Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục

Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 40: Chương 40


Không ngờ lại may mắn có được một công việc không tồi, không chỉ giải quyết khó khăn trước mắt của cô.

Mà còn thực hiện được mong muốn tiếp cận nam chính.

Tô Ý tưởng rằng vào giường thì sẽ nhanh chóng mệt mỏi mà ngủ say, không ngờ càng nằm càng tỉnh táo.

Rồi cô nghe thấy tiếng gõ cửa của hai đứa trẻ.

"Chị Tô, tối nay Noãn Noãn muốn ngủ cùng chị được không?"

Đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh! Tô Ý nhanh chóng xuống giường và ôm Noãn Noãn vào lòng.

Quả nhiên, có Noãn Noãn bên cạnh, Tô Ý cuối cùng cũng dừng những suy nghĩ miên man, hai người nhanh chóng ngủ say.

Sáng hôm sau, Tô Ý vừa mở mắt đã thấy căn phòng xa lạ, đầy hơi thở của thập niên 80.

Xác nhận rằng mình vẫn đang ở trong quá khứ.

Cô định dậy xuống giường để làm bữa sáng, nhưng đột nhiên nhìn thấy hai đứa trẻ đã dậy từ lúc nào.

DTV

Lúc này, cả hai đều háo hức nhìn cô.

Tô Ý cười nói: “Chào buổi sáng, sao các em dậy sớm vậy! Đói rồi sao?"

Diệp Noãn Noãn cười khúc khích: “Anh trai sợ sáng dậy chị sẽ biến mất."

Tô Ý chợt hiểu, không trách được hôm qua Tiểu Vũ đưa Noãn Noãn đến.

Hóa ra hai đứa trẻ sợ cô sẽ biến mất!

Nhưng được người khác quan tâm như thế này thật sự rất tuyệt.

"Yên tâm đi, chị sẽ không đi đâu cả, chúng ta đi xem bữa sáng có gì nhé."

Ba người vừa rửa mặt xong, Tô Ý còn chưa kịp làm bữa sáng thì đã nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài.

Tô Ý nhanh chóng thay quần áo đã giặt từ đêm qua rồi ra mở cửa.

Không ngờ trước cửa là một nhóm phụ nữ, trong đó có hai, ba người rất quen thuộc, chính là những người hôm qua đã giúp cô đấu khẩu với đôi nam nữ kia, buổi tối còn giúp cô đáp trả chị Lưu.

Tô Ý vội vàng cười chào hỏi.

Mấy người thấy Tô Ý mở cửa, đều ngạc nhiên: “Cô, sao cô lại ở đây?"

Tô Ý cười gượng, nhanh chóng mời mọi người vào nhà.

Nếu muốn an tâm sống trong khu đại viện này, chắc chắn vượt qua dư luận là điều khó khăn nhất.

Mà xem ra, dư luận trong khu đại viện này lại nằm trong tay mấy chị này.

Những người được đi theo quân đội ít nhất đều có chồng làm cấp bậc từ đại đội trưởng trở lên.

Hơn nữa, từ cách họ nói chuyện hôm qua, có thể thấy họ có tiếng nói không nhỏ trong khu đại viện này.

Nghĩ đến đây, Tô Ý vội vàng mang ghế ra mời mọi người ngồi, rồi cười nói,.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 41: Chương 41


"Các chị, em đang định tìm các chị đây, chuyện hôm qua thật sự là may mà nhờ có các chị giúp đỡ."

"Chuyện là hôm qua em không ở được nhà khách, em thấy Đoàn trưởng Chu đang lo lắng tìm người chăm sóc bọn trẻ, em nghĩ mình dù sao cũng không có chỗ nào để đi, nên quyết định ở lại giúp anh ấy chăm sóc."

Mọi người nghe cô nói cô ở lại để chăm sóc bọn trẻ, liền hỏi tiếp: “Hóa ra là vậy, nhưng dù sao cô cũng không phải người trong khu đại viện, sao Đoàn trưởng Chu lại đồng ý?"

DTV

Tô Ý suy nghĩ một lúc, còn chưa kịp trả lời thì thấy Tiểu Vũ bước đến.

"Các cô, là con và Noãn Noãn đã xin chú cho chị ấy ở lại, hôm qua Noãn Noãn bị dọa sợ, cứ ôm lấy chị Tô không chịu cho chị đi, tối hôm qua cũng ngủ cùng chị Tô."

Tô Ý biết Tiểu Vũ đang giúp mình tìm lý do, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp.

Có những lời, nếu cô tự nói ra thì ngược lại sẽ dễ gây ra thị phi.

Quả nhiên, mấy chị nghe xong liền đồng tình: “Chắc chắn hôm qua Noãn Noãn bị hai đứa trẻ đáng ghét đó làm hoảng sợ, vừa đánh vừa mắng rồi còn tìm đến nhà, có thể thấy bình thường sau lưng không biết đã chịu đựng bao nhiêu."

"Đúng vậy, Noãn Noãn còn nhỏ đã không có mẹ, thấy Tiểu Tô nên chắc chắn là sinh ra sự phụ thuộc."

"Đồng chí Tiểu Tô, cô hãy chăm sóc tốt bọn trẻ, hai đứa trẻ này đều là những người đáng thương."

Tô Ý gật đầu: “Các chị yên tâm, em cũng đã sống như vậy từ nhỏ, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho chúng, nhưng mà —"

Mọi người thấy trên mặt Tô Ý có vẻ khó xử, liền hỏi dồn, có chuyện gì sao.

"Các chị, thật lòng mà nói, ba mẹ em nghe tin em hủy hôn, đã nói chờ đến khi em về sẽ đánh gãy chân em, bắt em lấy một ông già đã ly hôn, em không dám về quê nhà nữa."

"Ban đầu em nghĩ nếu có thể ở lại chăm sóc bọn trẻ rồi có một chỗ để ở thì rất tốt, nhưng dù sao em cũng mới đến, lại làm mất lòng phó đại đội trưởng Tần và đồng chí Bạch, em lo rằng ở lại sẽ bị người khác nói ra nói vào."

Mọi người qua đây một lúc đã thấy được hai đứa trẻ thích Tô Ý và phụ thuộc vào cô như thế nào.

Mọi người đang lo lắng không có ai chăm sóc trẻ con, sáng nay mới hẹn nhau đến thăm, tiện thể mang bữa sáng đến..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 42: Chương 42


Bây giờ đã có người chăm sóc trẻ con, nhưng người ta vẫn chưa quyết định!

Vội vàng trấn an cô: “Cô cứ yên tâm ở lại đây, ai mà dám nói bậy thì chúng tôi sẽ dọn dẹp họ thay cô cho!"

"Đúng, cô cứ yên tâm ở lại, những chuyện còn lại giao cho chúng tôi."

Tô Ý cảm kích cảm ơn từng người.

Buổi sáng mọi người đều bận rộn, mọi người dặn dò vài câu, rồi vội vàng để lại bữa sáng và ra về.

Sau khi ăn xong bữa sáng đã chuẩn bị sẵn, thời gian vẫn còn sớm.

Tô Ý xắn tay áo lên, bắt đầu dọn dẹp, trước tiên tháo hết ga giường và vỏ chăn ra để giặt.

Chăn đệm cũng đều mang ra ngoài phơi.

Nhân lúc Tô Ý bận rộn, hai đứa trẻ cũng không rảnh rỗi, một đứa giúp quét nhà.

Một đứa cầm giẻ lau bàn ghế.

Sau khi xong việc, Tô Ý lại đun một nồi nước nóng, gội đầu cho mình và Noãn Noãn.

DTV

Hôm nay trời nắng đẹp, sau khi gội đầu xong, hai người ngồi trong sân phơi nắng.

Phơi nắng một lúc, Tô Ý cảm thấy buồn ngủ, như một con mèo nằm trên ghế xích đu nhắm mắt nghỉ ngơi.

Diệp Noãn Noãn thấy vậy cũng bắt chước, nằm sát vào cô nhắm mắt nghỉ ngơi.

Một lúc sau, hai người không biết nói gì với nhau mà cười khúc khích.

Khi Chu Cận Xuyên bước vào, vừa vặn thấy được cảnh này.

Mái tóc đen như thác nước trải dài trên lưng ghế, nụ cười trên mặt hai người dưới ánh nắng trở nên rực rỡ.

Nhìn lại khắp sân, cô đã giăng dây phơi, ga giường sạch sẽ được gió thổi tung bay.

Sáng nay vừa thức dậy, Chu Cận Xuyên còn có chút do dự.

Có chút lo lắng cô gái mới chỉ hai mươi tuổi này có thể chăm sóc tốt hai đứa trẻ hay không.

Không ngờ sáng sớm cô đã làm được bao nhiêu việc như vậy, lại nhìn thấy nụ cười vui vẻ của hai đứa trẻ.

Sự do dự trong lòng Chu Cận Xuyên lập tức tan biến.

Đi cùng Chu Cận Xuyên là Tạ Tiểu Quân đang thở hổn hển khiêng bao gạo vào cửa sân.

Nhìn thấy Tô Ý, anh ta lập tức giật mình: “Đồng chí Tô, cô thực sự ở lại rồi à! Tôi còn tưởng đoàn trưởng đang đùa với tôi!"

Tô Ý cũng bị âm thanh bất ngờ làm giật mình, vội vàng ôm lấy Diệp Noãn Noãn đứng dậy.

"Đoàn trưởng Chu, đồng chí Tạ, hai anh đến rồi!"

Tô Ý vừa đứng dậy, mái tóc dài đen mượt xõa xuống sau lưng ghế..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 43: Chương 43


Chu Cận Xuyên thoáng bị hoa mắt, sau đó mới giải thích: “Ừm, tôi đến mang ít đồ cho mọi người."

Nói xong, anh cùng Tạ Tiểu Quân bắt đầu chuyển đồ vào nhà.

Tô Ý ôm Diệp Noãn Noãn đứng bên cạnh, luôn cảm thấy hai người dường như không dám nhìn mình.

Cô chợt nhớ ra mình vẫn còn để tóc xõa, trông có chút không đoan trang, vội vàng tết tóc lại rồi cũng tết cho Diệp Noãn Noãn hai b.í.m tóc nhỏ.

Diệp Noãn Noãn ngoan ngoãn ngồi trên ghế nhìn Tô Ý chải tóc cho mình: “Chị Tô, sau này khi lớn lên, tóc em cũng sẽ đen dài như chị chứ?"

Có lẽ vì từ nhỏ mà dinh dưỡng đã không đủ, tóc của Diệp Noãn Noãn vừa mỏng vừa mềm, lại hơi chẻ ngọn.

Tô Ý nhìn thấy tình trạng này mỉm cười: “Chắc chắn sẽ như vậy, Noãn Noãn ăn uống đầy đủ, sau này tóc sẽ càng đen càng mượt hơn."

Diệp Noãn Noãn ngoan ngoãn gật đầu, cười đồng ý.

Nhìn cảnh tượng ấm áp giữa hai người trong sân, Tạ Tiểu Quân không khỏi thì thầm với Chu Cận Xuyên: “Đoàn trưởng, đồng chí Tô giỏi quá, mới đó mà đã làm thân được với Noãn Noãn, trông thật giống mẹ con đấy."

Chu Cận Xuyên mỉm cười: “Đúng là có hơi giống, nhưng Noãn Noãn nhất định muốn gọi cô ấy là chị."

Nói xong, Chu Cận Xuyên bước đến.

DTV

Tô Ý thấy người đến, vội kéo Diệp Noãn Noãn đứng dậy: “Đoàn trưởng Chu, có phải ngày mai các anh sẽ xuất phát không?"

Chu Cận Xuyên nhẹ nhàng gật đầu, rồi lấy từ túi ra một xấp tiền đưa cho cô: “Đúng vậy, nhưng nhiều nhất ba đến năm ngày sẽ về.

Đây là một trăm đồng, cô cứ cầm lấy, nhà thiếu gì thì đi mua."

Tô Ý giật mình: “Một trăm đồng? Đưa nhiều thế, anh không sợ tôi bỏ chạy sao?"

Chu Cận Xuyên cười khẩy: “Cô không có thư giới thiệu, chạy đi đâu?"

Tô Ý cũng ngượng ngùng cười: “Được, vậy tôi nhận tạm."

Nói xong, cô chợt nhớ đến một chuyện: “Đoàn trưởng Chu, sáng nay khi dọn đồ, tôi thấy trong phòng làm việc của anh có một hộp trà đã hết hạn, anh còn cần không?"

Chu Cận Xuyên ngừng lại một lúc, dường như có chút ấn tượng: “Không cần nữa, cô xử lý đi."

"Được!"

Tô Ý đã lên kế hoạch nấu trứng trà, chỉ chờ anh nói câu này.

Sau khi hỏi xong một chuyện, Tô Ý tiếp tục xin phép chuyện thứ hai: “Đoàn trưởng Chu, còn một việc nữa, cái sân này để trống rất lãng phí, nếu anh không có dự định gì, tôi có thể trồng chút gì đó không?".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 44: Chương 44


Chu Cận Xuyên ngẩn người, chỉ nghĩ cô gái trẻ thích hoa cỏ, liền đồng ý.

"Không dùng, cô cứ tự nhiên."

"Tốt quá! Vậy anh có ở lại ăn trưa không?"

Chu Cận Xuyên ban đầu chỉ định để đồ lại, đưa tiền cho cô rồi chuẩn bị về văn phòng làm việc tiếp.

Dù sao hai người bọn họ cũng mất cả buổi sáng để mua sắm nhiều thứ.

Tuy nhiên, lời nói đến miệng, anh lại đồng ý một cách khó hiểu: “Cũng được!"

Dù sao ăn một bữa cũng không tốn thời gian.

Về văn phòng cũng phải đến nhà ăn ăn cơm.

Bên Tạ Tiểu Quân đang hỏi Diệp Tiểu Vũ về chuyện xảy ra tối qua.

Nghe Diệp Tiểu Vũ kể về bữa ăn tối hôm qua của mấy người, anh ta đang nghi ngờ liệu cậu bé có đang nói quá không.

Nghe đoàn trưởng Chu sẽ ở lại ăn cơm, anh ta liền phấn khởi hùa theo: “Vậy trưa nay phải thử tay nghề nấu nướng của đồng chí Tô rồi."

Tô Ý mỉm cười: “Đồng chí Tạ thích ăn món gì?"

Tạ Tiểu Quân cười toe toét: “Tôi thích ăn cay, không có cay không vui!"

Tô Ý vui vẻ gật đầu: “Không vấn đề gì! Biết đào đất không?"

Tạ Tiểu Quân ngớ người, nụ cười dần dần đông cứng lại.

Anh ta còn nghĩ mình nghe nhầm: “Đào đất?"

Tô Ý hướng mắt về Diệp Tiểu Vũ, cậu bé liền nhanh chóng mượn một cái cuốc từ nhà hàng xóm.

"Chú Tạ, chị Tô nói chúng ta không nuôi người nhàn rỗi, mỗi người đều phải đóng góp một phần công sức cho tập thể.”

“Sáng nay cháu và Noãn Noãn đã cùng chị Tô dọn dẹp vệ sinh, lát nữa chúng cháu sẽ cùng chị Tô nấu ăn."

Tạ Tiểu Quân giật giật khóe miệng, quay sang nhìn khu đất rộng mà Tô Ý chỉ định.

Anh ta tới đây để đào đất sao?

Tạ Tiểu Quân tủi thân nhìn sang Chu Cận Xuyên, hy vọng anh sẽ giúp mình nói vài câu.

Nhưng không ngờ Chu Cận Xuyên lại xoắn tay áo: “Tôi sẽ cùng cậu làm, làm xong rồi ăn cơm!"

Tô Ý vào nhà xem xét đồ đạc mà hai người vừa mang đến.

Một bao bột mì cao cấp, một bao gạo, cùng mỡ lợn để làm dầu.

Ngoài ra còn có thịt nạc và một con gà đã làm sạch lông.

Thịt gà vẫn còn ấm, rõ ràng là vừa g.i.ế.c sáng nay.

Còn lại là một vài loại rau thường thấy.

DTV

Tô Ý nhìn đống đồ này, không khỏi cảm thán.

Chu Cận Xuyên quả là hào phóng, đã cho tiền ăn, lại còn mua nhiều đồ như vậy.

Xem ra anh thật sự quan t@m đến hai đứa trẻ..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 45: Chương 45


Cũng thấy rõ trước đây chị Lưu tham lam đến thế nào! Có điều kiện thế này mà còn nuôi hai đứa bé gầy nhom.

Tối qua, Tô Ý đã phát hiện Chu Cận Xuyên và Diệp Tiểu Vũ đều không thể thiếu thịt, liền quyết định chặt nửa con gà để nấu cùng khoai tây.

Phần còn lại sẽ làm món gà xào ớt, đáp ứng yêu cầu của Tạ Tiểu Quân.

Còn thịt heo, hôm nay không dùng, tránh để "ông chủ Chu" cho rằng cô không biết tiết kiệm.

DTV

Tô Ý lấy một miếng đậu hũ, định chiên sơ rồi hầm nhỏ lửa, đến lúc đó rắc ít lá tỏi non lên sẽ rất thơm ngon.

Ngoài ra, cô cắt nhỏ hẹ, đập hai quả trứng vào chảo chiên vàng.

Với hai quả trứng có thể chiên một đĩa lớn.

Còn canh thì sẽ dùng đậu hũ và các phần thừa còn lại để nấu canh chua cay, đến lúc ăn thì cho một quả trứng vào khuấy đều, rồi rắc ít lá tỏi non thái nhỏ lên.

Khi đồ ăn đã sẵn sàng, Tô Ý liền bảo Diệp Tiểu Vũ lấy nước cho hai lao động trong sân rửa tay ăn cơm.

Tạ Tiểu Quân thở hồng hộc, nghe nói có thể ăn cơm rồi, lập tức vứt cuốc xuống.

"Đoàn trưởng! Đã xong gần hết rồi, chúng ta đi ăn cơm trước đã!"

Anh ta chỉ dựa vào mùi thơm từ trong nhà mà cố gắng hoàn thành công việc.

Chu Cận Xuyên bất đắc dĩ nhìn anh ta: “Cậu qua trước đi, tôi xới đất thêm một chút rồi tới."

Tô Ý mang đồ ăn ra, vừa hay gặp Tạ Tiểu Quân.

Thấy anh ta mồ hôi nhễ nhại, cô ngượng ngùng nói: “Đồng chí Tạ, vất vả cho anh rồi! Mau rửa tay ăn cơm đi!"

Nói xong, cô nhìn vào sân.

Thấy Chu Cận Xuyên vẫn đang cẩn thận chỉnh sửa đất, làm việc rất tỉ mỉ, hơn nữa người anh sạch sẽ không giống Tạ Tiểu Quân lấm lem.

"Đoàn trưởng Chu từng đi làm thanh niên trí thức ở nông thôn sao?"

Tạ Tiểu Quân rửa mặt: “Chưa từng nghe đến."

Tô Ý mỉm cười, vội vàng đi lấy cơm.

Trước khi ăn, Tạ Tiểu Quân âm thầm thề rằng sẽ không bao giờ ở lại đây ăn cơm nữa, một bữa cơm phải làm nhiều việc như vậy, thật không đáng!

Nhưng sau khi ăn xong: “Đồng chí Tô, lần sau có việc gì, cứ gọi điện thoại cho tôi!"

Sau bữa ăn, Chu Cận Xuyên và Tạ Tiểu Quân đều vội vàng trở về chuẩn bị cho nhiệm vụ ngày mai.

Trước khi rời đi, Tô Ý đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nhắc nhở: “Đoàn trưởng Chu, sáng mai trước khi các anh xuất phát, ghé qua chỗ tôi một chút nhé!".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 46: Chương 46


Chu Cận Xuyên ngạc nhiên trong chốc lát, rồi nghe cô tiếp tục nói: “Tôi sẽ làm chút đồ ăn để các anh mang theo."

Chu Cận Xuyên hiểu ra, định nói là không cần.

Nhưng Tạ Tiểu Quân đã nhanh chóng đáp lời trước: “Cảm ơn đồng chí Tô!"

Chu Cận Xuyên cười bất lực, những thứ được gửi đến hôm nay vốn là để ba người ăn trong mấy ngày tới.

Nhưng cuối cùng lại bị anh và Tạ Tiểu Quân ăn, còn mang đi mất rồi.

May mà tiền đã đủ, nhìn vẻ bề ngoài cô cũng khá nhanh nhẹn, thiếu gì chắc cũng sẽ đi mua.

Nghĩ vậy, Chu Cận Xuyên yên tâm rời đi.



Ở phía bên kia, Tần Vân Phong vì chuyện bị ghi kỷ luật mà trằn trọc suốt đêm không ngủ được.

Khó khăn lắm mới từ một binh lính bình thường lên được chức, từ trung đội trưởng leo lên tới phó đội trưởng.

Vốn định lấy lòng Bạch Nhược Lâm, dựa vào gia đình cô ta và mối quan hệ với chính ủy Vương để lần này được thăng chức thành Đại đội trưởng chính thức.

Không ngờ lại gặp chuyện này ngay lúc quan trọng, giờ việc thăng chức không còn hy vọng.

Ban đầu còn ôm tâm lý nghĩ viết kiểm điểm xong là có thể qua chuyện.

Đợi sau này trời yên biển lặng rồi sẽ tính tiếp.

Ai ngờ, hôm qua chính ủy Vương vừa nói xong không lâu, lại đột nhiên xuất hiện lệnh ghi kỷ luật và thông báo phê bình.

Trời vừa sáng, Tần Vân Phong chạy đến dưới ký túc xá của Bạch Nhược Lâm, muốn hỏi cô ta xem có cách nào xoay chuyển tình thế không.

DTV

Đợi dưới lầu hồi lâu, mãi mới thấy Bạch Nhược Lâm xuống.

Thấy mắt cô ta cũng quầng thâm, mặt còn đầy tức giận.

"Nhược Lâm, đêm qua em cũng không ngủ được sao?"

Bạch Nhược Lâm hừ lạnh: “Làm sao em ngủ được? Rõ ràng không phải chuyện của em, giờ lại phải viết kiểm điểm vì anh! Thông báo phê bình, ghi kỷ luật!"

"Tần Vân Phong, không phải anh nói là Tô Ý rất dễ xử lý sao? Sao cô ta không hề quan tâm đến tiền đồ của anh?"

Tần Vân Phong thu mắt: “Có lẽ cô ta tức giận, lại thêm nhiều người ủng hộ nên bị kích động.

Em yên tâm, hôm nay anh nhất định sẽ lấy lại thư hủy hôn."

Nhắc đến thư hủy hôn, Bạch Nhược Lâm cũng lo lắng: “Đúng, hôm nay dù thế nào cũng phải lấy lại, kẻo đêm dài lắm mộng.

Tối qua chính ủy Vương cũng gọi điện nhắc nhở em việc này rồi."

"Nếu lấy lại được, chuyện thăng chức của anh sau này còn có thể có hy vọng.

Không thì vẫn để lại mối họa.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 47: Chương 47


Tần Vân Phong gật đầu: “Anh sẽ đi tìm cô ta ngay bây giờ.

Em yên tâm! Qua một đêm, giờ chắc cô ta cũng hối hận rồi!"

Nói xong, Tần Vân Phong định đạp xe đi.

Bạch Nhược Lâm vội gọi lại: “Anh định tìm ở đâu?"

Tần Vân Phong ngẩn ra: “Đi tìm ở nhà khách thị trấn."

Bạch Nhược Lâm mím môi: “Anh nên tìm ở cổng hoặc ven đường xem.

Không có thư giới thiệu, cô ta chắc chắn không ở được nhà khách."

Tần Vân Phong không tin quay đầu nhìn Bạch Nhược Lâm.

Thấy cô ta tự tin, anh ta mới phản ứng kịp.

Hóa ra cô ta đã biết Tô Ý không ở được nhà khách nên mới dặn anh ta không ra ngoài nếu Tô Ý liên lạc, cũng không cho phép anh ta được ra ngoài.

Anh ta vốn nghĩ Bạch Nhược Lâm luôn kiêu ngạo, không ngờ cũng biết dùng mưu kế sao?

Bạch Nhược Lâm cắn môi: “Anh Tần, anh không trách em chứ? Hôm qua em thật sự tức giận quá."

DTV

Tần Vân Phong hạ mắt, thôi, cô ta cũng vì quá quan tâm đến mình.

Phụ nữ có chút ghen tuông cũng là bình thường.

"Em đừng nghĩ lung tung, đúng là phải cho cô ta nếm chút khổ sở, sao anh có thể trách em được cơ chứ?"

"Nhược Lâm, em giúp anh trả trước số tiền 60 đồng nợ chính ủy Vương được không? Sau này anh có sẽ trả ngay cho em, cả tiền hôm qua em bỏ ra nữa, anh sẽ không để em phải trả số tiền đó."

Bạch Nhược Lâm mím môi, đành gật đầu: “Được, em biết rồi, anh mau đi lấy lại đồ đi!"

Nhìn Tần Vân Phong vội vàng đạp xe đi tìm Tô Ý, lòng Bạch Nhược Lâm cảm giác rất khó chịu.

Nhưng nghĩ đến hôm qua tận mắt nhìn thấy cô ra khỏi cổng, chắc chắn phải ở ngoài một đêm, lòng cô ta lại trào lên niềm vui.

Tần Vân Phong đạp xe đến cổng, tìm kỹ hai bên đường nhưng không thấy người đâu.

Đến nhà khách thị trấn hỏi thăm, biết được ngày hôm qua cô không ở đó.

Tìm khắp thị trấn không thấy, quay về hỏi bảo vệ cũng không được gì, anh ta đành xị mặt quay lại.

Bạch Nhược Lâm nghe không tìm thấy người, giọng cao lên hai phần: “Sao có thể không thấy? Chẳng lẽ cô ta đã về rồi?"

Tần Vân Phong lắc đầu: “Không thể nào, không có thư giới thiệu không mua được vé tàu.

Giờ anh chỉ lo cô ta có gặp chuyện gì không?"

Bạch Nhược Lâm bị sự lo lắng trên mặt anh ta làm nhói lòng: “Anh Tần, có phải anh quan tâm đến cô ta không?".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 48: Chương 48


Tần Vân Phong vội trấn an, lên tiếng giải thích: “Làm sao có thể? Anh lo lắng thư hủy hôn trên người cô ta bị kẻ xấu lấy mất, em đừng nghĩ nhiều."

"Thế thì tốt, tìm cả buổi sáng nên chắc anh cũng đói rồi, mình vào căng tin ăn cơm đã, rồi tìm tiếp."

"Ừ, nhưng hôm qua anh đưa hết tiền của mình cho cô ta rồi, giờ không có tiền ăn."

"..."

Tô Ý - người mà hai người tìm cả buổi sáng không thấy, giờ đang bận rộn làm trứng trà.

DTV

Phòng làm việc của Chu Cận Xuyên còn ít trà Long Tỉnh thượng hạng, nhưng tiếc là để lâu quá, vừa mở ra đã nghe mùi hôi.

Rõ ràng là bình thường anh chẳng để tâm, lãng phí đồ tốt.

Tô Ý ngâm trà trong nước rửa sạch rồi phơi khô.

Dùng để nấu trứng trà là tuyệt vời.

Đầu tiên luộc trứng khoảng mười phút, rồi rửa sạch, đập vỡ vỏ, sau đó cho trà và gia vị vào nấu thêm mười phút nữa.

Khi Tô Ý nấu trứng trà, hai đứa trẻ đứng xung quanh nhìn.

Có lẽ vì bình thường quá chán, trong nhà có người mới làm gì chúng cũng thấy mới lạ.

"Chị Tô, sao trứng này lại có mùi thịt kho?"

Tô Ý cười, gắp hai quả trứng ra: “Nếm thử đi."

Hai đứa trẻ thường không được ăn trứng luộc, nói chi trứng trà!

Cắn một miếng, cả hai mắt sáng lên: “Ngon quá, chị Tô, hóa ra trứng cũng có thể thơm thế này."

Thấy hai đứa ăn ngon lành, ăn vài miếng đã hết.

Tô Ý lại bóc thêm hai quả đưa cho chúng: “Không nên ăn nhiều quá, dễ đầy bụng khó tiêu.

Nhưng đừng lo, sau này ngày nào hai đứa cũng có trứng ăn, đến khi nào chán không muốn ăn nữa thì thôi."

Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn nhìn nhau cười.

Trứng ngon thế này, sao có thể có ngày ăn chán được cơ chứ?

Hai đứa trẻ ăn xong, Tô Ý cũng thử một miếng, cảm thấy mùi vị cũng khá ngon.

Cô đựng một ít trong bát, định mang qua cho ba chị đã mang cơm sáng tới để họ thử.

Coi như là lời cảm ơn, tiện thể xây dựng mối quan hệ tốt với họ.

Sau khi chuẩn bị xong trứng luộc, Tô Ý liền bảo Diệp Tiểu Vũ cầm cuốc, đi đến nhà chị Diêu gần nhất.

Chồng của chị Diêu là đại đội trưởng trong quân đội.

Khi ba người gõ cửa vào sân, phát hiện chị Trịnh cũng đang ở đó.

Hai người đang đạp máy khâu trong sân, bàn chuyện may quần áo, nói cười rất vui vẻ.

Thấy Tô Ý đến, hai người vội mời vào sân..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 49: Chương 49


Tô Ý cũng cười chào hỏi: “Chị Diêu, em mang cuốc đến cho chị! Không ngờ chị Trịnh cũng ở đây, vừa hay em mới nấu trứng luộc, mang qua cho hai chị thử xem."

Chị Diêu cười nói: “Chúng tôi lớn hơn cô mười mấy tuổi, gọi là chị có chút không hợp lắm!"

Tô Ý mỉm cười: “Thật vậy sao? Em còn cứ tưởng các chị cũng chỉ hơn hai mươi tuổi thôi! Thấy các chị còn trẻ thế này, gọi cô thì em không thể nào nói ra được."

Hai người thấy Tô Ý miệng lưỡi ngọt ngào, cũng cười không ngớt.

Chị Trịnh đứng dậy nhận lấy trứng luộc: “Từ trưa nay chúng tôi đã ngửi thấy mùi thơm từ sân nhà cô bay qua, không ngờ cô còn trẻ mà nấu ăn lại giỏi như vậy!"

Nói rồi, hai người không khách sáo mà bóc một quả trứng luộc ra thử.

"Ừm, ngon quá! Thơm ghê!"

"Đúng là ngon thật, sau này Tiểu Vũ và Noãn Noãn có lộc ăn rồi!"

Tô Ý tranh thủ nhìn quần áo trên máy khâu: “Không ngờ tay nghề của chị Trịnh lại tốt thế này, em thấy còn đẹp hơn quần áo may sẵn ngoài tiệm, nhìn cái viền cổ này thật là tinh xảo."

Chị Trịnh được khen, có chút ngại ngùng: “Ở trong đại viện cũng không có việc gì, rảnh rỗi thì thích mày mò cái này, cái áo này là tôi làm giúp chị Diêu."

Chị Diêu chợt nhớ ra: “Đồng chí Tô, cô nói hành lý của cô bị mất rồi đúng không? Vậy chẳng phải là chỉ có mỗi bộ quần áo trên người sao?"

Tô Ý vâng một tiếng: “Đúng thế, hôm nay ở nhà giặt giũ, phơi phóng nên không ra ngoài được, em định ngày mai ra ngoài xem có ai bán quần áo may sẵn không."

Chị Trịnh nghe vậy liền vội khuyên: “Chỗ chúng ta ở xa, quần áo may sẵn vừa đắt vừa xấu, không bằng cô mua ít vải về đây, tôi giúp cô may."

"Thật sao?" Tô Ý bỗng nhiên cảm động: “Chị Trịnh, em vui quá không biết nói gì hơn, lần sau em mời chị đến nhà ăn cơm nhé?"

Chị Trịnh ngoài miệng thì nói không cần khách sáo, nhưng lại có chút động lòng muốn thử tay nghề của cô nên đã đồng ý.

Chị Diêu cũng được mời, cảm thấy hơi ngại.

Liền hỏi cô có thiếu gì không: “Đúng rồi, tôi thấy buổi trưa cô mượn cuốc, là định xới đất sao?"

Tô Ý vội giải thích: “Em thấy trong sân còn nhiều đất trống không dùng đến, nên định xới lên trồng ít rau, sau này khỏi phải mua rau, vừa tiết kiệm, lại tiện lợi hơn."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 50: Chương 50


Chị Trịnh che miệng cười: “Cô tìm đúng người rồi, chị Diêu là người thích trồng rau nhất trong đại viện này, cô nhìn tuổi còn trẻ thế mà đã biết lo toan cuộc sống!"

Chị Diêu cảm thấy như tìm được tri kỷ: “Đồng chí Tô làm rất đúng, sống là phải tính toán cẩn thận, nhưng bây giờ sắp vào mùa hè rồi, cô gieo hạt chắc là không kịp đâu."

"Vừa hay tôi đang định nhổ cây non để trồng xen, nhưng bận may quần áo nên quên mất, cô có thể mang về trồng, cứ thoải mái mà lấy!"

Nói xong, chị Diêu kéo Tô Ý đi tham quan (khoe) vườn rau nhỏ của mình.

Bên trong toàn một màu xanh mướt, cây cối mọc rất tốt.

Chị Diêu vừa giới thiệu vừa không ngừng tay.

"Cà chua, cà tím, ớt, dưa chuột, mướp, đậu bắp, cô xem cô còn thiếu gì! Hành lá, hẹ, mầm tỏi cũng lấy một ít nhé!"

Tô Ý cảm động đến rưng rưng, cảm ơn rối rít rồi mang về trồng.

Trồng xong rau, lại lấy ga trải giường và vỏ chăn đã giặt sạch phơi khô mang vào trải lại.

Ba người mệt nhoài, buổi tối chỉ đơn giản nấu chút mì sợi với rau xanh và thịt để ăn rồi đi ngủ sớm.

Có lẽ do ngủ sớm, sáng sớm hôm sau Tô Ý đã thức dậy.

Trước khi đi ngủ cô đã để bột mì lên men, lại ngâm miến và rau khô.

Cô dự định buổi sáng sẽ rán mỡ từ mỡ heo, rồi trộn vụn mỡ với một ít rau để làm nhân bánh bao.

Hôm nay Chu Cận Xuyên cũng dậy sớm, định xuất phát sớm hơn.

DTV

Thấy trời mới tờ mờ sáng, nghĩ chắc Tô Ý và hai đứa trẻ chắc còn chưa dậy.

Anh không định qua.

Tạ Tiểu Quân nhớ tới lời Tô Ý nói về bữa sáng, liền không nhịn được mà khuyên: “Đoàn trưởng, chúng ta cứ qua đó xem sao, lỡ đâu họ dậy rồi đang đợi thì sao."

"Được thôi!"

Khi hai người đến nơi, Chu Cận Xuyên đứng từ xa đã thấy đèn trong bếp đang sáng.

Từ xa nhìn lại, thấy trong bếp hơi nước nghi ngút, Tô Ý đang bận rộn dưới lớp khói trắng.

Trong đại viện lúc này vẫn còn yên tĩnh, trong đầu Chu Cận Xuyên bất chợt hiện lên cụm từ "năm tháng tĩnh lặng".

Tô Ý thấy hai người đến, vội lấy mấy chiếc bánh bao trắng vừa hấp xong bỏ vào một túi, lại xếp thêm mấy quả trứng luộc.

"Đoàn trưởng Chu, đồng chí Tạ, các anh mang theo mà ăn dọc đường!"

Tạ Tiểu Quân vui vẻ nhận lấy.

Ánh mắt Chu Cận Xuyên lướt qua khuôn mặt cô một lúc: “Cảm ơn, mấy ngày này Tiểu Vũ và Noãn Noãn đành giao cho cô.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 51: Chương 51


"Hai người đó vừa bị phạt, chắc không dám làm bậy đâu, nếu thật sự có gì xảy ra, cô cũng đừng cứng rắn đối đầu, đợi tôi về rồi tính."

Tô Ý gật đầu lia lịa: “Yên tâm đi, tôi biết mà."

[Anh mau về sớm mới tốt hơn, kẻ ngốc mới cứng đối cứng đối đầu với họ.]

[Dù họ có muốn cứng đối cứng thì mình cũng sẽ như cục đá trong nhà xí - vừa hôi vừa cứng, không sợ!]

Chu Cận Xuyên khẽ cúi đầu, khóe môi nhếch lên: “Đi thôi!"

Sau khi hai người đi rồi, Tô Ý vội vàng soi gương.

Quả nhiên thấy trên mặt mình dính bột mì, bảo sao lúc nãy Chu Cận Xuyên nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ như vậy!

Hôm nay là thứ Hai, Diệp Tiểu Vũ phải đi học.

Cậu bé vừa rửa mặt xong đã định ra khỏi nhà: “Chị Tô, em sắp trễ rồi, chị có thể gói hai cái bánh bao đểo em mang đến trường ăn được không?"

Tô Ý nhìn ra ngoài đường, không thấy mấy đứa trẻ khác: “Tiểu học mà cũng phải đi sớm vậy sao?"

Diệp Tiểu Vũ ngại nngùng cúi đầu: “Cũng không phải, chỉ là em muốn đi sớm thôi."

Tô Ý chợt hiểu ra, thằng nhóc này có lẽ muốn đến sớm là giả, mà muốn mang bánh bao đến lớp ăn mới là thật.

Lúc đó, cô cũng không vạch trần cậu bé, chỉ dùng hộp cơm đựng hai cái bánh bao to tròn, lại bỏ thêm hai quả trứng luộc đã bóc sẵn.

"Đi đi! Lát nữa chị sẽ dẫn Noãn Noãn ra ngoài mua đồ, nếu trưa về muộn thì em ở nhà làm bài tập trước nhé!"

Diệp Tiểu Vũ ôm lấy hộp cơm, phấn khởi nói: “Em biết rồi! Chị Tô, Noãn Noãn, em đi học đây!"

Nhìn bóng dáng Diệp Tiểu Vũ chạy nhẹ nhàng, Tô Ý cũng vui vẻ mỉm cười.Cô cùng Diệp Noãn Noãn ăn sáng, rồi đơn giản dọn dẹp xong chuẩn bị ra ngoài.

Tô Ý còn cố ý mang theo trứng luộc cho hai đồng chí gác cổng.

Hôm qua may mà nhờ họ nên cô mới được vào đại viện , nếu không cũng sẽ không có những cơ hội sau này.

DTV

Hai người vội vàng xua tay: “Không cần, không cần, sáng sớm nay đoàn trưởng Chu đã dặn rồi, sau này cô cũng giống như người trong đại viện , ra vào bình thường."

Tô Ý thấy họ không nhận, liền đặt thẳng hộp cơm lên bàn: “Lát nữa tôi về lấy."

Nói xong, cô kéo Diệp Noãn Noãn rời đi.

Hai đồng chí gác cổng: Đồng chí Tô này thật có lòng! Bảo sao lại được đoàn trưởng Chu ưu ái để cho ở lại đây!

Tô Ý nắm tay Diệp Noãn Noãn, hai người đi chậm rãi, vừa hay cũng giúp cô quen thuộc môi trường xung quanh.

Đi ra khỏi khu quân đội không xa, chính là con phố náo nhiệt nhất trong thị trấn.

Hai bên phố có bưu điện, hợp tác xã cung ứng và mua bán, cửa hàng nông sản và thực phẩm, nhà hàng quốc doanh, nhà nghỉ, v.v.

Vì là thị trấn lớn giao thông bốn phương, cộng thêm gần khu quân đội, hàng hóa bán rất đầy đủ, rất náo nhiệt.

Chỉ là Tây Bắc vẫn xa xôi, không giống như các thành phố lớn đã dần dần mở cửa nền kinh tế tư nhân.

Ở đây chưa thấy ai bày hàng trên đường để buôn bán, chỉ thỉnh thoảng có nông dân gần đó đến bán rau tự trồng và trứng gà tích cóp.

Tô Ý dẫn Diệp Noãn Noãn đi dạo một vòng, đầu tiên vào hợp tác xã cung ứng và mua bán, định mua những thứ cần thiết trước.

Mua hai bộ đồ lót thay đổi, ba đôi tất.

Nhìn đôi giày vải đen bụi bặm dưới chân, cô cắn răng mua một đôi giày thể thao, còn lấy thêm một đôi giày sandal trắng.

Chỉ riêng hai đôi giày đã tốn của cô năm đồng!

Tô Ý xót tiền, nên khi nhân viên bán hàng của hợp tác xã cung ứng và mua bán đề nghị mua vải sợi tổng hợp, Tô Ý lập tức từ chối!

“Vải sợi tổng hợp bây giờ mua chỉ cần một nửa phiếu vải, rất đáng giá!”

Tô Ý cắn môi, có chút chột dạ: “Không, tôi vẫn thích đi vải bông hơn.”

Vải bông thoáng khí, chủ yếu giá chỉ có năm hào một thước!

Tô Ý kéo sáu thước vải màu vàng nhạt, định tự làm áo sơ mi, phần còn lại có thể may váy cho Diệp Noãn Noãn.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 52: Chương 52


Chỉ riêng mấy mét vải này đã tốn của cô mười bốn đồng, còn đã dùng hết tất cả phiếu vải.

Muốn mua thêm cũng không thể mua được.

Trong lòng Tô Ý thầm mắng, phiếu vải lấy từ Tần Vân Phong quá ít.

Mà cô lại thật sự không biết những phiếu vải này là Tần Vân Phong gom từ đồng đội để làm vui lòng Bạch Nhược Lâm.

May mà sắp vào mùa hè, mua những thứ này tạm thời đã đủ.

Mua xong đồ mặc, Tô Ý lại dẫn Diệp Noãn Noãn đến quầy thực phẩm phụ.

Ban đầu định xem có món bánh nào ngon không, nhưng vừa nghe giá quá đắt, còn phải dùng phiếu lương thực, lập tức từ bỏ ý định.

“Noãn Noãn, về rồi chị sẽ làm bánh cho em được không?”

Diệp Noãn Noãn dĩ nhiên lập tức đồng ý.

“Ngoan quá, đi nào, chị mua kẹo cho em ăn!”Tô Ý mua một cân kẹo sữa Đại Bạch Thỏ để hai đứa trẻ ăn thỏa thích, rồi mua một cân đường trắng, một cân đậu xanh để làm bánh.

Cô cũng mua thêm một ít gia vị để nấu trứng trà.

Hôm nay đi dạo một vòng, Tô Ý mới phát hiện, ba mươi đồng dù nhiều.

Nhưng với nhiều người tiền lương một tháng cũng không đủ.

Nhưng chia ra cho mỗi ngày cũng chỉ một đồng, mà đó là cho cả ba người họ.

So với mục tiêu cuộc sống đầy đủ của cô, còn kém rất xa.

Hơn nữa cuộc sống hiện tại chỉ là tạm thời, ai biết sẽ ở đó bao lâu, vẫn phải nghĩ cách kiếm tiền.

Tô Ý dự định thử nghiệm với món trứng trà.

Trứng gà trong hợp tác xã cung ứng và mua bán giá năm xu một quả, nhưng Tô Ý không có phiếu trứng gà.

DTV

Cô đành dẫn Diệp Noãn Noãn đến quầy hàng nông dân phía sau, hai người dạo một vòng rồi dừng lại trước mặt một cụ bà.

“Bà ơi, trứng gà này bán thế nào?”

Bà cụ ngước nhìn Tô Ý: “Ồ, cô gái xinh đẹp quá, trứng gà này sáu xu một quả, hợp tác xã cung ứng và mua bán bán năm xu nhưng ở đây không cần phiếu.”

Tô Ý thấy mình chưa hỏi, bà cụ đã nói rõ, có vẻ rất am hiểu thị trường.

“Bà ơi, nếu cháu mua nhiều, có thể giảm giá không?”

“Cô muốn mua bao nhiêu? Giảm giá thế nào?”

“Cả rổ này cháu đều lấy hết, cháu có việc cần, nếu xài hết, vài ngày sau cháu sẽ tìm bà mua nữa!”

“Vài ngày nữa còn cần? Trời ơi, cô gái ơi, trứng gà không để lâu được, hơn nữa nhà tôi cũng không còn trứng!”

“Nhà bà không có, nhưng những người khác trong làng cũng không có sao?”

Những năm 70 vì lo sợ gia cầm tranh lương thực với người, nên quy định mỗi nhà không được nuôi quá ba con gà.

Nhưng quy định này đã bị bãi bỏ vào năm 1978.

Vì vậy, bây giờ nông dân đều nuôi gà, có thể ăn trứng gà, còn có thể tích trữ để đổi tiền.

Không có tiền để đón Tết, bán một con gà là có thể có cái Tết khá khẩm.

Tô Ý vừa nhắc, bà cụ liền hiểu ra: “Được rồi! Cô đã nói như vậy thì năm xu một quả nhé, bán hết sớm tôi còn về nấu cơm cho cháu!”

Rổ này có sáu mươi quả, Tô Ý trả ba đồng, còn hỏi địa chỉ và cách liên lạc với bà cụ.

Dự định tự thử nghiệm, nếu bán được tốt, sẽ gọi điện cho bà cụ đi thu trứng gà.

Còn chỗ bán trứng trà, Tô Ý cũng đã chọn xong, bến xe ở đây nối liền với thành phố và huyện, là nơi có lưu lượng người qua lại nhiều nhất trong thị trấn.

Tô Ý dùng vải che trứng gà lại, nhìn thấy không còn sớm, cô liền dẫn Diệp Noãn Noãn trở về.

Khi đi ngang qua cổng, có một đồng chí chạy ra từ bên trong, đưa hộp cơm cho Tô Ý..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 53: Chương 53


“Đồng chí Tô, cảm ơn món trứng trà của cô, rất ngon!”

“À, vừa rồi quên nói với cô, hôm qua Phó đội trưởng Tần chạy đến thị trấn tìm cô, tìm cả buổi không thấy mới quay về, anh ấy còn hỏi chúng tôi, chúng tôi chỉ nói không thấy!”

Tô Ý cười cảm ơn.

Trên đường về, cô bắt đầu suy nghĩ.

Tần Vân Phong gấp gáp tìm cô làm gì? Là muốn lấy lại tiền hay lấy lại thư hủy hôn? Hay là muốn đuổi cô về quê?

Bất kể là gì, tính toán của anh ta đều sẽ thất bại.

Cô không phải là nguyên chủ, không có tình cảm với anh ta, nếu có thì đó cũng là mối thù không đội trời chung.

Sự thật chứng minh, con người không chịu nổi "sự lo nghĩ".

Vừa vào cổng không lâu, Tô Ý đã chạm mặt Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm.

Tô Ý vốn không muốn cứng đối cứng với anh ta vào lúc này, nhưng không làm gì vẫn không thể tránh được.

Tần Vân Phong nhìn thấy cô trước tiên sững sờ một chút, sau đó chạy đến: “Tô Ý! Mấy ngày nay cô đi đâu? Có biết tôi đã tìm cô cả ngày không?”

Tô Ý nghe thấy giọng điệu chất vấn của anh ta liền cười: “Tần Vân Phong, anh có bệnh phải không? Anh đã làm rõ, bây giờ chúng ta không có quan hệ gì nữa, tôi đi đâu còn phải báo cáo với anh sao?”

Tần Vân Phong bị nghẹn họng, không quan tâm đến lời mở đầu, trực tiếp đưa tay ra.

“Tô Ý, cô đưa thư hủy hôn hôm đó cho tôi trước, còn lại tôi sẽ từ từ nói với cô sau.”

“Phì——” Tô Ý nhổ một bãi nước bọt vào tay anh ta.

“Anh nghĩ mình là gì? Muốn thư hủy hôn, tôi thấy anh đang mơ đấy!”

Nói xong, Tô Ý không định ở lại lâu, liền nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Noãn Noãn chuẩn bị đi về.

“Tô Ý, cô đừng hối hận!”

Bạch Nhược Lâm thấy Tần Vân Phong cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tô Ý, không khỏi tiến lên đẩy anh ta một cái.

“Anh Tần, Tô Ý là người ngoài sao lại ở trong đại viên, tay cô ấy còn cầm nhiều đồ như vậy, đứa trẻ đó chẳng phải là Diệp Noãn Noãn sao?”

DTV

“Có phải cô ta đã lợi dụng lúc Diệp Noãn Noãn ở nhà một mình, trộm đồ còn muốn bắt cóc trẻ con! Em thấy cô ta tham tiền đến phát điên rồi.”

Tần Vân Phong vốn đã rất tức giận.

Nghe Bạch Nhược Lâm nói vậy, anh ta cũng cảm thấy có chút kỳ quái.

Tô Ý vừa mới đến đại viện, không quen ai, làm sao lại ôm chặt con của người khác như thế.

Nhìn thấy viên kẹo sữa trong tay đứa trẻ, anh ta liền hiểu ra mọi chuyện.

"Tô Ý, đứng lại! Tôi không ngờ cô lại vừa bắt cóc trẻ em vừa ăn trộm đồ của nhà người khác.

Tôi thấy cô điên rồi!"

Tô Ý nghe thấy liền dừng chân, ngạc nhiên quay đầu nhìn hai người.

"Cái gì cơ?"

Bạch Nhược Lâm thấy cô "chột dạ", liền vội vàng tiến lên chặn đường cô.

"Đồng chí Tô, đây là khu đại viện, cô không ra được đâu, tốt nhất là mau giao đứa trẻ ra!"

"Cô dù có đường cùng cũng không thể đi bắt cóc trẻ em của người khác để bán, giờ dừng tay thì tội vẫn còn nhẹ!”

Chuyện Tô Ý chăm sóc hai đứa trẻ, ngoài những hộ gia đình ở gần, người khác trong khu đại viện đều không biết.

Đặc biệt là những người độc thân sống trong ký túc xá.

Thấy nhiều người xúm lại chỉ trích, Bạch Nhược Lâm càng đắc ý hơn.

Nếu đoàn trưởng Chu biết cô ta cứu được đứa trẻ từ tay bọn buôn người, không biết sẽ báo đáp cô ta thế nào?

Khi hai người đang vây quanh Tô Ý thì Diệp Tiểu Vũ vừa tan học liền chạy tới như một mũi tên: “Chị Tô, Noãn Noãn, sao hai người lại ở đây?"

Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm nhìn nhau: “Chị Tô?"

Bạch Nhược Lâm hoàn hồn: “Tiểu Vũ, em đừng sợ, có phải người phụ nữ này nhân lúc đoàn trưởng Chu không có nhà đã đe dọa hai người không? Em cứ nói thật với mọi người, mọi người sẽ đứng ra bảo vệ em."

Diệp Tiểu Vũ nhìn cô ta như thể cô ta bị bệnh.

Cậu bé kéo Tô Ý và Diệp Noãn Noãn định quay về.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 54: Chương 54


Tô Ý cả quá trình đều cười nhạt xem kịch, không biện hộ, chỉ muốn xem hai kẻ kỳ quái này còn định giở trò gì nữa.

Kết quả, chỉ đến thể thôi sao?

Thấy ba người định đi, Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm kích động mọi người vây quanh ba người lại.

Tô Ý cảm thấy mệt mỏi, không muốn chơi với họ nữa: “Cút đi!"

"Hai người định làm gì nữa, tôi đã nhường nhịn hai người rồi, hai người còn mặt dày bám riết không buông?"

Bạch Nhược Lâm cười lạnh một tiếng: “Đồng chí Tô, nếu cô còn không buông hai đứa trẻ, chúng tôi đành phải áp giải cô đến đồn công an."

Lời vừa dứt, Bạch Nhược Lâm định ra tay.

Đột nhiên, có người quát lớn từ xa: “Dừng tay!”

Tô Ý nhìn thấy, là chị Diêu và chị Trịnh đến.

Hai người nghe thấy động tĩnh liền tới xem náo nhiệt, không ngờ vừa nghe vài câu đã nhận ra đôi nam nữ mèo mả gà đồng này lại tới gây sự với Tô Ý.

Hơn nữa còn công khai vu khống cô bắt cóc trẻ em?

"Hai người hồi sáng ra cửa, đầu có bị kẹp cửa không?”

"Nếu đồng chí Tô thực sự bắt cóc trẻ em, sao không đi ra ngoài đại viện mà lại về nhà làm gì?" Mắng hai người xong, chị Diêu và chị Trịnh phối hợp với nhau, kể lại chuyện Tô Ý ở lại chăm sóc hai đứa trẻ.

"Đều tại hai người này không biết điều, khiển đồng chí Tô không dám về nhà!"

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, may nhờ có đồng chí Tô, không thì mọi người đều bị cái cô Lưu kia lừa dối, cô ta lại còn đối xử tệ bạc với hai đứa trẻ sau lưng!"

Tô Ý cũng nhân cơ hội này kéo thêm chút thiện cảm: “Ba người chúng tôi cùng chung số phận, may mà có đoàn trưởng Chu là người tốt, đồng chí trong đại viện cũng đều là người có lòng từ bi!"

Ngoại trừ hai người kia!

Nghe xong lời giải thích của chị Diêu và chị Trịnh, mọi người nhìn hai đứa trẻ thân thiết với Tô Ý, cũng hiểu ra vấn đề.

"Thì ra là vậy, đây cũng là một cách hay vẹn cả đôi đường!"

Mọi người đều biết tình cảnh của hai anh em Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn, hễ là chuyện dính đến hai người này, ai cũng không dám nói lung tung.

Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm thấy vậy, chỉ đành lủi thủi rời đi.

Tô Ý theo chị Diêu và chị Trịnh về nhà, đưa vải cho hai người xem.

"Em chỉ muốn may hai bộ để thay đổi là đủ rồi, phần còn lại em muốn học để may cho hai đứa trẻ vài bộ."

"Cô chọn màu sắc cũng quá đơn giản, cô còn trẻ lại xinh đẹp, sao không mua chút vải hoa về may váy?"

Tô Ý cười cười: “Ngày thường phải chăm sóc trẻ con, làm việc nhà, nấu nướng, mặc váy cũng không tiện!"

"Cũng được, sắp tới trời nóng rồi, chúng tôi sẽ may cho cô một bộ dài tay và một bộ ngắn tay, váy của Noãn Noãn sẽ may tay phồng, Tiểu Vũ cũng sẽ có áo ngắn tay, có thể may hai bộ rồi!"

Diệp Tiểu Vũ nghe thấy Tô Ý cũng mua cho mình, vừa bất ngờ vừa vui mừng.

Thời gian không còn sớm, Tô Ý để vải ở nhà chị Diêu rồi về nấu cơm.

Mọi người hẹn nhau chiều rảnh thì cùng nhau bàn bạc.

…..

Ở một bên khác, Tần Vân Phong dẫn theo Bạch Nhược Lâm rời đi, tìm một nơi vắng vẻ.

May mà tất cả mọi người đều bận đi ăn cơm, không ai để ý đến hai người.

"Anh Tần, chẳng phải Tô Ý mới tới lần đầu sao? Sao lại có quan hệ với đoàn trưởng Chu?"

Tân Vân Phong thở dài: “Anh cũng không biết, nhưng vừa rồi chẳng phải nghe nói do cứu hai đứa trẻ sao?"

Nghe vậy, Bạch Nhược Lâm không khỏi căm phẫn siết chặt nắm đấm.

Vốn định khiến cô không thể ở lại nhà khách, phải ngủ ngoài đường, không ngờ lại chó ngáp phải ruồi giúp cô một tay!

"Em thấy cô ta sẽ không ngoan ngoãn giao thư hủy hôn ra đâu, anh Tần, vẫn là nghĩ cách khiến cô ta quay về quê thôi!"

"Em không muốn nhìn thấy cô ta, cô ta ở lại đây, danh tiếng của chúng ta cũng không tốt!"

DTV

"Chỉ có khiến cô ta quay về, chúng ta mới có thể trên đường tìm người lấy lại thư hủy hôn.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 55: Chương 55


Tần Vân Phong suy nghĩ nghiêm túc một lúc, mới gật đầu: “Anh sẽ tìm cô ta nói chuyện riêng, em đừng đi, tránh k*ch th*ch cô ta."

Bạch Nhược Lâm cắn môi: “Em nghe anh, anh đi nhanh về nhanh!"

"Đúng rồi, anh Tần, lần trước anh hứa cho em phiếu vải, chẳng phải cũng bị cô ta lấy đi rồi sao?"

Tần Vân Phong dừng bước, gật đầu: “Anh biết rồi, anh sẽ lấy lại."

Thừa lúc ngoài không có ai, Tần Vân Phong vội vàng đến căn nhà của Chu Cận Xuyên.

Khi gõ cửa, trong lòng anh ta không khỏi có chút không thoải mái.

Vị hôn thê cũ của mình bây giờ lại ở trong căn nhà của người khác, chuyện này là thế nào?

Cửa vừa mở, Tần Vân Phong liền cảm thấy bị khuôn mặt trước mặt làm choáng ngợp, giọng điệu cũng mềm xuống.

"Tô Ý, chúng ta nói chuyện được không?"

Tổ Ý thấy là anh ta, liền dùng chân chặn của: “Có gì nói nhanh, trong nồi còn đang nấu đồ ăn, tôi không có thời gian phí lời với anh!"

Tần Vân Phong ngửi thấy mùi thơm trong nhà, muốn mở miệng để được ở lại ăn cơm, lại sợ Bạch Nhược Lâm biết thì giận.

Lại nhớ đến trước đây ở thôn, cô có gì ngon đều giấu mang cho mình.

Không khỏi hơi thất vọng: “Tôi nhớ trước đây khi chúng ta ở thôn, quan hệ rất tốt, ngày nào cô cũng theo tôi, mới hai năm không gặp, mọi thứ đều thay đổi."

Tô Ý liền đóng cửa: “Nếu anh còn làm tôi thấy ghê tởm, thì cút ngay!"

DTV

Tần Vân Phong lập tức đưa tay chặn cửa: “Được rồi, được rồi, tôi không nhắc đến quá khứ nữa, nói về hiện tại đi."

"Tô Ý, tôi biết là tôi có lỗi với cô, tôi cũng biết tại sao cô không muốn rời đi, nhưng dù cô cố chấp thế nào cũng vô ích thôi, giữa chúng ta không còn khả năng gì nữa."

Tô Ý không thể chịu nổi nữa: “Tần Vân Phong, tôi đã cho anh cơ hội để nói mà anh cứ phải nói năng bậy bạ không ra người?"

"Không có gương thì tự tè mà soi! Anh có gì đáng để tôi nhớ mãi không quên không?!" "Quá tam ba bận, nếu anh không nói rõ ý định của mình, tôi sẽ gọi người đấy!"

Mặt Tần Vân Phong tối sầm lại, cười lạnh hai tiếng: “Được thôi! Trả lại phiếu vải cho tôi, đó là thứ tôi đã hứa với Nhược Lâm, còn cô cũng thu xếp đồ đạc để cùng tôi ra ga ngay bây giờ!"

Tô Ý thấy anh ta quả nhiên đang có ý định đó, không khỏi cười lạnh một tiếng: “Người thì tôi có thể trả cho cô ta, nhưng muốn lấy lại đồ của tôi thì không có cửa đâu! Hơn nữa phiếu vải tôi đã tiêu rồi, nó đang ở hợp tác xã cung ứng và mua bán đấy, anh cứ đến đó mà đòi!"

"Còn nữa, anh đừng quên rằng lá thư hủy hôn chính là bằng chứng của sự gian dối giữa anh và cô ta.

Nếu anh ép tôi quá, tôi không ngại sẽ cùng anh cá c.h.ế.t lưới rách đâu!"

"Anh cũng nên nghĩ lại, ba mẹ tôi là người dễ tính sao? Nếu tôi thật sự quay về mà họ biết chuyện hủy hôn, tôi bị đánh một trận là chuyện nhỏ, có khi họ sẽ kéo đến tìm anh làm loạn.

Đến lúc đó, cả hai người đều có khả năng bị đá ra khỏi quân đội."

Tần Vân Phong theo lời cô nghĩ lại, không khỏi sợ toát mồ hôi lạnh.

Đúng rồi, tuyệt đối không để người trong nhà biết chuyện này!

Dù có biết, cũng phải đợi đến khi anh ta về nhà vào dịp Tết mới có thể đảm bảo an toàn! Nghĩ vậy, để cô ở lại đây quả thực an toàn hơn.

Đến lúc đó chỉ cần nói với người trong nhà rằng chính cô không ra gì, đã gây rắc rối trong quân đội nên không chịu nổi mà hủy hôn.

Nghĩ đến đây, Tần Vân Phong quyết định không thuyết phục cô rời đi nữa.

"Được rồi, nếu cô không muốn về thì cứ ở lại đây, đến Tết chúng ta sẽ cùng về, nhưng cô ở nhà của người đàn ông khác cũng không thích hợp đâu.

Tôi cũng chỉ vì tốt cho cô thôi."

Tô Ý cười lạnh một tiếng: “Được thôi, vậy anh tìm cho tôi một chỗ ở, mỗi tháng đưa tôi 30 đồng tiền sinh hoạt!"

Tần Vân Phong hít một hơi lạnh: “Ba mươi? Tiền trợ cấp của tôi một tháng cũng chỉ có ba mươi! Hơn nữa tôi làm gì có nhà để cô ở?".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 56: Chương 56


“Không tiền, không nhà? Anh chỉ mở mỗi miệng là nói tốt cho tôi? Không có năng lực mà cứ bày trò chỉ đạo, giả vờ tốt cho tôi làm gì? Anh biến càng xa tôi càng tốt!”

Tần Vân Phong bị mắng đến chóng mặt, nhất thời không biết phải đối đáp thế nào.

Chỉ đành tức giận rời đi.

Về nhà, anh ta bàn bác với Bạch Nhược Lâm về chuyện này, cô ta không khỏi phát điên lên: “Ở lại đến Tết? Còn lâu như vậy nữa?”

“Anh cũng không muốn, nhưng vì tương lai của chúng ta, chỉ là tạm thời nhẫn nhịn thôi.”

"Phiếu vải của em đâu?"

"..."

"Nhược Lâm, anh nhớ trước đây em không phải là người con gái coi trọng vật chất như vậy, hơn nữa hiện tại em cũng đã có đủ quần áo rồi."

Bạch Nhược Lâm suýt nữa hộc máu, ngầm nghiến răng.

Tô Ý, chúng ta cứ chờ xem!

Mấy tháng này, tôi sẽ không để cô yên ổn đâu!

......

Từ khi bị đuổi đi, quả nhiên Tần Vân Phong đã im ắng hai ngày.

Hai ngày này, Tô Ý bận rộn với chị Trịnh để kịp may quần áo, nếu không cô chỉ có thể giặt bộ đồ duy nhất mỗi đêm.

Đi theo chị Trịnh, Tô Ý cũng học được đôi chút, giúp làm quần áo cho hai đứa trẻ.

Có lẽ vì nguyên chủ vốn đã biết làm thủ công, nên học rất nhanh.

Ngoài việc may vá, Tô Ý cũng bắt đầu bán trứng trà.

Chỉ là sợ bị bắt, cũng sợ nấu quá nhiều mà không bán được hết.

Vì vậy, hai ngày này, mỗi lần Tô Ý chỉ nấu hai ba chục quả để thăm dò.

Nấu xong ở nhà, cô đựng vào nồi nhỏ cùng với nước sốt rồi mang ra ngoài.

Mua trứng gà với giá năm xu một quả, thêm gia vị, Tô Ý bán một quả với giá một hào năm xu.

Ban đầu có người chê đắt, nhưng không cưỡng lại được hương vị thơm ngon.

Thêm vào đó, Diệp Noãn Noãn ngồi bên cạnh ăn rất ngon, nhiều người dắt con đi xe cũng vì tò mò mà mua.

Dù có khổ cũng không thể để con mình khổ!

Tô Ý mỗi sáng đều đến bán, thường một hai tiếng là bán hết.

Sau khi chắc chắn rằng không ai quản lý, Tô Ý liền to gan chuẩn bị làm một phi vụ lớn vào cuối tuần.

Dù sao thì Tiểu Vũ cũng được nghỉ cuối tuần ở nhà trông Noãn Noãn, cô có thể thoải mái phát huy.

Cô liền nhờ bà bán trứng thu gom trứng giúp, rồi tự đi mua thêm nhiều đậu phụ khô, định bán kèm theo.

Nhưng trước đó, Tô Ý vẫn nhớ đến việc phải mời chị Trịnh và chị Diêu ăn cơm.

Bà lão bán trứng cảm kích vì Tô Ý thường xuyên mua hàng, nên đã hải một ít rau cải tươi để tặng cô.

Bà cụ còn nói rau cải này được hái ở nơi râm mát sau núi, nên rất tươi ngon.

Tô Ý vui mừng nhận lấy, đáp lại bằng một nắm hạt dưa từ túi áo.

Hiếm khi tìm thấy rau cải tươi ngon vào lúc này, Tô Ý liền quyết định gói sủi cảo mời mọi người ăn.

Chỉ là cô không có phiếu mua thịt.

Ban đầu định mượn của chị Diêu và chị Trịnh, không ngờ hai người lại dẫn cô đến chợ đen.

"Bây giờ phiếu thịt đâu có đủ dùng, khi thèm thì chúng ta thường đến đây mua thịt."

Lần đầu tiên đến chợ đen, Tô Ý vẫn hơi lo lắng: “Liệu có bị bắt không?"

"Sẽ không đâu! Bây giờ đã khác xưa rồi, quản lý không nghiêm như trước."

DTV

Tô Ý suy nghĩ cũng phải, mạnh dạn đi theo hai người vào chợ đen.

Sau đó cô như mở ra cánh cửa của thế giới mới! Tô Ý chọn ba cân thịt vai ba chỉ, mất ba đồng tiền!

Dù đắt hơn một chút so với hợp tác xã cung ứng và mua bán, nhưng không cần phiếu thì quả là rất tuyệt!

Đã đến rồi, chị Diêu và chị Trịnh cũng mua thêm ít thịt.

Trước khi rời đi, hai người còn muốn thuyết phục Tô Ý mua một chiếc váy.

"Tôi nhìn cô có vẻ đến từ thành phố lớn, cô mặc chắc chắn sẽ đẹp!"

Tô Ý nhìn một cái, dứt khoát từ chối!

Với tình hình hiện tại, quần áo đủ mặc là được rồi, làm sao quan trọng hơn ăn no bụng được!

Ba người ra khỏi chợ đen, cùng trở về nhà Tô Ý gói sủi cảo, con của hai người cũng được gọi đến.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 57: Chương 57


Trong nhà không đủ rộng, Tô Ý liền mang bàn làm bếp ra ngoài, chị Trịnh lo phần nhồi bột và cán vỏ bánh, chị Diêu nhặt và rửa rau.

Tô Ý lo phần băm nhân và nêm gia vị.

Mấy đứa trẻ chơi đùa trong sân, rất vui vẻ.

Ở phía bên kia, ngoài đại viện.

Tạ Tiểu Quân đang lái xe đưa Chu Cận Xuyên về phía đại viện: “Đoàn trưởng Chu, lát nữa đưa anh về nhà luôn nhé?"

Vừa dứt lời, Lục Trường Chinh ngồi ở ghế sau liền chồm về phía trước cười đùa.

"Lão Chu, lần này đi tôi thấy anh có chút không yên lòng, trên đường về thì vội vã, chẳng lẽ ở nhà có phụ nữ chờ anh à?"

Tạ Tiểu Quân không nhịn được lên tiếng: “Doanh trưởng Lục, anh thật là liệu sự như thần!"

Chu Cận Xuyên nhíu mày: “Tạ Tiểu Quân, đừng có nói hươu nói vượn!"

DTV

Lục Trường Chinh phản ứng lại, đập mạnh vào đùi: “Trời ạ! Quả nhiên tôi đoán đúng rồi, cô gái đó là ai vậy? Đến từ thủ đô sao?"

"Thật không ngờ, lão Chu, bình thường anh im lặng không nói gì, hóa ra đang chuẩn bị một cú lớn, lần đầu liên cây vạn tuế ngàn năm nở hoa phải không? Mau dẫn chúng tôi về gặp thử xem!"

Chu Cận Xuyên cười nhạt: “Đừng nghe Tạ Tiểu Quân nói lung tung, không phải như anh nghĩ đâu!"

Nói xong, anh lại liếc mắt cảnh cáo Tạ Tiểu Quân.

Tạ Tiểu Quân không dám đùa nữa, vội vàng giải thích: “Đúng đúng, không phải như doanh trưởng Lục nghĩ đâu, cô ấy chỉ đến đây tạm thời để giúp đoàn trưởng Chu trông bọn trẻ, lần trước anh ăn bánh bao cũng là do cô ấy làm."

Nhắc đến bánh bao, Lục Trường Chinh liền nhớ ra: “Bánh bao ngon thật, nhưng người này anh chắc chắn là đáng tin cậy chứ? Đừng là gián điệp cài vào từ bên ngoài, tôi nói cho hai người biết, gián điệp bây giờ rất tinh vi!"

Nói rồi, Lục Trường Chinh lại gõ gõ vài cái.

Tiểu Quân vội vàng giải thích: “Chắc chắn không phải, là người nhà của Phó đội trưởng Tần đến, ban đầu đến để tìm Phó đội trưởng Tần, nhưng vì bất đắc dĩ không có chỗ đi nên ở lại trông bọn trẻ, tóm lại đồng chí Tô không phải như anh nghĩ đâu!"

Lục Trường Chinh càng nghe càng mơ hồ: “Sao lại liên quan đến Tần Vân Phong? Tôi mới đi có một tháng mà đã xảy ra nhiều chuyện thế này."

"Lão Chu, anh vẫn nên cẩn thận với người phụ nữ này, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, hay là tôi qua đó giúp anh xem thử?"

Chu Cận Xuyên hừ lạnh: “Tôi tự biết mà, anh mới về đã không có việc gì làm rồi à?"

Nói xong, anh nhìn về phía Tạ Tiểu Quân: “Hai người xuống xe đi trước, tôi tự về xem bọn trẻ thế nào, lát nữa sẽ về văn phòng."

Khi hai người xuống xe, Tạ Tiểu Quân còn nhìn Lục Trường Chinh một cách oán trách.

Nếu không phải tại anh ấy nói nhiều, bây giờ mình cũng có thể được ăn trưa rồi.

Chu Cận Xuyên đỗ xe trước cổng, khi xuống xe anh có chút cảm giác phức tạp.

Lần này ra ngoài, không biết tại sao, cảm giác khác với những lần trước.

Có lẽ là vì đột nhiên giao hai đứa trẻ cho một người lạ, có chút không yên tâm? Hơn nữa, lần này ra ngoài anh còn lén tìm một thầy bói xem.

Đối phương ban đầu tưởng anh là cảnh sát chìm, cương quyết nói không biết.

Cuối cùng nhìn thấy tướng mạo của anh, mới giật mình kinh ngạc, chỉ nói là thiên cơ bất khả lộ.

Bảo anh yên tâm để người đó ở bên cạnh, thời gian dài sẽ tự hiểu.

Chu Cận Xuyên mang theo tâm trạng phức tạp đẩy cửa vào, thấy một đám người đang ngồi trong sân ăn sủi cảo.

Không gặp mấy ngày, cô đã hòa đồng với hàng xóm như vậy?

Hơn nữa mới mấy ngày, căn nhà này dường như đã thay đổi hoàn toàn.

Tô Ý nghe thấy tiếng động, mới nhận ra Chu Cận Xuyên đã về.

Không về sớm, không về muộn, lại về đúng lúc đang ăn đồ ngon!

Mặc dù trong lòng kêu ca, nhưng Tô Ý vẫn vội đứng dậy: “Đoàn trưởng Chu, anh về rồi!"

Chị Trịnh và chị Diêu cũng có chút ngại ngùng, vội đứng dậy chào hỏi..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 58: Chương 58


"Chị Trịnh và chị Diêu mấy ngày nay đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều, cho rau giống, giúp làm quần áo, hôm nay tiện mời họ đến nhà ăn cơm."

"Sủi cảo này vừa mới nấu, anh mang về ăn đi, cũng đỡ phải đi nhà ăn."

Chu Cận Xuyên gật đầu, nhìn chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt trên người cô, cũng khá đẹp.

Lại nhìn một lượt quần áo mới của hai đứa trẻ.

Ngay cả chỗ đất đào lên trước đây, bây giờ cũng đã trồng đầy rau giống, trông như đã mọc lên.

Không trách anh lúc vào sân đã thấy có gì đón khác lạ.

Chu Cận Xuyên đưa tay nhận hộp cơm: “Cảm ơn, tôi về trước đây, mọi người cứ ăn đi!"

Tô Ý gật đầu, đột nhiên nhớ ra gì đó: “Đúng rồi, đoàn trưởng Chu, mai tôi có chút việc phải ra ngoài, Tiểu Vũ không đi học sẽ ở nhà trông Noãn Noãn, nhưng nếu anh rảnh thì qua xem thử nhé!"

Chu Cận Xuyên quay đầu nhìn cô một cái, gật đầu đồng ý: “Được!"

[Chu Cận Xuyên hình như gầy hơn và đen đi, có vẻ đã chịu không ít khổ cực ở ngoài, còn ba chị em chúng mình ở nhà thì trắng trẻo mũm mĩm, cảm thấy hơi ngại.]

[Rõ ràng là dùng tiền của mình mua thịt, sao tự nhiên lại thấy hơi hổ thẹn nhỉ.]

Chu Cận Xuyên vừa quay người bước đi, bước chân chững lại một chút, rồi bước nhanh rời đi.

Khi Chu Cận Xuyên về đến văn phòng, vừa xuống lầu đã gặp Tạ Tiểu Quân và Lục Trường Chinh đang quay lại sau khi đi lấy cơm.

DTV

"Lão Chu, chúng tôi không lấy cơm cho anh đâu, Tiểu Tạ nói anh chắc chắn sẽ ăn cơm ở nhà!"

Chu Cận Xuyên lắc lắc hộp cơm trong tay: “Không cần."

Lục Trường Chinh nghe thấy mùi, liền lại gần, chưa kịp vào phòng đã mở hộp cơm ra.

"Sủi cảo? Được đấy!"

Chu Cận Xuyên đưa tay đóng nắp lại: “Không phải phần của hai người! Nếu sủi cảo này là gián điệp làm, anh có dám ăn không? Nếu ăn rồi thì không thoát được trách nhiệm đâu!"

Lục Trường Chinh chép chép miệng: “Sao trước đây tôi không phát hiện anh thích để bụng, vừa rồi tôi sai rồi, tôi quá cẩn thận, được chưa? Sủi cảo vô tội."

"Tôi là lo lắng cho anh thôi."

Lục Trường Chinh nhăn mặt: “Lão Chu, chúng ta ở ngoài màn trời chiếu đất, còn người anh mời ở nhà gói sủi cảo ăn, không phải Tết mà đã ăn thịt, cũng không biết tiết kiệm."

"Ai cần anh lo!"

Tạ Tiểu Quân đứng bên cạnh cười trộm: “Doanh trưởng Lục, anh đừng không ăn được nho thì nói nho xanh."

Lục Trường Chinh chép chép miệng, thật sự có chút ghen tị!

Nhớ lại lần trước chỉ được ăn mỗi người một cái bánh bao, hương vị đó đến giờ nghĩ lại vẫn ch** n**c miếng!

Chu Cận Xuyên rửa tay đơn giản, rồi đuổi hai người ra khỏi văn phòng.

Đóng cửa lại, anh ngồi nghiêm chỉnh trước bàn.

Mở hộp cơm ra, bên trong đầy ắp sủi cảo, trắng trẻo mũm mĩm chen chúc nhau, vẫn còn tỏa khói.

Cắn một miếng, vỏ mỏng nhân đầy, tươi ngon mọng nước, tràn ngập mùi thơm!

Mấy ngày nay Chu Cận Xuyên không ăn uống gì tử tế, vị giác đột nhiên bùng nổ.

......

Sáng hôm sau, Chu Cận Xuyên mang hộp cơm đã rửa sạch về nhà, chỉ thấy hai đứa trẻ đang ăn sáng.

Cô đi sớm thế sao?

Hai đứa trẻ thấy anh đến, vội vàng kéo ghế lấy bát đũa.

"Khi chị Tô đi không biết chú Chu có về ăn cơm hay không nên để lại trong nồi."

Chu Cận Xuyên ngẩn ra một lúc: “Cô ấy đi sớm thế sao?"

"Dạ! Nhà ga buổi sáng đông người, chị Tô nói đi sớm về sớm!"

Chu Cận Xuyên càng nghe càng mơ hồ, vốn không thích nghe chuyện riêng của người khác, lần đầu tiên phá lệ hỏi: “Cô ấy đi làm gì?"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 59: Chương 59


Diệp Tiểu Vũ nuốt xong một miếng bánh bao, rồi vội vàng trả lời: “Chị Tô đi bán trứng trà ở nhà ga rồi!”

Chu Cận Xuyên liếc nhìn những quả trứng trà trên bàn, gật đầu mà không nói gì thêm.

Sau khi ăn sáng xong, Chu Cận Xuyên rửa chén rồi lại chơi với hai đứa trẻ một lúc.

Diệp Tiểu Vũ thấy anh có vẻ không tập trung, bèn hiểu chuyện nói: “Chú Chu, nếu chú có việc thì cứ đi làm đi, cháu sẽ ở nhà vừa làm bài tập vừa trông em."

Chu Cận Xuyên gật đầu, đứng dậy đi về đơn vị.

Đến trưa, lo lắng hai đứa trẻ không có gì ăn, anh lại đến một chuyến.

Nhưng nghe bọn trẻ nói là đã ăn rồi.

“Đồng chí Tô đâu?”

“Chị Tô vừa đi rồi.”

“Lại đi bán trứng trà à?”

“Không phải, buổi sáng đã bán hết rồi! Chị Tô đi sang làng bên mua trứng của bà cụ.”

“......”

“Chị Tô để phần cơm cho chú trong nồi đấy!”

Chu Cận Xuyên: Anh thực sự không phải đến để ăn cơm.

DTV

Chu Cận Xuyên không đến để ăn cơm, nhưng sau khi ăn xong lại tự giác rửa chén rồi dọn dẹp bếp.

Lúc đi, anh dặn dò hai đứa trẻ: “Nếu chị ấy về, các cháu nói với chị ấy là tối nay không cần để phần cơm cho chú.”

Tối, Chu Cận Xuyên đặc biệt ăn ở căng tin xong mới đến nhà.

Vừa vào nhà quả nhiên lại không thấy người đâu! Ngay cả Diệp Noãn Noãn cũng không thấy.

“Noãn Noãn ra ngoài rồi hả?”

“Chị Tô đưa em ấy đi học vá quần áo ở nhà dì Trịnh.”

Chu Cận Xuyên: Cô ấy thật bận rộn!

Chu Cận Xuyên nhìn xuống chiếc quần của Diệp Tiểu Vũ, phần dưới rõ ràng là được vá thêm vào.

Mặc dù màu sắc tương đồng nhưng vẫn có thể thấy được miếng vá.

Chu Cận Xuyên khẽ nhíu mày: “Tiểu Vũ, ngày mai chú sẽ dẫn cháu và Noãn Noãn đi dạo trên huyện, trời nóng rồi cũng nên mua vài bộ quần áo mới cho các cháu!”

Trẻ con lớn nhanh, là do gần đây anh quá bận bịu mà lơ là.

Diệp Tiểu Vũ nghe vậy, không cần nghĩ đã lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, chị Tô mới làm cho chúng cháu quần áo mới rồi, quần của cháu trên này vẫn chưa rách, vá thêm phần dưới vẫn mặc được, chị Tô nói đây là kiểu phối hợp đấy!”

Chu Cận Xuyên cười phì một lúc: “Kiểu phối hợp?”

“Đúng vậy, chị Tô nói không cần để ý đến ý kiến người khác, chỉ cần tự tin, quần áo vá cũng có thể trở thành phong cách thời trang.”

“Chị Tô còn nói, tiền phải tiêu vào chỗ cần thiết, nên tiết kiệm thì tiết kiệm, nên tiêu thì tiêu, quần áo cũ không sao, nhưng ăn uống thì không được, chị ấy nói cháu và Noãn Noãn bị thiếu dinh dưỡng, mỗi ngày phải ăn thịt trứng mới được, nếu không sau này không cao được!”

“Mặc dù cháu mặc đồ rách, nhưng ở trường mọi người đều rất ghen tị với bánh bao thịt cháu mang đi buổi sáng, ăn bánh bao thịt, cháu không cảm thấy mặc đồ vá là xấu hổ nữa!”

Chu Cận Xuyên thấy cậu bé cứ một câu chị Tô nói, lời nói so với trước kia không biết nhiều hơn bao nhiêu lần.

Nhìn có vẻ trưởng thành hơn, thực sự cũng tự tin hơn.

Biết rõ điều này đều là do ảnh hưởng của Tô Ý, trong lòng không khỏi khẽ động lòng.

“Chị Tô của cháu—bình thường cũng bận như vậy sao?”

“Bận lắm! Chú Chu, chú có thấy vườn rau trong sân không? Chị Tô mỗi ngày đều phải chăm sóc tưới nước, chị ấy nói sau này rau lớn rồi sẽ không cần tốn tiền mua rau ăn nữa.”

“Còn dọn dẹp nhà cửa mỗi ngày, một ngày ba bữa cơm, còn phải chăm em gái, bình thường bận chăm sóc chúng cháu không có thời gian đi bán trứng trà, biết chú về mới tranh thủ đi làm việc của mình.”

Trong lời nói của Diệp Tiểu Vũ đều là bênh vực Tô Ý, một là thực lòng nghĩ như vậy.

Hai là lo lắng Chu Cận Xuyên sẽ trách mắng cô vì không gặp mặt được, hiểu lầm cô.

Khó khăn lắm mới gặp được người thật lòng đối tốt với mình và Noãn Noãn, Diệp Tiểu Vũ không muốn cô rời đi.

Chu Cận Xuyên cũng nhận ra: “Thấy các cháu như vậy thì chủ yên tâm rồi, mấy ngày này có ai đến gây rắc rối không?”
 
Back
Top Bottom