếu anh lo tôi ở đây không tiện, thì tôi sẽ tìm chỗ thuê ngoài."

"Còn có cả chuyện này nữa, anh không cần phải trả tôi ba mươi đồng mỗi tháng, tôi có thể ghi lại các chi phí thực tế.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 38: Chương 38


Chu Cận Xuyên suy nghĩ một lúc rồi hỏi cô một câu: “Tại sao cô lại tốt với Tiểu Vũ và Noãn Noãn như vậy?"

Mới chỉ quen một ngày, cứu hai người trên đường thì thôi.

Lúc nãy cô còn rất xúc động và giận dữ khi đối đầu với chị Lưu.

Những cảm xúc này không thể giả được.

Anh lo lắng Tô Ý có thể có mục đích gì nên mới tốt với hai đứa trẻ như vậy.

Mới quen một ngày, Tô Ý hiểu được sự lo lắng của anh.

DTV

Dù sao cũng là phỏng vấn, cũng phải hỏi nhiều câu!

Vì vậy, cô không cảm thấy có gì lạ: “Tôi vốn thích trẻ con, thêm nữa hồi nhỏ tôi cũng giống như chúng, thường xuyên bị người ta bắt nạt, nên cảm xúc hơi kích động."

Nói xong, Tô Ý cúi đầu.

[Vì hồi nhỏ từng phải dầm mưa, nên muốn che ô cho những người cũng đang phải dầm mưa."

[Dù có đủ ba mẹ nhưng còn không bằng không có, Tiểu Vũ và Noãn Noãn thật ra may mắn hơn mình, ít nhất chúng có Chu Cận Xuyên.]

Chu Cận Xuyên nhìn cô vài giây, thậm chí quên di chuyển ánh mắt.

Khi phản ứng lại, anh mới dời mắt đi, nói: “Cô ở ngoài cũng không tiện, hơn nữa không có công việc chính thức cũng không thuê được phòng."

"Sau này cô cứ ở cùng hai đứa trẻ trong căn nhà này, tôi ở phòng ký túc xá, còn chi tiêu mỗi tháng vẫn là ba mươi đồng, thiếu gì có thể tìm tôi."

Nói xong, Chu Cận Xuyên liền viết số điện thoại văn phòng và số điện thoại ký túc xá của mình đưa cho Tô Ý.

"Nhà có điện thoại, có việc gì có thể gọi cho tôi."

Tô Ý nhìn tờ giấy anh đưa, sững sờ, vậy là đồng ý rồi hả?!

Hai đứa trẻ cũng vui mừng kéo áo cô, ra hiệu cô nhanh chóng nhận lấy.

Tô Ý đưa tay nhận, cảm động cúi đầu cảm ơn: “Cảm ơn sếp, tôi sẽ làm việc chăm chỉ."

Chu Cận Xuyên sững người một lát rồi đứng dậy: “Để hai đứa dẫn cô đi làm quen môi trường, sáng mai tôi sẽ mang đồ đến."

Nói xong, Chu Cận Xuyên đứng dậy rời đi.

Nghe tiếng cửa đóng, Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn mới vui mừng như trẻ con thực sự.

"Chị Tô, thật tuyệt, chị thật sự ở lại không đi nữa thật sao?"

"Chị Tô, sau này mỗi ngày chị đều nấu cho chúng em ăn ngon chứ?"

Tô Ý dịu dàng vỗ về hai đứa trẻ: “Ừ, sau này ba người chúng ta sẽ ở cùng nhau, chị sẽ nấu ăn ngon cho các em."

Diệp Tiểu Vũ đỏ mắt: “Sau này Noãn Noãn sẽ không phải đói bụng nữa."

Nói xong, hai đứa trẻ kéo Tô Ý đi xem phòng..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 39: Chương 39


Mặc dù ở đây có ba phòng ngủ, nhưng một phòng được dùng làm phòng làm việc.

Chỉ có hai phòng có giường, một phòng là nơi Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn đang ở.

Phòng còn lại, không cần đoán cũng biết là của Chu Cận Xuyên.

Có lẽ là không thường xuyên ở, nên trang trí rất đơn giản.

Một cái giường, một cái bàn, một cái ghế, và một cái tủ quần áo to.

Trên giường trải ga ngay ngắn, còn có chăn gấp vuông vắn.

DTV

Hôm nay Tô Ý rơi xuống nước, trên người đã ngứa ngáy, nhìn hai đứa trẻ cũng không khá hơn.

Cô vào bếp đun một nồi nước nóng, chuẩn bị tắm cho từng đứa.

"Tiểu Vũ, em tắm trước nhé, lát nữa chị sẽ tắm cho Noãn Noãn."

"Chị Tô, chị tắm cho em gái trước đi."

Tô Ý buộc tóc mình và Noãn Noãn l*n đ*nh đầu, để không bị ướt.

Thời gian đã muộn, giờ gội đầu thì không kịp khô, nên đợi sáng mai nắng lên gội cũng không muộn.

Nhà cũng nhiều ngày không có ai quét dọn, đúng lúc mai dọn dẹp rửa sạch phơi khô.

Khi lấy quần áo thay cho Noãn Noãn xong, Tô Ý mới nhận ra khó khăn của mình.

Cô chỉ có hai bộ quần áo trên người, nếu giặt thì không có đồ để mặc, nhưng đã ngâm nước sông thì không giặt không được.

Tô Ý suy nghĩ một lát, lấy hết can đảm gọi điện thoại đến ký túc xá của Chu Cận Xuyên.

Bên kia, Chu Cận Xuyên vừa về đến ký túc xá đã nhận được điện thoại.

Nghe là Tô Ý gọi, còn tưởng nhà có chuyện gì.

Tô Ý nhanh chóng giải thích lý do: “Tôi có thể mở tủ lấy hai bộ quần áo để thay không?"

"Ừ, cô lấy đi."

"Cảm ơn, Đoàn trưởng Chu, chúc anh ngủ ngon."

Sau khi cúp máy, Chu Cận Xuyên còn có một khoảnh khắc ngẩn ngơ.

Dù là quan hệ thuê mướn, sao lại cảm thấy có gì đó kỳ lạ?

Nghĩ đến việc cô sẽ mặc quần áo của mình, ngủ trên giường của mình.

Chu Cận Xuyên nhanh chóng lắc đầu, xua tan ý nghĩ kỳ quặc đó.

Tô Ý mệt mỏi sau một ngày dài, sau khi tắm rửa xong gần như đổ sập xuống giường.

Nhưng vừa đắp chăn lên, hương vị của người đàn ông lạ lẫm đã xộc tới, bao quanh cô.

Cảm giác này, có chút kỳ quái!

Nghĩ lại những chuyện xảy ra hôm nay, cô vẫn còn không thể tin được!

Giữa trưa cô mới xuyên không đến đây, trước tiên là ngã xuống nước rồi được cứu, sau đó là cùng đến đơn vị quân đội, rồi lại đấu tranh với đôi nam nữ kia suốt nửa ngày, lại còn vô tình giúp hai đứa trẻ, và cuối cùng đến nhà người khác nấu bữa cơm!.
 
Back
Top Bottom