Chương 20:
Dù cảm thấy có chút mất mặt, nhưng Lạc Tuấn vẫn không tài nào kìm lòng được mà mở lời.
Lục Tư Triết không ngờ đối phương lại tìm đến tận đây chỉ để xin ăn, cậu hơi ngẩn người một lát.
Trong nồi thực ra vẫn còn sót lại một ít tôm cua xào cay, Lục Tư Triết liền gật đầu: "Nếu ngươi không chê thì được thôi."
Nghe vậy, đối phương mới lộ vẻ vui mừng ra mặt: "Không chê, không chê chút nào."
Nhìn bóng dáng đang tiến lại gần, Bạch Lăng Phong khẽ nheo mắt đầy nghi hoặc.
Tại sao tên yêu tu này cứ liên tục xuất hiện trước mặt hắn như vậy?
Hắn bắt đầu hoài nghi liệu phía Yêu giới có phải đã đánh hơi được điều gì hay không.
Lục Tư Triết xới nốt chỗ cơm còn lại cùng với tôm cua xào cay đưa cho đối phương, không quên nhắc nhở: "Món này ta làm bằng ớt cay, có lẽ ngươi ăn sẽ không quen miệng đâu."
Ớt cay vốn là một loại hương vị mới, chưa được phổ biến rộng rãi nên Lục Tư Triết lo lắng hắn sẽ thấy lạ lẫm.
Lạc Tuấn nhìn những miếng cua và tôm đỏ rực trong bát, không tự chủ được mà nuốt nước miếng cái ực.
Hắn từ nhỏ đã có niềm đam mê mãnh liệt với ăn uống.
Vì chuyện này, sư phụ không biết đã răn đe bao nhiêu lần, nhưng dạy mãi không sửa nên cuối cùng cũng đành mặc kệ hắn.
Hắn cực kỳ ghét ăn Tích Cốc Đan, dù ăn xong không thấy đói nhưng hắn luôn cảm thấy lòng dạ trống trải vô cùng.
Vì cái sở thích này mà các sư huynh không ít lần cười nhạo hắn, bảo hắn dù có khai mở linh trí thì cũng chẳng khác gì lũ súc sinh trên núi, suốt ngày đầu óc chỉ có chuyện ăn uống.
Nhưng từ lúc hắn vừa sinh ra, mẹ hắn đã dạy hắn cách săn mồi, cách thưởng thức miếng ăn.
Bà luôn bảo hắn rằng, đối với loài sói, ăn uống là đại sự hàng đầu, đó là đạo lý đầu đời mà hắn được học.
Sau này khi được sư phụ đưa về sư môn, lúc đó hắn còn quá nhỏ nên lúc nào cũng nhớ mẹ.
Những khi nỗi nhớ dâng trào, chỉ cần có chút gì đó bỏ vào miệng là hắn lại cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Cái thói quen ấy cứ thế theo hắn cho đến tận ngày hôm nay.
Lạc Tuấn run rẩy cầm đũa, thử gắp lấy miếng cua nằm gần mình nhất.
Hương vị này hắn chưa bao giờ được nếm qua, khoang miệng rõ ràng có chút tê đau nhưng lại khiến hắn muốn ngừng mà không được.
Một miếng cắn xuống, vỏ cua đối với nhân loại có lẽ hơi cứng, nhưng với hắn mà nói độ cứng này lại vừa vặn, vừa tươi ngon vừa thơm cay.
Ngay cả chân cua hắn cũng không bỏ qua, trực tiếp nhai nát rồi nuốt chửng.
Đồ ăn làm từ ớt cay này quả thực quá đỗi mê người, ai mà nhịn cho nổi chứ?
Đặc biệt là phần nước sốt thấm đẫm vào từng hạt cơm, khi xúc một miếng cơm trắng thật lớn ăn vào, Lạc Tuấn suýt chút nữa là lộ ra nguyên hình.
Hắn giật mình kinh hãi, nhịn không được mà đưa tay sờ sờ lỗ tai mình, may quá, vẫn còn ổn.
Nếu để Lục lão bản phát hiện mình không phải người, thì sau này hắn sao có thể vác mặt đến đây ăn chực được nữa.
Lạc Tuấn ăn như gió cuốn mây tan, chỉ vài phút đã quét sạch sành sanh chỗ đồ ăn trước mắt.
Đồ ăn phàm trần đúng là tuyệt quá, hắn chẳng còn muốn trở về nữa.
Nghĩ bụng món ngon nhường này không biết phải trả bao nhiêu tiền, Lạc Tuấn ngẫm nghĩ một hồi rồi móc từ trong túi ra một nắm linh thạch, đặt thẳng lên bàn.
Những viên linh thạch đủ màu sắc trộn lẫn vào nhau tỏa ra ánh sáng rực rỡ, trực tiếp làm lóa cả mắt Lục Tư Triết.
Sự tài đại khí thô của đối phương khiến Lục Tư Triết kinh ngạc đến ngây người.
Nhận thấy đối phương có ý định vứt linh thạch lại rồi chạy mất, Lục Tư Triết kịp thời ngăn Lạc Tuấn lại.
"Không cần nhiều tiền thế này đâu."
Lục Tư Triết nói.
Lạc Tuấn có chút đỏ mặt, hắn vốn ít khi giao tiếp với phàm nhân, nhưng cũng biết đạo lý ăn cơm phải trả tiền.
Ở sư môn, mỗi khi muốn ăn ngon hắn đều phải làm quân xanh bồi luyện cho các sư huynh.
Vì gia nhập môn phái muộn nhất nên hắn thường xuyên bị đánh tơi tả, dù vậy hắn vẫn chấp nhận chỉ để được ăn.
Hắn không thể nào từ bỏ được mỹ thực.
Được ăn ngon ở chỗ Lục Tư Triết mà không bị đánh, nếu không trả tiền sòng phẳng, hắn chỉ lo sau này không được ăn món ngon như vậy nữa.
Lạc Tuấn lắp bắp: "Cho ngươi... sau này ta còn có thể tới nữa không?"
Lục Tư Triết ngẩn ra, rồi có chút dở khóc dở cười.
"Chỗ đồ ăn ngươi vừa ăn không đáng giá nhiều tiền thế này đâu.
Những viên linh thạch này rất quý giá."
Lục Tư Triết giải thích.
Lạc Tuấn trước sau vẫn không chịu nhận lại số linh thạch đó.
Hắn vốn không biết cách khách sáo với người khác, đành ấp úng: "Coi... coi như là tiền boa nhé?"
Đây là chiêu hắn học được từ sư huynh.
Hồi nhỏ mỗi khi giúp sư huynh chạy việc vặt, họ đôi khi sẽ ném cho hắn vài viên linh thạch làm quà.
Lục Tư Triết cầm lấy nắm linh thạch nhét ngược lại vào tay đối phương: "Thế thì cũng không dùng hết nhiều như vậy đâu."
Lạc Tuấn thử hỏi lại: "Hay là... mỗi lần một viên linh thạch nhé?"
Hắn không thể đến tiền trang để đổi linh thạch thành ngân lượng, nên nếu đối phương không chịu nhận cả nắm, hắn tính toán cứ mỗi bữa sẽ đưa một viên.
Trong mắt hắn, một viên hạ phẩm linh thạch đã là đơn vị tiền tệ thấp nhất rồi.
Lục Tư Triết cùng Lạc Tuấn giằng co một hồi, thấy thực sự không thể thoái thác được nữa, cậu đành phải đồng ý.
Nhìn thấy Lục Tư Triết gật đầu, Lạc Tuấn mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, cả hai bên đều thầm nghĩ mình đã hời to.
Đến tận bây giờ Lạc Tuấn mới chú ý tới chú mèo đang đứng cách đó không xa.
Rõ ràng chỉ là một con mèo nhỏ, nhưng bản năng của hắn lại báo động rằng đối phương rất nguy hiểm, khiến hắn có cảm giác dựng cả tóc gáy.
Đôi đồng tử xanh lục kia đang nhìn chằm chằm hắn một cách vô cảm khiến Lạc Tuấn theo bản năng lùi lại một bước.
"Lão bản, vậy ta đi trước đây."
Lạc Tuấn ném lại một câu rồi vội vàng rời đi.
Con mèo đó thật đáng sợ!
Bạch Lăng Phong nhìn theo gã đàn ông áo xám đang hốt hoảng đào tẩu mà khinh thường ra mặt.
Đúng là đồ nhát gan.
. . . . . .
Ở phía bên kia, chưởng quầy tiệm thuốc nghe thấy tiếng mộc diều kêu thì có chút kích động chạy ra sân.
Ông không ngờ Lục lão bản lại làm món mới nhanh đến vậy.
Vừa gỡ hộp cơm từ trên mộc diều xuống, còn chưa kịp mở nắp, một mùi hương cay nồng đã xộc thẳng vào mũi.
Đã từng nếm qua hương vị này một lần nên nước miếng của chưởng quầy bắt đầu tiết ra không ngừng.
Đồ nhắm hảo hạng thế này nhất định phải đi kèm với rượu ngon.
Nghĩ rồi ông liền vào nhà lấy ra vò rượu quý mà mình bấy lâu nay vẫn luôn cất giấu.
Đúng lúc này, phu nhân chưởng quầy tiến lại gần, cười hỏi: "Mùi dược liệu gì mà nghe lạ thế này?"
Chưởng quầy cười hỉ hả: "Không phải dược liệu đâu, gần đây ta mới quen được Lục lão bản có tay nghề nấu nướng cực đỉnh, đây là đồ ăn hắn gửi tặng."
Phu nhân hỏi lại: "Có phải là vị Lục lão bản lần trước nhận ra được ớt cay không?"
Mấy ngày trước khi Lục lão bản ghé qua, bà vừa hay lại về nhà mẹ đẻ nên chưa được nếm thử món thịt xào ớt.
Thế nhưng nghe trượng phu miêu tả món đó cứ như là mỹ vị nhân gian cực phẩm, bà cũng không khỏi tò mò.
Chưởng quầy gật đầu lia lịa: "Chính là hắn đấy."
Nói rồi chưởng quầy liền mở nắp hộp cơm ra.
Món ăn vẫn còn nóng hổi, vừa mở nắp, hương thơm lại càng thêm nồng nàn mê người, lan tỏa khắp cả căn phòng.
Những con tôm cua đỏ rực quyện cùng lớp dầu ớt đo đỏ, bên trên còn điểm xuyết thêm vài hạt mè trắng, nhìn thôi cũng đủ khêu gợi cảm giác thèm ăn.
Phu nhân chưởng quầy ngạc nhiên: "Tôm cua chẳng phải đều dùng để nuôi súc sinh sao?"
Chưởng quầy cũng không ngờ lần này món ớt cay mà Lục lão bản làm lại dùng tôm cua làm nguyên liệu chính.
Ông khẳng định: "Không sai được đâu, tay nghề của Lục lão bản thì dù có làm từ cục đá đi nữa ăn cũng vẫn thấy ngon."
Lần trước trù nghệ của Lục Tư Triết đã hoàn toàn chinh phục ông.
Ở Vân Thành này rất ít người ăn tôm cua, đa số đều mua về cho vịt ngỗng ăn, nhưng nhìn màu sắc và ngửi mùi hương của món này, ông biết chắc chắn cậu sẽ không làm mình thất vọng.
Nói xong, chưởng quầy gắp ngay một miếng cua.
Miếng cua đã được chiên xốp giòn, vừa cắn một ngụm, nước sốt hương cay cùng gạch cua béo ngậy lập tức chiếm trọn khoang miệng.
Thịt cua mềm ngọt, chỉ cần hút nhẹ một cái là đã trôi tọt vào trong.
Thấy trượng phu ăn ngon lành như vậy, phu nhân chưởng quầy cũng nhịn không được mà gắp một miếng.
Vừa nếm thử, bà đã hiểu ngay ý tứ trong lời nói của trượng phu lúc nãy.
Vốn dĩ bà cho rằng thứ này nhất định sẽ có mùi tanh rất nồng, không ngờ chẳng những không có một tia mùi vị kỳ quái nào, mà khi vào miệng còn mang lại vị tươi ngon đến mức rụng cả lông mày.
Sau khi nuốt xuống, đầu lưỡi có cảm giác tê tê nhè nhẹ nhưng chính điều đó lại khiến người ta có một loại cảm giác muốn ngừng mà không được.
"Hô..."
Phu nhân chưởng quầy không chút do dự gắp thêm một con tôm.
Con tôm đã được chiên giòn trong dầu, cắn một miếng, ngay cả vỏ tôm cũng thơm phức.
Món ăn làm từ ớt cay này quả thực quá ngon.
Chẳng trách trượng phu lại đưa ra đánh giá cao đến thế.
Ai nha, nếu ngày nào cũng được ăn món này thì tốt biết mấy, phu nhân chưởng quầy thầm nhủ trong lòng, sao trên đời lại có người nấu ăn giỏi đến như vậy cơ chứ?
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 21:
Số hải sản còn lại đa phần là tôm, Lục Tư Triết tính toán làm thành tôm nướng khô, như vậy sẽ để được lâu hơn.
Riêng hai con cá biển lớn, một con cậu đem ướp muối để phơi khô, con còn lại xử lý sạch sẽ để tối nay làm món cá chiên.
Ngoài ra còn có hơn hai mươi con bào ngư, cậu lấy ra mấy con để làm món bào ngư cháy tỏi cho bữa tối, chỗ còn lại thì làm thành bào ngư khô.
Tôm nướng, bào ngư khô hay cá khô đều rất dễ bảo quản, chỉ cần đặt ở nơi thoáng gió là được.
Làm tôm nướng cũng khá đơn giản, sau khi hấp chín thì đặt lên lửa nhỏ sấy từ từ.
Trong nhà có sẵn than củi, Lục Tư Triết dựng một cái giá gỗ đơn sơ đặt trên đống lửa để hong.
Chờ đến khi hơi nước trong tôm rút đi gần hết, cậu mới mang ra rải ở nơi khô ráo, thoáng mát.
Còn bào ngư thì cần phải ngâm qua nước muối loãng cả đêm cho ngấm.
Chẳng bao lâu sau, ngoài sân nhà Lục Tư Triết đã treo đầy những món hải sản đang phơi nắng.
Tuy có chút mệt nhưng nghĩ đến những ngày sắp tới luôn có hải sản để ăn, cậu cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Buổi chiều rảnh rỗi, Lục Tư Triết mang theo mèo nhỏ ra ngoài.
Cậu tìm chỗ đổi linh thạch thành tiền bạc.
Viên linh thạch mà người kia đưa tuy không lớn bằng lần trước, nhưng cũng đổi được tới ba lượng bạc.
Lần đầu cầm bạc thật trong tay, lòng Lục Tư Triết nóng hổi.
Cậu chuẩn bị đi mua sắm một phen, trong nhà vẫn còn nhiều thứ cần phải sắm sửa.
Đầu tiên cậu ghé vào tiệm may, mua hai bộ quần áo may sẵn.
Thời tiết cũng đang dần nóng lên, chỉ có hai bộ đồ thì không đủ để thay đổi tắm giặt.
Thuận tay, cậu mua thêm hai bộ chăn đệm mới, cái giường cậu đang nằm vừa mỏng vừa cứng, mấy ngày nay ngủ mà đau hết cả lưng.
Cậu lại mua thêm mấy cân thịt và một ít đường trắng cùng các loại gia vị, đây đều là những nhu yếu phẩm không thể thiếu trong sinh hoạt.
Đã mấy ngày rồi chưa được tắm rửa tử tế, Lục Tư Triết chạy ra chợ định mua một cái bồn tắm gỗ, vừa khéo lại đụng mặt Chu đại gia.
Chu đại gia nghe cậu muốn mua bồn tắm, liền nhiệt tình kéo tay cậu về nhà mình ngồi chơi.
Hóa ra, thời trẻ Chu đại gia từng là thợ mộc có tiếng, hầu hết đồ gia dụng trong nhà đều do tự tay ông làm lấy.
Theo chân Chu đại gia, Lục Tư Triết mới nhận ra nhà ông lão cũng chẳng cách nhà mình là bao.
Trong sân nhà ông chất đầy đồ đạc, từ cây chổi nhỏ xíu đến những chiếc giường gỗ lớn, góc sân còn vương vãi không ít phôi gỗ đang làm dở.
Ngoài cái bồn tắm cần mua, Lục Tư Triết còn phát hiện ra bao nhiêu thứ hay ho có thể dùng đến.
Trong đó, cậu đặc biệt chú ý đến một chiếc giỏ tre đan cực kỳ tinh xảo và nhỏ nhắn.
Lục Tư Triết cầm trên tay lật xem hồi lâu, cảm giác yêu thích không buông tay.
Không chỉ giỏi nghê mộc, Chu đại gia còn biết cả nghề rèn đơn giản.
Thế là Lục Tư Triết nhân tiện đặt luôn một bộ nồi niêu xoong chảo mới cùng một bộ dụng cụ làm vườn.
Tính sơ sơ chuyến này, những thứ vụn vặt cũng ngốn của cậu gần 800 văn tiền.
Sẵn dịp, Lục Tư Triết hỏi thăm xem quanh đây có thợ xây tường nào giỏi không.
Hiện tại nơi cậu ở chỉ có hàng rào tre bao quanh, khiến cậu luôn cảm thấy thiếu an toàn.
Nếu mùa đông tới, gió lớn một chút có khi thổi bay cả hàng rào.
Hơn nữa, hàng rào chỉ cao tầm một mét, cậu làm gì trong sân người ngoài cũng nhìn thấy hết.
Đặc biệt là mảnh vườn rau có tốc độ sinh trưởng thần kỳ kia là bí mật mà cậu không muốn để ai biết, bởi hoài bích có tội cậu sợ sẽ bị kẻ xấu dòm ngó.
Chu đại gia vừa nghe cậu muốn xây tường liền vỗ ngực bảo: "Cần gì tìm ai xa xôi, cứ để ta lo cho!"
Lúc này Lục Tư Triết mới biết, thời trẻ Chu đại gia từng bôn ba nam bắc, tinh thông đủ loại nghề.
Ngay cả khi hiệu thuốc Chính Đức Đường ở kinh thành khởi công, ông cũng từng tham gia kiến tạo.
Vì vậy, việc xây một bức tường đối với ông chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Lục Tư Triết vội vàng cảm ơn rối rít.
Chu đại gia hào sảng đáp: "Để ta đi mua vật liệu cho.
Không phải ta khoe khoang đâu, tường ta xây thì ngươi cứ yên tâm mà dùng, bảo đảm 200 năm vẫn vững như bàn thạch!"
Sau đó, Chu đại gia cùng Lục Tư Triết đi một chuyến về nhà cậu để khảo sát.
Căn hộ của Lục Tư Triết xét về diện tích cũng thuộc hàng tòa nhà lớn trong vùng.
Nhân dịp xây tường, Lục Tư Triết còn nảy ra ý định xây thêm hai gian nhà kho sát vách để tiện bề sinh hoạt.
Chu đại gia nhẩm tính tổng chi phí nhân công và vật liệu, cộng thêm cả hai gian nhà kho thì con số rơi vào khoảng ba mươi lượng bạc.
Lục Tư Triết nghe xong mà tim thắt lại, trong túi cậu lúc này đào đâu ra ngần ấy tiền.
Chu đại gia nhìn ra sự quẫn bách của cậu, liền ôn tồn: "Một ngụm không thể ăn thành béo ngay được, hay là trước mắt cứ xây tường viện đã."
Nếu chỉ riêng xây tường thì tốn khoảng tám lượng bạc.
Lục Tư Triết nhẩm tính, trong tay cậu còn một viên linh thạch trị giá năm lượng, cộng với số tiền kiếm được hôm nay, gom góp lắm mới được xấp xỉ bảy lượng.
Chu đại gia khuyên: "Ta khuyên ngươi nên tu bổ tường viện ngay lúc này.
Đợt đá từ Nam Sơn vừa về một lứa, nếu đợi đến khi đá trên thị trường bán hết, cái giá để xây tường sẽ không còn rẻ thế này đâu."
Kinh thành vốn không có núi đá, nên toàn bộ thạch tài đều phải vận chuyển từ phương Nam tới.
Mỗi năm vào đầu năm, người ta mới theo đường sông chở đá về một lần.
Đây cũng là lý do vì sao việc xây cất quanh kinh thành lại đắt đỏ đến thế.
Nói cách khác, nếu Lục Tư Triết không xây ngay bây giờ, khả năng cao cậu phải đợi đến tận đầu xuân năm sau.
Biết Lục Tư Triết đang lo lắng chuyện tiền nong, Chu đại gia lại ha hả cười:
"Ta cứ tưởng nguyên nhân gì to tát, thiếu một lượng bạc thì ta bớt chút tiền công đi là được."
"Tiểu tử ngươi rất hợp tính ta, nấu cơm cũng vừa miệng lão già này nữa."
Ở nơi dị thế giới này mà gặp được một người sẵn lòng tặng than sưởi ấm trong ngày tuyết như vậy, Lục Tư Triết vô cùng cảm kích.
Cậu thầm hạ quyết tâm phải sớm kiếm đủ tiền để trả lại cho Chu đại gia.
Sau khi hai người bàn bạc xong các chi tiết nhỏ, sắc trời cũng đã dần tối.
Lục Tư Triết chủ động mời Chu đại gia ở lại dùng bữa tối.
Chu đại gia tính tình sảng khoái gật đầu ngay: "Vậy để ta về nhà lấy ít đồ, một lát quay lại."
Bạch Lăng Phong nghe hai người thảo luận những đề tài mà hắn chẳng mấy hứng thú thì thấy hơi nhàm chán, liền lững thững trở vào phòng tìm Tất Phương chơi.
Hắn dùng móng vuốt cào mở cái sọt, thả Tất Phương ra ngoài.
Bạch Lăng Phong đột nhiên lấy tư thế đi săn bổ nhào tới, ngoạm chặt lấy cổ Tất Phương, cắn đến mức đối phương trợn trắng cả mắt.
Sau đó hắn lại buông ra, rồi lại tiếp tục lặp lại trò vờn mồi này.
Tất Phương cũng muốn phản kháng lắm chứ, nhưng hiện tại nó chẳng còn lấy một tia linh lực, so về sức chiến đấu thì kém xa Bạch Lăng Phong, chỉ đành bị động chịu trận.
Nó thậm chí còn phát ra những tiếng kêu kỉ kỉ thảm thiết, ý đồ gọi Lục Tư Triết vào để chủ trì công đạo.
Kết quả lại bị Bạch Lăng Phong cười nhạo một trận: "Càng lớn càng không tiền đồ, thế mà lại trông chờ vào một phàm nhân tới cứu ngươi."
Tất Phương nhịn không được châm chọc lại: "Ngươi chẳng phải cũng biến thành mèo, giả vờ đáng thương trốn ở chỗ phàm nhân này sao?"
Hai đứa bọn họ vốn đã quen biết từ nhỏ, và đại đa số những lần Tất Phương bị Bạch Lăng Phong hành hung đều là vì cái thói độc miệng mà ra.
Thực hiển nhiên, nó vẫn chưa học được cách ngậm miệng đúng lúc.
Khi Lục Tư Triết bước vào phòng, cậu bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng sợ.
Chiêu Tài không biết vì lý do gì mà lại đang bắt nạt tiểu kê.
Chú gà đen nhỏ vốn có lớp lông tơ mềm mại, giờ lại rụng mất không ít, thậm chí lộ cả lớp da đỏ tím loang lổ bên dưới.
Trông thê thảm vô cùng.
Tiểu kê vừa thấy Lục Tư Triết vào liền lập tức kỉ kỉ hướng về phía cậu như đang cáo trạng.
Trong khi đó, kẻ thủ ác lại khí định thần nhàn đứng trên bàn, bộ dạng như muốn bảo: "Chính là ta làm đấy, ngươi làm gì được ta nào?"
"Hư quá đi thôi."
Lục Tư Triết giả vờ giận dỗi nói.
Cậu bế Chiêu Tài lên, nhịn không được mà vỗ vỗ vào mông nó một cái.
Tuy nói là đánh, nhưng lực độ cũng chỉ nhẹ nhàng như đang vuốt ve mà thôi.
Thế nhưng thân thể Bạch Lăng Phong lại một lần nữa cứng đờ.
Đặc biệt là ngay trước mặt Tất Phương mà hắn lại bị đối xử như thế này, mặt mũi của đường đường là một Yêu hoàng biết để vào đâu?
Gương mặt mèo một lần nữa đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Đúng lúc đó, Tất Phương như thể bắt gặp chuyện nực cười nhất thế gian, phát ra những tiếng kêu như tiếng cười nhạo báng.
Ha ha ha ha!
Tên Lục Tư Triết này đúng là gan tày trời, dám vỗ cả mông Bạch Lăng Phong.
Buồn cười chết mất, chuyện này nó nhất định phải rêu rao cho cả thiên hạ biết mới được!
Lục Tư Triết còn chưa kịp phản ứng, Chiêu Tài trong lòng cậu đã như một tia chớp lao vút ra ngoài.
Lại một trận gà bay chó sủa nữa diễn ra.
Đừng nhìn hai đứa này nhỏ nhắn thế thôi chứ chúng khiến Lục Tư Triết phải tốn không ít sức lực mới can ngăn được.
Cậu đành đem chú gà đen nhỏ nhốt riêng sang một phòng khác, rồi nghiêm giọng cảnh cáo: "Chiêu Tài, ngươi mà còn dám bắt nạt gà nữa thì tối nay đừng hòng ăn cơm."
Chiêu này đối với Bạch Lăng Phong hóa ra lại khá hiệu quả.
Nhìn chú mèo đã ngoan ngoãn trở lại, Lục Tư Triết mới thở phào nhẹ nhõm, bắt tay vào chuẩn bị bữa tối.
Con cá biển lúc ban ngày đã được cậu ướp một lúc lâu cho thấm vị.
Cậu đổ dầu vào chảo, lăn cá qua một lớp bột mỏng rồi thả vào chiên từ từ.
Đây là loại cá thu, ngày trước ở quê Lục Tư Triết, cứ mỗi dịp Tết đến xuân về là nhà nào cũng phải làm món cá chiên này.
Cá thu ít xương, thịt lại bùi béo, rất thích hợp để làm cá hun khói hoặc làm nhân sủi cảo.
Lục Tư Triết còn cố ý để dành ra một phần thịt cá tươi để lát nữa gói sủi cảo.
Ở quê cậu, làm sủi cảo là nghi thức trang trọng nhất để chiêu đãi khách quý.
Người ta vẫn thường nói: "Ngon nhất chẳng gì bằng sủi cảo, thoải mái không đâu bằng nằm."
Chu đại gia đã tận tình giúp cậu xây tường, cậu nhất định phải tiếp đãi ông thật chu đáo.
Lục Tư Triết dùng dao lọc lấy phần thịt cá tươi nhất, rồi dùng sống dao băm nhuyễn thành thịt cá thu nhuyễn.
Cậu đập thêm trứng gà vào, không ngừng khuấy đều theo một hướng để thịt cá dậy mùi và dai ngon.
Phần nước ngâm hoa tiêu cũng được cậu rưới từ từ vào.
Muốn sủi cảo cá thu ngon thì phải pha thêm một chút thịt heo băm, như vậy kết cấu nhân mới hài hòa và đậm đà được.
Lục Tư Triết lại ra vườn nhổ mấy gốc hành lá.
Hiện tại, những loại rau có chu kỳ sinh trưởng ngắn trong vườn đều đã đến kỳ thu hoạch, xanh mướt mắt.
Cậu thái hành nhỏ xíu rồi trộn vào nhân cá, chỉ cần thêm một chút muối cho đậm đà là đủ.
Lo ngại Chu đại gia không quen ăn sủi cảo cá thu, Lục Tư Triết tiện tay làm thêm một loại nhân chay: tôm bóc vỏ còn dư từ trưa băm nhỏ, trộn với bốn quả trứng gà chiên vàng, thêm cà rốt thái hạt lựu và miến đã ngâm nở cắt vụn.
Cuối cùng, cậu rưới lên một chút dầu nóng, thêm muối và hồ tiêu cho dậy mùi thơm.
Đến công đoạn cán vỏ bánh, đôi tay Lục Tư Triết nhanh thoăn thoắt.
Hồi trước làm ở cửa hàng thức ăn nhanh, có ngày cậu một mình gói đến ba bốn trăm cái, nên tốc độ nhanh hơn người thường rất nhiều.
Một tay cầm chày cán bột, một lần cậu có thể cán ra hai chiếc vỏ bánh tròn trịa.
Chiêu Tài ngoan ngoãn ngồi trên bàn, nhìn đến xuất thần.
Tuy chỉ là việc làm sủi cảo đơn giản, nhưng ngón tay thon dài của Lục Tư Triết cử động thuần thục, tạo nên một cảm giác mỹ cảm khó tả.
Nhìn Lục Tư Triết làm, Bạch Lăng Phong ngứa ngáy nhịn không được cũng muốn vươn móng vuốt thử một tí.
Lục Tư Triết đã sớm đề phòng, loài mèo vốn dĩ cái gì cũng tò mò mà.
Thấy cái móng trắng muốt vừa thò ra, cậu liền giả vờ ho khan một tiếng.
Nhìn cái móng ấy khựng lại giữa không trung, Lục Tư Triết thầm cười trong bụng.
Bạch Lăng Phong thì cảm thấy hơi khó chịu, hắn từ khi nào lại trở nên nghe lời như thế này chứ?
Thấy ánh mắt có chút không cam lòng của mèo nhỏ, Lục Tư Triết thuận tay nhét một con tôm nướng vào miệng Chiêu Tài.
Tôm nướng dai hơn tôm tươi, nhai vào rất có sức nặng, Bạch Lăng Phong lại cực kỳ thích cái cảm giác cứng cứng này, cắn vào thấy rất đã nướu.
Chẳng mấy chốc, hai loại sủi cảo đã được gói xong xuôi.
Lục Tư Triết bắt đầu chiên cá, đợi cá định hình vàng ruộm mới lật mặt.
Từng miếng thịt cá thu chuyển sang màu vàng óng ả.
Cậu còn tranh thủ hấp bào ngư cháy tỏi và làm thêm món cá nướng.
Rút kinh nghiệm lần trước, lần này cậu làm hẳn hai vị, thêm chút bột ớt rồi nướng trên lửa than, mùi thơm bay xa cả dặm.
Đúng lúc này, Chu đại gia đã quay lại, còn dẫn theo cả Lưu Nghĩa.
Chu đại gia giới thiệu: "Lão Lưu là cộng sự của ta, ngày mai hai lão già này sẽ cùng nhau xây tường cho ngươi."
Lưu Nghĩa vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức, cười hỉ hả: "Tay nghề của Lục lão bản đúng là danh bất hư truyền, lần này ta được hưởng sái lão Chu rồi."
Lục Tư Triết vội đáp: "Chỉ là bữa cơm thôi mà, hai vị khách sáo quá."
Lưu Nghĩa còn mang theo hai bình rượu tự ủ.
Ông là thợ ủ rượu có tiếng trong vùng.
Chu đại gia cả đời chỉ có hai sở thích: một là mỹ thực, hai là rượu ngon.
Hôm nay coi như là được thỏa mãn cả hai cùng một lúc.