[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 171,064
- 0
- 0
Xuyên Qua Tu Chân Giới Tay Trái Làm Ruộng, Tay Phải Mỹ Thực
Chương 28+29
Chương 28+29
Chương 28:
Lục Tư Triết nhân lúc mẻ bánh bao thứ hai còn chưa chín tới, liền chia cho Chiêu Tài hai cái bánh bao chiên nước.
Loại bánh này rất dễ làm bỏng miệng, nên cậu phải để nguội một lúc lâu mới dám đưa cho nó.
Để thuận tiện cho Chiêu Tài, Lục Tư Triết còn mang theo một cái bàn nhỏ riêng vì vị đại gia này nhất quyết không chịu ăn uống dưới mặt đất.
Ngô Trí thấy cảnh tượng đông đúc, bèn hất hàm hỏi: "Bánh bao này bán thế nào?"
Lục Tư Triết quay đầu đáp: "Nhân thịt bốn văn, nhân chay hai văn."
Ngô Trí vốn giàu nứt đố đổ vách, liền vung tay: "Cả nồi bánh này ta bao hết!"
Hắn thầm nghĩ, chẳng qua cũng chỉ là một nồi bánh bao lề đường, hắn muốn xem thử rốt cuộc nó có thể ngon đến mức nào mà khiến Đan Tài Tuấn mê mẩn như vậy.
Thế nhưng lời vừa dứt, những người đang xếp hàng phía sau đã bắt đầu bất mãn:
"Này, mẻ bánh bao thứ hai này chúng ta đều đang xếp hàng, sao ngươi dám chen hàng thế hả?"
"Có tiền thì ngon chắc?
Có tiền thì vào đại tửu lầu trong thành mà ăn đi!"
"Thật nực cười, bánh bao của Lục lão bản mà cần hắn bao à?
Căn bản là không đủ để bán ấy chứ!"
Lục Tư Triết bán bánh mấy ngày nay đã tích lũy được lượng khách quen không nhỏ, gần như bánh bao ra mẻ nào là sạch mẻ nấy.
Khách hàng thấy cậu ra món mới, lại nhìn người phía trước ăn ngon lành, ai nấy đều thèm thuồng, chỉ riêng mùi thơm thôi đã đủ làm họ đứng ngồi không yên.
Ngô Trí bị mắng cho một trận, đành xám xịt lủi xuống cuối hàng.
Lúc này, hắn càng thêm tò mò về tay nghề của Lục lão bản.
Mẻ này chắc chắn không đến lượt hắn rồi, có lẽ phải đợi mẻ sau.
Rất nhanh sau đó, mẻ bánh thứ hai cũng chín.
Những người xếp hàng được ở phía trước vô cùng phấn khởi: "Lục lão bản, cho ta lấy hai mươi cái!"
Mấy người tiếp theo cũng không kém cạnh, kẻ mười cái, người hai mươi cái.
Đều là khách quen nên họ biết rõ chất lượng, thế là họ mua với số lượng rất lớn để mang về.
Một nồi bánh to đùng hóa ra chỉ đủ cho bốn năm người đứng đầu.
Đến khi Lục Tư Triết bắt đầu cho 60 cái bánh cuối cùng vào chảo, Ngô Trí bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai.
Cứ với cái đà bán như thế này, chưa chắc hắn đã mua nổi một cái nào!
Quả nhiên, Ngô Trí chỉ biết trơ mắt nhìn người ngay trước mặt mình mua nốt mười cái bánh bao chiên nước cuối cùng.
Lục Tư Triết nhìn hàng người vẫn còn dài, áy náy nói: "Thật xin lỗi mọi người, bánh bao hôm nay đã bán hết rồi."
300 cái bánh bao chiên nước đối với Lục Tư Triết đã là cực hạn rồi.
Hồi trước mở cửa hàng có máy móc hỗ trợ thì còn làm nhiều được, chứ ở đây từ khâu nhào bột đến trộn nhân đều là tự tay cậu làm.
Cậu tự nhủ phải làm việc nghỉ ngơi điều độ, chứ để mình mệt ngã ra đấy thì thật không đáng.
Ngô Trí mắt sắc, nhìn chằm chằm vào mặt bàn xe đẩy: "Kìa, chẳng phải vẫn còn mấy cái đó sao?"
Lục Tư Triết áy náy giải thích: "Ngại quá, chỗ này là phần của ta và mèo nhà ta."
Cậu cố ý chừa lại vì Chiêu Tài theo ra đây từ sớm, bụng vẫn còn đang rỗng.
Bánh bao chiên nước giữ nhiệt rất lâu, cậu định bụng để nguội bớt rồi hai cha con cùng ăn.
Nhưng Ngô Trí làm sao cam lòng?
Đứng xếp hàng cả buổi mà lại phải vác bụng đói đi về sao?
Với bản năng của một kẻ sành ăn đang lên cơn thèm, Ngô Trí nhanh như chớp vươn tay chộp lấy một cái bánh bao trên bàn, chẳng màng nóng bỏng mà nhét tọt vào miệng.
Bạch Lăng Phong nheo mắt lại, sát khí lạnh lẽo tỏa ra: Tìm chết!
Hắn đang định lao tới cho tên phàm nhân vô lễ này một vuốt thì Lục Tư Triết đã kịp ôm lấy hắn, vuốt ve trấn an: "Không vội, không vội, về nhà ta lại làm cho ngươi món khác ngon hơn."
Vì một cái bánh bao mà đánh nhau với khách thì thật không đáng chút nào.
Để dỗ dành cục bông đang xù lông, cậu còn ân cần đưa miếng bánh bao đã thổi nguội đến tận miệng Chiêu Tài.
Chú mèo nhỏ vừa nhai vừa trừng mắt nhìn kẻ cướp cơm của mình, bộ dạng hung dữ một cách đáng yêu khiến tim Lục Tư Triết như muốn tan chảy.
Trong khi đó, Ngô Trí đang hoàn toàn đắm chìm trong sự chấn động của vị giác.
Hắn thầm nghĩ: "Quả nhiên Đan Tuấn Tài là con hồ ly già, không có lý nào lão lại hạ mình ăn đồ lề đường nếu nó không thực sự xuất sắc."
Bánh bao vào miệng, bên trên mềm xốp, bên dưới giòn tan.
Chỉ riêng phần vỏ thôi đã đủ làm hắn thỏa mãn, chưa nói đến phần nhân.
Vì sợ lão bản đòi lại nên hắn cắn một miếng cực lớn, nước canh ngọt lịm bùng nổ trong khoang miệng, những hạt bắp giòn sần sật tạo nên một trải nghiệm thú vị.
Chỉ hai miếng thì cái bánh bao đã biến mất.
Ngô Trí thẫn thờ, thầm thừa nhận Đan Tuấn Tài nói đúng: Đống sơn hào hải vị ở tửu lầu nhà hắn đúng là hữu danh vô thực khi đặt cạnh cái bánh bao này.
Nghe dân tình bàn tán còn có cả nhân chay, hắn lại càng thèm thuồng muốn nếm thử.
Nhìn Lục Tư Triết đang cưng nựng đút bánh cho mèo ăn, Ngô Trí đau lòng thốt lên: "Phí phạm của trời!
Bánh ngon thế này sao lại đem cho mèo ăn?"
Thấy ánh mắt rực lửa của đối phương, Lục Tư Triết không tự chủ được mà lùi lại một bước.
Ngô Trí liền áp sát, hào hứng đề nghị:
"Lão bản, ngươi có muốn đổi nơi nấu nướng không?"
Lục Tư Triết ngơ ngác: "Hả?"
Ngô Trí thẳng thắn: "Nhà ta mở tửu lầu lớn nhất Vân Thành, lão bản, ngươi về làm đầu bếp chính cho nhà ta đi!"
"Ta một tháng trả ngươi hai mươi lượng bạc, thấy thế nào?"
Ngô Trí có chút đắc ý.
Đầu bếp ở tửu lầu nhà hắn bình thường chỉ nhận mười lượng một tháng, hắn đây là đã hào phóng gấp đôi.
Lục Tư Triết không chút do dự khước từ: "Cảm ơn nhưng không cần đâu."
Người này vừa mới xuất hiện đã kỳ kỳ quái quái, còn đi tranh bánh bao với mèo, nhìn qua đã thấy chẳng đáng tin chút nào.
Ở nơi đất khách quê người này, lòng cảnh giác là thứ không thể thiếu.
Hơn nữa, đi làm đầu bếp cho nhà người khác sẽ bị gò bó đủ đường, cậu không thích cảm giác đó, thà tự mình làm chủ, thích nấu món gì thì nấu món đó vẫn tự tại hơn.
Hai mươi lượng bạc nghe thì nhiều thật, nhưng với cái đà bày quán thế này, cậu cố gắng thêm chút nữa thì sớm muộn gì cũng kiếm được con số đó.
Nhớ lại hồi trước mới tốt nghiệp, cậu cũng từng vào công ty làm được ba tháng rồi bỏ ngang để về mở quán ăn cùng ông nội, cái kiếp làm thuê thực sự không hợp với cậu.
Ngô Trí thấy Lục Tư Triết từ chối dứt khoát thì trợn tròn mắt: "Lão bản, ba mươi lượng!
Ba mươi lượng thế nào?"
Kẻ keo kiệt như Ngô Trí lần này phải cắn răng bỏ thêm mười lượng nữa.
Đây là chợ bán đồ ăn chứ có phải chợ mua bán người đâu mà lại mặc cả kỳ kèo như thế?
Thấy đối phương càng ép giá, Lục Tư Triết càng sợ bị lừa, lần này cự tuyệt còn dứt khoát hơn trước.
Bạch Lăng Phong thấy tên kia cứ quấy rầy Lục Tư Triết mãi, nợ mới thù cũ dâng lên, hắn không chút do dự hướng về phía Ngô Trí mà khè một tiếng đe dọa.
Rõ ràng chỉ là một chú mèo con, nhưng không hiểu sao Ngô Trí lại thấy lạnh sống lưng, vô thức lùi lại mấy bước.
Đan Tuấn Tài đứng bên cạnh nãy giờ đã ăn xong bánh bao, cuối cùng cũng không nhịn được mà mắng một câu: "Ngu xuẩn."
Trù nghệ đẳng cấp như Lục lão bản, một tháng nghìn lượng bạc cũng chẳng đổi được, thế mà Ngô Trí lại định dùng dăm ba chục lượng để mua đứt.
Hắn tưởng Lục lão bản cũng giống như đám đầu bếp tầm thường trong tửu lầu nhà hắn chắc?
Ngô Trí vốn nổi tiếng tham tiền lại keo kiệt, nếu có được công thức bánh bao này, hắn không bán 500 văn một cái thì không phải là Ngô Trí, đúng chất một gian thương chính hiệu.
Tiền kiếm được cũng chỉ đổ vào túi hắn chứ chẳng đến tay Lục lão bản bao nhiêu.
Ngô Trí nghe thấy tiếng trào phúng liền quay sang gắt: "Ngươi nói ai đấy?"
Đan Tuấn Tài không thèm chấp, chỉ chậm rãi nhắc nhở Lục Tư Triết: "Đi làm cho người khác là phải ký khế ước, Lục lão bản nên cẩn thận."
Nếu đối phương không nhắc, Lục Tư Triết cũng suýt quên mất vụ này.
Ở đây, khế ước đều phải thông qua Chính Đức Đường, một khi đã ký mà muốn bội ước thì cực kỳ phiền phức.
Nghe xong lời của Đan Tuấn Tài, cậu càng kiên định với ý tưởng tự mình làm chủ.
---------------------------------------------------------------------------------------
Chương 29:
Lục Tư Triết cảm kích nói: "Lần tới ngài đến, ta nhất định mời ngài ăn bánh bao."
Lần này bánh bao đã cháy hàng mà vị Đan lão gia này trông có vẻ thực sự rất thích tay nghề của cậu.
Câu nói này của Lục Tư Triết vừa thốt ra, không ít người xung quanh liền ném tới những ánh mắt đầy hâm mộ.
Điều này chẳng khác nào một lời hứa chắc nịch rằng lần sau ông lão chắc chắn sẽ có phần.
Nhìn xem còn bao nhiêu người chưa mua được bánh bao kìa!
Đa số khách hàng đều là những người cũng đang bày quán ở chợ Tây Phường.
Tiếng lành đồn xa, ai nấy đều đổ xô về phía sạp của cậu, dẫn đến tình trạng cung không đủ cầu.
Những người lỡ dịp đành ai oán tự an ủi: "Thôi thì không có bánh bao thì uống Tích Cốc Đan vậy, cũng như nhau cả thôi..."
Dù trong lòng họ thừa biết là chẳng giống chút nào.
Đúng lúc này, một lão nhân tóc trắng xóa nhưng tinh thần vẫn vô cùng phơi phới bước tới: "Lão bản, hôm nay bánh bao đã hết thật rồi sao?"
Lục Tư Triết tuy thấy áy náy nhưng sự thật là thùng bánh đã trống trơn.
Nhìn cụ già tuổi cao sức yếu lặn lội đến đây, cậu lại có chút không đành lòng:
"Ta vẫn còn thừa hai cái bánh bao chiên nước này, nếu ngài không chê thì ta chia cho ngài vậy."
Cậu đưa bánh cho lão nhân rồi bồi thêm: "Nếu ngài thích ăn, ngày mai có thể đến phố Đông tìm ta, ta vẫn thường xuyên bán ở bên đó."
Những người xung quanh nghe thấy vậy đều âm thầm ghi nhớ trong lòng: "À, hóa ra lão bản không chỉ bán ở chợ Tây Phường mà còn ở phố Đông nữa.
Vậy là từ nay thay vì ba ngày mới được ăn một lần, mình có thể ăn hai lần rồi!"
Thực ra hai cái bánh bao này chính là phần bữa sáng cuối cùng của Lục Tư Triết.
Cậu vốn để dành cho mình và Chiêu Tài, nhưng thấy mọi người nhiệt tình quá nên Chiêu Tài đã ăn no trước, còn cậu thì vẫn nhịn từ sáng đến giờ.
Lão nhân vốn đã chuẩn bị tâm lý ra về tay trắng, nay bất ngờ có được bánh thì vui mừng khôn xiết: "Cảm ơn lão bản!"
Khác với những người khác thường ăn ngay tại chỗ, lão nhân cầm lấy bánh rồi lẳng lặng rời đi.
Lão rảo bước đến một con hẻm nhỏ vắng người qua lại mới chậm rãi cắn miếng bánh đầu tiên.
So với loại bánh bao hấp lần trước, bánh bao chiên nước lần này gây ấn tượng mạnh mẽ nhất bởi lớp vỏ biến tấu và phần nước súp bên trong.
Dù đã nghe dân tình bàn tán và có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi dòng nước thịt đậm đà lan tỏa trong khoang miệng, lão vẫn không khỏi kinh ngạc.
Một phần nước súp ấm nóng tràn vào khoang miệng, hòa quyện cùng lớp mỡ béo ngậy nhưng không ngấy, phối hợp với lớp vỏ bánh vừa mềm vừa giòn, khiến người ta nhất thời không thốt nên lời.
Cảm giác trống rỗng trong lòng bỗng chốc được lấp đầy bởi một sự an ủi kỳ lạ.
"Thật sự không tệ chút nào, hóa ra bánh bao chiên nước lại ngon đến mức này."
Từ trong con ngõ nhỏ, bóng dáng lão nhân lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là một nam tử trung niên tầm 40 tuổi bước ra.
Người này y phục bất phàm, khí chất nổi bật, nhưng gương mặt lại vô cùng nghiêm nghị, khiến người xung quanh nhìn vào đều thấy e dè, cảm giác ông không phải hạng người dễ nói chuyện.
Nếu Nhan Tử Bình có mặt ở đây, chắc chắn sẽ phải cung kính hành lễ, bởi người này chính là Lâm sư thúc, Chưởng giáo sư thúc của Thương Sơn Phái.
Lão nhân mua bánh lúc nãy chính là do ông biến hóa thành.
Thực ra chuyện này cũng không thể trách ông được.
Kể từ lần tịch thu cơm nắm của đệ tử rồi lỡ nếm thử một miếng, ông đã chính thức rơi vào con đường không thể quay đầu.
Vị ngon đó phải gọi là kinh động thiên địa!
Thậm chí ông còn tiện tay nẫng luôn cả phần cơm nắm của Chưởng môn sư huynh.
Từ khi đảm nhận vị trí Chưởng giáo, để răn đe lũ tiểu tử nghịch ngợm, ông chưa bao giờ nở nụ cười trước mặt chúng.
Ông còn lạ gì đám nhóc đó, sư huynh thì hiền lành quá mức, nếu ông không đóng vai mặt sắt thì e là con Dung Nham Thú ở sau núi cũng bị tụi nó thả ra mất rồi.
Lần trước Nhan Tử Bình xin xuống núi mua cơm nắm, ai ngờ đâu lại mua về một đống bánh bao.
Đám đệ tử cứ ríu rít khen ngon, khen tuyệt, thế mà tuyệt nhiên chẳng đứa nào nghĩ đến việc hiếu kính cho ông một cái!
Ông đường đường là Chưởng giáo, làm sao hạ mình đi xin ăn của đệ tử được?
Cuối cùng ông phải chạy sang chỗ Chưởng môn sư huynh hóng hớt, kết quả sư huynh cười hà hà bảo đã bảo Tử Bình đem chia hết bánh cho mọi người rồi.
Sư huynh còn bồi thêm một nhát: "Đệ xưa nay nghiêm khắc quá, các đệ tử sợ đệ còn không hết, sao dám nghĩ đệ cũng thích ăn mấy thứ này."
Thế là hôm nay, thừa lúc các đệ tử đang giờ nghiên học, ông âm thầm xuống núi tự thân vận động.
May mà vận khí tốt, gặp được vị lão bản lương thiện nhường cho hai cái bánh cuối cùng.
Nghĩ đến đây, Lâm sư thúc khẽ khựng lại, đôi lông mày nhíu nhẹ khi nhớ về con mèo của Lục lão bản.
Con mèo đó cho ông một cảm giác rất khó tả, nhưng thấy nó có vẻ không có ý đồ xấu với Lục lão bản nên ông tạm gác qua một bên.
Lâm sư thúc thầm tính toán: "Ngày mai phải đi phố Đông sớm một chút, ăn một bữa bánh bao cho đã đời mới được."
Trong lúc đó, Lục Tư Triết vừa định thu dọn sạp hàng thì lại đụng mặt Thẩm Dĩ Tình, nữ tử lần trước bán hải sản cho cậu.
Thẩm Dĩ Tình trừng lớn mắt kinh ngạc: "Lão bản, ngươi thế mà cũng bán bánh bao ở đây sao?"
Thẩm Dĩ Tình cứ ngỡ Lục lão bản chỉ bán ở phố Đông, ai ngờ cậu lại đánh du kích sang tận chợ Tây Phường thế này.
Lão bản đúng là giấu kỹ quá, làm tối qua nàng còn nằm mơ thấy bánh bao của cậu nữa chứ.
Thế nhưng khi nhìn cái nồi không còn một mẩu vụn nào, nàng nhận ra một sự thật còn bi ai hơn, bánh đã bán sạch bách rồi.
Lục Tư Triết lại thấy rất vui mừng: "Hôm nay ngươi vẫn còn hải sản chứ?"
Thẩm Dĩ Tình vẫn đang đắm chìm trong nỗi buồn vì chậm chân, uể oải gật đầu: "Vẫn còn."
Gần đây thời tiết ấm dần, thuyền đánh cá có thể ra khơi xa hơn nên sản lượng cũng tăng lên.
Thấy hải sản vừa mới lên bờ còn tươi rói, Lục Tư Triết hào phóng phẩy tay bao trọn cả sọt.
Giờ nhà đã có tủ lạnh, cậu không còn phải rón rén mua từng chút một như trước nữa.
Sọt hải sản nặng chừng 40 cân.
Vì cậu mua sỉ nên Thẩm Dĩ Tình bớt cho mỗi cân 2 văn, tổng cộng hết 320 văn.
Tiện đường, Lục Tư Triết ghé mua thêm một cái cối xay đá nhỏ và ít bột thạch cao, những thứ này ở thế giới tu tiên không hề hiếm vì đám đan tu thường dùng đến.
Đậu nành trong vườn đã chín, cậu đang tính làm đậu hũ.
Món này biến hóa khôn lường, tha hồ mà sáng tạo.
Lục Tư Triết lại ghé quầy quen để mua miến.
Vị đại nương này có tay nghề làm miến cực khéo, sợi miến trong suốt lại có độ dai vừa phải.
Nhưng vừa bước tới, cậu đã nghe tiếng đại nương đang đại chiến với con trai.
"Ngươi suốt ngày chỉ làm có mấy món đó, ta ăn phát ngán rồi!"
"Ngán cũng phải ăn!"
Đại nương không chút nể tình đáp lại.
"Ta mặc kệ, ta thà đi ăn Tích Cốc Đan còn hơn phải ăn cơm ngươi nấu."
"Thằng ranh con, Tích Cốc Đan không tốn tiền chắc?"
"Thích thì ăn, không thích thì nhịn, đừng hòng bà già này bỏ tiền ra cho ngươi mua đan dược!"
Thấy khách quen đến, đại nương lập tức thay đổi sắc mặt, cười hớn hở: "Hôm nay lấy bao nhiêu miến nào?"
Lục Tư Triết lấy mười cân miến.
Nghe cuộc đối thoại của hai mẹ con họ, cậu không khỏi suy nghĩ.
Dù đồ ăn của cậu có ngon đến đâu, khách hàng rồi cũng sẽ có lúc thấy chán.
Đặc biệt là ở thế giới này, mọi người luôn có lựa chọn thay thế là Tích Cốc Đan.
Nếu cứ mãi bán bánh bao hay cơm nắm, khách sẽ sớm ngán thôi.
Cậu tự nhủ mình phải đa dạng hóa thực đơn liên tục thì mới mong giữ chân được thực khách.