Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục

Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 60: Chương 60


Diệp Tiểu Vũ bận rộn kể lại chuyện lần trước Tô Ý ở trong đại viện đụng phải Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm, còn bị hai người này công khai vu oan là kẻ bắt cóc trẻ con và trộm đồ đạc cũng như sau đó Tần Vân Phong đến tìm Tô Ý bị đuổi đi.

“Hai người họ quá đáng quá, chị Tô quá hiền lành không dám đụng chạm họ, chú Chu, chú đừng để họ đuổi chị Tô đi nhé!”

Người đang ở nhà hàng xóm Tô hiền lành:.....

Chu Cận Xuyên gật đầu: “Yên tâm đi, chú sẽ xử lý!

......

Hành động của Chu Cận Xuyên rất nhanh.

Ngày hôm sau anh liền gọi Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm đến văn phòng.

Trong lòng Bạch Nhược Lâm, Chu Cận Xuyên luôn là nhân vật cao cao tại thượng, bình thường trong đơn vị chưa bao giờ nói chuyện riêng với nữ đồng chí nào.

Lần này đột nhiên nhận được thông báo đến văn phòng anh.

Lòng hư vinh của Bạch Nhược Lâm dâng trào, đặc biệt còn ‘vô tình’ để lộ tin tức trước mặt đoàn văn công, rồi mới hớn hở chạy đi.

Vừa đi đến dưới lầu, lại phát hiện Tần Vân Phong cũng đến.

“Sao anh lại đến đây?”

“Là Đoàn trưởng Chu gọi anh đến.”

“......”

Bạch Nhược Lâm bị dội một gáo nước lạnh, lúc này mới bình tĩnh lại.

Chẳng lẽ là con tiện nhân Tô Ý đó tố cáo với Đoàn trưởng Chu?

“Anh Tần, có phải vì chuyện lần trước, Tô Ý nói những điều không nên nói với Đoàn trưởng Chu không?”

Tần Vân Phong nhíu mày: “Đoàn trưởng Chu là người công bằng nhất, sẽ không vì một người không đáng mà làm khó chúng ta.”

Sự thật chứng minh, họ đã hiểu sai về Chu Cận Xuyên quá rồi.

DTV

Hai người vừa vào văn phòng, Chu Cận Xuyên liền trực tiếp ném hai bản kiểm điểm trên bàn tới: “Đây là bản kiểm điểm của hai người? Từng câu từng chữ có một lời nào thật lòng hối cải không?”

“Nếu không phục chuyện tổ chức xử lý hai người, có thể khiếu nại lên trên hoặc — cút đi!”

Hai người đều bị cơn giận của Chu Cận Xuyên dọa sợ.

Bạch Nhược Lâm run rẩy, vội giải thích: “Đoàn trưởng Chu, anh hiểu lầm chuyện lần trước rồi, không thể nghe lời phiến diện của một mình Tô Ý.”

“Lại nói khi đó tôi và Phó đội trưởng Tần cũng là lo lắng cho an toàn của đứa trẻ nên mới muốn công khai hỏi cho rõ.”

Chu Cận Xuyên ngẩng đầu liếc hai người một cái: “Tôi nói là kiểm điểm, có nói đến chuyện hai người vừa nói không?”

“Nhưng đã nhắc đến chuyện lần trước, tôi cũng chính thức nói cho hai người biết, Tô Ý được đặc cách ở lại đơn vị chăm sóc gia đình liệt sĩ, sau này nếu hai người bắt nạt cô ấy thì chính là bắt nạt gia đình liệt sĩ, người là do tôi giữ lại, hai người tự về suy nghĩ cho kỹ!”

Bạch Nhược Lâm còn muốn cãi gì đó, nhưng bị ánh mắt của Tần Vân Phong ngăn lại.

“Đoàn trưởng Chu, chúng tôi đã biết chuyện của đồng chí Tô, sau này sẽ không như vậy nữa.”

“Chỉ là bản kiểm điểm này, ban đầu không phải là ở chỗ Chính ủy Vương sao?”

Chu Cận Xuyên hừ lạnh: “Anh muốn nói tôi quản chuyện bao đồng phải không? Tôi nói cho hai người biết, bây giờ cấp trên yêu cầu nghiêm túc chấn chỉnh kỷ luật quân đội, đặc biệt là vấn đề tác phong cá nhân, tôi thấy cần quản tất nhiên sẽ để mắt quản.”

Tần Vân Phong không tin nổi nhìn Chu Cận Xuyên.

Thấy ánh mắt sâu thẳm của anh, hoàn toàn không giống Đoàn trưởng Chu mà họ từng biết.

Vốn nghĩ anh không thèm quản những việc vặt vãnh này, giờ nghĩ lại, là mình đơn thuần quá rồi!

Đoàn trưởng Chu không phải là người “hiền lành”, có thể ngồi ở vị trí này, tất nhiên phải có mặt tàn nhẫn của mình.

Tần Vân Phong đành phải nhận thua: “Biết rồi ạ, Đoàn trưởng Chu, chúng tôi sẽ về tự suy ngẫm, viết lại!”

“Ra ngoài đi!”

Chu Cận Xuyên nhìn bóng lưng hai người kia, trên trán thoáng hiện chút khó chịu.

Những kẻ một người làm bậy cả làng mang tiếng như thế này không còn phù hợp để ở lại trong quân đội nữa.

Nếu như tính cách trước đây của anh, chắc chắn sẽ hành động quyết liệt và đuổi hai người họ đi ngay..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 61: Chương 61


Nhưng trước đó Tô Ý đã nói trong lòng rằng hai người này tạm thời chưa thể đi, cũng không thể tách rời.

Đặc biệt là Bạch Nhược Lâm, cô ta còn có tác dụng lớn trong tương lai.

Chu Cận Xuyên tuy không hiểu rõ ý nghĩa cụ thể, nhưng cảm thấy nên làm theo như vậy.

Dù sao thì Bạch Nhược Lâm trong đoàn văn công cũng không gây ảnh hưởng lớn.

Còn về phần Tần Vân Phong anh cũng sẽ cho người theo dõi, không giao trọng trách nữa để tránh gây thiệt hại cho đơn vị.

…..

Vừa ra khỏi cửa, Bạch Nhược Lâm liền kéo Tần Vân Phong lại, không hiểu hỏi: "Tần đại ca, sao vừa rồi anh không giải thích gì? Rõ ràng là anh ấy chỉ nghe mỗi lời của Tô Ý."

Tần Vân Phong bất đắc dĩ lắc đầu: "Anh cảm thấy Tô Ý không có năng lực lớn như vậy, có lẽ chuyện trước đây đã khiến đoàn trưởng Chu không vui, nên mới có định kiến với chúng ta."

Tần Vân Phong tuy cũng mơ hồ cảm nhận được Chu Cận Xuyên đang đứng ra bảo vệ Tô Ý.

Nhưng anh ta không muốn tin vào điều đó, vì vậy mới khuyên Bạch Nhược Lâm như thế.

Vừa dứt lời, họ liền nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên từ hành lang: "Ô, nói xấu gì tôi thể, bảo là tôi không có năng lực lớn như vậy à?"

Tô Ý cố ý chọn lúc Chu Cận Xuyên đang ở văn phòng để đến tìm chính ủy Vương.

Muốn nhờ ông ta viết một tờ thư giới thiệu gì đó để chứng minh mình không phải là người lang thang.

Cũng tránh cho mỗi lần ra ngoài đều cảm thấy không yên tâm.

Có Chu Cận Xuyên ở đó, chính ủy Vương ít nhiều cũng sẽ hợp tác.

Không ngờ vừa vào, đã gặp ngay hai người kia trong hành lang.

Hơn nữa nhìn vẻ mặt họ, có vẻ vừa đi ra từ văn phòng của Chu Cận Xuyên, mặt mày u ám như cả nhà vừa mất.

Điều này khiến Tô Ý vui mừng: "Hai người bị mắng à?"

Bạch Nhược Lâm vốn đang tức giận, thấy Tô Ý đến xem kịch vui, càng thêm chắc chắn suy đoán của mình.

Muốn nói gì đó nhưng lại sợ bị Chu Cận Xuyên nghe thấy, đành căm phẫn nhìn cô một cái.

Tần Vân Phong lặng lẽ nhìn cô một cái, giọng điệu không có gì đặc biệt: "Tô Ý, sao cô lại ở đây?"

Tô Ý cười khẩy: "Tôi đến tìm chính ủy Vương.

À đúng rồi, hai người trả tiền cho chính ủy Vương chưa?"

Bạch Nhược Lâm nghe cô nói vậy, tức giận đến mức dậm chân bỏ đi.

Tần Vân Phong liên tưởng đến thái độ vừa rồi của Chu Cận Xuyên, không khỏi nhìn Tô Ý thêm một lần nữa.

Chu Cận Xuyên nổi trận lôi đình như vậy, thực sự là vì Tô Ý sao?

Quan hệ của họ có thực sự chỉ đơn giản như vậy không?

Bạch Nhược Lâm vừa đi được hai bước, thấy Tần Vân Phong không theo kịp.

Quay lại phát hiện anh ta đang "thâm tình" nhìn Tô Ý.

Ngay lập tức cảm thấy cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu: "Phó đội trưởng Tần, không phải anh nói lát nữa còn có việc sao?"

Tần Vân Phong lúc này mới tỉnh táo lại, vội vàng đuổi theo.

Tô Ý nhếch môi cười, quay người gõ cửa văn phòng của chính ủy Vương.

Quả nhiên đúng như cô dự đoán, lần này chính ủy Vương viết một tờ giấy chứng nhận cho cô rất nhanh chóng.

Tuy nhiên sau khi viết xong, ông ta lại làm bộ làm tịch nói chuyện với cô: "Đồng chí Tiểu Tô, ngay từ lần đầu tôi gặp cô đã thấy cô là người tốt, quả nhiên lọt vào mắt xanh của đoàn trưởng Chu, sau này cô không định rời đi nữa đúng không?"

Tô Ý cũng làm bộ làm tịch cười: "Chính ủy Vương quá khen, tôi cũng không biết sao lại lọt vào mắt hai đứa nhỏ, đoàn trưởng Chu cũng chỉ là vì quan tâm đến con cái của liệt sĩ nên mới đồng ý cho tôi ở lại!"

Chính ủy Vương giật giật khóe miệng: "Cô nói đúng, chúng là con cái của liệt sĩ, cô phải chăm sóc chúng thật tốt!"

"Chính ủy Vương, tôi sẽ cố gắng chăm sóc chúng thật tốt, chính ủy cứ yên tâm.”

DTV

Chính ủy Vương giật giật mi mắt, mình già lắm sao?
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 62: Chương 62


"Khụ, đồng chí Tiểu Tô, còn một chuyện nữa, nếu cô đã ở lại, thì chuyện trước đây với Phó đội trưởng Tần và đồng chí Bạch, cố gắng đừng nhắc lại nữa, sau này ba người phải sống hòa thuận với nhau."

Tô Ý chớp mắt: "Chính ủy Vương, tôi từ tận đáy lòng cũng nghĩ vậy, nhưng hai người họ lại không mấy thiện cảm với tôi, cứ đến gây rối cho tôi, lần trước nói tôi bắt cóc trẻ con trong đại viện đã đành."

"Vừa rồi tôi gặp họ ở hành lang còn chủ động chào hỏi quan tâm họ, chỉ là hỏi nhiều một câu xem họ đã trả tiền cho ông chưa, không ngờ họ lại trừng mắt dậm chân, khiến tôi sợ c.h.ế.t khiếp!"

"Con người của tôi có khuyết điểm là nhát gan, nếu họ cứ đối xử như vậy với tôi, sau này tôi cũng không dám chào hỏi họ nữa."

Chính ủy Vương nghe xong chỉ cảm thấy dây thần kinh trên mặt cũng giật giật: "Đồng chí Tiểu Tô yên tâm, tôi sẽ tìm cơ hội nói chuyện với họ."

"Tốt quá, có lời này của ông, tôi yên tâm rồi, cảm ơn ông, vậy tôi không làm phiền nữa!"

Sau khi rời khỏi văn phòng của chính ủy Vương, khi đi ngang qua văn phòng của Chu Cận Xuyên, Tô Ý không kiềm được dùng lại.

Có chút tò mò không biết vừa rồi Chu Cận Xuyên tìm hai người kia làm gì.

Nhưng không dám thăm dò công việc của anh, cô không nhịn được liếc vào bên trong.

Chưa kịp nhìn thấy gì thì đã bị bắt quả tang.

"Vào đi."

Tô Ý đành phải cố gắng đi vào, gượng gạo chào hỏi: "Đoàn trưởng Chu.

Đôi mắt Chu Cận Xuyên vẫn nhìn vào tập hồ sơ trên bàn, không hề ngẩng lên: "Có chuyện gì không?"

Tô Ý khẽ ho một tiếng: "Không có gì, tôi đến tìm chính ủy Vương để xin giấy chứng nhận, tiện thể đi ngang qua đây, cái đó...

Tô Ý bịa chuyện: "Đoàn trưởng Chu, gần đây anh còn phải ra ngoài làm nhiệm vụ không?"

Lúc này Chu Cận Xuyên mới ngẩng đầu nhìn cô một cái, đáp: "Thời gian này có lẽ sẽ không đi nữa."

Tô Ý gật đầu: "Thế thì tốt rồi.

À phải rồi, đoàn trưởng Chu, tôi có chuyện muốn bàn với anh."

"Cô nói đi."

Tô Ý vội vàng kể về chuyện mình bán trứng trà luộc, sau đó bổ sung thêm.

DTV

"Đoàn trưởng Chu, anh yên tâm, tôi chỉ ra ngoài một hai tiếng, bán xong sẽ về, không làm ảnh hưởng đến việc chăm sóc hai đứa trẻ."

Chu Cận Xuyên đã biết trước từ Diệp Tiểu Vũ về chuyện cô ra ngoài bán trứng gà luộc.

Vì vậy anh cũng không ngạc nhiên.

Hơn nữa, mỗi lần ra ngoài, Tô Ý đều mang theo Diệp Noãn Noãn, không để cô bé ở nhà một mình.

So với chị Lưu trước đây chỉ đến giờ ăn mới tới nấu cơm, còn lại không quan tâm, thì cô làm tốt hơn nhiều.

Chu Cận Xuyên suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: "Tôi biết rồi, chỉ cần cô đảm bảo cho bọn trẻ ăn uống đầy đủ ba bữa mỗi ngày là được, tôi cũng sẽ thường xuyên qua thăm chúng."

Nghe anh đồng ý, Tô Ý vui mừng quá đỗi: "Cảm ơn đoàn trưởng Chu! Tối nay chúng tôi ăn mì tương đen, anh có về ăn không?"

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng: "Cũng được."

"Vậy anh làm việc đi, tôi về trước!"

[Không phải anh không thích ăn mì sao? Đúng là làm người không nên giả vờ khách sáo.]

Chu Cận Xuyên: “…”

Sau khi lấy được giấy chứng nhận từ Chính ủy Vương và được sự đồng ý của Chu Cận Xuyên.

Tô Ý càng ngày càng hăng hái bán trứng trà.

Vì đây là món ăn mới ở thị trấn, nhiều người khi đến đây đều phải dừng lại mua một ít để thử.

Kinh doanh trứng trà của Tô Ý càng ngày càng tốt, trong chưa đầy mười ngày đã kiếm được hơn hai mươi đồng.

Không hổ danh là món ăn vặt phổ biến của những người xuyên không, nguyên liệu dễ làm, cách làm đơn giản.

Cũng không cần dụng cụ gì khác, chỉ cần mang theo một nồi là có thể bán.

Là món ăn vặt đảm bảo có lãi.

Để tránh bị nhà gà gây khó dễ, mỗi ngày Tô Ý còn cố tình tặng một quả trứng để "hiếu kính" bác bảo vệ.

Bác bảo vệ đối với chuyện Tô Ý bán hàng ở cổng nhắm mắt làm ngơ, coi như mở một cửa sau cho cô.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 63: Chương 63


Còn về phần Bạch Nhược Lâm, sau khi tức giận đi ra ngoài, cô ta đã dành hai đêm để viết lại bản kiểm điểm.

Sợ không qua, cô ta đành che giấu lương tâm, kìm nén cảm giác khó chịu và viết ra những lời "từ tận đáy lòng".

Hôm sau, cô ta háo hức ăn mặc chỉnh tề để mang nộp cho Chu Cận Xuyên, còn cố tình không đi cùng Tần Vân Phong.

Ai ngờ chưa vào cửa đã bị Tạ Tiểu Quân chặn lại.

"Đoàn trưởng Chu nói không có thời gian rảnh, bảo hai người giao cho Chính ủy Vương là được."

Nụ cười của Bạch Nhược Lâm lập tức cúng đơ, suýt nữa phun ra cả máu.

Trên đường trở về ký túc xá, cô ta tình cờ nhìn thấy Tô Ý đang mang giỏ đi ra ngoài.

Bên trong dường như rất nặng.

Lòng nổi lên sự nghi ngờ, Bạch Nhược Lâm lén lút theo dõi xem rõ ngọn ngành là chuyện gì.

Cô ta đi theo Tô Ý ra khỏi đại viện, đến thị trấn, cuối cùng dừng lại ở nhà ga.

Bạch Nhược Lâm lặng lẽ nấp sau một chiếc xe, lặng lẽ quan sát Tô Ý bán trứng trà.

Đang xem, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Bạch Nhược Lâm.

Tất cả những chuyện bị Chu Cận Xuyên phê bình lần trước, cô ta đều đổ lên đầu Tô Ý.

Đang lo không có cơ hội trả thù.

Tuy Chu Cận Xuyên đang giám sát cô ta và Tần Vân Phong, nhưng có một số chuyện không cần cô ta phải tự mình ra mặt.

Bạch Nhược Lâm nghĩ đến chị Lưu trong đại viện vốn không ưa Tô Ý, liền quay đầu đi thẳng đến nhà cô ta.

Từ sau chuyện lần trước, chị Lưu giả bệnh không ra ngoài.

Sau khi bị Tô Ý vạch trần trước mặt mọi người, bị Chu Cận Xuyên sa thải cảnh cáo.

Về nhà lại cãi nhau với chồng làm hàng xóm láng giềng đều biết.

Chị Lưu cảm thấy mình không còn mặt mũi ở trong đại viện nữa.

Nhìn hai đứa con bị gãy răng cửa, cô ta càng thêm chán nản.

Trong lòng cô ta đã chửi rủa Tô Ý không biết bao nhiêu lần.

Hôm đó, khi đang giặt quần áo, nghe tiếng gõ cửa, cô ta mở ra thì thấy người đến là Bạch Nhược Lâm, người từ trước đến nay chưa từng có giao tiếp.

"Đồng chí Bạch, sao cô lại đến đây?"

Bạch Nhược Lâm mang theo một túi trái cây: “Chị Lưu, nghe nói chị bị bệnh, đúng lúc tôi có việc qua đây thăm chị."

Chị Lưu tuy không hiểu tại sao Bạch Nhược Lâm lại đến.

Nhưng nhìn túi trái cây lớn, thật khiến người ta thèm thuồng.

Cô ta vội mời vào: “Tôi khỏi rồi, không ngờ đồng chí Bạch lại nhớ đến! Khoảng thời gian trước chắc cô cũng phải chịu nhiều uất ức, khi đó tôi muốn nói giúp cho cô, nhưng không có văn hóa, nói ra cũng không ai tin."

Bạch Nhược Lâm cười cười, ngồi xuống cạnh bàn.

"Không sao, lúc đó đều là hiểu lầm, đã giải thích rõ ràng rồi.

Giờ đồng chí Tô đã có nơi chốn, tôi và đồng chí Tần cũng cảm thấy vui cho cô ấy, chỉ là tủi thân cho chị Lưu.”

DTV

“Ban đầu, tôi muốn khuyên cô ấy đến xin lỗi chị, nhưng vì cô ấy vẫn còn nhiều bất mãn với tôi, nên cô ấy không nghe lọt được lời của tôi."

Chị Lưu nghe thấy Bạch Nhược Lâm nói lời bênh vực mình, cục tức phải nhẫn nhịn hơn mười ngày cuối cùng cũng tìm được lối ra.

Giống như tìm được tri kỷ, kéo tay Bạch Nhược Lâm, mắng Tô Ý một trận.

Bạch Nhược Lâm thấy cô ta cũng ghét Tô Ý như mình.

Lập tức nảy ra ý tưởng.

Cô ta nhẹ nhàng nói về chuyện Tô Ý bán trứng trà ở cổng nhà ga.

"Tôi và đồng chí Tần đều không tán thành việc cô ấy làm kinh doanh nhỏ bên ngoài.

Dù hiện tại quản lý không nghiêm như trước, nhưng nếu bị điều tra, việc kinh doanh này cũng không được phép."

"Chị Lưu, nếu chẳng may cô ấy bị bắt hay có người tố cáo, thì phải làm sao đây? Tôi và đồng chí Tần cũng không biết giải thích với gia đình cô ấy thế nào!"

Chị Lưu là người tinh tế, lập tức hiểu ý của Bạch Nhược Lâm.

Sau khi tiễn Bạch Nhược Lâm ra về, cô ta khóa cửa, đi thẳng đến sở quản lý thị trấn.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 64: Chương 64


"Đồng chí, tôi muốn tố cáo! Mấy ngày nay có người liên tục bán trứng trà tự làm ở cổng nhà ga!"

Người ở sở quản lý không quá kích động.

Vì ở bên thủ đô đã có những dấu hiệu thay đổi, có lẽ chẳng bao lâu nữa, họ cũng sẽ thay hình đổi dạng.

Họ khuyên chị Lưu: "Biết rồi, chúng tôi sẽ đi kiểm tra."

Không ngờ cô ta không chịu: “Đồng chí, các anh phải đi ngay, không thì người ta chạy mất đấy.”

“Những người như vậy là sâu mọt của xã hội, các anh phải quản lý thật tốt!"

Vì chưa có chỉ thị mới, người của sở quản lý phải làm theo quy định.

Họ liền cử hai người đến nhà ga bắt người.

…..

Lúc này, Tô Ý vừa bán xong quả trứng trà cuối cùng.

Vừa thu dọn nồi thì thấy chị Lưu mệt mỏi chạy đến.

Tô Ý biết cô ta không ưa mình, đột nhiên đến tìm chắc chắn không có chuyện tốt lành.

Quả nhiên, vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy hai đồng chí đeo băng đỏ phía sau cô ta.

Tô Ý lập tức phản ứng, ôm "dụng cụ gây án" bỏ chạy.

Chị Lưu chạy mãi đã mệt, thở hổn hển, vội vàng chỉ vào bóng dáng của Tô Ý nói với hai đồng chí đeo băng đỏ: “Đồng chí, chính là cô ta! Đừng để cô ta chạy thoát"

Hai người đành phải chạy đuổi theo.

Bên này, Tô Ý chạy vào nhà ga, sau khi chạy vài bước liền chui vào một con hẻm nhỏ.

May mà cô đã chuẩn bị trước.

Nghĩ rằng nhỡ có người đến bắt, cô đã vạch sẵn đường chạy thoát!

Nhờ mỗi ngày tặng một quả trứng cho bác bảo vệ nên đối phương đã cho cô biết con đường này.

Nó dẫn thẳng vào khu nhà ở của nhân viên nhà ga.

Vừa vào, Tô Ý lập tức cất nồi trứng trà và khăn quàng đầu.

Khi bước ra từ khu nhà ở, cô đã trở thành một cô gái xách giỏ đi mua rau thay vì người bán trứng trà.

Nhưng chị Lưu nhất quyết muốn bắt Tô Ý, không chỉ cố sức chạy theo.

Lúc thấy không đuổi kịp, còn kéo hai đồng chí đeo băng đỏ đi tìm cô trên phố.

Cuối cùng họ thấy bóng dáng Tô Ý ở trước cửa hàng thực phẩm phụ.

Chị Lưu vội vàng chạy tới: “Nhanh lên, đồng chí! Chính là cô ta, các anh mau bắt người!"

Tô Ý lạnh lùng liếc nhìn cô ta, giả vờ không biết: “Dì Lưu, tôi đang đi mua rau, sao dì lại kéo tôi?"

"Đừng giả vờ ngây thơ! Các đồng chí đeo băng đỏ đã đến, lần này cô không thoát được đâu."

Vẻ mặt Tô Ý lộ vẻ kinh hoảng nhìn hai đồng chí: “Đồng chí, xin hỏi tôi phạm tội gì?"

Hai đồng chí nhìn Tô Ý, thấy cô bị người khác kéo, khuôn mặt là vẻ mơ hồ và ngây thơ.

Không khỏi nhìn nhau, xác nhận không bắt nhầm người?

"Đồng chí, có người tố cáo cô vừa nãy ở cổng nhà ga bán trứng trà, có thật không?"

Tô Ý giả và kinh ngạc, vội vàng lắc đầu: “Lời này không thể nói bừa, tôi chỉ đến mua rau, sao có thể bán trứng trà ở đó?"

Dù sao mỗi lần cô đến nhà ga, đều dùng khăn che kín mặt.

Huống hồ, dù có nhận ra cô cũng không sợ.

Bắt người cần có tang vật, loại xử lý này không dám tùy tiện.

Quả nhiên, hai đồng chí nhìn cô một cái rồi quay sang chị Lưu: “Có phải cô nhận nhầm người không? Cô gái này không có trứng trà và dụng cụ phạm tội bán trứng trà!"

DTV

"Đúng vậy, chúng tôi bắt người cũng cần chứng cứ!”

Chị Lưu hoảng hốt một lúc, vội thò tay vào giỏ của Tô Ý.

"Chắc chắn có, có lẽ giấu ở trong này, đồng chí, các anh đừng để cô gái này lừa, cô la—"

Vừa nói được một nửa, chị Lưu đột nhiên dừng lại.

Bởi vì giỏ của Tô Ý đã bị cô ta lục lọi hết.

"Sao lại thế này, rõ ràng tôi—"

Tô Ý quay đầu nhìn hai đồng chí đeo băng đỏ: “Đồng chí, tôi biết dì ấy bình thường không ưa tôi, nhưng không ngờ lại bôi nhọ tôi như thế này, tôi không dám nhận."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 65: Chương 65


Cuối cùng cả hai đều bị thiệt hại hoặc bị xấu mặt.

Nó thường mang ý nghĩa tiêu cực, ám chỉ sự hỗn loạn, không đáng tin cậy và có sự gian trá từ cả hai phía trong một cuộc xung đột hay tranh chấp.

"Dì Lưu, bình thường dì gây phiền phức cho tôi cũng được, nhưng đồng chí người ta cũng có công việc phải làm, dì làm như thế này là đùa giỡn với người ta sao?"

Hai đồng chí nghe xong, quả nhiên vẻ mặt lộ vẻ không hài lòng: “Đi, theo chúng tôi về để hỏi thăm."

Chị Lưu vội xua tay: “Vừa rồi ở cổng nhà ga rõ ràng các anh thấy có người chạy rồi, sao tôi có thể nói dối, hơn nữa việc cô ta làm kinh doanh nhỏ chắc chắn không chỉ một mình tôi biết, các anh đi điều tra là biết ngay."

Tô Ý mím môi, không ngờ chị Lưu lại khó đối phó như vậy.

Đang định mở miệng, đột nhiên thấy một chiếc xe Jeep dừng bên đường.

Người lái xe chính là Chu Cận Xuyên.

Hai đồng chí rõ ràng quen biết Chu Cận Xuyên, vội tiến lên chào hỏi: “Đoàn trưởng Chu, sao anh lại ở đây? Trùng hợp quá!"

Chu Cận Xuyên dùng cằm chỉ về phía Tô Ý: “Tôi đến tìm người."

Tô Ý vừa thấy Chu Cận Xuyên, lập tức như gặp cứu tinh, vội chạy tới.

"Đoàn trưởng Chu, sao anh lại đến?"

"Noãn Noãn nói cô ra ngoài cả buổi mà chưa về, nên tôi ra tìm."

Tô Ý cười: “Tôi vừa mua xong rau định về, kết quả gặp hai đồng chí này, nói có người tố cáo tôi làm kinh doanh nhỏ."

Hai đồng chí vội xua tay: “Hiểu lầm, đều là hiểu lầm, là đồng chí kia tố cáo."

Hai người nói rồi chỉ tay về phía chị Lưu.

"Biết rồi, cô ấy là người trong khu của chúng tôi, gần đây hai người có chút hiểu lầm, chỉ là mâu thuẫn nhỏ thôi."

"Thì ra là vậy, không làm phiền mọi người nữa, để đồng chí này lại, tôi sẽ giáo dục đôi câu rồi cho cô ấy về."

DTV

"Được."

Tô Ý được tự do, vội lên xe, cùng Chu Cận Xuyên về khu đại viện.

"Đoàn trưởng Chu, cảm ơn anh, nếu không có anh đến kịp, tôi chắc chưa thể thoát thân."

Chu Cận Xuyên mím môi: “Sau này đừng đi nữa, nếu thật sự bị bắt quả tang, tôi cũng không giúp được cô."

"Nếu cô thiếu tiền, có thể nói với tôi, tôi có thể cho cô mượn trước."

Tô Ý giật giật khóe miệng: “Thực ra cũng không thiếu tiền, chỉ là tôi nghĩ cũng không thể ở nhà ăn không ngồi rồi, phải tìm chút việc để làm chứ.

Hơn nữa tôi nghe nói, Thượng Hải và Bắc Kinh sắp mở cửa cho kinh doanh cá nhân, nên tôi mới dám thử."

Chu Cận Xuyên gật đầu: “Quả có chuyện này, nhưng chưa thể phổ biến đến chỗ chúng ta, không ai tố cáo thì không sao, nếu có người tố cáo, vẫn phải gây phiền phức cho cô."

Chu Cận Xuyên nói rồi liếc nhìn giỏ của cô.

"Nói này, cô chạy thoát kiểu gì vậy? Nồi của cô đâu?"

Tô Ý không dám giấu giếm, vội kể việc mình đã thiết kế sẵn đường chạy và nơi giấu đồ.

Chu Cận Xuyên không nhịn được cười: “Bán trứng trà mà cô chuẩn bị kỹ thế!"

"Hehe, không còn cách nào, tôi chỉ có một mình, phải nghĩ cho mình nhiều một chút."

Chu Cận Xuyên thu lại ánh mắt, không nói gì thêm.

Trực tiếp lái xe đến trước cửa nhà.

Tô Ý cảm kích sự giúp đỡ của anh, trước khi xuống xe liền mời: “Đoàn trưởng Chu, anh có muốn ở lại ăn trưa không?"

Chu Cận Xuyên nghĩ đến lần trước cô chỉ mời khách sáo, liền khẽ ho một tiếng: “Không cần, tôi còn có việc, đi trước đây."

"Vậy được rồi! Đúng rồi, tôi vừa làm xong bánh đậu xanh, anh chờ một chút, tôi lấy một ít để anh mang về ăn thử."

Nói xong, Tô Ý liền chạy nhanh về nhà.

Không lâu sau, cô mang ra một hộp bánh đậu xanh nhỏ.

"Đoàn trưởng Chu, anh bận công việc, đói thì có thể ăn một miếng trước."

Chu Cận Xuyên nhìn hộp bánh đậu xanh đưa tới, ngẩn người một lúc, lần này chắc không phải là nói khách sáo nữa?

Vì vậy liền đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn.”

Nói xong, liền lái xe rời đi.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 66: Chương 66


Bên kia, chị Lưu bị hai đồng chí bắt phê bình giáo dục trên phố một lúc mới được thả về.

Vừa về đến khu nhà, chị Lưu liền chạy đến trước ký túc xá tìm Bạch Nhược Lâm.

Bận cả buổi sáng, không chạm được cái lông tơ nào của Tô Ý, còn bị người ta bắt giáo dục một hồi!

Bây giờ nghĩ lại, cô ta thậm chí nghi ngờ mình bị Bạch Nhược Lâm hại.

Người ở cổng nhà ga đó chưa chắc đã là Tô Ý thật!

Nếu không, trong thời gian ngắn như vậy, một người mới đến sao có thể thoát thân? Đều tại mình quá tin người!

Không đi xem xét hiện trường mà trực tiếp đi tố cáo!

Thế là chị Lưu vừa chạy đến dưới ký túc xá đã hét lên: “Bạch Nhược Lâm, cô xuống đây, tôi với cô chưa xong đâu!"

Bạch Nhược Lâm vốn không muốn để người ta biết cô ta có liên quan gì với chị Lưu, cũng không định xuống.

Nhưng lúc này thấy cô ta hét không ngừng, đành lén chạy xuống.

"Suỵt— chị Lưu, đừng hét ở đây!"

"Tôi thấy cô là chột dạ rồi chứ gì? Tôi phải hét ở đây, hôm nay cô hại tôi không nhẹ đâu!"Nói rồi, chị Lưu liền mắng xối xả Bạch Nhược Lâm một hồi.

Bạch Nhược Lâm khẩn cầu kéo cô ta đừng nói ở đây, nhưng hoàn toàn không kéo nổi cô ta.

Nghe thấy động tĩnh, Tần Vân Phong cũng chạy đến.

DTV

Thấy Bạch Nhược Lâm rưng rưng xin lỗi, vội giúp khuyên chị Lưu: “Chị Lưu, đồng chí Bạch còn trẻ, nếu có gì đắc tội chị, tôi thay cô ấy xin lỗi chị."

"Nhưng đây không phải chỗ nói chuyện, để người khác nghe thấy sẽ cười chê, hay là chúng ta ra phía trước, nói rõ hiểu lầm."

Chị Lưu hừ lạnh một tiếng: “Đi thì đi, ai sợ ai!"

Ba người vừa đi vài bước, liền gặp Chu Cận Xuyên lái xe từ nhà ra.

Bạch Nhược Lâm sợ đến mức tim thắt lại, chỉ mong Chu Cận Xuyên không thấy họ, lái thẳng qua.

Chị Lưu cũng sợ hãi ngậm miệng, không kịp gây sự với Bạch Nhược Lâm, liền chạy biến.

Chu Cận Xuyên lái xe đến trước mặt hai người, hạ cửa sổ xe, cảnh cáo nhìn hai người một cái rồi mới rời đi.

Sau khi Chu Cận Xuyên rời đi, Bạch Nhược Lâm sợ đến mức suýt ngất xỉu.

May mà có Tần Vân Phong đã đỡ cô ta một cái.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhược Lâm, tại sao em lại đắc tội với chị Lưu?"

"Còn chuyện chị ấy vừa nói đi tố cáo Tô Ý là thế nào?"

Bạch Nhược Lâm biết không thể giấu giếm được, nên đã thành thật kể lại.

"Chẳng qua em chỉ lỡ miệng nói ra thôi, không ngờ chị Lưu lại bốc đồng như vậy, chạy thẳng đến sở quản lý báo cáo Tô Ý, kết quả là không bắt được người, mà còn tự mình chuốc lấy rắc rối."

Nghe xong, Tần Vân Phong không nhịn được nhíu mày: “Nhược Lâm, anh đã bảo em đừng gây rắc rối cho cô ta nữa, cứ yên lặng đợi đến Tết thôi."

"Chỉ có yêu cầu nhỏ như vậy mà em cũng không làm được sao?"

Bạch Nhược Lâm giận đến nghiến răng: “Anh Tần, không phải em muốn gây rắc rối cho cô ta, anh quên lần trước chúng ta phải viết lại bản kiểm điểm sao? Em chỉ là không nuốt trôi cơn giận này thôi."

Tần Vân Phong nhìn cô với ánh mắt cảnh cáo: “Không nuốt trôi cũng phải nuốt."

"Nhược Lâm, em không thấy ánh mắt của Đoàn trưởng Chu khi đi ngang qua chúng ta sao? Chắc chắn anh ấy cũng biết chuyện hôm nay, em tự lo liệu đi!".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 67: Chương 67


Chuyện chị Lưu đi đến ký túc xá mắng Bạch Nhược Lâm nhanh chóng lan truyền khắp khu đại viện.

Mặc dù mọi người không biết rõ chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng hai người vốn chẳng có mâu thuẫn gì mà bỗng nhiên xảy ra xung đột lớn như vậy cũng là chuyện hiếm có.

Hơn nữa, khi chị Lưu chống nạnh mắng mỏ, Bạch Nhược Lâm không dám thốt lên một lời, rõ ràng là đã làm gì đó có lỗi.

Khi chị Trịnh và chị Diêu đến tìm Tô Ý để nói về chuyện này, Tô Ý đang tưới rau trong vườn.

Nghe hai người nói xong, cô mới vỡ lẽ ra.

Cô đã bảo trong khoảng thời gian này dì Lưu không dám ra ngoài, sao lại đột nhiên đi báo cáo mình, hóa ra là do Bạch Nhược Lâm giở trò sau lưng.

Hiện tại ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, cô ta đúng thật là đáng đời!

Tô Ý nhanh chóng mang nước và hạt dưa ra mời chị Trịnh và chị Diêu, ba người ngồi nói chuyện một lát.

"Em Tô, bây giờ có lẽ không thể đến bến xe bán trứng trà nữa đúng không? Em còn định bán tiếp không?"

Ban đầu, hai người thấy trứng trà của Tô Ý bán chạy, cũng định sau một thời gian sẽ kiếm chút vốn làm ăn.

Bây giờ gặp chuyện bị tố cáo, hai người đều từ bỏ ý định.

Tô Ý cũng đang lo lắng về việc này: “Năm nay chắc không làm được nữa, nhưng em nghe nói các thành phố lớn sẽ mở cửa hoàn toàn vào cuối năm, có thể sau Tết chúng ta mới ổn định hơn."

"Bây giờ muốn tìm một công việc để kiếm tiền thật khó quá!" Chị Trịnh và chị Diêu thấy vẻ mặt của Tô Ý lo lắng, đều đồng cảm.

Dù sao thì Tô Ý cũng là một cô gái không có ai nương tựa, không giống như họ còn có gia đình ở lại đây, ít nhất có người đàn ông để dựa vào.

Hơn nữa, việc giúp trông nom trẻ con cũng không phải là giải pháp lâu dài, có thể sẽ thay đổi bất kỳ lúc nào.

Nghĩ đến đây, họ cũng không khỏi lo lắng cho tương lai của Tô Ý.

Nói chuyện một hồi, bỗng nhiên chị Diêu nghĩ ra một ý tưởng: “Đúng rồi, hôm qua chị nghe nói nhà ăn của chúng ta sắp tuyển dụng nhân viên mới, em có muốn thử không?"

Chị Trịnh cũng đồng tình: “Nhà ăn thì tốt đấy, không lo thiếu ăn thiếu uống, hơn nữa lại ở ngay trong khu đại viện, không làm ảnh hưởng đến việc chăm sóc con cái của em, em nấu ăn ngon như vậy, chắc chắn không có vấn đề gì!"

Tô Ý cũng có chút động lòng: “Chỉ là không biết có yêu cầu gì về thân phận không?"

Dù sao đây cũng là nhà ăn của khu đại viện, chắc chắn các tiêu chuẩn xét duyệt đều rất nghiêm ngặt.

Chị Diêu gợi ý: “Yêu cầu chắc chắn cao, nhưng nếu Đoàn trưởng Chu có thể giúp em nói trước một lời thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì!"

Tô Ý nghĩ về phong cách làm việc thường ngày của Chu Cận Xuyên, vội vàng lắc đầu: “Đoàn trưởng Chu bận như vậy, làm sao có thể vì chuyện nhỏ này mà đặc biệt nói với người phụ trách nhà ăn được chứ?"

Hơn nữa, anh ấy cũng không giống người sẽ đi cửa sau!

Chị Trịnh cũng cố gắng thuyết phục: “Được hay không, em cứ thử hỏi xem, biết đâu anh ấy đồng ý thì sao."

"Hơn nữa, em đi nhà ăn cũng không phải hoàn toàn là đi cửa sau, tay nghề nấu ăn của em còn hơn hẳn các đầu bếp ở đó, em vào đó là điều tốt cho mọi người."

"Đúng vậy, nếu em vào nhà ăn, chị sẽ không nấu ăn nữa, hàng ngày sẽ dắt con cái đến nhà ăn ăn!"

Tô Ý do dự một chút rồi gật đầu: “Vậy để em thử hỏi anh ấy.”

Sau khi hai người rời đi, Tô Ý xem giờ rồi gọi điện thoại cho Chu Cận Xuyên.

Khi anh nhận được điện thoại, tưởng rằng ở nhà có chuyện gì xảy ra.

Nhưng chỉ nghe thấy cô nói: “Thời tiết nóng rồi, trưa nay định ăn mì lạnh, anh có về không?"

Lần trước ăn mì tương đen, Chu Cận Xuyên có vẻ rất thích.

Vì vậy, Tô Ý tìm một cái cớ như vậy, định chờ anh về rồi mới nói chuyện đi xin việc ở nhà ăn..

Chương 68

Không ngờ Chu Cận Xuyên không nghĩ ngợi gì mà từ chối ngay: “Không về đâu, trưa nay tôi ăn tạm ở nhà ăn cũng được, cô với hai đứa nhỏ cứ ăn đi."

Tô Ý ậm ừ một tiếng: “Vậy thì thôi."

Ðang định gác máy, lại nghe Chu Cận Xuyên hỏi: “Cô có chuyện gì à?"

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô chủ động gọi điện hỏi anh có về nhà ăn cơm không.

Hơn nữa nghe giọng điệu của cô cũng không giống như không có chuyện gì.

Tô Ý thấy anh hỏi, cũng không định giấu giếm, liền trực tiếp nói ra ý định muốn thử đi xin việc ở nhà ăn.

"Sắp đến kỳ nghỉ hè rồi, lúc đó có Tiểu Vũ ở nhà chăm sóc Noãn Noãn cũng yên tâm, hơn nữa tôi nghe nói nhà ăn chia ca làm việc, thời gian cũng linh hoạt."

"Đến khi hết kỳ nghỉ hè, Noãn Noãn cũng bắt đầu đi học lớp mầm non, tôi có thể vừa đi làm vừa chăm sóc hai đứa."

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng: “Được, trước đây tôi đã nói rồi, chỉ cần cô lo cho hai đứa ba bữa một ngày là được, thời gian còn lại cô tự do sắp xếp."

Tô Ý nhẹ nhàng họ một tiếng: “Tôi sợ điều kiện của tôi không đủ để được gọi phỏng vấn, vì vậy mới muốn hỏi anh xem, liệu có thể—"

Chu Cận Xuyên nghe đến đây, lập tức hiểu ra: “Cô muốn tôi giúp cô đi cửa sau à?"

Tô Ý: Không cần nói thẳng như vậy.

"Tôi chỉ hỏi thử thôi, nếu khó khăn thì thôi vậy."

Chu Cận Xuyên im lặng một lúc, sau đó nói: “Đồng chí Tô, việc này thì e rằng tôi không giúp được cô, nếu cô thật sự muốn đi, có thể tự mình đăng ký tham gia phỏng vấn, tôi tin rằng việc tuyển dụng ở nhà ăn của quân đội chắc chắn sẽ công khai, công bằng và minh bạch!"

Gác máy, Tô Ý không khỏi thở dài một hơi.

Không giúp thì thôi, còn cố ý gọi cô là đồng chí Tô làm gì chứ!

Mặc dù Tô Ý đã chuẩn bị tâm lý từ trước và cũng chỉ gọi điện với ý định thử xem sao.

Cô không bất ngờ khi bị từ chối.

Tuy vậy, cô vẫn cảm thấy một chút thất vọng.

Khi gọi điện, Diệp Tiểu Vũ vừa tan học về, thấy chị Tô bị từ chối, cậu bé liền đến an ủi: “Chị Tô, chị đừng buồn, chú Chu là người không thích đi cửa sau, cũng không thích người khác dựa vào mình để đi cửa sau.”

“Em nhớ hồi đầu năm khi em ứng cử làm lớp trưởng, em cũng muốn nhờ chú đưa đến trường để tạo ấn tượng với giáo viên, nhưng chú đã nhận ra ý đồ của em.

Không những không giúp mà còn giảng dạy em một trận.”

DTV

“Nhưng sau đó em đã nỗ lực và tự mình trở thành lớp trưởng.

Em tin rằng chị Tô cũng sẽ làm được!”

Nghe những lời an ủi của Diệp Tiểu Vũ, tâm trạng của Tô Ý đã tốt lên hẳn: “Ừ! Chị còn chưa biết Tiểu Vũ đã trở thành lớp trưởng, giỏi quá!”

“Hi hi, thật ra cũng không có gì ghê gớm.

Chị Tô, chú Chu không về nhà, vậy trưa nay chúng ta vẫn ăn mì lạnh chứ?”

Tô Ý bật cười: “Tất nhiên, chị sẽ đi nhào bột ngay bây giờ.”

“Em giúp chị!”

Ở một nơi khác, Chu Cận Xuyên vừa cúp điện thoại xong.

Anh lặng lẽ mở hộp cơm trên bàn, bên trong là vài miếng bánh đậu xanh.

Đây chính là bánh mà Tô Ý đã tặng anh vài ngày trước, thỉnh thoảng khi bận rộn, lỡ mất bữa ăn, anh sẽ ăn vài miếng để lót dạ.

Thuận tiện lại chắc bụng, hơn nữa còn có hương vị ngọt thanh, không giống như những loại bánh ngoài tiệm thường quá ngọt.

Chu Cận Xuyên nhón một miếng bánh đậu xanh lên nhấm nháp, rồi chợt suy nghĩ.

Liệu vừa rồi anh có nói quá thẳng thắn không?

Hàng ngày đối diện với một đám đàn ông, anh đã quen nói chuyện thẳng thắn.

Thật ra anh không giỏi giao tiếp với phụ nữ.

Thôi thì dù sao những gì anh nói cũng không sai.

Đậy nắp hộp lại, anh chuẩn bị tiếp tục làm việc.

Bỗng nhiên, Lục Trường Chinh bước vào.

Thấy anh đang ăn bánh đậu xanh, anh ấy liếc nhìn hộp cơm trên bàn.

"Để tôi xem là gì nào?"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 68: Chương 68


Nguồn thiếu chương, mong độc giả thông cảm!
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 69: Chương 69


Lục Trường Chinh mở ra, thấy là bánh đậu xanh.

Anh ấy nhăn mặt chê bai: “Anh là đàn ông lớn tướng rồi mà lại còn ăn mấy thứ này sao?"

Chu Cận Xuyên cười lạnh đáp: “Ăn gì cũng phải phân biệt giới tính à?”

“Cũng phải, đúng lúc tôi cũng đói, cho tôi thử một miếng nhé!” Nói xong, Lục Trường Chinh nhón một miếng bánh.

“Ừm, anh nói đúng, cũng khá ngon, chẳng lẽ là do Tiểu Tô của anh làm đấy chứ?”

Chu Cận Xuyên không đáp, coi như ngầm thừa nhận.

Lục Trường Chinh càng tò mò: “Khi nào tôi mới được đến nhà anh ăn một bữa? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, anh xem xét đi!”

Chu Cận Xuyên nhếch môi: “Không cần xem xét.”

Lục Trường Chinh nghe vậy, cảm thấy trái tim bứt rứt như bị mèo cào.

“Nếu anh không cho tôi đến, lần sau tôi chỉ có thể tự mình qua đó gặp cô ấy thôi.

Dạo này tôi nghe được không ít chuyện về cô ấy, tôi thật sự quá tò mò!”

Chu Cận Xuyên liếc nhìn anh ấy cảnh cáo: “Tôi đã nói với anh rồi, cô ấy không phải gián điệp, hơn nữa cô ấy là một phụ nữ chưa chồng, anh qua đó không thích hợp.”

Lục Trường Chinh không bỏ qua: “Thế thì chúng ta cùng đi? Đúng lúc lâu rồi tôi không thăm bọn trẻ, mua chút đồ đến thăm cũng vẫn được mà, đúng chứ?”

Chu Cận Xuyên cúi mắt, dường như đang suy nghĩ.

DTV

Một lúc sau anh mới đổi ý: “Anh ra ngoài đi, để tôi gọi điện hỏi thử xem.”

“Được, được, tôi ra ngay, anh mau gọi điện đi.”

Lục Trường Chinh thấy anh cuối cùng cũng đồng ý, liền chạy ra ngoài, sang phòng bên cạnh tìm Tạ Tiểu Quân, tám chuyện vừa rồi với anh ta.

“Tiểu Tạ, cậu có thấy lão Chu có vấn đề gì không?”

Tạ Tiểu Quân không đồng tình: “Doanh trưởng Lục, sao anh lại nghi ngờ ai cũng có vấn đề thế?”

“Ý tôi không phải thế.

Tôi cảm thấy anh ấy rất kỳ lạ, ăn đồ ăn mà còn giữ kín.

Tôi nói với anh ấy đi ăn cơm ở nhà anh ấy, anh ấy còn lưỡng lự rồi bảo phải gọi điện xin phép.”

“Hơn nữa, khi gọi điện lại giấu giấu giếm giếm, làm như gọi điện cho vợ vậy.

Tôi thấy anh ấy lớn tuổi rồi, cũng nên tìm vợ và lo chuyện cả đời thôi!”

Tạ Tiểu Quân không nhịn được cười.

Đoàn trưởng Chu làm sao gọi là lớn tuổi được.

Nhưng chuyện hôn nhân thì đúng là có phần trì hoãn, bên Bắc Kinh đã gọi điện giục cưới rồi.

…..

Tô Ý đang cùng hai đứa trẻ ăn mì thì nhận được điện thoại của Chu Cận Xuyên.

Cô còn nghĩ có chuyện gì thay đổi liên quan đến buổi phỏng vấn ở nhà ăn.

Nhưng anh lại hỏi liệu tối nay có thể đưa Tạ Tiểu Quân và doanh trưởng Lục đến ăn tối hay không.

Doanh trưởng Lục tuy Tô Ý chưa gặp, nhưng Tạ Tiểu Quân đã từng nhắc đến, cũng nghe nói là bạn thân của Chu Cận Xuyên.

Cô liền đồng ý: “Được, vậy bọn tôi ăn xong sẽ đi mua đồ.”

Dù sao ông chủ đã chủ động lên tiếng, cô cũng không có lý do gì từ chối.

Chu Cận Xuyên thấy cô đồng ý, liền vội nói: “Không cần cô đi mua, tôi sẽ bảo Tạ Tiểu Quân mang qua.”

Tô Ý đáp một tiếng "ừ", không khách sáo với anh: “Vậy mọi người muốn ăn gì?”

Chu Cận Xuyên ngừng một chút: “Cô biết nấu món Tứ Xuyên không? Tôi có một cuốn sách về văn hóa và ẩm thực Tứ Xuyên, trong đó có hướng dẫn, nếu cần—"

Tô Ý liền ngắt lời: “Không cần, tôi biết làm mà.”

Rồi cô liền kể tên một số món: “Cá hấp, thịt kho, thịt xào chua ngọt, đậu phụ Ma Bà, mấy món này đủ chưa?”

Chu Cận Xuyên đáp: “Đủ rồi.”

“Được, vậy anh ghi lại những thứ cần chuẩn bị.”

Sau khi cúp máy, Tô Ý vẫn còn băn khoăn, gần đây Chu Cận Xuyên rất ít về nhà ăn cơm, vừa rồi cô đã mời mà anh không về.

Sao mới một lúc lại đột nhiên muốn về ăn cơm?

Hơn nữa, còn yêu cầu nấu món Tứ Xuyên.

Theo cô biết, không ai trong số họ là người Tứ Xuyên cả mà?

Thôi kệ, lâu rồi không ăn cay, làm thì làm thôi!
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 70: Chương 70


Ở một nơi khác, Chu Cận Xuyên vừa cúp máy đã gọi Lục Trường Chinh và Tạ Tiểu Quân đến.

“Đã xong, tối nay Tiểu Tạ cùng đi luôn nhé!”

Lục Trường Chinh và Tạ Tiểu Quân nhìn nhau, cười đầy ẩn ý.

Chu Cận Xuyên họ nhẹ một cái: “Chiều nay không có việc gì thì hai người đi mua đồ sớm, để Tiểu Tạ mang về trước!”

Nói rồi, Chu Cận Xuyên đưa danh sách vừa ghi cho Lục Trường Chinh.

Lục Trường Chinh nhìn thoáng qua, liền ngơ ngác: “Không phải đã nói anh mời sao? Tại sao tôi phải đi mua đồ?”

Chu Cận Xuyên cười nhẹ: “Không muốn ăn thì thôi!”

“Đừng, đừng, đừng, bọn tôi xong việc liền đi mua ngay!”

Chiều tối, Tô Ý nhận được đồ ăn do Tạ Tiểu Quân gửi đến trước.

Nghĩ đến chuyện hai đứa trẻ không ăn được đồ quá cay, cô chuẩn bị bữa cơm trước, ba người cùng ǎn.

Sau đó, cô mới bắt đầu chuẩn bị vài món mà Chu Cận Xuyên đã mời khách.

Để tránh bị người khác nhìn thấy sẽ không hay, nên đến khi trời tối Chu Cận Xuyên mới dẫn Lục Trường Chinh và Tạ Tiểu Quân về.

Lục Trường Chinh đã nôn nóng đợi cả buổi chiều, Chu Cận Xuyên vừa gõ cửa, anh ấy đã tự đẩy cửa bước vào.

Tô Ý dẫn hai đứa trẻ ra chào đón: “Chào Đoàn trưởng Chu.”

“Chào chú Chu, chú Lục, hai chú đến rồi!”

Lục Trường Chinh lâu ngày không gặp hai đứa trẻ, vội bước nhanh đến bế lên: “Lâu rồi không gặp, hai đứa lớn lên khỏe mạnh hẳn ra!”

Vừa nói, anh ấy vừa đưa gói đồ ăn mà mình mua cho hai đứa trẻ.

Tô Ý tiện tay nhận lấy, cười nói: “Anh là Doanh trưởng Lục phải không? Lúc nào cũng nghe hai đứa trẻ nhắc đến, mời anh vào.”

Lục Trường Chinh mới chính thức nhìn cô một cái, rồi sững người lại, đồng thời hít một hơi lạnh, yêu nghiệt!

Buổi chiều còn mạnh miệng trước mặt Tạ Tiểu Quân là phải kiểm tra kỹ thay cho Chu Cận Xuyên, lúc đến đây cũng đã chuẩn bị kỹ càng.

Nhưng cô gái trước mắt lại hoàn toàn vượt xa dự đoán của anh ấy, nên anh ấy một lúc lâu sau vẫn không phản ứng kịp.

Đến khi tỉnh lại, anh ấy mới phát hiện có gì đó không đúng.

Cô gái này da trắng mịn, đâu giống người ở quê?

Hơn nữa, cô gái xinh đẹp như vậy, Tần Vân Phong phải mù mới hủy hôn chọn Bạch Nhược Lâm?

DTV

Chưa đề cập đến chuyện này, sự tự tin từ bên trong của cô gái này cũng không phải là từ thôn quê mà ra được.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của Lục Trường Chinh trở nên thăm dò hơn.

Tô Ý tinh như ma, đâu phải không biết ý nghĩa trong mắt anh ấy.

Cô cười ha hả chào hỏi vài câu rồi quay đầu vào bếp bắt đầu nấu ăn.

Tạ Tiểu Quân vội xắn tay áo: “Chị Tô, để tôi giúp chị một tay!”

Lục Trường Chinh không khỏi tròn mắt nhìn, hỏi Chu Cận Xuyên: “Cô gái này bao nhiêu tuổi? Ngay cả Tạ Tiểu Quân cũng gọi cô ấy là chị?”

Chu Cận Xuyên liếc anh ấy một cái: “Ăn của người ta thì nên hiểu chuyện, ngay cả Tạ Tiểu Quân cũng biết điều này.”

“Nếu anh muốn ăn ngon thì quản ánh mắt của mình cho tốt, không thì lát nữa bị đuổi ra ngoài tôi cũng mặc kệ đấy.”

Lục Trường Chinh: “......”

…..

Trong bếp.

Tạ Tiểu Quân vào giúp việc.

“Chị Tô, doanh trưởng Lục của chúng tôi là người nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ, chị đừng chấp anh ấy, thực ra anh ấy rất nhiệt tình.”

“Anh ấy và Đoàn trưởng Chu là bạn học từ cấp hai, lại theo Đoàn trưởng Chu từ thủ đô đến đây, hai người là bạn tốt nhiều năm, nếu thật sự có gì đó, Đoàn trưởng Chu cũng sẽ không đồng ý đâu.”

Tô Ý cười: “Tôi biết mà.”

Nói thì nói vậy, nhưng Tô Ý vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, nên cô quyết định moi tin tức từ miệng Tạ Tiểu Quân.

Cô nhanh chóng lấy từ tủ ra một hộp bánh đậu xanh: “Tiểu Tạ, anh thử bánh đậu xanh tôi vừa làm, ăn lót dạ nhé!”

Tạ Tiểu Quân vội lấy hai miếng, cắn một miếng: “Ngon lắm! Chẳng trách Đoàn trưởng Chu thường không dám ăn nhiều, giấu kỹ lắm.”

Tô Ý hào phóng: “Thích thì lát nữa anh mang về một ít ăn nhé!”.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 71: Chương 71


Nói chuyện vài câu, Tô Ý liền hỏi bóng gió về việc tại sao hôm nay lại đột nhiên đến ăn cơm.

Tạ Tiểu Quân không đề phòng gì Tô Ý, cộng với nói chuyện tùy tiện, nên anh nói hết những gì mình biết.

Cuối cùng, anh lỡ lời nói luôn cả việc Lục Trường Chinh nghi ngờ cô là gián điệp!

Tô Ý hít một hơi lạnh, tốt lắm, trách sao vừa nãy nhìn mình bằng ánh mắt đó! Cả nhà anh ấy mới là gián điệp!

Tô Ý tức giận, lại bỏ thêm một nắm ớt vào nồi.

Khi bốn món ăn đã xong, Tô Ý dẫn hai đứa trẻ đi đọc sách, để ba người tự do.

Chu Cận Xuyên không biết Tô Ý bị sao, làm xong cơm quay lại đã thấy cô tức giận.

Tạ Tiểu Quân không dám thở mạnh, chỉ biết cúi đầu ăn cơm.

Còn Lục Trường Chinh hoàn toàn không nhận ra tâm trạng của hai người, sự chú ý của anh ấy đặt toàn bộ lên món ăn trên bàn.

Trước đây chỉ nghe Tạ Tiểu Quân thổi phồng tay nghề nấu ăn của cô gái này.

Trăm nghe không bằng một thấy, Lục Trường Chinh gắp một miếng cá hấp bỏ vào miệng.

Vị thật sự tuyệt vời! Chỉ có điều hơi cay.

Nhưng càng cay càng đã miệng!

Ba người ăn đến mức húp cả nước, liên tục uống nước.

Tô Ý còn rất "hiểu ý" mang nước ra cho ba người.

Chỉ có điều, ly nước đưa cho Lục Trường Chinh là nước nóng, làm anh ấy vội vào bếp uống một bát nước lạnh mới sống lại!

Chu Cận Xuyên và Tạ Tiểu Quân không nhịn được cười.

Ăn xong một bữa, Chu Cận Xuyên nhờ hai người giúp dọn rửa chén bát.

Anh tự mình gõ cửa tìm Tô Ý: “Cô ra ngoài chút, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Tô Ý ngơ ngác bước ra, rồi nghe anh nói: “Bên nhà ăn tôi đã hỏi qua rồi, họ nói sáng ngày kia sẽ phỏng vấn, đến lúc đó cô đến sớm thử xem sao nhé!”

Tô Ý: ???

“Đúng rồi, nếu làm món Tứ Xuyên thì nhớ đừng cho quá nhiều ớt, người bình thường không chịu được đâu.”

“Ý của Đoàn trưởng Chu là anh đã giúp tôi nói qua rồi?”

“Không hẳn, chỉ là nhờ Tạ Tiểu Quân đăng ký tên giúp cô thôi.”

“…”

[Ha, người đàn ông miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo.]

Chu Cận Xuyên khẽ ho một tiếng: “Không có gì nữa thì bọn tôi về trước, hôm nay cảm ơn cô nhiều!”

…..

Ba người rời khỏi sân.

Lục Trường Chinh vẫn còn luyến tiếc: “Lâu rồi chưa ăn được bữa ngon như vậy! Đồng chí Tiểu Tô này thật sự rất hào phóng bỏ ớt, người cũng nóng bỏng!”

Chu Cận Xuyên cười khẩy: “Ai bảo anh nghi ngờ cô ấy là gián điệp, không đuổi anh ra ngoài là tốt rồi.”

Lục Trường Chinh vẫn còn chút ấm ức: “Nghi ngờ của tôi không phải là vô căn cứ, không nói gì khác, chỉ nói đến món ăn tối nay thôi, cô ấy không phải người Tứ Xuyên, sao lại biết làm món Tứ Xuyên chính tông thế?”

DTV

Tạ Tiểu Quân nghe vậy, vội biện giải cho Tô Ý: “Tôi vừa hỏi cô ấy rồi, cô ấy nói hồi mười mấy tuổi đã học từ bếp trưởng từ chỗ thanh niên trí thức trong đại đội.”

“Anh cũng biết ngày xưa chỗ thanh niên trí thức là nơi hội tụ người từ khắp nơi trên đất nước, thói quen ăn uống cũng đủ loại, nên cô ấy không chỉ biết món Tứ Xuyên, mà còn biết nhiều món khác nữa!”

Lục Trường Chinh lần này không nói được gì, thậm chí còn âm thầm hối hận.

Ăn xong bữa này, ai biết có còn cơ hội lần sau không!

…..

Cơ hội phỏng vấn khó khăn mới có được, khiến Tô Ý vui vẻ mãi.

Đến ngày phỏng vấn, cô dậy sớm đến nhà ăn chờ đợi.

Nhà ăn lần này chỉ tuyển ba người, nhưng người đến phỏng vấn thì đến hơn ba mươi người.

Khi mọi người đã đến đủ, bước kiểm tra đầu tiên bắt đầu, chủ yếu kiểm tra tình trạng vệ sinh cá nhân, xem ngoại hình có sạch sẽ chỉnh tề không.

Vốn dĩ Tô Ý luôn yêu thích sạch sẽ, nên dễ dàng qua cửa.

Cô vốn nghĩ rằng ai đến cũng chú ý đến việc vệ sinh sạch sẽ nhưng không ngờ vòng đầu tiên đã loại gần một phần ba.

Đến vòng thứ hai, một co gái đứng sau Tô Ý bất ngờ vỗ vai cô.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 72: Chương 72


“Đồng chí, tôi tên là Từ Tiểu Cần, cô tên gì?”

Tô Ý mỉm cười đáp: “Tôi tên là Tô Ý.”

Từ Tiểu Cầm cười tươi: “Cô vừa xinh đẹp mà tên cũng hay, tôi mới đến đây vài ngày, nhà ở nông thôn gần đây, là anh trai tôi giới thiệu tôi đến, anh ấy là lính trong đội này.”

Tô Ý nhìn, thấy là một cô gái có tính cách vui vẻ, cũng không tệ.

Ngay lập tức cô cũng trở nên nhiệt tình hơn vài phần.

Đối phương cảm nhận được sự nhiệt tình của Tô Ý, lập tức kéo cô lại, bắt đầu nói chuyện về cuộc kiểm tra vừa rồi.

"Cô nói xem, biết rõ là đến phỏng vấn rồi, sao lại không chuẩn bị trước? Lúc xếp hàng, tôi thấy có người móng tay dài quá, bên trong còn có...

ôi, không nói nữa, kẻo ảnh hưởng đến phát huy của tôi."

Tô Ý mỉm cười, rồi cũng đến lượt hai người vào phỏng vấn.

Vòng phỏng vấn thứ hai chủ yếu là hỏi về các kiến thức thường nhật liên quan đến ẩm thực nhà ăn.

Tô Ý không chút do dự trả lời lưu loát.

Sau khi kết thúc vòng thứ hai, chỉ còn lại hơn mười người, và chỉ còn lại vòng cuối cùng là kiểm tra kỹ năng nấu ăn.

Món ăn được chỉ định là khoai tây xào chua cay.

Từ Tiểu Cần có chút lo lắng nhìn Tô Ý: “Tôi nấu ăn không giỏi, d.a.o cũng khá, tôi vốn định đến đây phỏng vấn làm phụ bếp, không ngờ cũng phải kiểm tra nấu ăn."

Tô Ý an ủi cô ấy một câu: “Đừng lo lắng, cô khéo tay thì có lợi thế trong món này, chỉ cần nhớ ngâm khoai tây sau khi thái sợi."

Từ Tiểu Cần gật đầu liên tục: “Cảm ơn cô đã nhắc nhở, không thì tôi thực sự lo lắng quá mà quên mất."

Thấy cô ấy chân thành như vậy, Tô Ý thoáng chút áy náy.

Có lẽ từ nhỏ xung quanh không có nhiều người như vậy, phần lớn đều tiếp cận cô với mục đích.

Khiến cô cũng đã hình thành thói quen đề phòng người khác mọi lúc.

Ví dụ như Từ Tiểu Cần, dù cô cũng hy vọng có người như vậy ở lại cùng làm việc, nhưng dù sao bây giờ vẫn là đối thủ cạnh tranh, cô không thể nói hết tất cả những gì mình biết cho đối phương.

Huống chi chỉ mới gặp lần đầu, người này thế nào vẫn chưa thể kết luận.

Điểm quan trọng của món khoai tây xào chua cay là không dính chảo, ngâm nước là một cách, nhưng tốt hơn là chần qua nước sôi, như vậy khi xào lên không chỉ không dính chảo mà còn giòn ngon.

Tuy nhiên, nếu cô ấy thực sự làm tốt việc ngâm nước, chắc cũng không sao.

Khi mọi người đang chuẩn bị, đã có không ít người đến nhà ăn để chuẩn bị lấy cơm.

Cũng có người nghe nói nhà ăn đang phỏng vấn tuyển người, đến sớm để xem náo nhiệt.

Trong số đó có Bạch Nhược Lâm và chị em của cô ta.

Chuyện Tô Ý đến phỏng vấn, cô ta cũng mới nghe người ta bàn tán bên ngoài.

Không nói hai lời liền kéo người chị em thân thiết nhất cùng đến.

DTV

Chị em nhìn thấy Tô Ý, không khỏi kinh ngạc: “Thật là cô ta? Sao cô ta cũng đến phỏng vấn?"

Thấy nhiều người vây quanh, Bạch Nhược Lâm cũng chen vào, nói bâng quơ một câu: “Đã đến đây, chắc chắn là qua vòng sơ tuyển, không thể nào là đi cửa sau vào được nhỉ?"

Chị em trước đó nghe Bạch Nhược Lâm phàn nàn vài lần, đã có ấn tượng không tốt về Tô Ý.

Giờ nhìn thấy cô được vào vòng cuối, không nhịn được mà bất bình: “Cô ta là người ngoài đến đại viện đã không chịu đi thì thôi, giờ còn muốn cướp công việc vốn thuộc về người khác, thật là không biết xấu hổ!"

Bạch Nhược Lâm nhanh chóng kéo chị em: “Cậu đừng nói vậy, nếu cô ấy có thể tìm được một công việc chính thức, tớ cũng mừng cho cô ấy, như vậy cô ấy sẽ không phải ở nhờ nhà người khác nữa."

"Chỉ có điều, tớ thấy cô ấy tay chân yếu ớt, không biết có chịu nổi công việc này không?"

Người vây quanh nghe cô ta nói vậy, có người tán thành.

Cũng có người đã biết hai người không hợp nhau, nghe những lời “tốt bụng” như vậy lại thấy buồn cười.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 73: Chương 73


Chỉ là mọi người đều thích xem náo nhiệt, càng như vậy càng cảm thấy có kịch hay để xem.

Tô Ý nghe thấy tiếng động bên ngoài nhưng không thèm để mắt đến.

Một hơi thái khoai tây thành những sợi mỏng đều đặn.

Bạch Nhược Lâm thấy cô không hề bị ảnh hưởng, cảm giác như đánh một cú vào bông mềm.

Đang cúi đầu suy nghĩ, đột nhiên bị Tần Vân Phong kéo ra ngoài.

"Nhược Lâm, sao em lại ở đây?"

Bạch Nhược Lâm cười gượng: “Không có gì, em vừa đến, thấy mọi người đều đang xem náo nhiệt nên cũng vào xem."

Tần Vân Phong cũng nghe nói Tô Ý đang phỏng vấn nên không nhịn được đến xem.

Nào ngờ vừa vào, liền thấy Bạch Nhược Lâm và chị em đoàn văn công của cô ta đang kẻ xướng người hoạ bày trò trêu chọc Tô Ý, thế là vội vàng kéo người ra ngoài.

DTV

"Nhược Lâm, em quên lời hứa với anh rồi sao?"

Biểu cảm trên mặt Bạch Nhược Lâm thoáng chốc biến đổi: “Tất nhiên là không, em thật sự không nói gì cả, anh Tần, em chỉ có chút lo lắng, nếu cô ấy ở lại đây, sau này chất lượng bữa ăn của mọi người sẽ giảm sút."

Tần Vân Phong suy nghĩ một lát: “Em đừng nói vậy, Tô Ý cũng khá biết nấu ăn, không đến mức tệ đâu."

Bạch Nhược Lâm nhìn anh ta với vẻ không tin, cúi đầu nói: “Anh Tần, anh có nghĩ đến một chuyện không, nếu Tô Ý thực sự làm việc ở nhà ăn, sau này chúng ta sẽ phải gặp cô ấy mỗi ngày, nơi này nhiều người, nhiều lời, sẽ không tốt cho chúng ta đâu."

Tần Vân Phong suy nghĩ một lát, dường như cũng thấy lời cô ta nói có lý.

Thế là chen lên phía trước, không hài lòng nhìn Tô Ý.

Thấy cô ở trước mặt bao nhiêu người vẫn giữ nụ cười thản nhiên.

Không khỏi hừ lạnh trong lòng, cô gái này thật là không biết điều, thích ra vẻ lắm sao?

Không thấy bao nhiêu người đàn ông đang nhìn cô mà cô cũng không để ý sao?

Anh ta nhớ Tô Ý trước đây không phải như vậy, lúc đó cô nói với anh ta một câu cũng đỏ mặt nửa ngày.

Huống chi là bị bao nhiêu người đàn ông xa lạ nhìn chằm chằm.

Tô Ý chẳng thèm để ý người khác có nhìn mình hay không.

Cô làm một mạch, sau khi cắt khoai tây thành sợi, nhanh chóng rửa sạch, rồi chần qua nước sôi, chảo nóng dầu lạnh, chiên ớt khô cho thơm, sau đó cho thêm ớt xanh đỏ, xào lửa lớn, nêm gia vị rồi nhanh chóng bày ra đĩa.

Khi bước ra mới nhìn thấy Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm, không vui liếc nhìn hai người: “Tránh ra!"

Người chịu trách nhiệm nếm thử là hai đầu bếp có thâm niên nhất trong nhà ăn, một người họ Vương, đang độ tuổi trung niên, là người phụ trách chính của bếp.

Người còn lại họ Mã, lớn tuổi hơn, nghe nói mỗi đầu bếp trong nhà ăn này đều do ông ấy dạy từ đầu.

Dù là người thâm niên nhất, nhưng bây giờ tuổi cao, không thích quản nhiều việc, nhiều chuyện đều giao cho đầu bếp Vương toàn quyền quyết định.

Món khoai tây xào chua cay của Tô Ý được xắt sợi đều đặn, màu sắc bắt mắt, chưa ăn đã ngửi thấy mùi thơm của chua cay, rất k*ch th*ch vị giác.

Đầu bếp Mã sau khi nếm thử liền đánh giá cao: “Kỹ thuật không thua gì hai chúng ta."

Đầu bếp Vương lại có chút không đồng tình: “Chỉ là món khoai tây xào đơn giản nhất, dù sao vẫn khác với việc nấu ăn thường ngày của chúng ta, đầu bếp Mã, ông xem cô ấy người nhỏ, chắc là không chịu nổi cực khổ trong bếp."

Nói đi nói lại, vẫn là vì vừa rồi ông ấy nghe những lời đồn đại từ mọi người.

Nhà ăn tuyển người, tài nấu ăn quan trọng, nhưng trung thực, không gây rắc rối mới là điều quan trọng nhất.

Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.

“Đầu bếp Mã, hay là xem tiếp những người phía sau đi!”

Đầu bếp mã thực sự rất tán thường Tô Ý, thấy cô có phong cách giống mình khi còn trẻ.

Hơn nữa, đừng nhìn người cô gầy, nhưng khi đảo chảo lại rất nhanh nhẹn, gọn gàng.

Nhưng ông ấy cũng không tiện nói gì vào lúc này, chỉ ngẩng đầu nhìn Tô Ý..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 74: Chương 74


"Đồng chí, công việc trong nhà ăn thực sự không dễ dàng, cô có chắc mình làm được không?"

Tô Ý nhìn Đầu bếp Mã với ánh mắt biết ơn, biết rằng ông ấy đang tranh thủ cơ hội cho mình.

Cô chưa kịp mở miệng thì Tần Vân Phong đã lên tiếng thay cô: "Tôi cũng thấy cô ấy không phù hợp.

DTV

Công việc ở nhà bếp của quân đội rất quan trọng, cô ấy mới hai mươi tuổi, sao có thể đảm đương công việc này?"

Tô Ý đang chuẩn bị trả lời: “...”

Sao ở đâu cũng có anh ta vậy?

Tô Ý nhìn anh ta với ánh mắt không nói nên lời: “Phó đội trưởng Tần, tôi không biết anh cũng là giám khảo của buổi phỏng vấn này đấy."

Tần Vân Phong mím môi: “Không phải."

"Vậy thì anh vừa nói với tư cách gì? Đừng nói lại là vì muốn tốt cho tôi nhé?"

Thật ra Tần Vân Phong định nói như vậy, nhưng không ngờ bị cô đoán trước.

Bạch Nhược Lâm không hài lòng liếc nhìn Tần Vân Phong, ra hiệu anh ta đừng dây dưa với Tô Ý nữa.

Tô Ý lạnh lùng nhìn hai người: “Quản tốt đối tượng của cô đi, đừng để anh ta gọi bậy trong nhà ăn, chỉ làm trò cười cho người khác thôi."

Bạch Nhược Lâm tức giận nhìn Tô Ý, sợ chuyện hôm nay đến tai Đoàn trưởng Chu, nên vội kéo Tần Vân Phong đi ra ngoài.

Hai người đi rồi, Tô Ý cảm thấy không khí dễ chịu hơn nhiều.

Tuy rằng vừa rồi có chút quá đáng, nhưng có lẽ cũng để lại ấn tượng không tốt với hai vị đầu bếp.

Nhưng cô không hối hận, cô thật sự không ưa nổi cặp đôi đó.

Cô không muốn để họ chiếm chút lợi nào.

Tô Ý hít một hơi sâu, rồi quay lại nhìn hai vị đầu bếp: “Quả thật bây giờ tôi còn trẻ, nhưng từ nhỏ tôi đã làm nông, trước đây cũng đã làm nhiều năm ở nhà ăn ở chỗ thanh niên tri thức của đại đội chúng tôi rồi, chút khó khăn này với tôi không là gì cả, xin lãnh đạo yên tâm."

Hai người nghe Tô Ý nói vậy, lại có chút d.a.o động.

Đặc biệt là Đầu bếp Mã, thật sự không muốn bỏ lỡ một mầm mống tốt như vậy.

Khi hai người còn đang tranh luận, Tạ Tiểu Quân đột nhiên từ ngoài chạy vào.

"Đầu bếp Mã, Đầu bếp Vương, Đoàn trưởng Chu nhờ tôi nhắn lại rằng trưa nay có khách quý đến nhà ăn dùng bữa."

"Khách quý? Là chuyên gia Hoa kiều từ nước ngoài về sao?"

"Đúng vậy, Đoàn trưởng Chu nói muốn hỏi xem ai biết nấu món Tứ Xuyên chính gốc không? Vị chuyên gia đó lớn lên ở tỉnh Tứ Xuyên, nói rằng muốn ăn món quê nhà."

Đầu bếp Vương nghe xong liền lo lắng: “Mấy đầu bếp chúng ta đều là người địa phương, sao mà biết nấu món Tứ Xuyên chính gốc chứ?"

"Vả lại lần trước Đoàn trưởng Chu không phải đã nói là lần này không cần chúng ta tham gia tiếp đãi sao, anh ấy sẽ sắp xếp người khác cơ mà?"

Tạ Tiểu Quân bất đắc dĩ nhìn ông ấy: “Tôi làm sao biết được, nhanh chuẩn bị đi, một lát nữa người ta đến rồi."

Nói xong, Tạ Tiểu Quân liền xoay người đi ra.

Đầu bếp Vương vội vàng chạy vào bếp hỏi từng người một.

Đầu bếp Mã luôn bình tĩnh cũng có chút lo lắng: “Mau mau, mang quyển sách dạy nấu ăn trên bàn làm việc của tôi đến đây, chúng ta xem rồi chuẩn bị ngay."

Tô Ý đứng lặng lẽ một bên: ???

Tối hôm trước vừa bị Chu Cận Xuyên yêu cầu làm món Tứ Xuyên, hôm nay vị Hoa kiều mà anh mời lại muốn ăn món Tứ Xuyên?

Không lẽ Chu Cận Xuyên đã định sẵn đề tài, đây là bài thi mở?

Không lâu trước đó, người đàn ông này còn nói không bao giờ đi cửa sau...

Mặc kệ thực hư thế nào, Tô Ý hiểu mình phải nắm bắt cơ hội trước mắt để có được công việc này.

Vì vậy, cô liền bước tới: “Đầu bếp Mã, tôi biết làm món Tứ Xuyên! Có thể để tôi thử không?"

Tô Ý vừa dứt lời, bao gồm cả Đầu bếp Vương trong bếp cũng lập tức nhìn sang.

"Cô biết làm món Tứ Xuyên? Cô là người tỉnh Tứ Xuyên?"

“Không, nhưng tôi học được từ thanh niên trí thức ở tỉnh Tứ Xuyên.”

Đầu bếp Mã nghe vậy liền gật đầu: “Được, cô mau chuẩn bị, làm tốt nhé!”
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 75: Chương 75


Tô Ý gật gật đầu, nhìn về phía Từ Tiểu Cần: “Tiểu Cần, cô giúp tôi một tay nhé?"

Từ Tiểu Cần liền chạy tới với vẻ mặt phấn khởi: “Được!"

Đầu bếp Vương thấy vậy, vội bước tới: “Đầu bếp Mã, cô bé này có được không? Lần này tiếp đãi khách quý, nếu xảy ra chuyện gì chúng ta không gánh nổi trách nhiệm!"

Đầu bếp Mã nhìn ông ấy với vẻ khó hiểu, không biết hôm nay ông ấy bị làm sao.

Luôn gây khó dễ cho cô bé Tiểu Tô này, chẳng lẽ là vì mình nói cô kỹ thuật hơn ông ấy sao, lòng dạ thật quá nhỏ nhen!

"Đầu bếp Vương, nếu ông thấy cô ấy không đáng tin, thì ông cũng nên làm vài món, như vậy nếu cô ấy không được, còn có ông, không đến mức bị hớ."

"Kỹ thuật nấu nướng của ông thuần thục như vậy chắc hẳn vài món Tứ Xuyên không làm khó ông chứ?"

Đầu bếp Vương mím môi, định nói mình chưa từng làm myón Tứ Xuyên nhưng trước mặt nhiều người như vậy, ông ấy không thể bị mất mặt.

Ông ấy đành gật đầu đồng ý: “Chỉ là cho nhiều ớt, tôi làm mà được."

Đầu bếp Mã gật đầu, liền bảo mọi người xung quanh giải tán: "Mọi người cũng đừng đứng đây nữa, ai muốn ăn thì ăn, một lát nữa khách quý đến, đứng đông đúc thế này không hay."

DTV

Đầu bếp Mã là người được mọi người kính trọng, nghe xong ai cũng bắt đầu làm việc của mình.

Tô Ý dẫn Từ Tiểu Cần vào bếp, kiểm tra đồ cần dùng rồi cảm thấy yên tâm.

Thời gian gấp rút, mấy món cô vừa làm hôm trước khá quen tay, vì vậy cô định làm lại mấy món đó.

Chỉ là lần này cô định cho ít ớt hơn, dù gì Hoa kiều sống ở nước ngoài nhiều năm, có lẽ đã không ăn được cay nữa.

Hơn nữa lần trước khi Chu Cận Xuyên đi, anh còn dặn cô cho ít ớt, có lẽ cũng là gợi ý.

Tô Ý lấy giỏ đựng đồ cần dùng, rồi giao cho Từ Tiểu Cần: “Tiểu Cần, cô giúp tôi rửa rau, lát nữa chúng ta cùng nhau làm.”

Từ Tiểu Cần biết đây là cơ hội để cô ấy được nổi bật, nên rất biết ơn.

Cô ấy vội vàng rửa rau, cắt theo yêu cầu.

Vì mới làm xong hôm trước, tất cả các bước đều nằm trong đầu Tô Ý.

Bốn món ăn nhanh chóng được hoàn thành.

"Đầu bếp Mã, tôi làm xong rồi, ông có muốn thử vị không?"

Đầu bếp Mã vừa nãy luôn đứng bên cạnh quan sát, thấy cô hành động nhanh nhẹn, rõ ràng là người làm quen việc.

Chỉ nhìn thôi đã thấy đầy đủ sắc, hương vị, không cần thử.

"Không cần, Đoàn trưởng Chu vừa dẫn khách quý đến, cô mau đem đi ngay đi!"

Tô Ý vừa đặt món ăn lên khay, định cùng Từ Tiểu Cần mang đi.

Đầu bếp Vương liền chạy tới: “Đầu bếp Mã, món này của cô ấy có ổn không? Có cần đợi tôi xong…"

Chưa nói hết câu, Đầu bếp Vương đã sững sờ.

Hóa ra món Tứ Xuyên là như vậy?

Nghĩ lại món mình đang làm, ông ấy cảm thấy khó nói.

Đầu bếp Mã nhìn ông ấy xong không nói nên lời: “Còn đợi ông? Đợi ông xong khách quý đã đói đến không chịu được rồi."

Đầu bếp Vương cười ngượng, vội vàng cầm một khay thức ăn: “Vậy tôi cùng đồng chí Tô mang đi, tránh để cô ấy còn trẻ mà hấp tấp va chạm khách quý."

Nói xong, không đợi mọi người phản ứng, ông ấy liền nhanh chóng cầm khay thức ăn bước tới.

Tô Ý cười lạnh lùng, rồi cũng mang hai món còn lại lên trước.

Chu Cận Xuyên ngồi cùng chuyên gia Hoa kiều ở góc nhà ăn.

Từ xa Tô Ý đã thấy anh, bình thường gặp nhau chủ yếu toàn là ở nhà.

Ít khi gặp nhau ở nơi công cộng như thế này, nhìn từ xa, Tô Ý bỗng thấy điều kiện của Chu Cận Xuyên quả thật không tồi.

Cao lớn, đẹp trai, ngồi thẳng lưng khí thế mạnh mẽ.

Dù ngồi ở nơi hẻo lánh, dường như nơi hẻo lánh cũng trở nên oai phong hơn.

So với chính ủy Vương bên cạnh, thôi không nhắc nữa cũng được.

Còn vị Hoa kiều ngồi cạnh Chu Cận Xuyên, tóc có phần bạc trắng nhưng nhìn vẫn rất tinh thần, khí chất cũng rất tốt.

Lớn tuổi như vậy mà vẫn muốn trở về nước cống hiến, người như vậy, không khỏi khiến người khác kính trọng.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 76: Chương 76


Đầu bếp Vương hớn hở mang món ăn tới, nói vài câu phô trương, người không biết còn tưởng món này là do ông ấy làm.

Tô Ý theo sát đặt hai món lên bàn, không nói gì, lặng lẽ lùi lại.

Đầu bếp Vương thấy vậy cũng ngại làm phiền người ta ăn cơm, vội vàng quay về.

Chu Cận Xuyên nếm thử món ăn, yên tâm gật đầu: “Ông Mặc, món này không tồi, ông thử xem.”

Ông Mặc thật ra đã nhìn chằm chằm mấy món này từ lâu, không chỉ màu sắc mà mùi vị cũng giống y như hồi nhỏ ông ấy ăn.

Liền lập tức cầm muỗng múc một muỗng đậu phụ Ma Bà ăn thử.

Ăn xong không nói gì, lặng lẽ múc thêm mấy muỗng trộn với cơm ăn ngon lành.

Chính ủy Vương vừa định hỏi có phải không hợp khẩu vị không thì bị ánh mắt của Chu Cận Xuyên ngăn lại.

Không thấy mắt ông Mặc đỏ hoe sao, đây đâu phải là không hợp khẩu vị.

Rõ ràng là quá xúc động!

Ông Mặc ăn một lúc mới đặt bát xuống cảm thán: “Đoàn trưởng Chu, tôi phải cảm ơn cậu, nếu hôm nay không nhờ cậu đề nghị đến nhà ăn ăn cơm, cả đời tôi sợ là không được ăn món Tứ Xuyên ngon thế này.”

“Chính là mùi vị này, chính là ký ức này, tôi tìm kiếm mấy chục năm rồi!”

“Tôi muốn gặp đầu bếp làm món này được không?”

Chu Cận Xuyên gật đầu, vẫy vẫy tay về phía bếp.

Đầu bếp Vương luôn chú ý động tĩnh bên này liền bước tới ngay: “Đoàn trưởng Chu, món ăn có hợp khẩu vị không?”

Chu Cận Xuyên gật đầu: “Rất tốt, đi gọi đầu bếp làm món này tới gặp ông Mặc.”

Đầu bếp Vương suýt chút nữa nói là do mình làm, nhưng lại biết không thể giấu được, liền lập tức đổi lời: “Tôi là người quản lý bếp, có gì cứ hỏi tôi cũng được, đầu bếp này mới tới không hiểu gì, sợ là đụng chạm đến mọi người.”

Chu Cận Xuyên không vui liếc ông ấy, nhấn mạnh lại: “Gọi người tới.”

Đầu bếp Vương không chịu nổi khí thế mạnh mẽ của Chu Cận Xuyên, liền vội vàng quay về.

Trên đường càng nghĩ càng tức, một cô gái nhỏ, ngày đầu tiên tới mà đã được nhân vật lớn ưu ái thế này.

Lúc nãy định khoe khoang một chút lại bị đuổi quay về.

Bên kia, đầu bếp Mã thấy vậy cũng hiểu ra chuyện gì, vội nói với Tô Ý: “Cô mau đi xem, tôi nghe nói muốn gặp đầu bếp.”

Tô Ý gật đầu, cởi tạp đề ra, điềm tĩnh bước tới.

Ông Mặc ngạc nhiên nhìn cô gái nhỏ đứng bên cạnh: “Mấy món này là cô làm? Cô cũng là người Tứ Xuyên?”

Ông ấy vốn tưởng ít nhất là một người lớn tuổi, không thì làm sao có kỹ thuật nấu nướng vững chắc như vậy.

Tô Ý không hề bối rối, mỉm cười: “Là tôi làm! Tôi không phải người Tứ Xuyên, mấy năm trước học được từ thanh niên trí thức từ Tứ Xuyên đến đội của chúng tôi.”

Ông Mặc gật đầu: “Cô gái, món cô làm rất ngon, nói thật, hồi nhỏ mẹ tôi làm đậu phụ Ma Bà cũng là mùi vị này, sau này mẹ qua đời, tôi ở nước ngoài mấy chục năm không ăn được mùi vị này nữa!”

DTV

Tô Ý nghe xong cũng có chút xúc động: “Thưa ông, ông ở nước ngoài nhiều năm như vậy mà vẫn nhớ hương vị quê hương thật không dễ dàng, hôm nay tôi vô tình giải tỏa được nỗi nhớ quê của ông cũng là vinh hạnh của tôi!”

Ông Mặc cảm thán gật đầu: “Cô nói đúng dù tôi lang bạt ở nước ngoài nhiều năm, nhưng luôn có một cái dạ dày quê hương! Đã đến lúc về quê cống hiến một phần sức lực rồi!”

Tô Ý cười ngọt ngào: “Ông vì nước cống hiến, tôi tuy không tài giỏi nhưng cũng có chút tài nấu nướng, nếu ông muốn ăn món quê hương, cứ gọi điện thoại dặn dò!”

“Được, nhất định!” Nói xong, ông Mặc quay sang Chu Cận Xuyên: “Trong thời gian tôi ở đây, có thể để cô gái này nấu ăn cho tôi được không?”

Chu Cận Xuyên vui vẻ gật đầu: “Đương nhiên, ông Mặc mau ăn nhân lúc còn nóng, tôi đi dặn dò một chút.”

Nói xong, liền dẫn Tô Ý đi vào bếp.

Trên đường đi, Tô Ý không nhịn được hỏi: “Đoàn trưởng Chu, tôi không làm anh mất mặt chứ?”.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 77: Chương 77


Chu Cận Xuyên mím môi cười: “Cũng được.”

[Tên nhóc miệng cứng thật.]

Chu Cận Xuyên: “…”

Khi hai người vào bếp, Chu Cận Xuyên liền lập tức truyền đạt ý của ông Mặc.

“Trong thời gian này, cứ để đồng chí Tô phụ trách bữa trưa và bữa tối của ông Mặc, làm xong mang thẳng đến văn phòng ông Mặc.”

“Ông Mặc mới đến hỗ trợ công việc của chúng ta, chuyện rất quan trọng, mọi người phải tập trung cao độ, không để xảy ra sai sót.”

“Nếu có gì cần hoặc có vấn đề, có thể báo trực tiếp cho tôi.”

Đầu bếp Mã vội gật đầu đồng ý: “Không thành vấn đề, vậy cứ để đồng chí Tô chỉ phụ trách hai bữa này hàng ngày, cần gì cứ nói với chúng tôi.”

Đầu bếp Vương không cam lòng: “Nhưng đồng chí Tô vẫn chưa phải nhân viên chính thức của bếp chúng ta.”

Chu Cận Xuyên liếc ông ấy: “Vậy tôi nói với ông Mặc đổi sang cho ông làm nhé?”

Đầu bếp Vương hắng giọng: “Cứ sắp xếp như vậy là được rồi.”

Chu Cận Xuyên nhìn Tô Ý một lúc, sau đó liền rời đi.

Người đi rồi, bếp lập tức náo nhiệt.

Đầu bếp Mã vội phẩy tay: “Cũng không còn sớm, thông báo kết quả tuyển chọn sớm đi, để mọi người còn làm việc.”

Chuyện Tô Ý được tuyển dụng đã là chuyện chắc chắn, chính đầu bếp Vương cũng thừa nhận.

Ngoài ra, trong cuộc thi lúc nãy có một chàng trai tên là Trương Thiên Hoa cũng biểu hiện không tồi, cũng được tuyển.

Thêm nữa, Từ Tiểu Cần lúc nãy giúp Tô Ý, biểu hiện sáng chói, cũng được đầu bếp Mã chú ý.

Từ Tiểu Cần nghe nói mình được tuyển, vui mừng ôm lấy cánh tay Tô Ý: “Sau này chúng ta có thể làm việc cùng nhau rồi.”

Tô Ý gật đầu, cười với cô ấy.

Sau khi những người còn lại rời đi, đầu bếp Vương vẫn còn bực bội.

“Tôi vừa nghe người khác nói, đồng chí Tô vốn quen biết với đoàn trưởng Chu, không phải là sắp xếp trước chứ?”

Tô Ý thản nhiên cười: “Đầu bếp Vương đánh giá tôi cao quá rồi, dù tôi biết trước, nhưng không học món Tứ Xuyên ít nhất một hai năm cũng không giỏi được.”

Từ Tiểu Cần ở bên cạnh phụ họa: “Cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị.”

Đầu bếp Vương tức giận trừng cô ấy: “Vài món ăn thôi mà, tôi thấy ông Mặc lớn tuổi rồi, có khi vị giác cũng mất đi rồi.”

Nghe ông ấy nói vậy trước mặt mọi người, đầu bếp Mã cảnh cáo liếc ông ấy: “Nên nói gì và không nên nói gì, ông phải biết chừng mực.”

Tô Ý ra “giải vây”: “Vừa hay tôi cũng sợ mình làm không tốt, mấy món vừa nấu còn lại một chút, không thì đầu bếp Mã và bếp trưởng Vương thử giúp tôi?”

Đầu bếp Mã gật đầu: “Cũng được, đầu bếp Vương, ông mang món vừa nấu ra, ăn cùng nhau.”

Đầu bếp Vương: “…”

Hôm nay nhà ăn trở nên náo nhiệt hơn thường lệ vì cuộc tuyển chọn đầu bếp và sự xuất hiện của ông Mặc và Chu Cận Xuyên.

DTV

Mọi người ở nhà ăn cũng ăn uống chậm rãi hơn, cũng có hiều người đã chứng kiến cảnh tượng vừa xảy ra.

Đặc biệt là Bạch Nhược Lâm, cô ta cứ chăm chăm theo dõi từng cử chỉ của Tô Ý, thấy cô thành công được ở lại, còn được ông Mặc khen ngợi và giao cho một công việc tốt khiến cô ta tức đến mức không thể nuốt trôi nước, đổ cơm rồi rời đi.

Tần Vân Phong biết rõ cô ta đang tức giận, nhưng trước mặt mọi người không tiện an ủi.

Khi thấy cô ta không ăn mà bỏ đi, anh ta chỉ còn cách nhanh chóng chạy theo.

Hai người đi thẳng đến một góc vắng vẻ.

Bạch Nhược Lâm mới tức giận thốt lên: "Kẻ tiểu nhân đắc ý! Anh Tần, tại sao anh không để cô ta đi sớm? Bây giờ cô ta đã có công việc, liệu Tết này có thực sự trở về không?"

Tần Vân Phong mím môi, anh ta cũng không ngờ rằng Tô Ý lại được nhận vào làm trong nhà ăn.

Nhưng vẫn quả quyết nói: "Yên tâm đi! Dù có công việc chính thức, gia đình cô ta cũng không để cô ta ở lại đây một mình, đến lúc đó anh chắc chắn sẽ tìm cách đưa cô ta trở về, anh hứa với em."

Bạch Nhược Lâm không biết đã nghe lời hứa này bao nhiêu lần.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 78: Chương 78


Mỗi lần vừa hứa xong thì mọi chuyện lại thay đổi.

Cô ta đã không còn kiên nhẫn để nghe nữa.

"Em không cần lời hứa của anh, em muốn cô ta biến mất khỏi cuộc sống của em ngay lập tức."

Tần Vân Phong không vui nhìn cô ta: “Nhược Lâm, em đừng vô lý như vậy.

Một người đang khỏe mạnh như vậy, sao có thể nói biến mất là biến mất ngay được?"

"Anh biết em mệt mỏi, nhưng chẳng lẽ anh không mệt mỏi sao?"

Kể từ khi Tô Ý đến, cuộc sống của anh ta đã hoàn toàn bị đảo lộn.

Không chỉ bị đồng đội xem thường, công việc cũng bị cắt giảm phân nửa.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, ở đơn vị này sẽ không còn chỗ đứng cho anh ta nữa.

Chuyện của anh ta đã đủ khiến anh ta mệt mỏi, vậy mà người yêu lại không hiểu, còn thêm phiền phức.

Mỗi lần gặp nhau là lại cãi nhau về chuyện của Tô Ý.

Ban đầu, Tần Vân Phong còn kiên nhẫn khuyên nhủ.

Nhưng sau vài lần, anh ta cũng dần mất kiên nhẫn.

"Em không muốn tin thì thôi, em tự bình tĩnh lại đi, anh có việc, đi trước đây!"

DTV

Nói xong, Tần Vân Phong quay người định rời đi.

Thấy anh ta tỏ ra lạnh lùng như vậy, Bạch Nhược Lâm hoảng loạn kéo anh ta lại.

"Anh Tần, đừng đi, bây giờ em chỉ còn anh thôi."

"Em xin lỗi, em hứa sau này sẽ không như vậy nữa, xin anh đừng đi, bây giờ là thời gian nghỉ ngơi, anh ở lại bên em một lát đi.

Lâu rồi chúng ta không được ở riêng với nhau như thế này."

Bạch Nhược Lâm vốn luôn kiêu ngạo, rất hiếm khi nói lời mềm mại như vậy.

Lòng hư vinh của Tần Vân Phong được thỏa mãn, anh ta không thể không mềm lòng.

"Được, chỉ cần em không làm loạn, anh sẽ ở lại với em một lúc."

Bạch Nhược Lâm cắn môi, dù trong lòng không vui nhưng cũng không dám làm mất hứng.

Cô ta đã mất rất nhiều công sức mới có thể đi đến bước này, nếu bây giờ cãi nhau với Tần Vân Phong.

sau này chắc chắn sẽ trở thành trò cười của cả đơn vị.

Người đàn ông này chỉ có thể là của cô ta.

Nghĩ đến đây, Bạch Nhược Lâm bất ngờ hôn lên má Tần Vân Phong.

Tần Vân Phong sững sờ một lát, từ khi chính thức hẹn hò, cô ta chỉ cho phép anh ta nắm tay.

Hôm nay cô ta chủ động hôn là lần đầu tiên.

Anh ta cảm thấy lòng hư vinh được thỏa mãn, liền kéo Bạch Nhược Lâm hôn thêm một lúc nữa.

"Nhược Lâm, em tốt với anh, anh cũng sẽ có trách nhiệm với em, em yên tâm."

Bạch Nhược Lâm đẩy Tần Vân Phong ra, nhân tiện hỏi: "Anh Tần, mọi người đều nói Tô Ý xinh đẹp, chẳng lẽ anh không có chút tình cảm nào với cô ấy sao?"

Tần Vân Phong sững lại một lát, sau đó lắc đầu: "Không thích, cô ấy đẹp nhưng kiêu kỳ, anh vẫn thích em hơn, trong lòng anh không ai có thể vượt qua em."

Mặc dù bề ngoài Tần Vân Phong nói vậy nhưng thật ra trong lòng anh ta vẫn có chút mâu thuẫn.

Nếu như trước đây, một người quyến rũ nhưng thô kệch và một người có ngoại hình nhã nhặn nhưng nhạt nhòa, cũng có thể xem là mỗi người có một ưu điểm riêng.

Nhưng bây giờ, Tô Ý dù về khí chất hay ngoại hình, đều hoàn toàn lấn át Bạch Nhược Lâm.

Người sáng suốt đều biết ai hơn ai, anh ta không phải kẻ mù mà không nhận ra sự khác biệt.

Chỉ có điều dù Tô Ý có đẹp đến đâu, cô cũng chỉ là một cô gái quê mùa không có tiền bạc hay nền tång.

Nếu thật sự đến với cô, gia đình bên ngoại không những không giúp được gì mà còn có thể trở thành gánh nặng cho anh ta.

Chưa biết chừng lúc cưới sẽ đòi hỏi những điều kiện quá đáng.

Còn Bạch Nhược Lâm thì khác, cô ta là người thành phố, gia cảnh cũng không tệ, lại có quan hệ thân thiết với Chính ủy Vương.

Điều này sẽ giúp ích cho sự nghiệp của anh ta.

Bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ biết chọn ai..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 79: Chương 79


Tô Ý thành công nhận được công việc trong nhà ăn, với mức lương 22 đồng mỗi tháng.

Đối với một người mới vào như cô, mức lương này đã khá cao rồi.

Hơn nữa, có được công việc chính thức, cô cũng không còn cảm thấy như một cái phao trôi nổi nữa, trong lòng cũng ổn định hơn.

Đặc biệt, hiện giờ cô chỉ cần lo hai bữa ăn mỗi ngày cho ông Mặc, công việc này nhẹ nhàng hơn so với những người khác.

Ông Mặc hiện giờ đã lớn tuổi, ăn uống mỗi ngày đều rất đơn giản, mỗi bữa chỉ cần hai món và một canh.

Trong đó, một món phải là món Tứ Xuyên hoặc món thịt, món còn lại chỉ cần là rau xào là được.

Dù Tô Ý có đổi món mỗi ngày thì công việc này cũng rất nhẹ nhàng.

Nhờ vậy, cô không những không bị ảnh hưởng đến việc chăm sóc bọn trẻ, mà còn nhẹ nhàng hơn so với việc bán trứng luộc trước đây.

Còn về phần Chu Cận Xuyên, Tô Ý biết lần này anh đã giúp đỡ rất nhiều nên cô luôn muốn tìm cơ hội cảm ơn anh nhưng gần đây hình như anh rất bận rộn.

Hôm nay, Tạ Tiểu Quân có việc phải ra ngoài, sáng sớm đã qua chào Tô Ý.

"Chị Tô, hôm nay trưa tôi không kịp về, chị có thể giúp tôi mang cơm cho Đoàn trưởng Chu không? Không cần phải nấu riêng, chỉ cần lấy một món mặn, một món rau từ nhà ăn là được."

"Nếu không mang cơm cho anh ấy, chắc chắn anh ấy lại không ăn gì khi bận rộn."

Tô Ý hơi ngẩn ra, sau đó nghĩ, dù sao cô cũng phải mang cơm cho ông Mặc mỗi ngày, tiện đường mang luôn cũng không sao.

Thế là cô vui vẻ đồng ý.

Có cơ hội mang cơm, Tô Ý đã đặc biệt nấu một nồi thịt kho tàu.

Để đầy ắp trong một hộp cơm, định mang đến cho Chu Cận Xuyên vào buổi trưa xem như là một lời cảm ơn.

Gần trưa, sau khi nấu xong cơm cho ông Mặc, Tô Ý đặc biệt hâm nóng thịt kho tàu.

Sau đó mang thêm một món mặn và một món rau từ nhà ăn, tất cả đặt vào giỏ rồi đi đến văn phòng.

Vừa đi đến hành lang trước cửa phòng Chu Cận Xuyên, cô đã gặp Chính ủy Vương đang đi ra ăn cơm.

Tô Ý chỉ có thể cười chào hỏi.

Chính ủy Vương dừng bước, nhìn vào giỏ, cười nói: "Hôm nay cơm phong phú quá nhỉ? Ông Mặc ăn có hết không?"

"Ồ, đây không phải là hộp cơm của Đoàn trưởng Chu sao?"

Tô Ý chỉ còn cách trả lời thành thật: “Đồng chí Tạ hôm nay ra ngoài, nhờ tôi giúp chuyển cơm cho Đoàn trưởng Chu một ngày, tôi cũng tiện đường."

Chính ủy Vương lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên: “Ồ! Thì ra là thế!"

"Thế hôm nay Đoàn trưởng Chu thật có lộc ăn rồi!"

Tô Ý giả vờ ngốc nghếch: “Đoàn trưởng Chu chỉ dặn nấu riêng cho mình ông Mặc, bản thân anh ấy thì ăn cùng mọi người, cũng chỉ là bữa cơm đại trà trong nhà ăn thôi."

Nói xong, cô liền đậy khăn lại, không hề cho ông ta có cơ hội mở ra.

Mặt Chính ủy Vương có chút gượng gạo: “Đúng rồi, đồng chí Tô, lần trước ở nhà ăn thật là trùng hợp nhỉ? Chúng tôi vừa dẫn ông Mặc qua lại gặp cô, không thì chúng tôi cũng chẳng biết lấy gì đãi ông Mặc, cô thật là ngôi sao may mắn của chúng tôi."

Tô Ý chớp chớp mắt, giả vờ ngốc nghếch nói: “Đúng vậy, thật là trùng hợp!"

"Chính ủy Vương, nếu không còn việc gì thì tôi đi đưa cơm cho ông Mặc đây, kẻo một lát nữa nguội mất."

Chính ủy Vương gật đầu mỉm cười: “Cũng được, lần sau có dịp lại thử tay nghề của cô, lần trước thật sự rất ngon."

Tô Ý mỉm cười: “Sau này tôi sẽ làm ở nhà ăn, chắc chắn có nhiều cơ hội."

Nói xong, cô lập tức bước đi, trước tiên đi đưa cơm cho ông Mặc.

Sau khi đưa cơm xong, cô mới mang giỏ vào phòng làm việc của Chu Cận Xuyên.

DTV

"Đoàn trưởng Chu, tôi tiện đường chuyển cơm thay đồng chí Tạ cho anh."

Chu Cận Xuyên gật đầu: “Vừa rồi tôi nghe thấy hết rồi, để đó đi."

Tô Ý ừ một tiếng, sau khi bày hộp cơm ra, cô chuẩn bị rời đi.

Chu Cận Xuyên nhìn một lượt, lập tức chú ý đến một hộp cơm là đồ nhà làm.
 
Back
Top Bottom