[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 171,063
- 0
- 0
Xuyên Qua Tu Chân Giới Tay Trái Làm Ruộng, Tay Phải Mỹ Thực
Chương 67+68
Chương 67+68
Chương 67:
Ba ngày sau chính là ngày lễ Xuân Lâm.
Trước đó một ngày, Lục Tư Triết phải chuẩn bị xong toàn bộ cống phẩm.
Khi mấy người đang mải trò chuyện, đột nhiên một vật trắng toát từ đâu lao thẳng về phía Lục Tư Triết với tốc độ xé gió, khiến cậu giật mình lùi lại mấy bước.
Bạch Lăng Phong gầm gừ: "Meo... (Tìm chết!)"
Chẳng đợi ai kịp phản ứng, Bạch Lăng Phong đã vọt lên, tặng cho vật thể kia mấy đường cào sắc lẹm.
Đó là một con hạc trắng muốt.
Tội nghiệp chú hạc bị Chiêu Tài cào cho rơi rụng không ít lông tơ.
"Tiên Bối, lui lại!"
Hề Nguyên Bạch thấp giọng quát lớn.
Con hạc có vẻ không tình nguyện, khẽ kêu lên hai tiếng, đôi mắt sáng quắc vẫn dán chặt vào Lục Tư Triết.
Hề Nguyên Bạch ái ngại xin lỗi: "Lục lão bản, thật ngại quá, Tiên Bối nhà chúng ta chắc là bị đống Cố Linh thảo kia thu hút mất rồi."
Từ khi Cố Linh thảo trở nên khan hiếm, Tiên Bối rất hiếm khi được nếm vị cỏ này.
Hôm nay thấy Lục lão bản mang về cả một sọt đầy ắp, nó căn bản không thể cưỡng lại được sự cám dỗ.
Tiên Bối cũng thấy uỷ khuất lắm chứ, trước đây ngày nào cũng được ăn linh thảo, giờ thì mấy tháng mới thấy một ngọn, nó thực sự không kiềm chế nổi bản năng.
Lục Tư Triết không ngờ đây lại là một con bạch hạc ham ăn, hình ảnh tiên hạc thoát tục trong tâm trí cậu hoàn toàn sụp đổ.
Cậu mỉm cười, rút từ trong sọt ra vài nhành Cố Linh thảo đưa tới: "Mấy cây này coi như quà tặng cho nó vậy."
Hề Nguyên Bạch vội vàng cảm ơn.
Con tiên hạc dường như cũng hiểu ý Lục Tư Triết, nó vui mừng khôn xiết, cất tiếng hót vang trời rồi quay đầu mổ nhẹ vào lưng mình hai cái.
Nó ngậm ra một đóa hoa sen, thành kính đưa đến trước mặt Lục Tư Triết.
Lục Tư Triết ngẩn người, không ngờ lần đầu tiên trong đời nhận được hoa lại là do một con chim tặng.
Tất Phương cười nhạo: "Kỉ kỉ (Ha ha, cái thói quen tặng hoa của ngươi vẫn chưa sửa được à?)"
Cái gã Tiên Bối này vốn dĩ rảnh rỗi sinh nông nổi, cứ thấy ai thuận mắt là lại tặng hoa.
Trước đây nó tặng Bạch Lăng Phong không biết bao nhiêu lần, bị Bạch Lăng Phong đuổi đánh tơi bời mà vẫn chứng nào tật nấy, cứ hễ gặp mặt là lại tặng.
Sắc mặt Bạch Lăng Phong đen lại: "Meo... (Không được nhận!)"
Con chim này đúng là có vấn đề thần kinh, phiền phức hết chỗ nói.
Trái ngược với sự khó chịu của mèo nhỏ, Lục Tư Triết lại vui vẻ đón lấy đóa hoa.
Nhìn gương sen căng tròn bên trong, hạt sen trông có vẻ rất mẩy, cậu thầm nghĩ: "Hạt giống này tốt đấy, mình có thể đào một cái ao nhỏ ở nhà để trồng hoa sen.
Sau này vừa có hạt sen để ăn, vừa có ngó sen để làm gỏi, thật là nhất cử lưỡng tiện!"
Thấy Lục Tư Triết nhận hoa, Tiên Bối không kìm được mà bắt đầu nhảy múa tưng bừng ở một bên.
Hề Nguyên Bạch kinh ngạc thốt lên: "Lục lão bản, xem ra Tiên Bối thực sự rất quý mến ngài đấy."
Đây là lần đầu tiên hắn thấy Tiên Bối nhảy múa cho một người khác xem, ngoại trừ vị kia ra.
Tất Phương thì chẳng nể nang gì mà cười nhạo: "Kỉ kỉ (Nha, hóa ra người tình cũ không cho nhảy nữa nên chuyển sang nhảy cho Lục Tư Triết xem à, đúng là thay lòng đổi dạ nhanh thật)."
Nghe Tất Phương nói vậy, Huyền Dạ lẳng lặng quay mặt đi chỗ khác.
Hắn đôi khi thật không hiểu nổi, rõ ràng Tất Phương đánh không lại chủ thượng mà sao cứ thích đâm chọc vào tổ kiến lửa như vậy.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, tiếng Lục Tư Triết can ngăn đã vang lên.
Lạc Tuấn thì cứ ngây ra nhìn một mèo một gà hỗn chiến, thậm chí còn khờ khạo cổ vũ cho cả hai bên.
Kết quả là khi Bạch Lăng Phong đuổi đánh Tất Phương, hắn cũng tiện tay tặng cho Lạc Tuấn một vuốt.
Lạc Tuấn kêu rên hừ hừ rồi vội vàng lủi ra sau lưng Huyền Dạ trốn biệt.
Lục Tư Triết phải ôm chặt lấy Chiêu Tài trong lòng thì trận nội chiến này mới thực sự bình ổn lại được.
. . . . . . .
Một ngày trước lễ Xuân Lâm, vừa vặn cũng là ngày nghỉ của Lục Tư Triết.
Cậu dành trọn thời gian ở nhà để chuyên tâm chuẩn bị cống phẩm.
Lễ Xuân Lâm chính là ngày sinh thần của Tiên Quân.
Mỗi châu trong Cửu Châu đều thờ phụng một vị Tiên Quân riêng, và ngày sinh của vị Tiên Quân ở Đông Châu này được gọi là ngày Xuân Lâm.
Lục Tư Triết nghĩ bụng, sinh nhật mà ăn một bát mì trường thọ thì tuyệt nhất, nhưng cống phẩm lại yêu cầu phải chuẩn bị xong trước một ngày, mì sợi để lâu dễ bị trương và bở, ăn không còn ngon nữa.
Dù biết Tiên Quân có lẽ chẳng bao giờ thực sự động vào đồ cúng, nhưng Lục Tư Triết vẫn muốn làm mọi thứ thật hoàn mỹ.
Suy đi tính lại, cậu thấy làm bánh bao thọ đào là hợp lý nhất, vừa mang ý nghĩa tốt lành lại vừa đẹp mắt.
Cách làm thọ đào cũng tương tự như bánh bao bình thường, chỉ là phải cố gắng nặn sao cho nó trông giống hệt một quả đào thật.
Lục Tư Triết dự định làm nhân mứt trái cây.
Ban đầu cậu định dùng số mơ xanh còn lại để sên mứt nhưng hôm qua lúc bày quán lại tình cờ gặp người bán đào.
Thọ đào trông giống quả đào, mà ăn vào cũng có vị đào thì mới thực sự thú vị chứ!
Mùa này vốn không phải mùa đào, nghe người bán bảo là nhờ để trong túi giới tử nên đào mới giữ được độ tươi ngon như vậy.
Tuy giá chẳng hề rẻ chút nào, tận 50 văn một cân, nhưng Lục Tư Triết vẫn cắn răng chi tiền mua hẳn hai mươi cân.
Công đoạn sên mứt đào cũng khá đơn giản: gọt vỏ, cắt thành miếng nhỏ rồi trộn với đường, đem ướp trong vòng một canh giờ là được.
Để màu sắc thêm phần bắt mắt, Lục Tư Triết còn vắt thêm một chút nước cốt mơ xanh vào.
Phần vỏ đào cũng không bị lãng phí, cậu bỏ lớp vỏ hồng rực vào nước đun sôi, sau đó vớt vỏ ra rồi mới cho phần thịt đào đã ướp đường vào.
Đun lửa nhỏ liu riu cho đến khi hỗn hợp sền sệt lại, nhìn qua có màu hồng nhạt và hơi trong suốt.
Lục Tư Triết dùng muỗng múc một ít cho Chiêu Tài nếm thử.
"Thế nào, ngon không?"
Bạch Lăng Phong nếm thử, trong miệng lập tức tràn ngập hương thơm ngọt ngào của đào.
Mứt đào sau khi sên lại có mùi vị còn đậm đà hơn cả quả tươi.
Hai mươi cân đào sên được một lượng mứt khá lớn, cậu để lại một nửa ăn dần, phần còn lại dùng làm nhân bánh thọ đào.
Lục Tư Triết lấy miếng bột mì, bọc nhân mứt vào bên trong, dùng lòng bàn tay khéo léo nặn lớp vỏ thành hình giọt nước.
Với phần bột bên cạnh, cậu pha thêm nước ép rau chân vịt để tạo ra màu xanh biếc.
Sau đó, cậu dùng dao nhỏ ép dẹt dải bột xanh, vẽ lên đó những đường gân lá sinh động.
Hai phiến lá xanh lục ôm trọn lấy một quả đào trắng nõn.
Để trông chân thực hơn nữa, Lục Tư Triết còn tìm lại ít bột hồng khúc chưa dùng hết lần trước, điểm xuyết một chút sắc đỏ lên đỉnh quả đào.
Vậy là một chiếc bánh thọ đào sống động, đáng yêu đã hoàn thành.
Cậu xếp bánh vào lồng hấp để lên men một lát rồi mới cẩn thận nổi lửa.
Đây là lần đầu tiên cậu làm món bánh thọ đào này nên cũng hơi hồi hộp, không biết có thành công hay không.
Chẳng mấy chốc, hơi nóng từ lồng hấp mang theo mùi thơm thanh khiết của lúa mì tỏa ra nghi ngút.
Khi Lục Tư Triết mở nắp lồng, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Bánh không hề bị biến dạng, những quả thọ đào vẫn giữ nguyên vẻ xinh xắn như lúc đầu.
Lục Tư Triết làm tổng cộng hai mươi chiếc bánh, dự định mang mười lăm chiếc đến miếu Tiên Quân, số còn lại để cả nhà cùng thưởng thức.
Đám nhỏ trong nhà nhìn thấy món mới thì đã nôn nóng lắm rồi.
Cậu chia cho mỗi đứa một chiếc vào bát, rồi tự mình cũng cầm lấy một cái.
Cắn một miếng, lớp vỏ bánh mềm xốp quyện với vị mứt đào ngọt thanh.
Quả đào này tuy đắt nhưng chất lượng thực sự đáng đồng tiền bát gạo, làm cậu thấy hơi hối hận vì đã làm quá ít.
Đợi đến mùa hạ khi đào rẻ hơn, cậu nhất định sẽ làm thật nhiều mà không cần lo lắng về giá cả.
Bạch Lăng Phong nhấm nháp chiếc bánh bao ngọt đầu tiên mà Lục Tư Triết làm.
Chiếc bánh không chỉ có hình dáng giống hệt quả đào mà lớp nhân mứt bên trong còn vô cùng đậm đà.
Mứt đào hơi nóng, Bạch Lăng Phong vừa ăn vừa thổi phù phù, không ngờ quả đào cũng có thể biến thành nhân bánh bao ngon đến vậy.
Lạc Tuấn nhìn Lục Tư Triết với ánh mắt đầy mong chờ, nhưng cậu lắc đầu bảo: "Mỗi đứa chỉ được một cái thôi, chỗ còn lại phải mang đến miếu Tiên Quân đấy."
Nghe đến đó, đôi tai Lạc Tuấn rũ xuống đầy thất vọng.
Ăn chẳng bõ dính răng gì cả, người ở miếu Tiên Quân đúng là đáng ghét mà!
-------------------------------------------------------------------------------
Chương 68:
Lục Tư Triết đặt mười lăm chiếc bánh thọ đào vào trong hộp gỗ, chuẩn bị mang đến miếu Tiên Quân.
Cậu từng bày quán trước cổng miếu rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ thực sự bước chân vào bên trong.
Vì ngày mai là lễ Xuân Lâm nên hôm nay và ngày mai miếu Tiên Quân đều đóng cửa không tiếp khách để chuẩn bị cho nghi thức tế bái.
Lục Tư Triết đi đến cổng miếu, trình bày ý định với tu sĩ đang trực canh.
"Mời đi theo ta."
Lần này Lục Tư Triết chỉ mang theo Chiêu Tài, còn những nhóc tì khác thì để ở nhà.
Ban đầu cậu cũng lo mang theo sủng vật vào miếu sẽ không tiện, nhưng Chiêu Tài cứ sống chết không chịu rời khỏi lòng, nên cậu đành chiều theo ý nó.
Thấy vị tu sĩ kia chẳng có phản ứng gì khi nhìn thấy Chiêu Tài, Lục Tư Triết mới thực sự yên tâm.
Cậu bám sát bước chân đối phương.
Đường đi uốn lượn dẫn vào nơi thanh tịnh, bên trong miếu trồng rất nhiều đại thụ xanh um tùm.
Bước đi trên những phiến đá xanh, một làn gió nhẹ thổi qua mang theo bầu không khí trang nghiêm và tĩnh mịch khó tả.
Băng qua vài lớp sân viện, cuối cùng họ dừng lại trước một căn phòng.
"Miếu trưởng, Lục lão bản đến đưa cống phẩm ạ."
Cánh cửa phòng mở ra, từ bên trong bước ra một nam tử tầm ba mươi tuổi, phong thái tuấn lãng, gương mặt nhã nhặn với khóe môi luôn mang theo nụ cười nhẹ.
Tà áo bào trắng khẽ lay động theo từng bước chân.
Hình ảnh này hoàn toàn khác xa với vị miếu trưởng già nua mà Lục Tư Triết hằng tưởng tượng, cậu không ngờ đối phương lại trẻ trung đến thế.
Người kia mỉm cười với cậu: "Lục lão bản, ta họ Diệp, tên chỉ độc một chữ Thần."
"Ta là Lục Tư Triết."
Lục Tư Triết theo chân Diệp Thần bước vào trong phòng.
Vừa đặt chân vào, cậu đã cảm nhận được sự mềm mại dưới lòng bàn chân.
Cả căn phòng đều được trải thảm lông trắng muốt, dẫm lên cực kỳ êm ái, khiến cậu có chút lo lắng không biết chân mình có bẩn mà làm hỏng tấm thảm này không.
Trong phòng chẳng thấy bóng dáng của bàn ghế hay đồ nội thất thông thường, thay vào đó là mấy chiếc nệm ngồi êm ái.
Trên tường còn đóng những chiếc kệ cao thấp khác nhau, nhưng chúng cực kỳ lớn, dù một người trèo lên cũng vẫn thấy dư dả.
Thú vị hơn, trong phòng còn bày biện không ít đồ chơi như bóng, lục lạc hay cầu bập bênh.
Ở một góc tường là một bể cá trong suốt khổng lồ, được chế tác từ một khối phỉ thúy nguyên vẹn.
Dùng một khối phỉ thúy lớn như vậy chỉ để làm bể cá, đúng là có chút phí phạm của trời.
Thế nhưng, bên trong bể chẳng phải là loại cá quý hiếm gì, mà chỉ là mấy con cá trắm cỏ béo mầm, chắc nịch.
Nhìn cái giỏ tinh xảo trên tay Lục Tư Triết, Diệp Thần đầy hứng thú hỏi: "Không biết Lục lão bản lần này chuẩn bị cống phẩm gì đây?"
Lục Tư Triết mở hộp ra.
Những quả đào mập mạp, căng mọng lập tức hiện ra trước mắt.
Trong thoáng chốc, Diệp Thần còn ngỡ Lục Tư Triết mang đào thật đến, nhưng nhìn kỹ lại thì đây là một loại điểm tâm làm từ bột mì có hình dáng quả đào.
"Đây là bánh thọ đào, bên trong là nhân mứt đào.
Thọ đào mang ý nghĩa trường thọ."
Lục Tư Triết giải thích.
Nghe lời giải thích ấy, Diệp Thần càng thêm tò mò.
Hắn đưa tay cầm lấy một chiếc bánh to bằng nửa nắm tay, cảm giác mềm mại và vẫn còn vương chút hơi ấm tỏa ra lòng bàn tay.
Diệp Thần cúi đầu cắn một ngụm, hương đào thanh tao tràn ngập khoang miệng.
Hắn thầm nghĩ, hèn gì Lãnh Tử Tấn cứ nhất quyết đòi hắn phải gửi thư mời cho Lục lão bản bằng được.
Lục Tư Triết có chút bối rối, chẳng phải bánh này dùng để cúng tế Tiên Quân sao?
Nhận ra sự nghi hoặc của cậu, Diệp Thần cười xòa: "Không sao đâu, Tiên Quân sẽ không trách tội đâu."
"Miếu trưởng!"
Bên ngoài vang lên tiếng của Lãnh Tử Tấn.
Hắn nghe tin Lục lão bản đến nên cố tình chạy tới xem cậu làm món gì ngon, để ngày mai sau khi tế lễ xong còn biết đường mà giữ phần.
Nhìn những chiếc bánh bao giống hệt quả đào đặt trên bàn, mắt Lãnh Tử Tấn sáng rực lên đầy vẻ thèm thuồng.
Thấy vẻ mặt khao khát của đệ tử, Diệp Thần lập tức nghiêm mặt nói: "Đây là cống phẩm, phải đợi sau khi dâng lên Tiên Quân vào ngày mai mới được ăn."
Lục Tư Triết: "......"
Nếu không phải chính mắt vừa thấy Diệp Thần chén sạch một cái, chắc cậu đã tin sái cổ rồi.
Bạch Lăng Phong từ trong lòng Lục Tư Triết nhảy xuống đất: "Meo... (Nực cười)."
Diệp Thần liếc nhìn Bạch Lăng Phong, thầm đánh giá xem ra dư chấn của thiên lôi vẫn còn ảnh hưởng rất lớn, e là một chốc một lát nữa hắn vẫn chưa thể khôi phục linh lực được.
"Chiêu Tài!"
Lục Tư Triết thấp giọng gọi mèo nhỏ lại gần, cậu lo vị Miếu trưởng này không thích mèo.
Thế nhưng Diệp Thần lại đầy hứng thú ngồi xổm xuống, khẽ chọc chọc vào người Chiêu Tài: "Lục lão bản không sao đâu, con mèo này nhìn rất hợp mắt ta."
Lục Tư Triết nơm nớp lo sợ nhìn Chiêu Tài, sợ nhóc con không nể mặt mà vung móng cào người ta.
Nhưng lạ thay, lần này Chiêu Tài lại rất biết điều, chỉ ngồi im ở đó không hề phản kháng.
Diệp Thần trực tiếp túm gáy bế bổng Chiêu Tài lên, thong thả vuốt ve đỉnh đầu nó.
Diệp Thần cười bảo: "Lục lão bản, cứ để con mèo này ở đây chơi một lát đi.
Ta sẽ bảo Tử Tấn dẫn ngươi đi dâng cống phẩm."
Lục Tư Triết có chút kinh ngạc, đây là lần đầu tiên cậu thấy Chiêu Tài để cho một người ngoài bế mà không xù lông.
Không ngờ vị Miếu trưởng này lại là một con sen chính hiệu, Lục Tư Triết yên tâm gật đầu giao mèo cho hắn.
. . . . . .
Đợi Lục Tư Triết vừa rời khỏi, Bạch Lăng Phong lập tức vùng ra khỏi vòng tay của đối phương, nhảy xuống đất: "Meo... (Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có tùy tiện ôm ta.)"
Diệp Thần vẫn giữ vẻ mặt hiền hòa, cười đáp: "Càng lớn càng khó chiều, hồi nhỏ ta còn từng đút cơm cho ngươi đấy thôi."
Bạch Lăng Phong quay ngoắt đầu sang chỗ khác, tỏ rõ thái độ ta không muốn nghe.
Lão già Diệp Thần này là chúa hay lải nhải, nếu hắn không trốn đi mà đứng lại nghe thì ông ta có thể kiên nhẫn đuổi theo thuyết giáo suốt cả ngày trời, chẳng khác nào một con ruồi cứ vo ve không dứt bên tai.
Diệp Thần tiếp tục: "Xem ra vị Lục lão bản này cũng thật có bản lĩnh, mới theo hắn mấy ngày mà ngươi đã lớn phổng lên không ít rồi."
"Tuy nhiên dạo gần đây người của hai tộc Yêu và Ma đều đang ráo riết săn tìm Dị Hồn."
Vừa nghe đến đây, Bạch Lăng Phong lập tức quay đầu lại, vẻ mặt trở nên cực kỳ nghiêm túc.
"Meo... (Bọn chúng dám!)" Hắn gầm gừ đầy hung tợn.
"Những kẻ tinh thông quẻ tượng ít nhiều đều có thể tính toán ra được điềm thiên giáng Dị Hồn."
Diệp Thần trầm ngâm kể lại.
Thuở ban đầu, Tiên Quân không phải có chín vị ngay từ đầu.
Khi vị Tiên Quân đầu tiên giáng trần, giữa đất trời còn chưa có sinh linh, chính Ngài đã sáng tạo ra vạn vật.
Truyền thuyết kể rằng Ngài mang mệnh cách thiên giáng Dị Hồn.
Sau khi vị Tiên Quân đời thứ nhất rời đi, câu chuyện ấy dần trở thành huyền thoại.
Thế nhưng lần này, khi quẻ bói lại một lần nữa hiện ra điềm báo về Dị Hồn, các cao tầng của giới tu sĩ cũng như Yêu Ma tộc lập tức nhớ lại truyền thuyết năm xưa.
Bọn họ muốn tìm được Dị Hồn trước các tộc khác, với hy vọng nếu kẻ đó sở hữu thần lực cường đại như vị Tiên Quân đời đầu, chỉ cần lôi kéo về phe mình là có thể hiệu lệnh thiên hạ.
Yêu tu đã lật tung Diệu Châu mà chẳng thấy tăm hơi, Ma tu lại càng khỏi phải nói, bọn chúng đào sâu ba thước đất trên địa bàn của mình cũng không tìm được gì.
Nếu không phải Yêu hay Ma, thì Dị Hồn chỉ có thể là tu sĩ hoặc phàm nhân.
Và Đông Châu chính là nơi có khả năng cao nhất.
"Vì vậy, ta đã đẩy sớm thời gian tổ chức Đấu Linh Hội, cứ để bọn chúng kéo đến đây mà tìm."
Diệp Thần mỉm cười đầy ẩn ý.
Thay vì để Yêu tu và Ma tộc lén lút gây chuyện sau lưng, chi bằng cứ tụ tập tu sĩ các châu lại, để bọn chúng đường đường chính chính mà tìm kiếm, nếu không lật tung Đông Châu một lần thì bọn chúng sẽ chẳng bao giờ chịu từ bỏ ý định đâu.
Bạch Lăng Phong nhịn không được, đưa móng vuốt cào lên tấm thảm dưới sàn: "Meo... (Ta sẽ giấu Lục Tư Triết đi.)"
Diệp Thần lắc đầu: "Không cần thiết, bọn chúng sẽ không tìm thấy đâu."
Sinh linh trong thiên hạ nhiều vô số kể, Dị Hồn có thể là một con người, nhưng cũng có thể là một cái cây hay một con cá.
Chỉ cần bản thân Dị Hồn không thừa nhận mình là Dị Hồn, thì chẳng ai có thể nhận ra được kẻ đó cả.